[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 363 : Đế Hận (c1811-c1815)
❮ sautiếp ❯Chương 1811: Đế Hận
Nghe người đưa đò nói vậy, sắc mặt Hàm Mộng lập tức trầm xuốngChỉ thấy nàng khẽ búng tay, hai Thần vũ tệ liền bay về phía người đưa đò.
Nhưng người đưa đò không nhận hai Thần vũ tệ này.
Hắn giơ tay khẽ phất, hai đồng tiền kia liền bay về phía Hàm Mộng, sau đó hắn lắc đầu: “Hàm gia đã trả tiền rồi, chúng ta sẽ không thu lần thứ hai”
Ngay sau đó, người đưa đò bỗng đứng lên, nhắm mắt quay về phía biển Thời Gian, miệng lẩm bẩm nhưng không phát ra tiếng, không biết đang nói gì.
Nhật Manh tộc có một năng lực đặc biệt.
Không cần biết ngươi đang ở chỗ nào trên biển Thời Gian, chỉ cần ngươi đứng trên bờ, không cần nói ra lời nào, cũng không cần báo với ai, bọn họ chắc chắn sẽ chạy tới trong thời gian nhanh nhất, không chút chậm trễ!
Ở thời viễn cổ, khi các Thánh Đường còn chưa thành lập, trên biển Thời Gian cũng chưa có đảo nổi, một số vị thần muốn thăm dò biển Thời Gian thì chỉ cần mang theo hai ba Thần vũ tệ là được.
Những người đưa đò sẽ tự cập bờ và mở miệng hỏi họ có tiến vào biển Thời Gian hay không.
Về sau, biển Thời Gian bị các thế gia lớn chiếm giữ, thành lập các Thánh Đường, đặt ra quy tắc, sau đó thành công thỏa thuận với người đứng đầu Nhật Manh tộc.
Ngoài người của các thế gia ra, bình thường sẽ không đưa các vị thần khác.
Cho nên, Hàm Mộng vừa dẫn theo La Chinh đứng ở bờ biển một lúc thì người đưa đò Nhật Manh tộc này đã chèo thuyền nhỏ tới.
La Chinh và Hàm Mộng ở trên thuyền nhỏ đợi một lúc lâu…
Sau đó, trên mặt biển đầy màu sắc rực rỡ lại xuất hiện hai điểm đen nho nhỏ.
Hai chiếc thuyền nhỏ một trước một sau đang nhanh chóng đến gần.
Dẫn đầu là một người đàn ông có dáng người cao to, còn trên chiếc thuyền nhỏ đằng sau là một ông lão lưng còng.
Hiển nhiên đây là cha và ca của người đưa đò.
Hai người kia chậm rãi chèo thuyền cập bờ, ba người Nhật Manh tộc lặng lẽ trao đổi một lát.
Thậm chí, bọn họ còn không phát ra âm thanh, môi chỉ khẽ mấp máy nên đương nhiên La Chinh và Hàm Mộng cũng không rõ bọn họ đang nói cái gì.
Trao đổi xong, ông lão lưng còng Nhật Manh tộc nói với La Chinh: “Ngươi lên thuyền của ta đi, ta chở ngươi qua”
Thấy ông lão đồng ý đưa La Chinh qua, Hàm Mộng khẽ thở phào, gật đầu với La Chinh nói: “Đi thôi.
Hẹn gặp lại trên đảo nổi”
Lúc này La Chinh mới nhún người nhảy một cái, đứng vững trên thuyền của ông lão.
Đợi khi La Chinh ngồi vững, ông lão mới thả hai mái chèo lớn bằng xương xuống, khua hai tay, nhẹ nhàng chèo.
Chiếc thuyền nhỏ liền giống như thuồng luồng gặp nước, chẻ nước biển đầy màu sắc ra, chạy thẳng về phía trước.
“Kèn kẹt, kèn kẹt…”
Mái chèo bằng xương liên tục được vung lên, phát ra âm thanh chói tai, khua nước biển văng lên từng đợt bọt nước bên mép thuyền.
Dù chỉ là một ít nước biển văng lên, nhưng cũng có quy tắc thời gian mạnh mẽ tràn ra từ trong đó.
Quy tắc thời gian này không phải do chân nguyên ngưng tụ ra.
Chúng nó chính là “thời gian” thực sự, là “lịch sử” từng tồn tại ở Thần Vực.
Như chuyện ở trên bờ và lên thuyền Nhật Manh tộc vừa mới xảy ra nửa canh giờ trước, giờ cũng đã thành lịch sử được ghi lại trong biển Thời Gian.
Theo lý thuyết, tất cả những gì xảy ra từ khi Thần Vực ra đời đến nay đều được ghi lại trong biển Thời Gian từng giây từng phút.
Nhưng chúng đều hóa thành những mảnh nhỏ, tụ lại trong biển, nên muốn tìm ra được một khoảng thời gian chính xác nào đó trong cả vùng biển khổng lồ này thì chẳng khác nào mò kim đáy biển, khó mà làm được…
Chiếc thuyền nhỏ càng đi càng xa, tốc độ cũng không ngừng tăng lên.
Lúc này, La Chinh mới chú ý thấy bên ngoài mái chèo bằng xương của ông lão Nhật Manh tộc bắt đầu xuất hiện ánh sáng màu xanh nhạt.
Mỗi lần ông ấy khua mái chèo, ánh sáng xanh đó liền tràn ra, chuyển động xung quanh đáy con thuyền.
Chính nhờ ánh sáng xanh nhạt này, con thuyền mới có thể chạy như bay trên biển Thời Gian!
Nhật Manh tộc đã ở trên biển Thời Gian lâu như vậy, chắc chắn có điểm mạnh của mình.
Nếu không, dựa vào tính cách của các thế gia trên đảo nổi, sao họ có thể nhờ vả chủng tộc này?
Ông lão chỉ lo vùi đầu chèo thuyền, không có ý định nói chuyện với La Chinh.
Nhưng La Chinh lại không nhịn được, đến gần hỏi: “Vừa nãy con trai ông nói rất sợ ta, nên mới không chịu chở, không biết hắn sợ ta cái gì?”
“Kèn kẹt, kèn kẹt…”
Mái chèo bằng xương vẫn khua đều đều, cánh tay cường tráng của ông lão tiếp tục khua.
Im lặng một lúc lâu, ông lão mới mở miệng nói: “Đối với với các ngươi mà nói, biển Thời Gian là một vùng biển chết chóc”
La Chinh gật đầu: “Ta nghe nói, sinh linh rơi vào trong đó đều bị quy tắc thời gian xé thành mảnh nhỏ, sau đó rớt xuống một khoảng thời gian nào đó…”
Ông lão Nhật Manh tộc cười khà khà, khua mái chèo, nói tiếp: “Với các ngươi thì đúng thật là như vậy.
Cho dù là người đứng đầu các vị thần, hay đại viên mãn mà rơi vào biển Thời Gian đều sẽ chết… Nhưng với những sinh vật sống trong vùng biển này thì lại không phải vậy”
“Sinh sống trong vùng biển này? Ý ông là còn có sinh vật tồn tại trong biển Thời Gian?” Mặt La Chinh đầy vẻ kinh ngạc.
“Không thì ngươi cho rằng Nhật Manh tộc bọn ta chinh phục vùng biển này như thế nào? Thuyền nhỏ của bọn ta và cặp mái chèo bằng xương này ở đâu ra?” Ông lão Nhật Manh tộc hỏi ngược lại.
Vấn đề đó La Chinh đã hỏi Cực Ác lão nhân.
Cực Ác lão nhân nói đây là bản lĩnh đặc biệt của Nhật Manh tộc, nên La Chinh cũng không nghĩ nhiều.
Nhưng ông lão Nhật Manh tộc vừa nhắc đến, La Chinh lập tức hiểu ngay: “Ý ông là chiếc thuyền nhỏ và mái chèo bằng xương này đều lấy từ sinh vật trong biển Thời Gian?”
“Đúng vậy” Ông lão đáp.
Cặp mái chèo này lấy từ xương sống của cá ma.
