1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 375 : Ly Thủy (c1871-c1875)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 375 : Ly Thủy (c1871-c1875)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1871: Ly Thủy

Thấy tình trạng đó trên vách tường, La Chinh cũng câm nín luônNói cách khác, hắn không cần tìm kiếm đối thủ, muốn khiêu chiến ai chỉ cần đồng ý là được, một trăm chín mươi lăm người tùy La Chinh chọn lựa.

“Trông ta yếu như vậy sao…” La Chinh sờ sờ mũi.

Một trăm chín mươi lăm người đưa ra lời khiêu chiến, tất nhiên La Chinh không cho rằng hắn thật sự yếu.

Sảnh chúng thần là một hệ thống vô cùng hợp lý, thông qua việc liên tục điều chỉnh, sắp xếp vị trí có thể đánh giá chính xác nhất thực lực của một vị thần.

Đương nhiên, kẻ khác loài như La Chinh không nằm trong danh sách này.

Bởi vì từ ngày đầu tiên bước chân vào bảng ngọc bích chúng thần, hắn chưa từng thua trận nào.

Hắn hoàn toàn không có thứ hạng thật sự, trong bảng ngọc bích chúng thần cũng không tìm thấy ghi chép về người giấu tên này.

Chỉ có số phòng biến đổi leo lên vị trí thứ chín mươi sáu.

“Nếu ta có thể tự do tìm kiếm đối thủ của mình…”

La Chinh giơ tay vuốt ve vách tường, những cái tên đó đồng thời hiện ra trước mắt hắn.

Cuối cùng ngón tay hắn bỗng dừng lại ở một cái tên, xếp thứ một trăm chín mươi sáu Phương Tiểu Vũ.

Thực lực các đệ tử nhà quyền thế trước hai trăm đều sàn sàn nhau.

Nhưng vì đạt được chiến thắng liên tiếp, đương nhiên La Chinh sẽ chọn đối thủ yếu nhất, cứ việc đối phương thật sự không hề yếu chút nào.

Trong sảnh chúng thần…

Trận đấu xếp hạng đảo nổi đã đến giai đoạn quyết liệt nhất.

Một số nhà quyền thế ước lượng tính toán điểm tích lũy có lợi với mình xong liền kêu đệ tử nhà mình cố gắng đừng nhận khiêu chiến để tránh bị đánh bại, điểm tích lũy sẽ bị thiệt hại.

Một số nhà quyền thế khác thì cảm thấy thứ hạng mình sẽ giảm xuống, đương nhiên là thúc giục đệ tử của mình chiến đấu hết mình trong sảnh chúng thần!

Đảo nổi Phương gia xếp thứ sáu, nhưng họ có tham vọng rất lớn.

Địa vị của ba nhà quyền thế lớn như Đông Phương gia, Kiếm tộc và gia tộc Huyền Nguyệt không thể lay động được rồi, nên Phương gia cố gắng một chút để có tư cách đẩy Lãnh gia xuống dưới.

Vì vậy, lúc này đây các thần của Phương gia đặc biệt tích cực.

Hôm nay, Phương Tiểu Vũ tìm kiếm đối thủ của mình trong sảnh chúng thần.

Nàng đã thắng được bốn trận liên tiếp, thứ hạng từ hai trăm bốn mươi bảy tăng lên một trăm chín mươi sáu.

Sau đó, nàng liền đưa ra khiêu chiến với “người giấu tên”.

Người giấu tên có số điểm tích lũy lớn như thế, thắng được hắn, sự cống hiến của mình cho Phương gia sẽ xấp xỉ đại viên mãn.

Ai cũng hy vọng giành được niềm vinh quang này, nhận được sự khen ngợi cao nhất trong gia tộc.

Thua, chẳng qua chỉ mất mấy chục điểm tích lũy mà thôi…

Nhưng nàng biết, xác suất người giấu tên chọn mình là cực kỳ nhỏ.

Nhưng điều khiến nàng bất ngờ là sáng hôm nay vừa đưa ra khiêu chiến với người giấu tên, hai canh giờ sau, vậy mà hắn lại đồng ý rồi.

Nhìn thấy ánh sáng lóe lên trên vách tường, nàng hơi sửng sốt, sau đó lộ vẻ vừa mừng vừa sợ.

Trong nháy mắt…

Nàng liền tiến vào đấu trường của các vị thần.

Theo sự biến hóa của hoàn cảnh xung quanh, La Chinh cũng im lặng tiến vào đấu trường.

Hắn bỗng thấy được một thế giới mưa phùn rả rích.

Trong thế giới này rải rác vô số đình đài lầu các, hoàn toàn chìm trong màn mưa, khẽ hít thở là có mùi hương thơm ngát trong làn mưa chui vào khoang mũi.

“Thế giới này không tệ” La Chinh liếc mắt đánh giá nói.

Hắn biết có thể lựa chọn sân thi đấu.

Một số đệ tử nhà quyền thế đều chọn sân có lợi với mình, nhưng thế giới mưa phùn rả rích này ngoài hoàn cảnh khí hậu rất tốt ra thì không có tác dụng gì khác…

Chốc lát sau, Phương Tiểu Vũ liền xuất hiện trước mặt La Chinh.

Nàng thấy người giấu tên thì bỗng nở nụ cười, “May mắn ghê, tại sao lại nhận khiêu chiến của ta thế?”

Cô gái này có khuôn mặt dịu dàng khiến người ta vừa gặp đã yêu.

Nghe nàng nói vậy, La Chinh lạnh nhạt trả lời: “Bởi vì ngươi có thứ hạng thấp nhất”

Phương Tiểu Vũ khẽ cười, lắc đầu, “Vậy e rằng ngươi chọn sai đối tượng rồi”

“Có ý gì?” La Chinh hỏi.

Phương Tiểu Vũ nhẹ nhàng mở bàn tay ra, một giọt nước mưa trong suốt rơi xuống tay nàng.

Giọt nước mưa này hơi đung đưa, rồi chầm chậm nhảy nhót như có được mạng sống, hấp dẫn những giọt nước mưa xung quanh lại, hóa thành một thanh đoản kiếm trong suốt bằng nước.

Nàng hất năm ngón tay, đoản kiếm liền bay lên nhắm ngay La Chinh, nàng nói: “Sở trường của người giấu tên chỉ là sức lực đơn thuần, linh hồn cũng cực kỳ mạnh mẽ, ngoài ra còn hiểu được hoàn toàn Băng Phách Ma Diễm – truyền thừa của Cưu Thánh.

Chỉ với mấy năng lực ấy… Ngươi không phải đối thủ của ta”

La Chinh khẽ nhướng mày, có vẻ bất ngờ, người biết mình dùng Băng Phách Ma Diễm chỉ có tên mập Huyền Nguyệt Mục kia thôi, “Huyền Nguyệt Mục nói cho ngươi?”

Đôi mắt xinh đẹp của Phương Tiểu Vũ hiện lên sự thương hại: “Ngươi không biết à? Ban đầu tên mập mạp chết tiệt kia giấu tin tức kỹ lắm, sau đó bán lấy tiền rồi…”

Dù gì Huyền Nguyệt Mục cũng là một cường giả xếp thứ hai mươi, bị thua một lượng lớn điểm tích lũy vào tay người giấu tên thì đương nhiên sẽ khiến người khác chú ý.

Kể cả các trưởng bối cũng muốn có được tư liệu của người giấu tên này.

Lúc đầu, Huyền Nguyệt Mục lười để lộ, nhưng dưới sự cám dỗ của Thần vũ tệ, cuối cùng hắn vẫn mở miệng.

Có lẽ trong tay các thần cấp thấp xếp trước hai trăm đều có một phần tư liệu về La Chinh, thậm chí còn phân tích thực lực và điểm yếu của hắn.

“Đúng là biết kiếm tiền ghê” La Chinh lắc đầu.

“Nếu ngươi chỉ giống như những lời của Huyền Nguyệt Mục” Phương Tiểu Vũ nhẹ nhàng vung tay lên, hàng nghìn giọt mưa bắt đầu tụ tập lại.

Lấy La Chinh là trung tâm, trong chu vi trăm trượng xuất hiện vô số đoản kiểm bằng nước, nàng nói tiếp: “Thì ta đây rất vinh hạnh chấm dứt chuỗi chiến thắng liên tiếp của ngươi!”

“Vèo vèo vèo vèo vèo vèo…”

Những đoản kiếm bằng nước xung quanh như một trận mưa to tầm tã lao vun vút về phía La Chinh…

“Cho dù chất lượng nước trong Thần Vực tốt hơn trong vũ trụ rất nhiều, nhưng thật sự có thể làm bị thương người khác ư?” Trên mặt La Chinh lộ vẻ khó hiểu.

