1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 374 : Thuật luyện thể (c1866-c1870)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 374 : Thuật luyện thể (c1866-c1870)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1866: Thuật luyện thể

Mục Huyết Dung như một chú nai con nhanh nhẹn, một tay cầm đao ngắn, một tay cầm dao găm, chém ra như con thoi vậyNhưng Vũ Thái Bạch lại như dự đoán tất cả nên đã tránh được đòn tấn công của Mục Huyết Dung bằng động tác hết sức đơn giản.

Hai người đấu với nhau nhiều lần đến vậy, lần nào cũng đấu đến lằn ranh sống chết, cả hai đều vô cùng quen thuộc với đối phương.

Nhưng khi so sánh, Vũ Thái Bạch có vẻ thong dong hơn nhiều.

Hắn để Mục Huyết Dung tùy ý ra đòn liên tục, bản thân chỉ né tránh thôi…

“Rầm…”

Mỗi khi Mục Huyết Dung chém một đường vào không khí là lại dấy lên sóng máu cao chót vót khiến người ta sợ hãi.

Con sóng không ngừng lan tỏa trong không gian vô tận.

Với đệ tử Thần Vực, cảnh tượng như thế này là vô cùng hiếm thấy, chỉ khi những đại viên mãn kia đánh công khai thì họ mới thấy được.

Nhưng với La Chinh thì hắn lại xem nhiều rồi.

Dù sao thì sự phá hủy mà những Thiên Tôn gây ra ở vũ trụ Đại Diễn còn khiến người ta sợ hãi hơn cảnh lúc này nhiều.

Tuy nhiên, dù sao vũ trụ Đại Diễn vẫn là cấu trúc của thế giới trong cơ thể, không thể quy chụp với Thần Vực được.

Những Thiên Tôn đó có thể phá hủy một Đại Giới trong vũ trụ, nhưng nếu muốn lật ngửa một ngọn núi ở Thần Vực thì e rằng phải tốn rất nhiều công sức.

Tốc độ đánh của Mục Huyết Dung và Vũ Thái Bạch càng lúc càng nhanh.

Từ mặt đất, hai người đã xoay tròn lên giữa không trung trong chớp mắt.

Sau đó, bóng dáng Mục Huyết Dung bất thình lình biến mất ở sau lưng Vũ Thái Bạch.

Chỗ nàng xuất hiện lần nữa là trên đầu hắn, cùng lúc đó, một nhát đao màu đỏ tươi cũng chém thẳng xuống dưới.

“Xuyên không gian…” La Chinh bĩu môi.

Có lẽ chiêu này của Mục Huyết Dung đã vượt ngoài dự đoán của Vũ Thái Bạch, hay chính Vũ Thái Bạch đã tính sai điều gì, nên khi nàng chém từ đỉnh đầu xuống, hắn lại không kịp tránh đi!

Lúc này, đôi mắt của Vũ Thái Bạch lóe lên vẻ bất ngờ.

Một tay nhanh nhẹn chụp vào không gian, tóm lấy nhát đao mà Mục Huyết Dung vừa chém ra.

“Keng keng keng keng!”

Sức mạnh của nhát đao kia đáng sợ thế nào?

Ban nãy Vũ Thái Bạch liên tục tránh né, nên nhát đao của Mục Huyết Dung đã biến thành con sóng, quét đi xa mãi.

Mà bây giờ, nhát đao chứa đựng sức mạnh đó lại nổ tung trong tay Vũ Thái Bạch, nếu muốn triệt tiêu nó cũng không phải dễ.

Bàn tay Vũ Thái Bạch tỏa ra một tầng ánh sáng xanh tối.

Dưới sự bảo vệ của nó, hắn lại có thể ngang nhiên bóp vỡ nhát đao của Mục Huyết Dung, nhưng vẻ mặt của hắn cũng cẩn trọng hơn rất nhiều.

Cùng lúc đó, cả người hắn lùi ra phía sau, xuyên không gian, kéo dài khoảng cách với nàng.

“Thấy lạ lắm nhỉ?” Mục Huyết Dung thản nhiên cười nói, cặp mắt xinh đẹp tràn ngập sát khí: “Có phải ngươi tính sai rồi không?”

Vũ Thái Bạch cúi đầu rồi liên tục bấm đốt tay, đôi mắt hắn lộ vẻ khó hiểu: “Ừ, đúng là tính sai rồi…”

Khi La Chinh nghe được những câu này, hắn lại thấy không có gì vì hắn hoàn toàn không hiểu cuộc nói chuyện của hai người.

Tuy nhiên, nó lại lập tức gây ra sóng gió khi truyền tới tai người xem phía bên này.

“Vậy mà Vũ Thái Bạch lại tính sai rồi!”

“Không thể nào, hắn đã đấu với Mục Huyết Dung bao nhiêu lần rồi, chưa lần nào tính sai cả!”

“Có khi nào bây giờ Mục gia đã chuẩn bị cho Mục Huyết Dung thủ đoạn cao thâm nào đó, để quấy nhiễu tính toán của Vũ Thái Bạch không?”

“Không phải thần đạo Đại Diễn được gọi là tính được cả hỗn độn sao? Ngay cả đòn tấn công của Mục Huyết Dung mà Vũ Thái Bạch cũng không tính ra, có vẻ hắn chỉ được vậy là cùng…”

Nghe mấy lời này thì La Chinh coi như mới hiểu ra một chút.

Vì sao Vũ Thái Bạch có thể thoải mái hành hạ Mục Huyết Dung đến chết tận mười lăm lần?

Tất cả chính là nhờ thần đạo Đại Diễn!

La Tiêu là người đầu tiên lĩnh ngộ được toàn bộ thần đạo Đại Diễn, trở thành người đầu tiên được ghi tên trên bia đạo của thần đạo Đại Diễn.

Sau khi La Tiêu được phong Thánh bằng thứ này, rất nhiều người đã đua nhau tìm đến thần đạo Đại Diễn.

Nhưng người thực sự có thể lĩnh ngộ được thần đạo Đại Diễn đã ít lại càng ít hơn.

Vì thần đạo này quá hư ảo, cực kỳ khó lĩnh ngộ, mà dù có thể lĩnh ngộ được thì cũng khó có thể sử dụng thuần thục.

La Tiêu mở ra vinh quang cho thần đạo Đại Diễn, còn nhờ nó mà được phong thánh.

Nhưng ông đã phát triển nó đến mức nào thì không nhiều người biết đến.

Vì trong Thần Vực, vốn dĩ các thánh nhân không mấy khi ra tay…

Nếu so ra thì thần đạo Đại Diễn của Vũ Thái Bạch càng khiến các thần biết rõ hơn!

Hắn bấm đốt tay tính toán, tính được chiều cao, tu vi, thực lực của đối phương.

Thậm chí hắn còn tính được điểm mạnh, hoàn cảnh, tỉ mỉ bao quát mọi năng lực, nên cho phép thần đạo Đại Diễn tính ra bất kỳ nước đi nào của đối phương.

Mục Huyết Dung luyện thần đạo Tuyệt Sát đến mức đại viên mãn, thực lực của bản thân cực kỳ mạnh.

Trong những kẻ có thể so bì sức mạnh với nàng ở khắp Thần Vực này, trừ các thánh nhân và á thánh ra, gần như không có thần đại viên mãn nào có thể nắm chắc phần thắng khi đấu với nàng.

Tuy nhiên, Vũ Thái Bạch lại “tính toán” làm nàng thua liên tiếp đến mười lăm lần.

Bất kỳ lần ra tay nào của nàng, ngay cả một cái chớp mắt, một nhịp tim hay một hành động nhỏ hết sức mơ hồ cũng bị Vũ Thái Bạch tính ra hết, không có lấy một lần sai sót…

Khả năng này của Vũ Thái Bạch được vô số thần ở Thần Vực gọi là kỳ tích.

Hơn nữa, có người nói Vũ Thái Bạch còn dùng thần đạo Đại Diễn để tính toán tương lai.

Lý do hắn giữ vững núi Bất Chu, giữ vững La gia là vì hắn đã tính được một tương lai chính xác nên hắn mới kiên trì, liên tục giúp đỡ La gia, vì sớm muộn gì cũng một ngày La Tiêu sẽ “sống lại”.

