[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 372 : Phiền phức của nhà quyền thế (c1856-c1860)
❮ sautiếp ❯Chương 1856: Phiền phức của nhà quyền thế
Kiếm trận Lục Thần được xem như là do Hàm Cửu Di tự nghĩ ra, nhưng mạch suy nghĩ trong đó là do La Tiêu cung cấpNhưng khi đó, sự biến hóa của bốn thanh kiếm được xem như là kiếm trận Lục Thần nguyên thủy nhất vẫn còn tồn tại không ít khuyết điểm nhỏ.
Về sau, Hàm Cửu Di được phong á thánh, cho dù là trận bốn thanh kiếm cũng có sự thay đổi to lớn.
Chỉ nói về mặt uy lực đã tăng lên rất nhiều rồi.
“Sở dĩ nhất định phải bắt ngươi ngưng hình ra bốn thanh Trường Đằng Kiếm, Phật Hoàng Kiếm, Trọng Dương Kiếm và Thiên Nha Kiếm, là bởi vì năng lực ban đầu của từng thanh kiếm khác nhau, nên khả năng phát huy của từng thanh kiếm cũng khác nhau.
Trong đó, Trường Đằng Kiếm dùng trận “Triền” là chính, Phật Hoàng Kiếm chủ yếu dùng trận “Sát”, Trọng Dương Kiếm hay dùng trận “Hộ”, Thiên Nha Kiếm thì dùng trận “Giảo” là chính.
Thật ra, biến hóa ba mươi hai kiếm và biến hóa chín mươi sáu kiếm của kiếm trận Lục Thần đã không còn những hạn chế này.
Nhưng bây giờ, ngươi chưa thể làm chủ biến hóa ba mươi hai kiếm, mà biến hóa bốn kiếm vẫn lấy bốn thanh kiếm này là chính…”
Từng thanh kiếm trong số bốn thanh đều có biến hóa riêng của mình, tổng thể là Triền, Sát, Hộ, Giảo.
Mà khi hai thanh kiếm phối hợp với nhau, có thể thi triển ra trận Triển Sát, trận Triền Giảo vân vân.
Bao gồm cả ba thanh kiếm và bốn thanh kiếm phối hợp với nhau đều tạo nên rất nhiều kiểu biến hóa.
Một mặt vừa phải duy trì sự ổn định của những thanh kiếm sức mạnh này, mặt khác còn phải thành thạo việc phối hợp giữa bốn thanh kiếm này.
Cho dù đối với La Chinh cũng là khảo nghiệm khá lớn.
May mắn thời gian trong tuyệt địa Tử Thiên là có thể kiểm soát.
Dưới sự giúp đỡ của Hàm Cửu Di, nhận thức của La Chinh về kiếm trận Lục Thần lại tăng thêm một chút.
Trong một tháng, kiếm trận Lục Thần đã có chút thành tựu.
Hắn đã nắm vững sự biến hóa của từng kiếm, dù cho là bất kỳ thanh kiếm nào, La Chinh cũng có thể phát huy ra ưu thế lớn nhất của nó.
Trong ba tháng, La Chinh đã tu luyện đến cách phối hợp hai thanh kiếm, biến hóa của hai kiếm càng thêm huyền diệu.
Cho dù là về uy lực hay là về tính linh hoạt thì càng trở nên sâu hơn một bậc.
Trong nửa năm, La Chinh đã nắm vững cách phối hợp ba kiếm.
Ba thanh kiếm đồng thời xuất hiện, chính là tinh hoa của kiếm trận Lục Thần, hơn nữa còn được gọi là tuyệt chiêu.
Bốn kiếm đồng thời xuất hiện, La Chinh mất tròn một năm mới hoàn toàn nắm vững.
Đây là sát chiêu cuối cùng của kiếm trận Lục Thần, tuyệt đối không phải chỉ cần hiểu trận hình là có thể, mà còn phải hiểu rất sâu về đặc tính của bốn thanh kiếm…
Thấy tốc độ tiến bộ của La Chinh, lòng Hàm Cửu Di dần bình tĩnh lại.
Cha hắn đã tài giỏi như vậy, đứa con trai này vốn đã hết sức đặc biệt.
La Chinh thừa hưởng thiên phú tài giỏi của cha hắn, sợ rằng còn đáng sợ hơn cả cha hắn nữa…
Cẩn thận ngẫm lại, Hàm Cửu Di biết bản thân thật sự đã dạy ra một tên vô cùng đáng sợ.
Kiếm trận Lục Thần chân chính chỉ có á thánh hay thậm chí là thánh nhân mới có thể luyện đến.
Ở giai đoạn võ giả chứng thần, La Chinh đã có thể kiểm soát theo ý muốn, khiến nàng ta có kỳ vọng mơ hồ về biểu hiện của La Chinh trong đấu trường của các vị thần.
Một năm trong tuyệt địa Tử Thiên, tương đương với sáu ngày ở vực Thành Thần, hơn nữa lúc trước La Chinh tập ngưng hình mất ba ngày, tổng cộng mới qua chín ngày mà thôi.
Đến khi Hàm Cửu Di đưa La Chinh rời khỏi tuyệt địa Tử Thiên, trở lại trong hành cung…
Vừa mới trở về, trong hành cung này đã có một người đàn ông trung niên chờ ở đây đã lâu, chính là Gia chủ của Hàm gia Hàm Thiên Tiếu mà La Chinh từng gặp một lần.
Hàm Cửu Di rất bực mình với Hàm Thiên Tiếu, nên thấy ông ta thì tất nhiên không có sắc mặt tốt đẹp gì, nàng ta lãnh đạm nói: “Không biết Gia chủ lại đến vì chuyện gì?”
Trên khuôn mặt tươi cười của Hàm Thiên Tiếu hơi lộ vẻ bất đắc dĩ, lập tức nói: “Tạ gia đã tìm tới cửa, chuyện này Hàm gia chúng ta sai, không biết á thánh định giải quyết như thế nào?”
Xét cho cùng thì Tạ Giác chết ở đảo nổi của Hàm gia, còn là bị một người ngoại tộc của Hàm gia đánh chết.
Chuyện như thế này giữa các nhà quyền thế thì nhất định là muốn đòi một câu trả lời hợp lý.
Lúc trước, Tạ gia đã sai người nhắc nhở mấy lần, bởi vì liên quan đến Hàm Cửu Di, Hàm gia luôn tránh không trả lời.
Lần này, trong cơn tức giận, Tạ gia lại liên hiệp với Lãnh gia và Lưu gia để gây áp lực cho Hàm gia.
Trên thực tế, Hàm Thiên Tiếu không cố kỵ gì hai nhà Tạ – Lưu cả.
Hai nhà quyền thế xếp thứ nhất thứ hai đếm ngược từ dưới lên, hoàn toàn chỉ là dựa vào việc ôm đùi mới trở thành nhà quyền thế.
Nói không chừng, nếu hai nhà này không cẩn thận bị loại bỏ, cũng sẽ bị xóa tên khỏi những nhà quyền thế.
Tuy hai nhà Tạ – Lưu cũng có hai vị thánh nhân, và đúng là nhà quyền thế thì phải có thánh nhân, nhưng không phải cứ có thánh nhân thì nhất định có thể trở thành nhà quyền thế!
Lãnh gia bỗng nhiên ra mặt, khiến Hàm Thiên Tiếu rất bất ngờ.
Nghĩ đến mâu thuẫn giữa Hàm Lưu Tô và Lãnh Lâm Nhạc ngày đó, có lẽ vấn đề lớn nhất nảy sinh ở chỗ này.
Mặc dù trong lòng Hàm Thiên Tiếu biết rõ, nhưng vẫn muốn ném vấn đề khó khăn này cho Hàm Cửu Di…
“Tạ gia muốn một lời giải thích thì liên quan gì đến Lãnh gia? Lãnh gia có tư cách gì mà nói này nói nọ?” Hàm Lưu Tô lạnh lùng đáp lại.
Chuyện này nói lớn thật ra cũng không lớn.
Số lượng đệ tử dòng chính của Tạ gia không ít, mà Tạ Giác cũng không phải là người đặc biệt ưu tú.
Tạ Giác đã muốn dồn La Chinh vào chỗ chết, bị La Chinh giết ngược lại chỉ có thể nói là tự rước lấy nhục.
Vấn đề duy nhất chính là thân phận của La Chinh, hắn chỉ là một người ngoại tộc không quan trọng.