Nhật Manh tộc sử dụng biện pháp đặc biệt để bắt cá ma, sau đó lọc lấy xương sống, dùng phương pháp gia truyền tiến hành luyện chế, làm thành một cặp mái chèo có tính chất đặc biệt.
Còn con thuyền nhỏ để đưa đò thì được dùng da “cá rồng nghìn mặt” để chế tạo, dưới đáy thuyền đều được phủ một tầng da cá này.
Kể từ đó có thể di chuyển trên biển Thời Gian mà không lo lắng gì.
Dù là cá ma hay cá rồng nghìn mặt thì đều là sinh vật trong biển Thời Gian.
Sau vô số năm biến hóa, những sinh vật này có thể tự do qua lại trong biển, không sợ bị sức mạnh thời gian xé nát.
“Hóa ra biển Thời Gian cũng không hẳn là vùng biển chết chóc” Mắt La Chinh sáng lên, sự tiến hóa của thiên nhiên thật sự kỳ diệu.
Hắn lập tức hỏi: “Nhưng chuyện đó liên quan gì tới việc sợ ta?”
Ông lão im lặng một lát, sau đó nói tiếp: “Trong biển Thời Gian có rất nhiều sinh vật mạnh chưa được biết đến, trong đó có một loại quái vật biển mạnh nhất, Nhật Manh tộc bọn ta gọi nó là ‘Đế Hận’.
Trên người ngươi có một loại khí tức kỳ lạ, rất giống Đế Hận, cực kỳ giống…”
Nhật Manh tộc cũng không hề qua lại trên biển một cách thuận buồm xuôi gió.
Trong vùng biển yên ả xinh đẹp này có rất nhiều nguy hiểm ẩn nấp, chỉ cần hơi không chú ý một chút thôi là sẽ lật thuyền chết người.
Vì vậy, trong tộc mới đặt ra rất nhiều điều cấm kỵ và quy tắc.
Thực tế thì chỉ cần dựa theo quy tắc này mà làm việc thì qua lại trên biển rất an toàn.
Nhưng có một tình huống đặc biệt không thể tránh được, đó là gặp phải con quái vật biển “Đế Hận” kia.
Truyền thuyết về Đế Hận, không chỉ tồn tại trong Nhật Manh tộc, mà khắp Thần Vực đều biết có quái vật này tồn tại.
Nhưng Đế Hận quá thần bí, đến nay vẫn chưa có ai thấy được hình dạng đầy đủ của nó.
Một khi con quái vật này đi săn trong biển thì những người thuộc cảnh giới dưới thánh nhân không ai có thể sống sót!
Ở thời trung cổ, thậm chí có một con Đế Hận còn kéo thánh nhân vào trong biển Thời Gian, muốn giết chết vị thánh nhân kia.
Nhưng sau khi thánh nhân biến hóa ra vũ trụ, chỉ cần vũ trụ không bị hủy diệt thì bản thể cũng sẽ không chết.
Vị thánh nhân kia dây dưa với Đế Hận suốt mấy năm, cuối cùng cũng chạy thoát khỏi biển Thời Gian.
Tuy thánh nhân không bị Đế Hận bắt, nhưng cũng vô cùng chật vật.
Có người xếp Đế Hận vào hàng ngũ chân linh, nhưng cũng có rất nhiều người không tán thành.
Đế hận có sức mạnh vượt xa chân linh bình thường, ngay cả thánh nhân cũng không thể làm gì nó!
“Trên người ta có khí tức của Đế Hận?” Nghe thấy ông lão nói vậy, mặt La Chinh đầy vẻ mơ hồ.
Hắn cũng không biết trên người mình có thứ kỳ lạ như vậy.
“Nhưng mà rất giống” Ông lão nói: “Con ta tuổi còn trẻ, chưa từng thấy Đế Hận.
Còn ta, từng thấy một bàn tay của Đế Hận ở kỷ nguyên thần trước”
Nói tới đây, trên mặt ông đầy vẻ sợ hãi và đau đớn, giống như nhớ đến một đoạn ký ức đau khổ nào đó.
Đế hận xuất hiện, chắc chắn sẽ dẫn đến tai nạn mang tính hủy diệt.
Như vậy có thể tưởng tượng, lúc ấy con Đế Hận kia đã khiến ông lão tổn thương nghiêm trọng.
Cho dù đã qua cả một kỷ nguyên thần, lâu như vậy rồi mà ông vẫn đắm chìm trong đau thương.
Chương 1812: La gia
Ông lão Nhật Manh tộc không tiết lộ chuyện đã xảy năm đó, cũng không nói cho La Chinh biết hình dáng của con Đế Hận kiaThực tế, Nhật Manh tộc là một chủng tộc ít nói.
Bọn họ đã đưa đò trên biển Thời Gian nhiều năm, nhưng rất ít khi nói với khách của mình một hai câu.
Ông lão nói nhiều với La Chinh như vậy đã rất “không bình thường” rồi.
Hơn hết, cuối cùng ông lão còn mời La Chinh đến tộc bọn họ làm khách vào ngày Lăng.
La Chinh cũng hơi tò mò về Nhật Manh tộc, nên đồng ý luôn, không cảm thấy gì kỳ lạ.
Nhưng khi đến đảo nổi, La Chinh mới biết, dù là người trong đảo nổi thì người có thân phận bình thường hoàn toàn không có tư cách được Nhật Manh tộc ngỏ lời mời.
Thuyền nhỏ đi được một lúc lâu thì mọi cảnh vật xung quanh đều biến mất.
Cả thế giới dường như chỉ còn lại biển Thời Gian bao la bát ngát, ngoài ra cũng chỉ có ông lão Nhật Manh tộc và con thuyền nhỏ này…
Thấm thoát, La Chinh liền rơi vào tình trạng cực kỳ mệt mỏi, buồn ngủ, không nhịn được mà ngáp một cái.
Nhìn linh hồn Cực Ác lão nhân trong đầu, hắn không ngờ ông đã chìm vào giấc ngủ say.
La Chinh đang thấy khó hiểu thì ông lão Nhật Manh tộc thản nhiên nói: “Khi đi lại trên biển Thời Gian, sẽ có rất nhiều người mất đi khái niệm về thời gian.
Tuy ta chở ngươi vào đây mới hơn một canh giờ, nhưng cơ thể ngươi đã cảm thấy thời gian trôi qua rất lâu rồi, tất nhiên sẽ cảm thấy mệt mỏi.
Nếu mệt thì có thể ngủ một giấc”
“Thì ra là thế…”
Lời nói của ông lão như có một sức lôi cuốn kỳ lạ.
La Chinh cảm thấy mí mắt mình đang muốn díu hết cả lại, cuối cùng vẫn khép mắt, thậm chí hắn cũng không phát hiện ra mình ngủ lúc nào.
“Kèn kẹt, kèn kẹt…”
Chẳng biết đã ngủ bao lâu, bên tai La Chinh chỉ nghe thấy tiếng mái chèo khua dưới nước.
Đợi đến khi hắn mơ mơ màng màng mở mắt ra, đã thấy trên không lơ lửng rất nhiều quái vật lớn!
“Đây là đảo nổi!”
La Chinh lập tức tỉnh táo lại.
Cùng lúc đó, Cực Ác lão nhân cũng lười biếng nói: “Đó hẳn là đảo nổi của các thế gia.
Suốt cuộc đời, đây cũng là lần đầu tiên ta được thấy”
Những hòn đảo nổi ấy cách mặt biển khá cao, mỗi hòn đảo nổi đều vô cùng lớn!
Những đảo nổi đó giống như Vân Điện trong Trung Vực, nhưng quy mô thì lớn hơn nghìn lần, chục nghìn lần.
Mỗi đảo nổi là một thành thị lớn, lặng lẽ trôi nổi trên không…
Các đảo nổi cũng không được xếp song song với nhau, mà được xếp theo hình xoắn ốc, kéo thẳng lên cao.
Đỉnh của nó giấu trong mây mù nên La Chinh không thể thấy rõ những đảo nổi này cao bao nhiêu.
