[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 371 : Tuyệt địa Tử Thiên (c1851-c1855)
❮ sautiếp ❯Chương 1851: Tuyệt địa Tử Thiên
Hàm Lưu Tô, Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Bích La là ba đóa hoa trong những cô gái nổi tiếng thế hệ này của Hàm giaTrong đó, Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt là con gái Thánh Hoàng, Hàm Bích La là con gái Tộc trưởng.
Trên đảo nổi Hàm gia, ba người các nàng đều là người được chú ý nhất trong thế hệ thanh niên.
Nếu ba nàng cùng đến thăm La Chinh thì thôi, bởi dù sao hôm đó La Chinh ra tay là vì các nàng.
Nhưng ba nàng đều đến một mình, điều này lại khiến người ta cảm thấy vô cùng quái lạ!
Hàm Bích La nhỏ hơn Hàm Sơ Nguyệt một tuổi, nhưng tâm cơ thì sâu hơn Hàm Sơ Nguyệt một chút.
Nàng vừa đến đã nhún chân cúi đầu chào Hàm Cửu Di: “Hàm Bích La xin chào Cửu Di.
Đã lâu không gặp Cửu Di, Bích La rất nhớ nên hôm nay đến thăm.
Cửu Di lại đẹp hơn rồi!”
Hàm Cửu Di khẽ cười, nhìn Bích La nói: “Nhóc con miệng vẫn ngọt như trước.
Nhưng mà ta thấy ngươi không phải nhớ Cửu Di, cũng không phải muốn gặp Cửu Di”
Hàm Bích La thầm giật mình trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn ung dung bình tĩnh nói: “Cửu Di nói gì thế…”
“Ha ha, để Cửu Di đoán một chút.
Bởi vì ngày ấy La thiên Hành ra tay cứu ngươi thoát khỏi nguy hiểm, nên ngươi chuẩn bị quà cảm ơn mang đến đúng không?” Hàm Cửu Di cong môi nở nụ cười, dáng vẻ ta biết cả rồi.
Trong mắt Hàm Bích La có vẻ ngại ngùng, nhưng lại nhanh chóng biến mất, nàng thong dong nói: “Ngày ấy La thiên Hành ra tay, trong lòng Hàm Bích La rất biết ơn, đặc biệt đến cảm ơn hắn cũng là bình thường mà nhỉ?”
“Ừ, ừ, hết sức bình thường” Hàm Cửu Di cười, khuôn mặt giống như đóa hồng xinh đẹp nở rộ: “Chỉ có điều, mấy con nhóc các ngươi từng người một mình đi đến đây mới có gì đó không bình thường thôi ấy mà!”
Hàm Bích La sửng sốt, nàng không ngờ trước đó đã có người đến rồi: “Hàm Sơ Nguyệt cũng tới ư?”
“Đương nhiên, không chỉ Sơ Nguyệt, Lưu Tô cũng đến” Hàm Cửu Di tiếp tục cười nói.
Nghe câu này của Hàm Cửu Di, trong lòng Hàm Bích La cảm thấy hơi khó hiểu…
Hàm Lưu Tô là người đầu tiên đoán ra thân phận La Chinh, sau đó Hàm Sơ Nguyệt cũng nhìn ra, chỉ có Hàm Bích La vẫn chẳng hay biết gì.
Nàng không biết La Chinh đã quen biết hai người họ trong cấm địa Luyện Thần.
Đến nỗi, lần trước La Chinh ra tay dạy bảo Lưu Thừa Thiên, Hàm Bích La còn nghĩ là hắn ra tay vì mình!
Hai chị em Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt cũng một mình đến thăm hỏi La thiên Hành, hành động này thật sự khiến nàng cảm thấy vô cùng khó hiểu.
Nhưng dù trong lòng có hoang mang, ngoài mặt Hàm Bích La vẫn bĩnh tĩnh như trước.
Vốn nàng tính tranh thủ nhét La thiên Hành vào trong thành để bồi dưỡng, nơi đó mới là địa bàn của Hàm Thiên Tiếu cha nàng.
Chỉ là, gần đây Hàm Cửu Di và cha nàng lại có xích mích, vả lại bây giờ La thiên Hành đã tiến vào điện Tử Hồn, còn được Hàm Cửu Di gọi đến bên người, có thể thấy rõ độ coi trọng của Hàm Cửu Di.
Đương nhiên nàng sẽ không ngu ngốc tự tìm xui xẻo mà nhắc tới chuyện này trước mặt Hàm Cửu Di.
Huống chi, đây cũng không phải chuyện mà nàng có thể nhúng tay vào, cùng lắm nàng chỉ có thể đề nghị với cha mà thôi…
Sau đó, Hàm Bích La lấy ra một món quà cảm ơn đã chuẩn bị từ trước, đưa cho La Chinh.
Đó là một cái vòng cổ màu xanh lam, đẳng cấp có thể coi như chí bảo hồng mông, có thể bảo vệ linh hồn.
Tuy không phải chí bảo hồng mông đứng đầu, nhưng trong mắt đệ tử bình thường trên đảo nổi thì giá trị đã là quá xa xỉ rồi.
Đưa xong quà, Hàm Bích La cũng chào tạm biệt rời đi.
Chờ Hàm Bích La đi rồi, Hàm Cửu Di mới thở hắt ra một hơi: “Có lẽ nàng không biết thân phận thật của ngươi đúng không?”
La Chinh gật đầu, nếu Hàm Cửu Di đã đoán được phần lớn sự thật, hắn cũng không che giấu làm gì.
“Cả ba nàng đều có chuyện muốn nói riêng với ngươi.
Hôm nay ta lại thành một cái bóng đèn” Nàng hình như nhớ tới một số chuyện không vui, sau đó nói thêm: “Chuyện của đám người trẻ tuổi các ngươi, ta sẽ không tham gia.
Nhưng dù sao các nàng cũng là con gái Hàm gia ta, nếu ngươi giống cha ngươi, dám tùy tiện phụ lòng người ta, ta sẽ là người đầu tiên không tha cho ngươi”
Lời này nghe như có ẩn ý gì đó.
Quan sát vẻ mặt của Hàm Cửu Di, La Chinh hơi ngờ vực, liệu có phải năm đó cha đã làm chuyện gì có lỗi với Hàm Cửu Di hay không? Dù sao Hàm Cửu Di cũng được phong làm á thánh đã nhiều năm, khi đó đảo nổi La gia hẳn là chưa lụn bại, cha còn là Thánh Hoàng La gia…
Đương nhiên La Chinh sẽ không nói ra, chỉ dám đoán ở trong lòng.
“Còn nữa… ‘La thiên Hành’ chắc cũng là tên giả.
Tên thật của ngươi là gì?” Hàm Cửu Di nhìn La Chinh hỏi.
Mọi người đều biết Mục Hải Cực phát động chiến tranh vũ trụ với vũ trụ Đại Diễn của La Tiêu.
Nàng đã suy nghĩ kỹ càng, La Chinh đổi tên đương nhiên là vì muốn che giấu thân phận của mình.
Với tu vi bây giờ của La thiên Hành, một khi để lộ thân phận thì hoàn toàn không có khả năng may mắn thoát thân.
“Ta họ La…” La Chinh trả lời.
“Không thấy vô nghĩa à?” Hàm Cửu Di hung hăng trừng mắt liếc La Chinh một cái.
“Tên một chữ ‘Chinh’” La Chinh nói tiếp.
“La Chinh?” Hàm Cửu Di thích thú lặp lại cái tên này, một lát sau mới nói: “La Tiêu đúng là đã lấy cho ngươi một cái tên rất khí phách.
Trong đạo Tranh, hắn từng viết trên tờ đạo Tranh Danh là ‘Chinh Thiên Đồ’, tên của ngươi chắc hẳn có nguồn gốc từ đạo Tranh Danh này” Hàm Cửu Di mỉm cười.
La Chinh không tỏ rõ ý kiến.
Hắn không có yêu cầu xa vời gì nhiều, chỉ hy vọng Hàm Cửu Di giữ bí mật về thân phận của hắn là tốt lắm rồi.
Bây giờ xem ra, vị á thánh này không có thái độ thù địch với mình.
Hàm Cửu Di cũng không băn khoăn gì nhiều về vấn đề này.
Ngược lại nói sang chuyện khác, chuyển đến đấu trường của các vị thần: “Ta quan sát trận chiến giữa ngươi và bốn tên thần kia, thấy thể chất ngươi quả thật mạnh mẽ khác thường, cảnh giới linh hồn cũng mạnh mẽ hơn phần lớn các vị thần cấp thấp, nhưng ngươi chỉ toàn dựa vào sức mạnh để đánh chết đối thủ.
Giai đoạn hiện tại, đối thủ của ngươi chỉ là một số vị thần cấp thấp mới vừa chứng thần.
