1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 378 : Giới hạn cấp độ sinh mệnh (c1886-c1890)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 378 : Giới hạn cấp độ sinh mệnh (c1886-c1890)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1886: Giới hạn cấp độ sinh mệnh

Các thánh địa lớn, các gia tộc lớn ở thế giới trong cơ thể đều ào ào bắt tay vào hành động, triển khai hết cuộc tranh đoạt này đến cuộc tranh đoạt khác quanh những ánh sáng chứa đựng đạo uẩn này, thậm chí còn phát động chiến tranh tông môn…Lúc đầu La Chinh không thích Tà Thần tự mình xây dựng thần quốc, thu thập lực tín ngưỡng.

Nhưng sau khi hắn áp chế Tà Thần, Tà Thần đã giải tán thần quốc, đồng thời lập ra một quy tắc ở thế giới trong cơ thể rằng tất cả các võ giả đều không được phép thành lập thần quốc, cũng không được thờ cúng, hấp thu lực tín ngưỡng.

Mỗi khi có nhân vật trí dũng kiệt xuất nào được sinh ra, khi muốn phát triển tông môn thành thần quốc, Tà Thần sẽ ra mặt can thiệp.

Thân là người mạnh nhất của thế giới này, thực lực của Tà Thần đã vượt xa võ giả bình thường quá nhiều.

Mặc dù những nhân vật trí dũng kiệt xuất kia không biết vì sao Tà Thần không cho phép, nhưng vì không thể làm được gì nên đành không ngừng phát triển thánh địa.

Vì vậy, thế giới này chỉ có thánh địa, không có thần quốc.

Những thánh địa này tranh đoạt đạo uẩn trong các tia sáng này, La Chinh cũng không can thiệp.

Quá trình phát triển của một thế giới cũng giống như quá trình trưởng thành của một đứa trẻ vậy, nó có quy luật tự nhiên, chỉ cần không ảnh hưởng nghiêm trọng đến sự cân bằng của thế giới giống như Tà Thần năm đó thì bình thường La Chinh sẽ không ra tay.

Trên đỉnh núi tuyết.

Tà Thần ngồi một mình, xếp bằng ngay ngắn…

Từ khi lui về ở ẩn, Tà Thần đã trở thành truyền thuyết chỉ đứng sau Chủ, đóng vai trò là người quản lý ở thế giới này.

Chỉ có rất ít cường giả đứng đầu biết đến sự tồn tại của Tà Thần…

Trên bầu trời không ngừng sinh ra hiện tượng kỳ lạ, trong nháy mắt Tà Thần cũng cảm thấy bình cảnh trên người mình dường như đã được giải trừ.

Bình cảnh của hắn không phải do bản thân hắn, mà là do thế giới này.

Lúc trước thế giới này còn chưa thể chứa nổi một vị Giới Chủ, cho nên hắn chắc chắn không thể đột phá tu vi của bản thân.

Nhưng sau khi thần cách của La Chinh được hình thành đầy đủ, hắn giống như con ngựa hoang được thoát khỏi dây cương, thoát khỏi giới hạn của thế giới này, vừa mới hành động đã bước vào Giới Chủ Cảnh.

Tu thành Giới Chủ sẽ quấy nhiễu nguyên khí trời đất, hình thành một tầng mây ranh giới, chính là chòm tròn mây ranh giới không ngừng lan rộng, thu hút sự chú ý của La Chinh vừa rồi.

“Mười dặm… Hai mươi dặm… Ba mươi dặm…”

La Chinh ngẩng đầu nhìn từng chòm mây ranh giới nhanh chóng mở rộng kia, trong mắt có vẻ kinh ngạc.

Giới Chủ ưu tú nhất trong vũ trụ Đại Diễn cũng chỉ có thể tạo ra mây ranh giới rộng hai mươi dặm, thế giới trong cơ thể Tà Thần này vững chắc hơn dự đoán của La Chinh nhiều!

“Vù vù…”

Cuối cùng, chòm mây ranh giới này của Tà Thần dừng lại ở phạm vi sáu mươi dặm…

Đương nhiên Tà Thần không hiểu mây ranh giới này có ý nghĩa gì, bởi dù sao hắn cũng là cường giả đầu tiên đột phá Giới Chủ Cảnh trong thế giới này.

Mây ranh giới sáu mươi dặm này đủ để khiến tất cả những người đột phá Giới Chủ Cảnh sau phải tự thẹn kém người.

“Vèo vèo vèo…”

Trên núi tuyết, mấy bóng dáng nhanh chóng lượn lên, đó là vợ và con gái của Tà Thần.

Bây giờ, cả nhà Tà Thần đều ẩn cư trên ngọn núi tuyết này, khi thấy Tà Thần đột phá, các nàng cũng nhanh chóng chạy lên.

“Cha, tu vi của cha lại đột phá!”

“Chúc mừng chàng!”

“Cuối cùng cha cũng phá được bình cảnh đã lo lắng nhiều năm…”

Trên mặt Tà Thần cũng có vẻ vui sướng, nhưng bước vào cảnh giới mới này mới chỉ là một thành tựu bé nhỏ không đáng kể đối với hắn.

Khi thần cách được ngưng tụ, Tà Thần biết đây mới là điểm khởi đầu trên con đường võ đạo này, thần đạo lớn mạnh hơn mới là điểm khởi đầu của hắn.

Đúng lúc này, hắn đảo mắt thấy một bóng dáng lơ lửng trên bầu trời xa xôi.

Tà Thần xoa đầu con gái, nói với vợ mình: “Ta đi một chút, sẽ trở lại ngay…”

Quy tắc không gian dao động, Tà Thần đã xuất hiện ngay trước mặt La Chinh.

Hắn cũng không giữ lễ tiết quỳ lạy, bởi hắn biết La Chinh không hề để ý tới điều này.

“Chúc mừng ngươi” La Chinh cười nói.

Tà Thần gật đầu: “Cảm ơn…” Sau khi suy nghĩ một chút, hắn lại hỏi: “Thế giới này có thay đổi mới, Chủ cũng đột phá sao?”

“Đúng” La Chinh trả lời.

“Thế giới này quá nhỏ, có hạn chế đối với ta, tốc độ thăng cấp tu vi của Chủ có thể nhanh hơn một chút không? Hoặc là có thể cho ta ra thế giới bên ngoài của thế giới này được không?” Tà Thần thận trọng hỏi.

Tà Thần không thích trói buộc vô hình này, hắn cũng cho rằng tốc độ tăng trưởng tu vi của hắn còn nhanh hơn La Chinh, nếu loại bỏ được những xiềng xích này, sợ rằng thực lực của hắn chẳng mấy chốc có thể vượt qua Chủ…

Ánh mắt La Chinh thản nhiên nhìn chằm chằm Tà Thần, trên mặt lộ ra ý cười, sau đó thản nhiên nói: “Có thể ngươi vẫn chưa hiểu rõ bản chất của thế giới này… Được sinh ra ở trong thế giới này, là may mắn của ngươi, hoặc nói là may mắn của các ngươi”

Lời này khiến trong lòng Tà Thần khẽ nhộn nhịp: “Chủ có ý gì?”

La Chinh thản nhiên nói: “Chắc hẳn ngươi cũng đã từng thử đưa sinh linh ở thế giới trong cơ thể của ngươi đến thế giới này đi?

Tà Thần gật đầu, sau khi hắn trở thành Thần Cực Cảnh, quả thật đã thử dẫn sinh linh của thế giới trong cơ thể ra.

Nhưng trong nháy mắt vừa dẫn ra, những sinh linh kia lập tức tiêu tan tán loạn, biến thành một luồng chân nguyên…

Điều này khiến Tà Thần nghĩ mãi cũng không giải thích được.

