[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 349 : Cực Ác lão nhân (c1741-c1745)
❮ sautiếp ❯Chương 1741: Cực Ác lão nhân
Võ đạo trong Thần Vực trải qua vô số kỷ nguyên phát triển, đã đạt tới giai đoạn bão hòaSau khi một vị thần được sinh ra, có thể đạt tới cấp độ gì, thành tựu gì, về cơ bản đều đã được xác định.
Tất cả các cấp bậc cơ bản đã được cố định…
Trong một thôn núi nhỏ như thôn Mông Sơn này, cơ hội để có thể đào tạo ra một cường giả gần bằng không!
Mặc dù trại chủ của trại Nhật Nguyệt này rất tức giận, nhưng con mắt nhìn người của gã lại rất sắc bén.
Gần như liếc mắt một cái là gã đã nhìn ra chỗ không tầm thường của La Chinh, trong lòng đã âm thầm dấy lên cảnh giác.
Cho nên gã mở miệng hỏi sư phụ của La Chinh trước, chính là muốn hỏi thăm lai lịch của La Chinh.
“Sư phụ của ta?”
La Chinh liếc người này một cái, ngay sau đó thản nhiên nói: “Ngươi không đủ tư cách để biết”
Những thuộc hạ kia vốn đã bị trại chủ trách mắng một hồi, nghe thấy La Chinh nói như vậy thì lại bắt đầu ồn ào tức giận mắng chửi…
Nhưng những thuộc hạ kia vừa mới mở miệng nói chuyện, La Chinh đã nhanh chóng bắn hòn đá nhỏ mà hắn giấu trong ngón tay ra.
Cùng với từng tiếng xé gió sắc bén, những võ giả mở miệng mắng chửi người kia lại bị đá của La Chinh đánh vỡ xương hàm dưới một lần nữa, đau đớn lăn lộn đầy đất.
Trại chủ trại Nhật Nguyệt đứng yên không hề nhúc nhích, cho dù La Chinh chưa ra tay, gã cũng hiểu bản thân không phải là đối thủ của người này.
Nếu đối phương không chịu nói ra lai lịch của mình thì gã chỉ có thể đổi cách nói chuyện: “Anh bạn này, thật không dám giấu giếm, trại Nhật Nguyệt chúng ta cũng là làm việc cho người khác! Người kia tuyệt đối không phải là sự tồn tại mà ngươi có thể trêu vào.
Vì một thôn Mông Sơn mà đắc tội với người kia, tuyệt đối không phải là sự lựa chọn sáng suốt!”
Nghe vậy, La Chinh lộ vẻ trầm ngâm.
Trại chủ trại Nhật Nguyệt này cũng coi như là biết nhìn người, không giống một số kẻ ngu ngốc tự phụ, vừa bắt đầu đã tìm gây sự với hắn, muốn đánh muốn giết.
Gã đã nói là mình làm việc cho người khác, hơn nữa bản thân tuyệt đối không chọc nổi người kia, như vậy chỉ sợ tu vi của người kia chính là cường giả thần.
Sự chênh lệch giữa Giới Chủ Cảnh và Thần Cảnh vẫn còn quá lớn, chênh lệch giữa cảnh giới này giống như trên trời dưới đất.
Với thực lực hiện tại của La Chinh, cho dù là đối mặt với thần cấp thấp cũng không có chút phần thắng nào.
Huống hồ, hiện tại đan điền của hắn còn bị những sợi tơ màu đen kia trói lại, càng không thể là đối thủ của một vị thần.
Trại chủ trại Nhật Nguyệt để ý đến sắc mặt của La Chinh, trong lòng lập tức cười thầm.
Người này đã do dự, gã lại nói đệm thêm một chút, sau đó bảo người này biết khó mà lui là được!
Trại chủ trại Nhật Nguyệt này thật sự là làm việc cho người khác, hơn nữa lai lịch của người kia quả thật khá lớn.
Ít nhất, người đó từng là một trong những bá chủ của Trường Không Vực!
Ba mươi sáu đảo, bảy mươi hai trại ở phía bắc của Trường Không Vực đã từng là địa bàn của người này, còn có bảy vị thần cấp thấp đi theo hắn.
Đáng tiếc, rất lâu trước đây, người này bỗng nhiên mất tích, suốt mấy chục kỷ nguyên thần vẫn không có tin tức.
Ba mươi sáu đảo và bảy mươi hai trại hắn từng điều hành đều đã sụp đổ, nhanh chóng tan hoang.
Hiện tại chỉ còn lại ba cái trại mà thôi, mà trại Nhật Nguyệt chính là một trong số đó!
Nhưng bây giờ trại Nhật Nguyệt cũng đã suy yếu, chẳng ra cái gì cả.
Vinh quang và truyền thuyết của năm xưa đã sớm bị quên sạch.
Ngay cả một cái thôn Mông Sơn nho nhỏ cũng không sợ trại Nhật Nguyệt…
Nếu như là trước kia, đừng nói là một cái thôn nhỏ hẻo lánh, cho dù là thần thành trong Trường Không Vực cũng không dám xem thường bảy mươi hai trại và ba mươi sáu đảo!
Nhưng hiện tại, trại chủ trại Nhật Nguyệt lại thấy được một cơ hội rất lớn.
Bởi vì người kia đã trở lại.
Một khi người kia khôi phục, chắc chắn sẽ lấy lại quang vinh của năm xưa.
Đối với trại chủ trại Nhật Nguyệt, đây chính là một cơ hội vô cùng lớn.
Nếu không phải bởi vì trại Nhật Nguyệt này của gã từng là một trong bảy mươi hai trại, gã căn bản không đủ tư cách, cũng không có cơ hội để nói một câu với người kia.
Chính bởi vì người kia nhớ tình bạn cũ, nên mới cho trại chủ trại Nhật Nguyệt gã cơ hội này.
Mặc dù trại chủ trại Nhật Nguyệt là võ giả chứng nhận, đây cũng chỉ là một cách nói mà võ giả Giới Chủ Cảnh dát vàng lên mặt mình mà thôi.
Từ xưa đến nay, thần dân có thể tu thành Giới Chủ Cảnh quá nhiều, nhưng võ giả có thể được chứng thần đạo lại rất ít.
Nếu như bản thân thật sự được người kia coi trọng, sau này muốn chứng thần đạo cũng không phải là việc khó!
Trong mắt trại chủ trại Nhật Nguyệt, đúng là La Chinh không tầm thường thật đấy, cũng rất có khả năng được sinh ra trong thế lực lớn nào đó, thậm chí còn có khả năng đến từ nhà quyền thế nào đó trên đảo nổi, nhưng tuyệt đối không phải là đối thủ của người kia.
Trại chủ trại Nhật Nguyệt không muốn để người kia xem thường.
Người đó chỉ giao cho mình một chút nhiệm vụ như vậy mà cũng không thể làm được thì sau này làm sao được người kia coi trọng đây?
“Huống hồ… chúng ta chỉ thu hồi địa bàn mà chúng ta nên có mà thôi” Trại chủ trại Nhật Nguyệt lại bổ sung.
“Thôn Mông Sơn chúng ta là địa bàn của các ngươi?”
“Nói hươu nói vượn!”
“Người dân thôn Mông Sơn chúng ta đời đời đều cắm rễ ở đất này, thật là không biết xấu hổ!”
Các thôn dân của thôn Mông Sơn ẩn núp trong phòng ốc lầu các trong thôn, lặng lẽ nhìn lén tình hình ngoài thôn.
