[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 377 : Từ chối (c1881-c1885)
❮ sautiếp ❯Chương 1881: Từ chối
Thắng Mục Ngưng, coi như là thắng lợi cuối cùng trong đấu trường của các vị thầnKiếm trận Lục Thần vẫn chưa được phát huy toàn bộ uy lực.
Sau khi cả bốn kiếm cùng xuất hiện, La Chinh đã chém chết thân thể Mục Ngưng, nhưng lại không thể làm gì Sát Thể Báo Thù của nàng.
Cho đến cuối cùng La Chinh vẫn chưa thực sự đánh bại Sát Thể Báo Thù, may mà đấu trường của các vị thần đã phán phần thắng trận này thuộc về hắn.
Sau đó La Chinh chỉ cần dùng danh nghĩa người giấu tên, chuyển điểm tích lũy cho Hàm Lưu Tô là đại công cáo thành.
Cứ như vậy, cho dù Hàm gia hay đảo nổi đều khó có thể điều tra ra thân phận thật của La Chinh.
Mà La Chinh cũng có thể lấy được phần đất sét kia, thử tu luyện lên Thần Cảnh.
Nhưng khi La Chinh nhìn lên vách tường thì thấy tên của Hàm Lưu Tô đã chuyển sang màu xám.
Nói cách khác, nàng đang không ở trong sảnh chúng thần.
Cho dù hắn khiêu chiến với Hàm Lưu Tô, cũng sẽ không được Hàm Lưu Tô đáp lại.
La Chinh không có hứng thú tiếp tục khiêu chiến những vị thần cấp thấp khác, nên hắn không do dự mà rời khỏi sảnh chúng thần.
Hiện tại, gian phòng của hắn đã đứng đầu trong sảnh chúng thần, Mục Ngưng đã rớt xuống hai bậc, xếp ngay sau Hàm Lưu Tô.
Còn vị trí thứ hai vẫn thuộc về Đông Phương Vân Châu.
Trong cung điện…
Hàm Lưu Tô bỗng nhào vào lòng Hàm Cửu Di khóc nức nở.
Hàm Cửu Di an ủi nàng, hai hàng lông mày cũng nhíu lại thật chặt.
La Chinh không báo cho Hàm Cửu Di biết chuyện của Đông Phương gia, mà Hàm Cửu Di cũng không ngờ giữa chừng lại xuất hiện vấn đề như vậy.
Nếu Đông Phương gia thật sự định lấy người của Hàm gia, thế nào áp lực trên người Hàm Thanh Đế cũng chuyển lên người Hàm Cửu Di.
Thực sự La Chinh vẫn đang ở trạng thái ẩn danh, ngoài bản thân hắn và hai người là Hàm Lưu Tô và muội muội của nàng ấy là Hàm Sơ Nguyệt ra thì có lẽ không có ai biết được thân phận của người giấu tên.
Nếu như Hàm Cửu Di nhất quyết không nói, tất nhiên bọn họ cũng không thể tìm được.
Nhưng nàng có thể chịu được áp lực như vậy sao?
“Hàm Thanh Đế đã lựa chọn một con đường sai lầm” Hàm Cửu Di nói bóng gió, ngón tay nhẹ nhàng vuốt lên máu tóc trơn mềm như nhung của Hàm Lưu Tô.
Hàm Lưu Tô buồn rầu thổ lộ với Hàm Cửu Di rất nhiều chuyện, ví dụ như khi ở cấm địa Luyện Thần nàng đã quen La Chinh thế nào, dự định tương lai của nàng ra sao.
Hàm Cửu Di tự cảm thấy bản thân không dũng cảm bằng cô nàng này.
Hàm Lưu Tô đã xác định La Chinh, nếu có cơ hội có thể rời khỏi đảo nổi cùng La Chinh, nàng còn hy vọng Hàm Cửu Di có thể giúp nàng.
Bình tĩnh xem xét sẽ thấy, nếu như đối tượng không phải là La Chinh, Hàm Cửu Di thực sự có thể giúp Hàm Lưu Tô.
Không ít đệ tử nhà giàu trên đảo nổi đã bỏ trốn, không phải tất cả mọi người đều hy vọng trở nên mạnh hơn, đứng trên đỉnh thần đạo, mỗi vị thần đều có lý tưởng của riêng mình.
Hàm Lưu Tô có thể như vậy, nhưng La Chinh lại không thể!
Trách nhiệm trên lưng hắn nặng nề hơn Hàm Lưu Tô nhiều.
“Nếu ngươi đã biết lai lịch của La Chinh, hẳn ngươi cũng hiểu hắn phải đối mặt với cái gì chứ? Con đường hắn phải đi vô cùng khó khăn, nguy hiểm, chỉ cần không cẩn thận một chút thôi là sẽ tan xương nát thịt” Những chuyện La Chinh phải đối mặt, Hàm Cửu Di hiểu rõ hơn, cũng nhìn xa hơn Hàm Lưu Tô nhiều.
“Cho dù chết thì đã sao?” Hàm Lưu Tô lạnh nhạt nói.
Hàm Cửu Di khẽ mỉm cười, lắc đầu: “Mấy người trẻ các ngươi dễ dàng nhìn thấu sự sống, cái chết, nhưng lại không biết có một số việc còn quan trọng hơn sống chết rất nhiều”
Hàm Lưu Tô không thể hiểu được ý nghĩa sâu xa trong lời nói của Hàm Cửu Di, nàng nhếch miệng, trong mắt tràn đầy vẻ kiên nghị: “Ta chỉ hy vọng Hàm Cửu Di có thể chịu được áp lực của Phụ hoàng!”
“Chuyện này ngươi cứ yên tâm, nếu Cửu Di đã đồng ý, thì sẽ không giao La Chinh ra” Nàng cười nhẹ.
Năm đó, khi nàng còn chưa được phong làm á thánh, lại bị nhốt ở Hàm gia nên chỉ có thể trơ mắt nhìn La gia bị diệt, nhiều năm qua trong lòng nàng vẫn luôn hối hận.
Nếu La Tiêu đã gửi gắm hy vọng vào La Chinh, nàng làm sao có thể giao hắn cho Đông Phương gia được?
Có điều, Hàm Cửu Di cũng hiểu rõ, nếu Đông Phương gia thật sự nghiêm túc thì nàng sẽ phải đối mặt với áp lực lớn chưa từng có.
Đông Phương gia không phải là gia tộc hạng xoàng như Lưu gia hay Tạ gia, ngược lại, nói Đông Phương gia là chúa tể trong số các nhà quyền thế cũng không quá!
Đúng vào lúc này…
Ánh sáng bao phủ trên người La Chinh trong ngọc bích chúng thần chậm rãi tiêu tan.
Thân thể La Chinh nhẹ nhàng run, sau đó nhảy lên khỏi mặt đất, hắn liếc mắt nhìn sang thì thấy Hàm Cửu Di đang ôm Hàm Lưu Tô, không biết hai người đã nói gì với nhau, nên trên mặt hắn đầy vẻ khó hiểu.
Hàm Cửu Di cười nhẹ với La Chinh, hỏi: “Liên tiếp thắng ba mươi ba trận?”
“Đúng vậy” La Chinh gật đầu, hắn không tiết lộ với Hàm Lưu Tô chuyện hắn là người giấu tên, nên không biết phải mở miệng như thế nào.
Nhưng tình hình này thì hẳn là Hàm Cửu Di và Hàm Lưu Tô đã nói chuyện rồi, chẳng qua vì sao hôm nay Hàm Lưu Tô lại xuất hiện ở đây thì La Chinh không hiểu.
Hàm Lưu Tô cũng nhanh chóng lấy lại tinh thần, cười một tiếng với La Chinh: “Ngươi nên đưa số điểm tích lũy đã thua ta ra đây!” Vừa nói, nàng vừa đi về phía ngọc bích chúng thần.
