[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 382 : Cứu người (c1906-c1910)
❮ sautiếp ❯Chương 1906: Cứu người
Những tinh anh các nhà quyền thế có niềm kiêu ngạo của chính mình, suy cho cùng nợ ơn huệ người khác thì phải báo đápNhưng đối mặt với một đống chi chít oán linh Thời Gian, lao ra chính là muốn chết.
Ai lại bằng lòng lấy tính mạng của mình ra đùa giỡn?
“Phương Ẩn… Ngươi còn con rối không?” Có thần hỏi.
Vừa nãy Phương Ẩn dùng con rối trong tay, thành công dẫn đi một đám oán linh Thời Gian.
Nhưng con rối hắn phái đi ra ngoài đều bị cắt thành mảnh nhỏ, hỏng hết toàn bộ.
“Có, nhưng vô dụng” Phương Ẩn nói.
Hắn quả thật còn có mấy con rối rất mạnh, thậm chí có một con rối Thái Ất Kim, con rối này còn mạnh hơn bản thân hắn rất nhiều.
“Đúng vậy, đám oán linh Thời Gian kia chặn ở cửa, dù có con rối cũng chẳng có tác dụng gì” Hàm Thương Yên cau mày nói.
Phương Ẩn gật đầu.
Hắn điều khiển con rối lao ra ngoài cửa thì đương nhiên sẽ bị oán linh bò lên.
Cuối cùng, chỉ có một kết quả là con rối bị cắt thành mảnh nhỏ, hỏng hết.
“Cứu mạng!”
Chiến Minh vẫn đang bay loanh quanh trên không, đám oán linh đằng sau hắn giống như một bầy ong vò vẽ bị chọc giận, đuổi theo không biết mệt mỏi.
Chỉ cần bị một con oán linh trong đó cuốn lấy thì chắc chắn phải chết, quả thật là lúc nào cũng có thể mất mạng.
Phần lớn thần thấy tình cảnh ấy đều vô cùng lo lắng, nhưng không có biện pháp nào hay.
Ngay cả Chiến Vô Cực bên ngoài cấm địa biển Thời Gian thấy vậy cũng nhíu chặt mày lại.
Số lượng thần trong điện Chiến Thần không nhiều, nhưng vị nào vị nấy đều là tinh anh.
Chiến Minh lại là đệ tử của Chiến Vô Cực, về sau hoàn toàn có cơ hội thăng lên thành đại viên mãn.
Chiến Vô Cực tuyệt đối không muốn nhìn thấy hắn chết trong cấm địa biển Thời Gian!
Ngay lúc này, La Chinh đi thẳng tới trước cửa thần miếu Thời Gian.
Hắn vừa mới tới gần cửa, đám oán linh chi chít trước cửa lập tức nhao nhao lên.
Hàm Lưu Tô thấy hành động của hắn, ánh mắt lộ vẻ lo lắng, muốn ngăn cản, nhưng chỉ khẽ cắn môi không lên tiếng.
“La Thiên Hành, đừng đến gần mấy thứ kia quá” Hàm Bích La vội vàng nói.
La Chinh chỉ cách đám oán linh Thời Gian trước cửa có hai ba tấc, sau đó hắn nói: “Hình như chúng nó chỉ có một cách tấn công, đó là quấn lấy mục tiêu, lợi dụng sức mạnh của khe thời gian để cắt nát mục tiêu mà thôi…”
“Vấn đề là không ai có thể ngăn cản lực cắt của cái khe thời gian” Hàm Thương Yên lắc đầu nói.
“Không cần ngăn cản, có một số thứ chúng không cắt nát được” La Chinh mỉm cười.
Các vị thần đều lộ ra vẻ mặt không hiểu nhìn chằm chằm La Chinh, trong mắt Mục Ngưng cũng lóe lên vẻ tò mò, không nhịn được mở miệng hỏi: “Thứ gì mà không cắt nát được?”
“Ví dụ như chất lỏng như nước” La Chinh mỉm cười.
Sau đó, hắn nhẹ nhàng chọc nhẫn tu di, một vệt sáng vàng xuất hiện trước mặt hắn, chính là pho tượng Vạn Thú Kim Loan…
Thấy pho tượng Vạn Thú Kim Loan kia, trong mắt đám Hàm Lưu Tô và Hàm Bích La lộ vẻ kinh ngạc, Nó là một trong những phần thưởng mà Hàm gia thưởng cho ở lần xếp hạng đảo nổi này.
Ngay từ ban đầu Hàm Lưu Tô đã thích pho tượng đó.
Vốn dĩ, nó được đặt trong thành Thánh Hoàng, nhưng rồi bỗng nhiên biến mất, không ngờ lại ở trong tay La Chinh.
Các nàng lập tức hiểu được ý nghĩa trong lời nói của La Chinh.
Con rối của Phương Ẩn vô cùng phức tạp, bị cắt xong tổng thể đều hỏng.
Nhưng pho tượng Vạn Thú Kim Loan thì khác, thứ này giống với thân Thiên Diễn, có thể hóa thành vô số hình dáng.
Trên thực tế, nó chính là một đống chất lỏng kim loại không cố định!
Đám Hàm Lưu Tô biết rõ về pho tượng Vạn Thú Kim Loan, nhưng những vị thần khác thì vẫn lộ vẻ mặt khó hiểu.
Lúc trước, La Chinh xem pho tượng Vạn Thú Kim Loan như cơ thể tạm thời của Cực Ác Lão Nhân, giờ chỉ có thể để ông ấy chịu thiệt thòi một chút.
Sau khi lấy pho tượng Vạn Thú Kim Loan ra, Cực Ác Lão Nhân đã yên lặng trở lại trong đầu hắn.
Sau đó, dưới sự điều khiển của La Chinh, pho tượng bỗng vọt về phía trước!
Nó vừa mới lao ra thần miếu Thời Gian thì đã bị một con oán linh Thời Gian bắt được.
La Chinh lập tức mất đi cảm ứng với nó, chỉ có thể trơ mắt nhìn oán linh túm lấy nó, rồi sử dụng cái khe thời gian bắt đầu cắt ra…
“Xoẹt, xoẹt, xoẹt…”
Từng lớp từng lớp bị cắt xuống, nó liền biến thành từng khối kim loại bằng nhau, rơi xuống đất phát ra âm thanh leng keng leng keng.
Thấy cảnh đó, mọi người lộ vẻ thất vọng, không biết La Chinh đang lăn lộn cái gì.
“Hừ, thứ này chính là đồ bỏ đi, có tác dụng quái gì?” Lãnh Lâm Nhạc châm chọc nói, hắn không chú ý tới Hàm Lưu Tô đứng phía sau trừng mắt nhìn hắn.
Chỉ trong chốc lát, những khối kim loại đó bắt đầu hóa lỏng, dính lại với nhau thành một, lại biến về như cũ.
Sau đó, nó đột nhiên vươn người vọt lên, lao nhanh ra ngoài!
Nó cách đám oán linh Thời Gian kia quá gần, nên còn chưa kịp tăng tốc, mới bay được một trượng thì oán linh Thời Gian trước cửa đã nhào qua.
Nó lại lập tức bị một con oán linh cuốn lấy, lại bị biến thành mảnh nhỏ lần nữa…
Nhưng bây giờ, các vị thần đều dấy lên hy vọng, bọn họ đã hiểu pho tượng Vạn Thú Kim Loan này là thứ gì.
Tuy nó rất hiếm thấy, nhưng pháp bảo giống vậy không quá hiếm thấy.
