1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 381 : Cấm địa mở ra (c1901-c1905)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 381 : Cấm địa mở ra (c1901-c1905)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1901: Cấm địa mở ra

“Ngày Lăng” là khi ngôi sao chắn giữa Mặt Trời và Trái Đất, che mất một phần ánh sáng Mặt Trời, tạo thành một vùng bóng tối lớnTrong Thần Vực, ngày Lăng không hiếm thấy.

Chẳng qua ngày Lăng trên biển Thời Gian khá đặc biệt.

Cứ cách mấy năm sẽ có một ngôi sao che đi ánh sáng Mặt Trời, mà vùng bóng tối hình thành vừa vặn bao phủ toàn bộ biển Thời Gian.

Ngôi sao trong mỗi một lần ngày Lăng diễn ra cũng không giống nhau.

Nó do chín ngôi sao trước mặt nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc thay phiên nhau xuất hiện.

Điều người đời không biết là khi ánh sáng Mặt Trời trên biển Thời Gian bị che phủ cũng là lúc cấm địa lớn trên biển Thời Gian mở ra.

Chín ngôi sao đại biểu chín cửa vào khác nhau của biển Thời Gian.

Những cấm địa lớn nhỏ trong Thần Vực đều có thần của các nhà quyền thế lớn liên tục thăm dò, tìm tòi…

Thần vũ tệ vừa ngưng tụ ra đã bị các thần cướp đi, ngược lại làm nó càng quý hơn và cũng khiến các vị thần càng điên cuồng tìm kiếm Thần vũ tệ hơn.

Vì vậy đã hình thành một vòng tuần hoàn ác tính.

Nhưng cấm địa ở biển Thời Gian chỉ mở ra vào ngày Lăng.

Những lúc khác, vì không có người tiến vào thăm dò nên Thần vũ tệ trong cấm địa chậm rãi chất đống lên.

Đối với các thần của nhà quyền thế mà nói thì nó chính là một cái kho báu khổng lồ!

Nếu có thể, các nhà quyền thế lớn mong muốn cho đệ tử của tất cả các đảo nổi có thể tiến vào biển Thời Gian, điên cuồng thu gom Thần vũ tệ vào ngày Lăng.

Đáng tiếc Nhật Manh tộc đã ký kết một quy tắc cực kỳ khắc nghiệt, đó là chỉ có thần được bọn họ mời mới có tư cách tham gia sự kiện ngày Lăng.

Còn về quy tắc mà Nhật Manh tộc chọn đối tượng mời đến nay vẫn cứ khiến người ta khó hiểu.

Tổng thể mà nói, hình như là người có thực lực mạnh, tư chất cao thì xác suất được mời càng lớn.

Nhưng thỉnh thoảng, cũng có một số cái tên không tiếng tăm lắm trên đảo nổi được mời.

Ngay từ đầu, vào ngày Lăng, các nhà quyền thế còn từng liên tục tập hợp một đám thần chờ Nhật Manh tộc mời.

Nhưng Nhật Manh tộc vẫn không chút thay đổi mà dựa theo cách mời của chính mình.

Cuối cùng, các nhà quyền thế trên đảo nổi đành từ bỏ.

Đến ngày Lăng, nếu ai có tự tin được Nhật Manh tộc mời thì chờ trên biển Thời Gian là được.

Ngôi sao Thủy Diệu Thiên Tinh hình thành bóng tối nhanh chóng lan ra khắp biển Thời Gian, che phủ ánh sáng trên đảo nhỏ của Nhật Manh tộc, trên đảo nổi và phủ lấy toàn bộ biển Thời Gian…

Cuối cùng, cả biển Thời Gian đều chìm trong bóng tối.

Đương nhiên, không phải là hoàn toàn tối om, tia nắng rực rỡ của Mặt Trời vẫn xuyên thấu qua Thủy Diệu Thiên Tinh, phát ra ánh sáng lờ mờ.

“Ù, ù, ù…”

Sau khi bầu trời tối sầm lại, mỗi người Nhật Manh tộc bèn đốt lên một cây đuốc, miệng bắt đầu phát ra từng tiếng kêu có nhịp điệu.

“Ô oa, ô oa…”

Thủy Diệu Thiên Tinh Lăng Nhật vừa diễn ra thì mọi người trong Nhật Manh tộc liền khoa tay múa chân tiến hành nghi thức của bọn họ.

Đám người Nhật Manh tộc vô cùng thành kính.

Đây là ngày hội chỉ thuộc về riêng bọn họ, nhưng đối với người ngoài lại khá nhàm chán.

Thánh nhân và á thánh đều nhắm mắt nghỉ ngơi, còn các thần thì im lặng chuẩn bị.

Cấm địa trên biển Thời Gian sắp mở ra, số lượng Thần vũ tệ tích lũy trong đó mấy năm nay là một con số kinh người, đương nhiên phải làm công tác chuẩn bị đầy đủ.

“Mục Ngưng” Mục Huyết Dung bỗng kêu lên.

Mục Ngưng quay đầu hỏi: “Có chuyện gì vậy tỷ tỷ?”

“Sau khi tiến vào cấm địa của biển Thời Gian, ta còn có chuyện phải làm.

Nếu muội có thời gian thì hãy để ý tên nhóc kia” Mục Huyết Dung nói.

“Có cần buộc hắn ra tay không?” Mục Ngưng hỏi.

“Không cần, muội chỉ cần chú ý là được” Mục Huyết Dung lắc đầu.

“Tỷ tỷ không tin thực lực của Mục Ngưng ư?” Mục Ngưng tức giận nói.

Nhưng Mục Ngưng cũng biết, nếu tên nhóc kia thật sự là người giấu tên trong đấu trường của các vị thần thì sợ rằng nàng không phải là đối thủ của hắn.

Dù sao, khi hắn còn là võ giả Chứng Thần đã thua hắn, giờ hắn đã thành thần rồi.

Mục Huyết Dung lập tức nghiêm túc nói: “Tỷ không cần tin vào thực lực của muội, chỉ cần chứng minh được một số thứ xong, tỷ sẽ giết chết hắn trong đây luôn”

“Giết chết?” Mục Ngưng sửng sốt.

Tuy nàng thua người giấu tên nhưng không có thù hằn gì, không đến nỗi phải giết chết hắn chứ?

Thấy vẻ mặt của Mục Ngưng, Mục Huyết Dung khẽ cười, “Có một số thứ muội không cần biết rõ”

Mục Ngưng lộ vẻ chán nản.

Nàng lại nhìn về phía La Chinh, bỗng cảm thấy người này sẽ không đơn giản chỉ là “người giấu tên”.

Dù sao, nếu đã vắt hết óc giấu tên tiến vào danh sách thi đấu của chúng thần thì ít nhiều gì đều có bí mật không thể cho người khác biết.

Nghi thức trầm lắng nhàm chán của Nhật Manh tộc rốt cuộc kết thúc…

Rất nhiều thần ở đầy đều lộ vẻ hăng hái, đương nhiên cũng có một số lượng cực nhỏ thần ngây ngẩn đứng tại chỗ, không biết sự kiện ngày Lăng là gì.

Thậm chí, còn có vài người còn nghi ngờ mình ăn no không có việc gì lại chạy tới đây làm gì.

