1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 384 : Nhận làm đồ đệ (c1916-c1920)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 384 : Nhận làm đồ đệ (c1916-c1920)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1916: Nhận làm đồ đệ

Phá Huyết Hoang Giảo!Mục Ngưng thấy cảnh này, hai mắt bỗng nhiên trợn tròn, căng thẳng nhìn chằm chằm La Chinh thật lâu, sau đó mới dần khôi phục vẻ bình tĩnh.

Tuy lúc Mục Huyết Dung phân tích, Mục Ngưng đã nghi ngờ thân phận của La Chinh.

Nhưng tận mắt thấy La Chinh dùng “Phá Huyết Hoang Giảo” thì xem như đã chắc chắn trăm phần trăm.

“Quả nhiên là ngươi…” Mục Ngưng lẩm bẩm nói.

Thua kẻ giấu tên trong đấu trường của các vị thần, Mục Ngưng khá bực mình.

Sau khi rời khỏi đấu trường các thần, nàng còn tự nhốt mình trong phòng một ngày một đêm.

Tính cách mạnh mẽ và kiêu ngạo vốn có không cho phép nàng chịu thua, càng không cho phép nàng thua một vị võ giả chứng thần.

Người giấu tên có gia nhập Đông Phương gia hay không, nàng không quan tâm.

Mục tiêu duy nhất của nàng là tìm ra thân phận thực sự của kẻ giấu tên để có cơ hội khiêu chiến hắn lần nữa.

Ý nghĩ này cứ như con rắn độc, không ngừng luẩn quẩn trong lòng nàng ta.

Những cô gái có tính cách như nàng thường đều như vậy, đầy lòng mong muốn thăm dò đối với cường giả mà bản thân thực sự bội phục!

Mà hiện tại, cuối cùng nàng cũng đã xác định được mục tiêu của mình.

Hắn chính là người thanh niên trước mắt này!

Mục Ngưng cho rằng tỷ tỷ Mục Huyết Dung cũng nhất trí với mình.

Nhưng nàng lại không biết, Mục Huyết Dung đã xác định được một thân phận khác của kẻ giấu tên, mà mục tiêu của Mục Huyết Dung là tìm ra kẻ giấu tên và giết chết hắn.

“Ồ? Thần thông ngoại đạo Phá Huyết Hoang Giảo mà Mục Hải Cực tự nghĩ ra!”

“Làm sao tên nhóc này học được…”

“Đông Phương Dương chảy nhiều máu quá, đủ để học được một bài rồi đấy”

Không ít vị thần ở đây đều nhận ra thần thông ngoại đạo “Phá Huyết Hoang Giảo” này, một số vị thần cũng nhìn Mục Ngưng với ánh mắt lạ lùng.

Ngay cả những thánh nhân ở ngoài biển Thời Gian cũng có vẻ kỳ quái.

Phá Huyết Hoang Giảo được tạo ra từ thần đạo Sát, cũng là thần thông ngoại đạo của Mục gia, tuyệt đối không truyền cho người ngoài.

Tên nhóc kia làm sao sử dụng được?

Đông Phương Thuần Quân thản nhiên quan sát La Chinh trong hẻm núi, không nói gì.

Con cháu Đông Phương gia không dễ bị đánh bại như vậy, hơn nữa tu vi của Đông Phương Dương còn cao hơn La Chinh một cấp.

Đông Phương Dương đứng tại chỗ.

Mặt hắn hoàn toàn trắng bệch vì bị mất quá nhiều máu, đồng thời cảm giác suy yếu vô lực ập tới.

Chỉ thấy gã vỗ tay, một viên đan dược màu đỏ nho nhỏ xuất hiện trong tay hắn.

Ngón tay hắn nhẹ nhàng bắn ra, viên đan dược bắn vào trong yết hầu hắn như một mũi tên sắc nhọn.

Trong nháy mắt đan dược tan ra, một luồng khí lực tràn đầy điên cuồng phun ra ngoài.

Gương mặt vốn trắng bệch của hắn nhanh chóng khôi phục lại vẻ hồng hào.

Đó là “kim đan Bích Huyết”, kim đan lục chuyển, có thể bổ sung lượng khí huyết bị thiếu hụt chỉ trong nháy mắt!

Do bổ sung quá nhiều khí huyết, thậm chí trên mặt hắn còn xuất hiện một tia đỏ hồng hơn bình thường!

Sau đó, Đông Phương Dương lớn tiếng hỏi: “Ta vẫn cho rằng ngươi là người Hàm gia, không ngờ ngươi lại đến từ Mục gia?”

Đông Phương gia là người đứng đầu liên minh nhà quyền thế, dù sao cũng sẽ không nhằm vào các gia tộc trong liên minh, vì vậy quan hệ giữa Đông Phương Dương, Lãnh Lâm Nhạc và Mục Ngưng không tệ.

Nếu thật sự La Chinh xuất thân từ Mục gia, hẳn là phải nói rõ ràng từ lâu mới đúng.

Hơn nữa, chuyện La Chinh dùng thân phận kẻ giấu tên thu nạp đạo uẩn của đối phương cũng không truyền ra ngoài.

Mục Ngưng cũng không nói chuyện này với người ngoài.

Vì vậy Đông Phương Dương mới có phản ứng như thế.

“Hắn không phải người Mục gia ta, hắn thật sự đến từ Hàm gia.

Hơn nữa, hắn chính là kẻ giấu tên!” Mục Ngưng lớn tiếng nói: “Hắn hiểu rõ thần thông Phá Huyết Hoang Giảo là do học trộm trong lúc giao đấu với ta mà thôi!”

“Răng rắc, răng rắc…”

Trong hẻm núi còn có một số vị thần không thèm để ý đến sóng gió bên này mà vẫn tiếp tục đánh nát bầy Bọ cạp Độc Lang lẻ tẻ để thu hoạch mấy đồng Thần vũ tệ.

Đại đa số các vị thần thì lại dồn dập nhìn về phía La Chinh.

Ngoại trừ Hàm Lưu Tô, Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt đã biết trước, những vị thần khác đều đầy vẻ kinh ngạc.

“Kẻ giấu tên không phải võ giả chứng thần sao? Tên nhóc này là thần cấp thấp…”

“Chắc là sau khi xếp hạng đảo nổi, hắn đã đột phá tu vi.

Chẳng trách lại có sức mạnh bậc này.

Lúc còn là võ giả chứng thần đã có thể đánh bại Mục Ngưng xếp hạng thứ nhất, với tu vi hiện giờ của hắn thì thực sự có thể đánh với Đông Phương Dương một trận!”

“Rốt cuộc lai lịch thật sự của kẻ giấu tên là gì? Người giỏi trong thế hệ trẻ của Hàm gia đúng là xuất hiện hết lớp này đến lớp khác… Nhưng không thể bồi dưỡng ra được một tên nhóc yêu nghiệt như vậy đâu nhỉ?”

Những vị thần kia xì xào bàn tán.

Bên ngoài cấm địa biển Thời Gian, khi các thánh nhân nhìn về phía La Chinh lại hiện lên một tia hứng thú.

“Hóa ra hắn chính là kẻ giấu tên, ha ha.

Hàm Thanh Đế, Hàm gia các ngươi cũng có phúc thật” Đường Luân cười to nói: “Lần này xếp hạng đảo nổi, nếu không có hắn thì sợ là Hàm gia các ngươi đã tụt khỏi mười vị trí đầu rồi!”

Khi đảo nổi tổng kết điểm tích lũy, bỗng nhiên Hàm Lưu Tô có thêm gần hai triệu điểm, vì Hàm Lưu Tô nên thứ hạng của đảo nổi cũng có thay đổi.