Bây giờ nghe trại chủ trại Nhật Nguyệt nói vậy, những thần dân này đều không nhịn được, dẫu sao bọn họ mới là dân gốc của thôn Mông Sơn.
Không ngờ trại chủ trại Nhật Nguyệt nghe thế cũng mỉm cười, không chút hoang mang nói: “Mấy đời, được bao nhiêu năm? Theo ta được biết, người dân thôn Mông Sơn các người mới chỉ di chuyển đến nơi này chưa đến một kỷ nguyên thần mà thôi.
Mà bảy kỷ nguyên thần trước, nơi này thật sự là địa bàn của chúng ta, hoặc nên nói là địa bàn của người kia!”
Tuổi thọ của thần dân cũng không ngắn, nhưng một kỷ nguyên thần đã khá dài, chứ đừng nói đến bảy kỷ nguyên thần…
“Bảy kỷ nguyên thần? Sao ngươi không nói một trăm kỷ nguyên thần luôn đi?”
“Chuyện này hoàn toàn không có chút cơ sở nào, chỉ là lời nói một bên của ngươi!”
“Ta cũng có thể nói một trăm kỷ nguyên thần trước, tổ tiên của thôn Mông Sơn chúng ta đã từng xây dựng thôn ở nơi này rồi! Ha ha…”
Các thôn dân của thôn Mông Sơn lại phản bác.
Nhưng trại chủ trại Nhật Nguyệt lại cười lạnh: “Về truyền thuyết của ba mươi sáu đảo và bảy mươi hai trại, các ngươi không thể nào chưa nghe nói đến đúng không? Ta chỉ nói với các vị, người kia đã trở lại, tin hay không tùy các ngươi!”
Khi người kia vừa mới xuất hiện ở trại Nhật Nguyệt, vị trại chủ này cũng không tin.
Đối với trại chủ trại Nhật Nguyệt, đó đã là truyền thuyết xa xưa lắm rồi.
Chẳng qua, truyền thuyết có thể là giả, nhưng thực lực lại không thể làm giả, người kia có thực lực của thần cấp trung.
Nghe trại chủ trại Nhật Nguyệt nói vậy, trong thôn Mông Sơn liền yên tĩnh xuống, đồng thời còn truyền đến một loạt tiếng xì xào bàn tán.
Những âm thanh này lại bị La Chinh thu hết vào trong tai.
“Ba mươi sáu đảo, bảy mươi hai trại, ta nhớ quả thật trong Trường Không Vực có truyền thuyết này.
Đúng là thôn Mông Sơn chúng ta có thuộc về một trong số những khu vực đó thật”
“Hừ, chỉ là câu chuyện được ai đó bịa ra mà thôi, mấy kỷ nguyên thần trước? Thứ được lưu truyền lại từ niên đại lâu đời như vậy cũng có thể tin ư?”
“Đúng vậy, người đó rõ ràng chính là Cực Ác lão nhân nổi tiếng xấu xa.
Nhưng người ta nói rằng ông ta đã chết từ lâu rồi, những trại và đảo kia cũng đã sụp đổ hết”
“…”
Những tiếng thảo luận kia tuy nhỏ, nhưng lại truyền vào lỗ tai La Chinh không sót một chữ.
Khi hắn nghe thấy mấy chữ “Cực Ác lão nhân” thì khẽ mày nhíu một cái, khóe môi hơi nhếch lên, lộ ra một nụ cười mà khó có thể dùng lời để diễn tả được.
Hắn nhìn chằm chằm trại chủ trại Nhật Nguyệt kia hỏi: “Người kia mà ngươi nói, thật sự chính là Cực Ác lão nhân?”
Chuyện Cực Ác lão nhân trở về, còn chưa tiện lan truyền ra bên ngoài.
Ít nhất phải giúp Cực Ác lão nhân lấy lại mọi thứ năm đó ông ta chôn ở dưới thôn Mông Sơn rồi thì mới có thể để người đời được biết.
Nếu bây giờ hắn đã đoán ra, trại chủ trại Nhật Nguyệt bèn cười khà khà, dùng vẻ mặt “ngươi biết sợ chưa” nhìn La Chinh.
Nếu như La Chinh có thể biết biết khó mà lui thì chính là kết quả tốt nhất, gã lại nói: “Bây giờ Cực Ác lão nhân đã là thần cấp trung, nếu ông ta tự mình ra tay, ngươi sẽ không có chút cơ hội để phản kháng, chắc chắn sẽ phải chết.
Kể cả những thôn dân kia cũng chịu sẽ tai bay vạ gió, thà ngươi khuyên nhủ bọn họ mau rời đi cùng ngươi còn hơn!”
Chương 1742: Động Trọc Nguyệt
Các thôn dân của thôn Mông Sơn đều không tin Cực Ác lão nhân đã trở vềDù sao thời gian truyền thuyết này lưu truyền quá lâu rồi, phần lớn nhân vật trong truyền thuyết đều đã qua đời.
Nếu như một ngày kia bỗng nhiên xuất hiện, quả thật rất khó khiến người ta tin tưởng.
Nhưng La Chinh lại tin, bởi vì chính tay hắn đã thả Cực Ác lão nhân ra.
Trước đây, sau khi La Chinh thả Cực Ác lão nhân ra, Cực Ác lão nhân này liền cùng quái miệng rộng lao một mạch vào trong rừng Lang Tuyền.
Sau đó Tiên Phủ liền bị một đám sinh vật hung dữ của Thần Vực bao vây tấn công.
Hai người này có bỏ mạng trong tay những sinh vật kia hay không thì La Chinh không biết.
Lúc ấy, La Chinh cũng đã từng lo lắng.
Đối mặt với những sinh vật hung dữ trong rừng Lang Tuyền kia, cho dù thực lực của Cực Ác lão nhân này và quái miệng rộng có nghịch thiên đến đâu thì sợ rằng cũng rất khó sống sót nổi.
Bây giờ nhìn lại, có vẻ như lo lắng của La Chinh là dư thừa.
Cực Ác lão nhân này bị giam giữ lâu như vậy, vừa mới được thả ra đã vội vàng muốn khôi phục vinh quang và địa vị của năm xưa.
Thật trùng hợp là sào huyệt của Cực Ác lão nhân này lại chính là Trường Không Vực!
“Nếu ngươi không tin, lần sau sẽ không phải là ta tới nơi này, mà là chính Cực Ác lão nhân” Trại chủ trại Nhật Nguyệt còn nói thêm.
Thần cấp trung cao cấp, ở trong Thần Vực cũng là sự tồn tại không thể coi thường!
Có một chỗ dựa vững chắc như vậy, chắc chắn sau này địa vị trại Nhật Nguyệt của gã cũng sắp được nâng cao lên nhiều.
Trong lòng trại chủ trại Nhật Nguyệt vô cùng đắc ý, gã cho rằng La Chinh nhất định sẽ thỏa hiệp, chẳng ai muốn tự tìm cái chết trước mặt một vị thần cả!
“Ta tin” La Chinh thản nhiên nói.
Nghe vậy, trại chủ trại Nhật Nguyệt và đám thuộc hạ liền thở phào nhẹ nhõm, rõ rang là bọn họ đều không muốn chọc vào võ giả chứng thần là La Chinh.
Nếu có thể khiến La Chinh biết khó mà lui thì chính là kết cục tốt nhất!
“Đã như vậy, ngươi hãy mau thuyết phục người dân thôn Mông Sơn này để bọn họ ngoan ngoãn rời đi, hoặc chính ngươi rời đi đi.
