1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 350 : Vết rạn (c1746-c1750)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 350 : Vết rạn (c1746-c1750)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1746: Vết rạn

La Chinh rơi thẳng xuống, bị ngã đến choáng vángChất lượng vật chất trong Thần Vực lớn hơn vật chất trong vũ trụ cả chục nghìn lần.

Khi ngọn núi này sụp đổ, lực tác động của nó có thể giết chết cả võ giả Thần Biến Cảnh, thậm chí là võ giả Thần Cực Cảnh.

May mắn, thân thể La Chinh cường tráng nên khi rơi xuống không bị làm sao.

Nhưng đột nhiên bản thân lại vướng vào ân oán giữa Cực Ác lão nhân và Ân Nguyên Tử, thực sự là tai bay vạ gió.

“Uỳnh, uỳnh…”

Thì ra năm đó bên dưới Hắc Phong Lĩnh có một cái động rất lớn, Cực Ác lão nhân coi đây là hang ổ của mình vì nhìn trúng ưu điểm chỗ này vô cùng ẩn khuất.

Năm đó, sau khi ông ta bố trí xong Phong Tuyệt Ky thì liền bít kín hang động này lại.

Vài kỷ nguyên thần trở lại đây, chỉ có mỗi Ân Nguyên Tử luôn lặng lẽ xâm nhập vào hang động này để thử mở Phong Tuyệt Ky, muốn lấy đi bảo vật cất giấu bên trong.

Chỉ có điều, Cực Ác lão nhân thiết kế Phong Tuyệt Ky vô cùng tinh vi, muốn lấy đồ ra khỏi Phong Tuyệt Ky mà không hủy đi bảo vật là chuyện không thể.

Ông ta đã đợi ở Trường Không Vực bảy kỷ nguyên thần, lì lợm chờ Cực Ác lão nhân quay lại.

Các thần dân của thôn Mông Sơn không hề biết chuyện này.

Tổ tiên của bọn họ đến ngọn núi nhỏ của Hắc Phong Lĩnh này rồi không ngừng khai khẩn, biến Hắc Phong Lĩnh thành một thôn núi nhỏ, trở thành nơi ở bao đời của cư dân thôn Mông Sơn.

Bây giờ, Ân Nguyên Tử và Cực Ác lão nhân đánh nhau, làm ngọn núi nhỏ này đổ sụp xuống.

Không chỉ có La Chinh ra, Ân Nguyên Tử và Cực Ác lão nhân cũng không thể bay trong Thần Vực.

Lúc này, đương nhiên bọn họ cũng rơi xuống hang động như La Chinh.

Nhưng hai người đều là thần cấp trung, đương nhiên có thực lực mạnh hơn La Chinh nhiều lần.

Trong đống đất đá hỗn loạn, bóng dáng Cực Ác lão nhân và Ân Nguyên Tử vẫn không ngừng chém giết lẫn nhau.

Một lúc sau, cuối cùng La Chinh cũng rơi xuống đáy hang, bị đất đá vùi lấp.

Đá trong Thần Vực nặng kinh người.

Mặc dù La Chinh cảm thấy trên đầu chỉ có vài hòn đá to, nhưng lại giống như đang có hàng chục nghìn ngọn núi lớn đè chặt hắn xuống.

Hắn chỉ có thể như con giun nhúc nhích từng chút một trong đống sỏi đá, từ từ chui ra.

Sau khi La Chinh thò đầu ra, nhổ hết bùn đất đầy trong miệng, hắn mới nhìn rõ cảnh tượng trong hang nhờ vào ánh sáng yếu ớt từ miệng hang chiếu xuống.

Hang động này không lớn, rộng khoảng trăm trượng, giữa hang còn có một quả cầu tròn rộng khoảng một trượng.

Dường như ở giữa quả cầu tròn có còn có ánh sáng lóe lên, không ngừng chuyển từ sáng sang tối, lại từ tối sang sáng, giống như con đom đóm không ngừng lập lòe.

“Trong quả cầu này lại có một vật sống ư? Đây chính là bảo vật mà Cực Ác lão nhân muốn lấy đi?” Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.

Bên ngoài quả cầu này còn có từng thanh kiếm ánh sáng dài ba thước, đang chầm chậm xoay tròn quanh quả cầu này.

Nhưng lúc này, những thanh kiếm ánh sáng này đã trở nên tối dần, hình đi chúng đã mất đi uy lực nên có.

Quả cầu này chính là Phong Tuyệt Ky mà Cực Ác lão nhân bố trí.

Phong Tuyệt Ky là bí thuật lưu truyền trong Nam Vực, cũng là thứ Cực Ác lão nhân ngẫu nhiên có được.

Thiết kế của Phong Tuyệt Ky vô cùng kỳ diệu, nếu khóa bảo vật vào bên trong thì chỉ có thể dựa theo phương pháp của người bố trí để mở.

Nếu thứ tự không đúng, những thanh kiếm ánh sáng xung quanh quả cầu sẽ khởi động, lập tức hủy đi bảo vật bên trong quả cầu.

Cho nên, Ân Nguyên Tử mới ẩn nấp ở nơi này để đợi Cực Ác lão nhân mở phong ấn của Phong Tuyệt Ky.

Sau khi những thanh kiếm ánh sáng kia mất đi tác dụng, ông ta mới ra tay.

“Vèo!”

Một bên khác của hang động, Cực Ác lão nhân đang khua đôi móng vuốt ác quỷ, ác ý cuồn cuộn phát ra, giống như ác quỷ muốn phá hủy cả thế giới này.

Cực Ác lão nhân cũng chú ý đến tình hình bên phía Phong Tuyệt Ky, ông ta lạnh mặt, muốn liều mạng với Ân Nguyên Tử.

Quả thực, thực lực của Ân Nguyên Tử có mạnh hơn Cực Ác lão nhân một chút.

Chiếc quạt của ông ta giống như mây trắng, nhẹ nhàng phá giải chiêu thức của Cực Ác lão nhân.

Nhưng dưới cơn phẫn nộ, Cực Ác lão nhân lại khiến Ân Nguyên Tử phải liên tiếp lùi về sau.

“Ân Nguyên Tử, năm đó Cực Ác lão nhân ta không có chuyện ác nào không làm, nhưng chưa từng mạo phạm gì đến Nguyên Khí Môn.

Lúc đầu Quỷ Tông Môn muốn đánh Nguyên Khí Môn, ta còn ra tay chặn lại.

Hôm nay, ngươi lại nhất định muốn ra tay cướp bảo vật của ta sao?” Cực Ác lão nhân bị ác ý cuồn cuộn kia ảnh hưởng, nghiến răng nói với giọng điệu lạnh lùng.

Ân Nguyên Tử vung quạt lông, thản nhiên nói: “Đành chịu thôi.

Thứ ngươi khóa trong Phong Tuyệt Ky này quá quan trọng.

Đừng nói là ta, cho dù đổi lại là bất cứ người nào biết bảo vật này tồn tại thì cũng sẽ không bỏ qua.

