[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 380 : Khói gây ảo giác (c1896-c1900)
❮ sautiếp ❯Chương 1896: Khói gây ảo giác
La Chinh cũng không ngờ mình sẽ nhận được đãi ngộ như vậy từ Nhật Manh tộcTốc độ của thuyền Long Cốt càng lúc càng nhanh.
Những hòn đảo nổi khổng lồ trên biển Thời Gian dần dần trở thành những chấm đen nhỏ, cuối cùng biến mất khỏi tầm nhìn của La Chinh.
Ông lão Nhật Manh tộc không nói gì, mà quay người trở lại khoang thuyền, cầm ra một tẩu thuốc tinh xảo, sau đó đổ một ít bột phấn từ chiếc túi nhỏ bên hông ra.
Không biết bột phấn này làm từ gì, nhìn qua sặc sỡ sắc màu, gần giống với màu của biển Thời Gian.
Chỉ thấy sau khi ông lão Nhật Manh tộc châm lửa xong thì hít vào một hơi thật dài, phun ra khói cũng có màu sắc rực rỡ.
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên vẻ kinh ngạc khi nhìn thấy làn khói.
Trong làn khói này vậy mà lại mơ hồ tỏa ra quy tắc thời gian.
“Đây là thuốc lá được nghiền từ cỏ gây ảo giác trong biển Thời Gian.
Hít một hơi sẽ sinh ra khói gây ảo giác, khiến ngươi nhìn thấy một phần ảo cảnh trong quá khứ.
Có muốn hít một hơi không?” Ông lão Nhật Manh tộc nói, đưa tẩu thuốc cho La Chinh.
La Chinh không quen hút thuốc, nhưng hắn cảm thấy rất hứng thú với quy tắc thời gian trong thuốc lá này.
Sau khi tiến vào đảo nổi, gần như La Chinh chưa từng tiếp xúc với thần tu luyện quy tắc thời gian.
Nhưng một hơi thuốc lá ông lão Nhật Manh tộc này nhả ra lại có thể tỏa ra quy tắc thời gian, việc này tất nhiên là khiến La Chinh cảm thấy tò mò.
Hắn nhận lấy tẩu thuốc từ ông lão Nhật Manh tộc, loay hoay một lúc, sau đó nhẹ nhàng hít một hơi.
Trong nháy mắt hít khói gây ảo giác này vào, La Chinh lập tức cảm thấy yết hầu truyền đến cảm giác đau rát.
Sau khi những quy tắc thời gian nhỏ bé kia tỏa ra liền gây ra một vết thương nhỏ trong cơ thể hắn.
Đồng thời, sương khói cũng tràn vào theo những vết thương này, bị hắn hấp thụ.
La Chinh cảm thấy một cơn choáng váng đánh úp vào đầu.
Hắn phả ra một làn khói màu sắc rực rỡ, chúng xoay vòng trước mắt hắn, một vài cảnh tượng mờ ảo hiện ra từ trong làn khói.
Thông qua làn khói đó, La Chinh mơ hồ nhìn thấy một con rùa biển lớn, đang trôi nổi trên mặt biển Thời Gian.
Con rùa biển này dài nghìn vạn dặm, trên lưng rùa không phải đang cõng một tòa thành, mà là một khối lục địa!
La Chinh cố gắng muốn thấy rõ một chút, nhưng làn khói nhanh chóng theo gió bay đi, ảo cảnh cũng lập tức biến mất trước mắt La Chinh.
Ông lão Nhật Manh tộc cười nhẹ: “Nhìn thấy gì?”
“Rùa biển” La Chinh đáp.
“Hơi đầu tiên đã có thể nhìn thấy nhai linh, khà khà, thật may mắn!” Lão nhân Nhật Manh tộc cười.
“Nhai linh?” La Chinh tò mò hỏi.
“Đó là một trong những chân linh khổng lồ nhất trong truyền thuyết thượng cổ, là vật cưỡi của Binh chủ” Ông lão Nhật Manh tộc giải thích.
“Binh chủ Xi Vưu?” La Chinh hỏi.
Ông lão Nhật Manh tộc gật đầu…
Nhắc tới Xi Vưu, đột nhiên La Chinh nhớ tới Hoa Thiên Mệnh.
Sau khi hắn giành được kho báu của Xi Vưu, thực lực mới được cải thiện hơn nhiều.
Sau khi một mình bước vào Thần Vực, không biết hiện giờ Hoa Thiên Mệnh đang ở nơi nào?
Với thực lực của hắn, chắc chắn có thể nghĩ ra nhiều cách để tiến vào đảo nổi, nhưng La Chinh vẫn chưa gặp được hắn.
“Sau này con rùa biển này như thế nào?” La Chinh hỏi.
“Không biết đi đâu, có thể là bị giết rồi, cũng có thể là đã rời khỏi Thần Vực…” Ông lão Nhật Manh tộc nói.
Trong khoảng thời gian tiến vào Thần Vực, La Chinh vẫn luôn cố gắng tìm hiểu về lịch sử Thần Vực ở mức độ nhiều nhất có thể.
Đặc biệt, hắn cũng tìm đọc được không ít sách cổ trong điện Tử Hồn.
Hắn nhanh chóng phát hiện một số lịch sử về Thần Vực thượng cổ không được hoàn chỉnh.
Đối với chuyện này, La Chinh vô cùng khó hiểu.
Tuổi thọ của thần trong Thần Vực là vô hạn, có thể sống mãi với thời gian.
Từ thượng cổ, trung cổ, cận đại cho tới hiện tại, xét cho cùng vẫn luôn có một số thần còn sống sót.
Trong trường hợp này, lịch sử không thể bị gián đoạn được.
Nhưng khi La Chinh nỗ lực hiểu rõ lịch sử Thần Vực, lại phát hiện rất nhiều thứ đều không đầy đủ, luôn cảm thấy có người cố ý xóa đi…
Sau đó, La Chinh lại thử hít vài hơi thuốc.
Mỗi lần ảo cảnh hắn nhìn thấy đều không giống nhau.
Có lúc là con chim màu đỏ vô cùng to lớn, có lúc lại là một bức tranh trống không hiện ra những hình vẽ không đầy đủ, đôi lúc lại là một bóng lưng khó có thể phân biệt nam hay nữ…
Dựa theo những gì ông lão Nhật Manh tộc từng nói, những hình ảnh này từng tồn tại trong quá khứ, là chuyện đã xảy ra.
Nhưng đại đa số đều là những hình ảnh không có ý nghĩa gì, La Chinh nhìn không hiểu, bèn không tiếp tục thử nghiệm nữa.
Nhưng La Chinh lại không biết rằng, những làn khói đầy màu sắc hắn phả ra trên thuyền Long Cốt không hề biến mất mà sẽ không ngừng quanh quẩn trên biển Thời Gian.
Chỉ chốc lát sau, một người Nhật Manh tộc chèo một chiếc thuyền nhỏ chậm rãi tới gần.
Trong tay người Nhật Manh tộc này ôm một bình thuốc hình dạng kỳ lạ.
Người này làm một động tác tay kỳ quái, nhẹ nhàng mở bình thuốc ra, nhắm ngay vào làn khói gây ảo giác đang không ngừng xoay quanh kia.
Những làn khói do La Chinh phả ra trực tiếp hóa thành một con rắn dài bị hút vào trong cái bình.
Người Nhật Manh tộc này nhìn về phía thuyền Long Cốt đang lướt đi, lặng lẽ không tiếng động nói mấy câu rồi mới chèo thuyền nhỏ yên lặng rời đi…
Một canh giờ sau…
Cuối cùng, thuyền Long Cốt cũng chở La Chinh đến chỗ cần đến.
Nơi người Nhật Manh tộc sinh sống là một quần đảo.
Những hòn đảo màu đen nằm dày đặc khắp nơi, đứng vững trong biển Thời Gian.
Một số hòn đảo chỉ rộng hai, ba trượng.
Mặt trên xây dựng từng tòa lầu các nho nhỏ.
Phía dưới là nước biển Thời Gian không ngừng vỗ vào, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể nuốt chửng lầu các.