“Mọi người ở ngoài thế giới này cũng có một thế giới trong cơ thể giống như ngươi vậy, sinh linh rời khỏi thế giới trong cơ thể của bọn họ, kết cục giống như ngươi đã thấy” La Chinh tiếp tục nói.

Ở Thần Vực, cho dù là thần cấp thấp, thậm chí thần đại viên mãn đều không thể đưa sinh linh của thế giới trong cơ thể ra ngoài.

Thế giới duy nhất có thể làm được chỉ có vũ trụ được thánh nhân xây dựng.

Nhưng cho dù là vũ trụ thì cũng có những hạn chế khá nghiêm ngặt, đó chính là phải bước vào thần đạo, chứng được thần đạo mới có thể trở thành “sinh linh cùng cấp”, mới có tư cách bước vào Thần Vực.

Khi còn trong vũ trụ Đại Diễn, sau khi được thần đạo Đoạn Tình thừa nhận, La Chinh mới có tư cách tiến vào Thần Vực.

Về sau ở trong phủ Hàm Thiên, thông qua thước Vô Lượng, hắn lại được mấy trăm loại thần đạo khác công nhận.

Nếu không phải thế giới hỗn độn đặc biệt này được La Chinh xây dựng thì cả đời Tà Thần cũng đừng mong ra ngoài, ít nhất phải đến khi La Chinh trở thành thánh nhân…

Vẻ mặt Tà Thần hơi đổi: “Rời khỏi thế giới này, ta cũng sẽ giống như sinh linh của thế giới trong cơ thể ta, hóa thành một đám chân nguyên sao?”

“So với thế giới trong cơ thể được các vị thần khác xây dựng, thế giới được ta xây dựng có chút khác biệt.

Khi sinh linh rời khỏi thế giới này sẽ không bị biến lại thành chân nguyên.

Khi thích hợp, tự ta sẽ cho phép ngươi rời đi…” La Chinh thản nhiên nói.

Nghe đến đó, trong mắt Tà Thần có vẻ khác thường.

Đối với một số lời nói của Chủ, hắn có phần nghe không hiểu.

Ở trong thế giới của Chủ hình như còn có thần khác? Thế giới trong cơ thể của những thần kia được xây dựng giống như hắn.

Dựa vào cái gì thế giới trong cơ thể của Chủ lại khác biệt?

Ở trong thế giới nơi Chủ sống, còn có bao nhiêu vị thần?

Bọn họ cũng có hể tu luyện những đạo uẩn kia sao…

Trong đầu Tà Thân tràn đầy nghi vấn.

Không phải bởi Tà Thần không thông minh, mà trên thực tế hắn còn có thiên phú tuyệt đỉnh.

Chẳng qua hắn đã bị giới hạn bởi cấp độ sinh mệnh!

Tà Thần trưởng thành ở trong thế giới khá nhỏ hẹp này nên không thể hiểu Thần Vực rộng lớn vô biên như thế nào.

Với tư duy hiện tại, hắn cho rằng thế giới nơi La Chinh sống cũng chỉ ngang thế giới nơi hắn sống đây mà thôi…

“Hiện tại, thần cách của ta đã hoàn thành, có một số việc còn cần làm phiền ngươi” La Chinh thản nhiên nói.

Mặc dù trong thế giới này có một bộ phận người biết đến sự tồn tại của La Chinh, nhưng cũng không hình thành tín ngưỡng thống nhất.

Sau khi ngưng tụ thần cách, La Chinh đã có thể hấp thu lực tín ngưỡng thông qua thần cách.

Lực tín ngưỡng cũng chính là “thế” của một thế giới.

Võ giả chứng thần sau khi thành thần đều bỏ qua chân nguyên, sử dụng lực tín ngưỡng, như vậy để tránh tiêu hao khí hỗn độn…

Nhưng chọn “lực tín ngưỡng” hay tiếp tục sử dụng khí hỗn độn, bản thân La Chinh vẫn còn hơi do dự.

Đối với thần bình thường, cần rất nhiều chân nguyên để thi triển thần thông.

Nếu như tiêu hao quá mức, thậm chí còn có thể khiến cả thế giới trong cơ thể sụp đổ, sau đó lại phải xây dựng lại, như vậy rõ ràng là mất nhiều hơn được.

Nhưng khí hỗn độn của La Chinh lại bền hơn khí hỗn độn, hơn nữa cây thế giới của La Chinh có thể không ngừng hấp thu khí hỗn độn của thế giới bên ngoài, cho nên La Chinh hoàn toàn không cần lực tín ngưỡng gấp.

Chẳng qua La Chinh cần làm rõ, lực tín ngưỡng được sinh ra từ thế giới được xây dựng bởi khí hỗn độn này có gì khác với lực tín ngưỡng của các vị thần khác?

Đối với yêu cầu của La Chinh, đương nhiên Tà Thần rất sẵn lòng giúp đỡ.

Hắn vốn từng thu thập lực tín ngưỡng, nên đương nhiên rất sẵn lòng giúp La Chinh…


Chương 1887: Rơi xuống

Sau đó La Chinh nhìn xuống dưới một lượt, nhẹ nhàng vươn tay về phía sườn núi Đại TuyếtToàn bộ tuyết bám trên đỉnh núi đều tan đi, để lộ vách núi màu xanh xám.

La Chinh khua tay, ngọn núi cao đến nghìn trượng nhanh chóng bay lên, không ngừng tách rời theo sự điều khiển của hắn.

Trong khoảnh khắc, cát bụi cuộn lên, đá vụn bị cuốn bay…

Tà Thần thầm sợ hãi khi thấy cảnh tượng này.

Với sức mạnh của Tà Thần, nếu muốn phá hủy một ngọn núi cao nghìn trượng thì rất dễ.

Nhưng hắn thực sự không thể nhấc bổng cả ngọn núi dễ dàng như Chủ, thậm chí còn cắt gọt tự do như vậy.

Không lâu sau, ngọn núi khổng lồ ấy đã biến thành những khối đá lớn mười trượng.

La Chinh khẽ nhắm mắt lại, một luồng sức mạnh vô hình lập tức tỏa ra từ thân thể hắn.

Ở thế giới này, hắn là đấng toàn năng, nên không hề gặp chút khó khăn gì với các loại sức mạnh.

Sức mạnh vô hình kia vừa quét qua, các khối đá lớn đều tỏa ra bụi mù mịt, bay đi theo gió.

Khi bụi bay đi hết, những khối đá lớn đó biến thành pho tượng khổng lồ của La Chinh, trôi nổi trong không trung…

“Ta sẽ bố trí một trăm bức tượng này ở các góc của thế giới, chuyện còn lại ngươi làm đi” Vừa dứt lời, bóng dáng La Chinh lại biến mất một cách lạ lùng trong không gian, hơn trăm bức tượng chọc trời cũng biến mất theo.

Không lâu sau, La Chinh xuất hiện ở ngọn núi tuyết lớn cách thành Thúy Tùng nghìn dặm…

Hắn nổi bềnh bồng trên không trung mà không hề bị ảnh hưởng bởi các cấm chế của tòa thành này đã thu hút sự chú ý của không ít người.

Nhiều võ giả chỉ trỏ về phía hắn rồi đoán xem thân phận của hắn.

Sau đó, La Chinh nhẹ nhàng phẩy tay…

“Uỳnh!”

Một bức tượng vĩ đại rơi xuống khoảng đất trống ở thành Thúy Tùng, cả tòa thành cũng rung chuyển theo.

