[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 370 : Vướng víu (c1846-c1850)
❮ sautiếp ❯Chương 1846: Vướng víu
Sau khi thế của Tần Hoa tách ra khỏi cơ thể hắn thì hóa thành ánh sáng màu trắng không ngừng lay động, không ngừng quấn dọc theo bàn tay phải của hắnCuối cùng, ánh sáng màu trắng ngưng tụ thành một cây đao màu trắng ngà…
“Thật ra không nhiều người tu luyện thần đạo Phá Diệt lắm.
Tính ta thực ra không hợp, nhưng có vẻ lại có chút thiên phú trong thần đạo này” Tần Hoa khiêm tốn giải thích.
Nghe lời giải thích này, La Chinh cũng chẳng biết nói gì.
Ngược lại, người con cháu này của Tần gia rất thú vị.
Sắp thi đấu đến nơi mà còn lịch sự thế nữa.
Thấy Tần Hoa kéo dài thời gian, La Chinh rất muốn ra tay trước để hắn không kịp phòng ngự, nhưng hắn đã kiềm chế lại được.
Mục tiêu của La Chinh không phải là đầu cơ trục lợi để giành một hai trận thắng, mà là mười hai triệu điểm tích lũy.
Đầu cơ trục lợi để giành chiến thắng vốn không thể giúp hắn hoàn thành nhiệm vụ này.
Cho đến nay, La Chinh vẫn cảm thấy nhiệm vụ này không hề thực tế.
Hắn thực sự đã giết người xếp hạng thứ bốn mươi Tạ Giác, nhưng đó là bởi hắn dùng nguồn sức mạnh để đánh bất ngờ.
Nếu Tạ Giác thật sự bộc phát toàn bộ sức mạnh của mình thì khả năng chiến thắng của La Chinh không lớn…
Đối mặt với Tần Hoa, La Chinh cũng nắm chắc bảy tám phần.
Nhưng sau khi giành được chuỗi thắng liên tiếp trong đấu trường của các vị thần thì điểm tích lũy và thứ hạng của La Chinh sẽ nhanh chóng tăng lên, các đối thủ hắn phải đối mặt sẽ ngày càng mạnh hơn.
Nếu những vị thần cấp cao kia không khinh địch thì La Chinh cũng rất khó có cơ hội.
Điều quan trọng hơn là trong đấu trường của các vị thần, La Chinh không thể sử dụng thần đạo Đoạn Tình.
Không thể sử dụng những sát chiêu mạnh nhất của mình thì lấy gì để chiến đấu với những vị thần cấp cao kia?
Tuy nhiên, Hàm Cửu Di đã nói như vậy thì có lẽ nàng cũng đã có chuẩn bị.
Ở giai đoạn này, La Chinh vẫn thích hợp để chiến đấu với các vị thần cấp thấp trước, cố gắng giành được chuỗi thắng.
Còn chuyện sau này thế nào thì đi đến đâu tính đến đó vậy.
La Chinh kiên nhẫn chờ đợi Tần Hoa chuẩn bị…
“Vù vù vù…”
Nếu nói trong tay Tần Hoa ngưng tụ ra một cây đao thì chi bằng nói đó là một ánh đao thuần túy sẽ đúng hơn.
Ánh đao đó chính là một bộ phận của tay hắn.
Sau khi ánh đao được ngưng kết hoàn toàn, không ngừng có những ánh đao nhỏ hơn tỏa ra, khiến ánh đao trên tay nhìn vô cùng hư ảo.
Từ trong ánh đao này, La Chinh thấy được một thế phá diệt mạnh mẽ.
“Dùng thần cách kích thích thần đạo, quả nhiên đã lên một cấp độ.
Tần Hoa chỉ thuộc dạng thần cấp thấp xếp hạng thấp nhất, nhưng thực lực thì không thể khinh thường được…” Trong lòng La Chinh thầm nghĩ.
“Ta xong rồi” Tần Hoa mỉm cười với La Chinh. “Còn ngươi? Tại sao ngươi không dùng vũ khí? Mau lấy vũ khí ra!”
Tần Hoa cảm thấy mình là thần cấp thấp mà lại đi thách đấu với La Chinh vốn đã không công bằng, vậy mà hắn ngưng tụ ra đao Phá Diệt của thần đạo Phá Diệt rồi, nhưng người giấu tên này vẫn chưa lôi vũ khí ra, khiến hắn càng áy náy, mở miệng thúc giục.
La Chinh mếu máo.
Tính cách của các con cháu nhà quyền thế ở đây cũng khác biệt quá.
Mấy tên quần là áo lượt lúc trước đó đều ngang ngược quá đáng, nhưng vị này thì lại lạc loài.
Thế phá diệt của ánh đao trong tay Tần Hoa rất mạnh.
Nhưng trong mắt La Chinh nó cũng không quá khó đối phó, hắn không cần sử dụng trọng kiếm Đại Thiên.
Nhưng Tần Hoa này lễ độ như vậy khiến hắn không thể nói mấy lời gây hấn như “ngươi không đủ tư cách khiến ta phải rút vũ khí” được.
“Không cần đâu, ra tay đi” La Chinh mỉm cười, không kỳ kèo nữa.
Hắn nhẹ nhàng bước ra một bước, mũi chân phải đột nhiên phát ra một sức mạnh không gì sánh được…
“Thùng!”
Mặt đất trong đấu trường các vị thần bị La Chinh giẫm thành một cái hố nhỏ, phát ra một tiếng, sau đó La Chinh dùng tốc độ rất nhanh đi thẳng đến chỗ Tần Hoa.
“Tốt…”
Nghe những lời của La Chinh, Tần Hoa còn không nóng không lạnh đáp lại một chữ “tốt”.
Sau đó hắn nhìn thấy cái hố nhỏ trên mặt đất thì đột nhiên hơi do dự.
Mặc dù mặt đất của đấu trường các vị thần chỉ là ảo ảnh được tạo ra, nhưng vô cùng cứng rắn, bình thường khó có thể phá vỡ được.
Thế mà mũi chân tên nhóc này vừa điểm một cái đã đạp vỡ được mặt đất, còn khiến mặt đất xuất hiện một cái hố nhỏ.
Làm sao có thể… Tiêu rồi!
Trong đầu hắn còn đang nghĩ về điều này, La Chinh đã lao đến chỗ hắn với tốc độ cực nhanh.
Thực lực của Tần Hoa vốn không được coi là mạnh.
Sau khi dốc sức ở đấu trường các vị thần thì hắn cũng có thể leo đến cấp trung bình của thần cấp thấp.
Nhưng hắn chưa từng đến cấm địa, cũng chưa từng được rèn luyện giữa lằn ranh sống chết.
Đột nhiên thấy La Chinh lao ra với tốc độ nhanh hơn dự liệu nhiều như vậy, hắn khó mà không để lộ chút vẻ hoảng loạn!
“Phá Diệt Trảm!”
Trong lúc vội vã, tay phải Tần Hoa mở ra nắm lại, ánh đao cũng theo đó mà bay nhảy…
Khi tu luyện thần đạo Phá Diệt đến mức độ sâu nhất thì uy lực thuần túy cũng khá mạnh mẽ.
Nhưng bản thân Tần Hoa vừa mới bước vào thần đạo chưa lâu, còn La Chinh lại dựa vào quần áo đồng tâm nên không sợ gì mấy!
“Vù vù vù…”
Chỉ thấy thân hình La Chinh lay động, dễ dàng tránh được ánh đao trong tay phải của Tần Hoa.
Còn những mảnh ánh đao nhỏ tách ra từ ánh đao lớn trên bàn tay kia, La Chinh không hề để ý tới!
Sau khi những ánh đao nhỏ đó chạm đến La Chinh, nó cũng bộc phát ra uy lực không nhỏ, nhưng dù thế nào cũng không thể xé rách được quần áo đồng tâm của La Chinh, chỉ phát ra tiếng két két mà thôi!
“Ngươi…”
Sắc mặt Tần Hoa lại có vẻ kỳ quái lần nữa.
Thực ra Tần Hoa có thể rải những ánh đao nhỏ vụn kia ra.
Chỉ cần hắn sử dụng thần đạo Phá Diệt thì những ánh đao này có thể tạo thành một bức tường bảo vệ hắn.
Bất cứ ai muốn lại gần hắn đều phải phá vỡ những ánh đao nhỏ này.
Mặc dù những ánh đao này khá nhỏ, nhưng cho dù là thần cấp thấp bình thường cũng khó có thể chống lại được.
Nó có thể cắt ra vô số vết thương trên người đối phương.
Nhưng hắn đâu ngờ La Chinh lại dã man như vậy, trực tiếp đập vỡ ánh đao của hắn bằng cơ thể của mình.