Nếu thứ hạng ngươi tiếp tục tăng lên, sớm muộn gì cũng sẽ gặp phải thiên tài đứng đầu trong các thế gia, muốn giành chiến thắng một cách dễ dàng như vậy nữa e rằng khá khó khăn”
Thực tế, những vấn đề Hàm Cửu Di nói cũng là điều La Chinh đang đau đầu suy nghĩ.
Võ giả chứng thần tham gia đấu vượt cấp quả thật có thể đạt được rất nhiều điểm tích lũy, nhưng chỉ cần thua một trận thôi là sẽ bị mất một lượng điểm tích lũy khá lớn.
Bây giờ thứ hạng La Chinh phải đối phó đều là những người gần ở vị trí gần cuối của thần cấp thấp, nên còn có thể thành thạo đối phó được.
Sau khi thứ hạng tăng lên, những vị thần hắn phải đối mặt ngày càng mạnh, đối phó cũng càng khó khăn hơn.
Nhưng giờ La Chinh không có cách nào ngưng tụ được thần cách, thực lực rất khó có thể tiến thêm một bước.
Còn thần đạo Đoạn Tình, hắn lại không dám dùng.
Dù La Chinh có dùng thân phận người giấu tên tham gia đấu vượt cấp đi nữa thì cuối cùng thì điểm tích lũy của hắn cũng được tính vào Hàm gia.
Đến lúc đó, Hàm gia xuất hiện một đệ tử tu luyện cấm đạo, sợ rằng các Thánh Đường sẽ không bỏ qua.
Hơn nữa, theo ý đồ của Hàm Cửu Di, nếu La Chinh thật sự có cơ hội ngưng tụ thần cách thì nàng cũng không cho phép điều đó xảy ra.
Thời gian còn lại không nhiều, hắn muốn thắng được đủ điểm tích lũy trong vòng chưa đến ba tháng thì chỉ có thể dùng cách đấu vượt cấp trên đấu trường của các vị thần mà thôi.
Nếu tu vi của hắn có thể đột phá lên Thần Cảnh thì đương nhiên không thể đấu vượt cấp được nữa, điểm tích lũy được thưởng thêm cũng không cao như hiện tại.
Trừ khi hắn dùng thân phận thần cấp thấp khiêu chiến thần cấp trung…
“Trong khoảng thời gian ngắn, sợ rằng thực lực của ta khó có thể tăng lên trên diện rộng” La Chinh suy nghĩ một lúc rồi nói.
Ai ngờ Hàm Cửu Di lại cười: “Cũng không phải không có khả năng, ngươi thử nhắm mắt lại xem!”
Nói xong, Hàm Cửu Di vươn ngón tay, đầu ngón tay khẽ điểm lên trán La Chinh, vô số sương mù màu tím vô cùng tinh khiết bao vây lấy hắn.
Trong giây lát, mọi cảnh tượng xung quanh La Chinh đều biến mất, hắn bị Hàm Cửu Di kéo vào một thế giới xa lạ…
Đến khi La Chinh mở mắt ra lần nữa, ánh vào mắt hắn là một thế giới tràn đầy sương mù màu tím.
Cảnh tượng ở đây như ngày tận thế, trong lớp sương mù dày đặc từng con rắn lớn đến mức khó mà tưởng tượng nổi đang thong thả bơi qua bơi lại.
Chúng cảm nhận được Hàm Cửu Di đang ở phía dưới, liền kêu lên một tiếng cao vút, giống như hoan nghênh Hàm Cửu Di đến.
Ngoài con rắn lớn đó ra, trong thế giới này còn có cây cối lớn, mọc cao tới trăm nghìn trượng, phiến lá che trời lấp đất và chi chít những con dơi màu tím treo trên đó.
Tiếng kêu của con rắn lớn kia ngân vang, đánh thức những con dơi màu tím dưới phiến lá, chúng đập cánh bay lên, lập tức che kín bầu trời.
Mọi thứ đều có vẻ kỳ lạ.
Nơi này rất giống Tử Cực giới…
La Chinh vừa tiến vào đây trong lòng đã nghĩ như vậy, nhưng hắn vẫn mở miệng hỏi: “Đây là nơi nào?”
Hàm Cửu Di thản nhiên trả lời: “Tuyệt địa Tử Thiên, là vũ trụ do ta xây dựng”
Tuyệt địa Tử Thiên được coi là một vũ trụ đặc biệt, Hàm Cửu Di cũng dựa vào nó mới được phong làm á thánh.
Vả lại, khi tuyệt địa Tử Thiên hoàn thiện thì rất có khả năng nàng sẽ được phong thánh!
“Tại sao lại dẫn ta đến đây?” La Chinh hỏi tiếp.
“Tuy không biết sức mạnh của ngươi bắt nguồn từ đâu, nhưng hiện giờ, cách chiến đấu của ngươi quá đơn giản.
Ta dạy ngươi một cách thức tu luyện trong thần đạo Sức Mạnh, có thể phát huy sức mạnh ngươi đến cực hạn… Cách thức này được chế tạo cho các vị thần đã ngưng tụ ra Thần Đài Cửu Tinh.
Tuy ngươi chưa mở ra ngôi sao nào, nhưng cũng sẽ rất có lợi” Hàm Cửu Di nói.
Nhằm vào Thần Đài Cửu Tinh?
La Chinh sửng sốt, Thần Đài Cửu Tinh của hắn không những được ngưng tụ hoàn toàn từ lâu, mà nó còn chìm vào thế giới trong cơ thể…
Đương nhiên Hàm Cửu Di không biết trên thế giới này còn tồn tại loại công pháp khó có thể lý giải mang tên bí thuật Hỗn Độn, ấy thế mà còn có người luyện thành được nó.
Năm đó, sau khi chín ngôi sao được ngưng tụ nhờ Cưu Thánh tặng La Chinh một lượng lớn nguồn sức mạnh thì chúng cũng chìm dần vào thế giới trong cơ thể hắn.
Mà trước La Chinh, chỉ thánh nhân mới có thể dung hợp chín ngôi sao và vũ trụ vào với nhau!
Chương 1852: Sức mạnh ngưng hình
Thần Vực có những hiểu biết về thần đạo khá thấu đáoBất cứ thần đạo nào được viết ra đều là một hệ thống đầy đủ và hoàn thiện.
Nhưng trải nhiều năm nghiên cứu, một số thiên tài đã cắt bỏ đạo uẩn trong thần đạo, phối hợp với công pháp mình tự lĩnh ngộ được thành một.
Ví dụ như Băng Phách Ma Diễm của Cưu Thánh và Ngũ Hành Tàn Phá của Hàm Diệu Chi.
Loại công pháp này trong Thần Vực có một tên gọi chung là: Thần thông ngoại đạo, chính là thần thông không thuộc thần đạo…
Có một số thần thông ngoại đạo cực kỳ lợi hại như Băng Phách Ma Diễm.
Đến nay vẫn có vô số vị thần muốn xin gia nhập dưới trướng Cưu Thánh chỉ cầu được tu luyện Băng Phách Ma Diễm.
So với thần thông của chính thần đạo Ngũ Hành, Ngũ Hành Tàn Phá cũng không mạnh hơn bao nhiêu, thay vì phí tâm tư để tu luyện nó, chi bằng dốc hết thời gian vào chính thần đạo.
Cho nên, giá trị của Ngũ Hành Tàn Phá trong mắt các vị thần cũng chỉ ở mức bình thường thôi, họ không có hứng thú mấy với nó.
Giữa thần thông ngoại đạo và thần đạo vốn có là một cuộc tranh luận kéo dài không hồi kết.
Có người nói, thần đạo là gốc rễ của Thần Vực, tập trung tu luyện thần đạo mới là con đường đúng đắn.
Có người lại nói, thần thông ngoại đạo mới là tương lai của Thần Vực, ba nghìn thần đạo cũng là do những sinh linh mạnh mẽ sáng tạo ra.
Bên ngoài Thần Vực còn có không gian hỗn độn rộng lớn hơn, nếu chỉ hạn chế trong ba nghìn thần đạo thì chính là thiển cận…
Đến nay, cuộc tranh luận này vẫn đang tiếp tục, chưa có hồi kết.
“Điểm đáng chú ý của thần đạo Sức Mạnh chính là ở cách sử dụng sức mạnh.
Trên thực tế, bản thân nó vô cùng lợi hại.
Bởi vì nguồn sức mạnh hoàn toàn có thể tạo được thành nhiều loại hình dạng, nên hiệu quả rất trực tiếp.
Đây là một ưu thế trời cho của thần đạo Sức Mạnh so với các thần đạo khác” Hàm Cửu Di nói xong, vươn tay khẽ vung về phía bầu trời màu tím.
“Ầm…”
Trong sương mù màu tím, con rắn lớn kia bỗng bơi về phía một phía, lập tức biến mất không còn bóng dáng.
Cùng lúc đó, xa xa giữa không trung xuất hiện hai mươi mốt ngôi sao màu tím.
