[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 385 : Pháp cầu Hóa Huyền (c1921-c1925)
❮ sautiếp ❯Chương 1921: Pháp cầu Hóa Huyền
“Quác quác quác…”Những con quạ Âm kia ùn ùn kéo ra, biến thành từng đám mây đen, che khuất cả bầu trời.
Khoảng cách từ bốn khe núi kia đến tượng nữ thần không được coi là xa.
Trong nháy mắt chúng đã lướt qua một phần ba chặng đường!
“Mọi người đừng hoảng sợ! Tuy số lượng hơi nhiều, nhưng chúng rất dễ đánh hạ!”
Chiến Minh nói xong đã thở mạnh ra một hơi, ý chí chiến đấu toàn thân sục sôi.
Hắn phi thân lên, siết chặt nắm tay phải, gân xanh gồ lên, bất ngờ đánh ra một quyền về phía quạ Âm trên bầu trời!
“Ầm!”
Cho dù là đập lên không nhưng cũng phát ra một tiếng vang nặng nề.
Ý chí chiến đấu tập hợp trên nắm đấm của hắn phác họa ra một bóng dáng hình nắm tay.
Hình nắm tay này đâm thẳng lên trời!
Theo Chiến Minh phán đoán, một nắm đấm này của hắn ít nhất cũng có thể hạ được đàn quạ Âm trước mặt này…
Nhưng khi hình nắm tay to lớn kia nện lên những con quạ Âm, bên ngoài thân thể của chúng đều xuất hiện một quả cầu ánh sáng màu lam nhạt.
Những quả cầu ánh sáng này lóe lên rồi biến mất, không ngờ lại chặn được hình nắm tay của Chiến Minh!
“Là pháp cầu Hóa Huyền! Biết ngay không đơn giản vậy mà!” Chiến Minh cắn răng nói, sắc mặt hết sức khó coi.
Pháp cầu Hóa Huyền cũng là một loại chí bảo tín ngưỡng, cũng là vật dùng một lần như Tinh Môn.
Pháp cầu Hóa Huyền này cũng là một chí bảo tín ngưỡng có một không hai trong rừng Sương.
Mà loại chí bảo tín ngưỡng này còn quý báu hơn Tinh Môn.
Bởi vì pháp cầu Hóa Huyền vô cùng hiếm thấy ở trong rừng sương, có lẽ hơn mười năm mới có thể xuất hiện một cái, cho nên pháp cầu Hóa Huyền thường được bán đấu giá trên nổi, một lần bán thường được giá trên trời với hơn bốn trăm nghìn Thần vũ tệ.
Hiếm thấy cũng không phải là nguyên nhân khiến pháp cầu Hóa Huyền đáng giá như vậy, mà là bởi vì tác dụng thần kỳ của nó.
Sau khi sử dụng pháp cầu Hóa Huyền, món chí bảo tín ngưỡng này sẽ lặng lẽ hòa vào trong cơ thể thần.
Lúc bình thường, không một ai có thể phát hiện ra sự tồn tại của nó, nhưng nếu gặp phải tổn thương trí mạng, pháp cầu Hóa Huyền sẽ cho thấy sức mạnh đặc biệt phi thường, có thể miễn một lần tổn thương trí mạng!
Đối với rất nhiều vị thần, pháp cầu Hóa Huyền giống như là tính mạng thứ hai.
Bởi dù sao cũng là thứ có thể cứu mạng ở thời điểm mấu chốt nên giá cả tự nhiên cứ cao không ngừng.
Một kích kia của Chiến Minh hoàn toàn có thể quét sạch một đàn quạ Âm lớn, nhưng bên ngoài cơ thể của tất cả quạ Âm đều được pháp cầu Hóa Huyền bao bọc!
Những con quạ Âm yếu ớt này không hề ngăn được đòn tấn công của Chiến Minh, chẳng qua nhờ vào khả năng của pháp cầu Hóa Huyền nên miễn được hình nắm đấm của Chiến Minh một lần.
Vì vậy, một nắm đấm này của hắn đánh qua, không có con quạ Âm nào bị đánh chết!
Cùng lúc đó, trên người quạ Âm ở phía khác của hẻm núi cũng đều lóe ra từng vòng sáng màu lam.
“A, rất nhiều pháp cầu Hóa Huyên…” Hàm Bích La bĩu môi trợn to hai mắt. “Nếu có thể tách được những pháp cầu Hóa Huyền này ra khỏi người quạ Âm, chẳng phải là phát tài sao!”
Một pháp cầu Hóa Huyền giá trị mấy trăm nghìn Thần vũ tệ, mà mỗi con quạ Âm ở đây đều sử dụng một khối.
Một đàn quạ Âm lớn đông nghìn nghịt trước mặt này phải sử dụng tới hơn một trăm nghìn khối pháp cầu Hóa Huyền.
Theo suy nghĩ chủ quan của Hàm Bích La, quả thật là một cái giá trên trời.
Nhưng pháp cầu Hóa Huyền là chí bảo tín ngưỡng, đã sử dụng rồi thì coi như mất, không thể khôi phục lại thành trạng thái chưa sử dụng…
“Đừng có mơ nữa.
Những con quạ Âm này không làm tổn thương ngươi thì chúng ta cũng phải ra tay!” Hàm Sơ Nguyệt nói xong, bắt đầu tấn công về phía quạ Âm trên bầu trời.
Quyền thứ nhất của Chiến Minh không có hiệu quả, hắn cũng bắt đầu đánh ra nắm đấm thứ hai.
Pháp cầu Hóa Huyền ẩn chứa trong cơ thể những con quạ Âm này đã bị phá vỡ, quạ Âm yếu ớt chạm vào hình nắm tay của hắn, sau đó lập tức nát tan.
Từng mảng lớn lông chim màu đen bay lượn đầy trời, đồng thời còn có nhiều Thần vũ tệ rơi xuống!
Theo kinh nghiệm trước đó, những con quạ Âm sẽ dựa vào tốc độ cực nhanh để phá tượng nữ thần.
Nhưng chúng rất dễ bị tiêu diệt, nhiều vị thần cùng ra sức thì cũng không tính là khó khăn.
Nhưng lần này, sau khi những con quạ Âm có thêm pháp cầu Hóa Huyền, muốn tiêu diệt chúng ít nhất phải ra tay hai lần, độ khó đã tăng hơn gấp đôi!
Đàn quạ Âm kia bị đánh chết, Thần vũ tệ điên cuồng rơi xuống từ trên không.
Chiến Minh hoàn toàn không có thời gian để nhặt, cứ thế tiếp tục tiêu diệt quạ Âm trên bầu trời.
“Bốn kiếm mở ra!”
La Chinh nhìn đám quạ Âm đồng nghìn nghịt trên bầu trời, cũng gọi ra bốn thanh kiếm vô hình.
“Vèo vèo vèo vèo!”
Thân của bốn thanh trường kiếm này hướng lên trên, lượn vòng, nhanh chóng mở rộng ở giữa không trung, bắt đầu xoáy về phía những con quạ Âm kia.
Khi bốn thanh trường kiếm chém trên người quạ Âm, bên ngoài cơ thể của những con quạ Âm kia đều lóe ra vòng sáng màu xanh da trời, miễn trừ một lần bị Phật Hoàng Kiếm chém giết.
Nhưng La Chinh lại hợp bốn kiếm thành hai kiếm, Phật Hoàng Kiếm vừa mới lướt qua, Trọng Dương Kiếm đã theo sát phía sau.