Họ cho rằng thu hoạch duy nhất của chuyến đi này chắc là được quan sát tỉ mỉ phong thái của các thánh nhân nhà quyền thế lớn.

Cô gái áo trắng vươn tay vẫy nhẹ, ngôi sao “Thủy Diệu Thiên Tinh” giữa chín ngôi sao hình tháp phát ra ánh sáng nhàn nhạt.

Ánh sáng của nó càng ngày càng mãnh liệt, sáng chói lên rồi tỏa ra ánh xanh lóa mắt, cuối cùng hình thành một con đường đặc biệt.

“Ồ, đây chẳng phải là con đường đi vào cấm địa sao?”

Một vị thần kinh ngạc thốt lên.

Có lẽ vị thần này giống La Chinh, thuộc loại tình cờ được Nhật Manh tộc mời đến nên hoàn toàn không rõ tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

Vì vậy, khi nhìn thấy cửa vào cấm địa xuất hiện liền không nhịn được hô lên.

Bên cạnh có thần hung hăng trừng mắt liếc hắn một cái, có lẽ là cảm thấy hắn quá “quê mùa”.

Trái lại, nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc dịu dàng nói: “Đúng vậy.

Mỗi lần đến sự kiện ngày Lăng đều sẽ mở cấm địa ra, các ngươi có thể tiến vào bên trong tự mình thăm dò, mọi cơ duyên có thể tùy ý mang đi”

Vị thần kia lộ ra vẻ mặt vui mừng.

Lúc trước hắn còn cảm thấy sự kiện ngày Lăng khá buồn tẻ, không biết nhiều người hướng về như vậy làm gì, giờ thì đương nhiên cực kỳ vui vẻ.

Đợi đến khi con đường xanh biếc kia hoàn toàn hình thành và ổn định, các thần đại viên mãn ở đây liếc nhìn lẫn nhau.

“Vụt!”

Mục Huyết Dung là người đầu tiên xông vào trong đó.

Ngay sau đó, các đại viên mãn của nhà quyền thế cũng lần lượt bay lên, rồi nháy mắt biến mất trên con đường.

Tuy không nói ra, nhưng các thần ở đây vẫn dựa theo quy tắc để tiến vào con đường, người có tu vi cao luôn được quyền ưu tiên.

Mục tiêu của đám đại viên mãn kia không phải là Thần vũ tệ!

Thần đại viên mãn tiến vào xong thì đến thần cấp cao, sau đó là thần cấp trung như Hàm Thương Yên, rồi đến thần cấp thấp.

Hàm Lưu Tô không có chờ đám Hàm Sơ Nguyệt.

Tuy nàng đưa lưng về phía La Chinh nhưng luôn yên lặng chú ý hành động của hắn, vẫn thấy Hàm Sơ Nguyệt, Hàm Bích La và La Chinh không biết đang thì thầm với nhau cái gì.

Lúc này nàng không dừng lại mà một mình xông vào con đường.

“A! Tại sao tỷ tỷ lại đi vào một mình rồi?” Hàm Sơ Nguyệt há hốc miệng.

“Chúng ta cũng đi vào thôi” La Chinh không hề chần chờ, cùng Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đi về phía con đường.

Đây là lần đầu tiên La Chinh tiến vào cấm địa trong Thần Vực.

Dựa theo suy đoán của hắn, cấm địa trong Thần Vực cũng là nơi mà tất cả các thần tưởng tượng ra, chính là do sức mạnh tín ngưỡng biến thành.

Không biết cấm địa của biển Thời Gian sẽ có cảnh tượng như thế nào?

Nhưng vừa mới tiến vào bên trong, La Chinh liền nhìn thấy một màn khó mà diễn tả nỗi.

Ngoài những đại viên mãn đã sớm không thấy bóng dáng ra thì các thần dẫn đầu tiến vào đều đang điên cuồng tìm kiếm Thần vũ tệ…


Chương 1902: Oán linh Thời Gian

Vì cấm địa của biển Thời Gian đã lâu không mở nên có kha khá số lượng Thần vũ tệ chất đống bên trongVừa mới bước vào cấm địa, ngay ở cửa đã có một đống lớn Thần vũ tệ chồng chất như núi…

Đó cũng là do cấm địa này có chín con đường tiến vào, khoảng cách con đường Thủy Diệu Thiên Tinh mở ra đã cách chín lần diễn ra sự kiện ngày Lăng trước.

Nếu tính theo cứ tám năm lại diễn ra sự kiện ngày Lăng một lần thì đã có bảy mươi hai năm con đường này chưa từng mở ra.

Vậy nên số lượng Thần vũ tệ ở đây đương nhiên nhiều đến kinh người.

Bởi vì mọi người vừa tiến vào nên các thần vẫn kiềm chế, chỉ dùng nhẫn tu di thu lại, không có nảy sinh cướp đoạt.

Cách đó không xa, Hàm Lưu Tô nhìn thấy những Thần vũ tệ ấy, ánh mắt hơi lóe lên.

Trong cơ thể nàng lập tức cuộn trào ra một chút “thế”, sau đó vẫy vẫy ống tay áo: “Thu!”

“Vù vù vù…”

Một cơn gió lốc cuốn lên…

Dưới sự càn quét của gió lốc, Thần vũ tệ hai bên đường đều bị cuốn vào ống tay áo nàng.

Các thần đang tìm kiếm Thần vũ tệ quay đầu sang trợn trừng mắt nhìn!

Những vị ấy cũng vì Thần vũ tệ mà tiến vào cấm địa của biển Thời Gian, vì thế xét cho cùng phải có chút quy tắc.

Nếu cứ giống Hàm Lưu Tô sử dụng thần thông như vậy thu để Thần vũ tệ thì chỉ sợ sẽ đánh nhau ngay tại chỗ!

“Nhóc con Hàm gia kia! Cảnh cáo ngươi một lần, nếu còn làm thế thì đừng trách ta không khách sáo” Một vị thần Đường gia lạnh giọng nói, người này là một vị thần cấp trung.

Các thần khác cũng đen mặt nhìn chằm chằm Hàm Lưu Tô.

Tuy địa vị của Hàm Lưu Tô ở Hàm gia rất đặc biệt, nhưng những thần được mời đến đây có ai lại là kẻ dễ bắt nạt? Trong đó đa số là đệ tử trung tâm, địa vị và thân phận chẳng kém cạnh gì Hàm Lưu Tô.

Ai ngờ Hàm Lưu Tô lại cười lạnh một tiếng: “Ta cứ lấy như vậy đấy, ngươi làm gì được ta?”

Nói xong, Hàm Lưu Tô vẫy tay tiếp, ống tay áo khẽ hất, từng cơn lốc cuốn lên nhiều Thần vũ tệ hơn, hút vào ống tay áo của nàng…

La Chinh, Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt liếc nhau, ánh mắt đầy bất đắc dĩ.

Hàm Lưu Tô chẳng thiếu Thần vũ tệ, với xuất thân của nàng thì không có nhiều nhu cầu với nó, thái độ như giờ rõ ràng là đang muốn gây sự.

Nhưng nơi này không phải đảo nổi Hàm gia, những tinh anh nhà quyền thế kia sao có thể nhường nhịn nàng?

Vị thần họ Đường lạnh mặt, cơ thể lóe lên vọt về phía Hàm Lưu Tô.

