1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 364 : Nguyệt Anh bà bà (c1816-c1820)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 364 : Nguyệt Anh bà bà (c1816-c1820)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1816: Nguyệt Anh bà bà

Các thế gia chiếm tám mươi phần trăm tài nguyên trong Thần VựcVô số gia tộc hạng hai, hạng ba dưới các thế gia thì chia nhau mười lăm phần trăm còn lại…

Mà tất cả những người dân chiếm phần lớn dân số Thần Vực thì chỉ đành chia nhau năm phần còn lại mà thôi.

Người dân nào muốn có thành tựu thì đành phải đổ về các thần thành lớn, thông qua các phủ chứng thần, chậm rãi tiến lên.

Người có tư chất trời cho cực đỉnh còn có một xíu cơ hội tiến vào đảo nổi, có thể đạt được một số tài nguyên nhất định, có thể chống chịu sinh sống trong đảo nổi!

“Ở phương diện này, tài nguyên quan trọng nhất chính là cấm địa” Cực Ác lão nhân nhấn mạnh: “Mọi Thần vũ tệ đều được lấy từ cấm địa.

Ngoài rất nhiều Thần vũ tệ ra, trong cấm địa còn có các bảo vật quý hiếm, tài liệu hiếm thấy.

Nhưng về cơ bản, cửa vào các cấm địa đều nắm trong tay các thế gia.

Đừng nói người dân, dù là thần thì cũng gần như không có cơ hội tiến vào trong đó!”

“Năm đó, ta may mắn thừa nước đục thả câu, tiến vào Hồn Hoang được một lần” Cực Ác lão nhân lắc đầu, trên mặt rất kích động: “Thu hoạch của một lần đó thôi đã gần bằng ta cố gắng suốt vài kỷ nguyên thần rồi…”

Khi đó Cực Ác lão nhân vừa mới bước vào tu vi thần cấp trung, nhưng sức mạnh và sức ảnh hưởng đều không lớn, thậm chí còn không được xếp hạng trong Trường Không Vực, thỉnh thoảng ông lại lẻn vào đội ngũ của một chi thế gia nào đó.

Sau nhiều lần suýt chết trong Hồn Hoang, thu hoạch được cũng khá nhiều nên tu vi mới có thể tăng lên tới đỉnh của thần cấp trung.

Sau chuyện đó, tên tuổi của Cực Ác lão nhân cũng bắt đầu xuất hiện, gây dựng lên một vùng thế lực của mình ở phía bắc Trường Không Vực.

Với sức mạnh của Cực Ác lão nhân, thật ra vốn có thể tạo được một cái gia tộc hạng ba, nhưng tính ông gàn dở ương bướng, tất nhiên không có ý định đó.

Ông định dốc hết sức để tiến vào tu vi thần cấp cao!

Nhưng ngay cả những vị thần trên đảo nổi có được tài nguyên gần như vô hạn, vậy mà muốn tiến vào thần cấp cao còn khá khó.

Thế thì đối với những vị thần rơm rạ như Cực Ác lão nhân, mỗi bước tiến lên trên lại càng khó như vượt qua một lạch trời!

Vốn dĩ nếu dựa vào con chuột Thạch Lẫm kia thì Cực Ác lão nhân còn có tí cơ hội, nhưng không ngờ cuối cùng lại rơi vào tình cảnh này.

“Những cấm địa đó quan trọng vậy ư…” La Chinh lặng lẽ suy nghĩ.

Cực Ác lão nhân cười nói: “Tuy ta chưa đến đảo nổi, nhưng chắc chẳng bao lâu nữa ngươi sẽ có được cơ hội được đi vào mấy cấm địa đó.

Đến lúc đó, đương nhiên ngươi sẽ biết, haiz…” Nói xong Cực Ác lão nhân lại thở dài một tiếng.

Ông rất hâm mộ việc La Chinh có thể đi vào có thể đi vào đảo nổi.

Thật ra bây giờ ông cũng được coi như đã tiến vào đảo nổi, nhưng đáng tiếc lại chỉ còn chút tàn hồn.

Một đêm trôi qua…

Ngày hôm sau, mới sáng tinh mơ, một cô gái áo trắng đã đến gọi La Chinh đến Tuyệt Mộng Các trong điện Tử Hồn.

La Chinh đi theo sau cô gái, dọc đường đi cũng gặp được rất nhiều cô gái của điện Tử Hồn.

Những người đó đều dừng lại kinh ngạc nhìn hắn.

Tuy trên đảo nổi Hàm gia không thiếu đàn ông, nhưng La Chinh là nam đệ tử vừa mới gia nhập điện Tử Hồn, đương nhiên sẽ bị chú ý, không thể không bị chỉ trỏ bàn tán.

Nghe thấy lời nói của những cô gái đó, La Chinh cũng phải đen mặt…

Hắn thầm đoán, không biết có phải vị Hàm Cửu Di cho gọi hắn đến hay không.

Đến Tuyệt Mộng Các hắn mới mới phát hiện là bản thân đã suy nghĩ nhiều.

Ở trong Tuyệt Mộng Các, La Chinh lại thấy được một đám võ giả chứng thần, đương nhiên trừ La Chinh ra thì họ đều là phụ nữ…

Rõ ràng đám võ giả chứng thần này mới gia nhập điện Tử Hồn chưa lâu, ngây ngô hơn rất nhiều so với những vị thần bên ngoài.

Khi các nàng đánh giá La Chinh thì cũng rụt rè hơn, nhưng ánh mắt cũng lộ ra vẻ kinh ngạc, trong lòng nghĩ, sao lại có một người đàn ông tiến vào.

Cô gái áo trắng kia dẫn La Chinh vào Tuyệt Mệnh Các, trầm giọng nói với mọi người ở đây: “Lát nữa Nguyệt Anh bà bà có chuyện căn dặn.

Các ngươi biết tính tình của bà ấy rồi đó, mọi người im lặng một chút nào!”

Nghe thấy lời của cô gái trắng, các cô gái đang nhỏ giọng líu ríu bỗng im lặng.

Hình như các nàng cũng biết Nguyệt Anh bà bà rất đáng sợ.

Cô gái áo trắng vừa rời đi không lâu, trong cửa sau của Tuyệt Mộng Các có một người thong thả chậm rãi đi vào.

Đó là một bà lão dáng người mập mạp, cơ thể trông rất già nua, nhưng khuôn mặt lại non mịn như trẻ con, trông vô cùng kỳ quặc.

Đây hẳn là Nguyệt Anh bà bà trong miệng cô gái áo trắng, La Chinh thầm nói.

Nguyệt Anh bà bà vừa tiến vào Tuyệt Mộng Các, bầu không khí ở đây lại im lặng hơn, cơ thể đám con gái đều trở nên cứng ngắc, không nhúc nhích, giống như bức tượng, một số người còn hiện ra vẻ sợ hãi.

La Chinh thì lại rất tò mò, không hiểu rốt cuộc Nguyệt Anh bà bà đã làm gì mà lại khiến những cô gái kia sợ hãi như vậy? Hàm Mộng và Nguyệt Anh bà bà đều là thần cấp cao, nhưng tính tình Hàm Mộng tốt hơn khá nhiều.

Hơn nữa chẳng phải Hàm Mộng cũng đã nói, trong điện Tử Hồn, ngoài Hàm Cửu Di ra thì không phân biệt trên dưới hay sao?

Nguyệt Anh bà bà đứng lại, ánh mắt quét một vòng, cuối cùng dừng trên người La Chinh, lập tức mở miệng nói: “Nghe nói, ngươi là người sư phụ chọn? Tại sao lại không cảm nhận được khí tức Âm Thể Tử Cực trên người ngươi?”

La Chinh mới được Hàm Mộng dẫn vào điện Tử Hồn có một ngày, có lẽ Nguyệt Anh bà bà còn có chuyện gì muốn nói cho ra nhẽ, giờ lại mở miệng hỏi vấn đề này.

“Đúng là La mỗ không phải Âm Thể Tử Cực” La Chinh chắp tay nói.

Nguyệt Anh bà bà nhíu mày: “Không phải Âm Thể Tử Cực? Tại sao sư phụ lại mời ngươi vào điện Tử Hồn?”

“Bởi vì La mỗ có thể tu luyện thần đạo Tử Khí” La Chinh thản nhiên giải thích.