“Ngài biết thứ hạng lần này rất quan trọng với Hàm gia chúng ta, Lãnh gia sẽ giúp chúng ta một tay, vì thế thậm chí Thánh Hoàng đã đồng ý hôn sự của hai đứa trẻ Hàm Lưu Tô và Lãnh Lâm Nhạc… Ta không muốn bởi vì chuyện này mà ảnh hưởng đến mối quan hệ của chúng ta và Lãnh gia!”
Hôn sự giữa Hàm Lưu Tô và Lãnh Lâm Nhạc chỉ là nhạc dạo liên minh của hai gia tộc lớn, cũng không quan trọng lắm.
Nhưng bởi vì khúc nhạc dạo này mà gây ra mâu thuẫn thì không phải là điều mà Hàm Thiên Tiếu muốn thấy.
“Hiện tại chỉ cần đẩy tên nhóc kia ra là có thể giải quyết chuyện này một cách đơn giản” Hàm Thiên Tiếu thản nhiên liếc La Chinh một cái.
La Chinh từng nói ra lời lẽ ngông cuồng ngay trước mặt ông ta, khiến trong lòng Hàm Thiên Tiếu vô cùng khó chịu.
Tuy La Chinh đánh chết Tạ Giác, đánh cho Lãnh Lâm Nhạc bị thương thì đúng là thể hiện ra thực lực phi thường thật, nhưng vậy thì sao? Hàm gia không thiếu cường giả, cũng không thiếu thiên tài, không đáng vì một người ngoại tộc không quan trọng mà đắc tội với Lãnh gia.
Dùng La Chinh làm dịu lửa giận của bọn họ là con đường nhanh và tiện nhất.
Đối với Hàm Thiên Tiếu, La Chinh chỉ là một con châu chấu mà thôi, cho dù hắn lợi hại, cũng chỉ là một con châu chấu lợi hại hơn một chút, hy sinh cũng không đáng tiếc chút nào.
Đây chính là cách suy nghĩ của người có thân phận cao về sự việc.
Cho dù Hàm Cửu Di không biết thân phận của La Chinh, chắc chắn cũng sẽ ra sức bảo vệ La Chinh.
Huống hồ, bây giờ nàng ta đã biết hắn là con của La Tiêu, vậy làm sao có thể đồng ý với Hàm Thiên Tiếu chứ?
“Ta không biết Thánh Hoàng đại nhân đang làm gì, các ngươi đã muốn giấu vấn đề thứ hạng đảo nổi với ta, vậy cứ tiếp tục giấu đi.
Nhưng La Thiên Hành không thể giao ra.
Lãnh gia muốn tới chất vấn gì, tìm ta là được!” Hàm Cửu Di lạnh lùng nói: “Ngày đó ta nói trong điện Linh Tâm còn chưa đủ rõ ràng sao?”
Lần này, Hàm Thiên Tiếu không nhượng bộ chút nào, mà nói với giọng điệu cứng nhắc: “Đừng ép ta đi tìm Thánh Hoàng đại nhân”
“Ngươi cứ đi tìm ông ấy đến hỏi ta đi, ta vẫn cứ trả lời như vậy, hơn nữa…” Hàm Cửu Di tiếp tục nói: “Cho dù không dựa vào Lãnh gia, chưa hẳn Hàm gia chúng ta đã không thể duy trì thứ hạng hiện tại!”
“Trông chờ vào điện Tử Hồn của ngài ư?” Hàm Thiên Tiếu cười khẩy nói.
Hàm Thiên Tiếu cũng biết Hàm Cửu Di đã huy động các nữ đệ tử của điện Tử Hồn cố gắng tác động tới thứ hạng và điểm tích lũy trong đấu trường của các vị thần.
Nhưng khoảng thời gian này, các gia tộc lớn đều đang rất nỗ lực.
Điểm tích lũy của các đệ tử điện Tử Hồn có tăng lên một chút, nhưng cuối cùng thứ hạng không tăng mà ngược lại còn giảm xuống!
Thiên phú và thực lực chỉ có thế, chuyện này không phải dựa vào sức mạnh ý chí là có thể được cải thiện rõ rệt…
“Hai tháng sau, tự nhiên sẽ thấy rõ.
Bảo ta giao ra La Thiên Hành là hy vọng hão huyền, ta không muốn lần sau ngươi vẫn tìm ta vì việc này” Hàm Cửu Di lạnh giọng nói.
Nghe thấy thái độ của Hàm Cửu Di kiên quyết như thế, Hàm Thiên Tiếu bèn nhìn La Chinh với ánh mắt nghi ngờ.
Lúc trước, Hàm Cửu Di ra sức bảo vệ La Chinh, Hàm Thiên Tiếu còn có thể hiểu được.
Thiên tài trong điện Tử Hồn quá ít, Hàm Cửu Di không muốn đánh mất tên nhóc này là chuyện bình thường.
Nhưng biểu hiện bây giờ của Hàm Cửu Di có phần hơi quá.
Chẳng lẽ lai lịch của La Thiên Hành này có chỗ gì đặc biệt?
Người thông mình như Hàm Thiên Tiếu, luôn có thể đoán ra đủ mọi khả năng.
Ông ta biết Hàm Cửu Di quật khởi như thế nào, nàng ta không hề dựa vào Thánh Hoàng Hàm gia, bởi vì khi đó Âm Thể Tử Cực không hề được coi trọng trong nhà quyền thế.
Nàng ta dựa vào sự giúp đỡ của La Tiêu mới có thể trở thành á thánh.
Tên nhóc này cũng họ La, liệu có thể là con cháu của La Tiêu hay không?
Suy đoán của Hàm Cửu Di được xác nhận thông qua Hàm Lưu Tô và Hàm Sơ Nguyệt, nhưng suy đoán của Hàm Thiên Tiếu lại không có bất kỳ căn cứ gì để xác thực.
Ông ta chỉ có thể suy nghĩ miên man trong lòng một hồi mà thôi.
Đồng thời, ông ta còn thấy lạ, vì sao Hàm Cửu Di có thể mạnh miệng như vậy, chẳng lẽ nàng ta thật sự có thể nâng điểm tích lũy của điện Tử Hồn lên một bậc nữa? Nếu như nàng ta thật sự có thể làm được, vậy cũng không phải không có khả năng duy trì thứ hạng của đảo nổi Hàm gia, mà thậm chí còn có thể tăng thứ hạng lên một, hai hạng.
Chương 1857: Người giấu tên thắng liên tục
Hàm Thiên Tiếu lại giẫm phải đinh, chỉ có thể phẫn nộ mà quay vềHàm Cửu Di quay đầu nhìn về phía La Chinh, nói một cách hờ hững: “Ngươi không nên trách ông ta, mỗi người đều có trách nhiệm của mình”
Đương nhiên, Hàm Thiên Tiếu cũng muốn ném La Chinh ra khỏi đảo nổi, nhưng với tư cách là gia chủ của Hàm gia, ông ta làm như vậy để mưu cầu lợi ích lớn nhất cho Hàm gia cũng chẳng có gì không ổn cả.
“Ta hiểu, trách nhiệm của ta chính là kiếm điểm tích lũy” La Chinh mỉm cười.
Mỗi người đều có chỗ khó của mình, người giữ chức vị cao cũng phải đối mặt với phiền phức phải lựa chọn giữ hay bỏ.
Khi thực lực của bản thân không đủ thì cũng không nên trách người khác khinh thường!
Hàm Cửu Di sợ La Chinh nổi nóng với Hàm Thiên Tiếu, thấy vẻ mặt thản nhiên của hắn, nàng ta lập tức tỏ ra vui mừng.
Trong lòng Hàm Cửu Di cũng thầm cảm thán, La Tiêu bồi dưỡng ra một tên nhóc xuất sắc như vậy, chắc cũng phải tốn không ít tâm tư…
Nàng ta biết Cưu Thánh am hiểu về nghiên cứu và phá cục, Bắc Thánh giỏi về thăm dò và sáng tạo, còn La Tiêu am hiểu nhất là mưu lược và bố cục.
Trước kia, La Tiêu đi sai một bước, bị các Thánh Đường dồn ép, cuối cùng rơi xuống tình cảnh này, trước đó chắc hẳn ông đã chuẩn bị đường lui là La Chinh.
Đương nhiên, Hàm Cửu Di không ngờ rằng toàn bộ vũ trụ Đại Diễn chính là một bố cục lớn bày ra cho La Chinh.