Hắn nắm chặt tay phải lại, mạch máu trên mu bàn tay lập tức hằn lên đen sì như có một luồng sức mạnh cực kỳ nặng nề chảy bên trong.

“To gan!”

“Dừng tay! Nàng là trưởng công chúa của Hàm gia chúng ta!”

Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La cùng quát lên.

“Ta mặc kệ ngươi là công chúa nhà ai, Hàm gia ghê gớm lắm à?” Vị thần họ Đường hoàn toàn không thèm để ý, thậm chí còn tăng tốc lên.

Tên võ giả họ Đường này là đệ tử mà Đường Luân mới nhận.

Có Đường Luân làm chỗ dựa, hắn không hề coi Hàm Lưu Tô là cái đinh gì.

Thấy võ giả họ Đường vọt tới trước mặt Hàm Lưu Tô, một bóng người dùng tốc độ không gì sánh nổi chắn phía trước Hàm Lưu Tô, người này chính là Lãnh Lâm Nhạc.

“Đường Hồ, một ít Thần vũ tệ mà thôi, dọc đường đi tới còn có rất nhiều, không đáng phải ra tay đánh nhau ở trong này đúng không?” Lãnh Lâm Nhạc nhàn nhạt nói.

Đường Hồ nhìn thấy Lãnh Lâm Nhạc, sắc mặc hơi dịu xuống: “Nếu như Lâm Nhạc huynh nói vậy thì cũng thôi, nhưng rõ ràng là nàng đang phá rối! Còn phá nữa thì đừng trách ta không khách sáo!” Dứt lời, Đường Hồ xoay người bỏ đi.

Lãnh Lâm Nhạc quay đầu lại, khẽ nở nụ cười: “Chắc Lưu Tô chưa từng tới cấm địa, trong cấm địa có rất nhiều quy tắc bất thành văn.

Nếu mọi người tìm được một lượng Thần Vũ tệ nhất định, bình thường sẽ dựa theo tỉ lệ đầu người chia nhau.

Như tình huống này, mọi người cũng chỉ được thu lấy Thần vũ tệ trong khả năng cho phép thôi.

Dù thế nào cũng tuyệt đối không thể chiếm thần thông làm của riêng”

Việc thành lập các Thánh Đường trên biển Thời Gian là nhằm lập ra quy tắc với các nhà quyền thế.

Có một số quy tắc viết vào bảng đá thống trị, nhưng không phải quy tắc gì cũng được viết vào.

Dù sao, để viết lên bảng đá thống trị thì cần phải trả một cái giá rất đắt.

Ước định phân phối Thần vũ tệ này đã sớm được đệ tử các nhà quyền thế nắm rõ.

Dù sao, đi lại trong cấm địa đã là một chuyện vô cùng nguy hiểm, nếu còn vì Thần vũ tệ mà gây ra tranh chấp thì sợ rằng các đệ tử nhà quyền thế sẽ suốt ngày chém giết lẫn nhau mất.

Đây không phải điều các nhà quyền thế muốn nhìn đến.

Đương nhiên, quy tắc ấy thường thành lập khi thực lực ngang nhau.

Việc giết người vì Thần vũ tệ ở trong cấm địa không phải chuyện hiếm.

Hàm Lưu Tô vừa nhìn thấy một bóng người đột nhiên che trước mặt mình, trong lòng đang vui vẻ, nhìn rõ mới phát hiện là Lãnh Lâm Nhạc, nàng bỗng tràn ngập thất vọng.

Nàng liếc nhìn La Chinh, thấy hắn đứng im tại chỗ thì cảm thấy rất mất mát, trên mặt lại nở nụ cười giả tạo, nói với Lãnh Lâm Nhạc: “Cám ơn nhắc nhở, đây đúng là lần đầu ta tiến vào cấm địa”

“Một khi đã như vậy thì đi theo ta đi.

Cho dù là thánh địa cấp một cấp hai cũng tràn ngập nguy hiểm và sự biến đổi khôn lường.

Đâu đâu cũng có thần ngã xuống, cấm địa của biển Thời Gian lại đầy rẫy nguy hiểm” Lãnh Lâm Nhạc dịu dàng nói.

“Ừm” Hàm Lưu Tô gật đầu đáp.

Lần trước, Lãnh Lâm Nhạc và Hàm Lưu Tô cãi nhau to một trận, quay về Lãnh gia bị Phụ hoàng dạy dỗ một hồi.

Lãnh Lâm Nhạc cảm thấy khó hiểu trước thái độ của phụ thân.

Bàn về thực lực, Phụ hoàng hắn – Lãnh Diệu, không hề kém gì Hàm Thanh Đế.

Về tình hình bên trong gia tộc, tổng hợp lại thực lực thì có thể quăng Hàm gia ở đằng sau.

Hơn nữa, Hàm gia kết thông gia với Lãnh gia, người sáng suốt đều có thể nhìn ra là Hàm gia nịnh bợ Lãnh gia bọn họ.

Tại sao Phụ hoàng lại vô cùng lo lắng cho cuộc hôn nhân này?

Với tính cách kiêu căng của Lãnh Lâm Nhạc, hắn sẽ không ăn nói khép nép với phụ nữ, nhưng Phụ hoàng cứ dặn dò mãi, hắn chỉ có thể nghe theo.

Chỉ có điều, lúc này Lãnh Lâm Nhạc nhìn Hàm Lưu Tô mỉm cười ngọt ngào, trong lòng cực kỳ hưởng thụ và đắc ý.

La Chinh đứng tại chỗ, mặt vô cảm.

Hai nha đầu Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt lại há hốc miệng.

Hàm Lưu Tô ghét Lãnh Lâm Nhạc bao nhiêu, hai người các nàng là người biết rõ nhất.

Giờ nàng bỗng thay đổi thái độ, khiến hai nàng khó mà thích ứng nổi.

“Lưu Tô tỷ tỷ… Làm sao vậy?” Hàm Bích La hỏi.

“Hình như là giận dỗi với La Thiên Hành, mới cố ý làm như vậy” Hàm Sơ Nguyệt bất đắc dĩ bĩu môi.

Hai tỷ muội cùng nhìn phía La Chinh, La Chinh thì bình tĩnh bước đi, nói: “Nhanh gom Thần vũ tệ đi, không là bị lấy hết đó”

Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La vẫn đi theo sau La Chinh nhưng lại cẩn thận quan sát bóng lưng hắn, che miệng thì thầm…

“Muội nói xem La Thiên Hành có nghĩ gì không?”

“Có lẽ là ghen tỵ…”

“…”

Tuy hai cô gái nhỏ đè ép giọng nói xuống rất thấp, nhưng sao có thể thoát khỏi thính giác nhạy bén của La Chinh?

Hắn chỉ có thể nở nụ cười bất đắc dĩ.

Còn Mục Ngưng ở chỗ xa thì vừa gom Thần vũ tệ vừa cẩn thận theo dõi La Chinh.

Thật ra, nàng có hơi tức giận chuyện Lãnh Lâm Nhạc bỗng nhiên nhúng tay vào.

Mục Huyết Dung dặn nàng theo dõi La Chinh.

Vừa rồi rõ ràng La Chinh muốn đánh nhau với Đường Hồ, đó là một cơ hội tuyệt vời để quan sát La Chinh.

