1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 362 : Hấp thu đạo uẩn (c1806-c1810)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 362 : Hấp thu đạo uẩn (c1806-c1810)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1806: Hấp thu đạo uẩn

Trên thực tế, Hàm Diệu Chi không sử dụng toàn bộ thực lực của mìnhThần cấp cao mà bùng phát ra toàn bộ thực lực thì một nửa thần thành Lục Nhâm này cũng sẽ bị phá hủy.

Nhưng cho dù như vậy thì đã rất không công bằng với La Chinh rồi.

Thần thông Ngũ Hành Tàn Phá mà Hàm Diệu Chi sử dụng vốn dĩ không hợp để sát hạch võ giả chứng thần.

Hàm Mạnh không thể chịu được nữa, lớn tiếng khuyên: “La Thiên Hành, sát hạch thế này đúng là để làm khó ngươi, từ bỏ cũng được! Năm sau dòng chính lại phái người đến, ta tin đến lúc đó ngươi nhất định có thể vào đảo nổi!”

Những người được chi thứ Hàm gia đặc biệt tiến cử đều do Hàm Diệu Chi nhận vào đảo nổi.

Bởi vì chỉ có một người nên cũng sẽ không sát hạch nghiêm túc, hoàn toàn dựa vào phán đoán và sự yêu thích của Hàm Diệu Chi.

Nhưng năm sau dòng chính sẽ chọn người, lúc đó tình hình sẽ không giống thế này nữa, mà phải thông qua sát hạch nghiêm ngặt mới có thể tiến vào đảo nổi!

Hàm Mạnh cũng hiểu rõ, cho dù dòng chính có sát hạch nghiêm ngặt đến đâu thì cũng dễ hơn những thủ đoạn này của Hàm Diệu Chi nhiều.

Hàm Diệu Chi đã có ý định gây khó dễ thì La Chinh căn bản không thể vượt qua được sát hạch của ông ta.

Kiên trì trong Ngũ Hành Tàn Phá” của ông ta một nén nhang? Chỉ có ông già không biết xấu hổ này mới nghĩ ra được!

Hàm Đạo Chi đã nghĩ kỹ rồi.

Sau này có cơ hội đến đảo nổi, chắc chắn ông sẽ vạch tội Hàm Diệu Chi với dòng chính.

La Chinh không nghe theo lời khuyên của Hàm Mạnh.

Hắn không muốn lãng phí cơ hội khó có được này.

Trong thời gian một nén nhang, hắn cũng muốn thử xem.

“Vù, vù…”

Tiếng mặt đất nứt vỡ, tiếng vàng và kim loại va chạm, tiếng lửa cháy… tất cả không ngừng quanh quẩn bên tai La Chinh.

Lực tàn phá đó thực sự rất lợi hại!

La Chinh có thể nhận ra Hàm Diệu Chi có nương tay.

Chỉ là sức mạnh mà thần cấp cao lĩnh ngộ mạnh hơn hắn rất nhiều.

Cho dù lực tàn phá đó không còn dữ dội nữa, nhưng nó vẫn giống như những con dao nhỏ sắc bén, dễ dàng chém lên cơ thể La Chinh.

Lúc này La Chinh cũng đã sử dụng một số phương pháp để thử tránh khỏi lực tàn phá đó, ví dụ như sử dụng Bát Khúc Phi Yên.

Nhưng thực tế vẫn không thể tránh được.

Thân pháp này rất hiệu quả với võ giả chứng thần, thậm chí là với một bộ phận thần cấp thấp.

Nhưng đối mặt với một vị thần cấp cao thì đó chỉ là chút tài vặt…

Nói vậy, La Chinh chỉ có thể cắn răng chịu đựng mà thôi!

Mặc dù vẻ mặt Hàm Diệu Chi trông rất lạnh nhạt, nhưng thực tế trong lòng ông cũng vô cùng ngạc nhiên.

Lúc đầu, ông không định sử dụng lực tàn phá, ông chỉ cần thúc giục lực ngũ hành là đủ rồi.

Chẳng qua chỉ trong phút chốc, Hàm Diệu Chi đã nhìn ra ngay.

Nếu chỉ dùng lực ngũ hành thì căn bản không thể làm tổn thương La Chinh dù chỉ một chút.

Vì vậy, ông ta bèn quyết định thúc giục Huyết Diệt Ngũ Hành!

Ban đầu ông ta nghĩ, La Chinh không thể chống đỡ được hai ba nhịp thở, chắc chắn sẽ mở miệng cầu xin.

Nhưng không ngờ, La Chinh vẫn cứ chống cự, đúng là ngoài ý muốn.

Đã qua mười nhịp thở mà tên nhóc đó vẫn không hề bị tổn thương cơ bắp và xương.

Làm sao võ giả chứng thần lại luyện ra được một cơ thể yêu nghiệt như vậy?

Trong lòng Hàm Diệu Chi cũng đang do dự, không biết liệu có cần phải sử dụng thêm “thế” không?

Nhưng ông ta vẫn biết mình biết ta.

Thân là thần cấp cao sát hạch một võ giả chứng thần, đưa vào một phần sức mạnh đã quá đáng lắm rồi.

Nếu lại gia tăng thêm Ngũ Hành Tàn Phá, sau này truyền ra ngoài thì quả thực sẽ không hay…

“Thời gian một nén nhang, có lẽ ngươi cũng không thể vượt qua được” Trong lòng Hàm Diệu Chi thầm nghĩ.

Lực ngũ hành ngày càng lợi hại, lực tàn phá càng nhiều hơn, muốn chống lại những luồng sức mạnh này cũng dần trở nên khó khăn!

Hiện tại, La Chinh đã vô cùng thảm hại.

Lực tàn phá kia không ngừng ăn mòn khiến cơ thể hắn càng lúc càng nhiều vết thương.

Cho dù thực sự chịu đựng được thì chắc chắn cơ thể cũng sẽ bị tổn hại rất nghiêm trọng.

Thực tế, trong lòng La Chinh cũng rất băn khoăn.

Mặc dù Hàm Đạo Chi đã vẽ cho hắn một con đường khác, từ bỏ rồi đợi đến sang năm cũng được, muộn một năm cũng không ảnh hưởng đến đại cuộc.

Nhưng nghĩ đến khuôn mặt đó của Hàm Diệu Chi, La Chinh lại cắn chặt răng chịu đựng!

“Xoẹt!”

Khi một số đường lực tàn phá cắt vào đôi chân La Chinh, chúng trực tiếp xuyên qua quần áo đồng tâm, cắt ra những đường hoa văn uốn lượn ở hai bên chân hắn, máu màu vàng đồng thời cũng bắn ra.

Khi dòng máu màu vàng của La Chinh vừa chảy ra, chúng liền khiến một số người Hàm gia chú ý.

Nhưng trong Thần Vực, máu màu vàng cũng không quá hiếm gặp, mọi người chỉ cảm thấy kỳ lạ, cũng không để tâm lắm.

“Nhóc con, từ bỏ đi!” Hàm Diệu Chi lạnh nhạt cười. “Lực tàn phá này không phải thứ mà ngươi có thể chống lại, nhỡ nó xâm nhập vào đầu, linh hồn ngươi bị tổn hại mà ngã xuống thì lại mất tất!”

Đối mặt với lời cảnh báo của Hàm Diệu Chi, khuôn mặt La Chinh vẫn không hề thay đổi, hắn vẫn đứng yên tại chỗ!

Cực Ác lão nhân trong tâm trí thở dài.

Ông cũng cảm nhận sâu sắc sự đáng sợ của tên nhóc này.

Một khi hắn đã quyết định chuyện gì thì cho dù là ai khuyên ngăn cũng vô dụng.

Ví như vừa rồi Hàm Mạnh có lòng tốt khuyên bảo, Hàm Diệu Chi cũng đã châm biếm cảnh cáo, nhưng La Chinh vẫn giả bộ mắt điếc tai ngơ!

La Chinh mặc cho lực tàn phá đó cắt vào cơ thể, đồng thời bắt đầu chú ý đến thước Vô Lượng trong đầu.

Cây thước Vô Lượng này chỉ có thể kích hoạt dựa vào đạo uẩn.

Những lúc khác, nó luôn tĩnh lặng trôi nổi trong đầu hắn.

Bề ngoài trông nó cũng bình thường, dường như không có cảm giác tồn tại.

Thần đạo Ngũ Hành đã được thước Vô Lượng ghi chép lại.

La Chinh cũng có thể thông qua đó mà phát huy ra hai loại thần thông trong thần đạo Ngũ Hành.

Nhưng Ngũ Hành Tàn Phá mà Hàm Diệu Chi phát huy ra lại chính là thần thông mà ông ta tự ngộ.

Chiêu này tương tự như Băng Phách Ma Diễm của Cưu Thánh, cho dù tìm trên bia của thần đạo Ngũ Hành thực sự thì cũng không có chiêu Ngũ Hành Tàn Phá này.