La Chinh nhìn cảnh này thì cảm thấy rất thần kỳ.
Tu vi của những người Nhật Manh tộc này đều không mạnh, ít nhất theo hắn thấy người Nhật Manh tộc chỉ là những thần dân bình thường.
Các thần đều coi biển Thời Gian là biển chết, nhưng trong môi trường này người Nhật Manh tộc lại sống rất tốt…
Thuyền Long Cốt lướt qua những quần đảo nhỏ kia, cuối cùng lái vào một hòn đảo chính bên trong.
Ở rìa đảo chính xây dựng một bến cảng rộng rãi, lúc này các vị thần trong đảo nổi đang tập trung ở chỗ này.
“Tại sao có thể có một chiếc thuyền Long Cốt?” Một vị thần hỏi.
“Hay là người Nhật Manh tộc mời vị khách quý nào chăng?” Một vị thần khác nói
Những vị thần khác đều lộ vẻ tò mò.
Hôm nay là sự kiện ngày Lăng, khách quý mà người Nhật Manh tộc mời tới chính là tinh anh của các nhà quyền thế trên ba mươi sáu đảo nổi.
Cho dù là đại viên mãn hay là thần cấp thấp thì đều được đối xử bình đẳng như nhau.
“Khách quý? Có thể quý hơn chúng ta sao?” Mục Ngưng ngạo nghễ nói.
Mục Huyết Dung đứng sau lưng Mục Ngưng thì luôn giữ yên lặng.
Phải biết rằng, người ở đây còn bao gồm thần đại viên mãn của các nhà quyền thế, ví dụ như Mục Huyết Dung, đám người Đường Vãn, các tộc trưởng của các đảo nổi lớn, còn cả đám người Hàm Thiên Tiếu.
Có thể nói, ngoại trừ thánh nhân và á thánh, những người mạnh nhất của mỗi nhà quyền thế thì người có tài năng nhất đều đã tập hợp đông đủ.
Nhóm người bọn họ gần như đại biểu cho tương lai của Thần Vực.
Trong Thần Vực còn ai tôn quý hơn bọn họ chứ?
Nhưng sau khi thuyền Long Cốt chậm rãi tới gần, không ít thần đều trợn to hai mắt.
Bọn họ nhìn thấy một thần cấp thấp đang đứng trên thanh nẹp của chiếc thuyền Long Cốt…
“Tên nhóc này là ai?”
“Tại sao thần cấp thấp lại được nhận đãi ngộ như thế từ Nhật Manh tộc?”
“…”
Nhất thời, những vị thần vốn đợi ở đây trở nên huyên náo, rất nhiều thần đều cúi đầu xì xào bàn tán.
Những thần đại viên mãn kia thì lại yên lặng đánh giá La Chinh, dường như trong lòng đang suy tư điều gì.
“Là tên nhóc này?” Trong mắt Hàm Thiên Tiếu đứng ở phía sau lộ vẻ kỳ lạ.
Đây là đệ tử được Hàm Cửu Di nhận vào điện Tử Hồn, tại sao hắn lại được người Nhật Manh tộc mời tham gia sự kiện ngày Lăng? Quan trọng hơn chính là dựa vào cái gì mà hắn lại được nhận đãi ngộ như vậy từ Nhật Manh tộc?
“A! Là La Thiên Hành!” Sau khi nhìn thấy La Chinh, Hàm Bích La bỗng nhảy lên cười nói.
“Bích La!” Hàm Thiên Tiếu cau mày ngăn cản nói.
“Tỷ tỷ, thật sự là hắn” Hàm Sơ Nguyệt cũng nhẹ giọng nói.
Cách xa một khoảng, ánh mắt hơi rầu rĩ của Hàm Lưu Tô nhìn về phía La Chinh, nàng lộ vẻ mặt phức tạp.
Nàng từng nghĩ người Nhật Manh tộc có thể sẽ mời La Chinh, nhưng không ngờ Nhật Manh tộc sẽ coi trọng hắn như vậy…
Bởi vì phản ứng của Bích La, những vị thần ở đây lập tức hiểu rõ.
Tên nhóc ngồi một mình một chiếc thuyền Long Cốt kia đến từ Hàm gia?
Chương 1897: Hòn đảo của Nhật Manh tộc
Thuyền Long Cốt chậm rãi cập bờ trước sự quan sát của mọi ngườiLa Chinh nhảy xuống từ trên thuyền, ánh mắt nhìn về phía đoàn người Hàm gia.
Hàm Sơ Nguyệt mỉm cười xinh đẹp nhìn La Chinh.
La Chinh cũng khẽ gật đầu, cuối cùng ánh mắt nhìn về phía Hàm Lưu Tô.
Đôi mắt sinh động của Hàm Lưu Tô giao nhau với ánh mắt của La Chinh.
Nàng nhẹ nhàng nhướng mày, lộ ra một tia tức giận, rồi lập tức quay đầu nhìn đi nơi khác…
Nhìn dáng vẻ vẫn còn giận dữ của nàng, La Chinh cười khổ, lập tức tìm một chỗ đứng.
Hàm Sơ Nguyệt để ý thấy biểu cảm suy tư của tỷ tỷ, như vậy suy đoán của nàng là chính xác.
Chỉ có điều, không biết rốt cuộc giữa La Chinh và tỷ tỷ đã xảy ra chuyện gì.
Đa số ánh mắt các thần vẫn tập trung vào La Chinh, yên lặng suy đoán lai lịch của hắn.
“Hình như tên nhóc này không phải người dòng chính Hàm gia?”
“Nhìn dáng vẻ này, hình như không phải…”
Dù sao, biểu hiện của La Chinh có vẻ không quen biết với đoàn người Hàm Thiên Tiếu, Hàm Thương Yên.
Nhưng ở đây, vẫn có người nhận ra La Chinh.
“Lại là tên nhóc này, trong thời gian ngắn đã bước vào thần cấp thấp rồi” Một giọng nói âm trầm truyền đến từ một bên khác, người nói chuyện chính là Lãnh Lâm Nhạc của Lãnh gia.
“Lãnh Lâm Nhạc, ngươi đã gặp tên nhóc này rồi ư?” Mục Ngưng nghi hoặc hỏi.
“Hừ, hắn chính là tên nhóc đã giết Tạ Giác, tên là La Thiên Hành.
Cái trán bị thương của ta chính là do tên nhóc này ban tặng! Không ngờ mới vừa tiến vào đảo nổi không lâu, hắn đã đột phá tu vi ngưng tụ ra thần cách rồi!” Lãnh Lâm Nhạc lạnh lùng nói, trong mắt lộ ra một chút sát ý.
Cho dù chỉ là nhớ lại thì trong lòng Lãnh Lâm Nhạc vẫn thấy sợ hãi.
Ngày đó, nếu hắn không phản ứng nhanh thì bản thân thật sự sẽ mất mạng dưới tay tên nhóc này.
Nếu hôm nay không phải ngày Lăng của Nhật Manh tộc, chắc chắn hắn sẽ trực tiếp ra tay.
“Võ giả chứng thần lại có thể làm ngươi bị thương, ngươi thật không cẩn thận gì cả” Mục Ngưng thản nhiên nói.
Nghe vậy, Lãnh Lâm Nhạc không phục.
Tu vi của hắn cao hơn Mục Ngưng một bậc, làm sao có thể tha thứ cho Mục Ngưng dám đánh giá hắn như vậy, liền nói: “Ngươi cũng chưa chắc đã là đối thủ hắn đâu.
Thực lực của Tạ Giác không yếu hơn ngươi quá nhiều, không phải vẫn bị hắn giết đó sao!”
Mục Huyết Dung vẫn yên lặng không nói chuyện, nghe được cuộc đối thoại giữa muội muội và Lãnh Lâm Nhạc, bỗng nhiên trong đầu nảy ra một ý nghĩ.
Họ La? Thiên tài mới đến từ Hàm gia?