Ngay sau đó, La Chinh đã biến mất ngay trước mặt mọi người.

Trong nháy mắt rơi xuống đất, bức tượng của La Chinh dường như đã liên kết với cả tòa thành.

Cùng lúc đó, nó tỏa ra một sự trang nghiêm không thể chống lại, gần như bao trùm lên chúng sinh!

“Đây, đây là pho tượng của thần!”

“Là tượng của Chủ…”

“Pho tượng này sẽ là vật thần của thành Thúy Tùng, không cho phép bất kỳ ai phá hoại!”

Các võ giả ở quanh khoảng đất trống đều đồng loạt quỳ xuống, bái lạy bức tượng của La Chinh.

Bản thân pho tượng tỏa ra một luồng khí tức thần thánh không thể xâm phạm.

Dưới sự bao trùm của khí tức ấy, bất cứ ai cũng khó có thể đến gần.

Họ vừa mới nhìn lên thì cơ thể đã sinh ra cảm giác tôn kính khó có thể chống lại.

Đó là niềm tôn kính đến từ bản năng của sinh linh.

“Thành Thiên Vận…”

“Uỳnh!”

Bức tượng của La Chinh rơi xuống quảng trường trung tâm thành Thiên Vận…

Thánh địa Thanh Huyền…

“Uỳnh…”

La Chinh bố trí những bức tượng ở các thành chính và các thánh địa…

Sau khi bận rộn hoàn thành mới là xong bước một.

Ngay sau đó, ảo ảnh trong cơ thể hắn biến thành một luồng khí hỗn độn, lặng lẽ tan biến khỏi thế giới này.

Tiếp theo, Tà Thần lại triệu hồi những kẻ mạnh trong thế giới này, tuyên bố thành lập Mật Giáo.

Gần như tất cả thủ lĩnh của các thánh địa đều không thích điều này.

Dù sao thì họ mới là kẻ lãnh đạo cao nhất của các thánh địa, nếu chấp nhận vào Mật Giáo thì chẳng khác gì họ phải từ bỏ một phần quyền lực của mình.

Tuy Tà Thần đã ở ẩn suốt nhiều năm qua, nhưng hắn vẫn có thực lực áp đảo trên thế giới này, không ai dám trái lệnh.

Hơn nữa, hắn làm việc cho Chủ của thế giới này, ai có thể cản trở?

Không lâu sau…

Từng cung điện của Mật Giáo được đưa vào các thành trì lớn.

Dù là người thường hay võ giả thì họ vẫn phải tôn thờ bức tượng của La Chinh, dâng hiến bằng tín ngưỡng của mình.

Những luồng lực tín ngưỡng đó liên tục cuộn trào và hòa tan vào thần cách của La Chinh…

Việc Hàm Lưu Tô đánh bại người giấu tên và gặt hái thêm điểm tích lũy đã chứng minh người giấu tên kia đến từ Hàm gia.

Các gia tộc như Tần gia đang xếp ngay bên dưới và Đường gia đang xếp ngay bên trên Hàm gia không thể làm gì được.

Các đảo nổi sẽ bắt đầu phân chia thứ hạng ngay lập tức, nhưng cả tháng nay, gần như các con cháu Hàm gia đều đã đấu đủ ba trận, nên họ chẳng có cơ hội nào để chọc phá Hàm gia được nữa.

Ngay cả Hàm Lưu Tô, sau khi đã lấy được số điểm khổng lồ của người giấu tên thì dĩ nhiên nàng sẽ không quay lại đấu trường của các vị thần nữa…

Hai ngày sau.

Gió trên biển Thời Gian mỗi lúc một lớn, làn nước biển tuyệt đẹp biến thành từng ngọn sóng, điên cuồng khuấy đảo mặt biển.

Thỉnh thoảng có vài con cá không đầu không đuôi kỳ lạ bị lôi ra khỏi mặt biển.

Những sinh linh trôi dạt trong biển Thời Gian này có sức mạnh vô cùng kỳ diệu, Bản thân chúng có thể miễn nhiễm với lực xé rách của biển Thời Gian…

Gió mỗi lúc một lớn, như đôi đũa khuấy đảo làn nước đục, không ngừng xáo trộn những áng mây dày.

Những áng mây này dày đến mức không thể đánh tan, trông như một vòng xoắn ốc khổng lồ, tất cả xoay tròn trên bầu trời của biển Thời Gian.

Bên cạnh điện Tử Hồn có một đài quan sát trên không, không ít nữ đệ tử của điện Tử Hồn đang ở đó quan sát, khuôn mặt họ đều trông khá tiều tụy.

Vì điểm tích lũy nên các nàng đã cố gắng chiến đấu ở đấu trường của các vị thần suốt mấy tháng nay, nhưng thực lực của chính họ chỉ có hạn, số điểm tích lũy họ gặt hái được cũng không nhiều.

Mấy ngày trước, bảng thống kê điểm tích lũy của điện Tử Hồn đã xuất hiện, các nàng còn kém xa yêu cầu của sư tôn nên gần như tất cả đều trở nên tuyệt vọng.

Theo ý của Hàm Cửu Di, gần như tất cả các nàng đều phải rời khỏi đảo nổi của Hàm gia.

Có thể bước vào trung tâm Thần Vực, đi vào các nhà quyền thế, mỗi cô gái trong điện Tử Hồn đều là niềm kiêu hãnh của gia tộc mình.

Bị đuổi ra khỏi đảo nổi chính là một cơn ác mộng mà các nàng không thể tưởng tượng được.

Nhưng họ tuyệt đối không ngờ, hôm trước bỗng có một tin tức được truyền ra, rằng Trưởng công chúa Hàm Lưu Tô của Hàm gia đã đánh bại người giấu tên tham gia đấu vượt cấp.

Chỉ một trận chiến, nàng thu về gần hai triệu điểm tích lũy!

Chuyện này chẳng khác gì Hàm gia tự nhiên lại có thêm một vị thần đại viên mãn.

Tuy nhiên, tin tức này đã kéo các đệ tử trong điện Tử Hồn ra khỏi bờ vực tuyệt vọng…

“Các ngươi nghĩ xem, rốt cuộc người giấu tên kia là người thế nào? Võ giả chứng thần mà có thể gom được tới mấy triệu điểm tích lũy.

Ta chỉ gom được có hai trăm điểm mà đã sống dở chết dở rồi” Một cô gái thở dài.

“Ha ha ha, quan trọng nhất là người giấu tên kia đã thua Trưởng công chúa.

Điểm tích lũy mà hắn vất vả gom được lại phải dâng lên, dệt hoa trên gấm cho người khác.

Ta nghĩ chắc chắn thiên tài giấu tên kia sẽ đau lòng chết mất!” Một cô gái khác cười nói.

“Các ngươi đúng là lũ đầu heo, nghĩ kỹ đi… Vì sao người giấu tên kia lại thua Trưởng công chúa? Nghe đồn hắn chính là người của Hàm gia chúng ta, nên mới cố tình bại trong tay Trưởng công chúa đó!”

“Còn chuyện này nữa cơ à?”

“Ta không tin lắm.

Thực lực của Trưởng công chúa vốn dĩ đã vượt trội, đứng thứ ba trong các vị thần cấp thấp.

Người giấu tên kia thua nàng là chuyện hết sức bình thường!”

Không ít cô gái tỏ vẻ bất ngờ…

Các vị thần và võ giả chứng thần trong các nhà quyền thế xếp hạng bên dưới không có nhiều nguồn tin tức, nhưng lúc này các nhà quyền thế đều đã chắc chắn người giấu tên là người Hàm gia, thậm chí còn đến từ điện Tử Hồn, nhưng hầu hết các nữ đệ tử ở đó lại chẳng biết gì.