Sau khi mất đi sự bảo vệ của pháp cầu Hóa Huyền, Trọng Dương Kiếm chỉ cần rung khẽ là vô số quạ Âm phải phát ra tiếng kêu thảm thiết quái dị, ào ào rơi xuống từ trên không.
Trường Đằng Kiếm và Thiên Nha Kiếm ở một bên khác cũng như vậy.
Bốn thanh kiếm này cứ đâm ngang, đâm dọc, coi như La Chinh cũng giữ được vùng bầu trời trước mặt này.
Thần vũ tệ cũng giống như hạt mưa, lẫn với lông chim đen của quạ Âm, không ngừng rơi xuống.
Nhưng hắn vừa mới chém giết hơn một nghìn con quạ Âm thì lại có một đàn quạ Âm khác đông nghìn nghịt bay vút tới.
La Chinh không kịp nhặt Thần vũ tệ trên đất, chỉ có thể tiếp tục điều khiển bốn thanh trường kiếm xông lên không trung một lần nữa…
Tất cả các vị thần đều ra tay hết sức nên bước đầu vẫn có thể kiểm soát cục diện.
Ít nhất thì quạ Âm từ bốn phương tám hướng xúm đến cùng lắm cũng chỉ có thể bay được nửa đường thì đã bị chém chết.
Nhưng chẳng mấy chốc đã xuất hiện vấn đề.
Bởi vì độ khó của cấm địa biển Thời Gian tăng lên nên phần thưởng cũng bắt đầu nhiều hơn.
Những con quạ Âm này cũng như bọ cạp Độc Lang, chém rơi một con sẽ có một đồng Thần vũ tệ rơi xuống.
Bình thường đi vào cấm địa, thu được bốn năm trăm đồng Thần vũ tệ đã là được mùa lớn.
Bây giờ chỉ cần chém một kiếm đã có mấy trăm đồng Thần vũ tệ rơi xuống.
Chỉ cần tấn công mấy lần, trên mặt đất đã trải một tầng Thần vũ tệ dày.
Số lượng Thần vũ tệ này khiến người ta như chìm vào giấc mơ.
Cho dù thần tham gia sự kiện ngày Lăng đều là người xuất sắc trong nhà quyền thế thì cũng khó mà chống lại được sự mê hoặc của nó.
Một vị thần đang chém giết rất nhiều quạ Âm đã dành thời gian ra để nhét Thần vũ tệ vào trong không gian tu di của bản thân…
Một vị thần bên cạnh thấy vậy, trong lòng liền không vui.
Hắn vất vả chém giết quạ Âm như thế, vậy mà người này lại lén lút nhặt Thần vũ tệ.
Vì thế vị thần thứ hai cũng bắt đầu ra sức thu gom Thần vũ tệ.
Tham lam rất dễ lây, không ít vị thần bất bình trong lòng, ào ào tranh nhau nhặt Thần vũ tệ trên đất.
Bởi vì những con quạ Âm này không giống bọ cạp Độc Lang, khó có thể phân biệt được là ai đánh chết, nên một số vị thần thậm chí còn xảy ra tranh chấp, có dấu hiệu muốn ra tay chỉ vì Thần vũ tệ.
Cũng bởi vì như vậy, phòng tuyến được thiết lập quanh tượng nữ thần nhanh chóng xuất hiện lỗ hổng.
Một đàn quạ Âm phá vỡ phòng tuyến này, đi thẳng đến tượng nữ thần.
“Mọi người đừng vội nhặt Thần vũ tệ! Những đồng Thần vũ tệ này có thể chia đều, mọi người đồng tâm hiệp lực vượt qua đợt tấn công của quạ Âm này trước đã, phần thưởng phía sau sẽ chỉ cao hơn!” Trên mặt Chiến Minh lộ ra vẻ tức giận, trong lòng thầm mắng đám người kia tầm nhìn thiển cẩn.
Đợt thú dữ thứ hai và thứ ba tấn công đã có được phần thưởng như thế thì phần thưởng phía sau chắc hẳn sẽ rất kinh ngạc, thậm chí rất dễ xuất hiện chí bảo tín ngưỡng.
Nhưng những vị thần này chắc chắn chỉ để ý đến hiện tại, sợ rằng Thần vũ tệ dưới chân mình bị thần khác cướp đi, làm gì rảnh quan tâm đến những con quạ Âm trên đỉnh đầu nữa?
“Quác quác quác…”
Trong nhát mắt, một đàn quạ Âm đã vọt tới gần tượng nữ thần.
Chương 1922: Huyền Nguyệt Tiểu Lâu
Khi các vị thần đi qua cấm địa rừng Sương đều biết, những con quạ Âm ở đây đều chưa thể được coi là một thú dữ có thực lực mạnh.
Cho dù chỉ là một vị thần cấp thấp cũng có thể dễ dàng tiêu diệt được chúngNhững con quạ Âm này tụ tập trong bóng tối của rừng Sương với mật độ dày đặc, mỗi khi có con mồi đó xuất hiện, chúng lập tức bay ra, lao vào tấn công.
Để giết được một vị thần, số quạ Âm bị chết cũng rất nhiều.
Thế nhưng vị thần nào để những con quạ Âm này đến gần thì lúc đó chúng sẽ bộc phát ra sức phá hoại mạnh mẽ nhất để tiêu diệt người đó.
Mỏ của chúng có khả năng phá hoại khá lớn, cho dù là một vị thần cấp trung thì cũng khó có thể chống đỡ được.
Nếu bị bầy quạ Âm này bao vây, đầu của người đó sẽ bị mổ tung, xương cốt toàn thân sẽ bị mổ đến nát vụn là chuyện thường xảy ra chỉ trong nháy mắt…
Ngay khi những con quạ Âm lao về phía tượng nữ thần, chúng lập tức dùng mỏ rồi mổ mãnh liệt vào bức tượng.
“Đốc đốc đốc đốc đốc đốc…”
Trên bề mặt tượng nữ thần nhanh chóng xuất hiện vết nứt, giống như những vết sẹo.
Nếu để mặc cho những con con quạ Âm này mổ xuống tượng nữ thần như vậy thì chẳng bao lâu nữa bức tượng này sẽ bị phá hủy hoàn toàn.
Khi La Chinh vừa thấy những vết nứt đang dần lan rộng trên bề mặt bức tượng, trong lòng hắn bắt đầu lo lắng.
Hắn chạy như bay về phía bức tượng nữ thần.
Thế nhưng, khi hắn còn chưa đến nơi thì đã thấy một bóng người đầy đặn nhẹ nhàng bay tới, trên tay nàng cầm một thanh đoản kiếm.
Đó chính là Mục Ngưng.
Chỉ thấy dưới chân nàng lóe lên những điểm sáng màu đỏ nho nhỏ, vây xung quanh tượng nữ thần!
Vòng vây đó lập tức hóa thành một sát trận kỳ lạ.
Sau đó trên đầu những con quạ Âm đang trên bề mặt bức tượng đều xuất hiện một phù văn quỷ dị!
“Chết hết đi!”
Trong đôi mắt tròn xoe của nàng tỏa ra luồng sát ý thật đậm, thân hình lập tức biến mất chỉ trong nháy mắt.
“Soạt soạt soạt soạt soạt…”
Chỉ thấy Mục Ngưng chém ra một đao ngay phía sau những con quạ Âm này với một tốc độ thật khó tưởng tượng.