Nàng quay đầu lại, liếc nhìn La Chinh từ xa, sau đó hỏi: “Tên nhóc này mới là võ giả chứng thần mà đã có thể giết chết Tạ Giác rồi ư? Sau đó Tạ gia không gây sự với Hàm gia sao?”
Thực ra, vì chuyện này mà Tạ gia làm ầm ĩ không nhỏ, nhưng Mục Huyết Dung luôn bận rộn, khoảng thời gian trước lại phải chuẩn bị cho trận chiến với Vũ Thái Bạch, nên rất nhiều chuyện đều không có thời gian để ý tới.
Nhưng bây giờ nghe thấy vậy, trong lòng nàng mơ hồ có thêm một suy đoán, lúc này tất nhiên muốn nghiệm chứng một chút.
“Tìm rồi, nhưng hình như tên nhóc kia thuộc người của điện Tử Hồn.
Hàm Cửu Di cố gắng bảo vệ hắn” Lãnh Lâm Nhạc thản nhiên nói.
Nhắc tới việc này, trong lòng Lãnh Lâm Nhạc lại nổi giận.
“Điện Tử Hồn? Hắn vừa mới gia nhập Hàm gia sao?” Mục Huyết Dung lại hỏi.
Mục Huyết Dung luôn ít nói.
Nàng là thần đại viên mãn của Mục gia, rất ít khi để ý tới đám nhóc con Lãnh Lâm Nhạc này.
Lúc này, nàng tỏ ra quan tâm lại khiến Lãnh Lâm Nhạc cảm thấy kỳ quái, sau đó hắn tiếp tục đáp: “Ta có điều tra lai lịch của hắn, đúng là vừa gia nhập điện Tử Hồn không lâu…”
Võ giả chứng thần mà có thể giết chết Tạ Giác, Hàm Cửu Di cố gắng bảo vệ…
Nghĩ tới đây, bỗng nhiên ánh mắt Lãnh Lâm Nhạc cũng sáng lên.
Lúc này, hắn ta lại nhìn kỹ La Chinh lần nữa.
“Huyết Dung tỷ, ngươi nghi ngờ tên nhóc kia chính là người giấu tên?” Hắn ta nhẹ giọng hỏi.
Lãnh Lâm Nhạc là thần cấp trung.
Tuy hắn ta nghe nói trong sảnh chúng thần của thần cấp thấp xuất hiện một người giấu tên ghê gớm, nhưng hắn ta không để ý lắm, cũng không liên tưởng La Chinh với người giấu tên.
Hơn nữa, quãng thời gian trước hắn ta cũng vội vàng thắng lấy điểm tích lũy trong sảnh chúng thần của thần cấp trung.
Hiện tại, vì Mục Huyết Dung nêu ra mấy vấn đề, bỗng nhiên hắn liền suy nghĩ cẩn thận…
Mục Ngưng há hốc miệng nhỏ, đôi mắt sắc bén cũng nhìn chằm chằm La Chinh.
Nàng muốn so sánh La Chinh với người giấu tên trong trí nhớ.
“Tám chín phần mười là đúng rồi” Mục Huyết Dung lạnh lùng cười nói.
Đương nhiên, Lãnh Lâm Nhạc không hiểu, vốn dĩ nàng không quan tâm La Chinh có phải là người giấu tên hay không.
Chẳng qua là người giấu tên được Đông Phương gia nhìn trúng mà thôi, còn về việc Đông Phương gia có thể đưa người giấu tên vào đảo nổi của bọn họ hay không thì gần như không liên quan gì đến Mục Huyết Dung cả.
Nàng muốn xác minh một chuyện khác…
Khoảng thời gian trước, nàng đã thua Vũ Thái Bạch, đồng thời báo tin cho cha nàng là Mục Hải Cực chuyện núi Bất Chu đã đóng cửa đối với Mục gia.
Mục Hải Cực bảo nàng chú ý Hàm gia, bởi vì trong số bốn gia tộc mà Vũ Thái Bạch tuyên bố, khả năng kẻ vượt biên ở Hàm gia là lớn nhất.
Chuyện kẻ vượt biên vào Thần Vực mới chỉ xảy ra vào hai năm trước mà thôi.
Hiện tại, Hàm gia lại thật sự xuất hiện một người giấu tên có thiên phú cực kỳ yêu nghiệt.
Trước đây, nàng đã từng nghĩ, người giấu tên đó không dám lộ mặt, có phải là vì thân phận nhạy cảm của bản thân hay không?
Hiện giờ, thậm chí nàng còn xác định người giấu tên này họ La!
Cho dù là thời gian, họ hay là tài năng biểu hiện ra, tất cả đều rất phù hợp.
Nhân vật như vậy tuyệt đối không thể có xuất thân là thần dân bình thường…
Lúc này, Mục Huyết Dung đã nảy sinh nghi ngờ rất lớn về La Chinh.
Người này rất có thể là một trong hai kẻ vượt biên, phần còn lại cần bản thân nàng tự xác minh.
Mặc dù đã nảy sinh nghi ngờ, nhưng trên mặt nàng vẫn không để lộ cảm xúc gì.
Hôm nay là sự kiện ngày Lăng của Nhật Manh tộc, đương nhiên nàng không thể tóm lấy La Chinh nghiêm hình tra khảo.
Hơn nữa, nàng mới chỉ nghi ngờ mà thôi.
Trong sự kiện ngày Lăng, nàng sẽ có không ít cơ hội quan sát tên nhóc này.
Một khi chứng minh được hắn là một trong những kẻ vượt biên, nàng sẽ không do dự ra tay giết chết hắn.
Trên đảo nổi, quả thực La Chinh từng nghĩ thân phận của mình sẽ có khả năng bị người nhìn thấu, dẫn đến bị nghi ngờ.
Chỉ là sau khi cân nhắc một số thứ, hắn cảm thấy khả năng này không cao lắm.
Hơn nữa, sau sự kiện ngày Lăng, hắn sẽ lập tức rời khỏi đảo nổi và đi vào cấm địa.
Hắn không ngờ Mục Huyết Dung đã từng có cuộc trò chuyện với Mục Hải Cực.
Phán đoán của Mục Hải Cực đã làm tăng sự cảnh giác của Mục Huyết Dung.
Vì vậy khi La Chinh vừa lộ mặt thì đã bị Mục Huyết Dung theo dõi.
Trong thời gian chờ đợi, người Nhật Manh tộc lần lượt chèo thuyền nhỏ qua đây đón người.
Sau khi chờ đợi một lúc, mới có sáu bảy người Nhật Manh tộc đi tới, chắp tay với những người ở đây.
Người Nhật Manh tộc dẫn đầu khách sáo nói: “Hôm nay là sự kiện ngày Lăng, chúng tôi rất vinh dự khi có thể mời các thần đến đây.
Mời các vị đi theo ta…”
Dưới sự chỉ dẫn của những người Nhật Manh tộc này, tất cả các thần mới rời khỏi cảng, xuất phát đi vào trong hòn đảo.
Nhìn từ bên ngoài, đảo nhỏ của Nhật Manh tộc vô cùng bình thường.
Môi trường xung quanh cũng giống như môi trường sinh sống của thần dân trong Thần Vực.
Nhưng bắt đầu từ lúc bước vào hòn đảo nhỏ này, dường như có thể cảm nhận được quy tắc thời gian tỏa ra mạnh mẽ ở khắp nơi.
Từ một cây nhỏ không thu hút cho đến nham thạch ở quanh đảo…
Biển Thời Gian có thể xé rách mọi thứ, nhưng hòn đảo nhỏ này lại có thể chống lại sức tàn phá của biển Thời Gian.
Ngay từ ban đầu nó đã vô cùng kỳ lạ, có lẽ khu định cư của Nhật Manh tộc cũng là quần đảo duy nhất trên biển Thời Gian.
Theo hướng dẫn của người Nhật Manh tộc, mọi người đi đến một không gian rộng lớn và bằng phẳng.
Xung quanh khu đất trống đã chật kín người Nhật Manh tộc thuộc mọi lứa tuổi.
Bọn họ đều nằm bò trên mặt đất một cách thành kính, không có bất kỳ ai ngẩng đầu lên.