Không biết thước Vô Lượng có thể hấp thụ loại thần thông này không?

Một ý tưởng táo bạo xuất hiện trong đầu: Để mặc cho một phần đạo uẩn xông vào trong đầu, để thước Vô Lượng hấp thụ?

Lúc đối diện với bia đạo, La Chinh còn có thể chịu được đạo uẩn ở trên mặt bia.

Dù sao bia đạo cũng là vật không có chủ, đạo uẩn trong đó chỉ là tự nhiên phát ra.

Nhưng Hàm Diệu Chi không phải là một bia đạo không biết suy nghĩ, nếu làm vậy sẽ rất mạo hiểm!

La Chinh không có nhiều thời gian để suy nghĩ, hắn cũng không định nghĩ nhiều như vậy.

Sau khi đưa ra quyết định, La Chinh dẫn đạo uẩn vào trong đầu mình…

Khi thi triển bất kỳ thần thông nào trong thần đạo, chắc chắn sẽ tỏa ra lực đạo uẩn vô hình, đương nhiên lực tàn phá đó cũng không ngoại lệ! Nếu La Chinh dẫn đạo uẩn vào trong đầu thì bản thân sẽ phải mạo hiểm khá lớn.

Dù sao đầu và đan điền cũng là hai chỗ hiểm trên người võ giả.

Thấy La Chinh từ bỏ, không bảo vệ đầu nữa, thậm chí còn định chủ động lại gần lực tàn phá, Hàm Diệu Chi cũng ngẩn người.

Ông ta vừa nhắc La Chinh cẩn thận đừng làm tổn hại đến linh hồn, vậy mà tên này định lấy đầu ra đối kháng sao? Từng gặp người không cần mạng, nhưng chưa gặp người không cần mạng kiểu như vậy bao giờ.

Ông tự hỏi, có phải La Chinh đang khiêu khích mình hay không?

Những người khác trong sảnh chính cũng đưa mắt nhìn nhau.

Tất cả đều không hiểu La Chinh đang làm gì, nhưng bọn họ chắc chắn hắn đang tìm chết!

Lực ngũ hành không ngừng va vào nhau.

Mỗi khi hai quy luật tương khắc va chạm vào nhau đều sẽ phát ra một đường lực tàn phá.

Lực tàn phá này giống như những mũi nhọn vô hình bay lượn xung quanh La Chinh.

Nếu Hàm Diệu Chi tận lực thao tác lực tàn phá, đương nhiên La Chinh sẽ không thể có chút năng lực đối kháng.

Nhưng dù sao, Hàm Diệu Chi cũng không coi La Chinh là đối thủ thực sự của mình, chỉ sử dụng Ngũ Hành Tàn Phá để sát hạch La Chinh, đồng thời cũng cho La Chinh một chút cơ hội mà thôi!

Đạo uẩn thoát ra từ lực tàn phá cũng được La Chinh cẩn thận đưa vào trong đầu.

Những đạo uẩn đó quá mạnh mẽ.

Linh hồn của Cực Ác lão nhân đã trốn đi từ lâu.

La Chinh cũng thu gọn linh hồn của bản thân vào nơi sâu nhất trong đầu, bởi nếu không chú ý, có thể sẽ bị hồn bay phách lạc.

Nhưng cây thước Vô Lượng vẫn nhẹ nhàng trôi nổi trong đầu La Chinh, không có phản ứng gì…

“Ta đoán sai rồi sao? Hay là vẫn chưa tích lũy đủ đạo uẩn?”

Mạo hiểm lớn như vậy mà thước Vô Lượng vẫn không động.

La Chinh vô cùng lo lắng.

“Xoẹt!”

Vào lúc này, một đường lực tàn phá cắt thẳng vào ấn đường của La Chinh.

Mặc dù đường lực tàn phá này không cắt vào xương đầu, nhưng nó đã để lại trên mặt hắn một vết thương đáng sợ, máu tươi lập tức chảy ra!

Trong sảnh chính bỗng truyền đến những tiếng kêu kinh hãi!

Ngay cả Hàm Diệu Chi cũng cảm thấy ngượng chín cả mặt.

Ông cũng không định cho La Chinh vượt qua bài sát hạch của mình.

Nhưng nếu khiến tên nhóc này chết trong tay mình thật thì sợ rằng cũng sẽ rắc rối.

Mặc dù là La Chinh tự tìm lấy cái chết, nhưng dù sao cũng không thể coi như không có chuyện gì được.

“Hàm Diệu Chi, dừng tay đi” khuôn mặt Hàm Đạo Chi u ám nói.

Đồng thời, đạo uẩn trong cơ thể đã bắt đầu được phóng thích ra một cách chậm chạp.

Ông không thể trơ mắt nhìn La Chinh ngã xuống trong phủ Hàm Thiên.

Nếu đã không thể thuyết phục La Chinh từ bỏ thì ông có thể ngăn cản Hàm Diệu Chi.

Huống chi, ông đã muốn ra tay với Hàm Diệu Chi từ lâu rồi.

“Là tên nhóc đó tự…”

Hàm Diệu Chi cảm thấy hơi bất đắc dĩ.

Nhìn thấy Hàm Đạo Chi bắt đầu kích hoạt thần cách, ông ta cũng chỉ có thể vội vàng giải thích.

Tuy ông ta và Hàm Đạo Chi đều là thần cấp cao, nhưng sức mạnh của Hàm Đạo Chi tuyệt đối không thua kém gì ông ta.

Nếu bây giờ thật sự chọc cho Hàm Đạo Chi nóng lên mà ra tay thì người phải chịu thiệt chắc chắn là ông ta.

“Không lý do lý trấu gì hết, dừng tay!” Trong mắt Hàm Đạo Chi không hề có một tia do dự.

Dường như nếu Hàm Diệu Chi không dừng tay thì ông sẽ lập tức ra tay ngay vậy!

Hai vị thần cấp cao Hàm gia đánh nhau trong phủ Hàm Thiên, có lẽ chuyện này là một sự kiện động trời.

Hàm Mạnh và những người khác cũng bắt đầu tiếng khuyên giải.

Đúng lúc trong sảnh chính đang hỗn loạn, ở bên mép đôi con ngươi của La Chinh – người đang bị giam trong Ngũ Hành Tàn Phá đột nhiên xuất hiện hai vòng ánh sáng vàng!


Chương 1807: Phá giải

Hàm Mạnh nhướng mày: “Lại là ánh mắt này!”Trong thần điện, La Chinh được các bia đạo nhanh chóng thừa nhận chính là bởi đôi con ngươi của hắn!

Lúc đó có người còn cho rằng La Chinh sở hữu Hỏa Thần Nghĩa Đồng.

Mặc dù Hàm Đạo Chi không có mặt tại đó nhưng cũng đã nghe nói về đôi mắt có chứa hai vòng tròn của La Chinh.

Bây giờ tận mắt nhìn thấy, ông cũng cảm thấy vô cùng khác thường!

Trên mặt Hàm Diệu Chi cũng đầy vẻ kỳ lạ.

Ông không hiểu tại sao tên nhóc này có thể đấu với Ngũ Hành Tàn Phá dựa vào đôi con ngươi màu vàng đó?

Tia sáng màu vàng mãnh liệt tỏa ra trên vạch thần đạo Ngũ Hành của thước Vô Lượng!

Phần đạo uẩn tuôn vào đầu La Chinh tập trung hết trên vạch đó!

Vốn dĩ, thước Vô Lượng không hấp thu đạo uẩn của thần đạo Ngũ Hành, mà là đạo uẩn Ngũ Hành Tàn Phá do chính Hàm Diệu Chi tự lĩnh ngộ ra.

Cùng lúc thước Vô Lượng hấp thu đạo uẩn, trong đầu La Chinh dường như cũng xuất hiện một dòng chảy trong sạch, truyền sinh khí vào trong đó.

“Theo bản chất của trời, đa số thắng thiểu số, nên Thủy thắng Hỏa.

Tinh chất thắng kiên cố, vì vậy Hỏa thắng Kim.

Cương thắng nhu, vì thế Kim thắng Mộc…”

Trong chốc lát, nhờ có thước Vô Lượng, La Chinh đã thực sự hiểu được Ngũ Hành Tàn Phá của Hàm Diệu Chi.

“Ngũ Hành Tàn Phá dùng một cặp tính chất tương khắc mà tạo ra lực tàn phá, vậy thì ta lấy một cặp tương sinh toàn vẹn là có thể phá giải rồi!”

Nếu bảo La Chinh thật sự có thể phá giải thần thông của vị thần cấp cao rõ ràng không thực tế.

Mặc dù Hàm Diệu Chi đã sử dụng tuyệt kỹ bí truyền của ông ta, nhưng dù sao cũng không dùng toàn bộ sức lực, coi như cũng cho La Chinh chút cơ hội!

