1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 365 : Bốn cấm địa lớn (c1821-c1825)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 365 : Bốn cấm địa lớn (c1821-c1825)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1821: Bốn cấm địa lớn

Vượt qua cửa của Nguyệt Anh bà bà, La Chinh trở nên tự do hơn hẳnCác nữ đệ tử tiến vào điện Tử Hồn đều chuyên tâm tu luyện thần đạo Tử Khí, hy vọng có thể mau chóng chứng thần đạo thành công.

La Chinh thì khác.

Trong giai đoạn này, hắn khó có thể nâng cao thực lực của mình, mà quản lý trong điện Tử Hồn lại có phần lỏng lẻo, thế nên hắn khá là nhàn.

Nhưng may mắn không có ai trong điện Tử Hồn quản lý La Chinh, vì thế những ngày này hắn đi dạo khắp nơi, nên đã hiểu sơ sơ được tình hình của những đệ tử gia tộc quyền thế này.

Cả điện Tử Hồn có tổng cộng bảy bảng ngọc bích chúng thần, giống như bảng trong đại điện Vô Danh kia.

Bảng ngọc bích nào cũng có thể dùng để tiến vào đấu trường của các vị thần để khiêu chiến.

Mỗi tháng, tất cả mọi người đều phải khiêu chiến ba đối thủ.

Nếu tháng đó rời khỏi đảo nổi thì khi trở về phải lập tức khiêu chiến bù lại trong thời gian giới hạn.

Những thành tích này đều sẽ ghi lại trong hồ sơ.

Chỉ có điều, hầu hết các võ giả cấp thần đều không thích khiêu chiến trong đấu trường của các vị thần.

Bọn họ thích thăm dò trong các cấm địa lớn để kiếm lấy Thần Vũ tệ hơn.

Cường giả trong đấu trường của các vị thần thực sự rất nhiều.

Dựa vào điểm tích lũy để tìm kiếm đối thủ thì thường sẽ gặp phải người có thực lực ngang mình.

Nếu lỡ bị thua, điểm tích lũy sẽ bị trừ bớt một phần, do đó khó lấy được tư cách tiến vào một vài cấm địa nào đó.

Đây cũng là nguyên nhân mà đảo nổi yêu cầu tất cả mọi người nhất định phải khiêu chiến ba trận.

Ngoại trừ những thứ đó ra, La Chinh còn phải cẩn thận thu thập tin tức về Mục Hải Cực.

Mục gia do Mục Hải Cực đứng đầu xếp hạng thứ bảy, cao hơn ba hạng so với đảo nổi của Hàm gia.

Chắc chắn thực lực tổng hợp của cả đảo nổi cũng sẽ mạnh hơn một chút.

Mà trên bảng ngọc bích chúng thần, cô gái tên Mục Huyết Dung kia cũng nằm trong bảng xếp hạng ba người mạnh nhất.

Nếu chỉ xét riêng về thứ hạng, nàng ta còn xếp cao hơn cả đám Vũ Thái Bạch, Ngự Thần Phong và Tịnh Vô Huyễn.

Chỉ có điều, Vũ Thái Bạch là đệ tử cấp cao nhất của cha La Chinh.

Đảo nổi của La gia đã bị phá hủy, không biết Vũ Thái Bạch làm thế nào để duy trì được thứ hạng của mình?

Hắn cảm thấy có phần khó hiểu, nhưng không tìm được đáp án trong điện Tử Hồn, Vậy nên ngày này, hắn dứt khoát rời khỏi đây, đi thẳng tới thành Thánh Hoàng của Hàm gia.

Đảo nổi của Hàm gia được chia làm ba khu vực.

Điện Tử Hồn là chỗ của á thánh Hàm Cửu Di.

Ngoài điện Tử Hồn ra, đảo nổi còn phân ra hai khu vực nữa là thành Thánh Hoàng và điện Linh Tâm.

Điện Linh Tâm là nơi ở thuộc về đệ tử trực hệ của Thánh Hoàng Hàm gia, những người bình thường không được tiến vào.

Còn thành Thánh Hoàng lại là nơi nhiều người nhất trên đảo nổi, hầu hết các đệ tử của gia tộc và đệ tử khác họ đều tập trung trong thành Thánh Hoàng.

Trước khi tiến vào thành Thánh Hoàng, còn phải để cho thủ vệ kiểm tra một lượt, may mà La Chinh đã có ngọc bài của mình.

Hai gã thủ vệ nhìn ngọc bài của La Chinh rồi lại liếc mắt quan sát hắn một lượt, nét mặt có phần giễu cợt nói: “Đàn ông trong điện Tử Hồn à? Đúng là hiếm thấy nhỉ…”

La Chinh chỉ lẳng lặng thu tấm ngọc bài của mình lại rồi lập tức tiến vào trong thành Thánh Hoàng.

Đến khi hắn đi vào nơi đây thì mới thực sự hiểu được cái gì gọi là biển người đông nghịt, cũng hiểu được lý do tại sao mà những đệ tử Hàm gia này lại hâm mộ người của điện Tử Hồn.

Từ lúc bước chân vào trong cửa thành, trên đường cái đông nghịt võ giả cấp thần.

Chỗ nào cũng ầm ĩ nhốn nháo, chẳng khác gì cảnh họp chợ ở dưới phàm trần.

Thế nhưng, những người này đều là những vị thần có máu mặt, là sinh linh có tuổi thọ vô tận, vậy mà lúc này lại phải chen chúc ở nơi đây, cũng coi như là khá vất vả.

“Ngày mai có một tòa cấm địa cấp ba mở ra, cần chiêu mộ mười hai người, yêu cầu cảnh giới thần cấp trung và có hai nghìn điểm tích lũy…”

“Triệu tập ba vị thần cấp thấp, yêu cầu có năm trăm điểm tích lũy, chúng ta cùng nhau tiến vào rừng Diệt Ma…”

“…”

Trên quảng trường phía bên phải La Chinh, mấy trăm vị võ giả cấp thần đang hô lớn, mời chào các vị thần cùng cảnh giới đi thăm dò cấm địa.

Theo hiểu biết của La Chinh, cấm địa có liên quan đến điểm tích lũy.

Muốn tiến vào một vài cấm địa nào đó, nhất định phải cố gắng nâng cao điểm tích lũy của mình.

“Rừng Diệt Ma? Chậc chậc…” Cực Ác lão nhân trong đầu hắn lộ ra vẻ hâm mộ. “Ngay cả đám nhãi kia cũng có thể tùy tiện tiến vào rừng Diệt Ma, thật đúng là thói đời bất công!”

“Rừng Diệt Ma là nơi nào?” La Chinh hỏi.

Cực Ác lão nhân hoài niệm nhớ lại nói: “Đó là một cấm địa cấp hai, có điều cấm địa này rất nhỏ.

Ngày trước, khi rừng Diệt Ma còn chưa bị gia tộc quyền thế thâu tóm, rất nhiều võ giả cấp thần thân phận thấp kém đều sẽ tiến vào trong đó.

Ta cũng là khách quen của nơi này.

Sau đó, đến cả rừng Diệt Ma cũng bị gia tộc quyền thế chiếm lấy mất.

Haizz…”

“Cấm địa cấp hai, trong Thần Vực có bao nhiêu cấm địa như vậy?” La Chinh hỏi tiếp.

Thấy La Chinh hỏi, Cực Ác lão nhân bèn dứt khoát nói về phân chia cấm địa trong Thần Vực cho La Chinh nghe một lượt.

Sau khi các Thánh Đường được lập nên, tới giờ vẫn luôn không ngừng lũng đoạn nguồn tài nguyên của cả Thần Vực.

Trong đó, chủ yếu nhất chính là lũng đoạn những cấm địa này.

Các Thánh Đường vừa mới thành lập đã tuyên bố bốn cấm địa lớn thuộc sở hữu của các Thánh Đường, bất cứ võ giả cấp thần nào cũng không được tự ý tiến vào nếu không được sự cho phép của các Thánh Đường.

Trước kia, mọi người có thể tự do tiến vào tất cả các cấm địa đó.

Hành động này khiến tất cả mọi người trong Thần Vực đều cảm thấy bất mãn.

Nhưng đáng tiếc, cho dù không hài lòng, lại có ai dám thách thức quyền uy của thánh nhân chứ?

Từ lúc ban đầu là khống chế bốn cấm địa lớn, sau đó là khống chế hết toàn bộ các cấm địa lớn nhỏ…

Cấm địa trong Thần Vực được chia ra từ cấp một đến cấp sáu dựa theo mức độ nguy hiểm của chúng.

Mà bốn cấm địa lớn đều là cấm địa cấp sáu, cũng là nơi nguy hiểm nhất trong Thần Vực.