Tất nhiên, La Tiêu không thể thật sự kiểm soát tất cả, nhưng sách lược của ông đã đạt được hiệu quả tốt nhất, thậm chí ngay cả vận may cũng đứng về phía ông.
Ít nhất, La Chinh đã từng bước đạt đến kỳ vọng của La Tiêu, chỉ là con đường này mới đi được hơn nửa, đoạn đường còn lại mới là gian nan nhất…
Trong sảnh chúng thần…
La Chinh lại trở về, đẩy cửa ra vẫn thấy ầm ĩ như trước.
Chỉ còn hai tháng nữa là đến lúc đảo nổi tổng kết thứ hạng, những nhà quyền thế đều lần lượt công bố đủ các phần thưởng hấp dẫn để khích lệ đệ tử nhà mình.
Cứ như vậy, bầu không khí trong sảnh chúng thần càng ngày càng sôi nổi.
Bây giờ, một số đệ tử nhà quyền thế vốn mỗi tháng chỉ hoàn thành ba trận so đấu để đạt mức tối thiểu cũng ngâm mình cả ngày trong sảnh chúng thần.
Mỗi khi đến thời điểm này, bảng ngọc bích chúng thần liền trở nên cực kỳ “đắt hàng”, thường xảy ra việc tranh đoạt vị trí để tiến vào đấu trường của các vị thần…
“Hai tháng… Thời gian không còn nhiều lắm” La Chinh chỉ thản nhiên nhìn lướt qua những thần cấp thấp trong sảnh chúng thần, ngay sau đó liền trở về gian phòng của mình, chọn đối thủ của mình một cách ngẫu nhiên.
Hắn vừa mới đóng cửa phòng thì đã có mấy ánh mắt quét tới.
“Hình như người giấu tên trở về rồi”
“Hắn không chọn đối thủ, cũng không cho người khác có cơ hội chọn hắn, hẳn là định lựa chọn đối thủ một cách ngẫu nhiên”
“Rất có nắm chắc!”
Dựa theo quy tắc của sảnh chúng thần thì thật ra không cần thiết phải tập trung ở đây.
Nếu có nắm chắc với thực lực của chính mình thì có thể tùy ý chọn lựa một đối thủ ngẫu nhiên để nghiền ép là được rồi.
Trên thực tế, đối với phần lớn thần cấp thấp, gần như việc cẩn thận chọn ra một đối thủ mà mình có thể “ăn chắc” là một môn học bắt buộc.
Có vài người vì thế còn thu hơi thở của mình lại, làm bản thân trông có vẻ như “dễ xơi”, tất cả đều vì muốn nâng cao tỷ lệ thắng của mình.
Ngoài việc lựa chọn đối thủ ra, trong sảnh chúng thần còn có thể mời đấu và đánh cuộc trận đấu đó.
Thắng thua đều sẽ đặt một khoản Thần vũ tệ vào, cũng có thể khiến cuộc so đấu càng thêm kích thích.
Bây giờ, La Chinh chỉ một lòng muốn kiếm điểm tích lũy, hơn nữa hắn tuyệt đối tự tin với thực lực của bản thân nên không hứng thú với sảnh chúng thần cho lắm.
Song hắn không có hứng thú với người khác, lại có người thấy hứng thú với hắn.
Việc người giấu tên thắng liên tiếp hai trận đã khiến hai ba nhà quyền thế quan tâm.
Vừa là người giấu tên, lại vừa tham gia chiến đấu vượt cấp, hơn nữa còn liên tục thắng hai trận, chuyện này vốn đã không tầm thường.
Về sau, số trận thắng liên tiếp của La Chinh lên đến bốn trận, đương nhiên càng dẫn tới nhiều sự quan tâm hơn!
Một số nhà quyền thế đang ngầm điều tra thân phận của La Chinh, nhưng từ đầu đến cuối hắn đều không lộ ra điểm nào đặc biệt.
Dò hỏi bốn người đấu với La Chinh cũng không thu hoạch được gì.
Một chút thu hoạch duy nhất chính là trên mặt hắn có xuất hiện hai điểm ánh kim, trông hơi giống Hỏa Thần Nghĩa Đồng, nhưng La Chinh lại không dùng thần thông của Hỏa Thần Nghĩa Đồng…
Vì vậy, các nhà quyền thế lớn đều dặn đệ tử nhà mình lưu ý động tĩnh của người giấu tên, có chút gió thổi cỏ lay gì thì phải bẩm báo cho gia tộc của mình ngay.
Những năm gần đây, thứ hạng của đảo nổi cực kỳ vững chắc, trong lòng các nhà quyền thế lớn đều hết sức rõ ràng gia tộc nào có thể hạ xuống, gia tộc nào có khả năng lên cao, bình thường rất ít nảy sinh chuyện bất trắc.
Ví dụ như Hàm gia cảm thấy lần này có nguy cơ lọt khỏi tốp mười, thế là lập tức liên minh với Lãnh gia, hy vọng Lãnh gia có thể giúp Hàm gia một tay.
Chỉ có điều, người giấu tên lại thuộc về nhân tố ngoài ý muốn.
Một khi tên kia liên tục thắng tiếp thì sẽ trực tiếp ảnh hưởng đến thứ hạng của một gia tộc, cho nên mới cần phải giám sát chặt chẽ.
Ngay sau khi La Chinh về đến phòng không lâu…
Cửa phòng của hắn lập tức biến thành ánh sáng màu xanh da trời, lướt lên phía trên, thứ hạng lại tăng lên hơn ba mươi bậc.
“Nhanh quá…”
Hơn nữa, thời gian hắn về phòng tìm kiếm đối thủ, vượt cấp khiêu chiến thần cấp thấp chỉ tốn vẻn vẹn chưa tới hai mươi nhịp thở!”
“Thắng liên tiếp năm trận, lần này phiền phức rồi, không biết là gia tộc nào?”
Từ lâu, việc những cánh cửa trong sảnh chúng thần liên tục biến thành ánh sáng di chuyển từ trên xuống dưới đã là chuyện bình thường, nhưng không có cánh cửa nào được quan tâm nhiều như vậy.
Khoảng một nén nhang sau khi La Chinh thắng năm trận liên tiếp, cánh cửa kia lại di chuyển lên phía trên!
Sáu lần thắng liên tiếp!
So đấu hai trận liên tiếp, La Chinh đều thắng rất nhẹ nhàng.
Điều khiến hắn hài lòng nhất chính là trong hai trận đấu này, hắn lại thuận lợi học được thêm hai thần đạo mới, điểm tích lũy cộng dồn cũng tăng thêm gấp bội.
Hai trận so đấu này, La Chinh đã giành được hơn một nghìn hai trăm điểm tích lũy, mức độ tăng trưởng khiến người ta líu lưỡi không nói nên lời.
Chỉ có điều, dựa theo lời dặn của Hàm Cửu Di, hắn không hề sử dụng kiếm trận Lục Thần.
Trong mắt đám thánh nhân của các nhà quyền thế, kiếm trận Lục Thần gần như tương đương với Hàm Cửu Di.
Thân là á thánh, Hàm Cửu Di có tư cách đấu với thánh nhân chính là nhờ kiếm trận Lục Thần của nàng.
Rất nhiều thánh nhân đều không quá coi trọng thần thông Khoa Thế, nhưng Hàm Cửu Di lại vận dụng sức mạnh ngưng hình và thần thông Khoa Thế đến cực hạn.
Điểm khác biệt duy nhất giữa nàng và thánh nhân chính là tuyệt địa Tử Thiên không thể bảo đảm Hàm Cửu Di bất tử bất diệt, còn thánh nhân thực sự chỉ cần vũ trụ bất diệt thì bản thân sẽ không chết.
Nàng muốn La Chinh trở thành một biến số của Hàm gia!
Ở thời điểm mấu chốt, chỉ có kéo thật nhiều điểm tích lũy vào điện Tử Hồn thì mới có thể khiến thứ hạng đảo nổi của Hàm gia tăng lên.
Nếu La Chinh để lộ kiếm trận Lục Thần quá sớm, có thể các nhà quyền thế khác như Tần gia, Đường gia sẽ chĩa mũi nhọn vào Hàm gia, chèn ép điểm tích lũy của Hàm gia!
Cho nên, khi đối mặt với những đối thủ này, La Chinh vẫn vận dụng ưu thế về sức mạnh và linh hồn của mình để nghiền ép…
Một lúc lâu sau, La Chinh nghênh đón trận thắng liên tiếp thứ bảy, điểm tích lũy cộng dồn của một trận này tăng lên tới một nghìn điểm.