Nhưng không ai là kẻ ngốc.

Điều này là vì kẻ giấu tên không muốn bị lộ thân phận nên dùng cách này, giấu đầu hở đuôi mà thôi.

Chắc chắn kẻ giấu tên đến từ Hàm gia!

Hàm Thanh Đế cũng nhìn chằm chằm La Chinh, lập tức thản nhiên nói: “Tên nhóc này đến từ đất tổ Hàm gia bọn ta, cũng không phải người dòng chính Hàm gia ta”

“Ồ?” Mặt Đường Luân càng hiện lên vẻ kinh ngạc: “Thần ngoại tộc lại có thể trưởng thành đến mức này? Chuyện này càng khiến người ta kinh ngạc!”

Mắt Đông Phương Thuần Quân lóe sáng, dường như muốn mở miệng nói gì đó, đúng lúc lại bị Hàm Thanh Đế cướp trước một bước nói: “Đại thánh Thuần Quân, ta nghe nói hình như Đông Phương gia có hứng thú với kẻ giấu tên, muốn kẻ giấu tên gia nhập đảo nổi Đông Phương gia.

Lúc trước ta thực sự không biết thân phận của kẻ giấu tên, hiện tại xem như đã rõ ràng.

Nếu Đông Phương gia thật sự đồng ý thu nhận hắn, cũng là vinh hạnh của đứa nhỏ này!”

Ở đây có không ít thánh nhân, á thánh nghe thấy lời Hàm Thanh Đế nói vậy thì trên mặt đều có vẻ quái dị, thậm chí còn hơi khinh thường Hàm Thanh Đế.

Các nhà quyền thế coi trọng nhất chính là nhân tài của mình.

Một tên nhóc yêu nghiệt như kẻ giấu tên này, vốn là thiên tài chỉ có thể gặp mà không thể cầu.

Không dễ dàng gì Hàm gia mới xuất hiện một tên yêu nghiệt như vậy, thế mà Hàm Thanh Đế lại chắp tay nhường cho người khác.

Vậy là muốn lấy kẻ giấu tên ra để lấy lòng Đông Phương Thuần Quân rồi.

Đối với một thánh nhân thống trị cả một vũ trụ mà nói, như vậy thật thấp hèn!

Hàm Cửu Di cắn môi, trong mắt giấu đi một tia tức giận, nàng cảm thấy bị sỉ nhục.

Tuy nàng đã sớm biết Hàm Thanh Đế nhất định sẽ chắp tay nhường La Chinh ra.

Nhưng lấy lòng Đông Phương Thuần Quân ngay trước mặt tất cả các thánh nhân như vậy chẳng khác gì ném hết mặt mũi của Hàm gia bọn họ!

Cũng may La Chinh có hai thân phận, lộ một thân phận cũng không phải chuyện quá lớn.

Sau khi trở về từ cấm địa biển Thời Gian, La Chinh sẽ đi tới núi Bất Chu, đến lúc đó chẳng ai có thể làm gì được hắn!

Nếu như thân phận thứ hai bị lộ thì rất phiền phức, như vậy chỉ sợ La Chinh chắc chắn sẽ phải chết.

Đông Phương Thuần Quân khẽ mỉm cười, lập tức thản nhiên nói: “Ngươi nói không sai.

Trước đó vài ngày ta bảo Đông Phương Vân Châu đi mời tên nhóc này, nhưng bị hắn từ chối.

Ta còn định sau ngày Lăng sẽ phái Phan Nhi đi Hàm gia một chuyến, không ngờ lại gặp ở đây.

Ta nghe Vân Châu nói, dường như hắn rất chống đối Đông Phương gia bọn ta?”

Hàm Thanh Đế cười nói: “Người trẻ tuổi đều hơi phản nghịch và kiêu ngạo.

Đứa nhỏ này không hiểu rõ thực lực của Đông Phương gia.

Nếu sau này biết được, chắc chắn cầu cũng không được”

Lời này vừa được nói ra, không ít thánh nhân lại càng khinh thường.

Cho dù Đông Phương Thuần Quân có lợi hại đến đâu thì những thánh nhân nhà quyền thế kia khi dựa vào hắn vẫn giữ lại chút tôn nghiêm cho mình.

Một vị thánh nhân không cần thiết phải lấy lòng một thánh nhân khác như vậy.

Dường như Đông Phương Thuần Quân cũng rất hưởng thụ thái độ của Hàm Thanh Đế, thế nên cười nhạt: “Tất nhiên là như vậy rồi.

Nếu tên này đến Đông Phương gia ta, ta có thể nhận hắn làm đồ đệ”


Chương 1917: Đóng băng

Trong Thần Vực, có thể trở thành đệ tử của thánh nhân chính là vinh hạnh cao nhấtTrở thành đệ tử của thánh nhân càng là chuyện chỉ có thể gặp chứ không cầu được.

Cho dù là con cái thân sinh của thánh nhân cũng chưa chắc có được cơ hội này.

Đông Phương Thần Quân lại là người có rất ít đệ tử.

Nếu đã mở miệng nói vậy, chứng tỏ Đông Phương Thuần Quân thực sự rất xem trọng La Chinh, thật sự nổi lên lòng tiếc người tài.

Hàm Thanh Đế mỉm cười: “Đại thánh Thuần Quân đồng ý nhận hắn làm đồ đệ, đó chính là phúc ba đời của hắn.

Chờ đến khi hắn rời khỏi cấm địa biển Thời Gian mà biết được tin tức này, có khi lại vui muốn chết ấy chứ!”

Những thánh nhân khác nghe được lời này, bao gồm cả Hàm Cửu Di, tất cả đều phải trợn tròn mắt.

Với tu vi võ giả chứng thần mà có thể thẳng liên tiếp hơn ba mươi trận, đánh bại Mục Ngưng của Mục gia – người đứng đầu trên bảng xếp hạng thần cấp thấp.

Có thể nói, người giấu tên chính là người vô địch trong các vị thần cấp thấp.

Một hạt giống tốt như vậy, có ai không muốn thu nhận làm đệ tử?

Có thể nói, nếu tên nhóc kia đứng đây mở miệng, bất kỳ thánh nhân nào ở đây cũng sẽ không từ chối mà nhận hắn làm đệ tử.

Hàm Thanh Đế này vì muốn lấy lòng Đông Phương Thuần Quân nên ngay cả thể diện cũng không màng nữa rồi…

Hàm Cửu Di thản nhiên liếc nhìn Hàm Thanh Đế, trong lòng cũng chỉ biết thở dài.

Hàm Thanh Đế cũng từng là người mà nàng luôn kính trọng và ngưỡng mộ, từng là Thanh Đế của Hàm gia không ai bì nổi.

Không ngờ bây giờ lại phải khúm núm, nịnh bợ một thánh nhân khác như thế!

Đúng là Đông Phương Thuần Quân lợi hại thật.

Hắn là người đứng đầu, dẫn dắt liên minh các nhà quyền thế, cũng chiếm ưu thế tuyệt đối trong các Thánh Đường.

Nhưng trên biển Thời Gian này không chỉ có Đông Phương gia và các nhà quyền thế liên minh với họ.

Gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc chưa hẳn đã sợ họ.

“Nhưng… ta lại đang lo là trong lúc nóng giận Đông Phương Dương lại sẩy tay mà giết chết đứa nhỏ này” Đông Phương Thuần Quân nhìn xa xăm mà nói, điệu bộ không có vẻ là giả, mà thật sự muốn nhận La Chinh làm đệ tử.

Trong lòng ông cũng có đánh giá về thực lực của La Chinh.