Thân hình La Chinh đột nhiên lắc lư.

Khí hỗn độn ở thế giới trong cơ thể nhanh chóng lưu chuyển, lập tức hóa thành lực ngũ hành Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, giống như năm dòng sông tuôn ra từ cơ thể La Chinh.

“Thần đạo Ngũ Hành?” Một vị Chi chủ khẽ cau mày.

“Đúng là hắn thi triển thần đạo Ngũ Hành.

Nhưng rốt cuộc hắn muốn làm gì?” Một vị Chi chủ khác nhìn chằm chằm vào La Chinh nói.

Thần đạo Ngũ Hành là thần thông phổ biến nhất trong Thần Vực, rất nhiều người tu luyện.

Hàm Diệu Chi có được lĩnh ngộ của chính bản thân trong thần đạo Ngũ Hành thì chắc chắn là nhân vật bậc thầy trong số những người tu luyện.

Hiện tại La Chinh lại sử dụng thần đạo Ngũ Hành, như vậy chẳng khác nào múa rìu qua mắt thợ.

“La Chinh định dùng thần đạo Ngũ Hành phá giải… Ngũ Hành Tàn Phá? Có nhầm không vậy?” Trong mắt Hàm Mạnh hiện lên tia nghi hoặc.

Nếu không nhìn thấu cơ sở của Ngũ Hành Tàn Phá thì việc phát huy ra thần đạo Ngũ Hành không những không thể phá được Ngũ Hành Tàn Phá mà còn bị Hàm Diệu Chi lợi dụng.

Dù sao ngũ hành gặp ngũ hành cũng là tương khắc, Hàm Diệu Chi rất dễ quấy nhiễu thần đạo Ngũ Hành của La Chinh, hóa thành lực Ngũ Hành Tàn Phá!

“Chưa chắc” Hàm Đạo Chi lắc đầu.

Trong mắt ông, sức thực lực của La Chinh có lẽ không đáng nhắc đến.

Nhưng chắc chắn hắn sẽ không ngu như vậy.

Hắn đã thi triển thần đạo Ngũ Hành thì chắc chắn có nguyên do, chỉ là không biết nguyên do này có thể làm chuyển biến tình huống xấu hiện tại của hắn hay không.

Trên mặt Hàm Diệu Chi hiện lên vẻ hơi kinh ngạc.

Ông ta lại giễu cợt nói: “Ha, tên nhóc này muốn chết sao?”

Dưới con mắt của mọi người, La Chinh nhẹ nhàng khua đôi tay, lực ngũ hành cuộn trào mãnh liệt rồi phun ra.

Nhìn từ góc độ kiểm soát thần đạo Ngũ Hành thì La Chinh đã vượt xa võ giả chứng thần chuyên tu luyện thần đạo Ngũ Hành rồi.

Dù sao lực ngũ hành này cũng được tạo nên từ khí hỗn độn, xét về uy lực thì cũng không yếu hơn thế của lực ngũ hành được những vị thần dùng thần cách ngưng kết ra!

“Ngũ Hành Tàn Phá dùng cặp tương khắc để tạo ra lực huyễn diệt mạnh mẽ.

Nếu trước khi cặp ngũ hành tương khắc gặp nhau, ta dùng lực ngũ hành tương sinh thì sẽ không sinh ra lực tàn phá nữa…”

“Ào ào…”

Đằng sau La Chinh có một con rồng nước lượn vòng, lao về phía một con chim lửa màu vàng, cùng xoắn vào nhau.

Đây chính là khoảnh khắc nước lửa tương khắc tạo ra lực huyễn diệt!

“Đi!”

Đôi tay La Chinh đánh ra.

Ánh sáng vàng dài tới chục nghìn trượng hiện ra trong tay trái, tay phải lại là bóng dáng mờ mờ của một thanh gỗ!

Trước khi Thủy Long và Hỏa Điểu tương khắc với nhau, La Chinh đã giải phóng lực Kim Hình và lực Mộc Hành trước.

Kim và Thủy tương sinh, Mộc và Hỏa tương sinh.

Những luồng lực này trộn lại với nhau, cơ sở của lực ngũ hành sẽ biến đổi.

Từ tàn phá hóa thành toàn vẹn, hai bên tự triệt tiêu lẫn nhau!

“Thành công!”

La Chinh khẽ mỉm cười.

Tay hắn không ngừng chuyển động, sau đó lập tức rơi vào trạng thái chuyên tâm cực độ.

Chỉ cần trong khu vực này có một cặp lực ngũ hành tương khắc, La Chinh sẽ thi triển ra lực ngũ hành tương ứng, tạo thành một cặp tương sinh…

Đương nhiên La Chinh không biết, lúc này trong sảnh chính phủ Hàm Thiên đã yên lặng như tờ.

Những vị thần cấp trung và cấp cao có mặt đều nhìn chằm chằm cảnh tượng này với ánh mắt kinh ngạc!

Mặc dù La Chinh không triệt tiêu được toàn bộ lực tàn phá, nhưng hắn cũng triệt tiêu đến chín phần.

Phần lực tàn phá sót lại đã không còn là mối uy hiếp lớn với La Chinh nữa.

Như vậy đồng nghĩa với việc, chỉ trong thời gian ngắn La Chinh đã có thể phá giải thần đạo Ngũ Hành Tàn Phá do Hàm Diệu Chi tự ngộ ra.

Sức mạnh thực sự của Hàm Diệu Chi yếu hơn Hàm Đạo Chi nhiều, nhưng dù sao ông ta cũng là thần cấp cao, mà Ngũ Hành Tàn Phá do chính ông ta tự ngộ ra cũng rất nổi tiếng trong Thần Vực.

Trước đây cũng có rất nhiều vị thần tu luyện thần đạo Ngũ Hành đã có lời xin, muốn tu luyện thần thông này của Hàm Diệu Chi.

Nhưng từ trước tới nay, Hàm Diệu Chi không truyền lại cho người nào, ngay cả con cháu mình ông ta cũng chưa từng truyền cho!

Nhưng hiện tại La Chinh đã phá giải được Ngũ Hành Tàn Phá.

Hơn nữa còn phá vỡ Ngũ Hành Tàn Phá bằng phương pháp cực kỳ đơn giản, thậm chí có thể nói là cực kỳ sơ sài…

“Ha ha, ha ha…”

Khuôn mặt vốn u ám của Hàm Đạo Chi cuối cùng cũng đã hiện lên ý cười ngây ngô.

Hàm Mạnh và những người khác nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong lòng cũng có nhiều suy nghĩ.

La Chinh có thể làm được như vậy thì chỉ có một nguyên nhân, chính là hắn đã lĩnh ngộ được Ngũ Hành Tàn Phá.

Nhưng Ngũ Hành Tàn Phá này không giống các bia đạo bình thường!

Bia đạo tỏa ra đạo uẩn để mọi người đến quan sát, lĩnh ngộ!

Còn đạo uẩn trong Ngũ Hành Tàn Phá lại bị đóng kín.

Ngoại trừ bản thân Hàm Diệu Chi, người khác vốn không thể nhìn thấy quy luật trong đó…

Đừng nói võ giả chứng thần, cho dù là Hàm Mạnh hay Hàm Đạo Chi cũng không làm được.

Thậm chí Hàm Mạnh còn nghĩ rằng, dù là một vị thánh nhân cũng không thể lý giải hoàn toàn đạo uẩn của Ngũ Hành Tàn Phá trong thời gian ngắn như vậy.

Nhưng chuyện vô lý này cuối cùng vẫn xảy ra.

Đương nhiên Hàm Mạnh không biết thước Vô Lượng là một báu vật thần kỳ phá giải được đạo uẩn.

Bất kỳ đạo uẩn nào được đưa vào trong cây thước ngọc này đều được thước Vô Lượng ghi chép lại, đồng thời chuyển hóa thành một vạch nhỏ trên thước Vô Lượng.

Huống hồ, đứng trước thước Vô Lượng, các đạo uẩn đều không có bí mật gì, tất nhiên sẽ bị thước Vô Lượng dễ dàng phá giải…

Hàm Diệu Chi sững sờ đứng yên tại chỗ, dường như vẫn chưa hoàn hồn.

Ông ta là người đã tạo ra Ngũ Hành Tàn Phá, đương nhiên càng hiểu rõ sự phức tạp trong đó.

Ngũ Hành Tàn Phá này chính là bản lĩnh nổi danh độc nhất của ông ta, chỉ có một trong Thần Vực, không tìm đâu ra thứ hai.

Bởi vì quanh năm đều ở đảo nổi, nên Hàm Diệu Chi cũng rất ít khi đụng chạm với người khác.

Trong những năm này lại càng không có ai phá giải được Ngũ Hành Tàn Phá của ông ta.