Thấy vậy, Tần Hoa đột nhiên lo lắng.
Ánh đao trong tay càng được múa lên mạnh hơn, giống như một con linh dương không ngừng nhảy múa xung quanh hắn.
Những ánh đao nhỏ lại giống như vô số mảnh giấy bay lượn xung quanh!
Thấy Tần Hoa hoảng loạn như vậy, tâm La Chinh vẫn lặng như nước!
Hắn chỉ cần ép bản thân lao vào là có thể dễ dàng kết thúc trận đấu này.
Nhưng thần đạo Phá Diệt…
La Chinh không biết nếu thước Vô Lượng tích lũy đủ các thần đạo thì sẽ có biến hóa gì, nhưng cha đã đặt thước Vô Lượng vào đầu hắn thì chắc chắn phải có mục đích.
Khi đã biết chắc mình có thể thu nhận đạo uẩn, tất nhiên La Chinh sẽ không từ bỏ cơ hội.
Chỉ có điều, sử dụng thước Vô Lượng này lại khiến La Chinh vô cùng phiền não.
Chiếc thước này bình thường sẽ không có bất kỳ phản ứng gì, hắn cũng không thể đưa thước Vô Lượng ra ngoài để nó tự xem xét đạo uẩn của đối phương…
Mỗi lần muốn kích hoạt thước Vô Lượng, hắn đều phải mạo hiểm dùng đỉnh đầu.
Sau khi dẫn đạo uẩn vào trong đầu thì thước Vô Lượng mới phát được huy tác dụng.
Nó nối liền với đôi mắt của La Chinh khiến hắn có thể tỏa ra một vòng sáng trên mắt, nhìn thấu được toàn bộ các loại đạo uẩn!
Vốn dĩ chiếc thước này vốn không rắc rối như vậy.
Chỉ đáng tiếc, La Chinh còn chưa có cơ hội nắm chắc những nội dung chủ yếu của nó.
May mắn là năng lực của Tần Hoa ở đấu trường đây không mạnh.
Ban đầu Tần Hoa vô cùng kinh ngạc với tốc độ của La Chinh, bây giờ thấy La Chinh rướn cổ lên, ngẩng cao đầu đi tới đi lui xung quanh, không biết đang làm cái quái gì, trong lòng Tần Hoa không biết nên có cảm tưởng gì…
“Phá Không Diệt Kiếp!”
Trong lúc bất lực, Tần Hoa lại càng sử dụng sát chiêu của mình!
“Phá Không Diệt Kiếp” này cũng là một chiêu được ngộ ra từ thần đạo Phá Diệt.
Hắn không thông thạo chiêu này lắm, cho nên thông thường cũng không dễ lấy ra đối dịch.
Lần trước, hắn bại dưới tay đối thủ mà chưa hề dùng đến nó.
Nhưng hiện tại, hắn thật sự không thể chịu được nữa mà thi triển chiêu này.
“Vèo vèo vèo…”
Vô số mũi nhọn phá diệt hình trăng lưỡi liềm bắt đầu ngưng tụ, đồng thời tràn ra, bay lượn vô định xung quanh.
Trong vòng ba trăm trượng xung quanh Tần Hoa, những mũi nhọn Phá Diệt đó không ngừng va chạm, chém nhau, đủ để giết chết toàn bộ các sinh linh ở xung quanh.
“Bát Khúc Phi Yên!”
Nhìn thấy sự biến hóa này, La Chinh bình tĩnh thi triển thân pháp.
Mặc dù những mũi nhọn phá diệt này cực kỳ sắc bén, chứa đựng thế phá diệt rất mạnh mẽ, nhưng tốc độ không nhanh, chỉ chuyển động chậm rì rì xung quanh mà thôi.
Mà sau khi La Chinh thi triển ra Bát Khúc Phi Yên, bản thân liền hóa thành một tờ giấy mỏng, lay động theo những mũi nhọn phá diệt đó.
Đồng thời, La Chinh cũng không ngừng hấp thụ đạo uẩn của Tần Hoa!
“Ngươi, rốt cuộc ngươi muốn làm gì?” Thấy La Chinh bao vây mà không tấn công, cuối cùng Tần Hoa nhịn không được mà hỏi.
Nếu là người khác, sợ rằng sẽ thi triển ra đòn tấn công dữ dội hơn, nhưng Tần Hoa lại trực tiếp mở miệng hỏi La Chinh.
La Chinh không trả lời câu hỏi của Tần Hoa.
Giây tiếp theo, La Chinh đột nhiên mở mắt.
Hai bên con ngươi vẫn xuất hiện hai chiếc vòng, không ngừng phá giải đạo uẩn mà Tần Hoa lĩnh ngộ.
Không lâu sau…
Một chút ánh sáng mờ ảo xuất hiện trên một vạch của thước Vô Lượng.
Sau khi ánh sáng mờ ảo biến mất, một lưỡi kiếm hình tròn được lưu lại trên vạch đó.
Đó chính là dấu vết của đạo uẩn thần đạo Phá Diệt.
Chương 1847: Một đao
Bởi vì La Chinh giấu tên, khuôn mặt của hắn cũng luôn trong trạng thái lờ mờ nên tất nhiên Tần Hoa không thấy được sự khác biệt trong đôi mắt của La ChinhHiện tại, sau khi đưa thần đạo Phá Diệt vào thước Vô Lượng, La Chinh liền giãn ra, cách Tần Hoa một khoảng cách nhỏ.
Thời gian ngừng lại khoảng một hai nhịp thở, La Chinh vươn tay ra, nhẹ vẫy một cái…
Tia sáng màu trắng chầm chậm bay ra khỏi tay hắn, không ngừng ngưng tụ, hóa thành một ánh đao lớn.
Dùng “thế” để kích thích thần đạo là lợi hại nhất, bởi thế vốn phải phối hợp với thần cách để tạo ra.
Mặc dù La Chinh không có thần cách, nhưng chỉ cần dùng khí hỗn độn hóa ra đạo uẩn của thần đạo Phá Diệt thì còn thuần túy hơn cả ánh đao của Tần Hoa, lấp lánh hơn đến vài phần!
“Ngươi, ngươi, ngươi…” Tần Hoa thấy ánh đao lớn trong tay La Chinh thì lắp ba lắp bắp: “Ngươi cũng tu luyện thần đạo Phá Diệt?”
Thần đạo Phá Diệt không như thần đạo Ngũ Hành…
Tu luyện thần đạo Ngũ Hành gần như không có yêu cầu gì đặc biệt, thể chất của hầu hết mọi người đều có thể tu hành.
Nhưng trong Thần Vực vẫn còn rất nhiều thần đạo lợi hại hơn nhiều, yêu cầu để tu luyện cũng không ít.
Lúc trước, Tần Hoa nói bản thân hắn có chút tài năng để tu luyện thần đạo Phá Diệt, nhưng trên thực tế đó là cách nói khiêm tốn mà thôi.
Khi tu luyện thần đạo Phá Diệt đến mức độ sâu sắc nhất định thì cực kỳ lợi hại, nhưng người phù hợp để tu luyện lại không nhiều.
“Thần đạo Phá Diệt coi trọng việc phá hủy vạn vật.
Trong hàng trăm nghìn binh khí, chỉ có duy nhất khí phách của đao mới phối hợp được với nó.
Ngưng tụ ánh đao thực sự là một sự lựa chọn đúng đắn” La Chinh thản nhiên cười nói.
Đột nhiên thấy La Chinh thi triển Phá Diệt Trảm của thần đạo Phá Diệt, Tần Hoa vốn cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Hắn mơ hồ có một ảo giác, hình như La Chinh vừa mới học được thần đạo Phá Diệt, thậm chí còn dựa vào những gì Tần Hoa hắn thi triển để học!
Nhưng hắn vốn không dám tin vào ảo giác này.
Hắn từng gặp rất nhiều thiên tài, bao gồm một số trưởng bối của Tần gia, ví như Tần Mộ Dung, Tần Lam… Tất cả đều là những thiên tài đứng đầu trong nhà quyền thế.
Những thiên tài đứng đầu Tần gia này, so ra với toàn bộ đảo nổi thì đều rất xuất sắc, nhưng bọn họ cũng không biến thái đến mức này.
Ai có thể lĩnh ngộ được thần đạo của đối phương trong lúc đánh nhau cơ chứ?
Chuyện này mà nói ra ngoài, sợ rằng không ai tin…
Cuối cùng, nghe thấy những lời La Chinh nói, hắn mới nghiệm chứng được “ảo giác” của mình. Ảo giác của hắn không hề nhầm, La Chinh thực sự vừa mới hiểu rõ thần đạo Phá Diệt…
Cho dù chuyện này xảy ra ngay trước mắt, nhưng Tần Hoa vẫn cảm thấy rất khó tin.