La Chinh đếm xong liền hỏi: “Không phải là chín ngôi sao ư? Tại sao có hai mươi mốt ngôi sao?”
Hàm Cửu Di mỉm cười, trong hai mươi mốt ngôi sao màu tím kia có chín ngôi bắt đầu lóe ra ánh sáng rực rỡ.
Chín ngôi sao đó lóe ra ánh sáng rực rỡ nhiều màu sắc, như hòn đá quý tỏa ra ánh sáng tuyệt đẹp dưới ánh mặt trời.
La Chinh cũng biết, đó là màu sắc của nguồn sức mạnh.
Thế giới trong cơ thể La Chinh cũng có chín ngôi sao lóe ra sắc cầu vồng.
Chín ngôi sao của La Chinh nhỏ và yếu hơn của Hàm Cửu Di một chút, nhưng nó chỉ nhỏ hơn khoảng một phần tư, mà hắn mới chỉ hấp thu một phần ba nguồn sức mạnh của Cưu Thánh.
Điều này chứng tỏ, tuy Hàm Cửu Di đã có Thần Đài Cửu Tinh, cũng nhét được nó vào trong tuyệt địa Tử Thiên, nhưng nguồn sức mạnh vẫn ít hơn thánh nhân bình thường.
Hàm Cửu Di vươn tay, phất nhẹ một cái, sóng sức mạnh vô hình buông xuống liên tiếp từ trên không trung.
Bình thường sẽ không thể nhìn thấy sóng sức mạnh không màu đó.
Sở dĩ La Chinh có thể làm Lãnh Lâm Nhạc bị thương chính là nhờ ngưng tụ sức mạnh thành một thanh kiếm.
Ở giây phút quyết định, Lãnh Lâm Nhạc không hề chú ý tới thanh kiếm vô hình kia nên suýt chút nữa đã bị nó đâm xuyên đầu.
Thực tế, hai trận chiến của La Chinh với Lãnh Lâm Nhạc và Tạ Giác đã khiến cho rất nhiều đệ tử thế gia vô cùng hoang mang.
Bọn họ không biết La Chinh làm cách nào mà có thể sử dụng sức mạnh vô hình kia, cũng không biết La Chinh tu luyện thần đạo gì.
Dù sao, bọn họ không thể nghĩ rằng một tên võ giả chứng thần lại có thể dùng thần thông Khoa Thế, rút sức mạnh tinh thuần ra khỏi cơ thể…
Trong tuyệt địa Tử Thiên lúc nào cũng được sương mù màu tím dày đặc bao phủ, nên người ta mới có thể nhìn thấy rõ sức mạnh vô hình này, sương mù làm hình dáng của nó hiện ra.
Dưới sự khống chế của Hàm Cửu Di, sức mạnh vô hình đó nhanh chóng rơi xuống.
Chúng không ngừng đẩy sương mù màu tím ra hình thành các hình dáng khác nhau, có cái hình người, có cái hình rồng, cũng có cả phượng hoàng…
Thấy vậy, mắt La Chinh trợn to.
Thật ra La Chinh cũng có thể làm được.
Sử dụng thần thông Khoa Thế thì hắn có thể dễ dàng biến sức mạnh thành các kiểu dáng khác nhau.
Nhưng trong cùng một lúc, hắn chỉ có thể biến ra được một hình dáng mà thôi, không thể nhẹ nhàng tùy ý và một lần đã có thể biến ra nhiều hình dạng như Hàm Cửu Di.
“Thần thông này được lĩnh ngộ từ thần thông ngoại đạo của thần đạo Sức Mạnh, bình thường được gọi là ‘sức mạnh ngưng hình’” Hàm Cửu Di lại nói: “Thật ra, sau khi mở Đạo Đài Bát Trọng thì võ giả đã luôn sử dụng cấp thấp nhất của sức mạnh ngưng hình rồi!”
Sức mạnh nguyên thủy tinh thuần nhất là ở bên trong cơ thể võ giả, khi đánh nhau với người khác, họ sẽ ép sức mạnh ra từ trong cơ bắp và kinh mạch.
Sau khi mở Đạo Đài Bát Trọng, cộng với sức mạnh ngưng tụ trong đạo đài thì lúc võ giả luyện thể cần sức mạnh, họ sẽ lấy sức mạnh trong Đạo Đài Bát Trọng ra, truyền theo kinh mạch đến hai tay.
Đây là cơ sở cơ bản nhất của ngưng hình, ép sức mạnh thành dòng chảy, để nó có thể nhanh chóng truyền đến vị trí mà võ giả cần thông qua kinh mạch.
“Đó cũng là sức mạnh ngưng hình ư…” La Chinh bĩu môi, nghe qua thì sức mạnh ngưng hình này rất mơ hồ, không ngờ ai cũng biết.
Hàm Cửu Di thản nhiên liếc La Chinh: “Đây chẳng qua mới là cách sử dụng cấp thấp nhất, chưa thể ép sức mạnh ra ngoài cơ thể được.
Chờ ngươi hoàn toàn hiểu hết sức mạnh ngưng hình rồi thì có thể sẽ làm được bước đó, nâng cao khả năng chống lại kẻ địch của ngươi rất nhiều”
Nói xong, Hàm Cửu Di giơ tay khẽ búng, từ đầu ngón tay nàng vươn ra năm luồng sức mạnh vô hình kéo dài khoảng một tấc, trông như mấy cái móng tay trong suốt sắc nhọn.
“…”
Hình ảnh này khiến La Chinh nghẹn họng một lúc lâu, sững sờ không nói được lời nào.
Hắn có thần thông Khoa Thế, làm chuyện đó quả thật dễ như ăn cháo!
Hàm Cửu Di không xem được trận chiến giữa La Chinh và Lãnh Lâm Nhạc, nếu không nàng sẽ chẳng làm điều thừa thãi này.
Nàng nghiêm túc giảng giải: “Cách dùng sức mạnh ngưng hình mạnh nhất, đó là có được thần thông Khoa Thế, nó có thể biến hóa ra đủ mọi hình dáng, khiến đối thủ khó lòng phòng bị.
Sức mạnh ngưng hình chia thành ba giai đoạn, ta dạy ngươi giai đoạn đầu tiên trước, cách ép nguồn sức mạnh ra bên ngoài cơ thể…”
Giai đoạn đầu tiên của sức mạnh ngưng hình chính là đơn giản kéo nó dài ra từ một bộ phận trên cơ thể, giống như móng tay trong suốt của Hàm Cửu Di, sử dụng hợp lý thường có thể đánh bất ngờ.
Giai đoạn thứ hai là kéo dài xa hơn, đồng thời biến nó thành một hình dáng đơn giản.
Giai đoạn thứ ba là phức tạp nhất, biến nó thành một cá thể độc lập, khống chế sức mạnh cá thể đó.
Tầng này là cấp bậc lợi hại nhất, nhưng điều kiện cũng khắc nghiệt nhất.
Chỉ khi có được thần thông Khoa Thế mới có tư cách sử dụng tùy theo ý mình, nhưng đó lại là thần thông chỉ các thánh nhân mới có!
Bây giờ, La Chinh đang ở giữa giai đoạn hai và giai đoạn ba.
Thần thông Khoa Thế của hắn đã có thể nặn thành một số hình dáng đơn giản, nhưng lại không linh hoạt như Hàm Cửu Di.
Ngay lúc Hàm Cửu Di đang định dạy nguyên lý cơ bản nhất của “Sức mạnh ngưng hình” thì cuối cùng La Chinh không nhịn nổi nữa, mở miệng nói: “Sư tôn… Cái này coi như giai đoạn đầu tiên sao?”
Nói xong, La Chinh nhẹ nhàng đánh ra một đấm, trước nắm tay hắn tuôn ra một luồng sức mạnh tinh thuần, gạt đám sương mù màu tím đằng trước ra một dấu nắm tay.
Thấy cảnh đó, vẻ mặt Hàm Cửu Di lại hờ hững: “Ngươi đã hiểu được sức mạnh ngưng hình, tại sao chưa bao giờ thấy ngươi dùng trên đấu trường của các vị thần?”
Với tư chất của La Chinh thì dù là tự mình lĩnh ngộ được cũng không phải chuyện lạ gì, thế nên Hàm Cửu Di rất bình tĩnh.
La Chinh cũng không dừng lại, mà hỏi tiếp: “Còn đây thì xem như giai đoạn thứ hai?” Nói xong, nắm tay La Chinh giật nhẹ, khẽ vung vài cái trong màn sương tím, trong tay hắn dần dần ngưng tụ ra một thanh kiếm.
Nhưng thanh kiếm này không hề rời khỏi tay La Chinh mà vẫn nằm yên đó.
“Ngươi!”
Lúc này, Hàm Cửu Di mới lộ ra vẻ mặt ngạc nhiên.
Nàng không ngờ một võ giả chứng thần như La Chinh lại có thể tu luyện sức mạnh ngưng hình được đến mức này.
