[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 386 : Quả cầu ánh sáng màu cam (c1926-c1930)
❮ sautiếp ❯Chương 1926: Quả cầu ánh sáng màu cam
Một kiếm toàn lực này của La Chinh gần như đã hao hết chín phần nguồn sức mạnh của hắnChín ngôi sao ở thế giới trong cơ thể hắn nhanh chóng ảm đạm xuống…
Hầu hết các sinh linh ở nơi này đều không biết có chuyện gì đang xảy ra, chỉ có duy nhất Tà Thần cúi đầu nhìn xuống, lẩm bẩm nói: “Chủ, hắn đang phải giao chiến với một đối thủ vô cùng mạnh mẽ…”
“Ầm ầm…”
Một đoạn cánh tay của con Ma Sứ vực sâu đang bắt lấy Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng rơi xuống đất.
Khi các thần trong hẻm núi nhìn thấy cảnh này thì đều trợn tròn mắt kinh ngạc!
Sức phòng thủ của Ma Sứ vực sâu đáng sợ đến mức nào, dĩ nhiên là mỗi thần đều biết.
Bọn họ gần như đã dùng đến sát chiêu mạnh nhất của bản thân, vậy mà vẫn không thể gây ra chút thương tổn thực chất nào cho nó.
Thậm chí, đòn tấn công của một vài thần cấp thấp còn không thể để lại chút dấu vết nào trên mình con Ma Sứ này.
Vậy mà một chiêu toàn lực của La Thiên Hành lại có thể chém đứt được một cánh tay của Ma Sứ vực sâu…
Rốt cuộc trong một kích kia của người này có chứa sức mạnh lớn đến cỡ nào?
Nếu như ngay cả con Ma Sứ này còn không thể chống đỡ nổi một kích của hắn thì liệu rằng có thần nào ở đây có thể đỡ nổi?
Tuy con Ma Sứ vực sâu này đã bị chém đứt một cánh tay, nhưng Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng vẫn chưa thể thoát khỏi hiểm cảnh!
Thanh kiếm lửa khổng lồ của con Ma Sứ này chém ngang một nhát vào giữa khoảng không, sau đó là một nhát chém thẳng, nhằm thẳng vào đầu Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng.
Lúc này, La Chinh gần như đã tiêu hao cạn kiệt nguồn sức mạnh của mình, đã mất đi khả năng bùng nổ.
Cho nên, bây giờ hắn khó mà kéo Hàm Sơ Nguyệt thoát khỏi nguy hiểm.
Ngay lúc này, Hàm Thương Yên đứng bên cạnh hắn bèn ra tay.
Một tay của hắn nắm chặt, ngưng tụ ra một ảo ảnh nắm đấm màu vàng nhạt.
“Vèo!”
Ảo ảnh nắm đấm xoáy tròn cực nhanh, đánh về phía cánh tay cụt của con Ma Sứ kia.
Cùng lúc đó ở phía bên ngoài kia, thần cấp cao nhà họ Mục dồn sức vào hai tay, rồi kéo mạnh về phía sau.
Lập tức, có một cơn gió vô hình được hình thành, cuốn lấy Hàm Sơ Nguyệt và Mục Ngưng.
Theo lực kéo này, cả hai cô gái và cánh tay cụt kia đều được kéo đi khoảng bốn năm trượng.
“Rắc rắc…”
Đúng lúc này, một kiếm của Ma Sứ vực sâu chém xuống, song vẫn chậm một nhịp, cuối cùng tạo thành một vết nứt lớn trên mặt đất.
Từ vết nứt ấy bốc lên ngọn lửa hừng hực, giống như đã hình thành một lối vào địa ngục.
“Mau rút lui!”
Sau khi cứu thoát được người từ trong tay Ma Sứ vực sâu, tất cả mọi người nhanh chóng kéo giãn khoảng cách với những con Ma Sứ đó, La Chinh cũng không ngoại lệ.
Một kích vừa rồi đã khiến hắn tiêu hao mất chín phần sức mạnh, cho nên lúc này hắn không thể dựa vào nguồn sức mạnh để bùng nổ tốc độ được nữa.
Song để kéo giãn khoảng cách với con Ma Sứ kia thì hắn vẫn có thể làm được.
Thần cấp cao Mục gia vươn tay, cố gắng muốn kéo Mục Ngưng thoát khỏi cánh tay cụt của con Ma Sứ kia, nhưng lại không xi nhê chút nào.
Ông ta hơi nhíu mày, cuối cùng ôm cả cánh tay cụt và hai cô gái chạy thật nhanh ra ngoài.
“Ta đi trước một bước đây.
Ở lại đây đúng là tự mình tìm cái chết…”
“Nhanh lên, chạy ra theo Tinh Môn!”
Một vài thần thấy tình hình không ổn, bèn nhao nhao xông về bức tượng nữ thần phía dưới Tinh Môn.
Thế nhưng phần lớn các thần đều không có ý định bỏ chạy, mà bọn họ chỉ kéo giãn khoảng cách nhất định giữa mình với những con Ma Sứ.
Da thịt của những con Ma Sứ vực sâu này vô cùng thô dày, chứa nguồn sức mạnh rất to lớn, song chỉ có bốn con mà thôi.
Hơn nữa, chiêu thức tấn công duy nhất của chúng chỉ là thanh kiếm lửa khổng lồ trong tay, nếu như không phải do chúng đột nhiên bùng nổ thì cũng không đáng sợ như trong tưởng tượng.
“Uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh uỳnh…”
Bốn con Ma Sứ vực sâu vung kiếm lửa đuổi theo các thần.
Các thần đều dựa vào thân pháp linh hoạt của mình liên tục tránh né…
Khoảng chừng sau mười nhịp thở.
Kim quang bên ngoài thân hình những con Ma Sứ vực sâu này dần tản đi, tốc độ của chúng cũng nhanh chóng chậm lại!
“Những kim quang kia đang dần biến mất!”
“Ta biết ngay mà, kim quang kia không thể kéo dài bao lâu.
Mọi người, xông lên!”
“…”
Các thần đang chạy trốn điên cuồng đều thở phào nhẹ nhóm.
Quả thực, những con Ma Sứ vực sâu này vô cùng lợi hại, nhưng một khi tốc độ của chúng bị chậm lại thì không còn tính uy hiếp nữa.
“Băng Sương Bộc Phá!”
“Rào!”
Hàng nghìn hàng vạn bông tuyết rơi như mưa lên người những con Ma Sứ, tạo thành từng tầng sương trắng bay lượn lờ.
“Vạn Vật Sinh Sôi!”
“Tách tách…”
Từng sợi dây leo lớn cỡ ngón cái nhanh chóng trồi lên khỏi mặt đất, nhanh chóng quấn lấy hai chân những con Ma Sứ vực sâu.
Các kiểu chiêu thức đều được thi triển với đám Ma Sứ vực sâu, một lần nữa hạn chế hành động của chúng.
Bốn con Ma Sứ bị nhốt trong vòng vây của các thần đã sớm tả tơi thảm hại.
Mất đi sự che chở của kim quang, chúng khó có thể chống đỡ nổi công kích của các thần.
“Két!”
Bên hông của một con Ma Sứ vực sâu bỗng xuất hiện một vết nứt lớn, thân thể to lớn mất thăng bằng, phần thân trên bị chém đứt đổ rầm xuống đất.
“Rốt cuộc cũng giải quyết được một con!”
“Quả nhiên, những con Ma Sứ vực sâu này vô cùng lợi hại.
Cho dù là thần đại viên mãn muốn đơn độc giải quyết nó thì chắc cũng không dễ dàng gì…”
“Nhưng nó đã bị chúng ta giết! Ha ha ha!”
Tất cả mọi người hợp sức lại, cuối cùng tiêu diệt được một loài sinh vật to lớn, hung dữ và vô cùng mạnh mẽ như thế.
Điều này quả thật khiến bọn họ hưng phấn không thôi.
“Ô…”
Một con Ma Sứ khác liên tục phát ra những tiếng gầm thét tuyệt vọng.