Những thôn dân này cứ giao cho chúng ta giải quyết” Trại chủ trại Nhật Nguyệt cười nói.
Những người dân thôn Mông Sơn không ngờ La Chinh lại thật sự tin lời trại chủ trại Nhật Nguyệt nói, bọn họ lập tức sửng sốt: “La Thiên Hành, đừng tin lời bọn họ! Bọn họ chỉ muốn dọa chúng ta thôi…”
“Trại Nhật Nguyệt này chỉ là một cái sơn trại lụn bại, mấy chục nghìn năm qua đều nửa sống nửa chết, làm sao có thể mời được một vị thần chứ?”
“…”
Đối với lời của những người dân thôn Mông Sơn, La Chinh không bác bỏ, hắn tiếp tục nói với trại chủ trại Nhật Nguyệt: “Ta tin Cực Ác lão nhân thật sự đã trở về, nhưng ta sẽ không rời đi.
Nếu nhất định phải khiến ta rời đi, ngươi có thể mời Cực Ác lão nhân đích thân tới!”
Trên mặt nhóm võ giả trại Nhật Nguyệt đang lộ vẻ nhẹ nhõm, bọn họ cho rằng La Chinh đã thỏa hiệp, việc này hiển nhiên đã được giải quyết, lại bỗng nhiên nghe thấy La chinh nói vậy, vẻ mặt của bọn họ lập tức cứng ngắc.
Trong lòng La Chinh có tính toán của riêng mình.
Chuyến này La Chinh vừa mới tiến vào Thần Vực, nếu muốn hoàn toàn dung nhập vào Thần Vực thì khá là khó khan.
Nếu như có thể được Cực Ác lão nhân giúp đỡ thì sẽ làm ít công to!
“Đúng vậy, có bản lĩnh thì bảo Cực Ác lão nhân đích thân đến!”
“Ta xem trại Nhật Nguyệt các ngươi đi nơi nào tìm một vị thần đến! Nếu có thần thật thì còn cần trại Nhật Nguyệt các ngươi ra mặt đuổi chúng ta đi ư?”
“Ta cũng muốn gặp vị thần trong truyền thuyết kia một chút đấy!”
Những người dân thôn Mông Sơn lại hiểu lầm ý của La Chinh, bọn họ cho rằng La Chinh cũng không tin lời của trại chủ trại Nhật Nguyệt, mà chỉ là nói kháy mà thôi.
Sắc mặt của trại chủ trại Nhật Nguyệt xanh mét, giọng nói trở nên vô cùng lạnh nhạt: “Ngươi có biết hậu quả của việc Cực Ác lão nhân đích thân tới không?”
“Đương nhiên là biết” La Chinh khẽ gật đầu.
“Được lắm!” Trại chủ trại Nhật Nguyệt cười lạnh một tiếng, dẫn một đám thuộc hạ quay đầu bước đi.
Hôm nay, gã không thể thuyết phục La Chinh đuổi người dân thôn Mông Sơn đi, chỉ có thể rời đi trước để Cực Ác lão nhân tự mình ra mặt.
Tuy gã sẽ bị buộc tội làm việc không tốt, nhưng gã hiểu rõ, với thủ đoạn của Cực Ác lão nhân thì người dân thôn Mông Sơn và tên La Chinh trước mặt này đều sẽ phải chết!
Sau khi đám người trại Nhật Nguyệt rời đi, những thôn dân đang trốn mới ào ào tuôn ra ngoài.
Phần lớn người dân đều lộ vẻ thắng lợi.
May mắn, không đánh mà thắng đã đuổi được đám võ giả của trại Nhật Nguyệt đi.
“Không biết trại Nhật Nguyệt này đã tồn tại bao nhiêu năm, trong trại cũng không có mấy người.
Thực lực bình thường, nhưng công phu khoác lác lại lợi hại, dám nói bản thân có một vị thần chống lưng!”
“Đùa gì thế! Cực Ác lão nhân trong truyền thuyết, đúng là nhân vật lớn thống trị phía bắc Trường Không Vực, người như vậy sao có thể xuất hiện trong một cái trại nhỏ được?”
“Nói có lý!”
Trong mắt những người dân thôn Mông Sơn, trại Nhật Nguyệt này không mạnh hơn thôn Mông Sơn là bao, chỉ là một sơn trại được tạo thành từ một đám người ô hợp mà thôi.
Trước đây, bọn họ còn sợ hãi trại chủ trại Nhật Nguyệt, nhưng hiện giờ, thôn Mông Sơn bọn họ đã có “La Thiên Hành”, sao còn cần để ý tới trại Nhật Nguyệt chứ?
Nhưng mà, một câu của La Chinh lại hắt cho các thôn dân ở đây một chậu nước lạnh.
“Cực Ác lão nhân thật sự đã trở lại” La Chinh thản nhiên nói.
“Thật sự đã trở lại? Ngươi đang nói đùa phải không?” Một thôn dân cười khà khà nói.
Hắn cũng không tin lời nói của La Chinh.
“Ta không nói đùa” La Chinh lắc đầu: “Cực Ác lão nhân thật sự đã trở lại Trường Không Vực.
Chủ trại Nhật Nguyệt này không nói dối, bởi vì trước đó không lâu ta còn từng gặp Cực Ác lão nhân”
Sau khi La Chinh ném ra những lời này, bầu không khí vốn đang ồn ào náo động của thôn Mông Sơn lập tức đông cứng lại, chìm vào yên tĩnh…
“Ngươi, ngươi, ngươi nói thật?” Một thôn dân hỏi lại, vẻ mặt đã trở nên cực kỳ nghiêm túc.
Người của thôn Mông Sơn dám chống lại trại Nhật Nguyệt, nhưng cho bọn họ mười nghìn lá gan cũng không dám chọc giận một vị thần…
“Là thật” La Chinh nói: “Nhưng…” Hắn vốn còn muốn an ủi bọn họ một chút, tuy Cực Ác lão nhân lợi hại, nhưng ông ta lại không thể không nghe theo mệnh lệnh của La Chinh.
Đáng tiếc, có lẽ những thần dân này đã bị dọa xanh mặt, hiện tại bọn họ chỉ biết vô cùng kích động.
“Vậy, vậy làm sao bây giờ?”
“Chúng ta nên đi thôi.
Nghe nói Cực Ác lão nhân kia không chuyện ác nào không làm, cho nên mới lấy hai chữ ‘Cực Ác’.
Năm đó ông ta làm nhiều việc ác nên mới có các đại năng ra tay hàng phục.
Ông ta mai danh ẩn tích nhiều năm như vậy, chẳng lẽ thật sự sắp quay lại rồi sao?”
“Đây chính là thôn Mông Sơn mà tổ tiên chúng ta để lại…”
“Còn tổ tiên cái rắm ấy, Cực Ác lão nhân người ta có thể sống còn lâu hơn nhiều so với tuổi tổ tiên chúng ta cộng lại.
Nếu truyền thuyết là thật, quả thật chúng ta đã chiếm địa bàn trước đây của Cực Ác lão nhân!”
“…”
Nếu những thôn dân này kích động như vậy, La Chinh cũng lười giải thích…
Trại Nhật Nguyệt, động Trọc Nguyệt.
Động Trọc Nguyệt này vốn là một cái động bị bỏ hoang rất nhiều năm, cửa động cũng đã sụp xuống nhiều năm, đã sớm bị bỏ hoang.
Nhưng trong khoảng thời gian này, trại Nhật Nguyệt lại đào cửa hang ra một lần nữa, cẩn thận quét dọn một lần.