Trên người những con quạ Âm này nhanh chóng hiện ra khối pháp cầu Hóa Huyền, ngăn chặn lại đao đầu tiên này của Mục Ngưng.
Sau đó, chúng vẫn tiếp tục mổ vào bức tượng nữ thần, những vết nứt trên bức tượng cũng nhanh chóng lan rộng.
Mục Ngưng chém tiếp ra một đao, mũi chân nàng điểm nhẹ: “Lại lần nữa!”
Vừa dứt lời, thân hình nàng lại biến mất…
“Soạt soạt soạt soạt…”
Lần này, toàn bộ những con quạ Âm đang chúc đầu vào bức tượng đều bị chém thành hai khúc, những chiếc lông chim màu đen rơi loạn xuống đất.
Trong suốt quá trình, Mực Ngưng chỉ ra tay đúng hai lần, vậy mà đã có thể giết sạch toàn bộ những con quạ Âm này.
Khi quay đầu nhìn về phía La Chinh, trên mặt nàng có vẻ khiêu khích.
Nàng trừng mắt nhìn hắn, nghiêng đầu suy nghĩ một lúc rồi mới lên tiếng: “Cố lên!” Vừa nói, nàng vừa nhìn lên bầu trời, lại có một bầy quạ Âm nữa bay tới.
Thân hình nàng lại hóa thành một vòng tròn, bao phủ toàn bộ những con quạ Âm kia…
La Chinh khẽ mỉm cười, bốn thanh kiếm cũng nhanh chóng bay lượn lên bầu trời.
Bởi vì một số những vị thần còn đang mải tranh giành Thần vũ tệ nên các vị thần còn lại đều phải vất vả hơn khi tiêu diệt những con quạ Âm này.
Để bảo vệ tượng nữ thần, bọn họ không thể không thu nhỏ vòng vây lại, dựa lưng vào bức tượng.
Cho dù vậy thì vẫn có một vài con quạ Âm phá được phòng tuyến của mọi người.
Mặc dù chúng đều nhanh chóng bị đánh chết, thế nhưng chúng vẫn tạo ra được vết nứt trên bức tượng!
“Không thể tiếp tục như thế này được!” Chiến Minh bình tĩnh hét lên: “Đừng tranh đoạt Thần vũ tệ nữa! Tiêu diệt những con quạ Âm này rồi sau đó cùng chia đều”
Lời nói của Chiến Minh lúc này không hề có hiệu quả…
Rất nhiều vị thần khi nhìn thấy một phần nhỏ của bức tượng nữ thần bị phá hủy thì trong lòng đã có ý định từ bỏ.
Dù sao nếu không thể tiến vào tầng thứ hai của cấm địa thì nhân cơ hội này kiếm thêm chút lợi lộc cũng được.
Nếu lãng phí cơ hội tốt như vậy, sau này nhất định sẽ phải hối hận.
Ngoài Chiến Minh ra, sắc mặt của Đông Phương Ninh và các vị thần khác đều đã đen lại…
Dã tâm của những vị thần cấp cao này rõ ràng lớn hơn các vị thần bình thường khác nhiều.
Đúng là Thần vũ tệ rất hấp dẫn, nhưng bọn họ thì chỉ mong bản thân có thể gặp được cơ duyên tốt hơn mà thôi.
Vậy mà đám người trước mắt này lại quá thiển cận, bọn họ chỉ trông thấy được những cái lợi trước mắt như thế này!
“Để ta!” Lúc này, một vị thần cấp cao đứng ra.
“Huyền Nguyệt Tiểu Lâu?” Chiến Minh sửng sốt, nhưng ngay sau đó trên mặt hắn liền có vẻ vui mừng. “Ngươi đúng là lựa chọn phù hợp nhất lúc này!”
Huyền Nguyệt Tiểu Lâu và Chiến Minh đều đến từ gia tộc Huyền Nguyệt trên đảo nổi, cũng được coi là người cùng tộc, chẳng qua một người thuộc giáo phái Huyền Nguyệt và điện Chiến Thần.
Cục diện hiện tại trong thung lũng đều đã vượt ngoài sự kiểm soát của bọn họ.
Không phải họ không có cách nào để tiêu diệt được những con quạ Âm này.
Dù cho phải đánh hai lần mới chết đi nữa thì bây giờ cũng mới chỉ là đợt thú dữ thứ ba, không đến nỗi không thể chống cự được.
Mấu chốt là bởi mọi người không đoàn kết, đều tham lam muốn cướp đoạt Thần vũ tệ.
Mà Huyền Nguyệt Tiểu Lâu tu luyện thuật Đại Thống Trị.
Hắn hít một hơi thật sâu, một viên đá quý màu nâu nhạt xuất hiện giữa đôi lông mày hắn.
Đây chính là linh thạch tinh thuần, có thể nâng cao sức mạnh của linh hồn!
Khi viên đá quý màu nâu nhạt kia lóe sáng, các vị thần trong thung lũng này lập tức cảm nhận được một uy áp linh hồn vô cùng mạnh mẽ, giống như có một vị thánh nhân nào đó đang giáng xuống nơi này vậy!
Huyền Nguyệt Tiểu Lâu mới chỉ là một vị thần cấp cao, cường độ linh hồn của hắn không thể kinh khủng tới mức của thánh nhân được, thậm chí còn kém xa thần đại viên mãn!
Thế nhưng khi hắn thi triển ra thuật Đại Thống Trị lại có thể tạo ra một khí thế không thể nào chống cự lại nổi.
Khí thế đó tạo nên một ảo giác trong lòng mọi người, giống như có một vị thánh nhân thực sự xuất hiện tại nơi này vậy.
Trong lòng tất cả mọi người, bao gồm cả những vị thần hiện còn đang mải mê tranh đoạt Thần vũ tệ kia đều cảm thấy rùng mình!
“Các vị, trước mắt chúng ta hãy tiêu diệt hết những con quạ Âm đang đánh tới kia, đợi khi đợt tấn công này kết thúc, chúng ta sẽ cùng chia đều Thần vũ tệ!”
“Người nào không phục, giết!”
Từ “giết” được Huyền Nguyệt Tiểu Lâu nhấn mạnh bằng cách quát lớn một tiếng.
Khi đó trong lòng hầu hết các vị thần đều run lên, giống như không thể không nghe theo mệnh lệnh của Huyền Nguyệt Tiểu Lâu, bởi nếu lỡ làm trái thì kết quả chính là bị giết…
Trên thực tế, nếu những vị thần này đều khăng khăng làm theo ý của mình, tiếp tục vơ vét Thần vũ tệ thì Huyền Nguyệt Tiểu Lâu cũng không có khả năng hợp tác với những vị thần cấp cao khác để giết chết hết bọn họ được.
Suy cho cùng, các thánh nhân bên ngoài cấm địa biển Thời Gian đều đang quan sát nơi này, giữa các vị thần và các thánh nhân đều có mối liên kết chặt chẽ, không có lý do chính đáng, bọn họ không thể tiêu diệt những vị thần này được.
Thế nhưng, tiềm thức của một số ít vị thần đã chọn tin tưởng.
Đây chính là điểm thần kỳ của thuật Đại Thống Trị.
Nếu có thể tu luyện thuật Đại Thống Trị đến một cảnh giới cực cao thì chỉ cần giơ tay nhấc chân cũng rất mạnh mẽ, bất kỳ một người nào khi đứng ở trước mặt người thi triển thuật này đều phải nhún nhường bái phục…
“Chém chết những con quạ Âm này trước đã!”