“Đúng vậy.
Đến rồi” Ông lão thản nhiên trả lời.
Nói xong, ông chèo thuyền đến giữa vùng biển này, phía trước là một bàn tròn lớn trôi nổi lơ lửng trên không, cách mặt biển chỉ có bốn thước.
Bàn tròn đó là bến đò phía dưới đảo nổi.
Hàm Mộng đứng cạnh bến đò, nàng đã đến đây trước, thấy La Chinh đến, nàng vẫy tay.
Ông lão chèo thuyền đến gần bến đò, La Chinh nói cảm ơn, rồi nhảy vào bến, rơi xuống bàn tròn.
Ông lão lắc lắc mái chèo bằng xương, vẫy tay với La Chinh: “Đến ngày Lăng, nếu ngươi tới tham dự sự kiện của tộc ta, chỉ cần chờ ở chỗ này là được” Nói xong, ông quay đầu thuyền, chậm rãi chèo đi.
Hàm Mộng nghe thấy thế thì trong đôi mắt lấp lánh xinh đẹp lóe lên vẻ kỳ lạ, sững sờ trừng mắt nhìn La Chinh.
Vẻ mặt này của nàng khiến La Chinh thấy khó hiểu.
Tuy đối phương là thần cấp cao, đồng thời còn là bề trên, nhưng La Chinh cũng không nhịn được mà trêu ghẹo: “Trên mặt ta có viết gì ư…”
Hàm Mộng lắc đầu, hỏi: “Có phải ta vừa nghe nhầm không? Ông lão Nhật Manh tộc kia mời ngươi tham dự sự kiện ngày Lăng?”
“Ừ, sao vậy?” La Chinh chớp mắt, hoàn toàn không hiểu sao Hàm Mộng lại như thấy chuyện gì lạ lắm vậy.
“Phù…” Hàm Mộng hít sâu một hơi, ánh mắt nhìn về phía La Chinh đã tràn ngập hứng thú: “Thật là, không biết rốt cuộc trên người tên nhóc nhà ngươi có bí mật gì mà lại được mời tham gia sự kiện ngày Lăng…”
Theo Hàm Mộng biết, người được Nhật Manh tộc mời tới nếu không đạt cảnh giới thánh nhân thì cũng phải là nhân vật đứng đầu gia tộc của các thế gia.
Bình thường đều có tu vi thần đại viên mãn, hay thậm chí là á thánh cũng sẽ tham gia.
Hàm Cửu Di cũng từng được mời!
Nhật Manh tộc là một chủng tộc rất khiêm tốn, nhưng bọn họ lại là chủng tộc hiểu biển Thời Gian nhất.
Nhiều năm qua, các thế gia lớn dù có tranh chấp với nhau thế nào thì cũng lựa chọn giữ quan hệ tốt với Nhật Manh tộc.
Như vậy tất nhiên đều là có nguyên nhân sâu xa.
Hàm Mộng chỉ là thần cấp cao, tuy nàng là người thân cận nhất bên cạnh Hàm Cửu Di, nhưng cũng không biết nhiều lắm.
Chẳng qua, La Chinh mà lại được mời thì thật sự ngoài dự đoán của nàng.
“Đi thôi” Hàm Mộng thấy La Chinh chẳng hiểu gì thì thầm cảm khái.
Xem ra chuyến này giúp sư phụ dẫn La Thiên Hành về tuyệt đối là lựa chọn chính xác.
Không biết tên nhóc này tiến vào đảo nổi rồi sẽ tạo ra phong ba bão táp gì nữa đây…
Ở trên bến đò bàn tròn này còn đặt một hàng với nhiều bàn tròn nhỏ hơn, hai người bước lên một vòng tròn nhỏ khoảng mười thước, sau đó nó bắt đầu chậm rãi bay lên không.
La Chinh thấy mới mẻ với mọi thứ ở đây nên quay qua nhìn ngắm xung quanh.
Ngay sau đó, hắn đến gần đảo nổi đầu tiên, cũng là đảo nổi thấp nhất.
Sườn đảo nổi này khắc một chữ “Lưu” rất lớn.
Chữ “Lưu” này có lẽ phải cao tới một trăm nghìn trượng, vô cùng lớn.
“Lưu gia?” La Chinh nhìn thấy chữ kia thì nhỏ giọng nói.
Hàm Mộng mỉm cười.
Nếu là một võ giả chứng thần khác, sợ rằng dọc đường đi này nàng cũng chẳng thèm giải thích lấy một câu.
Nhưng nàng xem trọng tên nhóc này nên cũng kiên nhẫn giải thích với hắn: “Ừ.
Đây là đảo nổi của Lưu gia, là thế gia xếp hạng thấp nhất.
Lưu gia cũng từng là thế gia có đảo nổi xếp hạng trong tốp mười.
Nhưng sáu mươi kỷ nguyên thần trước, Lưu gia xảy ra sự cố lớn, cuối cùng rớt xuống tình trạng như bây giờ, đến nỗi có nguy cơ bị xóa bỏ khỏi danh sách các thế gia”
La Chinh khẽ gật đầu.
Dù là thế gia cấp cao trong Thần Vực thì cũng không phải sẽ trường tồn mãi mãi, vĩnh viễn chiếm giữ ưu thế.
Trong năm tháng dài đằng đẵng, chỉ cần hơi lười biếng một chút thôi là sẽ rớt xuống khỏi địa vị của mình.
Tốc độ của vòng tròn dưới chân cũng không nhanh, thế nên đã cho La Chinh thời gian để nhìn ngắm một lượt.
Trên đảo nổi phân chia thành nhiều thành thị khổng lồ, nhìn qua thì những thành thị đó cũng chẳng nhỏ hơn thần thành Lục Nhâm.
Chỉ là, đảo nổi của Lưu gia dường như có vẻ khá cũ kỹ và hoang tàn, toàn bộ hòn đảo trông tối tăm mờ mịt.
Sau đó, La Chinh thấy được hòn đảo nổi thứ hai.
“Tạ gia, đảo nổi xếp hạng thứ hai từ dưới lên của các thế gia trên biển Thời Gian.
Tạ gia được liệt vào danh sách có đảo nổi ở đây đã một trăm mười kỷ nguyên thần, nhưng nó vẫn xếp thứ hai từ dưới lên, không tăng cũng không giảm” Lúc này đây, không đợi La Chinh mở miệng hỏi, Hàm Mộng trực tiếp giải thích luôn.
Đảo nổi của Tạ gia hoàn toàn khác Lưu gia.
Cả hòn đảo thấp thoáng sau một mảng cây cối cao to xanh ngắt, tươi tốt đến nỗi nhìn từ ngoài vào La Chinh không thể thấy được kiến trúc bên trong…
Lại bay lên trên…
Lúc này, La Chinh nhìn thấy một hòn đảo nổi tối như mực.
Hòn đảo nổi này dường như đã bị đốt cháy một lần, bao trùm ngoài đảo là một mảng cháy khét, như một hòn than đen thùi lùi, lơ lửng trên không.
Không khí trên đảo âm trầm, không có tý sự sống nào.
Còn chữ khắc ở sườn đảo thì đã sứt mẻ, không còn hoàn chỉnh nữa.
Trên mặt La Chinh lộ vẻ kinh ngạc, dựa vào chữ cái không còn nguyên vẹn kia, hắn cố gắng phân biệt một lát: “Linh gia… Hay là Mộng gia? Hòn đảo nổi này bị sao vậy? Cứ như từng bị người ta đốt?”
Hàm Mộng mỉm cười: “Đều không phải, đó là La gia.
La gia cũng từng là thế gia xếp trong tốp mười, bây giờ đã bị hủy.
Thường thì cách một khoảng thời gian thứ hạng của đảo nổi này sẽ rớt xuống một cấp.
Trên đảo hoang này đã không còn ai, cấp bậc vẫn luôn rớt như thế, chắc không bao lâu nữa nó sẽ rơi xuống biển Thời Gian”
Người nói vô tâm, người nghe hữu ý.
Nghe thấy lời nói của Hàm Mộng, cả người La Chinh bỗng cứng ngắc.