Ở giai đoạn hiện tại, có lẽ La Chinh sẽ đánh bại được vị thần cấp trung bình thường.

Nhưng Đông Phương Dương là người đứng đầu trong các vị thần cấp trung, cho dù có dùng Phá Huyết Hoang Giảo của thần đạo Sát thì khi Đông Phương Dương thật sự nghiêm túc, La Chinh chưa chắc đã là đối thủ của Đông Phương Dương.

“Để ta truyền âm cho Đông Phương Ninh, bảo hắn khống chế cục diện một chút để đám nhóc kia không cần đánh nhau quá gay gắt” Đông Phương Thuần Quân thản nhiên nói.

Trong mắt nhóm các thánh nhân, cuộc chiến của các vị thần thực sự chỉ như những đứa trẻ con giận dỗi đánh nhau mà thôi…

Trong hẻm núi, tượng nữ thần vẫn ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, bầu không khí vô cùng căng thẳng.

“Thú vị thật!” Đông Phương Dương nhìn chăm chú vào La Chinh thật lâu, sau đó mới mở miệng nói: “Không ngờ ngươi chính là người giấu tên tham gia đấu vượt cấp, ghi lại kỷ lục ba mươi ba trận thắng liên tiếp kia.

Ha ha ha! Ngày đó muội muội ta mời ngươi gia nhập Đông Phương gia, bị ngươi dứt khoát từ chối.

Nàng tức điên lên, suýt chút nữa đã tiêu hủy cả cung điện của mình…”

Nhìn Đông Phương Vân Châu có vẻ yếu đuối, nhưng thực sự lại khá mạnh mẽ.

Nàng bị La Chinh từ chối như vậy, trong lòng đương nhiên sẽ phát cáu.

Sau khi rời khỏi đấu trường của các vị thần, đúng là nàng đã làm ầm ĩ một trận ở Đông Phương gia.

“Đúng là thiên phú không tệ, đáng tiếc mắt lại mù” Đông Phương Dương lắc đầu: “Nếu đã như vậy, để ta xả giận giúp Vân Châu, thiên tài như ngươi phải để Đông Phương Dương ta đích thân loại bỏ!”

Nói xong, đạo uẩn màu vàng đất trên người hắn bắt đầu khuếch tán ra.

Đặc biệt trên hai chân, đạo uẩn của thần đạo Hậu Thổ đã kết nối hắn và phần đất ở đây thành một chỉnh thể, giống như hắn vốn là một phần của đất đai nơi đây vậy, không thể chia tách được.

Đồng thời, trong tay hắn đã có thêm một chiếc búa lớn màu đen.

Cách đó không xa, La Chinh lặng lẽ chớp mắt.

Nếu đã không thể tránh được trận chiến này, hắn cũng sẽ không định lùi bước.

Nếu thân phận kẻ giấu tên đã bị lộ, hắn cũng chẳng cần giấu giếm gì nữa.

Chỉ thấy từ cơ thể hắn tỏa ra những đám sương mù màu tím.

Đây đúng là đạo uẩn của thần đạo Tử Khí.

Sau đó, hai tay hắn mở ra, một luồng sức mạnh vô hình khuếch tán ra ngoài, chậm rãi ngưng tụ lại, biến thành bốn thanh kiếm vô hình…

Phật Hoàng Kiếm, Thiên Nha Kiếm, Trường Đằng Kiếm, Trọng Dương Kiếm!

“Lời đồn là thật!”

“Bốn kiếm trong kiếm trận Lục Thần…”

“Mấu chốt là bốn kiếm này chính là do sức mạnh ngưng hình mà ra.

Hắn dựa vào cái gì mà làm được điều này?”

Chuyện La Chinh vận dụng thần đạo Tử Khí, hóa ra bốn kiếm ảo đã được truyền ra ngoài từ trước.

Đại đa số các vị thần đều tin rằng La Chinh hiểu được cách vận dụng kiếm trận Lục Thần, nhưng rất ít người tin rằng hắn có thể vận dụng bốn thanh kiếm ảo.

Đây là chuyện chỉ Hàm Cửu Di mới có thể làm được.

Hoặc có thể nói, chỉ có á thánh và thánh nhân mới có tư cách vận dụng.

Muốn làm được điều này thì chắc chắn phải có thần thông Khoa Thế.

Chỉ khi có thần thông Khoa Thế mới có thể rút sức mạnh ra khỏi chín ngôi sao ở thế giới trong cơ thể ra bên ngoài.

Võ giả chứng thần không thể làm được điều này…

Thần cấp thấp cũng không thể làm được.

Kể cả là đại viên mãn cũng vậy, không thể làm được.

Nhưng cảnh tượng trước mắt lại thật sự diễn ra, cho dù bọn họ có không tin thì nó cũng đang diễn ra ngay trước mắt!

“Đông Phương Ninh, đệ đệ ngươi chưa chắc đã thắng được đâu.

Hơn nữa, số bọ cạp Độc Lang đó sau khi bị giết thì đợt công kích tiếp theo cũng sẽ đến ngay đấy.

Chỗ này cũng không hợp để bọn họ ra tay lắm nhỉ?” Chiến Minh bất đắc dĩ nói.

Bộ dạng Đông Phương Ninh trông giống như một người xem cuộc vui, nghe thấy Chiến Minh nói vậy thì chỉ cười: “Nói cũng đúng!” Thân hình hắn lập tức bay qua bên kia, phía dưới hắn còn mấy vị thần đang đánh giết nốt mấy con bọ cạp Độc Lang còn sót lại.

“Dừng tay lại hết cho ta!” Đông Phương Ninh thản nhiên nói với những vị thần đang đánh giết bọ cạp.

Những vị thần ở đây đều nhìn vào Đông Phương Ninh.

Bọn họ cho rằng Đông Phương Ninh muốn chiếm nốt chỗ bọ cạp còn sót lại nên đành dừng tay.

Bọn họ không muốn tranh đoạt với các vị thần cấp cao, đặc biệt là thần cấp cao của Đông Phương gia.

Sau khi đuổi hết đám thần này đi, Đông Phương Ninh cũng không đánh giết những con bọ cạp Độc Lang còn sót lại ở đây mà nhẹ nhàng thổi một hơi vào chúng.

Một luồng khí lạnh lập tức thoát ra, đóng băng những con bọ cạp Độc Lang đó.

Những con bọ cạp Độc Lang này vẫn chưa chết, mà chỉ bị đóng băng lại mà thôi.

Theo quy tắc của tượng nữ thần trong hẻm núi, chỉ khi giết chết con bọ cạp Độc Lang cuối cùng thì mới có đợt thú dữ tiếp theo tấn công.

Chỉ cần không đánh chết những con bọ cạp Độc Lang này thì sẽ không xuất hiện đợt thú dữ tiếp theo.

Chiến Minh thấy vậy thì cũng chỉ biết tỏ vẻ bất mãn.

Hành động này của Đông Phương Ninh thường là để đối phó với mấy đợt thú dữ cuối cùng của hẻm núi này.

Bởi vì mấy đợt thú dữ cuối cùng sẽ ngày càng lợi hại hơn, mạnh hơn, các vị thần cũng sẽ mỏi mệt, mọi người sẽ nghĩ cách đóng băng lại hai con thú dữ để có chút thời gian nghỉ ngơi quý giá.

Nhưng lúc này Đông Phương Ninh lại dùng đến cách này, chứng tỏ là để đệ đệ của hắn chiến đấu với La Thiên Hành.

Hành động này thật ích kỷ.

Sau khi La Chinh gọi ra bốn kiếm thì không hề do dự gì nữa, thân hình nhanh như gió, lao về phía Đông Phương Dương.

