1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 379 : Nằm ngoài tầm kiểm soát (c1891-c1895)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 379 : Nằm ngoài tầm kiểm soát (c1891-c1895)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1891: Nằm ngoài tầm kiểm soát

Lại như Sinh Mệnh Vương – Doanh, lực tín ngưỡng mà nàng ta thu thập chứa đựng sức sống của sinh mệnh, cho nên tượng thần của nàng ta là màu xanh lá cây.

Lực tín ngưỡng cũng là màu xanh là cây, trong đó chứa đựng lực sinh mệnh vô tận…Nếu như Tà Thần thành lập tà giáo thì trái lại có thể sinh ra lực tín ngưỡng màu đen tuyền này.

La Chinh vừa hỏi như vậy, Tà Thần lập tức hiểu được ý của hắn, liền lắc đầu nói: “Điều này tuyệt đối không thể.

Mật Giáo được thành lập dựa theo phương thức trước kia, tuyệt đối không thể có sai lầm gì.

Vả lại ngài cũng thấy đấy, những tín đồ kia hoàn toàn không phải là kẻ gian ác, bọn họ không thể mang đến những lực tín ngưỡng màu đen này.

Hơn nữa, tượng thần của cả thế giới đều là như thế”

La Chinh gật đầu, nhìn chằm chằm vào tượng thần của mình: “Ừ, ta cũng không cảm nhận được ý niệm tà ác gì trong này, nhưng vì sao lại như vậy…”

Những lực tín ngưỡng này ngấm vào tượng đá không thể tách rời, vậy làm thế nào để sử dụng?

Dựa theo quy trình ngưng tụ lực tín ngưỡng của thần nói chung, sau khi tích lũy, lực tín ngưỡng sẽ tự động chảy vào thần cách và được dự trữ.

Thần cách tương đương với hồ tín ngưỡng.

Nhưng những tảng đá đen tuyền này, làm sao lưu trữ được đây…

“Hẳn vẫn là vấn đề do tu luyện ‘bí thuật hỗn độn’ gây ra” La Chinh cau mày, thầm nghĩ trong lòng.

Tu luyện bí thuật hỗn độn có thể mang lại cho La Chinh không ít lợi ích, nhưng trong quá trình tu luyện cũng có va chạm, gặp phải không ít phiền phức.

Vất vả lắm mới đánh bậy đánh bạ ngưng tụ được thần cách, hiện tại lại gặp phải vấn đề mới.

La Chinh còn đang suy nghĩ, hình như Tà Thần lại nghĩ tới gì đó, lập tức nói: “Chủ, trong thế giới này còn xảy ra một số chuyện kỳ lạ, với lại trong đó cũng xuất hiện một số thứ… Thật ra hơi giống hòn đá màu đen này”

“Nói” La Chinh nói.

“Chủ, mời đi theo ta” Tà Thần nói xong liền đi xuyên qua không gian.

Thân hình La Chinh lập tức biến mất, đi theo Tà Thần đi tới một đại lục khác.

Thế giới trong cơ thể hắn có tổng cộng bảy đại lục tách rời nhau.

Mấy chục nghìn năm trước, đại lục trước mặt này được gọi là đại lục Trảm Ma.

Bởi vì rất lâu trước kia, nó nối liền với cây thế giới, các võ giả trên đại lục này gọi sinh linh màu xanh lá trên cây thế giới là ma vật, vì thế bèn phát động chiến tranh dài đến vô số năm.

Đây cũng là nguồn gốc của cái tên “đại lục Trảm Ma”.

“Chủ, chính là nơi đó” Tà Thần chỉ về phía trước nói.

Trên một vùng đồi núi của đại lục Trảm Ma được bao phủ bởi một tầng ánh sáng rực rỡ màu vàng nhàn nhạt, phạm vi bao phủ của tầng ánh sáng này giống như một hồ lô lớn.

Thấy cảnh tượng này, La Chinh lộ vẻ kinh ngạc: “Màn sáng màu vàng này được sinh ra thế nào?”

Trong thế giới này, hắn có năng lực không gì không biết, vậy mà khi dùng ý nghĩ truy tìm một hồi, hắn vẫn không tìm thấy bất kỳ thông tin nào về nguồn gốc của nó.

Nói cách khác, phạm vi bị ánh sáng màu vàng bao phủ, xem như là nằm ngoài tầm kiểm soát của hắn.

Thế giới mà bản thân tạo ra lại không thể hoàn toàn kiểm soát, điều này càng khiến La Chinh không thể hiểu nổi…

“Ta cũng không rõ, hình như sau khi Chủ ngưng tụ thần cách không lâu thì xuất hiện.

Ánh sáng màu vàng này trời sinh đã có lực bài xích mạnh mẽ, muốn vào trong đó, chỉ có thể tiến vào từ chỗ miệng hồ lô” Tà Thần nói xong liền bay thẳng xuống dưới, mục tiêu chính là cửa vào của hồ lô này.

“Một vùng hình hồ lô, hơn nữa còn chỉ có một cửa vào…” Dường như La Chinh nghĩ đến điều gì đó, sau đó hắn cũng tiến vào bên trong.

Vừa mới tiến vào, La Chinh liền thấy rừng cây phía trước đung đưa một hồi, có mấy người khổng lồ màu xanh lam, dáng người vạm vỡ chui ra khỏi đó.

Người khổng lồ này có ba con mắt, nét mặt dữ tợn, một đôi răng nanh lộ ra ngoài miệng, vô cùng hung ác.

Bọn họ gầm lên, cặp đùi thô chắc chạy thẳng về phía La Chinh với tốc độ cực nhanh, mặt đất cũng không ngừng rung chuyển theo.

Đúng lúc này, một đường ranh giới tuyết hẹp dài lặng lẽ xuất hiện trước người La Chinh.

Ranh giới tuyết kia lặng yên không một tiếng động lượn vòng phía trước La Chinh, rồi quấn lên người những người khổng lồ hai đầu kia.

Sau đó, một loạt âm thanh “vù vù” vang lên, toàn thân mấy người khổng lồ hai đầu kia đều bị Băng Phách Ma Diễm màu xanh thẳm bao vây, trong nháy mắt liền biến thành một pho tượng khắc băng.

Là Tà Thần ra tay.

“Băng Phách Ma Diễm… khống chế tốt đấy” La Chinh cười nhạt nói.

“Đa tạ Chủ đã khen ngợi” Tà Thần chắp tay, hơi lộ vẻ đắc ý.

Trên thế giới này, hắn có thể tự cao tự đại, nhưng người duy nhất có thể khiến hắn kính phục chỉ có La Chinh.

Tà Thần lập tức nói: “Lúc trước ta đã tới nơi này một lần.

Những người khổng lồ hai đầu này không được tính là lợi hại, nhưng trong đó còn có người khổng lồ mười mắt, người khổng lồ trăm mắt, thậm chí còn có một người khổng lồ nghìn mắt.

Ta không địch lại người khổng lồ nghìn mắt kia nên chỉ có thể lui ra”

“Còn có sinh linh mạnh hơn ngươi?” La Chinh lộ vẻ khó hiểu.

Trong mắt La Chinh, thiên phú của Tà Thần mạnh hơn phần lớn thiên tài hắn đã từng gặp.

Hơn nữa, mỗi khi hắn có đột phá, Tà Thần luôn là người đầu tiên có thể tu luyện cảnh giới của mình đến mức cao nhất mà thế giới này có thể chịu được.

Trong thế giới này làm sao có thể còn có sự tồn tại mà Tà Thần không thể chống lại? Nếu như có, cũng chỉ có bản thân La Chinh.

“Dẫn ta đi xem” La Chinh ra lệnh.

Hai người một trước một sau, liên tiếp xuyên qua khu vực này.