Vô số đoản kiếm bằng nước bắn mạnh đến, tránh cũng khó tránh được, La Chinh lại không thèm né, mặc kệ những “kiếm nước” ấy đâm vào người mình.

“Bụp bụp bụp bụp…”

Những đoản kiếm ấy gần như chẳng có sức mạnh gì đáng nói, không thể làm La Chinh bị thương dù chỉ là một chút xíu.

Nhưng Phương Tiểu Vũ vẫn bình tĩnh nở nụ cười giống như là nắm chắc chiến thắng trong tầm tay.

“Hử?”

Rất nhanh, La Chinh cũng phát hiện ra vấn đề.

Vô số đoản kiếm đó đâm lên người xong liền hóa thành một mảnh nước mưa, nhưng nó không xuôi theo cơ thể chảy xuống đất mà thấm vào trên người hắn.

Sau khi cảm nhận được chỗ kỳ quái, La Chinh rung rung cơ thể tính rũ nước mưa xuống.

Song lại không ngờ nó giống như keo dán dính trên người không cách nào rũ xuống được…

“Nước này thật là kỳ quái” La Chinh cau mày, sau khi cảm thấy có chút không ổn, hắn không tính dây dưa tiếp.

Lúc trước, khi đối mặt Huyền Nguyệt Mục, La Chinh đã bị ăn đau.

Thiên tài của các nhà quyền thế kia hầu như đều có một tuyệt kỹ đặc biệt nào đó.

Chỉ trong giây lát, cơ thể La Chinh đột nhiên lóe lên bay thẳng về phía Phương Tiểu Vũ.

“Giờ mới phát hiện vấn đề ư? Hơi chậm rồi đấy…”

Phương Tiểu Vũ nhún mũi chân, cơ thể trượt nhanh về sau, liên tục lui lại dưới trời đầy mưa, dẫn đến trên đường bắn lên từng đợt bọt nước.

Những bọt nước ấy bắn lên cũng hóa thành vô số đoản kiến bắn về phía La Chinh.

La Chinh không đuổi theo quá xa, nước mưa dính trên người hắn đã càng ngày càng nhiều.

Chúng hình thành một lớp nước dày bám lên người, vứt cũng không vứt được, cản trở mạnh đến tốc độ của hắn thì sao mà đuổi kịp Phương Tiểu Vũ cho được?

“Đốt cho ta” La Chinh nhướng mày, trong cơ thể nổi lên một con chim phượng hoàng lửa.

Ánh lửa hừng hực vừa dâng lên thế mà lập tức tắt ngúm!

“Ly Thủy khắc tất cả thần hỏa trên thế giới này, huống chi là con phượng hoàng lửa con chưa trưởng thành kia của ngươi” Phương Tiểu Vũ lắc đầu: “Chỉ dựa vào sức lực là không có khả năng giãy thoát khỏi nước, ta xem ngươi còn có năng lực gì đối đầu với ta?”

Trong lúc nàng nói chuyện, nước mưa đập lên người La Chinh đã hình thành một bong bóng nước hơn trượng, bọc kín lấy La Chinh.

Ly Thủy này nặng hơn nước mưa bình thường gấp nghìn lần, La Chinh có sức mạnh cũng không cách nào phát huy, thật sự bị nhốt trong đó.


Chương 1872: Chữ Giết của Phật Hoàng Kiếm

Phương Tiểu Vũ đứng cách đó không xa nhìn La Chinh, trên mặt hiện lên vẻ tinh nghịchNhững giọt mưa trong trời đất vẫn đang không ngừng tập trung lại, hóa thành những chiếc kiếm nước mưa ngắn bắn về La Chinh, quả cầu nước bao lấy hắn cũng ngày càng lớn.

Đánh giá La Chinh một lúc, sau đó nàng bỗng ngẩng đầu nói: “Thực ra nghĩ kỹ thì đánh bại ngươi cũng chẳng có ý nghĩa gì”

Cách một tầng nước sâu nên giọng của Phương Tiểu Vũ khi truyền tới tai La Chinh không được rõ ràng lắm.

La Chinh cũng nghi hoặc, không biết người con gái này có ý gì.

Phương Tiểu Vũ chậm rãi bước về phía quả cầu nước lớn, thò tay ra ấn nhẹ.

Bên rìa quả cầu nước xuất hiện một xoáy nước nhỏ.

Xoáy nước này không ngừng chuyển động, hình thành một lối đi có kích thước bằng nắm tay chạy thẳng về phía đầu La Chinh.

Kỹ năng điều khiển nước của nàng đã tới mức xuất sắc.

“Thần Vực chán thật đấy, không dễ dàng gì mới xuất hiện một võ giả đấu vượt cấp mà thắng liên tục hai mươi hai trận.

Nếu thua trong tay ta thì đáng tiếc đấy” Phương Tiểu Vũ cười nói vào trong lối đi.

“Ngươi chắc chắn ngươi có thể đánh bại ta?” La Chinh hỏi lại.

Hắn không thể nói chuyện trong nước, nhưng lối đi này xuyên qua đầu hắn nên đương nhiên hắn có thể nói chuyện.

Cho dù hành động của hắn bị hạn chế, nhưng chỉ dựa vào phần nước này thì không thể giết chết hắn được.

Mà rõ ràng hắn cũng không thể trơ mắt để bản thân chết đuối chứ nhỉ?

Phương Tiểu Vũ mỉm cười: “Ta có năng lực vây hãm ngươi thì đương nhiên có năng lực giết chết ngươi.

Ta muốn hỏi, ngươi muốn thắng ta không?”

“Muốn thắng ngươi thì thế nào?” La Chinh hỏi.

“Vậy nói cho ta biết thân phận thực sự của ngươi.

Ngươi đến từ gia tộc nào?” Phương Tiểu Vũ chắp tay sau lưng mỉm cười. “Nếu ngươi có thể nói thật với ta, chuyện nhận thua, cũng không phải không thể…”

Nghe thấy lời này, La Chinh lại cảm thấy lạ.

Chẳng hiểu những con cháu Thần Vực này suốt ngày nghĩ gì trong đầu.

Phương Tiểu Vũ có vẻ rất bình thường, nhưng sao lại có thể đưa ra yêu cầu như vậy?

“Ngươi không quan tâm tới điểm tích lũy sao?” La Chinh lại hỏi.

“Điểm tích lũy? Đương nhiên ta có quan tâm rồi” Phương Tiểu Vũ cười. “Nếu như đánh bại ngươi, ta có thể giành được một số điểm tích lũy lớn.

Cho dù là ca ca cũng sẽ phải nhìn ta với con mắt khác.

Nhưng như vậy thì có tác dụng gì? Thứ hạng của đảo nổi có cao thêm một bậc thì thực ra cũng chẳng có ý nghĩa gì…”

Ca ca của Phương Tiểu Vũ chính là người giành chiến thắng hai lần liên tiếp trong trận chiến công khai, Phương Hận Thiếu.

Thế đi lên của Phương gia lần này rất mạnh mẽ.

Phương gia vốn xếp ở vị trí thứ sáu, giờ có khả năng đạt được vị trí thứ năm, thậm chí thứ tư.

“Nghĩ kỹ mà xem, một kẻ giấu tên tự nhiên xuất hiện, nếu không bị đánh bại trong trận chiến vượt cấp thì dường như càng có ý nghĩa hơn” Trên mặt Phương Tiểu Vũ lộ vẻ cô đơn: “Thần Vực này… thật tẻ nhạt”

Thứ mà nhiều sinh linh tầng cao nhất tìm kiếm là sự vĩnh hằng.

Từ người thường trong vũ trụ đến đại năng Thần Hải Cảnh, Thiên Tôn… không ai là không theo đuổi tuổi thọ càng cao hơn, đưa bản thân thoát khỏi ràng buộc của thời gian.

Nhưng cho dù là Thiên Tôn có tuổi thọ cao tới hàng triệu năm, hay người thường sáu bảy mươi năm tuổi thọ, không ai có thể chống lại thời gian, sớm muộn gì cũng có một ngày bị năm tháng giết chết.

Năm tháng chính là kẻ địch lớn nhất của chúng sinh.

Nhưng từ Thần Vực, tất cả mọi chuyện lại khác.

Tuổi thọ của thần dân không ngắn, nhưng một khi đã chứng được thần đạo, ý nghĩa của sinh mệnh sẽ được thăng hoa.

Đây là bước nhảy vọt từ “có hạn” tới “vô hạn”, từ đó hoàn thành ước muốn cao nhất của tất cả các sinh linh.

Nhưng sau khi thỏa mãn ước muốn này, nhiều sinh linh lại mất đi mục tiêu.