La Chinh ngồi ở một bên đài quan sát, ngắm nhìn biển Thời Gian mênh mông vô tận, nghe những lời bàn luận và phán đoán truyền vào tai.

Hắn cười thản nhiên, ít nhất thì hắn cũng đã giúp Hàm Cửu Di bảo vệ điện Tử Hồn, bản thân hắn cũng thành công bước vào Thần Cảnh.

Từ khi ngưng tụ thần cách, hắn cảm thấy lực tín ngưỡng trong cơ thể ngày càng trào dâng, nhưng hắn vẫn mãi không có dịp dùng thử.

Hắn cũng không dám vào đấu trường của các vị thần trong thời điểm nhạy cảm này…

Hàm Cửu Di đã thầm dặn hắn rằng trong thời gian này không được hành động thiếu suy nghĩ.

Sau khi phân chia thứ hạng xong, lúc nào Đông Phương gia cũng có thể đến Hàm gia đòi người.

Lúc đó, nàng cũng phải đương đầu với áp lực rất lớn.

“Không biết mấy ngày nay Hàm Lưu Tô thế nào?” Khi nghĩ về ánh mắt của Hàm Lưu Tô hôm đó, hắn thấy như có một cây kim đâm vào nơi mềm mại trong lòng mình.

Nhưng chỉ trong chớp mắt, đôi mắt hắn lóe ra vẻ lạnh lẽo: “Thôi, chỉ cần vào núi Bất Chu, mọi chuyện đều phải gạt sang một bên…”

Sau khi các đảo nổi được phân chia thứ hạng xong, cấm địa sẽ mở cửa.

Chỉ cần hắn bước vào núi Bất Chu thì mọi chuyện cũng đã định.

Tất nhiên áp lực đến từ Đông Phương gia sẽ biến mất, ngay cả nếu họ có biết được thân phận thật của hắn thì đã sao?

Tuy hắn nghĩ vậy, nhưng dù sao cũng thấy hơi mất tự nhiên…

“Này! La Thiên Hành, ngươi mới vào đây có mấy tháng mà đã chứng được thần đạo rồi! Tốc độ tiến bộ nhanh vậy sao?” Một cô gái có gương mặt mỹ miều đột nhiên hỏi.

Vốn dĩ khi La Chinh bước vào điện Tử Hồn với thân phận đàn ông đã rất thu hút con mắt của người khác.

Đã thế, chẳng bao lâu sau khi gia nhập mà hắn đã vào được Thần Cảnh, nên tất nhiên sẽ khiến vài cô gái tò mò…

“Ta đã ở cảnh giới võ giả chứng thần này mấy nghìn năm, khi vào đảo nổi, lĩnh ngộ được tinh hoa của điện Tử Hồn, phá được bình cảnh mới chứng được thần đạo” La Chinh thản nhiên cười nói.

“Thì ra là vậy, xem như ngươi may mắn.

Ta đến điện Tử Hồn đã hơn ba mươi năm mà tu vi vẫn không thể tăng thêm” Nàng lắc đầu.

“Cơ hội thì lúc nào cũng có, đúng là tu luyện thần đạo chỉ cần một cơ hội như vậy thôi” La Chinh an ủi.

“Ừ” Cô gái gật đầu rồi chợt chỉ tay xuống dưới: “Nhìn đi, các đảo nổi đã di chuyển, bắt đầu phân chia thứ hạng rồi…”

“Ruỳnh…”

Tiếng gầm rú đầy nặng nề vang lên, La Chinh trông thấy hai hòn đảo nổi đứng dưới cùng của Tạ gia và Lưu gia bắt đầu bay lên.

Cùng lúc đó, đảo nổi La gia lại từ từ rơi xuống, đương nhiên là tư thế như sắp rơi vào biển Thời Gian!

“Sao lại thế này? Không phải Vũ Thái Bạch đã thắng sao? Sao có thể?” Đôi mắt La Chinh đầy vẻ lo lắng và khó hiểu.

Đảo nổi La gia tụt xuống đến đâu, trái tim hắn rơi theo đến đó…


Chương 1888: Phân chia thứ hạng

Thứ hạng của ba mươi sáu đảo nổi trên biển Thời Gian bắt đầu thay đổi từ hạng chótVốn dĩ đảo nổi La gia đang đứng hạng thứ ba từ dưới lên, nhưng lúc này, khi đảo nổi của Tạ gia và Lưu gia đi lên thì nó lại bắt đầu từ từ đi xuống…

Theo quy tắc phân chia thứ hạng của biển Thời Gian, đảo nổi nào đứng hạng chót sẽ bị loại ra khỏi nơi này, thay thế bởi một nhà quyền thế khác.

Tất nhiên, nhà quyền thế mới gia nhập đó cần phải có thánh nhân trấn giữ.

Gần như các thánh nhân mạnh mẽ nhất của Thần Vực đều tụ hội ở biển Thời Gian, nhưng không phải tất cả bọn họ đều ở đây.

Một vài gia tộc lớn có thánh nhân, nhưng thực lực chung của cả gia tộc lại quá kém, khó có thể tranh giành với các nhà quyền thế trên đảo nổi nên có không tư cách trở thành nhà quyền thế.

“Lần này, La gia không trụ được nữa sao?”

“Không còn cách nào, từ lâu các Thánh Đường đã không ưa gì hòn đảo trơ trọi này của La gia, đã không có ai ở mà vẫn cứ nằm đây giành thứ tự!”

“Vốn dĩ Tạ gia và Lưu gia đến từ phía Đông của Thần Vực, nhưng lại được Đông Phương gia giúp đỡ trở thành nhà quyền thế.

Bây giờ, hai nhà đó lại thể hiện vô cùng xuất sắc ở đấu trường của các vị thần.

Nếu trông cậy vào số điểm tích lũy mà Vũ Thái Bạch kiếm được thì có lẽ không thể giữ nổi thứ hạng của La gia…”

Những cô gái này chỉ vào đảo nổi đang rơi dần của La gia rồi bàn tán rôm rả.

Nói đến đảo nổi La gia, nhiều người cho rằng đó là một điều kỳ diệu: chỉ nhờ vào điểm tích lũy của một người mà vẫn đứng vững trên biển Thời Gian lâu đến vậy, lì lợm không chịu rơi xuống.

Chân mày La Chinh càng lúc càng nhăn chặt hơn khi nghe những lời đó.

“Vù vù…”

Vạt áo của hắn bị gió thổi bay phần phật, cả người như một bức tượng, mắt nhìn chằm chằm vào đảo nổi La gia.

Trong tiềm thức của hắn, dường như đảo nổi này có vật gì đó vô cùng quan trọng, nếu nó rơi xuống biển Thời Gian thì e rằng cả đời hắn sẽ bỏ lỡ.

Vào lúc đảo nổi La gia tụt xuống hạng thứ hai từ dưới lên, đảo nổi của Chu gia đang đứng hạng thứ tư từ dưới lên lại đột ngột rung chuyển, rồi bắt đầu di chuyển nhanh xuống dưới!

“Nhìn này, đảo nổi Chu gia cũng đi rồi…”

“Lần này Chu gia thể hiện không tốt lắm, hơn nữa người ta nói họ bị mấy nhà quyền thế lớn ép chặt!”

“Không biết trong Chu gia và La gia, ai mới là kẻ đứng chót nhỉ?”

Mắt La Chinh hơi sáng lên khi thấy đảo nổi Chu gia rơi nhanh xuống, lòng hắn dấy lên một tia hy vọng.