Nhưng không thể nói thần thông này là bất khả chiến bại được.

Có rất nhiều thần thông còn lợi hại hơn Ngũ Hành Tàn Phá, cũng có rất nhiều vị thần cấp cao có thể đánh bại Hàm Diệu Chi.

Nhưng vẫn chưa có ai phá giải được thần thông này của ông ta!

“Không ngờ tên nhóc này lại hiểu được đạo uẩn trong Ngũ Hành Tàn Phá! Nhưng rốt cuộc tại sao có thể làm được…? Kẻ phá được đạo uẩn của ta, không thể giữ lại!”

Trong số những vị thần cấp cao, Hàm Diệu Chi không được coi là mạnh.

Đừng nói trong Thần Vực, ngay trong Hàm gia thôi ông ta cũng còn không được xếp hạng.

Một người như vậy thì sẽ càng quý trọng thế lực của mình.

Ngũ Hành Tàn Phá chính là niềm tự hào của ông ta.

Không cần biết La Chinh làm thế nào để phá giải đạo uẩn kia, nhưng ông ta tuyệt đối không thể tha thứ cho La Chinh được!

Thật khó để kiềm chế những ý nghĩ xấu xa!

Lúc này, những sinh linh ở thế giới cơ thể của Hàm Diệu Chi đều đang lặng lẽ hiến dâng lực tín ngưỡng của bản thân.

Những lực tín ngưỡng đó đan xen với nhau, tạo thành những đường mỏng, tập trung vào thần cách của ông ta.

Trước đây Hàm Diệu Chi sử dụng vô cùng ít “thế” của bản thân.

Nhưng hiện tại, sau khi có ý định giết người thì mọi chuyện đã khác.

Một vị thần cấp cao mà muốn giết chết La Chinh thì quả thật quá dễ dàng!

Khi loại thế đó vừa phát ra, La Chinh đã cảm nhận được điều khác thường…

Trong không gian hư ảo này, lực ngũ hành ở bốn phía xung quanh đã có biến hóa về chất.

Nếu trước đây La Chinh chỉ phải đối mặt với một con rắn nhỏ thì hiện giờ hắn đang phải đối mặt với một con rồng lớn tới mức có thể che phủ bầu trời.

Không cần Ngũ Hành Tàn Phá, chỉ đơn giản là lực ngũ hành thôi cũng đủ để nghiền nát La Chinh.

Đây chính là sức mạnh của thần cấp cao!

“Đây…” Mắt La Chinh sững lại, hắn không ngờ Hàm Diệu Chi sẽ động thần cách!

“La Chinh, lão già đó định giết người!” Cực Ác lão nhân cũng nhìn ra được.

Có lẽ việc làm của La Chinh đã chọc giận ông già kia.


Chương 1808: Hàm Mộng

Không cần Cực Ác lão nhân nhắc nhở, đương nhiên La Chinh cũng biết…Nhưng hắn không có bản lĩnh đối đầu với Hàm Diệu Chi.

Hắn chỉ có thể gửi gắm hy vọng vào chi thứ Hàm gia!

Hắn cá rằng người Hàm gia sẽ ra tay, cá rằng người Hàm gia sẽ không trơ mắt nhìn hắn ra đi trên tay Hàm Diệu Chi.

Trong vũ trụ Đại Diễn, La Chinh rất ít khi đối diện với nguy hiểm cỡ này.

Lúc đó La Chinh cũng không gửi gắm hy vọng của bản thân vào người khác.

Bởi vì một khi tính toán không chu đáo, kết quả chính là ra đi!

Nhưng nơi này là Thần Vực, La Chinh thân là một sinh linh thứ cấp, không thân thuộc với người ở đây, có một số nguy hiểm hắn nhất định phải nhận.

Mắt thấy lực ngũ hành đang cuộn trào dữ dội khắp xung quanh, đột nhiên La Chinh nghe thấy tiếng va chạm dữ dội, sau đó là một tiếng rên khẽ truyền lại…

Ảo cảnh xung quanh đã hoàn toàn biến mất…

Trên mặt La Chinh lộ ra chút ý cười an tâm.

Cách đó không xa, tay Hàm Đạo Chi nắm thành quyền, trên mặt đầy vẻ tức giận.

Còn Hàm Diệu Chi đang xoa ngực, cả người ngã nhào ở góc tường, ho không ngừng, đồng thời còn có một vệt máu chảy ra từ khóe miệng.

Không ai thấy Hàm Đạo Chi đã ra tay như thế nào, tốc độc của ông đã đạt đến mức cao nhất.

“Hàm Đạo Chi, ngươi dám ra tay với ta!” Hàm Diệu Chi bực bội nói.

Hàm Đạo Chi chỉ lạnh nhạt cười: “Có gì mà không dám? Mặc dù ta và ngươi cùng một thế hệ, nhưng dù sao ta vẫn là Chi trưởng.

Lại nói… Hàm Diệu Chi ngươi chẳng qua chỉ là một người tiếp đón trên đảo nổi.

Đừng nói đánh ngươi, cho dù ta giết ngươi thì dòng chính cũng không làm gì được ta!”

“Ngươi!” Hàm Diệu Chi vừa sợ hãi vừa tức giận.

Mặc dù Hàm Diệu Chi là người của dòng chính, cũng là thần cấp cao, nhưng vì tài năng bình thường nên sức mạnh cũng tầm thường hơn các vị thần cấp cao khác, trong dòng chính cũng không được trọng dụng.

Việc tiếp đón mà ông đảm nhiệm thực ra chỉ là một chức vụ nhàn hạ.

Chẳng qua vì vai vế khá cao, hơn nữa còn có tu vi thần cấp cao nên bình thường mọi người cũng rất tôn trong ông ta.

Trên thực tế, địa vị của ông ta còn kém xa Hàm Đạo Chi.

Ngược lại, dù tính khí kỳ quái, thậm chí còn thường xuyên nói cười toe toét với đám hậu bối, nhưng thân là Chi trưởng Hàm gia, trên thực tế Hàm Đạo Chi rất được dòng chính coi trọng.

Mấy năm gần đây, thậm chí có lần dòng chính còn muốn điều Hàm Đạo Chi đến đảo nổi để đảm nhận chức vụ quan trọng hơn, nhưng đều bị Hàm Đạo Chi liên tiếp từ chối.

Cho dù Hàm Đạo Chi thực sự giết chết Hàm Diệu Chi thì chắc chắn dòng chính sẽ trị tội, nhưng cũng sẽ không phạt nặng.

Huống hồ, Hàm Đạo Chi là người có lý trong chuyện này.

Dù sao cũng là phủ Hàm Thiên tiến cử một thiên tài, nhưng bởi vì lĩnh ngộ được thần thông Huyễn Diệt Ngũ Hành của Hàm Diệu Chi mà ông ta định giết người diệt khẩu.

Thật không thể tưởng tượng nổi.

La Chinh đứng giữa sảnh chính không nói gì.

Lúc nãy ông già này suýt nữa đã giết chết hắn, đương nhiên hắn cũng chẳng có ấn tượng tốt đẹp gì với ông ta.

Có lẽ các Chi chủ của chi Hàm gia bình thường vốn hay lục đục với nhau, tranh thủ lợi ích cho chi của mình, nhưng lúc này thấy Hàm Đạo Chi ra tay dạy dỗ Hàm Diệu Chi như vậy thì trong lòng bọn họ đều cảm thấy vô cùng sảng khoái.

“Người này… ta từ chối đưa lên đảo nổi!” Hàm Diệu Chi bực bội nói. “Sang năm, người dòng chính đến đây, ta nhất định sẽ đi cùng.

Chỉ cần ta còn ở dòng chính một ngày, tên nhóc này đừng hòng bước chân vào đảo nổi!”

Ai ngờ Hàm Đạo Chi chỉ nhún vai nói: “Tùy ngươi!” Sau đó ông lập tức quay đầu nhìn La Thiên Hành nói: “Một tên nhóc như này không thiếu chốn dung thân.

Đừng nói Hàm gia chúng ta, Khương gia, Hàm gia, Lý gia… thử hỏi có nhà nào trên đảo nổi nào mà không muốn có? Nếu ngươi hy vọng dòng chính bỏ lỡ vận mệnh của mình thì tùy ngươi thôi! Đến khi La Thiên Hành nổi bật nhất, tự nhiên ta sẽ đến dòng chính khiến ngươi nhục nhã chơi!”

Nghe những lời Hàm Đạo Chi nói, La Chinh khẽ mỉm cười.

Những người khác trong sảnh chính cũng bị thuyết phục.

Theo bọn họ thấy, nếu dùng từ kinh người tuyệt thế để miêu tả biểu hiện của La Chinh thì vẫn chưa đủ để hình dung.

Chưa đầy một nén nhang đã hiểu rõ, thậm chí còn lĩnh ngộ được sáng tạo độc đáo trong thần thông của thần đạo.