Ngươi không phải là đối thủ của ta đâu, ta khuyên ngươi hãy từ bỏ vật này, ta có thể bồi thường cho ngươi cái khác, thế nào?”

“Nực cười!”

Cực Ác lão nhân cười lớn, hất mái tóc đen về sau, cười lạnh: “Năm đó, chính là bởi vì vật này nên ta mới chọc giận thánh nhân Cố Bắc, bị nhốt suốt bảy kỷ nguyên thần rồi mới có thể thoát thân.

Bây giờ lại cứ như vậy nhường cho ngươi ư? Ngươi coi Cực Ác lão nhân ta là ai?”

“Ha” Ân Nguyên Tử cười nhạt: “Nếu như ngươi không đưa, đương nhiên ta sẽ tự lấy.

Ta sẽ không chỉ lấy đi bảo vật này, mà còn cả tính mạng của ngươi nữa đó.

Như vậy, ngươi vẫn thấy ổn chứ?”

Ân Nguyên Tử nói xong, hai chân không ngừng lùi về sau, rồi đột nhiên xoay ngược chiếc quạt lông trong tay.

Trên bề mặt trắng tinh của chiếc quạt đột nhiên xuất hiện một tầng ánh sáng màu xanh.

Ánh sáng lấp lánh hóa thành một mặt quỷ, đôi mắt của mặt quỷ giống như cười, nhưng miệng thì lại mếu, trông cực kỳ quỷ dị.

Sau khi mặt quỷ xuất hiện, Ân Nguyên Tử lại xoay lần nữa, mặt còn lại của chiếc quạt cũng xuất hiện thêm một mặt quỷ.

Mặt quỷ này và mặt quỷ ở mặt đối diện tương phản nhau.

Mặt quỷ này có hai mắt đang khóc, nhưng miệng lại cười to.

Sau khi hai mặt quỷ xuất hiện, biểu cảm của Ân Nguyên Tử cũng trở nên kỳ dị.

Một nửa mặt của ông ta thì vui vẻ, nhưng nửa còn lại thì đầy vẻ đau thương.

“Quỷ hỉ nộ vô thường!”

Lúc trước, Ân Nguyên Tử luôn dùng chiếc quạt trong tay để đỡ đòn, nhưng vẫn chưa từng đối đầu trực diện với Cực Ác lão nhân.

Sau khi trên mặt xuất hiện biến hóa, ông ta bèn lao lên trước một bước, không thèm tránh né móng vuốt ác quỷ của Cực Ác lão nhân, mà dùng một tay hóa thành đao chém ngang ra một nhát.

“Keng!”

“Két, két, két, két…”

Cùng với một tiếng vang trầm đục, móng vuốt ác quỷ trên tay phải của Cực Ác lão nhân vỡ tan, xương cốt tay phải vỡ thành vô số mảnh.

“Đã cho ngươi cơ hội rồi, cũng nhắc nhở ngươi rồi.

Tự ngươi muốn chết thì đừng trách ta” Ân Nguyên Tử cười gằn, lại chém một đao ra.

“Két, két, két, két…”

Đao thứ hai chém thẳng vào vai của Cực Ác lão nhân.

Một nửa xương cốt trên người ông ta bị vỡ tan tành, cả người đập thẳng lên vách nham thạch, tạo thành một lỗ lớn, ghim sâu tới vài trượng.

Có vẻ như độ cứng của nham thạch trong Thần Vực tương đương với Ám Tinh trong vũ trụ.

Nếu như La Chinh không dùng nguồn sức mạnh, chỉ dựa vào sức mạnh của thân thể hiện nay thì cũng phải tốn khá nhiều sức lực mới đập vỡ được vách tham thạch này.

Nhưng trong cuộc giao tranh của hai vị thần cấp trung, chúng lại mềm như đậu phụ vậy.

“Đùng đoàng”

Một tiếng vỡ cực kỳ nhỏ phát ra từ trong quả cầu.

Ân Nguyên Tử và Cực Ác lão nhân đang mải đấu đá, không hề nghe thấy.

Nhưng La Chinh đang ở cách đó không xa lại nghe thấy rõ ràng.

Trên quả cầu ở giữa hang động chợt xuất hiện một vết rạn nhỏ, dường như thứ bên trong đang muốn phá vỡ quả cầu này.


Chương 1747: Con chuột

Sau khi Cực Ác lão nhân chịu đòn này thì đã hấp hốiSức mạnh ẩn chứa trong đòn này vẫn đang không ngừng tàn phá thân thể, khiến nửa người ông ta không thể động đậy nổi.

Ân Nguyên Tử cười nhạt, từ từ đi về phía Cực Ác lão nhân: “Là một vị thần, đôi khi cần phải biết cách từ bỏ! Năm đó, không phải là ta không có cơ hội giành được thứ này.

Ngươi có biết tại sao ta lại nhường ngươi đi trước một bước không?”

Cực Ác lão nhân bị ghim trên vách đá, trừng mắt nhìn Ân Nguyên Tử, nhưng không nói gì.

“Bởi vì ta biết sẽ chọc đến Cố Bắc.

Lấy đồ trong tay thánh nhân, không phải là muốn chết hay sao?” Ân Nguyên Tử đắc ý cười, “Cho nên ta quyết đoán từ bỏ, thứ đó mới rơi vào tay ngươi.

Ngươi chẳng qua chỉ là con dê thế mạng mà thôi.

Bảy kỷ nguyên thần… Thời gian đó quả thực có chút dài, nhưng tuổi thọ của chúng ta là vô hạn, chút thời gian đó có là gì? Ha ha ha ha…”

Ân Nguyên Tử cười lớn, âm thanh đó không ngừng vang vọng trong hang động khiến đất đá xung quanh không ngừng rơi xuống, tạo ra tiếng động rào rào.

La Chinh bị âm thanh này làm cho đau cả tai, choáng váng đầu óc.

Thấy Cực Ác lão nhân không nói lời nào, Ân Nguyên Tử không vui, sau đó thở dài một hơi, tay phải lại hóa thành đao, chém lên vai Cực Ác lão nhân.

Mặc dù Cực Ác lão nhân không nói gì, nhưng đối mặt với đòn tấn công của Ân Nguyên Tử, ông ta cũng không muốn ngồi im chờ chết.

Ông ta giơ cao móng vuốt ác quỷ bên tay trái lên đỡ.

Nhưng Cực Ác lão nhân chỉ đang giãy chết mà thôi.

Ân Nguyên Tử lật tay, đánh tan móng vuốt ác quỷ trên tay trái của Cực Ác lão nhân.

Tiếng xương cốt vỡ tan lại truyền đến, hai tay Cực Ác lão nhân mềm oặt rơi xuống một bên, không còn năng lực phản kháng.

Lúc này, Cực Ác lão nhân cảm thấy thật thê lương.

Năm đó, vì thứ kia mà Cực Ác lão nhân đã liều toàn bộ gia sản của mình, khiến cả Trường Không Vực chấn động.

Chính vì thế mà còn suýt mất mạng, cuối cùng cũng lấy được vật kia về tay.