Trước khi chết, con Ma Sứ kia cắm mạnh thanh kiếm lửa xuống đất, quỳ một chân xuống, cái đầu rũ thấp, rồi sau đó không còn động đậy nữa.
So với hai con Ma Sứ vực sâu trước đó thì tình cảnh của hai con Ma Sứ còn lại không khác là bao…
Đúng như những lời Đông Phương Ninh nói, những con Ma Sứ này là con rối được ghép từ bộ xương của ác ma.
Muốn tiêu diệt hoàn toàn được chúng quả thực là một điều vô cùng khó khăn.
Thế nhưng, sau khi hứng chịu đòn tấn công của các thần thì chúng đã hoàn toàn mất đi năng lực hành động.
Cả bốn con Ma Sứ vực sâu đều không còn cử động.
Các thần nhìn nhau, trong mắt chứa ngọn lửa hừng hực thiêu đốt.
“Phần thưởng khi tiêu diệt được những con Ma Sứ vực sâu này là gì?”
“Sẽ được rất nhiều Thần vũ tệ ư?”
“Nếu như chỉ có mấy món chí bảo tín ngưỡng thì sẽ phân chia như thế nào…”
Nghe vậy, không ít thần cấp thấp đều cảm thấy vô cùng rối rắm.
Mà những thần cấp cao đã lặng lẽ tiếp cận những con Ma Sứ kia.
Hiển nhiên, bọn họ đều nghĩ đến điểm này.
Cho dù là một chí bảo tín ngưỡng cấp hai thôi thì cũng được xem là vô cùng có giá trị rồi.
Nếu thật sự giết chết bốn con Ma Sứ mà có bốn món chí bảo tín ngưỡng xuất hiện thì bọn họ không cần phải đi bảo vệ bức tượng nữ thần làm gì nữa.
Chỉ sợ khi đó, nơi này sẽ bùng nổ thêm một trận tranh cướp kinh thiên động địa.
Mỗi vị thần trước mắt này đều sẽ trở thành kẻ địch của mình!
Những nhà quyền thế đặt ra rất nhiều quy tắc chung trong cấm địa, chính là để tránh mọi người chém giết lẫn nhau ở trong này.
Thế nhưng đứng trước cám dỗ thực sự, những quy tắc kia căn bản không đáng nhắc tới…
Mọi người vẫn luôn tuân thủ những quy tắc này là bởi vì nếu như vi phạm sẽ phải chịu tổn thất rất lớn.
Song một khi có thể đạt được những lợi ích lớn hơn những tổn thất kia, vậy những quy tắc này đều sẽ biến thành lời nói suông.
“Rầm…”
Bốn thanh kiếm khổng lồ cắm trên mặt đất bỗng bùng lên ngọn lửa dữ dội, nuốt chửng lấy cơ thể của những con Ma Sứ vực sâu.
Ngọn lửa liên tục bùng cháy dữ dội, từng cơn sóng nhiệt vô hình khuếch tán ra.
Thế nhưng, có vài thần không hề có ý định lui lại, mà thay vào đó lại tiếp tục cố gắng tiếp cận những con Ma Sứ này.
Sự cảnh giác trong đôi mắt họ càng lúc càng cao.
Thứ mà bọn họ đang đề cao cảnh giác không phải là những con Ma Sứ vực sâu này, mà chính là những thần khác.
La Chinh lặng lẽ đứng một bên, hắn bình tĩnh quan sát ngọn lửa đang bùng cháy mạnh mẽ kia.
Lúc này, nguồn sức mạnh của hắn đã hoàn toàn cạn kiệt, phải cần một khoảng thời gian để có thể khôi phục trở lại.
Cho nên, hắn không thể tham gia vào cuộc chiến tranh đoạt này.
Mãi cho đến khi những con Ma Sứ vực sâu hoàn toàn cháy rụi, ngọn lửa mới dần tắt, chỉ còn sót lại một đống tro tàn màu đen.
“Không có gì hết?” La Chinh hơi nhướng mày, lộ vẻ bất ngờ.
“Làm sao có thể? Ngay cả một Thần vũ tệ cũng không có?”
“Đệ đệ ta đã phải trả giá bằng cả sinh mạng…”
“Ai dà, cho dù những con Ma Sứ này chỉ để lại một đống xương cốt thì cũng có giá trị phi thường, vậy mà lại bị đốt sạch!”
Xương cốt của những con Ma Sứ vực sâu này đều đến từ những con “ác ma” thật sự, ngay cả thần cấp cao cũng khó có thể đánh nát được chúng.
Chỉ riêng những bộ xương thôi đã có giá trị vô cùng lớn, đáng tiếc bây giờ chúng đều bị đốt thành tro.
“Đó là cái gì vậy!” Một thần bỗng nhiên lên tiếng.
Sau đó, mọi người nhìn thấy từ trong đống tro tàn bỗng lóe ra ánh sáng màu cam.
Một thần cấp cao có tốc độ cực nhanh, khi mọi người còn chưa kịp phản ứng thì hắn đã nhảy lên phía trước, vói tay vào đống tro tàn và lấy ra một quả cầu ánh sáng màu cam.
Ngay lập tức, người này lộ vẻ mừng như điên.
Nhưng ngay khi vừa mới bắt lấy quả cầu này, hắn lại kêu thảm một tiếng, nhanh chóng vứt nó đi.
Một nửa cánh tay của hắn đã bị đốt thành tro tàn.
Chương 1927: Lời Hứa Sơ Khai
Thấy tình cảnh bi thảm của thần cấp cao này, những thần khác đều không một ai dám chạm vào quả cầu ánh sáng màu cam kia nữaQuả cầu ánh sáng lăn tròn trên đất một lúc, sau đó lại lơ lửng bay lên một cách quỷ dị.
Cùng lúc đó, ba quả cầu tương tự như thế cũng bay lên từ ba đống tro tàn khác…
“Ong ong ong…”
Chỉ một lúc sau, những quả cầu ánh sáng màu cam lớn chừng một nắm tay bỗng nhiên tỏa ra thành những tia sáng.
Tốc độ di chuyển của những tia sáng này vô cùng nhanh, trong nháy mắt chúng đã đến gần các vị thần.
Có thần định né tránh, nhưng lại không tài nào tránh nổi.
Đương nhiên, La Chinh cũng không ngoại lệ.
Những tia sáng này đánh thẳng vào ngực hắn, mặc dù hắn cố gắng đưa tay hất những tia sáng kia ra, thế nhưng những tia sáng này lại không dao động chút nào…
Không bao lâu sau, bốn quả cầu kia nhanh chóng biến mất.
Ngay sau đó, những tia sáng cũng biến mất, không còn nhìn thấy nữa.
Song, La Chinh lại phát hiện trên ngực mình xuất hiện ba đường vân màu cam.
Những đường vân này không phải thần văn, cũng không phải chữ Phạn, ngược lại có chút giống đường vân trên giáp của những con Ma Sứ vực sâu.
Trước giờ, hắn chưa từng nhìn thấy đường vân như thế này, nên hiển nhiên là không thể phán đoán được tác dụng của nó.
“Rốt cuộc đây là cái gì?”
Một thần bên cạnh lẩm bẩm, đưa tay nhấn lên ngực mình, nhưng những đường vân này lại không có một chút phản ứng nào.
Hắn tiếp tục thử một lần nữa.
Không ngờ lúc này, một đường vân màu cam trong số đó thật sự được kích hoạt!
“Vù vù…”
Từ đường vân chợt phát ra ánh sáng màu vàng bao phủ lấy vị thần này.
Ánh sáng này giống hệt ánh sáng lúc trước trên mình những con Ma Sứ vực sâu.
“Chuyện này… rốt cuộc là thế nào…” Vị thần này sợ hết hồn, liên tục lùi hai bước về phía sau.
Sau khi phát hiện bản thân mình không có gì đáng lo ngại thì hắn mới bình tĩnh lại…
Những người khác vô cùng kinh ngạc nhìn về phía vị thần kia.
Ngoài cấm địa biển Thời Gian, các thánh nhân cũng chú ý đến động tĩnh trong khe núi.