Ngay sau đó, nó được trại Nhật Nguyệt xếp vào khu cấm, những người không phận sự nghiêm cấm đến gần!
Hiện giờ, trại chủ trại Nhật Nguyệt đang cung kính quỳ gối trước động Trọc Nguyệt, ngay sau đó nhỏ giọng nói: “Cực Ác lão tổ, không phải tiểu nhân làm việc không tốt, mà là trong thôn Mông Sơn kia không biết mời từ nơi nào đến một người trợ giúp rất mạnh.
Mặc dù chỉ là một võ giả chứng thần, nhưng thực lực thật sự không tầm thường.
Ta hết sức nhạy cảm với thần thông linh hồn, chỉ sợ linh hồn của võ giả chứng thần kia đã vượt xa Hoàng Kim Chiến Hồn, không thua gì linh hồn của thần đâu ạ!”
Nói xong, trại chủ trại Nhật Nguyệt vẫn quỳ gối tại chỗ không nhúc nhích.
“Thối lắm! Một tên Giới Chủ tầm thường mà thôi, có thể tu linh hồn thành Hoàng Kim Chiến Hồn đã là hết sức ưu tú, còn linh hồn của thần? Sợ là ngay cả những nhà quyền thế trên đảo nổi kia cũng không làm được đâu!” Giọng nói của Cực Ác lão nhân từ trong động Trọc Nguyệt truyền ra.
Võ giả Giới Chủ Cảnh có Hoàng Kim Chiến Hồn cũng không nhiều, thế nên thật sự Cực Ác lão nhân khó mà tin được.
Chương 1743: Chạm mặt
Sau khi Cực Ác lão nhân rời khỏi rừng Lang Tuyền, ông ta thấy có một đám sinh vật hung dữ đông nghịt đi thẳng đến Tiên PhủMặc dù thực lực của ông ta và quái miệng rộng rất mạnh, nhưng nếu như thật sự bị bầy sinh vật hung dữ này bao vây thì chắc cũng sẽ lãnh ít dữ nhiều…
Kỳ lạ là những sinh vật hung dữ này chỉ thờ ờ liếc hai người bọn họ một cái, rồi không thèm để ý tới bọn họ nữa.
Sau khi những sinh vật hung dữ kia rời đi, Cực Ác lão nhân và quái miệng rộng mới lặng lẽ rời khỏi rừng Lang Tuyền.
Ngay sau đó, hai người liền mỗi người đi một ngả.
Cực Ác lão nhân bị giam giữ mấy kỷ nguyên thần…
Đối với thế giới của thần, bảy tám kỷ nguyên thần không có sự thay đổi quá lớn, chẳng qua là phong thêm hai ba vị thánh nhân, thứ hạng của các đảo nổi trên biển Thời Gian lại thay đổi một chút mà thôi.
Nhưng đối với những thần dân, sự thay đổi này vẫn khá lớn.
Sau khi Cực Ác lão nhân trở về Trường Không Vực, ông ta lại phát hiện ba mươi sáu đảo và bảy mươi hai trại mình từng thành lập đã sớm tan hoang, phần lớn trong số đó đều đã biến mất trong dòng thời gian.
Đây là chuyện mà Cực Ác lão nhân đã sớm đoán được, nhưng khi ông ta biết được không ngờ trong bảy mươi hai trại còn sót lại ba sơn trại thì trong lòng vẫn vô cùng xúc động.
Dù sao đây là truyền thừa năm đó ông ta để lại, đã nhiều năm như vậy mà vẫn còn có võ giả cố gắng chống đỡ.
Tuy Cực Ác lão nhân làm nhiều việc ác, nhưng lại là người hết sức trọng tình nghĩa.
Mặc dù trong mắt Cực Ác lão nhân, cho dù là thiên phú hay thực lực của những người này cũng đều chỉ là một trò cười, nhưng ông ta vẫn hậu đãi như trước.
Sau khi chuẩn bị lấy ra một số thứ bản thân giấu kín ở Trường Không Vực, ông ta sẽ từ từ phát triển lại thế lực này!
Nhưng một số thứ của Cực Ác lão nhân lại không thể để lộ ra.
Ví dụ như vài thứ chôn dấu ở dưới thôn Mông Sơn kia.
Hiện tại, ông ta vừa mới trở về Trường Không Vực, nền móng còn chưa vững chắc, nên đương nhiên cẩn thận mọi thứ thì tốt hơn.
Nhưng mà năng lực của đám người trại Nhật Nguyệt này thật sự yếu hơn tưởng tượng của ông ta.
Ngay cả chút việc nhỏ như đuổi những thần dân kia đi cũng không làm được, quả thật là nằm ngoài dự đoán của Cực Ác lão nhân.
Hiện tại trại chủ trại Nhật Nguyệt báo cáo như vậy là để che giấu sự bất tài của mình, nên đương nhiên gã phải thổi phồng La Chinh lên trời rồi.
Linh hồn của một Giới Chủ lại có thể so với linh hồn của thần ư? Đây quả thật là chuyện vớ vẩn!
Nhiều năm như vậy trôi qua, ông ta mới chỉ từng thấy một người ở Giới Chủ Cảnh tu luyện linh hồn đến trạng thái như thế, chính là tên nhóc La Chinh gặp trong Tiên Phủ!
Mà La Chinh là học trò của thánh nhân và cha cũng là thánh nhân.
Trong cả Thần Vực, nhân vật như vậy cũng không có mấy người…
Trong một thôn núi nhỏ hoang vắng như thế ở phía bắc của Trường Không Vực, lại có thể xuất hiện một võ giả chứng thần như vậy? Có đánh chết ông ta cũng không tin.
“Nếu như thuộc hạ có nửa lời nói dối, lão tổ ngài có thể chặt đầu của ta xuống.
Nếu như không tin, lão tổ có thể đích thân đi một chuyến, có thể thấy rõ mọi thứ!” Trại chủ trại Nhật Nguyệt thề son sắt.
“Ngươi nói xua đuổi một ít thần dân, cũng cần ta tự mình ra tay ư?” Trong động Trọc Nguyệt kia lại truyền ra giọng nói của Cực Ác lão nhân một lần nữa.
“Thuộc hạ làm việc không tốt, chút việc nhỏ ấy quả thật không cần lão tổ ra mặt, nhưng vấn đề nằm ở trên người võ giả chứng thần kia!” Trại chủ trại Nhật Nguyệt vội vàng nói, rất sợ Cực Ác lão nhân tức giận.
Thật ra, những hiểu biết của trại chủ trại Nhật Nguyệt về Cực Ác lão nhân đều đến từ truyền thuyết.
Dẫu sao, hắn cũng đã trở thành võ giả chứng thần, hơn nữa thời gian đã thống lĩnh trại Nhật Nguyệt này còn chưa quá lâu.
Huống hồ đã nhiều năm như vậy trôi qua, ghi chép về Cực Ác lão nhân trong trại Nhật Nguyệt đã sớm mơ hồ.
Nhưng chỉ nghe từ danh hiệu “Cực Ác lão nhân”, gã cũng biết Cực Ác lão nhân tuyệt đối không phải là kẻ thiện lành gì!
Nếu trại chủ trại Nhật Nguyệt đã nói như vậy, Cực Ác lão nhân chỉ có thể cười lạnh một tiếng: “Xem ra vẫn cần ta đích thân ra tay!”
Trại chủ trại Nhật Nguyệt nghe vậy liền mừng rỡ trong lòng, hắn đã biết Cực Ác lão nhân không hề so đo việc bản thân làm việc không tốt.