Đông Phương Dương đã trúng Phá Huyết Hoang Giảo, đương nhiên sẽ không di chuyển.

Hắn đứng tại chỗ vững vàng như núi, tay cầm chiếc búa lớn màu đen.

Mắt thấy La Chinh đang nhanh chóng tiến đến đây, hắn khẽ quát một tiếng: “Tới hay lắm!”

Sau đó hai tay Đông Phương Dương xoay mạnh khiến chiếc búa đen quay vòng thật nhanh, tạo thành một vòng tròn bóng đen quay xung quanh tay hắn.

Chiếc búa lớn này nặng như núi, nhưng Đông Phương Dương cầm trong tay mà cứ nhẹ như không.

Chuyển động với tốc độ cao, chiếc búa lớn ấy dường như cũng có dấu hiệu xé rách không gian xung quanh.

“Đông Phương Dương muộn dùng sức mạnh của đất…”

“Đặc tính của thần đạo Hậu Thổ chính là có sức mạnh cực lớn, hơn nữa còn kết hợp với đất đai thành một thể, càng có thể dựa vào đất để hóa giải công kích của đối thủ”

“Hắn chính là người nổi bật trong những người tu luyện thần đạo Hậu Thổ!”

Sau khi những người khác nhìn thấy Đông Phương Dương thi triển ra toàn lực thì cũng thầm kinh hãi.

Khó trách Đông Phương Dương có thể đánh bại bảy vị thần cấp cao chỉ với tu vi thần cấp trung.

“Mạnh lắm sao?”

La Chinh nhanh chóng tới gần, chiến ý trong mắt cũng ngày càng dữ dội.

“Phật Hoàng Kiếm, đè giết hắn cho ta!”

Phật Hoàng Kiếm ở trước người đã hung hăng lao về phía Đông Phương Dương.


Chương 1918: Máu tươi như mưa

Tốc độ của Phật Hoàng Kiếm rất nhanh.

Nó lao thẳng về phía trước như muốn lập tức lấy đầu của Đông Phương Dương vậyNhưng chiếc búa lớn màu đen trong tay Đông Phương Dương lại múa may điên cuồng, tạo ra một bức tường lớn cực kỳ kín kẽ.

Ngay sau đó, Phật Hoàng Kiếm vô hình và chiếc búa màu đen bỗng va vào nhau.

“Ầm!”

Một tiếng trầm vang lên, chiếc búa trong tay Đông Phương Dương vẫn chắn vững vàng trước mặt hắn.

Trong khi cây búa lớn vẫn còn đang hơi rung thì thanh Phật Hoàng Kiếm của La Chinh đã vỡ tan.

“Ngươi còn chưa đủ tư cách” Đông Phương Dương chế giễu.

La Chinh vẫn tỏ ra vô cùng bình tĩnh, sau đó thanh Phật Hoàng Kiếm vốn đã vỡ tan bỗng tự ngưng tụ lại ngay tại chỗ.

Chỗ mà Phật Hoàng Kiếm bị vỡ chỉ cách Đông Phương Dương khoảng hai thước.

Sau khi ngưng tụ lại, nó càng trở nên cứng rắn hơn.

Mũi kiếm chỉ thẳng về phía đầu của Đông Phương Dương.

Nó lao tới bằng tốc độ nhanh không tưởng khiến Đông Phương Dương trở tay không kịp.

Đó cũng chính là sự lợi hại của “kiếm ảo”, có thể thay đổi hình thái của mình một cách tự nhiên.

Hiện giờ La Chinh sử dụng bốn kiếm này nhưng chỉ tiêu hao một lượng nguồn sức mạnh cực kỳ ít ỏi trong Thần Đài Cửu Tinh mà thôi, hơn nữa La Chinh còn có thể tùy ý điều chỉnh theo ý mình.

Ban nãy La Chinh cũng đã thấy được sự lợi hại của cây búa màu đen kia nên không lựa chọn lấy cứng chọi cứng với Đông Phương Dương.

Thanh Phật Hoàng Kiếm bị một chiêu của Đông Phương Dương làm vỡ vụn, nhưng khi Đông Phương Dương đang lơ là, La Chinh thoắt cái đã sử dụng tới năm phần nguồn sức mạnh.

Chỉ trong chớp mắt, uy lực của thanh Phật Hoàng Kiếm này đã tăng lên bội phần, dù là tốc độ hay sức mạnh thì đều hơn xa lúc trước.

Đông Phương Dương cảm nhận được nguy hiểm đang gần trong gang tấc nên bèn híp mắt, khóe miệng khẽ nhếch lên.

Ngay sau đó, Phật Hoàng Kiếm liền chém về phía Đông Phương Dương.

“Keng…”

Phật Hoàng Kiếm vô hình chém lên cổ hắn, tạo ra một tiếng vang chói tai.

Nếu là những vị thần khác, lúc này đầu ắt đã lìa khỏi cổ.

Nhưng Đông Phương Dương thì khác, một quầng sáng màu vàng nhạt chợt xuất hiện, bao quanh bên ngoài cơ thể hắn, ngăn cản nhát chém này của Phật Hoàng Kiếm.

Đồng thời, một vết nứt lớn bỗng xuất hiện dưới chân của Đông Phương Dương.

Đông Phương Dương đã sử dụng thần đạo Hậu Thổ để di chuyển sức mạnh trong nhát chém của thanh Phật Hoàng Kiếm.

Khe nứt trên mặt đất mau chóng mở rộng tới chỗ La Chinh.

Khi khe nứt ấy lan tới chân hắn, một luồng sức mạnh vô hình đột nhiên thoát ra, lao nhanh về phía La Chinh.

Luồng sức mạnh này chính là lực chém của thanh Phật Hoàng Kiếm.

Sau khi Đông Phương Dương hấp thu nó, hắn liền điều khiển nó di chuyển dọc theo khe nứt kia để tấn công lại La Chinh.

Thế nhưng La Chinh phản ứng cực kỳ nhanh, hắn lập tức dùng thanh Trọng Dương Kiếm bên cạnh để cản luồng sức mạnh đó lại.

Trọng Dương Kiếm chủ yếu thiên về “bảo vệ”, thế nên trọng lượng của nó cực kỳ nặng.

Khi thanh kiếm tiếp xúc với luồng sức mạnh ấy.

Một tiếng “ầm” nổ mạnh vang lên, sau đó luồng sức mạnh vô hình kia liền tan biến.

La Chinh khẽ nhíu mày.

Thần đạo Hậu Thổ này có tác dụng kỳ diệu giống như chuyển dời sức mạnh của hắn trong vũ trụ.

Chỉ khác ở chỗ, khi La Chinh kế thừa ý chí của cả vũ trụ, hắn có thể chuyển dời sức mạnh đến toàn bộ vũ trụ, còn Đông Phương Dương dường như chỉ có thể dời đến đất liền và thông qua đó để chuyển dời đòn tấn công của đối thủ nhằm vào mình.

“Kiếm ảo của Hàm Cửu Di quả nhiên là danh bất hư truyền.

Ngươi có thể tiếp tục” Đông Phương Dương mỉm cười nói.

La Chính chẳng thèm để ý, ngón tay cử động thoăn thoắt.

Phật Hoàng Kiếm, Thiên Nha Kiếm và Trường Đằng Kiếm lần lượt thay phiên nhau ra trận.

Ba thanh kiếm này vây xung quanh Đông Phương Dương, tấn công hắn không ngừng nghỉ.

Quả thực Đông Phương Dương có thể chuyển dời công kích mà hắn phải chịu đến mặt đất, nhưng dù sao nó cũng phải có một giới hạn nhất định.