“Nếu Huyền Nguyệt Tiểu Lâu đã nói sẽ chia đều, vậy thì chắc chắn sẽ chia đều.
Mọi người không nên tranh đoạt nữa!”
“Lại có một đám quạ Âm lao tới đó!”
Các vị thần nhanh chóng lấy lại tinh thần, ý chí chiến đấu lại cháy lên chỉ trong nháy mắt.
Bọn họ không tìm kiếm Thần vũ tệ nữa, bắt đầu chiến đấu với lũ quạ Âm kia.
Trên thực tế, suy nghĩ của những vị thần lúc này đều không phải là suy nghĩ ban đầu của họ, mà đã bị thuật Đại Thống Trị thay đổi, hoặc là suy nghĩ sau đó mới nảy sinh.
Cho dù có thế nào thì cũng đã đạt được hiệu quả mong muốn.
Rất nhiều vị thần tiếp tục vây quanh bức tượng nữ thần, đánh chết những con quạ kia.
Mọi người cùng đồng tâm hiệp lực nên vòng vây bắt đầu được đẩy mạnh ra.
Những con quạ Âm khó có thể vượt qua được vòng vây này để đến chỗ tượng nữ thần.
Chương 1923: Ma sứ vực sâu
Từng con quạ Âm bị giết chết, Thần vũ tệ cũng chất đống thành một tầng dày ở hẻm núiTổng số Thần vũ tệ này cộng lại, bất kỳ nhà quyền thế nào cũng không thể xem thường.
Nhưng Huyền Nguyệt Tiểu Lâu dùng thuật Đại Thống Trị cứng rắn áp chế nên không ai dám tranh đoạt!
Mọi người đều ra sức tiêu diệt quạ Âm trên bầu trời.
Nếu nói đợt bướm Liệt Vận thứ nhất và đợt bọ cạp Độc Lang thứ hai rất dễ dàng thì khi đối mặt với đợt tấn công thứ ba của quạ Âm đã khiến mọi người bắt đầu cảm nhận được áp lực.
Sau thời gian một nén nhang…
Trong hẻm núi không xuất hiện quạ Âm nữa.
Đợt tấn công thứ ba của thú dữ này coi như đã kết thúc…
Huyền Nguyệt Tiểu Lâu lùi sang một bên, viên đá quý màu nâu nhạt trên trán hắn mờ đi, từ từ biến mất…
Luồng uy áp tuôn ra từ trên người hắn cũng bắt đầu tiêu tan.
Sau khi Huyền Nguyệt Tiểu Lâu không áp chế nữa, bọn họ liền cảm thấy thoải mái hẳn.
Khi nhìn về những Thần vũ tệ kia, trong đôi mắt họ lại lộ ra vẻ tham lam lần nữa.
Nếu như không ngăn chặn, sợ rằng một khắc sau những vị thần này sẽ bắt đầu tranh đoạt!
“Không ai được động đến Thần vũ tệ trên mặt đất! Gom Thần vũ tệ lại!”
Chiến Minh hét lớn, ý chí chiến đấu trong cơ thể sôi trào lên, một luồng khí thế mạnh mẽ tỏa ra.
Nếu thật sự tranh đoạt những Thần vũ tệ này, các vị thần cấp thấp và thần cấp trung ở đây gần như không hề có cơ hội, cuối cùng tất cả đều sẽ về tay thần cấp cao.
Những vị thần kia không khó để suy ra được điều này, thế nên không ai có hành động thiếu suy nghĩ.
Sau đó Chiến Minh và mấy tên thần cấp cao khác vẫy tay, gom từng đống Thần vũ tệ trên mặt đất lại, cuối cùng tạo thành một ngọn núi nhỏ cao tới bốn năm trượng.
Những vị thần cấp cao này vây quanh ngọn núi nhỏ, không ai dám đi lên tranh đoạt.
Mà đống này cũng có tới bảy tám trăm nghìn Thần vũ tệ, chia đều thì mỗi vị thần cũng được hưởng không ít.
Vì thế dưới sự chỉ huy của Chiến Minh, tất cả các vị thần đều ngay ngắn lĩnh Thần vũ tệ theo thứ tự.
Sau khi phân phát Thần vũ tệ xong, Chiến Minh lập tức nói: “Ba đợt thú dữ tấn công đầu tiên mới chỉ là cấp cơ bản nhất của cuộc thử luyện này.
Theo kinh nghiệm trước kia, số lượng thú dữ trong đợt thứ tư cũng không nhiều, nhưng lại rất mạnh mẽ, mọi người cẩn thận”
Rất nhiều vị thần đều gật đầu.
Bọn họ không biết có thể cố thủ ở chỗ này được bao lâu, nhưng qua được đợt sóng nào là có thể nhận được thêm phần thưởng đợt sóng đó.
Trong lòng đã có kỳ vọng thì đương nhiên sẽ càng cố chấp.
“Ầm ầm ầm…”
Chiến Minh vừa dứt lời, hẻm núi lại rung chuyển một lần nữa.
Tất cả mọi người đều nhìn chằm chằm vào các khe núi kia, đương nhiên La Chinh cũng không ngoại lệ.
Chỉ chốc lát sau, La Chinh đã thấy một thanh kiếm lớn bốc lửa ở trong khe núi.
Ngay sau đó, hắn thấy một bàn tay đầy móng vuốt lớn màu đen cầm lấy thanh kiếm lửa lớn này.
Phần mu bàn tay còn có từng cái gai nhọn dựng ngược lên.
“Uỳnh!”
Tiếng bước chân vang lên, theo đó là một bóng dáng khổng lồ đi ra khỏi khe núi.
“Uỳnh, uỳnh, uỳnh…”
Mỗi lần bóng dáng kia bước ra một bước, cả thung lũng liền rung chuyển một lần.
“Đây là cái gì?” La Chinh nhướng mày, trong mắt cũng đầy vẻ kinh ngạc.
Đó là một con quái vật cao tới năm sáu trượng.
So với quái vật to lớn trong rừng Lang Tuyền thì con quái vật này cũng không quá cao.
Chẳng qua vẻ ngoài của con quái vật này thật sự rất hung ác.
Chỉ riêng bề ngoài của nó thôi đã khiến người ta cảm nhận được áp lực nặng nề, không ai muốn đối mặt với nó!
Đỉnh đầu nó mọc hai cái sừng to, trên mặt không hề có da, chỉ thấy xương cốt gồ ghề và hai con ngươi màu đỏ thẫm lộ ra ngoài.
Vòng ngoài của con ngươi cũng có những tia lửa đang cháy.
Trên người nó tỏa ra mùi lưu huỳnh rất gay mũi.
“Là quái vật trong vực sâu!”
“Trời ơi, Ma Sứ vực sâu xuất hiện!”
“Ai lên trước…”
Trong bốn cấm địa lớn, kinh khủng nhất là vực sâu Ma Vực.
Cấm địa biển Thời Gian và bốn cấm địa lớn đều được xếp là cấm địa cấp sáu.
Bình thường khi các vị thần sẽ không thăm dò quá sâu trong cấm địa biển Thời Gian.
Dù sao cấm địa biển Thời Gian cũng khá đặc biệt, càng đi sâu thì càng gặp phải quy tắc thời gian rất cổ quái.