Nếu cho rằng Vũ Thái Bạch có thể tính được hết mọi thủ đoạn của đối thủ thì cũng không khoa trương lắm.

Nhưng nếu cho rằng hắn có thể tính được tương lai của Thần Vực thì lại thổi phồng quá rồi.

Với một chiếc lá bay từ trên cây xuống, nếu biết độ cao của cành cây, biết độ lớn của sức gió thì có thể tính được chiếc lá cây sẽ rơi ở đâu.

Ngay cả khi không dùng thần đạo Đại Diễn thì vài vị thần có thiên phú khác thường cũng tính được.

Nhưng một Thần Vực có vô số vị thần, vô số cư dân.

Ở trong đó lại có vô số thay đổi.

Tuy thần đạo Đại Diễn lợi hại, nhưng làm sao có thể tính được chứ?

Dù sao đi nữa, lúc này Vũ Thái Bạch đã lần đầu tiên tính sai khi gặp Mục Huyết Dung rồi.

“Tính sai là được” Mục Huyết Dung lộ vẻ đắc ý: “Bây giờ để hòn đảo nổi rách nát của La gia kia chìm vào biển Thời Gian đi, thật sự quá gai mắt…”

Nói rồi, cả người Mục Huyết Dung chợt lượn vòng, chút ánh sáng màu máu tỏa nhẹ ra rồi bao lấy nàng.

Ngay lập tức, cả người nàng lại biến mất trước mắt Vũ Thái Bạch.

Ngón trỏ nơi tay trái của Vũ Thái Bạch bấm liên tục.

Ngón cái vừa nhấn xuống, ngón út lại chóng thả ra, miệng thì lẩm bẩm, vẻ mặt hắn trông càng nghiêm trọng hơn, như thể hắn thật sự không tính ra…

“Nếu biết rồi thì không cần phí sức nữa” Giọng nói của Mục Huyết Dung vang lên trong không gian.

Vừa dứt lời, một vệt máu lớn bất thình lình xuất hiện trong không gian.

Sau đó thân hình của Mục Huyết Dung đã xuất hiện một bên kia khác, mà vệt máu đó đã vạch một đường dài trên ngực Vũ Thái Bạch.

“Phụt!”

Đến khi vệt máu biến mất thì trên người Vũ Thái Bạch đã có thêm một vết thương ghê rợn.

Gần như một nửa thân thể hắn bị cắt ra, chỉ dư lại chút da thịt gắn kết hai nửa thân thể.

“Ôi, Vũ Thái Bạch bị Mục Huyết Dung chém thành hai nửa rồi!”

“Ai cũng nói Mục Huyết Dung chỉ thua vì các phép tính của thần đạo Đại Diễn, nếu là thực lực chân chính thì chưa chắc Vũ Thái Bạch đã mạnh hơn nàng!”

“Không phải nói Vũ Thái Bạch sẽ nghiền ép nàng sao? Ta đã dùng cả gia tài để đặt cược vào hắn rồi đó”

Thấy cảnh tượng đó, La Chinh cũng lộ vẻ lo lắng.

Có lẽ Vũ Thái Bạch sẽ không chết thật, nhưng liệu đảo nổi của La gia có rơi xuống biển Thời Gian do hắn thua không?

Bản thân Vũ Thái Bạch lại trông có vẻ bình tĩnh.

Chỉ thấy hắn giơ tay nhẹ nhàng đặt lên ngực mình, sau đó thân thể vốn đang bị đứt thành hai nửa kia nhanh chóng hợp lại làm một.

Vết thương vừa nhìn đã thấy kinh hãi của hắn cũng biến mất hẳn.

Sau đó Vũ Thái Bạch nghiêm túc nói: “Đảo nổi La gia sẽ không rơi xuống biển Thời Gian… Ngươi thua dưới tay ta mười lăm lần, nhất định phải nhờ đến mấy lão già khốn kiếp của các Thánh Đường kia nghĩ kế thì ngươi mới phá được ‘Diễn Toán Như Hà’ của ta… Nếu sự đã rồi, ta có thể để ngươi nhìn thử, cũng để mấy lão già của các Thánh Đường nhìn xem, rằng sau này ta sẽ xé toạc thân thể các ngươi thế nào, san bằng đảo nổi của các ngươi ra sao!”

Chỉ thấy hai vai hắn chợt run nhẹ, quần áo sau bả vai đột nhiên căng lên.

Ngoài ra, phần ngực, đùi, cẳng chân, gần như nơi nào trên thân thể cũng bắt đầu nở rộng.

Khi mọi người thấy cảnh tượng này, họ đều lộ vẻ tò mò, ngay cả La Chinh cũng phải trợn mắt há mồm.

Trong chốc lát, thanh niên ốm yếu Vũ Thái Bạch này đã biến thành một kẻ to con vô cùng cơ bắp.

Quần áo trên người hắn nhanh chóng bị căng rách, trong những mạch máu trên cơ bắp cuồn cuộn kia còn có tia sáng bảy màu rực rỡ!

“Đây là nguồn sức mạnh đang chảy trong mạch máu thì phải, hình như đã thay cho máu… Làm thế nào mà Vũ Thái Bạch lại làm được?” Thấy vậy, La Chinh hết sức ngạc nhiên.

Sức mạnh của thần không do cơ bắp quyết định, mà là do nguồn sức mạnh.

Nhưng hình như Vũ Thái Bạch đang phô diễn một thuật luyện thể chưa từng xuất hiện trong Thần Vực!


Chương 1867: Con đường của mình

Thuật luyện thể không được xem trọng lắm trong Thần Vực, dẫn đến thần đạo Sức Mạnh cũng không được hoan nghênh theoNhững thần truyền thống vẫn thành thật mà ngưng tụ thần cách, tu luyện thẳng đến đại viên mãn, rồi cố gắng phong thánh.

Đây là con đường đã được vô số thần chứng minh.

Tuy từ xưa tới nay, chỉ một số lượng cực nhỏ có thể leo lên đỉnh.

Nhưng rốt cuộc nó vẫn là một con đường thành công.

Chẳng qua, trên đời này không bao giờ thiếu người đi theo con đường riêng.

Năm đó, một mình La Tiêu theo đuổi thần đạo Đại Diễn, coi như xây dựng được một vũ trụ Đại Diễn, nhưng người như La Tiêu chỉ là số ít.

Con đường chưa từng có người bước đi luôn mờ mịt giăng đầy sương mù.

Nó còn có thể là một cái hố to.

Sự khó khăn gian nan trong đó là điều có thể thấy rõ.

Như La Chinh tu luyện bí thuật Hỗn Độn, đến nay vẫn khó có thể ngưng tụ thần cách.

Nếu không phải gặp được cái loại đất sét kỳ lạ kia, có lẽ La Chinh vẫn chưa có manh mối nào.

Xung quanh La Chinh vang lên những tiếng xì xào bàn tán…

“Vũ Thái Bạch thế mà lại dùng thuật luyện thể quái đản kia!”

“Điều này hoàn toàn vượt ra khỏi hệ thống Đạo Đài Bát Trọng và Thần Đài Cửu Tinh.

Rốt cuộc thì nguồn sức mạnh này là sao, tại sao có thể thay thế máu!”

“Đó cũng đâu phải con đường của Vũ Thái Bạch đâu.

Chẳng phải sở trường của hắn là tính toán sơ hở kẻ địch rồi dùng cách ngắn gọn nhất một chiêu hạ gục à?”

Tới nay, Vũ Thái Bạch luôn cho người khác cảm giác là người ít nói, nhã nhặn, khiêm tốn.

Lúc trước, đảo nổi La gia bị hủy.

Vũ Thái Bạch chỉ im lặng rời khỏi, nhưng lúc ngoảnh đầu, đôi mắt dịu dàng kia lại đầy lưu luyến.

Sau đó, hắn biến mất khỏi tầm mắt của các nhà quyền thế, thậm chí còn bị mọi người lãng quên một thời gian.

Cũng trong đoạn thời gian đó, thứ hạng đảo nổi của La gia liên tục hạ xuống.