Nhưng ông ta lại bị Cố Bắc bắt lại. “Bắc Thánh” – người nhân từ nhất trong số các thánh nhân, đã tha mạng cho ông ta, rồi giam ông ta trong ngục của Tiên Phủ.

Thời gian giam giữ kéo dài đến bảy kỷ nguyên thần.

Thế sự xoay vần, trong Trường Không Vực đã thay hình đổi dạng.

Ông ta không thể ngờ có người vẫn còn nhớ chuyện năm đó, vẫn nhớ đến thứ đó.

Khi cảm thấy không còn hy vọng gì nữa, Cực Ác lão nhân lại trông thấy La Chinh đang ở một bên khác của hang động.

Lúc này, nửa người La Chinh đã chui ra, hắn không nhìn ông ta, mà đang đánh giá Phong Tuyệt Ky do ông ta bố trí.

Ánh mắt của La Chinh đã gợi lên sự tò mò của Cực Ác lão nhân.

Ông ta nhìn theo ánh mắt của La Chinh mới thấy vết rạn trên Phong Tuyệt Ky đang càng lúc càng nhiều.

Tần suất nhấp nháy của một đốm sáng trong quả cầu cũng càng lúc càng nhanh.

“Thứ đó… đã nở rồi?”

Tim Cực Ác lão nhân lập tức đập điên cuồng.

Thứ đó đã được cất giữ vài kỷ nguyên thần rồi, tại sao có thể nở chứ? Mà lại nở vào đúng lúc này?

Không đúng! Thứ đó vô cùng khôn ngoan, nhất định là sau khi nở ra nó đã biết sự lợi hại của Phong Tuyệt Ky nên không dám phá vỡ quả cầu này.

Bởi vì nó biết, một khi phá vỡ quả cầu này từ bên trong thì chắc chắn sẽ bị Phong Diệt Trầm Sát Kiếm xung quanh quả cầu tiêu diệt.

Nhưng vừa rồi ông ta đã mở Phong Tuyệt Ky ra, nên thứ này mới bắt đầu phá vỏ ra ngoài.

Vết rạn trên quả cầu càng lúc càng nhiều.

Âm thanh đùng đoàng càng lúc càng lớn.

Ân Nguyên Tử đang muốn ra tay kết thúc tính mạng Cực Ác lão nhân thì đột nhiên nghe thấy phía sau truyền tới tiếng động kỳ lạ.

Ông ta vừa quay đầu lại thì quả cầu đã vỡ tan, một thứ gì đó chui ra từ bên trong rồi bổ nhào về phía Ân Nguyên Tử với tốc độ cực kỳ nhanh.

Phản ứng của Ân Nguyên Tử cũng không chậm.

Ông ta đột nhiên xoay người sang một bên, dùng chiếc quạt trong tay đánh về phía vật kia.

Nhưng vật kia linh hoạt dị thường, nó bò lên theo chiếc quạt rồi bám vào cánh tay của Ân Nguyên Tử.

Lúc này, ở cách đó không xa, La Chinh mới nhìn rõ, hóa ra thứ này là một con chuột có vẻ ngoài kỳ quái.

Con chuột này chỉ có kích thước bằng một bàn tay, phần đầu vô cùng nhọn, còn có đôi răng nanh dài, trên đuôi còn có một đốm sáng nhỏ, không ngừng nhấp nháy.

Sau khi con chuột bổ nhào lên cánh tay Ân Nguyên Tử, nó đột nhiên chui vào trong cánh tay ông ta.

Thân thể của thần mạnh hơn Giới Chủ nhiều.

Cho dù Ân Nguyên Tử không phải là võ giả luyện thể nhưng thân thể ông ta cũng không phải thứ mà võ giả bình thường có thể so sánh được.

Hơn nữa, sau khi Ân Nguyên Tử dùng chiếc quạt trong tay gọi “quỷ hỉ nộ vô thường” tới, thân thể ông ta lại được đề cao thêm một bậc.

Nhưng con chuột này lại chui vào dễ dàng giống như chui vào bùn nhão vậy.

Dường như nó không gặp trở ngại gì quá lớn để chui qua da thịt Ân Nguyên Tử.

Nó không ngừng bò lên dọc theo cánh tay ông ta, trên cánh tay Ân Nguyên Tử có một vật phình to cỡ nắm tay đang di chuyển nhanh chóng.

Ân Nguyên Tử lo lắng, trong mắt lóe lên vẻ độc ác.

Tay phải liền điểm vào chỗ phình lên trên cánh tay trái.

“Phụt!”

Một lực ngầm sắc bén bắn ra theo đầu ngón tay, trên cánh tay ông ta xuất hiện một lỗ thủng đẫm máu.

Nhưng con chuột kỳ quái kia lại không bị thương chút nào, vẫn không ngừng di động trên cánh tay ông ta.

Sau đó, Ân Nguyên Tử lại điểm thêm vài lần, mỗi lần đều để lại một lỗ máu trên cánh tay, nhưng lần nào cũng chậm một nhịp.

Cuối cùng, con chuột này di chuyển đến vai ông ta, chui vào trong ngũ tạng của ông ta.

Sắc mặt của Ân Nguyên Tử đã cực kỳ méo mó, lộ rõ vẻ khủng hoảng.

Với tư cách là thần, cho dù lục phủ ngũ tạng bị khoét rỗng cũng sẽ không chết.

Thần có hai điểm trí mạng, một là đan điền, hai là linh hồn.

Chỗ lợi hại nhất của con chuột này chính là có thể ăn thế giới trong cơ thể của đối phương, đồng thời phá hoại thân thể võ giả với tốc độ cực kỳ nhanh.

Nếu như thế giới trong cơ thể của Ân Nguyên Tử bị phá hủy, đồng nghĩa với việc ông ta sẽ trở thành phế nhân.

Nghĩ đến đây, Ân Nguyên Tử cắn chặt răng, cố gắng nhịn xuống đau đớn do con chuột đi lại trong lục phủ ngũ tạng truyền tới, thò tay ra liên tiếp điểm vài lần trên ngực mình.

“Phụt, phụt, phụt, phụt…”

Sau khi điểm mạnh vài lần, trên ngực ông ta xuất hiện một loạt lỗ máu, ngay cả tim của Ân Nguyên Tử cũng bị xuyên thủng, máu tươi mất khống chế phụt ra.

Nhưng con chuột trong cơ thể ông ta vẫn linh hoạt dị thường, không ngừng chui sâu vào trong cơ thể, rồi nhanh chóng chui vào trong bụng ông ta.

Ngay lập tức, Ân Nguyên Tử cảm nhận được từ đan điền truyền đến cảm giác tê liệt, cả người run cầm cập, ngã nhào ra đất, run rẩy mất khống chế.

Cảnh tượng này chỉ diễn ra trong thời gian hai ba nhịp thở.

La Chinh và Cực Ác lão nhân thấy vậy đều không nhịn được mà hít vào một hơi thật sâu.

Rốt cuộc đó là giống chuột gì, sao lại lợi hại như vậy?

Không lâu sau, đột nhiên La Chinh nhìn thấy bụng Ân Nguyên Tử có vật lồi lên, kèm theo một đống máu tươi bắn ra.

