[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 348 : Võ giả chứng thần (c1736-c1740)
❮ sautiếp ❯Chương 1736: Võ giả chứng thần
La Chinh vừa ra tay đã lập tức khiến các thần dân đang kích động này kinh hãiNghe thấy những lời này của thần dân, La Chinh cũng hiểu được phần nào.
Chắc là có người làm phiền thôn Mông Sơn, muốn đuổi những thần dân của thôn Mông Sơn này rời khỏi đây.
Nhưng người thôn Mông Sơn không muốn rời đi, đương nhiên đối phương muốn tìm một vài người đến gây phiền phức cho bọn họ.
La Chinh vừa vào Thần Vực đã rơi vào trong vườn rau của thôn này, lại nhẹ nhàng giết sạch một đám lớn linh trùng trong vườn rau, rồi bị cậu bé kia nhìn thấy.
Trong lòng cậu bé bèn nảy ra mưu kế, muốn dẫn La Chinh đến trong thôn để đồng bọn giết chết.
Sau khi sắp xếp suy nghĩ, đương nhiên La Chinh hiểu được động cơ của những thần dân này.
“Ta chỉ là khách qua đường mà thôi, vô ý lạc vào trong vườn rau này.
Ta không có ý mạo phạm mọi người, tại sao lại ra tay với ta?” La Chinh hỏi.
Sau nghĩ hiểu ra, trong lòng La Chinh không thấy tức giận gì cả.
“Nhầm rồi?”
“Ngươi không phải là người do trại Nhật Nguyệt phái đến sao?”
Thấy vẻ mặt vô tội của La Chinh, những thần dân này lập tức dao động.
“Quả thực không phải.
Ngay cả trại Nhật Nguyệt là cái gì ta cũng không rõ,” La Chinh nhíu mày.
“Làm sao chúng ta có thể tin được ngươi?” Một thần dân chất vấn.
“Làm sao để tin ta ư?” La Chinh mỉm cười, “Như thế này các ngươi có thể tin ta rồi chứ?”
“Vèo!”
Thân hình La Chinh lóe lên, rốt cuộc cũng chịu rời khỏi lưng con trâu.
Mặc dù hắn không thể thi triển quy tắc hệ Phong nâng bản thân mình bay lên, nhưng vẫn có thể sử dụng được những thân pháp kỳ diệu đã từng tu luyện.
Các bước di chuyển của hắn giống như là ma quỷ, lập tức biến mất trước mắt các thần dân!
Các thần dân chỉ cảm thấy một cơn gió nhẹ từ bên cạnh thổi qua, sau đó bàn tay cầm chặt ngọn thương hơi lỏng, ngọn thương đã lập tức biến mất.
Sau một nhịp thở, La Chinh đã đứng ở giữa cổng thôn, trong tay hắn cầm một bó thương.
Mỗi một thần dân đều giật mình kinh sợ, ánh mắt sợ hãi nhìn chằm chằm vào La Chinh, miệng hơi mở ra, dường như không biết nên nói gì. “Nếu như ta là người do trại Nhật Nguyệt gì đó phái đến, các ngươi đã sớm là một đống thi thể rồi” La Chinh điềm nhiên nói.
Sau khi nói xong, hắn ném đống thương xuống đất.
Không ai lên tiếng trước sự giải thích của La Chinh.
Bọn họ cũng cảm thấy La Chinh nói có lý.
Thực lực La Chinh thi triển ra quá mạnh, muốn giết bọn họ thì dễ như trở bàn tay.
Cường giả như vậy căn bản không cần thiết phải giải thích gì với bọn họ!
Ánh mắt của những thôn dân vẫn không hề thân thiện, vẫn đầy vẻ thù địch.
Trong lòng La Chinh buồn bực.
Nếu như không phải đây là lần đầu hắn đến Thần Vực, hắn mới lười giải thích với những thần dân này.
Nhưng trong lòng La Chinh cũng tự nhắc nhở bản thân.
Đây là Thần Vực, không phải vũ trụ.
Bước đầu tiên hắn cần làm, chính là dung nhập với thế giới này, quen thuộc thế giới này, không thể có bất cứ xung đột nào!
“Mọi người hãy tin tưởng hắn! Hắn không phải sát thủ do trại Nhật Nguyệt phái đến đâu!”
Lúc này, có một tiếng nói vang lên từ trong thôn.
Người đến là một thanh niên tóc đen.
Người thanh niên tóc đen này đeo một thanh kiếm dài ở eo, ánh mắt trầm tĩnh, là một võ giả Thần Biến Cảnh.
Người này là một võ giả trong thần dân sao? La Chinh thầm nghĩ.
Hắn không sợ thanh niên tóc đen này.
Những thần dân kia không có tu vi gì, nhưng mỗi người đều sức lực rất mạnh, khiến La Chinh cảm thấy không quen.
Bây giờ, khi thấy một võ giả Thần Biến Cảnh, hắn lại cảm thấy thân thiết hơn.
“Tiểu Ô, sao bây giờ ngươi mới đến?” Có thần dân tức giận hỏi.
Tiểu Ô cười ngượng ngùng, “Ta vẫn luôn ở đây, chỉ là không ra tay…”
“Suýt chút nữa là chúng ta bị người này giết chết rồi.
Ngươi là võ giả duy nhất trong thôn, vậy mà lại trốn ở đằng sau, thực sự là làm mất mặt người thôn Mông Sơn”
“Đúng đó, đúng đó, Tiểu Ô, ngươi còn không mau ra tay đi!”
Nghe thấy lời của tiểu Ô, những thần dân này lại càng tức giận.
Suýt chút nữa bị mình giết rồi…
Đột nhiên, La Chinh phát hiện những thần dân này rất khó giao lưu, rõ ràng là hắn đã nương tay, tại sao lại là suýt nữa bị giết rồi?
Tiểu Ô cũng đảo trắng mắt, rồi mới nói: “Ta không phải đối thủ của hắn, đừng nói là ta, sợ rằng cho dù là trại chủ của trại Nhật Nguyệt cũng chưa chắc đã thắng được hắn!”
Nhận xét của Tiểu Ô lại khiến các thần dân kinh ngạc.
Dù sao tiểu Ô cũng là võ giả mạnh nhất trong thôn, hắn chính là hy vọng duy nhất của thôn Mông Sơn.
Vậy nên đương nhiên những thần dân này tin lời hắn nói.
Nhưng ngay cả trại chủ trại Nhật Nguyệt cũng không thể thắng được tên kia ư? Điều này có vẻ quá khoa trương rồi.
“Làm sao có thể!”
“Ta thấy thằng nhóc này chỉ xem như có chút thực lực, nhưng còn xa mới đến mức đó!”
“Tiểu Ô, ngươi sợ phải chiến đấu nên mới nói vậy sao?”
Tiểu Ô chớp chớp mắt, rồi mới nói tiếp: “Bởi vì hắn và trại chủ trại Nhật Nguyệt giống nhau, đều là võ giả chứng thần”
“Võ giả chứng, chứng thần!”
“Giới Chủ Cảnh?”
“Hắn thực sự mạnh như vậy sao?”
Con ngươi những thần dân này lại trợn to, ánh mắt nhìn về phía La Chinh lại thêm vài phần sợ hãi, giống như trông thấy quái vật.
Ban đầu, La Chinh còn chưa hiểu, cái gì gọi là võ giả chứng thần?
Sau khi nghe thấy có người nhắc đến Giới Chủ Cảnh, hắn mới đột nhiên hiểu ra!
Tầng lớp mạnh nhất trong vũ trụ là Thiên Tôn, mà Thiên Tôn là do gánh vác số trời mà thành, thực ra bản chất chỉ là một danh hiệu mà thôi.
Nhưng thần trong vũ trụ lại vô cùng hiếm thấy, cho dù có, thì sau khi phong thần cũng sẽ được người của Khương gia đón đi từ vũ trụ.
Đừng nói là người bình thường, cho dù là Giới Chủ cũng ít người biết được.
Ví dụ như lần Hoa Thiên Mệnh phong thần, cũng chỉ có một bộ phận nhỏ người của Thiên Vị tộc biết.