Chỉ cần ép La Chinh ra tay, cuối cùng hắn sẽ lộ ra sơ hở…

“Không sao, trong biển Thời Gian nguy hiểm có ở khắp nơi, vẫn còn có cơ hội” Mục Ngưng nhét Thần vũ tệ quanh người vào nhẫn tu di xong bèn đi theo.

Trong cấm địa của biển Thời Gian là một thế giới kỳ lạ.

Trong cấm địa này, quy tắc thời gian hầu như có ở mọi nơi.

Trong bùn đất dưới chân, trên núi cao xa xa, cây cối xung quanh lúc nào cũng lóe lên ánh sáng nhiều màu sắc, giống như mọi thứ ở đây đều dựa vào sức mạnh thời gian để tồn tại…

Hai bên con đường Thủy Diệu Thiên Tinh rải rác đầy Thần vũ tệ, nhiều nhóm thần vừa đi vừa dừng, liên tục ngừng lại thu gom.

Đương nhiên, La Chinh cũng không bỏ qua cơ hội này.

Cả đoạn đường lại đây, vậy mà đã thu gom được ba nghìn đồng Thần vũ tệ.

Dù là các đệ tử nhà quyền thế thì con số ba nghìn đồng Thần vũ tệ cũng là một món tiền lớn.

Có lẽ dọc đường, vị thần nỗ lực tìm nhất cũng chỉ có thể tìm được nhiều nhất hơn chục nghìn đồng Thần vũ tệ thôi.

Còn những thần đại viên mãn như Mục Huyết Dung, Hàm Thiên Tiếu thì căn bản lười tìm Thần vũ tệ ở đây.

Sau khi tiến vào cấm địa, họ liền vội vàng bay đi, hiển nhiên là muốn đi tìm kiếm cơ hội quan trọng hơn, khó trách các nhà quyền thế lớn đều rất coi trọng sự kiện ngày Lăng.

Đám người đi đến cuối con đường Thủy Diệu Thiên Tinh, bỗng phía trước có thần nói: “Thôi xong, vận may không được tốt rồi.

Hiện giờ thế mà lại có một đám oán linh Thời Gian chặn đường, sợ là phiền phức rồi”

La Chinh ngẩng đầu nhìn, thấy giao lộ trống trải đằng trước có một đàn sinh linh hình người âm u màu lam bay qua bay lại, vừa vặn chặn đường đi của mọi người.


Chương 1903: Bao vây

Đám sinh linh hình người này giống như u hồn, cơ thể chập chờ mơ hồ, hơi thở tản ra cũng có vẻ đặc biệt mạnh“Ai da, thật xui xẻo…” Nhìn thấy đám oán linh Thời Gian đó, Hàm Sơ Nguyệt mếu máo.

“Sao thế? Mấy thứ này dường như không lợi hại mấy mà” La Chinh khó hiểu hỏi.

Hơi thở tràn ra từ oán linh chỉ tương đương với thực lực của ác linh bình thường, giết chết chúng không khó.

“Oán linh Thời Gian này quả thật không mạnh, nhưng bản thể của chúng nó lại tự do ở một điểm thời gian khác, hoàn toàn không thể đánh tới.

Hơn nữa, một khi bị oán linh Thời Gian nhập vào người, nó sẽ kéo ngươi khe hở thời gian, rồi xé thành hai nửa” Có vẻ Hàm Sơ Nguyệt chuẩn bị kiến thức khá đầy đủ về cấm địa trên biển Thời Gian.

Biển Thời Gian sở dĩ đáng sợ, cũng bởi vì nguyên nhân này.

Cả vùng biển Thời Gian tạo thành do vô số mảnh vụn thời gian, mỗi một bọt sóng là một thời không khác nhau.

Nếu như rơi vào trong đó, chẳng khác nào cơ thể rơi vào những thời gian khác nhau.

Bỏ qua vấn đề thời gian thì nó giống như cơ thể bị vô số khe không gian cắt qua vậy.

Chẳng qua, về phương diện này thì quy tắc thời gian đáng sợ hơn khe không gian.

Giống như trước đó, La Chinh có thể chống đỡ được sự cắn xé của khe không gian, mặc dù khe không gian trong Thần Vực lợi hại hơn trong vũ trụ, song vẫn không thể sánh bằng khe thời gian.

Bởi vì cái gọi là khe kia không phải chỉ một cái khe thật, mà là chỉ những khoảng thời gian khác khau bị chia tách.

May mắn, cao thủ trong đám thần ở đây nhiều như mây.

Tập hợp nhiều thần cấp cao và cấp trung đứng đầu như vậy, tất nhiên sẽ có người nghĩ ra biện pháp, La Chinh chẳng mấy lo lắng.

Bao gồm cả Hàm Thương Yên, một đám thần thảo luận trong chốc lát, sau đó còn có người tự đề cử mình.

“Chẳng phải chỉ là một đám oán linh Thời Gian thôi sao? Nó không có trí tuệ, ta dẫn chúng nó đi là được rồi” Người nói chuyện là một thanh niên tóc đen, trông cực kỳ trẻ, nhưng đã là thần cấp cao.

Thần cấp cao có thể bay trong cấm địa, nhưng nơi đây phủ đầy bẫy rập, bọn họ không dám giống đám người đại viên mãn xông thẳng về phía trước.

Rất nhiều thần nghe thanh niên tóc đen nói vậy đều lộ vẻ vui mừng.

Có người dẫn đầu mở đường đương nhiên là chuyện tốt.

Thanh niên đi về phía giao lộ, hắn lấy một sáo trúc từ trong ngực ra vẩy ra.

Trong ống sáo có thứ gì đó màu vàng bị vẩy ra rơi xuống, không ngờ lại là sáu bảy con rối hình người!

Chỉ nhìn bề ngoài thì có vẻ nó không có chỗ đặc biệt gì.

Nhưng sau khi thanh niên tóc đen làm một động tác tay khó hiểu xong, một luồng thế vô hình bỗng khuếch tán ra.

Mọi người cảm nhận được luồng thế mạnh mẽ kia thì liền xuất hiện ảo giác “bản thân bị mất khống chế”.

“Thuật Đại Khống Chế?” La Chinh hỏi.

Trên đấu trường của các vị thần, La Chinh đã từng cảm nhận được loại thế giống vậy.

Nhưng hắn chỉ gặp thần cấp thấp, không có bá đạo như thanh niên tóc đen kia.

Hàm Sơ Nguyệt gật đầu: “Hắn là Phương Ẩn của Phương gia, chìm đắm trong chế tạo luyện chế con rối, đã tu luyện thuật Đại Khống Chế tới cảnh giới cực cao.

Con rối hắn luyện ra cũng vô cùng lợi hại.

Mỗi một con có thực lực tương đương với một thần cấp trung! Nghe nói, hắn còn có một con rối rất đặc biệt, có thể đánh chết thần cấp cao”

Một số thần đạo nhìn có vẻ rất yếu, nhưng tu luyện tới tới cảnh giới cực cao thì cũng có chỗ mạnh của nó.