Có một số quy tắc thời gian mà ngay cả thần đại viên mãn cũng không hề có cách chống lại, cho nên thần bình thường đều dừng bước ở tầng thứ hai, các đại viên mãn thì cùng lắm cũng chỉ thăm dò đến tầng thứ ba…
Có rất ít Đại Viên Mãn dám xông vào tầng thứ tư của cấm địa biển Thời Gian.
Còn tầng thứ năm và tầng thứ sáu, vốn không mở cửa.
Đây là quy tắc được nữ Tộc trưởng của Nhật Manh tộc định ra.
Trong vực sâu Ma Vực không hề có quy tắc thời gian cổ quái như vậy.
Nhưng hầu như tất cả các truyền thuyết đáng sợ trong Thần Vực đều đến từ vực sâu Ma Vực.
Trong vô số kỷ nguyên thần, hàng nghìn tỷ thần dân và thần đều có óc tưởng tượng phong phú về cái chết, địa ngục… Những tưởng tượng này hóa thành lực tín ngưỡng tiêu cực, không ngừng tập hợp về vực sâu Ma Vực, tạo thành một cấm địa đáng sợ nhất.
Nghe nói ở tầng dưới cùng của vực sâu Ma Vực, một số ác ma mạnh mẽ thậm chí còn có thể đánh chết thánh nhân!
Ma Sứ vực sâu là một loại thú dữ tồn tại ở tầng ngoài của vực sâu Ma Vực, nhưng cũng không phải là sự tồn tại mà thần bình thường có thể đối đầu.
Cho dù là Chiến Minh, Huyền Nguyệt Tiểu Lâu và các thần cấp cao khi thấy con quái vật lớn này thì cũng cảm thấy rất khó giải quyết.
“Uỳnh, uỳnh, uỳnh…”
Kinh khủng hơn là không chỉ có một con Ma Sứ vực sâu, mà có tới bốn con.
Sau khi xuất hiện từ trong bốn khe núi, chúng liền vung thanh kiếm lửa to lớn trong tay lên, bước chậm rãi về phía tượng nữ thần.
Cái đuôi của chúng được tạo thành bởi từng khúc xương màu đen, giống như một cây roi dài lắc lư phía sau.
Sau cái đuôi kia còn có một cái gai nhọn hình thoi, cũng là một trong những vũ khí sắc bén của Ma Sứ vực sâu.
May mà tốc độ di chuyển của Ma Sứ vực sâu rất chậm chạp, nhịp bước chân trên mặt đất vô cùng vững vàng, chậm rãi đi về phía tượng nữ thần.
“Ta chưa đi vực sâu Ma Vực bao giờ” Chiến Minh vẫn duy trì vẻ bình tĩnh hỏi: “Ai có kinh nghiệm?”
Vực sâu Ma Vực cũng không phải là nơi mọi người đều có thể đi.
“Ta” Đông Phương Ninh cười nhạt.
“Làm sao để đối phó?” Chiến Minh hỏi.
“Thứ này rất lợi hại…” Đông Phương Ninh cũng lắc đầu. “Thần cấp cao ở đây không ai có thể đỡ được một kích của nó”
Nghe thấy lời nói Đông Phương Ninh, trái tim của tất cả các vị thần đều nặng trĩu.
Có một số vị thần theo bản năng nhìn về phía Tinh Môn.
Nếu ngay cả thần cấp cao cũng không phải là đối thủ của Ma Sứ vực sâu thì bỏ trốn sớm một chút còn hơn.
Lấy được số Thần vũ tệ thế kia cũng đủ vốn rồi.
“Nếu đã như vậy, chúng ta từ bỏ thì tốt hơn!”
“Các vị thần cấp cao hợp lại cũng không phải là đối thủ, chúng ta đi lên chỉ có thể chịu chết”
“Hành trình vào cấm địa biển Thời Gian lần này cũng đã thu hoạch được nhiều hơn dự kiến rồi, không đáng tiếc lắm…”
Ngay khi các thần còn đang mồm năm miệng mười nói, Đông Phương Ninh đã nhìn chằm chằm vào Ma Sứ vực sâu đang đi chậm rãi ở phía xa rồi nói tiếp: “Nhưng nhược điểm lớn nhất của Ma Sứ vực sâu này chính là tốc độ của nó cực kỳ chậm chạp.
Thật ra chúng là một con rối được chắp vá từ xương của ma quỷ, không có nhiều linh trí lắm.
Muốn tiêu diệt chúng thì phải cố hết sức để giảm tốc độ của chúng, đồng thời đừng tới gần chúng là được”
Nói xong, trong tay Đông Phương Ninh đã bừng bừng khí lạnh.
Trong tay hắn xuất hiện một cái kén băng, từng con bướm băng xinh đẹp và tinh xảo phá kén ra, không ngừng bay lượn quanh hắn.
Hắn nói rất chắc chắn: “Mọi người hiểu ý ta nói không?”
Chương 1924: Các thần vây giết
Đương nhiên các vị thần ở đây hiểu lời của Đông Phương Ninh, nhưng trong lòng mọi người vẫn cảm thấy không chắc chắn lắmĐông Phương Ninh vốn luôn luôn độc lai độc vãng, tuy thực lực rất mạnh, nhưng không giỏi chỉ huy như Chiến Minh, cũng không có phong độ thủ lĩnh như Huyền Nguyệt Tiểu Lâu.
Thấy mọi người im lặng không lên tiếng, trên mặt Động Phương Ninh lộ ra vẻ bất đắc dĩ, đành nói với Chiến Minh: “Ngươi chỉ huy đi.
Bước đầu tiên là cố gắng hết sức làm chậm động tác của chúng.
Thật ra chuyện này cũng không khó…”
Chiến Minh gật đầu, liếc nhìn mọi người: “Tiểu Lâu, ngươi dẫn một đội ngũ đối phó phía đông con Ma Sứ vực sâu kia!”
“Đông Phương Dương, Phương Ẩn, và…”
“…”
Trong nháy mắt, Chiến Minh đã chia các vị thần ở đây thành bốn đội ngũ, sau đó các vị thần này đi về bốn phía tương ứng với bốn con Ma Sứ vực sâu.
La Chinh được chỉ định ở trong đội ngũ của Đông Phương Ninh.
Dù sao Đông Phương Ninh cũng có kinh nghiệm từng lang bạt ở vực sâu Ma Vực nên hắn xông thẳng về phía Ma Sứ vực sâu.
Khi còn cách nó khoảng hai trượng, hắn dừng bước, sau đó nhẹ nhàng chỉ về phía con Ma Sứ vực sâu kia: “Đi!”
Từng con bướm băng gần như trong suốt tung bay thẳng về phía Ma Sứ vực sâu.
“Vèo vèo vèo vèo…”
Những con bướm băng không ngừng va chạm với Ma Sứ vực sâu, biến thành những con dấu hình bươm bướm lạnh như băng, in trên người nó.
Ma Sứ vực sâu vốn bước đi rất chậm chạp, sau khi những con bướm kia in dấu trên thân thể thì tốc độ của nó giảm thẳng xuống một nửa.
Giống như một người di chuyển với động tác rất chậm vậy, một hai nhịp thở mới có thể bước ra một bước.
“Các ngươi cũng ra tay đi thôi!” Đông Phương Ninh kỳ quái kêu lên.
Lúc này hắn mới phát hiện những người đi theo phía sau hắn chẳng nói câu nào, lại cứ đứng trơ mắt nhìn hắn hành động.
Sau khi hắn lên tiếng, những vị thần khác cũng bắt đầu ra tay.