Giống như Tà Thần đã nói, quả thật trong khu vực đặc biệt được bao phủ bởi một vùng ánh sáng màu vàng này tồn tại đủ kiểu người khổng lồ.

Những người khổng lồ này đều có nhiều con mắt, thậm chí có một số người khổng lồ còn toàn thân mọc đầy mắt, trông rất kỳ lạ và đáng sợ.

Giống như những sinh linh này căn bản không phải là sự tồn tại bình thường…

Người khổng lồ càng nhiều mắt sẽ có kích thước càng lớn, thực lực cũng càng mạnh.

Ban đầu là Tà Thần dẫn đường, hắn có thể dễ dàng ứng phó những người khổng lồ ba mắt, mười mắt kia.

Song, sau khi người khổng lồ trăm mắt xuất hiện thì trở nên khó đối phó hơn.

Mặc dù số lượng người khổng lồ trăm mắt không nhiều, nhưng thường thì Tà Thần cần đánh hơn trăm hiệp mới có thể giết chết chúng.

“Chết!”

La Chinh đưa ngón tay ra, nhẹ nhàng chỉ về phía ba người khổng lồ trăm mắt bên cạnh Tà Thần.

Chín ngôi sao trên bầu trời hơi lóe lên, sức mạnh vô hình từ chín ngôi sao buông xuống, ngay lập tức xé nát những người khổng lồ trăm mắt này thành mảnh nhỏ…

“Đi” La Chinh thản nhiên nói.

Hiện tại đổi thành hắn đi trước dẫn đường.

Tà Thần khẽ mỉm cười.

Lần trước, khi hắn xông vào nơi này từng gặp khá nhiều nguy hiểm.

Lúc một mình đối mặt với người khổng lồ nghìn mắt, suýt chút nữa hắn đã không rời đi được.

Không lâu sau, cuối cùng La Chinh đã tìm thấy người khổng lồ nghìn mắt mà Tà Thần nói.

Người khổng lồ này cao gần nghìn trượng, đồi núi xung quanh chỉ coi như sườn núi nhỏ so với nó mà thôi!

Vừa nãy ở ngoài khu vực ánh sáng màu vàng bao phủ, La Chinh không hề phát hiện ra có một người khổng lồ như vậy.

Điều này chứng minh những ánh sáng màu vàng kia quả thật đã che giấu ánh mắt bọn họ.

Nghĩ đến đây, trong lòng La Chinh liền có một cảm giác kỳ lạ không nói nên lời.

“Grào!”

Sau khi người khổng lồ nghìn mắt kia thấy La Chinh và Tà Thần, nó lập tức vung nắm đấm như núi lớn nện qua.

Đối mặt với nắm đấm che khuất cả bầu trời này, La Chinh nhẹ nhàng duỗi một ngón tay ra, nắm đấm kia liền ngừng lại giữa không trung, không thể tiến thêm chút nào nữa.

Ngay sau đó, La Chinh búng nhẹ một cái, một luồng sức mạnh mạnh mẽ bá đạo hơn, trực tiếp ném bay người khổng lồ này.

“Ầm…”

Lúc người khổng lồ nghìn mắt ngã xuống đất, khu vực này liền không ngừng rung chuyển.

Từ nơi sâu trong rừng cây, những người khổng lồ kia bắt đầu la hét không ngừng.

Người khổng lồ nghìn mắt kia còn muốn bò dậy, song La Chinh đã nhảy lên, đứng trên cái đầu giống như ngọn núi của người khổng lồ nghìn mắt.

Hắn giẫm nhẹ một phát, đầu của người khổng lồ nghìn mắt đã bị đạp vào trong đất.

Nhất thời, người khổng lồ nghìn mắt không thể rút đầu ra, chỉ có thể vung vẩy hai tay trong vô vọng.

Mặc dù người khổng lồ nghìn mắt có một nghìn con mắt, nhưng hình như những con mắt này hoàn toàn không thể nhìn thấy gì.

“Lẽ ra sinh linh này không nên được sinh ra ở thế giới trong cơ thể của ta.

Hơn nữa, sinh linh lớn mạnh như thế, không thể hình thành trong một đêm được” La Chinh nói với Tà Thần.

Nhân tộc và sinh linh trí tuệ khác ở thế giới trong cơ thể hắn phải trải qua thời gian tiến hóa không ngừng mới dần đi đến ngày hôm nay.

“Ta cũng cảm thấy như thế” Tà Thần vượt qua thân thể của người khổng lồ nghìn mắt, tìm kiếm gì đó ở sâu trong rừng rậm.

Chỉ chốc lát sau, trong tay hắn liền cầm mấy thứ màu đen đen.

Tà Thần dâng mấy thứ này lên trước mặt La Chinh nói: “Chủ, ngài xem, chính là những thứ này, hình như những miếng tròn nhỏ màu đen này cũng chứa lực tín ngưỡng…”

Những thứ màu đen kia là từng miếng nhỏ hình tròn hơi mỏng.

Khi thấy những miếng tròn nhỏ này, hai mắt La Chinh chợt lộ vẻ khó tin: “Những thứ này… là Thần vũ tệ!”

Lần này đến lượt Tà Thần lộ vẻ khó hiểu: “Thần vũ tệ? Đó là cái gì vậy?”

La Chinh khẽ thở ra một hơi, lúc này mới hiểu được: “Có lẽ ta đã biết nơi này là chỗ nào rồi”


Chương 1892: Nguồn gốc của cấm địa

Cảnh tượng trước mặt này thậm chí đã tháo gỡ rất nhiều thắc mắc nghi hoặc trong lòng La ChinhCực Ác lão nhân nói cho La Chinh, toàn bộ Thần vũ tệ đều được tìm thấy trong cấm địa.

Nhưng trong đó tồn tại một nghi vấn rất lớn, rốt cuộc những Thần vũ tệ này được sinh ra như thế nào?

Giống như đá chân nguyên và ngọc chân nguyên trong vũ trụ, đều là dựa vào nguyên khí trời đất ngưng tụ lại.

Trải qua vô số năm chậm rãi lắng đọng mới biến thành từng mỏ quặng.

Cho dù đào hết một mỏ quặng, cũng sẽ có mỏ quặng mới được sinh ra.

Cho nên, đá chân nguyên và ngọc chân nguyên gần như là không thể khai thác hết.

Mà Thần Vực đã tồn tại vô số kỷ nguyên thần.

Trong vô số kỷ nguyên thần này, có vô số thần đã từng bước vào cấm địa.

Trong tất cả cấm địa lớn nhỏ đều có sự tồn tại của Thần vũ tệ.

Song, cho dù Thần vũ tệ có nhiều hơn nữa thì một ngày nào đó cũng có thể sẽ bị đào sạch.

Sau đó, làm sao bọn họ có thể tìm được nữa?

Dựa theo kiến giải của Cực Ác lão nhân, mỗi một lần thần bước vào cấm địa, luôn có thể tìm thấy được Thần vũ tệ.

Điều này chứng minh Thần vũ tệ sẽ liên tục xuất hiện, lặp đi lặp lại không ngừng…

Hiện tại, La Chinh xem như đã hiểu rõ, Thần vũ tệ được tạo thành từ lực tín ngưỡng của các thần!

“Nơi này rốt cuộc là chỗ nào?” Tà Thần tò mò hỏi.

La Chinh đứng tại chỗ, liếc nhìn cảnh vật bốn xung quanh, cuối cùng ánh mắt dừng lại ở người khổng lồ nghìn mắt kia, ngay sau đó mỉm cười nói: “Nơi này là thế giới mà các ngươi tưởng tượng ra!”

“Thế giới mà chúng ta tưởng tượng ra?” Tà Thần lộ vẻ kinh ngạc.

La Chinh gật đầu, hắn suy nghĩ một chút, lịch sử của đại lục Trảm Ma trong những năm gần đây đều hiện ra ở trong đầu.