“Ngươi… Chắc chắn trước đây ngươi từng tu luyện thần đạo Phá Diệt, gặp phải bình cảnh không thể vượt qua nên khi thấy ta thi triển mới giác ngộ đúng không?” Tần Hoa nhìn chằm chằm La Chinh, tiếp tục nói.
Ngón tay La Chinh nhẹ nhàng di chuyển.
Ánh đao cong hình mặt trăng chuyển động quanh khuỷu tay, đồng thời tiếng cười thản nhiên cũng phát ra từ khuôn mặt mơ hồ của hắn: “Xin lỗi.
Vấn đề này… ta không thể trả lời ngươi.
Tiếp chiêu đi!”
Nói xong, dưới chân La Chinh lại xuất hiện một cái hố nhỏ…
“Ầm!”
Mặt đất rung chuyển, thân hình La Chinh bay lên nhanh như mũi tên.
Ánh đao trong tay biến thành một đường quỹ đạo màu bạc rực rỡ trong không trung, lưỡi đao chém về phía Tần Hoa!
Thấy khí thế mãnh liệt của La Chinh, Tần Hoa nuốt một ngụm nước bọt, kích thích thế trong cơ thể mình ra ngoài.
Ánh đao trong tay lại bay vút lên, miễn cưỡng tiếp chiêu…
Trong lòng hắn cũng đầy chua xót.
Không dễ gì mới chứng được thần đạo, vừa bước vào đấu trường các vị thần đã thua trận đầu tiên.
Gặp được La Chinh, vốn cứ tưởng mình gặp may, thậm chí hắn còn hơi xấu hổ, vì lấy tu vi của thần để khiêu chiến võ giả chứng thần rõ ràng không hề “quang minh chính đại”.
Nhưng chỉ vì điểm tích lũy, vì một trận thắng nên hắn cũng đành không đếm xỉa đến chuyện này.
Chỉ là không ngờ, võ giả chứng thần hắn gặp phải lại chính là một tên vô cùng yêu nghiệt!
“Xẹt!”
Hai ánh đao màu trắng giao nhau, phát ra một âm thanh sắc nét.
Cùng với âm thanh giòn giã đó, vô số ánh đao nhỏ vụn bị gãy.
Không chỉ những ánh đao nhỏ vụn của Tần Hoa bị gãy hoàn toàn, mà của La Chinh cũng thế!
Những ánh đao nhỏ vụn đó giống như lưỡi đao, bay lượn trong không trung, bắn tung tóe ra bốn phương tám hướng, gần như không có chỗ để né tránh.
Ánh đao bắn lên người La Chinh, chỉ nghe thấy những tiếng “soạt soạt”.
Những ánh đao nào đâm vào da thịt La Chinh thì để lại trên da những vết xước nhỏ, còn nếu cắt lên quần áo đồng tâm thì không hề có dấu vết gì…
La Chinh có thể chống lại những ánh đao nhỏ vụn bằng cơ thể của mình nhưng Tần Hoa thì không.
Những ánh đao nhỏ đó cắt vào cơ thể Tần Hoa mà không hề gặp bất kỳ trở ngại nào, cứ thế cắt thẳng lên cơ thể hắn, trực tiếp chặt đứt cơ bắp, kinh mạch, cho dù là xương cốt của thần có cứng đến đâu thì cũng bị chém đứt!
“Phập phập phập phập…”
Gần như chỉ một đao, nhưng không biết có bao nhiêu ánh đao nhỏ đâm vào cơ thể của Tần Hoa, cắt đứt sức sống của cơ thể hắn.
Cơ thể hắn cứ thế đứng yên tại chỗ, bất động…
La Chinh không chém thêm đao nào nữa, chầm chậm thu ánh đao lại, thản nhiên nhìn Tần Hoa.
Trận chiến đầu tiên đơn giản hơn hắn nghĩ, hơn nữa thu hoạch được cũng không ít, không nằm ngoài dự đoán của hắn.
“Phịch…”
Một lúc sau, cơ thể Tần Hoa ngã xuống đất, bắt đầu tan biến.
Cùng lúc đó, toàn bộ thế giới ảo ảnh này bắt đầu như những gợn nước, lan rộng ra bốn phương tám hướng, dần biến mất trong mắt La Chinh.
Hai người đều quay lại phòng của mình.
Ở một bên của gian phòng, thông tin về La Chinh cũng hiện lên.
Tên của hắn vẫn bị mờ, nhưng vẫn thấy được điểm tích lũy và số lần thắng trận.
“Đánh bại Tần Hoa chỉ lấy được bảy mươi lăm điểm tích lũy” La Chinh nhìn sự thay đổi về điểm số, nói.
La Chinh giành chiến thắng liên tiếp trong đám võ giả chứng thần, phần thưởng thêm là hơn hai trăm điểm tích lũy.
Thế nên trận chiến này chỉ có được bảy mươi lăm điểm là quá ít.
Nhưng theo quy tắc tính điểm, La Chinh cũng hiểu, sau khi hắn tham gia đấu vượt cấp, chuỗi thắng của hắn sẽ được trả về không, tương đương với việc bắt đầu tính điểm của chuỗi thắng khác, thế nên điểm tích lũy cũng không thể quá cao.
Hơn nữa, bình thường khi các vị thần cấp thấp khiêu chiến lẫn nhau, nếu không tính chuỗi thắng liên tiếp thì điểm của một trận thắng thường chỉ có mười lăm điểm mà thôi.
Trận đầu tiên La Chinh có thể giành được bảy mươi lăm điểm đã là nhiều gấp năm lần thần cấp thấp bình thường rồi.
Chuyện này là vì La Chinh tham gia đấu vượt cấp.
Võ giả chứng thần đánh bại thần cấp thấp nên mới có điểm cao như vậy.
Đấu vượt cấp cộng với điểm thưởng của chuỗi thắng khi đấu vượt cấp thì coi như được gấp đôi điểm thưởng tích lũy.
Vì vậy điểm tích lũy mới có thể tăng lên đến mức hàng chục triệu điểm.
Đây cũng là ý định của Hàm Cửu Di.
Bên ngoài sảnh chúng thần, những vị thần cấp thấp vẫn đang ở cửa, mong mỏi chờ đợi La Chinh.
“Tần Hoa làm cái quái gì thế? Đối phó với một võ giả chứng thần mà cũng lâu như vậy?”
“Có thể sức mạnh của người giấu tên đó không tồi.
Võ giả chứng thần dám tham gia đấu vượt cấp thì dù sao cũng phải có chút trình độ”
“Hầu hết các võ giả chứng thần tham gia đấu vượt cấp đều rất tự tin, nhưng thường thì kết quả lại là chúng ta dạy dỗ bọn họ, khà khà…”
Trong lịch sử có quá ít võ giả chứng thần có thể nghiền ép các vị thần cấp thấp.
Thế nên những vị thần cấp thấp này rất khó coi trọng La Chinh, trừ khi La Chinh có thể dùng thực lực để nghiền áp họ!
Dưới những lời bàn tán của bọn họ, cánh cửa phòng của La Chinh đột nhiên lóe lên ánh sáng màu xanh lam, sau đó cánh cửa biến thành ánh sáng lung linh màu xanh, nhanh chóng di chuyển dọc theo vách tường sảnh chúng thần.
“Ồ! Cửa, cửa của hắn di chuyển rồi!”
“Thứ hạng của người giấu tên được nâng lên rồi!”
“Hắn thật sự đã thắng Tần Hoa…!”
Những vị thần cấp thấp vốn đang khổ sở chờ đợi La Chinh, lúc này lại trơ mắt nhìn cánh cửa của La Chinh di chuyển lên trên.
Trên những khuôn mặt của bọn họ đầy vẻ kỳ quái.
Bọn họ thật sự không ngờ rằng Tần Hoa lại thua trận đấu này!
Vị trí của những cánh cửa trong sảnh chúng thần chứng tỏ thứ hạng của người trong cánh cửa đó.
Lúc trước, La Chinh chưa hề có thứ hạng, vì thế tên của hắn không được hiển thị trên bảng ngọc bích chúng thần, nhưng vị trí của cánh cửa vẫn sẽ thay đổi…
Sau khi thắng Tần Hoa, thứ hạng của La Chinh đã tăng lên mười sáu bậc, vị trí của cánh cửa cũng di chuyển lên trên mười sáu bậc.
“Vù vù vù…”
Ánh sáng xanh chuyển động nhanh chóng, phác họa ra hình dạng của khung cửa, sau khi ánh sáng xanh biến mất, cánh cửa của La Chinh lại xuất hiện.
Cùng lúc đó, cánh cửa của Tần Hoa rơi xuống hai bậc.