“Thử xem!” Nguyệt Anh bà bà quát lớn một tiếng.

La Chinh khẽ nhíu mày, trong lòng hơi bực mình, tính tình bà lão này thật là kém.

Chẳng qua, hắn vừa mới tiến vào điện Tử Hồn, vẫn chưa quen nên cũng không thèm so đo với bà ta.

Vì thế, hắn vươn cánh tay, khẽ lật, ngưng ra một luồng khí màu tím, đạo uẩn Tử Khí xoay quanh một vòng rồi biến mất…

Trong mắt Nguyệt Anh bà bà có chút vẻ kinh ngạc, lập tức thản nhiên gật đầu: “Hừ, tuy bà già đây không biết sao ngươi làm được, nhưng ngươi đã tiến vào điện Tử Hồn thì đương nhiên cũng được coi là một thành viên trong điện Tử Hồn chúng ta! Cầm lấy!”

Dứt lời, bà giơ tay vung lên, một ngọc bài màu xanh bắn về phía La Chinh.

La Chinh trở tay túm lấy, chộp lấy ngọc bài, nhìn kỹ.

Trên ngọc bài khắc một chữ “Hàm” to, phía dưới khắc ba chữ “La Thiên Hành”.

Trong ngọc bài mơ hồ có một luồng khí tức phức tạp tràn ra, chắc hẳn nó cũng sử dụng bí pháp nào đó để chế tạo, không thể dễ dàng làm giả được.

Nguyệt Anh bà bà nói tiếp: “Đây là ngọc bài của Hàm gia.

Ở trên đảo nổi Hàm gia, làm gì cũng không thể rời nó, đừng làm mất”

“Cám ơn” La Chinh thản nhiên nói.

“Tuy ngươi vừa mới tiến vào đảo nổi, nhưng nếu là võ giả chứng thần thì có một số quy tắc ta phải nói một lần…” Sau đó, Nguyệt Anh bà bà nói cho La Chinh biết một số quy tắc tối thiểu trên đảo nổi.

Bà lão này nói chuyện hết sức rườm rà, một câu thường nhấn mạnh tới mấy lần, khiến La Chinh mất hết kiên nhẫn, nhưng lại không thể tức giận, chỉ có thể kiên trì nghe tiếp.

Một lúc lâu sau, rốt cuộc Nguyệt Anh bà bà cũng nói xong, quay đầu đối diện với đám con gái kia.

Khi Nguyệt Anh bà bà mở miệng lần nữa, La Chinh mới biết vẻ mặt khi bà ta nói chuyện với mình đã là “hiền lành” lắm rồi!

“Tháng này, những người xếp hạng sau ba trăm đứng ra!” Nguyệt Anh bà bà the thé nói.

Giọng nói đó thật sự có thể đâm thủng màng tai!

Trong các cô gái có ba người nghe thấy vậy thì cơ thể bỗng bắt đầu run rẩy…

“Đứng ra!” Nguyệt Anh bà bà tiếp tục thét lên.

Ba cô gái buộc phải bước ra khỏi đám người mấy bước, những người khác nhìn ba người các nàng với ánh mắt thương hại!

Sau đó, Nguyệt Anh bà bà bỗng vung tay lên, từng đợt khí màu tím tinh khiết nhanh chóng ngưng tụ.

Nhìn thấy những luồng khí màu tím kia, La Chinh khẽ nhướng mày.

Trong thần đạo Tử Khí, trình độ của Nguyệt Anh bà bà khá sâu sắc, đạo uẩn trong đó ngưng tụ như thật.

Khí màu tím liên tục ngưng tụ, hóa thành một sợi dây mây có gai màu tím.

“Nguyệt Anh bà bà…”

“Tháng sau chúng ta sẽ cố gắng thoát khỏi ba trăm vị trí cuối cùng…”

“…”

Giọng ba cô gái nức nở, bắt đầu cầu xin tha.

Nhưng Nguyệt Anh bà bà không hề có dấu hiệu cảm thông.

Bà ta giơ tay vung lên, dây mây màu tím uốn lượn bay ra, La Chinh lập tức nghe được một loạt âm thanh giòn vang như tiếng mưa đá.

“Bốp bốp bốp bốp bốp…”

Trong chớp mắt này, không biết Nguyệt Anh bà bà đã vung ra tới mấy trăm lần dây mây!

Quần áo trắng trên người ba cô gái rách toạc, cả người đầy máu, ngoài khuôn mặt ra thì có lẽ cơ thể không chỗ nào không trầy xước.


Chương 1817: Ngọc bích chúng thần

Thấy ba cô gái xinh đẹp như hoa bị đánh đến mức thê thảm như thế, La Chinh khẽ nhướng màyHàm Mộng nói bầu không khí trong điện Tử Hồn khá thoáng, nhưng xem ra cũng có một phần khắc nghiệt.

Tuy không rõ câu “xếp hạng dưới ba trăm” trong miệng Nguyệt Anh bà bà là gì, nhưng chắc là một nhiệm vụ mà điện Tử Hồn công bố, ba cô gái này không hoàn thành được, nên tất nhiên bị phạt.

Nguyệt Anh bà bà đánh xong, khẽ vỗ tay!

Một cô gái bưng khay tiến vào Tuyệt Mộng Các, trên cái khay kia đặt ba viên đan dược đỏ như máu.

Nguyệt Anh bà bà cười lạnh một tiếng: “Các ngươi nuốt Huyết Cơ Đan vào chữa thương đi!”

Thần dược chữa thương do điện Tử Hồn ban cho tất nhiên không phải đồ tầm thường, cho dù đứng cách khá xa, La Chinh cũng có thể ngửi được mùi nồng đậm của Huyết Cơ Đan.

Chắc chắn đây là đan dược do luyện đan sư cực kỳ lợi hại luyện ra.

Nhưng không biết tại sao, ba cô gái kia nhìn thấy đan dược thì sắc mặt lại trắng bệch, cực kỳ sợ đan dược này.

“Chuyện gì thế này?” La Chinh hỏi trong đầu.

“Chà, bà già này đúng là thủ đoạn thật.

Đương nhiên Huyết Cơ Đan là thần dược chữa thương, có công hiệu ngoài dự đoán, cũng tăng sức chống đỡ của cơ thể các nàng.

Nhưng nuốt nó thì lại vô cùng đau đớn” Cực Ác lão nhân cười nói.

Thủ đoạn này rất giống với Cực Ác lão nhân năm đó.

Để trừng phạt một vài cấp dưới thực lực không tệ nhưng lại không nghe lời, Cực Ác lão nhân cũng thường “ban thưởng” kiểu này.

Vết thương của ba cô gái trông vô cùng thê thảm, nhưng chỉ là tổn thương ngoài da thịt.

Sau khi tu luyện đến Giới Chủ Cảnh, chút vết thương ấy chẳng bao lâu nữa sẽ tự động khép lại, không cần sử dụng Huyết Cơ Đan.

Nguyệt Anh bà bà ban cho họ đan dược này, vừa giúp các nàng tăng cường thực lực, vừa là một kiểu trừng phạt khác…

Ba cô gái không muốn nuốt Huyết Cơ Đan, nhưng bị Nguyệt Anh bà bà cưỡng ép, mỗi người vẫn lấy một viên, run rẩy bỏ vào miệng!

Sau khi nuốt đan dược, cơ thể các nàng bắt đầu run rẩy dữ dội, miệng vết thương tróc da, bong thịt, bắn ra rất nhiều máu.

Các nàng kêu lên thảm thiết, khuôn mặt xinh đẹp cũng trở nên dữ tợn.

Rõ ràng Huyết Cơ Đan đã khiến các nàng cực kỳ đau đớn!

Máu bên ngoài da các nàng bắt đầu đông lại, đóng vảy, cuối cùng hình thành một cái kén bằng máu, bao lấy cơ thể.

Lúc này, tiếng thét chói tai mới dừng lại.

Đợi đến khi các nàng phá kén đi ra, miệng vết thương trên người đã hoàn toàn biến mất.

Tuổi của những nữ đệ tử đó không lớn, thời gian tiến vào đảo nổi cũng ngắn, tâm tính vẫn chưa được rèn luyện nhiều, trừng phạt như vậy chắc chắn sẽ để lại ấn tượng sâu sắc cho các nàng.

La Chinh lạnh nhạt nhìn mọi thứ.