Nếu vượt quá giới hạn ấy, tầng đạo uẩn màu vàng sậm bảo vệ hắn cũng sẽ vỡ tan.

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Ba thanh kiếm ảo không ngừng chuyển động xung quanh Đông Phương Dương giống như đàn sói trên thảo nguyên, chỉ cần tìm được cơ hội, chúng sẽ lập tức cắn cho Đông Phương Dương một nhát.

Ban đầu, Đông Phương Dương còn sử dụng cây búa màu đen kia để ngăn cản, nhưng kiếm ảo của La Chinh thoắt ẩn thoắt hiện, cho dù hắn có đập nát được nó thì kiếm ảo cũng sẽ mau chóng ngưng tụ thành hình rồi quay lại tấn công hắn.

Vì thế, Đông Phương Dương dứt khoát không đỡ nữa, không ngừng chuyển dời đòn công kích hắn phải chịu ra bên ngoài.

“Uỳnh uỳnh..”

Nền đất dưới chân Đông Phương Dương không ngừng hiện ra các khe nứt.

Những khe nứt đó đều do đòn tấn công của La Chinh tạo thành, sau đó Đông Phương Dương lại dùng nó để phản đòn lại La Chinh.

La Chinh vừa điều khiển ba thanh kiếm liên tục chém về phía Đông Phương Dương, vừa không ngừng tránh những khe nứt kia, đi xung quanh người Đông Phương Dương để tra xét.

Trận chiến giữa hai bên bỗng chốc rơi vào thế giằng co.

Nhưng so ra, tình hình của Đông Phương Dương vẫn nhẹ nhàng hơn, bởi vì hắn chỉ cần đứng yên một chỗ, khống chế luồng sức mạnh tấn công hắn để công kích lại La Chinh là xong, vậy nên hắn muốn xem La Chinh có thể kiên trì đến lúc nào.

La Chinh cũng tỏ ra vô cùng bình tĩnh.

Nếu hắn đã bị lộ thân phận là kẻ giấu tên thì trừ thần đạo Đoạn Tình ra, hắn cũng không cần phải giấu những thần thông khác của mình nữa.

Vốn dĩ La Chinh cũng thu nạp được thần đạo Hậu Thổ này vào trong thước Vô Lượng.

Nhưng thần đạo Hậu Thổ bình thường chỉ có thể mượn sức mạnh của đất liền mà thôi.

Còn kiểu di chuyển sức mạnh như của Đông Phương Dương thì ắt hẳn là một thần thông ngoại đạo của Đông Phương gia.

La Chinh cũng từng nắm giữ thần thông “chuyển dời sức mạnh”, hắn biết loại thần thông đó thực sự rất mạnh.

Nhân cơ hội này, một luồng ánh sáng vàng chợt lóe lên trong mắt La Chinh, hắn bắt đầu không ngừng phân tích đạo uẩn tản ra quanh người Đông Phương Dương.

“Loại thần thông ngoại đạo này quả thực quá kỳ diệu!”

Chẳng bao lâu sau, La Chinh đã hiểu rõ nguyên lý của thần thông ngoại đạo ấy.

“Có điều, vẫn không thể sánh bằng chuyển dời sức mạnh trong vũ trụ được… Đông Phương Dương chỉ có thể chuyển dời sức mạnh đến mặt đất trong phạm vi một trăm trượng mà thôi.

Thần thông mà mình vừa nắm giữ lại có phạm vi càng nhỏ hơn, ước chừng chỉ khoảng hai, ba trượng”

Sau khi La Chinh hiểu thấu thần thông ngoại đạo này, khe nứt xung quanh Đông Phương Dương cũng ngày càng nhiều lên.

Mặt đất dưới chân hắn như thể bị xới tung một lượt, càng lúc càng tơi xốp, toàn bộ đã biến thành một mảnh đất vụn.

“Cũng đến lúc rồi!”

La Chinh khẽ cười, đột nhiên phất tay một cái, Trường Đằng Kiếm và Thiên Nha Kiếm bất chợt chui xuống lòng đất.

Thấy vẻ tươi cười của La Chinh, Đông Phương Dương cũng có vẻ bất ngờ, không biết hắn định giở trò gì.

Chỉ trong chốc lát, trong vòng một thước xung quanh Đông Phương Dương, một khe nứt hình tròn bỗng xuất hiện.

Sau đó hắn liền cảm nhận được một cơn chấn động bên dưới nền đất, một mảng đất bỗng chốc được nâng lên.

“Thần thông của ngươi quả thực rất lợi hại, chỉ cần gắn với đất liền là có thể coi như ngươi bất bại.

Đáng tiếc, ngươi lại trúng Phá Huyết Hoang Giảo, không thể tùy ý cử động.

Chỉ cần cắt đứt liên kết giữa ngươi và đất liền… chẳng phải sẽ càng vui hay sao?”

La Chinh giơ cao tay phải lên, cất giọng bình thản.

Phía dưới mặt đất mà Đông Phương Dương đang đứng, thanh Trường Đằng Kiếm biến hóa ra vô số sợi dây sức mạnh, xới tung mặt đất lên.

Đồng thời, một phần trong số chúng đâm xuyên qua nền đất, quấn chặt lấy chân Đông Phương Dương, nhấc hắn lên giữa không trung…

Vì Đông Phương Dương bị treo ngược nên vị trí đã thay đổi, vết thương do Phá Huyết Hoang Giảo gây ra trên cổ lại bắt đầu chảy máu.

Nói xong…

La Chinh khẽ vung tay phải lên…

Trường Đằng Kiếm lập tức ném Đông Phương Dương quay như chong chóng giữa không trung, theo đó máu tươi phun ra xối xả như mưa.


Chương 1919: Gặp quỷ

Hiệu lực của viên kim đan Bích Huyết mà Đông Phương Dương đã nuốt lúc trước khá mạnh mẽĐừng nói đến thần cấp trung, cho dù là khí huyết của những vị thần đại viên mãn có bị thiếu hụt thì cũng có thể bổ sung đầy đủ một cách nhanh chóng.

Viên kim đan Bích Huyết này đang nằm trong cơ thể hắn, không ngừng phát huy hiệu lực, bổ sung lực khí huyết để duy trì lượng máu của hắn.

Vì vậy mọi người trong hẻm núi được chứng kiến ngay một cảnh tượng vô cùng kinh người…

Đông Phương Dương bị nâng lên, lơ lửng giữa không trung, không ngừng lắc lư từ trái qua phải, máu tươi liên tục tuôn ra không ngừng, trông cứ như những dòng nước màu đỏ tùy ý bắn ra tung tóe, khiến không ít vị thần phải vội vàng tránh đi.

“Đông Phương Dương chảy nhiều máu quá…”

“Có khi nào máu trong cơ thể hắn cũng sắp cạn rồi không?”

“Chưa chắc.

Hắn vừa mới nuốt thêm một viên kim đan Bích Huyết.

Nếu không nhờ vào viên kim đan kia, có lẽ bây giờ hắn đã biến thành một cái xác khô rồi”

Cảnh tượng này đã khiến không ít người phải trợn mắt há mồm.

Mục Ngưng chắp hai tay ở sau lưng, đôi mắt tròn xoe nhìn La Chinh, không nói nên lời.

Trên khuôn mặt đầy nhuệ khí cũng mơ hồ hiện lên một nụ cười.

Mặc dù nàng chủ tu thần đạo Sát, nhưng nàng chưa từng nghĩ rằng “Phá Huyết Hoang Giảo” có thể dùng như vậy.