Nhưng thần trong Thần Vực lại tương đối nhiều, không hề hiếm gặp.
Sau khi luyện tới Giới Chủ Cảnh, sinh linh cấp trung sẽ không phải chịu hạn chế của Thiên Đạo nữa, bọn họ sẽ muốn chứng thần đạo, đột phá Thần Cảnh.
Cho nên Giới Chủ Cảnh chính là võ giả chứng thần.
“Ta nói đúng không?” Tiểu Ô mỉm cười với La Chinh, dường như đang muốn hắn xác nhận.
Thực ra, Tiểu Ô không nhìn thấu được tu vi của La Chinh.
Hắn là võ giả Thần Biến Cảnh, chỉ có thể nhìn thấu được tu vi từ Thần Cực Cảnh trở xuống.
Nhưng hắn không thể nhìn thấu được tu vi của La Chinh, lại không thể cảm nhận được “thế” đặc biệt của thần trên người La Chinh, nên dễ dàng đoán được tu vi của La Chinh là Giới Chủ Cảnh.
La Chinh hơi gật đầu, “Đúng, ta quả thực là một võ giả chứng thần”
Tiểu Ô chắp tay hướng về phía La Chinh, “Vừa nãy là người thôn Mông Sơn chúng ta lỗ mãng rồi.
Trước tiên, ta thay mặt mọi người tạ lỗi với ngươi, xin mời vào trong thôn”
Lúc này, cậu bé vẫn luôn nấp phía sau mới xông ra, nói với Tiểu Ô: “Ca ca, hắn quả thực không phải người xấu do trại Nhật Nguyệt phái đến ư?” Đôi mắt tròn chớp chớp, lóe lên vẻ nghi hoặc.
Cậu bé cảm thấy mình đã phải rất tốn công để lừa La Chinh đến đây, không ngờ lại biến thành một trò hề.
Tiểu Ô lại cốc đầu cậu nhóc: “Còn nói nữa, chuyện này là do ngươi gây ra! Nếu hắn thực sự là người do trại Nhật Nguyệt phái đến, ngươi đã sớm mất mạng rồi…”
Bầu không khí hòa hoãn lại, dường như thần dân cũng tin lời Tiểu Ô nói, ít nhất khi bọn họ nhìn về phía La Chinh thì đã không còn mang địch ý nữa.
Sau khi theo Tiểu Ô đi vào trong thôn, La Chinh được dẫn tới trong tòa lầu lớn nhất trong thôn.
Trung tâm tòa lầu này có một chậu than lớn, phía trên chậu than có treo một cái nồi lớn.
Dường như trong nồi đang nấu gì đó, tỏa ra hương thịt đậm đà.
Ánh mắt La Chinh dừng lại trên ngọn lửa.
Hắn không thể nhìn thấu quy tắc ẩn giấu trong ngọn lửa này.
Lại thấy những thanh gỗ đang đốt ẩn chứa ánh sáng của kim loại, đại khái cũng hiểu được, chắc hẳn đống gỗ để đốt này có thể là nguyên liệu cực kỳ trân quý trong vũ trụ.
Thảo nào, lúc Luyện Thần Tử trông thấy những vật liệu trong Tiên Phủ thì đều kích động không thôi.
Những vật mà người bình thường của Thần Vực dùng đều không hề tầm thường khi đặt trong vũ trụ.
Nhưng có vẻ địa vị của võ giả chứng thần trong mắt những thần dân này rất cao.
Ít nhất thì lúc này, mọi người đều tỏ ra vô cùng cung kính với La Chinh, mời hắn ngồi vào chỗ dành cho khách.
Lúc này Tiểu Ô mới hỏi: “Người bạn này là từ đâu tới? Tại sao lại tới thôn Mông Sơn?”
Trong vũ trụ, Tinh Vĩ đã sớm nhắc nhở La Chinh, việc giấu thân phận là điều cần thiết.
Khi đi lại trong Thần Vực chỉ có thể bịa ra một thân phận giả.
“Tại hạ là La Thiên Hành, từ ngoại vực đến.
Nhưng nói thật, lần này tiến vào Trường Không Vực bị lạc đường, lại vô ý đi vào một vườn rau…” La Chinh sắp xếp lại tin tức trong đầu, có gì nói nấy.
“Lạc đường trong Trường Không Vực…” Tiểu Ô sửng sốt, lộ vẻ không tin.
Chương 1737: Chỉ bảo
Tất nhiên La Chinh biết rõ lời nói mà mình tùy tiện bịa ra luôn có sơ hở nhất địnhNhưng hắn lộ ra càng ít tin tức thì khả năng bị vạch trần càng nhỏ, bọn họ tin hay không không quan trọng.
Huống chi, những người này chỉ là một số thần dân mà thôi, không có khả năng tra ra chi tiết của hắn…
Giống như dự đoán của La Chinh, Tiểu Ô không dây dưa vấn đề này nữa, mà nói cho La Chinh biết, thôn nhỏ này của bọn họ thuộc vùng sâu vùng xa trong Trường Không Vực.
Dù muốn đi tới tòa thần thành gần nhất cũng vô cùng xa xôi, hắn muốn mời La Chinh ở lại thôn Mông Sơn một thời gian đã.
Thôn Mông Sơn này gặp phải kẻ địch mạnh, mà La Chinh lại là một vị võ giả chứng thần, lời mời đối phương đưa ra hoàn toàn nằm trong dự kiến của La Chinh.
Tất nhiên là La Chinh vui vẻ đồng ý.
Thấy La Chinh đồng ý, Tiểu Ô lập tức mừng rỡ: “Anh bạn này đi đến tận đây, chắn hẳn đã mệt mỏi rồi.
A Văn, lấy hai hũ rượu ngon ra đây…”
Sau đó, Tiểu Ô mở cái bát to trước mắt ra, một mùi thịt thơm nức tràn ngập khắp nhà.
La Chinh tích cốc đã lâu, nhưng ngửi thấy mùi thịt này bao tử cũng rục rịch.
Nghe Tiểu Ô giới thiệu, thịt trong nồi này chính là từng miếng thịt bong ra trên người Thiết Xỉ Thú.
Với tư cách là võ giả Thần Cực Cảnh, tất nhiên là Tiểu Ô cũng đã tích cốc, nhưng ăn thịt của mãnh thú này có thể tăng thêm sức lực.
Trong mắt các vị thần, con thú này không tính là gì, nhưng trong mắt thần dân lại là nguyên liệu nấu ăn quý báu.
La Chinh khách sáo ăn mấy miếng, bỗng cảm thấy trong cơ thể truyền tới một luồng ấm áp, năng lượng tản ra trong thịt này còn tinh khiết hơn so với mãnh thú đỉnh cấp trong cấm địa Luyện Thần!
Nhưng La Chinh không hề cảm thấy bất ngờ.
Cấm địa Luyện Thần chính là thế giới trong cơ thể Cưu Thánh, sinh linh cũng là do nguyên khí trời đất mà Cưu Thánh nhét vào biến thành, vậy nên bản chất vẫn là sinh linh thứ cấp.
Tuy Thiết Xỉ Thú có cấp bậc thấp, nhưng dù gì cũng là sinh linh cấp trung, do hỗn độn biến thành, về bản chất vẫn có sự khác nhau rất lớn.
Sau khi cơm no rượu say, thần dân thôn Mông Sơn liền sắp xếp một căn nhà thoải mái khác cho La Chinh ở.
Tất nhiên là La Chinh không hề ngủ, hắn vẫn chưa quên trên người mình còn một mối họa lớn, đó là đan điền đã bị phong ấn…
Trong lúc đi đường, La Chinh vẫn luôn cố gắng điều khiến máu màu vàng trong cơ thể rửa sạch sợi đen bám trên đan điền.
Những sợi đen đó cực kỳ lì lợm, rửa lâu như vậy mà mới chỉ đứt được hai ba cái sợi.
Điều này khiến La Chinh vô cùng lo lắng.
Mục tiêu lớn nhất ngay lúc này của La Chinh, chính là nhanh chóng khôi phục lại thực lực.
Nếu không sợ rằng hắn khó có thể hành động trong Thần Vực.