“La gia!”
Cùng lúc đó, Cực Ác lão nhân ở trong đầu hỏi: “Đây là đảo nổi của cha ngươi đúng không?”
Đây là lần đầu tiên Cực Ác lão nhân tiến vào biển Thời Gian, lần này coi như đã được mở mang tầm mắt.
Ông không rõ về tranh chấp giữa giữa các thế gia, nhưng ông lại biết chuyện La Tiêu ra đi.
Mà La Tiêu là thánh nhân, chắc chắn có đảo nổi của mình trên biển Thời Gian.
Không ngờ, đảo nổi của La gia lại có “mã ngoài” tồi tàn như vậy.
Chương 1813: Gặp lại Tần Thiên Trạch
La Chinh thân là con của thánh nhân, bản thân cũng coi như là đệ tử thế giaTrong vũ trụ Đại Diễn, La Chinh từng nghe nói đến đảo nổi của thế gia, nhưng không tưởng tượng ra được hình thù đảo nổi của La gia.
Nhưng hắn không thể ngờ rằng, đảo nổi của La gia lại xuất hiện trước mặt mình với tình trạng này.
Một hòn đảo nổi khổng lồ như này, đã từng sầm uất biết bao?
Trong đó có bao nhiêu đệ tử La gia, bao nhiêu vị thần, bao nhiêu thiên tài…
Vậy mà lại hóa thành một đống tro bụi, không có một chút sức sống nào.
Hàm Mộng giỏi đoán ý người khác qua lời nói và sắc mặt, thế nên chỉ một biến hóa nhỏ bé cũng khó mà qua nổi mắt nàng, thấy vẻ mặt của La Chinh, Hàm Mộng mỉm cười: “Quên mất ngươi cũng họ La, chắc ngươi không phải là người của La gia đó chứ?”
“La gia?” La Chinh hơi sửng sốt, mỉm cười: “Tất nhiên không phải, chỉ là ta cũng họ La, nhìn thấy La gia rơi xuống tình cảnh như vậy thì trong lòng cũng có chút cảm khái”
Mặc kệ trong lòng La Chinh đang phong ba bão táp tới mức nào thì hắn cũng cố hết sức để kiềm chế bản thân.
Lúc này, La gia không còn thánh nhân đứng đầu chèo chống, đã sớm rách nát.
Bây giờ có thú nhận mình là đệ tử La gia thì chỉ sợ những thế gia đó còn muốn phân rõ giới hạn và gia tăng thêm phiền phức cho chính mình ấy chứ.
“Nói cũng đúng.
Nếu ngươi là đệ tử La gia, không thể nào không biết chuyện đã xảy ra trên hòn đảo nổi này” Hàm Mộng thản nhiên nói.
Trong Thần Vực có vô số người dân họ La, Hàm Mộng cũng sẽ không vì La Thiên Hành họ La mà nghi ngờ La Chinh là người La gia.
“Rốt cuộc trên đảo nổi của La gia đã xảy ra chuyện gì? Tại sao lại rơi vào tình cảnh như vậy?” La Chinh tò mò hỏi.
Hắn thật sự tò mò.
Cho tới bây giờ, La Chinh cũng chỉ biết cha đắc tội với các Thánh Đường, lại có mối thù lớn với Mục Hải Cực.
Nhưng nguyên nhân thật sự thì hắn không biết rõ.
“Đây là sự trừng phạt của bảng đá thống trị, giáng bí luyện Thần Lôi xuống đảo nổi, đủ để quét sạch cả hòn đảo một lượt” Hàm Mộng nói.
La Chinh gật đầu: “Tại sao Thần Lôi đó lại giáng xuống vậy? La gia làm ra chuyện gì hay là đắc tội người nào ư?”
Nhân cơ hội này, La Chinh muốn tìm hiểu thêm nhiều tin tức hơn, đồng thời cũng có thể loại bỏ sự nghi ngờ của Hàm Mộng với mình.
Dù sao, đúng là có thể coi như hắn hoàn toàn không biết La gia đã xảy ra chuyện gì cả.
Nhưng câu trả lời của Hàm Mộng khiến La Chinh cực kỳ thất vọng.
“Những tranh chấp đó, liên quan tới ván cờ giữa các thánh nhân, những vị thần như chúng ta đương nhiên không biết rõ” Hàm Mộng lắc đầu.
Năm đó, hình như La Tiêu phản bội các Thánh Đường, nhưng động cơ và lý do phản bội của ông là gì thì lại không được công bố, mà coi như đó là bí mật bị niêm phong lại.
Đã nhiều năm trôi qua, La gia đã bị các vị thần lãng quên, chỉ có đảo nổi này là khiến người ta thỉnh thoảng lại nhớ đến nó.
Chẳng bao lâu nữa, đảo nổi của La gia sẽ hoàn toàn rớt xuống biển Thời Gian.
Khi đó, sợ là chút dấu vết cuối cùng mà La gia để lại cũng hoàn toàn biến mất…
Nếu Hàm Mộng không biết rõ, La Chinh cũng không hỏi tiếp.
Bàn tròn dưới chân liên tục bay lên, La Chinh cũng càng ngày càng thấy được nhiều đảo nổi hơn…
Công Tôn gia, Dương gia, Tiết gia…
Những hòn đảo nổi đó nối tiếp nhau thành hình xoắn ốc, giống như bậc thang trên bảo tháp Thông Thiên, nối thẳng về phía chân trời.
Phong cảnh trên mỗi hòn đảo nổi đều không giống nhau.
Trên một số đảo nổi thì rậm rạp cây cối, một số đảo nổi khác lại được phủ khắp bằng các kiến trúc tinh xảo, thậm chí có một hòn đảo nổi còn có một hồ nước rộng lớn…
Càng lên cao, càng có rất nhiều bàn tròn lướt qua bên cạnh La Chinh và Hàm Mộng.
Dường như các đảo nổi cũng dùng bàn tròn nhỏ này làm phương tiện di chuyển.
Người đứng trên bàn tròn nhỏ này đều có tu vi thần, rất ít thấy võ giả chứng thần.
“Ha ha ha ha…”
Một tiếng cười sang sảng truyền tới, không coi ai ra gì, vui vẻ trò chuyện.
Một bàn tròn gần đó đi cùng hướng với bàn tròn dưới chân La Chinh.
Trên bàn tròn đó là một đám thần trẻ tuổi, tiếng cười vừa rồi vọng lại từ đám thần đó.
Mà bảy người trên vòng tròn đều là thần cấp thấp, hẳn là vừa mới chứng thần mấy năm gần đây.
“A?”
Một người trong đó bỗng có vẻ mặt khó hiểu, nhìn về phía La Chinh ở cách xa mấy chục trượng.
La Chinh cũng đang đánh giá bọn họ, ánh mắt hai người lập tức chạm vào nhau.
“Tần Thiên Trạch…” La Chinh ngây mặt ra, trong lòng lại hơi hoảng sợ.
Năm đó trong cấm địa Luyện Thần, vì giúp Cơ Lạc Tuyết lấy được đài cao tu luyện Chân Nguyên Thủy Mạt, hắn từng đánh Tần Thiên Trạch một trận.
Tần Thiên Trạch giống Hàm Lưu Tô, cũng là đệ tử thế gia Hàm gia, La Chinh không ngờ sẽ gặp y ở đây!
Tuy vẻ ngoài La Chinh đã bị thay đổi, mấy tháng gần đây đều đang có những biến hóa rất nhỏ, nên cũng tự nhủ có lẽ Tần Thiên Trạch sẽ không nhận ra mình.
Nhưng điểm chết người là năm đó Tần Thiên Trạch vì muốn đánh thắng La Chinh nên đã sử dụng thuật Đại Chí Nguyện.
Theo quy tắc của thuật Đại Chí Nguyện, ngày nào Tần Thiên Trạch còn chưa giết được mình thì tu vi của y sẽ mãi mãi không thể tăng lên…
Hơn nữa, nếu đã dùng Đại Chí Nguyện thì khi đến gần mục tiêu, trong lòng sẽ có cảm ứng! Nên trên mặt Tần Thiên Trạch đầy vẻ hoang mang, nhìn mình chằm chằm từ phía xa xa.