Hiển nhiên, sử dụng vào lúc này thì nó đã phát huy tác dụng!
Con oán linh Thời Gian kia cắt pho tượng Vạn Thú Kim Loan thành mảnh nhỏ xong, lại dán lên trước cửa thần miếu Thời Gian.
Vì thế, pho tượng lại yên lặng dung hợp với nhau…
Lúc này, pho tượng đã kéo ra một khoảng cách với đám oán linh Thời Gian.
Sau khi vươn người bay vọt lên, rốt cuộc nó có cơ hội lao ra!
“Vèo!”
Nó hóa thành một vệt sáng màu vàng lao vùn vụt đi, lập tức thu hút sự chú ý của đám oán linh Thời Gian.
“Ong ong ong…”
Cùng với một tiếng rít chói tai, đám oán linh vốn chen chúc tầng tầng lớp lớp trước cửa miếu đều đuổi theo nó!
“Chính là lúc này! Nhanh!”
La Chinh đứng trước cửa nhìn trời quát to một câu.
Chiến Minh gần như đã tới giới hạn, chỉ dựa vào ý chí để kiên trì, lực chú ý cũng rất mơ hồ.
Mặc dù oán linh Thời Gian đã rời khỏi trước cửa thần miếu, hắn cũng không chú ý tới!
Nhờ tiếng quát lớn của La Chinh, tinh thần Chiến Minh lập tức tỉnh táo lại, cơ thể đột nhiên nhoáng lên một cái, lao xuống phía thần miếu Thời Gian.
“Vèo!”
Chặng đường cuối cùng, Chiến Minh không phải bay đến mà gần như là đập thẳng vào thần miếu Thời Gian.
Khi vọt qua cửa thần miếu Thời Gian, La Chinh nhanh tay nhanh mắt, vươn tay bắt lấy Chiến Minh, nắm hắn xoay tròn mấy vòng mới chậm lại được, rồi thả hắn xuống dưới.
Cùng lúc đó, hình như pho tượng Vạn Thú Kim Loan lại bị cắt thành từng mảnh nhỏ lần nữa, đám oán linh kia lại bay vụt trở về.
Chúng tập hợp với đám oán linh đuổi theo Chiến Minh, tiếp tục chen chúc chật kín trước cửa thần miếu Thời Gian.
Chiến Minh thở hồng hộc, cả người yếu ớt ngồi trên mặt đất, một hồi lâu mới hộc ra mấy chữ: “Cám ơn người anh em kia!”
Tính tình của người điện Chiến Thần luôn nóng nảy và cũng rất có tình có nghĩa.
Có thể tìm được đường sống trong chỗ chết, đương nhiên đáy lòng Chiến Minh thấy biết ơn La Chinh.
“Điều nên làm thôi, huống hồ ngươi là vì mọi người mới rơi vào tình huống nguy hiểm” La Chinh bình tĩnh nói.
Với thực lực của hắn, vừa nãy Chiến Minh hoàn toàn có cơ hội chạy thoát một mình, nhưng hắn lại hy sinh bản thân dẫn một lượng lớn oán linh Thời Gian rời đi.
Không phải ai cũng có sự can đảm ấy.
Sau đó, La Chinh lại nhìn về phía pho tượng Vạn Thú Kim Loan ở phía xa.
Không biết thần miếu Thời Gian có cửa khác hay không, nếu chỉ có một cánh cửa này vậy lát nữa mọi người muốn đi ra ngoài thì còn phải dùng đến pho tượng.
Bên ngoài cấm địa biển Thời Gian, Chiến Vô Cực thấy cảnh đó, cười lên ha ha: “Tốt, tốt, tốt, tên nhóc này là nhà ai thế, có triển vọng đấy! Sau này đến điện Chiến Thần của ta, Chiến Vô Cực ta chắc chắn sẽ thưởng!”
“Đúng là nhóc con này có bản lĩnh thật, song cũng có một chút may mắn trong đó.
Không thì e rằng tên Chiến Minh kia chết chắc rồi” Một thánh nhân khác nhàn nhạt nói.
Bản lĩnh của tên nhóc kia, chỉ là may mắn thôi sao?
Hàm Cửu Di nở nụ cười nhàn nhạt, nàng ta không nói câu nào, nỗi lo lắng trong lòng vẫn không có ít đi.
Dưới tình huống này, La Chinh càng bị chú ý thì càng rắc rối.
Nàng ta chỉ hy vọng La Chinh có thể an toàn rời khỏi cấm địa biển Thời Gian.
Đợi đến khi ngày Lăng trôi qua thì rời khỏi đảo nổi Hàm gia.
Chương 1907: Mật thất Tuế Nguyệt
Sau khi Chiến Minh tiến vào thần miếu an toàn, mọi người mới có tâm tình đánh giá thần miếu nàyThần miếu này được xây dựng vô cùng rộng lớn, trung tâm đại điện rộng rãi có một pho tượng điêu khắc kỳ lạ đứng sừng sững.
Nhìn qua, nó là một con quái vật phủ đầy gai nhọn, như một con sâu thật lớn, trên đầu có một cái miệng lớn hình tròn.
Trong miệng mọc một hàm răng sắc nhọn kèm xước măng rô, trông cực kỳ dữ tợn.
“Đây là quái vật gì?” La Chinh nhìn thấy pho tượng kia, lộ vẻ tò mò.
Hắn không nghĩ ra tại sao trong thần miếu Thời Gian lại điêu khắc thứ kỳ dị như thế này.
Mọi thứ trong cấm địa đều do sức mạnh tín ngưỡng biến thành, thần miếu Thời Gian cũng như thế.
Vậy chắc chắn, quái vật trước mắt kia là thứ tồn tại trong truyền thuyết.
Hàm Sơ Nguyệt nhìn chằm chằm con sâu kỳ dị đó, vẻ mặt hiện rõ sự chán ghét, lắc đầu.
Tuy nàng biết một chút về Nhật Manh tộc, nhưng dù sao đây vẫn là lần đầu tiên nàng tiến vào cấm địa biển Thời Gian, nên còn khá bỡ ngỡ.
Chiến Minh đứng bên cạnh nghe thế mỉm cười, tiếp lời: “Đây là Nguyên Trùng Thời Gian.
Theo truyền thuyết, thời gian trôi qua là do bị con sâu này cắn nuốt mất”
“Thời gian trôi qua bị chúng nó cắn nuốt, thế chẳng phải là nói quá khứ không nên tồn tại?” La Chinh lại hỏi.
Dựa theo giải thích lúc trước của Hàm Sơ Nguyệt, trên thế giới này chỉ có một mình nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc mới có tư cách trở lại quá khứ.
Điều này nói lên là thật sự có quá khứ.
Hơn nữa, nữ tộc trưởng còn có khả năng thay đổi được quá khứ ở một mức độ nhất định.
Nếu giết chết sinh linh ở quá khứ thì có thể gây ảnh hưởng đến hiện tại.
Giải thích của Hàm Sơ Nguyệt và sự hiểu biết của La Chinh mâu thuẫn lẫn nhau…
Thật ra, ban đầu Hàm Sơ Nguyệt nói cho hắn biết về khả năng của nữ tộc trưởng Nhật Manh tộc, hắn đã thấy vô cùng khó hiểu.
Nếu nữ tộc trưởng thật sự có thể giết chết thánh nhân ở quá khứ thì trên lý thuyết, mọi dấu vết ở quá khứ của vị thánh nhân này sẽ đều biến mất sạch sẽ.
Như vậy, tất cả sự vật liên quan đến thánh nhân ấy cũng đã phát sinh thay đổi.
