[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 361 : Không thể trốn thoát (c1801-c1805)
❮ sautiếp ❯Chương 1801: Không thể trốn thoát
Sức mạnh không ngừng tuôn ra, ánh sáng màu vàng trong mắt La Chinh cũng không ngừng lóe lên!Trên trọng kiếm Đại Thiên ngưng kết ra một đường kiếm ý mạnh mẽ rất lớn…
“Kiếm Xuất Vô Ngã!”
“Dịch Thần Nhất Kiếm! Chém!”
“Rầm!”
Kiếm ý dữ đội như cắt đứt mọi tình cảm của La Chinh.
Lúc này, La Chinh đã quên đi mọi thứ.
Luồng kiếm ý không ngừng phóng ra, thu vào, tạo thành một đường sắc nhọn!
Nơi này chỉ có một mình La Chinh, nên hắn không cần phải kiêng dè gì nữa, cứ thế thực hiện thần đạo Đoạn Tình.
La Chinh không phóng kiếm ý này ra, bởi mục đích của hắn chỉ là chém vỡ mấy cái măng đá này.
Mặc dù những khối măng đá này đã phai màu, nhưng vẫn rất rắn chắc.
Chẳng qua khi La Chinh đồng thời bạo phát sức mạnh và thần đạo Đoạn Tình thì chúng cũng chỉ như những tờ giấy mà thôi.
“Ầm ầm ầm…”
Âm thanh vang lên, những chiếc măng đá giam cầm La Chinh đột nhiên vỡ ra!
“Vù!”
Sau khi chém vỡ những măng đá này, La Chinh nhảy lên.
Cho dù không thể bay, nhưng với sức mạnh lớn và đôi chân mạnh mẽ thì khi bật lên cũng khiến hắn như hóa thành thanh kiếm, nhanh chóng bắn đến chỗ khối đất sét màu đen!
“Vù!”
La Chinh không thể định nghĩa được cái thứ lạ lùng này là gì.
Nhưng dường như hang động này là một cái bẫy, lấy khối đất sét này làm mồi!
Khối đất sét đó vẫn chậm chạp di chuyển trên bức tường.
Chất lỏng do bùn tiết ra có sức hút mạnh mẽ với những bóng đen khổng lồ trên tường.
Càng nhiều chất lỏng được tiết ra bởi thứ này thì tốc độ di chuyển của bóng đen trong bức tường sẽ càng nhanh hơn.
Có lẽ khối đất sét này cho rằng La Chinh không thể thoát khỏi lồng giam, vì thế luôn giữ tốc độ rất chậm.
Nhưng sau khi tiếng nố vang lên, nó thấy La Chinh nhảy qua phía mình với tốc độ cực kỳ đáng sợ.
Lúc này, năm xúc tu của nó đột nhiên với vào tầng đá mạch, lập tức kết nối với toàn bộ hang động.
Dưới sự kiểm soát của khối đất sét này, măng đá nửa trong suốt lại bắt đầu dài ra, giống như hàng nghìn cái xúc tu, muốn cản đường La Chinh!
Tuy nhiên, tốc độ và sức mạnh mà La Chinh thể hiện lúc này đã vượt xa dự liệu của khối đất sét!
Trước đó, rõ ràng khối đất sét này chẳng coi La Chinh ra gì.
Bởi sau khi bị nó vây lại thì số lượng thần bị nó ăn thịt cũng không ít.
Một võ giả chứng thần thì làm gì được nó?
Nhưng giờ đây nó đã nhận ra điểm phi thường của La Chinh, chẳng qua là đã quá muộn!
Những khối măng đá điên cuồng dài ra kia căn bản không thể ngăn cản được La Chinh.
Trên mặt La Chinh không thể hiện ra dù chỉ một chút dao động.
Sau khi vào trạng thái “Kiếm Xuất Vô Ngã”, hắn không chỉ có thể phát huy hoàn toàn sức mạnh của thần đạo Đoạn Tình mà trạng thái của hắn còn trở nên bình tĩnh tuyệt đối.
Đối với mọi uy hiếp xung quanh, hắn đều có thể suy xét rõ ràng!
“Thùng thùng thùng…”
Trọng kiếm Đại Thiên điên cuồng chém xung quanh La Chinh.
Bất kỳ măng đá nào dám tiếp cận hắn đều bị một kiếm chặt đứt, không có ngoại lệ!
Toàn bộ quá trình chỉ kéo dài trong một nhịp thở.
Trong thời gian này, La Chinh đã chém ra hàng trăm nhát kiếm, chặt đứt hàng trăm măng đá, cuối cùng tấn công khối đất sét kia!
“Ha!”
Một thanh âm kỳ quái phát ra từ khối đất sét này.
Lúc này, khối đất sét lại chia năm xẻ bảy, biến thành những mảnh nhỏ bằng lòng bàn tay, chui vào bức tường phía sau nó!
“Quả nhiên thứ này có thể chui vào tầng đá mạch” Lông mày La Chinh hơi nhíu lại.
Lần này, hắn đã nhìn rõ.
Khối đất sét này chia thành sáu mảnh, năm mảnh còn lại chỉ là xúc tu.
Ở giữa mảnh to nhất của khối đất sét này có một vật gồ lên.
Dường như hắn không hề do dự, trọng kiếm Đại Thiên đập thật mạnh vào thứ gồ lên ở giữa khối đất sét đó!
“Keng!”
Không ngờ vật này lại cứng như vậy.
La Chinh dùng trọng kiếm Đại Thiên đánh xuống mà nó cũng không vỡ.
Nhưng phần gồ lên đó lại bật lên khỏi khối đất sét, muốn chạy trốn xuôi theo bức tường của hang động.
La Chinh quét mắt nhìn qua, phát hiện ra đó là một viên minh châu trong suốt.
Ở giữa viên châu này dường như có một “con ngươi” đang chậm chạp chuyển động, giống như con ngươi của một sinh linh nào đó.
Cho dù có là sinh linh gì thì con ngươi cũng là nơi yếu ớt nhất.
Đây là quy luật tiến hóa của hầu hết các sinh linh.
Nhưng rõ ràng nó đã vượt qua quy luật này nên mới có thể kiên cố như vậy.
Cho dù trong lòng La Chinh rất kinh ngạc, nhưng lúc này hắn cũng không hề dừng tay.
Sau khi mất đi viên nhãn cầu này, sáu khối đất sét bị tách rời đã bất động trên mặt đất, giống như vật chết.
La Chinh vươn tay cất sáu khối đất sét đó vào trong nhẫn tu di, đồng thời thân hình lùi lại, tay trái thò ra muốn bắt lấy nhãn cầu kia!
Mục tiêu ban đầu của La Chinh chỉ là những khối đất sét trên mặt đất mà thôi.
Nhưng sau khi nhìn thấy nhãn cầu kỳ lạ kia, trong lòng hắn lờ mờ có một dự cảm, rằng những thứ này có mối liên hệ nào đó với “bí thuật Hỗn Độn” mà bản thân đang tu luyện.
Nếu không, thế giới trong cơ thể hắn chắc chắn sẽ không phản ứng mạnh như vậy.
Nhưng ngay khi hắn vươn tay muốn đoạt lấy nhãn cầu, những cái bóng to lớn trong bức tường bên cạnh cũng ngày càng đến gần hơn.
Lúc này, từ trong bức tường đột nhiên có một cánh tay gầy trơ xương thò ra, trực tiếp túm lấy La Chinh!
“Cái tay này…”
Cánh tay này không giống tay của sinh linh, mà giống như được điêu khắc ra từ ngọc thạch đặc biệt nào đó.
La Chinh không hề cảm nhận được một chút huyết khí nào ở cánh tay này, giống như đó là một con rối vậy.
Nếu để mặc cho nhãn cầu kia chạy mất, La Chinh lại không cam lòng!
Hắn cắn răng, chém trọng kiếm Đại Thiên vào phía bên phải…
“Keng!”
Tia lửa bắn ra bốn phía…
Chiêu Dịch Thần Nhất Kiếm La Chinh chém ra khi ở trong cảnh giới Vong Ngã này đã được dùng bảy phần sức mạnh của hắn.