Mỗi hòn đảo nổi là một tòa thành khổng lồ, tốc độ trôi khá chậm.

Với La Chinh, thời gian mấy chục nhịp thở đúng là một dạng giày vò.

Không lâu sau đó…

Đảo nổi La gia quay một vòng ở hạng thứ hai từ dưới lên, hơi lắc một chút nhưng lại đứng vững.

Còn đảo nổi Chu gia đang ở cạnh nó thì rơi xuống, tranh mất vị trí thứ ba mươi sáu.

“Chu gia… bị các Thánh Đường loại bỏ!”

“Đảo nổi của La gia có vẻ thành công thoát nạn…”

“E rằng nó không có cơ hội tham gia phân chia thứ hạng đảo nổi lần sau đâu!”

Thấy cảnh đó, La Chinh thầm thở phào một hơi.

Đảo nổi La gia đã điêu tàn đến vậy, một hòn đảo nổi trơ trọi ở lại biển Thời Gian đã không còn ý nghĩa gì lắm.

Nhưng nếu Vũ Thái Bạch đã liều mình để giữ hòn đảo này lại thì chắc chắn là có lý do khác.

Tuy đời này La Chinh chưa bao giờ bước vào đảo nổi La gia, nhưng hình như số phận của hắn có một sự gắn kết mơ hồ với hòn đảo nổi này, nên hắn thực sự không mong nó bị vùi lấp ở đây.

Nếu có cơ hội, chắc chắn ta sẽ khiến hòn đảo nổi này đứng trên tất cả các nhà quyền thế khác.

La Chinh thầm ghi nhớ trong lòng.

Thật ra các nhân vật cấp cao của những nhà quyền thế lớn đã biết thứ hạng điểm tích lũy.

Vậy nên vào ngày cuối cùng trước khi bắt đầu phân chia thứ hạng, mỗi nhà quyền thế đều có người chuyên chịu trách nhiệm tính toán điểm tích lũy.

Sau khi đảo nổi Chu gia rơi xuống hạng chót, cuối cùng họ cũng thông báo để mọi người rời khỏi đảo nổi…

Dù là võ giả ngoại tộc hay con cháu dòng chính của Chu gia, bọn họ đều tràn ngập vẻ ưu sầu.

Chu gia cũng được xem là nhà quyền thế lâu đời trên biển Thời Gian.

Họ đã ở đây được ba trăm bốn mươi kỷ nguyên thần, trong khoảng thời gian đó, họ còn đưa tất cả đệ tử nòng cốt vào đảo nổi.

Chu gia cũng từng có một thời vàng son.

Vào khoảng một trăm tám mươi kỷ nguyên thần trước, thứ hạng cao nhất của họ là thuộc tốp năm hạng cao nhất.

Khi đó, người Chu gia chưa từng nghĩ rằng sẽ có một ngày bọn họ bị ép phải rời khỏi biển Thời Gian…

Người Nhật Manh tộc ùn ùn chèo thuyền con đến từ bốn phía của biển Thời Gian, chở từng người của Chu gia đi.

La Chinh còn để ý thấy rằng ngoài thuyền con, họ còn có cả thuyền lớn dài mấy chục trượng…

Hiệu suất của người Nhật Manh tộc khá cao, có đến mấy chục nghìn thuyền con và thuyền lớn tụ hội về đây từ mọi hướng.

Chúng trông như những chiếc lá màu nâu không ngừng trôi đến rồi chở người đi, cứ đi tới đi lui như vậy.

Tuy nhiên, Chu gia có không ít người, e rằng con cháu dòng chính và với người ngoại tộc đã hơn bảy tám trăm nghìn người.

Chở nhiều người như thế ra ngoài không phải là chuyện một sớm một chiều…

Nhìn cảnh tượng Chu gia đi khỏi biển Thời Gian, ánh mắt La Chinh hơi đổi: “Đảo nổi Chu gia rơi xuống biển Thời Gian là do phải chịu sự sức ép từ các nhà quyền thế hợp tác lại.

Đông Phương gia và Mục gia giúp đỡ Tạ gia và Lưu gia, chèn ép Chu gia.

Ép cả trên lẫn dưới, nhưng không loại bỏ La gia mà lại thẳng tay đuổi Chu gia ra khỏi biển Thời Gian…”

“Chắc chắn thánh nhân của Chu gia sẽ căm thù Đông Phương gia lắm…”

“Không biết những thánh nhân bị loại khỏi biển Thời Gian có khả năng lội ngược dòng không…”

La Chinh thầm nghĩ ngợi, sau đó đột nhiên lại lắc đầu rồi nhếch môi cười.

Có thể hiểu rằng sắp xếp của phụ thân đã lo lắng chu toàn hết mọi mặt rồi, hắn đã có thể nghĩ đến thì phụ thân cũng đã có sắp xếp.

Bất chợt, hắn cảm thấy tình cảnh không hề bi quan như trong tưởng tượng của mình.

Vào lúc người của Chu gia rời khỏi đảo nổi, đảo nổi của Tạ gia và Lưu gia lại có thể xem là lên như diều gặp gió.

Hai nhà quyền thế lót đường này liên tục vượt mặt các đảo nổi khác.

Cuối cùng, Tạ gia đứng lại ở hạng thứ mười bảy, còn Lưu gia thì đứng ở hạng thứ mười ba!

“Ài, xem ra Tạ gia và Lưu gia là kẻ biết điều.

Sau khi họ trở thành nhà quyền thế thì lập tức cúi đầu trước Đông Phương gia.

Tất nhiên gia tộc đó sẽ hợp tác với những nhà quyền thế khác, giúp tăng thứ hạng của hai nhà quyền thế này!”

“Sau này e rằng các Thánh Đường toàn là người của Đông Phương gia…”

Những nữ đệ tử của điện Tử Hồn nhỏ giọng thở dài.

Vị trí của ba mươi sáu hòn đảo nổi đang thay đổi liên tục.

Thứ hạng của các đảo nổi lần này thay đổi rất nhiều, nhưng gần như mọi thứ đều nằm trong dự đoán.

“Ầm ầm ầm…”

La Chinh chợt cảm thấy có sự rung chuyển dưới chân, cả hòn đảo nổi bắt đầu bay lên phía trên.

Trước kia Hàm gia đứng hạng thứ mười trong ba mươi sáu đảo nổi, bây giờ nó rung chuyển liên tục rồi bất ngờ vọt qua Đường gia, Cố gia, Phương gia và dừng lại ở hạng thứ bảy!

Còn đảo nổi Cố gia vốn đang đứng hạng thứ tám, lúc này lại bất ngờ lao thẳng xuống, rơi từ hạng thứ tám xuống hạng thứ mười bảy!

Do Cố gia có hai vị đại viên mãn rất mạnh là Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong, nhưng người của Cố gia lại rất ít nên có lợi thế cực lớn khi tính toán điểm tích lũy.

Đảo nổi Cố gia vẫn luôn đứng khá vững, gần như chưa bao giờ có chuyện bất thình lình tụt xuống nhiều như vậy, thế nên điều này khiến các con cháu nhà quyền thế cũng phải giật mình một phen.

Lúc này, nhiều người mới nhớ ra, rằng hình như hai người của Cố gia này không hề đấu công khai trong cuộc chiến phân hạng đảo nổi.

Sau khi tất cả đảo nổi đã phân chia thứ hạng lần thứ hai, đám con cháu trên đảo nổi Chu gia cũng đã đi hết.

Dưới con mắt đầy chăm chú của mọi người, đảo nổi Chu gia rộng mênh mông chợt nghiêng sang một bên rồi lao về phía biển Thời Gian.