Ví dụ như con cái của thánh nhân ấy sẽ biến mất, bạn đời cũng sẽ không nảy sinh bất cứ quan hệ gì với thánh nhân, thậm chí đảo nổi còn không được thành lập… Nó sẽ gây ra một loạt ảnh hưởng sâu sắc tới tương lai.
Nhưng theo như lời của Hàm Sơ Nguyệt thì giết xong chỉ có thánh nhân biến mất, còn mọi dấu vết mà hắn để lại vẫn tồn tại.
Tính ăn khớp của việc này khó mà giải thích được.
Sự bí ẩn của thời gian quá sâu sắc, Hàm Sơ Nguyệt cũng không cách nào giải thích được, nàng chỉ có thể nói mọi hiểu biết của mình cho La Chinh mà thôi.
“Nguyên Trùng Thời Gian cắn nuốt quá khứ chỉ là một truyền thuyết.
Nguyên Trùng Thời Gian thật không cắn nuốt quá khứ, mà ngược lại, chúng nó sinh sống trong thời gian, thuộc bộ tộc người bảo vệ Thời Gian.
Bộ tộc này khá lợi hại, dù là thánh nhân thì khi đối mặt với chúng cũng tuyệt đối không có cửa trốn thoát!” Chiến Minh lạnh nhạt nói.
“Thánh nhân sẽ gặp phải Nguyên Trùng Thời Gian ư?” La Chinh càng nghe càng mơ hồ, hắn nhìn Hàm Sơ Nguyệt, hỏi: “Chẳng phải nói là do nữ tộc trưởng lấy được kiếm thời gian của các vị thần, nên mới có thể trở lại quá khứ sao? Nếu Nguyên Trùng Thời Gian sinh sống trong thời gian, thì sao thánh nhân lại gặp phải chúng?”
Hàm Sơ Nguyệt nhún nhún vai, không thể trả lời vấn đề của La Chinh.
Dù nàng đã đọc sách cổ về biển và cấm địa biển Thời Gian, nhưng không thể biết hết tất cả bí mật bên trong.
Ai ngờ Chiến Minh lắc đầu: “Khe thời gian có ở mọi nơi trên biển Thời Gian.
Với khả năng của thánh nhân thì hoàn toàn có cách tìm được cái khe khá lớn, bọn họ có thể lợi dụng chui vào những khe thời gian đó”
Mỗi một bọt sóng trên biển Thời Gian đều có vô số khe thời gian, chỉ là nó cực kỳ nhỏ bé, đương nhiên không thể chui qua.
Nhưng biển Thời Gian khổng lồ như vậy, đôi khi cũng sẽ sinh ra khe thời gian khá lớn, mà lại còn hoàn chỉnh.
Thậm chí, có một số khe rộng khoảng hơn mười trượng.
Dù những khe lớn ấy thường thường chỉ lướt qua trong nháy mắt, nhưng nếu có đủ kiên nhẫn thì vẫn có thể chui vào.
“Ta nghĩ rằng ngươi đã nghĩ sai về quan hệ nhân quả rồi” Chiến Minh tiếp tục nói: “Nữ tộc trưởng vì có được thanh kiếm kia, mới có thể an toàn trở về quá khứ, còn thánh nhân khác dù chui vào khe thời gian cũng không thể trở về quá khứ được.
Bởi vì thánh nhân không thể vượt qua sự ngăn cản của bộ tộc người bảo vệ Thời Gian”
“Thì ra là thế”
Nghe lời giải thích của Chiến Minh, La Chinh gật gật đầu.
Tuy trong lòng hắn vẫn còn nhiều thắc mắc, nhưng coi như đã làm rõ được một chút manh mối.
Hóa ra, trong thời gian còn có một bộ tộc tồn tại.
Vậy thứ liên quan trong đó quả thật phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn.
“Đi qua đi, thần miếu Thời Gian này đối với các ngươi mà nói là cơ hội không thể bỏ qua.
Ta từng đi vào một lần, đã từng nhận được rất nhiều lợi ích” Chiến Minh khẽ cười nói.
Không ít thần đã vòng qua tượng Nguyên Trùng Thời Gian đi vào hành lang ở giữa đại điện.
Hai bên hành lang là một cổng vòm hình cung.
Trong cổng vòm tối đen như mực.
Nhóm thần không do dự chút nào, nhanh chóng tiến vào trong.
Lúc này, trong cổng vòm sáng lên ánh sáng khác nhau.
“Ta biết nơi này.
Nơi này là mật thất Tuế Nguyệt.
Nghe nói bất kỳ ai tiến vào trong đó tu luyện đều có thể đột phá bình cảnh!” Hàm Sơ Nguyệt giành nói.
“Thần kỳ thế ư?” La Chinh hơi nhướng mày.
Chiến Minh nghiêng người sang một bên nhường chỗ và nói: “Đúng là thần kỳ như thế đó.
Mật thất Tuế Nguyệt này có thể chiếu ra cho ngươi bất cứ một đoạn lịch sử nào trong Thần Vực.
Mà chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó đúng là thứ ngươi đang cần.
Ngươi có thể đi vào thử xem, mật thất Tuế Nguyệt chỉ có hiệu quả một lần, ta không cần đi vào nữa”
Hồi đó, Chiến Minh tiến vào thần miếu Thời Gian khi chỉ mới là thần cấp trung, còn gặp phải bình cảnh lớn nhất trong cuộc đời.
Hắn mãi vẫn không thể hiểu “chiến ý vô địch” trong tầng thứ ba của đạo Chiến Thần.
Sau khi tiến vào mật thất Tuế Nguyệt, không ngờ hắn lại về tới chiến trường cổ.
Hắn gặp được người đầu tiên tu luyện đạo Chiến Thần thời viễn cổ, còn tận mắt thấy người ngộ đạo thời viễn cỗ bùng nổ ra khí thế của “chiến ý vô địch”, một mình địch lại với cả chục nghìn người!
Sau đó, Chiến Minh rời khỏi thần miếu Thời Gian trở về điện Chiến Thần.
Bảy ngày sau, hắn đã hoàn toàn nắm giữ được chiến ý vô địch và phá tan xiềng xiếc của tu vi, thành thần cấp cao.
Nghe Chiến Minh nói xong, La Chinh càng ngày càng kinh ngạc.
Nói cách khác, mật thất Tuế Nguyệt sẽ đưa ngươi vào một hoàn cảnh mà ngươi cần để tu luyện, để hiểu được.
Sự thần kỳ ấy lại vượt ra khỏi khả năng giải thích của La Chinh, hắn không biết tại sao có thể làm được điều đó.
Thấy ngày càng nhiều thần tiến vào trong cổng vòm, hắn cũng chọn một cánh cổng nhấc chân đi vào.
Không biết mật thất Tuế Nguyệt này sẽ chiếu cái gì ra cho hắn…
Hình như khi người bên ngoài tiến vào thì sẽ nhanh chóng rơi vào một khoảng thời gian, song La Chinh lại chậm chạp không có phản ứng, xung quanh vẫn tối thui.
Cứ đợi thế một lúc lâu, La Chinh mới chú ý tới trong không gian đen thui bắt đầu liên tục xuất hiện khí màu nâu.
“Khí hỗn độn?”
La Chinh ngẩn ra trong chốc lát, nét mặt lộ vẻ kỳ quái…
Khí hỗn độn chầm chậm xoay tròn này là có ý gì?
Đây cũng là một đoạn lịch sử tồn tại trong Thần Vực ư?