Bốn cấm địa lớn này là Hồn Hoang, núi thần Bất Chu, rừng Lang Tuyền, vực sâu Ma Vực.

Đến tận bây giờ, các gia tộc quyền thế đã thăm dò bốn cấm địa lớn vô số lần, nhưng chưa thể hiểu hết cặn kẽ toàn bộ những cấm địa này được.

Cho dù những người thăm dò bốn cấm địa lớn này có tu luyện tới cảnh giới thần đại viên mãn, nhưng chỉ cần bất cẩn một chút thôi thì cũng sẽ bỏ mình ở nơi đó.

“Rừng Lang Tuyền cũng là một trong bốn cấm địa lớn ư?” La Chinh tò mò hỏi.

Cực Ác lão nhân khẽ gật đầu đáp: “Đúng vậy”

“Vậy các ngươi chạy ra kiểu gì?”

Tiên Phủ của Cố Bắc đặt trong rừng Lang Tuyền.

Lúc đầu, khi mới mở kết giới Tiên Phủ ra, La Chinh đã có ấn tượng cực kỳ sâu sắc về khu rừng đó.

“Bởi vì Tiên Phủ của Cố Bắc không nằm quá sâu trong rừng Lang Tuyền.

Hơn nữa, ngày đó cũng coi như may mắn…” Nhắc tới chuyện này, Cực Ác lão nhân vẫn còn hơi sợ hãi.

Những con thú hung dữ kia điên cuồng lao về phía Tiên Phủ nhưng lại không tấn công bọn họ.

Đúng lúc này, ở một bên quảng trường bất chợt có người nói lớn: “Trong khoảng thời gian này, mọi người đừng hy vọng tiến vào núi Bất Chu.

Khương gia và Vũ Thái Bạch đang đánh nhau trong đó, các vị nên cẩn thận vẫn hơn”

Bỗng dưng nghe thấy lời ấy, La Chinh khẽ nhướng mày.

Sau khi tiến vào đảo nổi của Hàm gia, La Chinh vẫn luôn thăm dò những tin tức như thế này.

Nhưng hầu hết người trong điện Tử Hồn đều là những cô gái chuyên tâm tu luyện, không quan tâm tới thế cục trong Thần Vực.

Không ngờ hôm nay vừa tới thành Thánh Hoàng đã nghe được tin tức của Vũ Thái Bạch!

“Vũ Thái Bạch và Khương gia lại đánh nhau à?”

“Có phải hiện tại Vũ Thái Bạch đang nắm giữ núi Bất Chu không? Với thực lực của một mình hắn mà sao lại dám gây sự với Khương gia nhiều lần như thế nhỉ? Không biết hắn muốn làm gì…”

“Ha ha ha, nếu Vũ Thái Bạch khiến Thánh Hoàng của Khương gia tức giận thật thì không phải là muốn chết hay sao, dù sao đến cả Tiêu Thánh cũng bỏ mình rồi!”

“Chưa chắc đâu.

Vũ Thái Bạch chuẩn bị nhiều năm như vậy trong núi Bất Chu, nếu hắn thực sự khống chế được nó thì cho dù Thánh Hoàng Khương gia có đích thân ra tay cũng chẳng làm gì được y…”

Ánh mắt La Chinh bỗng sáng lên, hắn lướt qua đám người nhốn nháo tiến về phía người đang nói chuyện kia.

Người đó có tu vi thần cấp trung, quấn một chiếc khăn kỳ lạ trên đầu, mặt mũi trông có vẻ hiền lành.

“Xin hỏi anh bạn này một chút, vì sao Vũ Thái Bạch lại đánh nhau với Khương gia vậy? Có thể kể chi tiết hơn được không?” La Chinh hỏi.

Người kia vốn không chú ý tới La Chinh, nghe vậy bèn nâng mắt liếc hắn một cái, lộ vẻ khó hiểu nói: “Võ giả chứng thần? Chạy tới chỗ này làm gì hả?”

Thông thường, quảng trường này là nơi các võ giả cấp thần trao đổi tin tức về cấm địa với nhau, rồi lựa chọn người phù hợp để tiến vào cấm địa…

Sau khi tiến vào đảo nổi, võ giả chứng thần bình thường đều sẽ chuyên tâm chứng thần đạo, lấy đâu ra thời gian rảnh rỗi chạy tới nơi này?

“Tu vi của ta không quan trọng, ta muốn nghe chuyện ngươi vừa nói” La Chinh nghiêm túc nói tiếp.

Hắn không hề quan tâm tới Vũ Thái Bạch, mặc dù Vũ Thái Bạch là đệ tử đứng đầu của cha hắn, nhưng hai người chưa từng gặp mặt.

Vấn đề là La Yên đang ở chỗ Vũ Thái Bạch.

“Đi chỗ khác chơi đi, chỉ là một võ giả chứng thần cỏn con, ‘hóng hớt’ cái gì chứ! Cút về tu luyện đi!” Người kia bực mình xua tay muốn đuổi La Chinh đi.

“Ha ha ha, tên nhóc kia tu vi bình thường mà lại thích nghe ngóng tin tức như thế này nhỉ?”

“Tiến vào đảo nổi của Hàm gia không dễ, nên cố gắng nâng cao tu vi của mình mới đúng…”

Bên cạnh cũng có vài vị thần cười nhạo La Chinh.

Quả thực, việc một võ giả chứng thần xuất hiện ở nơi này khiến bọn họ cảm thấy rất bất ngờ.

“Leng keng…”

La Chinh khẽ duỗi tay, mấy trăm đồng Thần vũ tệ trút xuống từ trong tay hắn.

La Chinh nghiêm túc nhìn chằm chằm vị thần cấp trung kia nói: “Nói cho ta biết chuyện của Vũ Thái Bạch và Khương gia, như vậy chỗ này đều là của ngươi”


Chương 1822: Núi Bất Chu

Các thần trong đảo nổi đương nhiên khác với các thần trong thần thành Lục NhâmDựa vào điểm tích lũy, bọn họ có thể không ngừng thăm dò cấm địa, kiếm được Thần vũ tệ, giá trị con người của những người này lớn hơn thần bên ngoài rất nhiều.

Cho dù như vậy, mấy trăm Thần vũ tệ La Chinh ném ra cũng không phải là một khoản nhỏ đối với bọn họ.

Nơi này nằm trong đảo nổi của Hàm gia, La Chinh biết những người này sẽ không dám làm bậy.

Để nhanh chóng nhận được tin tức của Vũ Thái Bạch và La Yên, chút Thần vũ tệ này đã tính là gì?

“Nói cho ngươi những tin tức này thì những Thần vũ tệ này đều là của ta ư?” Đối phương liếm môi.

Các vị thần thấy cảnh một võ giả chứng thần có thể dễ dàng vung tay bỏ ra mấy trăm Thần vũ tệ như vậy cũng tới tấp đoán thân phận của La Chinh.

Dù sao, thu hoạch trong một lần thăm dò cấm địa của bọn họ, thường chỉ là mấy chục Thần vũ tệ mà thôi.

Cho dù vận may đặc biệt tốt thì cũng chỉ được một trăm Thần vũ tệ, lại còn phải mạo hiểm cả tính mạng.

Hiện tại, chỉ cần cho thằng nhóc này biết một tin tức là có thể thu được một khoản lớn như thế, đổi lại ai mà lại không động lòng cho được?

“Không phải là chuyện đối đầu giữa Vũ Thái Bạch và Khương gia sao? Ta cũng biết, ta nói cho ngươi được không?” Bên cạnh có một thần sáp tới gần.

“Ha ha, bây giờ, Vũ Thái Bạch đã nắm trong tay núi Bất Chu, đã có vốn liếng để chống lại thánh nhân.

Vài ngày trước, bọn họ đã tìm Khương gia gây rắc rối…” Một vị thần khác cũng chen lời vào, nhưng ánh mắt chỉ nhìn chằm chằm vào Thần vũ tệ dưới chân La Chinh.

Mặc dù số lượng Thần vũ tệ này không ít, nhưng không đến mức khiến những thần này nhào lên cướp.

Tuy rằng trên đảo nổi không có bảng đá quy định quy tắc, nhưng không có ai dám làm bừa.

Hơn nữa, La Chinh ném ra nhiều Thần vũ tệ như vậy, mọi người cũng hoài nghi là hắn có lai lịch không nhỏ!

Chuyện của Vũ Thái Bạch không phải là bí mật lớn gì.

Vị thần cấp trung kia nhắc nhở mọi người như vậy, chẳng qua là để khi mọi người đi núi Bất Chu thì cẩn thận một chút, không ngờ bỗng nhiên lại đưa tới một cơ hội phát tài.