Thời gian La Chinh từ Trường Không Vực tiến vào đảo nổi không ngắn, nhưng hắn vẫn chưa thể trông thấy mặt tiêu cực của Thần Vực.

Trên thực tế, trong Thần Vực có một bộ phận các vị thần nhanh chóng rơi vào cảnh chán chường.

Họ có thể cấu tạo thế giới của bản thân, có thể trải nghiệm hương vị cuộc sống ở chính thế giới trong cơ thể mình.

Tất cả mọi chuyện đều dễ dàng có được.

Một kỷ nguyên thần, hai kỷ nguyên thần trôi qua đều như vậy.

Một trăm, một nghìn, rồi mười nghìn… thời gian đã mất đi ý nghĩa đối với các vị thần.

Khi đó một vài thần mới hiểu, có lẽ đây chẳng phải chuyện tốt đẹp gì.

Sau khi yên bình trải qua hai ba kỷ nguyên thần, thậm chí nhiều vị thần lựa chọn cách thức tự lĩnh ngộ được để chấm dứt tính mạng của mình.

Đương nhiên, vẫn có rất nhiều vị thần hướng tới đỉnh cao của thần đạo, hy vọng đạt tới đại viên mãn, một ngày nào đó phong thánh, xây dựng đảo nổi, trở thành nhà quyền thế trụ cột.

Về phần Phương Tiểu Vũ, nàng sinh ra trong gia đình quyền thế, được ca ca vô cùng thương yêu.

Trong mắt nàng, suốt bao nhiêu kỷ nguyên thần qua, Thần Vực không hề thay đổi, như vậy chẳng có gì thú vị.

Do vậy, nàng cảm thấy hứng thú với tất cả những việc vượt ngoài dự liệu.

Ví dụ như kẻ giấu tên đã thắng liên tiếp hai mươi hai trận này.

Khi kẻ giấu tên chọn trúng nàng, đương nhiên trong lòng nàng vô cùng vui sướng.

Lúc đầu nàng muốn lấy điểm tích lũy từ La Chinh, mà trên thực tế nàng cũng đã chuẩn bị tốt mọi việc, nhưng bây giờ nàng lại thay đổi ý định.

“Xin lỗi, ta không thể thỏa mãn yêu cầu của ngươi” La Chinh lắc đầu.

Con người ta có những ý nghĩ kỳ quái cũng là điều rất bình thường, nhưng La Chinh không có lý do gì, mà cũng chẳng có thời gian để chơi cũng nàng.

Phương Tiểu Vũ thất vọng: “Ta đảm bảo không nói với người khác…”

“Không thể” Chuyện liên quan đến tính mạng, sao La Chinh có thể tin tưởng vào lời đảm bảo của một người lạ.

Mặc dù La Chinh thấy khả năng Phương Tiểu Vũ sẽ giữ bí mật là rất lớn.

“Vậy ta chỉ có thể giết chết ngươi” Phương Tiểu Vũ nhíu mày, uy hiếp.

Trông thấy vẻ nghiêm túc của nàng, La Chinh chợt cười, từ từ nâng ngay tay lên trước mặt Phương Tiểu Vũ: “Hình như ngươi hiểu lầm rồi.

Ngươi cảm thấy dùng cách này có thể giam cầm ta, thì chắc chắn có thể thắng ta ư?”

“Theo tin tức Huyền Nguyệt Mục cung cấp thì quả thực là như vậy” Phương Tiểu Vũ nghiêm túc nói.

“Đúng là đứa trẻ đơn thuần…” La Chinh thở dài.

Con cháu nhà quyền thế trưởng thành trong hoàn cảnh hơn người, quả thực ít khi bị lừa gạt.

Đợi đến lúc họ thực sự có được sức mạnh thì lại có thể dựa vào sức mạnh lớn mạnh của bản thân để trấn áp đối thủ.

Như vậy, mưu hèn kế bẩn quả thực không có tác dụng với họ.

Vừa dứt lời, một sức mạnh vô hình xuất hiện trong lòng bàn tay La Chinh.

Sức mạnh vô hình đó nhanh chóng gạt hết nước xung quanh ra, dần dần ngưng tụ thành hình một thanh kiếm.

Phương Tiểu Vũ không để ý lắm.

Nàng chỉ cho rằng La Chinh đang sử dụng pháp bảo thông thường, nên khẽ nói một câu: “Vậy ta chỉ có thể ra tay…”

Nói xong, Phương Tiểu Vũ bỗng thò tay ra, quả cầu nước cực lớn đang bao lấy La Chinh đột nhiên méo mó.

Trên bề mặt không ngừng hình thành những quả cầu nước màu đen, hóa thành bốn dòng chảy, chầm chậm chuyển động trong quả cầu, giống như bốn con rắn độc nhanh chóng bò về phía La Chinh.

Thần đạo Ngũ Hành dung hợp với năm quy tắc thường gặp nhất.

Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, mỗi yếu tố cũng có một thần đạo tương ứng.

Ví dụ như “thần đạo Sồ Hỏa”, “thần đạo Ly Thủy” mà Phương Tiểu Vũ tu luyện.

Trong mắt nhiều vị thần ở bên ngoài biển Thời Gian, thần đạo Ly Thủy không được coi là lợi hại.

Bởi sở trường của thần đạo này là hỗ trợ người khác, uy lực của nó được xếp vào dòng thấp.

Nhưng trên thực tế, sau khi tu luyện thần đạo Ly Thủy đến một trình độ nhất định thì có thể tu được vài loại thần thông có uy lực cực lớn.

Ví dụ như “Nước Đục Diệt Hồn” mà Phương Tiểu Vũ thi triển thường có tác dụng bất ngờ khi đối mặt với những gì cực kỳ kiên cố.

Do vậy, cơ thể của La Chinh càng mạnh mẽ, uy lực của Nước Đục Diệt Hồn lại càng lớn.

La Chinh chú ý đến bốn dòng chảy đục đang từ từ tiến về phía mình, trong lòng cảm nhận được nguy hiểm.

Trong tích tắc đó, đầu hắn phát ra từng tia đạo uẩn của thần đạo Đoạn Tình.

Sau khi không ngừng thử nghiệm, La Chinh đã khá thành thạo.

Trong tích tắc khi kích hoạt thước Vô Lượng bằng đạo uẩn của thần đạo Đoạn Tình, hắn lại triệt tiêu sạch sẽ đạo uẩn đó.

“Vù…”

Hai vòng sáng vàng hiện lên trong đôi mắt hắn.

“Thần đạo Ly Thủy… Nếu tu luyện đến cực hạn, quả thực khá lợi hại…”

“Không ngờ Nước Đục Diệt Hồn lại là một loại nước ăn mòn, cho dù là chí bảo hồng mông cũng có thể tan”

Lúc này, đôi mắt La Chinh đã nhìn thấu đạo uẩn trong đó, không ngừng diễn giải nó.

Nhận thức được điểm lợi hại của Nước Đục Diệt Hồn, La Chinh không hề do dự thêm giây phút nào nữa!

Thần Đài Cửu Tinh ở thế giới trong cơ thể nhanh chóng chuyển động, một luồng sức mạnh vô hình nhanh chóng tuôn ra.

Phần cuối chuôi kiếm dường như có một vị Phật Di Lặc, đoạn giữa phình to như bàn quay.

Phật Hoàng Kiếm!

Sát Kiếm trong kiếm trận Lục Thần.

Giết chết Phương Tiểu Vũ không cần dùng tới bốn kiếm, nên bây giờ La Chinh chỉ sử dụng chiêu kiếm này.

“Vèo!”

Bởi vì La Chinh chỉ sử dụng một kiếm, nên hắn không cần sử dụng thần đạo Tử Khí.

Suy nghĩ vừa hiện lên, thanh Phật Hoàng Kiếm đã phá nước mà ra, bắn về phía Phương Tiểu Vũ với tốc độ cực nhanh.

Phật Hoàng Kiếm này hình thành từ sức mạnh ngưng hình, Ly Thủy không thể gây trở ngại nào cho nó.

“Một kiếm này…”

Tới lúc này, Phương Tiểu Vũ mới thấy ngạc nhiên.

“Thần Kính Ly Thủy!”

Phương Tiểu Vũ ý thức được tình hình không ổn, nàng đột nhiên đập tay.

Một gương nước nhanh chóng tụ lại.

Thần Kính Ly Thủy cũng là một chiêu cực kỳ lợi hại, trong thời gian cực ngắn có thể sao chép vật phản chiếu trước gương, sau đó lại bắn trở lại.

“Vèo!”

Từ trong Thần Kính Ly Thủy bẳn ra từng chiêu Phật Hoàng Kiếm giống hệt nhau.

“Rắc…”

Hai chiêu Phật Hoàng Kiếm đâm vào nhau trên không trung, lập tức vỡ tan.