Khi những con rối kia được Phương Ẩn đánh thức, từ trong cơ thể chúng nó tràn ra khí thế cực kỳ mạnh mẽ, còn mạnh hơn thần cấp trung rất nhiều! Không biết trong chúng có chứa linh hồn lợi hại không, hay thông qua phương pháp khác trao khí thế cho chúng.

“Đi!”

Thanh niên tóc đen nhẹ chỉ ngón tay, mấy con rối kia liền đi về phía đám oán linh Thời Gian.

“Keng keng keng…”

Mấy con rối bắt đầu chạy tới, cả người phát ra tiếng kim loại va vào nhau, gây ra tiếng động chói tai.

Thậm chí, trong đó còn có một con xoay cánh tay lộ ra một ống tên hình tròn.

Ống tên đó nhắm về phía oán linh Thời Gian, bắn ra từng mũi tên màu vàng.

“Chíu chíu chíu chíu…”

Mấy con rối kia nhanh chóng hấp dẫn sự chú ý của oán linh Thời Gian.

“Ong…”

Mọi người cảm giác màng tai mình bị rung lên từng đợt, đây là tiếng rít của oán linh Thời Gian, chúng nó lơ lửng nhào về phía mấy con rối.

Bản lĩnh dùng “thuật Đại Khống Chế” điều khiển những con rối kia của Phương Ẩn đã sớm đạt đến trình độ sâu không lường được.

Chúng gần như trở thành hai cánh tay của hắn, cực kỳ linh hoạt.

Thấy con rối luyện kim đã thu hút sự chú ý của oán linh Thời Gian, đôi mắt hắn hơi hơi lóe sáng.

Hắn bỗng vung tay lên, con rối lập tức thay đổi phương hướng bay vọt về phía khác.

Giao lộ của chín con đường vào cấm địa biển Thời Gian là nơi oán linh Thời Gian chiếm cứ, Phương Ẩn liền dẫn chúng nó đến con đường khác.

Chẳng qua trong quá trình đó, có một con rối luyện kim tốc độ hơi chậm chút, bị một con oán linh Thời Gian bò lên, nó lập tức bị mất khống chế.

Con rối xoay tại chỗ vài vòng.

Đầu nó bị mở ra từng vòng từng vòng, nhanh chóng hóa thành những mảnh nhỏ bằng nhau, ầm ầm sụp đổ, rơi vãi trên mặt đất…

Thấy cảnh như vậy, sắc mặt rất nhiều vị thần đều trở nên khó coi.

Con rối luyện kim của Phương Ẩn được tạo ra từ những vật liệu chắc chắn nhất trong Thần Vực, vậy mà bị oán linh Thời Gian bám vào một cái cũng không thể chịu nổi.

“Ong ong ong…”

Hình như đám oán linh Thời Gian kia vô cùng phấn khích, liên tục đuổi theo con rối luyện kim.

Con đường trước mặt mọi người xem như được khơi thông.

“Chính là bây giờ!” Phương Ẩn hô to một tiếng, chính mình thì xông thẳng về phía trước.

“Vèo vèo vèo…”

Ngoài Phương Ẩn ra, các thần khác nghe vậy bèn lập tức hành động, tốc độ của ai cũng nhanh như chớp.

“May mắn có Phương Ẩn, không thì muốn đuổi đám oán linh kia đi chẳng phải chuyện dễ dàng gì…” Một vị thần xông lên phía trước cười nói.

Nhưng hắn còn chưa nói xong, sắc mặt liền cứng lại, không nói được nữa…

Ở phía trước lại xuất hiện một mảng lớn oán linh Thời Gian nữa!

“Sao có thể có nhiều như vậy!”

“Tầng thứ nhất của cấm địa biển Thời Gian không thể nào nguy hiểm như thế được…”

“Hay là chúng ta trở về đi!”

Người có tư cách tiến vào cấm địa biển Thời Gian hầu như đều là đệ tử trung tâm của các nhà quyền thế, là những người ưu tú nhất trong đảo nổi.

Tuy cấm địa biển Thời Gian nguy hiểm, nhưng nguy hiểm ấy còn nằm trong giới hạn khống chế được.

Chỉ cần bọn họ không xông vào tầng thứ ba của nó là được.

Vì vậy, các Thánh Hoàng cũng đồng ý cho con cái và đệ tử của mình tiến vào trong đó rèn luyện.

Dù sao ngoài Thần Vũ tệ ra, còn có thể kiếm được một vài cơ hội khá tốt.

Nhưng lúc này, trong cấm địa lại xuất hiện nhiều oán linh Thời Gian như thế, khiến các thần trở tay không kịp.

Có người lựa chọn rút lui…

Nhưng họ vừa lui về phía sau mấy bước, liền nhìn thấy phía sau cũng xuất hiện một đám oán linh Thời Gian.

Đám oán linh bị con rối luyện kim dẫn đi đó đã sớm xé chúng thành mảnh nhỏ, rồi lại vây đến đây lần nữa.

Tất cả các vị thần đều rơi vào cảnh khó khăn, không lùi cũng không tiến được.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La trắng bệch.

Hai người bọn họ đều ôm tâm lý dạo chơi, dù gặp nguy hiểm cũng chỉ cảm thấy phiêu lưu kích thích, chứ tuyệt đối không muốn bỏ mạng ở nơi này.


Chương 1904: Chí bảo tín ngưỡng

Bên ngoài cấm địa, các thánh nhân chú ý đến tình cảnh ấy, sắc mặt cả đám đều không mấy dễ nhìnDù sao, trong những thần tiến vào cấm địa có rất nhiều người là truyền nhân thừa kế thuộc dòng chính của thánh nhân.

“Cấm địa này xảy ra chuyện gì thế? Tại sao lại xuất hiện nhiều oán linh Thời Gian như vậy?” Một vị thánh nhân hỏi.

Theo đạo lý, ở tầng thứ nhất của cấm địa biển Thời Gian chỉ xuất hiện bảy tám con oán linh Thời Gian đã là nhiều rồi.

Bây giờ lại bỗng nhảy ra một đống, vượt xa mọi khi.

Nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc đeo mặt nạ, không thấy được vẻ mặt nàng, chỉ bình tĩnh nói: “Lần này, có lẽ độ khó của biển Thời Gian đã tăng lên”

Người nắm giữ cấm địa có một mức độ ảnh hưởng nhất định đến độ khó của nó, nhưng không thể điều khiển toàn bộ cấm địa.

Sau khi cấm địa sinh ra trong Thần Vực, độ khó của mọi cấm địa đều đang liên tục tăng lên, thậm chí còn càng ngày càng mở rộng hơn.

Ví dụ như cấm địa Hồn Hoang cấp sáu nằm trong vực Thần Hồn.

Ban đầu Hồn Hoang chỉ chiếm một phần mười diện tích vực Thần Hồn, nhưng cứ qua một kỷ nguyên thần, Hồn Hoang sẽ mở rộng ra một chút, từng bước xâm chiếm một bộ phận của vực Thần Hồn.

Theo diện tích Hồn Hoang càng lúc càng lớn, trạng thái mở rộng cũng đẩy nhanh hơn.

Nay Hồn Hoang đã nuốt trọn cả vực Thần Hồn, bắt đầu mở rộng về phía vực Thần Trần và vực Phong Sơn.

Người dân ở hai vực này chỉ có thể liên tục di dời, để tránh bị cuốn vào Hồn Hoang.