Dù sao Tần Hoa cũng thuộc tầng đáy, nếu thua nữa thì cũng chẳng còn chỗ nào để đi.
Hắn cũng không thể rơi xuống cấp võ giả chứng thần được.
“Răng rắc…”
Khi các vị thần cấp thấp đang bàn tán với những vẻ mặt, biểu cảm hết sức bất ngờ thì Tần Hoa bước ra khỏi phòng, khuôn mặt đầy vẻ chán nản.
“Tần Hoa, ngươi thực sự thua một người giấu mặt sao?”
“Đầu ngươi bị úng nước à? Hay là không cẩn thận?”
“Hay tên nhóc đó thực sự có bản lĩnh ấy…”
Thấy những người này vội vàng như vậy, trong lòng Tần Hoa vốn đã buồn bực liền sinh ra một chút tức giận.
Hắn là người coi trọng công bằng.
Trận đấu với La Chinh vô cùng không công bằng, bởi vì tu vi của La Chinh thấp hơn hắn, đã thế hắn lại còn thua.
Như vậy có thể tưởng tượng Tần Hoa đã bị đả kích tới mức nào.
Tâm trạng buồn bực thì sẽ sinh ra những ý nghĩ xấu xa.
Trên mặt Tần Hoa xuất hiện một tia gian trá, hắn nói với bọn họ: “Thực lực của tên nhóc đó cũng bình thường.
Chẳng qua ta quá bất cẩn nên hắn mới giành được phần thắng, nếu không, ta sẽ không thua!”
Chương 1848: Cạm bẫy
Theo Tần Hoa thấy thì người giấu tên này có thực lực khá mạnhNếu bỏ qua khả năng lĩnh ngộ thần đạo xuất sắc đến khủng khiếp mà chỉ tính về mặt thực lực thì hắn cũng mạnh hơn nhiều đám thần cấp thấp vừa mới chứng thần đạo xong như bọn hắn.
Vốn Tần Hoa đã chẳng vui vẻ gì khi thua người giấu tên này, thế mà đám kia còn vây quanh hắn rồi gào thét ầm ĩ.
Dù hắn vốn là người có tính cách đơn giản thì cũng sẽ vui khi thấy họ dâng điểm cho người giấu tên kia!
Đúng như hắn đoán…
Vẻ mặt của đám thần kia vốn còn chút lo lắng đã lập tức thả lỏng, họ còn làm ra vẻ an ủi Tần Hoa.
“Sao ngươi lại bất cẩn vậy?”
“Dù thực lực của đối thủ có yếu đến đâu thì ngươi vẫn nên cảnh giác chứ!”
“Coi như ngươi xui* thôi, từ từ rút kinh nghiệm đi.
Này, này, các ngươi đợi ta với…”
* Nguyên văn là “lật thuyền trong mương”: chỉ những việc đã nắm chắc trong tay rồi mà còn xôi hỏng bỏng không, miếng ăn đến miệng rồi còn để rơi, ý chỉ gặp phải điều xui.
Sau khi những vị thần kia nói qua loa vài câu với Tần Hoa, họ bèn rủ nhau chạy đến cánh cửa của La Chinh.
Họ phải tận dụng cơ hội, lỡ như bị những vị thần cấp thấp khác nhanh chân đến trước thì không hay.
Vậy nên mấy vị thần kia ào ào chạy lên trên như ong vỡ tổ, chẳng mấy chốc đã chắn trước cửa La Chinh.
Các vị thần khác thấy những người này chen nhau chạy đến đây thì hoàn toàn không thể hiểu nổi.
Tuy nhiên, sau khi La Chinh mở cửa ra, họ đã biết lý do.
Hóa ra là có võ giả chứng thần mở khóa đấu vượt cấp.
Những tên này tới để chấm mút chút lợi lộc nên mới có nhiều thần cấp thấp xông đến như vậy.
Khi La Chinh đẩy cửa ra và thấy nhiều thần cấp thấp đứng trước cửa như vậy thì cũng phát hoảng, trợn mắt lên hỏi: “Các ngươi làm gì thế?”
“Nhanh, nhận lời khiêu chiến của ta đi!”
“Thực lực của ta còn yếu hơn Tần Hoa nữa, có khi ngươi cũng đánh bại được ta đấy!”
“Chọn ta này…”
Mắt những vị thần cấp thấp này lấp lánh chờ đợi La Chinh lên tiếng!
La Chinh trợn mắt, nhưng hắn bỗng ý thức được rằng, những người này sẽ không thấy được vẻ mặt của mình khi đang trong trạng thái giấu tên.
Hàm Cửu Di nói, chỉ cần hắn cứ thắng liên tục thì sẽ rất dễ kiếm được nhiều điểm tích lũy, vậy chẳng phải hắn cứ chọn đám người này là được sao?
Đám người kia đều thuộc tầng thấp nhất trong các vị thần cấp thấp.
Có thể họ vừa mới chứng thần đạo xong, thần cách còn chưa vững nên tất nhiên chẳng thể phô ra thực lực mạnh mẽ được.
Với khả năng của La Chinh bây giờ thì cũng không khó để đánh bại họ.
Nhưng sau khi suy xét lại thì hình như có gì đó không đúng.
Đám người kia chẳng hề ý thức được thực lực của mình, nên tất nhiên họ liên tục khiêu chiến.
Một khi họ phát hiện ra rằng hắn không phải con “heo” đang chờ họ làm thịt mà là một con hổ thì làm gì dám khiêu chiến hay nhận khiêu chiến của hắn nữa chứ?
La Chinh không biết rằng, thật ra kiểu khiêu chiến trực tiếp này có rất nhiều hạn chế để đề phòng người trong các gia tộc cùng “gom điểm tích lũy”.
Vì phần thưởng của chuỗi thắng liên tiếp là dành cho tất cả mọi người, nên nếu họ có thể tùy ý tìm đối thủ cho mình thì họ hoàn toàn có thể gom điểm tích lũy ào ào.
Ví dụ như những vị thần của Hàm gia, nếu thí một vị thần của Hàm gia, để họ cố tình thua liên tục dưới tay một vị thần khác cũng của Hàm gia thì chẳng phải điểm tích lũy của họ sẽ mãi tăng lên nhờ chuỗi thắng sao?
Trải qua nhiều năm, đấu trường của các vị thần đã dần hoàn thiện, nên không thể nào có kẽ hở quy tắc lớn như vậy được.
Theo quy tắc thì không thể liên tục khiêu chiến với cùng một đối thủ, và cũng không thể khiêu chiến với người có thứ hạng cao hơn mình một trăm bậc hay thấp hơn mình từ một trăm bậc trở lên!
Thứ hạng sẽ thay đổi liên tục khi tham gia chiến đấu.
Có khi, một người đánh bại được một đối thủ thì cánh cửa của họ sẽ vọt lên mấy trăm bậc chỉ trong chớp mắt, thậm chí còn có khả năng lên cao hơn một nghìn bậc.
Nếu vị trí cứ không ngừng biến đổi thì cũng không thể gian lận được.
Nhưng dù quy tắc có hoàn hảo đến đâu thì cũng chẳng thể tránh được hết các mánh khóe gian lận.
Một số nhà quyền thế có thứ hạng cao sẽ ngầm thỏa thuận với những nhà quyền thế đứng hạng thấp để họ chịu từ bỏ một số điểm nào đó.
Sau khi con cháu của hai gia tộc gặp nhau thì sẽ nhận thua theo thỏa thuận.
Tất nhiên bọn họ sẽ nhận được khoản bồi thường kha khá ở ngoài đấu trường của các vị thần, xem như là bỏ tiền mua điểm tích lũy, chẳng qua là thay bằng một cách thức linh hoạt hơn mà thôi.
Tất nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua giai đoạn dễ gom điểm tích lũy như thế này.
Hắn thản nhiên chỉ vào một người trong số đó: “Vậy chọn ngươi đi!”
La Chinh chỉ vào một vị thần cấp thấp có nước da xanh tái.
Không biết hắn ta thuộc dòng tộc gì mà trông cứ như cương thi, vẻ ngoài vô cùng ghê rợn.
Vị thần “may mắn” được hắn lựa chọn lập tức vui mừng hớn hở, chạy ào về phòng mình, lập tức kích hoạt khiêu chiến với La Chinh…
Những vị thần cấp thấp còn lại vẫn mòn mỏi đứng chờ trước cửa phòng La Chinh.
Dù hắn có thắng hay thua thì phòng của hắn cũng sẽ di chuyển, lên trên hoặc xuống dưới, nhưng ít nhất thì họ cũng có thể tìm được vị trí của hắn ngay lập tức!
Sau thời gian một nén nhang…
Cánh cửa của La Chinh lại sáng lên màu xanh dương.