Tuy Phá Huyết Hoang Giảo đúng là một thần thông không tệ, nhưng nó cũng chỉ dùng để hạn chế đối thủ chạy trốn mà thôi.

Vậy mà bây giờ kẻ giấu tên lại định dựa vào nó để rút cạn máu của Đông Dương Phương.

Mặc dù kim đan Bích Huyết có thể liên tục bổ sung khí huyết cho cơ thể, nhưng vết thương của Đông Phương Dương lại chảy máu quá nhiều, lượng máu trong cơ thể vẫn tiêu hao rất nhanh.

Chỉ một lúc sau, sắc mặt vốn hồng hào của Đông Phương Dương đã tái nhợt, mặt cắt không còn một giọt máu.

Hắn muốn chém những sợi dây sức mạnh vô hình dưới chân mình, nhưng Trường Đằng Kiếm lại liên tiếp biến ra những sợi dây vô hình khác, quấn chặt nửa người dưới của hắn.

Nếu muốn chém những sợi dây leo vô hình này thì có lẽ hắn phải hủy đi thân xác của mình.

Với thành tựu của hắn trong thần đạo Hậu Thổ, đúng như La Chinh nói, dường như có thể bất khả chiến bại.

Hơn nữa hắn vẫn còn mấy loại thần thông còn chưa phát huy, vậy mà bây giờ đã bị La Chinh treo lên không trung, tước mất cơ hội xoay chuyển tình thế.

Máu phun ra ngày càng nhiều, Đông Phương Dương dần cảm nhận được sự suy yếu của cơ thể.

Trên mặt hắn bắt đầu có vẻ hoảng loạn.

Nếu cứ tiếp tục thế này, hắn thật sự sẽ chết…

Các thánh nhân bên ngoài cấm địa biển Thời Gian nhìn thấy cảnh tượng khó tin này thì cũng dở khóc dở cười.

Đông Phương Thuần Quân nhìn chăm chú vào Đông Phương Dương một lúc lâu, sau đó mới lên tiếng: “Ninh, ngăn hắn lại, đừng giết hắn, nếu không sợ là Đông Phương Dương sẽ chết thật mất”

Trước đó, Đông Phương Ninh cũng đã được Đông Phương Thuần Quân dặn rằng không được tham gia vào cuộc đấu giữa hai bọn họ.

Đã là lệnh của Đông Phương Thuần Quân, Đông Phương Ninh sẽ tuyệt đối không trái lời.

Cho dù phải nhìn đệ đệ mình chết, hắn cũng sẽ không ra tay.

Bây giờ Đông Phương Thuần Quân đã lên tiếng, Đông Phương Ninh liền gật đầu ngay.

Thế nhưng Đông Phương Ninh vừa mới hơi động một chút thì Chiến Minh ở bên cạnh đã đưa tay ra ngăn cản: “Ngươi đã nói sẽ không ra tay”

Vẻ mặt Chiến Minh vô cùng nghiêm túc, sâu trong đôi mắt tỏa ra hai luồng chiến ý lạnh lẽo.

Dù sao La Chinh cũng từng cứu hắn một lần, hắn không thể nhìn Đông Phương Ninh ỷ mạnh hiếp yếu được.

Nếu Đông Phương Ninh thật sự muốn ra tay giết La Chinh, hắn cũng sẽ ra tay.

Đông Phương Ninh chỉ cười, không hề để tâm đến thái độ của Chiến Minh. “Yên tâm đi, lão gia đã lên tiếng, hai người này đều không thể chết.

Lão gia nhà chúng ta có lẽ là đã động lòng, muốn nhận đệ tử.

Nếu thật sự bắt ta giết tên nhóc kia thì ta cũng chẳng dám ấy chứ!”

Nói xong, thân hình hắn bay xuống phía dưới, sau đó chạy thẳng đến chỗ La Chinh

Sắc mặt Chiến Minh đầy vẻ mông lung, hắn không biết lời của Đông Phương Ninh là thật hay giả nên vẫn đuổi theo sau lưng Đông phương Ninh.

La Chinh vẫn điều khiển Trường Đằng Kiếm, đứng trên khoảng đất kia, không ngừng lắc lư Đông Phương Dương đang được treo giữa không trung, máu tươi vẫn bắn ra tung tóe như vẩy mực.

“Vù…”

Ngay lúc này, bỗng cảm nhận được một trận gió lạnh đánh tới, hắn liền tránh sang một bên theo bản năng.

Tốc độ của người kia cực kỳ nhanh, La Chinh vừa mới xoay người thì đã cảm thấy tay mình bị một bàn tay nắm chặt lấy, đồng thời một luồng khí tức vô cùng lạnh lẽo truyền đến từ bàn tay đó.

Khí tức này cứ thế tán loạn, sau đó chui thẳng vào trong cánh tay hắn.

Lúc này La Chinh mới để ý, người trước mắt chính là ca ca Đông phương Ninh của Đông Phương Dương.

“Dừng tay! Dám giết người của Đông Phương gia ta thì kiếp này ngươi cũng đừng hòng thoát thân được” Đông Phương Ninh thản nhiên nói.

Đông Phương Ninh khống chế cánh tay của La Chinh, xem như đã giành được một tia hy vọng cho Đông Phương Dương.

Nhưng chỉ sợ máu trong cơ thể Đông Phương Dương đã mất đi hơn nửa, kinh mạch khắp người đều thiếu lực khí huyết, không thể di chuyển nhanh nhẹn được nữa.

Chính vì thế hắn vẫn lười biếng đứng ở đó, không thể thoát khỏi sự trói buộc của Trường Đằng Kiếm.

“Cướp Thần vũ tệ của ta, lại còn muốn giết ta.

Hắn đáng chết” La Chinh mặt không đổi sắc nói.

“Ngươi không thể giết hắn được” Đông Phương Ninh cười nhạt nói, đồng thời lực trong tay cũng tăng lên mấy phần, sự lãnh lẽo không ngừng trút vào cánh tay La Chinh.

Nhất thời, nửa người của La Chinh bỗng trở nên lạnh cóng.

“Vù…”

Ngay vào lúc này, một ngọn lửa màu trắng thuần khiết từ trong cánh tay La Chinh đột nhiên bay ra, Băng Phách Ma Diễm cũng xuất hiện ngay sau đó, nhanh chóng bay đến, thiêu đốt cánh tay của Đông Phương Ninh

“Băng Phách Ma Diễm?”

Trong mắt Đông Phương Ninh hiện vẻ bất ngờ.

Băng Phách Ma Diễm quả thực là thần thông vô cùng lợi hại, hơn nữa còn được La Chinh dùng khí hỗn độn để triển khai nên uy lực còn đáng sợ hơn nhiều.

Nhìn chung, các vị thần cấp thấp khi đối mặt với Băng Phách Ma Diễm đều khó có thể phản kháng.

Nếu thần cấp trung dính đến Băng Phách Ma Diễm thì cũng sẽ phải chịu thiệt một trận.

Nhưng dù sao Đông Phương Ninh cũng là thần cấp cao, mắt hắn lóe lên một cái, một chút băng tinh màu trắng liền tỏa ra từ trong cánh tay hắn.

Những băng tinh kia hóa thành vô số con trùng băng, tràn lên Băng Phách Ma Diễm của La Chinh.

Trong nháy mắt khi những con trùng băng này chạm tới Băng Phách Ma Diễm, khi hai chiêu thức khác nhau cùng thuộc loại cực lạnh này gặp nhau đã tạo ra một phản ứng kỳ lạ.

Không ngờ trùng băng lại có thể nhanh chóng hấp thu Băng Phách Ma Diễm vô cùng lạnh kia!