Sau hai canh giờ, La Chinh đã thắng chín trận liên tiếp, điểm tích lũy cộng dồn sau một trận tăng lên tới hai nghìn sáu trăm điểm!
Ba canh giờ… thắng mười trận liên tiếp, điểm tích lũy cộng dồn tăng thêm bốn nghìn bảy trăm điểm!
Theo vòng xoay của sảnh chúng thần, thứ hạng cánh cửa của hắn càng lúc càng lên cao.
Âm thanh ồn ào trong sảnh chúng thần nhỏ đi rất nhiều.
Quan sát thấy cảnh tượng này, không ít người lũ lượt lui ra khỏi sảnh chúng thần, báo cáo tình huống này lên người quản lý cấp cao của gia tộc mình…
“Người giấu tên mới đã tích lũy mười trận thắng liên tiếp!”
“Thắng thêm một trận nữa là hắn có thể giành được tám nghìn ba trăm điểm!”
“Chiến đấu vượt cấp vẫn có thể thắng liên tiếp như vậy, gần như có thể dễ dàng bước vào cảnh giới thần đại viên mãn, là tên nào thả ra một yêu quái như vậy?
“Đây là nguy cơ, ngộ nhỡ tên kia là người của Chu gia, sợ rằng Bạch gia chúng ta sẽ thật sự bị Chu gia đè đầu cưỡi cổ!”
“Cũng là cơ hội đó, đánh bại người giấu tên thì có thể được chia điểm tích lũy kếch xù từ hắn! Rốt cuộc tên này đến từ đâu nhỉ?”
“Không thể tra ra, hắn là người giấu tên, hơn nữa chưa từng thua một trận nào khi ở võ giả chứng thần, thậm chí chưa từng hiện thứ hạng, căn bản không thể đoán được!”
“Đánh úp người giấu tên thôi!”
Mỗi lần có người tham gia khiêu chiến vượt cấp xuất hiện, những thần trong đấu trường của các vị thần sẽ trở nên hưng phấn chưa từng thấy.
Tuy nhiên, rất nhiều nhà quyền thế đều rất ghét những tên trực tiếp dùng điểm tích lũy kếch xù phá vỡ sự cân bằng của các gia tộc lớn.
Quan trọng hơn, đó còn là một người giấu tên, điều này khiến các nhà quyền thế lớn vô cùng nghi ngờ!
Nhưng đây đồng thời là một cơ hội to lớn, ai cũng hy vọng lấy được thật nhiều điểm tích lũy từ trong tay đối phương, một số thần cấp thấp tương đối tự tin với thực lực của mình đã xắn tay áo đợi La Chinh.
Đáng tiếc, La Chinh căn bản sẽ không rời khỏi gian phòng của mình mà cứ chọn đối thủ của mình một cách ngẫu nhiên, bọn họ chỉ có thể dựa vào vận may mới có thể khiêu chiến người giấu tên này.
Chương 1858: Người béo khó chơi
Thứ hạng của La Chinh trong sảnh chúng thần nhanh chóng tăng lên đã dẫn tới mức độ quan tâm chưa từng cóChỉ có điều, bản thân hắn không hề hay biết chuyện này.
Đợi sau khi thắng mười trận liên tiếp, cuối cùng La Chinh mới quyết định ra sảnh chúng thần hít thở không khí.
Trong nháy mắt mở cửa phòng, các thần cấp thấp đã bao vây chen chúc trước cửa đến mức kiến chui không lọt.
Những thần cấp thấp này cũng không ngờ La Chinh sẽ đi ra lúc này.
Bọn họ đang trao đổi những thông tin mà mình nắm chắc, suy đoán người giấu tên là người phương nào.
Đợi đến khi cửa vừa mở ra, mọi người đồng thời yên tĩnh lại, cảnh tượng này vô cùng kỳ lạ.
La Chinh nhìn lướt qua mọi người một cái, sau đó thản nhiên hỏi: “Các ngươi tìm ta… Có chuyện gì sao?”
Những thần cấp thấp kia đánh giá La Chinh từ trên xuống dưới, muốn tìm ra chút manh mối từ hắn.
Nhưng trên người La Chinh căn bản không có đặc trưng cụ thể, hắn còn đặc biệt biến áo của mình thành màu lam nhạt để duy trì trạng thái ẩn danh.
“Ta muốn khiêu chiến với ngươi!” Có người la lớn.
Sau khi người đầu tiên tuyên bố khiêu chiến, những người khác cũng lập tức bắt đầu, gần như là nhao nhao ùa đến.
“Ta có thể khiêu chiến ngươi không, thứ hạng của ta và ngươi chênh nhau bảy mươi tên…”
“Chọn ta đi!
Trong đấu trường của các vị thần, có rất ít người nổi tiếng như thế này.
Trong mắt bọn họ, bất cứ lúc nào chuỗi chiến thắng liên tiếp của người giấu tên tham gia khiêu chiến vượt cấp đều có thể bị chấm dứt.
Một khi thắng người giấu tên, bọn họ có thể lấy được phần thưởng hậu hĩnh!
Còn thua bởi người giấu tên thì chỉ tổn thất chút điểm tích lũy mà thôi, cho nên ai cũng muốn thử!
“Nếu ngươi thắng ta, ta có thể cho ngươi thêm hai mươi Thần vũ tệ!” Không biết là người nào nhanh trí nói như vậy.
Đối với những thần cấp thấp trong đảo nổi, hai mươi Thần vũ tệ không phải là con số quá lớn.
Vì vậy chẳng mấy chốc đã có người làm theo!
“Tám mươi Thần vũ tệ, chỉ cần ngươi chấp nhận lời khiêu chiến của ta, hơn nữa còn có thể thắng ta…”
“Hai trăm Thần vũ tệ…”
“Ba trăm…”
Giống như bán đấu giá vậy, đám thần trước mặt La Chinh bắt đầu tăng giá.
“Còn có thể thế này à…” La Chinh nghẹn họng trân trối đám điên khùng này.
Đối với hắn, cảnh tượng này khá bất ngờ, có điều hắn tương đối hài lòng khi nhìn thấy cảnh tượng này.
Chỉ có điều, dựa theo quy tắc của sảnh chúng thần, chỉ một trăm người xếp hạng cao hơn La Chinh cùng với một trăm thần cấp thấp mới có tư cách khiêu chiến hắn, cộng lại chỉ có hai trăm người mà thôi.
Hơn nữa, thần cấp thấp đạt được thứ hạng hiện nay không phải là tồn tại đứng đầu đảo nổi, đương nhiên cũng không quá giàu có.
Sau mấy vòng đấu giá, người ra giá cuối cùng là một tên béo vóc dáng mập mập, hắn ra giá năm trăm năm mươi Thần vũ tệ.
Lúc trước những người này sôi nổi như vậy bởi vì thua La Chinh không phải chuyện gì lớn, nhưng thua một trận còn phải mất năm trăm Thần vũ tệ thì người bình thường không thể gánh vác nổi.
“Năm trăm năm mươi đồng Thần vũ tệ, thế nào?” Người béo nhìn chằm chằm La Chinh, lớn tiếng hỏi.
“Chốt giá” La Chinh mỉm cười, kiếm được điểm tích lũy, đồng thời còn có thể kiếm được không ít Thần vũ tệ, cớ sao lại không làm?
“Ta là số bảy trăm sáu mươi nghìn không trăm linh tám!”
Sau khi để lại số phòng của mình, người béo tỏ ra vô cùng vui vẻ, lắc lư chạy về phía gian phòng của mình.
Người béo quả thực không nỡ bỏ ra hơn năm trăm Thần vũ tệ, nhưng trong mắt hắn điều này là đáng giá.
Hắn thấy cho dù thật sự thua La Chinh thì cũng có thể ép La Chinh tung ra đòn sát thủ, từ đó đoán được lai lịch của La Chinh.
Vừa mới quay về gian phòng của mình, La Chinh liền nhìn thấy trên vách tường bắn ra những luồng sáng, lại có mấy chục lời khiêu chiến mình.
La Chinh không hề để ý đến những lời khiêu chiến này, hắn đã chấp nhận lời khiêu chiến của người béo kia rồi.
“Soạt…”
Phong cảnh xung quanh thay đổi, một hoàn cảnh hoàn toàn mới xuất hiện xung quanh La Chinh.