Chương 1908: Mở mang nhận thức
La Chinh chăm chú nhìn vào luồng khí hỗn độn đang chậm rãi xoay tròn này một lúc lâu…Trong quá trình này, ánh sáng trong mật thất Tuế Nguyệt cũng dần trở nên rõ ràng hơn, nhưng xung quanh vẫn rất mơ hồ.
“Đây là Thần Vực thuở ban đầu sao?”
La Chinh rất tò mò về nguồn gốc của Thần Vực.
Có lẽ nhiều vị thần cũng không suy nghĩ đến nguồn gốc của Thần Vực, bởi vì tầm mắt bọn họ rất ít khi phóng ra xa ngoài Thần Vực.
Thế nhưng bởi vì được sinh ra ở “Thần Vực nhỏ”, một nơi vô cùng giống Thần Vực cho nên hắn thầm đoán: Phải chăng Thần Vực là do một vị đại năng nào đó tạo ra, hay thậm chí có thể là “sinh linh vượt cấp” mà Cưu Thánh đã nói?
La Chinh chăm chú quan sát, khí hỗn độn trong không gian mờ ảo này ngày càng đậm hơn, tốc độ xoay của nó càng lúc càng nhanh.
Cùng lúc đó, toàn bộ khí hỗn độn đều điên cuồng ngưng tụ về phía trung tâm, cuối cùng ngưng kết thành một cái “hạt” nho nhỏ.
Ngay lúc này, hình bóng một chiếc búa lờ mờ xuất hiện.
“Búa?” Mắt La Chinh chợt lóe lên.
Đó chính là búa tạo hóa đã tạo ra Thần Vực trong truyền thuyết.
Thế nhưng truyền thuyết này chỉ xuất hiện trong những ngày tháng sơ khai của Thần Vực, bởi không bao lâu sau khi tạo ra Thần Vực thì búa tạo hóa đã vỡ tan, vì vậy truyền thuyết này không khiến người ta tin phục.
“Vù…”
Một bàn tay bỗng xuất hiện trong bóng tối.
Đó là một bàn tay sạch sẽ, trắng không tì vết, từ đầu ngón tay tới bàn tay đều không có bất kỳ nếp nhăn nào, kích thước của ngón tay cũng rất vừa phải.
Bàn tay đó vừa nắm lấy búa tạo hóa đã bổ ngay về phía cái “hạt” kia…
“Ầm!”
Một tiếng sét đánh vang lên, ánh sáng tỏa ra khắp mười nghìn trượng.
Khi tia sáng kia chiếu tới, La Chinh không thể nào mở nổi mắt, tai cũng ù đi, tim đập loạn xạ liên hồi.
Trong mật thất Tuế Nguyệt, những gì hắn thấy chẳng qua chỉ là chuyện đã xảy ra trong lịch sử, vậy mà hắn vẫn chấn động đến thế.
Như vậy có thể tượng tượng được, thời điểm búa tạo hóa bổ cái “hạt” kia đã khiến người ta phải chấn động tới cỡ nào?
Cho đến khi ánh sáng bắt đầu tối đi, La Chinh mới nhìn qua đó một lần nữa.
Hắn phát hiện, cái “hạt” kia không hề bị chém vỡ, mà bề ngoài của nó chỉ xuất hiện một vết nứt nho nhỏ mà thôi.
Không ngờ búa tạo hóa lại không thể bổ đôi được cái “hạt” này!
Sau đó bàn tay xinh đẹp ấy lại liên tục vung búa tạo hóa về phía cái “hạt”.
“Ầm!”
Mãi đến khi búa thứ ba được tung ra, một tiếng vỡ mới nặng nề truyền tới.
Cuối cùng cái “hạt” kia cũng đã vỡ.
Trong nháy mắt, sấm chớp rền vang …
Toàn bộ khí hỗn độn hóa thành những giọt mưa sền sệt, cứ thế tàn phá, biến thế giới này thành một thế giới vô cùng rộng lớn.
Nhìn thấy thế giới rộng lớn này, La Chinh đã có thể khẳng định rằng đây chính là những hình ảnh đầu tiên của Thần Vực.
Nhưng rốt cuộc mật thất Tuế Nguyệt cho mình xem cảnh này thì có ích gì?
Khi những người khác tiến vào mật thất Tuế Nguyệt, bọn họ đều có thể nhìn thấy một đoạn nào đó trong lịch sử giúp bản thân ngộ đạo.
Nếu không liên quan đến điểm quan trọng của công pháp thì cũng là bình cảnh của tu vi.
Đoạn lịch sử được chiếu lại này luôn có thể giúp bọn họ tỉnh ngộ, tiến vào Thần Cảnh.
Thế nhưng khi cảnh tượng này phơi bày trước mắt La Chinh, nó lại chẳng có tác dụng gì…
Sau khi thế giới này được mở ra, nó không ngừng biến hóa điên cuồng trước mặt La Chinh.
Mưa to cứ thế trút xuống, lâu dần biến thành biển.
Trong biển nổi lên đại lục, tạo nên sông núi.
Chính giữa sông núi xuất hiện những mảng màu xanh lá, hóa thành rừng rậm.
Những thứ này chẳng khác diễn biến ở thế giới trong cơ thể La Chinh là mấy…
Nhưng sau khi thế giới này diễn hóa đến một mức độ nhất định, tất cả bỗng nhiên dừng lại.
Cùng lúc đó, nước biển hỗn độn bắt đầu sôi trào…
Toàn bộ phần nước biển hỗn độn ở đây bắt đầu bốc hơi theo từng nhịp hô hấp, hóa thành những tầng mây khổng lồ.
Đồng thời, ở trong biển xuất hiện một quầng ánh sáng mặt trời rực rỡ.
Sau khi xuất hiện, mặt trời liền nhanh chóng bay lên trời cao.
Thấy cảnh những tầng mây được sinh ra kia, La Chinh cảm thấy vô cùng quen thuộc.
Tầng mây này rất giống với mây đạo uẩn mà hắn đã tạo ra sau khi hấp thụ khối đất sét kia, nhưng cảnh tượng lại không lớn đến như vậy.
“Đây không phải là mây đạo uẩn, đây là… mây ranh giới! Sao lại là mây ranh giới?” Trong đôi mắt La Chinh lóe lên vẻ kỳ quái.
Tầng mây trước mắt đang không ngừng lớn dần, rất giống với mây ranh giới mà La Chinh tạo ra khi tu thành Giới Chủ, cho nên cảnh tượng này lại càng khiến hắn mơ hồ hơn.
Ban đầu, sau khi trở thành Giới Chủ ở cấm địa Luyện Thần, Cưu Thánh từng nói với hắn rằng trong mây ranh giới mà hắn ngưng tụ ra có ẩn chứa “cương lĩnh của ba nghìn thần đạo”.
Khi đó La Chinh không để ý gì tới hàm ý trong lời nói của Cưu Thánh, mà hắn cũng không biết “cương lĩnh của ba nghìn thần đạo” là gì?
Nhưng hắn nhớ rất rõ khí tức của mây ranh giới, quả thực giống khí tức của đám mây trước mặt này như đúc.
Trong lúc còn đang nghi hoặc thì một tòa tháp to lớn bỗng xuất hiện từ trong tầng mây kia.
Ở chóp của tòa tháp này có một bóng người và một bóng rồng.
“Rống!”
Bóng người đó nhanh chóng rút ra một thanh kiếm, sau đó bóng rồng liền hợp thành một thể với thanh kiếm ấy.
