[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 376 : Thay đổi (c1876-c1880)
❮ sautiếp ❯Chương 1876: Thay đổi
Đông Phương Vân Châu đứng sững tại chỗ không nhúc nhích.
Trong cặp mắt nàng như đang kiếm chế một ngọn lửaNàng là một người có tài thuyết phục trong gia tộc…
Nhà quyền thế trên đảo nổi cũng được sắp xếp theo mô hình kim tự tháp.
Thực lực của ba nhà quyền thế đứng đầu mạnh hơn nhiều các nhà quyền thế bình thường, nên ba nhà quyền thế đứng đầu này có địa vị mang tính thống trị.
Cũng chỉ có ba nhà quyền thế lớn này mới có tư cách khiến các nhà quyền thế khác phải nhường người cho họ.
Bình thường, các nhà quyền thế khác cũng không từ chối.
Nếu ba nhà quyền thế đứng đầu này muốn nhằm vào một số nhà quyền thế nào đó thì chắc chắn bọn họ có thể chèn ép đến cùng.
Trước đây Tiền gia từng bị đè ép như vậy.
Lúc trước, Tiền gia đắc tội Đông Phương gia, mặc dù hai bên không hề va chạm trực tiếp, nhưng trong đấu trường các vị thần, Đông Phương gia liên kết với mấy nhà quyền thế khác chèn ép con cháu Tiền gia.
Ban đầu Tiền gia xếp thứ mười ba, sau đó nhanh chóng trượt dốc không phanh, cuối cùng rơi khỏi bảng xếp hạng.
Theo quy tắc, Tiền gia đành phải chuyển ra khỏi biển Thời Gian, trơ mắt nhìn đảo nổi của mình rơi xuống biển…
Chính vì thế, ba nhà quyền thế lớn này nắm địa vị thống trị thực tế trên biển Thời Gian.
Sau khi đứng trước cửa phòng La Chinh một lúc lâu, Đông Phương Vân Châu mới xoay người rời đi.
Lúc nàng chuẩn bị quay lại gian phòng của mình ở sảnh chúng thần để rời đi thì Mục Ngưng cười nói: “Hẳn là tên này không được sinh ra ở dòng chính Hàm gia.
Mấy kẻ xuất thân nghèo bình dân đều không biết nghe lời”
Đông Phương Vân Châu thản nhiên nhìn chằm chằm Mục Ngưng.
Mục Ngưng thấy vậy lại lùi về phía sau một chút, nàng sợ Đông Phương Vân Châu trút lửa giận lên mình.
Sau đó nàng nghe thấy Đông Phương Vân Châu thản nhiên nói: “Ngươi nói đúng, hắn vốn là người thuộc về Hàm gia nhưng lại không nên là người thuộc về Hàm gia.
Loại người kiêu ngạo này, uy hiếp không có tác dụng…”
Nói xong, nàng quay đầu nhìn Hàm Lưu Tô: “Thông báo với trưởng bối nhà ngươi một tiếng, bảo bọn họ giao người giấu tên ra đây”
Hàm Lưu Tô vốn đã rất tức giận, bởi Đông Phương Vân Châu không coi Hàm gia nàng ra gì.
Bây giờ nghe nàng ta nói như thế, nàng chỉ lạnh giọng đáp lại: “Dựa vào cái gì?”
“Chỉ cần dựa vào cái tên Đông Phương gia này là đủ rồi” Đông Phương Vân Châu nói.
“Nhưng người giấu tên chưa chắc đã là người Hàm gia bọn ta!” Hàm Lưu Tô giải thích.
Nghĩ đến lực kêu gọi mạnh mẽ của Đông Phương gia trên biển Thời Gian, Hàm Lưu Tô cũng không thể không nói lời này, nàng nên suy nghĩ vì toàn bộ Hàm gia.
“Có thuộc về Hàm gia các ngươi hay không, Hàm Cửu Di hẳn là rõ nhất” Đông Phương Vân Châu lắc đầu: “Bỏ đi.
Nói với ngươi cũng vô dụng.
Có thời gian, tự ta đến cửa đón người là được”
Dứt lời, Đông Phương Vân Châu nhẹ nhàng đẩy cửa gian phòng của mình ra, biến mất trước mắt mọi người.
Con cháu các nhà quyền thế trên đỉnh cao nhất ở sảnh chúng thần ào ào xì xào bàn tán.
Chẳng ai ngờ Hàm gia sẽ vì người giấu tên này mà đắc tội với Đông Phương gia.
Mọi người xác định được người giấu tên này đến từ Hàm gia là bởi hắn sử dụng kiếm trận Lục Thần, nhưng chuyện này cũng không thể chắc chắn được.
Huống hồ, có khi Hàm gia cũng không biết chuyện.
Nhưng sau khi thảo luận một lúc, những người này đều trở lại phòng của mình.
Nếu La Chinh đã khiêu chiến ngẫu nhiên với Tần Thiên Trạch, biết đâu hắn lại chọn khiêu chiến ngẫu nhiên lần nữa? Chẳng ai muốn bỏ qua cơ hội này…
Điện Linh Tâm…
Hàm Lưu Tô cũng ra khỏi ngọc bích chúng thần.
Sau khi điều chỉnh một chút, nàng lặng lẽ đi vào nơi sâu hơn của điện Linh Tâm.
Đi theo một con đường âm u yên tĩnh.
Cuối con đường này có một đài truyền tống, phía dưới đài truyền tống có sáu người canh giữ mặc áo giáp đứng thẳng tắp.
Thấy có bóng người tới gần, một tên canh giữ ở đó tiến lên vài bước, hét lớn: “Đây là cấm địa Hàm gia, người thường không được tự tiện xông vào!”
Đến khi Hàm Lưu Tô tới gần hơn, tên canh giữ kia mới nhận ra: “Là Trưởng công chúa!”
“Xin chào Trưởng công chúa!”
Những kẻ canh giữ kia đồng loạt khom lưng cúi chào.
“Trưởng công chúa, khoảng thời gian này Thánh Hoàng đại nhân không muốn gặp bất cứ ai, nếu không có chuyện quan trọng…” Người canh giữ kia nhỏ giọng nói.
Bọn họ chính là người canh giữ cung của Thánh Hoàng Hàm gia.
Cung điện này nằm trong đảo nổi, phải đi qua truyền tống trận này mới có thể vào trong.
Lần trước, Hàm Cửu Di từng xông vào đây, nhưng mấy người canh giữ này làm theo đúng nguyên tắc nên bị Hàm Cửu Di cho một trận, coi như cũng bị oan.
“Ta có chuyện quan trọng cần gặp Phụ hoàng” Hàm Lưu Tô thản nhiên nói.
“Nhưng…” Người canh giữ kia còn định nói lý thêm vài câu.
Hàm Lưu Tô không thèm nói gì thêm, đi thẳng đến đài truyền tống.
Những canh giữ này cũng không dám cản trở.
Nàng quay một vòng trên đài truyền tống, sau đó một tia sáng âm u màu lam phát ra từ đài truyền tống này, bao phủ người nàng, bóng dáng nàng biến mất ngay trước mặt những người canh giữ.
Không lâu sau đó, Hàm Lưu Tô đã tiến vào trong đảo nổi Hàm gia.
Một cung điện to lớn hiện ra trước mắt nàng.
Sau khi trở về từ cấm địa Luyện Thần đến nay, Hàm Lưu Tô không có nhiều cơ hội gặp Phụ hoàng.
Cho dù có gặp, thái độ của Phụ hoàng cũng bình thản hơn trước kia rất nhiều, Hàm Lưu Tô không rõ nguyên nhân vì sao.
Trong cung, một người đàn ông trung niên mặc quần áo Trung Hoa, ngồi ngay ngắn trong cung điện không một bóng người, dường như đang ở trạng thái nhập định.
Ông chính là thánh nhân Hàm gia, Hàm Thanh Đế.
“Phụ hoàng”
Sau khi tiến vào cung điện, Hàm Lưu Tô hành lễ theo đúng quy tắc.
Hàm Thanh Đế mở mắt ra, thản nhiên liếc Hàm Lưu Tô một cái: “Lưu Tô, có chuyện gì vậy?”
“Trong đấu trường các vị thần có vài chuyện, Lưu Tô muốn báo với Phụ hoàng” Hàm Lưu Tô nói.
Hàm Thanh Đế cười nhẹ: “Những chuyện này, Lưu Tô không nên nhúng tay”
“Lưu Tô biết, nhưng chuyện Lưu Tô nói tới có thể sẽ ảnh hưởng đến thứ hạng đảo nổi của Hàm gia” Hàm Lưu Tô thành thật nói.
“Nói đi…” Hàm Thanh Đế gật đầu.
“Phụ hoàng có biết gần đây trong đấu trường các vị thần xuất hiện một võ giả chứng thần tham gia đấu vượt cấp?” Hàm Lưu Tô hỏi.