Tuy hắn không thích tính tình của Nguyệt Anh bà bà, nhưng sau nhiều lần trải qua Thiên Kiếp, hắn đã sớm nhận thức rõ được sự tàn khốc trong đó, cạnh tranh trên đảo nổi chắc chắn lại càng dữ dội hơn.

Muốn trở nên mạnh mẽ, muốn được Hàm gia chấp nhận, muốn có được càng nhiều tài nguyên thì chỉ có thể dốc hết toàn bộ sức mạnh của mình!

Lúc này, Nguyệt Anh bà bà nhìn La Chinh hỏi: “La Thiên Hành, ngươi có biết tại sao ba người các nàng lại bị trừng phạt hay không?”

“Không biết” La Chinh lắc đầu.

Nguyệt Anh bà bà lập tức nói: “Theo quy tắc của đảo nổi, tất cả mọi người tiến vào đảo nổi, từ đại viên mãn đến võ giả chứng thần, mỗi tháng phải đánh ít nhất ba trận trong ngọc bích chúng thần.

Theo quy tắc của điện Tử Hồn chúng ta, người xếp hạng dưới ba trăm nhất định phải chịu phạt”

“Tranh thắng thua trong ngọc bích chúng thần? Ngọc bích chúng thần là gì?” La Chinh sửng sốt, từ trước đến giờ hắn chưa từng nghe qua thứ đó.

“Ngươi sẽ biết ngay thôi.

Tất cả mọi người, đi theo ta!” Nói xong, Nguyệt Anh bà bà đi thẳng về phía cửa lớn của Tuyệt Mộng Các.

Các nữ đệ tử ở đây vẫn sợ hãi liếc ba cái kén máu kia, nhắm mắt theo đuôi Nguyệt Anh bà bà.

La Chinh bĩu môi, sau đó cũng đi theo.

Nguyệt Anh bà bà dẫn một đám người đi xuyên qua điện Tử Hồn rộng lớn.

Có lẽ Nguyệt Anh bà bà là người duy nhất có tính tình không tốt trong điện Tử Hồn, các cô gái gặp phải bà ta trên đường, dù là võ giả chứng thần hay thần cấp thấp, kể cả là thần cấp trung thì đều lặng lẽ tránh sang một bên…

“Cực Ác lão nhân, ngươi từng nghe nói về ngọc bích chúng thần chưa?” La Chinh hỏi trong đầu.

“Có nghe nói.

Nhưng cũng không rõ lắm, hình như thứ đó có thể quyết định thứ hạng đảo nổi, nhưng chi tiết thế nào… thì không rõ” Cực Ác lão nhân lắc đầu nói.

“Quyết định thứ hạng đảo nổi?” Ánh mắt La Chinh hơi ngưng lại: “Không đúng.

Nếu nó có thể quyết định thứ hạng đảo nổi, sao lại cho chúng ta tham gia được?”

Thứ hạng của đảo nổi là chuyện cực kỳ quan trọng, kiểu gì cũng là ván cờ giữa các thánh nhân.

Bọn họ chỉ là võ giả chứng thần, sao có thể tham gia vào được?

“Vậy thì không biết, cứ xem đã rồi tính” Cực Ác lão nhân lắc đầu.

Chẳng bao lâu sau…

Nguyệt Anh bà bà dẫn mọi người tiến vào một tòa cung điện lớn không tên.

La Chinh tiến vào cung điện không tên này, lập tức nhìn thấy giữa điện dựng một tấm ngọc bích đồ sộ!

Tấm ngọc bích này cao hai trăm trượng, rộng khoảng trăm trượng, cả vật thể hiện lên màu xanh đậm.

Lần này không cần Nguyệt Anh bà bà giải thích, La Chinh cũng biết đây là “ngọc bích chúng thần”.

Nhưng rốt cuộc nó có tác dụng gì? Quyết định thứ hạng đảo nổi bằng cách nào?

Nguyệt Anh bà bà lập tức đi về phía tấm ngọc bích kia, vươn bàn tay phải khô quắt ra, ngưng một ảo ảnh dấu tay, khẽ vỗ lên ngọc bích.

“Ong…”

Ngọc bích vọng lại một tiếng vang nhỏ.

Một luồng ánh sáng từ phía dưới ngọc bích chậm rãi dâng lên, hướng thẳng lên trên, liên tục lan rộng ra, hoàn toàn mở rộng.

“Đây là…”

Ánh sáng xanh biếc trên ngọc bích rọi lên đôi mắt La Chinh, nó liên tục phác thảo, tên của từng người cũng dần hiện lên…

Phía dưới ngọc bích, tên những người đó xếp chi chít cùng một chỗ, chữ nhỏ như mắt muỗi, nhìn liếc qua thì chắc phải có tới mấy trăm nghìn cái tên.

Càng lên trên, tên mà ánh sáng xanh phác họa ra lại càng lớn, cũng càng dễ thấy hơn!

Đến vị trí trên cùng của ngọc bích, tên những người đó có lẽ cao cỡ một người.

Hơn nữa, chữ viết của những tên đó lại khác nhau, giống như tự mình viết lên!

“Phương Hận Thiếu! Đường Vãn! Mục Huyết Dung! Trời ạ! Đây đều là những người mạnh nhất trong Thần Vực!” La Chinh còn chưa kịp xem xong, giọng nói của Cực Ác lão nhân đã vang lên ở trong đầu.

Ngoài những người trong miệng Cực Ác lão nhân, La Chinh thấy được một số cái tên quen thuộc trên đỉnh: Vũ Thái Bạch, Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn cũng xếp trên đó.

Một loạt nhân vật trên cùng đều có tu vi đại viên mãn, tu vi gần với thánh nhân, cũng là một đám anh tài có khả năng thành thánh nhất.

“Chẳng lẽ, ngọc bích chúng thần chỉ là một tấm bảng sắp xếp thứ hạng sức mạnh mà thôi?” La Chinh hỏi trong đầu.

Cực Ác lão nhân lắc đầu: “Không đơn giản như vậy, ngươi nhìn những cái tên chi chít phía dưới ngọc bích đi, có một số cái tên hình như đang liên tục nhảy lên”

La Chinh nhìn theo phương hướng Cực Ác lão nhân chỉ.

Đúng như lời ông ấy nói, có một số cái tên đang rớt xuống dưới, một số cái tên thì bỗng nhảy lên trên.

“Hay là ngọc bích chúng thần có năng lực thần kỳ, có thể tự động sắp xếp thứ hạng cho mọi người trên đảo nổi? Điều này chẳng phải thần kỳ quá sao?” La Chinh lộ ra vẻ mặt không tin lắm.

Tu vi của mọi người có lẽ còn so sánh được, nhưng sức mạnh thì phải chiến đấu thực tế thì mới đánh giá được chứ, đâu phải cứ tu vi cao hơn là mạnh.

Điều này, La Chinh đã nghiệm chứng vô số lần rồi.

“Không thể nào.

Đừng nói tấm ngọc bích này, dù là bảng đá thống trị thì cũng không thể làm được điều đó” Cực Ác lão nhân cũng không tin.

Trong lúc La Chinh và Cực Ác lão nhân thảo luận tác dụng của ngọc bích chúng thần.

Nguyệt Anh bà bà đã xoay người lại, nhìn chằm chằm vào La Chinh, giống như muốn nhìn thấu hắn: “Sư phụ nói thiên tài phủ Hàm Thiên đặc biệt đề cử không cần tham gia kiểm tra trong điện Tử Hồn, hình như người rất tự tin với ngươi, nhưng ta lại hơi nghi ngờ sự tự tin của sư phụ.

Mặc kệ ngươi dùng phương pháp gì để có thể sử dụng thần đạo Tử Khí, ngươi vẫn phải chứng minh sức mạnh của mình.

Nếu ngay cả đối thủ cơ bản nhất cũng không thể thắng, đương nhiên ta sẽ bẩm báo với sư phụ, đuổi ngươi ra khỏi đảo nổi của Hàm gia!”

Cảm nhận được luồng khí thế hùng hổ đó, trên mặt La Chinh hơi lộ vẻ bất đắc dĩ.

Lại là một bà lão tự cho mình là thông minh, hắn chỉ có thể nhún vai hỏi: “Ta phải làm sao để tìm kiếm đối thủ?”