Khi các nhà quyền thế cho rằng đảo nổi La gia sẽ rơi xuống biển Thời Gian vào lần xếp hạng tiếp theo, thì Vũ Thái Bạch lại xuất hiện trong đấu trường của các vị thần một cách kỳ lạ.

Hắn gần như dùng sức một người, gánh cả đảo nổi La gia.

Sau này, đảo nổi La gia vẫn cố định ở vị trí thứ ba từ dưới đếm lên, không tiếp tục rơi xuống dù chỉ một hạng.

Kỳ tích ấy luôn duy trì nhiều năm qua.

Đây là một người đàn ông kiên cường đầy lòng trung thành.

Nhưng nay chẳng biết tại sao, hắn lại lần đầu tiên thể hiện cơ bắp của mình với chúng thần.

Cơ bắp cả người hắn điên cuồng phồng lên, khiến người ta cảm nhận được nét đẹp của sức mạnh, chỉ có đầu là vẫn như cũ.

Cơ thể khổng lồ nở nang đi kèm với cái đầu nhỏ có vẻ không cân xứng cho lắm.

Mục Huyết Dung thấy vậy, gần như là phản xạ tự nhiên mà nhảy liên tục về phía sau.

Cơ thể nàng liên tục lóe lên ba lần trong không khí, bứt xa khoảng mấy trăm trượng, rồi nhìn chòng chọc vào Vũ Thái Bạch đằng trước.

Mục Huyết Dung cảm thấy cực kỳ đắc ý khi qua mắt được “Diễn Toán Như Hà” của Vũ Thái Bạch.

Tới nay, Mục Huyết Dung luôn cảm thấy mình mạnh hơn Vũ Thái Bạch.

Không phải nàng không có cơ hội đánh bại hắn, mà do “Diễn Toán Như Hà” đã tính hết mọi góc chết của nàng thôi.

“Ngưng Huyết Nguyệt” và “kiếm Phàm Trần” của nàng đều là chí bảo hồng mông nhất phẩm đứng đầu…

Nàng còn liên tục đột phá trong lĩnh ngộ về thần đạo Tuyệt Sát, suýt chút nữa là hiểu được đạo Cực Sát trong đó.

Nhưng, nàng hầu như không thể đánh trả khi đối mặt với “Diễn Toán Như Hà”.

Hôm nay, vậy mà nàng đã phá được “Diễn Toán Như Hà”.

Nàng cho rằng mình giành thắng lợi rồi, tên Vũ Thái Bạch này không còn chiêu gì chống lại mình nữa.

Nàng sẽ trả lại hết mối nhục ngày xưa cho Vũ Thái Bạch, đá văng hòn đá lớn nhất đè nặng trong lòng đi.

Chỉ có điều, dù thế nào nàng cũng không nghĩ tới chính mình lại thả ra một con quái vật khó có thể tưởng tượng như vậy.

Bây giờ, Vũ Thái Bạch cho nàng một cảm giác cực kỳ nguy hiểm, thậm chí còn vượt qua cả thánh nhân.

Vũ Thái Bạch lạnh nhạt nhìn thẳng vào Mục Huyết Dung.

Đôi mắt hắn vẫn dịu dàng như bầu trời tháng ba ở nhân gian, khiến người ta cảm thấy thoải mái, an nhàn tự tại, nhưng lại làm trong lòng Mục Huyết Dung thấy lạnh lẽo: “Hôm nay, phiền ngươi phối hợp một chút…”

Vừa nói xong, Vũ Thái Bạch liền biến mất.

Phương pháp dịch chuyển không gian của đại viên mãn khác với dịch chuyển không gian trong vũ trụ mà La Chinh biết.

Chúng hầu như không có dấu hiệu gì, cũng không có cái gọi là sóng không gian.

Vì vậy, khi dịch chuyển, tốc độ của nó càng nhanh hơn.

Vũ Thái Bạch vừa biến mất, Mục Huyết Dung liền mở hai tay ra.

Tuy nàng không hiểu thần đạo Đại Diễn, không biết sử dụng “Diễn Toán Như Hà”, cũng biết bước tiếp theo đương nhiên Vũ Thái Bạch sẽ tấn công mình.

Trong tích tắc khi mở hai tay ra, cả người nàng bắt đầu xoay vòng, giống như một lốc xoáy màu máu di chuyển về phía sau.

“Rắc rắc, rắc rắc…”

Cùng lúc đó, Vũ Thái Bạch xuất hiện ở đằng sau Mục Huyết Dung, vươn một bàn tay về phía nàng.

Mục Huyết Dung tính được hướng đi của Vũ Thái Bạch, lập tức vui vẻ.

Dựa vào sự lợi hại của Ngưng Huyết Nguyệt, kiếm Phàm Trần và thần đạo Tuyệt Sát cũng như dòng xoáy đầy mũi nhọn Cực Sát…

Nàng nhất định phải băm Vũ Thái Bạch thành nhiều mảnh nhỏ!

Chẳng qua nàng đã quên, Vũ Thái Bạch vẫn có thể tính được phản ứng của nàng.

Giờ phút này, nàng không trốn “Diễn Toán Như Hà” của Vũ Thái Bạch, nên hắn hầu như có thể tính ra được mỗi một chữ mà nàng hưng phấn la lên trong lòng, còn có thể tính ra chiêu nàng đánh trả.

Khi Vũ Thái Bạch ra tay, cánh tay phải thô to liền xuyên qua cơn lốc mũi nhọn của Mục Huyết Dung, một phát bắt được eo nàng.

Eo Mục Huyết Dung rất nhỏ, một bàn tay hắn đã có thể nắm trọn lấy.

Nhưng nàng cũng phản ứng cực kỳ nhanh, đối mặt với tình hình không có lợi, nàng trái lại rất bình tĩnh.

Chỉ trong tích tắc lúc Vũ Thái Bạch bắt lấy nàng, trên người nàng đã nổi lên từng mảnh vảy màu máu.

Để đánh thắng Vũ Thái Bạch, nàng đã chuẩn bị rất nhiều thứ.

Nếu Vũ Thái Bạch chịu đối đầu trực tiếp với nàng, vậy nàng cũng không cần giữ lại!

Thần đạo Tuyệt Sát mạnh nhất là khi đánh giáp lá cà, gần như mọi thần đều không hy vọng cứng chọi cứng với thần tu luyện thần đạo Tuyệt Sát.

Lúc này, thần trí trong mắt nàng hoàn toàn biến mất, đan điền vươn ra vô số cái vòi liên tục lan khắp trong cơ thể.

Nơi đi qua, cấu tạo cơ thể theo đó phân giải thay đổi.

Người ngoài chỉ thấy cơ thể nàng bao phủ bởi chi chít những mảnh vảy màu máu…

“Đây là thần thông gì thế? Trong thần đạo Tuyệt Sát làm gì có thần thông này…”

“Nhìn vảy trên người nàng thì hình như là Thánh Thể Thần Ma, nhưng chưa bao giờ thấy Thánh Thể Thần Ma nào kỳ lạ thế này…”

“Ít nhất phải kết hợp ba loại thần đạo.

Không ngờ bây giờ, Mục Huyết Dung đã mạnh như thế.

Đúng là Mục gia gửi gắm rất nhiều hy vọng vào nàng”

Những người quan sát trận chiến hôm nay, đều nghĩ sẽ lặp lại như trước, không ngờ điều mà họ thấy và suy nghĩ của họ lại hoàn toàn khác nhau.

Hai bên đều sử dụng tuyệt chiêu chưa từng xuất hiện.

Mục Ngưng siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào tỷ tỷ đằng xa, không ngờ tỷ tỷ sử dụng tuyệt chiêu nhanh như vậy.

Nàng nhớ rõ cha từng nói, dựa vào chiêu này có thể giúp nàng bất tử bất diệt trong một thời gian ngắn, gần như là vô địch…

Suy nghĩ đó vừa hiện lên trong đầu Mục Ngưng thì hình ảnh trước mắt đã làm thay đổi ý nghĩ đó của nàng.

Vũ Thái Bạch vươn tay trái chộp lấy Mục Huyết Dung, cánh tay phải bỗng lóe lên ánh sáng rực rỡ đập về phía nàng.