Bọn họ đang tế bái chín tòa tháp đá có hình dạng độc đáo ở giữa vùng đất trống.
Chương 1898: Cung nghênh các vị thánh
Giữa chín tòa tháp này có khoảng cách xen kẽ một trượng.
Hoa văn trên tháp phức tạp huyền ảo, tỏa ra lực quy tắc thời gian cực kỳ mãnh liệt“Hình như chín tòa tháp này có thể ghép lại thành một tòa” La Chinh ngẩng đầu cẩn thận quan sát.
Hoa văn trên mỗi tòa tháp đều bị đứt gãy, nhưng các chỗ đứt gãy này lại đều có thể kết nối với một tòa tháp khác.
Nói cách khác, nếu xê dịch chín tòa tháp lại gần nhau thì có thể ghép thành một hoa văn hoàn chỉnh…
Người Nhật Manh tộc có mặt ở đây đều đang tế bái chín tòa tháp này.
Hoàn cảnh xung quanh nghiêm túc mà yên bình.
“Xin mời các vị chờ ở chỗ này, chú ý không được gây ồn ào” Một người Nhật Manh tộc nhỏ giọng nói.
Các thần của nhà quyền thế gật đầu.
Mỗi người tìm một chỗ để ngồi xuống…
Tận dụng cơ hội này, Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La vẫn luôn theo sát bên cạnh Hàm Lưu Tô liếc nhìn nhau rồi bỗng nhiên xuyên qua đoàn người, đi tới bên cạnh La Chinh, giống như hai chú chim yến nhỏ linh hoạt.
La Chinh đang cẩn thận quan sát chín tòa tháp kia, hai cô gái đột nhiên xuất hiện bên cạnh, làm hắn hơi sững sờ, bèn nhỏ giọng hỏi: “Làm sao vậy?”
“Nói mau, giữa ngươi và tỷ tỷ của ta có chuyện gì vậy?” Hàm Sơ Nguyệt nhỏ giọng hỏi.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc, nhưng trong đôi mắt linh động lại lóe lên ý cười.
“Hai ngày nay, Lưu Tô tỷ tỷ có vẻ không vui” Hàm Bích La nói.
Bị hai cô gái này chất vấn, La Chinh lộ ra nụ cười bất đắc dĩ.
Hắn cảm thấy mình không làm sai.
Hàm Lưu Tô là Trưởng công chúa nhà quyền thế, mà trên thực tế hắn là kẻ liều mạng hành động trong tối.
Nếu làm theo ý của Hàm Lưu Tô thì chỉ có hại nàng.
“Mau nói đi!” Hàm Sơ Nguyệt lớn tiếng, nhìn chằm chằm La Chinh nói.
Nhìn vẻ mặt Hàm Sơ Nguyệt, La Chinh cũng biết, nếu hôm nay không cho nàng một câu trả lời thì chỉ sợ nàng sẽ không chịu để yên.
Hắn chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, sau đó truyền âm nói: “Ta sắp rời khỏi đảo nổi rồi.
Tỷ tỷ của ngươi muốn rời đi với ta, ta từ chối rồi”
Nói sự thật cho Hàm Sơ Nguyệt cũng được, ít nhất nàng có thể khuyên Hàm Lưu Tô một chút, nhìn dáng vẻ Hàm Lưu Tô như vậy, La Chinh cũng thấy đau lòng.
Nghe vậy, đôi mắt Hàm Sơ Nguyệt mở lớn, chớp một cái, rồi quay đầu lại cẩn thận liếc nhìn tỷ tỷ.
Nàng nghiêng đầu hơi suy tư, nhìn khá đáng yêu.
Suy tư một lúc, hai mày Hàm Sơ Nguyệt nhăn lại, cũng truyền âm nói: “Ngươi dựa vào đâu mà không đồng ý! Tỷ tỷ ta không tốt sao? Nàng nguyện ý bỏ trốn cùng ngươi, vậy mà ngươi lại vô tình từ chối nàng! Loại đàn ông như ngươi…”
La Chinh tuyệt đối không ngờ Hàm Sơ Nguyệt sẽ răn dạy hắn.
Hắn há to miệng, sững sờ nhìn Hàm Sơ Nguyệt.
Hàm Bích La bên cạnh không nghe rõ, nhưng cũng biết hai người dùng truyền âm nói chuyện, bèn tỏ vẻ không vui hỏi: “Các ngươi đang nói gì đấy?”
Chờ sau khi Hàm Sơ Nguyệt trách mắng xong, La Chinh mới nói ra: “Ngươi cũng biết thân thế của ta” Vừa nói vừa chỉ tay vào mặt đất: “Cho dù ở đây, bất cứ lúc nào ta cũng đều có thể gặp nguy hiểm”
La Chinh nhận thức vô cùng rõ ràng tình cảnh của bản thân.
Chỉ cần thân phận của hắn hơi bại lộ, Mục gia liền có thể ra tay giết chết hắn…
“Tỷ tỷ ta không sợ chết” Hàm Sơ Nguyệt nhìn chằm chằm La Chinh tiếp tục nói.
“Có người làm muội muội như ngươi sao…” La Chinh dở khóc dở cười truyền âm nói.
Hàm Sơ Nguyệt lại suy nghĩ một chút.
Vừa rồi nàng tức giận hoàn toàn là do cảm tính.
Tuy nói nàng đã là võ giả chứng thần, nhưng bản thân mới chỉ là đứa trẻ mười mấy tuổi mà thôi.
Nếu lý trí ngẫm lại, nàng cũng cảm thấy tỷ tỷ không thể rời đi cùng La Chinh.
“Cho dù ngươi làm đúng thì ngươi cũng không thể từ chối tỷ tỷ” Cuối cùng nàng vẫn nói như thế.
La Chinh biết không thể nói chuyện được với cô gái này, bèn dứt khoát không nói nữa.
Nhưng ngay lúc này, một nhóm người Nhật Manh tộc xuất hiện ở đầu khác của quảng trường bằng phẳng.
Người Nhật Manh tộc bình thường ăn mặc vô cùng tùy ý.
Đại đa số đều dùng vải nâu xám quấn lên người, rất nhiều đàn ông Nhật Manh tộc để trần nửa trên quanh năm suốt tháng.
Nhưng nhóm người Nhật Manh tộc này lại mặc trang phục hoa mỹ.
Mặt ngoài của những trang phục này có hoa văn màu sắc rực rỡ chậm rãi lưu chuyển, còn tỏa ra sức mạnh quy tắc thời gian, cũng không biết là dùng loại vải nào dệt thành.
“Những người này… là thần trong Nhật Manh tộc?” Ánh mắt La Chinh quét qua, trong mắt hiện ra vẻ kinh ngạc.
Người Nhật Manh tộc La Chinh tiếp xúc đều chỉ là thần dân.
Còn mỗi người trong nhóm này đều nắm giữ tu vi tinh thâm, khí thế toát ra hoàn toàn khác với người Nhật Manh tộc bình thường.
Điểm giống duy nhất là những người Nhật Manh tộc này cũng là “người mù”.
Hơn mười vị Nhật Manh tộc này xếp hàng ngang hai bên quảng trường, tu vi cũng xếp từ cao xuống thấp.
Phía ngoài cùng là thần cấp thấp và phía bên trong là thần cấp cao, cùng với thần đại viên mãn!
Ngay chính giữa có một vị thần đại viên mãn chậm rãi đi ra.
Sau khi vị thần đại viên mãn Nhật Manh tộc này nhìn qua một vòng, liền nhắm chặt hai mắt lại nhẹ giọng nói: “Hôm nay là sự kiện ngày Lăng của Nhật Manh tộc, đặc biệt hoan nghênh các Thánh Hoàng đảo nổi đã đến!”
Dứt lời, thần đại viên mãn Nhật Manh tộc đặt hai tay lên ngực.
Đây là lễ tiết cao nhất Nhật Manh tộc.
Sau khi ông ta nói xong, âm thanh này liền phiêu tán đi…
“Thánh Hoàng cũng tới tham gia?” La Chinh hơi sững sờ.