Con chuột đó chui ra từ trong bụng Ân Nguyên Tử, vẫy nhẹ cái đầu nhỏ, một âm thanh đinh đang vang lên, một thứ xanh thẫm phun ra từ trong miệng con chuột, rơi trên mặt đất.

Thứ đó giống như một viên ngọc hình bát giác, lấp lóe ánh sáng màu xanh lá cây, phát ra một luồng “thế” độc đáo.

Lúc này La Chinh mới kịp nhận ra, đó chính là thần cách của Ân Nguyên Tử.

Thần cách vốn vô cùng cứng rắn.

Về lý thuyết thì gần như không thể phá vỡ.

Con chuột này cũng không thể nuốt được, nhưng nó có thể lấy thần cách từ thế giới trong cơ thể ra ngoài.

Sau khi nôn thần cách ra, con chuột trừng đôi mắt lớn như đậu tương, lóe lên ánh sáng âm u, đánh giá La Chinh.

Có vẻ con chuột này cảm nhận được La Chinh chỉ có tu vi Giới Chủ, nên bèn kêu lên hai tiếng “chít chít”, rồi xoay người, bổ nhào về phía Cực Ác lão nhân.


Chương 1748: Nhiếp hồn cướp đi ký ức

Lúc này Cực Ác lão nhân làm gì có sức phản kháng?Chỉ có thể trợn mắt nhìn con chuột nhào về phía mình, chui đầu vào trong bụng ông ta.

Con chuột này vô cùng thông minh.

Dường như nó biết được Cực Ác lão nhân không thể phản kháng nên càng không thêm kiêng nể gì.

Nó chỉ chui nửa người vào trong cơ thể Cực Ác lão nhân, tham lam hấp thụ chân nguyên từ thế giới trong cơ thể.

Cái đuôi dài vẫn ở bên ngoài, phát ra từng đốm sáng màu vàng.

Phản ứng của Cực Ác lão nhân và Ân Nguyên Tử gần như là giống nhau, đều trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy, co giật mất kiểm soát.

Không lâu sau, cùng với một đống máu bắn ra, một cái thần cách màu đen bị nó ngậm ra, rơi “đinh” một tiếng trên mặt đất.

Đó là vì Cực Ác lão nhân dựa vào thần cách phong bế thế giới trong cơ thể, ảnh hưởng đến con chuột này cắn nuốt sinh linh của thế giới trong cơ thể.

Thế nên nó bèn lôi thẳng thần cách từ thế giới trong cơ thể Cực Ác lão nhân ra ngoài.

Sau khi rứt thần cách ra ngoài, nó lại chui đầu vào trong cơ thể Cực Ác lão nhân, bắt đầu điên cuồng cắn nuốt.

La Chinh đâu ngờ “bảo vật” mà Cực Ác lão nhân nói lại là hung vật cỡ này?

Đợi đến sau khi con chuột cắn nuốt xong Cực Ác lão nhân, sợ rằng người gặp họa tiếp theo chính là La Chinh.

Mặc dù La Chinh có áo đồng tâm bảo vệ, thân thể cũng vô cùng cứng rắn, nhưng không biết có chặn được con chuột kỳ dị này không.

Sau khi hắn chui từ trong đống đất đá ra, chỉ bất lực nhìn Cực Ác lão nhân một cái.

Cực Ác lão nhân nhắm hai mắt, e là không giữ được thân thể nữa rồi.

Hắn và Cực Ác lão nhân không thân không quen, cũng chẳng phải bạn bè gì, nhưng quả thực cái chết thê thảm như thế khiến La Chinh có chút thương xót, cho dù cái chết của Cực Ác lão nhân với La Chinh không có bất cứ quan hệ nhân quả nào.

Người này là thần trong Thần Vực, cộng thêm ông ta đã phát lời thề tâm ma, có thể mang đến trợ giúp nhất định cho hắn.

Thậm chí chỉ cần chỉ điểm một chút, có lẽ con đường trong Thần Vực của hắn sẽ dễ dàng hơn nhiều.

Cái đuôi lộ ra ngoài của con chuột vẫn đang không ngừng lắc lư.

Nhân lúc con chuột còn đang cắn nuốt đan điền của Cực Ác lão nhân, La Chinh cẩn thận đi về bên kia của hang động.

Vì không thể bay trên không nên muốn rời khỏi hang động này vẫn tương đối khó khăn.

Nhưng lúc nãy La Chinh có chú ý tới bên cạnh hòn đá kỳ lạ nhô lên ở bên trái hang động có một hang nhỏ, có lẽ đó chính là con đường thoát khỏi hang động này.

Nhưng La Chinh vừa mới đi được nửa đường, đột nhiên hắn cảm nhận được từ phía sau truyền đến một luồng uy áp linh hồn cực mạnh.

Có một linh hồn cực mạnh lao về phía hắn, sau đó lập tức chui vào trong đầu hắn.

Linh hồn kia chui vào trong đầu La Chinh, nói: “Không ngờ con chuột Thạch Lẫm này lại nở ra sớm thế, còn cắn nuốt thế giới trong cơ thể của ta, làm phí mất một thân tu vi của ra! Nhãi con, hôm nay chỉ vì bị ép nên ta mới phải đoạt xác! Thân thể này của ngươi không tệ, cho ta xin nhé!”

Sau khi Ân Nguyên Tử bị chuột Thạch Lẫm cắn nuốt đan điền, thân thể cũng bị hủy, nhưng linh hồn của ông ta lại không bị thương.

Ngay từ đầu, Ân Nguyên Tử đã chú ý đến thiên phú không tầm thường của La Chinh.

Sau khi chỉ còn lại một linh hồn, đương nhiên ông ta nghĩ đến việc cướp lấy thân xác của La Chinh.

La Chinh chỉ là Giới Chủ Cảnh nhỏ nhoi, nhiều lắm chỉ luyện đến Hoàng Kim Chiến Hồn, đối với Ân Nguyên Tử mà nói thì dễ như ăn kẹo.

Trong đầu, linh hồn Ân Nguyên Tử xông lên giết La Chinh, đương nhiên khiến La Chinh cảm thấy kinh hãi.

Mặc dù sau khi nuốt Đoạn Tình Đan, linh hồn của La Chinh có tiến bộ lớn, nhưng Ân Nguyên Tử là thần cấp trung, linh hồn mạnh đến mức nào? Thực lực của người này vượt xa ba đồ đệ của Mục Hải Cực, cấp bậc linh hồn lại càng cao hơn!

Trong lúc cấp bách, bên ngoài linh hồn của La Chinh lập tức xuất hiện từng thanh kiếm nhỏ màu vàng, từng luồng khí sắc bén vô hình dâng lên trong đầu, bắn về phía Ân Nguyên Tử.

“Vèo vèo vèo vèo…”

Cấp độ linh hồn của Ân Nguyên Tử thực sự rất mạnh.

Linh hồn của ông ta đã chạm đến cấp bậc mà La Chinh không thể tưởng tượng được.