Hàm Thanh Đế gật đầu.
Các thánh nhân vốn không quá quan tâm đến đấu trường các vị thần, nhưng mỗi khi tiến hành xếp hạng đảo nổi, bọn họ vẫn phải để ý một chút.
Dù sao thứ hạng đảo nổi rất quan trọng với mỗi nhà quyền thế.
Điểm tích lũy mà người giấu tên lấy được đủ để thay đổi thứ hạng của nhà quyền thế, đương nhiên sẽ có người đến báo cáo tình hình.
Đúng là Hàm Thanh Đế đã nghe nói về người giấu tên này.
“Nếu Lưu Tô không đoán sai, người giấu tên này hẳn là người Hàm gia, hơn nữa còn là người của điện Tử Hồn” Hàm Lưu Tô nói, trước mắt không tự chủ được mà tưởng tượng ra hình bóng La Chinh.
“Cái gì? Còn có chuyện như vậy?” Trên mặt Hàm Thanh Đế có vẻ bất ngờ.
Người báo cáo cho ông không hề nói tới chuyện này.
Dù sao trước đây La Chinh cũng chưa sử dụng Phật Hoàng Kiếm.
Hàm Lưu Tô lấy tin ngay trong sảnh chúng thần nên đây là tin mới nhất.
“Vâng, dường như hắn tu luyện kiếm trận Lục Thần của Cửu Di.
Hơn nữa, kỳ lạ là hắn còn sử dụng kiếm ảo” Hàm Lưu Tô nói.
“Kiếm ảo? Không thể nào!” Hàm Thanh Đế lắc đầu.
Là thánh nhân, ông càng hiểu rõ rằng võ giả chứng thần không thể lĩnh ngộ được thần thông Khoa Thế.
Những vị thần bình thường có thể lấy nguồn sức mạnh để hóa ra kiếm ảo, nhưng không thể dùng nó với kiếm trận, bởi vì kiếm ảo không thể rời tay mà không được duy trì bởi thần thông Khoa Thế.
Hàm Lưu Tô không có tâm tình để thuyết phục cha nữa, mà chuyện này cũng không quan trọng.
Hàm Lưu Tô nói tiếp: “Hiện tại hắn đã giành được ba mươi mốt trận thắng liên tiếp, điểm tích lũy hẳn đã vượt qua một triệu sáu trăm nghìn điểm”
“Ồ! Điểm tích lũy còn cao hơn cả Hàm Thiên Tiếu?”
Hàm Thiên Tiếu là thần đại viên mãn, cũng là tộc trưởng Hàm gia, vậy mà điểm tích lũy của hắn ở đấu trường các vị thần cũng chỉ có một triệu hai trăm sáu mươi nghìn điểm.
Hơn nữa trước đây không lâu Hàm Thiên Tiếu còn thất bại trong một trận chiến công khai.
Trên mặt Hàm Thanh Đế hiện lên vẻ vui mừng.
Nếu một tên nhóc lợi hại như vậy lại có xuất thân từ Hàm gia thì đó thực sự là may mắn của Hàm gia.
“Nhưng hôm nay bỗng nhiên Đông Phương Vân Châu xuất hiện ở sảnh chúng thần.
Nàng ta yêu cầu người giấu tên gia nhập Đông Phương gia” Hàm Lưu Tô lại nói.
Lời vừa dứt, nụ cười trên mặt Hàm Thanh Đế lập tức biến mất.
Đương nhiên không phải ông sợ cô gái nhỏ Đông Phương Vân Châu này.
Nhưng nếu Đông Phương gia đã phái Đông Phương Vân Châu ra mặt thì có nghĩa Đông Phương gia đã để ý đến người giấu tên.
“Người giấu tên trả lời thế nào” Hàm Thanh Đế lại hỏi.
“Hắn bảo nàng ta cút” Hàm Lưu Tô thản nhiên nói, trên mặt hiện lên ý cười.
Hàm Thanh Đế lại nhíu mày: “Vậy hôm nay con đến đây vì chuyện này?”
“Lưu Tô muốn xin Phụ hoàng, nếu Đông Phương gia đến lấy người, Phụ hoàng có thể từ chối hay không?” Hàm Lưu Tô thành thật nói.
Từ nhỏ đến lớn nàng muốn gì Phụ hoàng đều chiều theo ý nàng.
Lần này nàng hy vọng Phụ hoàng cũng có thể đồng ý với mình.
Hàm Thanh Đế yên lặng một lúc lâu rồi thở dài: “Thực ra mấy năm qua Phụ hoàng vẫn luôn có nhiều chuyện phức tạp tiềm ẩn cần phải lo lắng.
Lưu Tô con còn nhỏ tuổi, Phụ hoàng không muốn để con lo lắng.
Nếu người giấu tên đúng là người Hàm gia ta, khi Đông Phương gia đến đòi người, sợ là Phụ hoàng không thể từ chối được”
“Tại sao? Người ta có thể cống hiến cho Hàm gia chúng ta lớn như vậy mà?” Nhất thời, giọng nói Hàm Lưu Tô đã tăng cao mấy phần.
Thánh Hoàng Hàm gia lắc đầu, thành thật nói: “Bởi vì biển Thời Gian lại sắp thay đổi rồi”
Chương 1877: Lời khuyên nhỏ
Một năm trở lại đây, Thánh Hoàng Hàm gia đã làm một số hành động khiến rất nhiều người Hàm gia không thể hiểu nổiTrở mặt với Tần gia…
Lấy lòng Lãnh gia, thậm chí gả Trưởng công chúa đi để kết thông gia.
Lần này còn đồng ý với yêu cầu của Hàm Thiên Tiếu, giải tán điện Tử Hồn!
Nhưng bọn họ không hiểu, người ép Hàm Cửu Di phải giải tán điện Tử Hồn chính là Hàm Thanh Đế, chẳng qua Hàm Thiên Tiếu chỉ đưa ra gợi ý mà thôi.
Cho nên, sau khi Hàm Cửu Di và Hàm Thiên Tiếu cãi vã một trận dữ dội, Hàm Cửu Di trực tiếp đến tìm Hàm Thanh Đế tranh luận.
Nhưng cuối cùng, nàng vẫn phải lặng lẽ trở lại điện Tử Hồn…
Quy tắc trên biển Thời Gian không phải là quy tắc bất biến.
Qua vô số kỷ nguyên thần từ trước tới nay, số quy tắc trên bảng đá thống trị không ngừng tăng lên, không ngừng được sửa chữa.
Nhưng không phải nhà quyền thế nào cũng có thể sửa đổi bảng đá thống trị.
Hàm gia đã tích lũy Thần vũ tệ suốt bao nhiêu năm qua, nhưng cũng chỉ có thể sửa đổi quy tắc trên bảng đá thống trị trong phạm vi nhỏ, gói gọn trong vài chữ mà thôi.
Nhưng nếu Đông Phương gia đã ra tay thì thường có thể xóa bỏ một quy tắc nào đó.
Đương nhiên, bởi vì có các Thánh Đường nên không thể thay đổi quy tắc lung tung.
Mỗi lần thay đổi quy tắc thường là kết quả trên nhiều phương diện của ván cờ.
Huống chi, nếu muốn thay đổi thành một quy tắc cực đoan có lợi cho Đông Phương gia… Ví dụ như trên biển Thời Gian chỉ có thể tồn tại đảo nổi của Đông Phương gia, quy tắc quá mức bá đạo thế này thường phải trả một lượng lớn Thần vũ tệ, dù là Đông Phương gia thì cũng khó chi trả nổi.
Nhưng lần này Đông Phương gia đang muốn ra tay.
Hơn nữa còn được gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc ngầm đồng ý.
Chín nhà quyền thế bao gồm: Đông Phương gia, Mục gia, Lãnh gia… Triệu gia, Lưu gia, Tần gia liên minh lại với nhau, lấy Đông Phương gia dẫn đầu.
Không phải Đông Phương gia, các Thánh Đường sẽ không nhượng bộ.
Nhưng tất cả bọn họ cộng lại đã chiếm giữ chín vị trí.
Ngoài ra, các mối quan hệ của Mục gia và Chu gia cũng không ít, các mối quan hệ của Triệu gia và Phương gia, Đường gia và Lý gia cũng không tệ…
Như vậy, khi bọn họ liên minh lại với nhau, trên thực tế Đông Phương gia đã có thể khống chế các Thánh Đường ở một mức độ nào đó.
Các gia tộc độc lập khác như Hàm gia, nếu đối nghịch với Đông Phương gia thì chính là đối nghịch với toàn bộ các Thánh Đường!
Chỉ cần quy tắc mà Đông Phương gia thêm vào được gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc ngầm đồng ý thì về cơ bản, chẳng khác nào đã được các Thánh Đường đồng ý.