Tài năng này, quá đáng sợ.

Nhân vật thế này, cho dù không nói rõ lai lịch thì làm gì có nhà nào lại không muốn có?

Những lời này của Hàm Đạo Chi thực ra cũng có ý lôi kéo La Chinh.

Ông biết La Chinh không phải thiên tài bình thường.

Một nhân vật như vậy thì một là phải giết chết từ khi mới lọt lòng, nếu không thì phải xây dựng mối quan hệ thân thiết với hắn mới được.

Mà thân là Chi trưởng của Hàm gia, tất nhiên Hàm Đạo Chi có giác ngộ và nghĩa vụ này.

Hàm Diệu Chi sững sờ một lúc lâu, nhìn chằm chằm Hàm Đạo Chi rồi lạnh lùng hừ một tiếng: “Vậy ngươi cứ đợi xem!”

Nói xong, thân hình ông bay lên, rời khỏi Phủ Hàm Thiên.

Nhưng ông ta còn chưa rời khỏi thì một bóng dáng màu tím đã từ xa bay tới.

Đó là một bảo hoa màu tím lớn.

Bảo hoa đó tỏa ra ánh sáng lung linh tuyệt đẹp, thật sự quá đẹp mắt.

Bảo hoa màu tím lơ lửng trên vùng trời của phủ Hàm Thiên, sau đó ổn định lại.

Một cánh hoa trong đó nhẹ nhàng nở ra, một người phụ nữ bắt đầu bồng bềnh hạ xuống.

Người phụ nữ này mặc một bộ quần áo sa tanh màu đỏ tía, ống tay áo lay động theo gió, đẹp tới mức động lòng người.

Không lâu sau, người phụ nữ đó vững vàng đứng trong sảnh chính, khóe mắt chứa một chút ý cười thùy mị.

Sau khi nhìn về phía Hàm Diệu Chi trong không trung, mắt lại dán trên người Hàm Đạo Chi: “Đều là người một nhà, sao lại ra tay như thế?”

“Hôm nay Hàm Mộng cũng đến à?” Hàm Đạo Chi không trả lời câu hỏi của nàng, chỉ dùng vẻ mặt bình thường chắp tay nói.

Hàm Mộng cười nhạt: “Sao vậy? Không hoan nghênh?”

“Hàm Mộng tiên tử hạ cố đến đây chính là vinh hạnh của chi ta.

Làm gì có chuyện không hoan nghênh chứ” Hàm Đạo Chi cười nói.

Nhưng trên thực tế, Hàm Đạo Chi không hoan nghênh Hàm Mộng đến đây, bởi vì Hàm Mộng là đồ đệ của á thánh Hàm Cửu Di.

Sau kỳ thi của phủ Hàm Thiên, tài năng mà La Chinh thể hiện ra đã khiến người ta phải kinh ngạc, đồng thời còn được bia của thần đạo Tử Khí thừa nhận.

Người của chi sáu Hàm gia lặng lẽ phái người tới đảo nổi báo tin cho Hàm Cửu Di.

Thế nên Hàm Đạo Chi vội vàng đi trước, muốn tiến cử La Chinh lên đảo nổi, sau đó sẽ mời Hàm Diệu Chi đến đây.

Chỉ là ông không ngờ lại gây ra những chuyện khiến Hàm Diệu Chi khó chịu, cũng không ngờ hành động của Hàm Cửu Di lại nhanh như vậy.

Bên này Hàm Diệu Chi còn chưa đi, Hàm Mộng đã vội vã đến rồi…

Trước đây, ông không hy vọng La Chinh bị Hàm Cửu Di đưa đi.

Bởi như vậy, công tiến cử người sẽ không thuộc về chi của ông nữa.

Nhưng hiện tại đã có mâu thuẫn lớn với Hàm Diệu Chi, dường như cũng không còn khả năng đưa La Chinh vào đảo nổi theo cách thông thường.

Chi bằng thuận nước đẩy thuyền, cho Hàm Cửu Di một món nợ nhân tình.

Các suy nghĩ cứ thế đan xen trong đầu ông, ý cười trên mặt Hàm Đạo Chi càng sâu hơn.

“Lần này ta đến là vì một tên nhóc tên là La Thiên Hành.

Cửu Di vừa nghe nói xong đã muốn đưa hắn vào đảo nổi ngay” Hàm Mộng vừa mở miệng đã đưa ra yêu cầu.

Đôi mắt phượng hoàng đã lặng lẽ rơi trên người La Chinh.

Đứng trong sảnh chính, toàn bộ đều là Chi chủ của chi Hàm gia, hầu như đều có tu vi thần cấp trung, chỉ có La Chinh là võ giả chứng thần.

Có Hàm Đạo Chi ở đây, nàng đã đoán ra người thanh niên này chính là La Thiên Hành.

Hàm Diệu Chi vừa rồi đã chính miệng cắt đứt ý muốn vào đảo nổi của La Chinh.

Hiện tại Hàm Cửu Di lại phái người đến nhận La Chinh vào đảo nổi, khó tránh có chút châm biếm.

Vì không muốn chịu thua kém nên Hàm Đạo Chi cũng cười mỉm nói: “Ánh mắt của Hàm Cửu Di không tồi.

Người này thực sự là kỳ tài khó có được, cho dù là trong đám con cháu của dòng chính trên đảo nổi chúng ta cũng khó tìm được người như vậy!”

Nghe Hàm Đạo Chi nói vậy, ngược lại Hàm Mộng thấy hơi khó chịu.

Phủ Hàm Thiên vốn rất cảnh giác với Hàm Cửu Di, vậy mà sao hôm nay Hàm Đạo Chi lại cứ như uống nhầm thuốc, phối hợp thế?

Hàm Mạnh cũng cúi đầu, khẽ thở dài.

Vì kế hoạch nên giờ cũng chỉ có thể chắp tay dâng La Thiên Hành lên cho Hàm Cửu Di thôi.

Hàm Diệu Chi vốn định ôm lòng không cam mà rời khỏi, nhưng đột nhiên nói: “Từ trước đến nay Hàm Cửu Di chỉ có thể cho các đệ tử tu luyện thần đạo Tử Khí.

Tên nhóc này không có Âm Thể Tử Cực, sao có thể lọt vào mắt Hàm Cửu Di.

Hài thật!”

Mặc dù Hàm Diệu Chi biết La Chinh được hàng trăm bia đạo thừa nhận, nhưng ông ta không ngờ trong những bia đạo này lại có cả bia của thần đạo Tử Khí… không có Âm Thể Tử Cực mà cũng có thể tu luyện thần đạo Tử Khí ư? Chuyện kỳ lạ này, ông ta mới nghe lần đầu.

Hàm Đạo Chi ha ha cười: “La Thiên Hành, ngươi thi triển tạm một phen cho con ếch ngồi đáy giếng nào đó biết đi!”

La Chinh cũng khá phối hợp.

Hàm Đạo Chi vừa nói xong, hắn đã nhẹ nhàng khua tay.

Một tia khí màu tím bay vút lên trời.

Khí màu tím đó biến hóa thành một con phượng hoàng, bay lượn vòng quanh trên bầu trời Phủ Hàm Thiên.

Sau đó ngoan ngoãn đáp xuống trên vai La Chinh.

“Tử khí hóa vật! Đã có thể khống chế thành thạo như vậy, thế mà vẫn chưa ngưng kết được thần cách, đúng là một tên nhóc đặc biệt” Ánh mắt Hàm Mộng khi nhìn La Chinh đã có chút thay đổi.

La Chinh vốn không có Âm Thể Tử Cực mà vẫn có thể tu luyện thần đạo Tử Khí đã là quá đáng lắm rồi.

Vậy mà còn có thể khống chế tử khí hóa vật thành thạo như vậy, nhưng vẫn chưa thể ngưng kết thần cách.

Điều này càng khiến nàng thấy thật khó hiểu…


Chương 1809: Biển Thời Gian

Tất nhiên La Chinh không thể giải thích vấn đề thần cách với Hàm MộngNếu hắn đi theo hệ thống tu chân, việc ngưng tụ thần cách hiển nhiên rất dễ.

Tùy tiện chọn một loại thần đạo, sau đó ngưng tụ đạo uẩn mình lĩnh ngộ được thành thần cách là xong.

Nhưng tu luyện bí thuật Hỗn Độn thì việc ngưng tụ thần cách lại cực kỳ khó khăn.

Mạo hiểm lắm mới lấy được loại đất sét kỳ lạ kia, vậy mà lại chỉ ngưng tụ được một phần rất nhỏ tinh thể thần cách.

Mà còn không biết đến khi nào mới lại có thể tìm thấy loại đất sét này nữa.

Thực tế chính bản thân La Chinh cũng rất sốt ruột.

