1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 347 : Con đường đi đến Thần Vực (c1731-c1735)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 347 : Con đường đi đến Thần Vực (c1731-c1735)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1731: Con đường đi đến Thần Vực

Sát trận trong Tiên Phủ cần được khởi động theo một trật tự nhất địnhChỉ có điều, La Chinh đang trong trạng thái hoảng loạn, dường như vẫn còn vài sát trận lợi hại chưa được mở ra.

Nhưng chỉ riêng thanh trường kiếm bảy màu và cây búa to trên đỉnh đình nghỉ mát đã đủ xua đuổi những sinh vật hung dữ này rồi.

Trong sân chất đầy xác chim, xác sâu và xác vượn lớn…

Mặc dù những sinh vật hung dữ đó đã bị đuổi ra khỏi Tiên Phủ, nhưng chúng vẫn không ngừng bay lượn xung quanh, hồi lâu vẫn không chịu rời đi!

Đặc biệt là con sâu lớn màu đỏ thẫm kia, nó nhìn chằm chằm La Chinh với đôi mắt kép màu đỏ rực, đồng thời phát ra âm thanh “xì xì xì”, muốn giao tiếp với La Chinh từ bên ngoài Tiên Phủ!

Khi âm thanh đó vang lên, trong lòng La Chinh có một cảm giác kỳ lạ.

Rõ ràng hắn không hiểu con sâu đang nói gì, nhưng trong lòng lại có thể hiểu những gì nó nói, dường như đây là một phương thức giao tiếp đặc biệt!

“Thả những thứ dưới lòng đất ra, chúng ta có thể để ngươi rời khỏi rừng Lang Tuyền mà không làm khó ngươi, còn có thể tặng ngươi ba quả Ích Thần.

Đối với ngươi, đây là một giao dịch có lợi đó” Con sâu lớn màu đỏ sẫm đó nói với La Chinh.

Tiếp nhận được đoạn tin tức kỳ lạ này, sắc mặt La Chinh cũng đầy khó hiểu.

A Phúc đứng bên cạnh thấy vậy thì lạnh lùng cười: “Không cần quan tâm đến nó, nhất định là nó lại muốn người thả thứ gì đó dưới Tiên Phủ này ra.

Khà khà, đến cuối cùng những sinh vật hung dữ này vẫn không chịu từ bỏ!”

“Rốt cuộc dưới tòa Tiên Phủ này chôn cái gì?” La Chinh tò mò hỏi.

Trước kia, hắn phát hiện trong tòa Tiên Phủ này có rất nhiều cấm chế và sát trận đều được thiết lập nhằm vào phía dưới Tiên Phủ.

Những sinh vật hung dữ này có thể so sánh với các vị thần, tu luyện đến trình độ này chắc chắn là không dễ dàng.

Nhưng chúng lại vì thứ bên dưới Tiên Phủ mà không sợ chết xông vào, vậy chắc chắn đó là thứ gì đó rất quan trọng!

A Phúc hít sâu một hơi, lắc đầu: “Hiện tại có nói cho người biết, đối với người cũng không có ích lợi gì.

Thứ này có thể liên quan đến thứ tự của tất cả các đảo nổi trên biển.

Ngày sau, chuyện người cần biết cuối cùng sẽ có thể biết thôi.

Bây giờ hãy khiến những sinh vật hung dữ này nhanh chóng rời đi đi!”

Nếu là trước kia, La Chinh sẽ truy hỏi không ngừng vấn đề bản thân tò mò.

Tuy nhiên, sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, La Chinh hiểu rằng, có nhiều điều hắn biết trước chưa hẳn đã là chuyện tốt.

Hắn chỉ cần đi theo con đường của riêng mình, cố gắng đi đến cùng là được rồi, biết quá nhiều thì với năng lực hiện tại của hắn cũng không thể giải quyết.

Ngoài việc gây thêm phiền não thì không có ý nghĩa gì.

Vì vậy, La Chinh lắc đầu, nhẹ giọng nói với con sâu lớn màu đỏ thẫm bên ngoài Tiên Phủ: “Ta từ chối”

Giọng nói của hắn rất nhỏ, cũng không dùng chân nguyên truyền âm.

Tuy nhiên, dường như con sâu màu đỏ thẫm kia trời sinh có khả năng lý giải mạnh mẽ, nó chỉ có thể dùng đôi mắt kép nhìn về phía La Chinh, rồi lập tức mở vỏ cứng đằng sau ra, vỗ cánh dẫn đầu những con sâu lớn màu xám bay đi.

“Chíp chíp…”

“Ô! Ô…”

Những con vượn lớn và những con chim màu đen cũng phát ra những tiếng kêu cao vút, rồi bỏ đi ngay lập tức.

Lúc này, La Chinh mới thở phào nhẹ nhõm một cái…

Trong Thần Vực, chỉ một khu rừng này thôi mà đã có nhiều sinh vật hung dữ mạnh mẽ ẩn nấp như vậy, hơn nữa số lượng còn rất nhiều nữa.

Đúng như cha đã nói, bước vào Thần Vực rồi thì con đường sẽ càng khó khăn hơn.

Trước đây, La Chinh còn thấy hơi khó hiểu, nếu cha hắn đã là thánh nhân rồi thì tại sao lại còn gây cho hắn nhiều khó khăn như vậy, và thậm chí còn có vô số lần khiến hắn phải đứng bên bờ sinh tử.