Dưới sự trợ giúp của năng lực biết hết, hắn nhanh chóng tìm được manh mối bản thân cần, ngay sau đó thản nhiên nói: “Vô số năm trước, đại lục Trảm Ma thuộc về địa bàn của Hào tộc…”

“Ta đã từng nghe nói về Hào tộc, đây là một chủng tộc thời thượng cổ” Tà Thần gật đầu.

Cuộc chiến giữa Hào tộc và Đằng tộc cách lúc Tà Thần ra đời đã khá xa xôi, nhưng lịch sử của hai chủng tộc lớn thời thượng cổ này vẫn được lưu truyền đến nay.

“Trong lịch sử ghi lại, nữ vương của Hào tộc có khuôn mặt đẹp tuyệt trần, cho nên đã khiến thần giúp đỡ.

Vị thần đó, chính là Chủ sao?” Tà Thần bỗng nhiên nghĩ tới chuyện này, cười hỏi. “Nữ vương của Hào tộc có thật sự xinh đẹp như trong truyền thuyết không?”

Trong tư liệu lịch sử, đúng là nữ vương của Hào tộc được gọi là mỹ nữ số một từ xưa đến nay.

Tà Thần là đàn ông, nên tất nhiên cũng có chút hứng thú với cô gái có thể khiến “thần” để mắt đến.

La Chinh gật đầu: “Là ta, đó quả thật là một cô gái hoàn mỹ”

Lúc đó, La Chinh đã khống chế chiến tranh giữa Hào tộc và Đằng tộc, đồng thời nâng đỡ nữ vương của Hào tộc đi lên, nhưng cũng không trao cho nàng quá nhiều sức mạnh.

Với tư cách là Chủ sáng lập thế giới này, La Chinh sẽ không can thiệp quá nhiều.

Trên thực tế, cho dù là hiện tại, hắn cũng có thể dùng bùn đắp nặn ra vị nữ vương kia dựa vào suy nghĩ, nhưng điều đó thật vô nghĩa…

“Lúc đó, Hào tộc và Đằng tộc đều rất sợ người Thiên Linh tộc trên cây thế giới, cho nên những người thường bản địa hy vọng có một sinh linh có thể phù hộ bọn họ!” La Chinh tiếp tục nói: “Sinh linh này phải có dáng người cường tráng, có kích thước lớn, còn phải có ngoại hình đáng sợ, đủ để dọa Thiên Linh tộc rút lui!”

Tà Thần nhanh chóng đoán ra: “Sinh linh trong tưởng tượng của bọn họ chắc chắn là những quái vật cả người mọc đầy mắt này?”

“Thông minh” La Chinh gật đầu cười nói.

Người Hào tộc thời kỳ đầu chỉ có thể tưởng tượng ra người khổng lồ ba mắt.

Nhưng một khi óc tưởng tượng của bọn họ đã mở ra, thì sẽ tiếp tục dựa theo con đường này để phát triển.

Càng ngày càng nhiều người Hào tộc bắt đầu thêu dệt nên một số thứ không tồn tại, thế là liền xuất hiện người khổng lồ mười mắt, người khổng lồ trăm mắt, thậm chí người khổng lồ nghìn mắt…

Đây là tín ngưỡng nguyên thủy nhất.

Nếu như ban đầu, Hào tộc tưởng tượng ra một con rồng, thì La Chinh và Tà Thần sẽ không gặp được những người khổng lồ này ở đây, mà là từng con rồng lớn với hình dạng kỳ quái.

Vô số năm qua, truyền thuyết về người khổng lồ nghìn mắt không hề biến mất, ngược lại trở thành một phần văn hóa của Nhân tộc, được lưu truyền tới nay.

Dưới sự lưu truyền từ thế hệ này đến thế hệ khác, trí tưởng tượng của bọn họ cũng biến thành lực tín ngưỡng.

Chúng vô thức hội tụ lại, khi thần cách của La Chinh hình thành, liền biến nó thành vùng cấm địa hình hồ lô này.

Vì sao là hình dạng hồ lô… Bởi vì trong truyền thuyết, những người khổng lồ này đều được sinh ra từ trong hồ lô!

Theo cách tương tự, núi Bất Chu, Hồn Hoang, hay những cấm địa to nhỏ khác, cũng đều được biến thành từ suy nghĩ của các thần dân.

Trên thực tế, cái gọi là tôi suy nghĩ nên tôi tồn tại, những tư tưởng này chính là lực tín ngưỡng.

Truyền thuyết được lưu truyền vô số kỷ nguyên thần, hình thành hết cấm địa này đến cấm địa khác.

Mà sau khi một cấm địa xuất hiện, về sau người khác càng tin chắc vào sự tồn tại của cấm địa, như vậy sẽ tạo thành một vòng tuần hoàn, để cấm địa hấp thu càng ngày càng nhiều lực tín ngưỡng…

Dựa theo suy đoán của La Chinh, bốn cấm địa lớn như núi Bất Linh, Hồn Hoang, rừng Lang Tuyền và vực sâu Ma Vực trở thành cấm địa lớn mạnh nhất trong Thần Vực không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên.

Mà là do truyền thuyết về những cấm địa này được lưu truyền sớm nhất trong Thần Vực, nên chiếm ưu thế về thời gian.

Giống như trong truyền thuyết của thần dân về vực sâu Ma Vực, chắc hẳn là khá giống với sự tồn tại của địa ngục, nơi mà thần dân đều sẽ đi sau khi chết.

Số lượng thần dân có ý nghĩ này là nhiều nhất, lực tín ngưỡng đưa vào vực sâu Ma Vực cũng là nhiều nhất, cho nên vực sâu Ma Vực cũng là cấm địa có độ khó cao nhất.

Cho dù là thánh nhân tiến cũng khó mà tự bảo vệ mình khi tiến vào sâu trong vực sâu Ma Vực!

“Thật sự là không thể tưởng tượng nổi!” Tà Thần nhìn người khổng lồ nghìn mắt kia, kinh ngạc tán thán.

Hắn không ngờ thế giới này kỳ diệu như thế.

Bỗng nhiên, La Chinh đưa tay chỉ vào người khổng lồ nghìn mắt đang giãy giụa kia.

Sau đó, bàn tay khẽ lật, đột nhiên đè xuống, sức mạnh to lớn vô hình liền nghiền nát cái đầu to lớn của người khổng lồ nghìn mắt này thành bột mịn…

“Theo lý, cho dù ta giết sạch toàn bộ người khổng lồ ở đây thì chắc chắn một thời gian sau những người khổng lồ này vẫn có thể xuất hiện lại.

Kể cả những Thần vũ tệ trong tay ngươi kia nữa.

Lần sau ngươi có thể đi vào nghiệm chứng một chút” La Chinh thản nhiên nói. “Chúng ta hãy đi xem chỗ tiếp theo!”

Tà Thần gật đầu, ngay sau đó hỏi: “Tà Thần còn có điều không giải thích được.

Chủ nói mọi thứ ở nơi này đều là do tưởng tượng ra, vậy những ‘Thần vũ tệ’ này thì sao? Chẳng lẽ những miếng tròn màu đen này đã từng xuất hiện trong truyền thuyết của đại lục Trảm Ma?”

La Chinh nhìn chằm chằm Thần vũ tệ lắc đầu: “Những Thần vũ tệ này chính là kết tinh của bản thân lực tín ngưỡng.

Vùng cấm địa này cần liên tục bổ sung lực tín ngưỡng.

Những lực tín ngưỡng được hấp thu vào không gian này.

Sau khi người khổng lồ đã đủ chân thật, đủ nhiều thì lực tín ngưỡng sẽ có xu hướng bão hòa.

Sau khi lực tín ngưỡng bão hòa, nó sẽ ngưng tụ thành Thần vũ tệ…”

Điều này chỉ là suy đoán của bản thân La Chinh.