“Xong rồi, xong rồi.
Bây giờ đến lượt ta chứ nhỉ?”
“Hừ, ta cũng đợi lâu thế rồi.
Sao giờ lại là lượt của ngươi?”
“Không tranh giành nữa, tất cả lên đi…”
Trong lúc mọi người ở đây đang tranh giành thì vùng sáng xanh dương kia lại bay vọt lên trên!
Vẻ mặt của những vị thần đang giành giật kia lập tức cứng đờ.
“Lại, lại thắng nữa à?”
“Võ giả chứng thần đấu vượt cấp, thắng hai trận liên tiếp…”
“Chắc đây không phải là may mắn đâu!”
“Tên này không hề đơn giản!”
Những vị thần cấp thấp đó cũng không ngu ngốc.
Lần đầu tiên La Chinh đánh bại Tần Hoa, theo lời Tần Hoa thì có lẽ do hắn quá tự cao nên mới thua dưới tay La Chinh.
Nếu lần đầu là may mắn, chẳng lẽ lần thứ hai cũng may mắn sao?
Tần Hoa đứng cách đó không xa, khi thấy vẻ mặt của những người kia thì cũng bắt đầu thấy bình tĩnh lại.
“Người giấu tên này rất không tầm thường, có khi hắn lại phá vỡ được kỷ lục! Ta phải truyền tin này về dòng chính mới được…” Tuy việc thua liên tiếp hai trận khiến Tần Hoa rất buồn bực, nhưng hắn lại lấy được một thông tin quý giá.
Vậy nên sau khi về phòng, hắn rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần rồi báo cáo tin tức này lên.
Một vài nhân vật cấp cao của Tần gia cũng bắt đầu hứng thú với tin tức này.
Vì các nhà quyền thế đều có người chuyên phân tích thứ hạng trên bảng ngọc bích chúng thần và dự đoán sự thay đổi sau đó, thậm chí có người còn nhớ được tất cả tên tuổi và thứ hạng trên bảng ngọc bích chúng thần kia.
Chẳng bao lâu sau, Tần gia đã sai người điều tra lai lịch của “người giấu tên”, nhưng dù họ có điều tra thế nào thì cũng không hề có manh mối!
“Người giấu tên kia có thể kích hoạt đánh vượt cấp thì chắc chắn là trường hợp đặc biệt trong những võ giả chứng thần.
Chỉ có những kẻ đứng hạng mười trở lên mới có tư cách kích hoạt đánh vượt cấp.
Nhưng đã lâu rồi thứ hạng của tốp mười các võ giả chứng thần không hề thay đổi gì!” Một nhân vật cấp cao của Tần gia vừa quan sát kỹ bảng ngọc bích chúng thần vừa thản nhiên nói.
“Hay là tên này chưa hề bị đánh bại trận nào?” Một nhân vật cấp cao của Tần gia phân tích.
“Đúng là có khả năng này.
Nếu người giấu tên kia vẫn luôn thắng khi đấu với những võ giả chứng thần thì sẽ không được tính cấp bậc, hắn cũng không được phân hạng trong các vị thần cấp thấp…”
“Ha ha, không biết hắn là tên nhóc nhà ai mà lại tiến nhanh đến vậy.
Tuy nhiên mới chỉ hai trận thắng liên tiếp thôi, cứ theo dõi tiếp xem sao”
Ngoài Tần gia thì cũng có vài ba nhà quyền thế đã chú ý đến La Chinh, chủ yếu thì họ cũng rút ra nhận xét giống như Tần gia…
Sau khi La Chinh đánh bại vị thần cấp thấp thứ hai, hắn lại giành được bảy mươi lăm điểm tích lũy lần nữa, và đây cũng là lần đầu tiên hắn nhận được phần thưởng kèm theo là bảy mươi lăm điểm tích lũy.
Quả thực phần thưởng dành cho chuỗi thắng vượt cấp liên tiếp đã tăng nhanh không kém, khi sang đến trận thứ hai, phần thưởng gần như tăng gấp đôi!
Nhưng lúc này, khi La Chinh rời khỏi phòng, trông hắn lại có vẻ hơi chán nản.
Hắn không kìm được mà lắc đầu: “Liều mạng như vậy mà vẫn không thể kích hoạt được thước Vô Lượng.
Không hấp thụ được đạo uẩn của người này, tiếc thật.
Đúng là dùng thước Vô Lượng cũng không dễ…”
Lúc này, hắn đẩy cửa ra ngoài lần hai, bên ngoài vẫn chật ních những vị thần cấp thấp.
Nhưng bây giờ, trong ánh mắt của không ít vị thần đã dần có nét cẩn thận.
Có thể hắn may mắn nên mới thắng được Tần Hoa, nhưng nếu hắn đánh bại được Lưu Thuật thì e rằng đó không phải chỉ đơn giản là may mắn.
Thực lực của người giấu tên này tuyệt đối không hề bình thường.
“Không ai… muốn khiêu chiến với ta nữa sao?” Giọng nói của La Chinh vang lên từ khuôn mặt lờ mờ.
Những vị thần ban nãy còn đang ầm ĩ tranh nhau để đấu với La Chinh, nhưng bây giờ lại im như thóc.
Họ đều đang thầm tính toán thực lực chính xác của hắn.
Im lặng khoảng mười mấy nhịp thở, cuối cùng cũng có người không kìm được, chắc hẳn muốn mạo hiểm thêm một lần nên mở miệng: “Ta, ta muốn khiêu chiến ngươi!”
“Ta đợi ngươi!”
La Chinh thoáng mỉm cười rồi quay đầu đi về phòng mình.
Ngay sau khi hắn đóng cửa phòng, các vị thần lập tức trở nên bối rối.
Lỡ thực lực của tên này thật sự chỉ bình thường thì chẳng phải mình đã bỏ lỡ cơ hội sao?
Tuy nhiên họ cũng chẳng lo lắng lâu, vì sau ba mươi nhịp thở, cánh cửa của La Chinh kia lại tỏa ra một luồng sáng màu xanh lam rồi tiếp tục đi lên phía trên…
Thấy cánh cửa của hắn lại nhảy lên lần nữa, đám người kia lúc này mới cứng họng.
Chương 1849: Nhiều chuyện
Sau khi bước vào sảnh chúng thần, La Chinh đã thắng ba trận, thứ hạng của hắn tăng đều lên hơn một trăm bậcTuy nhiên, thứ hạng của hắn chỉ ghi lại trên bảng xếp hạng ở cánh cửa phòng kia, bởi vì hắn chưa có trận thua nào nên vẫn không thể tìm thấy tên trên bảng ngọc bích chúng thần.
Sau khi kéo giãn khoảng cách một trăm bậc với những vị thần cấp thấp kia thì xem như La Chinh đã hoàn toàn cắt đứt hy vọng của họ.
Vì chủ động khiêu chiến có giới hạn trong phạm vi cao hoặc thấp hơn một trăm bậc, nên những vị thần cấp thấp đó đã không có tư cách khiêu chiến với La Chinh nữa rồi.
Không chỉ vậy, La Chinh đã liên tục đánh bại ba vị thần cấp thấp, phô bày được thực lực của mình.
Thắng người thứ nhất thì có thể nói là do ăn may, cứ cho là thứ hai thì đối phương khinh địch, nhưng nếu thắng người thứ ba… Quá tam ba bận, như vậy mà vẫn đối xử với La Chinh như võ giả chứng thần thì đúng là quá ngớ ngẩn.
Không ai dám chủ động khiêu chiến với La Chinh, hắn cũng muốn thử tùy ý chọn đối thủ cho mình nên lập tức cân nhắc thứ hạng để lựa chọn đối thủ.
Với La Chinh lúc này, thực lực của đối thủ phải không được quá mạnh.
Đối thủ thứ tư là Lý Phong Tụ, đệ tử Lý gia, đảo nổi xếp đứng thứ mười bảy.
Thần đạo hắn lĩnh ngộ là “thuật Đại Khống Chế”.
Thuật này có thể điều khiển được vạn vật khắp trời đất, nhưng nó lại giống với thuật con rối mà La Chinh từng tiếp xúc.
Có thể thuật con rối là thuật có trình độ cao nhất, nhưng thuật Đại Khống Chế lại càng mạnh hơn, vì nó có thể tạo ra vô số sợi tơ vô hình, xâm nhập vào đầu đối phương và điều khiển linh hồn!
Lúc này, La Chinh không hề giơ cổ ra để những sợi tơ đó tùy ý đi vào đầu mình.