Ban đầu, hắn nghĩ rằng mặc dù địa vị của Nhật Manh tộc đặc biệt, song chắc không thể mời tất cả các Thánh Hoàng của nhà quyền thế đến chứ? Có lẽ bọn họ là một phần không thể thiếu trong biển Thời Gian, nhưng xét cho cùng cũng chỉ là người đưa đò mà thôi, chỉ là một đám người chèo thuyền.
Dường như sự hiểu biết của bản thân vẫn còn tương đối nông cạn.
Địa vị Nhật Manh tộc có thể còn cao hơn so với tưởng tượng của hắn.
“Phần phật…”
Bỗng nhiên trong lúc đó, một trận gió nổi mạnh nổi lên trên hòn đảo này.
Những đám mây lành lần lượt nở ra vô tận, dường như có bảo bối kỳ lạ được sinh ra, giống như điềm lành được ban xuống vậy.
Trong nháy mắt, một người đàn ông mặc hoàng bào xuất hiện trên bầu trời hòn đảo.
Trên biển Thời Gian không được phép bay, vì thế thần cấp cao không thể bay qua biển Thời Gian.
Trong biển Thời Gian cấm xuyên qua không gian, nên đại viên mãn cũng không thể dùng dịch chuyển không gian, nhưng người đàn ông mặc hoàng bào này lại hoàn toàn không bị hạn chế!
“Thánh nhân!”
La Chinh ngước nhìn người đàn ông mặc hoàng bào, cảm nhận khí thế phi phàm kia.
Đây không phải lần đầu tiên hắn nhìn thấy thánh nhân…
Lần đầu tiên hắn gặp được thánh nhân chắc là trong Tàng Thư Các của Tiên Phủ.
Lúc sư phụ nhận hắn làm đồ đệ, hắn liền gặp được Cố Bắc, Bắc Thánh.
Sau đó hắn còn gặp được Cưu Thánh, Tượng Thánh trong cấm địa Luyện Thần.
Cuối cùng còn gặp được Mục Hải Cực và cha La Tiêu của hắn.
Nhưng những thánh nhân mà hắn gặp đều không xuất hiện bằng bản thể.
Bọn họ hoặc là một ấn ký Linh Hồn, hoặc là hóa thân trong cơ thể được đặt ở thế giới đó, mà Mục Hải Cực và La Tiêu, chỉ là hai luồng khí hồn mà thôi.
Sau khi người đàn ông mặc hoàng bào kia xuất hiện, thần đại viên mãn Nhật Manh tộc hành lễ một cái, vuốt cằm nói: “Cung nghênh Ý Thánh!”
“Ý Thánh… là thánh nhân nhà nào?” La Chinh yên lặng hỏi Hàm Sơ Nguyệt bên cạnh.
Dường như Hàm Sơ Nguyệt vẫn còn thấy rất bất mãn với La Chinh, nàng chỉ lườm hắn một cái, không nói lời nào…
Ngược lại Hàm Bích La bên cạnh che miệng cười nói: “Là Thánh Hoàng Triệu gia, Triệu Vô Ý, người ngoài đều gọi là Ý Thánh”
Triệu Vô Ý trên trời gật đầu.
Trong nháy mắt, thân hình đó biến mất, sau đó xuất hiện lơ lửng giữa không trung phía trên quảng trường.
Ý Thánh Triệu gia vừa xuất hiện, lại có một đám mây đỏ cuồn cuộn kéo tới từ phía chân trời.
Đợi sau khi mây đỏ kia dừng lại, có một người đàn ông vạm vỡ đi ra từ trong đó.
Thần đại viên mãn Nhật Manh tộc lại gật đầu hành lễ, khách sáo nói: “Cung nghênh Luân Thánh!”
Mặt người đàn ông vạm vỡ kia đỏ lừ lừ, chỉ cười ha ha: “Khách sáo rồi, khách sáo rồi” Nói xong, Đường Luân cũng đáp xuống, ngón tay xoa nhẹ một cái.
Từng tia lửa đan xen, tạo thành một ngai lửa lớn lơ lửng giữa không trung, mà Đường Luân thì lại đặt mông ngồi lên đó.
La Chinh từng nghe thấy giọng nói của Đường Luân này một lần trong đấu trường của các vị thần.
Vũ Thái Bạch cấm Đường gia bước vào núi Bất Chu, tính tình Đường Luân nóng nảy từng tranh luận với Vũ Thái Bạch một phen.
Ngọn lửa chứa trong ngai lửa kia vô cùng kỳ lạ.
Sau khi La Chinh liếc mắt nhìn thì cảm thấy trái tim đập thình thịch liên hồi.
Hắn biết ngọn lửa kia được tạo thành từ thần đạo Sồ Hỏa, đạo uẩn trong đó rất kinh người.
Nhưng thánh nhân đã kiểm soát thần đạo một cách thành thạo điêu luyện, cho dù lơ lửng ở độ cao hơn mười trượng so với mọi người, cũng không có chút nhiệt lượng nào tỏa ra.
Nếu không sợ rằng toàn bộ hòn đảo đã biến thành biển lửa.
Nhìn dáng vẻ Đường Luân như vậy, dường như cũng là dùng thần đạo Sồ Hỏa để được phong thánh.
La Chinh không biết Đường Luân tu thần đạo Sồ Hỏa đến bước nào, nếu sử dụng thước Vô Lượng hấp thụ đạo uẩn trong ngọn lửa này thì chẳng phải là được lợi ích vô cùng lớn rồi sao?
Nghĩ thì nghĩ, La Chinh cũng không dám manh động.
Chương 1899: Tộc trưởng Nhật Manh tộc
Năng lực cảm giác của những thánh nhân này mạnh mẽ khôn lườngNhỡ may bị Đường Luân phát hiện manh mối gì, bản thân sẽ gặp nguy hiểm.
Sau khi Thánh Hoàng Đường gia Đường Luân xuất hiện, Thánh Hoàng của các nhà quyền thế khác như Phương gia, Tần gia, Lý gia… cũng nối tiếp nhau xuất hiện.
Thánh Hoàng của các nhà quyền thế lần lượt xuất hiện, đương nhiên trong đó cũng bao gồm Thánh Hoàng Hàm gia Hàm Thanh Đế.
Bắt đầu từ Lãnh gia xếp hạng thứ tư trở xuống, những nhà quyền thế này đều chỉ có một vị Thánh Hoàng.
Nhưng ba nhà quyền thế xếp đầu tiên thì lại không giống.
Ví dụ như trong gia tộc Huyền Nguyệt phân ra ba thế lực lớn, chia làm giáo phái Huyền Nguyệt, điện Chiến Thần, lầu Thiên Hồn.
Mà mỗi người đứng đầu ba thế lực lớn này đều là một vị thánh nhân.
Kiếm tộc còn xuất hiện bốn ông lão áo đen, nghĩa là tộc họ có bốn vị thánh nhân…
“Nhà quyền thế xếp hạng thứ hai, thứ ba trên đảo nổi thì đã có ba, bốn vị thánh nhân, sức mạnh thực sự vượt xa nhà quyền thế bình thường rồi.
Không biết Đông Phương gia có mấy vị thánh nhân…” La Chinh ngước nhìn bầu trời, trong lòng thở dài nói.
Chính vào lúc này, bỗng nhiên bầu trời tối sầm lại, trong tích tắc dường như trời đất mất đi ánh sáng, tất cả mọi người không thể nhìn thấy cái gì.
Nhưng thời gian này diễn ra rất ngắn.
Đợi đến khi mọi người khôi phục thị giác, trên bầu trời đã xuất hiện một người…
Người đó mặc áo đen, mái tóc dài phiêu dật, nhìn qua vô cùng tuấn tú, dường như là sự hợp nhất của người đàn ông cương nghị và người phụ nữ dịu dàng.
“Cung nghênh Quân Thánh” Đại viên mãn của Nhật Manh tộc chắp tay nói.