Khi sử dụng nguồn sức mạnh thì có một số tai hại, đó là không thể hoàn toàn hợp thành một thể với bản thân…

Nhưng hình như sự hiểu biết của Vũ Thái Bạch về thần đạo Sức Mạnh và thuật luyện thể đã tăng lên một tầng cao mới!

Thậm chí còn vượt qua tầm hiểu biết của các thánh nhân…

Dù là tuyệt chiêu được xưng bất tử bất diệt mà Mục Huyết Dung tu luyện, giờ phút này cũng không cách nào chống đỡ nổi.

“Ầm ầm…”

Một quyền này của hắn nện lên người Mục Huyết Dung, xung quanh nàng lập tức khuếch tán ra một vòng gợn sóng màu đen do sự chấn động mạnh mẽ của không gian.

Gợn sóng đó còn khuếch tán ra hơn mười dặm!

“Rắc rắc, rắc rắc…”

Mục Huyết Dung xem như là đã cường hóa bắp thịt mình đến một cấp bậc khủng bố, trúng một quyền này thế mà chưa bị chia năm xẻ bảy.

Chỉ là, những mảnh vảy màu máu trên người nàng nứt ra vô số vết rạn và rớt xuống với một tốc độ cực mau.

Chẳng qua, nàng vừa rơi xuống hai ba trượng, Vũ Thái Bạch đã lại xuất hiện ở dưới Mục Huyết Dung.

“Ầm ầm…”

Một vòng gợn sóng không gian rất lớn khuếch tán ra, quyền thứ hai nện đã trên người Mục Huyết Dung.

Những mảnh vảy máu trên cơ thể nàng biến mất hơn nửa.

“Đùng…”

Khi Vũ Thái Bạch vung ra quyền thứ ba, vảy trên người Mục Huyết Dung đã hoàn toàn biến mất, cơ thể tả tơi lập tức hiện ra trước mắt mọi người.

Chỉ còn có gợn sóng màu đen đang liên tục khuếch tán, không gian chấn động quá mạnh mẽ, những gợn sóng đó như có thể vĩnh viễn khuếch tán tiếp.

Sau đó, Vũ Thái Bạch ngẩng đầu nhìn về phía người xem.

Hắn không quan tâm đến chiến thắng của trận đấu này, mà ngược lại, hôm nay, hắn còn có chuyện quan trọng hơn phải làm…


Chương 1868: Ám chỉ

Vũ Thái Bạch ngẫm nghĩ một chốc, lập tức mở miệng nói: “Sau lần xếp hạng thứ tự các đảo nổi này, người của Triệu gia, Lưu gia, Tần gia… Mục gia, Đường gia, Lãnh gia và Đông Phương gia sẽ bị cấm tiến vào núi Bất Chu”Hắn nói với giọng cực kỳ bình thản.

Nhưng lại nhấc lên sóng to gió lớn trong số những người xem!

“Cái gì… điều này không thể nào!”

“Dựa vào cái gì không cho Đường gia chúng ta tiến vào núi Bất Chu!”

“Vũ Thái Bạch, ngươi có khả năng ngăn cản Lãnh gia chúng ta à? Đúng là nực cười!”

Bất kể là những thần cấp thấp, cấp trung hay cấp cao đều vô cùng kích động, phải nói rằng quần chúng đều rất tức giận…

Nhưng những thần kích động đều thuộc gia tộc bị Vũ Thái Bạch cấm tiến vào.

Còn các đệ tử khác của Hàm gia, Triệu gia, Chu gia vẫn bình tĩnh, thậm chí còn có chút mừng thầm.

Đối với các nhà quyền thế mà nói, cấm địa hết sức quan trọng, có thể nói nó là căn bản để gia tộc đứng vững.

Bởi vì đa số Thần vũ tệ và tài liệu khoáng sản quý đều lấy từ trong cấm địa.

Nhiều năm qua, các nhà quyền thế sớm mò mẫm rõ hết cấm địa, sự cạnh tranh đã đến một mức độ căng thẳng quyết liệt.

Mỗi lần cấm địa mở ra, chính là lúc các đệ tử nhà quyền thế tranh đoạt nhau.

Tuy luôn có thần chết trong đó, nhưng dù là gia tộc hay thần nào thì cũng cứ đổ xô vào.

Núi Bất Chu là một trong bốn cấm địa lớn.

Hơn nữa, nó còn xem như khá nhẹ nhàng.

Trong bốn cấm địa lớn, Hồng Hoang quá quỷ dị bí hiểm hay thay đổi, rừng Lang Tuyền thì có thú dữ nguy hiểm, vực sâu Ma Vực… càng không cần phải nói, dù là thần cấp cao tiến vào nơi này cũng lành ít dữ nhiều.

Đại viên mãn và á thánh chết trong đó cũng chẳng phải chuyện mới mẻ gì.

Nên chỉ dựa vào giá trị mà suy xét thì núi Bất Chu là cấm địa quan trọng nhất đối với mọi nhà quyền thế!

“Triệu gia, Lưu gia, Tần gia, Mục gia…”

La Chinh nhớ thật kỹ từng nhà quyền thế mà Vũ Thái Bạch nhắc đến ở trong lòng.

La gia bị diệt tuyệt đối không chỉ do mình Mục Hải Cực.

Chỉ bằng một Mục gia sợ rằng còn không đủ tư cách đối đầu với La gia.

Có lẽ những cái tên kia là các nhà quyền thế đã ra tay với La gia trước kia.

“Nếu như là người của Hàm gia, gia tộc Huyền Nguyệt, Kiếm tộc và Cố gia tiến vào núi Bất Chu.

Ta sẽ mở khe Vân Long cho các ngươi, lý do thì là… Cái này!” Vũ Thái Bạch vừa nói vừa hờ hững giơ tay lên, làm một ký hiệu…

Người ngoài nhìn ký hiệu kia, có chút mờ mịt, hoàn toàn không hiểu Vũ Thái Bạch có ý gì.

Hơn nữa, nếu Vũ Thái Bạch cho Cố gia một ít ưu đãi còn có thể nghe được.

Năm đó, La Tiêu có quan hệ rất tốt với Cố Bắc, nên giữa La gia và Cố gia đương nhiên cũng vậy.

Nhưng sao lại nhắc đến Hàm gia, gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc? Chuyện này rốt cuộc là sao?

Lúc trước La gia chịu khổ, tuy ba gia tộc đó không bỏ đá xuống giếng, nhưng cũng không giúp đỡ chút nào.

“Tóm lại, ký hiệu kia của Vũ Thái Bạch có ý gì thế?”

“Hình như là tiếng lóng nào đấy, hắn đang ám chỉ cái gì vậy?”

“Không rõ lắm, ta chỉ biết, một khi Vũ Thái Bạch thật sự nắm được núi Bất Chu trong tay, sớm muộn gì hắn cũng sẽ gây chuyện, haiz… Sau này không được đi núi Bất Chu nữa rồi, nhưng cũng không thể chạy hết đến rừng Lang Tuyền đúng không?”

Trong thế giới hư cấu này còn cất giấu một số thứ mà người ngoài không cách nào phát hiện ra.

Vài thánh nhân nhà quyền thế cũng im lặng nhìn chằm chằm Vũ Thái Bạch…

Cuối cùng thánh nhân của Đường gia không nhịn được, mở miệng hỏi: “Vũ Thái Bạch, cấm địa không phải chỉ của riêng một mình ngươi, ngươi có tư cách gì không cho Đường gia chúng ta bước vào!”

Tính tình ông ta nóng nảy, giọng nói như tiếng sấm nổ ầm ầm liên tục, tạo thành dư âm quanh quẩn vang lên bên tai mọi người.

Vũ Thái Bạch lạnh nhạt nhìn xa xa, nói: “Giây phút núi Bất Chu rơi vào tay ta, nó chính là của một mình ta, ngươi có ý kiến?”

“Ngươi!” Thánh nhân Đường gia vô cùng tức giận nói: “Thi Tiểu Xảo cũng không có độc tài như ngươi!”

Nay bốn cấm địa lớn đã có hai cái có chủ sở hữu…

Người thứ nhất là Thi Tiểu Xảo nắm trong tay Hồn Hoang, có điều nàng đã mất tích rất nhiều năm, gần đây mới xuất hiện ở vũ trụ Đại Diễn.