Mà lần này Đông Phương gia làm rùm beng như vậy, quy tắc thay đổi như thế nào cũng sẽ ảnh hưởng rất lớn đến các nhà quyền thế.
Vì bảo vệ địa vị Hàm gia, Hàm Thanh Đế không thể không cúi đầu, thế nên ông mới tiếp cận Lãnh gia.
Những chuyện này, Hàm Thanh Đế không muốn giải thích với con gái.
“Con còn trẻ, có một số việc sau này con sẽ hiểu.
Người giấu tên có thể đạt được ba mươi mốt trận thắng liên tiếp, đã vượt xa Phụ hoàng năm đó.
Tên nhóc như vậy, ta cũng rất thích, tương lai nhất định sẽ có thành tựu.
Nhưng nếu Đông Phương gia đã coi trọng, vậy thì để bọn họ đưa đi đi…” Hàm Thanh Đế thản nhiên nói.
Hàm Thanh Đế cũng không coi trọng chuyện này.
Đầu tiên, người giấu tên mới chỉ có khả năng rất lớn là người Hàm gia.
Hơn nữa, hiện tại Hàm Thanh Đế đang lấy lòng Lãnh gia, mục đích chính là để gia nhập liên minh các nhà quyền thế.
Nếu Đông Phương gia có yêu cầu này, đúng lúc ông có thể tận dụng.
Mà thời gian làm mới thứ hạng đảo nổi chỉ còn hai ngày, cho dù Đông Phương gia có đến đòi người cũng sẽ không gấp như thế.
Bọn họ cũng chẳng thèm để ý đến điểm tích lũy đâu, bởi ai có thể lay động vị trí của Đông Phương gia nữa?
Người giấu tên kiếm cho Hàm gia lượng điểm tích lũy kếch xù như vậy, lại còn là lễ vật giao dịch với Đông Phương gia.
Đối với Hàm Thanh Đế như vậy là tuyệt nhất, ông rất vui khi thấy cảnh này.
Đương nhiên ông không biết được tâm tư nhỏ của Hàm Lưu Tô, cũng không biết Hàm Lưu Tô đã kết bạn với người giấu tên này kể từ khi ở cấm địa Luyện Thần, thậm chí còn yêu thầm, càng không biết thân phận thực sự của người giấu tên là con trai La Tiêu.
Lời này của Phụ hoàng hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Hàm Lưu Tô.
Nàng nhìn chằm chằm Hàm Thanh Đế nói: “Cha, sao người có thể lợi dụng người khác như vậy?”
Hàm Lưu Tô vẫn rất đơn thuần.
Trong con mắt của nàng, người giấu tên đã cống hiến cho Hàm gia lớn như vậy thì Hàm gia cũng phải có qua có lại.
Nếu người giấu tên không muốn gia nhập Đông Phương gia, Hàm gia phải bảo vệ hắn.
Dù người giấu tên có phải là La Chinh hay không, bọn họ đều phải bảo vệ.
Trong mắt Hàm Lưu Tô, cách làm của Phụ hoàng chỉ toàn là vì công danh lợi lộc.
“Thật ra…” Hàm Lưu Tô còn muốn tranh luận, nhưng Hàm Thanh Đế khoát tay: “Chuyện này không cần con bận tâm, Hàm Thiên Tiếu sẽ tự biết cách làm.
Phụ hoàng nghe nói con và đứa nhóc của Lãnh gia kia có mâu thuẫn?”
“Vâng!” Ngoài chuyện liên quan đến người giấu tên, Hàm Lưu Tô còn muốn nói thêm về hôn sự với Lãnh Lâm Nhạc, không ngờ Phụ hoàng lại nói trước.
“Lãnh Lâm Nhạc cũng là người rất xuất sắc, cuộc hôn nhân với Lãnh gia này rất quan trọng với Hàm gia chúng ta.
Hôm nào để Hàm Thiên Tiếu dẫn con đến Lãnh gia một chuyến để xin lỗi Lãnh Lâm Nhạc là được…” Hàm Thanh Đế lại nói.
Vốn dĩ Hàm Lưu Tô chưa hề nghĩ tới chuyện gả cho Lãnh Lâm Nhạc.
Lúc trước, nàng vô cùng bất đắc dĩ, chẳng qua tính tình vốn luôn ngoan ngoãn, không quá mức ngỗ nghịch.
Nhưng hiện tại nàng lại gặp được La Chinh, trong lòng đâu còn muốn đồng ý?
Nàng luôn cho rằng mình là hòn ngọc quý trên tay Phụ hoàng, kết quả cuối cùng cũng chỉ là một quân cờ có lợi cho Phụ hoàng mà thôi.
Một cảm giác bi thương dâng lên, sắc mặt nàng ngày càng lạnh, nhìn chằm chằm Hàm Thanh Đế, lên giọng chất vấn: “Phụ hoàng, con không muốn gả cho tên kia”
Dường như Hàm Thanh Đế cũng không chú ý tới tâm tình của Hàm Lưu Tô, tiếp tục nói: “Lãnh Lâm Nhạc cũng là người cực kỳ ưu tú.
Tuy không sánh được với ca ca Thương Yên của con, nhưng được Lãnh gia bồi dưỡng, tương lai nhất định sẽ trở thành đại viên mãn…”
Hàm Thanh Đế đang lẩm bẩm nói, Hàm Lưu Tô đã ngắt lời, giọng nói bi phẫn cất lên: “Trong mắt Phụ hoàng, Lưu Tô chỉ là thứ dùng để lấy lòng Lãnh gia.
Hóa ra Lưu Tô chỉ có ngần ấy giá trị thôi sao?”
Nghe con gái hỏi mình như vậy, nhất thời Hàm Thanh Đế hơi sững sờ.
Mặc dù Hàm Lưu Tô là con gái của ông, nhưng khi ở trong đảo nổi vẫn phải tuân theo tôn ti trật tự, không thể chất vấn ông như vậy.
Huống hồ, ông còn là Thánh Hoàng Hàm gia, đây là hành động vô cùng vô lễ.
Nhưng cũng bởi con nối dõi của Hàm Thanh Đế không nhiều, đặc biệt lại chỉ có hai người con gái là Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt, nếu là con nối dòng của Thánh Hoàng khác, có lẽ đã phải chịu hình phạt cực kỳ nghiêm khắc!
Trên mặt ông hiện lên một tia tức giận, lạnh lùng quát: “Láo xược!”
“Vâng, con láo!” Hàm Lưu Tô cũng vô cùng bướng bỉnh: “Nếu Phụ hoàng ép con phải gả cho tên kia, chi bằng tự tay giết con đi?”
“Con tưởng Phụ hoàng không dám sao?” Hai mắt Hàm Thanh Đế lóe lên tia sắc bén, khí tức vô hình khuếch tán ra…
Hầu hết thời gian, các thánh nhân đều thu lại khí tức của mình, vì vậy nhìn qua chỉ giống như một vị thần bình thường.
Khí tức của thánh nhân mạnh mẽ cỡ nào cơ chứ? Khi khí tức của hắn được phóng ra, đảo nổi Hàm gia cũng bắt đầu hơi chấn động.
Chỉ dựa vào một ánh mắt của Hàm Thanh Đế cũng đã đủ để giết chết Hàm Lưu Tô nghìn lần, vạn lần…
Nhưng khí thế kia vừa lan ra đã bị Hàm Thanh Đế thu lại ngay.
Để được phong thánh, các thánh nhân đều phải trải qua vô số lần vào sinh ra tử, khả năng kiểm soát tâm trạng đã đạt đến cực điểm.
Dù sao ông vẫn áp chế được lửa giận của mình, khẽ thở dài nói: “Con tạm lui đi, chuyện này ngày khác lại nói…”
“Hôm nay phải nói rõ ràng!” Hàm Lưu Tô ra vẻ mặc kệ.
Nhưng Hàm Thanh Đế chỉ phất tay, một nguồn sức mạnh vô hình khuếch tán ra khiến Hàm Lưu Tô không tự chủ được mà lùi về sau, bị nguồn sức mạnh kia đẩy thẳng ra khỏi cung, cửa lớn cung điện ầm ầm đóng lại.
Hàm Lưu Tô đứng trước cửa đại điện, thân thể vẫn còn run, một lúc lâu sau mới bình tĩnh trở lại.
Lúc này, nàng nghĩ tới Hàm Cửu Di nên chậm rãi rời đi…
Trong đấu trường các vị thần…
La Chinh đứng trên một đồng bằng màu máu.
Đây chính là cảnh tượng lúc Vũ Thái Bạch khiêu chiến Mục Huyết Dung.
Sau khi thắng ba mươi hai trận liên tiếp, La Chinh đã tích được một triệu tám trăm năm mươi nghìn điểm, vượt xa yêu cầu của Hàm Cửu Di.