La Chinh cũng rất phối hợp kích hoạt ngọc bài trong tay, đúng lúc hắn chuẩn bị đặt ngọc bài vào bảng ngọc bích chúng thần thì một làn gió thơm ngát từ bên cạnh thổi tới, chính là Hàm Lưu Tô bỗng nhào vào, ôm chầm lấy hắn.
Hàm Cửu Di cách đó không xa thấy như vậy cũng đành bất đắc dĩ lắc đầu.
Hàm Cửu Di đang suy xét thật cẩn thận về vấn đề này.
Vũ Thái Bạch đã ám chỉ với La Chinh rõ ràng như vậy, hai người Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong lại chưa công khai chiến đấu, đệ tử của hai thánh nhân đều có động tĩnh không nhỏ, vậy bản thân mình thì sao, có lẽ…
Cho tới bây giờ, tận sâu trong lòng Hàm Cửu Di vẫn không muốn buông tay.
Nhưng nàng thân là á thánh Hàm gia, vốn có rất nhiều ràng buộc, nàng không thể giống như những người trẻ này, dễ dàng thay đổi quyết định một cách quyết đoán như vậy.
Bỗng nhiên bị Hàm Lưu Tô ôm chặt, thân thể La Chinh cũng trở nên cứng ngắc.
Sau một lúc lâu Hàm Lưu Tô mới lên tiếng: “Nếu ngày nào đó ngươi muốn rời khỏi đảo nổi, có thể đưa ta đi cùng được không?”
“Tại sao ngươi muốn rời khỏi đây?” La Chinh bình tĩnh trả lời.
La Chinh gần như không thể thoải mái đồng ý yêu cầu này.
Như Hàm Cửu Di từng nói, hắn hiểu rất rõ bản thân phải đối mặt với những điều gì, cũng biết rõ hoàn cảnh của chính mình.
“Đông Phương gia có thể sẽ đòi ngươi từ Hàm gia chúng ta.
Ta đã hỏi cha ta rồi, có lẽ ông ấy sẽ không từ chối yêu cầu này” Hàm Lưu Tô nhẹ nhàng nói.
Với thứ hạng của La Chinh trên đảo nổi lần này, có thể coi như là một ơn huệ lớn đối với Hàm gia, nhưng cuối cùng Phụ hoàng lại có thể giao La Chinh ra, thái độ này khiến Hàm Lưu Tô vô cùng đau lòng, thậm chí nàng còn cảm thấy rất xấu hổ.
Vậy nên khi nói cho La Chinh nghe, tự nhiên lời nói cũng uyển chuyển một chút.
“Ta sẽ không đến Đông Phương gia” La Chinh đặt tay lên vai Hàm Lưu Tô, hắn khẽ đẩy nàng ra một chút rồi nói: “Ta nên rời khỏi đảo nổi”
“Ta biết” Hàm Lưu Tô gật đầu, mọi người đều phải suy đoán ý đồ của Vũ Thái Bạch, nhưng Hàm Lưu Tô không cần làm vậy, bởi nàng biết La Chinh đang ở Hàm gia, tất nhiên cũng hiểu rõ ý của Vũ Thái Bạch chính là chỉ La Chinh: “Cho nên ta muốn cùng ngươi rời khỏi đây!”
La Chinh nhẹ lắc đầu: “Không thể” Nói xong hắn tự đặt ngọc bài vào bảng ngọc bích chúng thần, bước vào trong sảnh chúng thần.
Thấy phản ứng của La Chinh, Hàm Lưu Tô há hốc miệng.
Nàng kích hoạt ngọc bài, tiến vào sảnh chúng thần với vẻ giận dỗi.
La Chinh chờ tên Hàm Lưu Tô sáng lên, chọn khiêu chiến nàng ngay.
Hắn nhanh chóng bước vào đấu trường của các vị thần, ở trên một đảo nhỏ kỳ lạ, mà xung quanh đảo nhỏ lại là biển khơi mênh mông, đây cũng là cảnh mà Hàm Lưu Tô đã chọn.
Hòn đảo nhỏ này chỉ rộng khoảng mười trượng, làm lôi đài cho các vị thần thì cũng quá nhỏ.
Hàm Lưu Tô cũng nhanh chóng bước vào thế giới này, nàng đi về phía La Chinh chất vấn: “Tại sao ngươi từ chối ta?”
“Ngươi sẽ chết” La Chinh nghĩ một chút rồi bổ sung: “Hoặc có lẽ là rất dễ chết”
“Vậy ta nói cho ngươi biết, nếu ở lại đây chắc chắn ta sẽ chết thì sao?” Hàm Lưu Tô nhìn chằm chằm vào La Chinh nghiêm túc hỏi.
Chương 1882: Thực sự thất bại
La Chinh sững sờ, rồi chợt cười nhạt: “Ăn nói lung tung, sống chết cái gì!”“Ta không nói lung tung!”
Hàm Lưu Tô đánh mạnh về phía La Chinh, hai tay bắt lại vạt áo hắn, đôi mắt sáng như sao, tựa như có hai ngọn lửa đang cháy.
Cú đánh này của nàng khá mạnh.
La Chinh lại không hề phòng bị nên trực tiếp bị Hàm Lưu Tô đẩy ngã xuống đất.
Hai người ngã xuống, đối mặt nhìn nhau.
Nàng không thấy rõ vẻ mặt của La Chinh nên càng cảm thấy La Chinh đang đứng trong đám sương mù mơ hồ mà cười nhạo nàng.
Nàng chợt lạnh giọng nói: “Đừng coi thường ta! Thực lực và thiên phú của ta không hề kém Mục Ngưng!”
Có thể nằm trong danh sách mười vị thần đứng đầu ở đấu trường của các vị thần thì đều là người có thiên phú đặc biệt.
Mục Ngưng có thần cách hai tầng, lại được Mục Hải Cực đặc biệt tạo ra thần thông ngoại đạo cho nàng, còn Hàm Lưu Tô lại có loại lửa cực kỳ đặc biệt!
Giống như muốn chứng minh cho La Chinh thấy thực lực của bản thân, Hàm Lưu Tô bỗng nhảy lên, không khí xung quanh đột nhiên trở nên hanh khô, từng tia lửa màu xanh lam bắt đầu không ngừng hội tụ trên tay trái nàng.
Chỉ chốc lát sau, những ngọn lửa này đã ngưng tụ thành một ngọn thương lửa màu xanh lam, rồi nàng chỉ thẳng về phía La Chinh.
“Đứng lên! Thi triển toàn lực của ngươi ra đây!” Hàm Lưu Tô lạnh giọng quát lên.
Hàm Lưu Tô từng thua Mục Ngưng, cũng giống như La Chinh, là do Sát Thể Báo Thù của Mục Ngưng.
Nhưng nếu không phải Sát Thể Báo Thù, cho dù là Mục Ngưng cũng khó có thể đấu lại được Hàm Lưu Tô.
Sau đó Hàm Lưu Tô suy nghĩ thật lâu, cũng đã nghĩ ra một biện pháp phá hỏng Sát Thể Báo Thù.
Nhưng không biết tại sao Mục Ngưng mãi không chịu chấp nhận khiêu chiến của nàng, nếu không thì vị trí hạng nhất trong đấu trường của các vị thần cấp thấp đã sớm về tay Hàm Lưu Tô rồi.
La Chinh nằm trên đất, ngưng mắt nhìn ngọn lửa màu xanh lam của Hàm Lưu Tô, trên ngọn thương này tỏa ra một khí tức cực kỳ sắc bén, giống như một thương này có khả năng xuyên thủng vạn vật vậy!
Bây giờ Hàm Lưu Tô thực sự đã có tiến bộ nhảy vọt, thực lực đã vượt xa tưởng tượng của La Chinh, khó trách có thể là một trong ba người đứng đầu ở sảnh chúng thần.