Hơn nữa bây giờ, tuy thôn này trông có vẻ yên bình, nhưng dù sao vẫn có kẻ địch mạnh.
Nghe Tiểu Ô nói, trong trại Nhật Nguyệt gì đó có rất nhiều võ giả, trong đó cũng có võ giả chứng thần, cũng chính là Giới Chủ Cảnh!
Không phải La Chinh chưa từng tiếp xúc với võ giả Giới Chủ Cảnh trong Thần Vực.
Mấy năm trước, khi ở trong cấm địa Luyện Thần, từng có rất nhiều thiên tài Thần Vực thua trong tay La Chinh, hơn nữa bọn họ đều đến từ gia tộc lớn trong Thần Vực.
Chỉ có điều, lúc này đan điền bị phong ấn, chiêu thức mà La Chinh có thể sử dụng thật sự quá ít, khiến thực lực của hắn suy yếu đi rất nhiều.
Vốn dĩ là một vấn đề rất nhỏ, lại là một vấn đề rất lớn đối với La Chinh.
Qua một đêm…
La Chinh liên tục dùng máu tươi cọ rửa, chỉ vẻn vẹn chặt đứt được bốn sợi đen, nhưng sợi đen quấn trên đan điền lại có khoảng trên trăm sợi.
Như vậy xem ra, nhanh nhất cũng phải mất một tháng mới loại bỏ hết được.
“Vùn vụt…”
“Kiếm thủ đan điền, mắt định Càn Khôn, lấy lực tụ lực, chân đạp phía trước!”
Trời tờ mờ sáng, ngoài phòng đã vang lên từng đợt âm thanh vung kiếm, có người đang luyện kiếm ở bên ngoài.
La Chinh đứng dậy mở cửa ra, nhìn thấy Tiểu Ô cầm một thanh kiếm sáng loáng, múa kiếm một cách bài bản hẳn hoi…
Tuy La Chinh chưa từng thấy bộ kiếm pháp kia, nhưng hiểu biết của hắn về kiếm pháp đã đạt tới mức “Kiếm Xuất Vô Ngã”, đã sớm bỏ xa đại tông sư, như vậy ánh mắt của hắn sắc bén tới cỡ nào chứ? Liếc mắt một cái, hắn đã nhìn ra bộ kiếm pháp này khá đơn giản, đơn giản đến nỗi khiến người ta tức lộn ruột.
Xem ra, không phải ở mọi khía cạnh, những thần dân này đều hơn hẳn sinh linh thứ cấp.
La Chinh thầm nghĩ.
Trong vũ trụ, đừng nói là võ giả Thần Biến Cảnh, cho dù Sinh Tử Cảnh, Thần Hải Cảnh thì sự lĩnh ngộ về kiếm đạo của họ đều đã đạt tới trình độ tông sư.
Kiếm pháp tu luyện cũng thay đổi khôn lường, có sự tuyệt diệu riêng!
Nhưng tên Tiểu Ô trước mặt, tuy có tu vi Thần Biến Cảnh, nhưng cách sử dụng kiếm pháp lại khá bình thường, vẻn vẹn chỉ là một vài biến hóa của kiếm pháp căn bản.
Thậm chí, bởi vì sự thay đổi đó, về mặt linh hoạt còn thua xa kiếm pháp căn bản.
Cẩn thận ngẫm lại thì những thần dân này từ khi sinh ra đã có sức mạnh, nếu có thể sử dụng nguyên khí trời đất trong Thần Vực thì có thể tiến thêm một bước trên con đường võ đạo, mở ra biển chân nguyên, trở thành cường giả Thần Hải Cảnh.
Như vậy tình hình trước mắt sẽ không mấy khó hiểu.
Dù sao, có lẽ võ giả Thần Hải Cảnh trong Thần Vực tương đương với “Tiên Thiên Cảnh” ở Hạ Giới trong vũ trụ, cũng chính là người vừa mới bước vào võ đạo.
Mà với tư cách là võ giả Thần Biến Cảnh, Tiểu Ô cũng chỉ mới bước ra bước thứ hai mà thôi.
Huống chi, Tiểu Ô chỉ là thôn dân bình thường, có thể tu thành Thần Biến Cảnh đã là thiên phú kinh người rồi.
Sao hắn có thể có được kiếm pháp cao cấp để tu luyện chứ?
Ngoài Tiểu Ô ra, bên cạnh hắn còn có một đám trẻ con đang múa kiếm.
Những đứa trẻ đó chắc là không nâng nổi thanh kiếm, chỉ có thể dùng nhánh cây thay thế, nhưng lại có thể bắt chước Tiểu Ô ra ngô ra khoai…
Nếu đặt trong vũ trụ, có lẽ nhánh cây trong tay bọn trẻ có thể đổi được một món thánh khí loại tốt ấy chứ nhỉ?
Nghĩ đến đây, La Chinh bật cười, bất cứ chỗ nào cũng có người có lòng hướng về võ đạo.
Hắn lập tức bước xuống bậc thang.
“Nghiêm túc lên!” Tiểu Ô càng thêm vung mạnh kiếm trong tay, mà bọn nhỏ lại không đuổi kịp tiết tấu của Tiểu Ô, bắt đầu ngã trái ngã phải.
Người miễn cưỡng có thể đuổi theo động tác Tiểu Ô, chỉ có cậu bé tối hôm qua kéo La Chinh ra khỏi vườn rau.
La Chinh đã biết cậu bé này tên là Tiểu Văn, là đệ đệ Tiểu Ô.
Nhìn thấy bước chân lung tung rối loạn đó của Tiểu Ô, La Chinh khoanh tay đứng, nhàn nhạt nói: “Muốn luyện kiếm trước tiên phải luyện bước, ‘chân đạp phía trước’ trong khẩu quyết này sai rồi, kiếm mặc dù cứng, nhưng cũng thẳng, nếu chỉ đạp về phía trước, tất nhiên sẽ ảnh hưởng đến sự linh hoạt trong tay.
Kiếm pháp mất đi linh tính, vậy còn tu kiếm làm gì nữa? Thà dùng thương còn hơn!”
Lời này vừa nghe dù có chút không nể mặt, nhưng với sự lĩnh ngộ kiếm đạo của La Chinh thì hoàn toàn có tư cách đánh giá như thế.
Chẳng qua, Tiểu Ô đang đưa lưng về phía La Chinh, bỗng liếc mắt ra hiệu nhìn Tiểu Văn.
Tiểu Văn lập tức thả kiếm gỗ trong tay xuống, “Hừ, ngươi nói bậy bạ gì đó, kiếm pháp này của ca ca ta là học được trong thành Kính.
Kiếm pháp Phi Ưng cực kỳ tuyệt diệu, sao đến miệng ngươi lại là mất đi linh tính?”
La Chinh khẽ nhướng mày.
Khi hắn đẩy cửa ra, thấy Tiểu Ô dẫn bọn nhỏ bài bản hẳn hoi luyện kiếm, liền biết Tiểu Ô đã bàn bạc hết với bọn nhỏ rồi.
Bọn họ hy vọng mình chỉ cho mấy chiêu, có lẽ là sợ chính mình không chịu, vì vậy mới dùng cách nói khích.
Hắn nhìn chằm chằm Tiểu Văn, ánh mắt tuy rằng đang cười, nhưng lại có một luồng khí thế phóng ra ngoài.
Khí thế kia không đủ để cướp đi tính mạng người khác, nhưng có thể khiến đứa nhỏ này chịu một ít áp lực.
Tiểu Văn mưu tính rất nhiều, nhưng dưới ánh mắt nhìn chăm chú của La Chinh, vẻ mặt lập tức bối rối, sắc mặt hơi tái đi.
Mấy đứa trẻ khác cũng kinh ngạc nhìn La Chinh, lộ vẻ sợ hãi.
Thấy vẻ mặt này của bọn nhỏ, La Chinh lập tức mềm lòng.
Thôi, cần gì phải so đo với bọn nhỏ, hắn nói với Tiểu Ô: “Nếu cần chỉ bảo, trực tiếp mở miệng là được, La Chinh ta không phải người keo kiệt, tội gì phải hạ thấp ta như thế?”