Bóng người này không ngừng múa trường kiếm ở trong tầng mây kia.
Ánh kiếm liên tục lao ra theo tầng mây, lao nhanh khắp bốn phương tám hướng của Thần Vực.
“Kiếm pháp sơ khai?” Lông mày La Chinh hơi nhếch lên.
Lúc hắn giao đấu với Hoa Thiên Mệnh trong chiến trường mộng ảo, kiếm pháp sơ khai đã để lại ấn tượng sâu sắc cho hắn, đồng thời hắn cũng lĩnh ngộ được sự tuyệt diệu của nó.
Thế nhưng kiếm pháp sơ khai chẳng qua chỉ là một bộ kiếm pháp đơn thuần, không thể sánh với Dịch Thần Nhất Kiếm.
Bởi vì thứ thần đạo Đoạn Tình theo đuổi chính là uy lực mạnh nhất, thế nên thường chỉ có một chiêu.
Nhưng kiếm pháp sơ khai mà bóng người này thi triển lại không giống với Hoa Thiên Mệnh cho lắm.
Hay nói cách khác, kiếm pháp sơ khai chỉ là một phần nhỏ của chiêu kiếm mà bóng người kia thi triển ra mà thôi.
Mỗi kiếm mà người này thi triển đều tạo ra uy thế rất lớn, mà chút khí tức ẩn giấu trong khí thế này lại vẫn là khí tức của tầng mây kia…
“Vù!”
Một đường ánh kiếm lao nhanh tới, bay vùn vụt qua khoảng cách nghìn vạn dặm, chém vào bờ Thần Vực.
Bờ Thần Vực liền như một tấm vải, cứ thế bị cắt ra.
Thế giới bắt đầu khuếch đại.
Một kiếm…
Hai kiếm…
Mười nghìn kiếm…
Một trăm nghìn kiếm…
Khoảng một trăm nghìn kiếm liên tục chém xuống, Thần Vực đã khuếch đại thêm vô số lần.
Mà một trăm nghìn kiếm này, La Chinh đều quan sát từ đầu đến cuối.
“Rào rào…”
Không lâu sau, mưa bắt đầu to như trút nước từ những đám mây ranh giới kia.
Lần này, những giọt mưa rơi xuống không phải màu nâu, mà lại giống như nước mưa bình thường, trong suốt và tinh khiết.
Trong Thần Vực không tồn tại khí hỗn độn thực sự, điểm này đã là một sự khác biệt không nhỏ so với thế giới trong cơ thể của La Chinh rồi.
Sinh linh ở thế giới trong cơ thể La Chinh đều không sợ khí hỗn độn.
Hơn nữa biển hỗn độn cũng không trải qua bất kỳ quá trình chuyển hóa nào.
Bóng người kia dần dần tiêu tan, La Chinh cũng nhắm đôi mắt lại, trong đầu hắn là hình ảnh về kiếm pháp của người này.
Bóng người kia chém ra một trăm nghìn kiếm…
Nhưng quanh đi quẩn lại chỉ có mười ba chiêu kiếm…
“Bất kỳ chiêu nào trong mười ba chiêu kiếm này cũng đều mạnh mẽ vô cùng.
Hơn nữa… rõ ràng trong Thần Vực không ai có thể thi triển được như vậy.
Khí tức ẩn chứa trong chiêu kiếm của người đó rất hỗn tạp, nhưng đại khái ta cũng có thể cảm nhận được trong đó có mấy trăm đạo uẩn của các thần đạo pha trộn vào nhau!”
“Cái gọi là cương lĩnh thần đạo, chính là ba nghìn thần đạo kết hợp lại thành một.
Thì ra cha cho ta thước Vô Lượng là vì nguyên nhân này!”
“Bởi vì chỉ có thước Vô Lượng mới có thể giúp bản thân mình thu nạp được ba nghìn thần đạo.
Đây cũng là biện pháp đơn giản và nhanh gọn nhất.
Thế nhưng, cho dù vậy thì muốn thu nạp hoàn toàn ba nghìn thần đạo cũng không phải chuyện dễ dàng!”
Sau khi tìm ra cách dùng của thước Vô Lượng, La Chinh đã mơ hồ suy đoán đến chuyện này, nhưng hắn không biết, nếu thu nạp tất cả các thần đạo thì liệu sẽ xảy ra chuyện gì? Bây giờ chứng kiến cảnh tượng này trong mật thất Tuế Nguyệt, coi như hắn cũng đã hiểu hơn được một chút.
Chương 1909: Trộn đạo uẩn
Sau khi bóng người trong tầng mây chém ra một trăm nghìn kiếm, mọi thứ liền biến mất trước mặt La Chinh, mật thất Tuế Nguyệt lại tối omLa Chinh cũng không vội rời khỏi mật thất Tuế Nguyệt, mà lẳng lặng đứng trong bóng tối để suy nghĩ tường tận.
Muốn sử dụng thước Vô Lượng để thu nạp toàn bộ ba nghìn thần đạo, chuyện này không thể làm được chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.
La Chinh cũng không thể nhận ra được hết một trăm nghìn kiếm do bóng người kia chém ra, bởi hắn hoàn toàn không hiểu rất nhiều đạo uẩn trong đó.
Mật thất Tuế Nguyệt này cũng không phải là giáo sư về thần thông để chỉ dạy cho La Chinh, nó chỉ có thể mở ra một mạch suy nghĩ cho hắn…
“Mạch suy nghĩ này nói rằng phải dung hợp thần đạo”
“Quả thật có người đã dung hợp hai loại, thậm chí ba loại thần đạo, nhưng đó là lấy các sở trường, các đặc điểm của thần đạo để bổ sung cho nhau.
Rất nhiều thần đạo vốn xung đột với nhau, việc dung hợp cả mấy trăm loại thần đạo, bây giờ hắn mới nghe thấy lần đầu! Bởi vì trong Thần Vực vốn không có người thứ hai có được khả năng này! Mật thất Tuế Nguyệt đúng là thần kỳ thật!”
“Ta có thể trộn các thần đạo được không?”
Hiện tại, trong cơ thể La Chinh có tổng cộng ba trăm linh bảy loại thần đạo, hắn có thể thử một chút.
Khi vừa nảy ra suy nghĩ này, khí hỗn độn liên tục được rút ra từ trong biển hỗn độn.
Những tia sáng kia không ngừng hội tụ ở các vạch trên thần cách.
Chẳng mấy chốc, trên những vạch kia bắt đầu tỏa ra ánh sáng nhạt màu, đạo uẩn của các loại thần đạo cũng bắt đầu tỏa ra.
Thần đạo Sồ Hỏa…
Thần đạo Huyền Vũ…
Thần đạo Tử Khí…
Thần đạo Tuyết Ấn…
Thần đạo Sát…
Thần đạo Ly Thủy…
…
Mỗi vạch chỉ tốn một chút khí hỗn độn nên đạo uẩn được thúc giục ra cũng không nhiều.
Đạo uẩn của hơn ba trăm loại thần đạo này đều không giống nhau, sau khi đan xen lại, màu sắc của chúng bắt đầu thay đổi, cuối cùng biến thành khí hỗn độn có màu gần giống với màu nâu đen!
“Rất thuận lợi! Không biết có hiệu quả hay không…”
Quá trình trộn đạo uẩn thuận lợi hơn dự đoán của La Chinh.
Sau khi trộn các đạo uẩn của những thần đạo kia lại với nhau, La Chinh lặng lẽ lấy nó ra.