Ban đầu trùng băng chỉ nhỏ như que tăm, sau khi hấp thụ Băng Phách Ma Diễm nó nhanh chóng phát triển, khi hấp thụ đến một mức độ nhất định thì rối rít lăn trên mặt đất, hóa thành những kén băng nho nhỏ.

La Chinh không ngừng phóng ra Băng Phách Ma Diễm, Đông Phương Ninh cũng không ngừng thúc giục trùng băng dưới đất chiếm đoạt Băng Phách Ma Diễm.

Những kén băng lăn lộn dưới đất nhanh chóng vỡ ra, hóa thành những con bướm băng trắng như tuyết.

Cánh của chúng trong mờ, tinh thể băng giá tạo nên những hoa văn xinh đẹp và đối xứng trên đôi cánh ấy.

Toàn bộ những con bướm băng này bay lên, tập trung ở phía sau Đông Phương Ninh.

Rõ ràng những con bướm này đều bị Đông Phương Ninh điều khiển.

Băng Phách Ma Diễm của La Chinh phóng ra càng nhiều thì đội quân bướm băng của Đông Phương Ninh lại càng mạnh…

“Đừng uổng phí sức lực nữa.

Thần vũ tệ, ta trả cho ngươi là được phải không?” Đông Phương Ninh dùng giọng thương lượng nói.

La Chinh nhíu mày…

Với thực lực hiện tại của hắn, đấu với thần một trận thì vẫn có chút miễn cưỡng.

Đông Phương Ninh thấy vẻ mặt La Chinh có chút thay đổi thì khẽ mỉm cười: “Sau này, có lẽ chúng ta sẽ là người một nhà…”

“Ca ca! Giết cái tên ngu ngốc kia đi!” Lúc này, sau khi nghỉ ngơi một lúc, Đông Phương Dương đã bắt đầu có chút khí lực, bỗng nhiên mở miệng, giận dữ quát.

Nghe vậy, Đông Phương Ninh mắng thầm, cái tên đệ đệ ngu ngốc này…

La Chinh trợn trừng mắt hung hăng nhìn Đông Phương Dương, trên mặt là vẻ tức giận.

Một luồng năng lượng hết sức cuồng bạo nổi lên từ trong cơ thể hắn.

Thứ năng lượng cuồng bạo này La Chinh cũng không thể điều khiển hoàn toàn.

Mấy trăm loại đạo uẩn cùng hội tụ một chỗ, luồng khí tức tỏa ra vô cùng khủng khiếp.

Phạm vi luồng khí tức này lan tỏa không lớn, vì thế Đông Phương Dương đang ở giữa không trung không nhận ra được.

Chiến Minh đứng ở sau Đông Phương Ninh cũng không nhận ra được.

Thế nhưng Đông Phương Ninh lại đứng rất gần.

Trong nháy mắt cảm nhận được luồng khí tức kia, trong mắt hắn không đè nén nổi sự sợ hãi.

Hắn lập tức buông tay, lui về phía sau với tốc độ trước nay chưa từng có, bay về phía khe núi.

Đôi chân hắn đứng vuông góc với vách núi.

Cả người từ trên xuống dưới lúc này đều đã tiến vào trạng thái phòng bị.

Hắn nhìn chăm chú về phía La Chinh với vẻ mặt như gặp quỷ.


Chương 1920: Quạ Âm

Chiến Minh vốn luôn đuổi theo phía sau Đông Phương Ninh, bởi hắn sợ nhỡ đâu Đông Phương Ninh sẽ nặng tay, đánh chết La ChinhKhông ngờ, Đông Phương Ninh lại cứ như gặp phải sát tinh của mình, lập tức kéo giãn khoảng cách giữa mình và La Chinh ra thật xa.

Nếu không bởi vì thung lũng đã chặn hết đường lui thì không biết bây giờ hắn đã chạy đến nơi nào…

Những người khác đều cảm thấy vô cùng khó hiểu, không biết lúc này Đông Phương Ninh đang sợ hãi điều gì.

Ở thế giới trong cơ thể, đến chính bản thân La Chinh cũng không thể khống chế được năng lượng cuồng bạo này.

Khi còn ở mật thất Tuế Nguyệt, hắn đã từng thử rất nhiều lần, nhưng kết quả nhận được đều là thất bại…

Trong tình thế bị Đông Phương Ninh uy hiếp, bất đắc dĩ hắn mới phải dùng đến thủ đoạn này.

Nếu hắn ép đám năng lượng kia ra ngoài cơ thể trong một khoảng thời gian ngắn thì hiệu quả vô cùng kinh khủng, hầu như có thể làm nổ tung bất kỳ mục tiêu nào.

Nhưng hắn không thể ngờ Đông Phương Ninh lại có phản ứng như vậy.

Đông Phương Ninh đứng áp sát trên khe núi, vẻ sợ hãi trên mặt đã dần biến mất, thế nhưng vẫn đầy cảnh giác.

Cảm giác của hắn vô cùng nhạy bén, mạnh mẽ, nhất là khi đối mặt với những mối nguy liên quan đến tính mạng.

Bản năng chiến đấu của hắn luôn được kích thích ra cực mạnh, đây cũng có thể coi là một trong những thiên phú của hắn.

Một khắc vừa rồi chính bản thân hắn đã có cảm giác nguy cơ về sự sống chết này.

Thông thường, ngay thời điểm sinh ra cảm giác này, Đông Phương Ninh cũng bộc phát ra chiêu phản kích cường đại nhất của mình để tiêu diệt đối thủ.

Thế nhưng Đông Phương Thuần Quân đã ra lệnh cho hắn, không được làm tên nhóc này bị thương, cho nên lựa chọn duy nhất của Đông Phương Ninh là lui về phía sau với tốc độ nhanh nhất…

Cho tới thời điểm này, Đông Phương Ninh vẫn không thể hiểu tại sao trong cơ thể La Chinh lại có luồng đạo uẩn quái dị như thế, tại sao nó lại khiến hắn cảm thấy bị áp bách đến mức như vậy?

Sau khi khiến Đông Phương Ninh khiếp sợ, lui về phía sau, ánh mắt La Chinh lại một lần nữa nhìn về phía Đông Phương Dương.

Thấy La Chinh dọa ca ca mình phải bỏ chạy, sau đó lại tiếp tục dùng ánh mắt như vậy nhìn về phía mình, Đông Phương Dương bỗng cảm thấy rùng mình.

Hiện tại, toàn thân hắn đều cảm thấy không có lực, đồng thời lại đang bị Trường Đằng Kiếm của La Chinh quấn quanh người nên làm gì có sức mà phản kháng? Sắc mặt vốn đã không được hồng hào bây giờ lại bắt đầu tái nhợt như người chết.

Nếu La Chinh thật sự giết chết Đông Phương Dương thì có lẽ Đông Phương Thuần Quân ở ngoài cấm địa sẽ không từ bỏ ý đồ của mình…

Vừa nghĩ tới đây, giữa bàn tay phải của La Chinh đột nhiên chấn động.

“Tách…”

Một tầng băng bên ngoài cánh tay phải của hắn nhanh chóng bị nứt ra, sau đó hắn vươn tay vẫy nhẹ.

Trường Đằng Kiếm lập tức thả Đông Phương Dương rơi xuống đất.

Trong quá trình rơi xuống, những vết thương do Phá Huyết Hoang Giảo tạo nên trên cơ thể Đông Phương Dương cũng giảm dần, lượng máu tươi chảy ra cũng giảm đi.

Thấy La Chinh chậm rãi tiến về phía Đông Phương Dương, hai chân Đông Phương Ninh dẫm mạnh vào khe núi.