Theo lời hứa, hắn tiếp nhận khiêu chiến của Mục Ngưng.
Cách đó không xa, Mục Ngưng chậm rãi đi tới.
Đôi mắt gần như hoàn mỹ của nàng mang theo ý cười nhẹ: “Xem ra, sau này chúng ta sẽ là người chung chiến tuyến rồi nhỉ?”
“Có ý gì?” La Chinh hỏi ngược lại.
“Dù sao sau này ngươi cũng phải vào Đông Phương gia.
Mục gia và Đông Phương gia thân nhau như thể chân tay, đương nhiên là cùng chiến tuyến” Mục Ngưng nói tiếp.
“Ai cùng chiến tuyến với ngươi?” La Chinh nhíu mày.
“Được Đông Phương gia để ý chính là vinh quang vô hạn.
Bao nhiêu vị thần muốn gia nhập vào đó còn không được.
Nhưng nếu đã là người được bọn họ chọn, thì cũng không thể từ chối.
Đông Phương Vân Châu có địa vị không tầm thường ở Đông Phương gia, chọc giận nàng ta chẳng phải chuyện tốt đẹp gì” Mục Ngưng lại nói.
“Ngươi định làm thuyết khách?” La Chinh hỏi.
“Đương nhiên không phải, chỉ là một lời khuyên nhỏ cho ngươi mà thôi.
Đó là khoản bồi thường cho việc giành lấy điểm tích lũy mà ngươi đã làm việc rất chăm chỉ mới tích góp được” Mục Ngưng khẽ mỉm cười, duỗi hai tay trắng nõn, căng mịn như củ sen ra.
Một vầng sáng màu xanh đỏ đan xen khuếch tán ra từ trong cơ thể nàng.
Chương 1878: Phá Huyết Hoang Giảo
Thái độ của Đông Phương gia đối với người giấu tên là gì? Hàm gia trả lời ra sao?Chuyện này không liên quan gì tới Mục Ngưng.
Mục tiêu của nàng chính là điểm tích lũy của kẻ giấu tên.
Nếu bình thường, mọi người cũng sẽ không quá mơ ước điểm tích lũy của người giấu tên, nhưng vì mấy chục năm thứ hạng đảo nổi mới thay đổi một lần, cho dù cướp đi điểm tích lũy của người giấu tên thì bản thân cũng sẽ trở thành mục tiêu của những người khác.
Tuy Mục Ngưng tạm thời đứng đầu trong đám thần cấp thấp, nhưng ai có thể bảo đảm bản thân sẽ không bao giờ thất bại?
Cuối cùng số điểm tích lũy kếch xù sẽ chậm rãi chia ra trong từng trận giao đấu…
Nhưng hiện tại lại khác.
Thứ hạng đảo nổi sắp được quyết định, mà tháng này nàng đã hoàn thành ba trận giao đấu bắt buộc, thắng người giấu tên là có thể đảm bảo được tất cả số điểm tích lũy trên người mình, đồng thời Mục gia lại có thêm một vị đại viên mãn.
Đến lúc đó, điểm tích lũy của nàng còn nhiều hơn điểm tích lũy của tỷ tỷ Mục Huyết Dung.
Quan trọng là có thể đánh bại người giấu tên trước mặt.
Vì trận chiến này, Mục Ngưng cũng đã chuẩn bị rất đầy đủ.
Khí thế khuếch tán ra từ trong cơ thể nàng chứa hai loại sức mạnh hoàn toàn khác nhau…
Một là thần đạo Sát.
Thần đạo được tu luyện nhiều nhất trong các nhà quyền thế cơ bản đều là thần đạo Ngũ Hành.
Nhưng Mục gia lại khác.
Năm đó Mục Hải Cực đã chứng thần đạo Sát, nên trong toàn bộ Mục gia, đây cũng là thần đạo được tu luyện nhiều nhất.
Mục Huyết Dung và Mục Ngưng cũng tu luyện thần đạo này…
Nhưng Mục Ngưng và tỷ tỷ lại có chút khác nhau.
Lúc Mục Ngưng chứng thần đạo, đồng thời nàng còn lĩnh ngộ một thần đạo khác, chính là thần đạo Sinh Mệnh.
Lúc đó Mục Ngưng hơi mơ hồ.
Rất nhiều đệ tử nhà quyền thế có thể lĩnh ngộ nhiều loại thần đạo một lúc, nhưng cuối cùng sẽ chỉ chủ tu một loại thần đạo, thần đạo còn lại sẽ chỉ mang tính hỗ trợ.
Nhưng lúc Mục Ngưng ngưng tụ thần cách, ma xui quỷ khiến thế nào mà nàng lại ngưng tụ ra một thần cách hai tầng cực kỳ hiếm có!
Từ chính giữa thần cách đó chia ra làm hai.
Thần cách bên trái đỏ như máu, còn thần cách bên phải lại là màu xanh biếc.
Một thần cách tỏa ra hai khí tức hoàn toàn khác nhau…
Sau khi Phụ hoàng Mục Hải Cực biết được việc này đã đặc biệt đi tới bia của thần đạo Sinh Mệnh quan sát.
Sau đó lấy thần đạo Sát mà bản thân tự lĩnh ngộ ra sáp nhập với thần đạo Sinh Mệnh, tạo ra thần thông ngoại đạo thích hợp cho Mục Ngưng tu luyện.
Thần đạo Sát và thần đạo Sinh Mệnh vốn như nước với lửa, thời gian hai thần đạo cùng tồn tại quá ngắn.
Nhưng Mục Hải Cực đã đắm chìm trong thần đạo Sát biết bao kỷ nguyên thần? Vì thế hai thần đạo này vẫn bị ông kết nối lại với nhau một cách hoàn hảo.
Đồng thời ông còn quả quyết, nếu sau này Mục Ngưng tu luyện thành công, chắc chắn sẽ vượt qua tỷ tỷ Mục Huyết Dung.
Tính đến hiện tại, câu nói này đã ứng nghiệm ở một mức độ nhất định.
Hiện tại, quả thực Mục Ngưng đang đứng đầu trong thần cấp thấp.
Sau khi đánh bại Hàm Lưu Tô, suốt mấy tháng qua nàng chưa từng bại trận.
“Ầm…”
Ánh sáng hai màu xanh đỏ khuếch tán ra, vạn vật trên vùng đồng bằng màu máu này dường như thức tỉnh.
Một khung cảnh đầy sức sống bừng bừng đâm về phía La Chinh.
Từng cái cây màu đen và màu đỏ thẫm chui lên từ dưới đất.
Những cái cây này vốn được sinh ra bởi thần đạo Sinh Mệnh, nhưng lại tỏa ra khí tức giết chóc nồng đậm, cứ như là loại thực vật lớn lên trong vực sâu Ma Vực…
“Đến lúc rồi…”
Con mắt của Mục Ngưng khẽ động, tóc đuôi ngựa buộc ở phía sau nhẹ nhàng rung một cái.
Cơ thể ngập tràn sức sống của nàng giống như một con nai trong rừng, không ngừng nhảy về phía trước, lao đến trước mặt La Chinh.
Mà cùng lúc đó, trong tay nàng đã có thêm một thanh kiếm ngắn màu đen!
“Vèo!”
Thanh kiếm ngắn màu đen này như cắt cả không gian, trong chớp mắt đã chém tới trước mặt La Chinh.
Khi mới đánh nhau, hai người đều ra tay với tính chất thăm dò.
La Chinh cũng không lấy Phật Hoàng Kiếm ra, mà chỉ hơi lắc mình để tránh.
“Xoạt xoạt xoạt xoạt xoạt!”
Mục Ngưng liên tiếp chém ra bảy, tám kiếm, La Chinh đều dùng thân pháp nhanh nhẹn né tránh.
Mỗi kiếm nàng chém ra luôn có thể cuộn lên một làn sóng máu cao vài trượng sau lưng La Chinh, giống thần thông mà Mục Huyết Dung sử dụng khi chiến đấu với Vũ Thái Bạch như đúc.
“Ngươi chỉ biết tránh né thôi sao?” Trong mắt Mục Ngưng đã có một tia không kiên nhẫn.
Người tu luyện thần đạo Sát thường sẽ bị thần đạo Sát ảnh hưởng, thích cảm giác chém giết điên cuồng, Mục Huyết Dung như vậy, Mục Ngưng cũng không ngoại lệ.
Nhưng La Chinh không đấu chính diện với nàng.
Bảy, tám kiếm này đều chém vào không khí, khiến nàng vô cùng buồn bực.
La Chinh cười nhẹ.
Một tay thò ra nhanh như chớp, muốn đoạt lấy thanh kiếm ngắn màu đen của Mục Ngưng!
“Ngây thơ!”