Sau khi ông ta chui vào đầu La Chinh thì vội vàng muốn bóp chết linh hồn La Chinh, chiếm cứ thân thể hắn, không coi La Chinh ra gì.

Nhưng trong linh hồn La Chinh lại bắn ra luồng khí sắc bén, giống như từng thanh kiếm nhỏ vô hình.

Nếu như là Hoàng Kim Chiến Hồn bình thường thì sợ rằng đã lập tức bị đâm thủng khi đối mặt với những thanh kiếm nhỏ vô hình này.

Nhưng nó lại chỉ lưu lại từng vết cắt nho nhỏ trên bề mặt linh hồn của Ân Nguyên Tử.

Cho dù như vậy cũng khiến cho Ân Nguyên Tử cực kỳ hoảng sợ.

Ông ta chưa từng nghĩ tới uy áp linh hồn mà La Chinh phóng ra có thể sắc bén như vậy.

Hơn nữa, linh hồn bị thương sẽ gây ra đau đớn dữ dội nhất, sắc mặt Ân Nguyên Tử lập tức méo mó.

“Đến nước này rồi mà vẫn còn chống cự! Giới Chủ Cảnh nhỏ nhoi lại tu luyện linh hồn đến cảnh giới này, xem ra ngươi nhất định đến từ một nhà quyền thế nào đó.

Ta sẽ cắn nuốt ký ức của ngươi, thay thế linh hồn ngươi.

Nếu cuộc đời này ngươi còn điều gì tiếc nuối thì để ta hoàn thành thay cho nhé, ha ha ha..”

Những thanh kiếm sắc bén do uy áp linh hồn hình thành không thể gây ra vết thương trí mạng cho Ân Nguyên Tử.

Ông ta chống đỡ uy áp linh hồn này mà tiến lên, rồi bất ngờ thò tay ra, đôi tay lập tức hóa thành cặp móng vuốt khổng lồ, chộp về phía linh hồn La Chinh.

“Đại pháp Nhiếp Hồn Thủ Ức!”

Khoảnh khắc khi cặp móng vuốt khổng lồ kia chộp về linh hồn La Chinh, đột nhiên nó trở nên méo mó, rồi tạo thành cái lồng giam hình tròn, bao vây lấy linh hồn La Chinh.

Thông thường, đoạt xác chỉ là giết chết linh hồn của đối phương, để linh hồn của bản thân chiếm cứ thể xác của đối phương.

Nhưng lúc này, Ân Nguyên Tử không chỉ muốn chiếm cứ thân thể La Chinh mà còn muốn rút ký ức bên trong linh hồn của hắn ra.

Như thế, ông ta có thể thay thế hoàn toàn La Chinh.

La Chinh không ngừng phóng ra uy áp linh hồn, muốn chui ra khỏi chiếc lồng giam do đôi tay hóa thành, nhưng xông trái xông phải vẫn không thể phá được chiếc lồng hình tròn này.

Hắn lộ vẻ nóng nảy, nếu như bản thân thực sự bị thay thế sẽ gây ra hậu quả khó lường.

Hắn không chỉ không thể phá được chiếc lồng, mà linh hồn cũng càng lúc càng khó dao động.

Dường như có một sức mạnh vô hình nào đó đang kìm hãm linh hồn hắn, đồng thời điên cuồng đọc ký ức của hắn

“Ngươi, ngươi… là con trai La Tiêu?”

Sau khi đọc được một phần ký ức của La Chinh, linh hồn của Ân Nguyên Tử hơi sửng sốt, rồi lập tức tỏ vẻ vui mừng.

Nếu như La Chinh thực sự là con trai của thánh nhân, vậy chắc chắn là hắn đã giành được truyền thừa của La Tiêu.

Nếu như thằng nhóc này có nắm giữ bí mật của thánh nhân thì hắn quả thật là một món báu vật đối với ông ta.

Nếu ông ta biết thân phận của La Chinh sớm, hắn tình nguyện từ bỏ thân thể của mình để đoạt xác La Chinh.

Nhưng trong lúc Ân Nguyên Tử đọc ký ức của La Chinh, linh hồn của Cực Ác lão nhân cũng bắn ra khỏi đầu.

Sau khi linh hồn này rời khỏi cơ thể thì bèn bắn về phía đầu La Chinh.

“Ân Nguyên Tử, ta và ngươi không chết không thôi!”

Cực Ác lão nhân vừa mới trở về đã bị Ân Nguyên Tử hại thê thảm như thế.

Đan điền và thân thể ông ta đều bị chuột Thạch Lẫm phá hủy.

Bây giờ linh hồn rời khỏi cơ thể, lại muốn tìm Ân Nguyên Tử báo thù.

Đương nhiên, linh hồn của Cực Ác lão nhân không hề yếu.

Sau khi chui vào trong đầu La Chinh, ông ta bèn lao thẳng đến chỗ linh hồn Ân Nguyên Tử, không hề do dự chút nào.

Linh hồn của hai vị thần cấp trung hùng hổ lao vào nhau.

Bởi vì Cực Ác lão nhân lao vào, Ân Nguyên Tử buộc phải ngừng lại để đối phó với ông ta, La Chinh lập tức có thời gian trống.

Hắn nắm bắt cơ hội này, muốn thoát khỏi chiếc lồng do đôi tay của Ân Nguyên Tử tạo thành.


Chương 1749: Hai bên đều thiệt hại

Sau khi nhặt lại được một mạng, tâm trạng La Chinh xao động không thôiHắn không ngờ có thể suýt mất mạng ở thôn nhỏ này.

Nếu như không phải vào lúc quan trọng nhất, Cực Ác lão nhân xông vào trong đầu hắn tìm Ân Nguyên Tử thì sợ rằng hắn đã bị rút hồn luyện phách rồi!

Sau khi rời khỏi vũ trụ, mất đi sự trợ giúp của cha, hắn không còn nhiều vận may thần kỳ nữa, nơi nào của Thần Vực cũng hung hiểm.

Linh hồn Cực Ác lão nhân và Ân Nguyên Tử lại đấu với nhau trong đầu La Chinh, khó có thể tách ra.

Cho dù là thần thì việc tu luyện linh hồn cũng không hề dễ dàng.

Trong thời gian Cực Ác lão nhân bị bắt giam, tu vi của Ân Nguyên Tử tăng tiến không ít.

Quả thực, Cực Ác lão nhân không phải đối thủ của ông ta.

Nhưng dường như linh hồn ông ta lại chưa đề cao lên chút nào.

Hai vị thần đánh nhau trong đầu La Chinh, lại có thể hòa nhau.

Bây giờ Cực Ác lão nhân đã đỏ mắt, cho dù bản thân có chết cũng phải kéo Ân Nguyên Tử chết cùng.

Nhưng Ân Nguyên Tử đợi bao nhiêu năm như vậy, sao có thể muốn chết cùng với Cực Ác lão nhân?

“Dừng, dừng tay…” Ân Nguyên Tử tranh thủ khe hở gào lên: “Ngươi có biết thằng nhóc này là ai không?”

Cực Ác lão nhân không thèm để ý đến lời của ông ta.