Chương 1818: Đấu trường của các vị thần

Nguyệt Anh bà bà không biết lai lịch của La ChinhBà ta không được người khác yêu quý, nhưng lại là người không thể thiếu trong điện Tử Hồn này.

Mặc dù điện Tử Hồn không phân chia vai vế, tất cả các nữ đệ tử đều là tỷ muội với nhau, nhưng vẫn phải có một người đứng ra giữ gìn những quy tắc cơ bản.

Thế nên Hàm Cửu Di mới có thể trao cho Nguyệt Anh bà bà quyền lợi lớn đến vậy.

Địa vị của bà ta giống như trưởng lão chấp pháp trong các tông môn khác.

Cũng bởi vì đã trải qua cuộc sống như thế nhiều năm nên tính cách của bà ta mới trở nên đa nghi như hiện tại.

Tuy La Chinh được Hàm Cửu Di cho phép tiến vào đảo nổi của Hàm gia, Hàm Mộng cũng đích thân tới vùng đất tổ của Hàm gia một chuyến, nhưng Nguyệt Anh bà bà vẫn cho rằng phải để bà ta tự mình tra xét giúp sư tôn một phen.

“Đối thủ của ngươi?” Nguyệt Anh bà bà cười khẩy, đáp: “Thực sự rất nhiều đó! Ngươi có thể tùy ý tìm kiếm đối thủ của mình trên bảng ngọc bích chúng thần này!”

“Làm thế nào để tìm kiếm đối thủ của mình?” La Chinh lại nhìn qua bảng ngọc bích chúng thần khổng lồ kia.

Mặc dù hắn cảm thấy khó hiểu, nhưng cũng lờ mờ đoán được gì đó.

“Đặt tấm ngọc bài mà ta đưa ngươi lúc trước lên bảng ngọc bích là được” Nói rồi, Nguyệt Anh bà bà chỉ tay về phía bảng ngọc bích.

La Chinh đi tới chỗ bảng ngọc bích kia theo chỉ dẫn của Nguyệt Anh bà bà.

Lúc này, hắn mới phát hiện phía dưới của bảng ngọc bích không hề bằng phẳng mà có một chỗ hơi lõm xuống.

La Chinh cầm tấm ngọc bài mà Nguyệt Anh bà bà đưa cho lúc trước đặt vào trong đó, đồng thời kích hoạt nó.

“Vù vù…”

Khi tấm ngọc bài này vừa được kích hoạt, bảng ngọc bích trước mặt La Chinh bỗng hiện lên một gợn sóng, đồng thời bên trên xuất hiện ba chữ “La Thiên Hành”.

Lúc La Chinh tiến vào hòn đảo nổi này, hắn đã dùng tên giả của mình là “La Thiên Hành”.

Vì vậy, khi điện Tử Hồn giúp hắn đăng ký xong, cái tên hiện lên cũng là tên này.

Ngoại trừ tên tuổi của hắn ra, phía trên còn ghi chép số lần so đấu và điểm tích lũy của hắn nữa, tất cả đều hiện một chữ “Không”.

Đúng lúc này, một luồng ánh sáng mờ bỗng dưng phát ra từ phía trên bảng ngọc bích, sau đó bao phủ lấy La Chinh.

“Ánh sáng này…”

Ánh mắt La Chinh chợt lóe lên tia sáng, dường như hắn đã hiểu được điều gì đó.

La Chinh từng nhìn thấy ánh sáng này.

Khi ấy, vũ trụ Đại Diễn tổ chức một trận Đại Thế Chi Tranh, lấy danh nghĩa là tuyển chọn ra thiên tài của một vòng đại thế nhưng thực chất lại là tôi luyện ra mười vị Đạo Tử trong số hàng trăm tỷ võ giả.

Khi ấy, cũng là ánh sáng này bao phủ lấy bọn họ rồi đưa bọn họ tiến vào chiến trường mộng ảo.

Rất có khả năng, cha hắn đã phỏng theo bảng ngọc bích chúng thần ở hòn đảo nổi này để tạo ra chiến trường mộng ảo.

Chỉ có điều, dẫu sao cha hắn cũng là chúa tể của vũ trụ Đại Diễn, nên chiến trường mộng ảo được tạo ra mới to lớn và phức tạp hơn cái này gấp nhiều lần thôi.

“Vù…”

Cùng lúc đó, La Chinh bỗng cảm thấy đầu đau như búa bổ.

Cảnh tượng xung quanh bắt đầu mau chóng biến mất.

Hắn lập tức chìm vào một không gian hư ảo, đồng thời, lúc này hắn cũng không cảm nhận được sự tồn tại của Cực Ác lão nhân nữa.

“Quả nhiên là vậy!” Đứng giữa không gian này, La Chinh đã cơ bản nắm được công dụng của bảng ngọc bích chúng thần.

Dĩ nhiên là bảng ngọc bích chúng thần giống như thế này không chỉ có một mà thôi.

Chắc hẳn trên những hòn đảo nổi của biển Thời Gian này vẫn còn rất nhiều tấm bảng khác.

Nhờ sử dụng bảng ngọc bích chúng thần, các vị thần có thể so đấu với nhau trong không gian hư ảo…

Bấy giờ La Chinh mới coi như hiểu được lời Cực Ác lão nhân nói ban nãy: bảng ngọc bích chúng thần có thể quyết định thứ hạng của đảo nổi.

Vừa rồi, khi La Chinh đặt ngọc bài của mình lên bảng ngọc bích chúng thần, hắn nhìn thấy điểm tích lũy hiện lên là không.

Đó là bởi vì đây là lần đầu tiên hắn tiến vào bảng ngọc bích chúng thần.

Hiện giờ hắn là người của Hàm gia, đại diện cho Hàm gia xuất chiến.

Mỗi khi thắng một trận, hắn sẽ đạt được một ít điểm tích lũy.

Tất cả võ giả chứng thần, thậm chí là thần đại viên mãn trên đảo nổi của Hàm gia đều phải khiêu chiến để tích lũy điểm số.

Rồi từ đó, dựa vào điểm tích lũy của tất cả mọi người để tiến hành sắp xếp thứ hạng của đảo nổi.

Trong trận đấu võ sắp xếp thứ hạng này, thánh nhân sẽ không trực tiếp tham gia vào cả quá trình mà sẽ để các đại đệ tử của mình xuất chiến thay họ.

“Người có thực lực càng mạnh thì sẽ đạt được số điểm tích lũy càng nhiều, ví dụ như đám Vũ Thái Bạch và Ngự Thần Phong.

Còn võ giả chứng thần thì chỉ đạt được một số điểm ít ỏi mà thôi.

Mặc dù rất ít, nhưng các môn phái lớn vẫn cực kỳ coi trọng số điểm này.

Vì thế, khi ba cô gái của Tuyệt Mộng Các kia rơi vào bảng xếp hạng ba trăm người có điểm tích lũy thấp nhất mới phải chịu trừng phạt cực kỳ nghiêm khắc…” La Chinh đứng thẳng người, thầm nghĩ: “Không biết đối thủ đầu tiên ta gặp phải sau khi tiến vào bảng ngọc bích chúng thần sẽ là ai đây?”

Đúng lúc này, một luồng sáng từ từ lóe lên trước mặt La Chinh.

Từng hạt bụi bay ra từ trong luồng sáng ấy, dần dần ngưng tụ thành hình dáng một người.

Một chàng trai mặc áo gấm màu nâu chầm chậm xuất hiện trước mặt La Chinh.

Người đó đánh giá La Chinh một lượt, ánh mắt nhìn La Chinh hiện lên vẻ cười cợt: “Đây cũng là lần đầu tiên ngươi tiến vào đấu trường các vị thần à? Dựa theo quy tắc của đấu trường các vị thần thì chắc hẳn đối thủ của ta cũng là lần đầu tiên tiến vào đây”

La Chinh khẽ gật đầu, thì ra không gian sử dụng bảng ngọc bích chúng thần để tiến vào này được gọi là đấu trường của các vị thần, nơi này là chỗ để các vị thần đấu võ với nhau.

Đều tại bà lão kia không chịu nói rõ ràng gì cả.

Thậm chí đến cả quy tắc cũng không nói, chỉ bảo hắn tới khiêu chiến một trận.

Chắc có lẽ vị Nguyệt Anh bà bà này cho rằng hắn là kẻ lừa đảo nên trực tiếp ném vào đấu trường của các vị thần luôn cho xong việc.