Trong lòng La Chinh thầm nghĩ như vậy.
Nhưng ta không muốn liên lụy ngươi, La Chinh thầm nói với chính mình.
Từ khi La Chinh tiến vào đảo nổi, càng ngày hắn càng hiểu rõ, những đối thủ vốn mai phục trong tối cũng bắt đầu lộ diện.
Nếu cẩn thận suy ngẫm, những nhà quyền thế này cũng sẽ cho người ta có cảm giác hít thở không thông.
Nói cách khác, xem bọn họ như đối thủ là một chuyện cười giống như chuyện con thiêu thân lao đầu vào lửa vậy.
Cũng may La Chinh đã có giác ngộ từ lâu, nên hắn mới chưa từng lùi bước trên con đường này.
Đã như vậy, tội gì còn phải liên lụy thêm một Hàm Lưu Tô?
“Cũng được, để cho nàng ấy hiểu rõ cũng tốt” Ánh mắt La Chinh dao động, rơi lên khuôn mặt nghiêm túc kia của Hàm Lưu Tô.
“Vèo!”
Ngay sau đó hắn đột nhiên đưa hai cánh tay về phía sau, cả người tự đứng lên, sau đó bắn về phía Hàm Lưu Tô như một mũi tên!
Hàm Lưu Tô nhướng mày, đột nhiên quay thương lửa trong tay một vòng, mũi thương quay tròn với tốc độ cao phát ra tiếng rít chói tai, đồng thời tạo thành một luồng mũi thương cực nhỏ màu xanh da trời, bay thẳng về phía La Chinh!
“Ánh thương này…”
Một ánh thương đâm tới khiến trái tim La Chinh đập mạnh, Phật Hoàng Kiếm và Trọng Dương Kiếm lặng lẽ chắn ở phía trước.
“Ầm!”
Mũi thương màu xanh da trời đâm lên Phật Hoàng Kiếm, trong nháy mắt uy lực trong ánh thương nổ ra, tạo thành những đóa hoa ánh thương đẹp đẽ.
Không ngờ Phật Hoàng Kiếm lại bị đánh tan chỉ trong chớp mắt!
Đồng thời khi đóa hoa ánh thương kia nở rộ, một mũi thương cực nhỏ màu xanh da trời nữa lại phóng ra từ ánh thương ấy, phóng thẳng về phía Trọng Dương Kiếm!
“Ầm!”
Trọng Dương Kiếm là kiếm bảo vệ thân thể trong kiếm trận Lục Thần, dày và nặng nhất, thường dùng để bảo vệ cơ thể người thi triển kiếm trận.
Nhưng ánh thương kia nổ tung từ Phật Hoàng Kiếm, sau đó lại tiếp tục phát nổ một lần nữa trên thân Trọng Dương Kiếm.
Và trong nháy mắt khi Trọng Dương Kiếm bị đánh tan, trong đống hoa ánh thương mới phát nổ lại hiện ra một mũi thương màu xanh da trời.
Lần này, dĩ nhiên là bắn về phía bản thể La Chinh!
“Thương này quả là mạnh!”
Mặc dù lúc Hàm Lưu Tô lấy thương lửa ra, trong lòng La Chinh đã bắt đầu cảnh giác, nhưng hắn thực sự không ngờ thương này của Hàm Lưu Tô lại kỳ dị và ẩn chứa uy lực đến như vậy!
Hắn đã quá xem nhẹ nàng rồi!
Khi La Chinh nhận thấy tình thế không ổn, hắn đột nhiên chuyển mình, cố gắng tránh mũi thương này, nhưng đã muộn.
“Bụp!”
Gần như không có bất kỳ cản trở nào, thương này trực tiếp đâm vào trán La Chinh, xuyên qua đầu hắn.
Ngay sau đó, La Chinh chỉ cảm thấy trong đầu lóe lên ánh sáng trắng rồi lập tức về đến gian phòng của mình.
Cùng lúc đó, thất bại lần đầu tiên trong lịch sử cũng xuất hiện.
Đương nhiên số điểm tích lũy khổng lồ La Chinh đã tích được sau ba mươi ba trận thắng liên tiếp cũng đã về tay Hàm Lưu Tô.
“Thế mà lại bại!”
La Chinh sờ mũi, trên mặt lộ ra một nụ cười khổ.
Một chiêu thua trong tay Hàm Lưu Tô thực sự khiến hắn rất bất ngờ, mấu chốt nhất vẫn là bởi vì cảm giác ban đầu Hàm Lưu Tô mang đến cho hắn, khiến hắn nhận định Hàm Lưu Tô có thể leo đến hạng ba trong sảnh chúng thần chẳng qua là dựa vào ngọn lửa kỳ lạ màu xanh kia mà thôi.
Nhưng La Chinh không ngờ, nàng lại có thể phát huy tới mức này.
Nhát thương cuối cùng mà Hàm Lưu Tô đâm ra kia thực sự là mũi thương mạnh nhất mà La Chinh từng tiếp xúc.
Một thương liên tục đánh tan hai cây kiếm của hắn, nổ liên tiếp ba lần mà vẫn có thể xuyên qua đầu hắn.
Bây giờ nghĩ lại một chút thì thấy dù là Mục Ngưng hay bất kỳ vị thần cấp thấp nào trong sảnh chúng thần cũng không thể chịu nổi thương này.
Nàng có thể xếp hàng thứ ba trong sảnh chúng thần là dựa vào thực lực của chính mình!
Hàm Lưu Tô cũng trở về gian phòng của mình, một thương đánh chết La Chinh xem như đã hả giận, có điều trong mắt nàng vẫn có vẻ hậm hực.
Nàng thân là Trưởng công chúa Hàm gia, đã tự mình xuống nước mà cái tên kia còn từ chối.
Như vậy tuyệt đối không thể tha thứ được!
Vì vậy nàng lại đẩy cửa phòng lần nữa, đi về phía đại sảnh đấu trường của các vị thần.
Sau khi Hàm Lưu Tô đánh bại La Chinh, đã vượt lên hạng nhất trong sảnh chúng thần.
Nhờ có “thất bại đầu tiên” này, rốt cuộc người giấu tên cũng có thứ hạng, xếp ở vị trí thứ tư, ngay sau Mục Ngưng.
Hàm Lưu Tô vọt tới cửa phòng La Chinh, nàng không ngừng gõ cửa, nhưng gõ rất lâu cũng không có phản ứng.
Cuối cùng, nàng đành phải trở lại phòng của mình, rời khỏi sảnh chúng thần rồi tính tiếp.
Còn về những người trong sảnh chúng thần đang nhìn nàng bằng vẻ kinh ngạc kia, Hàm Lưu Tô coi như không thấy.
“Hàm Lưu Tô đánh với người giấu tên một trận mà lại thắng thật!”
“Ta đã nói rồi, người giấu tên chắc chắn là người của Hàm gia, hắn cố ý thua Hàm Lưu Tô.
Cứ như vậy thì việc hắn là ai, có lẽ mãi mãi là một ẩn số”
“Thật sao? Nếu Đông Phương gia thật sự ra tay thì chắc chắn Hàm gia không thể chống đỡ được”
Việc người giấu tên lần đầu tiên bại trận đã dấy lên một làn sóng trong sảnh chúng thần.
Nếu lúc trước, chuyện người giấu tên là người Hàm gia mới chỉ là suy đoán thì bây giờ đã trở thành sự thật.
Quan trọng hơn là Hàm Lưu Tô thực sự đã đạt được gần hai triệu điểm tích lũy.
Như vậy, lần này Hàm gia đã chiếm ưu thế trên bảng xếp hạng đảo nổi.
Trong cung.