Nhưng suy cho cùng, năng lực của Phương Tiểu Vũ cũng có hạn.

Thần Kính Ly Thủy này không thể sao chép thần thông của đối phương một cách hoàn hảo được.

Sau khi thanh Phật Hoàng Kiếm từ trong gương bắn ra vỡ tan thì biến mất ngay, còn Phật Hoàng Kiếm mà La Chinh điều khiển lại tiếp tục tụ thành hình.

“Keng” một tiếng, nó đã đã đập vỡ cái gương của Phương Tiểu Vũ, Phật Hoàng Kiếm đã kề ngay trên cái cổ trắng như tuyết của nàng.

Mũi kiếm hơi đâm vào một chút, máu tươi chầm chậm chảy ra theo thân kiếm vô hình, ngưng tụ trên bàn quay ở đoạn giữa thanh kiếm, tạo thành chữ “giết”.


Chương 1873: Thăng cấp

Trên thân của Phật Hoàng Kiếm có từng rãnh máu, khắc thành chữ “giết” trên bàn quaySau khi giết chết đối thủ, máu sẽ hòa vào trong chữ “giết” theo rãnh máu, phối hợp với các thần văn xung quanh, ngưng tụ thêm nhiều sát khí hơn nữa.

Với yêu cầu nghiêm khắc của Hàm Cửu Di, La Chinh biến toàn bộ chi tiết của Phật Hoàng Kiếm trở lại như cũ, nên đương nhiên cũng hình thành một chữ “giết” trôi nổi trên không trung.

Phương Tiểu Vũ vô cùng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào thanh kiếm, trong mắt đầy vẻ khác thường.

Trước đây, La Chinh cũng từng vận dụng thần thông Khoa Thế, nhưng chưa từng có ai nhận ra.

Dù sao thì cũng chẳng ai nghĩ được rằng võ giả chứng thần lại có thể vận dụng được năng lực của thánh nhân.

Nhưng La Chinh chỉ vận dụng phương pháp này theo cách đơn giản nhất, không có lĩnh ngộ sâu sắc về nguồn gốc sức mạnh.

“Đây là nguồn gốc của thần đạo Sức Mạnh…” Phương Tiểu Vũ khựng lại, nhìn chằm chằm vào thanh Phật Hoàng Kiếm trước mắt.

Bởi vì sức mạnh là vô hình, nàng chỉ có thể nhìn ra một đường viền mờ ảo, đồng thời có thể thấy máu tươi của bản thân đang chảy thành một chữ “giết”.

“Không thể nào!” Phương Tiểu Vũ khẽ nói: “Nguồn gốc sức mạnh vốn không thể rời khỏi cơ thể, cho dù có rời khỏi cơ thể rồi thì cũng phải bị thần đạo Ly Thủy của ta phá vỡ, càng không thể trở lại thành hình.

Sao ngươi lại làm được…”

Lối đi Phương Tiểu Vũ mở ra đã biến mất, cả người La Chinh chìm trong nước nên không thể nói chuyện được.

Nghe thấy tiếng kinh ngạc của nàng, hắn chỉ nhún vai, ngón trỏ búng nhẹ, Phật Hoàng Kiếm đã xuyên qua đầu Phương Tiểu Vũ.

“Rầm…”

Phương Tiểu Vũ bị “giết”, Ly Thủy đang bao quanh La Chinh cũng tan ra bốn phương tám hướng xung quanh như dòng nước lũ.

Khung cảnh vô cùng ngoạn mục.

Nhưng Ly Thủy còn chưa tản ra hết thì một vạch trên thước Vô Lượng trong đầu La Chinh đã phát ra ánh sáng nhẹ.

Hắn hơi nhấc tay lên, một vài Ly Thủy liền hóa thành từng thanh kiếm nước óng ánh long lanh nổi lên.

Nếu Phương Tiểu Vũ trông thấy cảnh tượng này, sợ rằng nàng sẽ kinh ngạc đến mức không khép nổi miệng.

“Thần đạo Ly Thủy… chỉ có thể thi triển khi có nước.

Cho nên Phương Tiểu Vũ mới lựa chọn hoàn cảnh chiến đấu mưa gió mịt mù này”

“Nếu không có nước, chắc chắn phải nghĩ cách khác.

Nhưng thần thông của thần đạo Ly Thủy hẳn là sẽ bị giảm đi nhiều?”

“Rầm…”

Chỉ thấy ngón tay La Chinh nhẹ vẫy, một thanh kiếm nước óng ánh lung linh trong đó biến thành màu đen, chính là thần thông Nước Đục Diệt Hồn trong thần đạo Ly Thủy.

Ngón tay hắn khẽ động, thanh kiếm nước màu đen liền cuộn về phía hắn, lập tức ăn mòn cánh tay hắn thành một mảng lồi lõm.

“Quả nhiên, Nước Đục Diệt Hồn có thể khắc chế các loại pháp bảo, có tác dụng với cả thân thể ta.

Thảo nào ngươi rất tự tin.

Nhưng thần thông này không có ý nghĩa lớn với ta, ngược lại Thần Kính Ly Thủy mà ngươi thi triển cuối cùng lại có thể sao chép đòn tấn công của ta với uy lực tương đương”

La Chinh thò tay ra đập nhẹ, Ly Thủy hóa thành một tấm gương.

Đương nhiên Thần Kính Ly Thủy mà hắn thi triển không bằng được Phương Tiểu Vũ, nhưng thần thông này có thể sao chép được Phật Hoàng Kiếm đã khiến hắn vô cùng kinh ngạc.

Nếu tu luyện Thần Kính Ly Thủy đến trình độ cao nhất thì chẳng phải có thể sao chép đòn tấn công của bất kỳ đối thủ nào sao?

Đây quả thực là một phương pháp phi phàm.

Trong lúc đang suy nghĩ, không gian xung quanh đã mờ dần đi, La Chinh đã quay lại trong phòng, đương nhiên Thần Kính Ly Thủy cũng biến mất.

Hắn không biết Thần Kính Ly Thủy vốn là bí kíp không truyền của Phương gia, đến nay chỉ truyền cho Phương Tiểu Vũ và Phương Hận Thiếu mà thôi.

La Chinh có thể phá vỡ Thần Kính Ly Thủy một cách dễ dàng như thế cũng đã là một sự trùng hợp nhất định.

Phật Hoàng Kiếm của La Chinh vô cùng đặc biệt.

Bởi vì Phật Hoàng Kiếm được ngưng tụ bởi sức mạnh đơn thuần.

Sau khi rời khỏi cơ thể, chỉ có thể không ngừng bổ sung nguồn sức mạnh cho Phật Hoàng Kiếm bằng thần thông Khoa Thế thì mới duy trì được hình thái của nó.

Nếu La Chinh thi triển thần thông khác, bản thân Phương Tiểu Vũ sẽ có thể khống chế được bằng cách sử dụng thế của bản thân.

Nhưng nàng không sở hữu thần thông Khoa Thế, nên đương nhiên không thể phục chế được Phật Hoàng Kiếm đã bị vỡ.

Trong đấu trường của các vị thần, Phương Tiểu Vũ chỉ xếp thứ một trăm chín mươi sáu, vậy mà đã hiểu rõ La Chinh như vậy, điều này quả thực khiến hắn vô cùng ngạc nhiên.

Sợ rằng trận đấu tiếp theo không dễ ứng phó.

Dù sao bản thân cũng bị mọi người chú ý quá, như Phương Tiểu Vũ đã nói, dường như tất cả mọi người đều đã mua tư liệu của Huyền Nguyệt Mục, như vậy bọn họ đều dựa vào sở trường của mình để thi triển sức mạnh.

Sau khi tấn công Phương Tiểu Vũ, phần thưởng thêm mà La Chinh giành được lại tăng thêm một bậc, tích lũy được bốn trăm sáu mươi nghìn điểm tích lũy.

“Kẻ giấu tên lại thắng rồi!”

“Hắn đã đánh bại Phương Tiểu Vũ…”

“Thứ hạng lại tăng thêm hai mươi bậc.

Ta xếp thứ một trăm tám mươi hai, không có cơ hội thách đấu hắn rồi.

Ôi…”

Thực lực của người thách đấu La Chinh không được thấp hơn hắn một trăm bậc.

Thứ hạng căn phòng của La Chinh đã tiến lên trước hai mươi bậc, đương nhiên có hai mươi người ở thứ hạng bên dưới đã mất đi tư cách thách đấu hắn.

Mục Ngưng đứng ở nơi cao nhìn vào căn phòng của kẻ giấu tên, trong đôi mắt tròn hơi lộ ra sát ý.