Uy lực của một kiếm này, cho dù là thần bình thường cũng khó có thể đối kháng trực tiếp.
Thế nhưng khi chém lên cánh tay ngọc kia, nó lại chỉ tóe ra những tia lửa, không hề lưu lại một chút vết tích nào!
Thấy vậy, trong lòng La Chinh lập tức chùng xuống, thân hình bỗng nhoáng lên, cắn răng hành động, tốc độ cũng tăng thêm ba phần, dường như ép ra giới hạn của bản thân! Tay trái hắn đột nhiên thò ra, cuối cùng nắm lấy nhãn cầu kia…
“La Chinh, ra ngoài rồi, tất cả đều ra ngoài rồi…” Cực Ác lão nhân ở trong tâm trí hắn hét to.
Trên những bức tường ở bốn phía quanh hang động này có vô số cánh tay dài đang thò ra, không ngừng túm loạn xạ trong không trung.
Mà ở trong bức tường chỗ La Chinh đang đứng cũng có tới sáu bảy cánh tay thò ra, túm lấy hắn!
Vừa nãy, sau khi chém ra một kiếm, La Chinh đã thăm dò được sức mạnh của những cánh tay này.
Với tu vi hiện tại của hắn, nếu bị những cánh tay này túm được thì chắc chắn sẽ chết.
Cho dù hắn có kích phát toàn bộ nguồn sức mạnh của mình thì cũng khó có thể tránh thoát.
“Bát Khúc Phi Yên!”
Vào thời khắc nguy hiểm, La Chinh nhanh chóng thúc giục thân pháp của mình.
Những cái bóng to lớn màu đen này chỉ thò cánh tay ra khỏi tầng đá mạch.
Bọn họ chỉ dựa vào cảm giác mà túm loạn xạ thôi.
Sau khi thi triển Bát Khúc Phi Yên, cả người La Chinh nhẹ như tờ giấy, bay theo những cánh tay đang túm loạn xạ này.
Một lúc sau, cuối cùng hắn cũng thoát khỏi phạm vi của những cánh tay kia.
La Chinh thở phào nhẹ nhõm, thu lại Bát Khúc Phi Yên, thở hổn hển…
Nhìn những cánh tay dày đặc đang không ngừng khua loạn, da đầu La Chinh cũng tê rần.
Ở lại đây càng lâu thì càng nguy hiểm.
Bây giờ hắn phải tìm lối ra để thoát khỏi nơi này!
Lúc nãy, La Chinh chui xuống từ đỉnh của hang động này.
Nhưng cái lối đi do chính hắn đào ra lại bỗng nhiên biến mất một cách kỳ lạ.
Hắn không thể tìm ra nguyên nhân, thêm nữa là hiện tại cũng không có thời gian để suy nghĩ.
Hắn gần như chỉ có thể dựa vào một kiếm của bản thân, chém lên phía trên hang động.
Một kiếm này vừa được chém ra, ánh kiếm nhỏ dài trực tiếp xé ra một vết nứt lớn trên đỉnh hang động.
La Chinh định lao ra từ miệng vết nứt này, nhưng vừa nhìn thấy cảnh tượng trong đó, đôi chân hắn đột nhiên mềm nhũn, suýt chút nữa ngã ngửa trên đất!
Không ngờ ở ngoài miệng vết nứt lớn đó lại là một cái động với vô số những khối đất sét nhỏ đang không ngừng nhảy lên.
Ở giữa những khối đất sét này đều có một phần gồ lên, con ngươi trong đó đang nhìn chằm chằm La Chinh.
Nếu chỉ là những “khối đất sét” thì La Chinh hẳn sẽ thấy vui mừng.
Bởi nếu có những “khối đất sét” này trong tay thì việc hắn ngưng kết thần cách sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Nhưng bên cạnh những “khối đất sét” này có tới bảy tám cái đầu lâu to lớn nhô ra khỏi vết nứt.
Chúng giống như quái vật không da, từng con ngươi có kích thước bằng cái cối xay đang nhìn chằm chằm vào La Chinh trông vô cùng đáng sợ.
Bị những ánh mắt này nhìn chằm chằm, La Chinh cảm thấy mình khó có thể xả hơi!
Lúc này La Chinh cảm thấy bản thân đã rơi vào đường cùng, sợ rằng hắn không thể rời khỏi hang động bí hiểm này rồi.
Chương 1802: Hồ
Lúc này La Chinh dường như bắt đầu nghi ngờ rằng bản thân đã rơi vào một ảo cảnh nào đóRõ ràng hắn đào từ phía trên hang động xuống, vậy mà tại sao bây giờ lại biến thành một cảnh tượng khác?
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn thì không thể nào xuất hiện một cái động lớn ở phía trên tầng đá mạch được… Tất cả những gì hắn nhìn thấy không thể giải thích bằng lý lẽ bình thường nữa.
“La Chinh, phía dưới!” Cực Ác lão nhân ở trong tâm trí hắn hét lên.
Cực Ác lão nhân cảm nhận được sự chán nản của La Chinh, ông cũng hiểu rất rõ nỗi chán nản đó.
Cho dù là ai khi gặp phải chuyện này đều sẽ nghi ngờ bản thân mình, không biết có phải bị điên rồi hay không…
Đương nhiên Cực Ác lão nhân cũng rất hoảng hốt, nhưng dù sao ông cũng chỉ còn lại một tia tàn hồn nên cũng không đến nỗi căng thẳng như La Chinh.
Ngược lại, ông chỉ thấy cảnh trước mắt quá vô lý.
Chẳng qua ông vẫn hy vọng La Chinh tìm thấy một chút cơ hội sống.
Nếu trên đỉnh đầu bỗng xuất hiện một cái động, vậy chi bằng đổi một lối đi khác.
Vì vậy, ông liền bảo La Chinh chém ra một lối đi ở phía dưới.
Đôi mắt La Chinh hơi híp lại, cũng ý thức được bản thân mình hơi sơ suất.
Chuyện này liên quan đến sự thay đổi tâm lý của La Chinh.
Lúc đầu, trong vũ trụ Đại Diễn, La Chinh vẫn luôn thuận lợi nên sự tự tin trong hẳn vẫn luôn tràn đầy như mặt trời ban trưa.
Lòng nhiệt huyết của hắn dường như có thể đốt cháy mọi thứ.
Còn hiện tại, La Chinh đã trở nên thận trọng và nhạy bén hơn.
Trong Thần Vực, hoàn cảnh đã khác, La Chinh cũng phải điều chỉnh tâm lý của mình để đối phó!
Sau khi Cực Ác lão nhân hét lên như vậy, trong lòng La Chinh cũng sinh ra một bản năng sinh tồn mạnh mẽ.
Cho dù ở trên không có lối, hắn cũng có thể tìm một con đường khác.
Thà như vậy còn hơn là bị vây hãm ở nơi này!
Những cánh tay xung quanh động ngày càng dài.
Những cái bóng màu đen kia dường như sắp chui ra khỏi bức tường.
Mà mấy chiếc đầu lâu ở trên đỉnh đầu không hẹn mà gặp cũng đang chui xuống từ vết nứt…
“Kiếm Xuất Vô Ngã…”
Trong tình huống này, bất kỳ cảm xúc tiêu cực nào cũng có thể khiến hắn mất mạng.
La Chinh lại một lần nữa lấy những lĩnh ngộ của mình trong kiếm đạo để áp chế cảm xúc bản thân, đồng thời sử dụng thần đạo Đoạn Tình!
Tay phải lật lại, trọng kiếm Đại Thiên bất ngờ đâm xuống phía dưới, thân thể lập tức lùi lại phía sau.
Kiếm ý thoát ra khỏi trọng kiếm Đại Thiên, vẽ ra một vết nứt dài trên mặt đất.
Toàn bộ phần đá mạch của lớp bên ngoài hang động đều hóa thành màu xanh thẫm, mà đá mạch bình thường thì phải có màu đen nhánh như than!
La Chinh nhìn xuống dưới qua vết nứt đó, quả nhiên nhìn thấy một tầng đá mạch màu đen.
Độ cứng hay độ dẻo của tầng đá mạch “bình thường” này đều kém xa so với tầng đá mạch màu xanh thẫm trong hang động.