Nếu vậy, bản thân đã làm điều thừa thãi.
Nếu không nhờ vào thần thông Khoa Thế, La Chinh hoàn toàn không thể hiểu được cái gọi là “sức mạnh ngưng hình”.
Nó vốn là một năng lực phụ của thần thông Khoa Thế.
La Chinh liếc nhìn Hàm Cửu Di, mỉm cười và khẽ vung thanh kiếm vô hình kia lên.
Nó đâm xuyên qua màn sương tím, lao thẳng ra vài chục trượng, sau đó xoay một vòng, bay về trong tay La Chinh, để lại một con đường rõ ràng trong làn sương mù.
“Đây xem như giai đoạn ba…” La Chinh quay đầu nhìn Hàm Cửu Di hỏi tiếp.
Chương 1853: Nguồn gốc của Tử Cực giới
Biểu hiện của La Chinh ở giai đoạn đầu tiên của sức mạnh ngưng hình không khiến Hàm Cửu Di cảm nhận được gì khác thườngBởi nếu hắn đã thông thạo nhiều thần đạo như vậy, ngay cả thần đạo Tử Khí cũng có thể tu luyện được thì việc lần mò ra cách sử dụng cơ bản nhất của sức mạnh ngưng hình trong thần đạo Sức Mạnh cũng chẳng phải việc gì khó.
Nhưng tự lĩnh ngộ ra được giai đoạn thứ hai thì có hơi khó khăn hơn một chút.
Giai đoạn này cần phải hiểu rất rõ về sức mạnh, nếu chỉ dựa vào sức mạnh trong Đạo Đài Bát Trọng thì hoàn toàn không đủ để lĩnh ngộ, đương nhiên Hàm Cửu Di sẽ cảm thấy kinh ngạc.
Chỉ có điều lĩnh ngộ giai đoạn hai thì cũng chỉ khiến nàng ngạc nhiên mà thôi, mọi chuyện vẫn nằm trong phạm vi Hàm Cửu Di có thể chấp nhận được.
Nhưng không ngờ La Chinh lại có thể biến sức mạnh thành thanh kiếm, ném nó bay ra ngoài cơ thể.
Chuyện này thật vô lý!
Đừng nói là La Chinh, dù là thần đại viên mãn đã tập hợp đủ chín ngôi sao, nếu không xây dựng được vũ trụ thì cũng không thể làm được điều này.
Một khi sức mạnh rời khỏi cơ thể thì chẳng khác nào nó mất đi nguồn gốc, chỉ trong một khoảng thời gian là sẽ biến mất.
Hơn nữa, còn hoàn toàn không thể điều khiển được… Đó cũng là nguyên nhân mà thần đạo sức mạnh không được coi trọng trong Thần Vực.
Đến cảnh giới này của Hàm Cửu Di, nếu sử dụng thần thông Khoa Thế thì có thể phát huy sức mạnh đến mức cao nhất.
Nhưng thánh nhân thường không cần sức mạnh thuần túy, nên sau khi Cưu Thánh xây dựng cấm địa Luyện Thần, ông càng đi ngược thế đạo, hủy chín ngôi sao đi.
Tất cả nguồn sức mạnh được chứa trong một cái ao lớn, lâu lâu lại tặng ra ngoài một ít…
Khi tu vi còn thấp thì không thể sử dụng, đợi đến lúc tu vi cao lại chẳng dùng nhiều.
Đây là điểm bất tiện của dòng luyện thể.
Chẳng qua, việc gì cũng có trường hợp ngoại lệ, Hàm Cửu Di chính là một trong số đó.
Hàm Cửu Di dung hợp Thần Đài Cửu Tinh và thế giới trong cơ thể lại với nhau, mà thế giới trong cơ thể nàng lại là tuyệt địa Tử Thiên, được xây dựng từ thần đạo Tử Khí, không phải vũ trụ đầy đủ, nên nàng chỉ là á thánh.
Dù vũ trụ của Hàm Cửu Di không đầy đủ, nhưng sau khi chín ngôi sao được dung hợp vào tuyệt địa Tử Thiên, nàng đã có được thần thông Khoa Thế.
Với sự hiểu biết của mình với thần đạo Tử Khí, nàng có thể hóa tất cả sức mạnh của mình thành một kiếm trận vô hình thật lớn, phát huy thần thông Khoa Thế và sức mạnh ngưng hình đến cực hạn.
Đó chính là điểm mạnh nhất của Hàm Cửu Di và cũng là điều nàng lo lắng nhất.
Chẳng qua, Hàm Cửu Di tuyệt đối không thể ngờ lại có một ngày nàng thấy được một võ giả chứng thần dễ dàng làm được điều đó.
Cho dù nàng là á thánh, là tượng đài trong đám thần, nhìn xa trông rộng đến mức thần bình thường khó mà bằng thì cũng không thể giải thích được cảnh tượng trước mặt.
Nàng im lặng một lúc lâu rồi mới lên tiếng: “Khó trách… Chỉ bằng biểu hiện của ngươi ở đấu trường của các vị thần thì rất khó để đánh chết được Tạ Giác, càng không thể đánh Lãnh Lâm Nhạc bị thương.
Giờ xem như đã tìm được nguyên nhân”
Nghe những lời này của Hàm Cửu Di, trong lòng La Chinh hơi cảm thán.
Không hổ là á thánh, sức quan sát mạnh đến đáng sợ.
Dù nàng không trực tiếp xem trận chiến giữa mình và Lãnh Lâm Nhạc, nhưng sau khi thấy phương pháp này của mình đã có thể đoán ra ngay nguyên nhân mình đánh Lãnh Lâm Nhạc bị thương!
“Nếu sư tôn dạy ta ‘sức mạnh ngưng hình’ thì không biết ta có thể đạt tới trình độ như ngươi hay không?” La Chinh thuận thế hỏi tiếp.
Cách khống chế nguồn sức mạnh của La Chinh vẫn có hạn, ít nhất hắn không thể phát huy thần thông Khoa Thế đến mức tận cùng.
Trước mắt, Hàm Cửu Di lại là kẻ đứng đầu trên phương diện này, đương nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua cơ hội như vậy.
Dù sao nó cũng có thể giúp La Chinh mạnh hơn khi đối mặt với những vị thần cấp thấp xếp hạng trước mình trong đấu trường của các vị thần!
Hàm Cửu Di liếc xéo La Chinh…
Tuy sức mạnh ngưng hình là thần thông ngoại đạo của thần đạo Sức Mạnh, lại có rất nhiều tu luyện, nhưng Hàm Cửu Di lại nhờ nó mới được phong làm á thánh, đương nhiên có điểm đặc biệt hơn người.
Trước đó, Hàm Cửu Di chỉ định dạy La Chinh sức mạnh ngưng hình ở mức đơn giản, không định nói đến giai đoạn thứ hai chứ nói gì đến chuyện giai đoạn ba.
Tuy La Chinh gọi mình một tiếng sư tôn, nhưng đó chẳng qua chỉ là xưng hô mà thôi.
Hắn không hề bái mình làm sư, nên chẳng phải đệ tử của mình.
Nghĩ đến đây, trong lòng Hàm Cửu Di bỗng hiện lên một ý tưởng, nhận La Chinh là đệ tử hình như cũng là một quyết định không tệ?
“Thần thông này của ta chưa bao giờ truyền cho người ngoài… Nhưng nếu ngươi nhận ta làm sư phụ, trở thành đệ tử của ta thì cũng không phải không được” Hàm Cửu Di nói.
Nếu những đệ tử của Hàm Cửu Di thật sự xây dựng được tuyệt địa Tử Thiên thì thực lực sẽ tăng mạnh, khả năng trở thành á thánh cũng lớn hơn thần cấp cao bình thường rất nhiều.
Đáng tiếc, đến tận bây giờ vẫn chưa có đệ tử nào xây dựng được tuyệt địa Tử Thiên của mình, nên đương nhiên không ai có thể nhận được chân truyền thật sự của Hàm Cửu Di.
Giờ đây bỗng xuất hiện một người tốt như thế, mới là võ giả chứng thần đã có đủ điều kiện để tu luyện chân truyền của nàng.
Mà điều kiện này hoàn toàn không thể xuất hiện trên người một võ giả chứng thần, kể cả thần cũng không có tư cách.
Đương nhiên Hàm Cửu Di sẽ động lòng.
“Ta có sư phụ rồi.
Sư phụ ta là Cố Bắc” La Chinh dứt khoát nói.
Hàm Cửu Di biết thân phận của mình, hắn cũng không sợ nàng biết nhiều hơn nữa.
“…”
Trong mắt Hàm Cửu Di tỏa ra một chút buồn bực.
Nàng hẳn phải nghĩ ra sớm hơn chứ.
Cố Bắc và La Tiêu có quan hệ tốt như vậy, giờ La Tiêu gặp khó khăn lớn thế, Cố Bắc không thể không ra tay.