“Ồ?”
Trong mắt La Chinh lộ vẻ kinh ngạc.
Trước đó khung cảnh trong đấu trường của các vị thần đều giống nhau, đều là một đồng bằng không bờ bến, còn có trời sao trong veo vô cùng.
La Chinh liên tục chiến đấu từ võ giả chứng thần đến bây giờ, cảnh vật xung quanh không hề thay đổi chút nào.
Chỉ có điều, lần này lại có chỗ khác biệt, hắn rơi vào một vùng trời băng đất tuyết, dưới chân là lớp băng trơn trượt.
Dưới lớp băng còn có người cá to lớn liên tục qua lại như con thoi, giữa không trung có bông tuyết lớn chừng nắm tay rơi xuống, phát ra tiếng vỡ “rộp rộp”.
Vì sao hoàn cảnh đấu trường của các vị thần lại khác đi?” La Chinh hỏi với vẻ tò mò.
Nghe thấy giọng nói ngạc nhiên của La Chinh, người béo lập tức cười ha ha: “Ngươi không biết điều này?”
La Chinh lắc đầu: “Thực sự không biết”
Đấu trường của các vị thần có thể tùy ý thay đổi hoàn cảnh, có điều phải bỏ ra một số điểm tích lũy nhất định mà thôi” Người béo nói một cách vênh váo đắc ý.
“Đổi khung cảnh…”
La Chinh liếc nhìn cánh đồng tuyết trắng xóa xung quanh, ngay sau đó nói một cách thản nhiên: “Đó không phải là ảo cảnh mà là thế giới chân thật.
Chắc hẳn thế giới này có lợi với thần tu luyện quy tắc hệ Băng hoặc thần đạo Tuyết Ấn”
“Trả lời đúng rồi” Người béo cười khà khà, hắn lắc lắc cái bụng to béo của mình, những con dấu băng lạnh lẽo từ từ ngưng kết ra từ trong bụng của hắn, chẳng mấy chốc đã xuất hiện đường nét của một bộ giáp trụ.
Đó lại là một áo giáp bằng băng.
“Thần đạo Tuyết Ấn” La Chinh không hứng thú với thần thông của người béo cho lắm, thước Vô Lượng của hắn đã hấp thu thần đạo Tuyết Ấn rồi. “Nhưng thế này cũng hơi thiếu công bằng, đấu trường của các vị thần đã là nơi các thần cạnh tranh với nhau, nên tuyệt đối công bằng giống như võ đài mới đúng.
Nếu như ngay cả hoàn cảnh cũng có thể tùy ý thay đổi, vậy chẳng phải người nào cũng muốn chọn hoàn cảnh có lợi với mình hay sao?”
Nghe La Chinh nói, người béo lại cười hì hì, chìa cái chân căng tròn ra giậm nhẹ một cái, trên mặt đất liền xuất hiện một vòng xoáy băng.
Từ trong vòng xoáy kia xuất hiện một thanh trường côn dài sáu thước, bề ngoài trường côn phủ đầy hoa văn hoa tuyết giống như do hoa tuyết ngưng kết ra.
Hắn bắt lấy trường côn rồi nói tiếp: “Ngươi cho rằng đấu trường của các vị thần chỉ là một lôi đài thì không khỏi quá coi thường nó rồi.
Đấu trường của các vị thần có nguồn gốc phức tạp, ngươi không thể tưởng tượng nổi những thứ bên trong đó đâu, ở đây cái gì cũng có thể theo đuổi được, chỉ riêng công bằng là không có! Ha ha!
“Tức là sao…” La Chinh không hiểu lời người béo nói.
Tên béo này không để ý tới La Chinh nữa, hắn vung trường côn cầm trong tay lên, ngay sau đó nhảy bổ về phía La Chinh!
Cũng trong lúc đó, dưới chân La Chinh xuất hiện những làn sương trắng kỳ dị, sương trắng hóa thành những bông hoa tuyết.
Nhiệt độ xung quanh La Chinh bắt đầu nhanh chóng hạ xuống, cả người hắn dần trở nên hết sức chậm chạp.
So ra, tên béo này lại vô cùng nhanh nhẹn, gần như trong chớp mắt đã đến trước mặt La Chinh, giơ cây trường côn đập xuống đầu hắn.
La Chinh không hề biến sắc, thậm chí hắn còn không tiến lên đón đỡ mà lại nắm lấy trường côn.
Giai đoạn hiện nay, La Chinh vẫn có thể dùng sức lực mạnh mẽ để nghiền ép đối thủ đối diện, cho nên hắn không cần suy nghĩ nhiều.
Không ngờ vào giây phút này, người béo lại nở một nụ cười quái dị, đồng thời trong tích tắc bắt được trường côn, La Chinh liền cảm thấy trong tay hơi mát lạnh, trường côn kia lại là một nắm tuyết… Sau đó, La Chinh trở tay bổ một phát, cạnh bàn tay chém vào mặt người béo, không ngờ người béo này cũng biến thành một đống tuyết tán loạn trước mặt La Chinh.
“Sớm biết ngươi thần lực phi phàm, có điều chỉ dựa vào sức mạnh mà muốn thắng ta thì không khỏi quá ngây thơ rồi…”
Trong các thần cấp thấp đã sớm lan truyền về thực lực và đặc điểm của người giấu tên, rất nhiều thần từng nghiên cứu về đặc điểm mà La Chinh thể hiện ra, hiển nhiên người béo đã chuẩn bị trước khi đến.
Giọng nói của người béo vang lên sau lưng La Chinh cùng với một loạt âm thanh rít gào.
Thuật ẩn nấp của tên béo này biến hóa tài tình, trong nháy mắt đã kề sát sau lưng La Chinh đồng thời phát động tấn công.
La Chinh không nói hai lời, bỗng nhiên xoay người một cái, đá qua một cước.
“Bốp…”
Đá đi một cước, tên béo kia lại biến thành một đống hoa tuyết, sau khi bị La Chinh đá còn bay lượn một hồi, như hàng nghìn hàng vạn côn trùng nhỏ màu bạc đang bay múa, đẹp đến kỳ ảo…
“Lại sai rồi!”
Người béo cười khà khà, cuối cùng cũng ra tay.
Hắn xuất hiện sau lưng La Chinh, trên trường côn màu trắng trong tay hắn hiện ra những dấu băng lạnh lẽo, đột nhiên đập lên lưng La Chinh.
Chỉ có điều, cây gậy này chỉ chạm nhẹ lên lưng La Chinh, để lại một dấu vết sương lạnh nhàn nhạt, không tạo thành tổn thương thực chất cho La Chinh.
Mà sau khi đánh ra một gậy này, cả người tên béo nhanh chóng lăn đi giống như quả cầu, kéo dãn khoảng cách với La Chinh.
Một bàn tay của hắn bốc lên khí lạnh cuồn cuộn, không ngừng vuốt ve đầu trường côn, hình như đang liên tục rót gì đó vào trong trường côn.
Tên béo vẫn nở nụ cười đắc ý, giống như đã nắm chắc phần thắng.
La Chinh đứng nguyên tại chỗ, sắc mặt nghiêm trọng hơn bao giờ hết.
Không biết dấu vết tên béo để lại sau lưng mình khi nãy có tác dụng gì, tuy tên béo này sử dụng thần đạo Tuyết Ấn, nhưng thần đạo thiên biến vạn hóa, thần thông ngoại đạo được sử dụng không phải số ít, tình hình trước mắt thực sự có vẻ kỳ lạ.
Chương 1859: Tuyết Ấn Thần Thương
Tay của tên béo này không ngừng di chuyển trên một đoạn của trường côn.
Không bao lâu sau, trên đỉnh trường côn của hắn bắt đầu lóe ra ánh sáng màu xanh da trời, mặt trên bỗng nhiên lại xuất hiện một vết băng giống hệt như dấu vết sau lưng La Chinh“Ta sắp tới rồi, chuẩn bị xong chưa?” Người béo cười lên, thịt mỡ trên mặt cũng rung rinh theo.
Tuy thứ hạng của La Chinh ở sảnh chúng thần nhanh chóng tăng lên, song dựa theo suy đoán của hắn, giai đoạn hiện nay hắn sẽ không gặp phải trở ngại quá lớn.
Song sau khi gặp phải tên béo này, La Chinh không còn dám khinh địch nữa.