Thấy mấy vị thần khác muốn tranh với mình, hắn liền biến sắc, đột nhiên nhìn chằm chằm La Chinh nói: “Đừng nghe bọn họ, tin tức ta nhận được là mắt thấy tai nghe, người bình thường hoàn toàn không biết sự tình trong đó…”

“Cầm lấy Thần vũ tệ, chúng ta đi qua một bên nói” La Chinh thản nhiên nói.

Hắn cũng không muốn khiến người khác quá chú ý.

Mặc dù hắn dùng tên giả “La Thiên Hành”, nhưng xét cho cùng vẫn là họ La, gióng trống khua chiêng hỏi thăm chuyện của đồ đệ La Tiêu như vậy, khó tránh khỏi sẽ khiến người khác nghi ngờ.

Mặc dù La Chinh mới chỉ là võ giả chứng thần, nhưng khí thế lại không thua những vị thần cấp trung này chút nào.

Đúng là có tiền có thể sai khiến được cả ma quỷ.

Thái độ của hắn như vậy, vị thần cấp trung lại không dám có chút bất mãn nào, trái lại còn tươi cười rạng rỡ nhanh chóng thu nhặt Thần vũ tệ trên đất, rồi theo La Chinh đi sang một bên.

Mấy vị thần còn lại thì lộ vẻ mất hứng, mất đi một cơ hội phát tài, bèn nhao nhao oán giận.

“Có phải tên nhóc kia bị bệnh hay không vậy?”

“Chỉ một mẩu tin tức không đáng giá, mà đồng ý trả mấy trăm Thần vũ tệ…”

“Ôi, đáng tiếc không tìm ta”

Khó khăn lắm La Chinh mới dẫn vị thần cấp trung kia tìm được một chỗ yên tĩnh, hắn lên tiếng: “Bây giờ ngươi có thể nói rồi”

Vị thần cấp trung cười khà khà: “Ta rất tò mò, ngươi chỉ là võ giả chứng thần, làm sao lại có nhiều Thần vũ tệ như vậy? Ngươi là người thuộc dòng chính của Hàm gia?”

“Không nên hỏi thì đừng hỏi” La Chinh khẽ cau mày.

“Thuận miệng hỏi vậy thôi, thuận miệng thôi” Hắn sợ chọc La Chinh mất hứng, dẫu sao cũng đã lấy tiền của La Chinh rồi, vì vậy lúc này bèn mở miệng nói: “Lần trước, Vũ Thái Bạch đã từng ra tay một lần, thật ra ta cũng cảm thấy rất khó hiểu.

Vũ Thái Bạch là đại đệ tử của La Tiêu, cho dù muốn báo thù thì cũng nên tìm Mục gia mới đúng.

Nhưng trước đây không lâu, Vũ Thái Bạch lại ra tay nhằm vào Khương gia… Chỉ có điều, hắn cũng không giết người.

Khi đó, Khương gia đang phái sứ giả đi các vũ trụ lớn, nhưng những người đó lại bị Vũ Thái Bạch cứng rắn ép trở về”

La Chinh gật đầu, chuyện này hắn biết.

Tinh Vĩ giúp hắn và đám người Hoa Thiên Mệnh lén vào Thần Vực, chính là để tránh sự giám sát của Mục gia.

Chừng nào Khương Ngọc Nhi còn ở vũ trụ Đại Diễn thì hắn sẽ không thể trốn thoát khỏi người của Khương gia.

Sau đó, chẳng biết Khương Ngọc Nhi đã trở về Thần Vực lúc nào, chỉ biết là sau này không thấy nàng ta xuất hiện nữa.

Khi La Chinh lén vào, Tinh Vĩ mới nói cho hắn, là Đại sư huynh đã chặn người của Khương gia.

“Bây giờ, thực lực Vũ Thái Bạch đủ để chống lại thánh nhân rồi ư?” La Chinh hỏi.

Trên mặt vị thần cấp trung kia lộ vẻ mơ ước, ngay sau đó lắc đầu: “Nếu bàn về thực lực chân chính, dĩ nhiên là không bằng thánh nhân.

Dẫu sao thánh nhân tạo ra vũ trụ, mà vũ trụ bất diệt thì thánh nhân bất tử, cho dù là La Tiêu đã như vậy cũng chưa chết!”

“Vậy nếu như thánh nhân của Khương gia ra tay thì chẳng phải là Vũ Thái Bạch không thể đối phó được sao?” La Chinh hỏi.

Vị thần cấp trung lộ nét mặt kỳ lạ, nhìn chằm chằm La Chinh tiếp tục nói: “Ngươi là thật sự không biết, hay giả vờ không biết?”

La Chinh đang định lắc đầu, Cực Ác lão nhân đã lên tiếng trong đầu: “La Chinh, nếu như Vũ Thái Bạch thật sự nắm trong tay núi Bất Chu thì hắn không cần sợ thánh nhân.

Giống như Thi Tiểu Xảo vậy, nàng ta nắm trong tay Hồn Hoang, dựa vào Hồn Hoang nên không sợ thánh nhân”

“Thi Tiểu Xảo?” La Chinh ngạc nhiên nói.

“Người phụ nữ ở tầng hai của địa lao…” Cực Ác lão nhân cực kỳ không muốn nhắc tới người phụ nữ kia.

Ba người bọn họ làm bạn ở địa lao mấy kỷ nguyên thần, nhưng nhắc tới người phụ nữ kia, Cực Ác lão nhân vẫn rất sợ hãi.

Thi Tiểu Xảo không chỉ không sợ thánh nhân, ngược lại thậm chí thánh nhân còn phải sợ nàng ta.

Từ sau khi Thi Tiểu Xảo làm chủ Hồn Hoang và có được pháp trượng “Sự im lặng của các vị thần”, tất cả thánh nhân đều không dám làm liều nữa.

Khi vừa mới lấy được cây pháp trượng này, Thi Tiểu Xảo đã từng sử dụng một lần.

Cũng chính lần đó đã khiến thế giới trong cơ thể của tất cả mọi người ở Thần Vực, từ thánh nhân đến thần dân đều bị niêm phong trong một nhịp thở!

Trong một nhịp thở đó, các thánh nhân kinh ngạc phát hiện, mối liên hệ chặt chẽ giữa bản thân và vũ trụ biến mất một cách kỳ lạ!

Một nhịp thở, nói dài thì không dài, nhưng ở thời điểm mấu chốt lại đủ để mất mạng.

Thông thường, thực lực giữa thánh nhân và thánh nhân luôn đạt đến sự cân bằng vi diệu.

Nếu hai thánh nhân đánh nhau, vào thời điểm quan trọng nhất Thi Tiểu Xảo lại tung chiêu “Sự im lặng của các vị thần” thì kết quả là điều có thể tưởng tượng được!

Cho nên, phần lớn thánh nhân đều rất kiêng kỵ Thi Tiểu Xảo, còn một số thánh nhân thì muốn hàng phục người phụ nữ kỳ lạ này.

Tiếc rằng, Thi Tiểu Xảo đã biến mất chín kỷ nguyên thần, ấy mà gần đây nàng ta lại bỗng nhiên xuất hiện ở vũ trụ Đại Diễn.

Điều này đã khiến rất nhiều người cảm thấy bất ngờ.

Đã được Cực Ác lão nhân nhắc nhở, La Chinh lại hỏi: “Nếu Vũ Thái Bạch thật sự không sợ Khương gia, vậy vì sao lần này lại muốn tìm Vũ Thái Bạch gây phiền phức?”

Vị thần cấp trung cười khà khà: “Đây mới là chỗ mấu chốt, người bình thường chỉ biết tin tức bề nổi thôi.

Theo ta được biết, mặc dù Vũ Thái Bạch đã hoạt động ở núi Bất Chu nhiều năm, nhưng chưa hoàn toàn khống chế được ngọn núi kia.

Khương gia cũng biết được bí mật này, cho nên mới ra tay vào thời điểm mấu chốt! Cứ như vậy, có thể Vũ Thái Bạch sẽ phải chết.

Không chỉ có hắn phải chết, đám con cháu La gia đi theo hắn cũng sẽ phải chết!”

“Cái gì…” La Chinh hơi kinh hãi.

Thấy vẻ mặt này của La Chinh, vị thần cấp trung lắc đầu: “Việc này rất bình thường, đối nghịch với các Thánh Đường sẽ không có kết quả tốt.

Lúc trước, sau khi La gia suy tàn, Vũ Thái Bạch nên biết chọn cây mà đậu.