“Nhưng nếu như sư tôn có thể truyền dạy tuyệt học, ta chắc chắn sẽ khắc khổ tu luyện” La Chinh cười tủm tỉm nói.
Giai đoạn hiện nay hắn không dám sử dụng thần đạo Đoạn Tình, cũng không dám tùy tiện để lộ khí hỗn độn, mà Vạn Pháp Địch Thư có thể chặt đứt nhân quả cũng không có dùng được trong Thần Vực.
Tuy trong Thần Vực có quy tắc nhân quả, nhưng đây lại không phải vũ trụ.
Sở dĩ Vạn Pháp Địch Thư lợi hại là do La Tiêu ban cho nó khả năng chém nhân diệt quả, Thần Vực không phải do La Tiêu xây dựng, tất nhiên là sẽ không có hiệu quả nữa.
Hàm Cửu Di hung dữ trừng mắt với La Chinh.
Nếu La Chinh đã là con của người đó, đương nhiên nàng có thể phá lệ, chỉ là trong lòng luôn có chút không cam.
Sau đó, Hàm Cửu Di không tình nguyện nói: “Nếu đã như vậy, ta tạm thời sẽ dạy ngươi kiếm trận Lục Thần”
“Cái gì? Kiếm trận Lục Thần?” La Chinh giật mình nói.
“Ngươi từng nghe tới rồi à?” Hàm Cửu Di nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.
Hàm Cửu Di là á thánh, không giống Thánh Hoàng của các đảo nổi, có thể tùy tiện ra vào các Thánh Đường.
Nàng quan tâm đến sự an toàn của La Tiêu, nhưng thời gian đó các Thánh Đường đóng cửa, ngay cả Thánh Hoàng Hàm gia cũng không thể liên lạc được, tầng cao nhất trên đảo nổi đang trong trạng thái đóng cửa.
Đợi đến khi chiến tranh vũ trụ kết thúc, Hàm Cửu Di chỉ biết vũ trụ Đại Diễn bình yên không sao cả, còn Mục Hải Cực vi phạm quy tắc trên bảng đá thống trị về chiến tranh vũ trụ nên đã bị phạt.
Biết tin này, đương nhiên Hàm Cửu Di vô cùng vui vẻ.
Chẳng qua, tại sao lại xảy ra chiến tranh giữa vũ trụ Đại Cực và vũ trụ Đại Diễn, trong đã xảy ra những chuyện gì thì nàng lại không rõ lắm…
Vì vậy, đương nhiên nàng không biết Khê Ấu Cầm từng dùng kiếm trận Lục Thần trong vũ trụ Đại Diễn.
“Đúng vậy…”
Đầu óc La Chinh nhanh chóng phân tích, hắn bỗng phát hiện một điểm lạ lùng.
Hai chuyện này chắc chắc có liên quan gì đó với nhau…
Tuy Tử Cực giới trong Vũ trụ Đại Diễn không được trọn vẹn, nhưng nó rất giống tuyệt địa Tử Thiên.
Khê Ấu Cầm cũng mới bắt đầu tu luyện kiếm trận trong Tử Cực giới, nhưng thật sự nắm giữ được nó thì lại lúc ở trong cấm địa Luyện Thần.
Vậy rốt cuộc giữa chúng liên quan gì với nhau?
La Chinh đang suy nghĩ điều đó, bên này Hàm Cửu Di lại bắt đầu có vẻ phấn khích: “Nếu ngươi thật sự từng thấy kiếm trận Lục Thần, chắc chắn nó không có khả năng ở Thần Vực, hẳn là ở trong vũ trụ Đại Diễn! Căn cứ vào giao ước năm đó, ở Tử Cực giới chắc chắn đã xuất hiện một vị Âm Thể Tử Cực nhất phẩm!”
Khê Ấu Cầm đúng là có được Âm Thể Tử Cực nhất phẩm.
Nhưng cách phân chia đẳng cấp của Âm Thể Tử Cực trong vũ trụ Đại Diễn và Thần Vực hẳn là không giống nhau? Chí ít, hắn chưa nghe nói tới phẩm cấp của Âm Thể Tử Cực trong điện Tử Hồn.
Nhưng Hàm Cửu Di nói vậy, về cơ bản La Chinh cũng đã đoán được…
Tử Cực giới là thế giới bị tàn phá đặc biệt, quy tắc của vũ trụ Đại Diễn không thể bao trùm hết được nó, hơn nữa hình như nó cũng không trải qua thời kỳ diệt vong của mỗi diễn kỷ.
La Chinh nghĩ xong, sau đó Hàm Cửu Di và hắn bốn mắt nhìn nhau.
Nàng cũng đoán được La Chinh định nói gì, lập tức mở miệng: “Ngươi đoán đúng rồi đó.
Ta từng ở Tử Cực giới.
Nó là nơi cha ngươi xây dựng cho ta, kiếm trận Lục Thần cũng là ta và cha ngươi sáng tạo ra.
Ta từng đồng ý với hắn, nếu trong vũ trụ Đại Diễn thật sự xuất hiện một vị Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, chắc chắn sẽ trao cho truyền thừa của kiếm trận Lục Thần.
Còn La Tiêu sắp xếp như thế nào, ta cũng không biết”
Nàng ngừng một chút rồi tò mò hỏi: “Ngươi từng thấy kiếm trận Lục Thần? Vậy có biết người sử dụng nó là ai và người đó có đến Thần Vực hay không?”
La Chinh ngẩn ra cẩn thận nghĩ kỹ một lúc.
Bản thân nhập cư trái phép, bị sắp đặt ở Trường Không Vực, tại sao lại là ở địa bàn của Hàm gia? Lần nào La Chinh cũng cảm thấy khó hiểu, nhưng giờ xem như đã hiểu rồi.
Đây là nguyên nhân cha sắp xếp như vậy.
Người cha hy vọng mình tìm đến làm chỗ dựa chính là Hàm Cửu Di.
Hắn sờ sờ cái mũi của mình, ngại ngùng trả lời: “Người dùng kiếm trận Lục Thần… là vợ ta”
Chương 1854: Biến đổi bốn thanh kiếm
Năm đó, lần đầu tiên Hàm Cửu Di gặp La Tiêu là khi nàng mới chỉ là thần cấp trung.
Song vì có biểu hiện vô cùng xuất sắc ở Hàm gia, nên nàng cũng là đối tượng trọng điểm được bồi dưỡngKhi đó, nghiên cứu về thần đạo Tử Khí còn chưa hoàn thiện như bây giờ.
Ngay cả việc tuyệt địa Tử Thiên có thể tự thành một giới hay không còn bị nghi ngờ.
Đặc biệt, muốn xây dựng một vũ trụ trong Thần Vực tuyệt đối không phải là chuyện dễ dàng như vậy.
Có lẽ, ưu thế duy nhất của thần đạo Tử Khí chính là hai điểm “hóa vật” và “điều khiển”, so với thần đạo khác quả thật yếu thế hơn không ít…
Sau đó, La Tiêu phá lệ cho phép Hàm Cửu Di đi vào vũ trụ của mình, mở ra một giới, thử nghiệm xây dựng “tuyệt địa Tử Thiên” trong vũ trụ, Tử Cực giới đã ra đời như thế.
So với khó khăn của việc mở ra một không gian trong Thần Vực, thì ở vũ trụ Đại Diễn đơn giản hơn nhiều.
Hơn nữa, Hàm Cửu Di còn có sự giúp đỡ của La Tiêu.
Không lâu sau, Tử Cực giới được tạo nên, Hàm Cửu Di thể hiện ra thiên phú đáng kinh ngạc.
Đồng thời, nàng sáng lập nhiều kiếm trận lớn, trong đó lợi hại nhất là kiếm trận Lục Thần.
Ngay khi Hàm Cửu Di đang rất vừa lòng với sáng tạo của bản thân, La Tiêu lại nói với Hàm Cửu Di, nếu như suy đoán của ông không sai thì điểm mạnh nhất của kiếm trận Lục Thần không phải là “kiếm thật”, mà là “kiếm ảo”.
Trên thực tế, cái gọi là kiếm ảo ở đây chính là sử dụng sức mạnh ngưng hình để ép sức mạnh ra ngoài cơ thể, biến chúng thành thanh kiếm vô hình.
Nhưng mà khi đó, Hàm Cửu Di còn chưa trở thành á thánh, còn chưa thể sử dụng “thần thông Khoa Thế”.
Sức mạnh ngưng hình của nàng ta mới chỉ luyện tới tầng thứ hai, cho nên vẫn chưa thể từ bỏ “kiếm thật” được.
Đó cũng chính là bốn thanh Trường Đằng Kiếm, Phật Hoàng Kiếm, Trọng Dương Kiếm và Thiên Nha Kiếm mà La Tiêu tặng cho…
Hiện giờ, Hàm Cửu Di đã sớm không cần dùng đến bốn thanh kiếm kia, nhưng nàng ta vẫn giữ chúng lại.