Với thực lực của Cực Ác lão nhân, muốn tiêu diệt võ giả chứng thần kia chỉ là chuyện giơ tay nhấc chân.
Gã đã có thể nhìn thấy kết cục của võ giả chứng thần trong thôn Sơn Mông.
Sau khi các thần dân của thôn Mông Sơn xác định Cực Ác lão nhân đã trở lại, cuối cùng bọn họ định từ bỏ thôn Mông Sơn.
Đồ vật quan trọng hơn nữa thì cũng không quan trọng bằng tính mạng của bản thân.
Đối mặt với một vị thần, mà còn là thần cấp trung cao cấp, bọn họ không có cách để chống lại.
Nhưng lúc này, La Chinh lại đứng ở lối ra, bảo bọn họ không cần rời đi.
La Chinh không cho biết nguyên nhân trong đó, nhưng lại vô cùng chắc chắn đảm bảo sự an toàn của bọn họ!
Nhưng phần lớn người dân thôn Mông Sơn vẫn không lựa chọn tin tưởng La Chinh.
Có lẽ, La Chinh thật sự không giống võ giả chứng thần bình thường, nhưng hắn vẫn chỉ là Giới Chủ Cảnh mà thôi, hoàn toàn không cùng một cấp bậc với Cực Ác lão nhân kia.
Ngay ngày hôm ấy, mấy nghìn thần dân trong thôn Mông Sơn bắt đầu di chuyển, đi trốn, nhưng vẫn có một bộ phận đáng kể thần dân ở lại.
Trong bộ phận thần dân này lại chia thành hai kiểu người, một kiểu là cho dù thế nào cũng không muốn rời khỏi thôn Mông Sơn, mà kiểu còn lại do Tiểu Ô và Tiểu Văn dẫn đầu, bọn họ chọn tin tưởng La Chinh!
Ngày hôm sau, trời mới tờ mờ sáng, chín phần mười hộ trong cả thôn Mông Sơn đã rời đi, các thôn dân còn lại chỉ bằng một phần mười ngày xưa.
Hôm nay, La Chinh vẫn ngồi ngay ngắn ở cửa thôn Mông Sơn, hắn vừa làm mờ đi sợi đen trên đan điền, vừa lặng lẽ chờ đợi.
Hắn còn sợ Cực Ác lão nhân không chịu tới, chỉ phái một đám võ giả thưa thớt thực lực tầm thường tới ấy chứ.
Những thôn dân đang ở lại thôn Mông Sơn cùng với La Chinh thì lại càng khẩn trương, ngộ nhỡ La Chinh không thể giải quyết được Cực Ác lão nhân, bọn họ sẽ phải chôn cùng!
Không lâu sau, một đám võ giả của trại Nhật Nguyệt chậm rãi đi đến, mà Cực Ác lão nhân thì đi chậm như rùa dạo ở sau cùng.
Sau khi vượt qua một sườn núi, thôn Mông Sơn đã được thu hết vào đáy mắt của Cực Ác lão nhân.
“Phía trước là tới rồi, thưa lão tổ” Trại chủ trại Nhật Nguyệt đứng bên cạnh Cực Ác lão nhân nhắc nhở: “Có lẽ vị võ giả chứng thần vẫn còn canh giữ ở cửa thôn Mông Sơn, với thực lực của lão tổ thì giết người này chỉ là chuyện trong nháy mắt!”
Cực Ác lão nhân lười biếng ngồi trên kiệu, trên mặt lộ vẻ hoàn toàn không quan tâm.
Cho dù trại chủ trại Nhật Nguyệt nói thật, thì đối phương vẫn chỉ là một Giới Chủ mà thôi, căn bản không đủ tư cách để được gọi là đối thủ của ông ta.
Nhưng sau khi bay qua ngọn núi thấp này, đến trước cửa thôn Mông Sơn, Cực Ác lão nhân nhìn theo động tác tay của trại chủ trại Nhật Nguyệt, ánh mắt tập trung ở cửa thôn, cặp mắt kia của ông ta đột nhiên trợn trừng.
Vốn dĩ, ông ta đang lười biếng nằm trên kiệu, lúc này lại đột nhiên đứng dậy, lộ ra vẻ mặt như gặp quỷ!
“La Chinh!”
Ngay sau đó, ông ta lấy tay xoa xoa mắt mình, dường như muốn nhìn rõ hơn một chút nữa…
“Lão tổ?” Thấy vẻ mặt như thế của Cực Ác lão nhân, trại chủ trại Nhật Nguyệt hơi sửng sốt.
Chẳng lẽ tên võ giả chứng thần của thôn Mông Sơn kia thật sự có lai lịch rất lớn ư?
Cực Ác lão nhân không trả lời câu hỏi của trại chủ trại Nhật Nguyệt.
Sau khi quan sát một hồi, xác định được thân phận của La Chinh, trong lòng ông ta xoắn xuýt một lúc! Lúc trước khi rời khỏi Tiên Phủ, đúng là Cực Ác lão nhân có hy vọng cả đời sẽ không phải gặp lại La Chinh lần nữa.
Dù sao, Thần Vực lớn như vậy, khả năng gặp lại là cực kỳ nhỏ bé.
Không ngờ chỉ sau thời gian ngắn như vậy, hai người đã gặp lại, thật sự là muốn chết mà!
Ông ta xoay người xuống khỏi cỗ kiệu kia, lại quay đầu bước đi chẳng nói câu nào.
Cảnh tượng này khiến trại chủ trại Nhật Nguyệt không hiểu ra sao.
Nhưng Cực Ác lão nhân còn chưa đi được mấy bước, La Chinh đã gọi ông ta lại, La Chinh nói: “Cực Ác lão nhân, chẳng lẽ không nhận ra La mỗ sao?”
Chương 1744: Phong Tuyệt Ky
Cực ác lão nhân thật sự không ngờ lại có thể gặp La Chinh ở chỗ này!Rừng Lang Tuyền cách nơi này không xa, nhưng cũng cách đến ba vực.
Có thể tình cờ gặp La Chinh ở thôn núi nhỏ phía bắc Trường Không Vực này, giờ phút này, Cực Ác lão nhân cũng không biết phải hình dung tâm tình của mình như thế nào nữa, chỉ có thể nói bản thân và La Chinh thật đúng là có duyên.
Người ông ta không muốn thấy nhất, ngoài Cố Bắc và mấy vị thánh nhân ra, có lẽ là La Chinh.
Để rời khỏi địa lao, ông ta đồng ý lập một lời thề tâm ma rất không công bằng với La Chinh.
La Chinh nói gì ông ta phải nghe nấy, nếu như làm trái thì nhất định sẽ bị tâm ma cắn trả!
Sau khi khó khăn lắm mới rời khỏi địa lao, đương nhiên Cực Ác lão nhân hy vọng có thể đi xa hơn trên con đường thần đạo.
Hiện tại, ông ta đã là thần cấp trung cao cấp, chỉ cần bước thêm một bước nữa là có thể trở thành thần cấp cao.
Đến lúc đó, thực lực và địa vị của ông ta đều sẽ cao hơn một bậc.
Cho dù là những thánh nhân kia muốn xuống tay với ông ta cũng sẽ phải kiêng dè ba phần.