La Chinh đưa tay vỗ nhẹ, Trường Đằng Kiếm vô hình bắn thẳng ra, biến thành một sợi dây vô hình không ngừng quấn quanh Ma Sứ vực sâu.
Sức mạnh của Ma Sứ vực sâu này lớn kinh người, chỉ cần nhấc chân là đã có thể kéo đứt những sợi dây kia.
Nhưng Trường Đằng Kiếm cũng khiến Ma Sứ vực sâu gặp trở khá lớn, tốc độ di chuyển lại giảm đi hai phần…
“Lạc Tuyết Triền!”
Một tên thần cấp trung phát ra đạo uẩn của thần đạo Tuyết Ấn.
Ngay sau đó khoảng không trên đỉnh đầu Ma Sứ vực sâu xuất hiện một đám mây trắng, những bông tuyết không ngừng rơi lả tả từ trong đó, tạo thành một trận bão tuyết liên tiếp xoay tròn, bao phủ hoàn toàn Ma Sứ vực sâu.
Những vị thần khác cũng thi triển phương pháp của riêng mình, nghĩ mọi cách để hạn chế Ma Sứ vực sâu di chuyển.
Mọi người đều ra tay tới tấp nên tốc độ của Ma Sứ vực sâu liên tục giảm đi, mỗi bước chân đều vô cùng khó khăn, giống như một con rối gỗ kém chất lượng bắt chước bước đi như người.
“Vậy là gần xong rồi” Đông Phương Ninh thản nhiên nói: “Thân hình của Ma Sứ vực sâu này rất rắn chắc, các vị phải thi triển ra phương pháp lợi hại nhất!”
Vừa dứt lời, bàn tay Đông Phương Ninh khẽ lật, rút ra một thanh kiếm gần như trong suốt.
Trong cánh tay hắn ngưng tụ ra từng chút lực cực lạnh, toàn bộ rót vào trong thân kiếm.
Chẳng mấy chốc thanh trường kiếm trong suốt này đã biến thành màu xanh da trời, toàn thân kiếm đều đang tỏa ra khí lạnh.
Ngay sau đó hắn liền chém về phía Ma Sứ vực sâu ở khoảng cách hai trượng.
“Linh Băng Trảm!” Hắn quát lên một tiếng.
“Vèo!”
Ánh kiếm màu xanh da trời hóa thành hình bán nguyệt, chém về phía Ma Sứ vực sâu với tốc độ cực nhanh.
Con Ma Sứ vực sâu này gần như không thể nhúc nhích, hoàn toàn không có cách gì tránh được ánh kiếm Đông Phương Ninh đã chém ra!
Các vị thần thấy ánh kiếm này thì cũng thầm giật mình.
Dù sao Đông Phương Ninh cũng là người nổi bật trong các vị thần cấp cao, ánh kiếm này nhìn thì có vẻ bình thường, nhưng trong đó lại chứa đựng mười phần uy thế.
Nếu thần bình thường mà bị chém một kiếm này thì làm sao còn có mạng để sống?
Không biết Ma Sứ vực sâu này có thể chịu được mấy kiếm của Đông Phương Ninh?
Trong nháy mắt, ánh kiếm băng màu xanh da trời đã hung hăng chém trên người Ma Sứ vực sâu.
“Đùng!”
Ánh kiếm nổ tung khi chạm vào Ma Sứ vực sâu, nổ ra ánh sáng màu xanh da trời chói mắt.
Sau khi ánh sáng kia tiêu tan, mọi người chăm chú nhìn lại, ai nấy đều có vẻ kinh ngạc.
Trên ngực Ma Sứ vực sâu chỉ có một dấu vết mờ mà thôi!
“Ma Sứ vực sâu này cứng như vậy sao?”
“Đông Phương Ninh có tu vi thần cấp cao, chém ra một kiếm như thế mà nó lại không hề bị thương chút nào!”
“Vậy làm sao giết…”
Đến lúc này, trên mặt Đông Phương Ninh vẫn không có vẻ gì là bất ngờ, mà là một vẻ mặt đương nhiên: “Tiêu diệt Ma Sứ vực sâu vốn đã không dễ dàng.
Nơi này chỉ có bốn con, vẫn có thể miễn cưỡng xử lý.
Lần trước, khi Đông Phương gia chúng ta lang bạt ở vực sâu Ma Vực đã bị mấy trăm con Ma Sứ vực sâu đuổi giết…”
Một con Ma Sứ vực sâu đã khó có thể tiêu diệt như thế, vậy mà còn mấy trăm con Ma Sứ vực sâu…
Những vị thần này nghĩ đến cảnh kia, tất cả đều không nhịn được mà run cầm cập.
Bình thường các vị thần cũng sẽ không thăm dò vực sâu Ma Vực, chỉ một vài tinh anh của nhà quyền thế lên kế hoạch kỹ càng tỉ mỉ thì mới có thể tiến vào cấm địa vực sâu Ma Vực.
Nhưng vị thần nào đi vào trong đó thăm dò thường đều lành ít dữ nhiều.
“Mọi người ra tay đi” Đông Phương Ninh cũng lười giải thích nhiều, hắn vung trường kiếm trong tay lên, không ngừng chém ra ánh kiếm.
Những vị thần khác cũng không do dự nữa.
Động tác của Ma Sứ vực sâu chậm chạp như thế, chỉ cần giữ khoảng cách thì nó chỉ là một cái bia sống mà thôi, không đủ để khiến bọn họ sợ hãi.
“Thánh Lôi lăng trì!”
“Uỳnh uỳnh uỳnh…”
Một vị thần phóng ra từng tia sấm sét to như dòng nước, điên cuồng đánh lên người Ma Sứ vực sâu.
“Huyết Thần Trảm!”
“Vù vù…”
Lưỡi dao to lớn đỏ như máu bổ ngang, cắt lên người Ma Sứ vực sâu, âm thanh phát ra khiến người ta cảm thấy ê răng.
La Chinh sử dụng ba thanh kiếm, thay phiên nhau ra trận, cũng để lại được chút dấu vết trên người Ma Sứ vực sâu…
Ma Sứ vực sâu bị hơn mười vị thần luân phiên tấn công mà vẫn sừng sững đứng đó.
Nhưng dường như công kích của mọi người đã chọc giận nó, nó thay đổi hướng vung thanh kiếm lửa lớn trong tay, rít gào một tiếng: “Ô oa…”
Nó đổi hướng, xông về phía một vị thần.
Nhưng trên người nó đang chịu rất nhiều công kích, cho dù có chạy nước rút thì cũng rất chậm.
Các vị thần đều như những con thỏ linh hoạt, vừa lùi về phía sau vừa tấn công.
Mà Ma Sứ vực sâu lại chỉ như một con rùa bị đánh, mặc dù có phòng ngự vững chắc nhưng cũng không thể chạm được vị thần nào…
“Đơn giản quá!” Một vị thần khẽ cười nói.
“Như vậy thì sớm muộn gì cũng có thể đánh chết nó…”
“Không biết giết được Ma Sứ vực sâu thì có phần thưởng gì nhỉ? Nó lợi hại như vậy, không biết có xuất hiện chí bảo tín ngưỡng hay không?”
Có thần nói tới đây, trên mặt tất cả các vị thần khác đều có vẻ động tâm, đồng thời nhìn Đông Phương Ninh với ánh mắt vô cùng kiêng kỵ.
Nếu thật sự xuất hiện một món chí bản tín ngưỡng thì phân chia thế nào?