Lần này La Chinh chưa kịp mở miệng, Hàm Bích La đã sớm giảng giải cho La Chinh: “Đông Phương Thuần Quân, Thánh Hoàng của Đông Phương gia.
Hắn được coi là người đứng đầu trong các Thánh Đường”
La Chinh nhìn về phía Đông Phương Thuần Quân kia, khẽ gật đầu.
Nãy giờ Hàm Sơ Nguyệt không nói gì, bỗng nhiên không nhịn được, lại yên lặng truyền âm nói: “Thực ra sau khi ta và tỷ tỷ trở lại đảo nổi thì đã điều tra một vài thứ.
Lúc trước, sau khi cha ngươi thua Đông Phương Thuần Quân, Mục Hải Cực mới có cơ hội giết cha ngươi”
Nghe Hàm Sơ Nguyệt nói, sắc mặt La Chinh vẫn bình tĩnh như trước, chỉ nhẹ nhàng “ừm” một tiếng, đồng thời nhìn chằm chằm Đông Phương Thuần Quân, giống như muốn khắc sâu người này vào trong đầu.
Từ lâu, nội tâm hắn đã mơ hồ đoán được.
Một Mục gia tuyệt đối không thể nhắm vào thế lực của cả ba người La Tiêu, Cố Bắc và Cưu Thánh trong Thần Vực được.
Nếu như nói ai có thể diệt La gia, sợ rằng chỉ có những nhà quyền thế như gia tộc Huyền Nguyệt, Kiếm tộc và Đông Phương gia.
Nếu Đông Phương Thuần Quân này là cá mè một lứa với Mục Hải Cực thì chắc chắn năm đó không thể thiếu được ông ta.
Sau khi vị thánh nhân cuối cùng Đông Phương Thuần Quân xuất hiện, tiếp theo lại có hơn mười người khác cùng xuất hiện, nhưng những người này là á thánh của các nhà quyền thế.
Nhà quyền thế nhất định phải có một vị thánh nhân trấn thủ, nhưng không phải mỗi nhà quyền thế đều có á thánh.
Dù sao á thánh cũng có cơ hội tiến vào Thánh Cảnh, trở thành thánh nhân, nên vô cùng quý giá đối với nhà quyền thế.
Trong ba mươi sáu nhà quyền thế thì chỉ có khoảng chừng một nửa nhà quyền thế có á thánh.
Những á thánh này nhanh chóng ngồi vào vị trí.
Đương nhiên, vị trí của các á thánh phải thấp hơn các thánh nhân một tầng.
Hàm Cửu Di cũng ở trong đó.
Khi nàng dịch chuyển không gian đến đây, ánh mắt nàng có quét qua phía dưới một lượt.
Nhìn thấy La Chinh trong đám người, khóe miệng nàng hơi mỉm cười.
Tên nhóc này vẫn đúng là không sợ chết…
Thánh nhân và á thánh đều đã đến đông đủ, vị đại viên mãn Nhật Manh tộc kia nhắm mắt lại hỏi: “Vì sao không thấy Cực Thánh?”
Thánh nhân Đường gia Đường Luân nghe vậy, cười ha ha: “Cách đây không lâu, lão già kia ra tay công kích vũ trụ của La Tiêu, bị bảng đá thống trị giáng xuống trừng phạt, hiện tại còn đang phải tự kiểm điểm!”
“Tính tình của Mục Hải Cực vẫn chẳng hề thay đổi, quá kích động” Thánh nhân Tần gia cười khà khà nói.
“Hay là vẫn nhớ mãi không quên chuyện năm đó, nên mới cấp bách diệt trừ La Tiêu như vậy?” Một vị thánh nhân khác phụ họa nói.
La Chinh chú ý đến, mấy thánh nhân giao lưu với nhau đều thuộc quan hệ liên minh nhà quyền thế, cũng chính là những nhà bị Vũ Thái Bạch nhằm vào kia.
Còn thánh nhân của những nhà quyền thế khác thì lại giữ yên lặng, ví dụ như thánh nhân của gia tộc Huyền Nguyệt với thánh nhân Kiếm tộc, bọn họ đều là mặt vô cảm.
“Nhưng Tiêu Thánh chỉ làm những chuyện ông ấy được giao mà thôi.
Nếu La Tiêu đã ngã xuống thì vũ trụ Đại Diễn kia không cần phải tồn tại nữa.
Sớm xóa bỏ nó cũng là một chuyện tốt” Ngay vào lúc này, Hàm Thanh Đế phụ họa nói.
Một số thánh nhân hơi lộ vẻ kỳ quái, ngược lại thánh nhân của Lãnh gia Lãnh Diệu cười hì hì: “Thanh Đế nói có lý”
Hàm Thanh Đế cũng coi như là một truyền kỳ trong Thần Vực.
Hiện tại, xem ra là quyết tâm dựa vào liên minh nhà quyền thế do Đông Phương gia lãnh đạo…
Hàm Sơ Nguyệt cẩn thận nhìn La Chinh bên cạnh một chút.
Đương nhiên, nàng hiểu tâm tình của La Chinh.
Thực ra, trong lòng mọi người Hàm gia cũng cảm thấy khó chịu nghe Hàm Thanh Đế nói.
Những tinh anh của Hàm gia luôn lấy Hàm gia làm kiêu ngạo, nhưng hiện tại Thánh Hoàng đại nhân lại muốn nịnh nọt người khác.
Như vậy thì những tinh anh của các nhà quyền thế khác sẽ đối xử với Hàm gia bọn họ như thế nào?
“Nếu Cực Thánh không thể đến, vậy không cần chờ đợi nữa” Đại viên mãn Nhật Manh tộc gật đầu, lập tức xoay người quỳ lạy nơi sâu trong hòn đảo.
Đồng thời, tất cả người Nhật Manh tộc cũng nằm rạp trên mặt đất, cùng bái về một hướng.
“Xin mời tộc trưởng đại nhân chủ trì sự kiện ngày Lăng…” Vị đại viên mãn Nhật Manh tộc lớn tiếng nói.
Tộc trưởng Nhật Manh tộc?
La Chinh cũng nhìn theo hướng đó, trong lòng có một chút chờ mong, không biết là nhân vật thế nào? Chẳng lẽ cũng là một vị thánh nhân? Khả năng này rất lớn.
Nếu không thì dựa vào đâu mà các Thánh Đường lại nể mặt Nhật Manh tộc như vậy, tham gia sự kiện của bộ tộc bọn họ? Chỉ bằng Nhật Manh tộc có thể đưa đò trên biển Thời Gian ư?
Nếu nhà quyền thế đã có thể xây dựng con đường truyền tống dẫn tới các cấm địa lớn thì hoàn toàn cũng có thể xây dựng con đường truyền tống trực tiếp dẫn tới từng nơi trong Thần Vực, chỉ cần sửa chữa quy tắc trên bảng đá thống trị là được rồi…
Chỉ chốc lát sau, La Chinh liền nhìn thấy một cô gái mặc áo lót màu trắng.
Cô gái này đi chân trần, bước đi cực kỳ chậm rãi.
Nhìn theo nàng ta không ngừng tới gần, La Chinh mới phát hiện trên mặt nàng ta đeo một tấm mặt nạ có tạo hình kỳ quái.
Mặt nạ che khuất hoàn toàn khuôn mặt nàng ta.
Những điều này đều không quan trọng.
Khi La Chinh nhìn thấy cô gái này, hắn liền cảm thấy dường như nàng ta không phải sự tồn tại chân thực.
Lúc nàng ta chậm rãi đi tới, thân hình như ánh nến bị gió đêm thổi, như có như không.
Cảm giác này vô cùng quái dị, thật sự giống như nàng ta đang ở một không gian khác, xuyên tới xuyên lui.
Chớp mắt một cái liền biến mất, chớp mắt cái nữa lại xuất hiện, liên tục nhiều lần như vậy, khiến người ta có cảm giác mịt mờ.
Càng khiến La Chinh cảm thấy kinh ngạc là sau khi cô gái này xuất hiện, hầu như tất cả thánh nhân, á thánh có mặt tại hiện trường đều đứng dậy chắp tay hành lễ với cô gái này!