Hàm Cửu Di nhìn ngọc bích chúng thần tỏa ra ánh sáng nhạt, hai người ra khỏi ngọc bích chúng thần, nàng liền mở miệng hỏi: “Thua điểm tích lũy cho…”
Nàng còn chưa nói hết đã nghe thấy Hàm Lưu Tô nổi giận quát lên một tiếng: “Đứng lại!” Còn La Chinh giống như như một con khỉ vội vàng chạy trốn.
“Ta đã chứng minh được thực lực của mình!” Hàm Lưu Tô lớn tiếng nói.
La Chinh bất đắc dĩ cười nói: “Chỉ là ta không cẩn thận nên mới thua mà thôi”
“Hừ, đây là cái cớ tệ nhất đấy! Nếu không phải là ở sảnh đấu, ngươi đã chết rồi từ lâu rồi, ai cho ngươi cơ hội giải thích?” Hàm Lưu Tô nói.
Thấy hai người đột nhiên cãi vã, Hàm Cửu Di chẳng hiểu gì cả.
Không phải La Chinh thua Hàm Lưu Tô sao? Tất nhiên nàng không biết, hai người còn có một tranh chấp khác trong đấu trường của các vị thần.
Chương 1883: Biến hình
Hai người này ầm ĩ một lúc lâu, sau đó bị Hàm Cửu Di cản lạiCuối cùng La Chinh cũng không cho Hàm Lưu Tô một lời hứa hẹn.
Trong mắt La Chinh, cho dù là Khê Ấu Cầm đang ở vũ trụ Đại Diễn, hay Hoa Thiên Mệnh đã tiến vào Thần Vực và nhóm người Ninh Vũ Điệp trốn trong Tiên Phủ, bọn họ đều là những người được sinh ra trong vũ trụ Đại Diễn và có liên quan tới sự sống còn của vũ trụ Đại Diễn!
Nhưng Hàm Lưu Tô lại hoàn toàn khác.
So với cả đại cuộc, nàng chỉ là một người ngoài.
Bây giờ nàng kiên quyết muốn bị cuốn vào trong thế cuộc, đó là chuyện rất không sáng suốt, La Chinh cũng không muốn làm như vậy.
Cuối cùng, Hàm Lưu Tô vẫn hậm hực rời đi, trong ánh mắt tràn đầy vẻ thất vọng.
Nhìn bóng lưng nàng có chút cô đơn, trong lòng La Chinh cũng cảm thấy trống rỗng.
Hàm Cửu Di không nói gì về tranh chấp của hai người, nàng cũng mơ hồ cảm thấy bản thân sẽ phải đối mặt với sự lựa chọn, thậm chí cả đảo nổi, cả Thần Vực!
Từ khi đảo nổi và các Thánh Đường thành lập tới nay, Thần Vực đã ổn định suốt vô số thần kỷ nguyên…
Đối với người bình thường, đây là sự tồn tại vĩnh hằng.
Nhưng đối với các vị thần vốn có tuổi thọ vĩnh hằng, sống càng lâu lại thấy được càng nhiều, cũng càng có thể thấy được nhiều mối nguy hơn.
Ví dụ như thuyết về sự sụp đổ của thần Vực, ví dụ như thuyết về biển Thời Gian đang dần dần mở rộng.
Cũng vì vậy mà có rất nhiều cuộc tranh luận vô tận, đến tận bây giờ cũng không có một kết luận hoàn chỉnh.
Trong những năm tháng vô tận đã qua, những mâu thuẫn này vẫn chưa được chứng minh, khiến các vị thần, thậm chí các thánh nhân đều vô cùng mơ hồ…
Mấy canh giờ sau…
Trong một mật thất tu luyện cấp cao nhất của điện Tử Hồn.
Có thể dùng những mật thất này, cơ bản đều là thần cấp cao trong điện Tử Hồn.
La Chinh ngồi ngay ngắn trong đó, lật tay, pho tượng Vạn Thú Kim Loan kia liền xuất hiện trước mặt hắn…
Bức tượng màu vàng trên pho tượng Vạn Thú Kim Loan này không giống sư tử, cũng chẳng giống hổ, không biết là thứ gì.
Hàm gia đã lấy món pháp bảo này ra thì bản thân nó cũng là một món pháp bảo tốt.
Đã đến lúc có thể dành một chút thời gian để luyện hóa…
Sau khi quan sát pho tượng Vạn Thú Kim Loan này một lúc, hắn thấy phần lưng bức tượng có một thần văn hình tròn nhỏ.
“Xì…”
Khí hỗn độn chảy dọc theo thần văn kia một lúc, sau đó thần văn bắt đầu quay không ngừng, rồi từ từ nâng lên, phần dưới hình thành một cái phễu nho nhỏ.
“Nhỏ máu nhận chủ?”
La Chinh hơi híp mắt, cắt nhẹ đầu ngón tay, một giọt máu tươi màu vàng lặng lẽ chảy vào trong đó.
Sau khi máu tươi màu vàng chảy xuống theo cái phễu nho nhỏ kia, từng tia cảm ứng kỳ lạ xuất hiện trong đầu La Chinh…
Cùng lúc đó, pho tượng Vạn Thú Kim Loan này có vẻ như sống lại.
Bề mặt vốn màu vàng nhạt bắt đầu tỏa ra từng tia sáng bóng, đồng thời bắt đầu đi xung quanh mật thất này theo sự điều khiển của La Chinh.
“Bản thân tượng Vạn Thú Kim Loan vốn có sức mạnh rất lớn, lại có thể tùy ý biến hình, vật liệu hình như là…” La Chinh lộ vẻ kỳ lạ.
Hồi còn ở vũ trụ Đại Diễn, thân thể mà Thiên Vị tộc tạo ra cho chín con Chân Long chính là thân Thiên Diễn.
Trên thực tế, thân Thiên Diễn có thể tự do biến hình, nhưng không hề vững bền như vậy, ưu điểm cũng rất rõ ràng, sau khi bị đánh tan còn có thể lại ngưng tụ ra thân thể mới một lần nữa.
Pho tượng Vạn Thú Kim Loan trước mặt này cũng được tạo ra từ thân Thiên Diễn, nhưng hình như còn cho thêm rất nhiều vật liệu phức tạp vào trong Thiên Diễn Tinh Hoa.
Các vật liệu này không chỉ có thể giúp nó tùy ý biến hình, mà còn rất bền chắc!
“Biến hình!”
La Chinh vừa mới nghĩ vậy, pho tượng “quái vật” này đã từ từ đứng thẳng hai chân, giống như người đang đứng lên, bộ lông màu vàng trên người cũng dần nhập vào trong cơ thể, đầu của quái thú hóa thành đầu người.
Cuối cùng tượng Vạn Thú Kim Loan biến thành một pho tượng hình người cao ngang hắn.
“Cực Ác lão nhân!”
La Chinh đã giải trừ phong ấn linh hồn cho Cực Ác lão nhân trong đầu.
Sau khi tiến vào đảo nổi, La Chinh đối mặt với rất nhiều cường giả, để tránh bản thân bị phát hiện, ông ta đã tự phong ấn bản thân ở trong đầu La Chinh.
Bây giờ, sau khi La Chinh giải trừ phong ấn, Cực Ác lão nhân liền chú ý tới pho tượng hình người màu vàng trong mật thất này.
“Đây là cái gì?” Cực Ác lão nhân quan sát một lúc, trên mặt đầy vẻ tò mò.
“Đây là pho tượng Vạn Thú Kim Loan, nhưng có thể tùy ý biến hình.
Ta đã biến nó thành hình người, có thể làm thân thể của ông đấy nhỉ?” La Chinh khẽ cười nói.
“Pho tượng Vạn Thú Kim Loan kia có thể tùy ý biến hình?” Vẻ mặt của Cực Ác lão nhân hơi thay đổi, trong mắt cũng lộ ra vẻ hưng phấn.
Mặc dù La Chinh không nói, nhưng ông ta cũng có thể đoán ra sự sắp xếp của La Chinh.