“Thiên Trạch, ngươi nhìn thấy gì thế?” Một vị thần cấp thấp bên cạnh Tần Thiên Trạch hỏi.
Tần Thiên Trạch nhìn chằm chằm La Chinh nói: “Không có gì…”
“Ngươi quen tên kia?” Người bên cạnh hỏi.
“Không quen” Tần Thiên Trạch vẫn lắc đầu, “Nhưng tên kia đem lại cho ta một cảm giác rất kỳ quái”
“Ha ha ha, có phải đa nghi quá rồi không? Cơ thể ngươi mới bình phục, còn cần nghỉ ngơi, không nên suy nghĩ nhiều…” Người bên cạnh an ủi.
Bên này Hàm Mộng cũng hơi khó hiểu, hỏi La Chinh: “Người quen của ngươi?”
La Chinh vội vàng phủ nhận: “Ta không biết y… Chỉ cảm thấy khó hiểu là tại sao y cứ nhìn chằm chằm ta”
“Đó là công tử Tần gia, nghe nói đánh nhau với người trong cấm địa Luyện Thần nên bị thương” Hàm Mộng thấp giọng nói: “Còn cực ngu ngốc đi sử dụng Đại Chí Nguyện.
Kết quả, tên nhóc đánh bại y đã sớm chạy không thấy bóng dáng đâu nữa.
Nghe nói tên nhóc kia vẫn là sinh linh cấp thấp trong vũ trụ.
Bây giờ, dù có là thánh nhân Tần gia thì cũng không thể tìm ra được…”
“Nếu công tử Tần gia đó tiến vào cấm địa Luyện Thần, vậy trước đó hẳn là võ giả chứng thần đúng không? Y sử dụng Đại Chí Nguyện mà không thực hiện thì sao có thể vượt qua được Giới Chủ Cảnh, bước vào Thần Cảnh?” La Chinh hoang mang hỏi.
Nếu được chọn La Chinh cũng không chọn tu thần đạo Đại Chí Nguyện.
Bởi khi đã dùng Đại Chí Nguyện mà không thể thực hiện lời hứa, tu vi bản thân sẽ bị hạn chế mãi mãi.
Nhưng không ngờ Tần Thiên Trạch này lại có thể phá bỏ hạn chế, như vậy đúng là thần kỳ…
Lúc trước La Chinh và Tần Thiên Trạch đều có tu vi ngang nhau.
Bây giờ Tần Thiên Trạch không chỉ phá được hạn chế, còn trở thành thần cấp thấp, còn La Chinh đã rớt lại phía sau rất xa.
“Không ai có thể tránh được cấm chế của Đại Chí Nguyện.
Tần Thiên Trạch này coi như là người cực kỳ quan trọng trong Tần gia nên Thánh Hoàng Tần gia đích thân ra tay, tạm thời niêm phong cấm chế Đại Chí Nguyện của y lại.
Nhưng đó chỉ là phương pháp tạm thời, muốn giải quyết cấm chế Đại Chí Nguyện thì phải tìm được tên sinh linh cấp thấp kia” Hàm Mộng thấp giọng cười nói.
Thế lực Hàm gia và Tần gia không kém nhau bao nhiêu, giữa hai nhà coi như có quan hệ cạnh tranh.
Đối với chuyện này của Tần gia, Hàm Mộng biết rõ như lòng bàn tay…
“Thua bởi sinh linh cấp thấp… Xem ra muốn tìm được cũng khó” La Chinh cũng hùa theo, nhưng trong lòng lại truyền đến cảm giác kỳ quái.
Không hiểu nếu Hàm Mộng biết mình là cái tên sinh linh cấp thấp mà Tần Thiên Trạch tìm kia thì nàng sẽ có cảm tưởng gì đây.
“Chắc chắn là không tìm được” Hàm Mộng cười nói.
Cấm chế Đại Chí Nguyện của Tần Thiên Trạch bị Thánh Hoàng Tần gia niêm phong, cảm ứng với La Chinh cũng trở nên hết sức mờ nhạt, thế nên vừa rồi Tần Thiên Trạch mới kỳ lạ như vậy.
Đó cũng là do trời xui đất khiến.
Nếu Thánh Hoàng Tần gia không ra tay, lúc này có lẽ Tần Thiên Trạch đã phát hiện ra La Chinh rồi.
Nói cho cùng, dù La Chinh có thay hình đổi dạng đến mức nào thì cũng không thể tránh khỏi định vị của Đại Chí Nguyện.
Sau khi niêm phong, tu vi Tần Thiên Trạch thuận lợi bước vào Thần Cảnh, nhưng y lại mất đi một cơ hội cực tốt để “thực hiện ước nguyện”.
Chẳng bao lâu sau, bàn tròn nhỏ chỗ Tần Thiên Trạch bỗng rẽ, bay thẳng về một hòn đảo nổi khổng lồ ở phía xa.
Hòn đảo đó chính là đảo nổi của Tần gia, xếp thứ mười một trên biển Thời Gian.
Trong khi bàn tròn nhỏ bay đi, Tần Thiên Trạch vẫn không nhịn được, quay đầu lại liếc mắt đánh giá La Chinh lần nữa.
Y cứ thấy cảm giác của mình không còn linh nghiệm nữa.
Đảo nổi của Hàm gia trên biển Thời Gian xếp hạng cao hơn Tần Thiên Trạch một bậc, xếp thứ mười.
Vòng tròn nhỏ dưới chân La Chinh bay không lâu thì đảo nổi Hàm gia đã hiện ra trước mắt.
Mỗi gia tộc trên đảo nổi đều có tác phong của mình.
Một số đảo nổi có tác phong vô cùng thô lỗ, một số đảo nổi khác lại được xây dựng cực kỳ tinh xảo, còn đảo nổi Hàm gia thì được dùng đá ngọc khảm một tầng trên toàn bộ hòn đảo, có vẻ đặc biệt ưu nhã.
Chương 1814: Vào điện
Bây giờ, bàn tròn La Chinh đứng đã bay lên cao trên khôngMây mù vây xung quanh khiến đảo nổi Hàm gia càng thêm phần mờ ảo…
Đứng ở góc độ này nhìn xuống biển Thời Gian, những hòn đảo phía dưới giống như một chuỗi vòng ngọc trai, xâu chuỗi thành cả một vùng biển đẹp lộng lẫy.
Ở đây La Chinh có thể nhìn ngắm trung tâm của Thần Vực!
Chỉ là, không biết Thánh Đường ở đâu, bầu trời bị một tầng mây mù dày đặc bao phủ, không biết những đám mây đó ẩn chứa sức mạnh gì mà tầm mắt lại không thể nhìn xuyên qua được.
Ngay lúc La Chinh đang mải ngắm nhìn, vòng tròn dưới chân cuối cùng cũng tới gần đảo nổi của Hàm gia.
Đợi đến khi bàn tròn ấy dừng lại trên đảo nổi, Hàm Mộng nhảy xuống trước, La Chinh nhẹ nhàng nhảy theo sau.
Hai người rời đi, bàn tròn liền tự động bay ra khỏi đảo nổi, tự trở về “bến đò” phía dưới.
Đến đảo nổi, Hàm Mộng tiếp tục dẫn La Chinh đi tiếp và nói: “Vì Âm Thể Tử Cực nên ngươi mới được tiến vào đảo nổi Hàm gia, ta sẽ dẫn ngươi đi điện Tử Hồn trước”
Đảo nổi Hàm gia chia thành hai bộ phận, trong đó dòng chính Hàm gia chiếm đa số diện tích của đảo nổi.
Nhưng một phần sáu diện tích của hòn đảo này được chia cho Hàm Cửu Di làm lãnh địa.
Hàm Cửu Di thân là á thánh của Hàm gia trên đảo, nên điện Tử Hồn được xây dựng cũng coi như tách ra khỏi nhà chính.