Nếu hắn thất bại, e rằng sẽ thực sự bị đuổi khỏi đảo nổi.

Thấy La Chinh gật đầu, vẻ chế giễu trên khuôn mặt cười cợt của gã kia càng rõ hơn. “Vậy thì số ngươi thật xui xẻo” Nói rồi, gã lại khẽ lắc đầu thở dài như thể đang âm thầm mặc niệm cho La Chinh.

“Sao số ta lại xui xẻo cơ chứ?” La Chinh ngạc nhiên hỏi.

Gã kia bèn cười nói: “Bởi vì trận đầu tiên của ngươi đã định trước là sẽ bại dưới tay ta rồi! Nhớ lấy tên của ta, ta họ Đường, tên là Đường Vũ! Có thể đấu với ta chính là vinh hạnh to lớn của ngươi đấy!”

Đường Vũ rất tự tin.

Gã là con cháu của gia tộc quyền thế nằm trong bảng xếp hạng mười đảo nổi đứng đầu, còn là con trai của á thánh Đường gia.

Trải qua mười bảy năm khổ tu, rốt cuộc gã cũng bắt đầu tự đặt chân lên con đường của mình.

Đường Vũ khá có tiếng trên đảo nổi, chí ít thì rất nhiều vị thần đều biết Đường gia lại có thêm một tên quái vật nữa.

Lần đầu tiên tiến vào đấu trường của các vị thần, Đường Vũ đã tính sẵn sẽ thắng liên tiếp ở cấp võ giả chứng thần để tăng hạng.

Dẫu sao, thực lực của gã đã vượt xa các võ giả chứng thần cùng cấp khác.

Thậm chí có thể nói, hầu hết các võ giả chứng thần bình thường đều không xứng để đấu với gã.

Thấy dáng vẻ hào hứng kia của Đường Vũ, La Chinh chỉ lạnh nhạt đáp lại một câu: “Ờ, có thể bắt đầu được chưa?”

“Đương nhiên là có thể…” Đường Vũ cười to nói, đồng thời, hai tay gã bắt đầu kết ra hai loại ấn hoàn toàn khác nhau.

Nhưng Đường Vũ tuyệt đối không ngờ, lần đầu tiên gã bước vào đấu trường của các vị thần đã gặp phải La Chinh.

Đây sẽ là nỗi bất hạnh lớn đến nhường nào…

So với màn khởi đầu đầy phức tạp của Đường Vũ thì phía La Chinh lại có vẻ dứt khoát và nhanh gọn hơn.

Xoẹt một cái, cơ thể hắn bỗng tới gần Đường Vũ bằng một tốc độ nhanh đến khó tin.

Ánh sáng màu vàng kim chợt lóe lên trong đôi mắt hắn, một nụ cười kỳ lạ hiện lên trên khuôn mặt hắn.

“Công kích linh hồn? Ngu xuẩn…”

Đường Vũ cảm nhận được sức ép linh hồn toát ra từ đôi mắt của La Chinh, lúc đó gã còn cảm thấy chẳng đáng để tâm.

Nhưng sự khinh thường này chỉ tồn tại được trong nháy mắt mà thôi.

Khi La Chinh dùng một luồng sức ép linh hồn biến hóa thành mũi tên xâm nhập vào trong đầu gã, bấy giờ gã mới nhận ra nó còn đáng sợ hơn gấp nhiều lần so với tưởng tượng.

Kẻ ngu xuẩn không phải là đối thủ, mà chính là gã!

Kẻ xui xẻo cũng không phải là đối thủ, mà là chính gã…

Trong mắt những người xung quanh, Đường Vũ được coi là một tên quái vật mới xuất hiện.

Gã cũng tự xưng là kẻ gần như không có đối thủ trong đám võ giả chứng thần.

Thế nhưng gã chưa từng nghĩ tới, lần đầu tiên xuất chiến đã gặp phải một tên quái vật có linh hồn mạnh mẽ đến độ này.

Đường Vũ là con trai của á thánh, phản xạ của hắn nhạy bén hơn nhiều so với đám võ giả chứng thần xuất thân hèn kém kia.

Trên thực tế, võ giả chứng thần ở đảo nổi mạnh hơn những võ giả chứng thần khác không chỉ một bậc, bởi vì tất cả các thiên tài trong Thần Vực đều đã hội tụ ở nơi này, hội tụ trên bầu trời của biển Thời Gian.

Trong lúc chịu đựng sức ép linh hồn cực mạnh của La Chinh, Đường Vũ đã bắt đầu tìm cách ứng phó.

Gã biết đối thủ muốn khiến linh hồn gã bị tổn thương, rồi sau đó sẽ còn kèm theo một sát chiêu nữa.

Hồi trước, khi ở lầu Hãn Nguyệt, La Chinh cũng dùng chiêu này để đánh bại Hô Lan Chước một cách nhanh gọn.

Nhưng dẫu sao, Đường Vũ cũng là người ưu tú hơn Hô Lan Chước gấp nhiều lần.

Gã bỗng nghiến răng, gần như dùng hết sức mạnh toàn thân để lui về phía sau nhằm né tránh sát chiêu của La Chinh!

Tiếc rằng, cho dù gã nhận ra được điều đó, nhưng vẫn không thể né được đòn truy kích của La Chinh!

“Bụp!”

Cú đấm này nện lên người Đường Vũ, nó không chứa quá nhiều kỹ xảo, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong đó lại hơn xa sức chịu đựng của gã.

“Cho dù là tốc độ, sức mạnh hay linh hồn thì đều vượt quá sức tưởng tượng của mình.

Tên này thực sự chỉ là võ giả chứng thần thôi ư?”

Trước khi cơ thể tan rã, nét mặt Đường Vũ lộ vẻ nghi hoặc…


Chương 1819: Hiệu suất và tốc độ

Trên đảo nổi của Đường gia…Một gã thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi bước ra từ trong bảng ngọc bích.

Gã thanh niên này chính là Đường Vũ bại dưới tay La Chinh.

Bên ngoài bảng ngọc bích chúng thần còn có mười người khác của Đường gia đang đứng đó.

Ở giữa là một ông lão có mái tóc xám trắng, râu dài, mày dài, mặt vuông, mắt tròn.

Giữa trán còn loáng thoáng có bóng dáng ngọn lửa đang chuyển động, vô thức tỏa ra một luồng uy thế.

Người đó chính là cha của Đường Vũ – á thánh của Đường gia – Đường Kiến Sầu!

Sau khi cho Đường Vũ đi cấm địa Luyện Thần tu luyện rồi trở về đảo nổi của Đường gia, hôm nay là lần đầu tiên Đường Vũ tiến vào đấu trường các vị thần.

Đường Kiến Sầu bỏ không ít công sức bồi dưỡng Đường Vũ, hiển nhiên cũng muốn quan sát biểu hiện của con trai mình.

Thế nên lần này, ông ta mới đi cùng gã đến bảng ngọc bích chúng thần.

Đường Kiến Sầu luôn tin tưởng vào thực lực của Đường Vũ.

Cho dù thực lực của võ giả chứng thần ở đảo nổi không thấp, nhưng Đường Vũ chỉ mới vừa bước vào đấu trường của các vị thần nên cũng sẽ không gặp phải đối thủ quá mạnh.

Về lý thuyết thì chắc chắn là con ông ta sẽ thắng.

Dựa theo suy đoán của Đường Kiến Sầu, trong vòng hai canh giờ, Đường Vũ có thể đạt ít nhất mười trận thắng liên tiếp, thậm chí là sau hai mươi trận thắng liên tiếp mới có thể gặp được đối thủ thực sự.

Nhưng khi Đường Vũ rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần, dòng chữ màu xanh di chuyển chậm rãi bên dưới bảng ngọc bích lại hiện lên kết quả là Đường Vũ thua!

“Đường Vũ thua?”

“Có phải là Đường Nhi cố ý nhường đối thủ hay không?”

“Hay là gặp phải thiên tài của gia tộc quyền thế khác?”

Các vị thần có mặt ở đây đều quay ra nhìn nhau, hoàn toàn không hiểu được đã xảy ra chuyện gì.

Đến cả á thánh Đường Kiến Sầu cũng tỏ ra bất ngờ: “Trong số những người cùng cấp, không ai có thể hóa giải thân thể Ly Dương của Vũ Nhi, trận đầu tiên sao có thể thua được?”