Mục Ngưng nở nụ cười chế nhạo, lập tức giơ thanh kiếm ngắn màu đen lên.
“Phá Huyết Hoang Giảo!”
Dứt lời, trong thanh kiếm nhanh chóng bắn ra một con rắn màu máu.
Con rắn màu máu này lại biến thành một thân kiếm.
Nó quay đầu lại, cắn vào cánh tay La Chinh.
Cho dù La Chinh buông tay, nhanh chóng lùi về sau thì vẫn bị con rắn màu máu này cắn trúng.
Thế nhưng Mục Ngưng không thuận thế đuổi theo, nàng ta chỉ đứng tại chỗ, tỏ vẻ thương hại nhìn La Chinh.
Mà lúc La Chinh lùi về sau, máu tươi trên cánh tay hắn không ngừng trào ra!
La Chinh lui về phía sau vài chục trượng, máu tươi vẫn điên cuồng phun ra tung tóe, rơi vãi trên đất, tạo thành một dải máu màu vàng.
Chờ đến sau khi hắn dừng lại, giơ cánh tay lên ngang mắt nhìn thì chỗ con rắn màu máu kia cắn cũng không có vết thương mà chỉ có một ấn ký hình tròn đỏ như màu máu.
Bên trong ấn ký hình tròn màu máu này lại có một lỗ nhỏ hình tam giác, máu của hắn chảy ra từ chính cái này lỗ nhỏ này.
Đây hẳn là vết cắn của con rắn màu máu kia, nhưng ấn ký hình tròn này được khắc lên khi nào?
Với thân thể có khí huyết mạnh mẽ của La Chinh, chút vết thương nhỏ này gần như sẽ khỏi hẳn chỉ trong nháy mắt.
Nhưng suốt thời gian hắn lui về, vết thương nhỏ này không những không lành lại, mà còn có một luồng sức mạnh quái dị, không ngừng hút máu tươi trong cơ thể hắn ra.
Điểm kỳ quái chính là, sau khi hắn dừng bước, máu của hắn lại không bị hút ra nữa…
“Còn trốn tiếp nữa không?”
Mục Ngưng cười khẩy.
Nàng đứng cách đó vài chục trượng, thình lình chém ra một đường kiếm khí đỏ ngòm.
“Rầm…”
Ánh kiếm lập tức hóa thành một làn sóng thủy triều màu máu, ùn ùn cuốn về phía La Chinh.
Bất đắc dĩ bị ép, thân hình La Chinh lùi chếch về sau khoảng ba bước.
Nhưng hắn vừa bắt đầu di chuyển, máu tươi trong cánh tay lại phun ra điên cuồng, để lại một dải máu dài ba trượng.
“Chưa hiểu sao?” Mục Ngưng cười nói: “Ta đúng là đánh giá cao thực lực của ngươi rồi, nhanh như vậy đã trúng Phá Huyết Hoang Giảo.
Chỉ cần ngươi di chuyển, máu trong cơ thể sẽ tuôn ra theo vết thương, đến khi nào rút cạn giọt máu cuối cùng trong cơ thể ngươi mới thôi!”
Trong thần đạo Sát có thần thông Phá Huyết.
Cho dù đối thủ có phòng ngự như thế nào thì Phá Huyết luôn có thể tạo ra vết thương khủng bố nhất trên người đối thủ, hơn nữa vết thương này còn rất khó lành.
Nhưng sau khi Mục Hải Cực giúp Mục Ngưng kết hợp thần đạo Sát và thần đạo Sinh Mệnh thì dường như ông có lĩnh ngộ mới với thần đạo Sinh Mệnh, từ đó giúp Mục Ngưng sáng tạo ra chiêu Phá Huyết Hoang Giảo này.
Vết thương do từ Phá Huyết Hoang Giảo tạo thành vốn không thể khép lại, hơn nữa chỉ cần di chuyển sẽ kích thích sức mạnh trong ấn ký này, khiến máu đối thủ tuôn ra ào ào.
“Thần thông ngoại đạo này thú vị thật…” La Chinh cười nhạt: “Nếu ta không di chuyển thì chẳng phải chiêu này không có tác dụng gì sao?”
Nói xong, hắn khoanh chân ngồi xuống…
“Ngươi đúng là tự cho rằng mình thông minh!” Mục Ngưng lạnh lùng cười: “Để ta xem xem, nếu ngươi bất động tại chỗ thì có thể sống được mấy nhịp thở trong tay ta…”
Nàng còn chưa dứt lời đã nhìn thấy trước sau trái phải của La Chinh không ngừng có chấn động sức mạnh.
Những nguồn sức mạnh kia khá dày nặng, không gian xung quanh hắn không ngừng cong đi.
Không lâu sau, bốn thanh kiếm dài vô hình đã được kết ra.
Trong đó Phật Hoàng Kiếm, Thiên Nha Kiếm và Trường Đằng Kiếm nằm ngang trước ngực hắn, còn Trọng Dương Kiếm thì không ngừng xoay quanh trên đỉnh đầu, hoàn toàn bảo vệ hắn ở bên trong.
Giờ khắc này, La Chinh mới nói: “Ta cũng muốn biết, nếu ta bất động tại chỗ thì có thể giết chết ngươi hay không?”
“Ngươi đã luyện xong kiếm trận Lục Thần rồi…” Mục Ngưng hơi nhíu mày, trên mặt cũng có vẻ cảnh giác.
Không đợi Mục Ngưng nói xong, hai tay La Chinh nhẹ nhàng vung lên, sử dụng thuật phân tâm khống chế của thần đạo Tử Khí.
Phật Hoàng Kiếm và Thiên Nha Kiếm giống như những ngôi sao sinh đôi đang bay trên bầu trời đầy sao, đan xen nhau xoay quanh, bắn nhanh về phía Mục Ngưng.
Còn Trường Đằng Kiếm lại lặng lẽ chui vào lòng đất.
Ngay sau đó khi chui ra, trên thân Trường Đằng Kiếm đã hóa ra thêm những sợi dây sức mạnh vô hình, quấn về phía Mục Ngưng!
Kiếm trận Lục Thần, bốn kiếm hợp thể.
Trường Đằng Kiếm lấy “quấn” làm chủ, mục đích chính là quấn lấy đối thủ rồi để cho Phật Hoàng Kiếm hoặc Thiên Nha Kiếm đến giết, còn Trọng Dương Kiếm quay xung quanh La Chinh để bảo vệ bản thể.
Đây là lần đầu La Chinh lấy kiếm trận Lục Thần hoàn chỉnh ra ngăn địch.
Hắn vừa lấy phân tâm điều khiển bốn kiếm, trong đầu lại dẫn đạo uẩn vào kích hoạt thước Vô Lượng.
Vòng tròn vàng trong đôi mắt hiện ra, hắn theo đó nhìn vào vết thương trên cánh tay.
Vì Mục Ngưng tu luyện thần đạo Sát, nên tất nhiên La Chinh cũng muốn thu thần đạo này vào thước Vô Lượng.
Hơn nữa, hắn còn muốn biết, rốt cuộc thủ đoạn của Phá Huyết Hoang Giảo này quỷ dị đến cỡ nào.
Chương 1879: Sát Thể Báo Thù
Mục Ngưng vốn cho rằng, sau khi La Chinh trúng “Phá Huyết Hoang Giảo”, thì bản thân nàng đã bất bạiNhưng không ngờ chỉ một khắc sau, chính bản thân nàng lại gặp nguy cơ.
“Lời đồn là thật…” Trong lòng nàng ta lóe lên ý nghĩ này.
Khó trách Đông Phương gia muốn nhanh chóng thu phục La Chinh như vậy.
Bản lĩnh vượt trội thế này, thường phải là khi cấu trúc vũ trụ trong cơ thể xong mới thi triển được.
Nếu vậy, chẳng lẽ trong cơ thể người giấu tên có một vũ trụ?
Dĩ nhiên chuyện này là không thể…
Nhưng chắc chắn chuyện này đã nói rõ, thế giới bên trong cơ thể người giấu tên này rất đặc thù, ít nhất thì đây cũng là lần đầu tiên xuất hiện chuyện như vậy trong suốt nhiều kỷ nguyên thần qua.
Có lẽ chưa chắc Đông Phương gia đã coi trọng thiên phú của người giấu tên, chẳng qua muốn ép người này vào Đông Phương gia là để nghiên cứu mà thôi.
Thế đi của Trường Đằng Kiếm rất kỳ lạ, những sợi dây leo vô hình quấn lấy Mục Ngưng, khiến nàng gần như phải thi triển tất cả vốn liếng mình có!
“Tuyệt Ảnh Độn!”
Trong đôi mắt Mục Ngưng dâng lên dòng máu đỏ, tốc độ tăng lên đâu chỉ gấp bội!