Bây giờ La Chinh cũng không hề gia nhập dòng chính Hàm gia, mà trên thực tế hắn được Hàm Cửu Di chỉ định và cho phép vào điện Tử Hồn.
“Ta không phải Âm Thể Tử Cực…” La Chinh dở khóc dở cười.
“Ta biết, nhưng với ta mà nói, ngươi có thể tu luyện Âm Thể Tử Cực thì chắc chắc có thể chất đó” Hàm Mộng thản nhiên nói.
Nếu Hàm Mộng đã nói vậy, La Chinh cũng không còn cách nào khác.
Tất nhiên, hắn sẽ không giải thích chuyện thước Vô Lượng.
Nàng cho rằng mình có Âm Thể Tử Cực thì cứ để nàng nghĩ như vậy đi…
Hàm Mộng không dẫn hắn tiến vào thành chính mà đi vòng theo một con đường nhỏ.
Chẳng bao lâu sau, cuối cùng cũng tới đích, chính là điện Tử Hồn – lãnh địa của Hàm Cửu Di.
Điện Tử Hồn được xây dựng rất khí thế, kiểu dáng hoa văn phức tạp, ánh sáng tím chậm rãi di chuyển.
Từ khí tức tỏa ra từ những ánh sáng đó, La Chinh đoán cả tòa cung điện này đều dùng thuật Đại Tử Khí biến hóa ra.
“Mộng tỷ tỷ về rồi ư?”
Vừa mới đến trước cửa điện Tử Hồn, một cô gái áo xanh đứng ở cửa bước nhanh đến.
Cô gái áo xanh này có tu vi thần cấp thấp, nhưng đối mặt với vị thần cấp cao như Hàm Mộng lại không phân trên dưới, xưng hô rất tùy ý.
Cùng lúc đó, cô gái áo xanh liếc nhìn phía sau Hàm Mộng, đánh giá La Chinh, trên mặt lập tức có vẻ kinh ngạc và mừng rỡ, la lớn: “Chúng tỷ muội, mau đến xem này.
Mộng tỷ tỷ lại tìm cho chúng ta một vị tiểu sư đệ!”
Cô gái áo xanh vừa gọi, trong điện Tử Hồn lập tức có hơn mười cô gái lao ra, trong đó có võ giả chứng thần, có thần cấp thấp, diện mạo mỗi người mỗi vẻ, chắc là rất ít khi thấy nam đệ tử nên đều đến xem một chút…
Hàm Mộng thấy cảnh này thì không nhịn được mà trợn trắng mắt: “Sư phụ dạy dỗ không nghiêm nên bọn họ vẫn luôn như thế, từ từ rồi ngươi sẽ quen thôi…”
Tuy lượng người có Âm Thể Tử Cực có thể tu luyện thần đạo Tử Khí trong Thần Vực không ít, nhưng so với số người dân ở đây thì vẫn như muối bỏ biển, tụ tập lại được trong điện Tử Hồn cũng coi như là một duyên phận.
Hơn nữa, bản thân Hàm Cửu Di không thích phân biệt trên dưới, nên ngoài sư phụ là Hàm Cửu Di ra, các đệ tử khác trong điện Tử Hồn đều xưng hô tỷ muội với nhau, không quan tâm đến tu vi, thực lực.
Lâu dần đã hình thành bầu không khí thoải mái này.
Trong điện Tử Hồn có rất ít nam đệ tử đi lại, khi mỗi đệ tử nam xuất hiện, tất nhiên các cô gái sẽ cảm thấy ngạc nhiên, đều muốn vây xem thế nào.
Vì vậy chỉ một lúc sau, mười cô gái trang điểm xinh đẹp đã vây quanh La Chinh, chỉ trỏ…
“Có phải hoàn cảnh nhà của hắn nghèo lắm không? Ngay cả một cái áo dài cũng đơn giản như vậy?”
“Ta không hề cảm nhận được khí tức của Âm Thể Tử Cực trên người hắn.
Hắn thật sự có thể tu luyện thần đạo Tử Khí à?”
“Cũng khôi ngô tuấn tú phết đấy.
Đây là thiên tài phủ Hàm Thiên đề cử ư?”
“…”
Nghe thấy những giọng nói ríu rít đó, La Chinh cũng đổ mồ hôi đầy đầu.
Hắn thật sự chưa gặp trường hợp như vậy.
Thậm chí, hắn còn nghi ngờ, liệu mình dùng cách này tiến vào đảo nổi có phải sai rồi hay không…
“Được rồi, tiểu sư đệ vừa mới tới đảo nổi, đi đường mệt nhọc.
Giờ sắp xếp cho hắn trước đã, mọi người đừng nhao nhao lên nữa…” Hàm Mộng đã sớm đoán trước được tình huống này, nhưng nàng cũng không có cách giải quyết.
Trong điện Tử Hồn thật ra có hai loại đệ tử.
Một là đồ đệ Hàm Cửu Di tự mình nhận vào, còn lại là đệ tử bình thường.
Hàm Mộng là đồ đệ của Hàm Cửu Di, nhưng nàng cũng không dám tùy tiện quát những đệ tử kia.
Bởi chỉ cần hơi quát lớn tí, họ liền rưng rưng nước mắt ngay.
Nếu chuyện này truyền đến tai sư phụ, sư phụ không chỉ không trách họ không tuân thủ quy củ, ngược lại còn răn dạy Hàm Mộng.
Vì vậy, trong điện Tử Hồn dứt khoát không có quy củ, chỉ có tỷ muội.
“Ờm này… Chắc ta không phải tiểu sư đệ gì đó?” La Chinh sửa đúng lời nói của Hàm Mộng.
Hàm Mộng khẽ cười: “Tuy ngươi không được nhận làm đệ tử, nhưng cũng phải dùng cách gọi sư đệ.
Nam đệ tử trong điện Tử Hồn chúng ta thật sự rất nổi tiếng đó…”
“…” La Chinh lại cạn lời.
Suốt cả đường đi, Hàm Mộng tiên tử này đều rất bình thường, nhưng về đến điện Tử Hồn thì hình như trở nên không bình thường rồi.
Xem ra, hoàn cảnh thật sự có thể thay đổi con người.
“Tiểu sư đệ, mau gọi Tiền sư tỷ!”
“Tiểu sư đệ, hình như ngươi chưa đến trăm tuổi đúng không? Nhỏ ghê…”
“Hàm Mộng sư tỷ, để muội thu xếp cho tiểu sư đệ cho, còn quy củ trong điện Tử Hồn nữa, muội nói với đệ ấy một lần luôn nhé…”
Được các sư tỷ “nhiệt tình” giúp đỡ, cuối cùng La Chinh cũng thu xếp ổn thỏa.
Điện Tử Hồn chiếm một phần sáu diện tích đảo nổi của Hàm gia, nhưng nữ đệ tử có Âm Thể Tử Cực lại chỉ chiếm một phần trăm nghìn số lượng đệ tử dòng chính.
Vì thế, không gian điện Tử Hồn khá rộng rãi, phân cho La Chinh ở một mình một tòa cung điện.
Đây là chỗ bá đạo của Hàm Cửu Di.
Tuy đảo nổi rất lớn, nhưng diện tích cũng có hạn, nơi này không thể so với thần thành Lục Nhâm được.
Nếu đất đai trên đảo nổi có thể giao dịch mua bán, sợ rằng nó sẽ là nơi đắt đỏ nhất trong Thần Vực.
Cho dù là đệ tử dòng chính, nếu không có thân phận đặc biệt, địa vị cao quý thì cũng chỉ được phân cho một căn nhà chật chội mà thôi.
Bình thường, các đệ tử không phải người trong tộc mà đi vào đảo nổi thì đều phải chen chúc nhiều người trong một phòng, kể cả thần cũng không ngoại lệ!
Nhưng Hàm Cửu Di là một người vô cùng bao che cho người mình, miễn là người đi theo nàng, nàng tất nhiên sẽ tranh thủ lợi ích lớn nhất cho họ.
Vì thế, nàng dứt khoát đòi Thánh Hoàng Hàm gia một mảnh đất lớn như vậy.