Nàng chiếm lấy Hồn Hoang xong cũng không có can thiệp vào nó, tùy tiện cho các đệ tử nhà quyền thế ra vào.

Nếu có một ngày Thi Tiểu Xảo không vui, quả thật nàng có tư cách đóng cửa Hồn Hoang với nhà quyền thế.

Đó cũng là một trong những nguyên nhân nàng có chỗ đứng đặc biệt trong mắt các thánh nhân.

Nếu lấy được một người phụ nữ như Thi tiểu Xảo, chẳng khác nào có được Hồn Hoang.

Với lại sau khi có được Hồn Hoang, Thi Tiểu Xảo còn có thể dùng quyền trượng của nó để phát ra “Sự im lặng của các vị thần”.

Năng lực đó có sự uy hiếp rất lớn với thánh nhân.

Nay, Vũ Thái Bạch chính là người thứ hai.

Tên nhóc này vừa có được núi Bất Chu liền tuyên bố đóng cửa với những nhà quyền thế từng chèn ép La gia.

Không chỉ thế, các thánh nhân vẫn chưa biết năng lực của núi Bất Chu là gì.

Nếu núi Bất Chu trao cho Vũ Thái Bạch năng lực càng mạnh mẽ hơn nữa, điều đó có thể sẽ khiến các thánh nhân đứng ngồi không yên.

“Thi Tiểu Xảo là Thi Tiểu Xảo, ta là ta.

Lúc trước các ngươi đối đầu với La gia, thì nên nghĩ tới sẽ có ngày này.

Đó chỉ là bắt đầu, chỉ là bắt đầu…” Vũ Thái Bạch lạnh lùng cười, thậm chí trên mặt còn thoáng hiện vẻ âm trầm dữ tợn.

Nói xong, hắn như nhớ ra điều gì đó: “Đúng rồi, Khương gia đừng có mà đuổi theo ta mãi thế, ta chỉ cảnh cáo một lần, tiếp theo ta sẽ không nương tay nữa đâu!”

Vũ Thái Bạch vừa dứt lời, cơ thể liền biến mất.

Không gian tràn ngập màu máu trong đấu trường của các vị thần bắt đầu tan đi, xung quanh trở nên đen kịt.

Các thần vừa thảo luận vừa chậm rãi rời khỏi, như là một màn chào tạm biệt trên sân khấu, chỉ có một mình La Chinh cô đơn đứng ở đó…

“Ký hiệu kia… Là La Yên dạy cho Vũ Thái Bạch” La Chinh đứng sững tại chỗ, trái tim khẽ run lên.

Từ nhỏ, hắn là người bảo vệ muội muội, nhưng giây phút khi La Chinh thấy Vũ Thái Bạch đánh ra ký hiệu kia, mơ hồ như biến thành bóng dáng của La Yên, dường như nàng muốn bảo vệ ngược lại ca ca mình…

Nếu hắn nhập cư trái phép đến Hàm gia là do Tinh Vĩ sắp xếp, thì Vũ Thái Bạch không thể nào không biết.

Chắc hẳn hắn đã đoán được mình tiến vào Hàm gia, nên mượn cơ hội này ám chỉ chính mình.

Chắc chắn mục đích Vũ Thái Bạch nhắc tới ba nhà quyền thế lớn Cố gia, gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc, chỉ để phân tán sự chú ý mà thôi.

Suy cho cùng, nếu chỉ nói mỗi một Hàm gia thì quá nổi bật.

Bây giờ, dù các thánh nhân có chút nghi ngờ, nhưng muốn tra ra La Chinh từ bốn nhà quyền thế này thì ít có khả năng làm được.

“Núi Bất Chu, khe Vân Long” La Chinh khẽ gật đầu rồi im lặng biến mất khỏi không gian này.

Chỗ sâu nhất trong biển Thời Gian, mây mù lượn lờ trước các Thánh Đường…

Một ông lão mặt mày hồng hào đầy tức giận đứng trước chính điện các Thánh Đường.

Người này chính là thánh nhân Đường gia, Đường Luân.

Là một thánh nhân cực mạnh và cực lớn tuổi, Đường Luân chưa từng tức giận như thế!

“Rốt cuộc tính xử lý Tên nhóc Vũ Thái Bạch kia như thế nào đây?” Đường Luân tức giận quát.

Qua từng ấy kỷ nguyên thần tới nay, tốc độ phát triển của Đường gia khá nhanh, từ thứ hai mươi sáu leo lên thứ chín, nguyên nhân quan trọng nhất chính là núi Bất Chu.

Trong các nhà quyền thế, nhà hiểu rõ cấm địa Bất Chu nhất và có tư liệu đầy đủ nhất chính là Đường gia bọn họ.

Mỗi lần thăm dò núi Bất Chu, đệ tử của bọn họ luôn là người có thu hoạch nhiều nhất.

Vì vậy trong đấu trường của các vị thần, Đường Luân là thánh nhân đầu tiên không giữ được bình tĩnh.

“Trước kia, các ngươi không giết chết hắn, làm tên nhóc đó đứng vững phát triển trong núi Bất Chu.

Bây giờ, hắn thật sự nắm được nó trong tay thì lại hối hận?” Một giọng nói nhàn nhạt bay tới.

“Chúng ta sẽ không thỏa hiệp với Vũ Thái Bạch, chỉ là các ngươi có phát hiện ám hiệu của Vũ Thái Bạch không? Hắn chuẩn bị lâu như vậy, giờ thật sự có vẻ tính làm lớn rồi…”

“Vũ Thái Bạch này giống La Tiêu, giỏi về sắp đặt.

Chưa làm thì không sao, một khi đã bắt đầu thì đều sẽ chuẩn bị một cách chu đáo!”

“Chỉ là không biết hắn ám chỉ gì.

Rốt cuộc là nhằm vào người nào, nhà quyền thế nào?” Thật sự còn thiếu rất nhiều manh mối nên các thánh nhân đó cũng không thể tìm được mấu chốt của vấn đề.

“Hừ, mặc kệ Vũ Thái Bạch có sắp xếp gì, với năng lực ấy của hắn mà có thể san bằng đảo nổi ư? Đúng là nói khoác mà không biết ngượng, bỏ qua một cấm địa chưa chắc là chuyện xấu.

Mấy nhà quyền thế lớn chúng ta hợp tác lại, có thể tiếp tục khai phá rừng Lang Tuyền và vực sâu Ma Vực, có lẽ còn sẽ có điều ngạc nhiên ngoài ý muốn…”

“Haiz, chờ Đông Phương huynh xuất quan, chúng ta có thể hỏi hắn…”

Trong Thần Vực có rất nhiều cấm địa lớn nhỏ, còn có một số cấm địa nhỏ chưa được tìm hiểu hết, trong đó chưa chắc không có cơ duyên lớn.

Các thánh nhân nói thì đơn giản, nhưng muốn thay thế núi Bất Chu không phải chuyện dễ dàng trong một chốc một lát.

Nếu không Đường Luân sẽ không tức giận như thế.


Chương 1869: Tự kiểm điểm

Mục gia, cánh cửa điện Sát Thần ầm ầm mở raNgười canh giữ hai bên điện đều quỳ xuống.

Bên trong cửa, Mục Huyết Dung mặc bộ đồ giống như linh hồn người chết, bóng dáng lóe lên liền rời khỏi đảo nổi Hàm gia.

Những người canh giữ liếc nhìn nhau, lặng lẽ trò chuyện.

“Chẳng phải lần này Điện chủ nắm chắc phần thắng rất lớn sao?”

“Vẫn cứ thua bởi Vũ Thái Bạch, haiz, những ngày sau này lại không dễ chịu rồi”

“Sắp tới mọi người phải trợn to mắt lên”

Mọi người đều biết tính tình Mục Huyết Dung rất tệ hại.

Sau khi rời khỏi đảo nổi Hàm gia, Mục Huyết Dung đứng trên khối đá trong suốt hình tròn bay lên trên.

Trên biển Thời Gian cấm bay, cấm dịch chuyển không gian.

Dù nàng là đại viên mãn cũng không thể làm trái quy tắc đó.

Liên tục xuyên qua tầng mây mù dày đặc, một ngọn núi cao đen tuyền xuất hiện trước mặt nàng.