Lần này tỷ tỷ thua dưới tay Vũ Thái Bạch, Mục gia lại chịu thêm áp lực nhất định.

Có lẽ là bị ảnh hưởng bởi trận thảm bại của Mục Huyết Dung nên một vị thần đại viên mãn của nhà quyền thế cũng bại trận theo, từ đó mấy vị thần đại viên mãn khác cũng bại trận.

Đối với Mục gia mà nói, đây chắc chắn không phải là một tin tốt.

Bây giờ Mục gia đang xếp thứ bảy trên đảo nổi.

Theo xu thế bây giờ thì sợ rằng sẽ bị giảm xuống tiếp vài hạng nữa.

Nếu như rơi ra khỏi vị trí tốp mười thì phiền phức rồi.

“Kẻ giấu tên đáng chết, nhất định phải nhớ lời ta nói” Nàng vẫn sợ kẻ giấu tên này không dám khiêu chiến mình.

Vì Mục gia, nàng nhất định phải đoạt lấy điểm tích lũy của thằng nhóc này.

Chỉ là, kẻ giấu tên này không ra khỏi cửa thì nàng cũng không có biện pháp nào khác.

Hàm Lưu Tô thản nhiên nhìn thứ hạng của kẻ giấu tên đang thay đổi kia.

Dựa vào trực giác nhạy bén của mình, nàng cảm thấy kẻ giấu tên này rất có khả năng là La Chinh, nhưng không được ra tay trong sảnh chúng thần nên nàng không thể thăm dò đối phương được.

Người ta đã nói, sau khi đánh bại Mục Ngưng sẽ thách đấu mình, nàng tin lời của kẻ giấu tên này, hắn nói được nhất định sẽ làm được.

Trong đảo nổi của Phương gia…

Sau khi Phương Tiểu Vũ thua La Chinh liền nhanh chóng rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần.

Tính nàng rộng lượng nên không tức giận, trong mắt chỉ đầy vẻ nghi hoặc.

“Hôm nay ra ngoài nhanh vậy?” Một giọng nói ôn hòa vang lên.

Đứng phía sau chính là ca ca của nàng, vị thần đại viên mãn mạnh nhất của Phương gia, Phương Hận Thiếu.

“Ca ca, muội gặp phải một chuyện kỳ lạ” Phương Tiểu Vũ nói.

Phương Hận Thiếu tò mò: “Chuyện gì lại có thể khiến cho muội cảm thấy kỳ lạ vậy?”

Trong lòng Phương Hận Thiếu, Phương Tiểu Vũ thông minh, đáng yêu, nhưng tính tình lại chẳng màng tới danh lợi.

Chuyện có thể thu hút sự tò mò của nàng không nhiều.

Ngay cả lần trước Nhật Manh tộc tổ chức sự kiện ngày Lăng nàng cũng không muốn đi.

“Có người có thể giải phóng sức mạnh ngưng hình ra bên ngoài sao?” Phương Tiểu Vũ hỏi.

Phương Hận Thiếu mỉm cười, thò tay ra vỗ nhẹ.

Một chưởng ấn vô hình đánh ra, chưởng ấn đó rất kỳ lạ, cuối cùng đánh lên bức tường rồi mới tiêu tan: “Đây không phải là việc quá khó, đa số những người tu thần đạo Sức Mạnh đều có thể làm được”

Phương Hận Thiếu không tu luyện thần đạo Sức Mạnh, nhưng hắn đã ngưng tụ ra Thần Đài Cửu Tinh, chỉ là hắn không thể đặt vào thế giới trong cơ thể mà thôi.

Thế nhưng vẫn không khó để hắn đánh ra được một đòn như vừa nãy.

Ai ngờ Phương Tiểu Vũ lại lắc đầu: “Không phải như vậy.

Ca ca, đối phương tạo ra một thanh kiếm bằng sức mạnh…”

Nàng mới nói được một nửa, Phương Hận Thiếu lại đánh ra một chưởng.

Một thanh kiếm vô hình do nguồn sức mạnh hóa thành bắn ra, lại đánh lên bức tường.

Phương Hận Thiếu nhún vai: “Muội muội, chuyện này cũng không khó”

“Huynh có thể nghe ta nói hết không!” Phương Tiểu Vũ trừng mắt nhìn Phương Hận Thiếu, sau đó lập tức nói: “Sau khi thanh kiếm đó rời khỏi cơ thể, người ta còn có thể tự do điều khiển nó.

Hơn nữa, sau khi bị Thần Kính Ly Thủy của ta đánh vỡ, nó vẫn có thể được tái tạo lại”

Nghe đến đây, trên mặt Phương Hận Thiếu lộ ra vẻ kỳ lạ, lập tức lắc đầu: “Chuyện này không thể, sau khi sức mạnh rời khỏi cơ thể thì không thể tùy tiện điều khiển được nữa, nó sẽ nhanh chóng suy giảm.

Có phải muội nhìn nhầm rồi không? Hay là một loại thần thông nào đó tương tự như thế? Nhưng tuyệt đối không thể là sức mạnh ngưng hình được.

Thứ mà muội nói chỉ có thánh nhân vận dụng thần thông Khoa Thế mới có thể làm được.

Hiện giờ ta cũng không làm được.

“Quả thực là như vậy sao?” Phương Tiểu Vũ mỉm cười. “Muội còn cho rằng mình nhớ nhầm, không ngờ thằng nhóc đó thực sự làm được…”

“Ai?” Thấy mặt muội muội không phải vẻ đùa cợt gì, Phương Hận Thiếu cũng hoài nghi hỏi.

Trên thực tế, hắn vẫn nghi ngờ lời nói của Phương Tiểu Vũ.

Đối thủ của Phương Tiểu Vũ chỉ là thần cấp thấp mà thôi, nếu thực sự có thể làm được điều đó thì rõ ràng gặp quỷ rồi.

“Đó là một kẻ giấu tên.

Hôm nay hắn thách đấu muội.

Hắn đã dùng phương pháp đó nên muội mới thua hắn” Phương Tiểu Vũ nói.


Chương 1874: Chuyển lời

Phương Hận Thiếu từng nghe được tin tức liên quan đến người giấu tên nàyTrước hết không nói đến chuyện giấu tên, người có thể giành được hai mươi ba trận thắng liên tiếp khi tham gia đấu vượt cấp thật sự là một kỳ tích.

Trong đấu trường của các vị thần không mấy ai làm được chuyện này.

Thậm chí năm đó Phương Hận Thiếu cũng không thể làm được.

“Cho dù có là người giấu tên thì cũng không thể làm được như muội nói” Phương Hận Thiếu đưa một tay ra, ngưng kết một luồng sức mạnh vô hình.

Sau đó hắn nhẹ nhàng phóng ra, nguồn sức mạnh kia bắt đầu suy giảm một cách nhanh chóng.

Cách dùng sức mạnh thế này vốn chỉ là một kiểu hình dung.

Nhưng sau khi mở ra Đạo Đài Bát Trọng thì hóa thành năng lượng thuần túy, có thể lưu trữ.

Nếu không thể liên tục cung cấp sức mạnh cho nó thì chắc chắn sẽ suy kiệt.

Chỉ thần thông Khoa Thế mới có thể lấy sức mạnh ra, đồng thời còn giữ nó không bị suy giảm trong một khoảng cách nhất định.

“Võ giả chứng thần và thần thông Khoa Thế? Thật khó tin…” Phương Hận Thiếu lắc đầu.

“Tiểu Vũ đã bao giờ gạt ca ca chưa?” Phương Tiểu Vũ hơi tức giận.

“Muội chưa từng lừa ta, muội chỉ đang nói linh tinh thôi” Phương Hận Thiếu cười nói.

Phương Hận Thiếu vừa dứt lời liền ăn trọn cú đấm của Phương Tiểu Vũ.

Sau khi hả giận, Phương Tiểu Vũ mới nói: “Hơn nữa hình dạng thanh kiếm kia hơi kỳ lạ.

Chuôi kiếm trông như Phật Di Lặc, thân kiếm thì như bàn quay.

Sau khi thấy máu còn tụ máu lại thành chữ ‘giết’…”

“Chữ giết?”

Phương Hận Thiếu khẽ nhướng mày, sau đó thốt lên: “Đó là Phật Hoàng Kiếm, tuyệt học của á thánh Hàm gia”

Trong Thần Vực, kiếm trận Lục Thần của Hàm Cửu Di khá có tiếng.

Hình dạng của Phật Hoàng Kiếm lại rất đặc biệt, thế nên qua miêu tả của Phương Tiểu Vũ, Phương Hận Thiếu lập tức có câu trả lời.