“Cuối cùng cũng bình thường!” La Chinh vui mừng.
Sau khi vào trạng thái sử dụng thần đạo Đoạn Tình, tâm trí La Chinh không nên tồn tại bất kỳ dao động cảm xúc nào.
Nhưng dù sao La Chinh cũng không tu luyện thần đạo này đến cực hạn.
Nhìn thấy lớp đá mạch màu đen này, hắn bỗng có một cảm giác được giải thoát.
Vốn linh hồn đang trong trạng thái “không có tình cảm” nhưng vẫn bị kích động một chút!
“Ầm, ầm, ầm…”
Bây giờ La Chinh không hề ngừng nghỉ.
Sức mạnh tuyệt đối phối hợp với Dịch Thần Nhất Kiếm, khiến một kiếm đâm ra có thể tạo thành một lối đi dài hơn mười trượng.
Chỉ ba bốn kiếm đã có thể tạo ra một lối đi dài năm sáu mươi trượng.
Sau khi đâm ra vài kiếm, La Chinh nhảy lên, giống như một cây gậy gỗ thẳng đứng, cả người thẳng tắp, rơi xuống dưới.
Trong khi rơi xuống, bên tai hắn truyền tới những tiếng bước chân dồn dập.
Những cái bóng khổng lồ kia cuối cùng cũng đã phá vỡ bức tường mà đi ra ngoài.
Nhưng còn chưa kịp nhìn xem những cái bóng lớn đó là sinh vật gì thì cả người đã bị rơi vào trong lối đi.
Quay đầu nhìn lại, La Chinh chỉ nhìn thấy vô số những cánh tay dài lấp đầy lối đi mà hắn đã chém ra…
Nhìn thoáng qua một lần, sau đó hắn cũng không quay đầu lại nữa, chỉ tập trung tinh thần đào xuống phía dưới.
Sau khi đào xuống bốn năm trăm trượng, hắn lại ngẩng đầu nhìn lên trên.
Lối đi trên đỉnh đầu chỉ còn là một chấm nhỏ mờ nhạt.
Dựa vào thị lực của La Chinh, hắn vẫn có thể nhận ra những cánh tay kia đang bị kẹt chặt trong miệng lối đi.
Lúc này, hắn mới ổn định lại nhịp thở.
Nhìn thấy những kẻ đó không thể rời khỏi hang động, hắn mới lập tức thoát ra khỏi trạng thái Kiếm Xuất Vô Ngã.
Mặc dù hắn không rõ bên trong và bên ngoài hang động đã xảy ra chuyện gì.
Nhưng, hắn đào thẳng xuống từ cái hố của Thiết gia, sau đó thông qua cái hang động kia rồi bây giờ lại tiếp tục đào xuống dưới hàng trăm trượng.
Theo phỏng đoán, hắn đào thẳng từ đầu xuống tới đây chắc chắn là chuyện không thực tế.
Trong lòng đất của Thần Vực không thiếu những thứ hiếm lạ kỳ quái, có ma mới biết hắn còn có thể đào ra cái gì.
La Chinh lập tức bàn bạc với Cực Ác lão nhân trong tâm trí một lúc, cuối cùng quyết định đào theo chiều ngang.
Mặc dù cái hang trên đỉnh đầu không nhỏ, nhưng hắn cứ đào theo chiều ngang thì cuối cùng thể nào cũng ra khỏi cái động đó được.
Hắn chém ngang một đường, nhờ trọng kiếm Đại Thiên đào ra một lối đi thẳng dài nghìn trượng.
Đến đây, La Chinh lại thay đổi hướng, bắt đầu đào theo đường chéo lên trên.
Đào ra một lối đi dài như vậy trong tầng đá mạch, cho dù là thần cấp trung thì cũng hao tốn rất nhiều sức lực, từ đó có thể thấy sức lực của La Chinh vô cùng lớn.
Nếu là thần cấp thấp có chút tư chất ở nơi này thì chắc cũng không thể đào xuyên qua tầng đá mạch dày đặc này để trèo lên trên được.
La Chinh cẩn thận từng li từng tí khi đào lên trên, chỉ sợ không cẩn thận lại đào vào cái động kia.
Vừa đào vừa phân tích với Cực Ác lão nhân, bọn họ đã đưa ra một đáp án giống nhau.
Đó là hang động kỳ quái này thực sự đã di chuyển vị trí.
Nhưng nó di chuyển trong tầng đá mạch này như thế nào thì hai người vẫn không tìm ra nguyên nhân.
Cũng may bây giờ đã thoát ra ngoài.
Quan trọng hơn là hắn đã lấy được sáu khối đất sét.
Trong sáu khối đất sét này thì có năm khối có kích thước tương đương với khối đất sét mà Thiết gia bán cho hắn.
Mà trong số đó, có một khối đất sét lớn hơn những khối còn lại tới bốn năm lần.
Ngoài những khối đất sét này, hắn còn lấy được một nhãn cầu.
Nhãn cầu này là thứ gì thì chỉ đành đợi khi trở về hắn mới có thể nghiên cứu.
La Chinh vừa đào xiên lên trên vừa duy trì cảnh giác.
Tốc độ tự nhiên sẽ chậm.
Sau khi đào được gần bốn giờ, đột nhiên hắn cảm thấy trọng kiếm Đại Thiên nhẹ đi, đồng thời có tiếng ma sát của cát đá truyền đến.
“Đào ra khỏi tầng đá mạch rồi!” Mắt La Chinh sáng lên.
Sau khi xuyên qua tầng đá mạch thì chính là lớp đất bình thường.
Đào lớp đất này dễ hơn nhiều, hơn nữa như vậy cũng chứng tỏ La Chinh đã ra khỏi hang động kia.
La Chinh tiếp tục đào dọc theo lớp đất này thêm khoảng một nén nhang, sau đó mới phát hiện lớp đất bên trên ngày càng ẩm ướt.
Trong lòng hắn đã lờ mờ có một suy đoán.
Đợi đến khi hắn đào xuyên qua lớp đất này, một dòng nước cuộn trào dữ dội chảy xuống từ bên trên, lúc này hắn đã đào vào trong một cái hồ.
Cái hồ này nằm trong biệt viện của Thiết gia.
Mặc dù Thiết gia không có thứ hạng trong thần thành Lục Nhâm, nhưng dù sao cũng đã kinh doanh nhiều năm nên cũng không phải gia tộc mà những gia tộc bình thường có thể so sánh.
Phần nhà cửa của Thiết gia chiếm khá nhiều diện tích, xây dựng san sát, có sắp xếp rõ ràng.
Mấy tì nữ trong biệt viện đột nhiên phát hiện một xoáy nước xuất hiện ở giữa hồ.
Trên mặt bọn họ đầy vẻ tò mò.
Nước trong hồ chảy xuống dưới theo lối đi La Chinh đào ra.
Không lâu sau, La Chinh xuất hiện ở giữa hồ, khiến nhóm tì nữ Thiết gia hét toáng lên…
Sau đó, La Chinh lại được mời đến đại sảnh Thiết gia.
Trong lòng Nhị thúc và Tam thúc của Thiết Nham đã đầy nghi hoặc từ lâu, đương nhiên muốn hỏi La Chinh một cách tỉ mỉ.
Bọn họ không chỉ không tìm thấy La Chinh, mà còn không hiểu rốt cuộc La Chinh đã rời đi như thế nào.
Hơn nữa cái hố đó còn ở cách Thiết gia một khoảng.
Vài giờ sau khi La Chinh biến mất một cách kỳ lạ, hắn lại xuất hiện trong hồ của Thiết gia.
Điều này càng khiến mọi chuyện trở nên kỳ lạ hơn.
La Chinh không nói tình hình thực tế với bọn họ.
Nếu hắn chỉ đào ra vài khối đất sét từ trong đất thì không cần thiết phải che giấu.
Nhưng sau khi gặp phải hang động kỳ quái đó, đồng thời lại nhìn thấy đôi nam nữ ở trên đá kia thì hắn cũng biết mọi chuyện không đơn giản, đương nhiên hắn sẽ không tiết lộ dù chỉ một chút.