Vừa dứt lời, tên béo này liền xông thẳng về phía La Chinh như một con trâu, còn trường côn trong tay thì múa may điên cuồng…
Nhưng khi chỉ còn cách La Chinh một thước thì hắn lại ngừng lại một cách kỳ dị, ngay sau đó lập tức biến thành một đám hoa tuyết, không ngừng tản đi.
“Hay là ở phía sau?”
La Chinh quay đầu đấm một quyền mà gần như không do dự chút nào!
Điều khiến cho La Chinh bất ngờ là hắn đã đoán sai, đám hoa tuyết vốn tán loạn lại ngưng kết thành người béo kia, hắn ta lại cầm trường côn trong tay chạm vào sau lưng La Chinh!
“Bốp!”
Trên lưng La Chinh lưu lại hai dấu băng chồng lên nhau giống như hình xăm, La Chinh không thể xóa đi được.
Hai dấu băng đè lên nhau, màu sắc đậm hơn một tầng.
“Nghe nói ngươi da dày thịt béo, trên người còn có một pháp bảo hộ thể vô cùng đặc biệt, dựa vào thực lực của ta thì e rằng khó mà giết chết ngươi…” Sau khi để lại dấu băng thứ hai, người béo lại biến thành một bãi tuyết đọng.
Sau đó, ở vị trí cách La Chinh hơn mười trượng lại có những hạt tuyết đọng bay lên, người béo lại hiện hình, đồng thời tiếp tục nói: “Chỉ có điều, có rất nhiều phương pháp để giết người, chưa chắc đã cần mỗi đao đều đổ máu, ta ghét nhất là máu…
Nói xong, hắn lại múa trường côn trong tay, giẫm mạnh một cái lên mặt băng.
“Rầm…”
Trong nháy mắt, bên cạnh La Chinh xuất hiện sáu đống tuyết.
“Vỡ hết cho ta!”
Sáu đống tuyết vừa xuất hiện, hai tay La Chinh đột nhiên múa khắp bốn phương tám hướng giống như vòng quay, một luồng sức mạnh vô hình khuếch tán ra xuôi theo thân thể hắn!
Những đống tuyết đọng này lập tức bị La Chinh thổi bay!
Chỉ có điều, trong lúc tất cả tuyết đọng bay lên trên không trung, chúng lại ngưng tụ thành những người béo nhào tới phía La Chinh.
Nhìn thấy cảnh tượng này, La Chinh liền cảm thấy đau đầu.
Thân pháp của tên béo này quá kỳ lạ.
Thần cấp thấp không thể dịch chuyển tức thời, nhưng từ đầu đến cuối La Chinh vẫn không thể phân biệt ra đối phương là người thật hay phân thân.
Càng nguy hiểm hơn là phân thân của người béo đều do tuyết biến thành chứ không phải là ảo ảnh hay ảo giác.
Thấy sáu tên béo nhào về phía mình, đột nhiên La Chinh cũng đánh ra sáu quyền trong nháy mắt!
“Đùng đùng đùng đùng đùng đùng!”
Sáu quyền đều trúng cả…
Nhưng vừa mới phá hủy sáu người tuyết này, La Chinh lại cảm thấy sau lưng truyền đến một luồng sức mạnh mỏng manh.
“Bộp!”
Cây trường côn nọ lại chạm vào sau lưng La Chinh, để lại một dấu băng.
“Ba dấu băng rồi, hẳn là vẫn chưa đủ, mặc dù ngươi chỉ là võ giả chứng thần nhưng năng lực tổng hợp lại mạnh mẽ hơn thần cấp thấp bình thường rất nhiều” Người béo thản nhiên nói với vẻ mặt bày mưu tính kế: “Đánh bại ngươi cần bốn dấu băng…”
Cảm giác nguy hiểm trong lòng La Chinh càng tăng thêm, hắn không muốn mười trận thắng liên tiếp mình khổ cực tích lũy lại kết thúc tại đây.
Khi những dấu băng gộp lại này bùng nổ, La Chinh cũng không biết mình có thể chống lại hay không.
Đương nhiên, hắn không muốn mạo hiểm như vậy, ngay lúc người béo nói xong, hắn đã âm thầm vọt tới.
Đối mặt với La Chinh chạy nước rút tới, người béo không làm bất kỳ động tác né tránh nào, trái lại còn mở rộng vòng tay giống như muốn ôm La Chinh.
Trong nháy mắt La Chinh đánh một quyền về phía người béo, La Chinh bỗng nở nụ cười quỷ dị: “Không phải là ngươi, là bên này!” La Chinh đã đoán chắc người béo trước mắt lại chỉ là một đống tuyết, thân hình hắn lộn một cái, lại đánh vào một bên, mà chỗ đó chính là một khoảng trống không có vật gì.
“Bịch!”
Sau khi một quyền của La Chinh đánh vào hư không, chỗ đó lại tuôn ra những nắm hoa tuyết, giọng nói của người béo cũng vang lên: “Khả năng quan sát không tệ, tiếc là vẫn đoán sai!”
Người béo ở phía dưới lại vung trường côn trong tay ra, nhẹ nhàng chạm vào trên lưng La Chinh…
Dấu băng thứ tư đã lưu lại trên lưng La Chinh!
… Vù vù vù…
Hoa tuyết vẫn liên tục bay xuống.
Giọng nói của người béo lại vang lên ở đằng xa, đồng thời nhìn La Chinh chăm chú với ánh mắt trào phúng: “Đúng là trăm nghe không bằng một thấy, trong khoảng thời gian này mọi người đều đang loan tin người giấu tên mạnh mẽ như thế nào, thậm chí có người dự đoán ngươi sẽ thắng hai mươi trận liên tiếp, không ngờ ngươi lại không chịu được một đòn như vậy! Trận so đấu này… Ta thắng rồi!”
Nói xong, hắn chìa cánh tay mập mạp khoanh tròn La Chinh vào bên trong, mắt lóe lên vẻ hưng phấn: “Thực ra cũng lâu rồi ta chưa thấy Tuyết Ấn Băng Thương tầng bốn, bởi vì thường chưa cần dùng đến thì đối thủ đã thua rồi!”
Cùng lúc đó, dấu băng sau lưng La Chinh lóe ra ánh sáng nhàn nhạt.
Phía sau La Chinh cách đó không xa hiện ra một hoa văn hoa tuyết to lớn, hình như trong hoa văn kia thai nghén ra một công kích mạnh mẽ nào đó…
“Vù!”
Một cây thương băng màu xanh nhạt từ trong đó bắn vụt tới, đâm vào người La Chinh với tốc độ cực nhanh.
Nhanh đến nỗi La Chinh căn bản không thể né tránh!
“Ầm!”
Chỉ có điều, uy lực của Tuyết Ấn Băng Thương cũng không quá khủng khiếp, cho dù La Chinh không thể né tránh thì cũng có thể dựa vào thân thể cứng cỏi để chống đỡ!
“Đúng như lời đồn, thân thể của ngươi dũng mãnh hơn những hung vật kia nhiều, thần cấp thấp bình thường đối mặt với Tuyết Ấn Băng Thương tầng thứ nhất cũng sẽ bị thương” Người béo thè lưỡi, dáng vẻ hời hợt của La Chinh thực sự khiến hắn líu lưỡi: “Cây thương băng thứ hai…”
“Vù!”
Từ hoa văn hoa tuyết to lớn kia lại bắn ra cây thương băng thứ hai.
Cây thương băng này trông tinh khiết hơn, thân thương cũng từ màu xanh nhạt biến thành màu xanh thẳm, đẹp như màu sắc của bầu trời, nhưng trong đó càng ẩn chứa sát khí mãnh liệt.
Lúc này, La Chinh đã hiểu Tuyết Ấn Băng Thương này hẳn là thương sau mạnh hơn thương trước!
Sau khi ý thức được điểm này, La Chinh ngưng tụ ra một thanh trường kiếm vô hình trong nháy mắt, cũng bắn về phía cây thương băng thứ hai.
Kỳ lạ là Tuyết Ấn Băng Thương lại xuyên qua trường kiếm vô hình của La Chinh như thể nó không tồn tại, La Chinh không thể chặn nó lại…
“Ầm!”
Cây thương băng thứ hai vẫn đâm vào người La Chinh một cách chính xác.
Mặc dù hắn có quần áo đồng tâm bảo vệ cơ thể, song lực chấn động của cây thương băng thứ hai lan rộng trên thân thể vẫn khiến cho khí huyết của hắn quay cuồng một hồi, có điều hắn vẫn miễn cưỡng dằn xuống được!