“Ha ha ha ha, những tên nhóc này thật may mắn! Không những có thể tiêu diệt được Ma Sứ vực sâu mà còn nhận được phần phưởng ‘Lời Hứa Sơ Khai’, hơn nữa là nhận được những ba đường!” Đường Luân cười to nói.
“Cũng xem như là làm khó bọn họ rồi.
Tuy Ma Sứ vực sâu không lợi hại nhưng cũng không phải thứ mà những thần bình thường có thể xử lý được…” Một vị á thánh gật đầu công nhận.
Những vị thánh nhân này cũng đã từng xuyên qua vực sâu Ma Vực.
Cho dù là thần đại viên mãn hay một vài á thánh ở đây cũng phải vô cùng cẩn thận, thậm chí có khi rất khó có thể an toàn rút lui.
Nơi đó chứa đựng sức mạnh tín ngưỡng của vô số kỷ nguyên thần.
Những con quái vật sinh ra từ suy nghĩ độc ác của tất cả sinh linh đã không có cách nào có thể áp chế được nữa.
“Cần nói cho đám nhóc này, Lời Hứa Sơ Khai thực sự vô cùng quý giá, đừng sử dụng một cách tùy tiện…” Đông Phương Thuần Quân thản nhiên nói, ngay sau đó truyền âm cho Đông Phương Ninh.
Trong hẻm núi, ánh mắt của tất cả mọi người vẫn đang chú ý đến kim quang lấp lánh trên người của vị thần kia.
Tuy bọn họ không biết cái gì gọi là Lời Hứa Sơ Khai, nhưng trước đó họ đã được chứng kiến sức mạnh của những kim quang này.
Sau khi kim quang này xuất hiện bên ngoài cơ thể của những con Ma Sứ vực sâu, chúng đột nhiên tránh thoát khỏi mọi sự hạn chế.
Sức mạnh của bất kỳ đạo uẩn nào cũng không có tác dụng với những con Ma Sứ này.
Hơn thế nữa, tốc độ của những con Ma Sứ này lại càng tăng lên!
Sau khi Đông Phương Ninh nhận được truyền âm của Đông Phương Thuần Quân thì lộ vẻ mừng rỡ.
Ngay lập tức, hắn giả vờ nói một cách bình tĩnh: “Thánh Hoàng của Đông Phương gia ta đã nói, lớp kim quang này được gọi là Lời Hứa Sơ Khai! Tương truyền rằng, thuở xa xưa, khi Thần Vực mới được mở ra có lưu lại một lời hứa.
Sau khi kích hoạt được lời hứa này thì trong khoảng một thời gian ngắn có thể chống lại được mọi đạo uẩn!”
“Lời Hứa Sơ Khai?”
“Chống lại được mọi đạo uẩn!”
“Chuyện này… Thật sự quá may mắn!”
Tất cả các thần ở đây đều vô cùng mừng rỡ, không nhịn được mà nhìn xuống ba đường vân màu cam trên ngực.
Ban đầu, những đường vân màu cam này rất dễ thấy, nhưng sau khi kim quang tản đi thì những đường vân kia cũng dần ẩn vào trong thân thể.
Gần như bất kỳ thần hay thánh nhân nào của Thần Vực đều sử dụng lực tín ngưỡng từ thế giới trong cơ thể để thúc giục đạo uẩn trong thần cách để thi triển thần thông.
Đạo uẩn chính là trụ cột trong đó, song Lời Hứa Sơ Khai này lại có thể chống lại tất cả mọi thần thông hình thành từ đạo uẩn.
Nhờ đó mà gần như không sợ bất kỳ công kích của kẻ địch trong khoảng thời gian ngắn!
“Đường vân màu cam này lại có thể chống lại được tất cả mọi đạo uẩn?” La Chinh vô cùng kinh ngạc, nếu đúng là như thế thì quả thực giá trị của ba Lời Hứa Sơ Khai là không thể đong đếm được.
Nếu như gặp phải bước đường cùng, vậy chỉ cần kích hoạt một lời hứa thôi là đủ để lật ngược tình thế.
Ví dụ như lúc trước gặp phải những oán linh Thời Gian kia, nếu họ kích hoạt Lời Hứa Sơ Khai thì có thể vượt qua một cách an toàn.
Nhưng số lượng của Lời Hứa Sơ Khai có hạn và chỉ sử dụng được đúng ba lần.
Chỉ có điều, thần thông nghịch thiên như thế lại có thể sử dụng đến ba lần, đây đã xem như là vô cùng may mắn rồi.
Các thần nghe xong đều cảm thấy vô cùng vui mừng!
Vị thần trước đó đã kích hoạt một Lời Hứa Sơ Khai thì cảm thấy vô cùng chán nản.
Thứ quý giá như thế mà hắn lại “ngứa tay” kích hoạt mất một lần.
Nét mặt hắn đầy vẻ buồn bã, trong lòng liên tục chửi bàn tay “ngứa đòn” của mình.
Thế nhưng, hắn vẫn chưa phải là người chán nản nhất…
Lúc trước, có một vài thần đã nhanh chóng trốn vào Tinh Môn, di chuyển đến một Tinh Môn khác nằm ở ngoài hẻm núi thông qua truyền tống trận.
Hiện tại sau khi quay trở lại, nghe được lời của Đông Phương Ninh, lại chú ý tới ba đường vân lờ mờ trên ngực của tất cả mọi người thì lập tức cảm thấy hối hận.
Bọn họ xem như đã bỏ lỡ mất một cơ duyên cực lớn!
La Chinh quay trở lại phía dưới bức tượng nữ thần, chờ đợi một làn sóng thú dữ nữa đánh tới.
Trước đó, La Chinh đã chém đứt cánh tay của một con Ma Sứ vực sâu, sau đó nó lại bị một thần cấp cao Mục gia kéo tới dưới bức tượng nữ thần.
Thế nhưng, cánh tay này vẫn nắm chặt lấy Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Lưu Tô.
Người của Mục gia và Hàm gia đều phải hao tốn rất nhiều công sức mới có thể cứu được hai cô gái này.
“La Thiên Hành, vừa rồi ngươi đã cứu ta một mạng!” Hàm Sơ Nguyệt khẽ mỉm cười nói.
Mục Ngưng nhìn chằm chằm La Chinh một lúc lâu, cuối cùng mới rặn ra hai từ “Cảm ơn”.
La Chinh khẽ gật đầu.
Hắn không hề muốn dốc hết sức để cứu Mục Ngưng.
Nếu như hắn bị Ma Sứ vực sâu bắt đi thì chỉ sợ sẽ không thoát khỏi cái chết.
Nếu không phải bởi vì Hàm Sơ Nguyệt, hắn sẽ không mạo hiểm lớn như vậy, điểm này trong lòng Mục Ngưng hiểu rất rõ.
“Cánh tay này nên phân chia thế nào?” Hàm Thương Yên bỗng nhiên nói.
Bốn con Ma Sứ vực sâu kia đều bị lửa thiêu rụi, duy chỉ có một cánh tay bị La Chinh chém cụt là xem như còn nguyên vẹn.
“Xương cốt của ác ma có giá trị rất lớn, đương nhiên là thuộc về Mục gia ta” Mục Ngưng hơi hất cằm lên, nói một cách khí thế.
“Nên như vậy” Thần cấp cao Mục gia gật đầu nói.
Hàm Thương Yên cười lạnh một tiếng: “Đây là lý lẽ gì vậy? Trên cánh tay này có viết tên của Mục gia các ngươi hả?”
“Đúng, dựa vào đâu mà nói thuộc về Mục gia các ngươi?” Hàm Bích La phản bác.
“Phải nói rằng… Dựa vào đâu mà thuộc về Mục gia và Hàm gia các ngươi?” Một thần cấp cao của Phương gia cười ha hả nói.
Không chỉ có mỗi hai nhà Hàm gia và Mục gia hy vọng chiếm được cánh tay cụt này.
Mặc dù các thần đều không biết về Lời Hứa Sơ Khai, nhưng ít nhiều đã từng nghe qua một vài chuyện ở vực sâu Ma Vực.