Lý Phong Tụ thực sự đang dùng hết mọi cách để biến hắn thành con rối, lỡ linh hồn của hắn bị khống chế thì rất phiền phức, vì lúc đó hắn không chỉ phải đối mặt với việc bị thua, mà linh hồn bị xâm chiếm còn cho đối phương nhìn rõ thân phận và bí mật của hắn.
Đó mới là phiền phức lớn nhất.
Đúng là khả năng của thuật Đại Khống Chế rất đặc biệt, nhưng sức chiến đấu của nó không mạnh.
Có lẽ do trong tay Lý Phong Tụ không có con rối nào mạnh mẽ, mấy con rối kim loại vốn lại chẳng thể cản nổi La Chinh.
Sau một trận chiến ác liệt và rất cẩn trọng, cuối cùng Lý Phong Tụ vẫn thua.
Hắn vô cùng bất mãn mà rời khỏi đấu trường của các vị thần.
Nhưng vì tính chất đặc biệt của thuật Đại Khống Chế nên La Chinh không thể hấp thụ thần đạo này được.
Nếu hắn có thể tùy ý kích hoạt thước Vô Lượng thì sẽ không phiền phức đến vậy.
Đến lúc đó, hắn chẳng cần phải mạo hiểm thu nạp đạo uẩn của đối phương nữa, chỉ cần dùng đôi tròng mắt vàng kia là có thể nhìn rõ hoàn toàn đạo uẩn của đối phương rồi.
La Chinh vô cùng bực bội khi nghĩ đến vấn đề này!
Sảnh chúng thần không phân biệt ngày đêm, mọi con cháu trên đảo nổi ở đó đều đang lựa chọn đối thủ để chiến đấu.
Các cánh cửa được xếp theo hình xoắn ốc thường xuyên phát ra tia sáng màu xanh lam, thay đổi vị trí của nó.
Nếu nó vọt lên trên thì tất nhiên là thắng, còn nếu nó rơi xuống phía dưới thì là thua.
Sau khi đánh xong trận vượt cấp thứ tư, La Chinh đã kiếm được hơn năm trăm điểm thưởng.
Hàm Cửu Di nói không sai, phần thưởng thêm trong đấu vượt cấp thực sự rất lớn.
Nếu cứ như vậy mà tính thì có lẽ đến trận đấu thứ mười thì hắn đã có khả năng kiếm được mấy nghìn điểm thưởng thêm rồi!
Đương nhiên, khi thứ hạng càng cao thì đối thủ mà hắn gặp phải cũng sẽ càng mạnh, muốn kiếm điểm tích lũy sẽ càng khó.
La Chinh không tiếp tục khiêu chiến với đối thủ mới, mà trở về phòng rồi rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần.
Với hắn, việc thước Vô Lượng hấp thụ thần đạo là việc quan trọng nhất.
Ở đấu trường của các vị thần, hắn vừa kiếm điểm tích lũy, vừa hy vọng bản thân có thể cố hết sức vạch thêm vài vạch nữa trên thước Vô Lượng, hắn quyết định sẽ rèn giũa nó thật kỹ lưỡng.
Không ngờ, khi hắn vừa rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần thì đã thấy Hàm Cửu Di đứng khoanh tay ngay sau lưng mình.
Đôi mắt dịu dàng xinh đẹp của nàng nhìn chằm chằm vào hắn như có ẩn ý.
Chạm phải ánh mắt của Hàm Cửu Di, La Chinh hơi khựng lại.
Thấy không khí có vẻ kỳ dị, hắn bèn xoay đầu đi, lúc này hắn lại thấy Hàm Lưu Tô.
Nàng mặc một bộ quần áo đơn giản, hai chân thon dài đứng khép lại, yêu kiều ở một bên đại điện.
Nàng có vẻ hơi thẹn thùng, có vẻ như đã nói gì đó với Hàm Cửu Di.
“Trưởng công chúa của Hàm gia chúng ta đã đích thân đến thăm mà ngươi không đến chào hỏi sao?” Hàm Cửu Di cười nói với La Chinh bằng giọng điệu trêu chọc.
Nghe vậy, mặt Hàm Lưu Tô hiện lên nét cười, mở miệng trách móc: “Cửu Di! Bái kiến cái gì, đừng có quá đáng thế chứ?”
Hàm Cửu Di là họ tên của nàng, tất nhiên đó không phải thân phận.
Nhưng nếu người trên đảo nổi này chú ý tới thân phận thì ngược lại có lẽ Hàm Cửu Di phải gọi Hàm Lưu Tô là bà trẻ… Vì dù sao Hàm Lưu Tô cũng là con gái trưởng của Thánh Hoàng.
Tuy nàng sinh sau đẻ muộn, nhỏ hơn Hàm Cửu Di không biết bao nhiêu tuổi, nhưng thân phận lại cao hơn Hàm Cửu Di vô số lần, đến mức không thể tính rõ được thân phận này, mà thực tế thì chẳng ai đi tính toán chuyện thân phận này cả.
Thế nên Hàm Lưu Tô cũng giống như con cháu dòng chính của Hàm gia, khi gặp Hàm Cửu Di đều theo lệ mà gọi nàng một tiếng “Cửu Di”.
La Chinh làm theo lời Hàm Cửu Di, hắn thật sự chắp tay vái chào Hàm Lưu Tô: “La Thiên Hành của điện Tử Hồn xin chào Trưởng công chúa!”
Hàm Lưu Tô hung dữ trừng mắt với La Chinh.
Trong lòng nàng vốn rất ghét hắn gọi nàng một cách xa lạ như vậy, mắt nàng lóe lên một tia giận dữ.
Gương mặt vốn vô cùng xinh đẹp kia bỗng nở một nụ cười xấu xa: “Lưu Tô không quen La Thiên Hành gì đâu, Lưu Tô chỉ biết…”
Nếu nói thêm chút nữa, e rằng nàng sẽ nói toạc ra thân phận của La Chinh.
Hắn lập tức căng thẳng, không kìm được mà vừa nháy mắt ra hiệu vừa gợi chuyện: “Trưởng công chúa, La mỗ đã tham gia đánh vượt cấp ở bảng ngọc bích chúng thần, nếu có dịp vô tình gặp Trưởng công chúa, hy vọng người nương tay”
Hàm Lưu Tô hậm hực liếc xéo La Chinh.
Đúng là nàng không nỡ vạch trần thân phận của hắn trước mặt Hàm Cửu Di thật.
Sợ La Chinh tức giận, nàng lại vô cùng phối hợp, nói chuyện tầm phào với hắn một lúc.
Hàm Cửu Di không biết La Chinh và Hàm Lưu Tô là người quen cũ ở cấm địa Luyện Thần.
Hóa ra lúc Hàm Lưu Tô mới đến thăm La Chinh, Hàm Cửu Di đã trêu ghẹo Hàm Lưu Tô và hắn.
Hàm Cửu Di nói, nếu không phải hai nhà Hàm, Lãnh đã quyết định hôn nhân của nàng thì nàng cũng có thể cân nhắc tới La Thiên Hành.
Hàm Cửu Di cũng không e ngại gì với Hàm Lưu Tô, cứ liến thoắng liên tục, khen La Chinh ưu tú, giỏi giang.
Hàm Cửu Di đâu ngờ mình lại nói toạc ra tiếng lòng của Hàm Lưu Tô, khiến vẻ mặt Hàm Lưu Tô thẹn thùng như vậy.
Vốn dĩ Hàm Lưu Tô chẳng hề có cảm giác gì với Lãnh Lâm Nhạc, bây giờ sau khi trải qua giông bão, nàng lại càng chán ghét loại đàn ông luôn xem mình là trung tâm như hắn.
Đã vậy thì làm sao nàng chịu kết đôi với hắn chứ? Trong lòng nàng đã sớm có quyết định, kiên quyết không lùi bước.
Người con gái như Hàm Lưu Tô, thoạt nhìn thì có vẻ dịu dàng đáng yêu, nhưng một khi đã quyết định thì không bao giờ hối hận!
Hôm nay Hàm Cửu Di thấy Hàm Lưu Tô tự đến thăm, đương nhiên là nghĩ Hàm Lưu Tô muốn tự đến tận nơi để cảm ơn La Chinh.
Nhưng khi nghe hắn và Hàm Lưu Tô nói chuyện, có đôi chỗ rất khó hiểu khiến Hàm Cửu Di thầm nảy sinh nghi ngờ.
“Mấy ngày trước, cảm ơn ngươi đã giải vây giúp Sơ Nguyệt nhà ta, đây là quà cảm ơn” Hàm Lưu Tô nói.
Chỉ thấy đầu ngón tay của nàng chợt lóe, trong tay bỗng xuất hiện một hộp gấm nhỏ.
Toàn bộ hộp gấm trong suốt, vô cùng tinh xảo, trong đó đặt một viên kim đan màu xanh nhạt.