Sắc mặt Cực Ác lão nhân lộ vẻ điên cuồng, bề mặt linh hồn ảo hóa ra vô số gai ngọn, đâm về Ân Nguyên Tử.

“Đó là con trai của thánh nhân, trong linh hồn hắn có chứa bí mật cực lớn.

Sau khi ta nhiếp hồn rút ký ức của hắn ra, ta có thể chia cho ngươi.

Sau này, ngươi có thể tự tạo một cơ thể lợi hại…” Ân Nguyên Tử vừa tránh né vừa nói”

“Hừ, những gì ngươi nói ta đều biết, nhưng ta làm sao tin có thể tin được kẻ mưu mô như ngươi? Hôm nay, ta và ngươi không chết không ngừng! Ta nhất định khiến ngươi hồn phi phách tán!”

Cực Ác lão nhân vốn đã biết thân phận của La Chinh, nhưng hắn ông ta từng phát lời thề tâm ma, sao có thể ra tay với La Chinh? Do đó lời của Ân Nguyên Tử không có sức mê hoặc với ông ta.

Hơn nữa, cho dù bây giờ Cực Ác lão nhân có thỏa hiệp thì dựa theo tính cách của Ân Nguyên Tử, một khi lấy được linh hồn của La Chinh, ông ta nhất định sẽ ra tay với Cực Ác lão nhân.

Cực Ác lão nhân không phải trẻ lên ba, sao có thể tin được lời của ông ta chứ?

“Chúng ta có thể thương…”

Ân Nguyên Tử còn chưa nói xong, linh hồn của Cực Ác lão nhân đã xông lên, sau đó bất ngờ dang rộng đôi tay, ôm chặt lấy linh hồn của Ân Nguyên Tử: “Thương lượng cái rắm! Chết đi cho ta! Ngọn lửa phá linh hồn!”

“Xèo xèo xèo…”

Đột nhiên, từ trong linh hồn Cực Ác lão nhân nổi lên từng ngọn lửa màu xanh lá mạ.

Ông ta đang thiêu đốt linh hồn của chính mình!

Dường như ngọn lửa màu xanh lá cây phát ra khi thiêu đốt linh hồn có chứa lực sát thương cực lớn đối với linh hồn.

Cho dù đứng ở xa, La Chinh vẫn cảm nhận được uy thế không tầm thường trong đó, khiến hắn liên tục lùi về sau.

Linh hồn của Cực Ác lão nhân không ngừng thiêu đốt, Ân Nguyên Tử lập tức phát ra tiếng gào thảm thiết.

Đồng thời, từ trên người Ân Nguyên Tử cũng tỏa ra một tầng ánh sáng màu vàng, trong ánh sáng đó hiện ra bóng một cái mai rùa.

Đó đương nhiên là một võ kỹ linh hồn, nhưng lại là một phương pháp tăng cường lực phòng ngự của linh hồn.

Đáng tiếc là, ngọn lửa phá linh hồn do Cực Ác lão nhân thiêu đốt linh hồn sinh ra cực kỳ lợi hại, chiếc mai rùa vừa hiện ra đã nhanh chóng vỡ tan.

Lúc này Ân Nguyên Tử cũng hiểu, Cực Ác lão nhân đã điên rồi.

Ông ta tức giận, cắn chặt răng, cũng bắt đầu thiêu đốt linh hồn.

Nhưng ông ta vừa mới hành động, một luồng hơi thở sắc bén đã chợt bắn tới từ phía sau ông ta.

Uy áp linh hồn của La Chinh lại hóa thành từng mũi tên nhỏ, không ngừng bắn về phía Ân Nguyên Tử.

Mặc dù những mũi tên này không thể xuyên qua linh hồn Ân Nguyên Tử, nhưng bây giờ ông ta không chỉ phải đối mặt với Cực Ác lão nhân, mà còn phải đối phó với La Chinh.

Có thể nói là trước sau đều có địch.

Thế này thì làm sao ứng phó cho nổi?

“Xèo xèo xèo…”

Ngọn lửa phá linh hồn thiêu đốt, khiến linh hồn Ân Nguyên Tử trở nên vô cùng suy yếu.

Mũi tên nhỏ do La Chinh bắn ra đã có thể phá vỡ linh hồn của Ân Nguyên Tử mà không gặp chút trở ngại nào.

“Chúng… ta, có thể thương…”

Câu nói ngắt quãng của Ân Nguyên Tử còn chưa nói xong, linh hồn ông ta đã bị mũi tên linh hồn của La Chinh bắn thành mảnh nhỏ.

Ngọn lửa phá linh hồn bám trên những mảnh nhỏ đó nhanh chóng thiêu đốt sạch sẽ linh hồn ông ta.

“Vèo!”

Vào giây phút cuối cùng, một tàn hồn cực nhỏ lượn lờ trong đầu La Chinh một vòng.

Đó là tàn hồn còn sót lại của Ân Nguyên Tử.

Có một vài chiêu thức linh hồn có thể khiến linh hồn của bản thân trở nên vô cùng ngoan cường.

Cho dù chỉ còn lại một tàn hồn, nhưng vẫn giữ được toàn bộ ký ức của thân thể.

Chỉ cần tìm được thân thể phù hợp, cho dù có là thân thể của một thần dân thì vẫn có cơ hội ngóc đầu dậy.

Cực Ác lão nhân vẫn trong trạng thái điên cuồng thiêu đốt linh hồn, chưa để ý đến tàn hồn này, thế nên tàn hồn này mới có thể lặng lẽ chui vào trong đầu La Chinh.

Tàn hồn này còn đang mừng thầm vì bản thân có thể trốn thoát được, nhưng lúc này La Chinh lại đột nhiên mở mắt, từ trong mắt hắn lóe lên một tia sáng vàng.

Uy áp linh hồn vô cùng sắc bén hóa thành một mũi tên nhỏ bắn ra, đánh vào chính giữa tàn hồn.

Tàn hồn này chỉ còn một mảnh nhỏ, vô cùng yếu đuối, nên lập tức bị La Chinh đánh tan.

La Chinh chớp mắt, lập tức nhắm mắt lại.

Trong tàn hồn của Ân Nguyên Tử có cả ký ức của La Chinh hắn, còn có một số bí mật La Chinh không thể để lộ ra, cho nên hắn bắt buộc phải nhổ cỏ tận gốc.

Linh hồn của Cực Ác lão nhân vẫn ở trong đầu La Chinh, nhưng sau khi Cực Ác lão nhân điên cuồng thiêu đốt linh hồn thì bây giờ đã hấp hối rồi.

Ngọn lửa xanh lá mạ đã tắt, linh hồn ông ta rơi vào trạng thái nửa trong suốt, giống như ngọn nến tàn trước gió, bất cứ lúc nào cũng có thể vụt tắt.

Ông ta lặng lẽ trôi nổi trong đầu La Chinh.

Người đã từng không việc ác nào không làm, bây giờ lại đầy bi thương mà nhìn La Chinh ở cách đó không xa.

“Haizz…”

La Chinh khẽ thở dài, từ từ bay đến bên cạnh Cực Ác lão nhân, phát ra lực linh hồn của bản thân.