La Chinh nói với Thiết gia rằng hắn đào thẳng xuống phía dưới sau đó liền phát hiện ra một chuyện kỳ lạ khiến hắn tự nhiên không tìm thấy đường trở lại, chỉ đành có thể đào tiếp xuống phía dưới.
Sau vài giờ mắc kẹt trong đó, cuối cùng cũng tìm thấy đường ra.
Không ngờ lại đào vào hồ của Thiết gia.
Các vị trưởng bối của Thiết gia cũng không ý kiến gì, xem ra bọn họ vốn không tin.
Trên thực tế, bọn họ đã ra quyết định, đợi sau khi La Chinh rời khỏi đây thì sẽ phái người xuống tìm kiếm xuôi theo lối đi trong hồ…
La Chinh cũng biết rất rõ kế hoạch của Thiết gia, nhưng người Thiết gia có thể tìm thấy cái hang động kỳ quái đó không thì chưa chắc.
Theo phương vị hắn xuất hiện mà tính thì hắn khẳng định hang động đó có thể di chuyển.
Sợ rằng đó cũng là lý do suốt bao nhiêu năm qua mà vẫn không ai phát hiện ra hang động đó.
Chương 1803: Đầu của cô gái
Sau khi ở lại Thiết gia một ngày, cuối cùng La Chinh cũng xin từ biệt.
Đương nhiên Thiết gia cũng không giữ lại, bọn họ còn đang muốn nhanh chóng thăm dò lối đi dưới hồ nướcTrở về phủ Hàm Thiên, La Chinh lập tức bế quan.
Công dụng của những khối đất sét kia, La Chinh đã hiểu rõ.
Cho dù thế giới cơ thể không ngừng thúc giục, hy vọng có thể nuốt những khối đất sét này càng sớm càng tốt thì La Chinh vẫn mặc kệ.
Ngoài “khối đất sét” ra, lần này La Chinh còn thu hoạch được một viên châu trong suốt.
Lúc đó, sau khi lấy viên châu ra, những khối đất sét đó liền mất đi linh tính, biến thành một khối đất sét bình thường.
Từ đó có thể thấy, khối đất sét lúc đầu Nhị thúc của Thiết Lâm túm được thực ra chính là một phần cơ thể mà thứ màu đen kia đã bỏ đi.
Mấu chốt thực sự hẳn là ở viên châu này!
La Chinh đập nhẹ lên chiếc nhẫn tu di, tay phải cuộn lại, lấy viên châu ra.
Lúc trước, vì chạy trốn nên La Chinh không quan sát kỹ.
Bây giờ tỉ mỉ quan sát mới phát hiện bề mặt nhãn cầu này đã bị nứt vỡ.
Trên bề mặt của nó đầy hững vết nứt nhỏ nằm rải rác.
Viên châu này thực sự rất chắc chắn, nhưng cũng khó mà chịu được một kiếm của La Chinh.
“Đây là một vật chứa linh hồn, bên trong viên châu này chắc chắn có linh hồn của sinh linh nào đó” Cực Ác lão nhân trong tâm trí nhìn chăm chú viên châu này, phân tích giúp La Chinh: “Theo lý mà nói thì chỉ có thuật con rối cao cấp nhất mới có thể phong ấn linh hồn vào trong nhãn cầu.
Nghe nói một số thánh nhân thích làm như vậy”.
“Phong ấn linh hồn vào trong trân châu…” Mắt La Chinh hơi lóe lên.
A Phúc trong Tiên Phủ chính là một con rối, nhưng linh hồn cũng đã tồn tại vô số năm.
Ngược lại, hắn chưa nhìn thấy vật chứa linh hồn của A Phúc.
Không biết linh hồn của A Phúc có phải cũng bị phong ấn trong một viên châu nhỏ hay không?
Ngay khi La Chinh quan sát viên châu này thì con ngươi ở trong viên châu đột nhiên chuyển động, nhẹ nhàng lăn dọc theo ngón tay La Chinh, lại muốn thoát khỏi tay hắn!
Mặc dù La Chinh không đoán trước được điều này, nhưng phản ứng của hắn nhanh đến mức nào chứ? Hắn nắm chặt bàn tay, dễ dàng giữ viên châu lại, trên mặt lộ ra ý cười: “Thực sự có một linh hồn trong đó, nó còn muốn chạy…”
Sau khi viên châu này bị La Chinh bắt lại, con ngươi trong viên châu cũng yên tĩnh hẳn đi, mọi âm thanh đều biến mất…
“Khà khà, linh hồn trong viên châu này luôn giả chết” Cực Ác lão nhân cười nói.
Muốn hiểu rõ bí mật của hang động đó thì chắc chắn phải bắt đầu từ chỗ viên châu nhỏ này.
Sau khi siết chặt viên châu nhỏ, trong đầu La Chinh tỏa ra một loại thần thức vô hình.
Thần thức đó chậm chạp chui dọc theo ấn đường, xâm nhập vào viên châu nhỏ.
Ngay lúc La Chinh xâm nhập thần thức vào trong viên châu nhỏ, một hình tượng rõ nét chiếu thẳng vào trong tâm trí hắn.
Lúc này, con ngươi của La Chinh cũng đột nhiên mở to!
“Đây, đây là…”
Đó là một bức tranh giống như địa ngục với những con quạ màu máu không ngừng lượn vòng trong không trung, một vài bóng đen mảnh khảnh vác theo những cái liềm cong bước đi chậm chạp, vô định trong những hang động dưới lòng đất.
Ở giữa những bóng đen này là một cái nồi to cao đến nghìn trượng, với ngọn lửa đỏ như máu không ngừng bùng cháy.
Cái nồi to đó không ngừng sôi sùng sục, mà ở giữa còn một vật đang không ngừng nhấp nhô.
Không ngờ trong cái nồi đó lại là một cái đầu nhỏ nhắn!
Tóc của cái đầu này dài phải tới hàng trăm trượng, những sợi tóc màu đen bao phủ trong nồi, lay động theo nhịp nước sôi…
Không bao lâu sau, mái tóc đó từ từ tỏa ra như tấm rèm, để lộ khuôn mặt tinh xảo và xinh đẹp.
Hóa ra đó là đầu của một cô gái.
Mà khi La Chinh nhìn thấy tướng mạo của cô gái này, linh hồn của hắn bỗng run rẩy!
“Ngươi làm sao vậy?” Cực Ác lão nhân trong tâm trí hắn lo lắng hỏi.
Linh hồn có thể run rẩy đến mức như vậy, rốt cuộc La Chinh đã xảy ra chuyện gì?
“Đây, đây là La Yên?”
Vẻ mặt của cô gái đó rất giống La Yên.
“Không, đây không phải là muội ấy…”
Mặc dù mặt rất giống, nhưng tính khí thì lại hoàn toàn khác!
Trong lúc La Chinh đang tiếp tục quan sát thì đôi mắt trên cái đầu của cô gái đó đột nhiên mở ra.
Mí mắt màu tím nhạt vừa mở, lộ ra đôi con ngươi đỏ như máu.
Ma tính vô hạn tỏa ra từ đôi con ngươi đó, khiến người ta cảm nhận được một vẻ yêu dị không nói lên lời.
Mà đôi con ngươi đó lại nhìn về phía La Chinh, đồng thời đôi môi mỏng của nàng hơi nhếch lên, cười đầy ẩn ý.
Hàm ý trong nụ cười đó rất sâu xa…
Sau đó, đôi môi của nàng khẽ mấp máy, dường như đã nói ra một từ gì đó!
Trong lòng La Chinh chấn động dữ dội.
Hắn tập trung tinh thần, chăm chú nhìn cái đầu của cô gái.
Hắn muốn biết nàng muốn nói cái gì.
Nhưng ngay lúc này…
Con ngươi trong viên châu trong suốt trên tay La Chinh đột nhiên chuyển động.
Sau đó một tia lửa bắn ra từ trong con ngươi.
Chỉ nghe thấy “ầm” một tiếng, con ngươi ban đầu vốn có trình tự các lớp rõ ràng đột nhiên đục ngầu.
Linh hồn trong vật chứa này đã chọn cách tự nổ tung.
Đồng thời, cảnh tưởng trong tâm trí của La Chinh cũng tán loạn theo, thế giới đó đã sụp đổ, biến mất không còn chút dấu vết…
La Chinh như người mất hồn, ngồi đờ ra, bất động trên mặt đất.