Hai huynh muội liếc mắt nhìn nhau, sau đó cùng đưa ra một đáp án: “Hàm gia”

“Người giấu tên đến từ điện Tử Hồn…” Phương Hận Thiếu thản nhiên nói.

“Thú vị rồi đây.

Cuối cùng cũng lộ” So với sự hờ hững của Phương Hận Thiếu, Phương Tiểu Vũ có vẻ hưng phấn hơn.

Sau khi đánh bại Phương Tiểu Vũ, La Chinh không nghỉ ngơi mà lập tức lựa chọn đối thủ tiếp theo.

Các thế lực đứng đầu Thần Vực đều tụ hội ở đảo nổi, tin tức ở đây được truyền đi rất nhanh.

Chẳng mấy chốc, những thủ đoạn hắn đã sử dụng sẽ bị truyền ra ngoài.

Đối thủ tiếp theo của hắn là Triệu Tầm xếp thứ một trăm bảy mươi sáu.

Giống như Phương Tiểu Vũ, hắn ta cũng rất hưng phấn khi được La Chinh chọn.

Nhưng hắn cũng chẳng hưng phấn được bao lâu.

Triệu Tầm tu luyện thần đạo Ngũ Hành, mà La Chinh đã thu nạp thần đạo Ngũ Hành từ lâu.

Hắn muốn ép Triệu Tầm sử dụng thần thông ngoại đạo.

Nhưng dường như Triệu Tầm tu luyện theo tuần tự từng bước rõ ràng, không được truyền thụ thần thông ngoại đạo của gia tộc.

Đã như vậy, La Chinh cũng không do dự gì nữa.

Ngay lúc Triệu Tầm cho rằng mình đang chiếm thế thượng phong, La Chinh rút ngay Phật Hoàng Kiếm ra đuổi giết hắn ta.

Hai mươi bốn trận thắng liên tiếp! Sáu trăm mười nghìn điểm!

Thắng một vị thần cấp thấp là giành được gần một trăm năm mươi điểm, gần tương đương với số điểm tích lũy mà một vị đại viên mãn đánh bại một vị đại viên mãn khác, thực sự quá đáng sợ.

Sau khi trở lại phòng, ánh mắt La Chinh bình tĩnh, giơ tay ra chọn một cái tên nữa.

“Tiếp tục!”

Trong lúc La Chinh không ngừng khiêu chiến đối thủ, các vị thần cấp thấp trong sảnh chúng thần cũng dần hiểu rõ quy luật chọn đối thủ của La Chinh.

Lúc hắn ở vị trí chín mươi sáu, khiêu chiến Phương Tiểu Vũ xếp hạng một trăm chín mươi sáu.

Lúc hắn ở vị trí bảy mươi sáu, khiêu chiến Triệu Tầm xếp hạng một trăm bảy mươi sáu.

Ở vị trí năm mươi bảy thì khiêu chiến người xếp hạng thứ một trăm năm mươi bảy.

Nói cách khác, hắn sẽ chọn đối thủ ở vị trí có số cuối trùng với vị trí của mình.

Điều này khiến cho những vị thần cấp thấp có xếp hạng cao hơn La Chinh cảm thấy rất buồn phiền.

Theo quy luật như vậy, xác suất La Chinh chọn bọn họ là rất thấp…

Sau đó La Chinh lại thắng liên tiếp ba trận, giành được hai mươi bảy trận thắng liên tiếp.

Trong lịch sử ở sảnh chúng thần, kỷ lục trong đấu vượt cấp được ghi chép là hai mươi bảy trận thắng liên tiếp.

Mà kỷ lục này đã có từ cách đây hơn bốn mươi kỷ nguyên thần rồi.

Hiện tại, điều La Chinh muốn chính là phá tan kỷ lục này.

Cùng lúc đó, trong sảnh chúng thần, mọi người cũng bắt đầu lý giải năng lực mới mà kẻ giấu tên này vận dụng.

“Ta chắc chắn, trăm phần trăm đó là Phật Hoàng Kiếm!”

“Tuyệt học của á thánh Hàm gia, Sát Kiếm trong kiếm trận Lục Thần…”

“Nếu là người ngoài thi triển kiếm trận Lục Thần thì uy lực rất bình thường, ‘kiếm thật’ không được coi là thần thông đứng đầu, mà phải dùng sức mạnh bản thân ngưng hình ra ‘kiếm ảo’ mới lợi là hại.

Đó cũng là chỗ dựa lớn nhất của Hàm Cửu Di, nhưng để làm được điều đó thì phải phối hợp với thần thông Khoa Thế.

Một võ giả chứng thần như hắn thì có gì đáng nói?”

“Chính là người ta sử dụng thần thông Khoa Thế, lại dùng sức mạnh ngưng hình ra kiếm ảo…”

“Cái quái gì vậy? Thần thông của thánh nhân mà võ giả chứng thần có thể dùng sao?”

Sau khi La Chinh sử dụng Phật Hoàng Kiếm, có thể nói giống như một viên đá làm dấy lên sóng gió ngập trời.

Tầm mắt của các vị thần cấp thấp từng giao đấu với La Chinh đều không kém.

Những vị thần có thể lọt vào tốp hai trăm đều là những đối tượng được nhà quyền thế chú trọng bồi dưỡng.

Một số người giống như Phương Tiểu Vũ, là người thừa kế trực tiếp của dòng chính, địa vị tôn quý.

Bọn họ đã xác định được La Chinh đến từ Hàm gia.

Võ giả tu luyện thần đạo Tử Khí không chỉ có điện Tử Hồn của Hàm gia, nhưng kiếm trận Lục Thần thì chỉ có Hàm Cửu Di biết, điều này không khó đoán.

Nhưng vấn đề chính là ở thần thông Khoa Thế… Trong mắt tất cả các vị thần, loại thần thông kỳ diệu này chỉ thánh nhân mới có, không thể xuất hiện trên người võ giả chứng thần.

Điều này vốn dĩ vượt qua lẽ thường.

Vì vậy thường xuyên xảy ra những cuộc tranh luận.

Người nói thì thề sống thề chết, nhưng người nghe lại vốn dĩ không tin!

Trong lúc cuộc tranh luận vẫn đang diễn ra quyết liệt, La Chinh lại tiếp tục tiến lên trên bảng xếp hạng…

Hai mươi tám trận thắng liên tiếp…

Hai mươi chín trận thắng liên tiếp…

Ba mươi trận thắng liên tiếp…

Điểm tích lũy tổng cộng là một triệu bốn trăm nghìn điểm, vượt qua thần cấp cao đứng đầu, thậm chí vượt qua một số vị thần đại viên mãn.

Lần này, tình thế trở nên vô cùng vi diệu.

Các nhà quyền thế đều rất ghét người giấu tên.

La Chinh giành được lượng điểm tích lũy lớn như vậy, cho dù là người nhà nào thì đều ảnh hưởng tới thứ hạng của vài nhà.

Đối mặt với kẻ phá rối như vậy thế mà bọn họ lại không thể làm gì.

La Chinh đã đứng ở vị trí thứ mười bảy với ba mươi trận thắng liên tiếp.

Lần này, hắn chọn đối thủ ngẫu nhiên.

Thật bất ngờ, hắn lại chọn phải Tần Thiên Trạch.

Khi Tần Thiên Trạch tiến vào đấu trường các vị thần, y cũng hơi choáng váng.

Ban đầu, Tần Thiên Trạch đứng ở vị trí hai mươi mốt.

Hai ngày trước, sau khi thắng một trận, thứ hạng của y được nâng lên vị trí mười chín.

Y cũng rất muốn khiêu chiến người giấu tên, nhưng dựa theo cách lựa chọn của người giấu tên thì dù người giấu tên này có xếp ở vị trí thứ nhất cũng sẽ chọn người thứ một trăm làm đối thủ của bản thân, e rằng y không có hy vọng.

Nhưng không thể ngờ Tần Thiên Trạch lại gặp người giấu tên khi lựa chọn ngẫu nhiên…

Năm đó, Tần Thiên Trạch là bại tướng dưới tay La Chinh.

Trong Thiên Khung tộc, Tần Thiên Trạch đã bại hoàn toàn.

Nhưng trong Thần Vực, khi đệ tử nhà quyền thế bước vào thần cấp thấp thì chính là một đường ranh giới.

Những người là con cháu đích tôn nhà quyền thế như Tần Thiên Trạch thường có thể tu luyện thần thông ngoại đạo cao cấp nhất.

Thực lực khi vào trận đương nhiên sẽ lợi hại hơn các vị thần bình thường nhiều.

Hơn nữa, với tài năng của bản thân, y cũng thoải mái lọt vào tốp hai mươi vị trí đứng đầu.

La Chinh cũng không có hứng thú dây dưa với Tần Thiên Trạch.