Dù sao cũng không thể thuộc về một mình Đông Phương Ninh được?
Không ít vị thần đều có nghi kỵ trong lòng.
Nếu vất vả đánh chết Ma Sứ vực sâu nhưng cuối cùng kết quả người ta lại được hưởng thì chẳng ai có thể vui vẻ được.
“Két, két…”
Các vị thần không ngừng tấn công nên bề mặt cơ thể của Ma Sứ vực sâu bắt đầu có những vết nứt.
Hai hàng xương sườn ở ngực mọc đầy gai cũng bắt đầu gãy lìa từng cái một.
“Xem ra không chống đỡ được bao lâu nữa đâu!”
“Mọi người tăng thêm sức mạnh!”
Có một số vị thần lại lặng lẽ đến gần Ma Sứ vực sâu.
Nếu đánh chết nó thật sự có được chí bảo tín ngưỡng nào đó thì bản thân nhất định phải cướp vào tay trước.
Nhưng đúng lúc này, mối nguy lại lặng lẽ kéo tới!
“Ô ô oa oa…”
Ma Sứ vực sâu này tức giận thở ra, đồng thời giơ thanh kiếm lửa lớn trong tay lên, ngọn lửa màu đỏ trong cặp mắt kia cũng phun ra.
Cùng lúc đó, trên xương cốt toàn thân nó được mạ thêm một lớp ánh sáng màu vàng!
Được lớp ánh sáng màu vàng kia bao phủ, tất cả các thần thông đều mất đi hiệu quả.
Sau đó nó dùng tốc độ cực nhanh để xông về phía một vị thần cấp trung đang ở gần nó nhất.
Thần cấp trung này còn đang suy nghĩ xem làm sao để cướp được phần thưởng nên chưa kịp phản ứng, lập tức bị bàn tay to đen kịt của con Ma Sứ vực sâu này bắt lại!
Chương 1925: Hoàn cảnh nguy hiểm
Đôi mắt thần cấp trung bỗng nhiên bị Ma Sứ vực sâu xông lên bắt lại kia trông đờ đẫn hẳn điSau khi phản ứng lại được thì vị thần này cũng điên cuồng giãy ra, muốn thoát khỏi tay con Ma Sứ vực sâu này.
Nhưng Ma Sứ vực sâu giống như con trăn lớn quấn lấy con mồi, cho dù vị thần cấp trung này có giãy thế nào thì cũng không thể mở được tay của nó, đành trơ mắt nhìn nó giơ thanh kiếm lửa lớn kia lên, đâm vào ngực mình!
“Soạt…”
Thanh kiếm lửa lớn kia xuyên qua thân thể vị thần cấp trung, máu tươi bắn ra tung tóe lập tức bị bốc hơi bởi ngọn lửa cháy hừng hực.
Ngọn lửa kia lan ra đã nuốt chửng hoàn toàn vị thần cấp trung ấy.
“A a a a!”
Ma Sứ vực sâu giơ thanh kiếm lửa lớn lên thật cao, thân thể của vị thần cấp trung vẫn đang không ngừng giãy giụa trên thanh kiếm lớn, đồng thời phát ra tiếng kêu thê lương thảm thiết.
Cuối cùng, rốt cuộc tiếng kêu thảm thiết kia cũng ngừng lại, thân thể của vị thần cấp trung ấy cũng hóa thành tro bụi, bay theo chiều gió…
“Vù vù…”
Ma Sứ vực sâu vung một kiếm.
Ngọn lửa bùng lên cao như muốn thiêu đỏ nửa bầu trời.
Ngọn lửa nóng bỏng phun ra hơi nóng cuồn cuộn, quét về phía các vị thần.
Khắp người Ma Sứ vực sâu được ánh sáng màu vàng bao phủ, nó xông về phía các vị thần với tốc độ cực nhanh!
“Chạy mau!”
“Sao lại thế này? Sao tốc độ của nó bỗng chốc nhanh như vậy!”
Lực phòng ngự của Ma Sứ vực sâu này quá kinh người, sức mạnh lại lớn tới mức không thể tưởng tượng nổi, vượt xa khả năng đối phó của võ giả bình thường, sợ rằng chỉ có đại viên mãn mới có sức đánh với nó một trận.
Nhờ vào ánh sáng màu vàng hiện ra trên bề mặt thân thể, nó thoát khỏi tất cả những trói buộc trên người, tốc độ hành động tăng vọt, tất cả các vị thần đều ào ào tránh đi!
Thân hình La Chinh không ngừng trượt về phía sau như con thoi, hai tay khua nhẹ.
Trọng Dương Kiếm và Thiên Nha Kiếm xuyên tới xuyên lui, vẫn cho Ma Sứ vực sâu những đòn nặng như trước.
“Keng keng!”
Hai thanh trường kiếm vô hình chém trên bề mặt Ma Sứ vực sâu, chỉ phát ra một tiếng vang giòn, sau đó lại va chạm tán loạn.
Ma Sứ vực sâu hoàn toàn không để ý tới La Chinh, đuổi theo với tốc độ rất nhanh, chém ra một kiếm!
Có ba vị thần cấp thấp tránh không kịp, trực tiếp bị Ma Sứ vực sâu chém ngang thành hai đoạn!
“Vù vù vù…”
Đã là thần, dù bị chém ngang lưng cũng không có nghĩa là đã chết.
Nhưng ngọn lửa trên thanh kiếm lớn kia đến từ vực sâu Liệt Diễm của vực sâu Ma Vực, chỉ cần dính một chút thì sẽ bùng cháy dữ dội.
Ba vị thần cấp thấp kia đang bị đốt cháy, khuôn mặt không ngừng méo mó, kêu lên thảm thiết, chết trong nỗi thống khổ vô tận.
Cảnh tượng này càng đả kích lòng tin của các vị thần khác.
Ngoài La Chinh ra, không ai dám đánh lại Ma Sứ vực sâu nữa.
Ngay cả các vị thần cấp cao như Đông Phương Ninh cũng dừng lại, mặt đầy cảnh giác nhìn Ma Sứ vực sâu.
Cho dù là thần cấp cao thì bị nó chém một kiếm cũng chỉ có chết!
“Ô oa! Ô oa!”
Đúng lúc này, La Chinh lại nghe thấy một tràng tiếng gầm gừ truyền đến từ phía sau.
Hắn quay đầu nhìn lại thì thấy một con Ma Sứ vực sâu khác, bên ngoài thân thể cũng được bao phủ một lớp ánh sáng màu vàng, đồng thời vung thanh kiếm lớn rực lửa lên đuổi theo những vị thần kia!
Ba đội ngũ khác cũng dùng biện pháp giống vậy đối phó với Ma Sứ vực sâu.
Nhưng ở giai đoạn cuối cùng, bên ngoài thân thể của những con Ma Sứ vực sâu này bỗng hiện ra một lớp ánh sáng màu vàng, khiến thực lực của chúng tăng lên rất nhiều!
“Hình như vào thời khắc lâm nguy thì những con Ma Sứ vực sâu mới có thể bộc phát ra khả năng này!” Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Đông Phương Ninh, thấy vẻ mặt của hắn cũng hoảng hốt lo sợ: “Xem ra Đông Phương Ninh cũng hoàn toàn không biết rõ tình hình.