“Thật cứng cáp, không biết bộ quần áo của ngươi là báu vật gì, hẳn là đã ngăn cản phần lớn uy lực nhỉ?” Người béo cười hì hì nói.
“Vù…”
Trong lúc người béo nói chuyện, cây Tuyết Ấn Băng Thương thứ ba lại bắn ra từ hoa văn hoa tuyết kia.
Cây Tuyết Ấn Băng Thương này có màu xanh đen, trên mũi thương còn có ánh sáng lấp lánh không ngừng lượn lờ!
“Ầm ầm…”
Mặc dù La Chinh đã dốc hết sức tránh né nhưng dường như căn bản là không thể tránh được thương băng này, cây thương băng thứ ba vẫn đánh thẳng lên người La Chinh.
Vụn băng xanh da trời tản đi khắp nơi, dưới sự oanh kích của sức mạnh khổng lồ, cả người La Chinh liên tục trượt trên mặt băng, đồng thời không ngừng khạc ra máu tươi.
Sức mạnh khổng lồ truyền đi trong cơ thể La Chinh khiến cho nội tạng của hắn bị thương tổn!
“Đúng là sinh mệnh ngoan cường” Người béo tấm tắc hai tiếng, không kìm lòng nổi mà lắc đầu, “Thương thứ tư đủ để giết chết ngươi…”
Trên thực tế, người béo cũng chỉ tu luyện thần thông ngoại đạo Tuyết Ấn Thần Thương trong thần đạo Tuyết Ấn tới tầng bốn.
Khi chống địch, hắn chỉ cần dùng Huyễn Tuyết Bộ để đánh ba dấu băng lên người đối thủ là trận chiến gần như đã kết thúc rồi.
Tuyết Ấn Thần Thương này thương sau có uy lực gấp đôi thương trước, bình thường rất ít đối thủ có thể chống đỡ được đến ba thương.
Chỉ có điều, trên đời này luôn tồn tại một ít yêu nghiệt.
Người béo đã từng giao đấu với Hàm Thương Yên.
Hàm Thương Yên cũng cứng rắn chống đỡ hai thương, nhưng hắn đã dùng tốc độ không thể tưởng tượng nổi để tránh được thương thứ ba, cũng là thương chết người nhất, cho nên trận đó hắn thua Hàm Thương Yên tương đối thảm!
Lần này, người béo chuẩn bị hẳn bốn thương cho La Chinh, thực sự là đã hết sức coi trọng La Chinh rồi!
“Vù vù vù…”
Một cây trường thương Tuyết Ấn lộ ra từ trong hoa văn hoa tuyết.
Tuy cây trường thương Tuyết Ấn này cũng do băng tuyết ngưng kết thành, nhưng từ đầu đến cuối lại có màu đen thui.
Tất cả đối thủ để cho người béo tế ra cây trường thương Tuyết Ấn thứ tư đều thua đến triệt để!
Chương 1860: Gia tộc Huyền Nguyệt
Sau khi nhìn thấy cây Tuyết Ấn Thần Thương màu đen kia, đôi mắt La Chinh hơi nheo lạiDựa theo uy lực liên tục tăng lên của ba cây Tuyết Ấn Thần Thương trước đó mà suy đoán, cây Tuyết Ấn Thần Thương thứ tư thực sự có thể khiến cho hắn bị thương nặng, thậm chí có khả năng giết chết hắn!
Nhưng Tuyết Ấn Thần Thương này là không thể ngăn cản, chỉ có thể dùng thân thể miễn cưỡng chống lại…
“Vù!”
Khi Tuyết Ấn Thần Thương bắn đi, trên mặt người béo hơi lóe lên vẻ tiếc nuối, “Trận này thắng quá dễ, chết đi, người giấu tên…”
Theo người béo thấy, sau khi cây thương đen này bắn ra, việc La Chinh chết đã là chuyện chắc chắn không thể nghi ngờ.
Vào giây phút này, La Chinh huy động sức chú ý toàn thân, lui nhanh về đằng sau, đưa hai tay chắn ở trước ngực mình, cả người nhanh chóng trượt đi giống như bay sát lớp băng!
Nhưng tốc độ của Tuyết Ấn Thần Thương màu đen kia cực kỳ nhanh, gần như chớp mắt đã lập tức bắn vụt đến trước mặt La Chinh.
“Bát Khúc Phi Yên!”
Bề mặt cơ thể La Chinh lóe ra sương trắng nhàn nhạt.
Tuy thân pháp Bát Khúc Phi Yên vô cùng linh hoạt, nhưng lại có hạn chế rất lớn.
Khi tốc độ của đối phương quá nhanh thì có thể dễ dàng phá vỡ thân pháp này.
Dẫu sao, hồi đó Nhị sư huynh chọn công pháp chỉ nhằm vào đối thủ La Chinh gặp phải trong vũ trụ, không cân nhắc đến bây giờ…
Bây giờ, La Chinh thi triển Bát Khúc Phi Yên, đương nhiên mục đích không phải là để tránh né Tuyết Ấn Thần Thương.
Chỉ có điều, Tuyết Ấn Thần Thương chứa đựng uy thế lớn như vậy, trong nháy mắt đến gần La Chinh vẫn sẽ sinh ra sức mạnh khổng lồ đẩy hắn ra, từ đó có thể giảm bớt uy lực của Tuyết Ấn Thần Thương!
“Vù…”
Từ khi xuất hiện cho đến lúc nó tới gần, cây Tuyết Ấn Thần Thương màu đen này không hề cho La Chinh quá nhiều thời gian.
Trong mắt người bình thường, đây chỉ là thời gian một phần nghìn của một cái chớp mắt, chỉ với chút thời gian này La Chinh đã bố trí xong tất cả!
“Ầm ầm!”
Trong nháy mắt Tuyết Ấn Thần Thương đánh vào hai tay La Chinh, sức mạnh trong hai cánh tay hắn lập tức bùng nổ.
Mặc dù xương cốt của hắn cứng rắn ngang với chí bảo hồng mông bình thường, nhưng cánh tay hắn chẳng những phải gánh chịu sức mạnh của Tuyết Ấn Thần Thương, mà còn phải gánh chịu sức mạnh của chính La Chinh.
Hai lực xung kích cực lớn dung hợp lại, khiến hai tay La Chinh lập tức phủ đầy vết nứt, nhanh chóng nổ tung!
“Ầm!”
Tuy La Chinh trả giá bằng hai cánh tay, nhưng thế đi của Tuyết Ấn Thần Thương chỉ hơi chậm lại, vẫn đánh vào ngực của hắn, nơi đó có quần áo đồng tâm ngăn cản.
Quần áo đồng tâm mềm dẻo không thể phá vỡ, có thể trung hòa uy lực của Tuyết Ấn Thần Thương ở mức độ lớn nhất.
Nhưng sức lực hùng mạnh kia vẫn xuyên qua quần áo đồng tâm, ngấm vào lục phủ ngũ tạng của La Chinh…
“Két két két két két…”
Xương sườn của hắn gãy lìa rồi vỡ vụn, lồng ngực cũng bị xé toạc ra.
Nếu cúi đầu, thậm chí La Chinh có thể nhìn thấy tim của mình đang đập không ngừng.
“Chậc chậc… Không hổ là người giấu tên thắng liên tiếp mười trận, thế này mà vẫn chưa chết!” Người béo lắc đầu, cảm khái, “Để thắng người, ta đã tự hạ mấy trăm nghìn thứ hạng, quả nhiên không uổng chuyến này.
Không ngờ ngươi lại có thể ngăn thương thứ tư của ta mà không chết.
Báo tên của ngươi ra, gia tộc Huyền Nguyệt chúng ta ưa thích tiểu yêu nghiệt như ngươi vậy, cho dù ngươi thuộc gia tộc nào, chúng ta cũng bằng lòng trả giá cao để kéo ngươi tới, thế nào?”
La Chinh nằm trên mặt đất liên tục thở dốc, mỗi lần hít thở đè ép phổi, máu tươi trong ngực lại bắn ra, hắn phì phò hỏi ngược lại, “Ngươi tự hạ thứ hạng để tới?”
Người béo nhún vai một cái: “Đúng vậy, ta vẫn luôn quanh quẩn ở hạng mười mấy mà, khà khà…”
“Gia tộc Huyền Nguyệt… xếp thứ mấy trên đảo nổi?” La Chinh khó hiểu hỏi.
Từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe nói về gia tộc này.