Một lúc sau, Cực Ác lão nhân mới mở miệng hỏi: “Ngươi đã nhìn thấy cái gì? Sao lại có thể khiến ngươi kinh hãi như vậy?”
Trong mắt Cực Ác lão nhân, La Chinh có tư cách được Cố Bắc nhận làm đồ đệ thì chắc chắn cũng đã gặp không ít loại người trong đời.
Ông thật sự không nghĩ ra việc gì có thể khiến La Chinh mất hồn mất vía như vậy?
Nơi nào đó ngoài Thần Vực…
Trên cái nồi lớn, đầu của cô gái từ từ nổi lên.
Mái tóc đen trên đầu nàng cũng không ngừng dài ra theo sự bập bềnh của cái đầu, giống như một thác nước màu đen treo ngược, từ từ kéo dài ra từ trong cái nồi to lớn.
“Vù vù vù vù vù…”
Cách đó không xa, một đám vật màu đen chậm chạp đi đến.
Những vật màu đen này chính là những khối đất sét mà La Chinh đang khổ sở tìm kiếm.
Những khối đất sét đó nhanh chóng dính vào nhau, không ngừng thay đổi hình dạng, biến hóa thành một thân hình vô cùng quyến rũ.
Đồng thời màu sắc của những khối đất sét này cũng nhanh chóng thay đổi, biến thành một lớp da trắng như tuyết.
Cuối cùng, những khối đất sét này biến thành một cơ thể phụ nữ không đầu gần như hoàn hảo!
Và cái đầu của cô gái từ từ trôi đến trên chiếc cổ của cơ thể phụ nữ không đầu kia, bắt đầu nhanh chóng hợp lại.
Mái tóc dài trăm trượng kéo lê trên mặt đất, giống như tơ lụa màu đen được dệt ra vậy, chậm chạp chuyển động trên đất.
Trong đôi mắt đầy ma tính của cô gái lóe lên một nét buồn bực, nàng nói bằng một âm thanh đặc biệt mà kỳ ảo: “Dù thế nào thì cũng để ta nói xong đã chứ…”
La Chinh vẫn sững sờ nhìn chằm chằm vào bức tường ở phía đối diện, nắm chặt viên châu trong suốt trong tay.
Về lý mà nói…
Hắn không cần lo cho sự an toàn của La Yên.
Tinh Vĩ từng nói với hắn, rằng La Yên đang được Vũ Thái Bạch bảo vệ, mà Vũ Thái Bạch lại là đồ đệ giỏi nhất của cha, thực lực cũng thuộc tốp đầu trong Thần Vực, chỉ không mạnh bằng thánh nhân mà thôi.
Vũ Thái Bạch không thể nào để La Yên ra nông nỗi đó được.
Nhưng tại sao cô gái trong cái nồi lớn đó lại giống La Yên đến vậy?
Hình ảnh cái nồi lớn đó không ngừng quanh quẩn trong tâm trí La Chinh, hắn có xua thế nào cũng không tan.
Mặc dù đây là lần đầu tiên hắn phủ nhận cách nghĩ của bản thân, nhưng trong nội tâm hắn vẫn có chút lo lắng.
Nếu đó thật sự là La Yên thì hắn phải làm sao đây?
“Tuyệt đối không phải La Yên!”
Trong mắt La Chinh lóe lên một tia sắc bén, nhanh chóng cắt đứt ý nghĩ này.
Một khi ý nghĩ này xuất hiện liền nhanh chóng lan ra một cách dữ dội, không ngừng khiến lòng hắn dao động.
Nếu ý nghĩ này tự do khuếch tán, nó sẽ biến thành tâm ma của bản thân hắn, như thế thì mất nhiều hơn được!
Lúc cuối, có vẻ cô nàng muốn nói gì đó.
Nhưng sau khi nhẹ nhàng động môi, linh hồn trong viên châu trong suốt đã tự nổ tung rồi.
Hắn không thể thấy cảnh tượng sau đó nữa.
La Chinh giải thích theo thuật đọc môi.
Hắn có thể nhìn thấy nàng nói một chữ “ta”.
Không biết rốt cuộc nàng muốn nói với hắn điều gì?
Đứng đờ ra một lúc lâu, cuối cùng La Chinh quyết định không suy nghĩ đến chuyện này nữa, đồng thời cất viên châu trong suốt vào nhẫn tu di.
Cho dù hắn có suy nghĩ nữa thì cũng không thể nghĩ ra đáp án.
Nếu tương lai hắn đủ mạnh, hắn sẽ lại khám phá cái hang động kỳ lạ kia lần nữa.
Nhưng giai đoạn hiện nay thì không phải lúc.
Sau khi giải quyết viên châu trong suốt đó, La Chinh lại lấy những khối đất sét ra khỏi nhẫn tu di.
Một khối đất sét chỉ có thể tạo ra một chút tinh thể thần cách.
Không biết phải cần bao nhiêu khối đất sét mới có thể ngưng kết được toàn bộ thần cách.
Tuy nhiên, giai đoạn này La Chinh cũng chỉ tìm được cách này, hắn không còn lựa chọn nào khác.
Sau khi hắn rút khối đất sét ra, thế giới cơ thể lại bắt đầu trở nên gấp gáp.
Chương 1804: Tranh chấp
Thế giới cơ thể không ngừng thúc giục, La Chinh một lần nữa đưa khối đất sét vào đóGiống như lần trước, La Chinh để mặc cho khối đất sét tự do rơi xuống.
Sau khi khối đất sét rơi xuống biển hỗn độn, rất nhiều bọt khí liền xuất hiện.
Chẳng bao lâu, ở bầu trời trên vùng biển xuất hiện màn sương mù màu nâu…
Nhìn thấy cảnh này, khóe miệng La Chinh hơi nhếch lên.
Thực sự không sai, màu sắc của những khối đất sét này hơi khác so với khối đất sét mà Thiết Lâm bán cho hắn, nhưng hiệu quả thì như nhau.
Có lẽ khối đất sét kia của Thiết gia đã để quá lâu nên màu của nó mới chuyển thành màu nâu, còn những khối đất sét trong tay La Chinh thì có màu đen.
Sau đó, hắn đưa những khối đất sét còn lại vào thế giới trong cơ thể!
Vùng biển rộng lớn bắt đầu sôi sục.
Những bọt khí lớn nhanh chóng lan ra.
Vùng biển này cứ như bị đun sôi vậy, mặt biển không ngừng cuộn lên.
Không lâu sau, trên vùng biển này hình thành một đám mây màu nâu thật lớn.
Trước hết, những đám mây này chiếm đoạt mấy đám mây nhỏ xuất hiện từ lần đầu La Chinh đưa những khối đất sét vào, sau đó lại lơ lửng bay về phía bàn thần cách của hắn.
Trong lúc đám mây màu nâu này đang bay lơ lửng, La Chinh cũng đưa lĩnh ngộ của bản thân về thần đạo Đoạn Tình hợp vào tầng mây này.
Trong tầng mây này dần phản chiếu ra một đường ánh kiếm sắc bén lờ mờ, chầm chậm hóa thành một đám mây kiếm.
“Vù vù vù…”
Bàn thần cách của La Chinh giống như một vòng xoáy khổng lồ, là nơi tập hợp toàn bộ mây kiếm.
Những đám mây kiếm không ngừng qua lại như con thoi trong bàn thần cách, bắt đầu ngưng kết lại.
Cuối cùng, nó hóa thành một tinh thể hình tam giác, khắc ở giữa bàn thần cách.
Khối tinh thể lúc trước rất nhỏ, giống như một cây kim, còn khối tinh thể hình tam giác lần này lại lớn hơn gấp mười lần.
Kích thước của khối đất sét được đưa vào thế giới cơ thể cũng quyết định kích thước của đám mây.
Đám mây càng lớn thì đương nhiên tinh thể có thể ngưng kết ra cũng càng lớn.
Nếu có đủ đất sét thì việc La Chinh ngưng kết thần cách chỉ là chuyện ngày một ngày hai.