Ngọn núi này cao một trăm nghìn trượng, trông nguy nga hiểm trở.

Trên sườn núi dựng một phiến đá thật lớn.

Nó chính là bảng đá thống trị, đại biểu cho quy tắc cao nhất trong Thần Vực.

Bảng đá đó nối liền với cả ngọn núi, được quấn quanh bởi một tia sét kỳ lạ.

Tia sét đó nhìn hết sức bình thường, nhưng trong đó lại chứa sức mạnh rất lớn.

Dù là thánh nhân cũng không thể chống cự.

Tình hình chung thì không ai có thể bò lên ngọn núi lớn này và càng không có ai có thể tới gần bảng đá.

Mục Huyết Dung không lên núi, nàng ngẩng đầu nhìn bảng đá rồi vòng đến sau núi, đi vào một hang động lớn.

Trong hang động có một bóng người mặc áo màu bạc đưa lưng về phía Mục Huyết Dung.

Người này bị tia sét trói chặt, không thể nhúc nhích.

Hắn chính là Mục Hải Cực, người vi phạm quy tắc của bảng đá.

Sau khi Mục Hải Cực ra tay với vũ trụ Đại Diễn thì bị bảng đá thống trị trừng phạt, nhốt vào hang động tự kiểm điểm.

“Cha!” Mục Huyết Dung gọi một tiếng.

“Thua?” Mục Hải Cực lạnh nhạt đáp lại.

Ông ta hiểu rõ tính cách con gái mình, giọng nói chỉ có một sự khác biệt rất nhỏ thôi đã có thể kết luận Mục Huyết Dung thua trận.

“Vâng” Mục Huyết Dung gật đầu, hơi tủi thân, nhưng vẻ tủi thân ấy chỉ lộ ra một chút.

Tu vi nàng đã đến đại viên mãn và là hy vọng mới của Mục gia, Mục Huyết Dung tuyệt đối không cho phép bản than có chút cảm xúc tiêu cực nào.

“Chắc hẳn thực lực của Vũ Thái Bạch lại có tiến bộ” Mục Hải Cực lắc đầu, “Lưng dựa núi Bất Chu, quả thật khiến hắn được lợi rất nhiều”

Nhớ lại thực lực mà Vũ Thái Bạch bày ra, Mục Huyết Dung không rét mà run.

Chỉ có điều, chuyện đó đã không còn quan trọng nữa.

Nàng lập tức nói: “Cha, núi Bất Chu đã hoàn toàn nằm trong tay Vũ Thái Bạch.

Lần này, ở đấu trường của các vị thần, hắn tuyên bố sau này Mục chúng ta không được bước vào núi Bất Chu nữa”

“Cái gì?”

Mục Hải Cực trầm giọng nói.

Đương nhiên ông ta hiểu rõ sự ảnh hưởng khi núi Bất Chu đóng cửa với Mục gia: “Nhằm vào một nhà Mục chúng ta thôi hả?”

“Không phải.

Đường gia, Đông Phương gia và mấy nhà nữa, bọn họ cũng không được phép tiến vào núi Bất Chu” Mục Huyết Dung nói tiếp.

“Hừ! Ranh con này mạnh tay đấy!” Mục Hải Cực lạnh giọng nói.

“Với lại, cuối cùng hắn còn nói có thể mở ra khe Vân Long với Hàm gia, Cố gia, gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc.

Không biết có ý gì, hẳn là có ám chỉ nào đó” Mục Huyết Dung nói thêm.

Khi đối đầu với La Tiêu, Mục Hải Cực là người xông lên đầu tiên, mà ngay cả chiến tranh vũ trụ cũng là Mục Hải Cực tự mình chủ trì.

Người hiểu biết La Tiêu nhất tất nhiên là cha nàng, nên nàng kể hết mọi chi tiết cho cha nghe.

“Cố gia, gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc?” Mục Hải Cực thì thào nói, chìm vào trong suy nghĩ.

Mục Huyết Dung đứng im tại chỗ chờ đợi, suy nghĩ trong đầu cũng bay xa.

Mục Huyết Dung không thể chấp nhận được việc mình liên tục thua một người mười sáu lần.

Nhìn Vũ Thái Bạch càng ngày càng mạnh, Mục Huyết Dung mơ hồ cảm thấy năm đó cha đã làm sai điều gì.

Hủy diệt La gia lại để Vũ Thái Bạch lọt lưới, chính điều này đã trở thành một tai họa ngầm đối với Mục gia.

Nàng không có quyền phán xét cha đúng hay sai, chỉ là trong lòng không ngăn được cảm xúc này nảy sinh.

“Ám chỉ trong lời nói Vũ Thái Bạch là nói cho người nhập cư trái phép nghe” Mục Hải Cực bình tĩnh nói.

“Người nhập cư trái phép?” Mục Hải Cực khẽ cau mày, trong mắt lóe lên ánh sáng đỏ.

“Đúng vậy, một trong hai người nhập cư trái phép vừa rồi” Mục Hải Cực nói.

Mục Hải Cực phát động chiến tranh vũ trụ nên biết đến sự tồn tại của mười vị Đạo Tử.

Ông ta không biết rốt cuộc La Tiêu tính làm như thế nào, nhưng có lẽ cũng hiểu được La Tiêu gửi gắm hy vọng vào những sinh linh cấp thấp kia.

Chỉ có điều, điểm này lại khiến Mục Hải Cực vô cùng khó hiểu.

Lúc trước, ông ta nghĩ mục đích La Tiêu cực khổ vất vả đào tạo những Đạo Tử đó chỉ để đối phó chiến tranh vũ trụ.

Còn chuyện trong Thần Vực thì giao hết cho Vũ Thái Bạch.

Sau mới hiểu, sự chú ý của La Tiêu không đặt vào đệ tử của mình.

Điều này cực kỳ không hợp lý.

Dù các sinh linh cấp thấp trong vũ trụ kia có biểu hiện tốt cỡ nào, nhưng gửi gắm hy vọng vào bọn họ thật sự là một chuyện nực cười.

Trái lại, bây giờ Vũ Thái Bạch phát triển vững chắc ở núi Bất Chu mới khiến Mục Hải Cực đau đầu hơn.

Chỉ là, La Tiêu bố trí kế hoạch luôn luôn quỷ thần khó lường nên Mục Hải Cực không hề xem thường những Đạo Tử đó.

Vì vậy, khi nghe nói Vũ Thái Bạch ngăn cản tiếp dẫn sứ của Khương gia và quy định thứ tám trăm ba mươi ba trên bảng đá thống trị bị khởi động, hắn liền sai Mục gia phái người điều tra.

Người nhập cư trái phép nhất định là một trong mười tên Đạo Tử đến từ vũ trụ Đại Diễn.

Cuối cùng Mục gia không có tra được manh mối nào, Mục Hải Cực cũng không quan tâm lắm.

Võ giả chứng thần thật sự khó mà khiến Mục Hải Cực để mắt đến.

“Quan hệ của Cố gia và La gia vốn đã rất gần gũi, Vũ Thái Bạch nhắc đến Cố gia là chuyện bình thường.

Chẳng qua, chắc chắc tên Đạo Tử này sẽ không ở Cố gia, quá dễ đoán” Mục Hải Cực bình tĩnh phân tích nói.

“Gia tộc Huyền Nguyệt không qua lại nhiều với La Tiêu nên khả năng không cao”

“Kiếm tộc và gia tộc Huyền Nguyệt giống nhau.

Hai nhà quyền thế lớn trên đảo nổi bị Vũ Thái Bạch nhắc đến chỉ vì che mắt mà thôi”

Rốt cuộc, Mục Hải Cực hiểu được nhiều hơn so với các thánh nhân khác.

Tuy manh mối của ông ta không nhiều lắm nhưng có thể nhìn ra bản chất trong đó.

“Hàm gia” Mục Hải Cực lẩm bẩm, “Nếu ta không nhớ nhầm thì Hàm Cửu Di từng tiến vào vũ trụ Đại Diễn tu luyện.

Dù thành á thánh rồi vẫn nhớ mãi không quên La Tiêu”

“Ý cha là lời nói của Vũ Thái Bạch là nói cho một người nào đó trong Hàm gia? Vậy người này là ai đây?” Mục Huyết Dung hỏi.