Dựa theo manh mối hiện tại, chắc hẳn lý giải của hắn sẽ không sai.

Còn vì sao kết tinh của những lực tín ngưỡng này là màu đen thì hiện tại hắn chưa thể trả lời được…

Sau khi La Chinh thu thập hết Thần vũ tệ trong cấm địa thì bèn rời khỏi cấm địa này cùng với Tà Thần.

Sau đó, La Chinh và Tà Thần lại phát hiện một cấm địa khác ở đại lục băng nguyên.

Cấm địa này được bao phủ bởi một vùng ánh sáng màu tím nhạt.

Vùng ánh sáng màu tím nhạt này có hình tam giác, giống như tình hình trên đại lục Trảm Ma, La Chinh không thể dò xét được bất kỳ thông tin gì trong vùng cấm địa này.

Sau khi tiến vào vùng cấm địa này, hai người gặp phải một quái vật tuyết hình người đầy lông dài ở trong đó.

Thực lực của những quái vật tuyết này cũng rất mạnh, đương nhiên, đó là so với Tà Thần.

Song, cho dù sinh vật hung ác trong thế giới này có lợi hại bao nhiêu, cũng không gây ra được bất kỳ tổn thương nào cho La Chinh.

Trong cấm địa này, La Chinh cũng tìm được hơn trăm đồng Thần vũ tệ, đồng thời hắn còn tìm được truyền thuyết liên quan tới “người tuyết của vùng địa cực”, xem như lại nghiệm chứng suy đoán của hắn.

Hiện tại, cấm địa ở thế giới trong cơ thể La Chinh chỉ mới thành lập, số lượng Thần vũ tệ ngưng tụ trong đó chưa nhiều.

Nhưng thời gian trong thế giới của hắn nhanh hơn thời gian trong Thần Vực nhiều.

Trong tương lại, cùng với việc cấm địa càng ngày càng lớn, số lượng Thần vũ tệ sẽ càng ngày càng nhiều…

Thần vũ tệ có thể dùng để sữa lại quy tắc trên bảng đá thống trị, nhưng đó không phải là chuyện hiện tại có thể suy xét.

Mà bản thân hắn làm sao để sử dụng lực tín ngưỡng trong Thần vũ tệ?

Đây mới là vấn đề La Chinh cần phải đối mặt.


Chương 1893: Ngày Lăng

Thần Vực đã tồn tại nhiều năm như vậy, chắc chắn những thiên tài trong Thần Vực đã nghĩ đủ mọi cách để nghiên cứu tác dụng của Thần vũ tệNhưng cuối cùng chỉ có thể dùng nó để sửa quy tắc của bảng đá thống trị, điều này chứng minh các thần không thể sử dụng sức mạnh của Thần vũ tệ…

La Chinh sử dụng sức mạnh nghiền Thần vũ tệ thành bột mịn, cũng chỉ có thể nhận được một nắm bột màu đen, không thể ép lực tín ngưỡng trong Thần vũ tệ ra.

Thậm chí hắn còn rắc những bột này lên thần cách, hoặc là rải vào biển hỗn độn.

Song, dù sử dụng phương pháp nào thì thần cách của hắn vẫn không có chút phản ứng gì.

Ở thế giới trong cơ thể nghiên cứu một hồi, dùng hết đủ các phương pháp lạ lùng kỳ quái, Tà Thần cũng ở bên cạnh bày mưu tính kế, nhưng cuối cùng chỉ có thể tạm thời bỏ cuộc.

Có thể có một số thứ bị bản thân bỏ sót, hoặc là bản thân lực tín ngưỡng trong “Thần Vực” được cấu tạo từ hỗn độn thì không thể sử dụng trực tiếp? Những điều này đều có khả năng…

Nhưng La Chinh không hề chán nản, dẫu sao cùng với việc ngưng tụ thành công thần cách, bản thân hắn cũng bước vào Thần Cảnh.

Tu vi tăng lên khiến thực lực của hắn tăng lên không ít!

Hóa thân trong thân thể của hắn tan đi, La Chinh dặn Tà Thần tạm thời để Mật Giáo ngừng hoạt động.

Giai đoạn hiện tại, hắn không thể sử dụng lực tín ngưỡng, vậy có thu thập lực tín ngưỡng vào tượng thần cũng vô dụng.

Huống hồ, lực tín ngưỡng dư thừa sẽ tự động biến thành Thần vũ tệ.

Sau đó, ý thức của hắn lại trở về căn phòng tu luyện bí mật.

Mặc dù ở thế giới trong cơ thể đã trôi qua một khoảng thời gian không ngắn, nhưng trong Thần Vực mới chỉ qua mấy canh giờ.

Đẩy cửa căn phòng tu luyện bí mật ra, trời đã tờ mờ sáng…

Mấy ngày nay, La Chinh chưa gặp lại Hàm Cửu Di.

Dẫu sao Đông Phương gia đã mở miệng, sợ là phải tìm cho ra người dấu tên là hắn.

Mà biểu hiện của hắn trong đấu trường của các vị thần, gần như khiến bọn họ xác định hắn đang ở điện Tử Hồn.

Hàm Cửu Di cũng muốn tránh hiềm nghi, nếu không sẽ dễ gây nghi ngờ.

“Đã đến lúc rời khỏi đảo nổi rồi…” La Chinh ngắm nhìn mây trắng cuồn cuộn trên bầu trời nói.

Hôm qua, thứ hạng của đảo nổi đã được phân chia lại lần nữa, chắc hẳn hôm nay những lối đi vào cấm địa sẽ được mở ra.

Sau đó, La Chinh rời khỏi điện Tử Hồn, tiến vào thành Thánh Hoàng một lần nữa.

Trên biển Thời Gian cấm phi hành, cũng cấm phương pháp dịch chuyển không gian, đây là quy tắc của bảng đá thống trị.

Nhưng để độc quyền các cấm địa lớn, các Thánh Đường đã từng chỉnh sửa quy tắc này một lần nữa.

Trên đảo nổi có thể xây dựng con đường truyền tống, sử dụng con đường truyền tống để tiến hành phương pháp dịch chuyển không gian.

Mà các con đường truyền tống lớn đều trực tiếp đi thông tới những cấm địa kia.

Con đường truyền tống trên đảo nổi trở thành cánh cửa duy nhất để tiến vào cấm địa.

Chính vì nguyên nhân này mà vô số các thần bình dân được sinh ra trong Thần Vực hận nghiến răng!

Thần giống như Cực Ác lão nhân thì trực tiếp mất đi cơ hội tiến vào cấm địa.

Rèn luyện trong cấm địa, khai thác Thần vũ tệ, tìm kiếm cơ duyên, cũng trở thành đặc quyền hạng nhất của đệ tử nhà quyền thế.

Cũng bởi vì như thế đã ngăn chặn cơ hội phát triển của vô số thần dân.

Trước đây, một số thần bình dân vẫn có cơ hội trở thành thần đại viên mãn, thậm chí còn được phong thánh.

Nhưng hiện tại, cơ hội này cơ bản đã biến mất, độc quyền cấm địa chính là một trong những nguyên nhân gây ra điều này.

Tới thành Thánh Hoàng rồi đi về hướng bắc một đoạn đường, một loạt thủ vệ của Hàm gia đứng sừng sững trước một quảng trường rộng lớn.

Những thủ vệ này lại chặn đường đi của một đám thần.

“Không phải thứ hạng của đảo nổi được xác định rồi sao?”

“Dựa vào đâu mà hôm nay không cho đi cấm địa! Khó khăn lắm ta mới kiếm đủ điểm tích lũy! Ta muốn vào núi Bất Chu!”

“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Kỳ quái!”

Những thần này đều đang cằn nhằn, cho dù là thần cấp thấp hay thần cấp cao thì đều bị chặn ở ngoài.

Nhìn thấy cảnh này, La Chinh hơi nhíu mày.