Nhưng dù sao lượng đệ tự của nàng cũng có hạn, nên đương nhiên vẫn khá rộng rãi.
Giống như La Chinh, vừa tiến vào đã được phân cho một cung điện nhỏ của riêng mình, chuyện này được những đệ tử khác của Hàm gia hâm mộ không thôi.
Chẳng qua bọn họ không có Âm Thể Tử Cực, không thể được nhận vào điện Tử Hồn.
Đến đêm…
Sương mù dày đặc xung quanh đảo nổi vẫn không tan đi, nhưng mỏng hơn một chút.
Xuyên thấu qua ánh trăng mờ ảo, La Chinh có thể lờ mờ thấy được những vật lớn trên đỉnh đầu, đó là đảo nổi của các thế gia khác.
“La gia có đảo nổi cho riêng mình.
Sư phụ là thánh nhân, hẳn cũng có đảo nổi.
Sao dọc đường đi ta lại không nhìn thấy đảo nổi của Cố gia?” La Chinh đột nhiên hỏi Cực Ác lão nhân.
Mặc dù đây cũng là lần đầu Cực Ác lão nhân tiến vào đảo nổi, nhưng ông ở trong Thần Vực đã lâu nên chắc hẳn có nghe nói về chuyện này.
“Khà khà, tuy thế lực của gia tộc Bắc Thánh không lớn, nhưng bản thân Cố Bắc rất lợi hại! Tuy ông ấy chỉ nhận hai người làm đệ tử, nhưng hai người này lại có sức mạnh đứng đầu trong đại viên mãn! Toàn bộ Cố gia đã dựa vào hai tên biến thái kia, kéo thẳng thứ hạng đảo nổi lên tốp năm… Đó là trước khi ta bị Cố Bắc bắt đi, bây giờ thì không biết Cố gia xếp thứ mấy.
Nhưng chắc chắn ở trên Hàm gia!” Cực Ác lão nhân nói.
Thực ra ông không biết nhiều lắm, đây chẳng qua là hiểu biết thông thường mà thôi.
“Nói cách khác đảo nổi của Cố gia ở phía trên…” La Chinh khẽ gật đầu.
Nghe thấy Cực Ác lão nhân nhắc tới hai vị đệ tử của sư phụ, La Chinh liền nhớ đến vị “Nhị sư huynh” trên Chân Tuyệt Lộ.
Năm đó, vị này cũng từng chỉ dạy mình tu luyện “Bát Khúc Phi Yên”, “Lôi Kiếp Sát” và “Vạn Pháp Địch Thư”.
Tất cả đều là những công pháp mà Nhị sư huynh kiến nghị.
“Ta vẫn chưa biết tên họ của hai vị sư huynh” La Chinh nói.
Nghe vậy, Cực Ác lão nhân thở dài một hơi: “Thân là sư đệ của Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn, ngay cả tên sư huynh mình cũng không biết, coi như ngươi cũng là cực phẩm trong cực phẩm đó…”
Chương 1815: Quy tắc tranh đấu
“Tịnh Vô Huyễn? Ngự Thần Phong?”La Chinh thật sự chưa nghe thấy hai cái tên này bao giờ.
Cực Ác lão nhân gật đầu: “Đúng rồi, tuy Cố Bắc đã thành thánh, nhưng lại không có mấy con nối dõi.
Dân số người nhà họ Cố rất ít, thế nhưng hai vị đệ tử mà ông thu nhận lại rất mạnh! Nhất là đại sư huynh Tịnh Vô Huyễn, dường như cũng có khả năng thành thánh rồi!”
Nếu Đại sư huynh là Tịnh Vô Huyễn, vậy Nhị sư huynh mà mình từng gặp tên là Ngự Thần Phong.
“Ở trên biển Thời Gian có hai người này bảo kê, khà khà, hoàn toàn có thể hoành hành” Cực Ác lão nhân trêu đùa nói: “Đáng tiếc…”
Nếu nói về chỗ dựa, ngay từ đầu La Chinh đã cao hơn đám đệ tử nòng cốt của rất nhiều thế gia.
Đáng tiếc kẻ địch của La Chinh lại quá khổng lồ…
Người đầu tiên hắn phải đối mặt trực tiếp là Mục Hải Cực, thậm chí còn là toàn bộ các Thánh Đường!
Hai vị sư huynh của La Chinh đúng là mạnh thật, nhưng bây giờ La Chinh mà tùy tiện xuất hiện thì e rằng bọn họ cũng không bảo vệ được.
“Đương nhiên bây giờ không thích hợp đi tìm bọn họ” La Chinh lắc đầu.
Quan hệ của ba người La Tiêu, Cố Bắc và Cưu Thánh có lẽ chẳng phải là bí mật gì trong các Thánh Đường.
La Tiêu bị xử lý, Cố Bắc thì không ở trong Thần Vực, còn tình hình của Cưu Thánh thì La Chinh không rõ.
Nhưng người bên cạnh Cố Bắc thì tất nhiên sẽ bị Mục Hải Cực chú trọng giám sát, La Chinh không ngu tới mức tùy tiện xuất hiện.
“Ở trong đảo nổi, đương nhiên không thích hợp đi tìm bọn họ.
Chẳng qua, có mối quan hệ này, khà khà…” Cực Ác lão nhân cười thần bí: “Ở chỗ khác tất nhiên sẽ có cơ hội!”
“Nơi khác?” La Chinh ngẩn ra.
Cực Ác lão nhân nói tiếp: “Đúng là ngươi vẫn chưa hiểu biết nhiều về Thần Vực.
Khà khà, có nhớ ngươi từng hỏi ta tác dụng của Thần vũ tệ không?”
Mắt La Chinh lóe lên: “Đúng rồi, ngươi nói đến đảo nổi sẽ nói cho ta biết tác dụng của Thần vũ tệ.
Bây giờ nói được chưa?”
Từ khi tiếp xúc với môi trường trong Thần Vực, La Chinh đã có rất nhiều nghi hoặc về Thần vũ tệ.
Cái khối hình tròn nhỏ màu đen này hình như không có giá trị gì, nhưng sức mua của Thần vũ tệ khá mạnh.
Một vị võ giả chứng thần phải phấn đấu suốt bao nhiêu năm cũng khó mà đổi lấy được một Thần vũ tệ.
Hệ thống tiền tệ như vậy là điều không thể tưởng tượng nổi trong vũ trụ!
Từ điểm này cho thấy, Thần vũ tệ chắc chắn không phải tiền do các gia tộc phát hành.
Điều này chỉ có thể nói, Thần vũ tệ có tác dụng vô cùng quan trọng, lớn đến nỗi mọi thế gia hạng ba, hạng hai, thậm chí hạng nhất cũng không thể bỏ qua.
“Khà khà, ngươi có biết cái gì lớn nhất trong Thần Vực?” Cực Ác lão nhân cười nói.
Đến nước này rồi mà ông còn định đục nước béo cò trước mặt La Chinh.
“Thánh nhân?” La Chinh thử hỏi.
Cực Ác lão nhân lắc đầu.
La Chinh im lặng suy nghĩ một chút, mở miệng nói: “Nếu không phải thánh nhân thì hẳn là bảng đá kia”
Bảng đá vạn giới cũng chính là bảng đá thống trị.
Dù là thánh nhân cũng không thể chống lại được bảng đá này.
Nếu chỉ nói đến sự mạnh mẽ nổi tiếng thì bảng đá này chắc hẳn hoàn toàn xứng đáng.
“Chuẩn” Cực Ác lão nhân gật đầu: “Trên bảng đá thống trị có đủ loại quy tắc.
Những quy tắc đó được tích lũy suốt vô số kỷ nguyên thần, đồng thời cũng là kết quả từ những cuộc tham khảo ý kiến và thỏa thuận liên tục giữa thánh nhân với các thế gia.
Ngươi có nghĩ tới chuyện sao có thể viết lên những quy tắc đó chưa?”
“Dùng tay hả…?” Trên mặt La Chinh tỏa ra vẻ khó hiểu.