Mục Hải Cực lắc đầu: “Cha không tu thần đạo Đại Diễn nên đương nhiên không tính được”

Nhớ lại những Đạo Tử trong vũ trụ Đại Diễn, Mục Hải Cực hơi do dự, cũng có lẽ bọn họ chỉ là mánh khóe La Tiêu dùng để đánh lừa ông ta mà thôi.

“Dù thế nào vẫn nên điều tra trước đã.

Sau đó sắp xếp người vào núi Bất Chu quan sát” Mục Hải Cực dặn dò.

“Nhưng Mục gia chúng ta không thể tiến vào núi Bất Chu” Mục Hải Cực nhắc nhở.

“Vậy treo giải thưởng cho thần của nhà quyền thế khác ra tay” Mục Hải Cực nói.

Mục Huyết Dung gật đầu, Vũ Thái Bạch không cấm hết mọi nhà quyền thế, trong các nhà đó luôn có thần vì Thần vũ tệ mà bí quá hóa liều.

So với đảo nổi của các nhà quyền thế khác thì đảo nổi của Cố gia xếp hạng thứ tám, nhỏ hơn một chút.

Trên đảo nổi của Cố gia chỉ có mấy nghìn người mà thôi, xem như là có dân số ít nhất trong ba mươi sáu đảo.

Vì Cố Bắc không thích nhận đệ tử, mà con nối dõi của Cố gia cũng không nhiều, bình thường đều không nhận người ngoài tiến vào đảo nổi Cố gia.

Ngự Thần Phong quan sát trận đấu Vũ Thái Bạch đàn áp Mục Huyết Dung, kích động rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần, xuyên qua mây mù, nhảy thẳng vào một cái sân kỳ lạ: “Đại sư huynh, Đại sư huynh! Huynh có xem trận chiến giữa Vũ Thái Bạch và Mục Huyết Dung không?”

Trong sân, một mục đồng giơ cần câu màu xanh lá, trên cần câu rủ xuống một luồng ánh sáng rơi xuống nước.

Mà ở trong nước thì có một con cá nhỏ màu xanh da trời đang cắn xé mồi câu.

Y không phải đang câu cá, mà là cho cá ăn.

Nhưng tiếng gào kia của Ngự Thần Phong đã dọa chạy con cá kia.

“Xem!” Mục đồng trừng mắt liếc Ngự Thần Phong một cái, quăng cần câu sang bên tức giận trả lời.

“Vũ Thái Bạch lại mạnh lên, còn cực kỳ khí phách, như biến thành một người khác vậy” Ngự Thần Phong cảm thán nói.

Mục đồng liếc hắn, không nói gì, tốc độ tiến bộ của Vũ Thái Bạch quả thật ngoài dự đoán của y.

“Có điều huynh nói xem, có phải ám chỉ của người này trong đấu trường của các vị thần là kêu chúng ta đến khe Vân Long trước hay không? Một mình hắn không thể vượt qua khe Vân Long nên muốn gọi hai ta đến giúp?” Ngự Thần Phong cười he he nói.

“Ngươi cứ ở đó mà nằm mơ đi” Mục đồng bực mình nói, rồi cúi đầu nhìn cái ao trước mặt nói tiếp: “Có lẽ sắp bắt đầu rồi!”

“Bắt đầu cái gì?” Ngự Thần Phong nghe thấy cái câu không đầu không đâu kia của đại sư huynh khó hiểu hói.

“Ám chỉ của Vũ Thái Bạch có thể là nói với tiểu sư đệ” Mục đồng hơi híp mắt, “Chúng ta cũng phải bắt đầu hành động thôi, không thể tụt lại phía sau Vũ Thái Bạch được”


Chương 1870: Một trăm chín mươi lăm người khiêu chiến

Ngự Thần Phong có chút mù mịt, mở miệng hỏi: “Tiểu sư đệ? Thằng quỷ nhỏ kia đã phi thăng lên Thần Vực rồi à? Còn tiến vào đảo nổi?”Mục đồng liếc Ngự Thần Phong, “Nếu tiểu sư đệ thật sự phi thăng lên Thần Vực, chẳng phải sẽ bị Khương gia tiếp dẫn lên ư, đệ cảm thấy đám thánh nhân kia sẽ bỏ qua cho đệ ấy sao? Không thì trong khoảng thời gian này, sao Vũ Thái Bạch cứ nhằm vào Khương gia?”

“Ừ nhỉ…” Ngự Thần Phong vỗ vỗ đầu mình.

Đơn giản chỉ dùng thiên phú thôi thì Ngự Thần Phong thật ra còn mạnh hơn Đại sư huynh, nhưng trên việc phân tích tình thế lại hết sức lơ mơ.

Ngự Thần Phong lập tức nói tiếp: “Nếu tiểu sư đệ đã đến đảo nổi rồi, vậy chúng ta tìm đệ ấy đến được không? Đệ cẩn thận đào tạo một phen chắc chắn có thể khiến tiểu sư đệ nâng cao thêm một bước!”

“Dựa vào đệ mà có thể tìm thấy tiểu sư đệ? Đệ cho rằng đệ ấy ngu như đệ sao? Dù cho đệ tìm tới đệ ấy thì sao? Đặt trên đảo nổi Cố gia đệ có thể bảo vệ được đệ ấy à?” Mục đồng tức giận nói.

Cố Bắc luôn lang thang trong hỗn độn vô tận, nhiều năm qua chưa từng trở về.

La Chinh tiến vào đảo nổi Cố gia thì khi thánh nhân ép đòi người, ai có thể chống đỡ được?

Cho nên dù La Chinh biết hai vị sư huynh Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn cách mình đặc biệt gần nhưng hắn hoàn toàn không định tiến vào đảo nổi Cố gia!

Mục đồng khẽ đá mũi chân, khiêng cần câu trên vai, miệng “xuy xuy” hai tiếng.

Con trâu xanh nằm cạnh hồ chầm chầm đi đến, sau đó y nhảy lên lưng nó: “Đem mấy thứ đồ chơi bỏ đi kia của đệ theo, chúng ta xuất phát!”

Ngự Thần Phong còn đang rối rắm có nên đào tiểu sư đệ ra hay không, nghe vậy sửng sốt: “Nhanh vậy ư, chúng ta đi đâu thế…”

“Đi đến nơi nên đi…”

La Chinh rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần liền nhìn thấy Hàm Cửu Di khẽ cười nhìn chằm chằm mình.

Ngoài La Chinh ra, có lẽ Hàm Cửu Di là người thứ hai hiểu được ý của Vũ Thái Bạch…

“Tâm trạng thế nào?” Hàm Cửu Di cười hỏi, chỉ một nụ cười nhàn nhạt nhưng vẫn quyến rũ động lòng người.

“Có thể có tâm trạng gì chứ?” La Chinh nhếch môi nói.

Thực tế, trong lòng hắn ngoài hơi kích động ra còn có chút buồn bực…

Sau khi bước vào Thần Vực, hình như những sắp xếp của cha hắn đã bắt đầu chính thức được tiến hành, hắn đúng là người quan trọng nhất.

Vấn đề là hắn vẫn hoàn toàn không biết gì về kế hoạch của cha hắn, đây chính là điểm khiến La Chinh buồn bực.

Hàm Cửu Di bình tính nói: “Ta cũng không nghĩ rằng Vũ Thái Bạch sẽ nói ra những lời kia, e rằng kế hoạch của ngươi phải sửa lại”

Dựa theo tính toán trước đó của Hàm Cửu Di, chính là để La Chinh vẫn cứ thắng liên tục trong đấu trường của các vị thần, cướp lấy một lượng lớn điểm tích lũy cho điện Tử Hồn, giúp đảo nổi Hàm gia tăng thứ hạng.

Với thực lực và tiến độ giờ đây của La Chinh, rất có thể sẽ thực hiện được sự nghiệp lớn này.

Nhưng trong trận đấu kia, Vũ Thái Bạch phát ra ám chỉ, trực tiếp điểm danh Hàm gia.

Dù còn nhắc đến ba nhà quyền thế khác, nhưng dưới tình huống như vậy thì La Chinh không thích hợp gây ra khuấy động quá lớn.