Ngoài Hồn Hoang thì rừng Lang Tuyền và những cấm địa lớn bé đều đang chầm chậm mở rộng.

Ngay cả diện tích biển Thời Gian cũng càng ngày càng tăng lên.

Có lẽ, mỗi ngày nó chỉ mở rộng một thước nhỏ, nhưng góp gió thành bão.

Cho nên, trong Thần Vực, có người tiên đoán, sớm hay muộn gì thì cả Thần Vực cũng sẽ bị cấm địa nuốt hết.

“Không phải độ khó nằm trong tay của ngươi sao?” Một vị thánh nhân khác lại hỏi.

Nữ tộc trưởng lắc đầu: “Không, lần này khác, chắc là có chí bảo tín ngưỡng sinh ra…”

“Chí bảo tín ngưỡng?”

“Ý ngươi là trong biển Thời Gian lại xuất hiện chí bảo tín ngưỡng!”

“Dự đoán là chí bảo tín ngưỡng cấp mấy?”

Nghe thấy lời nói của nữ tộc trưởng, cả đám thánh nhân đều lộ vẻ khiếp sợ.

Cho dù là Đông Phương Thuần Quân thì trong đôi mắt cũng xuất hiện hai luồng khói đen trắng quấn lấy nhau, có chút kích động.

Vũ khí chủ yếu trong Thần Vực là chí bảo hồng mông.

Trước khi chí bảo hỗn độn xuất hiện, chí bảo hồng mông chính là pháp bảo chủ yếu trong Thần Vực.

Đao, kiếm, rìu, búa, cung tên, thậm chí là quạt, ấm trà, ngọc bội, món đứng đầu luôn là chí bảo hồng mông.

Sau khi chí bảo hỗn độn xuất hiện, địa vị của chí bảo hồng mông hơi giảm xuống một chút.

Nhưng hai loại pháp bảo có ưu điểm khuyết điểm của riêng nó.

Chí bảo hồng mông hơn ở chỗ trạng thái của nó bền vững, chí bảo hỗn độn thì có thể gián tiếp sử dụng lực hỗn độn mạnh mẽ.

Nhưng ở trước mặt chí bảo tín ngưỡng, những pháp bảo mà luyện khí sư rèn ra kia không đáng nhắc tới!

Từ khi thế giới trong cơ thể sinh ra cấm địa, La Chinh cũng tự phỏng đoán nguồn gốc của cấm địa Thần Vực.

Những cấm địa lớn bé trong Thần Vực hình thành nhờ tập hợp sức tưởng tượng của vô số thần dân, nói cách khác chính là do sức mạnh tín ngưỡng biến thành.

Chí bảo tín ngưỡng cũng giống như vậy, cũng là vũ khí do vô số thần dân tưởng tượng ra.

Một số chí bảo tín ngưỡng thường hay có được năng lực vừa đặc biệt vừa mạnh.

Chỉ có điều, chí bảo tín ngưỡng cũng có phân chia mạnh yếu.

Các thần trong Thần Vực lấy cấp bậc của cấm địa và chí bảo tín ngưỡng móc nối với nhau.

Trong cấm địa cấp một nhỏ nhất, bình thường nhất cũng có khả năng sinh ra chí bảo tín ngưỡng, nhưng thường chỉ có thể sinh ra một món chí bảo tín ngưỡng cấp một.

Nếu cấm địa cấp một xuất hiện một món chí bảo tín ngưỡng, người có được nó cũng sẽ trở thành người nắm giữ cấm địa cấp một kia.

Cấm địa cấp hai cũng thế, chỉ có thể sinh ra một món chí bảo tín ngưỡng cấp hai, có điều nó cũng có thể sinh ra chí bảo tín ngưỡng cấp một…

Tuy cấm địa biển Thời Gian không có nhiều người biết, nhưng khái niệm “thời gian” kia gần như đã khắc sâu vào trong lòng mỗi một thần.

Khi trong đầu bọn họ xuất hiện khái niệm thời gian thì vô hình nó đã hóa thành một tia sức mạnh tín ngưỡng tụ lại ở cấm địa của biển Thời Gian.

Cấm địa biển Thời Gian có thể sánh ngang với cấm địa cấp sáu.

Mà nó đã sớm sinh ra một món chí bảo tín ngưỡng cấp sáu, cũng chính là thanh kiếm “thời gian của các vị thần”.

Sau khi có được thanh kiếm đó, nữ tộc trưởng trở thành người nắm giữ cấm địa của biển Thời Gian.

Chí bảo tín ngưỡng cấp sáu là món pháp bảo mạnh nhất, thường có thể ảnh hưởng đến cả Thần Vực.

Trong cấm địa biển Thời Gian sẽ không sinh ra kiện chí bảo tín ngưỡng cấp sáu thứ hai, nhưng nó còn có khả năng xuất hiện cấp bốn, cấp năm.

Có lẽ chúng không thể thống trị mọi sinh linh giống kiếm thời gian của các vị thần, nhưng lại có được thần thông cực kỳ khủng bố!

Dù là thánh nhân của các nhà quyền thế cũng khó mà có được những chí bảo tín ngưỡng này!

Trong tay thánh nhân Tần gia có một món chí bảo tín ngưỡng cấp một, thu hoạch từ cấm địa “Di Hải”, nó là một cây gậy như ý màu máu.

Nghe nói vì mua món chí bảo tín ngưỡng đó, Tần gia đã tốn một lượng kha khá Thần vũ tệ.

Số lượng kia đủ để sửa chữa hai chữ trên bảng đá thống trị.

Có lẽ chí bảo tín ngưỡng cấp một có thần thông vô cùng mạnh mẽ, nhưng với cảnh giới như thánh nhân thì không thật sự giúp được gì nhiều.

Cho nên, cây gậy như ý màu máu kia chỉ giống một vật trang sức bình thường, được thánh nhân Tần gia đeo trên người, trở thành trò cười trong các Thánh Đường.

Chỉ là chí bảo tín ngưỡng cấp một thôi mà đã đủ để các thánh nhân coi trọng như thế, đương nhiên là do thần thông khủng bố mà chí bảo tín ngưỡng mang lại!

Bọn họ nghe nữ tộc trưởng nói vậy, tất nhiên sẽ lộ vẻ rất hứng thú.

“Không rõ lắm, có lẽ là chí bảo tín ngưỡng cấp ba, hoặc cấp bốn” Nữ tộc trưởng lắc đầu.

“Chí bảo tín ngưỡng cấp bốn!”

“Chắc hẳn đây là một lần rèn luyện đối với đám nhóc kia.

Có lẽ giờ cấm địa biển Thời Gian nguy hiểm hơn trước gấp mười lần, và cơ hội cũng lớn hơn gấp nghìn lần…”

“Nói đúng…”

Các thánh nhân tính toán khiến các đệ tử dòng chính của mình rời khỏi đó.

Vốn dĩ cấm địa biển Thời Gian đã khá nguy hiểm, giờ bên trong xảy ra biến hóa thì càng nguy hiểm hơn, e rằng ngã xuống chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Đúng là cơ hội càng lớn luôn đi kèm với nguy hiểm càng lớn.

Dù những thánh nhân ấy vẫn còn tư tưởng cưng chiều con cái mình, nhưng lại càng muốn bọn họ có thể nắm lấy cơ hội trước mắt.