Nhưng trong nháy mắt hỗn hợp đạo uẩn này được lấy ra, La Chinh liền cảm nhận được một luồng năng lượng cực kỳ cuồn cuộn đang trào ra khỏi đan điền.
Sau khi tràn ra khỏi đan điền, nó giống như ngựa hoang đứt cương, tung hoành khắp cơ thể hắn.
“Bụp bụp bụp…”
Trong thân thể La Chinh truyền đến vài tiếng trầm.
Sau đó cổ họng hắn truyền đến vị ngọt tanh, phun ra một ngụm máu tươi, thân thể mềm nhũn, sau đó ngã xuống đất.
“Ngươi không sao chứ?” Cực Ác lão nhân lo lắng hỏi.
Ông hoàn toàn không hiểu La Chinh vừa làm gì.
Lúc nãy Cực Ác lão nhân ẩn náu ở trong đầu La Chinh, nghe lời Chiến Minh nói, đại khái ông cũng biết mật thất Tuế Nguyệt là cái gì.
Ở trong Thần Vực còn có một loại “đá giác ngộ”, có thể khiến người tu luyện tiến vào trạng thái tốt nhất, có được một chút linh cảm phù hợp nhất với bản thân, từ đó đột phá cảnh giới.
Nghe nói có người đã mở được thần thông kỳ diệu khi nhìn được vài ảo cảnh trong “đá giác ngộ”.
Nhưng đá giác ngộ không thể so được với “mật thất Tuế Nguyệt”.
Mật thất Tuế Nguyệt lớn hơn rất nhiều, nó trực tiếp tạo ra một khoảng thời gian phù hợp nhất cho ngươi!
Lúc trước, Cực Ác lão nhân còn đoán xem La Chinh sẽ thấy được hình ảnh gì, không ngờ ông ta lại thấy được hình ảnh Thần Vực ra đời.
Ông ta biết lai lịch của La Chinh, cũng biết hắn rất phi thường, nhưng rốt cuộc người này tu luyện công pháp long trời lở đất gì mà phải cảm ngộ qua sự ra đời của Thần Vực?
Mắt thấy La Chinh thật sự đã lĩnh ngộ được gì đó, Cực Ác lão nhân cũng khá chờ mong.
Nhưng không ngờ, hắn vừa mới hành động đã bị nội thương.
“Không sao, chỉ là nội tạng vỡ vụn mà thôi…”
La Chinh lấy một viên đan dược màu trắng như tuyết ra, nuốt xuống.
Viên đan dược này hắn lấy ở phòng luyện đan để phòng khi cần đến.
Sau khi dùng, hắn cảm nhận được một cảm giác mát lạnh lan tỏa khắp cơ thể, lục phủ ngũ tạng bắt đầu hồi phục trở lại.
Ngay sau đó, hắn cắn răng đứng lên.
Mạch suy nghĩ mà mật thất Tuế Nguyệt đưa ra thật sự không sai, nhưng hắn không ngờ luồng đạo uẩn hỗn tạp này lại điên cuồng như thế, hắn còn chưa kịp dẫn nó ra khỏi cơ thể thì đã bị mất kiểm soát.
“Lượng thần đạo mà bóng người kia dung hợp chỉ có hạn, có lẽ hắn đã tránh một số thần đạo vốn xung khắc với nhau.
Mình chưa sàng lọc đã hợp nhất tất cả các thần đạo mình lĩnh ngộ được, lực bài xích của đạo uẩn trong đó lại quá điên cuồng nên mới không thể kiểm soát!”
Sau khi thất bại một lần, La Chinh không hề nhụt chí, hắn lại bắt đầu thử nghiệm lần thứ hai, lần thứ ba…
Rất nhiêu vị thần lĩnh ngộ được khi ở trong mật thất Tuế Nguyệt, ra khỏi mật thất thì trên mặt đều có chút kích động không kiềm chế được.
Trên mặt Lãnh Lâm Nhạc đầy vẻ thách thức, đứng đợi ở cửa mật thất Tuế Nguyệt.
Chỉ chốc lát sau, Hàm Lưu Tô đi ra khỏi mật thất Tuế Nguyệt, vẻ mặt vô cùng khiếp sợ, dường như cũng thấy được một cảnh khó mà tin nổi trong mật thất.
“Lưu Tô, cảm thấy thế nào?” Lãnh Lâm Nhạc hỏi.
“Cũng không tệ lắm” Hàm Lưu Tô thản nhiên trả lời.
“Vậy là tốt rồi!” Lãnh Lâm Nhạc mỉm cười. “Ta cũng có thu hoạch rất lớn, cảm thấy bất cứ lúc nào đều có thể thăng lên thần cấp cao!”
“Ừ” Hàm Lưu Tô gật đầu, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía mật thất Tuế Nguyệt của La Chinh.
Lãnh Lâm Nhạc chú ý tới ánh mắt của Hàm Lưu Tô, trong mắt lóe ra vẻ lạnh lùng.
Dọc đường, Hàm Lưu Tô đều lặng lẽ chú ý đến tên kia, Lãnh Lâm Nhạc vẫn luôn theo dõi, từng tức giận ra mặt một lần.
Nhưng bẩm sinh vốn đã kiêu ngạo, làm sao hắn có thể chịu được chuyện này?
Sau mấy lần, ý định giết người trong lòng hắn cũng càng lúc càng nặng.
Đúng lúc này, La Chinh cũng đi ra khỏi mật thất Tuế Nguyệt.
Mặc dù vết thương trong cơ thể gần như đã hồi phục, nhưng sắc mặt vẫn hơi tái.
“La Thiên Hành, ngươi ra rồi!”
“Hình như ngươi bị thương!”
La Chinh vừa ra ngoài, Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đã vây lại.
“Không sao, khi tu luyện xuất hiện chút vấn đề thôi” La Chinh khẽ cười nói.
“Làm sao có thể? Mật thất Tuế Nguyệt chỉ ban cho một cơ hội nhận thức mà thôi” Hàm Bích La khó hiểu hỏi.
Nghe thấy lời nói của hai tỷ muội này, trong hai mắt Hàm Lưu Tô lại có chút vẻ lo lắng.
Mặc dù chỉ lóe lên rồi biến mất, nhưng vẻ mặt này vẫn lọt vào mắt Lãnh Lâm Nhạc.
Hắn không nhịn được, cười lạnh nói: “Không biết tự lượng sức, cho rằng bản thân có thể lĩnh ngộ, vội vã tu luyện thì đương nhiên sẽ xảy ra vấn đề.
Sớm muộn gì cũng có ngày tẩu hỏa nhập ma mà chết”
La Chinh không nói gì, nhưng Hàm Sơ Nguyệt đã không nhịn được: “Ngươi nói bậy bạ gì đó?”
“Ta chỉ nói sự thật thôi.
Có thể tự khiến bản thân mình bị thương khi ở trong mật thất Tuế Nguyệt, coi như cũng rất có thiên phú.
Ha ha” Nói xong, Lãnh Lâm Nhạc cười khan hai tiếng.
La Chinh chỉ hờ hững liếc nhìn Lãnh Lâm Nhạc, không nói câu nào, đi về phía cổng của miếu thần Thời Gian.
Bị La Chinh coi thường ngay trước mặt Hàm Lưu Tô, việc này càng khiến Lãnh Lâm Nhạc cực kỳ khó chịu.
Nếu không phải nơi này không thích hợp để ra tay, sợ rằng hắn đã không thể chờ đợi thêm được nữa mà ra tay đánh chết người này ngay rồi.
Các vị thần trong miếu lần lượt rời khỏi mật thất Tuế Nguyệt, tập trung ở trước cổng một lần nữa.