Vào khoảnh khắc đảo nổi khổng lồ chạm đến biển Thời Gian, mặt biển vốn dĩ rực rỡ ngay lập tức như biến thành con quái vật máu lạnh.

Nó liên tục gặm nhấm, xé toạc đảo nổi thành các mẩu vụn, sau đó nuốt chửng toàn bộ chỉ trong chớp mắt.

Thậm chí nó không bỏ lại một mảnh vụn nào, cũng không hề tạo ra một gợn sóng nào.

Trên những chiếc thuyền con mà người Nhật Manh tộc đang chèo, những người Chu gia quay đầu nhìn lại với vẻ buồn bã và nuối tiếc.


Chương 1889: Sự thay đổi của Hàm Thanh Đế

Cả điện Linh Tâm đắm chìm trong không khí yên vui…Các cung nữ dùng liễu thần để vẩy nước quanh một vòng đại điện, phủ lên vì toàn bộ đại điện một lớp lấp lánh sáng rỡ.

Hàm Thiên Tiếu và các nhân vật cấp cao của Hàm gia vừa vào điện đã ngồi xuống.

Với họ, mục tiêu lớn nhất chính là giữ được thứ hạng của Hàm gia! Nếu điểm tích lũy cuối cùng không đạt yêu cầu, họ sẽ giải tán điện Tử Hồn theo như lời hẹn lúc trước, để các cô gái này không liên lụy đến Hàm gia.

Nhưng Hàm Lưu Tô lại thắng người giấu tên vào hai ngày cuối, một mình Trưởng công chúa đã làm đảo ngược tình thế của Hàm gia.

Với hai triệu điểm tích lũy mà nàng có được, đảo nổi Hàm gia không chỉ không rơi xuống mà thứ hạng còn tăng lên thêm ba bậc.

Có thể coi đây là một điều kỳ diệu.

Hàm Cửu Di mặc một bộ quần áo Trung Hoa màu tím, khí tức mê hoặc lòng người đó có thể tách nàng ra khỏi bất cứ thứ gì trên thế gian.

Nàng ngả người lên băng ghế, ánh mắt hoàn toàn phiêu đãng, không biết đang nghĩ gì.

“Thật ra người có công lao lớn nhất Hàm gia chúng ta bây giờ, không ai khác ngoài á thánh.

Không ngờ vào thời khắc quyết định mà á thánh lại có thể gửi đến một đệ tử tài giỏi như vậy!” Hàm Thiên Tiếu cười ha ha.

Tất cả mọi người của Hàm gia đều hướng mắt về phía Hàm Cửu Di, trong mắt họ đầy vẻ ngưỡng mộ.

Nàng hơi ngẩng lên, tỏ ra hoang mang rồi ngay lập tức hỏi ngược lại: “Không biết lời này của Tộc trưởng là có ý gì? Người có công lớn nhất lúc này phải là Trưởng công chúa chứ?”

“Ha ha ha, á thánh lại khiêm tốn rồi.

Nếu người giấu tên kia không phải đệ tử của ngươi, sao hắn có thể dễ dàng để thua Trưởng công chúa được? Huống hồ kiếm trận Lục Thần mà hắn sử dụng cũng là môn thần thông đặc thù của á thánh” Hàm Thiên Tiếu tiếp tục nói. “Hôm nay Hàm gia ăn mừng, sao á thánh không đưa đồ đệ thiên tài yêu quý đó đến cho mọi người gặp mặt?”

Hàm Cửu Di thản nhiên liếc nhìn hắn: “Ta không biết Tộc trưởng đang nói gì, cái gì mà đồ đệ yêu quý vậy? Điện Tử Hồn của ta không có nhân vật nào như thế.

Nghe nói người giấu tên này lại còn thông thạo kiếm trận Lục Thần của ta, càng lạ hơn là hắn còn có thể dùng thần thông Khoa Thế để thi triển kiếm ảo, thật sự khiến người khác không thể nghĩ ra.

Ta cũng tò mò lắm chứ!”

Nhiều người đã tin rằng người giấu tên đang ở Hàm gia, trong điện Tử Hồn, thậm chí còn học được bí truyền của nàng, là đệ tử mà nàng mới nhận.

Nhưng nàng không thể công khai thân phận của La Chinh.

Nếu La Chinh là thiên tài tầm thường thì thôi, Đông Phương gia cứ muốn đòi thì nhường cho họ cũng không phải chuyện nghiêm trọng gì.

Khổ nỗi, thân phận của hắn lại cực kỳ nhạy cảm.

Hắn phải đi núi Bất Chu càng sớm càng tốt.

Nếu hắn thật sự đến Đông Phương gia, sợ sẽ khó đoán được họa phúc.

Nếu lỡ sa bẫy thì đó là thảm họa chết người với hắn…

Vì vậy, sau khi La Chinh bế quan, Hàm Cửu Di đã cố ý giữ khoảng cách với hắn để tránh bị người khác phát hiện.

Còn nếu có bất kỳ ai hỏi đến, nàng chỉ cần giả ngu là được.

Ít nhất cũng không trực tiếp chứng minh rằng người giấu tên đang ở điện Tử Hồn…

“Người giấu tên kia thật sự không ở điện Tử Hồn à?” Thấy vẻ mặt Hàm Cửu Di như vậy, Hàm Thiên Tiếu cũng ngạc nhiên.

Vốn hắn còn cho rằng nàng sẽ thoải mái thừa nhận.

“Người giấu tên này rất có thể ở Mục gia, cũng có thể ở Hàm gia chúng ta, hoặc có khi là Lãnh gia.

Tất nhiên cũng có khả năng hắn ở điện Tử Hồn, nhưng rốt cuộc là ai thì ta lại chẳng biết” Nàng tiếp tục lắc đầu cười nói.

Hàm Cửu Di trả lời như vậy khiến vẻ mặt của Hàm Thiên Tiếu hơi cứng đờ, cuối cùng không biết nói tiếp thế nào.

Nếu theo lời nàng thì người giấu tên kia thật sự không phải người của Hàm gia? Chỉ là hắn xui xẻo nên mới thua trưởng công chúa sao? Nếu vậy thì coi như đó đúng là may mắn lớn của Hàm gia!

Đúng lúc này, một tràng cười thản nhiên truyền đến, vang vọng trong điện Linh Tâm.

Nghe tiếng cười đó, các thị vệ, thị nữ và rất nhiều vị thần trong đại điện đua nhau quỳ xuống đất, đồng thanh cất lời: “Cung nghênh Thánh Hoàng đến thăm!”

Là Thánh Hoàng của Hàm gia, Hàm Thanh Đế rất ít khi xuất hiện.

Tuy chuyện thứ hạng của đảo nổi Hàm gia là một chuyện vui đáng ăn mừng, nhưng mọi người đều thấy bất ngờ khi Thánh Hoàng xuất hiện trong điện Linh Tâm.

Khuôn mặt Hàm Cửu Di nở một nụ cười thâm thúy.

Nàng thong thả đứng dậy, cúi đầu nhẹ về phía Hàm Thanh Đế.

Hàm Thanh Đế cười nói: “Nếu mọi thứ đều là ăn may thì người giấu tên sẽ không thua dưới tay Lưu Tô.

Nếu hắn thuộc về đảo nổi Hàm gia thì hắn cố tình để thua Lưu Tô do sợ bị lộ lúc tổng kết lưu ý.

Ta nghe Lưu Tô nói, hắn cũng không đồng ý gia nhập Đông Phương gia”

“Có lẽ là vậy thật, chỉ là ta chuyện này không biết” Hàm Cửu Di cười nhạt.

Nàng đã thầm bất mãn với Hàm Thanh Đế từ lâu.