Thỉnh thoảng vào đêm khuya, nàng ta sẽ lấy ra vuốt ve một hồi, trong lòng đầy quyến luyến.
Những ngày tháng trong vũ trụ Đại Diễn luôn là khoảng thời gian vui vẻ nhất của nàng ta.
Năm đó, đảo nổi của La gia gặp phải kiếp nạn, Hàm Cửu Di từng quả quyết đứng về phía La Tiêu.
Nhưng khi đó, Hàm Cửu Di mới chỉ là thần cấp cao, còn chưa thể tu thành trận “kiếm ảo” của đại trận Lục Thần.
Dù có lòng muốn giúp La gia một tay, nhưng nàng ta lại bị Hàm gia ra lệnh cưỡng chế phải ở trên đảo nổi.
Thậm chí, Hàm gia còn phái một vị đại viên mãn canh chừng nàng ta.
Cuối cùng, nàng ta chỉ có thể trơ mắt nhìn đảo nổi của La gia gặp kiếp nạn, nhìn La Tiêu ngã xuống, bất lực không làm được gì…
Cho dù đến bây giờ, cảnh tượng kia vẫn mãi ám ảnh trong đầu nàng ta.
Nàng ta đã lập lời thề, nếu như có cơ hội, nàng ta sẽ cố gắng hết sức để giúp đỡ bọn Vũ Thái Bạch.
Có lẽ vẫn còn một chút cơ hội để La Tiêu có thể xoay chuyển tình thế.
Dù sao, vũ trụ của ông ấy vẫn chưa bị tiêu diệt, bản thân ông ấy cũng chưa chết.
Nhưng…
Dường như Vũ Thái Bạch không hề để ý đến nàng ta và có thái độ khá là thù địch.
Rất lâu trước kia, nàng ta từng gặp Vũ Thái Bạch khi thăm dò núi Bất Chu, hắn đã muốn ra tay với nàng ta.
Hôm nay, khi đã xác định được thân phận của La Chinh, tất nhiên nàng ta cũng hiểu, cơ hội nhỏ bé để xoay chuyển tình thế kia đã lặng lẽ đến rồi.
Đây nhất định là sắp xếp của La Tiêu, người đàn ông kia cho dù có chết cũng sẽ không từ bỏ!
Mà chàng thanh niên trước mặt này thực sự giống ông ấy như đúc, ngay cả phương diện duyên phận với phụ nữ cũng rất giống…
Năm đó, sau khi nàng ta rời khỏi vũ trụ Đại Diễn, Tử Cực giới vẫn không bị xóa bỏ.
Nàng ta để lại truyền thừa của bản thân ở trong đó, đặc biệt là còn có kiếm trận Lục Thần.
Nàng ta và La Tiêu giao ước với nhau, nếu như một ngày kia trong vũ trụ Đại Diễn xuất hiện một vị Âm Thể Tử Cực nhất phẩm thì tất nhiên sẽ có tư cách để rèn luyện.
Bởi vì bản thân Hàm Cửu Di chính là Âm Thể Tử Cực tốt nhất.
La Tiêu vẫn hay nói đùa rằng, về mặt lý thuyết, Âm Thể Tử Cực của Hàm Cửu Di căn bản không thể tự nhiên sinh ra.
Nàng ta hoàn toàn là một trường hợp đặc biệt.
Trừ khi La Tiêu tự tay tạo ra một “Âm Thể Tử Cực” thì mới có thể đạt tới yêu cầu của Hàm Cửu Di, đồng thời có tư cách nhận truyền thừa của Hàm Cửu Di.
Bây giờ, cuối cùng Âm Thể Tử Cực nhất phẩm này đã xuất hiện.
Chắc chắn, Âm Thể Tử Cực này là La Tiêu do cố gắng tạo ra.
Chỉ có điều, nàng ta không ngờ cô gái được truyền thừa kiếm trận Lục Thần lại là vợ của La Chinh…
Đôi mắt đẹp của Hàm Cửu Di chớp một cái, lại hỏi: “Nàng ấy vào Thần Vực rồi sao?”
“Không rõ lắm” La Chinh lắc đầu.
La Chinh đã đưa người thân cùng Ninh Vũ Điệp vào Tiên Phủ, tất nhiên Khê Ấu Cầm cũng muốn vào theo, nhưng La Chinh không cho phép.
Khê Ấu Cầm là một trong mười Đạo Tử, đã được định trước sẽ có con đường của bản thân.
Dựa theo sự sắp xếp của Tinh Vĩ, chắc hẳn Khê Ấu Cầm sẽ lẻn vào sau khi có được thần cách.
Nàng đã trải qua quá trình thay máu, mà hiện tại Vũ Thái Bạch vẫn đang kéo chân Khương gia, chính là để tạo cơ hội cho những Đạo Tử này.
Khi La Chinh rời khỏi vũ trụ Đại Diễn, Hoa Thiên Mệnh đã rời đi trước một bước.
Hiện tại, tình hình của các Đạo Tử khác như thế nào, đã tới Thần Vực hay chưa, La Chinh cũng không biết.
“Nếu như dựa theo bố trí của La Tiêu, chắc hẳn nàng ấy cũng sẽ lẻn vào vùng đất tổ Hàm gia, người như vậy nhất định phải do tự tay ta bồi dưỡng” Hàm Cửu Di híp mắt nói: “Trong khoảng thời gian này, ta sẽ sắp xếp một số người tìm kiếm Âm Thể Tử Cực trong khu vực Hàm gia đang kiểm soát… Nàng ấy tên gì?”
“Khê Ấu Cầm” La Chinh trả lời: “Nhưng nếu như nàng ấy đã tiến vào Thần Vực thì rất có thể sẽ dùng tên giả.
Sợ rằng muốn tìm được nàng ấy cũng không dễ dàng như vậy…”
Thần Vực rộng lớn như vậy, chỉ là một cái vực thôi cũng khó mà vượt qua.
Sở dĩ La Chinh có thể gặp được Hàm Cửu Di trong thời gian ngắn như thế, là bởi vì bản thân hắn đã lập ra một phần kế hoạch chặt chẽ.
Đồng thời, cũng là dựa vào thiên phú lớn mạnh mà hắn thể hiện ra nên mới có thể thuận lợi tiến vào đảo nổi, trời xui đất khiến gia nhập điện Tử Hồn.
“Việc này ngươi không cần bận tâm” Hàm Cửu Di lắc đầu, thể hiện quyết tâm rất lớn.
Nhiều năm trước, nàng ta đã bỏ lỡ cơ hội một lần, lần này cho dù thế nào nàng ta cũng sẽ không vắng mặt.
Sau đó, nàng ta tiếp tục nói: “Chúng ta hãy nói chuyện về kiếm trận Lục Thần trước…”
Hàm Cửu Di nhìn chằm chằm La Chinh tiếp tục nói: “Chỉ có sở hữu thần thông Khoa Thế mới có tư cách điều khiển sức mạnh như vậy.
Rốt cuộc ngươi đã xây dựng thế giới kiểu gì, mà ngay cả thần cách còn chưa ngưng tụ được đã có thể sử dụng thần thông Khoa Thế?”
La Chinh cười khổ: “Cũng chính vì nguyên nhân này, ta mới khó có thể ngưng tụ thần cách…”
“Ngay cả ngươi cũng khó ngưng tụ thần cách ư?” Ánh mắt của Hàm Cửu Di hơi ngừng lại.
Đương nhiên, nàng ta hiểu rõ La Chinh quan trọng với La Tiêu như thế nào.
Nếu như ngay cả thần cách cũng không thể ngưng tụ, vậy nhất định không phải thiên phú của La Chinh không đủ, mà gần như chắc chắn là bởi vì La Chinh tu luyện thần cách đặc biệt, hoặc là do cấu tạo của thế giới trong cơ thể hắn đặc biệt.
La Tiêu và Cố Bắc được xem như là thánh nhân có sức sáng tạo nhất, tầm mắt của bọn họ chưa từng bị giới hạn trong Thần Vực, do đó có bồi dưỡng ra quái vật nhỏ kinh hãi thế tục như vậy cũng là bình thường.
Nhưng xét cho cùng, không ngưng tụ được thần cách vẫn là tai họa ngầm cực lớn.
Hàm Cửu Di lại hỏi: “Ngươi có cần ta giúp gì không?”
La Chinh lắc đầu: “Ta đã tìm được cách giải quyết rồi” Vấn đề hắn gặp phải, đừng nói Hàm Cửu Di, cho dù là Cố Bắc đích thân tới thì sợ rằng cũng không có biện pháp gì tốt.
Huống hồ, hắn đã tìm được thêm nhiều “đất sét”, chỉ cần lần này lấy được đủ nhiều điểm tích lũy trong đấu trường của các vị thần, thu được đám đất sét kia vào trong túi thì có lẽ có thể tạo thành thần cách rồi.