Hắn giống như một chú én nhanh nhẹn, lao vút qua không trung lần thứ hai, sau đó vững vàng dừng lại ở một bên.

Cùng lúc đó, Chiến Minh cũng bình thản đứng ở phía còn lại, đồng thời thuyết phục La Chinh: “Người anh em, đừng manh động.

Nếu hắn đã đồng ý trả Thần vũ tệ lại cho huynh thì chuyện này huynh hãy cho qua đi”

“Dương, mau trả lại Thần vũ tệ cho tên kia đi” Đối mặt với La Chinh, Đông Phương Ninh cũng cảm thấy vô cùng nhức đầu, chỉ muốn nhanh chóng kết thúc chuyện này.

Hắn biết rõ Đông Phương Thuần Quân vẫn luôn quan sát mình rất chăm chú, thế nhưng hết lần này đến lần khác hắn lại không thể đàn áp được La Chinh.

Hơn nữa tên nhóc này vô cùng quỷ dị, chẳng may thất bại thì chẳng còn mặt mũi gì nữa, sau này làm sao có thể ngóc đầu lên trước mặt Thánh Hoàng được!

“Lấy ra” La Chinh chìa tay ra trước mặt Đông Phương Dương, lạnh giọng nói.

Đông Phương Dương có vẻ không cam lòng, hắn dùng ánh mắt cầu cứu nhìn ca ca mình.

Hắn không tài nào hiểu nổi, tại sao ca ca lại sợ tên nhóc này như vậy? Phải hiểu rằng trong vô số những vị thần cấp cao khác, Đông Phương Ninh là một người khá nổi trội, như vậy thì tiêu diệt người trước mắt này cũng chỉ cần nháy mắt là xong.

“Mau trả lại Thần vũ tệ cho La Thiên Hành, sau đó xin lỗi hắn” Đông Phương Ninh ra lệnh.

“Thần vũ tệ có thể trả lại cho hắn, nhưng việc gì phải xin lỗi…” Đông Phương Dương tức giận ra mặt.

Từ khi nào người Đông Phương gia bọn họ phải mở lời xin lỗi người khác?

“Làm theo lời ta!” Đông Phương Ninh lạnh giọng nói.

Thấy Đông Phương Ninh trở mặt, Đông Phương Dương vô cùng hậm hực, chật vật móc Thần vũ tệ ra khỏi nhẫn tu di.

Số bọ cạp Độc Lang mà trước đó La Chinh từng tiêu diệt không thua kém gì những vị thần khác.

Đông Phương Dương móc hết toàn bộ Thần vũ tệ ra, chất đống như một ngọn núi nhỏ, chắc hẳn phải có đến mấy nghìn Thần vũ tệ.

La Chinh vẫy nhẹ tay, một luồng lực vô hình lan tỏa ra, bao phủ lấy Thần vũ tệ.

Tay hắn nhẹ nhàng rung lên, số Thần vũ tệ đó liền được thu vào trong nhẫn tu di.

Thoạt nhìn thì thủ đoạn thu nạp Thần vũ tệ của La Chinh vô cùng đơn giản, nhưng trên thực tế, hắn đã biến luồng lực lượng đó thành một cái phễu vô hình, hơn nữa cái phễu đó ở cách La Chinh một khoảng không xa, khá giống với nguyên lý sử dụng kiếm trận Lục Thần.

Quả nhiên người này có thể tùy ý đưa nguồn sức mạnh của mình ra ngoài cơ thể.

Không biết hắn làm như thế nào để có thể nắm giữ được thần thông Khoa Thế…

Chứng kiến cảnh tượng này, trong lòng Đông Phương Ninh và Chiến Minh đều khẽ thở dài.

Sau khi lấy được Thần vũ tệ, La Chinh lập tức xoay người, đi xuống phía bức tượng nữ thần, đồng thời thản nhiên nói với Đông Phương Ninh: “Ta không cần lời xin lỗi từ loại người này”

“Ngươi!”

Đông Phương Dương vô cùng tức giận, hắn nhìn chằm chằm vào bóng lưng La Chinh.

Nhưng La Chinh căn bản chẳng thèm để ý đến hắn.

“Thiên Hành ca ca thật lợi hại!” Hàm Bích La vỗ tay cười nói, trên mặt tràn đầy vẻ sùng bái.

Con cháu của những nhà quyền thế trên đảo nổi này vẫn thường xuyên gây ra mâu thuẫn, nhưng rất ít người có thể khiến đệ tử của Đông Phương gia phải ăn một quả đắng như vậy.

Tính khí Đông Phương Dương vốn nóng nảy, cũng chưa bao giờ bị dạy dỗ như thế này, nên trong lòng Hàm Bích La cảm thấy La Thiên Hành thật sự vô cùng lợi hại!

“Lại còn lợi hại? May là có vẻ Đông Phương Ninh đang kiêng kỵ điều gì, nếu không thì chỉ sợ hôm nay sẽ gặp phiền toái lớn rồi” Hàm Sơ Nguyệt lo lắng nói.

Rõ ràng Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Lưu Tô hiểu về La Chinh hơn Hàm Bích La nhiều.

Không phải hắn không có cửa thắng Đông Phương Dương, chẳng qua các nàng không ngờ Đông Phương Dương vốn dĩ lại không phải là đối thủ của La Chinh.

Người mà hai tỷ muội nàng cảm thấy lo lắng nhất chính là Đông Phương Ninh.

Rõ ràng trong lời nói của hắn đã có ý muốn giết chết La Chinh.

Ở nơi này, ngoài Chiến Minh và các vị thần cấp cao ra thì những người khác vốn không ngăn cản được Đông Phương Ninh.

Thế nhưng, đối với mọi người ở đây, chuyện Chiến Minh có bằng lòng ra mặt vì La Chinh hay không vẫn còn là một ẩn số.

“Đừng lo, chẳng qua ta chỉ lấy lại Thần vũ tệ của mình mà thôi” La Chinh mỉm cười nói.

Hàm Lưu Tô đứng cách đó không xa lặng lẽ thở phào một cái, nhưng ánh mắt của Lãnh Lâm Nhạc đang đứng bên cạnh nàng lại u ám thêm mấy phần.

Một vài vị thần khi thấy cuộc tranh chấp đã kết thúc thì đều rối rít ra tay tiêu diệt những con bọ cạp Độc Lang còn lại.

Đến khi tiêu diệt hết đợt bọ cạp này, trong hẻm núi lại truyền đến chấn động khác.

“Đợt thú dữ thứ ba lại tới đấy, mọi người tách nhau ra.

Theo kinh nghiệm trước đó, đợt thú dữ lần này đều là chim” Chiến Minh hét lớn, nhắc nhở mọi người.

Vừa dứt lời, từng con chim đen bắt đầu lao ra vùn vụt từ bốn phía của hẻm núi…

“Quác quác quác quác…”

Đúng như lời Chiến Minh nói, đợt tấn công thứ ba này quả nhiên là chim.

Những con chim toàn thân màu đen nhánh kia có tên là quạ Âm, là loài thú dữ xếp thứ tư trong cấm địa rừng Sương.

Tốc độ của những con quạ Âm này cực kỳ nhanh, hơn nữa chúng cũng không công kích các vị thần trong thung lũng mà lao thẳng về phía bức tượng nữ thần.

Nếu bức tượng nữ thần bị phá vỡ, tất cả mọi người ở đây đều thất bại, bọn họ cũng sẽ không thể tiến vào tầng thứ hai của biển Thời Gian.

“Mau ngăn những con quạ Âm kia lại!”

“Đánh hạ chúng mau!”

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 1 ngày trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 3 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box