Để ổn thỏa, tất nhiên ông ta sẽ không vi phạm lời thề tâm ma của mình. cho nên La Chinh vừa mở miệng, thân thể đang xoay đi của ông ta lập tức cứng đờ lại, sau đó ông ta từ từ quay đầu lại, cười khà khà: “Nhận ra, đương nhiên nhận ra”
“Vậy là tốt rồi” La Chinh gật đầu. “Ông vẫn còn nhớ thì hôm nay ở đây, ta có chuyện nhờ ông giúp đỡ”
Trại chủ trại Nhật Nguyệt bên cạnh và đám thuộc hạ của gã liền trợn tròn mắt, địa vị của Cực Ác lão nhân trong lòng bọn họ cao đến mức nào?
Võ giả chứng thần này của thôn Mông Sơn lại là cọng hành nào? Sao dám nói năng như thế với Cực Ác lão nhân!
Mà Cực Ác lão nhân lại không giận không cáu, còn dùng vẻ mặt hiền lành cười “khà khà”, thái độ này khiến não của bọn họ xoay vòng vòng.
“Nếu như ngươi cần ta ra tay giúp đỡ thì đương nhiên là có thể.
Nhưng ta cũng vừa mới trở về Trường Không Vực, có một số thứ muốn lấy.
Trùng hợp là những thứ đó lại chôn giấu dưới thôn Mông Sơn này.
Nếu không, ngươi bảo những thôn dân này tránh đi trước có được không?” Cực Ác lão nhân nói.
Trong mắt ông ta, những thần dần này chỉ ngang với con kiến, nhưng nếu La Chinh ở chỗ này, thì tất nhiên phải có được sự đồng ý của La Chinh trước…
Những người dân thôn Mông Sơn thấy Cực Ác lão nhân đích thân tới thật thì đều vô cùng sợ hãi.
Cực Ác lão nhân chính là ác thần trong truyền thuyết.
Trong Trường Không Vực, nếu như đứa nhỏ nhà ai không nghe lời thì có một số người lớn sẽ dùng tên của ông ta để hù dọa đứa nhỏ nhà mình: “Nếu như không nghe lời nữa là Cực Ác lão nhân sẽ tới bắt con đi đấy!” Chỉ một câu này là có thể khiến đứa trẻ ngừng khóc.
Ác thần trong truyền thuyết xuất hiện ở đây rồi, thôn dân bọn họ đâu còn đường sống nào chứ? May mắn là phần lớn người dân thôn Mông Sơn đã đi tránh nạn trước, song chỉ sợ những thần dân còn lại sẽ phải gánh tai họa.
Nhưng mọi chuyện lại giống như La Chinh đã bảo đảm vậy.
Những thần dân này đều không ngờ, Cực Ác lão nhân lại khách khí như thế với La Chinh, thế này làm sao xứng với hai chữ “cực ác”?
Thấy cảnh tượng hòa hợp này, bọn họ lại càng thêm kinh ngạc và suy đoán về lai lịch của La Chinh.
Bây giờ Cực Ác lão nhân đưa ra những yêu cầu này, La Chinh mới thương lượng với các thần dần còn lại một hồi.
Nếu ý đồ của Cực Ác lão nhân không phải là đuổi người dân thôn Mông Sơn đi, mà chỉ muốn lấy lại đồ được chôn giấu ở chỗ này thì những người dân thôn Mông Sơn sẽ không chống đối như vậy…
Vì vậy, những thần dân còn lại rời khỏi thôn Mông Sơn trước, sát nhập với phần lớn thần dân đã tạm lánh đi.
Sau đó, Cực Ác lão nhân ra lệnh cho trại chủ trại Nhật Nguyệt dẫn một nhóm võ giả canh giữ bên ngoài, lúc này hai người mới vào thôn!
“Ôi, ngọn núi này từng được gọi là Hắc Phong Lĩnh, là một trong số những sào huyệt năm đó của ta.
Lúc đấy, Hắc Phong Lĩnh từng uy danh hiển hách khắp Trường Không Vực.
Bây giờ, lại tới nông nỗi không ai biết tới” Cực Ác lão nhân lắc đầu cảm thán với La Chinh.
Bảy mươi hai trại được ông lập ra năm đó giờ chỉ còn lại ba cái, hơn nữa trải qua nhiều năm tháng như vậy, đã sớm cảnh còn người mất.
Sau khi trở lại Trường Không Vực, mỗi lần nghĩ thấy đều vô cùng khó chịu, nhưng lại không có ai để tâm sự.
La Chinh đi theo sau Cực Ác lão nhân, nghe vậy thì khẽ mỉm cười: “Nếu như tuổi thọ của thần là vô tận, vậy coi như Cực Ác lão nhân ông chỉ tổn thất một chút thời gian thôi.
Đối với thần các ông, có lẽ thời gian là thứ không đáng tiền nhất nhỉ? Chỉ cần tốn một chút thời gian, là có thể sửa lại một số thứ, có cái gì không trở lại được chứ?”
La Chinh vừa dứt lời, thân hình Cực Ác lão nhân hơi dừng lại, quay đầu chăm chú nhìn La Chinh một cái, chậm rãi nói: “Nói rất đúng, nhưng hoàn cảnh của Thần Vực luôn thay đổi, không biết có còn cơ hội như năm đó hay không…”
Năm đó, Cực Ác lão nhân chỉ vừa mới bước vào cảnh giới thần cấp trung, muốn xưng bá Trường Không Vực vẫn còn hết sức khó khăn.
Nhưng trùng hợp là khi đó, hai thế lực lớn trong Trường Không Vực đang đấu đá với nhau, không để ý đến khu vực phía bắc của Trường Không Vực này, nên mới để cho Cực Ác có thể nhanh chóng phát triển như vậy!
Nhưng bây giờ muốn tìm lại được cơ hội đó thì sợ là rất khó.
Ai ngờ La Chinh lại mỉm cười nói: “Hiện tại có một cơ hội lớn hơn nữa, ông không thấy được sao?”
“Cơ hội lớn hơn?” Cực Ác lão nhân hơi sững sỡ, nhìn chằm chằm La Chinh hồi lâu, trong mắt đột nhiên lóe sáng, dường như hô hấp cũng trở nên dồn dập.
Ông ta đã biết thân phận của La Chinh, hắn là học trò của Cố Bắc, là con trai của La Tiêu.
Tuy Trường Không Vực chỉ là một vực nhỏ trong Thần Vực, nhưng Cực Ác lão nhân vẫn biết được những chuyện trên đảo nổi, còn có tranh chấp giữa các thánh nhân!
La Chinh đã bước vào Thần Vực, vậy nhất định là hắn có ý đồ gì to lớn.
Mà La Chinh lại có hai vị thánh nhân làm hậu thuẫn, Cực Ác lão nhân tin tưởng, hắn có thể quật khởi với tốc độ nhanh nhất.
Nếu có thể đi theo La Chinh thì thật sự là một cơ hội rất lớn đối với Cực Ác lão nhân!
“Không được, không được, không được…” Cực Ác lão nhân lắc đầu như trống bỏi, lập tức phủ định ý nghĩ này.
Tuy La Chinh là người kế thừa của hai thánh nhân lớn, nhưng Cố Bắc đã biến mất nhiều kỷ nguyên thần, mà La Tiêu lại đang bên bờ sống chết!
Người La Chinh phải đối mặt là Mục Hải Cực, thậm chí là các Thánh Đường…
Tuy cơ hội trong đó không nhỏ, nhưng nguy hiểm cũng quá lớn.
Người phụ nữ Thi Tiểu Xảo kia có tư cách để tham gia, nhưng Cực Ác lão nhân ông ta tham gia vào chỉ có thể trở thành vật hy sinh mà thôi!