Tiểu Ô và bọn nhỏ nghe vậy thì tỏ vẻ mừng rỡ, bọn họ vì lúc này đã luyện tập rất lâu.
Chỉ là bây giờ xem ra, mọi suy tính của bọn đều thành công dã tràng…
Cho dù là ở trong Thần Vực, việc tu luyện cũng không phải là điều mà thần dân bình thường có thể tiếp xúc đến.
Kim đan, công pháp, tài nguyên, sư phụ…
Đối với những thần dân thì đó là thứ muốn mà không với được.
Còn bia đạo trong truyền thuyết thì nó cũng chỉ có trong truyền thuyết mà thôi.
Tuy La Chinh không phải thần, nhưng cũng là võ giả Chứng Thần, đương nhiên bọn họ không muốn bỏ qua.
Bọn họ chỉ không ngờ La Chinh dễ nói chuyện như vậy…
La Chinh nói xong thì cơ thể khẽ lắc, tùy ý vươn tay về phía Tiểu Văn, thanh kiếm gỗ kia đã nằm trong tay La Chinh.
Tuy thanh kiếm gỗ này là một món đồ chơi trẻ con, nhưng thực chất cân nặng của nó đã có tới nghìn cân.
Tiểu Văn chỉ cỡ bảy tám tuổi, nhưng dù sao cũng là thần dân, không thể dùng ánh mắt trong vũ trụ để đánh giá.
“Muốn luyện kiếm thì trước tiên phải luyện bước, các ngươi nhìn kỹ đây!”
Sau khi nói xong, La Chinh nhấc chân bước tới, cơ thể di chuyển hai bên trái phải, bộ bước chân khi luyện kiếm đã lâu chưa sử dụng lại được thi triển lưu loát ra.
Chương 1738: Giấc mơ chứng thần đạo
Bộ bước chân này vừa bày ra, ánh mắt của Tiểu Ô, Tiểu Văn và một số đứa nhỏ khác lập tức sáng lấp lánhNhìn vào bộ kiếm pháp Phi Ưng Tiểu Ô sử dụng trước đây, cũng khiến La Chinh hiểu được chỗ kỳ lạ trong Thần Vực.
Các đệ tử thế gia phụ thuộc vào thần thì tu luyện công pháp cực kỳ tuyệt diệu.
Đó có thể là truyền thừa từ sự lĩnh ngộ của các thánh nhân, rồi truyền thừa thần đạo trên bia đạo!
Nhưng thần dân bình thường lại cách bọn họ vô cùng xa xôi, vì vậy sự chênh lệch trong đó cũng lớn một cách đáng sợ.
Cho dù những con dân này trưởng thành, trời sinh có sức mạnh to lớn, cũng có được ngộ tính mạnh hơn võ giả Thần Vực, nhưng ngay cả một ít võ học căn bản trong vũ trụ cũng rất khó được tiếp xúc đến! La Chinh không hiểu, tại sao lại hình thành tình trạng như thế này.
Là do sơn thôn nhỏ này thật sự quá xa xôi, hay đây là do tình trạng này đã hình thành vô số năm qua ở Thần Vực.
Vấn đề này về sau hắn chỉ có thể tự mình đi tìm hiểu.
Chẳng qua, tuy những người dân chưa từng có được điển tịch võ học lợi hại gì, nhưng thể chất cơ thể vẫn ở đó, sức quan sát cũng rất tốt.
Khi bọn họ nhìn thấy bước chân La Chinh sử dụng, ánh mắt cả lập tức tỏa sáng!
“Vèo vèo vèo vèo…”
Sau khi phi thăng lên Thượng Giới, chiêu thức chiến đấu dần trở nên không còn quan trọng nữa.
Có rất nhiều công pháp La Chinh chỉ có thể vứt bỏ.
Nhưng trong Thần Vực không có nhiều ràng buộc như vậy.
La Chinh hiểu được, đối đầu với những vị thần đó, những thủ đoạn bình thường đều có thể phát huy ra tác dụng đảo ngược tình thế!
Vừa luyện xong bộ bước chân này, La Chinh bèn thu kiếm gỗ lại, thản nhiên nói: “Bộ bước chân này chính là bộ bước cơ bản nhất trên con đường kiếm đạo.
Nhưng nếu có thể thấu hiểu nó, có thể xây dựng nền tảng vững chắc, các ngươi hãy cố gắng cảm nhận…”
La Chinh vừa nói xong, ánh mắt Tiểu Ô và bọn nhỏ đang sáng lấp lánh, lúc này lại bắt đầu mờ mịt…
Bọn họ tiếp xúc với võ đạo quá ít, tuy biết bước chân này thâm thúy, nhưng trong một lúc sao có thể hiểu được những ảo diệu thật sự trong đó?
Thấy nét mặt của bọn họ, La Chinh bĩu môi.
Hình như bọn họ còn dốt hơn so với tưởng tượng của hắn.
Lúc trước, hắn lĩnh ngộ được bước chân này đơn thuần là vì đi theo tiết tấu của Hoa Thiên Mệnh, xem như học một cái là hiểu.
Sự lý giải của những thần dân này hơi kém một chút.
“Ta lại luyện một lần nữa vậy…” La Chinh bất đắc dĩ nói.
“Chờ một chút! Để đệ luyện thử xem!”
Tiểu Văn đứng dậy, cậu be nhận lại kiếm gỗ của mình từ tay La Chinh, thanh kiếm khẽ vung, chân trái giống như đang trượt trên mặt băng, lướt đi từng bước.
Một bước này vừa bước ra, cả người lập tức trở nên cực kỳ linh hoạt.
“Vèo, vèo, vèo…”
Động tác của Tiểu Văn chậm hơn La Chinh rất nhiều, sau khi bước ra một bước, bước thứ hai phải mất một lúc mới có thể bước tiếp, có đôi khi còn bước sai.
Nhưng cuối cùng cậu nhóc vẫn bước hết hoàn chỉnh được bộ bước mà La Chinh vừa mới sử dụng!
Đợi đến khi Tiểu Văn thu kiếm lại, La Chinh mới khen ngợi nói: “Rất tốt, tuy chưa đủ linh hoạt, nhưng đệ đã nắm giữ được quy luật của nó.
Nếu không thì đã không thể nhớ hết được bộ bước của ta, khả năng lý giải của đệ là cao nhất!”
Nghe La Chinh khen, Tiểu Văn vui vẻ tới nỗi suýt nhảy cẫng lên.
Mà ca ca Tiểu Văn, Tiểu Ô thì lộ vẻ buồn bực!
Trong núi sâu của Trường Không Vực, từng thôn đều bồi dưỡng võ giả của mình.
Dù sao, đôi khi trong Thần Sơn cũng có hung vật qua lại.
Có lúc sẽ có hung vật phá phách trong vườn rau, thậm chí còn xảy ra tranh chấp với thần dân trong thôn.
Lúc đó cần có võ giả ra tay.
Tiểu Ô chính là võ giả mà thôn Mông Sơn trả giá rất nhiều, mới bồi dưỡng ra được.
Chỉ tiếc là thiên phú Tiểu Ô rất bình thường, hơn nữa thôn Mông Sơn lại không giàu có hay đông đúc, tài nguyên đưa ra có hạn, cho nên thực lực Tiểu Ô cũng chỉ bình thường mà thôi.
Bây giờ nhìn thấy tư chất của đệ đệ mình dường như vượt xa chính mình, hắn vừa cảm thấy buồn bực, vừa cảm thấy vui mừng thay đệ đệ.
Trong lòng tính toán có nên để Tiểu Văn bái sư hay không…
Mấy ngày sau, La Chinh vẫn luôn dạy bọn họ bộ bước đi kiếm pháp.
Cùng lúc đó, hắn có thể càng hiểu biết hơn một số thông tin về Trường Không Vực.
Ở một phương diện khác, nơi đây có thể khiến hắn yên tâm cởi bỏ sợi đen trên đan điền.
Người dân trong thôn Mông Sơn cực kỳ thật thà.