“Lưu Tô rộng rãi ghê, kim đan Hóa Thần thất chuyển này có thể coi như đồ quý hiếm đấy” Hàm Cửu Di nhìn viên kim đan màu xanh kia rồi cười nói.
Sau khi nuốt viên kim đan Hóa Thần này thì nó có khả năng hợp nhất với đan điền, kích hoạt biển chân nguyên trong cơ thể, khiến nước biển ở đó dễ kết thành sương mù hơn, thành ra nó có thể tăng tốc độ ngưng tụ thần cách.
Tuy nhiên loại đan dược nhị chuyển, tam chuyển đã là hết cỡ, rất ít người luyện ra kim đan Hóa Thần thất chuyển.
Kim đan thất chuyển mà chỉ để phát huy thành thần cách thì quá xa xỉ, và cũng chỉ có những nhà quyền thế lớn như Hàm gia mới có thể luyện chế riêng cho con cháu dòng chính loại kim đan này mà thôi.
Chính vì vậy, nó vô cùng quý hiếm.
Ngay cả Cực Ác lão nhân ở trong đầu, sau khi thấy viên kim đan Hóa Thần thất chuyển này thì cũng khen ngợi liên hồi rằng những nhà quyền thế kia quá mức xa hoa!
“Cảm ơn” La Chinh cung kính đón lấy hộp gấm tinh xảo từ tay Hàm Lưu Tô.
Vào khoảnh khắc La Chinh cầm lấy hộp gấm, ngón tay Hàm Lưu Tô bỗng nhói lên bởi lực rất mạnh.
Nàng quên mất cơ thể hắn cứng đến mức có thể so với chí bảo hồng mông.
La Chinh còn chưa có phản ứng gì mà đầu ngón tay của nàng đã hơi đau nhức rồi!
Tất nhiên động tác này Hàm Lưu Tô đã che đi, nhưng làm sao có thể thoát khỏi mắt của Hàm Cửu Di? Chẳng qua nàng nói toạc trước mặt Trưởng công chúa thì không thích hợp cho lắm thôi.
“Chúc ngươi sớm chứng được thần đạo, có thể góp một phần sức cho Hàm gia chúng ta…”
“Nếu La mỗ đã gia nhập vào đảo nổi của Hàm gia thì đương nhiên nên thế…”
Hai người làm bộ nói vài câu trang trọng trước mặt Hàm Cửu Di.
Sau khi Hàm Lưu Tô tạm biệt thì lập tức xoay người đi.
Nàng vừa quay người, nụ cười giả tạo tràn ngập đã biến mất không thấy tăm hơi đâu nữa.
Trong chớp mắt, vẻ mặt đó hóa thành vẻ vô cùng mất mát, thậm chí còn hơi tức giận.
Khi đến tìm La Chinh, tất nhiên nàng hy vọng có cơ hội được ở riêng với La Chinh.
Không ngờ Hàm Cửu Di lại đưa thẳng hắn đến cung của mình!
Lúc nãy, thậm chí nàng đã ám chỉ rằng mình muốn được nói chuyện riêng với La Thiên Hành, nhưng Hàm Cửu Di lại giả vờ ra vẻ không hiểu, cũng không định rời đi.
Ngoại trừ việc tặng một món “quà cảm ơn” thì cuối cùng lại chẳng làm được gì.
Sau khi Hàm Lưu Tô rời khỏi cung, Hàm Cửu Di lập tức trở nên vô cùng hứng thú, nhìn chằm chằm vào La Chinh rồi hỏi: “La Thiên Hành, hồi còn chưa lên đảo nổi, ngươi từng gặp Trưởng công chúa chưa?”
Thấy khát vọng muốn biết của Hàm Cửu Di mãnh liệt đến như vậy, La Chinh cũng thầm cảm thán.
Rõ ràng là á thánh, thế mà lại thích nhiều chuyện như vậy.
Chương 1850: Suy đoán
Nhìn qua thì có vẻ Hàm Cửu Di chỉ lơ đãng hỏi, nhưng La Chinh lại khó mà trả lờiLa Chinh không rõ Hàm Lưu Tô có đi nơi nào khác ngoài cấm địa Luyện Thần nữa không.
Nàng là Trưởng công chúa Hàm gia, mỗi lời ăn tiếng nói, việc làm đều bị chú ý.
Bây giờ, nếu hắn bịa bừa một câu chuyện, e rằng Hàm Cửu Di nhìn cái là biết!
Thấy trên mặt La Chinh lộ vẻ khó xử, Hàm Cửu Di thản nhiên nói: “Hẳn là Hàm Lưu Tô biết gì đó, ví dụ như thân phận thật của ngươi.
Những năm gần đây, Hàm Lưu Tô chưa từng bước ra khỏi đảo nổi, thậm chí ngay cả đất tổ Hàm gia cũng chưa từng đến.
Lần ra ngoài duy nhất là tiến vào cấm địa Luyện Thần, nếu ngươi quen nàng thì chỉ có thể biết trong cấm địa!”
Con ngươi của nàng lóe lên ánh sáng tím, bên trong dường như có hai thế giới chậm rãi xoay vòng, vừa thâm thúy vừa tràn ngập sức hút.
Những kẻ mạnh, tu vi cao luôn có sức cuốn hút không gì sánh nổi của riêng mình: “Người ngoài đảo không có tư cách tiến vào cấm địa Luyện Thần, chỉ những đệ tử thế gia hoặc đệ tử ngoại môn gia nhập thế gia mới có thể.
Mà ngươi lại vừa mới gia nhập Hàm gia, nên không phải đệ tử thế gia”
Nghe thấy lời phân tích của Hàm Cửu Di, La Chinh hồi hộp đến mức tim như sắp nhảy ra ngoài.
Phải nói rằng đầu óc của kẻ mạnh đều cực kỳ nhanh nhạy, chỉ với mấy tin tức đơn giản đã có thể phân tích ra nhiều thứ như thế!
“Rất có thể là ngươi đến từ vũ trụ mà thánh nhân nào đó xây dựng nên” Hàm Cửu Di nhìn chằm chằm La Chinh nói: “Mà mọi sinh linh đến từ vũ trụ nhất định phải được Khương gia đón tiếp, dẫn dắt, danh sách đăng ký đều được ghi lại trong các Thánh Đường.
Ta nhớ rõ, không lâu trước đây, quy tắc tám trăm ba mươi ba trên bảng đá thống trị đã bị kích hoạt, trừng phạt những người nhập cư trái phép.
Nhưng hình như kết quả lại không giải quyết được gì.
Các Thánh Đường từng phái người đi điều tra nhưng cũng không có kết quả nào…”
Đôi mắt dịu dàng của Hàm Cửu Di híp lại, giống như một con cáo tinh ranh, hứng thú nhìn thẳng vào La Chinh, nở nụ cười đầy ý tứ sâu xa: “Gần đây Vũ Thái Bạch cực kỳ không an phận.
Ta rất ghét tên đó.
Từ khi La Tiêu ngã xuống, hắn dẫn dắt các thuộc hạ cũ của La gia, dựa vào núi Bất Chu đi gây chuyện khắp nơi.
Lần trước còn suýt đánh nhau với ta.
Bây giờ chúng lại đánh lén Khương gia, muốn Khương gia rút hết các tiếp dẫn sứ về.
Mục đích… chắc là có liên quan tới sư phụ La Tiêu của hắn nhỉ?”
La Chinh nhìn chằm chằm Hàm Cửu Di, sắc mặt âm trầm.
Cho dù hắn vẫn luôn cố gắng che giấu chấn động trong lòng, nhưng vẫn khó có thể kìm nén nổi trái tim mình, nó vẫn đập liên hồi như trống trận.
Hắn không biết mình sắp đối mặt cái gì, giống một con sơn dương bị lột da, đầm đìa máu tươi đặt trước mặt Hàm Cửu Di.
Nàng tính hấp ăn, hay nướng cả con, đều do nàng quyết định.
“Ngươi đến từ vũ trụ Đại Diễn, đó cũng là sắp xếp của La Tiêu” Hàm Cửu Di chậm rãi bước đến chỗ La Chinh, một mùi thơm ngào ngạt xông vào mũi hắn.
Tuy hương thơm nức mũi nhưng cũng không ngấy, ngược lại còn khiến người ta hết sức say mê, không nhịn được mà chủ động hít nhiều hơn.
Nàng ngẩng đầu, hơi nâng cằm La Chinh lên: “Ngay từ đầu, ta đã cảm thấy kỳ lạ.
Trong đám thần dân không thể sinh ra thiên tài như vậy được, cho dù là các thế gia giàu có cũng khó có thể xuất hiện người như vậy.
Ngươi có thể là kết tinh của người phụ nữ kia, tất nhiên không phải thần thai bình thường.