Tầm mắt của hắn xuyên qua phía sau những thủ vệ kia, có thể thấy phía trên quảng trường phân bố chi chít con đường truyền tống.

Hình như con đường truyền tống do Hàm gia xây dựng đều các tường đá san sát nhau.

Không biết con đường truyền tống của nhà quyền thế khác có giống như thế hay không.

“Anh bạn, không phải hôm nay có thể dùng con đường truyền tống đi cấm địa sao?” La Chinh tìm một vị thần hỏi.

Vị thần kia liếc nhìn La Chinh, vẻ mặt cũng buồn bực nói: “Ta đã nghĩ mấy ngày này cấm địa đều không có ai đi vào, chắc hẳn Thần vũ tệ trong đó sẽ nhiều hơn một chút.

Song bọn họ cứ không cho đi vào, có quỷ mới biết tại sao!”

Thần vũ tệ là mục tiêu hàng đầu của những thần này.

Nhưng từ năm này sang tháng khác, cấm địa luôn có người thăm dò ở trong, một khi xuất hiện Thần vũ tệ sẽ lập tức bị người khác nhặt đi luôn.

Mấy ngày này mọi người không thể tiến vào cấm địa, nên tất nhiên số lượng Thần vũ tệ tích lũy trong đó sẽ nhiều hơn.

La Chinh gật đầu, lực tín ngưỡng trong Thần Vực không phải là vô hạn.

Thần vũ tệ chỉ có thể ngưng tụ sau khi lực tín ngưỡng bị bão hòa.

Lúc này, La Chinh mơ hồ có một linh cảm không tốt.

Việc Hàm gia cấm mọi người tiến vào cấm địa, sẽ không phải là vì hắn đó chứ?

Quả thật là có khả năng này…

Nếu như Mục gia đoán được gì đó, Đông Phương gia còn tiếp tục muốn tìm hắn thì sợ rằng sẽ gây áp lực cho Hàm gia.

Bọn họ sẽ tạm thời đóng kín lối đi, cho đến khi tìm ra “người giấu tên” mới thôi.

Đang lo lắng, bỗng nhiên bên tai hắn truyền đến một tiếng chuông trầm bổng.

“Keng!”

Tiếng chuông kia hoàn toàn không phải truyền đến từ đảo nổi, mà là từ chỗ sâu trong tầng mây.

Khi mọi người nghe thấy tiếng chuông kia thì lập tức ngẩng đầu lên, sau đó một luồng ánh sáng màu vàng xuyên thẳng qua tầng mây, lướt qua từng hòn đảo nổi, chiếu rọi xuống mặt biển Thời Gian.

Luồng ánh sáng màu vàng này chiếu lên mặt biển, rồi lại bắn ngược trở lại, khúc xạ ra ánh sáng đủ màu, cực kỳ tráng lệ.

Cùng lúc khi bọn họ thấy được luồng ánh sáng màu vàng kia, không ít thần đều lộ vẻ bừng tỉnh, trong đó bao gồm cả vị thần bên cạnh La Chinh.

“A! Ta hiểu rồi, thảo nào hôm nay không cho tiến vào cấm địa, hôm này là ngày Lăng!” Vị thần kia nói.

“Hôm nay là ngày Lăng?” La Chinh nhướng mày.

Hắn không ngờ sau khi xếp hạng đảo nổi, ngay sau đó lại gặp phải ngày Lăng của Nhật Manh tộc.

Trong ngày Lăng, không thể sử dụng con đường truyền tống.

Ngày Lăng, ngày lễ long trọng nhất của Nhật Manh tộc…

Ngày này, ngay cả thuyền trên biển Thời Gian cũng sẽ ngừng hoạt động.

Chủng tộc thần bí trên biển Thời Gian này sẽ mời một số nhân vật quan trọng trong nhà quyền thế tham gia, mà La Chinh cũng được mời!

Trong đầu La Chinh hồi tưởng lại lời ông già Nhật Manh tộc kia từng nói.

Dường như trên người hắn có hơi thở khiến Nhật Manh tộc khiếp sợ, vô cùng giống với quái vật biển “Đế Hận” trong biển Thời Gian.

“Ôi, lại đến ngày Lăng! Người có tư cách tham dự hầu như đều là nhân vật nòng cốt trong các nhà quyền thế lớn.

Mà chúng ta thì dĩ nhiên là không có hy vọng rồi!”

“Tất cả giải tán đi, ngày khác hãy trở lại!”

“Nghe nói tham dự ngày Lăng có thể nhận được lợi ích khó có thể tưởng tượng, thậm chí còn có thể khám phá bí mật của thời gian…”

Trong mắt người đời, Nhật Manh tộc vẫn luôn được bao phủ bởi một lớp mạng che mặt thần bí.

Cả đời này, những thần ở đây cũng không thể tham dự sự kiện ngày Lăng.

Tất nhiên, có đủ các suy đoán được truyền lưu, nhưng đó chỉ là suy đoán mà thôi.

Sự kiện ngày Lăng cụ thể là cái gì, bọn họ đều không rõ.

Những thần này cảm thán một hồi mới chậm rãi giải tán.

“Ta có nên tham gia ngày Lăng không?” La Chinh suy nghĩ trong lòng, trên mặt lộ vẻ do dự.

Bây giờ, phiền toái lớn nhất không phải là Mục gia.

Có lẽ Mục gia đã chú ý tới “người giấu tên”, nhưng chưa chắc đã có thể liên hệ hắn với người giấu tên.

Huống hồ, Mục Hải Cực đã từng gặp hắn còn đang nhận sự trừng phạt của bảng đá thống trị.

Còn Đông Phương gia muốn tìm hắn, cũng không phải xuất phát từ dụng ý xấu gì, mà chỉ đơn thuần muốn thu nhận hắn, muốn hắn gia nhập đảo nổi của Đông Phương gia.

Đây chính là những tình huống xấu nhất…

Cùng lắm thì đến lúc đó hắn dùng lệnh bài chữ “Cấn” trốn vào Tiên Phủ trong rừng Lang Tuyền.

Vừa suy nghĩ đến đây, La Chinh đã đưa ra quyết định.


Chương 1894: Lời mời

Mấy nghìn vòng tròn trong suốt từ từ trồi lên từ ngay dưới đảo nổi, đậu sát ở cửa đảo nổiTrong các đảo nổi lớn đều có thần bước lên vòng tròn, từ từ đi xuống đáy đảo nổi.

Tu vi của những thần này không giống nhau, có thần cấp thấp, cũng có đại viên mãn.

Song, cho dù là tu vi gì thì bọn họ đều là tinh anh của các nhà quyền thế lớn.

Trong đảo nổi của Hàm gia cũng có hơn mười vòng tròn trong suốt đáp xuống.

Trên mặt Hàm Lưu Tô không biểu lộ cảm xúc gì, một mình đứng lên một vòng tròn.

Mà trên một vòng tròn khác, Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đứng cạnh nhau.

Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đang thì thầm với nhau, thỉnh thoảng lại lén liếc nhìn Hàm Lưu Tô một cái.

Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đáng yêu kia của Hàm Sơ Nguyệt đầy vẻ lo lắng.

Trong khoảng thời gian này, Hàm Lưu Tô vẫn luôn nhốt mình trong phòng cố gắng tu luyện, bỗng chốc nàng như biến thành một người khác.

Thật ra, thông minh như Hàm Sơ Nguyệt rất dễ dàng đoán ra được mấu chốt của vấn đề.

Sự thay đổi của Hàm Lưu Tô trăm phần trăm là bắt nguồn từ La Chinh.

Nhưng giữa tỷ tỷ và La Chinh đã xảy ra chuyện gì, nàng lại không thể đoán được.

“Muội cảm thấy tâm trạng của tỷ tỷ Lưu Tô không tốt, là bởi vì La Thiên Hành kia” Hàm Bích La khẽ nói.