Với thiên phú của hắn, có lẽ bây giờ đã có thể được phong thánh rồi, đâu phải rơi vào tình cảnh như vậy…”

Chắc là vị thần cấp trung này cảm thấy hơi áy náy khi thu của La Chinh nhiều Thần vũ tệ như vậy, nên còn phát biểu cảm tưởng thêm về chuyện này.

La Chinh đã quay đầu chuẩn bị rời đi, nhưng còn chưa bước đi, hắn lại quay đầu hỏi: “Đi vào núi Bất Chu cần bao nhiêu điểm tích lũy?”

“Điểm tích lũy để vào núi Bất Chu? Ngươi muốn đi vào?” Vị thần cấp trung này liền vui vẻ.

“Đúng vậy” La Chinh gật đầu.

“Ha ha, núi Bất Chu là cấm địa cấp sáu, bình thường cần hơn tám nghìn điểm tích lũy.

Hơn nữa, có lẽ thần cấp trung giống như chúng ta chỉ có thể lảng vảng ở rìa núi Bất Chu thôi, căn bản không dám bước vào trong đó.

Cho dù thần cấp cao có thể phi hành trên không, cũng khó có thể giữ được tính mạng khi ở trong núi Bất Chu.

Về phần ngươi… cứ ngoan ngoãn làm võ giả chứng thần trước đi!” Vị thần cấp trung khuyên bảo.

La Chinh không để tâm đến lời khuyên của hắn.

Dường như, cha hắn đưa hắn vào Thần Vực mà không có quá nhiều sự sắp xếp, mà cứ để mặc cho La Chinh tự phấn đấu, trong quá trình này đầy tính ngẫu nhiên.

Ở thời điểm mấu chốt, La Chinh cần phải lựa chọn con đường mà bản thân muốn đi.

Nếu vào núi Bất Chu mà có thể gặp được La Yên thì hắn sẽ không do dự chút nào mà lựa chọn con đường này.


Chương 1823: Thứ hạng và hành động

Đảo nổi Hàm gia, trong điện Linh Tâm…Hơn trăm nhân vật quan trọng của Hàm gia đã tập trung đầy phòng, xếp thành một hàng trước đại điện rộng lớn.

Ngồi ở vị trí đầu tiên chính là gia chủ đương nhiệm của Hàm gia, Hàm Thiên Tiếu.

Mà gần nhất ngồi dưới Hàm Thiên Tiếu là á thánh của Hàm gia, Hàm Cửu Di.

Hàm Cửu Di ngồi trên tấm thảm lông dày, mặc váy dài trang nhã tôn lên nét đoan trang xinh đẹp.

Nhưng dưới ánh mắt nàng lại có vẻ hơi lơ đãng.

“Hàm Cửu Di, lần này rõ ràng là điện Tử Hồn các ngươi gây cản trở.

Nếu Hàm gia chúng ta không xử lý tốt, sợ rằng thứ hạng đảo nổi sẽ rơi xuống liên tiếp hai vị trí” Hàm Thiên Tiếu nhìn chằm chằm Hàm Cửu Di cao giọng nói, trong giọng nói đầy ý trách cứ.

Cả đại điện yên tĩnh không tiếng động.

Hàm Cửu Di là á thánh của Hàm gia, thực lực chỉ đứng sau Thánh Hoàng Hàm gia.

Gia chủ của Hàm gia, Hàm Thiên Tiếu mới chỉ là tu vi đại viên mãn, nhưng hiện tại thánh nhân phía sau các nhà quyền thế lớn trên đảo nổi đã sớm không xử lý những chuyện lặt vặt nữa rồi.

Chỉ cần Hàm gia không gặp phải mối nguy sống chết thì thông thường Thánh Hoàng Hàm gia sẽ không nhúng tay vào, mà giao cho gia chủ trong tộc Hàm Thiên Tiếu toàn quyền xử lý.

Nhưng đều là người dòng chính, mọi người cũng hiểu rõ tính tình của Hàm Cửu Di.

Nàng ta luôn luôn ngang ngược trong đảo nổi của Hàm gia, hiện tại Hàm Thiên Tiếu không nể mặt, trắng trợn chỉ trích nàng ta như vậy, không biết Hàm Cửu Di sẽ đối phó như thế nào.

“Rơi thì rơi, có gì ghê gớm?” Hàm Cửu Di thờ ơ nói.

Dường như Hàm Thiên Tiếu đã sớm đoán được Hàm Cửu Di sẽ nói như vậy, vẻ mặt của ông ta liền trở nên thận trọng: “Rơi ra khỏi tốp mười đảo nổi, sẽ khiến Hàm gia chúng ta mất đi rất nhiều cơ hội.

Con cháu của Hàm gia cũng sẽ mất đi nhiều hơn nữa, làm sao một câu ‘có gì ghê gớm’ là có thể cho qua?”

Trước kia, Hàm Thiên Tiếu đã nhẫn nhịn Hàm Cửu Di rất nhiều, cho nên mới cho điện Tử Hồn nhiều đặc quyền như vậy.

Lần này, nếu như thứ tự đảo nổi của Hàm gia hạ xuống liên tiếp hai bậc thì quả thật là một đả kích vô cùng lớn.

Hàm Thiên Tiếu đặc biệt xin chỉ thị của Thánh Hoàng đại nhân, cho nên mới có thể không khoan nhượng như vậy.

Nghe vậy, Hàm Cửu Di khẽ lắc đầu: “Cho dù như thế, điện Tử Hồn ta cũng bất lực.

Thiên phú của những cô gái kia vốn đã yếu hơn đệ tử trong tộc một chút, trông chờ vào các nàng có thể kiếm được nhiều điểm tích lũy hơn là điều không thực tế”

Đảo nổi Hàm gia thu nhận võ giả dựa trên thành tích.

Đặc biệt, qua tầng tầng sàng lọc của phủ Hàm Thiên, hầu như những người này đều là võ giả chứng thần ưu tú nhất trong vùng đất tổ Hàm gia, thiên phú không thể yếu được.

Nhưng Hàm Cửu Di lại khác, chỉ cần có Âm Thể Tử Cực, và có thể được tấm bia của thần đạo Tử Khí thừa nhận thì nàng ta đều thu nhận tất.

Dù sao suy cho cùng, trên đời này chỉ có một vài người có Âm Thế Tử Cực, điện Tử Hồn không thể sàng lọc thiên tài giống như người dòng chính được.

Cứ như vậy, thực lực tổng thể của điện Tử Hồn liền yếu hơn một bậc, không chiếm được nhiều ưu thế trong đấu trường của các vị thần.

Hầu như mỗi lần, điện Tử Hồn đều gây cản trở cho người dòng chính.

Hàm Cửu Di cũng ý thức được điểm này.

Chỉ có điều, tuy thực lực của bản thân nàng ta lợi hại, nhưng lại không giỏi quản lý các đệ tử của mình.

Nàng ta thường mặc kệ và cưng chiều các đệ tử trong điện Tử Hồn.

Cho nên, nàng ta mới không thể không để cho Nguyệt Anh bà bà ra mặt, ra tay trừng trị những đệ tử gây cản trở kia…

Nhưng trong điện Tử Hồn, không phải chỉ có vài võ giả chứng thần kia gây cản trở.

Xét từ tổng thể, điểm tích lũy của cả điện là quá ít, cho nên không phải chỉ võ giả chứng thần cần tăng điểm, mà là cả điện Tử Hồn.

“Không, có cách” Hàm Thiên Tiếu đang bị từ trên xuống dưới Hàm gia làm khó dễ, nên đã sớm suy xét các kiểu lý do thoái thác của Hàm Cửu Di: “Đuổi toàn bộ võ giả chứng thần trong điện Tử Hồn và tám mươi phần trăm thần xếp hạng gần cuối đi.

Như vậy, chắc chắn trong khoảng thời gian cuối cùng, Hàm gia chúng ta có thể kéo điểm tích lũy của toàn đảo nổi lên!”

Điểm tích lũy của đảo nổi là tính từ tổng thể, nếu như đuổi hết phần lớn đệ tử của điện Tử Hồn, lại gạch bỏ hết ngọc bài của những người này thì những người gây cản trở của điện Tử Hồn sẽ không được tính vào nữa.

Điểm tích lũy tổng thể của đảo nổi sẽ lập tức tăng lên một khoảng lớn!

“Đuổi tám phần mười đệ tử của điện Tử Hồn ta!”

Hàm Cửu Di đã mơ hồ dự đoán được Hàm Thiên Tiếu sẽ bảo nàng ta đuổi đệ tử.

Nếu như chỉ có cách này, Hàm Cửu Di sẽ đành phải thỏa hiệp.