Mặc dù những sợi dây leo từ Trường Đằng Kiếm thả ra quấn lấy nàng chằng chịt, nhưng nàng vẫn giống như một con bướm linh hoạt, không ngừng bay theo quỹ đạo không thể đoán trước, mà Phật Hoàng Kiếm và Thiên Nha Kiếm vẫn theo sát phía sau.
Chỉ trong thời gian vài nhịp thở, Mục Ngưng đã rơi vào thế thập tử nhất sinh, Phật Hoàng Kiếm suýt chút nữa đâm thẳng vào đầu nàng, còn Thiên Nha Kiếm thì chém ra một vết thương đầm đìa máu trên cánh tay nàng!
Bản thân La Chinh vẫn đang chú ý vào vết thương trên cánh tay, nên cũng không dốc toàn lực điều khiển bốn thanh kiếm.
Nếu như hắn dùng toàn bộ sức lực để điều khiển kiếm trận Lục Thần thì bây giờ Mục Ngưng còn khó chịu hơn.
Nếu hấp thu được Phá Huyết Hoang Giảo, sau đó để lại dấu ấn trên người đối thủ, rồi khởi động Phật Hoàng Kiếm liên tục đuổi giết, vậy chẳng phải có thể khiến đối phương chết dần chết mòn hay sao?
“Có điều hình như thần thông này hơi phức tạp, không nằm trong hai loại thần đạo” Ánh sáng trong mắt La Chinh lóe lên, ánh sáng trên thước Vô Lượng càng nhảy múa mạnh mẽ trên đoạn vạch độ.
Một lúc lâu sau…
Một điểm sáng trên vạch độ kia phân chia thành hai nửa, một nửa dừng lại ở thần đạo Sinh Mệnh.
Đây là thần đạo La Chinh đã thu được khi ở phủ Hàm Thiên.
Nhưng thần đạo Sinh Mệnh trong Phá Huyết Hoang Giảo lại là thần thông ngoại đạo.
Điểm sáng thứ hai dừng lại trên một vạch độ khác.
Trên vạch độ đó có vết máu nhỏ màu đỏ, chính là thần đạo Sát.
“Máu là nguồn gốc của lực sinh mệnh, thần đạo Sinh Mệnh tạo ra sinh linh, còn thần đạo Sát lại theo đuổi Đạo Sát Lục tới mức cao nhất.
Người có thể dung hợp hai thứ này, thực sự rất thông minh” La Chinh không ngừng lý giải đạo uẩn trong đó, trong lòng cũng có chút cảm thán.
Người có thể lấy hai thứ hoàn toàn trái ngược hòa làm một thể thực sự cũng phải có tâm tư phi phàm mới có thể làm được.
Quả là trong Thần Vực tồn tại quá nhiều thiên tài kiệt xuất.
Tất nhiên hắn không biết Phá Huyết Hoang Giảo vốn là do Mục Hải Cực sáng tạo ra.
Lúc vừa mới đến Thần Vực, La Chinh cho rằng chỉ cần thần đạo Đoạn Tình là có thể địch lại tất cả những thần đạo còn lại, bây giờ nhìn lại mới thấy bản thân đã nhầm to.
Đến nay, La Chinh cũng chẳng biết nguyên do tại sao thần đạo Đoạn Tình lại bị cấm, nhưng nói riêng về uy lực thì đây đúng là thần đạo nổi bật nhất trong ba nghìn thần đạo, hắn không thấy thứ gì mạnh hơn thần đạo Đoạn Tình.
Nhưng nếu chỉ dựa vào thần đạo Đoạn Tình thì căn bản không đủ để đối phó với những vị thần cấp thấp này.
Nếu như bản thân tu luyện thành công, vậy cũng có thể thử đi sâu nghiên cứu thần đạo mình đang nắm giữ một phen, xem có thể tạo ra thần thông ngoại đạo mạnh mẽ nào không?
Nhưng thật bất đắc dĩ là La Chinh vẫn chưa tìm được phương pháp phá giải trong đạo uẩn này.
Có vẻ như Phá Huyết Hoang Giảo sẽ kéo dài một thời gian, sau đó sẽ tự động biến mất.
Như vậy cũng có nghĩa là tạm thời La Chinh vẫn bị cố định tại chỗ.
“Có điều, hẳn là Mục Ngưng không đỡ được chiêu của mình” La Chinh ngẩng đầu nhìn về Mục Ngưng ở phía xa, trong mắt hiện ra một ý cười lạnh.
Khi hắn dốc toàn lực để khống chế kiếm trận Lục Thần, Mục Ngưng cũng phải nhận áp lực lớn hơn nhiều.
“Vèo…”
Thiên Nha Kiếm vẫn luôn đuổi theo sau lưng Mục Ngưng bỗng đảo một vòng, bay sang một bên sườn, Phật Hoàng Kiếm thì vẫn đuổi giết Mục Ngưng mạnh mẽ như trước.
Hai cây kiếm vây lấy hai bên trái phải, chỉ trong thoáng chốc đã bao lấy Mục Ngưng ở trong.
“Đối phó với Mục Ngưng dễ hơn mình tưởng nhiều.
Nàng đã là người đứng đầu trong thần cấp thấp, vậy mình cũng có thể thử đấu vượt một cấp nữa xem sao? Thử khiêu chiến thần cấp trung?” La Chinh khẽ mỉm cười, trong lòng nảy ra ý tưởng này.
Dĩ nhiên đây cũng chỉ là ý tưởng mà thôi.
Bây giờ điểm tích lũy đã đủ rồi, ít nhất đã hoàn thành nhiệm vụ Hàm Cửu Di giao cho, nếu có lỡ thua thần cấp trung nào đó thật thì lại thiệt quá.
“Xèo xèo…”
Ngay lúc Mục Ngưng còn đang bàng hoàng thì một sợi dây leo sức mạnh đã quấn lấy mắt cá chân mịn màng, trắng như tuyết của nàng.
Sau khi dây leo đầu tiên quấn lên xong, dây leo thứ hai cũng chuyển động theo.
Chẳng mấy chốc Mục Ngưng đã bị trói hoàn toàn, đồng thời hai thanh trường kiếm, một trước một sau cũng chĩa thẳng vào người Mục Ngưng.
“Kết thúc!” La Chinh cười nhẹ, nói.
Theo ý nghĩ của hắn, hai thanh trường kiếm cũng dứt khoát chuẩn bị cắt cổ Mục Ngưng.
Nhưng trong nháy mắt Phật Hoàng Kiếm đâm về phía ngực Mục Ngưng, trên mặt nàng bỗng nhiên nở một nụ cười lạnh: “Thật sự kết thúc sao?”
“Phụt!”
Phật Hoàng Kiếm đâm một nhát, tạo thành một lỗ hổng khổng lồ trên ngực nàng, còn Thiên Nha Kiếm lại giống như chiếc cưa, không ngừng xé rách thân thể.
Nhưng cùng lúc đó, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.
Máu chảy ra từ người Mục Ngưng không hề rơi xuống đất, mà vẫn bám chặt trên người nàng ta, giống như là một phần trong cơ thể nàng ta, không muốn rời đi.
Cơ thể Mục Ngưng nhanh chóng bị chém đến nát bấy, nhưng phần máu chảy ra đã bao bọc cơ thể nàng.
“Vẫn chưa chết? Không thể nào!” Thấy Mục Ngưng cả người toàn máu, trên mặt La Chinh cũng có vẻ bất ngờ, ít nhất thì đấu trường của các vị thần vẫn chưa phán La Chinh đã giành chiến thắng.
Máu tươi trên người Mục Ngưng còn đang chậm rãi chuyển động, khuôn mặt vốn mơ hồ dần hóa thành vẻ mặt của Mục Ngưng, thậm chí máu trên đỉnh đầu còn cuốn các sợi tóc lại, một người giống Mục Ngưng như đúc lại xuất hiện lần nữa.
Nhưng Mục Ngưng này hoàn toàn là do máu tươi biến thành.
“Trong đấu trường của các vị thần, chỉ duy nhất hai lần ta bị buộc phải hiện ra Sát Thể Báo Thù, lại đều là do người Hàm gia làm” Mục Ngưng tiếp tục lạnh nhạt nói.
“Sát Thể Báo Thù?” La Chinh hơi nhíu mày.
Lần trước phải dùng đến Sát Thể Báo Thù là khi Mục Ngưng đối mặt với Hàm Lưu Tô, dị hỏa kia của Hàm Lưu Tô thiêu hủy khắp nơi, gần như ép Mục Ngưng đến đường cùng, trước đó nàng ta tạm thời thi triển “Chú sát Báo Thù”.
Việc dùng thần đạo Sinh Mệnh để tái tạo lại cơ thể không phải là việc quá khó, rất nhiều vị thần tu luyện thần đạo Sinh Mệnh đều có thể làm được.