“Tỷ cũng thấy vậy…” Hàm Bích La không biết thân phận thật sự của La Thiên Hành, nhưng Hàm Sơ Nguyệt lại biết.

Nàng mơ hồ có một dự cảm xấu, nếu như tỷ tỷ tiếp tục dây dưa với La Chinh thì sợ rằng sẽ gặp phải phiền phức lớn hơn.

Rất nhiều muội muội thuở nhỏ có sự sùng bái trời sinh với tỷ tỷ, Hàm Sơ Nguyệt cũng không ngoại lệ.

Thật ra, phần lớn cảm tình của nàng đối với La Chinh cũng là bởi vì Hàm Lưu Tô.

Dường như thứ tỷ tỷ thích chính là thứ tốt nhất thế giới, thậm chí nàng mơ hồ còn có cảm giác ghen tỵ.

Nhưng nếu như La Chinh hại chết tỷ tỷ thì đây không phải là kết quả nàng muốn nhìn thấy.

“Chờ sau ngày Lăng, tỷ sẽ lặng lẽ tìm La Thiên Hành” Hàm Sơ Nguyệt khẽ nói.

Cùng lúc đó, Hàm Thương Yên cũng bước lên vòng tròn trong suốt từ một bên khác.

Hàm Thương Yên vẫn luôn khá bận rộn, lúc trước rất ít khi chú ý đến Hàm Lưu Tô.

Hiện tại, thấy Hàm Lưu Tô lẻ loi một mình, sắc mặt lại rất khó coi, hắn bèn mở miệng hỏi: “Lưu Tô, sao lại không vui thế?”

Nghe vậy, Hàm Lưu Tô bỗng nhiên ngẩng đầu, vô cùng miễn cưỡng cười trừ một cái: “Ca ca, Lưu Tô không hề không vui”

“Vậy thì tốt!” Hàm Thương Yên mỉm cười: “Hôm nay là ngày Lăng, phải biểu hiện thật tốt!”

“Lưu Tô biết” Hàm Lưu Tô gật đầu đáp lại.

Không lâu sau, đoàn người đã hạ xuống dưới đáy vòng tròn khổng lồ, dưới chân bọn họ chính là biển Thời Gian sóng lớn cuộn trào mãnh liệt.

Trên vòng tròn đã đứng đầy tinh anh của các nhà quyền thế, bọn họ ở đây chờ lời mời của Nhật Manh tộc.

Ngoại trừ thánh nhân và á thánh ra, Nhật Manh tộc sẽ không đặc biệt mời ai.

Các thần đang chờ ở chỗ này đều cần ước lượng thực lực của mình một chút, xem bản thân có đủ tư cách hay không.

Người của Nhật Manh tộc vốn còn có một tài năng đặc biệt, bọn họ có thể cảm ứng được mọi động tĩnh trong biển Thời Gian.

Nếu không phải là ngày Lăng thì chỉ cần đứng ở bất kỳ chỗ nào trên biển Thời Gian, bọn họ đều sẽ xuất hiện, chèo thuyền đưa ngươi đến nơi cần tới.

Ngày Lăng cũng như thế, nếu bọn họ cảm thấy ngươi có thể tham gia sự kiện ngày Lăng thì tất nhiên sẽ có một chiếc thuyền nhỏ thuộc về ngươi.

Từng chiếc thuyền nhỏ lắc lư đi từ trong biển Thời Gian mênh mông vô biên tới, những người của Nhật Manh tộc kia huýt sáo, mời từng vị thần lên thuyền nhỏ của mình, sau đó lại dùng tốc độ khó có thể tin nhanh chóng rời đi…

Không lâu sau, Hàm Lưu Tô, Hàm Thương Yên, Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La đều được những người Nhật Manh tộc khác nhau đón đi.

Những người còn lại thì nghển cổ nhìn, tiếp tục chờ…

Thấy đã gần đến giờ, La Chinh bèn rời khỏi thành Thánh Hoàng, đi tới mép đảo nổi, bước lên một vòng tròn trong suốt.

Ngoài La Chinh ra, còn có một số đệ tử Hàm gia, hay thậm chí là một số người ngoại tộc.

Mỗi lần sự kiện ngày Lăng diễn ra đều sẽ có người lựa chọn thử vận may.

Mặc dù bản thân không phải là đệ tử trong tộc, nhưng dù sao vẫn có cơ hội thử một lần.

Ngộ nhỡ người Nhật Manh tộc thật sự mời mình thì sao? Tuy xác suất của chuyện này không lớn, nhưng dù sao vẫn có người thành công.

Những thần đi xuống cùng La Chinh đều có suy nghĩ này.

Không phải mỗi một tinh anh của đảo nổi đều sẽ được mời.

Không ai biết tiêu chuẩn và căn cứ để đánh giá của người Nhật Manh tộc là gì.

Cho nên luôn có một nhóm người bị đánh tan hy vọng, thậm chí còn nổi giận đùng đùng.

“Những người Nhật Manh tộc này đều là người mù! Đường Tú Nguyên ta đứng thứ ba trăm hai mươi trong thần cấp trung, dựa vào đâu mà không mời ta!” Thần cấp trung của Đường gia nhìn thuyền nhỏ không ngừng đi xa, hùng hổ nói.

Thấy không có thuyền nhỏ chạy đến nữa, sắc mặt của những đệ tử tinh anh này đều khá kém, cũng khá giận dữ.

Đúng lúc này, đám người La Chinh cũng bước xuống vòng tròn trong suốt.

Nhóm người bọn họ dĩ nhiên là muốn đến “thử vận may”.

Vốn dĩ Đường Tú Nguyên đã rất thất vọng, thấy nhóm người này thì càng tức giận hơn.

Tuy nói những tên nhóc thử vận may này rất ít khi có tư cách có thể được mời, nhưng hằng năm luôn có vài kẻ gặp may, quả thật được người Nhật Manh tộc mời.

“Đám rác rưởi các ngươi còn mong tham gia sự kiện ngày Lăng? Ha ha, thật sự là cười chết ta, cũng không biết ước lượng thực lực của mình xem!” Đường Tú Nguyên lớn tiếng châm chọc.

“Trên thế giới này có nhiều thằng nhãi không biết tự lượng sức, chấp nhặt với bọn họ làm gì?” Một đệ tử tinh anh khác nói hùa theo.

Nghe được những lời nói này, tất nhiên trong lòng những thần định thử vận may kia không dễ chịu gì.

Nhưng xét cho cùng, bọn họ không trêu chọc nổi những tinh anh nhà quyền thế kia.

Một đám chỉ có thể nén giận, yên lặng đứng một bên, giương mắt hy vọng có thuyền nhỏ có thể đón mình đi.

La Chinh thẫn thờ đứng một bên, không nói tiếng nào.

Đường Tú Nguyên oán giận một hồi, cũng là âm thầm có ý muốn khiêu khích.

Nếu như đám nhãi ranh này dám lỗ mãng, vậy tất nhiên là hắn có thể ra tay dạy dỗ một chút.

Nhưng nhóm người này mỗi người đều giống như kẻ ngốc vậy, ngậm miệng không nói.

Thế là sau khi nhìn quét một vòng, cuối cùng ánh mắt hắn nhìn về phía La Chinh: “Ồ? Còn có một tên thần cấp thấp cũng chạy tới tham gia náo nhiệt.

Bây giờ, càng ngày càng nhiều người tự phụ.

Ngày nào đó, có lẽ một nhóm lớn võ giả chứng thần cũng muốn tham gia náo nhiệt cho vui!”

Các thần muốn đến thử vận may, phần lớn vẫn có chỗ dựa.

Hoặc là cảm thấy thiên phú của mình không tệ, hoặc là cảm thấy tu vi của mình không tệ, hầu như đều là thần cấp trung và thần cấp cao, chỉ có một mình La Chinh là thần cấp thấp.