Xương của ác ma có rất nhiều công dụng, đặc biệt là dùng để luyện chế kim đan.
Ví dụ như “kim đan Ma Hồn” nổi tiếng của Phương gia cũng cần nguyên liệu là xương cốt ác ma.
Chỉ có điều, ít có thần qua lại ở vực sâu Ma Vực, mà xương cốt ác ma cũng vô cùng khan hiếm.
Bầu không khí vừa mới hòa hoãn, lại bởi vì một cánh tay cụt mà lập tức trở nên căng thẳng.
Vốn dĩ, những thần khác không hề có ý định chiếm lấy cánh tay này, thế nhưng khi thấy thần của Phương gia muốn nhúng tay vào chuyện này thì hiển nhiên bọn họ cũng hy vọng bản thân được chia một phần.
“Cắt cánh tay này ra, chia cho mỗi người một phần!”
“Xương này cực kỳ cứng, nếu cắt thì đến lúc nào mới xong?”
“Chia đều đúng là một ý kiến rất hay…”
Hiển nhiên, Hàm gia đang bị rơi vào thế yếu.
Hàm gia không có thần cấp cao nào được mời tham dự sự kiện ngày Lăng cả, song lại có hai thần đại viên mãn được mời.
Tuy nhiên, bọn họ lại đều không thể xuất hiện ở nơi này.
Thấy cuộc tranh chấp lại sắp bắt đầu, Chiến Minh liền đứng ở vị trí trung lập: “Đừng tranh cãi nữa, làn sóng thú dữ thứ tư này thưởng nhiều như thế, chắc chắn kế tiếp sẽ có càng nhiều thứ đáng giá hơn.
Đừng vì một cánh tay mà làm mất hòa khí.
Trái lại, ta có một đề nghị, cánh tay này do ai chém xuống thì tất nhiên là thuộc về người đó”
Sau khi Chiến Minh vừa dứt lời, liền nhìn về phía La Chinh bằng ánh mắt đầy thâm ý.
Những thần khác cũng rối rít nhìn về phía La Chinh.
Cuộc tranh chấp vừa rồi đã khiến họ quên mất rằng, cánh tay này là do vị thần cấp thấp này chém đứt.
Chương 1928: Âm Ma Câu Hồn
La Chinh không muốn tham gia vào cuộc tranh giành cánh tay cụtTrong cấm địa biển Thời Gian, hắn không có quá nhiều chỗ dựa.
Sức mạnh kết hợp của mấy trăm đạo uẩn quá cuồng bạo, hắn còn chưa thể khống chế được.
Thần đạo Đoạn Tình đã tăng lên theo tu vi của hắn, tất nhiên uy lực hiện tại của nó cũng tăng lên không ít.
Thế nhưng đó là đạo cấm, hắn không thể tùy tiện sử dụng được.
Ngoài cái này ra, quả thực những thần đạo mà hắn đưa vào thước Vô Lượng cùng với thần thông ngoại đạo của nhà quyền thế đã phát huy được hiệu quả vô cùng tốt.
Song từ trước đến nay, chỗ dựa lớn nhất của La Chinh vẫn chỉ là nguồn sức mạnh cực nhiều trong cơ thể hắn.
Nhiệm vụ cấp bách của hắn lúc này chính là lấp đầy chín ngôi sao ở thế giới trong cơ thể hắn, để có thể chống lại những làn sóng thú dữ tiếp theo.
Lúc này, chín ngôi sao trong cơ thể hắn đang chậm rãi chuyển động, đồng thời tỏa ra lực hấp dẫn khổng lồ, liên tục hấp thu khí hỗn độn.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, hắn đã có thể khôi phục một nửa nguồn sức mạnh.
Bây giờ, Chiến Minh lại nói cánh tay cụt này thuộc về hắn, ngược lại khiến hắn cảm thấy hơi bất ngờ.
Lời Chiến Minh nói cũng có lý, suy cho cùng thì cánh tay này là do hắn chém xuống, nên nó thuộc về hắn là danh chính ngôn thuận.
Như vậy, Chiến Minh vừa có thể giải quyết được cuộc tranh chấp trước mắt, vừa khiến La Chinh nợ hắn một ân tình.
Nếu như trong tình huống khác, sẽ không có ai muốn nhường cho La Chinh cánh tay này.
Đối với bọn họ mà nói, cho dù cánh tay này do ai chém xuống thì vật quý giá như thế đương nhiên phải thuộc về kẻ mạnh.
Tuy nhiên, bởi vì những thần cấp cao kia đều kiêng dè lẫn nhau, nên dường như chỉ có mình La Chinh có đủ tư cách mà thôi.
“Lời đề nghị này của Chiến Minh rất hay.
Ta cũng cảm thấy cánh tay nay nên thuộc về La Thiên Hành” Đông Phương Ninh cười nhẹ nói.
“Nói rất đúng, cánh tay này vốn dĩ do La Thiên Hành chém được” Mục Ngưng cũng lên tiếng ủng hộ, nếu như nàng đã lên tiếng thì đương nhiên là đại diện cho ý kiến của Mục gia.
Ngay sau đó, Huyền Nguyệt Tiểu Lâu cũng đồng ý với lời đề nghị này.
Liên tiếp mấy vị thần đều đồng ý với lời đề nghị này, có lẽ những thần khác còn thấy hơi bất mãn, nhưng không gì thêm.
“Nếu mọi người đều thống nhất như vậy, La mỗ chỉ đành đắc tội rồi” Nói rồi, hắn đưa tay thu cánh tay dài một trượng kia vào nhẫn tu di.
Nhưng đúng lúc này, một thần cấp trung của Phương gia đứng ra cản lại: “La huynh, khoan đã”
La Chinh liếc nhìn vị thần cấp trung này, những thần khác đều nhíu mày.
Nếu mọi người đã thống nhất ý kiến, mà người này còn nhảy ra ngăn cản, vậy có vẻ có chút không nể mặt các thần khác.
Thậm chí, Đông Phương Ninh cũng nhíu mày.
Nếu Đông Phương Thuần Quân đã lên tiếng, vậy thì hắn đã xem La Chinh như là người của Đông Phương gia rồi.
Khi Đông Phương Ninh vừa muốn nổi giận, vị thần cấp trung này đã nhận ra sự bất mãn của mọi người, bèn vội vàng nói: “Mọi người đừng hiểu lầm, các vị cũng biết Phương gia ta thiên về luyện chế kim đan.
Đối với Phương gia chúng ta mà nói, cánh tay cụt này có tác dụng rất lớn.
Ta chỉ muốn thương lượng với La huynh xem có thể bán cho ta cánh tay này được không? La huynh có thể ra giá”
La Chinh khẽ mỉm cười, ngay sau đó hắn lập tức cất cánh tay vào nhẫn tu di, đồng thời lên tiếng: “Nếu Phương gia muốn giao dịch thì để khi chúng ta trở về đảo nổi rồi hãy thương lượng, nơi này chỉ sợ không thích hợp để trao đổi”
Rốt cuộc cánh tay của Ma Sứ vực sâu có tác dụng gì, La Chinh còn chưa biết, song cũng không thể tùy tiện bán đi như vậy.
Hơn nữa, bây giờ hắn không thiếu Thần vũ tệ.
“La huynh nói phải” Vị thần cấp trung Phương gia chắp tay lùi sang một bên.
Làn sóng thú dữ thứ tư này đã giết chết tám vị thần, trong đó có sáu thần cấp thấp và hai thần cấp trung.
Trong nháy mắt khi Ma Sứ vực sâu kích hoạt Lời Hứa Sơ Khai, các thần cấp cao đã nhanh chóng bay lên không trung, nên dĩ nhiên là họ đều không chết.
Trong suốt quá trình chém giết Ma Sứ vực sâu, mọi người đều tốn không ít sức lực.
Lúc này, họ đều ngồi xếp bằng xung quanh bức tượng nữ thần để khôi phục sức mạnh.
La Chinh cũng nhân cơ hội này, nhanh chóng khôi phục lại nguồn sức mạnh của mình.