Hàm Diệu Chi đang ở trên không trung, nhìn thấy La Chinh chỉ tiện tay đã phát huy ra thần đạo Tử Khí như vậy, trong lòng cũng không biết là mùi vị gì.

Ông ta không nói thêm câu nào, lạnh lùng trừng mắt liếc La Chinh, tự nhủ phải nhớ kỹ mặt mũi của anh chàng này, sau đó quay đầu bay đi!

Hàm Mộng thấy Hàm Diệu Chi vội vàng rời khỏi thì mỉm cười, lại hỏi Hàm Đạo Chi: “Chắc các ngươi có mâu thuẫn gì với hắn rồi.

Nếu không, có lẽ Phủ Hàm Thiên các người còn lâu mới để tên nhóc này qua chỗ ta”

Hàm Đạo Chi lắc đầu: “Đừng nhắc tới hắn nữa.

Hàm Mộng tiên tử một mình từ xa đến một chuyến thế này, tất nhiên chúng tôi sẽ tiếp đãi thật tốt…”

“Đó chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ” Mọi hứng thú của Hàm Mộng đều ở trên người La Chinh.

Nàng nhẹ nhàng bước đến, đánh giá La Chinh từ trên xuống dưới, nói tiếp: “Trong tất cả những đệ tử mà sư phụ thu nhận, chín mươi chín phần trăm đều nữ giới, chỉ có hai ba người là nam, không ngờ bây giờ lại có thể nhận thêm một sư đệ nữa”

La Chinh hơi nhướng mày, nhận sư phụ?

Tuy hắn muốn vào đảo nổi, nhưng không định nhận sư phụ, hắn đã có sư phụ rồi.

Hàm Mộng đoán ý qua lời nói và sắc mặt khá là tinh tế tỉ mỉ: “Thế nào? Không muốn?”

Hàm Cửu Di là á thánh nổi tiếng lẫy lừng trong Thần Vực, có địa vị gần với Thánh Hoàng trên đảo nổi của Hàm gia.

Hơn nữa, Hàm Cửu Di còn định tự lập môn phái, xây dựng một đảo nổi khác! Được Hàm Cửu Di nhận làm đệ tử, đối với rất nhiều vị thần thì đây chắc chắn là một con đường tắt.

Đương nhiên Hàm Mộng không hiểu, rằng La Chinh chẳng mấy hứng thú với việc nhận sư phụ.

Giai đoạn mà bây giờ hắn đang trải qua, cho dù có là Cố Bắc đích thân tới thì cũng không thể dạy cho La Chinh điều gì.

Hắn chỉ có thể tự mình tìm tòi.

Huống chi, thần đạo mà Hàm Cửu Di tu luyện lại là thần đạo Tử Khí.

“Không, ta có sư phụ rồi” La Chinh lắc đầu nói.

Nghe vậy, Hàm Mộng mỉm cười.

Tuy La Chinh được trời phú cho tư chất đặc biệt, nhưng dù sao cũng chỉ là võ giả chứng thần, vùng vẫy trong một thần thành nho nhỏ mà thôi.

Sư phụ hắn có tài đức gì mà có thể sánh được với á thánh Hàm Cửu Di?

Nhưng sự kiên trì của tên nhóc này trong mắt Hàm Mộng lại được xem như là một đức tính.

Hàm Mộng lập tức giải thích: “Xin vào dưới trướng của sư tôn, không hẳn phải làm đệ tử.

Muốn trở thành đệ tử của sư phụ cũng không dễ như vậy.

Đến lúc đó, sư phụ có nhận ngươi hay không thì còn khó nói” Nàng nghĩ, bây giờ La Chinh kiên trì như vậy, nhưng sau khi tiến vào đảo nổi thì sẽ nhìn rõ con đường của mình.

Chỉ cần La Thiên Hành không ngu, thể nào cũng sẽ đưa ra lựa chọn chính xác.

Hàm Mộng đã đưa ra một lời hứa hẹn như vậy nên La Chinh cũng không cố gắng tìm tòi nữa, cứ vào được đảo nổi đã rồi tính sau.

Hàm Mộng ở lại phủ Hàm Thiên hai ngày, tất nhiên trong phủ cũng tiếp đãi nhiệt tình.

Lúc này đây, Hàm Đạo Chi cực kỳ rộng rãi, chắp tay dâng La Chinh cho Hàm Cửu Di.

Giữa hắn và Hàm Mộng cứ như đã đạt được một giao kèo nào đó, cụ thể là gì thì La Chinh không biết.

Nhưng chi của Hàm gia chịu thiệt công khai như thế thì dù sao cũng phải nghĩ cách kiếm lại một chút.

Hai ngày sau, La Chinh thu dọn một chút rồi cùng Hàm Mộng rời khỏi thần thành Lục Nhâm.

Việc La Chinh chỉ ở lại phủ Hàm Thiên mấy tháng ngắn ngủi đã tiến vào đảo nổi được truyền đi khắp nơi.

Cái tên “La Thiên Hành” lại trở thành tiêu điểm trong thần thành Lục Nhâm lần nữa.

Nhưng trong lúc bàn tán, khi nhắc tới thân phận của La Thiên Hành, mọi người đều mù tịt.

Chi thứ Hàm gia hiểu rằng không thể để người ta điều tra ra được thông tin của La Chinh, thế nên dứt khoát giúp La Chinh tạo một thân phận thật đầy đủ khác.

Như vậy, cho dù người bên ngoài có điều tra như thế nào thì Hàm gia và La Chinh đều có thể tự bào chữa được.

Vì vậy, vấn đề “xuất xứ” xem như đã được giải quyết xong trước khi tiến vào đảo nổi, đồng thời cũng giúp La Chinh tẩy trắng thân phận “dân nhập cư trái phép”.

La Chinh được Hàm Mộng mời lên bảo hoa màu tím, sau đó lên đường, hướng thẳng về biển Thời Gian…

Đóa bảo hoa màu tím này là pháp bảo không gian được Hàm Mộng tạo ra bằng thần đạo Tử Khí.

Không gian bên trong cực kỳ rộng lớn, có thể coi là một thế giới riêng, nhưng còn cách cấp độ của tuyệt địa Tử Thiên rất xa.

Trong đóa bảo hoa này, La Chinh không thể quan sát tình hình bên ngoài, chỉ cảm nhận được nó đang di chuyển với một tốc độ cực nhanh.

Sau khi tiến vào bảo hoa, Hàm Mộng rất ít khi xuất hiện, nên La Chinh cảm thấy vô cùng buồn chán khi ở trong thế giới trống rỗng này.

Tu luyện đã không còn tác dụng gì với tu vi của La Chinh nữa rồi.

Hắn đã đạt tới giới hạn của võ giả chứng thần từ lâu, chẳng qua chỉ còn ngưng tụ thần cách nữa mà thôi.

Nhưng thần cách lại là một chướng ngại lớn nhất của hắn…

Trong khoảng thời gian này, La Chinh tập luyện lại những thần đạo trong thước Vô Lượng.

Thần đạo có rất nhiều chủng loại, đồng thời cũng có đặc điểm của riêng mình.

Trong tình huống đặc biệt, có thể xuất hiện hiệu quả ngoài dự đoán của mọi người.

Nếu sử dụng thành thạo thần đạo, ngược lại còn có thể có hiệu quả phi thường.

Những ngày tháng như vậy kéo dài khoảng hai tháng.

Hai tháng sau, La Chinh bỗng cảm thấy Bảo Hoa hạ xuống, sau đó dừng lại.

Giọng nói của Hàm Mộng từ nơi xa xôi truyền đến: “Được rồi, chúng ta đến rồi”

Đợi khi La Chinh đi ra khỏi đóa bảo hoa màu tím kia, đập vào mắt hắn là không gian mênh mông với những màu sắc sặc sỡ.

Những màu sắc đó đan xen với nhau, hình thành một vùng biển rộng mênh mông không biên giới.

Trong cả vùng biển đầy màu sắc này ẩn giấu một khí thế từ xa xưa, bao gồm cả sự vắng lặng của thế giới.

“Biển…”

Đó là một vùng biển lộng lẫy đầy màu sắc…

Vùng biển này rộng mênh mông vô bờ.

Hơn nữa, chất lỏng cuồn cuộn trong biển cũng không phải “nước biển” bình thường, nó là một loại chất lỏng bảy màu rực rỡ.

Từng đợt sóng biển xô vào bờ, văng lên ánh sáng như bảy sắc cầu vồng, khiến con người ta cảm thấy mãn nhãn, vui tai vui mắt.

“Đây là biển Thời Gian?” La Chinh nhìn về nơi phương xa hỏi.

Hàm Mộng gật đầu.

Biển Thời Gian rất bình thường với người trên đảo nổi, nhưng với rất nhiều võ giả chứng thần, thậm chí là thần, cả đời này bọn họ cũng chưa bao giờ nhìn thấy.