Bọn họ biết La Chinh là một vị võ giả chứng thần, mỗi ngày còn dạy bọn nhỏ kiếm pháp thì tất nhiên là lòng đầy biết ơn.
Mỗi ngày đều chế biến các đặc sản vùng núi tốt nhất thành món ngon đưa cho La Chinh.
Đồng thời, bọn họ cũng có đủ mọi phỏng đoán về lai lịch của La Chinh.
Các thần dân cũng không ngu.
Một vị võ giả chứng thần không rõ lai lịch ở lại trong sơn thôn của bọn họ, hơn nửa là đã gây ra chuyện gì nên mới muốn né tránh kẻ thù.
Chẳng qua, thôn Mông Sơn hẻo lánh như vậy, thật sự dù có kẻ thù gì đó thì sợ rằng cũng không tìm được nơi này, nên bọn họ không lo lắng lắm.
Thấm thoát, La Chinh đã ở thôn Mông Sơn hơn nửa tháng, mà sợi đen trong đan điền cũng bị chặt đứt một nửa.
Hơn nửa tháng nữa, hẳn là có thể cởi bỏ hoàn toàn những sợi đen đó.
Cuối cùng, La Chinh cũng có một hiểu biết kha khá về Trường Không Vực, đợi đến khi chặt đứt hết sợi đen thì hắn sẽ rời khỏi đây.
Thật ra, thiên phú tập võ của những thần dân đó rất mạnh, chỉ là bản lĩnh quá kém, không có một đống sức mạnh thì rất khó phát huy hết.
Bây giờ, Tiểu Ô mới miễn cưỡng nắm được bí quyết của bộ bước đi kiếm pháp, dựa vào tu vi Thần Biến Cảnh của mình thì có thể miễn cưỡng sử dụng, nhưng vẫn không đủ linh hoạt.
Còn Tiểu Văn thì có thiên phú cao, thật sự ngoài dự đoán của La Chinh.
Cho dù cậu nhóc ấy vẫn chưa mở ra biển chân nguyên, nhưng chỉ mất ba ngày đã thấu hiểu được bộ bước đi kiếm pháp.
Tư chất này thật sự không thể dùng bình thường để đánh giá.
Cậu nhóc có được thiên phú khá xuất sắc.
Vì để nhằm vào đặc điểm của Tiểu Văn, La Chinh thay đổi một chút kiếm pháp căn bản, tự nghĩ ra một bộ kiếm pháp truyền cho cậu nhóc…
Thời gian đó, gần như ngày nào Tiểu Văn cũng miệt mài luyện kiếm bất kể ngày đêm.
Hôm nay, Tiểu Văn nhìn thấy La Chinh đi ra gác lửng thì bỗng quăng kiếm gỗ, hai đầu gối “bịch” một tiếng, quỳ xuống trước mặt La Chinh: “Sư phụ ở trên, xin nhận của đồ nhi một lạy!”
Không ngờ cậu bé lại muốn bái La Chinh làm sư phụ!
Nếu ở trong vũ trụ, quả thật La Chinh có tư cạch khai tông lập phái, thậm chí có năng lực xây dựng một thế lực lớn, cũng có thể thu Tiểu Văn làm đồ đệ.
Nhưng trong Thần Vực, La Chinh chẳng qua chỉ là võ giả chứng thần, con đường tương lai còn rất vất vả.
Cho dù thu Tiểu Văn làm đồ đệ thì cũng khó chăm sóc, hắn cười nhẹ: “Xin lỗi, bây giờ ta không thể nhận đệ làm đồ đệ”
Kêu Tiểu Văn bái sư chính là ý của Tiểu Ô.
Tiểu Ô biết tư chất của mình không thể vào mắt La Chinh, nhưng nếu như đệ đệ của hắn có thể được một vị võ giả chứng thần nhận làm đồ đệ thì đương nhiên sẽ thuận lợi hơn so với bản thân tự mù quáng tu luyện.
Đây là một cơ hội không thể bỏ qua.
Nhưng bọn họ không ngờ La Chinh lại trực tiếp từ chối.
“Tại, tại sao, đệ, đệ rất nghe lời! Sư phụ!” Tiểu Văn ngẩng đầu lên, lắp bắp nói.
Tiểu Ô ở bên cạnh hát đệm: “Đúng vậy, tại sao không thể nhận đệ đệ ta làm đồ đệ?”
Tất nhiên La Chinh không thể giải thích sự thật với bọn họ.
Chỉ thản nhiên lắc đầu, lập tức nhìn chằm chằm Tiểu Văn nói: “Tại sao đệ tu luyện võ đạo? Nếu như vì bảo vệ thần dân thôn Mông Sơn thì dựa vào kiếm pháp ta truyền cho đệ, cộng với tư chất của đệ, đã là đủ rồi”
Tuy La Chinh chưa tiếp xúc võ giả khác ở Trường Không Vực, nhưng với biểu hiện của thần dân thôn Mông Sơn, hắn cũng có thể đoán được một ít.
Dựa theo công pháp, trong Thần Vực, ngoài những phương pháp tu luyện đứng đầu và thần đạo thì về những mặt khác lại không mạnh hơn vũ trụ là bao, dù sao mọi truyền thừa trong vũ trụ đều đến từ chính thánh nhân!
Đương nhiên, đây là nhằm vào thần dân bình thường và võ giả.
Giống như công pháp mà tỷ muội Hàm gia tu luyện mà La Chinh gặp được trong cấm địa Luyện Thần thì tất nhiên là không tầm thường.
Dù sao các nàng cũng có được truyền thừa của thánh nhân.
“Không!” Tiểu Văn phủ nhận lời nói của La Chinh: “Đệ tu luyện võ đạo không chỉ vì bảo vệ thôn Mông Sơn! Đệ, đệ muốn… chứng thần đạo!”
Tiểu Ô bỗng nghe thấy đệ đệ nói câu đó, cũng kinh ngạc cười toe toét.
Đến tận bây giờ, Tiểu Ô không ngờ đệ đệ mình lại có ý tưởng này.
Trong Thần Vực, giữa thần dân và thần có một ranh giới rất rõ ràng!
Một khi chứng thần thành công, có nghĩa sẽ có được tuổi thọ mãi mãi, cũng có được khả năng vô hạn.
Mặc dù số lượng thần trong Thần Vực nhiều đến đáng sợ, nhưng không có nghĩ là điều này dễ dàng.
Bởi vì, đa số thần đều phải mất rất nhiều kỷ nguyên thần mới có thể sinh ra, sẽ không bởi vì hao hết tuổi thọ mà chết đi, cho nên mới tạo thành số lượng khổng lồ như ngày nay.
Còn võ giả thật sự có thể chứng thần đạo, trở thành thần trong thần dân thì lại ít đến thấy mà thương.
Chương 1739: Ra tay
Trong đôi mắt đen láy của Tiểu Văn, dường như có hai ngọn lửa đang rực cháyThấy ánh mắt kiên định của đứa nhỏ này, trong lòng La Chinh cũng có chút xúc động.
Cậu nhóc này có bóng dáng năm đó của chính mình, mang lòng tin kiên định khó lay chuyển!
Võ đạo cũng tốt, thần đạo cũng vậy, thật ra chỉ là một con đường liên tục gia tăng sức mạnh.
Con đường này có điểm cuối hay không, La Chinh cũng không trả lời được.
Nhưng một khi bước lên con đường này, chính mình phải có lòng tin liên tục tiến về phía trước.
Nếu Tiểu Văn chỉ muốn bảo vệ thôn Mông Sơn, quả thực cậu nhóc không cần bái hắn làm sư phụ.
“Xin lỗi… Bây giờ, vẫn chưa được” La Chinh mỉm cười.
“Bây giờ không được, vậy khi nào thì có thể?” Nghe thấy sự chuyển biến trong lời nói của La Chinh, ánh mắt Tiểu Văn lập lòe hỏi tiếp.
La Chinh khẽ hít sâu, ngẩng đầu nhìn bầu trời Trường Không Vực, mặt trời tỏa ra ánh sáng lộng lẫy treo trên không trung.