Mấy trận giao đấu trước La Chinh đều là người chủ động ra tay trước.

Nếu đối phương thi triển ra thần đạo mà bản thân hắn chưa học được, hoặc thần thông ngoại đạo gì đó, hắn sẽ kích hoạt thước Vô Lượng thể hấp thụ.

Nếu không thấy đối thủ dùng chiêu thức nào mới thì trực tiếp giết chết.

Hắn đã kế thừa kiếm trận Lục Thần ở chỗ của Hàm Cửu Di, nhưng ngay cả thần đạo Tử Khí hắn cũng chưa từng sử dụng.

Bởi vì khi điều khiển Phật Hoàng Kiếm vốn không thể sử dụng thuật phân tâm khống chế trong thần đạo Tử Khí.

Tần Thiên Trạch đang định nói gì đó thì La Chinh đã đâm Phật Hoàng Kiếm tới giết.

Đúng là thực lực của Tần Thiên Trạch đã có bước tiến dài, ít nhất không bại hoàn toàn như lúc trước, dù sao tu vi của y cũng cao hơn La Chinh một cảnh giới.

Sau khi kích hoạt thần cách, sử dụng tới thần thông thật sự thì vẫn tương đối lợi hại.

Y dùng thần đạo Thanh Mộc thi triển ra những cành liễu vô cùng đặc biệt, không ngờ có thể hạn chế Phật Hoàng Kiếm vốn vô hình ở trong đó.

Sau khi Phật Hoàng Kiếm bị chặn, ngược lại La Chinh không hề do dự, nhanh chóng thi triển ra thanh kiếm thứ hai, Trường Nha Kiếm.

Nếu nói Phật Hoàng Kiếm lấy “giết” làm chủ thì Trường Nha Kiếm lấy “cắn” làm chủ, thường có thể khiến đối thủ trực tiếp bị thương.

Trường Nha Kiếm bay vèo vèo, bóng dáng Tần Thiên Trạch nhanh chóng tan đi…

Nhưng ngay lúc này, Tần Thiên Trạch đã lớn tiếng hô to: “Đợi đã, ta còn có lời muốn nói…”

Hai thanh kiếm dài lập tức dừng lại trước mặt Tần Thiên Trạch.

La Chinh hơi ngạc nhiên, trong đấu trường của các vị thần sẽ không chết thật, chắc hẳn không phải là xin tha đâu nhỉ?

Ai ngờ Tần Thiên Trạch lại tỏ vẻ buồn phiền: “Lúc mới bắt đầu ta đã muốn nói, nhưng ngươi vốn không cho ta cơ hội! Có người muốn ta truyền lời, bảo ngươi ra khỏi phòng, gặp mặt nàng tại sảnh chúng thần”

Hóa ra La Chinh cứ mãi không ra khỏi phòng, nên cho dù người trong sảnh chúng thần muốn nói chuyện với hắn cũng không có cơ hội, chỉ có thể dùng cách này để truyền lời tới hắn.

Nhưng vừa mới gặp mặt, Tần Thiên Trạch đã bị La Chinh đuổi giết, không có cơ hội mở miệng.

Tần Thiên Trạch thấy bản thân thua La Chinh cũng không phải chuyện gì ghê gớm, nhưng nếu không truyền lời được thì chỉ sợ rằng hắn sẽ rất thảm!

“Người kia bảo ngươi truyền lời, lẽ nào có thể đoán chắc ta sẽ khiêu chiến ngươi?” La Chinh hỏi.

“Đương nhiên không thể.

Nhưng nàng đã thông báo tới các vị thần nằm ở tốp một trăm ba mươi trở lên.

Tóm lại, đây chính là những đối tượng ngươi sẽ khiêu chiến” Tần Thiên Trạch bất đắc dĩ nói.

“Là ai?” La Chinh hỏi.

Những vị thần có thứ hạng cao thì lai lịch đều không tầm thường, phần lớn đều là dòng chính nhà quyền thế, ai lại có được khả năng kêu gọi lớn như vậy?

Tuy Mục Ngưng xếp ở vị trí đầu tiên, nhưng chắc chắn nàng cũng không làm được chuyện này.


Chương 1875: Đông Phương gia

“Nàng tên là Đông Phương Vân Châu, xếp thứ hai trong sảnh chúng thần” Tần Thiên Trạch đápĐông Phương Vân Châu?

Đúng là La Chinh từng nghe thấy cái tên này, nhưng hắn lại không để ý lắm.

Ở giai đoạn hiện nay, thứ hạng trong sảnh chúng thần lần lượt là: Mục Ngưng xếp thứ nhất, Đông Phương Vân Châu thứ hai, Hàm Lưu Tô xếp thứ ba.

Cả ba người nắm giữ ba vị trí đầu đều là phụ nữ, chuyện này chưa từng xuất hiện trước đây.

Đông Phương gia cũng là đối tượng Vũ Thái Bạch đang nhắm vào, hơn nữa đây còn là gia tộc có đảo nổi xếp hạng đầu.

Nhưng cho tới nay trong số các vị thần cấp thấp, thật sự La Chinh chưa từng tiếp xúc với vị thần nào của Đông Phương gia.

Theo lý mà nói, Đông Phương gia có thể đứng thứ nhất trong bảng xếp hạng thì chắc chắn bọn họ nắm giữ rất nhiều điểm tích lũy.

Nhưng trong suốt quãng thời gian đánh thẳng từ tầng thấp nhất của sảnh chúng thần lên tới đây, quả thực La Chinh vẫn chưa gặp phải người nào thuộc gia tộc này.

“Nàng tìm ta làm gì?” La Chinh hỏi.

Hắn vốn không quen cô gái này.

Tần Thiên Trạch cũng chỉ biết lắc đầu, nói: “Ta chỉ chuyển lời vậy thôi, có chuyện gì ngươi tìm nàng rồi biết.

Ta nhận thua…”

Sau khi kết thúc trận đấu, cuối cùng La Chinh cũng đẩy cánh cửa nhỏ phòng mình ra.

Từ nơi này hắn có thể nhìn xuống sảnh chúng thần to lớn này.

Những gian phòng hình xoắn ốc nối đuôi nhau xoắn xuống dưới.

Hiện giờ, hắn đã gần lên đến đỉnh rồi.

Mỗi lần La Chinh mở cửa phòng đều có một đám người vây ở bên ngoài, nhưng khung cảnh lần này thật sự khiến hắn bất ngờ.

Một số vị thần chỉ lặng lẽ quan sát hắn thật kỹ, không hề có ý định tiến tới.

Ngay cả Hàm Lưu Tô và Mục Ngưng, bọn họ cũng chỉ nhìn từ xa.

Chỉ có một cô gái mang vẻ mặt lạnh nhạt đứng bên cạnh phòng hắn.

Cô nàng này che mặt bằng một chiếc khăn lụa mỏng màu lam nhạt, thế nên hắn chỉ có thể thấy một nửa khuôn mặt của nàng.

Đôi mắt ánh lên tia sáng sắc bén tự nhiên.

Chỉ một ánh mắt thôi nhưng đã ấp ủ vô số lời nói.

Đó là một đôi mắt biết nói.

“Cuối cùng ngươi cũng ra rồi” Nàng nói.

“Ngươi là Đông Phương Vân Châu?” La Chinh hỏi.

Nàng khẽ mỉm cười, gật đầu với La Chinh.

Trong khoảng thời gian này, Đông Phương Vân Châu rất ít khi đến sảnh chúng thần.

Lần này vừa mới tiến vào đã nghe nói có người giấu tên.

Nhưng người giấu tên này lại không hề bước ra khỏi cửa phòng, khiến nàng không hề có cơ hội tiếp xúc.

Địa vị của nàng ở đảo nổi vượt xa tưởng tượng của La Chinh.

Như Tần Thiên Trạch từng nói, chỉ cần một câu nói của nàng, không ai trong đám con cháu nhà quyền thế dám không nghe theo.

Vì vậy, chuyện đầu tiên Tần Thiên Trạch muốn làm không phải là giao đấu với La Chinh một cách đàng hoàng, mà là chuyển lời của Đông Phương Vân Châu tới La Chinh.

Nếu không, chưa chắc Tần Thiên Trạch đã thua nhanh như thế…

“Ngươi cũng muốn khiêu chiến ta sao?” La Chinh thản nhiên hỏi.

Mặc dù đối phương đến từ đảo nổi xếp hạng nhất, nhưng La Chinh lại chẳng có cảm tình gì với Đông Phương gia.

Bởi vì Đông Phương gia nằm trong danh sách của Vũ Thái Bạch, nên theo phán đoán của La Chinh, tám chín phần các nhà quyền thế này đều thuộc một phe, mà Đông Phương gia lại là gia tộc mạnh mẽ nhất trong đó.