Vốn dĩ La Chinh đang mặt vô cảm nhìn biển Thời Gian nơi xa, thấy Đường Tú Nguyên nhìn chằm chằm vào mình, hắn bèn dứt khoát nhắm mắt lại.

Không ngờ, Đường Tú Nguyên lại không chịu từ bỏ, mà đi lên trước mặt La Chinh: “Nói đi, ngươi đến từ đảo nổi của nhà nào?”

La Chinh giống như pho tượng, vẫn không nhúc nhích.

“Ta nói chuyện với ngươi đó, ngươi không nghe thấy sao?” Đường Tú Nguyên thấy La Chinh không đáp lại, trong lòng càng bực bội.

Các thần khác chú ý tới động tĩnh bên này đều lộ vẻ thương hại.

Đại khái là cảm thấy La Chinh xui xẻo.

Bọn họ thấy La Chinh nên mở miệng chịu thua, ít nhất có thể khiến Đường Tú Nguyên buông tha hắn.

Thấy La Chinh vẫn nhắm mắt, sắc mặt của Đường Tú Nguyên càng trở nên lạnh lùng.

Hắn đưa tay ra khẽ lật một cái, bàn tay kia nhanh như chớp đánh lên mặt La Chinh, đồng thời trong miệng mắng: “Ông đây hỏi ngươi đấy…”

Ngay trong nháy mắt Đường Tú Nguyên ra tay, hai mắt La Chinh đột nhiên mở ra, đầu hơi ngửa về sau.

Đầu ngón tay Đường Tú Nguyên lướt qua chỗ cách chóp mũi hắn một tấc, cái tát này đã đánh trật.

Hắn phát hiện La Chinh dễ dàng tránh được cái tát của mình như thế thì cũng hơi sững sờ.

Ngay sau đó, hắn liền thấy bóng người La Chinh lóe lên, vạt áo của hắn đã bị đối phương túm chặt.

Một luồng sức mạnh không thể chống lại truyền đến, cả người hắn mất khống chế mà ngã về phía sau!

Vốn dĩ hắn đang đứng ở rìa vòng tròn lớn, phía sau chính là biển Thời Gian sóng lớn cuồn cuộn.

Nếu như ngã xuống biển Thời Gian, đừng nói là thần cấp trung như hắn, cho dù là đại viên mãn hay á thánh cũng sẽ bị nước biển xé nát.

Ngay lúc đang hoảng sợ thì thân hình hắn đột nhiên dừng giữa không trung, đồng thời một giọng nói lạnh nhạt truyền đến: “Đường đường là thần cấp trung, tính tình lại giống như côn đồ thấp kém trong người thường, nhà quyền thế nào có phần tử cặn bã như ngươi, thật là bất hạnh!”

“Ngươi, ngươi, ta, a…”

Vòng tròn lớn này nổi trên biển Thời Gian, cách biển Thời Gian rất gần.

Vùng biển Thời Gian màu sắc rực rỡ, thường thường có một ít sóng lớn lan về phía đầu Đường Tú Nguyên, có thể cắn nuốt hắn bất cứ lúc nào.

Làm sao hắn còn dám phản bác lời của La Chinh chứ? Hắn chỉ có thể không ngừng thét lên, thái độ lên mặt quát người lúc trước cũng biến mất không còn một chút!

Các thần khác thấy cảnh này thì đều hít sâu một hơi.

Bọn họ hoàn toàn không ngờ vị thần cấp thấp bề ngoài không có gì đặc biệt này lại ra tay tàn nhẫn như vậy.


Chương 1895: Thuyền Long Cốt

Sắc mặt Đường Tú Nguyên đã trắng bệch, trong lòng thì uất nghẹnHắn là đệ tử dòng chính của Đường gia, thần cấp trung bình thường còn không dám nói lung tung trước mặt hắn chứ đừng nói gì đến thần cấp thấp.

Hắn căn bản không ngờ thần cấp thấp không phải tinh anh nhà quyền thế giống La Chinh lại dám đánh trả, hơn nữa còn muốn dồn hắn vào chỗ chết!

Nhưng hiện tại tính mạng hắn đang ở thế ngàn cân treo sợi tóc, nên làm sao dám hó hé câu gì? Chỉ có thể liều mạng xin tha.

Thật sự La Chinh không muốn trêu chọc đệ tử nhà quyền thế.

Trên đảo nổi có không ít người ưu tú, thiên phú mạnh đến mức khó tin, nhưng xét cho cùng vẫn sẽ tồn tại một số kẻ cặn bã.

Nếu gặp phải những kẻ như vậy, hắn sẽ cố gắng làm lơ.

Nhưng Đường Tú Nguyên lại cố ý dây dưa, thật sự là quá đáng.

Chỉ có điều, hắn vẫn có băn khoăn, nên không định giết Đường Tú Nguyên.

Dù sao thân phận của hắn khá nhạy cảm, nơi đây chưa thể nói là một nơi an toàn với La Chinh.

“Bộp!”

Đột nhiên, La Chinh dùng sức kéo Đường Tú Nguyên lên, nện mạnh lên vòng tròn.

Không biết vòng tròn này được làm từ gì mà mặt ngoài vô cùng rắn chắc, cho dù là thần cấp thấp như Đường Tú Nguyên thì vẫn thấy khá “thốn” khi bị nện xuống.

Một phút trước Đường Tú Nguyên còn đang không ngừng xin tha, nhưng vừa rơi xuống đất xong thì khí thế của hắn liền thay đổi một cách chóng mặt.

Hắn cho rằng vừa rồi chỉ là do mình bị đánh bất ngờ nên mới để La Chinh ra tay thành công.

Nếu không, thằng nhóc kia tuyệt đối không có khả năng đối đầu với hắn.

Hắn xoay người đứng lên, thế trong cơ thể ầm ầm tuôn ra.

Nhưng còn không chờ hắn đứng vững, đã có một bóng người lóe lên trước mặt hắn.

Đối diện liền nhìn thấy La Chinh nhấc chân đá thẳng về phía hắn.

“Huỵch!”

Sức mạnh này bổ vào đầu hắn, cơ thể không gánh vác được áp lực quá lớn này khiến hai chân hắn mềm nhũn, trực tiếp quỳ gối trước mặt La Chinh.

“Nếu dám ra tay lần nữa, ta sẽ giết ngươi.

Đừng nghĩ ta không dám” La Chinh nhìn Đường Tú Nguyên, lạnh giọng nói.

Tuy nói La Chinh không thể sử dụng lực tín ngưỡng của thế giới trong cơ thể, cũng không thể phát ra thế, nhưng sau khi ngưng tụ thần cách, thực lực của hắn vẫn tăng lên một cách rõ rệt.

Tu vi luôn khiến con người rực rỡ hẳn lên, cho dù là xét về thân thể hay là là linh hồn.

Đường Tú Nguyên cảm giác khí thế lạnh lùng kia giống như một lưỡi dao vô hình, đặt trên cổ mình.

Giống như chỉ cần hắn lại cử động một chút thì lưỡi dao này sẽ không chút do dự mà chém xuống.

Hắn đành thành thật quỳ gối tại chỗ không nhúc nhích, giống như một con thỏ ngoan ngoãn.

Trên vòng tròn lớn, mọi người đều trầm mặc, bọn họ đều đang ngầm đánh giá La Chinh, suy đoán lai lịch của hắn.

Nhưng trong ba mươi sáu nhà quyền thế trên đảo nổi, số lượng thần phải dùng đến hàng triệu để tính, lần duy nhất La Chinh ra tay lại là trong thành Thánh Hoàng Hàm gia, nên tất nhiên không có ai ở đây nhận ra hắn.

Sau đó, La Chinh không để ý tới Đường Tú Nguyên nữa, mà quay đầu đứng sang một bên, ánh mắt lại nhìn về phía biển Thời Gian.