Không phải thánh nhân là sự tồn tại chí cao vô thượng trong Thần Vực sao?
Nhìn dáng vẻ này, không lẽ địa vị của cô gái này còn cao hơn mọi người sao?
Hắn thấy vô cùng khó hiểu, quay đầu nhìn Hàm Sơ Nguyệt bên cạnh, lại truyền âm hỏi: “Tộc trưởng Nhật Manh tộc này có lai lịch ra sao? Chỉ là một thần dân mà thôi, vì sao các thánh đều phải hành lễ với nàng ta?”
Hàm Sơ Nguyệt cười nhạt: “Bởi vì tộc trưởng Nhật Manh tộc có quyền sinh quyền sát đối với mọi sinh linh trong Thần Vực!”
“Mọi sinh linh? Ngay cả thánh nhân cũng vậy sao?” La Chinh kinh ngạc hỏi.
Hàm Sơ Nguyệt gật đầu: “Đúng vậy.
Cho dù là quyền sinh quyền sát thánh nhân cũng ở trên tay nàng ta”
“Sao có thể có chuyện đó? Nàng ta có sức mạnh này sao?”
La Chinh khó có thể tin.
Dưới cái nhìn của hắn, một vị thánh nhân tùy tiện phất tay một cái, chỉ sợ có thể khiến toàn bộ Nhật Manh tộc biến mất.
“Ừm” Hàm Sơ Nguyệt lộ vẻ đương nhiên: “Trong số những người ở đây, chỉ có ba người nàng ta không giết được.
Toàn bộ vũ trụ chỉ có bảy, tám người nàng ta không thể giết chết.
Những người khác đều không có khả năng chống trả trước mặt nàng ta”
“Làm sao nàng ta làm được?” La Chinh không thể tưởng tượng hỏi.
“Ngươi đoán xem?” Hàm Sơ Nguyệt chớp đôi mắt đẹp, cười nói.
Nhật Manh tộc là chủng tộc vô cùng thần bí trong Thần Vực.
Nhưng Hàm Sơ Nguyệt là nòng cốt của Hàm gia nên sẽ có chút cơ hội hiểu rõ một ít bí mật mà người đời khó có thể biết được.
Hoặc là nói, những chuyện này không còn là chuyện bí mật gì đối với đệ tử nòng cốt nhà quyền thế.
Chương 1900: Kiếm thời gian của các vị thần
“Thật sự không đoán ra” La Chinh bất đắc dĩ lắc đầu.
Thần thông có thể tùy ý giết tất cả mọi người, La Chinh thực sự khó có thể tưởng tượng raHàm Sơ Nguyệt nhìn cô gái mặc áo trắng kia hỏi: “Ngươi không cảm thấy trạng thái của nàng ta rất kỳ quái sao?”
La Chinh gật đầu.
Bóng người của cô gái mặc áo trắng này lúc ẩn lúc hiện, dường như bất cứ lúc nào cũng có thể tiêu tan.
“Nàng ta không phải sự tồn tại chân thực ở thế giới này, nàng ta sống trong thời gian” Hàm Sơ Nguyệt truyền âm nói.
“Sống trong thời gian?” Ánh mắt La Chinh lóe lên, không hiểu lắm về lời của Hàm Sơ Nguyệt.
La Chinh từng tìm hiểu quy tắc thời gian trong vũ trụ, nhưng cho dù các võ giả thi triển quy tắc thời gian, hay là các thần sử dụng quy tắc thời gian thì đều chỉ có thể cố trì hoãn thời gian trôi đi.
Dường như chỉ vận dụng quy tắc thời gian đơn giản nhất…
Những thứ như thời gian, quá mức huyền ảo, cũng quá khó để nắm giữ.
“Ừm, tộc trưởng Nhật Manh tộc có thể đi xuyên qua biển Thời Gian bất kỳ lúc nào, tùy ý trở về bất kỳ khoảng thời gian nào và thay đổi quá khứ” Hàm Sơ Nguyệt nói: “Nói cách khác, nàng ta có thể quay ngược toàn bộ thời gian của Thần Vực”
“Cái gì!” Con mắt La Chinh lập tức trợn lớn.
Tuy La Chinh cảm thấy điều Hàm Sơ Nguyệt nói khó mà tin nổi, nhưng thái độ của các thánh nhân đã chứng minh vấn đề này: “Sức mạnh như vậy thật sự quá kinh khủng…”
“Hiện tại đã rõ chưa?” Hàm Sơ Nguyệt thản nhiên nói: “Vì thế trên lý thuyết, nàng ta có thể giết bất kỳ người nào trong Thần Vực.
Nhưng không phải là không có hạn chế, mỗi một lần nàng ta quay ngược thời gian, đều phải trả cái giá không nhỏ”
Các thánh nhân ở đây thực sự rất mạnh, có lẽ cô gái này không phải đối thủ của các vị thánh này.
Nhưng nàng lại có thể quay ngược thời gian đến bất cứ thời điểm nào.
Nàng ta có thể trở lại quá khứ!
Những thánh nhân này đã vượt qua vô số kỷ nguyên thần.
Sau khi trải qua tôi luyện và cơ duyên vô hạn mới có thể thành thánh nhân.
Nàng ta chỉ cần trở lại mấy trăm thậm chí mấy nghìn kỷ nguyên thần trước đó.
Khi đó những thánh nhân này mới chỉ là thần dân bình thường, thậm chí là đứa trẻ mới được sinh ra trong Thần Vực này mà thôi.
Sau khi giết chết thánh nhân tại khoảng thời gian đó thì thánh nhân của hiện tại cũng sẽ biến mất…
Đây chính là năng lực cực mạnh của cô gái áo trắng.
Tuy La Chinh cảm thấy lời Hàm Sơ Nguyệt nói khó mà tin nổi, nhưng thái độ của các thánh nhân đã nói lên tất cả.
Nhất định là có lý do nào đó giải thích cho thái độ của những sự tồn tại đỉnh cao này trong Thần Vực đối với cô gái mặc áo trắng đó.
“Đây là sức mạnh của thần đạo Thời Gian sao?” La Chinh vẫn còn hơi nghi ngờ.
Nếu sức mạnh này là thần thông được tu luyện từ thần đạo Thời Gian thì nó quá mạnh mẽ rồi, bởi vì vốn dĩ thần thông này là không thể kháng cự.
Không ai có thể vừa sinh ra đã lớn mạnh như thế.
Cho dù thánh nhân lợi hại đến đâu cũng từng có lúc yếu ớt.
Nếu thần đạo Thời Gian thật sự lợi hại như vậy, vậy cũng không cần tu luyện thần đạo khác…
“Đương nhiên không phải” Hàm Sơ Nguyệt lắc đầu: “Trong thần đạo Thời Gian thực sự cũng có năng lực ‘quay ngược thời gian’, nhưng chiêu đó trong thần đạo chỉ có thể dùng với bản thân, thân thể của chính mình.
Nàng ta thì lại có thể dùng với toàn bộ Thần Vực”
“Vậy làm sao nàng ta lại làm được?” La Chinh tiếp tục hỏi.
“Bởi vì biển Thời Gian cũng là một cấm địa lớn, mà nàng ta kiểm soát biển Thời Gian, giành được ‘kiếm thời gian của các vị thần’.
Sức mạnh của nàng ta bắt nguồn từ thanh kiếm điều khiển biển Thời Gian này” Hàm Sơ Nguyệt nói.
“Biển Thời Gian là một cấm địa lớn…” Câu trả lời của Hàm Sơ Nguyệt lại nằm ngoài dự kiến của La Chinh.
Biển Thời Gian là một cấm địa.
Đó là bí mật đối với đại đa số các thần trong Thần Vực.
Rất nhiều đệ tử nhà quyền thế đều không biết.
Đệ tử nhà quyền thế biết được việc này hầu như đều thông qua sự kiện ngày Lăng.
Hàm Sơ Nguyệt cũng là lần đầu tiên tham gia sự kiện ngày Lăng, nhưng nàng và Hàm Lưu Tô có địa vị khá cao tại Hàm gia, nên không khó để hiểu rõ những chuyện này.