Thời gian này, oán linh bị chắn ở cửa vẫn dày đặc như trước, mà Chiến Minh, Phương Ẩn và các thần khác thì đang thảo luận bước đi tiếp theo.
“Nghĩ cách thoát khỏi những oán linh Thời Gian này thôi.
Có như vậy chúng ta mới có cơ hội tiến vào tầng thứ hai của biển Thời Gian” Một vị thần đề nghị.
“Nhưng lần này biển Thời Gian nguy hiểm như vậy, mới tầng thứ nhất đã kinh khủng thế rồi, đi tầng thứ hai chẳng phải là tự tìm cái chết? Ta thấy tốt hơn chúng ta nên trở về đường cũ, rời khỏi cấm địa biển Thời Gian” Một vị thần khác nói.
Có vị thần yêu quý tính mạng của mình nên không muốn mạo hiểm.
Nhưng một số vị thần lại vô cùng cố chấp, một người trong đó liền nói: “Chắc chắn không phải vô duyên vô cớ mà độ khó của cấm địa lại tăng.
Trước đây, cấm địa biển Thời Gian rất ổn định, có lẽ trong biển Thời Gian đã xuất hiện cơ duyên cực lớn”
Trong mắt bọn họ, nữ Tộc trưởng được coi là người điều khiển cấm địa biển Thời Gian, nhưng cũng không thể vì mời bọn họ tham gia sự kiện ngày Lăng mà tùy ý điều chỉnh độ khó được.
Hiện tại có nhiều oán linh Thời Gian như vậy, rất có khả năng xuất hiện cơ duyên lớn.
Cả đội ngũ nhanh chóng chia thành hai phe: Đi tiếp, hoặc quay trở lại, thậm chí còn xảy ra một cuộc tranh cãi.
“Đừng ầm ĩ nữa.
Muốn rời khỏi miếu thần Thời Gian thì phải xem La Thiên Hành thế nào” Chiến Minh quay đầu nhìn La Chinh nói.
Hiện tại, oán linh Thời Gian còn đang chắn ở cửa, mọi người chỉ có thể dựa vào tượng Vạn Thú Kim Loan để dẫn oán linh Thời Gian đi mà thôi.
Nếu không, chẳng ai có thể rời khỏi miếu thần Thời Gian.
Nghe thấy Chiến Minh nói như vậy, mọi người lập tức tập đổ dồn ánh mắt vào La Chinh.
Chương 1910: Bắt giữ
Hiện tại, chỉ có điều khiển pho tượng Vạn Thú Kim Loan kia ra ngoài mới có thể dụ những oán linh Thời Gian này điLát nữa La Chinh dùng tượng Vạn Thú Kim Loan dẫn oán linh Thời Gian đi, mọi người cũng chỉ có thể đi theo hắn.
Như vậy, tiếp tục đi vào cấm địa biển Thời Gian hay rời khỏi cấm địa, quyền quyết định đương nhiên là ở La Chinh.
La Chinh không hề do dự, mở miệng nói: “Ta sẽ đi tiếp vào cấm địa”
Đám người Chiến Minh và Phương Ẩn gật đầu.
Có khoảng một nửa số vị thần bỏ cuộc giữa chừng, nhưng một nửa còn lại vẫn muốn đi sâu vào trong.
Một gã thần cấp cao cười lạnh: “Ngươi là ai mà có thể chi phối quyết định của chúng ta?”
“Nói đúng, thần cấp thấp tầm thường vốn không có tư cách” Lãnh Lâm Nhạc chậm rãi bước tới, thản nhiên nói.
“Chúng ta phải đi về! Ngươi ngoan ngoãn mở đường về cho ông đây” Có một thần cấp trung khác nhìn chằm chằm vào La Chinh nói.
Trong mắt những vị thần này, tượng Vạn Thú Kim Loan không phải là thứ gì hiếm lạ, chẳng qua đúng lúc trong tay La Chinh có một cái mà thôi.
Bọn họ phải quay về, La Chinh nhất định phải giúp bọn họ, không thể từ chối.
Trên mặt các thánh nhân ở ngoài biển Thời Gian, mỗi người lại là một vẻ.
Vì nữ Tộc trưởng đã nói, trong cấm địa biển Thời Gian có báu vật tín ngưỡng xuất thế, nên đương nhiên bọn họ hy vọng các vị thần có thể thăm dò vào sâu bên trong.
Tuy bọn họ đặt hy vọng lớn hơn vào những vị đại viên mãn đã từng đi sâu vào cấm địa này, nhưng càng có nhiều vị thần thì cơ hội lại càng lớn.
La Chinh hờ hững nhìn lướt qua mấy vị thần kia, sau đó vẫn dùng giọng ôn hòa như trước, nói: “Xem ra mọi người không cùng ý tưởng.
Nếu đã như vậy, ai muốn tiếp tục đi vào có thể đứng sang đây”
Dứt lời, Phương Ẩn, Chiến Minh, Hàm Thương Yên và rất nhiều vị thần khác cũng đứng sau lưng La Chinh.
Còn lại đám người Lãnh Lâm Nhạc thì đứng yên tại chỗ.
“Ta đi theo La Thiên Hành” Hàm Sơ Nguyệt không hề do dự, cũng đứng phía sau La Chinh.
“Ta cũng muốn đi theo Thiên Hành ca ca” Hàm Bích La nói.
Hàm Lưu Tô suy nghĩ một lát sau đó mới lên tiếng: “Ta quyết định tiếp tục đi sâu vào cấm địa”
“Lưu Tô, tiếp tục đi sâu vào trong đó rất có thể sẽ chết, tội gì phải đi theo người này để mất mạng!” Lãnh Lâm Nhạc khuyên.
Ai ngờ Hàm Lưu Tô thản nhiên nói: “Ta không đi theo hắn, ta chỉ đưa ra lựa chọn của bản thân mà thôi”
Vẻ mặt Lãnh Lâm Nhạc hơi khựng lại, không biết nên khuyên nhủ thế nào.
Ánh mắt hắn dán chặt trên người La Chinh một lần nữa, mở miệng đe dọa: “Nhóc con, bản thân ngươi muốn chết mà còn muốn kéo thêm một đám chết cùng.
Thức thời một chút, ngoan ngoãn đưa chúng ta quay lại cửa vào cấm địa.
Tâm tình ta tốt còn có thể thưởng ngươi chút Thần vũ tệ! Nếu không, đứng trách ta không khách khí”
“Nói đúng, người không gánh nổi hậu quả của việc dám làm trái ý chúng ta đâu” Một vị thần cấp trung khác lạnh giọng nói.
La Chinh vung tay lên, đưa tay ra dấu mời: “Nếu các vị không muốn đi sâu vào cấm địa cùng thì có thể rời đi được rồi”
Ở cổng miếu thần Thời Gian, những oán linh Thời Gian kia vẫn không nhúc nhích, vẫn chắn kín cổng như trước.
“Ngươi!” Lãnh Lâm Nhạc lập tức nổi giận.
“Khà khà, nói mấy lời vô nghĩa với người này làm gì, bắt hắn lại chẳng phải chúng ta có thể tùy ý sắp đặt?” Thân hình của một vị thần cấp trung phía sau Lãnh Lâm Nhạc đột nhiên lóe lên, hai tay thò ra như tia chớp, vồ về phía đầu La Chinh, rõ ràng là muốn uy hiếp hắn.
“Bùm bùm đùng đùng…”
Từng con rắn sét cỡ ngón tay cái không ngừng bò ra từ hai tay của tên thần cấp trung này.