Bảng đá thập giới trong thần thành hay bảng đá bách giới trong thần thành trung tâm đều như vậy.
La Chinh nghĩ rằng bảng đá thống trị cũng thế.
Cực Ác lão nhân dở khóc dở cười: “Ngươi nghĩ bảng đá thống trị là bảng đá bình thường? Ngươi xem mấy bảng đá đó chẳng là gì trước mặt bảng đá thống trị hết.
Nếu có thể tùy tiện viết quy tắc lên bảng đá thì chẳng biết Thần Vực đã loạn tới mức nào rồi…”
Bảng đá thiên giới trong thần thành Lục Nhâm đã rất lợi hại, nhưng cũng chỉ có thể ngăn cản thần cấp cao bình thường.
Nếu là đệ tử của thánh nhân, thần cấp cao lợi hại hơn chút thì quy tắc trên bảng đá thiên giới cũng không thể làm gì được bọn họ.
Nhưng, bảng đá thống trị không giống như vậy.
Thánh nhân đã là cấp độ cao nhất của thế giới này, nhưng vẫn cứ bị bảng đá thống trị kiểm soát.
Trước đây từng có thánh nhân định chống lại bảng đá thống trị, nhưng cuối cùng vẫn bị trừng phạt nghiêm khắc.
Trong lịch sử còn có một số thánh nhân làm trái quy tắc của bảng đá, phải trốn ra khỏi Thần Vực, lưu lạc trong Hỗn Độn, không dám trở về Thần Vực…
Cho nên quy tắc của bảng đá thống trị chính là quy tắc thép, ngoài một số lỗ hổng nhỏ ra thì không ai có thế chống đối.
La Chinh thân là người nhập cư trái phép, cũng không hề được Khương gia tiếp đón.
Trên thực tế, như vậy đã là vi phạm quy tắc của bảng đá thống trị rồi.
Nhưng hắn lại có huyết mạch màu vàng, đó là lỗ hổng mà La Tiêu tỉ mỉ tìm kiếm trên bảng đá mới có thể tránh khỏi sự trừng phạt của nó.
Vì vậy lúc này, La Chinh xem như đã tận dụng lỗ hổng đó.
Nói cho cùng, dù bảng đá thống trị có lợi hại đến đâu thì nó cũng chỉ là một bảng đá, chỉ biết làm việc dựa theo quy tắc, mà quy tắc đặt ra luôn có lỗ hổng có thể tận dụng.
“Vậy bảng đá thống trị liên quan gì tới Thần vũ tệ?” La Chinh khó mà liên hệ chúng với nhau, cho nên vẻ mặt hắn vẫn hoang mang.
Lúc này Cực Ác lão nhân mới giải thích: “Rất đơn giản, bất kể là sửa đổi quy tắc trên bảng đá thống trị hay là viết quy tắc mới thì đều cần Thần vũ tệ”
“Dùng Thần vũ tệ để viết?” La Chinh chớp mắt.
Cực Ác lão nhân tức giận trợn tròn mắt, “Nghiền nát Thần vũ tệ ra, lấy tinh hoa trong để đó chế thành mực Thần Vũ!”
Nắm bảng đá thống trị trong tay, đồng nghĩa với việc nắm Thần Vực trong tay.
Mà mực Thần Vũ cũng là nguyên liệu duy nhất có thể để lại chữ viết trên bảng đá thống trị!
“Dùng Thần vũ tệ để chế tạo mực Thần Vũ, có thể viết quy tắc của Thần Vực” Mắt La Chinh hơi sáng lên, hỏi tiếp: “Nếu đã như vậy, tất nhiên các thế gia sẽ thu gom Thần vũ tệ, đặt ra quy tắc có lợi cho gia tộc mình…”
Trong tranh chấp giữa Mục Hải Cực và La Tiêu cũng bao gồm tranh đoạt quy tắc quy tắc trên bảng đá thống trị.
Trước khi La Tiêu ngã xuống, quy tắc trên bảng đá thống trị là chỉ có thể dẫn một vị thần tham gia chiến tranh vũ trụ.
Nhưng Mục Hải Cực đã cẩn thận sửa quy tắc trên đó.
So với việc viết lại quy tắc thì sửa chữa quy tắc sẽ rẻ hơn nhiều.
Chỉ cần thêm hai nét bút là có thể sửa “một” thành “ba”.
Dựa vào quy tắc đã sửa này, Mục Hải Cực cho rằng việc xâm chiếm vũ trụ Đại Diễn đã là chuyện tất yếu.
Vậy mà La Chinh không ngờ lại dẫn Chiến Bắc Hải và Thi Tiểu Xảo ra khỏi Tiên Phủ.
Đây có phải là phương pháp đánh trả của Cố Bắc hay không thì vẫn chưa biết được.
Nhưng cũng may, vì thế mà đập tan được kế hoạch của Mục Hải Cực.
“Không đúng…” Nghĩ đi nghĩ lại, La Chinh lập tức nói: “Nếu ta cũng có đủ Thần vũ tệ, viết một quy tắc trên bảng đá thống trị, khiến tất cả mọi người trong Thần Vực không thể ra tay với ta, vậy chẳng phải thánh nhân cũng không thể làm gì được ta?”
Cực Ác lão nhân tức giận trợn trừng mắt: “Vậy ngươi viết luôn là, giết hết mọi người trong các Thánh Đường thì có phải thế giới này yên bình rồi không?”
“Ừ nhỉ” La Chinh nghiêm mặt nói.
“Khà khà.
Đáng tiếc, ngươi cho rằng các thánh nhân là đồ ngu chắc? Thứ ngươi có thể nghĩ đến, chẳng lẽ người khác lại không? Tại sao suốt nhiều kỷ nguyên thần như thế, lại không ai viết lên quy tắc đó?” Cực Ác lão nhân hỏi ngược lại.
Đương nhiên không phải La Chinh cho rằng các thánh nhân ngu hơn mình, mà chắc chắn trong đó còn có nguyên nhân.
“Để viết quy tắc lên bảng đá thống trị, lượng Thần vũ tệ cần dùng phải lên tới con số thiên văn.
Dù là các thế gia thì cũng rất khó gom đủ Thần vũ tệ để viết lên được một lần.
Hơn nữa, quy tắc viết trên đó cũng chia ra nhiều cấp độ! Loại quy tắc như ngươi nói quá nghịch thiên, số Thần vũ tệ cần dùng thật khó có thể tưởng tượng.
E rằng gom hết Thần vũ tệ của tất cả thế gia lại cũng khó có thể viết ra được!” Cực Ác lão nhân lắc đầu nói.
“Quy tắc khác nhau thì lượng Thần vũ tệ cần sử dụng cũng khác nhau” La Chinh gật đầu, giải thích như vậy là đúng.
Nếu không, vị thánh nhân nào đó viết lên một quy tắc vô địch trước, vậy chẳng phải hắn đã không còn đối thủ nào đáng nói trong Thần Vực nữa sao.
Và Thần Vực cũng sẽ không có quang cảnh mà La Chinh nhìn thấy như bây giờ.
Lần này, Cực Ác lão nhân đã giúp La Chinh thấy rõ hết, khó trách các thế gia coi trọng Thần vũ tệ như thế, nó đúng là có tác dụng không thể thay thế.
Cùng lúc đó, La Chinh lại có điều khó hiểu mới…
“Thần vũ tệ trông cũng không giống khoáng thạch, vậy thứ này từ đâu ra?” La Chinh hỏi.
Khi ở Trung Vực, Phương Tinh được đào từ trong mỏ quặng, còn đá chân nguyên thì giống ngọc chân nguyên, đều do nguyên khí trời đất ngưng kết thành.
Chẳng lẽ, Thần vũ tệ cũng đào từ quặng ra?
“Đó cũng là nguyên nhân tại sao tất cả mọi người đều muốn đến đảo nổi” Cực Ác lão nhân cười khà khà nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![Danh Gia Cổ Vật [Trọn Bộ] Danh Gia Cổ Vật [Trọn Bộ]](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Danh-Gia-Co-Vat-Tron-Bo-Audio-Truyen.jpg)