Đó là mặt trời thật sự, cũng là mặt trời duy nhất trong Thần Vực…
Sau một hồi suy nghĩ, La Chinh mới trả lời: “Nếu có một ngày, đệ có thể nghe thấy tên của ta ở Trường Không Vực thì đệ hãy tới tìm ta!”
La Chinh vì báo thù mà tới, trên con đường này, khả năng hắn chết đi quá lớn.
Nếu có một ngày, hắn đối mặt với Mục Hải Cực mà có thể tự bảo vệ mình.
Khi đó, hắn mới có tư cách khai tông lập phái trong Thần Vực, có thể hoàn toàn bảo vệ được người của mình!
“Chính là ngày mà huynh nổi tiếng khắp Trường Không Vực ư!” Tiểu Văn cười nói.
“Điều này quá khó khăn thì phải…” Tiểu Ô bĩu môi.
Hắn cảm thấy võ giả chứng thần dù lợi hại, nhưng vẫn chưa phải thần.
Tuy Trường Không Vực không phải vực lớn, nhưng số lượng thần vẫn khá nhiều.
Dù La Chinh chứng thần thành công, trở thành thần rồi thì sợ rằng cũng khó có thể thật sự nổi tiếng khắp Trường Không Vực!
Tiểu Ô không biết là, La Chinh không phải muốn nổi tiếng ở một vực, mà hắn muốn có một nơi đặt chân trong Thần Vực, ở biển Thời Gian trên đảo nổi, ở trong các Thánh Đường!
“Không sao, đệ có thể chờ! Đệ tin huynh có thể, không, con tin sư phụ người có thể!” Tiểu Văn tràn ngập lòng tin với La Chinh.
La Chinh mỉm cười, đang định mở miệng nói chuyện, chợt nghe thấy một tiếng hét thảm thiết truyền đến từ cửa thôn: “A…”
Tiếng hét thảm đó truyền tới, lập tức chấn động cả thôn Mông Sơn.
“Mau cứu mạng!”
“Người trại Nhật Nguyệt đánh tới rồi!”
“Chết người rồi!”
Những thần dân trong thôn không phải võ giả, thấy có người bị chém chết thì lập tức hoảng loạn giống như kiến bò trên chảo nông.
Người trong thôn Mông Sơn la hét, chạy trối chết.
Đừng nói thần dân bình thường, cho dù Tiểu Ô là Thần Biến Cảnh thì cũng hoang mang rối loạn: “Bọn họ thật sự đến đây rồi…”
Chắc chỉ có La Chinh là người duy nhất bình tĩnh.
Hắn khẽ cau mày, bước chân như một trận gió, nhảy lên nóc nhà bên cạnh.
Khi lao ra, La Chinh khẽ hất mũi chân, đá thanh kiếm gỗ này lên giữa không trung.
Hắn nhảy lên nóc nhà kia, cũng thuận tay chộp lấy kiếm gỗ.
Vừa nhảy lên nóc nhà, La Chinh liền giống như một con châu chấu, nhảy liên tục trên nóc các căn nhà, linh hoạt như một chú mèo, không phát ra chút tiếng động nào.
Chỉ sau hai ba nhịp thở, hắn đã ra đến cửa thôn.
Ánh mắt liếc nhìn phía dưới, cơn giận dữ lập tức bùng cháy trong đôi mắt hắn!
Trước cửa thôn Mông Sơn, một hàng bảy tên võ giả cầm cây đao lớn màu xanh trong tay, chỉnh tề ngăn ở cửa, dưới chân bọn họ đạp hai thần dân.
Hai người này chính là người dân trong thôn, một người bị chặt đứt cổ, một người khác trực tiếp bị chém thành hai nửa, ra tay cực kỳ độc ác!
“Hừ, trại chủ bọn ta cho các ngươi ba tháng, để người thôn Mông Sơn các ngươi rời đi.
Rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt thì đừng trách trại Nhật Nguyệt bọn ta!” Gã cầm đầu cầm cây đao lớn màu xanh quơ quơ, nhe rằng cười nói.
Gã tàn nhẫn giết chết hai thần dân, mục đích chính là để dọa nạt người dân trong thôn, đuổi hết bọn họ đi.
“Nếu không chịu đi, thì không cần đi nữa.
Trại chủ đã nói, cây đao trong tay bọn ta phải luôn tắm máu thì mới trở nên sắc bén được.
Các huynh đệ, ngoài phụ nữ ra, giết hết cho ta, người già trẻ em cũng không tha!” Gã võ giả đó vung đao lên, dẫn theo sáu tên võ giả phía sau vọt vào.
La Chinh dừng lại ở đây hơn nửa tháng, người dân trong thôn Mông Sơn chất phác hiếu khách, bỗng dưng lại bị giết chết như thế, tất nhiên là trong lòng La Chinh vô cùng tức giận.
Chẳng qua, cơn giận dữ lập tức biến mất trong mắt hắn, bất kỳ lúc nào đều có thể dằn mọi cảm xúc xuống, đây là năng lực cần phải có của một vị võ giả chín chắn!
Đa số người dân trong thôn đều hoảng loạn chạy trốn, nhưng vẫn có một số người dân mạnh mẽ cầm thương dài xông lên.
Đáng tiếc, những người dân đó không có sức mạnh, thực lực cũng yếu đến đáng thương, sao có thể là đối thủ của đám võ giả đó?
“Keng keng!”
Ánh đao màu xanh lóe lên, cây thương trong tay người dân lập tức gãy thành hai đoạn.
Gã võ giả cầm đầu cười lạnh một cái, cây đao lớn màu xanh lại vung lên lần nữa, ngay khi cây đao sắp chém xuống đầu một người dân…
“Chính là lúc này…”
La Chinh lao nhanh xuống từ trên nóc nhà, trước khi rơi xuống đất, hắn vặn khuỷu tay một cái, cả người xoay một vòng hướng về phía trước, kiếm gỗ trong tay đã giành trước đâm tới!
Thanh kiếm gỗ này nặng hơn nghìn cân, cây đao màu xanh trong tay gã võ giả Thần Cực Cảnh kia thì lại hơn trăm nghìn cân.
Đan điền La Chinh không thể vận chuyển, tất nhiên là không truyền khí hỗn độn vào thanh kiếm gỗ này được.
Đương nhiên, hắn sẽ không cứng đối cứng với cây đao màu xanh kia.
Nhưng giống như dự đoán của La Chinh, công pháp của võ giả bình thường thật sự quá kém, cho dù những võ giả đó có tu vi Thần Cực Cảnh thì đao pháp của bọn họ vẫn vô cùng thê thảm trong mắt La Chinh!
“Cốp!”
Kiếm gỗ của La Chinh giống như một con rắn linh hoạt, giành trước đâm vào cổ tay gã võ giả kia.
Tuy chỉ sử dụng sức mạnh cơ thể, nhưng cũng đủ khiến gã võ giả Thần Cực Cảnh này chịu thiệt.
Trong nháy mắt khi thanh kiếm gỗ này đâm tới, chỉ nghe một tiếng “răng rắc” giòn tan vang lên, cây đao trong tay gã võ giả kia lập tức rơi xuống đất, phát ra một tiếng “bộp”.
Mà gã võ giả cũng ôm cổ tay mình gào toáng lên, xương cổ tay gã đã nát bấy!
Ai da, những võ giả Thần Cực Cảnh này thật là thiếu rèn luyện, thật quá kém cỏi…
Trong vũ trụ, đừng nói võ giả Thần Cực Cảnh, cho dù võ giả Sinh Tử Cảnh hay Thần Hải Cảnh, khi cổ tay bị chặt đứt thì mặt mũi vẫn lạnh tanh.
Dù đứt mất một cánh tay, vẫn có thể bình tĩnh đối phó kẻ địch như thường.
Trong lòng La Chinh nghĩ như vậy, bước chân vẫn chạy như bay, ra tay không chần chờ chút nào!
Những võ giả Thần Cực Cảnh còn lại thấy bóng dáng La Chinh lóe lên, đều vung đao chém về phía La Chinh.
Nhưng đao pháp sứt sẹo kia của bọn họ sao có thể chém trúng La Chinh chứ?