Thánh Hoàng này sớm đã không còn tâm chí mạnh mẽ của năm đó, mấy năm nay đã bắt đầu dựa dẫm vào Đông Phương gia.

Ngay lúc này, Hàm Thanh Đế chợt thu lại nụ cười trên mặt.

Đôi mắt sâu thẳm đã nhìn đời nhiều năm nhìn chằm chằm vào nàng rồi nói: “Dù người nọ là ai, dù ngươi có ý nghĩ và mục đích gì thì vẫn phải tìm ra người này”

Nụ cười trên mặt Hàm Cửu Di lập tức cứng đờ.

Bầu không khí yên vui của điện Linh Tâm cũng biến mất không thấy tăm hơi.

Đám người Hàm Thiên Tiếu vẫn giữ vẻ ngồi nghiêm túc vững vàng.

Họ không biết vì sao Thánh Hoàng đại nhân lại chợt trở mặt, dường như trong đó có điều gì mà họ không biết…

“Rốt cuộc Thánh Hoàng có ý gì? Ta không hiểu” Khuôn mặt của Hàm Cửu Di được che phủ bởi một lớp sương giá mỏng manh.

“Đông Phương gia phải đưa hắn đi.

Hàm gia chúng ta không giữ nổi người này” Hàm Thanh Đế tiếp tục nói.

Nàng hừ lạnh: “Nếu ta nói không thì sao?”

Nếu đã nói đến vậy, nàng cũng biết giả ngu chẳng có tác dụng, không hề tiếp tục giấu giếm.

Khuôn mặt của Hàm Thanh Đế xuất hiện nụ cười lạnh lùng: “Ngày mai chính là ngày Lăng, sau ngày Lăng thì Đông Phương gia sẽ đích thân phái người đến.

Nếu ngươi có thể đối phó được với họ thì xem như ngươi có bản lĩnh!”

Nói rồi hắn quay đầu bỏ đi…

“Hàm Thanh Đế!”

Bỗng nhiên Hàm Cửu Di la lớn, cả người nàng căng cứng, đường nét thân hình hoàn hảo hiện ra, vẻ mặt khá phẫn nộ.

Dù nàng là á thánh thì cũng không thể gọi thẳng tên Thánh Hoàng ngay trước mặt như vậy được…

Hàm Thiên Tiếu và các nhân vật cấp cao của Hàm gia đột nhiên giật mình.

Chắc thánh nhân và á thánh Hàm gia sẽ không đánh nhau chứ?

Hàm Thanh Đế đứng lại.

“Hàm gia chúng ta lại phải trở thành kẻ lệ thuộc người khác sao?” Nàng lớn tiếng hỏi.

Thánh nhân là người điều khiển cả vũ trụ, đã vượt khỏi cấp thần.

Sau khi xây dựng nên một thế giới khổng lồ và phức tạp, lĩnh ngộ về thế giới và sinh mệnh của họ lại sâu sắc hơn một bậc.

Có thể hiểu, mỗi thánh nhân đều có trí tuệ hoàn hảo, họ đã chứng kiến thế giới sụp đổ, gặp trăm tỷ sinh linh sinh ra rồi chết đi, cũng trải qua vòng luân hồi vô tận.

Chẳng lẽ một thánh nhân như thế lại trở thành kẻ lệ thuộc vào người khác ư?

Trong mắt Hàm Cửu Di, Hàm Thanh Đế vẫn luôn là một người vô cùng oai vệ.

Hàm gia lại chưa từng phải dựa vào ai, vì sao mấy năm nay hắn lại đổi thay quá vậy?

Hàm Thanh Đế quay nhìn chằm chằm vào nàng rồi nghiêm túc nói: “Không có tư cách khiến ta trở thành kẻ lệ thuộc.

Lãnh Diệu không thể, Mục Hải Cực không thể, ngay cả Đông Phương Thuần Quân cũng không thể…”

Vừa dứt lời, hắn cũng không giải thích gì nữa, chỉ nhẹ nhàng bay đi.


Chương 1890: Lực tín ngưỡng màu đen

Hàm Thanh Đế để lại những lời đầy ẩn ý này, khiến Hàm Cửu Di, Hàm Thiên Tiếu và một đám cấp cao của Hàm gia đứng ngẩn tại chỗMấy năm nay, các hành động của Hàm gia đều nhìn như tỏ vẻ muốn bám vào Đông Phương gia.

Đây là quyết sách của Thánh Hoàng, người của Hàm gia không thể dị nghị.

Hàm Cửu Di nhìn mà khó chịu, nhưng cũng không nói gì.

Dẫu sao nhà quyền thế này, đảo nổi này, cùng với gia nghiệp to lớn này của Hàm gia, đều do một tay Hàm Thanh Đế gây dựng nên.

Hiện tại nghe ý của Hàm Thanh Đế, dường như ông đang có mưu tính khác…

“Không biết rốt cuộc Thánh Hoàng đại nhân muốn làm gì” Hàm Thiên Tiếu cười gượng một tiếng.

Thân là tộc trưởng của Hàm gia, dường như ông ta ngửi được một chút mùi nguy hiểm.

Nhìn từ góc độ của Hàm Thiên Tiếu và những người Hàm gia khác, việc gia nhập vào liên minh nhà quyền thế không có gì đáng ngại, thậm chí còn có không ít chỗ tốt.

Dẫu sao, Đông Phương gia đã gần như kiểm soát các Thánh Đường.

Chỉ cần các thánh nhân của Kiếm tộc và gia tộc Huyền Nguyệt không nói gì thì Đông Phương Thuần Quân chính là người quyết định trong các Thánh Đường.

Muốn ổn định địa vị trong biển Thời Gian thì việc bám được vào Đông Phương gia gần như là lựa chọn tất yếu.

Ví dụ như hai nhà Tạ và Lưu xếp hạng cuối cùng đã một bước lên mây dưới sự dìu dắt của Đông Phương gia.

“Hàm Thanh Đế thật sự không thể khuất phục làm người dưới.

Mặc dù không rõ ông ấy đang làm gì, nhưng muốn chiếm được lợi từ Đông Phương Thuần Quân thì sợ là sẽ kéo cả Hàm gia xuống nước” Hàm Cửu Di để lại những lời này, sau đó cũng quay đầu rời đi.

Từ khi các Thánh Đường thành lập tới nay, Thần Vực đã ổn định mấy nghìn kỷ nguyên thần…

Xét cho cùng, Hàm Cửu Di là phụ nữ, trước đó nàng ta đã mơ hồ biết có thể bố trí của La Tiêu và Cố Bắc sẽ đảo loạn cả Thần Vực.

Nhưng nàng ta vẫn chưa từng suy nghĩ nghiêm túc về tương lai của bản thân, tương lai của Hàm gia, cũng chưa từng đưa ra một sách lược ứng đối rõ ràng.

Hiện tại xem ra, Hàm Thanh Đế nhìn xa hơn nàng ta, hơn nữa đã chọn đúng đường.

Trước khi La Chinh tiến đến đảo nổi, nàng ta còn muốn xây dựng một hòn đảo nổi nữa, suy nghĩ về cơ hội tiếp theo được phong làm thánh…

Như vậy, bản thân nên lựa chọn thế nào đây?

Lúc này, trong đầu Hàm Cửu Di lóe lên bóng dáng của tên nhóc La Chinh kia.

Có lẽ lựa chọn của bản thân nên đơn giản hơn chút?

Thứ hạng của đảo nổi đã được định, La Chinh lại trở về căn phòng tu luyện bí mật trong điện Tử Hồn.