Hiện tại, thần thể của Cực Ác lão nhân đã bị hủy, quả thật không tìm được một thân xác nào thích hợp.
Dù sao thì pho tượng Vạn Thú Kim Loan này cũng là chí bảo hồng mông, nếu thật sự có thể tùy ý biến hình thì dùng làm thân thể của ông cũng tạm được, vẫn tốt hơn là co đầu rụt cổ ngủ trong đầu La Chinh!
Sau đó Cực Ác lão nhân liền lướt ra khỏi đầu La Chinh, lao vào trong pho tượng Vạn Thú Kim Loan.
Sau khi La Chinh trao quyền kiểm soát pho tượng Vạn Thú Kim Loan cho Cực Ác lão nhân, nó lại biến đổi hình dạng một lần nữa.
Chẳng mấy chốc, nó đã hóa ra tướng mạo giống Cực Ác lão nhân như đúc, nhưng toàn thân lại phát sáng lấp lánh.
“Nhưng nếu ở trong đảo nổi Hàm gia đi lại với bộ dạng này thì sợ là không tiện lắm” Cực Ác lão nhân nói xong thì lại biến hình thành một con sư tử vô cùng uy mãnh, chạy loạn khắp mật thất rộng rãi này như một tia sét màu vàng.
Chốc lát sau ông lại biến thành một con rắn dài, liên tục bò đi bò lại.
Không ngừng biến hình như vậy, Cực Ác lão nhân lại thấy rất hưng phấn.
La Chinh chẳng thèm để ý tới Cực Ác lão nhân nữa, ánh mắt chỉ dừng lại trên cái khay này.
Dốc sức trong đấu trường của các vị thần lâu như vậy cũng là vì cái khay này, trong lòng hắn cũng hy vọng đám đất sét này có thể giúp hắn vượt qua bình cảnh!
Tại sao pho tượng Vạn Thú Kim Loan này lại được đặt trên chiếc khay như vậy? Đáng tiếc, khó có thể kiểm chứng lai lịch của tượng Vạn Thú Kim Loan, nếu không có lẽ La Chinh còn muốn đi tìm nguồn gốc…
“Két!”
Chỉ thấy La Chinh đưa tay ấn nhẹ, cái khay được tạo ra bởi đất sét kia liền xuất hiện một vết nứt.
Hắn xoay nhẹ, khoảng một phần sáu cái khay này bị bẻ xuống, thế giới trong cơ thể hắn đã đói khát tới mức không thể nhịn được, đang không ngừng thúc giục La Chinh.
Hắn không hề do dự, đưa phần đất sét này vào thế giới trong cơ thể ngay…
“Tõm…”
Sau khi phần đất sét này rơi xuống biển hỗn độn của La Chinh, không ngờ biển vẫn không có động tĩnh gì.
La Chinh cũng căng thẳng quan sát cảnh tượng này.
Chắc không phải vì đào lên đã quá lâu nên mất tác dụng đâu nhỉ?
Ngẫm lại thì tốc độ phản ứng của phần đất sét đầu tiên hắn thả vào đúng là khá chậm, bởi vì phần đất sét kia đã được người Thiết gia đào ra quá lâu, còn phần đất sét “tươi” lấy được từ hang động kia lại nhanh có phản ứng.
Thời gian tồn tại của khay đựng tượng Vạn Thú Kim Loan còn lâu hơn, chắc thời gian phản ứng cũng sẽ chậm hơn một chút.
Chỉ là quá trình chờ đợi có chút giày vò, nhỡ để lâu rồi nên phần đất sét này thật sự vô dụng thì thời gian La Chinh có thể ngưng tụ thần cách lại phải lùi tiếp!
Sau khoảng nửa giờ…
Một bọt khí bắt đầu nổi lên từ đáy biển hỗn độn, sau đó càng nhiều bọt khí bắt đầu không ngừng trào ra…
Thấy vậy, La Chinh mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra lo lắng của hắn là thừa.
Bọt khí không ngừng nổi lên, trên vùng trời của biển hỗn độn cũng hình thành một đám mây nhỏ.
Trong lúc đám mây này không ngừng lan rộng, La Chinh cũng hòa đạo uẩn của bản thân vào trong đó.
Không lâu sau, trên bầu trời xuất hiện một đám mây kiếm khổng lồ.
Thể tích của phần đất sét mà La Chinh vừa mới đưa vào kia lớn hơn hai lần trước không ít, đám mây kiếm được hình thành đương nhiên cũng lớn hơn.
Sau khi mây hình kiếm được ngưng tụ, nó liền trôi về phía bàn thần cách ở trung tâm thế giới này…
Có kinh nghiệm của mấy lần trước, La Chinh không cần phải nhìn chằm chằm xem mây kiếm ngưng tụ ra thần cách thế nào nữa, mà tiếp tục bẻ vụn phần đất sét kia để đưa vào thế giới trong cơ thể.
Không lâu sau, những đám mây kiếm lớn ở thế giới trong cơ thể của La Chinh chậm rãi trôi trên bầu trời, mà khối pha lê trong bàn thần cách cũng càng lúc càng lớn!
Chương 1884: Thần cách ba nghìn tầng?
La Chinh lẳng lặng nhìn chăm chú khối pha lê được đặt trên thần cách, khó kiềm chế nổi niềm kích động trong lòngHắn không có thần cách, không thể sử dụng lực tín ngưỡng, tức là không thể sử dụng “thế” để phát huy thần thông trong thần đạo.
Cũng may La Chinh có thể sử dụng khí hỗn độn, chỉ dựa vào khí hỗn độn đã có thể bù đắp được khoảng cách chênh lệch giữa hắn và thần.
“Vậy nếu thế giới trong cơ thể của ta có thể tạo ra thần, ‘thế’ của ta lại đến từ những người có tu vi cấp thần, vậy thì có khác gì với ‘thế’ của các vị thần bình thường đâu?”
Hắn không biết có gì khác biệt, nhưng vẫn có chút chờ mong.
“Vù vù vù…”
Đám mây hình kiếm kia không ngừng trôi lơ lửng, sau đó bắt đầu thu nhỏ lại, nhìn từ xa giống như có một con quái vật đang không ngừng nuốt đám mây kiếm này…
Sau khi mây kiếm hoàn toàn biến mất, thân hình La Chinh hơi lóe lên, lập tức đi tới phía trên bàn thần cách.
Sau khi quan sát, hắn đã tìm ra một khối pha lê trong suốt cỡ bàn tay.
“Không nhỏ nữa rồi…”
Khối pha lê này đã hoàn toàn hợp nhất với hai khối tinh thể của phần đất sét mà lúc trước La Chinh hấp thu.
Nhưng đối với cả bàn thần cách, đó vẫn chỉ là một khối nhỏ độc lập mà thôi.
“Tiếp tục!”
La Chinh không hề do dự, đưa tay bẻ một phần đất sét nữa, chẳng mấy chốc đã đưa vào thế giới trong cơ thể…
Kiên nhẫn chờ đợi một lúc, đám mây kiếm thứ hai chậm rãi dâng lên.
Đám mây kiếm này cũng để lại một khối pha lê trong suốt ở bàn thần cách.
Hai khối pha lê trong suốt chồng lên nhau, chiếm khoảng ba phần bảy diện tích bàn thần cách.
Với tiến độ như hiện tại, có lẽ phần đất sét còn lại vẫn thừa để ngưng tụ pha lê trong suốt đầy bàn thần cách này!
Sau đó La Chinh không ngừng đưa phần đất sét thứ ba, thứ tư vào trong đó, thể tích của khối pha lê trong suốt ở bàn thần cách càng lúc càng lớn.