La Chinh giống như một chú nai linh hoạt, liên tục tránh né trong ánh đao thô thiển, nhìn thấy cơ hội thì lập tức giơ tay đâm ra một kiếm! Mỗi lần thanh kiếm gỗ kia đâm ra, đều có thể đâm chính xác vào cổ tay đối phương, sau đó một tiếng gãy xương truyền đến, cây đao màu xanh sẽ rơi cái bộp xuống đất.
Chỉ với ba bốn nhịp thở, bảy gã võ giả Thần Cực Cảnh đã ôm cổ tay mình liên tục kêu thảm thiết…
Người dân thôn Mông Sơn thấy vậy, cả đám đều ngẩn ra, ngay cả đám người Tiểu Ô cũng vậy.
Bọn họ vừa mới chạy tới, không ngờ chiến đấu cũng đã kết thúc rồi!
“Ca ca, sư phụ thật sự là một võ giả chứng thần sao?” Tiểu Văn nhỏ giọng hỏi.
Tiểu Văn chưa từng thấy thực lực của võ giả chứng thần, chỉ nghe ca ca nói qua.
Nhưng hình như võ giả chứng thần không lợi hại giống như La Chinh.
“Ca, ca cũng không chắc” Tiểu Ô bồn chồn.
Vốn dĩ, hắn không thể nhìn thấu tu vi La Chinh, nhưng chắc chắn võ giả chứng thần không thể đánh bại bảy gã võ giả Thần Cực Cảnh chỉ trong mấy nhịp thở đúng không? Chẳng lẽ, La Thiên này là một vị thần ư? Nhưng hắn lại không có luồng khí thế đặc biệt của thần mà…
“Thằng nhóc kia, mày là ai! Bọn ta là người của trại Nhật Nguyệt, mày có biết trại chủ của bọn ta…” Gã võ giả Thần Cực Cảnh cầm đầu ôm cánh tay của mình, dữ dằn nhìn chằm chằm La Chinh, tức giận nói.
Tất nhiên là gã đã phát hiện ra La Chinh là một tên võ giả chứng thần, nên lúc này mới lấy tên tuổi trại Nhật Nguyệt ra để đuổi thằng nhóc này đi.
Thôn nhỏ như thôn Mông Sơn không thể nào sinh ra võ giả chứng thần được!
Chỉ là gã võ giả Thần Cực Cảnh này vừa mở miệng nói được một nửa, La Chinh đã hất mũi chân lên.
Một cục đá bay vút đến, đập mạnh vào hàm dưới gã, toàn bộ hàm dưới của gã đều bị đánh nát bấy.
Đừng nói là nói chuyện, cho dù là hét thảm thì gã cũng không thể hét được nữa.
Chương 1740: Trại chủ
Một hòn đá nhỏ trong Thần Vực cũng nặng bốn năm trăm cân, mũi chân La Chinh khéo léo đá ra, tất nhiên là mang theo lực bắn rất mạnhGã võ giả cầm đầu không thể mở miệng uy hiếp La Chinh, gã võ giả bên cạnh lập tức kiếm chuyện nói tiếp.
Dù sao kẻ đứng đằng sau bọn họ là trại Nhật Nguyệt, cũng là nơi cho bọn họ dũng khí…
Nhưng gã ta vừa định mở miệng, La Chinh đã hất mũi chân, lại có một hòn đá bay đi, chuẩn xác đập vào hàm dưới của gã.
“Rắc!”
Vì thế hàm dưới của gã võ giả này cũng nát.
Mấy tên võ giả khác thấy kết cục như vậy thì sao còn dám mở miệng uy hiếp người khác nữa chứ? Tất cả đều mím chặt môi, sợ vừa mở miệng ra lại có một hòn đá bay tới!
“Những người này, mọi người đến xử lý đi” La Chinh thản nhiên nói.
“Bọn giết lão Lục và Lâm bá! Chúng ta phải báo thù cho bọn họ!”
“Giết chết bọn chúng!”
“…”
Giết người đền mạng là đạo lý ở khắp mọi nơi.
Người dân trong thôn tức giận giơ thương trong tay lên.
Tuy thôn Mông Sơn chất phác hiền lành, nhưng đối với kẻ giết người của thôn lại không hề thương hại chút nào.
Đám võ giả thấy thế bèn quay đầu bỏ chạy, tuy La Chinh đã đánh nát cổ tay bọn họ, nhưng chân lại không bị gì.
Chỉ có điều, bọn họ vừa quay đầu, La Chinh đã lại hất mũi chân, đá từng hòn đá bay ra.
Một loạt hòn đá nhỏ mang theo lực bắn mạnh mẽ, đập chuẩn xác vào khoeo chân bọn họ, trực tiếp đánh gãy cẳng chân bọn họ!
“Bịch bịch, bịch bịch, bịch…”
Ngay lập tức, sáu gã võ giả đều té lăn ra đất, mà các võ giã bị gãy chân thì không thể ngự không bay đi, chỉ có thể kéo một chân chầm chậm lê lết.
Người dân trong thôn lập tức nâng thương, ùa lên, đâm đám võ giả thành tổ ong vò vẽ…
La Chinh không ở lại nhìn hình ảnh máu me đó.
Trên thực tế, sau khi phi thăng lên Thượng Giới, La Chinh đã rất ít khi giết người.
Hơn nữa, trong những trận chiến có vũ lực thấp, cho dù có giết người thì nhìn vào cũng sẽ không tàn nhẫn như vậy.
Không giống bây giờ, máu tươi bắn tung tóe, vô cùng độc ác.
Xử lý xong đám võ giả của trại Nhật nguyệt, người dân trong thôn Mông Sơn liền đi chôn cất thi thể lão Lục và Lâm bá.
Sau khi mọi người trong thôn nguôi giận mới bắt đầu nghĩ lại mà thấy sợ.
Từ khi thôn Mông Sơn bọn họ phát sinh xung đột với trại Nhật Nguyệt tới nay, vẫn chưa có người nào phải chết.
Trước đây, trại Nhật Nguyệt chỉ là ra tay “dạy bảo” người trong thôn một chút, sau đó quy định ngày khiến người dân dọn đi.
Không ngờ bây giờ, trại Nhật Nguyệt đã bắt đầu đã giết người.
Nếu không phải có La Chinh ra tay thì sợ rằng hôm nay thôn Mông Sơn đã máu chảy thành sông.
Trong căn nhà lớn nhất, những người có tiếng nói trong thôn Mông sơn tụ tập lại ở phòng khách, cả đám mặt ủ mày chau thảo luận nên đối phó với trại Nhật Nguyệt như thế nào.
Việc giết võ giả trại Nhật Nguyệt chẳng khác gì hoàn toàn trở mặt, lỡ như trại chủ trại Nhật Nguyệt tìm đến thì phải làm sao?
La Chinh ngồi trong góc phòng, nhắm mắt yên lặng vận chuyển máu toàn thân về phía sợi đen trên đan điền…
Sau khi bị sợi đen trói buộc, hắn không thể kết nối với thế giới trong cơ thể.
Nhưng trong khoảng thời gian này, hắn mơ hồ cảm giác được hình như thế giới trong cơ thể mình đã xảy ra chuyện gì đó không ổn rồi.
Điều này khiến La Chinh cảm thấy lo lắng.
Tốc độ thời gian trôi qua của thế giới trong cơ thể cực kỳ nhanh.
Bình thường khi tu luyện, cứ cách mấy canh giờ, La Chinh sẽ kiểm tra thế giới kia một lần, đề phòng sinh linh trong thế giới xảy ra tranh chấp.
Đôi khi, có một số chủng tộc phát động chiến tranh, tiến hành giết chóc trên quy mô lớn, đều bị La Chinh đúng lúc ngăn lại.
Thời gian này, đan điền bị phong ấn, hắn không có cách nào biết được thế giới trong cơ thể biến đổi đến bước nào rồi.
Trong đó đã xảy ra chuyện gì, chỉ có thể chờ cởi bỏ những sợi đen này rồi mới biết được.
“Chúng ta dứt khoát rời đi thôi! Nếu trại Nhật Nguyệt xông đến, chẳng phải toàn bộ người trong thôn chúng ta đều sẽ bị chết hết hay sao?”