Có điều, Sát Thể Báo Thù không được coi là tái tạo lại cơ thể một lần nữa, mà là lợi dụng thân thể trước khi chết, kết hợp với thần đạo Sát, tạo ra một cơ thể không gì đấu lại được dùng cho việc báo thù!
Sau khi Hàm Lưu Tô ép Mục Ngưng phải xuất ra Sát Thể Báo Thù thì bị Mục Ngưng giết ngược lại, từ đó thứ hạng của Hàm Lưu Tô mới giảm xuống, xếp thứ ba trong sảnh chúng thần.
Nếu ở ngoài đấu trường của các vị thần, sau khi Mục Ngưng bị đánh chết thì thực sự cũng có thể xuất hiện Sát Thể Báo Thù, nhưng chỉ có thể vận dụng một lần.
Bởi sau khi Sát Thể Báo Thù biến mất, bản thân Mục Ngưng cũng sẽ vĩnh viễn chết đi, đây là chiêu tuyệt sát cả đời chỉ có thể dùng một lần mà thôi.
Nhưng trong đấu trường của các vị thần, nàng lại có thể dùng đi dùng lại, như vậy có thể coi là lợi dụng sơ hở của đấu trường này rồi.
“Huyết Ảnh Độn!”
“Vù!”
Trong nháy mắt, Mục Ngưng biến ra một vệt sáng màu máu, lao thẳng về chính diện La Chinh với tốc độ cực nhanh!
“Chém!”
La Chinh ngồi xếp bằng dưới đất, ngón tay nhẹ nhàng vẩy một cái, Phật Hoàng Kiếm đã xuyên qua thân thể bằng máu của Mục Ngưng.
Nhưng sau khi xuyên thẳng qua người nàng, Phật Hoàng Kiếm lại không hề gây ra chút tổn thương nào cho nàng cả.
“Nếu chỉ là một đám máu, vậy cũng không thể phóng ra được sức mạnh quá lớn đâu nhỉ?” La Chinh nhìn chằm chằm thân thể bằng máu của Mục Ngưng đang lao vụt đến gần mình, trong lòng khẽ đoán.
Khi Mục Ngưng đang đến gần hắn, La Chinh thấy bên ngoài thân thể nàng ta ngưng tụ một quầng ánh sáng màu máu nhạt, uy lực vô cùng mạnh mẽ tỏa ra từ trong cơ thể nàng, trực tiếp đánh tới đây!
La Chinh không cách nào tránh thoát được, chỉ đành đỡ lấy chiêu này của Mục Ngưng!
Cũng may là cơ thể La Chinh mạnh mẽ hơn các vị thần bình thường nhiều.
Dựa vào lực lượng mạnh mẽ của mình, hắn sẽ không rơi xuống thế hạ phong!
“Bụp!”
Một tiếng vang thật trầm truyền tới.
Va chạm quá mạnh nên Mục Ngưng đã hóa thành một đám máu tươi bay ngược lại.
Trong quá trình bay ngược, đám máu tươi lại hóa thành hình dáng của Mục Ngưng lần nữa, trên mặt nàng có vẻ cười nhạo.
Va chạm như vậy nhưng cơ thể La Chinh cũng không bị ảnh hưởng quá nhiều.
Mặc dù Sát Thể Báo Thù của Mục Ngưng rất mạnh, nhưng muốn làm hỏng cơ thể La Chinh thì đúng là một ý nghĩ ngu ngốc.
Tuy vậy, chính bản thân hắn cũng bị lùi lại tới ba mươi trượng.
Bởi vì Phá Huyết Hoang Giảo đã tạo ra một vết thương trên người hắn, nên hắn cũng chảy máu suốt đoạn đường ba mươi trượng này.
“Mẹ nó! Lỗ vốn…” La Chinh bực bội nói.
Chương 1880: Còn thân xác này
Dù khí huyết La Chinh có mạnh mẽ đến đâu mà cứ chảy máu mãi như vậy thì cũng không thể chịu đượcĐối mặt với Mục Ngưng đã hóa thành Sát Thể Báo Thù, La Chinh lại không có cách nào hiệu quả…
“Xem ngươi có thể chịu đựng được tới khi nào!” Giọng của Mục Ngưng từ xa truyền tới, đồng thời nàng lại lần nữa hóa thành một thân thể bằng máu, xông về phía La Chinh.
La Chinh hít một hơi thật sâu, cơ thể tiếp tục tập trung sức mạnh.
“Bụp!”
Lại một tiếng trầm lớn vang lên.
La Chinh lại bị đánh bay mấy trượng lần nữa, máu từ cánh tay tiếp tục phun ra, còn Mục Ngưng lại bị La Chinh đâm thành một đám máu, sau đó bắt đầu ngưng tụ lại thành cơ thể Mục Ngưng.
Cứ tiếp tục như vậy, bản thân La Chinh cũng sớm đi đời mất.
Bây giờ La Chinh cảm thấy nhức đầu vô cùng.
Nhưng Mục Ngưng không cho La Chinh thêm thời gian suy nghĩ, nàng liên tục va chạm với La Chinh mấy lần liên tiếp.
Mà sức mạnh cũng theo đó ngày càng lớn thêm.
Tất nhiên hắn không bị thương, nhưng lượng máu chảy ra theo đường đi ngày càng nhiều.
Sau khi mất máu quá nhiều, thậm chí La Chinh đã bắt đầu mê mang.
Còn về Mục Ngưng, nàng vốn đã được coi là “người chết”, cho dù La Chinh không đánh chết nàng, đến cuối cùng Sát Thể Báo Thù của nàng cũng sẽ từ từ biến mất.
Nhưng đây là đấu trường của các vị thần, ngược lại chuyện sống chết không quan trọng mà quan trọng là thắng thua!
Bây giờ La Chinh đã hiểu rõ, Sát Thể Báo Thù và Phá Huyết Hoang Giảo của Mục Ngưng chính là thần thông nối tiếp nhau.
Nếu đánh chết Mục Ngưng trong Thần Vực, vậy thì khi nàng ta biến hóa ra Sát Thể Báo Thù, những người khác cũng có thể bỏ chạy được.
Nhưng nếu như trước đó, người này đã bị trúng Phá Huyết Hoang Giảo thì tình hình lại khác.
Chỉ cần chạy trốn, máu trên người sẽ chảy đến hết.
Còn nếu không trốn đi thì lại phải đối mặt với sự đuổi giết của Sát Thể Báo Thù gần như bất tử bất diệt.
Hai loại thần thông này phối hợp với nhau thật sự lợi hại.
“Ầm!”
Lại thêm một lần va chạm nữa.
La Chinh lui về phía sau khoảng bảy trượng, máu càng lúc càng chảy nhiều hơn, kinh lạc* trong cơ thể La Chinh ngày càng suy kiệt, sức lực có thể sử dụng cũng dần bị cản trở.
* Kinh lạc: là đường khí huyết vận hành trong cơ thể, đường chính gọi là kinh, nhánh gọi là lạc.
Kinh với lạc liên kết đan xen ngang dọc, liên thông trên dưới trong ngoài, là cái lưới liên lạc toàn thân.
Cùng với đó là cảm giác mê man, khiến mắt hắn cũng trở nên mơ hồ.
Kiếm trận Lục Thần thực sự rất lợi hại, nhưng đối mặt với Mục Ngưng trong trạng thái như vậy thì vẫn không có hiệu quả!
“Có lẽ Sát Thể Báo Thù này cũng được dung hợp từ thần đạo Sát và thần đạo Sinh Mệnh.
Máu rút ra từ cơ thể rồi ngưng tụ ra một thân thể bằng máu, bản thể cũng là do máu tươi ngưng tụ mà thành.
Vậy nếu ta dùng Phá Huyết Hoang Giảo để ứng phó thì sao?”
Nếu La Chinh hạ một dấu ấn Phá Huyết Hoang Giảo trên người Mục Ngưng, vậy hẳn là có thể khiến nàng mất máu.
Vấn đề là Sát Thể Báo Thù của nàng ta vốn đã là một đám máu, cho dù máu có bị chảy đi thì sợ rằng nó vẫn có thể dung hợp lại được.
“Vù vù…”
Trong nháy mắt, Mục Ngưng lại đâm thẳng về phía La Chinh, trong mắt nàng ta lộ vẻ đắc ý.
Người giấu tên đã tạo ra kỷ lục ba mươi hai trận thắng liên tiếp, nhưng cuối cùng vẫn phải bại trên tay mình.
Lần này công khai chiến đấu, tỷ tỷ đã thua Vũ Thái Bạch, cuối cùng mặt mũi và điểm tích lũy của Mục gia vẫn phải phải do Mục Ngưng nàng tìm về!
Thấy thân thể bằng máu kia cách mình ngày càng gần, La Chinh cũng lên dây cót tinh thần.