Như vậy gia tộc này là kẻ địch, không phải bạn.

Đông Phương Vân Châu lắc đầu: “Ta không hề có hứng thú với ngươi”

“Vậy rốt cuộc là có chuyện gì?” La Chinh lại hỏi.

“Nghe nói ngươi gần như đã tu luyện được Phật Hoàng Kiếm trong kiếm trận Lục Thần, vậy chắc hẳn ngươi được truyền thừa từ Hàm Cửu Di của điện Tử Hồn? Mặc dù không biết làm sao ngươi có thể vận dụng được giai đoạn ba của sức mạnh ngưng hình, nhưng như vậy đúng là đã đủ tư cách” Đông Phương Vân Châu nói.

“Tư cách gì?”

“Tư cách gia nhập Đông Phương gia” Đông Phương Vân Châu nhìn chằm chằm La Chinh mà nói.

Giọng nói của nàng kiên định một cách kỳ lạ, giống như việc khiến La Chinh gia nhập Đông Phương gia là chuyện dễ như trở bàn tay.

Cách đó không xa, Hàm Lưu Tô và Mục Ngưng hơi nhíu mày.

Một số đệ tử nhà quyền thế khác cũng lộ vẻ không vui.

Đông Phương gia trước nay vẫn bá đạo như vậy…

Sau khi La Chinh sử dụng Phật Hoàng Kiếm, cộng thêm yêu cầu quái dị mà Vũ Thái Bạch đưa ra khi La Chinh vào đấu thì có lẽ Hàm Lưu Tô đã chắc chắn chín phần mười về thân phận của La Chinh.

Hiện tại, La Chinh ở trong cung của Hàm Cửu Di, mà gần đây hắn mới thi triển ra Phật Hoàng Kiếm, lại thêm một số đặc trưng khác của hắn nữa thì làm sao Hàm Lưu Tô lại không thể chắc chắn được?

Nhưng La Chinh không thừa nhận, Hàm Lưu Tô cũng không tiện nói gì.

Hơn nữa, biết đâu lại chỉ là trùng hợp?

“Không gia nhập” Lôi hắn ra khỏi phòng là vì chuyện này, La Chinh cũng cảm thấy không còn gì để nói.

Cho dù hắn thẳng thắn từ chối Đông Phương Vân Châu như vậy, nhưng nàng lại không hề khó chịu, vẫn tiếp tục nói: “Đối với nhiều người thì đây là cơ hội lớn, cầu cũng không được.

Ngươi không cần thiết phải từ chối sớm như vậy”

“Ta đã gia nhập đảo nổi khác, sẽ không đổi vị trí” La Chinh vẫn lắc đầu.

“Về phía Hàm gia, đương nhiên Đông Phương gia chúng ta sẽ thu xếp, những chuyện khác ngươi không cần bận tâm” Đông Phương Vân Châu cười nói.

Trên mặt Hàm Lưu Tô tỏ rõ vẻ căm giận.

Biết rõ là người của Hàm gia bọn họ, vậy mà Đông Phương Vân Châu vẫn gióng trống khua chiêng tới đây.

Thật quá đáng.

Con cháu trên các đảo nổi đều khá sợ Đông Phương gia, bởi vì từ nhỏ trong khi dạy dỗ con em mình, các nhà quyền thế đều đã cảnh cáo, trêu chọc người Kiếm tộc cũng được, chọc vào người của gia tộc Huyền Nguyệt cũng có thể, nhưng tuyệt đối không được đắc tội với Đông Phương gia!

Dần dần, khi các đệ tử nhà quyền thế này đụng tới người của Đông Phương gia, hầu như bọn họ đều chọn đi đường vòng.

Nếu không cần thiết, tuyệt đối sẽ không va chạm trực tiếp.

Nhưng hiện tại Hàm Lưu Tô đã không nhịn được nữa rồi.

Đông Phương Vân Châu chẳng coi Hàm gia nhà nàng ra gì.

Thế nên nàng đi xuống vài bước, Mục Ngưng ở phía sau cười nói: “Định xen vào à?”

“Vậy thì sao?” Hàm Lưu Tô lạnh giọng nói.

“Ngươi biết đấy, người của Đông Phương gia vẫn luôn như vậy.

Trong mắt bọn họ, chẳng có đạo lý gì đâu” Mục Ngưng lạnh lùng cười nói.

Mục gia và Đông Phương gia có quan hệ rất tốt, nhưng nếu nói là liên minh thì chẳng bằng nói là quan hệ cấp trên cấp dưới.

Trong các Thánh Đường, giữa thánh nhân của các nhà quyền thế cũng có tranh chấp.

Mấy năm gần đây, có thể nói Đông Phương gia đang chiếm thế thượng phong tuyệt đối.

Chỉ có gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc là dám lên tiếng với những hành động của Đông Phương gia, còn các nhà quyền thế khác, bọn họ sẽ cố gắng để tránh xung đột.

Hàm Lưu Tô hừ lạnh một tiếng.

Những chuyện khác nàng có thể nhịn, nhưng chỉ có chuyện này là không nhịn được.

Chẳng qua nàng còn chưa kịp mở miệng ngăn cản thì La Chinh đã thẳng thắn trả lời: “Ta nói rồi, chuyện này không liên quan gì tới Hàm gia!”

Ai ngờ vẻ mặt Đông Phương Vân Châu vẫn hờ hững như trước: “Có đồng ý gia nhập Đông Phương gia hay không, cũng không liên quan đến ngươi”

Tuy Đông Phương Vân Châu vẫn lịch sự, thái độ cũng không vênh váo, nhưng trong lời nói lại chẳng coi ý định của La Chinh ra gì.

Nếu Đông Phương gia thực sự ép Hàm gia giao người, chuyện này bọn họ thực sự có thể làm được.

Cho dù Thánh Hoàng Hàm gia có không muốn đến đâu đi nữa, nhưng chỉ cần Đông Phương gia quyết tâm, Hàm gia vốn không thể từ chối.

Thánh nhân cũng chia theo các tầng lớp.

Trong số các thánh nhân, Thánh Hoàng Hàm gia có thể coi là người lợi hại, nhưng lợi hại đến đâu cũng không bằng La Tiêu năm đó… Mà La Tiêu chính là ví dụ sống cho kết quả của những người dám chống đối Đông Phương gia.

Vì thế, nhà quyền thế nào cũng phải suy tính thật kỹ.

La Chinh nhìn chằm chằm vào đôi mắt đẹp của Đông Phương Vân Châu.

Trong vẻ mặt hờ hững của nàng ta, La Chinh thấy rất rõ vẻ xem thường.

Chưa kể La Chinh đã gia nhập vào điện Tử Hồn, cho dù hắn chưa bước chân vào đảo nổi thì cũng kiên quyết không đồng ý với lời mời như vậy.

Sau khi giữ yên lặng khoảng ba nhịp thở, La Chinh cười nói: “Không biết là do ta nói không đủ rõ ràng hay là đầu óc ngươi có vấn đề nên nghe không hiểu, đã như vậy ta chỉ có thể nói với ngươi một chữ”

“Cái gì?” Đông Phương Vân Châu hỏi.

“Cút!” Vừa dứt lời, La Chinh cũng không thèm quay đầu lại nữa, trực tiếp đi thẳng vào phòng của mình, đóng cửa đánh “rầm” một tiếng.

Tầng cao nhất trong sảnh chúng thần hoàn toàn yên tĩnh…

Không biết đã bao nhiêu năm trôi qua kể từ khi Đông Phương gia quật khởi, chiếm lấy thứ hạng đầu tiên trong các đảo nổi, dần dần Đông Phương gia đã trở thành bá chủ trong số các nhà quyền thế.

Mỗi người con trong Đông Phương gia đều cao quý hơn các vị thần bình thường.

Nhiều năm đã trôi như vậy, mọi người đều cẩn thận từng li từng tí, chưa ai dám thẳng mặt nhục mạ Đông Phương gia bao giờ.

Vậy mà người giấu tên lại không hề do dự, quát thẳng mặt Đông Phương Vân Châu.

Đắc tội Đông Phương gia, chẳng khác nào hủy đi tư cách lăn lộn trên đảo nổi.

Đương nhiên bọn họ không biết, sau khi La Chinh nhận được ám chỉ của Vũ Thái Bạch, hắn đã có ý định rời đảo nổi từ lâu.

Trong mắt Mục Ngưng lộ vẻ bất ngờ.

Nàng không ngờ người giấu tên lại to gan như vậy.

Còn khi Hàm Lưu Tô thấy cảnh này thì lại cùng sảng khoái.

Hành động của người giấu tên hoàn toàn phù hợp với tính cách của La Chinh.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 17 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box