Thấy La Chinh tự tin như vậy, Hàm Cửu Di không hỏi thêm gì nữa, có thể đó là bí mật lớn nhất của La Chinh, ngay sau đó nàng ta nói: “Nếu Khê Ấu Cầm đã tu được kiếm trận Lục Thần, nàng ấy lại là vợ của ngươi, vậy ngươi đã từng nhìn thấy kiếm trận Lục Thần rồi…”
“Đã từng thấy rồi” La Chinh gật đầu: “Ngoài kiếm trận Lục Thần ra, còn có kiếm trận Tiểu Tử Hà, kiếm trận Lưỡng Nghi Lạc…”
“Đều là kiếm trận ta từng tu luyện, nhưng năm đó ta chỉ có thể sử dụng ‘kiếm thật’.
Mặc dù kiếm trận Lục Thần này lợi hại, nhưng đã định trước sẽ có rất nhiều hạn chế” Hàm Cửu Di thản nhiên nói.
Khi Hàm Cửu Di tu thành á thánh, nàng ta có thể sử dụng “kiếm ảo”.
Sau khi dùng sức mạnh ngưng hình, nàng ta có lĩnh ngộ mới về kiếm trận Lục Thần.
Cuối cùng, sau khi dùng thần thông Khoa Thế phát động kiếm “sức mạnh”, không chỉ có uy lực của bản thân sẽ mạnh hơn, mà sự biến đổi trong đó cũng càng nhanh chóng, càng tùy ý hơn.
Chỉ riêng uy lực của lời nói đã mạnh hơn gấp trăm lần rồi.
Nói xong…
Hàm Cửu Di đưa tay ra vẫy nhẹ.
“Vèo vèo vèo vèo…”
Cách đó không xa, đường viền do những sức mạnh kia biến thành lan rộng ra, biến thành từng thanh kiếm vô hình dài khoảng một trượng, bắn đi bốn phương tám hướng.
Trong khoảng không gian này, tồn tại hàng nghìn, hàng vạn cây trường kiếm sức mạnh vô hình vô sắc.
Những trường kiếm này đi qua đi lại như con thoi trong sương mù màu tím, để lại từng bóng kiếm hẹp dài.
Chẳng mấy chốc, những bóng kiếm này đã vây quanh La Chinh…
Hàm Cửu Di cười nhẹ: “Lúc đầu. kiếm trận Lục Thần chỉ là sự kết hợp biến hóa của bốn thanh kiếm.
Về sau, ta tự ngộ ra cách kết hợp biến hóa giữa ba mươi hai thanh kiếm, chín mươi sáu thanh kiếm và hàng chục nghìn thanh kiếm Táng Hải Luân Không Sát.
Ngươi đã nắm vững thần thông Khoa Thế, hơn nữa còn có thể tu luyện thuật Đại Tử Khí, vậy chắc hẳn sẽ không khó luyện.
Hôm nay, ta dạy cho ngươi sự biến hóa của bốn thanh kiếm.
Sự biến hóa của bốn thanh kiếm này là do đích thân cha ngươi tạo ra cho ta.
Xem như là trả lại những gì cha ngươi đã dạy ta cho con trai của ông ấy”
Chương 1855: Chuyên tâm tu luyện
Lúc trước, La Chinh đã từng thấy Khê Ấu Cầm dùng kiếm trận Lục Thần, quả thật uy lực cực kỳ kinh khủngCho dù khi đó Khê Ấu Cầm chỉ là Giới Chủ, nhưng lại có thể dùng kiếm trận Lục Thần đuổi giết Thiên Tôn.
Có lẽ, phải có đến hơn năm vị Thiên Tôn đã chết trong kiếm trận Lục Thần.
Hơn nữa, bốn thanh kiếm mà Khê Ấu Cầm sử dụng chỉ là bốn thanh kiếm do Thiên Vị tộc dùng thần văn biến ảo ra, uy lực bị giảm đi nhiều rồi.
Nếu như La Chinh thật sự nắm vững cách biến hóa bốn thanh kiếm của kiếm trận Lục Thần và có thể sử dụng theo ý muốn thì thực lực của hắn ở giai đoạn hiện tại sẽ có sự biến đổi về chất…
Hàm Cửu Di vừa nói ra, vô số trường kiếm vô hình bắt đầu hợp nhất với nhau, không ngừng xoay tròn theo sương mù màu tím, ngưng tụ thành bốn thanh trường kiếm.
Thông qua hình dáng do sương mù màu tím phác họa ra, La Chinh có thể nhận ra hình dạng của bốn thanh kiếm này.
Trong đó, có một thanh kiếm được dây leo quấn xung quanh, cho nên có thể thấy ở xung quanh thân kiếm gồ lên hình dây leo bất quy tắc.
Thanh kiếm này là Trường Đằng Kiếm.
Một thanh kiếm có phần đuôi giống như phật Di Lặc đang ngồi, ở giữa rộng như bàn quay, đây là Phật Hoàng Kiếm.
Một thanh kiếm khác lại xếp lớp, giống như bảo tháp, đây là Trọng Dương Kiếm.
Cuối cùng là một thanh kiếm đầy gai sắc răng nhọn, đây là Thiên Nha Kiếm.
“Ngươi có thể dùng sức mạnh ngưng hình, định hình ra bốn thanh kiếm này” Hàm Cửu Di ra lệnh.
“Cái này… hình dáng của kiếm, đâu có quan trọng?” La Chinh hỏi.
Chẳng lẽ muốn bố trí kiếm trận Lục Thần thì hắn nhất định phải cần bốn thanh kiếm kia ư? Hiện tại, hắn dùng sức mạnh để định hình thanh kiếm, còn chưa đạt được giới hạn lớn như vậy.
“Bớt nói lời vô nghĩa đi!” Hàm Cửu Di quát một tiếng.
Nàng ta đường đường là á thánh, lại đi truyền dạy tuyệt học của bản thân cho thằng nhóc này, vậy mà còn dám ‘ý kiến ý cò’…
“Ừm” La Chinh gật đầu, sau đó lặng lẽ rút ra nguồn sức mạnh của Thần Đài Cửu Tinh.
Trên thực tế, La Chinh chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được sức mạnh ngưng hình thật sự.
La Chinh còn chưa dùng được sức mạnh ngưng hình với Đạo Đài Bát Trọng.
Cách thuận tiện nhất của hắn chính là trực tiếp sử dụng thần thông Khoa Thế.
Như vậy hắn có thể tùy ý định hình, tương đương với từ tầng thứ nhất của sức mạnh ngưng hình, trực tiếp vọt lên đến tầng thứ ba!
“Vù vù…”
Sau khi La Chinh rút những sức mạnh kia ra, hắn trực tiếp dùng thần thông Khoa Thế ngưng tụ ra hình dáng.
Thanh trường kiếm đầu tiên biến ra là… Trường Đằng Kiếm!
La Chinh ghi nhớ kỹ hình dạng trường kiếm sức mạnh kia của Hàm Cửu Di trong lòng, chẳng mấy chốc, trước mặt La Chinh đã xuất hiện một thanh Trường Đằng Kiếm giống như đúc.
Nhưng thanh kiếm này nhỏ hơn thanh kiếm kia của Hàm Cửu Di một chút.
Chuyện này đối với La Chinh chỉ dễ như trở bàn tay.
“Thanh thứ hai!”
Khi La Chinh bắn đầu rút ra thanh kiếm thứ hai, thanh Trường Đằng Kiếm thứ nhất đột nhiên rung lên, rồi tán loạn.
“Đây là…” La Chinh gãi đầu.
Hàm Cửu Di cười lạnh: “Không phải ngươi hiểu đạo uẩn của thuật Đại Tử Khí rồi sao? Vậy mà lại không biết sử dụng kỹ năng phân chia điều khiển trong thần đạo Tử Khí?”
Song Hàm Cửu Di không biết rằng, bản thân La Chinh không hề hiểu rõ thuật Đại Tử Khi.
Thứ thật sự hiểu rõ thuật Đại Tử Khí chính là thước Vô Lượng trong đầu hắn.
Hai chiêu thức nổi bật nhất trong thuật Tử Khí là hóa vật và điều khiển.
Như Khê Ấu Cầm có Âm Thể Tử Cực nhất phẩm, nàng ấy trời sinh đã có sẵn năng lực điều khiển mạnh mẽ, cho nên có thể điều khiển hàng nghìn hàng vạn kiếm lớn.
Đương nhiên, độ khó của việc điều khiển những kiếm lớn kia đơn giản hơn rất nhiều so với những gì La Chinh đang phải đối mặt bây giờ.
Bởi vì La Chinh vừa cần duy trì Trường Đằng Kiếm được biến ra, lại vừa phải điều khiển sức mạnh ngưng hình biến ra một thanh trường kiếm khác.