Khi trốn đi khỏi cái hang động kỳ lạ kia, La Chinh đã chém vỡ không gian phía trên hang động.
Khi đó hắn lại nhìn thấy một cái động khác.
Hắn thấy rất nhiều vật màu đen chậm chạp di chuyển trong đó.
Chẳng qua hang động đó quá nguy hiểm mà thôi…
Với sức mạnh hiện tại của La Chinh, nếu lại mạo hiểm đi vào trong đó thì có lẽ sẽ là một đi không trở lại.
Chuyện này phải tính toán thêm…
Trong khoảng thời gian ở phủ Hàm Thiên, La Chinh cũng thường nghe những vị thần kia giảng đạo.
Sức mạnh của những vị thần giảng đạo đó đúng là không đáng nhắc đến.
Một bộ phận các vị thần sinh ra không phải để chiến đấu.
Mục tiêu của các thần giảng đạo chỉ là muốn tìm hiểu thần đạo, nên lực chiến đấu vốn có hạn.
Nhưng các vị thần giảng đạo thực sự lĩnh ngộ thần đạo rất sâu sắc, thường có những lý giải đặc biệt về thần đạo, thậm chí còn có thể dùng những ngôn từ rất dễ hiểu để đám học sinh này hiểu được.
Thông qua thước Vô Lượng, La Chinh đã được rất nhiều thần đạo công nhận.
Sau khi hấp thụ đạo uẩn của những bia đạo kia, thậm chí hắn còn có thể phóng ra năng lực của những thần đạo đó dựa vào thước Vô Lượng.
Nhưng hắn thuộc dạng tiếp thu không có chọn lọc, bản thân vốn không hiểu rõ những thần đạo đó.
Bây giờ, ngày nào cũng nghe những vị thần giảng đạo này giảng giải, La Chinh cũng có được nhiều lợi ích.
La Chinh nghĩ, tiêu tốn một năm rưỡi ở phủ Hàm Thiên cũng không tệ, ít nhất hắn cũng có thể hiểu thêm về Thần Vực, có thể lĩnh ngộ sâu hơn về thần đạo.
Tuy nhiên, những ngày này chỉ kéo dài được một tháng.
Một tháng sau, người trong dòng chính của Hàm gia đến…
Mỗi lần dòng chính phái người đến thì đều khiến toàn bộ thần thành Lục Nhâm đều kinh động.
Trong phủ Hàm Thiên có các con cháu của chi thứ hai và chi thứ ba của gia tộc.
Các chi thứ này kỳ vọng rất nhiều vào con cháu của gia đình mình, hy vọng có ngày sẽ được người dòng chính chọn vào đảo nổi.
Tuy nhiên, vào được phủ Hàm Thiên đã khó, vào được đảo nổi lại càng khó hơn.
Cho dù là Hàm gia hay đảo nổi của các nhà khác đều khan hiếm tài nguyên ở Thần Vực.
Giấc mơ của vô số vị thần đều là muốn đặt chân lên đảo nổi.
Ví dụ như Cực Ác lão nhân là vị thần cấp trung cao cấp nổi tiếng đã lâu, vậy mà tâm trí cũng luôn hướng tới khi nhắc đến đảo nổi.
Theo lẽ thường thì người dòng chính Hàm gia năm sau mới đến, chọn ra người xuất sắc nhất trong phủ Hàm Thiên để đưa đến đảo nổi.
Nhưng lần này, một chi của Hàm gia đã sử dụng đặc quyền chỉ có một lần, thay phủ Hàm Thiên mà tiến cử La Chinh!
Trong lịch sử, các chi Hàm gia rất ít khi sử dụng đặc quyền này.
Nói chung, người có đủ tư cách để nhận đặc quyền tiến cử này đều là người cực kỳ ưu tú.
Khi công bố chuyện này ra ngoài, đương nhiên sẽ khiến rất nhiều người thèm muốn.
Giống như tin đồn trước đó, việc La Chinh tiến vào đảo nổi là chuyện ván đã đóng thuyền.
Nhưng vẫn có kẻ ghen tỵ, mắng chửi các chi Hàm gia không có mắt nhìn, không chừng lại làm trò cười…
Trong sảnh chính Hàm gia, một ông già mặc áo màu vàng đeo đao màu vàng ngồi ở vị trí cao nhất.
Râu ria như hai nét chữ bát (八) màu trắng vểnh lên, sắc mặt có vẻ không kiên nhẫn.
“Ta nhớ ‘Hàm Dương’ mà lần trước các ngươi tiến cử thực sự là ‘cực phẩm’.
Đến nay ta vẫn còn nhớ biểu hiện của hắn sau khi đến đảo nổi.
Không biết tên lần này ở chi Hàm gia các ngươi thì thế nào?” Ông già này dùng giọng điệu cười nhạo hỏi.
Hôm nay vì tiếp đón ông già này mà các nhân vật quan trọng của Hàm gia đều tập hợp đông đủ tại sảnh chính.
Khi ông già này nhắc đến chuyện cũ, vừa nói đến “Hàm Dương”, sắc mặt toàn bộ những người thuộc chi thứ Hàm gia có mặt tại đây đều không được tự nhiên, đặc biệt là Hàm Đạo Chi.
Sắc mặt ông vốn đầy vẻ nghênh đón, nhưng sau khi nghe ông già kia nói ra hai chữ “Hàm Dương”, Hàm Đạo Chi khẽ cau mày, vô tình lóe lên một nét giận dữ, nhưng tia giận dữ đó đã nhanh chóng bị giấu đi.
Hàm Dương chính là con trai út của Hàm Đạo Chi.
Thân là con trai của Chi trưởng Hàm gia, Hàm Dương không bị nhiễm những thói xấu, quần là áo lượt như đám con cháu khác của gia tộc.
Từ nhỏ hắn đã rất nỗ lực, hơn nữa tài năng cũng thuộc dạng ưu tú bậc nhất, chẳng hề thua kém dòng chính là bao.
Lúc đó, khi Hàm Dương trở thành võ giả chứng thần thì còn cách thời gian dòng chính nhận người tới mười ba năm.
Vì vậy, sau khi Hàm Đạo Chi bàn bạc với mọi người trong chi, sử dụng đặc quyền, tiến cử Hàm Dương vào đảo nổi.
Không ngờ Hàm Dương vừa mới vào đảo nổi được ba năm đã bị trả về.
Sau khi trở lại, Hàm Dương đã trở nên điên điên khùng khùng.
Nghe nói sau khi lên đảo nổi, Hàm Dương bị những con cháu thuộc dòng chính “hệ Hàm*” ức hiếp, sỉ nhục, cuối cùng không chịu đựng được mới thành ra nông nỗi này!
* Hệ Hàm: Là những người có quan hệ ruột thịt trong dòng chính Hàm gia.
Hiện tại, Hàm Dương vẫn được chăm sóc tại chi thứ của Hàm gia.
Với năng lực của Hàm gia thì việc chăm sóc một kẻ điên không phải là gánh nặng gì.
Nhưng Hàm Dương đã trở thành nỗi đau vĩnh viễn trong lòng Hàm Đạo Chi.
Cho dù ông già kia rất có địa vị thì sau khi ông ta nhắc đến Hàm Dương, trong lòng Hàm Đạo Chi lại trào lên cơn giận không thể kiểm soát.
“Dương Nhi vẫn ở trong chi của chúng ta…” Hàm Đạo Chi mạnh mẽ áp chế tức giận trong lòng nói.
Chi chủ của các chi khác cũng biết Hàm Dương có địa vị trong lòng Hàm Đạo Chi.
Cho dù họ không hòa hợp với Hàm Đạo Chi, nhưng cũng tuyệt đối không đụng đến Hàm Dương.
Việc này sẽ trực tiếp chọc giận Hàm Đạo Chi.
“Ha ha, vậy thì tốt.
Hy vọng lần này chi các ngươi sẽ không tiến cử một phế vật như Hàm Dương” Ông già kia ha ha cười lớn.
Sau khi nói xong, Hàm Đạo Chi cuối cùng không chịu nổi nữa, trên mặt lộ ra vẻ bi phẫn: “Hàm Dương không phải phế vật!”