Xét cho cùng, nơi này là Hàm gia, mà nàng ta là á thánh của Hàm gia, tất cả luôn phải lấy đại cuộc làm trọng.

Nhưng Hàm Cửu Di nghĩ rằng, chỉ đuổi một nhóm đệ tử xếp gần chót kia là được.

Nàng ta hoàn toàn không ngờ Hàm Thiên Tiếu lại đưa ra yêu cầu hoang đường như vậy, đuổi tất cả võ giả chứng thần và tám phần mười thần…

Như vậy chẳng khác nào bảo nàng ta đóng cửa điện Tử Hồn!

Không chỉ có Hàm Cửu Di kinh ngạc, các nhân vật quan trọng trong Hàm gia có mặt cũng cảm thấy rất kinh ngạc.

Nhưng Hàm Cửu Di có hy vọng được phong thánh, nếu như Hàm gia có thể có hai vị thánh nhân thì tất nhiên địa vị của Hàm gia sẽ tăng trở lại.

Hàm Thiên Tiếu đối xử với nàng ta như thế, có phải hơi quá đáng hay không?

“Yêu cầu này của ngươi, ta không thể làm được” Hàm Cửu Di lắc đầu, khuôn mặt quyến rũ trầm xuống.

“Đây không phải là yêu cầu của ta” Hàm Thiên Tiếu tiếp tục nói: “Đây là mệnh lệnh của Thánh Hoàng.

Nếu như ngươi có ý kiến gì khác, có thể trực tiếp đi tìm Thánh Hoàng bàn bạc.

Thuận tiện nhắc nhở ngươi một câu nữa, Thánh Hoàng đại nhân rất coi trọng chuyện lần này đảo nổi bị hạ thứ bậc.

Ngài ấy tuyệt đối không cho phép Hàm gia rơi khỏi tốp mười.

Ngươi có đi tìm Thánh Hoàng cũng vô dụng… Trừ khi ba tháng sau ngươi có thể khiến điểm tích lũy của cả điện Tử Hồn tăng lên!”

Thứ hạng của đảo nổi là một năm tính một lần, ba tháng sau, tất cả đảo nổi trên biển Thời Gian sẽ lại thống kê điểm tích lũy một lần nữa, quyết định thứ hạng của đảo nổi.

Ba tháng khiến cả điện Tử Hồn thay da đổi thịt, cho dù Hàm Cửu Di là á thánh thì cũng không làm được.

Á thánh không được phép tham gia vào đấu trường của các vị thần.

Dù thực lực của bản thần Hàm Cửu Di có lợi hại đến mấy nữa thì cũng không thể ảnh hưởng đến điểm tích lũy của điện Tử Hồn…

“Thánh Hoàng đại nhân cũng nói như vậy?” Hàm Cửu Di trừng mắt lạnh lùng nhìn Hàm Thiên Tiếu, thân hình đột nhiên lóe lên, biến mất tại chỗ.

Nàng ta thật sự đi tìm Thánh Hoàng nghiệm chứng…

“Gia chủ, đuổi hết tám phần mười đệ tử của điện Tử Hồn, có phải hơi quá đáng hay không?” Một người Hàm gia hỏi.

Những Âm Thể Tử Cực trong điện Tử Hồn kia không dễ có được, cũng là tài nguyên mà Hàm Cửu Di tích góp nhiều năm.

Hơn nữa, quả thật lúc mới đầu Âm Thể Tử Cực sẽ hơi yếu một chút.

Nhưng về sau, mội khi đã mạnh lên thì sẽ cực kỳ lợi hại, giống như bản thân Hàm Cửu Di chính là một bằng chứng sống.

“Không đợi được đến lúc đó” Trong mắt Hàm Thiên Tiếu lộ vẻ kiên định: “Thánh Hoàng bọn họ đã có tính toán mới, chúng ta phải duy trì thứ hạng trong tốp mười!”

Hàm Cửu Di đến tìm Thánh Hoàng Hàm gia, kết quả thảo luận như thế nào người ngoài không biết được.

Chỉ biết, sau khi trở lại điện Tử Hồn, lần đầu tiên Hàm Cửu Di cho triệu tập tất cả đệ tử trong điện Tử Hồn.

Trước một đài cao rộng lớn trong điện Tử Hồn, tất cả đệ tử đều tập trung lại, tất nhiên La Chinh cũng ở trong đó.

Nhìn xung quanh, chắc phải có đến ba, bốn mươi nghìn nữ đệ tử có mặt.

Mặc dù trước đây La Chinh nghe nói, quả thật trong điện Tử Hồn có đàn ông có Âm Thể Tử Cực, nhưng mấy ngày qua, La Chinh chưa gặp được một người nào.

Hôm nay, tìm kiếm trong đám người hồi lâu, cuối cùng La Chinh mới tìm ra được hai người “đàn ông” có Âm Thể Tử Cực.

Nhưng mà cử chỉ hành động của hai người đàn ông này lại cực kỳ giống con gái, giống như thái giám trong cung của Hoàng đế người thường vậy…

Nói tóm lại, sợ rằng trong cả điện Tử Hồn chỉ có một mình La Chinh là đàn ông hàng thật giá thật.

Ba bốn chục nghìn người chờ rất lâu ở chỗ này, cánh cổng phía sau đài cao kia bị ầm ầm đẩy ra.

Một nhóm thần cấp cao đi ra, La Chinh thấy được Nguyệt Anh bà bà và Hàm Mộng ở bên trong.

Những thần cấp cao này đứng ngay ngắn hai bên đài cao.

Sau đó có một cô gái đi ra…

Với mắt nhìn người hiện tại của La Chinh, hắn có thể phân biệt rõ ràng khoảng cách giữa thần cấp thấp, thần cấp trung và thần cấp cao.

Nhưng trong mắt La Chinh, khí thế của cô gái này tỏa ra sâu không lường được, rất khó đoán!

“Vị này chính là Hàm Cửu Di sao?” La Chinh hỏi trong đầu: “Á thánh quả nhiên là có khí thế không giống người thường!”

Ai ngờ La Chinh vừa mới khen được một câu, Cực Ác lão nhân đã không nhịn được nói: “Người này không phải là Hàm Cửu Di.

Hàm Cửu Di là á thánh của Hàm gia, tu vi chỉ đứng sau thánh nhân.

Người phụ nữ này rõ ràng chỉ là thần đại viên mãn…”

“Khụ khụ…” La Chinh hơi xấu hổ.

Thần đại viên mãn đã xây dựng thế giới trong cơ thể được gần như hoàn chỉnh, chỉ còn cần dung hợp thêm Cửu Tinh để tạo ra vũ trụ.

Quả thật là có thực lực sâu không lường được.

“Chắc hẳn người phụ nữ này là đại đồ đệ của Hàm Cửu Di” Cực Ác lão nhân lại suy đoán.

Ông ta vừa dứt lời, từ trong cánh cổng lại có một cô gái chậm rãi đi ra.

Sắc mặt của nàng ta bình thản, khóe mắt đỏ lên giống như vừa mới khóc xong, ánh lên màu đỏ nhạt một cách tự nhiên.

Trên gương mặt vốn xinh tươi đoan trang bây giờ lại lộ chút vẻ buồn bực.


Chương 1824: Thắng trận

Vào khoảnh khắc cô gái này xuất hiệnThế giới trong cơ thể của tất cả đệ tử điện Tử Hồn đều bắt đầu rung lên nhè nhẹ, đương nhiên ngoại trừ La Chinh ra…

Hàm Cửu Di đã tu luyện thần đạo Tử Khí tới tầng có thể tạo ra tuyệt địa Tử Thiên, nên giơ tay nhấc chân cũng có thể gây ra ảnh hưởng mạnh mẽ với Âm Thể Tử Cực khác.

Chỉ có một mình La Chinh là ngoại lệ, đan điền của hắn sừng sững bất động, không phản ứng gì cả.

Trước đài cao vắng vẻ im lặng.

Một số nữ đệ tử tin tức nhanh nhạy đã nghe được thông tin xác thực.

Dưới sự thúc ép của Hàm Thiên Tiếu, điện Tử Hồn không thể không đuổi đi phần lớn đệ tử.

Đối với các đệ tử của thành Thánh Hoàng, đây là một tin tức cực tốt.

Các đệ tử trong thành Thánh Hoàng đã sớm hâm mộ đố kỵ điện Tử Hồn, đồng thời cũng cảm thấy vô cùng bất công.

Đám đàn bà trong điện Tử Hồn thực lực kém như vậy, dựa vào đâu mà lại nhận được nhiều tài nguyên của Hàm gia hơn như vậy?

Nhưng dưới sự chống lưng của Hàm Cửu Di, những đệ tử này không dám ho he câu gì.