Sau khi kết thúc làn sóng thú dữ thứ tư này, cấm địa có cho đủ thời gian để nghỉ ngơi.
Khoảng ba nén nhang sau, bốn phía quanh hẻm núi lại tiếp tục truyền đến một trận chấn động.
Tất cả các thần đều đứng bật dậy nhìn về phía xa, trên mặt lộ vẻ khẩn trương.
Nội tâm của không ít thần đều cảm thấy luống cuống.
Trong làn sóng thú dữ thứ tư, Ma Sứ vực sâu đã giết mất tám thần, sợ rằng làn sóng kế tiếp này sẽ mạnh hơn làn sóng trước đó.
Chỉ cần hơi mất cảnh giác một chút là có thể mất mạng ở đây.
Nhưng nghĩ tới phần thưởng ba Lời Hứa Sơ Khai lúc trước, lại thấy không cam lòng nếu rời đi.
Ngộ nhỡ lại xuất hiện thêm bảo vật tín ngưỡng nữa thì sao?
Mọi người đều rướn cổ nhìn, chỉ nhìn thấy ánh sáng thấp thoáng từ bốn phía, song quan sát hồi lâu lại không thấy xuất hiện cái gì.
Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, vì sao chờ nửa ngày mà vẫn chưa thấy bóng dáng thú dữ nào xuất hiện?
Chiến Minh nhíu mày, ngay sau đó hắn cảm nhận được một luồng gió lạnh thổi qua, hắn lập tức biến sắc: “Đám sinh vật kia đều am hiểu thuật ẩn nấp, mọi người hãy dùng thần thức của mình!” Vừa dứt lời, hắn bèn khuếch tán thần thức của mình ra, bao phủ lấy toàn bộ hẻm núi này.
Thông qua thần thức thăm dò xung quanh, hắn phát hiện ra có những bóng dáng thấp bé đang bò lổm ngổm.
Tốc độ của chúng cực kỳ nhanh, bóng dáng gần nhất đã đi đến trước mặt hắn.
Những bóng dáng bò lổm ngổm này nhảy bật lên, vung lưỡi câu sắc bén trong tay ra, chém thẳng về phía đầu hắn.
“Chúng là Âm Ma Câu Hồn!” Chiến Minh hét lớn, cùng lúc đó hắn cũng nhanh chóng lui về phía sau.
Lưỡi câu sắc bén kia xẹt qua đầu Chiến Minh, nhưng may mắn không gây ra bất kỳ thương tổn nào cho hắn.
Một luồng khí lạnh chạy tán loạn trong đầu Chiến Minh, khiến mặt mũi hắn trở nên trắng bệch.
Âm Ma câu hồn là một loại sinh vật linh hồn, lưỡi câu kia của chúng không thể đả thương người, nhưng lại có thể trực tiếp câu được linh hồn của thần ra ngoài!
“Rút lui về phía sau, mau lên!”
“Móa nó, vì sao vừa rồi lại không phát hiện…”
“A!”
Một thần cấp trung kêu thảm một tiếng, cả người run lẩy bẩy tại chỗ, hai mắt trắng dã liên tục đảo qua đảo lại.
Linh hồn của thần cấp trung này đã bị lưỡi câu vô hình kia rút ra khỏi đầu.
Những Âm Ma Câu Hồn khác chú ý đến linh hồn hắn, liền giống như một đám sói ngửi thấy mùi máu tươi, đều rối rít xông lên.
Chúng vung lưỡi câu trong tay, xé nát linh hồn của thần cấp trung kia, chỉ trong nháy mắt linh hồn của hắn đã bị cắn nuốt sạch sẽ.
Thân thể của thần cấp trung kia vẫn liên tục đảo mắt trắng dã, đứng tại chỗ không hề nhúc nhích.
Thân thể bị mất đi linh hồn thì đương nhiên là trở thành một cái xác không hồn.
Không chỉ riêng mỗi vị thần cấp trung này bị như thế.
Ngay lúc Chiến Minh đưa ra lời cảnh báo, những Âm Ma Câu Hồn kia đã tiếp cận mà không gây ra bất kỳ tiếng động nào.
Có một vài thú dữ, mục tiêu đầu tiên của chúng chính là công kích bức tượng nữ thần, ví dụ như là quạ âm.
Có một vài thú dữ, mục tiêu đầu tiên của chúng lại chính là những vị thần trong hẻm núi này, ví dụ như là Ma Sứ vực sâu…
Mục tiêu đầu tiên của những Âm Ma Câu Hồn này chính là linh hồn của những vị thần!
Chỉ trong nháy mắt đã có đến bảy tám vị thần run cầm cập lên như vậy, tay chân liên tục co giật.
Linh hồn bị lưỡi câu vô hình kéo ra ngoài, nhanh chóng bị những Âm Ma này xâu xé không còn một mảnh.
Chỗ La Chinh và Hàm gia đứng đều không phải vòng ngoài cùng, nhưng khi thấy linh hồn của các thần kia bị cắn nuốt, ba cô gái Hàm gia đều cảm thấy vô cùng sợ hãi, cũng lập tức lựa chọn lui lại dưới sự chỉ huy của La Chinh.
La Chinh thả ra thần thức, đồng thời từ hai mắt lóe ra ánh sáng âm u màu xanh lá cây.
Thần thức chỉ có thể dò xét được một vài bóng dáng lờ mờ, nhưng nếu dùng cả Thanh Mục Linh Đồng thì lại có thể nhìn thấy được tất cả.
La Chinh tập trung nhìn qua liền thấy được những bóng dáng lùn tịt mặc áo choàng bò lổm ngổm trên đất.
Chúng bò bằng tứ chi với tốc độ cực nhanh, lưỡi câu tinh vi đó chính là pháp bảo để câu hồn của bọn họ.
Trong lúc đang quan sát, hắn bèn thấy có hai con Âm Ma Câu Hồn nhảy lên phía trước, ném lưỡi câu trong tay về phía hắn!
“Hừ!”
La Chinh hừ lạnh một tiếng, trên tay lóe lên đạo uẩn, hai quả cầu sét màu xanh thẳm đột nhiên đánh ra.
“Bùm, bùm!”
Trong nháy mắt đã đánh trúng hai con Âm Ma Câu Hồn cách đó không xa.
“Chít chít chít chít…”
Cơ thể của những Âm Ma Câu Hồn này đều không có máu thịt, chúng vốn chỉ là thân thể linh hồn, nên rất sợ trúng phải đòn từ sấm sét.
Vì vậy, khi hai luồng sấm sét đánh tới, liền có âm thanh giống như tiếng chuột thét chói tai vang lên, hai con Âm Ma Câu Hồn đã tan thành mây khói.
“Nhanh lên, người nào tu luyện thần đạo Huyền Lôi?”
“Các phép thuật sấm sét khác cũng được!”
“Đánh chết hết bọn chúng đi!”
Các thần đều vô cùng chán ghét những Âm Ma tà ác này.
Cứ tưởng tượng đến việc linh hồn của mình bị cắn xé, trong lòng họ lập tức truyền đến cảm giác lạnh lẽo.
“Rầm…”
“Tách…”
Một vài thần tu luyện thần đạo Huyền Lôi đều rối rít thi triển chiêu mạnh nhất của mình ra.
Chương 1929: Bao vây
Sau khi La Chinh đánh tan hai Âm Ma Câu Hồn, đột nhiên có lực linh hồn vô hình từ trong đó trào ra!Lực linh hồn đó vô cùng thuần khiết, quay tại chỗ một vòng rồi bay vụt về phía hắn.
Hắn vốn định né tránh, nhưng chưa kịp tránh thì lực linh hồn đó đã xông thẳng đầu vào hắn, hòa làm một với linh hồn hắn.
Vào khoảnh khắc nó dung hòa vào đầu, La Chinh chợt cảm thấy linh hồn của mình mạnh mẽ hơn chút ít.
“Đây không phải linh hồn bị nổ tung của Âm Ma Câu Hồn…” Lúc này La Chinh mới phản ứng kịp: “Đây là phần thưởng!”