Thấy phản ứng của Cực Ác lão nhân, La Chinh chỉ thản nhiên nói: “Tuổi thọ của thần là vô hạn, nhưng ông thật sự bằng lòng trải qua những năm tháng dài đằng đẵng một cách tầm thường ư?”
Cực Ác lão nhân cười khà khà: “Dù sao thế vẫn tốt hơn so với chết!”
Mặc dù Cực Ác lão nhân biết tiềm lực của tên nhóc La Chinh này là vô hạn.
Sau này, chưa nói đến có thể thành thánh, nhưng chắc chắn hắn có thể tu thành thần cấp cao, thậm chí là đại viên mãn…
Nhưng không phải mỗi người đều có dũng khí chống lại thánh nhân!
Nếu thái độ của Cực Ác lão nhân đã như thế, La Chinh sẽ không miễn cưỡng.
Hiện tại, hắn chỉ cần Cực Ác lão nhân giúp hắn ổn định trong Thần Vực là được.
Sau khi bước vào trung tâm ngọn núi ở thôn Mông Sơn, Cực Ác lão nhân bèn đưa tay vỗ trái vỗ phải ở trên mặt đất, lại cúi đầu tìm kiếm gì đó.
Lần này, ông ta tìm kiếm một lúc lâu, cuối cùng xác định được một địa điểm nào đó.
Ngay sau đó, ông ta bước vài bước sang một bên dọc theo cái địa điểm đó, rồi đột nhiên đưa tay vỗ một cái trên đất!
Một cái thần văn cực lớn xuất hiện từ trong tay ông ta!
Thần văn này biến thành một mũi tên lớn, chậm rãi bò trên mặt đất!
“Cùm cụp!”
Lúc này, phía dưới thôn Mông Sơn bỗng truyền đến một âm thanh trầm đục, dường như ở sâu dưới lòng đất có cơ quan to lớn nào đó được mở ra.
Cực Ác lão nhân lộ vẻ vui mừng.
Năm đó, “Phong Tuyệt Ky” được ông ta bố trí vẫn còn hiệu quả.
Điều này chứng minh, ông ta rời đi nhiều năm như vậy, vẫn chưa ai có thể chạm vào thứ mà ông ta giấu ở phía dưới.
Nhưng sau khi ông ta mở “Phong Tuyệt Ky” ra, từ trong một gian lầu trong thôn Mông Sơn bỗng bùng lên một luồng khí thế mạnh mẽ, đồng thời còn có một tiếng cười cuồng ngạo truyền tới: “Ha ha ha, lão cẩu Cực Ác, ta đợi bảy kỷ nguyên thần, cuối cùng cũng đợi được ngươi trở lại rồi!”
Sau khi nghe thấy giọng nói kia, Cực Ác lập tức biến sắc!
Chân mày của La Chinh cũng nhíu chặt lại.
Chương 1745: Rơi xuống
Phong Tuyệt Ky được Cực Ác lão nhân bố trí khá khéo léoPhong Tuyệt Ky này một khi đã đóng chặt lại thì chỉ có một cơ hội để mở ra.
Nếu thứ tự mở ra không đúng thì cả Phong Tuyệt Ky sẽ tự hủy diệt, những thứ liên quan đến Phong Tuyệt Ky đều sẽ bị hủy diệt cùng!
Năm đó, ông ta đã niêm phong một bảo vật cực kỳ quan trọng mà bản thân thu được vào trong đó, lại chôn cái này bên dưới Hắc Phong Lĩnh.
Nếu như thật sự có người có ý đồ với bảo vật kia thì kết quả duy nhất chỉ là trắng tay.
Bảy kỷ nguyên thần đã trôi qua, sau khi Cực Ác lão nhân trở về thì việc đầu tiên chính là muốn lấy bảo vật này về.
Có thể thấy, bảo vật này rất quan trọng với Cực Ác lão nhân.
Nhưng Cực Ác lão nhân lại không ngờ, trong Trường Không Vực còn có người chờ ông ta suốt bảy kỷ nguyên thần…
La Chinh vẫn luôn ở trong thôn Mông Sơn, nhưng lại không để ý thấy trong thôn có một nhân vật như vậy.
Có thể ẩn núp trong thôn Mông Sơn, hoàn toàn tránh được thần thức nhạy bén của La Chinh, và đến bây giờ mới lộ diện, chắc chắn thực lực của người này còn hơn cả Cực Ác lão nhân!
Theo tiếng một “két” vang lên, cửa một gian phòng trong thôn Mông Sơn bị mở ra, có một người đi ra từ trong đó.
Người này có thân hình gầy, mặt như quan ngọc, tay cầm một cái quạt lông lung linh, khóe môi nhếch lên một nụ cười kiêu căng, vừa đi vừa cười nói thản nhiên: “Thật ra, ta không ngờ lão cẩu Cực Ác ngươi còn có ngày trở về.
Phong Tuyệt Ky này thật sự rất khéo léo.
Ta nghiên cứu nhiều năm như vậy, thậm chí còn mời người dùng thần đạo Thời Gian giam giữ Phong Tuyệt Ky, muốn kích hoạt Phong Tuyệt Ky, sau đó lấy thứ kia ra.
Đáng tiếc, ta vẫn không dám mạo hiểm vì sợ sẽ phá hủy Phong Tuyệt Ky.
Chỉ có thể mòn mỏi mà chờ ở nơi này! Cuối cùng cũng đợi được ngày này rồi!”
Trên mặt Cực Ác lão nhân bao phủ một tầng sương lạnh, đôi mắt to bằng hạt đậu tương gắt gao nhìn chằm chằm vào người nọ, trong miệng thốt ra từng chữ: “Ân Nguyên Tử! Ngươi đúng là kiên nhẫn thật đấy!”
Thấy sắc mặt của Cực Ác lão nhân, Ân Nguyên Tử càng cười tươi rói: “Đó là đương nhiên! Vì món đồ kia, có mất nhiều thời gian hơn nữa ta cũng chờ được, bảy kỷ nguyên thần đã tính là gì? Bảy mươi kỷ nguyên thần ta cũng có thể chờ!”
Ân Nguyên Tử nói rồi, lại hờ hững liếc nhìn La Chinh ở phía sau Cực Ác lão nhân: “Nhưng ta lại thấy lạ, tên nhóc tên là La Thiên Hành này từ đâu tới vậy? Trong số các võ giả chứng thần, hắn cực kỳ xuất sắc, chẳng lẽ là đến từ một nhà quyền thế của đảo nổi nào đó?”
La Chinh hơi nhíu mày lại, không nói lời nào.
Ân Nguyên Tử này biết hắn là La Thiên Hành, như vậy nhất định ông ta đã ẩn núp ở đây vài ngày.
Hơn nữa mấy ngày này, nhất định người này đã quan sát hắn trong bóng tối.
Cảm giác này khiến La Chinh khá khó chịu.
Trong mắt Ân Nguyên Tử, chỉ có nhà quyền thế trên đảo nổi mới có thể đào tạo ra võ giả chứng thần mạnh thế này!
Nếu như nhìn vào bối cảnh, La Chinh thật sự được coi là con cháu của nhà quyền thế trên đảo nổi.
Dù sao, La gia đã từng ở trên biển Thời Gian, cũng từng có một hòn đảo nổi, hơn nữa thứ hạng đảo nổi của La gia còn khá cao.
Đáng tiếc, từ sau khi La Tiêu suy yếu, hòn đảo nổi kia đã bị gia tộc khác chiếm giữ, kể cả đồ đệ và người liên quan trên đảo nổi cũng bị đuổi đi.