Hơn nữa, Hàm Thương Yên đã là lần thứ hai được mời tới sự kiện ngày Lăng, có vài thứ cũng sẽ sớm báo cho hai tỷ muội.
“Chẳng trách…” La Chinh gật đầu.
Lúc trước La Chinh đã nghi ngờ.
Nếu dựa theo bản tính của các thánh nhân nhà quyền thế, sợ là đã xua đuổi đám người Nhật Manh tộc trên biển Thời Gian từ lâu, thậm chí là giết chết.
Lúc rời khỏi biển Thời Gian cần phụ thuộc vào người Nhật Manh tộc đưa đò, hiệu suất thấp như thế, làm sao các nhà quyền thế có thể nhẫn nại?
Xét cho cùng vẫn là bắt buộc phải làm vậy mà thôi…
Trên thực tế vào những ngày đầu, khi các nhà quyền thế đến biển Thời Gian đã từng xảy ra mâu thuẫn với Nhật Manh tộc.
Lúc mới đầu, trên biển Thời Gian chỉ có sáu nhà quyền thế.
Sau đó, một vị lên cấp thánh nhân đã dẫn theo gia tộc của mình thành lập đảo nổi, gia nhập biển Thời Gian.
Lúc đó, vị mới lên cấp thánh nhân này cũng hăng hái, không chịu chấp nhận đám người Nhật Manh tộc này, thậm chí còn ra tay giết chết năm, sáu mươi người Nhật Manh tộc đưa đò.
Khi đó, sáu nhà quyền thế đều không tỏ thái độ với chuyện này.
Bọn họ cảm thấy người Nhật Manh tộc thần bí và quỷ dị, tốt nhất không nên trêu chọc.
Sau đó, vị thánh nhân kia bất ngờ biến mất một cách kỳ lạ vào một ngày nào đó.
Không chỉ bản thân thánh nhân biến mất mà ngay cả vũ trụ do vị thánh nhân này xây dựng cũng biến mất.
Vũ trụ khổng lồ, cho dù hoàn toàn tan vỡ cũng cần mất mấy nghìn năm, đó là một quá trình chậm rãi.
Nhưng chỉ trong một đêm, cả thánh nhân và vũ trụ ông ta xây dựng đều biến mất, điều này quá quỷ dị.
Cũng là lần đó, khi Nhật Manh tộc sự kiện ngày Lăng mời sáu thánh nhân nhà quyền thế, các thánh mới lần đầu tiên nhìn thấy tộc trưởng Nhật Manh tộc.
Vị nữ tộc trưởng đeo mặt nạ này báo cho các thánh nhân biết, là nàng ta đã ra tay giết chết vị mới lên cấp thánh nhân kia…
Phải biết rằng, sau khi phong thánh thì có một đạo lý được công nhận.
Đó chính là vũ trụ còn thì thánh nhân không chết.
Sau khi vũ trụ hình thành, sinh mệnh của thánh nhân đã nối liền một thể với vũ trụ.
Lẽ ra cô gái tộc trưởng này không thể lặng yên không tiếng động giết chết một vị thánh nhân.
Không chỉ nữ tộc trưởng không làm được, mà bất kỳ người nào cũng đều không làm được.
Vì vậy, sau khi Mục Hải Cực giết chết La Tiêu, còn phải tiếp tục phát động chiến tranh vũ trụ với vũ trụ Đại Diễn.
Cho dù khi đó vẫn chưa có các Thánh Đường, cũng chưa lập ra quy tắc chiến tranh giữa thánh nhân và thánh nhân, nhưng vũ trụ khổng lồ như vậy, cho dù thánh nhân muốn hủy diệt cũng không phải chuyện trong thời gian ngắn.
Nhưng vị nữ tộc trưởng này rất dễ dàng chứng minh sức mạnh của nàng ta.
Trong ngày Lăng, có một vị thánh nhân trong đó mang theo một thanh bảo kiếm bên người.
Cấp bậc của thanh bảo kiếm này không phải sự tồn tại đỉnh cao.
Nhưng thánh nhân này quen dùng một thanh bảo kiếm, hiện tại mặc dù không có tác dụng lớn, nhưng vẫn đeo bên người.
Sau khi nữ tộc trưởng rời khỏi sự kiện ngày Lăng không lâu, bảo kiếm của vị thánh nhân kia liền biến mất.
Cùng lúc đó, vị thánh nhân kia cũng kinh hãi đến biến sắc.
Chờ đến khi nữ tộc trưởng lại xuất hiện, thánh nhân vẫn trợn tròn mắt, sững sờ nhìn chằm chằm nữ tộc trưởng, lẩm bẩm nói: “Ngươi, ngươi…”
Lúc này, trong tay nữ tộc trưởng lại có một thanh bảo kiếm, chính là thanh bảo kiếm kia của thánh nhân.
Thánh nhân khác đều tỏ rõ vẻ nghi ngờ, không biết giữa thánh nhân và nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc biểu diễn trò xiếc gì.
Sau đó mới biết được, trong đầu thánh nhân kia có thêm một đoạn ký ức.
Nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc trở lại bốn mươi kỷ nguyên thần trước, lúc đó thánh nhân này vẫn còn là thần cấp thấp, bị cô gái tộc trưởng này cướp đi thanh bảo kiếm kia.
Thậm chí, nữ tộc trưởng còn nói với ông ta một câu, ý tứ đại khái là bốn mươi kỷ nguyên thần sau gặp lại.
Lúc này các thánh mới hiểu được, nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc có thần thông mạnh cỡ nào.
Thánh nhân bất tử bất diệt, dường như thành chuyện cười trước mặt nàng ta.
Cũng vì như thế, những người Nhật Manh tộc này mới bình yên lái thuyền nhỏ của mình rong ruổi trên biển Thời Gian, không có bất kỳ nhà quyền thế nào dám trêu chọc chủng tộc này.
“Nhưng ngươi vừa nói, không phải là nàng có thể giết chết được tất cả mọi người?” La Chinh lại hỏi.
“Ừm, nghe nói nàng không giết được Thánh Hoàng của Đông Phương gia” Hàm Sơ Nguyệt nói: “Không biết Đông Phương Thuần Quân dùng thủ đoạn gì, ông ta ẩn giấu toàn bộ tung tích của mình trong Thần Vực.
Vì thế nữ tộc trưởng không thể quay ngược đến quá khứ của hắn.
Còn rốt cuộc Đông Phương Thuần Quân dùng thủ đoạn gì thì ta không biết.
Chỉ biết nàng ta không thể giết được Đông Phương Thuần Quân”
Những chuyện này chỉ là nàng nghe nói được, tình hình cụ thể trong đó nàng cũng không rõ lắm…
Lúc Hàm Sơ Nguyệt nhỏ giọng giảng giải, nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc đã đi chân trần tới dưới chín tòa tháp kia.
Nàng ta duỗi tay nhỏ mảnh khảnh ra, vung nhẹ sang hai bên.
Chín tòa tháp kia bắt đầu di chuyển chậm về giữa, dựa vào lẫn nhau, đồng thời hình thành một bức tranh ngôi sao quỷ dị.
Trong bức tranh kia có chín ngôi sao, màu của từng ngôi sao không giống nhau, mà ngôi sao ở giữa có màu lam nhạt.
“Lần này là Thủy Diệu Thiên Tinh Lăng Nhật” Nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc thản nhiên nói.
Nói xong, nàng ta đưa tay vỗ nhẹ một cái lên ngôi sao kia…
La Chinh chợt cảm thấy ánh sáng tối đi, ngẩng đầu nhìn mới phát hiện trên bầu trời đã xuất hiện một ngôi sao màu lam nhạt.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Vấn Đạo Hồng Trần [Tiên Tử Thỉnh Tự Trọng] [Dịch] Vấn Đạo Hồng Trần [Tiên Tử Thỉnh Tự Trọng]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Van-Dao-Hong-Tran-Tien-Tu-Thinh-Tu-Trong-Audio.jpg)