Đương nhiên địa vị của ông già này trong đảo nổi không tệ, nhưng Hàm Đạo Chi là Chi trưởng của Hàm gia, địa vị thực ra không kém ông ta.
Chẳng qua ông già này giữ chức vị quan trọng trên đảo nổi nên dù sao vẫn hơn chi thứ của Hàm gia một bậc.
Huống hồ, chi thứ muốn tiến cử một số thiên tài với đảo nổi thì vẫn phải thông qua cửa ải của ông già này.
Vì thế, toàn bộ chi thứ Hàm gia đều rất cung kính với ông ta.
Mặc dù tính khí Hàm Đạo Chi hơi kỳ quái, nhưng cũng không ngoại lệ, dù thế nào cũng nghĩ cách làm cho ông già này vui vẻ.
Mỗi lần ông già này đến chi thứ Hàm gia, đương nhiên cũng có thái độ cao hứng.
Không ngờ lần này Hàm Đạo Chi lại không nể mặt, sắc mặt không chỉ u ám mà giọng điệu cũng không tốt.
Mặc dù ông già hiểu mình đã lỡ lời, nhưng vẫn không nén được tức giận, sắc mặt chẳng tốt đẹp gì: “Hàm Dương kia thiên phú bình thường, biểu hiện bình thường, nhưng lại tâm cao khí ngạo, không chịu nổi cạnh tranh của các đệ tử dòng chính, cuối cùng tâm tình hỗn loạn, biến thành một phế vật.
Chuyện này có gì hay mà phải tranh cãi?”
“Lúc đầu, Hàm Dương là do Hàm Diệu Chi ngươi đích thân kiểm tra đánh giá.
Nếu nó là phế vật thì sao có thể qua được cửa ải của ngươi?” Hàm Đạo Chi lạnh lùng nói.
Lúc này, ông ta vô cùng nóng nảy, thậm chí còn muốn ra tay đánh Hàm Diệu Chi!
Hàm Diệu Chi cũng cười nhạt: “Lúc đó coi như mắt ta kém.
Đương nhiên lần này người các ngươi tiến cử, ta sẽ kiểm tra thật kỹ!”
Chương 1805: Gây khó dễ
Nghe những lời này của Hàm Diệu Chi, sắc mặt của mọi người trong chi thứ Hàm gia và Phủ chủ phủ Hàm Thiên đều không tốt lắmChi thứ Hàm gia có quyền tiến cử đặc biệt, bọn họ cũng rất coi trọng và quý trọng quyền lợi này.
Bình thường sẽ không sử dụng, nhưng một khi nó đã được sử dụng thì chắc chắn phải là người vô cùng xuất sắc.
Mặc dù Hàm Diệu Chi có trách nhiệm kiểm tra đánh giá, nhưng mỗi lần đến chi thứ Hàm gia nhận người, thực ra ông ta cũng chỉ qua loa cho có, chứ không thực sự nghiêm túc.
Dù sao thì chi thứ Hàm gia cũng sẽ không tùy tiện tiến cử, nếu không lúc lên đảo nổi sẽ bị lộ ngay.
Công bằng mà nói thì con trai út Hàm Dương của Hàm Đạo Chi hoàn toàn không phải phế vật.
Chẳng qua sau khi lên đảo nổi Hàm gia, quả thực hắn đã gặp phải một số chuyện nên mới rơi vào tình cảnh như hiện tại.
Nếu Hàm Diệu Chi thật sự muốn “sát hạch” nghiêm túc, sợ là La Thiên Hành khó qua được cửa ải này rồi!
Mọi người trong phủ Hàm Thiên tự nhiên căng thẳng hẳn lên.
Thấy sắc mặt của mọi người trong chi thứ Hàm gia, mặt Hàm Diệu Chi đầy vẻ đắc ý.
Muốn phân cao thấp với ông đây, đám người này vốn không đủ tư cách.
Ông tiếp tục cười lạnh, nói: “Các ngươi nói xem, sao tên đó vẫn chưa đến? Câu giờ lâu thế, đừng trách ta không đợi!”
“Đến rồi, đến rồi!”
Từ bên ngoài sảnh chính, tiếng một người canh giữ phủ Hàm Thiên vang lên.
Sau đó, La Chinh tiến vào sảnh chính dưới sự chỉ dẫn của hai người canh giữ.
Trong lòng La Chinh hơi kích động, kế hoạch của hắn coi như tiến hành thuận lợi.
Dù sao việc tiến vào đảo nổi là một chuyện khá quan trọng.
Hắn vừa bước vào sảnh chính liền cảm thấy bầu không khí hơi khác thường.
Những người đứng đầu của chi thứ Hàm gia đều có mặt.
Hàm Đạo Chi, Hàm Mạnh và những người khác đều có sắc mặt u ám, đặc biệt là Hàm Đạo Chi, thậm chí ông ta còn rất tức giận.
Là Chi trưởng Hàm gia, thần cấp cao, khắp Thần Vực này cũng chẳng ai có thể coi nhẹ sự tồn tại của ông ta.
Vậy thì đã xảy ra chuyện gì mà có thể khiến tâm trạng ông ta chấn động như vậy?
Hàm Diệu Chi thản nhiên liếc nhìn La Chinh, sau đó lập tức nói với giọng điệu kỳ quái: “Ta tưởng các ngươi muốn tiến cử nhân vật bảo bối gì cơ, hóa ra lại muốn nhét vào đảo nổi một phế vật!”
Nghe thấy lời này, La Chinh khẽ cau mày, trong đôi mắt lóe lên một tia lạnh lùng rất khó nhận ra.
Hàm Diệu Chi đang ngồi trên vị trí cao nhất ở sảnh chính, dáng vẻ oai phong, thần sắc cao ngạo.
La Chinh nhìn ra, có lẽ người này chính là nhân vật mấu chốt đưa hắn lên đảo nổi.
Hắn không ngờ ông già này lại nói lời khó nghe như vậy, vừa mở miệng ra đã gọi hắn là phế vật.
Người của chi thứ Hàm gia không nói gì, La Chinh cũng không tức giận.
Nhưng ngọn lửa kích động trong lòng vụt tắt, trên mặt lại càng lạnh lùng.
“Khụ khụ!” Hàm Mạnh nhịn không nổi liền ho khan hai tiếng.
Mặc dù Hàm Diệu Chi và Hàm Đạo Chi vừa mới xích mích, gây ra một số chuyện không vui vẻ gì, nhưng dù sao vẫn phải lấy đại cuộc làm trọng. “Trong kỳ thi của phủ Hàm Thiên ta, vị La Thiên Hành này đã được hàng trăm bia đạo thừa nhận, thực sự không thể coi thường.
Vì thế bọn ta mới phá lệ, tiến cử với dòng chính, tuyệt đối không phải phế vật”
Trong mắt Hàm Diệu Chi lóe lên một tia kỳ lạ.
Mặc dù trong lòng rất ngạc nhiên, nhưng ông ta khẽ hừ mũi một cái: “Được hàng trăm bia đạo thừa nhận, chẳng qua chỉ là khả năng thích nghi không tệ mà thôi.
Huống hồ, tham thì thâm! Thiên tài có tiền đồ thực sự chỉ cần tu luyện một thần đạo cũng có thể đạt được thành tựu lớn!”
Hàm Diệu Chi nói những lời này tuyệt đối này chỉ vì công kích La Thiên Hành.
Trên thực tế, nhiều vị thần chắc chắn không chỉ tu luyện một thần đạo.
Có lúc, mấy thần đạo hỗ trợ, phối hợp với nhau có thể phát huy ra uy lực mạnh hơn.
Nhưng lời của ông ta cũng có lý.
Được vài trăm bia đạo thừa nhận, thực sự nói nghe mà sởn tóc gáy.
Thậm chí thông qua thước Vô Lượng, La Chinh cũng nắm chắc được đạo uẩn của những thần đạo này, tuy nhiên về bản chất thì thực lực của La Chinh vẫn chưa được nâng cao được bao nhiêu.
Lúc đối mặt với kẻ địch mạnh, La Chinh vẫn phải dựa vào thần đạo Đoạn Tình.
Hàm Mạnh không tranh cãi với Hàm Diệu Chi, ông hiểu sự tài giỏi của La Chinh tuyệt đối không chỉ ở chỗ được bia đạo thừa nhận.