Độ khó trong biển Thời Gian đã tăng lên rất nhiều, những con Ma Sứ vực sâu này cũng không phải là Ma Sứ vực sâu bình thường…”
“Ô oa…”
“A! A…”
Ngay khi La Chinh đang nghĩ cách đối phó thì một bên khác đã truyền đến tiếng thét chói tai của các thiếu nữ.
Hắn quay đầu nhìn qua thì thấy hai cô gái Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng đã không kịp tránh, bị con Ma Sứ vực sâu kia bắt lại!
“Nguy rồi!”
Thấy cảnh này, La Chinh cũng không quan tâm đến con Ma Sứ vực sâu trước mặt nữa, lao về phía Hàm Sơ Nguyệt bên kia.
Bàn tay to lớn của Ma Sứ vực sâu này trực tiếp siết chặt eo thon của hai cô gái Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng, hung hăng ép hai cô gái vào cùng một chỗ, tay còn lại thì vung thanh kiếm lớn rực lửa lên, có vẻ muốn chém đầu các nàng!
“Sơ Nguyệt!”
Hàm Lưu Tô thét lên một tiếng chói tai, cây thương lửa trong tay bắn ra một một bông hoa thương, hóa thành một mũi thương lửa không ngừng tách ra trên người Ma Sứ vực sâu.
Mũi thương kia vô cùng sắc bén, xuyên qua lớp ánh sáng màu vàng trên bề mặt thân thể kia của Ma Sứ vực sâu, tiếp tục tách ra trong cơ thể nó, tạo ra những cái lỗ tròn nhỏ bé!
Nhưng chút tổn thương này không là gì đối với Ma Sứ vực sâu, hoàn toàn không thể ngăn cản nó!
“Sơ Nguyệt!”
Hàm Bích La và Hàm Thương Yên thấy cảnh này cũng hết sức lo lắng.
Hàm Thương Yên nhảy lên, bộc phát ra sức mạnh tấn công về phía Ma Sứ vực sâu.
Để cứu Mục Ngưng, một vị thần cấp cao khác của Mục gia cũng sử dụng một thanh đao Phù Không thật lớn, hung hăng chém lên…
Nhưng chút công kích này đối với Ma Sứ vực sâu chẳng khác gì gãi ngứa, hoàn toàn không thể tạo ra tổn thương đáng kể nào.
“Tránh ra!”
Đúng lúc này, La Chinh ở bên cạnh lao nhanh đến, gào to một tiếng.
Nghe thấy tiếng gào này của hắn, đám Hàm Thương Yên và Hàm Lưu Tô cũng hơi sửng sốt, tránh ra với tốc độ nhanh nhất.
Mục Ngưng và Hàm Sơ Nguyệt bị bắt trong tay Ma Sứ vực sâu, vẻ mặt hoảng sợ và tuyệt vọng.
Bỗng các nàng thấy một bóng người xông lại đây với tốc độ rất nhanh, trong mắt hai nàng cũng lóe ra một tia hy vọng.
Về phần những vị thần khác, họ đã sớm trốn đi xa rồi.
Khi quay đầu lại thấy cảnh này, họ cũng chỉ có thể lộ ra chút thương hại.
Hôm nay, hai cô gái này nhất định sẽ chết.
Đồng thời họ cũng thầm vui mừng vì vừa rồi bản thân chạy trốn mau.
“Bốn kiếm!”
La Chinh chạy thẳng đến Ma Sứ vực sâu, điên cuồng rút sức mạnh ở thế giới trong cơ thể.
Sức mạnh của chín ngôi sao bị rút ra quá nhanh, Thần Đài Cửu Tinh xoay tròn với tốc độ cao, ánh sáng tỏa ra thậm chí còn mờ đi.
Trong đấu trường của các vị thần, dù đối mặt với thần cấp thấp lợi hại cỡ nào thì La Chinh cũng không sử dụng toàn bộ sức mạnh.
Hắn chỉ rút ra hai đến ba phần sức mạnh, duy trì chuyển động của bốn thanh kiếm mà thôi.
Nhưng vào giờ khắc này, hắn đã không còn lý do gì để giữ sức mạnh lại nữa.
Gần như chỉ trong nháy mắt, hắn đã rút ra tất cả nguồn sức mạnh của mình!
Bốn thanh kiếm vô hình cuối cùng đã cho thấy khí tức hung ác và đáng sợ nhất trước mặt người đời!
“Hợp nhất!”
Sau khi được La Chinh gọi ra, bốn thanh kiếm vốn đang phân tán nhanh chóng hợp lại thành một thanh kiếm lớn vô hình theo suy nghĩ của La Chinh!
Thanh kiếm này không kém thanh kiếm trong tay Ma Sứ vực sâu bao nhiêu.
La Chinh ngưng tụ tất cả nguồn sức mạnh trong thanh kiếm lớn này.
Nguồn sức mạnh của hắn được chính Cưu Thánh ban tặng, tương đương với một phần ba sức mạnh của thánh nhân.
Mà nhờ La Chinh không ngừng rèn luyện, chín ngôi sao kia cũng dần dần lớn hơn, nguồn sức mạnh có thể chứa được cũng ngày càng nhiều.
Cho dù vậy thì La Chinh cũng không chắc mình có thể chém chết Ma Sứ vực sâu!
Thần cấp cao dùng toàn lực ứng phó còn không thể đánh được con quái vật này thì La Chinh không thể giết nó chỉ bằng một kích được.
May mà mục tiêu của hắn cũng không phải là muốn chém chết Ma Sứ vực sâu, hắn chỉ muốn cứu Hàm Sơ Nguyệt mà thôi.
“Trên cánh tay có vết nứt!”
Con Ma Sứ vực sâu này cũng bị một đám thần vây đánh thật lâu nên trên thân thể cũng trở nên lồi lõm và đầy vết nứt.
Ánh mắt La Chinh quan sát từ trên xuống dưới, tập trung ở cánh tay trái của con Ma Sứ vực sâu này.
Đầu cánh tay trái đã xuất hiện một vết nứt nổi bật!
“Chính là ở đây!”
Giờ phút này La Chinh đã không có thời gian để suy nghĩ quá nhiều nữa rồi.
Hắn điều khiển thanh kiếm lớn lao về phía vết nứt trên cánh tay trái của nó.
Hai cô gái Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ lướt qua đỉnh đầu các nàng, trong đó ẩn chứa sức mạnh khiến người ta sợ hãi, dường như chỉ cần chạm vào một chút thôi là các nàng sẽ tan xương nát thịt ngay!
“Ầm!”
“Răng rắc!”
Một tiếng giòn giã vang lên.
Cánh tay trái của Ma Sứ vực sâu thật sự đã bị gãy…
Cánh tay trái cỡ như thân cây đang túm Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng rơi xuống dưới.
Cùng lúc đó, tay phải của nó vừa vung thanh kiếm lửa lớn lên chém, lướt qua đỉnh đầu hai nàng một cách nguy hiểm.
Thậm chí sức nóng từ đó còn đốt cháy một nhúm tóc của Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng.
Waka là đơn vị duy nhất sở hữu bản quyền tác phẩm Bách luyện thành thần.
Các cá nhân, tổ chức khác có hành vi sao chép, đăng tải là vi phạm bản quyền.
Waka sẽ tiến hành truy cứu trách nhiệm theo trình tự pháp luật.
Trân trọng!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đường Tăng Đánh Xuyên Tây Du [Dịch] Đường Tăng Đánh Xuyên Tây Du](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Duong-Tang-Danh-Xuyen-Tay-Du-Audio-Truyen.jpg)