Thánh nhân thì ở bên ngoài thảo luận, các vị thần trong cấm địa thì lại đang rơi vào nguy cơ sống còn.

Oán linh Thời Gian đông nghìn nghịt, bọc trước bọc sau, gần như không có khả năng lao ra, dù là La Chinh cũng phải cau mày.

Nếu thật sự là sinh linh thì còn có khả năng liều mạng.

Nhưng cái thứ kỳ quái như oán linh Thời Gian thậm chí không có nổi cơ thể thật, cơ bản không có biện pháp liều mạng.

Điều duy nhất có thể làm là chạy trốn.

Chẳng qua là giờ trốn bằng cách nào?

Hàm Sơ Nguyệt, Hàm Bích La sợ hãi, không nhịn được dựa sát vào người La Chinh.

Cơ thể mềm mại của Hàm Bích La còn run run.

Ngay cả cấm địa Luyện Thần nàng còn chưa từng đi, đã bao giờ nàng nghĩ có một ngày mình sẽ phải đối mặt với cái chết đâu? Về phần Hàm Sơ Nguyệt thì dù sao nàng đã từng rèn luyện trong cấm địa Luyện Thần nên bình tĩnh hơn Hàm Bích La một chút.

Sắc mặt các thần khác cũng hết sức khó coi, tình hình như này nếu không xử lý tốt thì mỗi một người ở đây đừng nghĩ sống sót.

“Để ta dẫn bọn chúng đi, nhân cơ hội này các ngươi chạy đi!” Ngay lúc quan trọng, một vị thần cấp cao đứng ra.

Thần cấp cao có khả năng phi hành trên không, dẫn đám oán linh Thời Gian kia đi xong quả thật có cơ hội chạy thoát được, nhưng với hắn mà nói cũng cực kỳ nguy hiểm!

Vị thần cấp cao này đến từ Chiến Thần Đường, tên là Chiến Minh.

Giờ phút này, hắn đứng ra, tất cả các thần ở đây đều lộ vẻ biết ơn.

Ngay cả Điện chủ điện Chiến Thần bên ngoài cấm địa, một trong ba thánh nhân của gia tộc Huyền Nguyệt- Chiến Vô Cực cũng lộ ra vẻ kiêu ngạo, nói: “Trong điện Chiến Thần chúng ta không ai là kẻ hèn nhát!”

Oán linh Thời Gian lập tức chen chúc nhào tới.

Cùng lúc đó, Chiến Minh quát lên một tiếng, trong cơ thể hắn phun trào ra chiến lực, ùn ùn nghiền ép lướt về oán linh phía trước!

“Chiến ý này… Giống hệt thần thông của Chiến Bắc Hải, nhưng nó càng mạnh hơn, người này cũng đến từ điện Chiến Thần” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, có thể ở lúc này đứng ra, vị thần cấp cao này có dũng khí rất đáng khen.

Chiến ý cuồn cuộn kia của Chiến Minh thành công hấp dẫn phần lớn oán linh Thời Gian ở phía trước chú ý đến.

Hắn lập tức bay vọt lên không, giống một con đại bàng giương cánh!

Đám oán linh kia đuổi theo, xem như trước mặt mọi người có một con đường sống,

Đồng thời, oán linh Thời Gian phía sau cũng ùa đến chỗ bọn họ.


Chương 1905: Thần miếu Thời Gian

“Lao ra!”Các vị thần không do dự chút nào, nhấc chân chạy về phía trước.

“Đi theo ta!” Lãnh Lâm Nhạc vẫn giữ được sự tỉnh táo, bình tĩnh nói với Hàm Lưu Tô ở đằng sau.

Trên mặt Hàm Lưu Tô không có biểu tình gì, cơ thể bay nhanh đuổi theo, Nhưng nàng vẫn lo lắng cho Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La nên thường thường quay đầu nhìn xung quanh.

Ban đầu, vị trí của ba người La Chinh có vẻ dựa gần mặt sau, đương nhiên đám oán linh Thời Gian cho rằng những thần ở sau cùng là mục tiêu đầu tiên!

“Ong…”

Một con oán linh Thời Gian bay tới, cơ thể bồng bềnh của nó nháy mắt bò lên một thần cấp trung.

“A! A! Cứu mạng!”

Vị thần đó lập tức phát ra tiếng hét thảm thiết, cơ thể đã không tự chủ được bắt đầu đong đưa.

Chẳng mấy chốc, đầu vị này xuất hiện một vệt mờ nhạt, xương sọ cứng rắn bị cắt ra trong nháy mắt, óc màu đỏ trắng bắn ra, trông rất khủng bố.

“Phụt phụt phụt phụt phụt…”

Theo từng vết từng vết xuất hiện trên người vị thần cấp trung này, càng ngày càng có nhiều máu tươi phun ra.

Hàm Bích La thấy cảnh này thì sắc mặt tái nhợt như tờ giấy, Giờ đây, nàng cố gắng thúc giục toàn bộ sức mạnh mà chạy…

Nhưng đúng vào lúc này…

Tốc độ một thần cấp thấp bên cạnh Hàm Bích La hơi chậm lại nên bị một con oán linh Thời Gian cuốn lấy.

Gã gần như theo bản năng mà bắt lấy tay Hàm Bích La!

“A!”

Hàm Bích La hét lên một tiếng, muốn giãy khỏi tay gã, nhưng nàng không ngờ sức lực của gã lại mạnh như thế, hoàn toàn không thoát ra được.

Chỉ chậm lại một lát như vậy, ba con oán linh Thời Gian đã nhào về phía Hàm Bích La.

“Bích La!”

“Bích La”

Ở đằng trước, mặt mày Hàm Lưu Tô đầy vẻ lo lắng, quay người bay tới chỗ Hàm Bích La.

Hàm Sơ Nguyệt cũng ngơ ngác đứng tại chỗ, giống như là đã sợ ngu người.

Còn Hàm Bích La thì hoảng sợ nhìn La Chinh, nàng thật sự khó mà tiếp nhận sự thật rằng mình sẽ ngã xuống ở đây!

“Vèo!”

Ngay lúc nghìn cân treo sợi tóc, La Chinh lắc mình một cái, ngón tay khẽ ấn một cái lên cánh tay thần cấp thấp kia.

Ngón tay hắn vừa ấn xuống, một sức mạnh vô hình theo đó cắt qua cánh tay đang bắt lấy Hàm Bích La của gã.

“Răng rắc!”

Cánh tay gã lập tức đứt đoạn.

Cùng lúc đó, La Chinh ôm lấy Hàm Bích La, kẹp cơ thể nhỏ xinh kia dưới nách, nhanh nhẹn xoay người một cái, dùng cách tương tự kẹp Hàm Sơ Nguyệt bị dọa ngốc ở bên còn lại.

Cứ như thế mỗi tay ôm một người, dưới chân hắn bùng nổ ra một luồng sức mạnh to lớn.

“Vèo…”

Các thần vì chạy trối chết, gần như đã lấy ra tốc độ nhanh nhất chạy như điên về phía trước.

Nhưng lúc này, bọn họ bỗng cảm thấy có một cơn gió mạnh lướt qua người.