Còn có một điều quan trọng nữa, ngươi không bỏ đi dòng họ của mình, vẫn mang họ La…”
“Người phụ nữ kia… Là ý gì” La Chinh hỏi với giọng khô khốc.
Nàng nói mình là kết tinh của người phụ nữ đó, còn nói thần thai, chắc ý là chỉ mẹ của mình! Lúc trước, La Chinh đã có manh mối, hình như mẹ mình còn sống.
Hắn và La Yên không phải là con cái do La Tiêu tạo ra.
Bây giờ lại được chính miệng Hàm Cửu Di xác minh, đương nhiên hắn phải hỏi!
“Đừng hỏi nhiều như vậy” Hàm Cửu Di mỉm cười.
Sắc mặt La Chinh vẫn âm trầm như trước.
Dù thế nào hắn cũng không ngờ chỉ một cuộc nói chuyện đơn giản với Hàm Lưu Tô mà đã bị Hàm Cửu Di đoán ra hết mọi việc.
Hơn nữa, Vũ Thái Bạch còn tính ra tay với nàng? Như vậy Hàm gia, hoặc có thể nói là Hàm Cửu Di đang đứng đối lập với La gia? Đây chỉ là một khả năng, nhưng tuyệt đối cũng không phải tin tức tốt lành gì!
“Ngươi tính thế nào?” La Chinh hỏi tiếp, thậm chí không thèm gọi cái xưng hô “sư tôn” giả vờ giả vịt kia nữa.
Đôi mắt vẫn đang híp lại của Hàm Cửu Di bỗng mở to, vẻ mặt tinh ranh như con cáo lập tức biến mất.
Cặp mắt kia mở to tròn, biến thành một cô gái ngây thơ không rành sự đời, tiếng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc vang lên: “Lo lắng gì chứ.
Thế giới này nhạt nhẽo biết bao nhiêu.
Lúc đó La Tiêu định biến nó trở nên thú vị hơn, thật ra ta rất mong chờ, không ngờ hắn lại thất bại…”
“Chẳng qua, ta biết tính cách của hắn, loại người chết rồi vẫn không chịu buông tay… Thật là… Giờ xem như đã chết, nhưng vẫn còn ngoan cố.
Ít ra, ta đã thấy được hy vọng mới” Hàm Cửu Di nói thêm.
Dù Hàm Cửu Di nói thế, nhưng cảm giác nguy cơ trong lòng La Chinh vẫn không hề biến mất.
Những người này quá thông minh, ai biết trong đầu còn suy nghĩ gì?
Vì vậy, La Chinh mở miệng thử hỏi: “Ngươi nói hy vọng… Ý là ta?”
Hàm Cửu Di nhún nhún vai, không khẳng định, cũng không bác bỏ.
Nàng chỉ nhìn chằm chằm vào La Chinh, đánh giá từ trên xuống dưới, ánh mắt luôn có một cảm giác thích thú kỳ lạ, như có sự lưu luyến gì đó đối với hắn, cảm giác muốn nói lại thôi.
Cảm giác này rất khó hiểu, La Chinh cũng không diễn tả được rốt cuộc vị á thánh này có ý gì.
Hai người cứ ngây ra nhìn nhau một lúc lâu, bên ngoài cung truyền đến một giọng nói: “Sư phụ, tiểu công chúa đến thăm”
Thánh Hoàng Hàm gia chỉ có hai đứa con gái, một lớn một nhỏ.
Hơn nữa, mấy chục nằm gần đây mới được sinh ra.
Trưởng công chúa là Hàm Lưu Tô, nên tiểu công chúa tất nhiên là Hàm Sơ Nguyệt.
Hàm Cửu Di trừng mắt liếc La Chinh: “Không biết ngươi được di truyền mấy phần thiên phú từ cha mình, nhưng mặt này thì giống y cha ngươi…”
Hàm Sơ Nguyệt và Hàm Lưu Tô có quan hệ rất tốt với nhau.
Nếu đến thăm La Chinh, tất nhiên hai tỷ muội sẽ cùng đến.
Bây giờ lại một trước một sau tách ra đến thăm, có lẽ quan hệ giữa hai người bắt đầu xuất hiện vấn đề nào đó, hoặc e ngại lẫn nhau!
Hàm Cửu Di nhớ Hàm Sơ Nguyệt với Hàm Lưu Tô cùng tiến vào cấm địa Luyện Thần một thời gian.
Hàm Sơ Nguyệt hẳn cũng biết La thiên Hành, nàng lén lút tránh tỷ tỷ mình để đến đây thì ngoài nảy sinh tình cảm trai gái với La Chinh ra, còn có cách giải thích nào được nữa? Không biết sau này Thánh Hoàng đại nhân biết chuyện sẽ có cảm nghĩ gì!
La Chinh nhếch môi.
Một cô gái mặc quần áo màu xanh nhanh như chớp chạy vào từ cửa điện, con ngươi lanh lợi liếc quanh một lát.
Thấy Hàm Cửu Di, Hàm Sơ Nguyệt theo thường lệ gọi một tiếng “Cửu Di”, sau đó mới nhảy đến trước mặt La Chinh chào hỏi: “La… La Thiên Hành!”
Nàng thè lưỡi, suýt nữa thì gọi sai.
Hàm Cửu Di chế nhạo, cười nói: “Ta rất tò mò, không biết rốt cuộc tên thật của ngươi là gì…”
Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hàm Sơ Nguyệt đỏ lên, nàng gãi đầu, có chút hối lỗi, giả bộ không biết mà nói: “Tên thật? Tên thật gì? Hắn tên là La Thiên Hành mà!” Nàng đương nhiên không biết mình giấu như vậy chỉ càng khiến người khác nghi ngờ thêm…
Tất nhiên Hàm Cửu Di sẽ không nói mình đã biết hết mọi chuyện trước mặt Hàm Sơ Nguyệt, vì vậy vô cùng phối hợp gật đầu.
“La thiên Hành, mấy hôm trước cám ơn ngươi đã giúp ta và Bích La! Hôm khác, ta mời ngươi đến nhà làm khách…” Hàm Sơ Nguyệt mạnh dạn hơn Hàm Lưu Tô rất nhiều, vừa nói vừa lén lút nháy mắt với La Chinh, ý bảo mình có rất nhiều chuyện muốn nói riêng với hắn.
Nhưng vẻ mặt La Chinh vẫn đang thẫn thờ, bởi tâm tư còn đang rối loạn vì những lời nói của Hàm Cửu Di, sao còn có tâm trạng để trêu chọc cô gái nhỏ này nữa?
Hàm Sơ Nguyệt lại không phải là người giỏi nhìn mặt đoán ý, nàng chủ động cầm lấy tay Hàm Cửu Di lắc lắc, làm nũng nói: “Ta có chuyện muốn nói với La thiên Hành, Cửu Di, ngươi có thể tránh đi một lát không?”
Trong Hàm gia, người dám nói chuyện với Hàm Cửu Di như vậy không quá bốn người.
Hàm Cửu Di cũng rất cưng chiều hai đứa con gái của Thánh Hoàng đại nhân, nhưng lúc này, nàng lại từ chối: “La thiên Hành còn có chuyện quan trọng phải làm, hôm nay chỉ sợ không được!”
Nghe vậy, Hàm Sơ Nguyệt tỏ rõ vẻ thất vọng.
Chẳng qua, nàng nhanh chóng điều chỉnh lại cảm xúc của mình.
Dù sao La Chinh cũng đã đến đảo nổi của Hàm gia, sau này có cơ hội, nàng sẽ nói sau: “Đúng rồi, ta còn mang theo quà cảm ơn!”
Nói xong, nàng khẽ vỗ tay cái bộp…
Tay nàng lấy ra một cái bàn lớn từ trong không gian tu di, sau đó lại vung tay lên, biến ra các loại chén bát, đựng vô số món ăn quý giá, trông cứ như đang làm ảo thuật.
Trong đó, còn có một số món mà ngay cả Hàm Cửu Di cũng ít thấy.
Đợi đến khi Hàm Sơ Nguyệt đi khỏi, Hàm Cửu Di nhìn bàn cơm đủ màu sắc này, cười nói: “Không ngờ con nhóc này lại tốn công sức như vậy.
Còn có một vài món cực kỳ quý giá, hấp thu được nó cũng chẳng dễ dàng gì nữa chứ…”
Nàng vừa nói xong, cửa lại vang lên tiếng nói: “Sư phụ, con gái Tộc trưởng, Hàm Bích La xin gặp…”
Vì thế, khóe mắt trên khuôn mặt xinh đẹp ung dung của Hàm Cửu Di cũng phải khẽ giật.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