Người lần đầu tiên nhìn thấy biển Thời Gian, đương nhiên sẽ cực kỳ chấn động.

Nhưng với người sinh ra trên đảo nổi như Hàm Mộng thì đã sớm thấy nó rất bình thường rồi.

“Một vùng biển thật đẹp…”

La Chinh khẽ khen một câu.

Trong biển Thời Gian hình như có ẩn giấu một luồng khí tức thần bí nào đó, cực kỳ hấp dẫn La Chinh.

Hắn dường như bị mê hoặc tâm trí, nhìn chằm chằm một lúc lâu, sau đó không kìm lòng nổi mà đi về phía biển cả.

Thấy hành động của La Chinh, cơ thể Hàm Mộng lóe lên, ngăn trước mặt La Chinh: “Ngươi làm gì đó?”

“Ta muốn nhìn nước biển…” La Chinh vẫn ngóng nhìn biển Thời Gian, trong lòng tràn đầy cảm giác hướng về.

Tiềm thức dường như đang không ngừng nhắc nhở hắn rằng, hắn có xuất thân từ chính vùng biển này.

“Biển Thời Gian rất nguy hiểm với tính mạng của ngươi” Hàm Mộng mỉm cười, nàng không phát hiện ra sự khác thường của La Chinh, chỉ cho rằng La Chinh tò mò về biển Thời Gian mà thôi. “Đừng nói là ngươi, cho dù ta rơi vào biển Thời Gian thì cũng không thể may mắn thoát ra được”

Thấy bộ dạng mê mẩn của La Chinh, Hàm Mộng chỉ có thể nhẫn nại giải thích: “Ngươi nhìn này, khi nước biển văng lên, nó hóa thành những giọt nước đủ màu sắc.

Thật ra, mấy thứ này không hề đẹp đẽ như vẻ bề ngoài, chúng không phải là vật chất mà chính là từng mảnh thời gian nho nhỏ! Thái cổ, trung cổ, tất cả mọi thứ trong từng kỷ nguyên thần đều bị biển Thời Gian ghi chép lại, hóa thành mảnh nhỏ của số vô lượng, tập hợp ở đây.

Nếu tiếp xúc với một mảnh nào bất kỳ trong đó, ngươi sẽ rơi vào thời đại tương ứng”

La Chinh hơi sửng sốt, “Nói cách khác, ta có thể xuyên qua bất kỳ thời đại nào trong Thần Vực thông qua biển Thời Gian?”

“Trên lý thuyết là như vậy.

Chẳng qua như ta đã nói, chúng là mảnh nhỏ của thời gian, không phải con đường thời gian đầy đủ.

Nếu ngươi rớt xuống biển, lúc đó, cơ thể ngươi sẽ chia thành vô số mảnh, rơi vào những khoảng thời gian khác nhau.

Cho nên lúc ngươi rơi vào đó thì cũng đồng nghĩa với cái chết” Hàm Mộng khẽ cười nói.

Nghe vậy, cả người La Chinh lập tức toát mồ hôi lạnh.

Nhìn từng đợt sóng đang liên tục vỗ đến gần kia, ánh mắt La Chinh hiện lên vẻ cẩn thận: “Vậy tại sao nhiều thế gia lại muốn thành lập đảo nổi ở nơi nguy hiểm này?”

Hàm Mộng lắc đầu: “Nguyên nhân chỉ có một, là bởi bảng đá thống trị ở chỗ này”

La Chinh vẫn khá khó hiểu, việc bảng đá thống trị ở đây và việc nhiều thế gia xây dựng đảo nổi ở đây thì liên quan gì tới nhau? Nhưng hắn vẫn gật đầu, không hỏi thêm nữa.

Hàm Mộng chỉ là người dẫn mình vào đảo nổi mà thôi, không phải người hướng dẫn của mình.


Chương 1810: Điều kiêng kỵ nhất

Chờ ở bờ biển nửa canh giờ…La Chinh nhìn thấy một điểm đen nho nhỏ ở xa xa trên biển Thời Gian.

Điểm đen nhỏ đang liên tục phóng to, khi nó đến một khoảng cách nhất định, La Chinh mới thấy rõ, đó là một con thuyền nhỏ chạy trên biển.

La Chinh ngại hỏi Hàm Mộng, chỉ có thể hỏi Cực Ác lão nhân trong đầu: “Hàm Mộng nói bất cứ cái gì rơi vào biển Thời Gian đều bị xé thành mảnh nhỏ.

Thế tại sao còn có thuyền chạy được trên biển?”

Cực Ác lão nhân vẫn luôn im lặng trong đầu.

Ông từng đến biển Thời Gian một lần, giờ cũng được xem như quay về chốn cũ nên đang rất xúc động.

Bỗng nghe La Chinh hỏi thế thì lập tức cười nói: “Khà Khà, thì lúc nào người ta chẳng nghĩ ra được biện pháp.

Vật liệu của chiếc thuyền kia cực kỳ đặc biệt, nó có thể ngăn thời gian trong biển Thời Gian này ở một mức độ nào đó… Ta chưa tiến vào đảo nổi, nhưng theo ta biết thì những chiếc thuyền này đến từ một chủng tộc rất thần bí, tên là Nhật Manh tộc.

Người dân của tộc này chưa bao giờ mở mắt ra nhìn xem thế giới, bởi họ đều là người mù.

Nhiều thế hệ của họ đều là người đưa đò trên biển Thời Gian.

Có rất nhiều truyền thuyết về Nhật Manh tộc ở Thần Vực, nhiều một cách vô lý.

Đây là một chủng tộc vừa ẩn dật vừa thần bí, giống như lời Cực Ác lão nhân nói, mọi người trong Nhật Manh tộc đều là người mù.

Nhưng đây không phải điểm mấu chốt.

Quan trọng nhất là chủng tộc này đã tuần tra trên biển Thời Gian suốt từ thời viễn cổ, trước cả khi các thế gia chiếm giữ biển Thời Gian.

Đến nay, các vị thần ở Thần Vực vẫn không biết gì nhiều về chủng tộc này.

Bọn họ áp dụng rất nhiều tập tục và phép tắc kỳ lạ, thường khiến người ta khó hiểu, cũng khiến rất nhiều đệ tử thế gia đau đầu.

Những thế gia đó đều là thế lực mạnh nhất trong Thần Vực, ngày thường tác phong vô cùng ngang ngược, nhưng lại rất dễ dàng tha thứ cho chủng tộc nhỏ yếu này.

Vì vậy mới khiến người trong Thần Vực có nhiều suy nghĩ và phỏng đoán hơn về Nhật Manh tộc.

Con thuyền nhỏ kia liên tục nhấp nhô trên biển Thời Gian, nhìn thì có vẻ di chuyển rất thong thả, nhưng trên thực tế tốc độ lại khá nhanh.

Thị lực của La Chinh có thể nhìn ra xa nghìn dặm, chiếc thuyền kia chạy từ ngoài nghìn dặm lại đây mà chỉ mất một nén nhang…

Khi thuyền nhỏ đến gần, La Chinh mới thấy người đưa đò là một người đàn ông to con có làn da đỏ sậm.

Người đàn ông này hình như là một người mù, hai mắt nhắm nghiền, hai cánh tay rắn chắc mạnh mẽ khua một cặp mái chèo kỳ lạ – dường như là xương sống của một loại cá lớn nào đó.

Đợi đến khi chiếc thuyền vào bờ, người đàn ông to con nghiêng tai lắng nghe một lúc, sau đó mở miệng hỏi: “Là Hàm Mộng tiên tử muốn qua sông sao?”

“Đúng vậy” Hàm Mộng khẽ trả lời.

Người đưa đò gật đầu, cố định chiếc thuyền xong, lập tức nói: “Mời lên thuyền”

Hàm Mộng liếc La Chinh, vươn tay bắt lấy cánh tay hắn, khẽ nhảy lên, hai người liền đứng vững trên chiếc thuyền nhỏ.

Người đưa đò nghiêng đầu lắng nghe, sau đó hỏi: “Hàm Mộng tiên tử còn dẫn theo một người?”

“Tính hai người là được” Hàm Mộng thản nhiên đáp.

Người đưa đò vẫn nhắm mắt, quay đầu đối diện với La Chinh.

Hai mắt hắn không thể nhìn được, nhưng dường như sử dụng thần thức hoặc phương pháp nào đó khác để đánh giá La Chinh, mãi một lúc lâu sau vẫn không nhúc nhích.

Hàm Mộng nhíu mày.

Quy tắc trên biển Thời Gian cực kỳ phức tạp, không thể bay trên cả vùng biển, thậm chí cũng không thể sử dụng phương pháp dịch chuyển không gian.

Bất kể là thần cấp cao hay đại viên mãn, muốn ra vào đều phải dựa vào những người đưa đò, nhưng bình thường cũng không rắc rối như vậy.