Vị thần cấp trung này tu luyện “thần đạo Huyền Lôi”, trình độ đã rất cao, làm sao có thể coi trọng tới một vị thần cấp thấp như La Chinh?
Đám người Chiến Minh thấy vậy, sắc mặt đột nhiên thay đổi.
Đương nhiên bọn họ không muốn La Chinh bị đám người này uy hiếp, nhưng lúc có phản ứng lại thì đã muộn.
Mắt thấy hai tay của vị thần cấp trung kia đã biến thành móng vuốt sắc, vồ về phía mặt hắn, trong mắt La Chinh lóe ra một luồng ánh sáng sắc bén.
Hắn hừ lạnh một tiếng, đưa tay phải ra, cũng vồ về phía vị thần cấp trung này.
Chiêu của hắn ra sau nhưng đến trước, túm được tay phải của tên thần cấp trung này trước một bước.
Sức mạnh bộc phát, tay phải của La Chinh giống như một cái kìm làm từ kim cương, mạnh mẽ túm chặt lấy đối phương.
Trong nháy mắt khi hai bên va chạm, rắn sét trên cánh tay thần cấp trung truyền vào người La Chinh.
Nhưng trong tay La Chinh cũng có những con rắn sét chui ra, chúng cũng được tạo ra từ thần đạo Huyền Lôi!
“Đùng…”
Rắn sét được hai người phóng ra tiêu diệt, triệt tiêu lẫn nhau.
La Chinh kéo vị thần cấp trung kia, bước ra một bước, chân phải giẫm trên mặt đất phát ra một tiếng “bụp” thật trầm, lấy đà quăng vị thần cấp trung kia qua vai, ném thẳng ra xa.
Đối mặt với sức lực mạnh mẽ của La Chinh, vị thần cấp trung kia gần như không hề có cách chống lại.
Cơ thể gã giống như một con diều đứt dây, nện thẳng về phía cổng của miếu thần Thời Gian.
“Bùm!”
Tên thần cấp trung này bay thẳng vào bức tường ở bên cạnh cổng, sau đó từ từ rơi xuống đất dọc theo bức tường.
Các vị thần có mặt thấy cảnh đấu nhanh gọn này đều lộ vẻ khó tin.
Bọn họ cũng biết La Chinh đã nương tay, chứ nếu ném thẳng người kia ra ngoài cổng miếu thần Thời Gian thì vị thần cấp trung này sẽ phải đối mặt với oán linh Thời Gian, có lẽ chắc chắn sẽ chết.
Con ngươi của đám người Hàm Thương Yên và Lãnh Lâm Nhạc hơi trợn lên.
Lúc La Chinh còn là võ giả chứng thần, bọn họ từng thấy La Chinh ra tay đánh chết Tạ Giác, thậm chí còn làm Lãnh Lâm Nhạc bị thương.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn ngủi, sau khi người này tu thành thần cấp thấp, thực lực lại càng có tiến bộ đáng kể.
Thực lực của vị thần cấp trung bị hắn ném ra cũng không yếu, xếp hạng thứ mười bảy trong đấu trường của các vị thần.
Nhưng khi đối mặt với La Thiên Hành lại không hề có sức đánh trả, thực lực này thực sự quá khoa trương…
Trong lòng Hàm Thương Yên có một phán đoán, cho dù là hắn thì khi đối mặt với La Thiên Hành cũng không chắc sẽ thắng!
Mục Ngưng cách đó không xa lặng lẽ nhìn chằm chằm vào La Chinh: “Quả đúng như thế, hắn mạnh đến mức không thể chống lại.
Người có loại sức mạnh này bình thường đều tu luyện thần đạo Quả Lực.
Giống như tỷ tỷ nói, người này tám chín phần là người giấu tên”
“Vèo!”
Hai người Chiến Minh và Phương Ẩn một trái một phải, đứng chắn phía trước người La Chinh.
Đồng thời giọng nói của La Chinh cũng truyền ra: “Còn tiếp tục tự tìm cái chết thì đừng trách ta!”
Bởi vì ở ngoài cấm địa biển Thời Gian còn có những thánh nhân kia đang quan sát, nên La Chinh không muốn để lộ quá nhiều bản lĩnh.
Nhưng như vậy không có nghĩa hắn sẽ để mặc cho người khác xâu xé.
“Thiên Hành huynh đã nói rồi, huynh ấy sẽ đi sâu vào cấm địa.
Nếu các vị muốn đi theo, Chiến Minh ta sẽ không ngăn cản.
Nhưng nếu ai làm khó dễ hắn, chính là làm khó dễ Chiến Minh ta, làm khó dễ điện Chiến Thần ta!” Trong mắt Chiến Minh lóe ra ý chí chiến đấu nồng đậm.
Người của điện Chiến Thần được sinh ra để chiến đấu.
Trong các vị thần cùng cảnh giới, thần của điện Chiến Thần thường lợi hại hơn một bậc.
Nếu Chiến Minh đã nói như vậy, những vị thần có ý định quay lại cổng vào kia cũng chỉ có thể dập tắt suy nghĩ bắt giữ La Chinh.
Còn Lãnh Lâm Nhạc, trong lòng lại càng cuồn cuộn sóng gió, trong mắt đầy vẻ kiêng kỵ.
Dưới con mắt chăm chú của mọi người, La Chinh đi tới trước cổng của miếu thần Thời Gian, ở phía xa ngoài cửa, một đống khối vụn màu vàng có độ dày đồng đều vẫn nằm ở đó.
Khi La Chinh vừa bắt đầu suy nghĩ, những khối vụn màu vàng kia bắt đầu hợp lại, cuối cùng biến thành một pho tượng Vạn Thú Kim Loan hoàn chỉnh.
“Lát nữa, mọi người đi theo ta ra ngoài.
Nếu đi chậm, cũng đừng trách ta” La Chinh thản nhiên nói.
Bởi vì tượng Vạn Thú Kim Loan ở cách cánh cửa khá xa, nên sau khi nó bò dậy cũng không thu hút được sự chú ý của những oán linh Thời Gian.
La Chinh bắt đầu điều khiển pho tượng Vạn Thú Kim Loan kia chạy như điên, biến ra một luồng ánh sáng lấp lánh màu vàng, lướt qua trước cửa miếu thần Thời Gian!
Oán linh Thời Gian cực kỳ mẫn cảm, sau khi nhận ra tượng Vạn Thú Kim Loan, chúng giống như một đám thiêu thân lao vào lửa, bắt đầu bay lượn điên cuồng.
“Vù vù vù…”
Những tiếng kêu chói tai bật ra, tất cả oán linh Thời Gian đều quay đầu đi, đuổi thẳng về phía tượng Vạn Thú Kim Loan.
Trong nháy mắt, trước cổng miếu thần Thời Gian đã trống không…
“Đến lúc rồi, đi!”
La Chinh là người đầu tiên chạy ra khỏi miếu thần Thời Gian, các vị thần khác cũng theo sát phía sau.
Có một số vị thần vẫn muốn quay lại đường cũ, rời khỏi cấm địa biển Thời Gian, nhưng phương hướng mà La Chinh dẫn những oán linh Thời Gian kia đi chính là con đường vòng về.
Bây giờ, quay trở lại chính là tự tìm cái chết, chỉ có thể nhắm mắt đi theo La Chinh, xông vào sâu trong biển Thời Gian.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Quan Sách [Dịch] Quan Sách](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Quan-Sach-dich-SE-Audio-Truyen.jpg)