Mặc dù hắn biết Cực Ác lão nhân tuyệt đối không phải hạng người lương thiện gì, nhưng ông ta chưa từng làm chuyện gì xấu với La Chinh cả.

Lúc trước, ông ta còn đồng ý sẽ giúp đỡ hắn, chỉ là không ngờ biến cố sẽ đột ngột xảy ra, khiến ông ta rơi vào cảnh này.

Sau khi được La Chinh rót lực linh hồn, linh hồn của Cực Ác lão nhân trở nên mạnh hơn một chút.

Đương nhiên là linh hồn của thần rất mạnh, nhưng nếu như chịu tổn thương nghiêm trọng, muốn bù đắp lại cũng không phải là một chuyện đơn giản.

Chỉ có điều, ít nhất hiện tại linh hồn của ông ta đã tránh được cảnh tiêu tan.

“Tại sao ngươi phải cứu ta?”

Cực Ác lão nhân nhìn chằm chằm La Chinh với vẻ mặt phức tạp, hỏi.

Theo suy nghĩ của Cực Ác lão nhân, ông ta tuyệt đối không phải là người La Chinh có thể tín nhiệm, mà La Chinh cũng không ngu xuẩn như vậy.

La Chinh nói: “Ta vẫn còn cần sự giúp đỡ của ông.

Bây giờ ông chưa thể chết được”

“Thân thể của ta đã bị hủy, đã mất đi tu vi cả đời, linh hồn cũng chỉ là như ngọn nến tàn trước gió, có khác gì đã chết đâu.

Ha ha…” Cực Ác lão nhân cười tự giễu, có lẽ do linh hồn suy yếu, cũng có lẽ do thực sự đau buồn, ông ta không còn chút ý chí nào, đã mất đi dũng khí để sống.

“Không phải vẫn còn cơ hội sao? Ngươi vẫn có thể nắm lấy cơ hội này” La Chinh mỉm cười.

“Nắm lấy cơ hội này…”

Cực Ác lão nhân rơi vào trầm tư.

Trước đó, ông ta sợ Mục Hải Cực, không dám tham gia vào cuộc tranh đấu giữa các thánh nhân, chỉ muốn ở Trường Không Vực tìm lại vinh quang cho bản thân.

Nhưng bây giờ ông ta chỉ là tàn hồn, còn gì phải đắn đo nữa?

Nếu như La Chinh thực sự giành được thành tựu kinh người, thậm chí là giành được một vị trí trong các Thánh Đường, đến lúc đó muốn giúp ông ta khôi phục thân thể, hay thậm chí là tăng tu vi, cũng không phải là chuyện không thể.

Nghĩ đến đây, đột nhiên ánh mắt Cực Ác lão nhân sáng lên.


Chương 1750: Chạy trốn

Trong mắt Cực Ác lão nhân, xuất thân và địa vị của La Chinh rất phi thườngMặc dù năm đó đảo nổi do một mình La Tiêu tạo nên đã sụp đổ, nhưng các đồ đệ của La Tiêu vẫn đang hoạt động mạnh mẽ, đặc biệt là đồ đệ đứng đầu của La Tiêu – Vũ Thái Bạch.

Cho đến nay, người này là nhân vật nổi tiếng trong Thần Vực.

Chỉ có điều, Cực Ác lão nhân không hiểu, tại sao khi bước vào Thần Vực, La Chinh lại giống như ruồi không đầu, chạy thẳng đến Trường Không Vực, hơn nữa còn lang thang ở ngôi làng trên núi nhỏ phía bắc Trường Không Vực.

Ông ta không biết rằng, La Chinh là vì lén vượt biên nên mới bị đưa đến Trường Không Vực.

Trường Không Vực trở thành điểm dừng chân đầu tiên của La Chinh, cũng là trải qua lựa chọn cẩn thận.

Dù sao, Trường Không Vực chỉ là một vực nhỏ, không hề thu hút trong Thần Vực, còn là một vực tương đối ổn định, không quá nguy hiểm.

“Mặc dù là thần, nhưng mong muốn cả đời của Cực Ác lão nhân ta cũng chỉ là xưng bá một vực.

Năm đó, bởi vì thủ đoạn quá đẫm máu tàn bạo nên mới đeo trên lưng cái tên ‘Cực Ác’.

Bây giờ rơi vào cảnh này, đã không còn hy vọng gì nữa rồi.

Cơ hội này… Ta không nắm lấy cũng được, nhưng nếu La Chinh ngươi có bất kỳ yêu cầu gì, ta nhất định sẽ cố hết sức trợ giúp”

Cực Ác lão nhân nói với La Chinh như vậy.

Lúc này, trong đôi mắt âm hiểm độc ác kia lại đầy vẻ chân thành.

Nếu người ngoài nhìn thấy vẻ mặt này của Cực Ác lão nhân thì sợ rằng sẽ kinh ngạc đến rớt cằm.

La Chinh mỉm cười.

Mặc dù Cực Ác lão nhân nói như vậy, nhưng không hẳn là ông ta không muốn khôi phụ thân thể.

Với tính cách của ông ta mà nói ra những lời này, mặc dù có thể tin, nhưng không thể coi là thật.

Ngày sau, nếu như có cơ hội, đương nhiên La Chinh sẽ không bạc đãi người này.

Đúng lúc này, đột nhiên La Chinh biến sắc: “Hỏng rồi!”

Thì ra khi Cực Ác lão nhân và Ân Nguyên Tử đánh nhau một trận trong đầu La Chinh, con chuột Thạch Lẫm đã nuốt sạch đan điền của Cực Ác lão nhân.

Con chuột Thạch Lẫm chui ra khỏi người Cực Ác lão nhân, lộ vẻ vẫn chưa thỏa mãn.

Bây giờ nó đang nhìn chằm chằm La Chinh ở một bên hang động, đôi mắt to bằng hạt đậu tương lại lóe sang âm u.

Mặc dù La Chinh chỉ là Giới Chủ Cảnh, trong mắt chuột Thạch Lẫm thì đan điền của hắn có mùi vị không ngon bằng đan điền thần, nhưng bây giờ chỉ có thể tạm chấp nhận.

Cho nên con chuột này lại lao về La Chinh với tốc độ không thể tin được.

“Chạy mau! Con chuột Thạch Lẫm này là chân linh độc nhất.

Cho dù là vừa mới nở ra cũng có thể kế thừa phần lớn sức mạnh của đời trước”

Cực Ác lão nhân nói nhanh trong đầu La Chinh.

Nhiều chân linh trong Thần Vực đều có hình dạng kỳ quái.

Cái gọi là chân linh độc nhất, chính là trong cả Thần Vực chỉ có duy nhất một con!

Trong Thần Vực, chuột Thạch Lẫm là sự tồn tại độc nhất vô nhị.

Trong Thần Vực không có con chuột Thạch Lẫm thứ hai, nó cũng không thể sinh ra đời tiếp theo, nhưng lại có được thiên phú “chuyển thế” thần kỳ.