Hôm nay, không biết sao người này lại thế.

Nhịn một lúc, Hàm Mộng mới mở miệng hỏi: “Sao vẫn chưa lái thuyền?”

Người đưa đò không nói chuyện, vẫn đứng im đối diện La Chinh.

Tuy những người đưa đò không có tu vi cao, nhưng lại là thành phần không thể thiếu trên biển Thời Gian.

Các thế gia lớn sẽ không tùy tiện trêu chọc bọn họ.

Dù sao biển Thời Gian cũng quá nguy hiểm, đã lên thuyền thì đồng nghĩa là giao tính mạng của mình cho bọn họ, lỡ người ta chấp nhận cá chết lưới rách, lật thuyền, rơi vào trong biển thì số phận thế nào, hẳn là đoán được rồi đó.

Vì thế, Hàm Mộng vẫn kiên nhẫn chờ đợi.

Người đưa đò này nhắm mắt đối diện La Chinh một lúc lâu, sau đó bỗng mở mắt ra.

Không ngờ đôi mắt hắn lại không có con ngươi, cả con mắt toàn là màu trắng, nhìn qua khiến người ta vô cùng sợ hãi.

Hơn nữa, hắn còn dí mặt đến trước mặt La Chinh, chỉ cách La Chinh có hai ba tấc mà thôi!

La Chinh cũng ngu ngơ chẳng hiểu gì, không biết mặt mình có gì đẹp…

Lúc này, người đưa đò bỗng nói: “Ta sẽ không đưa ngươi qua sông, ngươi đi xuống đi”

“Có ý gì?” Mặt Hàm Mộng lập tức xụ xuống.

Tính cách những người đưa đò vốn vẫn khá hiền lành, giống như một người hầu cần cù giản dị, bị các thế gia lớn sai khiến suốt bao nhiêu năm qua nhưng vẫn luôn lặng lẽ.

Ngoài thời kỳ đặc biệt ra thì bọn họ chưa bao giờ đình công, cũng sẽ không lề mề, gọi đến là đến, nói đi là đi.

Hôm nay, có phải người này uống lộn thuốc rồi hay không?

La Chinh cũng nhíu mày, nhưng không nói câu nào.

“Không có gì.

Dù sao thì ta cũng không thể chở hắn” Người đưa đò vẫn cố chấp lắc đầu, từ đầu thuyền lùi về đuôi thuyền, gác hai mái chèo sang một bên.

Ý là, La Chinh không xuống thuyền thì hắn sẽ không chèo thuyền đi.

“Hằng năm, Hàm gia chúng ta đều giao đủ Thần vũ tệ cho Nhật Manh tộc các người.

Hôm nay ta có chuyện quan trọng cần đi đảo nổi, vậy mà ngươi lại không chịu đưa đò?” Rốt cuộc Hàm Mộng cũng không nhịn nổi nữa, giọng điệu cũng kém hẳn đi.

Người đưa đò Nhật Manh tộc này vẫn lắc đầu: “Biển Thời Gian rất nguy hiểm và đáng sợ.

Hàm Mộng tiên tử hẳn cũng biết, Nhật Manh tộc chúng tôi có rất nhiều cấm kỵ”

Biển Thời Gian mênh mông bát ngát, xinh đẹp lại thần bí.

Nhưng nếu bỏ qua sự lung linh rực rỡ ấy thì nó chính là một vùng biển chết điển hình.

Bất cứ sinh linh nào rớt xuống biển, cơ thể đều sẽ bị xé thành mảnh nhỏ rồi rơi xuống một đoạn thời gian nào đó.

Đối với các vị thần thì biển Thời Gian còn đáng sợ hơn rất nhiều cấm địa lớn.

Có lẽ các cấm địa đó đáng sợ đến mức khiến người ta nhắc đến liền thay đổi sắc mặt, nhưng dù sao thì vẫn có đường sống.

Còn nếu không cẩn thận mà rơi xuống biển Thời Gian thì chỉ có một con đường chết, chưa hề có ngoại lệ.

Ngoài thánh nhân ra, các vị thần muốn vào đảo nổi đều phải ngoan ngoãn dựa vào những người đưa đò của Nhật Manh tộc.

Và chỉ Nhật Manh tộc mới có thể chinh phục biển Thời Gian đầy cấm kỵ này bằng một chiếc thuyền nhỏ.

Nhưng Nhật Manh tộc cũng có rất nhiều quy tắc kỳ lạ.

Những quy tắc không thể vi phạm do ông cha truyền lại đó được gọi là “bốn không đưa”.

Một: Giờ Tý và giờ Ngọ không qua.

Nghĩa là từ 23 giờ đêm đến 1 giờ sáng và từ 11 giờ trưa đến 13 giờ trưa, Nhật Manh tộc chắc chắn sẽ không đưa đò.

Hai: Mưa gió không qua.

Nếu thời tiết trên biển xấu, Nhật Manh tộc cũng không đưa đò.

Tất nhiên không phải bọn họ sợ mưa giông bình thường, một khi trên biển xuất hiện mưa to gió lớn thì đều có tính hủy diệt với mọi sinh linh trên biển.

Ba: Ngày Lăng không qua.

Ngày Lăng là một ngày hội long trọng của Nhật Manh tộc.

Trong ngày này, trên biển sẽ không có thuyền, như vậy thì cũng không qua được…

Bốn: Kiêng kỵ không qua.

Nếu trên thuyền có người khiến người đưa đò sợ hãi, bọn họ cũng không đưa.

Đương nhiên Hàm Mộng từng nghe quy tắc “bốn không đưa”.

Nàng suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Bây giờ không phải là giờ Tý và giờ Ngọ, thời tiết cũng nắng ráo không mưa, cũng không phải ngày Lăng.

Vậy sao không cho hắn qua?”

“Bởi vì ta sợ hắn” Người đưa đò Nhật Manh tộc nói như thế.

“Kiêng kỵ không đưa? La Thiên Hành chỉ là một tên võ giả chứng thần, ngươi sợ cái gì?” Hàm Mộng tò mò hỏi.

Một khi Nhật Manh tộc đã làm khó dễ thì đúng là nghiêm túc thật.

Trên mặt La Chinh cũng đầy vẻ khó hiểu, trong lòng lại bắt đầu cảnh giác.

Nhật Manh tộc này kỳ lạ thật, hình như có khứu giác đặc biệt nào đó.

Nhỡ đâu họ phát hiện ra sơ hở mà mình cũng không biết, khiến lai lịch bản thân bị lộ thì phiền to.

Người đưa đò lắc đầu: “Ta sợ hắn.

Khí tức của hắn không bình thường”

Thế này, Hàm Mộng hoàn toàn bó tay.

Nàng không thể dùng bạo lực với Nhật Manh tộc, không người nào trên đảo nổi lại đi chọc vào chủng tộc thần bí này.

Hắn nói không đưa La Thiên Hành đi, vậy La Thiên Hành đúng là không vào được đảo nổi!

“Vậy phải làm sao mới cho hắn vào đảo nổi được?” Hàm Mộng hỏi tiếp.

Nếu người Nhật Manh tộc này không muốn đưa La Thiên Hành qua, chỉ còn cách mời sư phụ ra tay.

Sư phụ có bản lĩnh đưa La Thiên Hành vào đảo, nhưng chuyện này rõ ràng không thể mời sư phụ ra tay được.

La Thiên Hành cũng không có tư cách đó.

“Để ta gọi cha đến.

Cha và ca ta có lẽ không sợ hắn” Người đưa đò lại nói.

Trong Nhật Manh tộc cũng phân chia nhiều cấp bậc.

Bởi vì tộc thần bí này rất ít giao tiếp với người ngoài nên người bình thường hoàn toàn không thể biết được cấp bậc trong đó.

Còn Hàm Mộng, dù đã ra vào biển Thời Gian nhiều lần nhưng nàng cũng chẳng đi nghe ngóng bao giờ, thậm chí còn cảm thấy người trong Nhật Manh tộc đều trông giống nhau.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
bộ này chương viết siêu chậm :Z . Mới check bên họ đâu đó khoảng hơn 17 chương mới thui bạn à ^^
https://audiosite.net
Mới check bộ này thiếu 1k chương :Z đã liên hệ cac CTV nhé hoàng anh ^^
https://audiosite.net
Mình sẽ ? CTV nhé bạn :)
https://audiosite.net
Chính xác thưa bạn ^^! - Bên TG họ nói sẽ ra phần 2 nhé bạn :) nên để cái kết mở đó bạn :D
https://audiosite.net
Dtu230 4 giờ trước
Truyện đến tập 138 hết chưa ad
https://audiosite.net
Bùi Thành Linh 22 giờ trước
Giọng đọc 2 còn ra không vậy ad
https://audiosite.net
Đỗ Hoàng Anh 2 ngày trước
Ra thêm đi ad
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box