Cực Ác lão nhân đâu có tâm tình giải thích gì với Ân Nguyên Tử.
Ông ta đã mở Phong Tuyệt Ky ra, trong đầu bèn nhanh chóng suy tính.
Tu vi của ông ta ngang với Ân Tử Nguyên, nhưng bản thân bị nhốt ở trong địa lao nhiều năm như vậy, tuy tu vi vẫn còn, song chỉ sợ thực lực đã giảm đi!
Mà Ân Nguyên Tử này tuy cũng là thần cấp trung, nhưng chắc chắn những năm gần đây đã có tiến bộ không nhỏ.
Dưới sự so sánh một tiến một lùi này, chắc chắn thực lực của hai người đã có sự chênh lệch không nhỏ.
“Quả thật là có kiên nhẫn, nhưng không biết… ngươi có thực lực này hay không!” Cực Ác lão nhân lặng lẽ chuẩn bị, hai chân đột nhiên đạp một cái, theo từng làn khói đen lượn lờ, cả người giống như biến thành một bóng người hư ảo.
“Đạo Cực Ác!”
Những làn khói màu đen kia lượn lờ một hồi, mái tóc vốn trắng như cước của Cực Ác lão nhân liền trở nên đen nhánh, mà cả người cũng càng lộ vẻ hung ác.
Những nếp nhăn trên mặt giống như bị dao cắt ra, từ hai tay ông ta lại ngưng kết ra ảo ảnh hai móng vuốt ác quỷ.
Cực Ác lão nhân dùng tốc độ cực nhanh tấn công về phía Ân Nguyên Tử.
Cực Ác lão nhân không cao, còn thấp hơn một cái đầu so với La Chinh.
Bởi vì già rồi nên dáng người lại càng nhỏ gầy.
Nhưng xét cho cùng ông ta vẫn là một vị thần, một khi đã ra ta thì đó chính là chiêu thức trí mạng.
Đôi vuốt ác quỷ được ngưng tụ ra kia liền cào xuống đầu Ấn Nguyên Tử!
Thế tấn công này thật sự vô cùng sắc bén.
Từ góc độ của La Chinh, nhìn qua thì một nhát cào này của Cực Ác lão nhân có thể tầm thường, nhưng uy lực ẩn chứa trong đó lại khiến hắn kinh hãi.
Ít nhất với thực lực hiện tại của La Chinh, hắn tuyệt đối không tiếp được một chiêu này.
Dường như Ân Nguyên Tử khá quen thuộc với Cực Ác lão nhân, cũng biết một chiêu này của Cực Ác lão nhân rất lợi hại.
Ông ta không hề nghênh đón mà lùi lại phía sau, vừa lùi vừa nhẹ nhàng vung cái quạt cầm trong tay kia lên, cả người liền trở nên vô cùng linh hoạt.
Thân hình ông ta di chuyển kéo ra từng bóng dáng chớp nhoáng, dễ dàng tránh được một trảo này của Cực Ác lão nhân.
Hai vị thần này đánh nhau, La Chinh cũng không dám đứng “hóng hớt”, chỉ sợ hơi vô ý sẽ rước vạ cho bản thân.
Hắn lặng lẽ lui về phía sau rồi nhảy lên mái nhà bên cạnh.
Ngay sau đó, hắn đột nhiên nghe thấy tiếng sụp đổ ầm ầm của từng gian phòng trong thôn Mông Sơn.
Bề mặt của sườn núi này cũng không ngừng lộ ra vết nứt, mơ hồ có dấu hiệu sụp đổ.
Trong lòng La Chinh lại cảm thấy may mắn.
May mắn vì lúc trước các thôn dân của thôn Mông Sơn đã rời khỏi.
Nếu không, khi hai vị thần đánh nhau, chỉ sợ những thôn dân kia cũng gặp họa.
Trong vũ trụ, hắn từng thấy thần đánh nhau, khi đó có thể nói là hủy thiên diệt địa, mạnh hơn sức mạnh của Thiên Tôn gấp trăm lần.
Nhưng hiện tại, hai vị thần đang đánh nhau cũng mới chỉ phá hủy một ngọn núi mà thôi, giới hạn của Thần Vực với sức mạnh quả thực vô cùng lớn…
Quạt lông trong tay Ân Nguyên Tử vừa giống đao vừa giống khiên, không chỉ có thể cản được móng vuốt của Cực Ác lão nhân, mà còn có thể chém ra một quạt mỗi khi bắt được sơ hở của Cực Ác lão nhân.
Trong cái quạt lông nhìn như nhẹ bẫng đó ngưng kết một luồng thế hùng mạnh, sau đó biến thành một mũi nhọn sắc bén chém về phía Cực Ác lão nhân.
Tốc độ của mũi nhọn này vừa nhanh vừa tàn nhẫn.
Có mấy lần Cực Ác lão nhân không thể tránh được, trên người lập tức có thêm một vết thương sâu thấy rõ xương!
Ân Nguyên Tử lại càng cười đắc ý hơn.
Năm đó, ông ta bị Cực Ác lão nhân bỏ đá xuống giếng, rơi vào kết cục thê thảm.
Sau khi lặng lẽ ẩn núp bảy kỷ nguyên thần, hiện tại không chỉ báo được thù, mà nghĩ đến món đồ quan trọng kia sẽ vào tay mình, trong lòng ông ta càng thêm hả hê.
Lần này, La Chinh cũng cảm thấy rất rối rắm.
Hắn gặp được Cực Ác lão nhân ở Thần Vực, vốn định nhờ ông ta giúp mình một tay.
Không ngờ Cực Ác lão nhân vừa mới trở về Trường Không Vực thì đã gặp phải một kẻ thù lợi hại thế này…
Mức độ chiến đấu kiểu này, với thực lực hiện tại của La Chinh thì ngay cả xem cuộc vui cũng rất nguy hiểm, càng đừng nói tới việc tiến lên giúp.
Hiện tại, lựa chọn sáng suốt nhất của hắn là nên rời đi!
“Khà khà, lão cẩu Cực Ác, năm đó khi ngươi cướp vận may của ta, ngươi không nghĩ sẽ có hôm nay đúng không?”
Ân Nguyên Tử chợt lóe, lại tránh được một trảo của Cực Ác lão nhân, sau đó lại vẫy chiếc quạt lông kia, đập thật mạnh về phía Cực Ác lão nhân lần nữa!
“Ầm!”
Thân hình gầy yếu của Cực Ác lão nhân đột nhiên đập vào thôn Mông Sơn.
Vốn dĩ, ngọn núi nhỏ này đã đầy vết nứt, giờ phút này nó bèn ầm ầm sụp đổ.
Ngọn núi nhỏ ở thôn Mông Sơn này là rỗng ruột!
Sau khi ngọn núi nhỏ này sụp đổ, đương nhiên phòng ốc trên núi cũng nhanh chóng rơi xuống.
Bên dưới là một cái hang động lớn, ngay cả La Chinh cũng bị rơi vào đó.
La Chinh vừa rơi vừa thấy buồn rầu.
Không thể phi hành trong Thần Vực quả thật là khá bất tiện!
Giờ phút này, những võ giả của trại Nhật Nguyệt đang canh giữ ngoài thôn Mông Sơn cũng trợn mắt há hốc mồm.
Cực Ác lão nhân không cho bọn họ tiến vào thôn Mông Sơn, bọn họ nào dám bước vào một bước? Nhưng rốt cuộc trong thôn Mông Sơn đã xảy ra chuyện gì, bọn họ hoàn toàn không biết gì cả.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