“Vù vù vù…”

Ánh sáng của bảng ngọc bích chúng thần bao phủ trên người Đường Vũ nhạt dần, gã rầu rĩ bò dậy, ánh mắt có chút thất thần.

“Vũ Nhi, con gặp phải đối thủ như thế nào? Tại sao trận đầu tiên lại thua?” Đường Kiến Sầu hỏi.

Mặc dù Đường Kiến Sầu là á thánh, nhưng ông ta lại không có đông con cái.

Đường Vũ là đứa có thiên phú tốt nhất trong mấy chục năm gần đây, vì thế ông ta hết mực yêu thương và quan tâm đứa con này.

Những người bên cạnh Đường Kiến Sầu cũng nhìn chằm chằm Đường Vũ, muốn nghe lời giải thích từ phía gã.

Đường Vũ phồng má, rầu rĩ nói: “Cha, tại con xui xẻo, trận đầu tiên đã gặp phải một tên quái vật…”

“Quái vật?” Đường Kiến Sầu và các vị thần khác đều ngẩn ra. “Đối thủ rất mạnh ư? Hắn có thể phá vỡ thân thể Ly Dương của con?”

Đường Vũ lập tức tỏ ra tức giận, nói: “Con còn chưa kịp khởi động thân thể Ly Dương thì tên kia đã ra tay luôn rồi.

Linh hồn của hắn mạnh mẽ khác thường, dường như còn mạnh hơn cả linh hồn của thần cấp thấp một chút…”

“Cái gì?”

“Linh hồn của võ giả chứng thần mà lại sánh ngang với thần ư?”

“Gia tộc nào có thể bồi dưỡng ra một tên có bản lĩnh như thế được?”

Thực ra, những người ở đây vẫn có chút nghi ngờ với lời của Đường Vũ.

Chỉ có điều, nếu Đường Vũ đã nói như thế thì bọn họ cũng không dám bác bỏ.

Ở đảo nổi, số lượng võ giả chứng thần cực kỳ ưu tú không nhiều.

Hầu như mỗi gia tộc đều có vài tên cực kỳ xuất chúng, nhưng tu luyện được tới cảnh giới Hoàng Kim Chiến Hồn đã là cực hạn.

Đến cả Đường Kiến Sầu cũng chưa từng thấy con cái nhà nào có thể tu luyện được đến cảnh giới Thần Hồn.

“Chỉ linh hồn mạnh thôi còn chưa đủ để đánh bại con được” Đường Kiến Sầu khẽ lắc đầu, có vẻ không tin.

“Không phải là chỉ có linh hồn mạnh mẽ thôi.

Cho dù là tốc độ hay sức mạnh của hắn cũng đều vượt quá giới hạn của võ giả chứng thần bình thường.

Hắn chỉ dùng một chiêu đã đánh bại con, hơn nữa còn chưa dùng đến võ kỹ và thần đạo.

Con nghi tên kia dùng thủ đoạn ăn gian.

Có lẽ vốn dĩ hắn đã đạt tới Thần Cảnh rồi! Nhất định là như vậy!” Đường Vũ vội vã nói.

Chúng thần ở đây đều im lặng không nói gì, bọn họ biết điều đó là không thể…

Thấy dáng vẻ vừa vội vã vừa quẫn bách của Đường Vũ, Đường Kiến Sầu cười khẽ nói: “Đó là do Vũ Nhi xui xẻo mà thôi, có lẽ đã thực sự gặp phải thiên tài do gia tộc quyền thế nào đó bồi dưỡng.

Vũ Nhi đừng tức giận.

Từ xưa đến nay, không có ai là luôn chiến thắng trong đấu trường của các vị thần cả.

Thua rồi lại chiến đấu tiếp mới là lẽ thường!”

“Con hiểu ạ” Đường Vũ gật đầu đáp.

Trận chiến đầu tiên trong đấu trường của các vị thần như một lời cảnh cáo dành cho gã, vì vậy chưa chắc đây đã là chuyện xấu.

Ngược lại, nó còn khiến Đường Vũ hiểu rõ thực lực hiện tại của mình đến đâu.

“Có điều, đối thủ của con tên là gì? Thuộc gia tộc nào?” Đường Kiến Sầu hỏi.

“Gã kia tên là La Thiên Hành, tới từ Hàm gia!” Bên ngoài bảng ngọc bích chúng thần sẽ không hiển thị thông tin của đối thủ.

Nhưng trước khi tiến vào đấu trường, Đường Vũ có thể nhìn thấy tên họ và gia tộc của đối phương.

“Họ La… võ giả khác họ của Hàm gia” Đường Kiến Sầu lẩm bẩm: “Hơn nữa, còn là lần đầu tiên tiến vào đấu trường của các vị thần, xem ra tên đó cũng không phải là người lớn lên trên đảo nổi…”

Mặc dù Đường Vũ chỉ cung cấp rất ít tin tức, nhưng Đường Kiến Sầu vẫn suy đoán được khá chính xác.

Chỉ có điều, Đường Kiến Sầu không để tâm lắm.

Mỗi ngày đều có thêm các thiên tài xuất hiện trên biển Thời Gian.

Hầu hết bọn họ đều sẽ vụt sáng như sao băng trên bầu trời rồi lại biến mất giữa dòng năm tháng trong biển Thời Gian này.

Chỉ là một võ giả chứng thần nho nhỏ thì vẫn chưa đủ để khiến một vị á thánh phải quan tâm.

Còn ở đảo nổi của Hàm gia…

La Chinh dứt khoát rời khỏi bảng ngọc bích chúng thần.

Sau khi ánh sáng bao phủ trên người La Chinh đều biến mất, nét mặt hắn thoáng chốc thả lỏng.

Mà trên bảng ngọc bích chúng thần phía sau La Chinh cũng đã hiện lên kết quả là La Chinh chiến thắng.

Sau khi hắn thắng một trận, trên đó liền xuất hiện chữ “Một” nho nhỏ.

Nguyệt Anh bà bà cũng nhìn thấy cảnh đó.

Trên gương mặt không hề phù hợp với dáng người mập mạp kia hiện vẻ bất ngờ.

Bà ta không bất ngờ về việc La Chinh có thể đánh bại được đối thủ, mà là vì La Chinh có thể kết thúc trận chiến trong thời gian ngắn như vậy.

“May mắn đã không phụ sự kỳ vọng của bà, trận đầu La mỗ đã giành chiến thắng rồi” La Chinh chắp tay, khẽ cười nói.

Không ngờ Nguyệt Anh bà bà chỉ lắc đầu rồi nói: “Do ngươi tốt số mà thôi, đối thủ trong trận đầu tiên của ngươi cũng là lần đầu tiến vào đấu trường của các vị thần.

Đối thủ quá yếu như thế thì không tính”

La Chinh khẽ nhún vai, tỏ ra thản nhiên phụ họa: “Quả thực là quá yếu”

Chắc Đường Kiến Sầu và Đường Vũ sẽ tức hộc máu nếu nghe được đoạn đối thoại này của Nguyệt Anh bà bà và La Chinh mất.

Nguyệt Anh bà bà không rõ đối thủ của La Chinh là ai, nhưng nếu bà ta biết đối thủ của hắn là con trai của á thánh thì chắc chắn sẽ không nói ra những lời như vậy.

Còn La Chinh thì thực sự cảm thấy rằng thực lực của Đường Vũ quá yếu…

“Đi khiêu chiến tiếp đi, ít nhất cũng phải thắng liên tục năm trận mới chứng minh được thực lực của ngươi” Nguyệt Anh bà bà chỉ lạnh lùng nói tiếp.

Nghe Nguyệt Anh bà bà nói vậy, các nữ đệ tử xung quanh đều liếc nhìn nhau, vài người còn âm thầm lo lắng thay La Chinh.

Đối thủ trong đấu trường của các vị thần có kẻ yếu cũng có người mạnh.

Cho dù may mắn thắng được một trận thì cũng không thể bảo đảm rằng có thể đánh bại được đối thủ ở trận tiếp theo.

Có khi còn sẽ gặp phải thiên tài của gia tộc quyền thế nào đó không biết chừng.

Gặp phải thiên tài như thế là cầm chắc thua cuộc.