Bây giờ tộc trưởng đích thân ra lệnh, muốn Hàm Cửu Di đuổi hết tám phần mười nữ đệ tử trong điện Tử Hồn đi, đương nhiên vô cùng ai nấy đều hả lòng hả dạ.

Mấy ngày nay, khi đi tới thành Thánh Hoàng, ít nhiều gì những nữ đệ tử này đều phải chịu sự chế giễu của các đệ tử trong thành.

Lúc mới được biết tin này, các nàng căn bản không dám tin, đến về sau mới tin rằng chuyện này là thật!

Bây giờ thấy vẻ mặt này của Hàm Cửu Di càng khiến bọn họ xác nhận chuyện này.

Vành mắt của một số cô gái lập tức đỏ lên, như sắp khóc đến rơi…

Một số nữ đệ tử đã ở điện Tử Hồn rất nhiều năm, tuy thực lực của bản thân khó mà nâng cao, nhưng vẫn có cảm tình sâu đậm với người trong điện Tử Hồn, cho nên sao bọn họ nỡ lòng rời đi cho được.

Tâm trạng bi thương lan tràn trong đám người, chẳng mấy chốc đã có người khóc lên, ngay cả nhóm Hàm Mộng trên đài cao cũng bị ảnh hưởng, hai mắt đỏ hoe.

“Xem ra các ngươi đã biết trước rồi” Hàm Cửu Di khẽ nói: “Đa số các ngươi nhất định phải rời đi trong vòng ba tháng nữa…”

Kỳ hạn Thánh Hoàng đưa ra là ba tháng, hết thời gian này, phần lớn ngọc bài của những người này đều phải bị gạch bỏ khỏi đảo nổi.

Đương nhiên, những người này cũng sẽ bị trục xuất khỏi đảo nổi!

“Tất cả võ giả chứng thần đều phải rời đi, cho dù là Thần Cảnh cũng sẽ bị đuổi đi tám phần…” Hàm Cửu Di nói một cách thản nhiên.

La Chinh cũng nghe sơ qua về chuyện này, bây giờ nghe vị á thánh này tự mình tuyên bố, hắn vẫn khá là mất mát…

Hắn mới vừa tiến vào đảo nổi, còn chưa có cơ hội bộc lộ tài năng mà đã bị đuổi ra khỏi đây rồi?

Ngay cả một cơ hội cũng không cho, nên đương nhiên La Chinh cảm thấy vô cùng oan uổng.

Nếu tám mươi phần trăm võ giả chứng thần bị đuổi thì nhiều khả năng La Chinh sẽ nằm trong hai mươi phần trăm được ở lại.

Nhưng Hàm gia căn bản không để mắt tới võ giả chứng thần, nên trực tiếp đuổi sạch võ giả chứng thần trong điện Tử Hồn!

Cô gái Hàm Cửu Di này nhìn có vẻ già dặn, đối ngoại mạnh mẽ vang dội, nhưng trên thực tế lại là một người ngoài cứng trong mềm.

Tuy những đệ tử của điện Tử Hồn bị đuổi không ảnh hưởng nhiều đến bản thân Hàm Cửu Di nhưng nàng ta vẫn hết sức đau lòng.

Trước đó, nàng ta đã tìm Thánh Hoàng đại nhân tranh luận một lần, lần này thái độ của Thánh Hoàng vô cùng rõ ràng.

Ông ta mặc kệ Hàm Cửu Di áp dụng biện pháp gì, miễn là giữ nguyên được vị trí trong tốp mười của Hàm gia ở đảo nổi thì các nữ đệ tử trong điện Tử Hồn có thể an toàn, không cần lo lắng.

Nhưng đây gần như là nhiệm vụ bất khả thi, sao Hàm Cửu Di có thể nâng cao thực lực của các đệ tử điện Tử Hồn trên diện rộng trong khoảng thời gian ngắn được?

Trong nỗi bi thương của các cô gái, đột nhiên La Chinh hít sâu một hơi, rồi lập tức bước ra…

La Chinh chỉ là võ giả chứng thần nhỏ bé, nếu dưới trường hợp này mà đứng ra thì hiển nhiên có phần không thích hợp.

Hơn nữa, hắn không hề sở hữu Âm Thể Tử Cực, càng giống như là một dị loại tách biệt với mọi người, cho nên La Chinh cũng phải cố lấy dũng khí cực lớn.

“Sư tôn đại nhân, ta muốn biết có cách gì có thể giúp cho điện Tử Hồn chúng ta vượt qua mối nguy lần này hay không?” La Chinh cao giọng nói với vẻ mặt bất chấp tất cả.

Nguyệt Anh bà bà ở bên cạnh bỗng đi mấy bước về phía trước, đang chuẩn bị quát mắng La Chinh thì Hàm Cửu Di lại nhẹ nhàng giơ tay cản lại, nàng ta thản nhiên nói với vẻ mặt hiền hòa: “Ngươi là người Hàm Mộng đưa về từ vùng đất tổ cách đây không lâu đúng không?”

Tuy Hàm Cửu Di không nhớ tên hắn nhưng ít ra vẫn nhớ trong điện Tử Hồn có một người là hắn, La Chinh bèn nói: “Ta là La Thiên Hành”

Hàm Cửu Di gật đầu, tiếp tục nói: “Tất nhiên là có cách.

Ta đã tính toán một chút, chỉ cần trong ba tháng ngắn ngủi, mỗi người các ngươi đều thắng liên tục bốn trận trong đấu trường của các vị thần là được, nhưng chuyện này có khả năng sao?”

Để một cá nhân nào đó liên tục thắng bốn trận không phải việc gì khó.

Nhưng để cho ba mươi nghìn người, mỗi người đều liên tục thắng bốn trận thì rất khó mà tưởng tượng nổi, đây căn bản là nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Nghe sư tôn nói vậy, toàn bộ người có mặt ở đây đều không nhịn được mà than thở một tiếng trong lòng.

Nhưng vào lúc này, La Chinh lại tiếp tục hỏi: “Nếu chúng ta làm được thì sao? Có phải tất cả mọi người đều có thể ở lại điện Tử Hồn hay không?”

Nghe hắn hỏi ngược lại, Hàm Cửu Di nở một nụ cười khổ, đúng là người không biết thì không sợ, hắn căn bản không biết độ khó trong đó, nhưng Hàm Cửu Di vẫn gật đầu: “Về lý thì đúng là như vậy…”

“Vẫn còn ba tháng, vì sao chúng ta không cố gắng tiến tới mục tiêu này?” Ánh sáng sắc bén lóe lên trong đôi mắt của La Chinh, hắn tiếp tục gạn hỏi, thậm chí giọng điệu còn có vẻ hùng hổ dọa người, như thể đang trách cứ Hàm Cửu Di.

Mặc dù La Chinh chỉ là võ giả chứng thần bé nhỏ, nhưng khi thốt ra lời này, mọi người bỗng nhiên cảm thấy trong lòng nóng lên.

Nói hay lắm, có lẽ mục tiêu này là một điều bất khả thi, nhưng không có nghĩa là bây giờ bọn họ nên bỏ cuộc!

“Chúng ta có thể thử liều một phen!”

“Mặc dù cơ hội không lớn nhưng cứ bỏ cuộc như vậy thì rất khó cam lòng!”

“Chúng ta… sẽ không trở thành gánh nặng của Hàm gia!”

“Vẫn còn thời gian, chúng ta có thể cố gắng!”

Lời nói của La Chinh nhanh chóng dấy lên sự hưởng ứng, những cô gái có mặt đều bắt đầu trào dâng nhiệt huyết.

Vốn dĩ, tất cả mọi người ở đây đang đắm chìm trong bi thương, nhưng La Chinh đứng ra rồi gạn hỏi một hồi lại nhen nhóm ngọn lửa trong lòng các cô gái.

Nhìn cảnh tượng ồn ào phía dưới, đôi mắt quyến rũ của Hàm Cửu Di bèn nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong đôi mắt tràn đầy vẻ tán thưởng, đồng thời nàng cũng thầm nghĩ trong lòng: “Tên này thật lợi hại…”

Nếu như là người bình thường, muốn kích động cảm xúc đám đông không phải là một chuyện dễ dàng như vậy.

La Chinh đối mặt với nàng mà không sợ hãi chút nào…

Một võ giả chứng thần có can đảm ép hỏi một vị á thánh, chuyện như vậy đã bao giờ xuất hiện trên đảo nổi chưa?

Nếu chuyện như vậy mà còn có thể xảy ra, thì chưa chắc việc điện Tử Hồn nâng cao thứ hạng của mình trong vòng ba tháng và đạt đến trình độ của con cháu dòng chính đã là chuyện bất khả thi!