“Chẳng phải ta đã giấu tên tham gia sao?” La Chinh tò mò hỏi.

Đến nay, trong sảnh chúng thần vẫn không có ai người biết được thân phận của hắn, theo lý hẳn là không có sơ hở nào.

Hàm Cửu Di lạnh nhạt nhìn bảng ngọc bích chúng thần, vô số cái tên trên bảng ngọc bích đang liên tục nhảy lên, lúc này mới mở miệng nói: “Lúc tính toán điểm tích lũy sẽ phân loại ngươi ra, Hàm gia cũng sẽ thống kê ngươi vào, cuối cùng sẽ biết được ngươi là ai”

“Vậy làm sao bây giờ?” La Chinh hỏi.

“Đơn giản thôi, ở trận đấu cuối cùng, ngươi chủ động thua Hàm Lưu Tô là được” Hàm Cửu Di nhún nhún vai.

Chuyển hết lượng lớn điểm tích lũy cho Hàm Lưu Tô, đúng là một biện pháp hợp tình hợp lý, nhưng La Chinh lại bỗng nói: “Không được, ta cần điểm tích lũy để đổi lấy bảo vật mà Hàm gia thưởng cho”

“Ngươi muốn bảo vật gì?” Hàm Cửu Di cười nói, biết La Chinh rất cố chấp, nếu thật sự cần cái gì, mở miệng nói với nàng khó như vậy à?

Tính cách La Chinh đúng là không thích cầu xin người ngoài, dù hắn biết địa vị Hàm Cửu Di ở Hàm gia.

“Là tượng Vạn Thú Kim Loan, ta tính sau khi gom điểm tích lũy…” La Chinh mới nói một nửa, Hàm Cửu Di đã ngắt lời hắn: “Ngươi chờ một chút” Sau đó, nàng ta khẽ lắc eo lập tức biến mất trước mặt La Chinh.

Chỉ sau một cái hô hấp, Hàm Cửu Di đã về đến hành cung.

“Ầm!”

Bức tượng Vạn Thú Kim Loan kia nện xuống trước mặt La Chinh.

La Chinh ngơ ngác nhìn bức tượng, hắn không ngờ còn chưa nói xong một câu, Hàm Cửu Di đã mang thứ đó tới.

Vừa đối diện với nó, thế giới trong cơ thể La Chinh lại dấy lên một cảm giác cực kỳ dữ dội, mục tiêu chính là khối đất sét dưới đáy bức tượng…

“Bức tượng này quả thật là một món bảo vật rất tuyệt, bản thể dùng Kim Loan để chế tạo, có thể tùy ý biến thành hình dáng của hàng nghìn động vật.

Sau khi luyện hóa và sử dụng thành thạo thì có khả năng chống lại thần cấp thấp.

Chỉ có điều, với ngươi mà nói chỉ là điều thừa, lấy làm gì?” Trong mắt Hàm Cửu Di lộ vẻ tò mò.

“Thích…” La Chinh giải thích.

Hàm Cửu Di trợn mắt khinh bỉ, mặc kệ sự nhảm nhí của La Chinh.

Đương nhiên, nàng ta biết chắc chắn bức tượng Kim Loan này có bí mật mà mình không biết.

Song thấy La Chinh muốn giấu thì nàng ta cũng không hỏi.

Đợi cho Hàm Cửu Di rời đi, La Chinh lập tức nở nụ cười.

Khối đất sét dùng để làm khay ở đáy của bức tượng Kim Loan kia vô cùng quan trọng với La Chinh.

Trước khi đi núi Bất Chu, La Chinh nhất định phải chứng thần đạo, nếu không hắn tiến vào khe Vân Long bằng cách nào?

Khối đất sét dưới đáy bức tượng này khá lớn, không biết có đủ để hắn thuận lợi ngưng tụ thần cách hay không…

Quan sát một chút, La Chinh thu bức tượng Vạn Thú Kim Loan lại.

Bây giờ, hắn vẫn đang tham gia đấu chiến đấu, tu vi mà đột phá thì hắn sẽ mất đi tư cách khiêu chiến.

Chắc phải sau khi quyết định được thứ hạng của đảo nổi rồi mới có thể hấp thu nó…

Thời gian sắp xếp thứ hạng đảo nổi chỉ còn mười ba ngày.

Khoảng thời gian này, trong đấu trường của các vị thần cũng đưa ra nhiều lời khiêu chiến hơn.

Khi thi đấu, đưa ra khiêu chiến đều là thần đại viên mãn ở Thần Vực, cũng là người mạnh nhất ngoài thánh nhân và á thánh của các đảo nổi lớn.

Các đệ tử nhà quyền thế cũng nhao nhao vây xem các trận chiến công khai, sân khấu gần như chật ních người xem…

Như Đường Vãn Đường gia đánh bại Chu Mộc Quần Chu gia…

Như Phương Hận Vãn Phương gia chiến thắng Lý Liên Y.

Như…

Trận chiến nào của đại viên mãn La Chinh đều xem hết, xem như hiểu sơ những ân oán giữa các nhà quyền thế.

Toàn bộ nhà quyền thế trên đảo nổi chia làm ba phái.

Trong đó, mấy nhà quyền thế hủy diệt La gia là một phe, dẫn đầu là Đông Phương gia.

Còn Hàm gia, Lý gia xem như các nhà quyền thế độc lập, bình thường sẽ không liên minh với các nhà quyền thế khác.

Có điều, gần đây hình như Hàm gia tính liên minh với Lãnh gia, bằng chứng là Hàm Lưu Tô và Lãnh Lâm Nhạc đính hôn, nhưng không ngờ hai người lại cãi nhau tạo thành vết rạn lớn trong mối quan hệ.

Gia tộc Huyền Nguyệt và Kiếm tộc, hai nhà quyền thế đứng thứ hai và thứ ba thì có lai lịch khá đặc biệt.

Các cường giả trên hai đảo nổi này đi ra từ bốn thần mộc lớn.

Thần Vực có bốn vực do bốn thần mộc lớn chống đỡ.

Dưới sự vun đắp của Nhược Mộc, Phù Tang, Kiến Mộc, Tầm Mộc đã sinh ra rất nhiều cường giả.

Nghe nói khi biển Thời Gian chưa xuất hiện, bốn thần mộc lớn mới là nơi cường giả tụ tập.

Bảng đá thống trị xuất hiện, các cường giả đều đã phát hiện tầm quan trọng của quy tắc, cuối cùng mới thành lập đảo nổi trên biển Thời Gian, hấp dẫn cường giả từ các nơi đến, biển Thời Gian thì thành trung tâm Thần Vực…

Khiến người ta bất ngờ là, lúc này hai vị đại viên mãn của Cố gia không có tham dự đưa ra khiêu chiến.

Cần phải biết rằng, mỗi lần xếp hạng đảo nổi, hai vị đại viên mãn đó là người được chú ý nhất.

Chỉ với số người ít ỏi trên đảo nổi thì khẳng định điểm tích lũy của Cố gia xa xa không bằng các nhà quyền thế khác.

Nhưng dựa vào Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong vẫn cứ có thể kéo Cố gia lên vị trí thứ tám.

Có người từng nói, nếu đặt Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn ở nhà quyền thế khác cũng đủ để kéo nhà quyền thế đó lên ba vị trí đầu!

Năm nay, Tịnh Vô Huyễn và Ngự Thần Phong lại không thấy đâu.

Hai người không tham gia chiến đấu nên chắc chắn sẽ rơi khỏi tốp mười.

Cách ngày xếp hạng đảo nổi chỉ còn ba ngày…

La Chinh lại chui vào bảng ngọc bích chúng thần lần nữa, vừa vào phòng đã thấy có một trăm chín mươi lăm người khiêu chiến mình.

Theo quy tắc ở sảnh chúng thần, chỉ có một trăm người bên trên và một trăm người bên dưới thứ hạng muốn khiêu chiến mới có thể tự do đưa ra lời khiêu chiến.

La Chinh đứng thứ chín mươi sáu, tính lên trên thì có chín mươi lăm người, tính xuống dưới thì có một trăm người.

Vậy là bất cứ thần nào có tư cách chủ động khiêu chiến đều đưa ra lời khiêu chiến với hắn…

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 16 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box