Vậy mà Nguyệt Anh bà bà lại yêu cầu La Chinh phải thắng năm trận liên tiếp, đây hiển nhiên là đang làm khó La Chinh.

Mặc dù trong lòng những nữ đệ tử này đang bất bình thay La Chinh, nhưng không ai dám đứng ra nói đỡ cho hắn cả.

La Chinh không dây dưa dài dòng, chiến đấu như vậy chẳng ăn nhằm gì với hắn.

Sau khi xoay người, hắn lại kích hoạt tấm ngọc bài trong tay rồi tiến vào bảng ngọc bích chúng thần lần thứ hai.

Trong không gian hư ảo, đối thủ thứ hai của La Chinh xuất hiện.

Đó là một người đàn ông trông có vẻ vạm vỡ, thô kệch, tướng mạo hung dữ, nét mặt hung hăng.

Người này vừa mới xuất hiện trong đấu trường của các vị thần thì đã dùng những lời lẽ khó nghe để công kích, định lớn giọng dọa nạt, chèn ép khí thế của La Chinh trước.

Nhưng gã ta vừa mở miệng thì đã thấy hai mắt hoa lên, còn mình thì bị La Chinh giẫm dưới chân. “Còn kém xa cái tên trước nữa.

Sao đệ tử gia tộc quyền thế không lợi hại như trong tưởng tượng của ta chút nào thế này?” La Chinh vừa lắc đầu vừa than.

“Ngươi… ngươi…” Gã to con dưới chân hắn giãy giụa không ngừng.

La Chinh liếc nhìn gã to con dưới chân, mỉm cười nói: “Nhắc nhở ngươi một câu, khí thế không phải nhờ vào miệng, khí thế… vốn dĩ là biểu hiện của thực lực” Nói xong, hắn nhấn nhẹ mũi chân, tiếng xương cốt vỡ nát vang lên.

Trận đấu thứ hai kết thúc.

Trận chiến đầu tiên đối mặt với Đường Vũ, từ lúc La Chinh tiến vào đấu trường của các vị thần cho tới lúc kết thúc chỉ tốn vẻn vẹn khoảng hai mươi mấy nhịp thở.

Trong đó còn bao gồm cả thời gian mà Đường Vũ nói nhảm.

Mà trận chiến thứ hai thì chỉ diễn ra trong chín nhịp thở.

Nguyệt Anh bà bà chỉ nhìn thấy La Chinh vừa mới kích hoạt ngọc bài của mình, bị quầng sáng kia bao phủ rồi đưa vào đấu trường các vị thần xong, còn chưa kịp làm gì thì đã thấy La Chinh kết thúc trận đấu rồi.

Mà trên bảng ngọc bích chúng thần cũng hiển thị La Chinh lại giành được thắng lợi lần nữa…


Chương 1820: Điểm tích lũy

Chỉ trong quãng thời gian ngắn ngủi như vậy mà đã kết thúc được trận đấu, hơn nữa kết quả còn là thắngCác nữ đệ tử trong điện Vô Danh đều tỏ ra khó hiểu.

Với thực lực của các nàng, điều đó đương nhiên là khó hiểu.

Rốt cuộc La Chinh đã dùng cách nào để chiến thắng trận này? Chẳng lẽ, đối thủ vừa gặp phải hắn đã không chống cự nổi trong khoảng thời gian ngắn như vậy ư?

“Lẽ nào thực lực của tên La Thiên Hành này còn cao hơn cả Lan sư tỷ?”

“Hiện giờ không thể so sánh được.

Lan sư tỷ đã chứng thần đạo, hơn nữa hồi đó điểm tích lũy của Lan sư tỷ rất cao, dĩ nhiên đối thủ gặp phải cũng lợi hại hơn nhiều…”

“Ta cũng cảm thấy không thể đánh đồng được.

Dù sao La Thiên Hành chỉ vừa bước vào bảng ngọc bích chúng thần thôi, đối thủ hắn gặp phải sẽ không quá mạnh”

Các nữ đệ tử rốt cuộc không nhịn được mà bắt đầu khe khẽ thảo luận.

“Lan sư tỷ mà các nàng nói tới đã từng là người đứng nhất trong số võ giả chứng thần của điện Tử Hồn.

Mới bước vào điện Tử Hồn không lâu, nàng đã bộc lộ thiên phú hơn người.

Sau khi tiến vào đấu trường của các vị thần thì nàng đã giành được thắng lợi liên tiếp.

Chỉ có điều, không lâu trước đây, Lan sư tỷ đã thăng cấp lên Thần Cảnh.

Hiện tại, các nàng thấy người mới đến này biểu hiện lóa mắt như thế thì không khỏi sẽ có sự so sánh với Lan sư tỷ.

Nguyệt Anh bà bà hoàn toàn không ngờ tới tình huống này.

Với tính cách đa nghi, bà ta từng cho rằng bảng ngọc bích chúng thần đã xảy ra vấn đề.

Làm gì có chuyện so đấu hai trận liên tục, một trận diễn ra trong hai mươi mấy nhịp thở, trận còn lại thì chỉ diễn ra trong chưa đầy mười nhịp thở.

Cho dù La Thiên Hành gặp được đối thủ cực kỳ yếu, nhưng cũng không thể yếu đến mức như thế này được.

Dẫu sao, nơi này cũng là đảo nổi, đối thủ của La Thiên Hành không phải là đám thần dân xuất thân thấp kém bên ngoài biển Thời Gian kia.

Điều này chứng minh rằng thực lực của La Thiên Hành vô cùng mạnh, sự chênh lệch ấy lớn đến mức có thể nghiền ép hết tất cả.

Nguyệt Anh bà bà đã ngầm thừa nhận La Chinh rồi, nhưng nét mặt vẫn không hề lơi lỏng mà vẫn nghiêm mặt nói: “Tiếp đi!”

La Chinh không nói gì, lại xoay người kích hoạt tấm ngọc bài kia.

Sau khi La Chinh được quầng sáng ôn hòa kia bao phủ lấy, Nguyệt Anh bà bà liền bắt đầu âm thầm tính thời gian.

Bà ta muốn xem xem tên nhóc này có thật sự thần kỳ đến vậy hay không.

Chẳng lẽ mỗi một đối thủ đều chỉ cần dùng mấy nhịp thở là đã đánh bại được hay sao?

Một, hai, ba…

Thực tế, không chỉ có Nguyệt Anh bà bà làm như vậy.

Các nữ đệ tử ở đây cũng vô cùng tò mò về La Chinh.

Khi các nàng đếm được sáu nhịp thở, chữ viết trên ngọc bích chúng thần liền có sự thay đổi.

Quầng sáng ôn hòa bao phủ lấy La Chinh biến mất, La Chinh lại bước ra khỏi đấu trường các vị thần.

“Sáu nhịp thở…”

“Hắn lại thắng thêm một trận nữa.

Đã được mười hai điểm tích lũy rồi”

“Điểm tích lũy của hắn vượt qua cả ta rồi!”

Trong đấu trường các vị thần, điểm tích lũy là số điểm đạt được từ chính đối thủ của mình.

Thông thường thì võ giả có điểm tích lũy càng cao, số trận thắng cũng càng nhiều, thứ hạng và thực lực cũng càng xếp ở phía trước.

Tựa như ba nữ đệ tử bị Nguyệt Anh bà bà trừng phạt lúc trước, điểm tích lũy của họ đều là số âm nên thứ hạng cũng rơi vào ba trăm người xếp cuối ở đảo nổi.

Nói đúng hơn là ba trăm người đứng cuối trong số các võ giả chứng thần.

Những trận so đấu trong đấu trường các vị thần được chia thành năm cấp bậc, bao gồm: cấp võ giả chứng thần, sau đó là Thần Cảnh cấp thấp, cấp trung và cấp cao.

Cấp cuối cùng được gọi là “Thiên Vương Chiến”.

Những người tham chiến ở cấp bậc này chính là cường giả thuộc đẳng cấp như đám Vũ Thái Bạch và Ngự Thần Phong…

Sau khi chiến thắng liên tiếp, La Chinh sẽ gặp phải đối thủ càng lúc càng mạnh.

Chỉ có điều, trong cấp võ giả chứng thần này, thực ra Đường Vũ – đối thủ đầu tiên của hắn chính là người có đủ tư cách xếp hạng đầu.

Về phần La Chinh, thực lực của hắn đủ để đánh bại toàn bộ đối thủ trong cấp này từ lâu rồi.