Thấy La Chinh kéo giãn khoảng cách với mình, Đường Tú Nguyên mới từ từ đứng lên.

Cho dù bị làm nhục, nhưng hắn không dám có bất kỳ hành động phản kích nào nữa.

Hắn hoàn toàn không nhìn thấu được thực lực của La Chinh.

Thông thường, thần cấp thấp có thực lực như vậy đều là truyền nhân của Thánh Hoàng, nhưng người trước mặt này… Rốt cuộc đây là đệ tử nhà quyền thế nào? Vì sao trước giờ chưa từng gặp?

Ở đây cũng có đệ tử Hàm gia, những đệ tử này cùng rời khỏi đảo nổi với La Chinh, tất nhiên là biết La Chinh thuộc Hàm gia.

Nhưng đương nhiên bọn họ sẽ không tiết lộ lai lịch của La Chinh, xét cho cùng bọn họ đến từ cùng một đảo nổi, một nhà quyền thế.

Đúng lúc này, xa xa trên biển Thời Gian xuất hiện một chấm đen nhỏ.

Tất cả các thần trên vòng tròn đều trở nên khẩn trương.

Mục đích duy nhất bọn họ ở đây, chính là chờ lời mời của Nhật Manh tộc, hiện tại một chiếc thuyền nhỏ xuất hiện, không biết là sẽ đón ai…

Chấm đen nhỏ kia nhanh chóng tới gần, chiếc thuyền xa tít tắp kia chỉ dùng mười nhịp thở là đã đến gần vòng tròn này, trên thuyền có một người Nhật Manh tộc trẻ tuổi.

Chờ sau khi chiếc thuyền đến gần, tất cả mọi người đều nín thở, lộ vẻ hy vọng.

“Huýt!”

Người Nhật Manh tộc trẻ tuổi huýt sáo một cái, đồng thời chỉ về phía Đường Tú Nguyên.

“Ta?” Đường Tú Nguyên chỉ vào mình, lộ vẻ vừa mừng vừa sợ.

Thậm chí vào giờ khắc này, tất cả nhục nhã vừa rồi đã bị hắn quên sạch.

Sau đó, hắn bật dậy, nhảy lên thuyền nhỏ.

Lúc này, hắn mới nhớ tới điều gì đó, bèn quay đầu đắc ý cười to nói với La Chinh: “Ha ha ha! Kẻ như ngươi còn trông cậy vào việc được Nhật Manh tộc mời, ngươi cứ chờ ở chỗ này mười nghìn năm đi!”

Lúc này, quả thực Đường Tú Nguyên vô cùng vui sướng.

La Chinh chỉ đứng khoanh tay, thản nhiên nhìn đối phương, nét mặt vô cảm.

Những người khác thì lộ vẻ hâm mộ, dù thế nào thì Đường Tú Nguyên vẫn được Nhật Manh tộc mời…

Thuyền nhỏ vừa mới rời đi, có người lại chỉ về phương xa nói: “Lại có thuyền tới kìa!”

Mọi người nhìn theo hướng chỉ của hắn, trên mặt biển lại xuất hiện một chấm đen không nhỏ, chấm đen này không ngừng phóng đại, lộ ra thứ tới là một chiếc thuyền lớn!

Nhật Manh tộc có hai loại thuyền, một loại chỉ có thể chở một người, bình thường sẽ do một người Nhật Manh tộc điều khiển.

Loại còn lại là loại thuyền lớn mười trượng, khi đảo nổi Chu gia rơi vào biển, sẽ dùng loại thuyền lớn này đưa lượng lớn đệ tử Chu gia đi.

Lúc bình thường thì không thể nhìn thấy loại thuyền lớn này.

“Sao lại phái một chiếc thuyền Long Cốt đến đây thế nhỉ?”

“Không phải là muốn đón tất cả chúng ta đi đó chứ?”

“Ngươi nằm mơ đi…”

Những thần ở đây đều không cho rằng thuyền Long Cốt lớn này là tới đón người.

Với tính cách của Nhật Manh tộc, cho dù là thần đại viên mãn cũng không được đãi ngộ như vậy.

Trong nhóm đầu tiên được đón đi đã có các thần đại viên mãn của nhà quyền thế, bọn họ đều lên thuyền nhỏ rời đi.

Nhưng dưới ánh nhìn tập trung của mọi người, thuyền Long Cốt lại chậm rãi tới gần, có một ông lão người Nhật Manh tộc đứng trên boong của con thuyền Long Cốt.

“Là ông ấy” La Chinh đã nhận ra, ông lão Nhật Manh tộc này chính là người đưa đò khi hắn tiến vào biển Thời Gian.

“Thưa quý khách, hoan nghênh ngài tham gia sự kiện ngày Lăng của chúng ta” Ông lão Nhật Manh tộc nói, đồng thời làm động tác mời với La Chinh.

La Chinh cười nhẹ, bước ra hai bước, mũi chân giẫm nhẹ lên rìa vòng tròn, cả người đã bay lên, nhẹ nhàng dừng ở boong thuyền như một chú chim.

Nhóm thần trên vòng tròn đều lộ vẻ khó tin, ngơ ngác nhìn cảnh này, trong đầu có chút hỗn loạn.

“Hắn, rốt cuộc hắn là ai!”

“Sao hắn lại có đãi ngộ này…”

“Chỉ có Thánh Hoàng mới có tư cách được thuyền Long Cốt chào đón thôi mà?”

Có lẽ Thánh Hoàng có thể hưởng thụ đãi ngộ này, nhưng bọn họ khác với thần đại viên mãn.

Thần đại viên mãn không được phép dịch chuyển không gian trên biển Thời Gian, nhưng Thánh Hoàng và á thánh lại được phép.

Cho nên bọn họ không cần người Nhật Manh tộc đích thân chèo thuyền đến đón.

Vì vậy, chắc hẳn La Chinh chính là người đầu tiên từ xưa đến nay được thuyền Long Cốt đến đón trong ngày Lăng.

“Về đảo!”

Ông lão Nhật Manh tộc lớn tiếng ra lệnh.

Thuyền lớn này cần hơn mười người Nhật Manh tộc mới có thể điều khiển được, tất nhiên tốc độ cũng nhanh hơn thuyền nhỏ bình thường rất nhiều.

Thuyền nhỏ Đường Tú Nguyên ngồi vừa mới rời đi, chỉ chốc lát sau đã có chiếc thuyền lớn chạy song song với nó.

La Chinh đứng trên mũi thuyền, nhìn xuống Đường Tú Nguyên trên thuyền nhỏ.

Đường Tú Nguyên ngồi thuyền, ngẩng đầu nhìn La Chinh, miệng vô thức co quắp lại.

Đại khái sắc mặt hắn cũng giống như của nhóm thần trên vòng tròn, đều như dại ra mà nhìn La Chinh.

Vào giờ khắc này, hắn bỗng cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé.

“Rào rạt, rào rạt…”

Thuyền lớn lướt đi với tốc độ cực nhanh, nhấc lên từng cơn sóng cuộn, thậm chí đẩy thuyền nhỏ ngã trái ngã phải.

Đường Tú Nguyên không nhịn được, bèn mở miệng hỏi thanh niên chèo thuyền người Nhật Manh tộc: “Vì sao tên kia có thể ngồi thuyền lớn? Rốt cuộc Nhật Manh tộc các ngươi nghĩ gì vậy? Hắn là ai?”

Thanh niên chèo thuyền người Nhật Manh tộc chỉ lắc đầu, nhún vai.

Phần lớn thời gian, tộc người này đều không cất tiếng nói.

Thậm chí người trong tộc còn không cần dùng ngôn ngữ để giao lưu, nên tất nhiên thanh niên Nhật Manh tộc không trả lời vấn đề của hắn.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 21 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box