Sau khi ngưng tụ ra thần cách, hắn đã bắt đầu thu thập lực tín ngưỡng.

Tà Thần hành động khá nhanh, các võ giả ở thế giới trong cơ thể, hay thậm chí sinh linh trí tuệ của chủng tộc khác đều bắt đầu thờ cúng tượng thần của La Chinh.

Nhiều năm trước, La Chinh đã từng nhìn thấy lực tín ngưỡng trong vũ trụ.

Ví dụ như chỗ dựa lớn nhất của Huân chính là lực tín ngưỡng được Yêu Dạ tộc không ngừng tích lũy.

Sức mạnh này có thể được xem như một năng lượng được sinh ra từ tinh thần.

Sau khi không ngừng tích lũy sẽ xảy ra biến hóa về lượng.

Thậm chí Yêu Dạ tộc còn dùng hồ tín ngưỡng đặc biệt để lưu trữ lực tín ngưỡng.

Mà rồng tổ lại dùng lực tín ngưỡng làm thức ăn, mới có thể nhanh chóng lớn lên.

Nhưng ở thế giới trong cơ thể La Chinh đã xảy ra cảnh tượng vô cùng kỳ lạ.

Tượng thần được dựng lên trong thành Thúy Tùng nhanh chóng trở thành thánh vật trong lòng mọi người.

Mỗi ngày đều có người quỳ bái, cống hiến lực tín ngưỡng của bản thân cho Chủ của họ.

Tượng thần của La Chinh không cần được làm sạch, tất cả bụi bặm và vật ô uế đều không thể bám vào tượng thần.

Nhưng vào một ngày nọ, sau khi một võ giả trẻ tuổi tế bái xong, ngẩng đầu quan sát thì nói: “Chủ! Tượng thần của Chủ hóa đen rồi!”

Trong Mật Giáo do Tà Thần thành lập, việc nhìn chằm chằm vào tượng thần của La Chinh là một hành vi không lễ phép.

Phần lớn mọi người đều đang cúi đầu quỳ lạy, đến khi võ giả trẻ tuổi này nói ra, tượng thần của La Chinh đã khá đen rồi.

Trên thực tế, không chỉ có tượng thần ở thành Thúy Thanh bị đen.

Sau một khoảng thời gian, hơn trăm tượng thần rải rác ở các nơi đều đã bị nhuộm một lớp màu đen.

Hơn nữa, người thờ cúng càng nhiều, tượng thần lại càng đen…

“Là ai làm bẩn tượng thần của Chủ!”

“Ai to gan như vậy?”

“Tìm ra thiêu chết hắn…”

Những người ngoan đạo trong thành Thúy Tùng này nhốn nháo lên.

Bọn họ đã quên mất, những tượng thần này tỏa ra hơi thở thần thánh không thể xâm phạm, hầu như không ai có thể tiếp cận những tượng thần này!

Hóa thân trong thân thể của La Chinh và Tà Thần lại xuất hiện trên vùng trời của thành Thôi Tống.

Tà Thần nhìn tượng thần đen tuyền kia của La Chinh, lộ vẻ khó hiểu: “Không nên như thế mới phải! Tại sao lực tín ngưỡng lại khiến tượng thần thành thế này?”

Tính toán theo thời gian của thế giới này, mấy chục nghìn năm trước Tà Thần cũng đã từng thu thập lực tín ngưỡng.

Khi đó, La Chinh còn chưa ngưng tụ thần cách, không thể sử dụng lực tín ngưỡng.

Lúc ấy, lực tín ngưỡng Tà Thần thu thập được vẫn còn bình thường, La Chinh từng nhìn thấy tận mắt.

Nhưng sau khi ngưng tụ thần cách, chính thức hấp thu lực tín ngưỡng thì lại xảy ra chuyện quái lạ này, tất nhiên là khiến hắn vô cùng khó hiểu.

La Chinh đi lên phía trước, đưa tay lau một cái trên tượng thần của mình, trên mặt lộ vẻ kỳ lạ.

Hắn liếc nhìn mọi người đang quỳ lạy trên mặt đất, sau đó nói với Tà Thần: “Mang pho tượng thần này đi trước”

Dứt lời, La Chinh liền biến mất khỏi quảng trường ở thành Thúy Tùng cùng lúc với tượng thần, tất nhiên Tà Thần cũng rời đi theo La Chinh.

Không ngờ, La Chinh vừa mới mang tượng thần đi, những người đến tế bái tượng thần kia lại bắt đầu rối rít kêu rên.

“Chủ, xin đừng vứt bỏ chúng ta!”

“Chúng ta là tôi tớ trung thành nhất của ngài…”

“…”

Hóa ra những người này tưởng là La Chinh giận cá chém thớt với bọn họ, nên mới mang tượng thần đi.

Sau thời gian dài tế bái, La Chinh đã trở thành nơi gửi gắm tinh thần của bọn họ.

“Vèo…”

La Chinh trở lại chỗ cũ một lần nữa, bĩu môi.

Bản thân hắn khá phản cảm với những Mật Giáo này.

Nhưng sau khi chứng thần đạo, việc thu thập lực tín ngưỡng, sử dụng “lực tín ngưỡng” của thế giới trong cơ thể gần như là một bài học bắt buộc.

Chỉ có thánh nhân mới không cần lực tín ngưỡng, bởi vì bọn họ có thể tùy ý sử dụng “thế” trong cả vũ trụ.

Giống như khi chiến tranh vũ trụ, cho dù thú dữ to lớn nhất, hay là ngọn cỏ nhỏ bé nhất trong vũ trụ Đại Diễn đều tỏa ra luồng thế kia, thánh nhân căn bản không cần cố gắng hấp thu lực tín ngưỡng.

Cho dù có người thành lập Mật Giáo trong vũ trụ, hoặc cướp đi lực tín ngưỡng giống như Yêu Dạ tộc, thánh nhân cũng lười ra mặt can thiệp.

Không còn cách nào khác, La Chinh khẽ vung tay lên, sau một trận động đất rất nhỏ, một pho tượng thần mới tinh đột ngột chui lên khỏi mặt đất.

Sau đó, La Chinh mới quay đầu rời đi giữa tiếng reo hò dữ dội.

Trên đỉnh núi tuyết…

Tuyết trắng làm nền, càng tôn lên màu đen thui đặc biệt chói mắt của tượng thần.

La Chinh vươn tay nắm lấy một bàn tay của pho tượng, vặn nhẹ.

Bàn tay ngưng kết bằng đá liền vỡ vụn.

Đồng thời, vào lúc vỡ vụn, từ trong đá vụn tỏa ra một luồng uy thế nhàn nhạt.

Hắn nhìn thoáng qua đá vụn trong tay sau đó nói: “Bên trong cũng là màu đen…”

Tà Thần cũng nhặt một khối đá vụn lên, trầm tư nói: “Khí phát ra từ trong hòn đá này rất giống lực tín ngưỡng, nhưng tại sao lại là màu đen?”

“Lực tín ngưỡng màu đen… Ngươi đã thành lập Mật Giáo gì?” La Chinh hỏi.

Tín ngưỡng của những tín đồ khác nhau, màu sắc và khí của lực tín ngưỡng được sinh ra cũng sẽ khác nhau.

Giống như Huân là Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc, khi vô số người trong Yêu Dạ tộc thờ phụng Huân thì đều có suy nghĩ giết chóc trong đầu, cho nên pho tượng của Huân có màu đỏ như máu.

Mà lực tín ngưỡng được hồ tín ngưỡng do nàng thu thập cũng giống như một hồ máu loãng, lực tín ngưỡng này chứa đựng chấp niệm hung tàn và chết chóc.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 20 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 2 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box