Giờ chỉ còn xem những người có điểm tích lũy xếp hạng cao nhất trong số các võ giả chứng thần có tư cách ngăn cản La Chinh được chút nào không mà thôi.

Chỉ có điều, điểm tích lũy hiện tại của La Chinh vẫn còn quá ít, thế nên còn khó mà gặp được những người đó.

Sau ba trận đấu, ánh mắt của Nguyệt Anh bà bà dành cho La Chinh cũng thay đổi rất nhiều.

Mặc dù Nguyệt Anh bà bà rất nghiêm khắc, bị rất nhiều võ giả chứng thần và thần ghét, nhưng người như bà ta lại cực kỳ trung thành.

Mọi thứ bà ta làm đều là vì lợi ích của sư tôn mình – Hàm Cửu Di!

Lúc này, khi đã biết được giá trị của La Chinh, tất nhiên bà ta sẽ không đề cập tới chuyện đuổi hắn ra khỏi đảo nổi của Hàm gia nữa.

Lần này, Nguyệt Anh bà bà còn chưa kịp nói gì, La Chinh đã tiếp tục kích hoạt tấm ngọc bài trong tay …

Thế nhưng trận thứ tư còn diễn ra trong thời gian ngắn hơn nữa.

Từ lúc hắn bước vào đấu trường các vị thần cho tới khi ra ngoài chỉ tốn vẻn vẹn hai nhịp thở.

Điều này có chút vô lý, bởi vì khoảng thời gian ngắn như vậy căn bản không đủ để ra tay, nhưng số trận thắng liên tiếp của La Chinh lại tăng thêm một trận, mà điểm tích lũy của hắn cũng tăng thêm tám điểm, tổng cộng đã được hai mươi điểm rồi.

Sau khi quầng sáng bao phủ lấy người hắn tan hết, La Chinh liền thấy biểu cảm khó hiểu của mọi người.

Bấy giờ, hắn mới ngượng ngùng cười nói: “Vừa gặp lại tên đối thủ trận đầu tiên, hắn thấy ta liền nhận thua luôn”

Hóa ra La Chinh lại gặp lại đối thủ đầu tiên của mình trong đấu trường các vị thần – Đường Vũ một lần nữa.

Sau khi thua La Chinh ở trận đầu, về sau Đường Vũ cũng giành được hai trận thắng liên tiếp.

Bằng thực lực của mình, gã có đủ sức để có thể đánh bại tất cả các võ giả chứng thần bình thường, từ đó nhanh chóng đạt được điểm tích lũy.

Thế nhưng không ngờ sau hai trận thắng liên tiếp, gã lại gặp phải La Chinh một lần nữa, cái này thì đành phải tự trách số gã xui xẻo vậy…

Tên Đường Vũ này cũng là một kẻ biết mình biết người.

Mặc dù gã rất tự tin vào thực lực của bản thân, nhưng trải qua phân tích kỹ lưỡng về thực lực của “La Thiên Hành”, gã hiểu rằng bản thân mình không có cơ hội thắng được hắn, chi bằng dứt khoát nhận thua luôn cho xong.

Thế nên trong mắt đám Nguyệt Anh bà bà, La Chinh lại sáng tạo ra một thành tích phi thường nữa.

Chẳng bao lâu sau, điều kiện năm trận thắng liên tiếp mà La Chinh hứa với Nguyệt Anh bà bà đã hoàn thành.

Nguyệt Anh bà bà cũng không yêu cầu La Chinh tiếp tục khiêu chiến nữa.

Bà ta bảo hắn cất ngọc bài đi, đồng thời nói với những nữ đệ tử xung quanh: “Các ngươi tự tiến vào đấu trường các vị thần đi”

Nghe thấy mệnh lệnh của Nguyệt Anh bà bà, các nữ đệ tử đó đều đồng loạt lấy ngọc bài của mình ra, lần lượt tiến lên đặt vào chỗ lõm xuống phía dưới bảng ngọc bích.

Bảng ngọc bích này rộng khoảng trăm trượng, có thể chứa được ba bốn trăm người tiến vào đấu trường các vị thần cùng một lúc.

Trong đảo nổi, số lượng bảng ngọc bích như thế này không ít.

“Nếu sư tôn có thể để Hàm Mộng đích thân tới đây một chuyến thì tất nhiên là người không nhìn nhầm người.

La Thiên Hành, quả thực ngươi rất ưu tú” Nguyệt Anh bà bà thong dong cười nói.

Nghe vậy, La Chinh không khỏi thầm oán: chẳng phải ban nãy còn hoài nghi sư tôn, muốn đuổi ta khỏi đảo nổi của Hàm gia hay sao? Bây giờ lại nói kiểu khác rồi.

Bà lão này đúng thật là…

“Tòa đại điện này là dành riêng cho các ngươi.

Nếu trong lúc tu luyện gặp phải vướng mắc gì, mọi người trong điện Tử Hồn đều có thể chỉ dạy cho ngươi.

Nếu có thời gian, ta khuyên ngươi nên tới đây nhiều hơn, tiến vào đấu trường các vị thần kiếm lấy điểm tích lũy” Nguyệt Anh bà bà nói tiếp.

“Kiếm lấy điểm tích lũy có lợi gì chăng?” La Chinh hỏi.

Nói thật, La Chinh không có hứng thú suốt ngày tiến vào đấu trường các vị thần để khiêu chiến đám võ giả chứng thần này cho lắm.

Giai đoạn hiện tại, La Chinh đang vội vã đột phá bình cảnh, ngưng tụ thần cách…

Nếu như tiến vào đấu trường các vị thần kiếm điểm tích lũy chỉ là để giúp đảo nổi Hàm gia tăng thứ hạng thì La Chinh sẽ không có động lực mấy.

“Tác dụng của điểm tích lũy?” Nguyệt Anh bà bà nở một nụ cười kỳ lạ, sau đó lập tức dạy dỗ hắn một tràng: “Ngươi không biết địa vị của tất cả mọi người, tất cả gia tộc và đảo nổi trên biển Thời Gian này đều dựa vào bảng ngọc bích chúng thần để đánh giá hay sao?”

Như lời của Cực Ác lão nhân đã nói, lý do duy nhất khiến bọn họ muốn tiến vào đảo nổi là vì lối vào của tất cả các cấm địa đều bị các gia tộc quyền thế chiếm lấy rồi.

Những vị thần xuất thân thấp kém như bọn họ muốn tiến vào cấm địa là điều vô cùng khó khăn, có khi suốt đời cũng khó có được một cơ hội.

Mà đám võ giả và thần của đảo nổi muốn tiến vào cấm địa thì cần tự kiếm lấy cơ hội.

Trong đó, điểm tích lũy chính là một tiêu chuẩn để đánh giá.

Yêu cầu về điểm tích lũy của các cấm địa lớn không giống nhau.

Ngoài việc đạt được tư cách tiến vào cấm địa ra, Hàm gia còn dựa vào xếp hạng điểm tích lũy để khen thưởng cực lớn, thậm chí còn được trao đặc quyền.

Có thể nói, tầm quan trọng của điểm tích lũy trong đấu trường các vị thần chỉ đứng sau Thần vũ tệ.

Có đôi khi, nó còn quan trọng hơn cả Thần vũ tệ.

Không ngờ Nguyệt Anh bà bà lại kiên nhẫn giải thích cho La Chinh nhiều đến vậy…

“Ta hiểu rồi” La Chinh khẽ gật đầu.

Không thể không thừa nhận, trải qua vô số kỷ nguyên thần, quả thực gia tộc quyền thế trên đảo nổi đã tìm được một phương pháp để khích lệ chí tiến thủ của mọi người rất hiệu quả.

Mặc dù đấu trường của các vị thần không liên quan trực tiếp đến thánh nhân, nhưng nếu thực lực của võ giả cấp thần nhà mình giảm xuống, xếp hạng trên đảo nổi cũng sẽ giảm xuống theo.

Từ đó, các thánh nhân bắt buộc phải dốc sức bồi dưỡng đệ tử trên đảo nổi và môn đồ của mình.

Dĩ nhiên, La Chinh sẽ kiếm lấy điểm tích lũy trong đấu trường các vị thần.

Nhưng trước hết, hắn muốn nhìn xem phần thưởng của Hàm gia là thứ gì đã.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 6 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box