Đánh chết hai Âm Ma Câu Hồn không được thưởng Thần vũ tệ, mà phần thưởng thay thế chính là những lực linh hồn kia, điều này khiến hắn vô cùng bất ngờ.
“Ta không có cách đối phó với mấy thứ này, chỉ có thể dùng Tinh Môn đi trước một bước thôi!” Có thần kêu lên.
Tuy có không ít thần tu luyện hai, thậm chí là ba loại thần đạo, nhưng không phải thần nào cũng tu luyện thần đạo hệ Lôi.
Với họ, đúng là chẳng có cách nào đánh được những thứ như Âm Ma kia cả.
“Ầm rầm rầm…”
Các thần vừa liên tục rút lui, vừa phóng ra từng tia sét.
Màu trắng, màu xanh da trời, màu tím…
Phép thuật sấm sét khác nhau, uy lực khác nhau, kết quả cũng cách nhau một trời một vực.
Tuy nhiên, những Âm Ma Câu Hồn kia không phải là hồn ma bình thường, chúng cực kỳ thông minh.
Vốn dĩ, chúng đang bao vây tiếp cận bò tới với tốc độ cực nhanh, nhưng đối mặt với từng tia sét đánh tới, chúng lại nhanh chóng tản ra…
Mỗi đợt tấn công điên cuồng bằng tia sét thường chỉ có thể tiêu diệt vài ba Âm Ma Câu Hồn.
Một khi để chúng tìm thấy cơ hội ra tay thì thường có tận bảy tám Âm Ma Câu Hồn lao đến cùng lúc, rồi phóng lưỡi câu trong tay chúng ra!
“Cẩn thận!” La Chinh nhắc nhở.
Hắn nhìn bằng hai mắt nên thấy rõ hơn chút so với những thần khác phán đoán bằng thần thức.
“Lại đến nữa kìa! Ta, ta… Lời Hứa Sơ Khai!”
Dựa vào thần thức, một thần cấp thấp cách La Chinh không xa đã nhận ra những Âm Ma Câu Hồn kia phát động tấn công về phía mình.
Trong tình cảnh hỗn loạn này, hắn bị mất bình tĩnh nên đã lập tức kích hoạt một Lời Hứa Sơ Khai trên ngực mình.
“Ong ong ong…”
Một tia sáng vàng kim quay vòng ra rồi lập tức bao bọc cả người thần cấp thấp này.
Người này vốn tưởng rằng có thể bình an nhờ Lời Hứa Sơ Khai, nên hắn trơ mắt nhìn những lưỡi câu kia móc vào não mình.
Ngay sau đó, cả người thần cấp thấp này lập tức run rẩy, linh hồn vẫn bị những Âm Ma Câu Hồn kia câu đi!
La Chinh nghiến răng, tia sét lập lòe trên tay, hóa thành một quả cầu sét lớn cỡ quả dưa hấu rồi ném thẳng về phía bên kia.
Nhưng phản ứng của mấy Âm Ma Câu Hồn kia vô cùng nhanh nhạy.
Ngay khi chúng để ý đến quả cầu sét kia thì lập tức tản ra theo mọi hướng, rồi không đợi quả cầu sét kịp rơi xuống đất thì chúng đã tiếp tục nhảy lên.
Vừa nhảy lên, chúng vừa không quên kéo theo linh hồn của thần cấp thấp kia đi!
“Nổ!”
La Chinh nói một chữ.
“Bùm!”
Quả cầu sét phát nổ, bắn ra tia sét bao phủ phạm vi ba trượng, nhưng chỉ giết được ba Âm Ma Câu Hồn.
Những Âm Ma Câu Hồn khác vẫn kéo theo linh hồn của thần cấp thấp kia tiếp tục chạy trốn.
Cùng lúc đó, một đám Âm Ma Câu Hồn lại tụ tập, tranh giành xé nát linh hồn của thần cấp thấp kia.
La Chinh có thể thấy rõ cảnh tượng đó.
Hắn bất đắc dĩ lắc đầu, không nhịn được mà dời mắt đi.
Như Đông Phương Ninh đã nói, quả thực Lời Hứa Sơ Khai là thần thông hộ mạng khá lợi hại, lại còn rất quý giá.
Nhưng tầng ánh sáng vàng kim kia của nó chỉ có tác dụng với đạo uẩn trong Thần Vực.
Nói cách khác, sức mạnh của ba nghìn thần đạo đều miễn nhiễm với nó.
Bất kỳ năng lượng gì ngưng tụ từ đạo uẩn của thần đạo đều không có tác dụng khi đánh vào tầng ánh sáng vàng kim kia.
Nhưng Âm Ma Câu Hồn tấn công vào linh hồn nên gần như không thể kích hoạt được Lời Hứa Sơ Khai!
Tương tự, Lời Hứa Sơ Khai cũng không có tác dụng với sức mạnh đơn thuần.
Tuy nhiên, tu luyện thần đạo Sức Mạnh cũng là sử dụng đạo uẩn trong thần đạo để kích hoạt thần thông, không biết Lời Hứa Sơ Khai có thể cản được hay không, điều này cần kiểm nghiệm kỹ hơn.
Sau khi đối đầu với Ma Sứ vực sâu, ít nhiều gì thì những vị thần kia đều có tự tin với này ba Lời Hứa Sơ Khai này, cho rằng kích hoạt nó là tương đương với vô địch thiên hạ.
Rất nhiều thần đều thử kích hoạt Lời Hứa Sơ Khai khi đối mặt với những Âm Ma Câu Hồn kia, song chính hành động này đã cướp đi tính mạng của họ!
Từ lúc những Âm Ma Câu Hồn kia bắt đầu tấn công đến giờ chỉ mới trôi qua sáu bảy nhịp thở, mà bên dưới tượng nữ thần đã có hơn hai mươi cái xác không hồn.
Có hơn hai mươi vị thần đã qua đời, thậm chí trong đó còn có một thần cấp cao của Lưu gia.
“Vù, vù…”
La Chinh trông thấy tám chín lưỡi câu bay vòng trên trời rồi lao thẳng về phía mình.
Hắn xoay người rồi lướt về phía sau.
Một tiếng va “ầm” vang lên, tiếng thét của Hàm Lưu Tô truyền đến.
“Mục tiêu của những Âm Ma Câu Hồn kia chính là linh hồn của mọi người! Mọi người có thể trèo nhanh lên tượng nữ thần để tránh nạn!” La Chinh quay đầu gào to.
Hắn thấy Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đã bắt đầu leo lên gốc cây dưới chân tượng nữ thần.
Lãnh Lâm Nhạc đã đứng trên đó từ sớm, vẻ mặt hơi lạnh lùng.
Không để Hàm Lưu Tô kịp trả lời, hắn đã cúi đầu tóm lấy quần áo của nàng rồi ném thật mạnh lên đỉnh gốc cây.
“A! Cẩn thận những lưỡi câu kia!” Cùng lúc khi bị ném lên trời, Hàm Lưu Tô cao giọng nhắc nhở La Chinh.
Có lẽ nàng còn đang giận dỗi với La Chinh, nhưng chắc chắn nàng không phải cô gái vô lý.
Tình huống này làm sao còn có thể giận hắn được nữa?
La Chinh lan tỏa thần thức ra ngoài, không cần xoay người hắn cũng biết bên cạnh có vài lưỡi câu đang bay vụt về phía đầu mình.
Hắn xoay người, tiện đà lăn một vòng trên đất, tránh thoát những lưỡi câu kia.
Nhưng hắn tuyệt đối không ngờ rằng, lại có bảy tám lưỡi câu bất ngờ lao vọt đến đây trong chớp mắt…
Dưới sức ép của những lưỡi câu kia, La Chinh tránh né ba lần liên tiếp, nhưng kết quả lại càng lúc càng cách xa tượng nữ thần!
“Tiêu diệt cho ta!”
Trong lúc La Chinh đang không ngừng xoay người dưới đất, trên tay hắn lại xuất hiện một quả cầu sét lớn cỡ quả dưa hấu.
Đến khi đứng vững, hắn bèn thuận tay nện thật mạnh quả cầu sét kia xuống đất.