Thế mà lại là một vị thần cấp thấp ôm hai võ giả Chứng Thần chạy vút qua, tốc độ này khiến chúng thần phải mở to hai mắt.

Hàm Lưu Tô đứng tại chỗ, ngơ ngác nhìn cảnh ấy, cho đến khi La Chinh cắp theo hai vị muội muội vọt tới trước mặt nàng thì mới nghe thấy La Chinh khẽ cười nói: “Chạy mau, đừng ngẩn người!”

“Không cần ngươi lo!” Hàm Lưu Tô theo bản năng cãi lại.

Nhưng nghĩ lại, hình như bản thân phản ứng hơi quá.

Người này căn bản không quan tâm đến nàng, chỉ thuận miệng nhắc nhở một câu, rồi lao lên trước, trong lòng nàng lại nảy sinh cảm giác bực bội.

Xét về tổng thể thì tốc độ của đám oán linh kia nhanh hơn tốc độ của các thần một chút.

Thần có tốc độ chậm liền xui xẻo, chỉ cần bị oán linh Thời Gian cuốn lấy, hầu như không có khả năng thoát được.

Gần như khi tất cả các vị thần nghe thấy tiếng kêu thảm thiết truyền đến từ phía sau thì đều tăng nhanh tốc độ theo bản năng…

Trong quá trình chạy trốn thì tốc độ của La Chinh xem như đã là cực nhanh.

Sức mạnh luân phiên bùng nổ khiến hắn vẫn luôn trong tư thế chạy vội, không lâu sau liền vọt tới hàng phía trước của đội ngũ.

“Đến rồi! Phía trước là thần miếu Thời Gian! Đám oán linh Thời Gian kia không thể tiến vào trong đó được!”

Một vị thần cấp trung trong đội hét to.

Trước mặt mọi người xuất hiện một ngôi miếu hình thù kỳ lạ.

Cho dù là thần thì thể lực có giới hạn, cứ bùng nổ chạy đi như thế, rất nhiều thần đã không kiên trì nổi nữa rồi, dáng vẻ như đang chết đi sống lại.

Nghe thần cấp trung kia nói vậy, tinh thần mọi người lập tức phấn khởi!

“Mau vào đi!”

“Vào thần miếu Thời Gian có thể trốn một lúc!”

“Vèo vèo vèo vèo…”

Tốc độ của mọi người lại tăng lên lần nữa.

Tuy rằng hai bên La Chinh đều ôm một cô gái, nhưng sắc mặt lại không thay đổi chút nào.

Ngược lại, tốc độ của hắn càng lúc càng nhanh, cuối cùng thành người đầu tiên vọt vào trong thần miếu Thời Gian.

Cảnh đó, thậm chí hấp dẫn cả sự chú ý của các thánh nhân bên ngoài cấm địa.

“Sức chịu đựng và tốc độ của thần cấp thấp kia thế nào mà ôm hai người vẫn mặt mũi bình thường, còn có thể vọt tới đầu tiên thế?” Á thánh Đường gia tò mò hỏi.

Đối với thân phận của La Chinh, có lẽ hai người Lãnh Lâm Nhạc và Mục Huyết Dung đã biết được một chút.

Còn những thánh nhân kia thì không quan tâm đến công việc lớn nhỏ của đảo nổi, nên đương nhiên sẽ không biết…

Có lẽ người biết được tình hình thực tế chỉ có một mình Hàm Cửu Di.

Nàng nở nụ cười thản nhiên, nhìn chằm chằm La Chinh, song trong lòng cũng hơi hơi lo lắng.

Hàm Cửu Di không biết La Chinh sẽ được Nhật Manh tộc mời, giờ lỡ như hắn lộ ra sơ hở gì đó thì làm sao chạy thoát được khỏi tay đám thánh nhân kia? Tên La Chinh này đúng là to gan phết…

Còn Hàm Thanh Đế lại không có biểu tình gì, mặt mày tĩnh lặng như nước, nhìn chằm chằm vào La Chinh, không biết nghĩ đến cái gì.

Nhiều thần xông vào thần miếu Thời Gian, ngoài những thần cấp cao thì hầu như các thần khác đều nằm liệt ở trong.

Hàm Lưu Tô cũng thở hồng hộc, vận chuyển thế trong cơ thể, cố gắng bình tĩnh lại.

Khi vị thần cuối cùng xông vào trong, đám oán linh Thời Gian kia vẫn nhào về phía thần miếu Thời Gian!

Lúc này, Hàm Bích La và Hàm Sơ Nguyệt xem như đã bình tĩnh lại, nhìn thấy vô số oán linh Thời Gian giống như thủy triều vọt thẳng về phía họ, khuôn mặt xinh đẹp lại hiện lên vẻ lo sợ, ngón tay không nhịn được bấu chặt cánh tay La Chinh.

“Ong ong ong ong ong…”

Trong nháy mắt khi đám oán linh Thời Gian vọt tới thần miếu Thời Gian, rất nhiều vị thần đều thét to theo bản năng.

Nếu chúng nó thật sự có thể xông vào, vậy không một vị thần nào trong đây có thể may mắn thoát khỏi.

Hơn nữa, có một số vị thần là lần đầu tiên tiến vào cấm địa biển Thời Gian, nên đương nhiên sẽ lo sợ.

Nhưng khi chúng nó vọt đến trước cửa thần miếu thì lại không thể tiến thêm được nữa, chỉ chen chúc liên tục múa may ở cửa.

Giống như có một bức tường vô hình ngăn chúng ở ngoài, mấy thứ này đúng thật là không thể tiến vào trong thần miếu Thời Gian!

Bấy giờ, các thần mới yên tâm.

Chỉ có điều, nhìn một đống chi chít oán linh Thời Gian như là một đám sâu lúc nhúc chen chúc nhau, cực kỳ mắc ói, khiến da đầu tê dại.

“A, cánh tay kia…” Hàm Bích La bị hoảng sợ, cả đường đi không có cảm giác gì.

Lúc này bình tĩnh lại, nàng mới phát hiện nửa cánh tay của thần cấp thấp bị La Chinh chặt đứt kia còn nắm chặt lấy mình.

“Đừng nhúc nhích” La Chinh vươn tay vỗ rơi cánh tay kia khỏi người Hàm Bích La, rồi lập tức giơ chân đá sang một bên.

Sau đó, hắn đứng thẳng đánh giá cảnh tượng bên trong thần miếu.

Đúng lúc này, mọi người lại nghe thấy một tiếng gọi ầm ĩ từ bên ngoài thần miếu: “Cứu mạng, các ngươi đuổi đám oán linh Thời Gian kia đi cho ta với, ta…”

Xuyên thấu qua đám oán linh Thời Gian hơi trong suốt, mọi người thấy Chiến Minh vẫn đang dẫn theo một đám oán linh chạy trối chết trên không trung gần đó.

Ở cửa thần miếu Thời Gian bọc một tầng oán linh, Chiến Minh hoàn toàn không có cơ hội xông vào.

Nói như thế nào thì vừa rồi Chiến Minh đã vì mọi người tình nguyện dấn thân mạo hiểm.

Giờ không thể trơ mắt nhìn hắn bị oán linh Thời Gian giết chết được.

Chẳng qua, giờ người nào chịu đứng ra đây?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 23 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box