Thần đạo Sinh Mệnh và thần đạo Sát trên thước Vô Lượng cùng phát ra ánh sáng nhạt màu.
Chính vào lúc Mục Ngưng đâm về phía La Chinh, trong cơ thể hắn bỗng bắn ra một ánh sáng màu đỏ, hóa thành một đầu rắn nhỏ, hướng về phía đầu Mục Ngưng!
“Phá Huyết Hoang Giảo?”
Mục Ngưng sững sờ, trong mắt là vẻ khiếp sợ vô cùng.
Thậm chí thân thể thực sự của nàng ta trước bảng ngọc bích chúng thần trong Mục gia trên đảo nổi cũng phải rung lên một cái!
Người làm của Mục gia thấy thân thể Mục Ngưng đột nhiên rung lên như vậy, trên mặt ai nấy đều có vẻ khó hiểu.
Sau khi tiến vào ngọc bích chúng thần, thân thể người bình thường sẽ tiến vào trạng thái bất động, rất ít khi có phản ứng.
Rõ ràng là phải khiếp sợ đến mức cùng cực mới có thể khiến thân thể Mục Ngưng phản ứng mạnh mẽ đến vậy.
Những người làm này đều trố mắt nhìn nhau, hoàn toàn không biết Mục Ngưng đã gặp phải chuyện gì trong bảng ngọc bích chúng thần.
Điều này sao có thể!
Người giấu tên làm sao có thể vận dụng được Phá Huyết Hoang Giảo?
Đây là thần thông mà cha tự mình sáng tạo ra, chỉ những ai song tu thần đạo Sinh Mệnh và thần đạo Sát mới có thể vận dụng được, hơn nữa thần thông này còn bị thần cách hạn chế!
Nói cách khác, nếu như không tu luyện cả hai thần đạo là thần đạo Sinh Mệnh và thần đạo Sát thì không thể sử dụng được thần thông này.
Nàng đã nghiên cứu nhiều năm, tất nhiên hiểu rõ quy luật của nó.
Nhưng ở trước mặt người giấu tên, quy luật này lại chẳng có ý nghĩa gì.
Nàng đã quên, bản thân người giấu tên không phải là Âm Thể Tử Cực, vậy mà vẫn có thể tu luyện thần đạo Tử Khí, vận dụng thuật phân tâm khống chế như thường.
Trong khoảnh khắc đó, thời gian trôi qua vô cùng chậm chạp, suy nghĩ trong đầu nàng như thủy triều, không ngừng trào dâng.
Chờ đến khi nàng phản ứng lại thì trên trán đã xuất hiện một dấu ấn nhỏ.
“Bụp!”
Cùng lúc đó, nàng ta và La Chinh cũng va vào nhau.
Sau khi va chạm, hai người lại lui về hai phía.
Lần này La Chinh lùi khoảng mười trượng, do liên tiếp mất máu quá nhiều, sắc mặt hắn đã trở nên trắng bệch.
Nhưng lần này La Chinh cũng cố ý gia tăng lực va chạm nên Mục Ngưng cũng bị văng đi với tốc độ chưa từng có.
Mà trong quá trình bay lùi về này, máu tươi đỏ rực cũng cuồn cuộn phun ra ngoài theo dấu ấn La Chinh đã để lại trên trán nàng.
“Ào!”
Sát Thể Báo Thù của nàng ta vốn nhẹ hơn cơ thể La Chinh rất nhiều, mỗi lần bị đánh bay thì cũng phải bay ra xa tới mấy trăm trượng.
Vì vậy toàn bộ phần máu phun ra từ dấu ấn trên trán nàng đều rơi trên đồng bằng màu máu này, tạo thành một vệt máu kéo dài đến cả trăm trượng.
“Rốt cuộc giải quyết được chưa?” La Chinh đứng tại chỗ, thở hổn hển.
Đám máu kia có thể tụ lại bất cứ lúc nào, La Chinh cũng không chắc là làm như vậy đã hủy diệt được Sát Thể Báo Thù.
Ít nhất thì đấu trường của các vị thần cũng chưa phán La Chinh chiến thắng.
Chỉ chốc lát sau…
Những giọt máu đỏ tươi đó lại chậm rãi nhúc nhích, phần máu trải dài thành vệt nhanh chóng quấn lấy nhau, phút chốc đã hóa thành nửa cái đầu Mục Ngưng, chậm rãi trôi nổi giữa không trung, lạnh lùng nhìn chằm chằm vào La Chinh.
“Quả nhiên còn chưa chết!” Lòng La Chinh bắt đầu nặng trĩu.
“Ta thật không ngờ, ngay cả thần cách ngươi còn chưa ngưng tụ được thì rốt cuộc ngươi làm thế nào có thể lĩnh ngộ được Phá Huyết Hoang Giảo của ta?” Mục Ngưng trầm giọng, nói.
Nàng không ngờ giao đấu với người giấu tên lại có thể xảy ra vấn đề lớn đến như vậy.
“Ta cần phải trả lời ngươi sao?” La Chinh lạnh nhạt nói, trong lòng đang tính cách khác.
“Đúng là không cần thiết, chờ Đông Phương gia đến Hàm gia bắt ngươi về, tự nhiên ta sẽ hỏi thẳng mặt ngươi” Mục Ngưng lại nói: “Có điều, dựa vào Phá Huyết Hoang Giảo, biến Sát Thể Báo Thù của ta thành thế này, thực sự khiến ta rất bất ngờ.
Đáng tiếc, muốn hủy diệt Sát Thể Báo Thù của ta thì còn lâu mới đủ!”
Vết màu dài đến trăm trượng này bắt đầu sống động trở lại, ngưng tụ thành những giọt máu.
Chúng như có lực sinh mệnh, không ngừng tập trung về người Mục Ngưng.
Không lâu sau, một thân thể gần như hoàn mỹ của Mục Ngưng lại được hình thành, chỉ có dấu ấn của Phá Huyết Hoang Giảo mà La Chinh tạo ra thì vẫn khắc trên trán nàng như trước.
“Đúng là không đủ.
Có điều, thử thêm mấy lần hẳn là đủ đấy!” La Chinh bỗng mỉm cười.
Mặc dù Mục Ngưng không thấy rõ gương mặt mơ hồ của La Chinh, nhưng nàng vẫn có thể cảm nhận được nụ cười kỳ bí của hắn.
Cũng trong lúc đó, Phật Hoàng Kiếm đã lặng lẽ xuất hiện sau gáy nàng, thân kiếm vô hình dày rộng đột nhiên đánh lên.
“Ầm!”
Mục Ngưng tiếp tục bay ngược hướng với La Chinh, máu phun ra từ dấu ấn, lần nữa hóa thành một vết máu dài hơn trăm trượng.
Điểm cuối của vết máu này cách La Chinh chỉ có mấy bước chân.
Lần này, trước khi vết máu kia hội tụ lại thành những giọt máu, trong tay La Chinh đã có một ngọn thương lửa màu xanh lam.
“Băng Phách Ma Diễm!”
La Chinh thuận thế chém một nhát thật mạnh xuống đất, một luồng khí tức cực lạnh nhanh chóng khuếch tán ra ngoài theo vết máu.
Trong nháy mắt, vết máu kia liền bị đóng băng.
“Lần này liệu ngươi còn có thể phục hồi không?”
Đối mặt với Sát Thể Báo Thù bất tử bất diệt này, thực ra trong lòng hắn cũng không chắc chắn lắm.
Hơn nữa cho dù có đóng băng được phần máu dưới đất thì về lý thuyết Sát Thể Báo Thù vẫn chưa bị “hủy diệt”.
Nếu là như vậy, chẳng lẽ hắn phải ở trong đấu trường của các vị thần này mấy ngày, mấy tháng, thậm chí mấy năm sao?
Thế thì có muôn đời cũng chẳng thắng nổi ấy chứ?
Cũng may La Chinh không cần lo lắng quá lâu.
Sau khoảng một nén nhang, một phần đồng bằng màu máu chậm rãi biến mất trước mắt hắn.
Trong nháy mắt, hắn đã trở lại gian phòng của mình, trên vách tường đối diện đã ghi thêm một trận thắng.
Hắn đã thắng liên tiếp ba mươi ba trận, điểm tích lũy cũng đột phá lên con số chưa từng có trong lịch sử.
Nếu không phải vì hắn chưa thua trận nào nên vẫn chưa có tên trên bảng xếp hạng.
Chứ nếu không, với số tổng điểm tích lũy bây giờ, hắn đã sớm vượt qua đa số các đại viên mãn trong ngọc bích chúng thần rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)






![[Dịch] Thập Phương Võ Thánh [Dịch] Thập Phương Võ Thánh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-Thap-Phuong-Vo-Thanh-Audio-Truyen.jpg)