Kỳ lạ là khối pha lê này không hề ngưng tụ quanh bàn thần cách mà lại nằm ở trung tâm, trơn nhẵn, lẳng lặng tỏa ra ánh sáng nhạt ở đó.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn ngưng tụ thần cách, đương nhiên không rõ chuyện này có gì khác thường.
“Đưa nốt phần đất sét cuối cùng vào thì hẳn là ngưng tụ được thần cách hoàn mỹ?” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, sau đó lấy khối đất sét cuối cùng, cũng là phần lớn nhất, đưa vào thế giới trong cơ thể.
Phần đất sét này hóa thành mây mù không ngừng lượn lờ, một khối pha lê hoàn chỉnh cũng theo đó từ từ hình thành ở bàn thần cách.
Cùng lúc đó…
Phía dưới bàn thần cách bắt đầu xoay tròn với tốc độ chậm rãi, thần văn ở bề mặt cũng bắt đầu lóe ra ánh sáng nhạt.
Bàn thần cách này vốn là để đựng thần cách, giúp nó vững chắc ở thế giới trong cơ thể.
Nhưng khi thần cách của La Chinh được ngưng tụ thành công, bàn thần cách bỗng rung.
“Két két…”
Bề mặt của bàn thần cách xuất hiện vô số vết nứt.
Chỉ chốc lát sau, bàn thần cách đã sụp đổ ngay trước mắt La Chinh, hóa thành vô số mảnh nhỏ, rơi xuống biển hỗn độn!
“Đây là?” Khuôn mặt La Chinh đầy vẻ ngạc nhiên.
Cùng lúc đó, hắn cảm thấy đầu óc chấn động…
Không ngờ thước Vô Lượng lại tỏa ra ánh sáng muôn trượng một lần nữa.
Những ánh sáng kia xuyên thẳng qua thân xác, lục phủ ngũ tạng của La Chinh, đánh thẳng vào thế giới trong cơ thể.
Ánh sáng vốn đã phân tán, nay lại ngưng tụ trên khối thần cách!
“Ầm ầm ầm…”
Thế giới trong cơ thể của La Chinh bắt đầu chấn động…
Ánh sáng tỏa ra từ thước Vô Lượng đánh vào thần cách trong suốt, sinh ra từng luồng ánh sáng.
Sau khi những ánh sáng này tách ra thì chiếu khắp bốn phương tám hướng.
Một số ánh sáng chiếu vào biển hỗn độn, một số lại chiếu vào phần đất liền.
“Đây là hiện tượng gì?”
Trên một lục địa ở thế giới trong cơ thể La Chinh, Tà Thần đứng ở đỉnh núi tuyết, ngẩng đầu nhìn lên khối thần cách kia.
Giờ phút này hắn có thể cảm nhận được một loại sức mạnh phi thường được tạo ra trong thần cách!
“Trong đó ẩn chứa cảm giác rất giống với đạo uẩn trong mây kiếm mà Chủ đã ngưng tụ lúc trước, rất giống… Nhưng lại phức tạp hơn!” Mắt Tà Thần lóe sáng.
Mọi thứ có thể tìm tòi trên thế giới này, hầu như đều đã được Tà Thần lĩnh ngộ.
Ngoại trừ chữ Phạn khổng lồ ở rìa thế giới này ra, những sự vật khác đối với hắn đều không có bí mật gì đáng nói nữa rồi.
Ngay cả Băng Phách Ma Diễm trong băng nguyên mà Tà Thần cũng đã lĩnh ngộ, chỉ tiếc Chủ không để hắn rời khỏi thế giới này, nên hắn cũng chỉ có thể bị giới hạn ở đây vĩnh viễn.
Nhưng đạo uẩn phức tạp thoát ra từ trong thần cách kia đã mang đến hy vọng mới cho Tà Thần.
Hắn cảm thấy bản thân có thể học hỏi được thần thông mới từ đó, cũng có thể khiến bản thân trở nên mạnh mẽ hơn!
La Chinh nhìn thần cách của mình, trên mặt cũng đầy vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Xung quanh khối thần cách hình tròn kia là đủ loại ánh sáng không ngừng khúc xạ và một vòng với các vạch độ.
Những vạch độ này đến từ thước Vô Lượng!
Không chỉ vậy, ở đó còn có những dấu ấn của thần đạo bị thước Vô Lượng hấp thu!
“Đạo uẩn của những thần đạo này được khắc trên thần cách của mình!”
Khi ở điện Tử Hồn, La Chinh đã có hiểu biết nhất định về Thần Vực.
Rất nhiều võ giả được chứng nhận thần có thể lĩnh ngộ được nhiều loại thần đạo, nhưng khi ngưng tụ thần cách thì sẽ chọn thần đạo chính mà bản thân tu luyện, chỉ có rất ít thiên tài mới có thể ngưng tụ thần cách hai tầng, thậm chí thần cách ba tầng.
Khi vừa mới tiếp xúc thần đạo, La Chinh không hề hiểu lợi ích của nhiều tầng thần đạo, bởi vì rất nhiều võ giả được chứng nhận thần đều không chỉ tu luyện một loại thần đạo.
Ví dụ như bản thân La Chinh đã tu luyện thần đạo Đoạn Tình và Đại Chí Nguyện, thậm chí còn lĩnh ngộ Băng Phách Ma Diễm trong thần đạo Huyền Băng.
Nhưng khi ở điện Tử Hồn hắn mới biết, tu luyện vài loại thần đạo cùng một lúc cũng có giới hạn.
Nếu không tính thần thông ngoại đạo thì tất cả thần thông đều được các vị thần của Thần Vực phân chia cấp bậc một cách thống nhất.
Tất cả được chia thành ba cấp đầu, ba cấp sau và cấp viên mãn, tổng cộng là bảy cấp.
Cũng giống như ba cấp đầu trong thần đạo Ngũ Hành được chia ra là “Ngũ Hành Hợp Nhất”, “Kim Mộc Đồng Diệt” và “Hỏa Mộc Linh Động”.
Ba cấp sau thì là “Ngũ Hành Quy Linh”, “Tuyệt Thủy Mộc Ly” và “Ngũ Hành Lưu Chuyển”.
Ngoài sáu cấp này ra, còn có cấp thứ bảy, cấp viên mãn là Thần Duyên Ngũ Linh Thể.
Sau khi tu thành Thần Duyên Ngũ Linh Thể thì đã đạt được tu vi thần đại viên mãn.
Thần thông ngoại đạo cũng được lĩnh ngộ từ các giai đoạn khác nhau trong thần thông của thần đạo đó.
Ví dụ như Ngũ Hành Tàn Phá được Hàm Diệu Chi thi triển khi ở phủ Hàm Thiên thực tế là thần thông ngoại đạo được lĩnh ngộ từ Ngũ Hành Quy Linh.
Ngũ Hành Quy Linh được xem là thần thông đầu tiên trong ba cấp sau, nên đương nhiên Ngũ Hành Tàn Phá cũng không được coi là thần thông ngoại đạo lợi hại gì, cũng chẳng có ai muốn tu luyện Ngũ Hành Tàn Phá của Hàm Diệu Chi.
Dù sao cũng có một số thần thông ngoại đạo thậm chí còn không bằng thần thông ban đầu.
Mà Băng Phách Ma Diễm mà La Chinh tu luyện ở cấm địa Luyện Thần lại là thần thông ngoại đạo năm đó Cưu Thánh lĩnh ngộ được từ Huyền Băng Thánh Hỏa – tầng thứ sáu trong thần đạo Huyền Băng.
Hễ là thần thông ngoại đạo gần với cấp viên mãn thì đều khá lợi hại, cho nên vô số ngươi hy vọng có được truyền thừa của Cưu Thánh.
Nhưng đến tận bây giờ, người được thừa kế nó cũng rất ít…
Muốn tu luyện ba cấp đầu của thần đạo nào đó không phải là chuyện quá khó khăn.
Chỉ cần một khoảng thời gian và nhận thức nhất định thì thường có thể phá vỡ những giới hạn này.