Đây là hiệu quả mà mấy câu nói của La Chinh mang tới!

“Nếu đám nhóc này đều điên như thế, vậy thì ta sẽ giúp các ngươi một lần vậy…” Hàm Cửu Di nghĩ trong lòng, lúc này mới nói: “Đã như vậy, ta tuyên bố điện Tử Hồn tiến vào thời kỳ đặc biệt.

Trong khoảng thời gian này, điện Tử Hồn sẽ dành cho các đệ tử sự hỗ trợ vô hạn!”

Hàm Cửu Di lên tiếng càng khiến hiện trường xôn xao.

Nhân lúc hỗn loạn, La Chinh lặng lẽ lẩn vào trong đám đông.

Chỉ có một mình Hàm Cửu Di thấy rõ chuyện này và chú ý tới hành động của La Chinh.

Sâu trong con ngươi của nàng ta mơ hồ hiện lên một chút nghi ngờ.

Vài ngày sau…

La Chinh lặng lẽ tìm đến một bảng ngọc bích chúng thần.

Phía dưới bảng ngọc bích này có mấy trăm người đang ngồi xếp bằng, bản thể đã hoàn toàn đi vào đấu trường của các vị thần.

Họ đều đang tập trung chém giết trong cuộc thi đấu, hy vọng kiếm được nhiều điểm tích lũy hơn trong khoảng thời gian ngắn.

Rất nhiều người đều khá phản cảm với đấu trường của các vị thần.

Trừ khi phải hoàn thành định mức ba trận thi đấu mỗi tháng, bình thường họ sẽ không tham gia thêm trận đấu nào nữa.

Nhưng để “tự cứu”, bây giờ các đệ tử của điện Tử Hồn chỉ có thể nâng cao điểm tích lũy và thứ hạng của mình trong đấu trường của các vị thần một cách điên cuồng!

Nhất thời, bảng ngọc bích chúng thần trong điện Tử Hồn bị kín hết chỗ!

“Hôm nay ta lại giành được thắng lợi nữa, đã thắng hai trận liên tiếp rồi!”

“Cẩn thận một chút, khi ngươi thắng liên tục hai lần, chắc chắn đối thủ ngươi đụng phải trong cuộc thi đấu tiếp theo sẽ không yếu!”

“Ừ, ta biết!”

Quy tắc trong đấu trường của các vị thần vô cùng công bằng, nếu ngươi cứ thắng liên tiếp thì đối thủ gặp phải sẽ càng lúc càng mạnh hơn.

La Chinh chờ hồi lâu, cuối cùng cũng có một nữ đệ tử thu hồi ngọc bài của mình, lui ra khỏi đấu trường của các vị thần.

Trên ngọc bài cho thấy nàng đã thắng liên tiếp hai trận.

Bình thường, người liên tục thắng hai trận đều sẽ nghỉ ngơi dưỡng sức một hồi rồi mới đi thi đấu trận thứ ba.

Đợi đến khi cô gái kia vừa rời khỏi, La Chinh liền đưa ngọc bài của mình vào trong hốc.

Cô gái kia là thần cấp thấp, bây giờ còn đang đắm chìm trong niềm vui khi thắng hai lần liên tiếp.

Nàng không để ý lắm mà nhìn về phía bảng ngọc bích, dẫu sao tu vi của La Chinh cũng thấp hơn nàng một bậc.

Nhưng sau khi thấy trên bảng ngọc bích chúng thần hiện lên La Thiên Hành liên tục thắng hai mươi sáu trận, miệng nàng lập tức há thật to.


Chương 1825: Mục Thần

Trong khoảng thời gian này, số trận thắng liên tiếp của La Chinh đã lặng lẽ gia tăng đến con số hai mươi sáuDựa theo quy tắc thi đấu, sau khi không ngừng thắng liên tục, điểm tích lũy sẽ gia tăng rất kinh khủng!

Trận đầu tiên, La Chinh thắng Đường Vũ, điểm tích lũy chỉ tăng lên một, nhưng sau khi thắng lần thứ hai mươi sáu, hắn đã trực tiếp giành được một trăm hai mươi điểm tích lũy.

Bây giờ điểm tích lũy cuối cùng của La Chinh đã lên đến hơn hai nghìn hai trăm.

Võ giả chứng thần đấu với võ giả chứng thần thì một ván cùng lắm chỉ có thể giành được ba đến sáu điểm tích lũy.

Sở dĩ La Chinh có thể tích lũy điểm số khoa trương thế này là bởi vì hắn vẫn luôn thắng liên tiếp.

Mặc dù cô gái sau lưng La Chinh là thần cấp thấp, nhưng nàng cũng chỉ tích lũy được tám trăm điểm mà thôi.

Cho nên khi nhìn thấy số trận thắng liên tiếp và điểm tích lũy của La Chinh, nàng có cảm giác cực kỳ không chân thật.

Vốn dĩ, cô gái kia đang chuẩn bị đi dưỡng sức một chút, nhưng bây giờ nàng lại không định rời đi.

Nàng muốn nhìn xem, rốt cuộc tên này tích lũy được hơn hai ngàn điểm như thế nào.

Nói chung, điểm tích lũy của võ giả chứng thần là từ không đến sáu trăm điểm, thần cấp thấp là sáu trăm đến hai nghìn điểm, thần cấp trung là hai nghìn đến tám nghìn điểm.

Điểm tích lũy của thần cấp cao và đại viên mãn thì càng kinh khủng hơn nữa.

Điểm tích lũy của một số thần đại viên mãn có thể đạt đến mấy trăm nghìn, thậm chí hơn một triệu điểm…

Đã từng có rất nhiều thiên tài nhà quyền thế bước vào đấu trường của các vị thần lần đầu cũng nhanh chóng thu được điểm tích lũy thông qua cách thắng liên tiếp.

Chẳng hạn như sau khi La Chinh thắng liên tục hai mươi sáu trận, điểm tích lũy cộng dồn của hắn đã tương đương với một số thần cấp trung.

Chỉ có điều, điểm tích lũy như vậy không có tính bền vững.

Bởi vì sau khi thắng liên tiếp, chỉ cần thua một trận thì sẽ tổn thất rất nhiều điểm tích lũy.

Mà trong đấu trường của các vị thần, không ai có thể bảo đảm mình mãi mãi không thua.

Không bao lâu sau, điểm tích lũy của những người như vậy cũng sẽ từ từ bình thường trở lại.

La Chinh không biết điểm tích lũy của mình đã khiến cho người bên cạnh quan tâm, sau khi kích hoạt ngọc bài của mình, hắn lập tức rơi vào bảng ngọc bích chúng thần!

“Như Mộng, muội đang nhìn gì đấy?”

Cô gái tên là Như Mộng liền chỉ vào La Chinh ở đằng trước.

Cô gái kia nhìn theo, lập tức sững người: “Trời ơi, thắng liên tiếp hai mươi sáu trận, hơn hai nghìn điểm tích lũy!”

Võ giả chứng thần có hơn hai nghìn điểm tích lũy đúng là một việc vô cùng kinh người.

Huống hồ, La Chinh vừa mới tiến vào điện Tử Hồn chưa được bao lâu.

Thông thường, võ giả chứng thần như hắn chỉ tích lũy mười mấy điểm tích lũy mà thôi!

Bởi vì cô gái này kinh ngạc kêu lên một tiếng, nên thu hút sự chú ý của nhiều người hơn.

Càng lúc càng có nhiều người tụ tập lại, tập trung ở sau lưng La Chinh, nhao nhao “chiêm ngưỡng” thành tích chiến đấu khác thường của hắn!

“Hơn hai nghìn điểm tích lũy, thực sự không ít, có điều những điểm tích lũy này là điểm ảo thôi!”

Ở đây vẫn có người chỉ ra điểm này, dẫu sao quy tắc của đấu trường các vị thần không phải là bí mật trong đảo nổi.

“Ừ, bởi vì hiện tại hắn chưa nếm phải mùi vị thua trận nên điểm tích lũy khen thưởng do thắng liên tiếp sẽ cực kỳ cao.

Một khi hắn thua trận thì sẽ tổn thất phần lớn điểm tích lũy, sau đó mới có thể xếp hạng”

“Ta lại tò mò, hắn sẽ thắng liên tiếp tới khi nào.

Về nguyên tắc thì đối thủ mà hắn gặp phải bây giờ sẽ không quá yếu!”

Cho dù điểm tích lũy của La Chinh cao như vậy nhưng lại không hề dẫn tới sự quan tâm rộng rãi trong đấu trường của các vị thần.

Nguyên nhân rất đơn giản, chính là vì hắn vẫn chưa được xếp hạng!