Dưới tình huống chưa hiểu được thần đạo Tử Khí, La Chinh rất khó để duy trì.
Nhờ sự chỉ bảo của Hàm Cửu Di, trên một vạch nho nhỏ giữa thước Vô Lượng trong đầu La Chinh lóe ra một luồng ánh sáng màu tím.
Khi tia sáng màu tím kia lóe ra, trong mắt La Chinh cũng lóe ra một luồng sáng màu tím.
Đạo uẩn của thần đạo Tử Khí…
Trong lúc La Chinh đang cảm ngộ, Trường Đằng Kiếm lại được ngưng tụ ra lần nữa.
Sau đó, hắn vung nhẹ cánh tay, trong khoảnh khắc mở bàn tay ra lại cẩn thận từng li từng tí rút nguồn sức mạnh ra một lần nữa.
“Thanh thứ hai!”
“Vèo…”
“Phật Hoàng Kiếm!”
Thanh kiếm thứ hai, Phật Hoàng Kiếm được La Chinh ngưng tụ ra…
Trong lòng La Chinh không có chút vui vẻ nào, ánh mắt lại lóe lên lần nữa, thừa thắng xông lên.
“Thanh thứ ba…”
“Vèo…”
Thanh kiếm thứ ba, Trùng Dương Kiếm cũng được La Chinh ngưng tụ ra.
Nhưng ba thanh kiếm đồng thời hiện ra chỉ duy trì được nửa nhịp thở, đã đồng thời tán loạn.
“Kém cỏi, làm lại!” Hàm Cửu Di cười lạnh nói.
Dù lộ vẻ vô cùng xem thường, song thật ra trong lòng nàng ta đã rất khiếp sợ.
Đứa con trai này của La Tiêu có thiên phú quá mạnh!
Năm đó, khi nàng ta vừa mới trở thành á thánh, có được thần thông Khoa Thế, nàng ta bèn suy nghĩ làm sao để cải tạo được kiếm trận Sát Lục.
Dựa theo dự đoán của La Tiêu, nàng ta cũng thử dùng sức mạnh ngưng hình, tái tạo nguyên vẹn bốn thanh trường kiếm.
Nhưng nàng ta mất cả tháng mới ngưng hình được đồng thời hai thanh trường kiếm, thanh trường kiếm thứ ba lại mất gần nửa năm.
Một năm rưỡi, đối với những người thường không tính là ngắn, nhưng đối với Hàm Cửu Di, đối với các thần thì chỉ là trong nháy mắt.
Dường như nàng ta từng khá hài lòng với tốc độ này.
Nhưng bây giờ…
La Chinh chỉ mới thử hai lần, đã có thể đồng thời ngưng tụ ra ba thanh trường kiếm sức mạnh.
Vào giờ phút này, Hàm Cửu Di đang tràn đầy tự tin bỗng nhiên có cảm giác bị tổn thương.
Rốt cuộc là thiên phú của bản thân không đủ, hay là La Chinh quá tài giỏi.
“Lại thì lại, ta mới chỉ vừa bắt đầu tu luyện, cần gì phải như vậy…” La Chinh lẩm bẩm, hắn cảm thấy yêu cầu của Hàm Cửu Di hơi quá đáng.
“Trong miệng đang nói gì đó?” Hàm Cửu Di hỏi với sắc mặt không tốt.
La Chinh bĩu môi, không dám nói tiếp nữa.
Hắn tiếp tục rút nguồn sức mạnh ra để thi triển sức mạnh ngưng hình.
Mới lần thử thứ ba, La Chinh đã có thể duy trì ba thanh trường kiếm trong ba nhịp thở, sau ba nhịp thở, ba thanh trường kiếm đồng thời tan vỡ.
Lần thử thứ tư, hai mươi nhịp thở…
Lần thử thứ năm, kéo dài nửa nén hương…
Lần thứ sáu, một nén hương…
Tới lần thử thứ bảy, La Chinh đã có thể ổn định ba thanh trường kiếm.
“Thế nào?” La Chinh cười hỏi.
“Thường thôi…” Trong lòng Hàm Cửu Di cảm xúc lẫn lộn, lại một lần nữa hoài nghi thiên phú của mình.
Hai cha con này đúng là giống y hệt nhau.
Năm đó, Hàm Cửu Di thích La Tiêu.
Khi tu luyện trong vũ trụ Đại Diễn, nàng ta luôn bị thiên phú và năng lực lý giải mạnh mẽ của La Tiêu đả kích.
Sau từng yêu cầu nghiêm khắc và đả kích của La Tiêu, nàng ta nhanh chóng trưởng thành.
Khi đó, Hàm Cửu Di biết, sợ rằng cả đời này, thiên phú của nàng ta cũng chẳng bao giờ đuổi kịp được người đàn ông này.
Nhưng lúc ấy, La Tiêu đã là thánh nhân có địa vị cao quý, nàng ta không bằng ông ấy cũng phải thôi.
Nàng ta mến mộ và sùng bái La Tiêu, nên tất nhiên trong lòng không thấy chênh lệch.
Giống như bản thân không bằng La Tiêu mới là điều bình thường, là hiển nhiên.
Hiện tại, con trai ông ấy lại chạy tới, hơn nữa thằng nhóc này mới chỉ là võ giả chứng thần.
Giờ phút này, trong lòng Hàm Cửu Di vô cùng buồn bực và ghen tị.
Đừng nói lòng dạ của á thánh rộng rãi, phụ nữ dù tu luyện đến thánh nhân thì lòng dạ vẫn hẹp hòi như thường.
“Ngươi đã nắm vững ba thanh kiếm, hiện tại sẽ là thanh thứ tư” Hàm Cửu Di nói tiếp: “Ta đã làm chậm lại tốc độ dòng chảy thời gian trong tuyệt địa Tử Thiên, ngươi có thể từ từ tu luyện ở đây”
Thời gian luôn rất quý báu với La Chinh.
Chỉ còn vẻn vẹn hơn hai tháng nữa là đến lúc tính lại thứ hạng của đảo nổi.
Nếu như hắn lãng phí mấy tháng trong tuyệt địa Tử Thiên, đến lúc đó thứ hạng đã được sắp xếp xong rồi, vậy sợ rằng điện Tử Hồn sẽ phải loại bỏ tám phần mười đệ tử.
Đồng thời, khó khăn của việc ngưng hình ra bốn thanh trường kiếm khó hơn ba thanh kiếm đến vài bậc.
Khi La Chinh thử lần đầu tiên, thậm chí còn chưa định hình được kiếm thì đã bị tán loạn hết.
Nhưng vẻ mặt của La Chinh thay đổi chút nào.
Hắn không thèm chớp mắt mà tiếp tục thúc giục nguồn sức mạnh một lần nữa…
Hàm Cửu Di im lặng không lên tiếng nhìn bóng lưng La Chinh, trong mắt lóe lên vẻ mờ mịt.
Hình bóng La Chinh nghiêm túc luyện tập gần như giống hệt La Tiêu, cũng khiến suy nghĩ của Hàm Cửu Di không ngừng bay xa, trở lại những ngày bản thân tu luyện trong Tử Cực giới.
Vì giúp nàng ta nghiên cứu kiếm trận, La Tiêu bảo nàng ta khẽ nhắm mắt lại, đến khi mở mắt ra lần nữa, liền thấy trong Tử Cực giới bay đầy kiếm lớn.
Đó là chín trăm chín mươi chín triệu thanh kiếm lớn, chi chít tô điểm trên bầu trời Tử Cực giới, mặc cho nàng ta điều khiển tùy theo ý mình, khi đó trong lòng nàng ta rất vui vẻ…
Khoảng mười ngày sau, cuối cùng La Chinh đã có thể khiến bốn thanh trường kiếm tồn tại cùng một lúc trong một nhịp thở.
Lúc trước, Hàm Cửu Nguyệt phải mất sáu tháng mới làm được điều này.
Sau hai tháng trong tuyệt địa Tử Thiên, bốn thanh trường kiếm sức mạnh của La Chinh đã có thể tồn tại cùng một lúc trong năm nhịp thở…
Nửa năm sau, cuối cùng bốn thanh trường kiếm đã ổn định.
Nửa năm này, gần như La Chinh không có bất kỳ suy nghĩ nào khác, chỉ một lòng một dạ ngưng tụ kiếm.
Tán loạn, rồi lại ngưng tụ, rồi lại tán loạn, không ngừng lặp lại quá trình buồn tẻ này.
May mắn là Hàm Cửu Di đã thay đổi tốc độ dòng chảy thời gian.
Trong tuyệt địa Tử Thiên đã qua nửa năm, nhưng thế giới bên ngoài mới chỉ trôi qua ba ngày mà thôi.
Bây giờ, cuối cùng bốn thanh kiếm đã hình thành, Hàm Cửu Di bèn bắt đầu truyền dạy cách thức hoạt động của kiếm trận Lục Thần.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