Đặc biệt đối với những thiên tài trong nhà quyền thế, với thiên phú của bọn họ thì tu luyện vài loại thần đạo là chuyện rất bình thường.
Nhưng nếu muốn tu luyện thần đạo nào đó đến ba cấp sau thì nhất định phải ngưng tụ thần cách, nếu không sẽ khó phát huy được đạo uẩn của ba cấp sau.
Nhưng thần thông ngoại đạo lại là trường hợp ngoại lệ.
Cho dù vị thần này chưa bao giờ tu luyện thần đạo đó, nhưng lại nắm vững được thần thông ngoại đạo cực kỳ lợi hại của nó thì cũng có thể phát huy ra sức mạnh rất kinh khủng.
Giống như La Chinh lúc trước không tu luyện thần đạo Huyền Băng, nhưng hắn vẫn có thể thi triển Băng Phách Ma Diễm.
Điều quan trọng nhất là thần thông cấp viên mãn.
Nếu sau khi ngưng tụ thần cách Ngũ Hành, người đó chỉ có thể thông qua Thần Duyên Ngũ Linh Thể – cấp viên mãn trong thần đạo Ngũ Hành, đạt được tu vi đại viên mãn, đồng thời không thể tu luyện thần thông cấp viên mãn của thần đạo khác.
Nhưng nếu vị thần nào có nhiều tầng thần cách thì có thể lựa chọn thêm một loại thần đạo nữa để tu hành.
Thậm chí có thể tu luyện hai loại thần thông cấp viên mãn, đạt được hai tầng tu vi thần đại viên mãn, thực lực mạnh hơn đại viên mãn bình thường nhiều!
Đương nhiên, thần có hai tầng thần cách đã vô cùng hiếm thấy, thần có thể tu hai loại thần cách đều cấp viên mãn lại càng quý như lông phượng sừng lân ở trong Thần Vực!
Nhưng La Chinh thấy xung quanh thần cách của mình biến ra tới ba nghìn cái vạch nhỏ, cảnh tượng này khiến hắn cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Đây hình như cũng là thần cách nhiều tầng, hơn nữa còn là ba nghìn tầng?
Chương 1885: Sườn Thần Vực
Để hiểu rõ vì sao bản thân không thể ngưng tụ thần cách, khi tiến vào điện Tử Hồn La Chinh cũng đã xem không ít sách cổỞ trong quyển sách cổ nào đó có ghi chép miêu tả đầy đủ về thần cách.
Tất cả thần cách đều là cảm ngộ rất sâu của một vị thần trong thần đạo nào đó, sau khi hóa ra mây đạo uẩn sẽ ngưng tụ ra thần cách!
Hình dạng của những thần cách này đều không giống nhau, có hình vuông, hình tròn, hình hộp chữ nhật, thậm chí còn có đa giác, vân vân.
Nếu là thần cách hai tầng thì tầng chiếm một nửa, thần cách ba tầng thì mỗi tầng chiếm một phần ba…
Rìa thần cách này của La Chinh có chi chít vạch độ, giống thước Vô Lượng như đúc, như thể cuốn cái thước kia xung quanh thần cách này vậy.
Hơn nữa, La Chinh cũng có thể cảm nhận được ra đạo uẩn của thần đạo khác từ trong những vạch này.
Sau khi ánh sáng của thước Vô Lượng xuyên vào thần cách, tỏa ra ba nghìn tia sáng, phần lớn ánh sáng trong đó có màu vàng nhạt, nhưng một số tia sáng lại có màu sắc riêng khác biệt.
Ví dụ như ánh sáng chứa thần đạo Tuyết Ấn thì phát ra một luồng ánh sáng lạnh màu trắng nhạt.
“Vèo!”
Thân hình của hắn đột nhiên bay lên, sau đó lướt xuống theo luồng ánh sáng lạnh này.
Hướng luồng ánh sáng lạnh này chiếu xuống là biển hỗn độn…
Ngay xung quanh ánh sáng này, nhưng bông hoa tuyết lờ mờ đang từ từ rơi xuống, trong những bông tuyết này cũng ẩn giấu đạo uẩn của thần đạo Tuyết Ấn, mà bề mặt biển hỗn độn lại bắt đầu từ từ kết băng.
Sau đó thân hình La Chinh đột nhiên lóe lên, lại xuất hiện ở dưới một luồng ánh sáng màu tím khác.
Luồng ánh sáng màu tím này chiếu vào ven bờ biển của một đại lục.
Ở trên bờ biển còn có mấy trăm người chỉ trỏ về phía luồng ánh sáng này.
Những người này được sinh ra ở thế giới trong cơ thể của La Chinh, dường như bọn họ đang nghi ngờ, không hiểu vì sao những ánh sáng này lại xuất hiện.
“Ánh sáng màu tím này là điềm lành sao?”
“Ta thấy trong ánh sáng này hình như ẩn chứa thứ gì đó mà chúng ta không thể lĩnh ngộ được…”
“Không biết thiên tài nào mới có thể lĩnh ngộ được nó?”
Ngay vào lúc những người này đang thảo luận, La Chinh bỗng nhiên xuất hiện, khiến bọn họ giật mình.
Trong thế giới này, người có thể di chuyển tức thời cũng không ít, nhưng di chuyển mà không tạo ra chút dao động không gian nào, lặng lẽ không một tiếng động giống như La Chinh thì hầu như không có…
Những người này đến từ một thánh địa lục phẩm trên lục địa, trong đó cũng không có nhiều người đạt tới tu vi Thần Hải Cảnh, nhưng tầm mắt không hề kém!
“Vị này là…” Một ông già Thần Hải Cảnh trong số đó nhìn chằm chằm vào La Chinh.
“Là Thác Thế Tôn Giả!”
Một người đàn ông trung niên Thần Hải Cảnh khác nói, sau đó quỳ xuống ngay lập tức, dập đầu lạy về phía La Chinh nhiều lần: “Chúng con bái kiến Thác Thế Tôn Giả đại nhân!”
Ở trong thế giới này, La Chinh được lưu truyền bằng rất nhiều danh hiệu, là do sự phát triển không ngừng của các nền văn hóa khác nhau đã truyền thừa lại như vậy.
Trong nền văn hóa của đại lục này, La Chinh không chỉ tạo ra thế giới, hắn còn dùng vai của mình vác cả thế giới.
Thấy hai vị đại năng Thần Hải Cảnh hành đại lễ như vậy, hầu như mọi người đều quỳ sụp xuống đất.
Nhưng phía sau mọi người còn có một võ giả trẻ tuổi, trên mặt vẫn có vẻ không phục.
Người này được công nhận là thiên tài trong tông môn lục phẩm, cũng là con trai của Tông chủ.
Tuổi còn trẻ đã đạt được thành tựu mà người thường không thể với tới, tâm tình đương nhiên vô cùng cao ngạo.
Mặc dù đã nghe thấy lời trưởng bối nói, biết thân phận thật sự của La Chinh nhưng vẫn không chịu quỳ xuống…
“Quỳ xuống, Kiến Hoa!”
Vị đại năng Thần Hải Cảnh kia vội la lên, vung tay, một trận gió lạnh lẽo đã ép võ giả trẻ tuổi kia phải quỳ gối.
Thấy vậy, La Chinh lại chỉ cười nhạt.
Tay hắn vung lên, một luồng sức mạnh vô hình lan rộng ra: “Miễn lễ hết đi”
Những võ giả này cảm thấy hai đầu gối của mình bỗng nhẹ nhàng, bất giác đứng lên…
La Chinh cũng không để ý đến bọn họ nữa mà cẩn thận quan sát luồng ánh sáng màu tím này.
Sau khi hội tụ ở đây, luồng ánh sáng này đã hóa ra từng luồng khí màu tím, không ngừng lưu chuyển và nhảy lên, đúng là đạo uẩn của thần đạo Tử Khí.