“Đùng!”
Chỉ có điều, phản ứng của những Âm Ma Câu Hồn kia lại quá nhanh, nên vào lúc quả cầu sét nổ tung thì hầu hết chúng đã chạy khá xa.
Sau khi đứng thẳng, La Chinh mới phát hiện mình lại bị bầy Âm Ma Câu Hồn bao vây!
“Vù vù…”
Từng cơn gió lạnh không ngừng thổi quanh người La Chinh, những Âm Ma Câu Hồn kia bò về phía trước một cách vô cùng cẩn thận.
Nhìn qua thì tốc độ di chuyển của chúng rất chậm, nhưng một khi hành động thì tốc độ đó còn nhanh hơn không ít thần!
“Thôi chết! Chúng cố tình!”
La Chinh không ngờ ban nãy hắn lần lượt phiên tránh né, vậy mà lại bị đẩy vào vòng vây của chúng! Ngoài ra, có vẻ như chúng đã lập kế hoạch rõ ràng!
“La Chinh, chạy mau!” Hàm Lưu Tô đứng trên gốc cây dưới chân tượng nữ thần hô to.
“Ta cũng muốn chạy chứ có phải không đâu…”
La Chinh lộ vẻ ảo não, một quả cầu sét nữa lại ngưng tụ trong tay hắn.
Đúng là thần đạo Huyền Lôi rất có hiệu quả với những Âm Ma Câu Hồn, nhưng đám Âm Ma này cũng cực kỳ thông minh.
Sau khi để ý thấy quả cầu sét trong tay La Chinh thì chúng sẽ không đến quá gần, mà sẽ ném lưỡi câu về phía hắn từ một khoảng cách nhất định.
Lưỡi câu vô hình và những luồng hơi lạnh băng lao vọt về phía La Chinh.
Thấy vậy, hắn bèn đập thẳng quả cầu sét về phía trước, rồi tranh thủ khoảnh khắc những tia sét tỏa ra để lao khỏi vòng vây!
Nhưng hắn mới vừa hành động thì những Âm Ma Câu Hồn kia cũng chuyển động theo.
Càng có thêm nhiều Âm Ma Câu Hồn hơn tham gia vào vòng vây này…
Cùng lúc đó, La Chinh thấy cách đó không xa có một bóng người nhanh nhẹn đang liên tục tránh né những lưỡi câu kia.
Có vẻ như bóng người kia để ý đến bãi đất trống phía hắn, người đó nhảy vọt lên, hóa thành một luồng sáng đỏ trên trời rồi tiếp đất vững vàng bên cạnh hắn.
Người đến đúng là Mục Ngưng.
Vừa nãy, nàng cũng bị những Âm Ma Câu Hồn kia đuổi giết.
Nàng tu luyện thần đạo Tuyệt Sát nên không có phương pháp hoàn hảo nào để xử lý được những Âm Ma Câu Hồn kia.
Dù nàng có thể hạ gục chúng bằng “Kiếm Sát Ma Ý” trong thần đạo Tuyệt Sát, nhưng thật sự quá nguy hiểm để tiếp cận hạ gục chúng, mới nãy nàng còn suýt bị một lưỡi câu câu trúng!
Trong lúc không ngừng trốn chạy, nàng thấy một vùng đất trống xuất hiện phía trước bèn chạy về phía này.
Nhưng nàng tuyệt đối không ngờ rằng La Chinh lại đứng giữa bãi đất trống và đang rơi vào vòng vây.
Thấy Âm Ma Câu Hồn xung quanh không ngừng tăng thêm, Mục Ngưng cũng sa sầm mặt.
Nàng nắm chặt đoản kiếm của mình, cảm giác nguy cơ chưa từng có nổi lên trong lòng nàng.
Chương 1930: Linh hồn thoát xác
Dưới thế cục hỗn loạn như thế, đa số thần chỉ có thể tự lo cho bản thânTuy Hàm Thương Yên và Chiến Minh có dựng Tinh Môn, nhưng Tinh Môn vẫn cách tượng nữ thần một khoảng.
Khi các thần phát hiện ra Âm Ma Câu Hồn thì đã không còn kịp nữa rồi.
Chỉ có một số thần ở gần Tinh Môn mới trốn vào, còn đa số chỉ có thể liên tục lui về sau, rồi tới chỗ tượng nữ thần.
Khi rơi vào vòng vây mới, Mục Ngưng nhìn Âm Ma Câu Hồn đông lúc nhúc bò lổm ngổm xung quanh, vẻ mặt như gặp phải quỷ.
“Giết ra ngoài ư?”
Không có nhiều thời gian để trao đổi, Mục Ngưng hỏi thẳng.
Hiện tại, biện pháp duy nhất chính là mở một đường máu, vọt tới chỗ tượng nữ thần.
Đối mặt với nhiều Âm Ma Câu Hồn như vậy, ngay cả thần cấp cao kia của Mục gia cũng không dám ra cứu người.
Dù sao, cũng không thể chắc chắn là thần cấp cao có thể tránh được lưỡi câu của chúng trên không trung.
“Không còn lựa chọn nào khác” La Chinh gật đầu nói, trong lòng bàn tay hắn lại bắt đầu tụ tập sấm sét.
Trong mắt Mục Ngưng tỏa ra màu máu chết chóc, giống như nhập ma vậy.
Hai thanh đoản kiếm của nàng cũng hóa thành màu đỏ, thân kiếm tỏa ra sát khí dày đặc.
Đây là Kiếm Sát Ma Ý trong thần đạo Sát, trong đó ngưng tụ suy nghĩ giết chóc của nàng, có thể chém giết tất cả oan hồn tà linh.
Thông thường, Kiếm Sát Ma Ý rất có hiệu quả khi dùng để đối phó với Âm Ma Câu Hồn, nhưng vấn đề là Âm Ma Câu Hồn trước mắt thực sự quá nhiều, làm sao có thể xử lý kịp?
“Đi!”
La Chinh mở bàn tay ra, vài luồng sấm sét bắn ra từ lòng bàn tay.
“Đùng…”
Vì ra tay bất ngờ, nên luồng sấm sét kia lập tức đánh tan mấy con Âm Ma Câu Hồn phía trước.
“Vèo!”
Mục Ngưng hóa thành một bóng dáng màu máu bay vụt về phía trước, tốc độ còn nhanh hơn La Chinh gấp mấy lần.
Trong nháy mắt khi nàng vọt về phía những Âm Ma Câu Hồn kia, đôi mắt tròn giống như hồng ngọc lóe lên, môi mỏng nhả ra một chữ: “Chết!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt!”
Đôi đoản kiếm trong tay nàng lần lượt chém ngang chém dọc, giết chết một Âm Ma Câu Hồn trước mặt trong nháy mắt.
Đồng thời, hai thanh đoản kiếm cũng cắt sang hai bên, khép mở tạo thành hai hình cung màu máu lan ra ngoài, chém tiếp bốn con Âm Ma Câu Hồn thành hai nửa.
Hai người ra tay bất ngờ mở ra một đường máu, xông ra ngoài vòng vây.
Nhưng đúng vào lúc này, vô số lưỡi câu bất ngờ bắn tới như mưa, chúng không gây ra một tiếng động nào, nhanh chóng bao phủ lấy hai người!
Đối mặt với đám lưỡi câu rậm rạp kia, hai người đều cắn răng không ngừng di chuyển, cố hết sức né tránh.
Cho dù hai người đều vô cùng nhanh nhẹn, có vài lưỡi câu còn xẹt qua gáy và chóp mũi La Chinh, song muốn hoàn toàn tránh thoát những lưỡi câu này thì gần như là điều bất khả thi.
Những lưỡi câu kia rơi xuống như mưa, căn bản không có không gian để né tránh!
“La Chinh!”
Hàm Lưu Tô nhìn chằm chằm La Chinh hét lớn, muốn nhảy xuống chạy đến chỗ hắn, nhưng lại bị Hàm Thương Yên giữ chặt lại.
Đa số thần đều đã chạy tới gốc cây, nhìn La Chinh và Mục Ngưng bên dưới, trong lòng họ đều mơ hồ thấy có chút may mắn.