Dựa theo quy tắc trong đấu trường của các vị thần, người luôn luôn thắng thì không thể tính thứ hạng.

Hiện tại, La Chinh chưa thua trận nào nên bảng xếp hạng võ giả chứng thần không thống kê hắn vào.

Đa số mọi người còn chưa biết, trong điện Tử Hồn có một võ giả chứng thần đã liên tục thắng hai mươi sáu trận, đã tích lũy hơn hai nghìn điểm tích lũy…

Giai đoạn hiện nay, đối thủ La Chinh gặp phải đã là sự tồn tại đứng đầu trong võ giả chứng thần, gần như không có kẻ nào yếu.

Nhưng dựa vào thực lực bây giờ của hắn, trong võ giả chứng thần gần như khó có đối thủ chống lại nổi La Chinh, nên hắn vẫn có thể duy trì xu thế nghiền ép!

Trận thứ hai mươi bảy…

“Liên tục thắng lợi hai mươi sáu trận! Hơn hai nghìn điểm tích lũy, chậc chậc, nếu thắng ngươi thì điểm tích lũy của ta sẽ tăng gấp mấy lần nhỉ?” Giữa không trung có một bóng người từ từ giáng xuống, kéo dài giọng rồi cười nhạt mà nói.

Đối thủ của La Chinh trông tầm hai mươi sáu, hai mươi bảy tuổi, có một đôi mày liễu dài mảnh, nhìn rất thanh tú.

Song đầu mày cuối mắt lại mơ hồ lộ vẻ không đứng đắn.

“Ngươi họ Mục? Là người của Mục gia?” Trước khi thi đấu, rất ít khi La Chinh nghe ngóng thông tin của đối thủ, chỉ lần này là chủ động mở miệng hỏi.

Thiếu niên tên là Mục Thần này đã giành được sáu trận thắng liên tiếp, hơn nữa cũng tích lũy đến hơn một nghìn hai trăm điểm tích lũy, đã là sự tồn tại vô cùng ưu tú trong các võ giả chứng thần.

Dựa theo suy đoán của La Chinh, chắc hẳn Mục Thần là người tương đối quan trọng trong Mục gia.

“Ta rất tò mò, nếu ngươi đã có thể thắng liên tiếp hai mươi sáu trận thì vì sao lại không biết Mục Thần ta?” Mục Thần nhìn chằm chằm La Chinh, trong mắt lộ ra chút bất mãn.

Hình như việc La Chinh không biết đến sự hiện hữu của hắn chính là một lỗi lầm to lớn!

“Giờ thì biết rồi đó” La Chinh trả lời với vẻ mặt lạnh nhạt.

Bởi vì Mục Hải Cực, hắn không hề có ấn tượng tốt đối với Mục gia.

Chỉ có điều, La Chinh sẽ không để lộ cảm xúc của mình ở chỗ này.

Mục đích của hắn bây giờ chỉ là kiếm được nhiều điểm tích lũy hơn.

“Biết là được” Mục Thần cười hì hì, bay về phía La Chinh như cơn gió, hai tay phất nhẹ, hai thanh đoản kiếm sáng mờ bay ra từ giữa hai tay hắn, vòng tới cổ La Chinh với một góc độ xảo quyệt.

Bắt đầu từ khi La Chinh thắng liên tiếp hai mươi trận, đối thủ mà hắn gặp phải đã không còn đơn giản nữa.

Tuy những đối thủ này chưa chứng thần đạo, ngưng tụ thần cách, nhưng bọn họ hoặc là sở hữu võ kỹ vô cùng mạnh mẽ, hoặc có thể vận dụng đạo uẩn đến cực hạn.

Nếu xét riêng về thực lực thì đã vượt xa những Giới Chủ mà La Chinh tiếp xúc trong vũ trụ Đại Diễn!

Khi vừa mới tiến vào Thần Vực, thực lực của những Giới Chủ, cũng chính là những võ giả chứng thần mà hắn gặp đều yếu đến mức gần như khiến hắn được mở rộng tầm mắt.

Nhưng sau khi gặp được những võ giả chứng thần có trình độ cao nhất trên đảo nổi, ấn tượng của La Chinh đã từ từ thay đổi.

Những võ giả chứng thần này lợi hại hơn nhiều so với tưởng tượng của hắn, ít nhất bọn họ đều có thực lực và thiên phú không kém gì Đạo Tử.

Đáng tiếc, thực lực của La Chinh bây giờ đã khác xưa rồi, cho dù võ giả chứng thần lợi hại đến đâu cũng khó có thể là đối thủ của hắn…

Đối mặt với hai đoản kiếm một trái một phải chém đến từ phương hướng kỳ dị của Mục Thần, La Chinh không tránh mà ngược lại còn xông tới trước!

“Thật là tự tin, xem ra ngươi cùng lắm cũng chỉ như thế…” Mục Thần mở miệng cười nói.

Cùng lúc đó, hai thanh đoản kiếm trong tay hắn bắt đầu nhanh chóng bay múa.

Vào giây phút này, trên hai thanh đoản kiếm vốn dĩ ảm đạm lại phóng ra ánh bạc chói mắt.

Những ánh bạc này liên tục lượn vòng đan xen vào nhau, muốn cố gắng xoắn đầu của La Chinh vào bên trong!

Ngân Lân Giảo Liệt Trảm…

Đây là kỹ năng chém giết do Mục Hải Cực tự nghĩ ra.

Dĩ nhiên là thần không cần dùng võ kỹ bậc này, bọn họ chỉ cần vận dụng thần đạo là được rồi.

Sở dĩ Mục Hải Cực tạo ra bộ võ kỹ này chính là vì Mục Thần!

Ngay cả hai thanh đoản kiếm của Mục Thần cũng do Mục Hải Cực đích thân sai người chế tạo.

Đoản kiếm tay trái gọi là Bạch Cừu, đoản kiếm tay phải gọi là Ngân Lân.

Hai thanh đoản kiếm này là chí bảo hồng mông được đo ni đóng giày cho Mục Thần, từ đó có thể thấy rõ Mục Hải Cực rất yêu thương hắn!

Trong đấu trường của các vị thần, Mục Thần cũng đã chém giết hơn một nghìn trận.

Hắn cũng giống như La Chinh, khi vừa mới tiến vào đấu trường của các vị thần thì cũng từng trải qua một giai đoạn thắng liên tiếp.

Hắn thắng liên tiếp đủ hai mươi mốt trận, thua ở trận thứ hai mươi hai thì mới có được thứ hạng của mình.

Trong hơn một nghìn trận chém giết này, hễ là đối thủ bị cuốn vào Ngân Lân Giảo Liệt Trảm thì không một ai có thể may mắn thoát khỏi.

Cho nên khi nhìn thấy La Chinh không tránh không né, trong mắt Mục Thần lập tức lộ vẻ khinh miệt.

Nếu La Thiên Hành đủ kiến thức thì nên biết sự lợi hại của Ngân Lân Giảo Liệt Trảm.

Khi đó, chắc chắn hắn sẽ không đứng đây để bản thân bị cắt cổ giống như một con gà ngu ngốc.

Nhưng ngay vào lúc ánh bạc do Mục Thần phát ra chỉ còn cách La Chinh một thước, cuối cùng La Chinh cũng chuyển động.

Vào giây phút này, thân hình của hắn vô cùng dẻo dai, trong nháy mắt đã di chuyển về đằng sau, đồng thời hai tay đột nhiên mở rộng ra, một trái một phải bắt về phía ánh sáng trắng đang không ngừng xoay tròn kia!

“Keng keng keng keng!”

Những ánh sáng trắng kia cắt vào lòng bàn tay La Chinh, phát ra những tiếng vang giòn giã dễ nghe.

Tuy đoản kiếm vô cùng sắc bén, nhưng khi cắt lên người hắn thì lại giống như cắt lên báu vật kiên cố không gì phá vỡ nổi vậy.

Ngân Lân Giảo Liệt Trảm chỉ để lại vẻn vẹn mấy dấu vết màu trắng trên tay hắn mà thôi.

La Chinh đã ngăn được thanh đoản kiếm xoay tròn, cũng nhân cơ hội này nắm lấy hai tay của Mục Thần…

Mục Thần hoàn toàn không đoán trước được rằng La Chinh lại có thể dùng phương pháp đơn giản mà bá đạo như vậy để phá chiêu Ngân Lân Giảo Liệt Trảm của mình, nét mặt hắn vẫn còn lộ vẻ ngơ ngác.

Cùng lúc đó, Mục Thần cũng cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ truyền tới từ giữa hai tay!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 7 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 1 ngày trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 5 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box