Tên nhóc có lai lịch thần bí này mới chỉ để lộ rất ít bản lĩnh, giống như một núi băng trên mặt biển vậy, sức mạnh thực sự được ẩn giấu phía dưới mặt nước.
“La Thiên Hành có khả năng vào đảo nổi hay không, mời ngài ra tay sát hạch” Hàm Mạnh thản nhiên cười, lộ rõ vẻ tự tin.
Nhìn thấy nét mặt của Hàm Mạnh, Hàm Diệu Chi càng khó chịu hơn, trong lòng càng quyết tâm muốn gây khó dễ cho chi thứ Hàm gia.
Còn La Chinh khi nhìn thấy dấu hiệu này, trong lòng có chút buồn bực.
Không biết chi thứ Hàm gia và ông già này có tranh chấp gì, có lẽ người xui xẻo cuối cùng vẫn là bản thân hắn!
“Được! Vậy để ta xem tên nhóc này có bản lĩnh gì!” Hàm Diệu Chi cười lớn, đột nhiên hít vào một hơi, một luồng thế to lớn mạnh mẽ phun ra ngoài, lan khắp sảnh chính.
Trong thế này chứa đạo uẩn của thần đạo Ngũ Hành.
Rõ ràng Hàm Diệu Chi đã sử dụng thần đạo.
Sắc mặt của những Chi chủ ở đây càng khó coi hơn.
Hàm Diệu Chi đường đường là vị thần cấp cao, vậy mà sát hạch một vị võ giả chứng thần lại phải sử dụng thần đạo sao?
Lúc trước, khi sát hạch La Chinh, Hàm Đạo Chi cũng chỉ dùng sức mạnh và lời nói bỡn cợt mà thôi.
Không ngờ ngược lại, những thứ ấy lại bị La Chinh đánh bại.
Nhưng lúc đó Hàm Đạo Chi không hề tức giận, đường đường là thần cấp cao, dù sao cũng phải có phong thái.
Nhưng bây giờ vừa bắt đầu Hàm Diệu Chi đã động đến thần cách, chẳng lẽ ông ta muốn giết người?
Mọi người đều thầm oán trong lòng, nhưng không ai dám lên tiếng.
Bọn họ đều hiểu, bây giờ mà nói xen vào thì chỉ sợ lại thêm dầu vào lửa.
“Rốt cuộc ông già kia muốn làm gì? Đường đường là thần cấp cao, vậy mà lại lợi dụng thần đạo Ngũ Hành để ức chế ngươi.
La Chinh, tốt nhất ngươi nên chạy đi…” Cực Ác lão nhân cũng cạn lời.
Ông luyện đạo Cực Ác, bản thân ông cũng không hẳn là người thiện hay kẻ ác, nhưng người như ông già không biết xấu hổ kia thì đây đúng là lần đầu tiên ông thấy…
“Bố ai biết được” La Chinh đầy một bụng buồn bực.
Mặc dù trong lòng cực kỳ khó chịu, nhưng cuối cùng La Chinh vẫn dốc hết tinh thần đối phó với ông già này.
Dù sao đây cũng là cơ hội tiến vào đảo nổi, La Chinh cũng không muốn chậm trễ, biết đâu người ta có ý sâu xa khác thì sao?
“Nhóc con, Hàm Diệu Chi ta đã tu luyện thần đạo Ngũ Hành suốt mười hai kỷ nguyên thần qua, đã có lĩnh ngộ của riêng mình.
Lấy đạo uẩn Ngũ Hành tự hóa Ngũ Hành Tàn Phá.
Nếu ngươi có thể kiên trì trong đó một nén nhang thì coi như thông qua!” Sắc mặt lạnh lùng, Hàm Diệu Chi cười.
Ông ta không có ác cảm với La Chinh, nhưng trong lòng tồn tại ý nghĩ muốn đàn áp chi thứ Hàm gia nên cũng sẽ không nương tay!
Nói xong, đạo uẩn trong sảnh chính bắt đầu không ngừng co lại, hóa thành năm lực quy tắc Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, nhanh chóng ngưng kết xung quanh La Chinh.
“Ngũ Hành Tàn Phá” chính là bản lĩnh cao cường Hàm Diệu Chi tự ngộ ra trong thần đạo Ngũ Hành.
Thực ra dựa vào lực ngũ hành cũng đủ để tự tạo ra một thế giới riêng.
Nhưng nếu chỉ lấy thần thông Ngũ Hành để xây dựng thì thế giới đó sẽ không hoàn chỉnh, nhưng Hàm Diệu Chi tự mình nghiên cứu, kiên quyết chắp vá ra một thế giới ảo cảnh đổ nát, rõ ràng không hoàn chỉnh, coi như cũng có phần sáng tạo!
Những đạo uẩn đó không ngừng khai triển, hóa thành một thế giới đầy màu sắc lung linh.
Nhưng thế giới này chỉ có phạm vi vài trượng, bao phủ La Chinh trong đó!
“Rầm…”
Lúc này, La Chinh dường như đắm chìm vào trong ảo cảnh, mọi thứ xung quanh đều biến mất.
Hắn bước vào một thế giới do lực ngũ hành tạo ra, mặt đất dưới chân, tia sáng màu vàng trên không trung, cây lớn ở và sóng thần ở phía xa đang ùn ùn kéo đến, những đám mây lửa đan xen thành một thế giới kỳ diệu.
Nhưng thế giới này đang nhanh chóng sụp đổ, tiêu tan…
Thế giới không ngừng sụp đổ, lực ngũ hành va chạm với nhau, nổ tung, đồng thời đánh về phía La Chinh!
Mắt La Chinh hơi ngước lên, thần cấp cao ra tay, quả nhiên không tầm thường.
Lực ngũ hành đan xen với nhau, năng lượng phóng ra rất phức tạp.
Loại năng lượng này hoàn toàn tương phản với năng lượng chứa trong núi Nguyên Từ Thần!
Sau khi núi Nguyên Từ Thần ngưng kết năm quy tắc, nó liền trở nên hỗn tạp, vì vậy cũng rất ổn định.
Nhưng Hàm Diệu Chi lại đi theo hướng ngược lại, lấy hai phương thức tương khắc nhằm triệt tiêu lẫn nhau, bùng phát ra năng lượng tàn phá không ổn định.
Bởi vì sự không ổn định này, cho nên uy lực cũng được tăng lên nhiều!
Trong chớp mắt, La Chinh bị những năng lượng tàn phá đó bao quanh.
Những đường ánh sáng màu vàng sắc bén điên cuồng cắt qua cơ thể hắn.
Lửa hừng hực bốc cháy thiêu đốt… La Chinh còn có thể chịu đựng, nhưng những năng lượng tàn phá đó bùng phát ra khiến La Chinh cảm nhận được sự uy hiếp rất lớn!
“Ầm ầm, ầm ầm…”
Những năng lượng tàn phá này dễ dàng xuyên qua bộ quần áo đồng tâm, trực tiếp tác động lên cơ thể La Chinh.
Mặc dù cơ thể La Chinh rất chắc chắn, nhưng cũng bị năng lượng tàn phá này tạo ra nhiều vết thương.
Hàm Diệu Chi vẫn cười lạnh: “Nếu không chống lại được thì không cần phải gắng gượng.
Không đến được đảo nổi, sau này vẫn còn cơ hội.
Bây giờ mà ngã xuống thì sẽ rất đáng tiếc!”
Hàm Mạnh và Hàm Đạo Chi lạnh lùng nhìn chằm chằm Hàm Diệu Chi!
Người của chi thứ Hàm gia cũng thầm thở dài trong lòng.
Một võ giả chứng thần chống lại thần thông tự ngộ của thần cấp cao.
Hàm Diệu Chi này quả thực không cần mặt mũi nữa rồi.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)



![[Dịch] Chí Tôn Tiên Đạo [Dịch] Chí Tôn Tiên Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/10/Dich-Chi-Ton-Tien-Dao-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Thiếp Khuynh Thành [Dịch] Thiếp Khuynh Thành](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Audio-Thiep-Khuynh-Thanh-dich-Truyen-Audio-Online.jpg)