Hơn nữa những đạo uẩn này là được truyền thừa từ tấm bia mà Hàm Cửu Di đã dựng ở trong phủ Hàm Thiên.
Trên thực tế, đạo uẩn hiện đang được La Chinh hấp thu đều là đạo uẩn không hề đầy đủ.
Đạo uẩn của thần đạo Ngũ Hành mà hắn đã hấp thu quả thật có sáu cấp và một cấp viên mãn, coi như là rất hoàn chỉnh rồi…
Còn các thần đạo khác, ít nhiều đều thiếu sót một chút.
Ví dụ như thần đạo Tử Khí chỉ có tử khí hóa vật, phân thần hóa niệm, tử khí trì vận và loại thần thông cấp bốn nữa thôi.
Bởi vì khi Hàm Cửu Di dựng bia, nàng mới chỉ là thần cấp cao, chưa lĩnh ngộ được hoàn chỉnh thần đạo Tử Khí, hơn nữa cũng chưa tu thành tuyệt địa Tử Thiên, đương nhiên không góp đủ bảy cấp thần thông, sáu cấp và một viên mãn.
“Trong Thần Vực có ba nghìn bia đạo, chẳng lẽ những tấm bia này lúc đầu cũng được diễn hóa từ đạo uẩn…”
Nhìn từng luồng ánh sáng kia, La Chinh cũng đang không ngừng suy nghĩ.
Những ánh sáng này giống như một cái khung của thế giới, nối liền với thần cách ở trên.
Hắn dần dần hiểu được mục đích cha để thước Vô Lượng vào trong đầu của mình rồi.
Cha biết hắn sẽ tu thành “bí thuật hỗn độn”.
Có lẽ cha và sư phụ không thể thấy trước được giai đoạn nào bản thân có thể tu luyện thành cái gọi là bí thuật hỗn độn ấy, nhưng chắc chắn bọn họ đã đoán được kết quả cuối cùng khi tu được bí thuật hỗn độn sẽ ra sao.
Chân nguyên có thể diễn hóa ra thế giới trong cơ thể của võ giả, cũng chính là thế giới thứ cấp.
Khi tu vi của võ giả liên tục tăng lên, thế giới trong cơ thể cũng càng ngày càng lớn, nhưng thế giới này vẫn là thế giới thứ cấp, bất kỳ sinh linh nào của thế giới thứ cấp đều không thể rời khỏi đan điền của võ giả, nếu không sẽ trực tiếp bị biến trở lại thành nguyên khí trời đất.
Mà hình thái cuối cùng của thế giới thứ cấp cũng chỉ có thể là vũ trụ.
Mặc dù vũ trụ rất lớn, thánh nhân lại có khả năng bất tử bất diệt, nhưng cuối cùng cũng đều phụ thuộc vào Thần Vực!
Nhưng thế giới trong cơ thể được diễn hóa ra từ hỗn độn thì lại khác.
Hình thái cuối cùng của thế giới trong cơ thể được diễn hóa từ hỗn độn chính là Thần Vực, nhưng quá trình xây dựng Thần Vực và thế giới trong cơ thể về bản chất lại khác nhau, mà thước Vô Lượng chính là vật then chốt.
Cho nên có lẽ cha đã đoán được sớm muộn gì mình cũng đi được đến bước này nên mới giao thước Vô Lượng cho mình.
Thước Vô Lượng, bí thuật hỗn độn…
Hắn thầm nghĩ, có lẽ La gia bị Mục gia và Đông Phương gia nhắm vào, thậm chí bị tiêu diệt cũng là vì liên quan tới mấy thứ này…
Trong lúc La Chinh đang mải mê suy nghĩ, ông lão Thần Hải Cảnh ở rìa bờ biển kia cuối cùng cũng lấy hết can đảm, chậm rãi bay về phía La Chinh, trên mặt đầy vẻ cung kính, nhỏ giọng gọi: “Thác Thế Tôn Giả”
La Chinh vốn đang trầm tư suy nghĩ, nhưng cũng quay đầu lại, khẽ gật: “Chuyện gì?”
“Lão phu thấy khí màu tím kia dường như chứa đựng chí lý vô tận, không biết có thể lĩnh ngộ một phần nào trong đó hay không? Mong Thác Thế Tôn Giả chỉ điểm…” Võ giả Thần Hải Cảnh này dò hỏi.
La Chinh lại lắc đầu: “Đạo uẩn này chỉ có con gái mới có thể tu luyện, hơn nữa còn phải là người có Âm Thể Tử Cực.
Nếu trong thế giới này có cô gái có Âm Thể Tử Cực thì có thể thử”
“Thì ra đây là đạo uẩn, lão phu đã biết” Ông lão Thần Hải Cảnh vội gật gù, trong lòng đương nhiên có chút thất vọng.
Đạo uẩn là một từ cực kỳ mới mẻ đối với ông chứ đừng nói gì đến Âm Thể Tử Cực.
Xem ra chỉ có thể bảo nữ đệ tử của tất cả các tông môn đến đây thử xem sao.
“Ngươi không thể tu luyện thần đạo Tử Khí này, nhưng…” La Chinh chỉ bầu trời: “Thấy những tia sáng kia không?”
Ông lão Thần Hải Cảnh vội gật đầu lia lịa.
Hôm nay, trời đất xuất hiện dị tượng, chắc chắn không phải chuyện đùa.
Ông ta dẫn theo đám tinh anh trong tông môn đi theo một trong những tia sáng kia mới tìm được nơi này.
“Trừ những ánh sáng màu vàng ra, các ánh sáng ngưng tụ đạo uẩn khác đều có thể lĩnh ngộ” La Chinh nói.
Những ánh sáng màu vàng kia đều là thần đạo mà La Chinh chưa đưa vào.
Mọi vạch độ chứa thần đạo gần như đều tỏa ra các loại khí và ánh sáng màu khác nhau.
Nghe được lời này của La Chinh, ông lão Thần Hải Cảnh cảm thấy vừa mừng vừa sợ.
Giờ phút này, bọn họ hận không thể lập tức đi qua những luồng ánh sáng màu khác.
Nhưng Thác Thế Tôn Giả đang ở đây, ông cũng không dám có động tĩnh gì…
“Rầm…”
Ngay giờ phút này, ở nơi rất xa của thế giới trong cơ thể bỗng xuất hiện một đám mây ranh giới khổng lồ…
Có người bước vào Giới Chủ Cảnh!
Trong mắt La Chinh lóe ra vẻ kinh ngạc, bóng dáng Tà Thần lóe lên trong đầu, sau đó nở một nụ cười thư thái.
Thiên phú của Tà Thần thật sự đáng sợ, hắn vừa mới chứng được thần đạo thì Tà Thần đã có thể theo sát phía sau, bước vào Giới Chủ Cảnh.
Hắn nhẹ nhàng nói với ông già: “Cáo từ” Thân hình hắn lóe lên, biến mất trước mặt mọi người mà vẫn không xuất hiện bất kỳ dao động không gian nào.
Sau khi thấy La Chinh rời đi, ông già Thần Hải Cảnh đột nhiên quay đầu, chỉ vào một tia sáng màu xám cách đó không xa nói: “Nhanh, chúng ta đi qua nhanh chút, đừng để cho Âm La Tông giành trước!” Mới nói được một nửa, ông lại la lớn: “Nơi này cũng phải phái thêm người, trông coi chặt tia sáng màu tím này, sau đó đưa nữ đệ tử trong tông, không, đưa toàn bộ nữ võ giả của tất cả các tông môn cấp dưới đến!”
Âm La Tông cũng là một thánh địa lục phẩm…
Mà tia sáng màu xám kia thì ẩn chứa đảo uẩn của thần đạo Huyền Vũ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