Sau khi chuột Thạch Lẫm bị giết, trong ngọn núi nào đó của Thần Vực sẽ kết xuất ra một hòn đá hình chuột.

Trải qua vô số năm hấp thụ nguyên khí trời đất, hòn đá hình chuột sẽ dần dần biến thành chuột Thạch Lẫm.

Thực ra, con chuột Thạch Lẫm này chính là “chuyển thế” của con chuột Thạch Lẫm đời trước.

Sau khi chuyển thế thành công, chuột Thạch Lẫm sẽ có được phần lớn sức mạnh của đời trước.

Do chuột Thạch lẫm nở ra từ đá nên thực lực còn mạnh hơn thần cấp trung!

La Chinh bây giờ làm sao có thể là đối thủ của chuột Thạch Lẫm chứ?

La Chinh đã chứng kiến kết cục của Ân Nguyên Tử và Cực Ác lão nhân, làm sao hắn dám dừng lại chứ? Hắn lập tức chui vào động nhỏ ở cạnh bên của hang động.

“Chạy về phía bên trái!”

Vốn dĩ, hang động này là do năm đó Cực Ác lão nhân đào ra, đương nhiên ông ta vô cùng quen thuộc đường đi trong hang, lúc này bèn không ngừng nhắc nhở La Chinh.

Tất nhiên là tốc độ của La Chinh không chậm, nhưng sở trường của loài chuột chính là tốc độ, cho nên chuột Thạch Lẫm nhanh hơn La Chinh nhiều.

“Chít chít chít…”

Con chuột Thạch Lẫm kế thừa phần lớn sức mạnh của đời trước.

Nó vừa đuổi theo La Chinh vừa phát ra tiếng kêu chói tai, trong tiếng kêu này còn có ý đùa bỡn.

Nó bò lên một bên của hang động, tốc độ nhanh lạ thường, không ngừng kéo gần khoảng cách với La Chinh.

Trong chớp mắt, con chuột Thạch Lẫm chỉ còn cách La Chinh ba, bốn thước.

Đôi chân nhỏ nhưng có lực của nó đạp xuống, nhào thẳng về phía La Chinh.

“Bát Khúc Phi Yên!”

La Chinh nhíu chặt mày.

Do không thể bay, cũng không thể dùng Na Di Lệnh nên hắn chỉ có thể dùng thân pháp.

Mặc dù tốc độ của chuột Thạch Lẫm rất nhanh, nhưng nó không ngờ thân pháp của La Chinh lại ảo diệu như vậy.

Tốc độ lao đến của nó cực nhanh, nhưng sau khi La Chinh vận chuyển thân pháp, toàn thân hắn liền giống như một tờ giấy không có trọng lượng.

Con chuột Thạch Lẫm đẩy La Chinh về phía trước, từ đầu đến cuối, đôi răng nanh của nó vẫn luôn cách La Chinh hai tấc.

Nhắm chuẩn cơ hội này, La Chinh gia tăng tốc độ chạy trong hang động.

Nhưng con chuột Thạch Lẫm này lại có được trí tuệ siêu phàm.

Sau lần đầu tiên bổ nhào lên bị La Chinh tránh được, dường như nó đã nhìn thấu được sự kỳ diệu của Bát Khúc Phi Yên.

Vì thế, nó bèn lao xuống từ trên vách hang, rồi nhào tới từ một góc độ khác.

Mà góc độ xông tới của nó ép La Chinh phải lùi về một góc trong hang động.

Mặc dù Bát Khúc Phi Yên của La Chinh rất linh hoạt, nhưng cũng cần không gian lùi về sau để tránh né đối phương.

Sau khi bị ép vào góc, La Chinh chỉ có thể di chuyển theo chiều dọc của vách hang.

Lần này, chuột Thạch Lẫm thuận lợi tiếp cận La Chinh, nó thò ra hai cái răng nanh nhỏ, cắn về phía bụng La Chinh.

“Ầm!”

Cùng với một âm thanh vang lên, răng nanh của chuột Thạch Lẫm lại không thể đâm vào đan điền của La Chinh, bởi vì áo đồng tâm của hắn.

Mặc dù nói, các thần có nhiều phương pháp có thể xuyên qua áo đồng tâm, làm La Chinh bị thương.

Nhưng dù sao áo đồng tâm cũng được làm ra từ trong tay Tượng Thánh, hơn nữa áo đồng tâm lại có nguồn gốc từ thần cách nên vẫn là sự tồn tại không thể phá vỡ.

Chuột Thạch Lẫm dựa vào hai cái răng nanh xông lên, lại giống như đâm vào ván sắt, không thể làm tổn thương La Chinh.

“Cái áo này của ngươi…”

Cực Ác lão nhân thấy La Chinh không thể tránh được chuột Thạch Lẫm, trong lòng thầm nghĩ tiêu rồi.

Nhưng không ngờ cái áo La Chinh mặc lại thần kỳ như vậy, đương nhiên là vô cùng kinh ngạc.

“Chít chít chít!”

Con chuột Thạch Lẫm phát ra tiếng kêu phẫn nộ.

Nó cũng hiểu cái áo trên người La Chinh không thể phá được, nên bèn nhào lên, chui vào tay áo của hắn.

Áo đồng tâm của La Chinh có thể hoạt động dựa theo suy nghĩ, lúc quan trọng có thể che phủ cả người hắn.

Nhưng phản ứng và tốc độ của chuột Thạch Lẫm lại vượt xa La Chinh.

Hắn còn chưa kịp dùng áo đồng tâm che phủ toàn thân thì đã cảm nhận được cơn đau truyền tới từ trên vai.

Con chuột Thạch Lẫm đã chui vào từ vai hắn.

Thân thể của La Chinh kiên cố hơn thân thể của Cực Ác lão nhân và Ân Nguyên Tử nhiều, nhưng chuột Thạch Lẫm lại có thần thông nào đó, dù là vật kiên cố hơn nữa cũng không hề gây trở ngại cho nó.

Nó có thể di chuyển thoải mái trong cơ thể La Chinh.

Không lâu sau, con chuột này đã chui vào bụng La Chinh, đôi răng nanh hướng về phía đan điền của hắn.

Lúc răng nanh của chuột Thạch Lẫm sắp sửa đâm vào, đột nhiên sợi đen quấn quanh đan điền của La Chinh lại phát ra ánh sáng, nhanh chóng quấn lên răng nanh của chuột Thạch Lẫm.

Những sợi đen này cản trở chuột Thạch Lẫm cắn nuốt đan điền trong cơ thể của La Chinh.

Thì ra, mục đích của những sợi đen này chính là để ngăn cách mối liên hệ giữa La Chinh và thế giới trong cơ thể.

Cho dù là từ bên ngoài vào trong hay là từ bên trong ra thì đều bị sợi đen này cản trở.

Chuột Thạch Lẫm muốn chui vào đan điền của La chinh, đương nhiên sẽ đụng phải những sợi đen này!

Trong ký ức chuột Thạch Lẫm kế thừa, nó chưa từng gặp phải chuyện kỳ quái như vậy.

Đối mặt với những sợi đen này, ngược lại càng kích thích tính hung dữ của nó!

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box