Người béo trợn to hai mắt, nhìn La Chinh lom lom như nhìn quái vật: “Ngươi thật sự chưa từng nghe nói về gia tộc Huyền Nguyệt chúng ta! Gia tộc chúng ta xếp thứ ba trên đảo nổi!”
Cũng khó trách người béo cạn lời.
Thời gian La Chinh bước vào đảo nổi quá ngắn, sau khi bước vào điện Tử Hồn, hắn còn chưa kịp nghe ngóng tin tức bên ngoài cho kỹ càng thì đã bắt đầu chinh chiến ở đấu trường của các vị thần.
Đối với thứ hạng của mười gia tộc đứng đầu, La Chinh chưa được tìm hiểu một cách có hệ thống.
Trước lúc xếp hạng đảo nổi, tất cả nhà quyền thế đều khích lệ đệ tử nhà mình liều mạng kiếm điểm tích lũy, chỉ có ba gia tộc không hề hứng thú đối với chuyện này, ba gia tộc lớn này chính là gia tộc Huyền Nguyệt, Kiếm tộc và Đông Phương gia.
Từ Lãnh gia đứng thứ tư cho đến nhà đứng cuối cùng ở đảo nổi, tuy cũng là nhà quyền thế có được thánh nhân, nhưng bọn họ chỉ là nhà thế tục giàu sang trên ý nghĩa bình thường.
Nói cách khác, kết cấu của nhà quyền thế không khác với gia tộc bình thường, cùng họ cùng tộc đương nhiên là thân như tay với chân.
Nhưng từ nhà thứ ba trở lên lại thay đổi rất nhiều.
Huyền Nguyệt không phải là một dòng họ mà chỉ là một danh xưng, có điều lâu ngày liền gọi chung là gia tộc Huyền Nguyệt.
Trên thực tế, gia tộc Huyền Nguyệt bao gồm bốn nhà quyền thế, chỉ là theo thời gian, các nhà quyền thế này hợp làm một thể, dòng họ trước kia không còn quan trọng, cuối cùng xuất hiện danh xưng Huyền Nguyệt này.
Đệ tử của gia tộc Huyền Nguyệt không quá coi trọng điểm tích lũy trong đấu trường của các vị thần.
Số lượng thần đại viên mãn trong tốp ba gia tộc lớn vượt xa những nhà quyền thế bình thường, thường thường chỉ cần ra tay vài lần vào thời điểm mấu chốt là có thể nâng điểm tích lũy vượt xa Lãnh gia đứng thứ tư!
Dần dà, các nhà quyền thế trên ý nghĩa bình thường không còn muốn đi tranh giành ba thứ hạng đầu ở đảo nổi nữa, dù sao cũng không tranh nổi.
Huyền Nguyệt Mục để ý thấy trong sảnh chúng thần xuất hiện một người giấu tên tham gia chiến đấu vượt cấp, trong lòng hết sức tò mò, nhưng thứ hạng của hắn cao hơn La Chinh quá nhiều, cho nên hắn chỉ có thể tự hạ thứ hạng để khiêu chiến La Chinh.
Việc nâng cao thứ hạng của mình trong sảnh chúng thần là rất khó khăn, nhưng muốn hạ thứ hạng xuống lại hết sức dễ dàng, gặp đối thủ cứ trực tiếp nhận thua là được.
Kết quả thứ hạng của hắn tụt một mạch từ mười bảy xuống mấy trăm nghìn, cuối cùng đuổi kịp La Chinh.
Ở giữa còn có một vài chuyện nhỏ, bởi vì thứ hạng của La Chinh tăng lên quá nhanh, thoáng chốc hắn lại thấp hơn La Chinh một chục nghìn tên, đành phải nghiền ép hai đối thủ rồi mới leo lên được…
Vất vả lắm thứ hạng của hắn mới cách La Chinh trong vòng một trăm tên, không ngờ La Chinh căn bản không ra khỏi cửa, không chấp nhận ước chiến, Huyền Nguyệt Mục buồn bực muốn chết.
Lần này, vất vả lắm mới thấy La Chinh mở cửa, làm sao hắn lại chịu bỏ qua cơ hội này? Hắn lập tức ra giá, khiêu chiến với La Chinh!
“Chẳng trách” La Chinh khẽ cười nói: “Thực không ngờ lại có người tự hạ thứ hạng để khiêu chiến ta…”
Trong các thần cấp thấp, thực lực của Huyền Nguyệt Mục thuộc về sự tồn tại đỉnh cao, hơn nữa hắn còn kín đáo điều tra phương thức chiến đấu và thực lực của La Chinh.
Với lại mới đầu, La Chinh cũng xem thường hắn ở một mức độ nhất định, cuối cùng khiến La Chinh bị thương thành như vậy!
“Cam chịu số phận đi, sau đó gia nhập gia tộc Huyền Nguyệt chúng ta, cho dù ngươi đến từ nhà nào, chúng ta đều có thể đưa ra đãi ngộ tốt nhất!” Huyền Nguyệt Mục cười nói một cách cực kỳ đắc ý, hắn không có hứng thú gì đối với điểm tích lũy, cái hắn thích chính là quá trình này.
“Tại sao ta lại phải cam chịu số phận? Ngươi cảm thấy ta sẽ thua? La Chinh khó hiểu hỏi ngược lại.
Quai hàm Huyền Nguyệt Mục bạnh ra: “Ngươi cho rằng bây giờ ngươi vẫn còn cơ hội?”
“Không phải là cơ hội vẫn luôn có đó sao?” La Chinh nói một cách thản nhiên.
“Là ý gì?” Huyền Nguyệt Mục hỏi ngược lại.
“Ngươi nhìn phía sau mình xem” La Chinh thản nhiên cười nói.
Huyền Nguyệt Mục quay đầu, hắn chợt nhìn thấy một vòng tròn…
Mới nãy, La Chinh liên tục rút lui, vẽ ra một vết khắc hình bầu dục trong lớp băng, Huyền Nguyệt Mục vẫn không rõ La Chinh có ý gì.
Song La Chinh vừa mới nói xong, một ngọn lửa màu xanh da trời bỗng bốc lên, nhanh chóng lan ra quanh vòng tròn kia!
“Rầm…”
Vào giây phút này, Băng Phách Ma Diễm bốc cháy hừng hực, bao vây La Chinh và Huyền Nguyệt Mục vào bên trong.
“Quả thực chiêu thức của ngươi rất kỳ dị, đến tận bây giờ… ta vẫn không thể tìm được bản thể của ngươi ở đâu, nhưng chắc chắn là ở trong vòng tròn này” La Chinh tiếp tục nói: “Như thế chỉ cần đóng băng tất cả những gì trong cái vòng này là được rồi!”
“Đây là…” Sau khi nhìn thấy ngọn lửa màu xanh da trời kia, trong mắt Huyền Nguyệt Mục lộ vẻ chấn động: “Đây là Băng Phách Ma Diễm! Hơn nữa còn cực kỳ hoàn chỉnh! Sao ngươi có thể lĩnh hội đầy đủ Băng Phách Ma Diễm của Cưu Thánh?”
“Vù vù vù…”
Tốc độ Băng Phách Ma Diễm lan ra cực kỳ nhanh, trong nháy mắt đã phủ kín toàn bộ vòng tròn.
La Chinh không trả lời Huyền Nguyệt Mục, Băng Phách Ma Diễm có thể phát huy ra hiệu quả mạnh hơn ở nơi cực hàn, ít nhất tốc độ Băng Phách Ma Diễm lan ra nằm ngoài dự đoán của La Chinh.
Huyền Nguyệt Mục cũng không cam lòng thua La Chinh ở đây, thân hình mập mạp của hắn liên tục xê dịch né tránh trong Băng Phách Ma Diễm, thỉnh thoảng lại biến thành một đống hoa tuyết, thỉnh thoảng lại biến thành một người béo thân thể tròn vo.
Nhưng cuối cùng, La Chinh liền nhìn thấy một người béo mặc áo giáp băng lăn vài vòng trên mặt đất, sau đó bị Băng Phách Ma Diễm đóng băng hoàn toàn, chắc hẳn đây là bản thể rồi?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương [Dịch] Vĩnh Dạ Quân Vương](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/11/Dich-Vinh-Da-Quan-Vuong-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành [Dịch] Vĩnh Dạ Thần Hành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/09/Dich-Vinh-Da-Than-Hanh-Audio-Truyen.jpg)