“Đi? Tại sao chúng ta phải đi, từ bao đời nay nơi này đều là đất đai của thôn Mông Sơn chúng ta, bọn họ nói cướp là cướp, đây là lý lẽ quái gì chứ!”
“Lại nói, thôn Mông Sơn này của chúng ta đến chim cũng không thèm ỉa, rốt cuộc trại Nhật Nguyệt cướp đi có ích lợi gì chứ, rõ ràng là cố ý làm khó chúng ta!”
Giọng của người dân càng lúc càng lớn, La Chinh nghe thấy câu nói cuối cùng bèn khẽ nâng mí mắt lên.
Đúng vậy…
Trong thôn này không có thứ gì quan trọng, bên ngoài thôn Mông Sơn chỉ có một mảnh đất bằng phẳng rộng lớn trồng rau mà thôi.
Trại Nhật Nguyệt muốn mảnh đất trồng rau này làm gì?
“Sợ cái gì, để ân nhân của chúng ta ra tay, tiêu diệt trại Nhật Nguyệt chẳng phải là xong à?” Một thần dân bỗng nhiên lớn tiếng nói.
Vị thần dân này xem như nói ra tiếng lòng của mọi người, người trong thôn Mông Sơn gần như không hẹn mà cùng quay đầu nhìn La Chinh.
Vị “La Thiên Hành” này mới là hy vọng của bọn họ, nhưng La Thiên Hành chịu liều mình mạo hiểm, giúp bọn họ ngăn cản trại Nhật Nguyệt sao?
Tiểu Ô, Tiểu Văn ngồi một bên không nói gì.
La Thiên Hành bỗng xuất hiện trong sơn thôn xa xôi của bọn họ, dạy bọn họ võ kỹ, dạy bọn họ kiếm đạo, lại giúp bọn họ ngăn cản người của trại Nhật Nguyệt đã quá đủ rồi.
Bây giờ còn trông cậy vào hắn ra tay tiêu diệt trại Nhật Nguyệt, không khỏi hơi quá đáng.
Cả căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh, ai cũng không dám chủ động mở miệng cầu xin La Chinh.
Trong góc, La Chinh nhìn trần nhà, lập tức nói: “Ta vẫn còn ở lại thôn Mông Sơn mười lăm ngày nữa, mười lăm ngày sau, ta sẽ rời khỏi.
La mỗ đã nhận được sự chăm sóc của mọi người, nếu người của trại Nhật Nguyệt còn dám đến, tất nhiên ta sẽ không đứng nhìn”
Đây là sự bảo đảm mà La Chinh có thể đưa ra.
Hắn không biết rõ lai lịch trại Nhật Nguyệt như thế nào, nhưng xem thuộc hạ của trại Nhật Nguyệt đều là cái dạng như thế này thì chắc hẳn trại chủ cũng sẽ không mạnh mẽ gì cho cam.
Cho dù bây giờ La Chinh không thể sử dụng khí hỗn độn, hắn vẫn dễ dàng đối phó được.
Chẳng qua, La Chinh đoan có lẽ sau lưng trại Nhật Nguyệt có thế lực mạnh hơn.
Với thực lực bây giờ của La Chinh, nếu chọc phải một vị thần thì e rằng sẽ gặp phiền toái lớn.
Hắn cũng không muốn vừa tiến vào Thần Vực, đã bị một đám thần đuổi chạy khắp nơi.
Lỡ như không cẩn thận còn đánh mất cả tính mạng, điều này không đáng.
La Chinh nói xong, lại nhắm mắt lại, trong phòng tiếp tục khe khẽ bàn tán.
Với tính cách ngang ngược của trại Nhật Nguyệt.
Hôm nay, bọn họ giết người bọn chúng, ngày mai có lẽ chúng sẽ tìm tới cửa.
Hứa hẹn của La Chinh đã là sự giúp đỡ rất lớn rồi!
Một đêm này, người dân trong thôn trải qua trong sự lo lắng…
Ngày hôm sau, La Chinh vẫn bình chân như vại, dạy đám Tiểu Văn và Tiểu Ô luyện kiếm.
Tiểu Văn luyện đến một nửa, đôi mắt to chớp một cái, nói với La Chinh: “Thực ra bây giờ, người nên rời khỏi thôn Mông Sơn!”
“Tại sao lại nói thế?” La Chinh cười hỏi.
“Trại Nhật Nguyệt sẽ không chịu để yên đâu, mà người chỉ có một mình” Tiểu Văn lộ vẻ lo lắng.
Có lẽ đám Tiểu Ô cũng nghĩ như vậy, bọn họ biết lai lịch La Chinh không tầm thường, chắc hắn bất đắc dĩ nên mới phải trốn trong thôn Mông Sơn.
Nếu cuốn vào cuộc phân tranh với trại Nhật Nguyệt thì có lẽ hắn sẽ bại lộ chính mình.
Điều này tuyệt đối không phải cách làm sáng suốt.
Bọn họ hiểu được đạo lý đó, nhưng La Chinh là cọng rơm cứu mạng duy nhất của bọn họ, sao bọn họ có thể bằng lòng buông tay chứ?
La Chinh khẽ cười: “Không sao…”
Hắn đã biết được thành lớn gần thôn Mông Sơn nhất tên là thành Kính, nhưng cách đây cả tỉ dặm.
Thành Kính là một trong bảy thần thành lớn của Trường Không Vực, chỉ có trong thành Kính mới có thần qua lại.
Cho dù trại Nhật Nguyệt có mời được kẻ mạnh đến giúp đỡ thì cũng sẽ không thể lập tức tìm được hắn.
Giống như suy nghĩ của người dân trong thôn.
Ngày hôm trước, trại Nhật Nguyệt phái bảy tên võ giả đến, nhưng không tên nào trở lại.
Trại Nhật Nguyệt lập tức bắt đầu nghi ngờ, bèn phái người tìm hiểu.
Sau đó bọn chúng nhìn thấy bảy tên võ giả bị các thần dân giết chết, lột sạch ném vào vùng hoang dã.
Trại chủ rất tức giận, lập tức dắt theo thuộc hạ xông đến thôn Mông Sơn.
Trại chủ là võ giả chứng thần nên gã tương đối cẩn thận.
Gã biết năng lực của thuộc hạ mình, bảy tên võ giả Thần Cực Cảnh muốn giết sạch thôn Mông Sơn tuyệt đối là dư dả, vậy mà lại bị giết hết, tất nhiên trong đó có chỗ kỳ lạ.
Khi trại chủ dẫn theo ba bốn mươi võ giả tới thôn Mông Sơn, chỉ thấy một thanh niên ngồi im ở cửa thôn.
“Võ giả chứng thần!”
Gã trại chủ này là võ giả chứng thần, tất nhiên là biết nhìn người hơn mấy tên lâu la bình thường rất nhiều.
Gã liếc mắt đánh giá một cái là biết La Chinh không hề tầm thường.
Cho dù La Chinh đã cố ý giấu đi, nhưng hơi thở tùy ý tản mát ra vẫn khiến trại chủ giật mình.
“Ta sẽ bảo vệ thôn Mông Sơn, rời khỏi nơi này đi, ta sẽ tha cho ngươi một mạng” La Chinh mở miệng nói trước.
Giọng nói đó vừa truyền tới, đám thuộc hạ bên cạnh trại chủ lập tức ầm ĩ, giống như bị sỉ nhục.
“Ngươi là ai! Còn không mau dập đầu nhận lỗi với trại chủ bọn ta, sau đó lấy cái chết tạ tội!”
“Chỉ là một tên võ giả chứng thần mà đã cảm thấy mình là đệ nhất thiên hạ à? Trại chủ của bọn ta sẽ khiến ngươi hối hận khi được sinh ra trên đời này!”
“…”
“Câm miệng hết cho ông!”
Trại chủ lớn tiếng quát đám thuộc hạ của mình, ánh mắt lạnh như băng nhìn chằm chằm La Chinh, chắp tay nói: “Không biết sư phụ các hạ là ai? Có thể cho ta biết danh hiệu không?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