“Hai người này không cứu được rồi…” Một vị thần lắc đầu.
Sắc mặt Chiến Minh và Đông Phương Ninh đều rất khó coi, nhất là Đông Phương Ninh.
Đông Phương Thuần Quân đã đích thân dặn dò hắn, nhất định phải bảo vệ La Thiên Hành an toàn…
Nếu là những thú dữ khác, Đông Phương Ninh còn có thể liều mạng.
Cho dù là đối mặt với Ma Sứ vực sâu thì hắn cũng nắm chắc có thể cứu được La Chinh.
Nhưng hiện tại gặp phải Âm Ma Câu Hồn đông nhung nhúc, chiêu thức của hắn không có không gian thi triển, dù hắn có lao xuống thì cũng chỉ là đi nộp mạng chứ gần như không có tác dụng gì.
“Nguy rồi!”
Mục Ngưng uốn người, miễn cưỡng tránh được một lưỡi câu, nhưng ngay sau đó lại có ba lưỡi câu bắn nhanh tới từ một bên khác, chui thẳng vào đầu nàng.
Cùng lúc đó, khi La Chinh lui nhanh về phía sau cũng cảm thấy trong đầu lan tỏa một luồng gió lạnh, một lưỡi câu cũng bắn vào trong đầu hắn.
Từ linh hồn La Chinh bất ngờ truyền tới cơn đau dữ dội.
Trong nháy mắt khi lưỡi câu móc vào linh hồn hắn, nó đột nhiên kéo ra bên ngoài.
Cực Áo lão nhân trốn sâu trong đầu La Chinh cũng ngây người, gặp phải tình huống này ông ta không có cách nào giúp đỡ cả.
Linh hồn La Chinh bị cưỡng ép kéo ra, đồng thời vài lưỡi câu khác cũng nối gót nhau bắn tới.
Những lưỡi câu đó móc chặt lấy linh hồn hắn, kéo về phía những Âm Ma Câu Hồn kia.
Có thể tưởng tượng được kết cục duy nhất khi hắn bị kéo qua, chắc chắn sẽ bị đám Âm Ma Câu Hồn kia chia nhau cắn xé.
Cùng lúc khi linh hồn La Chinh bị kéo đi, hắn cũng nhìn thấy linh hồn Mục Ngưng bị kéo ra.
Nàng lộ vẻ vô cùng hoảng sợ, nhưng linh hồn vẫn bị mất khống chế mà bị kéo về một hướng…
Thấy cảnh này, đa số thần trên gốc cây đều không nhịn được mà thở dài.
Bọn họ thấy thân thể La Chinh và Mục Ngưng đứng thẳng tắp tại chỗ, điều này nói lên thân thể hai người đã bị mất đi linh hồn.
Lãnh Lâm Nhạc đã sớm trèo lên chỗ rất cao, trên mặt nở nụ cười.
La Thiên Hành chết ở đây khiến hắn vô cùng sung sướng.
Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La mở to hai mắt, không ngừng lắc đầu: “Không thể nào, sao tên kia có thể chết dễ dàng như vậy?”
Hai mắt Hàm Lưu Tô nhìn chằm chằm phía dưới, đồng thời thả ra thần thức của mình, truy tìm linh hồn La Chinh: “Linh hồn của hắn còn chưa bị xé rách…” Chưa đến thời khắc cuối cùng khi La Chinh bị xé nát, nàng vẫn sẽ luôn ôm một tia hy vọng, cho dù tia hy vọng này xa vời đến đâu.
Ngoài cấm địa biển Thời Gian, đa số thời điểm các thánh nhân đều tập trung theo dõi các thần đại viên mãn.
Nhưng cảnh tượng trong hẻm núi lại thu hút sự chú ý của các thánh nhân lần nữa.
“Không ngờ tên nhóc kia lại chết trong tay Âm Ma Câu Hồn” Một thánh nhân nhỏ giọng nói.
Đông Phương Thuần Quân vẫn bình tĩnh như trước, cho dù ông muốn nhận người này làm đồ đệ nhưng cũng cần chú ý duyên phận.
Nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc không cho phép thánh nhân tiến vào cấm địa biển Thời Gian, nên ông không có cách để ra tay cứu giúp.
Ông chỉ thản nhiên nói: “Đúng là có chút đáng tiếc…”
Ánh mắt Hàm Cửu Di lại hết sức nghiêm túc, bám sát theo La Chinh, trong mắt không lộ ra vẻ bi thương, nàng ta không tin La Chinh sẽ ngã xuống như vậy!
Linh hồn La Chinh nhanh chóng rơi xuống, sau đó hắn nhìn thấy những Âm Ma Câu Hồn nằm rạp dưới đất kia nhanh chóng vây quanh lấy mình.
Âm Ma Câu Hồn vốn là thân thể là linh hồn, chúng hoàn toàn không hề che giấu hơi thở tham lam, lập tức nhào lên há to miệng rộng, muốn xé nát La Chinh thành từng mảnh!
“Không còn lựa chọn nào khác nữa rồi…” La Chinh than nhẹ một tiếng trong lòng.
Mặt ngoài linh hồn hắn lập tức nở rộ từng tia sáng vàng kim, những ánh sáng vàng đó hóa thành từng bóng kiếm vàng liên tục quay quanh linh hồn hắn.
Sau khi tu luyện thần quyết Đại Diễn trong vũ trụ, linh hồn La Chinh đã được nâng cao trên diện rộng.
Với tu vi võ giả chứng thần, cường độ linh hồn của hắn hoàn toàn có thể sánh ngang với thần.
Hiện tại, sau khi thành thần, linh hồn hắn càng được đề cao hơn nữa.
Nhưng thần đạo Đoạn Tình có gắn bó chặt chẽ với linh hồn, khi linh hồn hắn lớn mạnh, hắn cũng ngộ ra Kiếm Xuất Vô Ngã mấu chốt nhất trong thần đạo Đoạn Tình.
Có thể nói, linh hồn La Chinh đã được trải qua sự rèn luyện của thần đạo Đoạn Tình.
Nếu sử dụng tùy tiện, sợ là sẽ bị các thần khác phát hiện, cho nên sau khi tiến vào Thần Vực thì La Chinh rất ít khi dùng năng sức mạnh linh hồn.
Trong Thiên phủ Hàm Thiên, La Chinh cũng chỉ là hóa ra sức mạnh linh hồn đơn thuần, không kích hoạt bóng kiếm vàng bên ngoài linh hồn.
Kích hoạt thần đạo Đoạn Tình trong cấm địa biển Thời Gian không phải là một ý kiến hay.
Đạo này đã bị liệt vào đạo cấm, là thần đạo không được phép tu luyện.
Các thánh nhân thấy cảnh này sẽ không bỏ qua cho hắn.
Nhưng đã rơi vào tình cảnh này rồi, La Chinh căn bản không còn lựa chọn nào khác.
Điều duy nhất hắn có thể làm đó là sống sót trước cái đã!
Khi những bóng kiếm màu vàng kia xuất hiện, chúng liền phát ra từng luồng ánh sáng vàng kim, rồi bắn vụt đi mọi hướng.
Tuy ánh sáng vàng kim kia là sức mạnh linh hồn, nhưng khi ở vũ trụ nó đã mạnh tới mức có thể cắt ngang ngọn núi.
Hiện tại, tu vi của La Chinh tăng lên, uy lực của nó càng lớn hơn.
Âm Ma Câu Hồn nhào tới từ mọi hướng đang muốn cắn xé linh hồn La Chinh, nhưng chúng còn chưa kịp há mồm thì ánh sáng vàng kim trên bề mặt linh hồn La Chinh đã hóa thành uy áp linh hồn hình mũi kiếm, bắn vọt ra bốn phương tám hướng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)







![[Dịch] Ta Có Một Thân Bị Động Kỹ [Dịch] Ta Có Một Thân Bị Động Kỹ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Ta-Co-Mot-Than-Bi-Dong-Ky-Audio-Truyen.jpg)