Hiện giờ, La Chinh mới hiểu ra.

Trong vũ trụ, đúng là La Tiêu có thể bảo vệ La Chinh suốt cả quãng đường, cũng có thể khiến con đường của La Chinh luôn bằng phẳng.

Nhưng La Tiêu không thể che chở hắn vĩnh viễn.

Sau khi đến Thần Vực, mọi thứ chỉ có thể dựa vào bản thân hắn.

Nếu không tạo ra cho La Chinh nhiều trải nghiệm sinh tử như vậy thì e rằng với tâm tính của La Chinh, sẽ rất khó có được chỗ đứng trong Thần Vực!

Từ điểm này cho thấy, thực sự La Tiêu đã tận tâm tận lực…

“Tại sao không thể mở kết giới Không Phao này lần nữa vậy?”

Trong tâm trí, La Chinh có thể cảm nhận được sự tồn tại của kết giới Không Phao.

Nhưng hắn nhận thấy kết giới này đang trong trạng thái không thể sử dụng được.

“Mở kết giới Không Phao này tương đương với việc cắt ra một phần không gian độc lập trong Thần Vực.

Đương nhiên không thể tùy ý mở ra và đóng lại giống như một kết giới bình thường rồi” A Phúc giải thích, để nói rõ tài nghệ tuyệt vời của Cố Bắc, ông tiếp tục kể: “Năm đó, chủ nhân có thể làm ra những kết giới này cũng không hề dễ dàng”

Kết giới Không Phao này thậm chí có thể ngăn chặn các sinh linh thứ cấp bị phân hủy, trở về nguyên trạng.

Điều này chẳng khác nào xóa bỏ các quy tắc của Thần Vực ở một mức độ nhất định.

Mặc dù chỉ là giới hạn trong Tiên Phủ, nhưng đã là điều vô cùng quý giá.

La Chinh gật đầu tỏ vẻ đã hiểu, hắn còn định đón người nhà vào trong Tiên Phủ, vì thế nhất định phải hoàn toàn khôi phục kết giới Không Phao mới được.

Bản thân hắn thì không sao, nhưng nếu những người khác cùng bước vào và biến mất ngay trước mắt hắn thì quả là một bi kịch.

Nhưng lúc này, La Chinh lại nghĩ đến một vấn đề nghiêm trọng.

Ngày sau, nếu kết giới Không Phao của tòa Tiên Phủ này bị phá vỡ, vậy chẳng phải Ninh Vũ Điệp và những người khác ở lại trong Tiên Phủ sẽ gặp nguy hiểm sao?

Với sự lo ngại như vậy, đưa người nhà vào Tiên Phủ có lẽ là một lựa chọn ngu xuẩn.

Nghĩ đến điều này, La Chinh bèn hỏi A Phúc về mối lo ngại của bản thân.

Ngờ đâu A Phúc chỉ hơi mỉm cười, ông thực sự hy vọng có người ở lại Tiên Phủ này, đặc biệt là La Niệm.

Đứa bé kia có thể đem đến chút niềm vui cho ông và tiên trong sách, cũng có thể làm giảm bớt đi thời gian nhàm chán, “Chủ nhân nghĩ nhiều rồi, nhiều năm trở lại đây không có người xông vào tòa Tiên Phủ này đâu.

Năm đó, sư phụ người cũng đã suy nghĩ kỹ càng rồi mới thiết kế tòa Tiên Phủ sừng sững như vậy trong rừng Lang Tuyền.

Trong tháp tu luyện cũng tự thành một thế giới, lỡ như kết giới có bị phá hoặc bất đắc dĩ phải gỡ bỏ thì có thể để bọn họ ẩn náu trong tháp tu luyện!”

Dường như sợ La Chinh sẽ giữ La Niệm và người khác lại ngoài vũ trụ, A Phúc tiếp tục nói: “Lần này, vũ trụ Đại Diễn phải đối mặt với sự xâm lược của vũ trụ Đại Cực, chưa chắc Mục Hải Cực đã chịu để yên, ngày sau khó tránh sẽ có thủ đoạn khác gây nguy hiểm cho vũ trụ.

Để người nhà ở vũ trụ Đại Diễn lại càng khó có thể đảm bảo”

Lời này của A Phúc khiến trong lòng La Chinh an tâm hơn chút.

Trên thế giới này vốn không có nơi nào an toàn tuyệt đối, cho dù là thánh nhân cũng có khi không bảo vệ nổi bản thân.

Huống chi, sức mạnh hiện tại của La Chinh còn chưa đạt đến bước đó, hắn chỉ có thể cố gắng hết sức mà thôi.

Ít nhất thì, dựa vào uy lực mà tòa Tiên Phủ này bày ra, trừ khi phải đạt đến trình độ của cô gái mặc đồ màu xanh kia thì mới có thể xông vào.

Nhưng cô gái đó có thể chống lại tất cả các sát trận trong này hay không thì lại là một chuyện khác.

Sau khi quyết định, La Chinh bèn trở về vũ trụ Đại Diễn.

Sau khi tạm thời lưu lại thánh địa Xung Tiêu, La Chinh lần lượt dẫn theo Ninh Vũ Điệp, La Niệm, Huân, Mộ Minh Tuyết cùng những người khác đi vào Tiên Phủ.

Khê Ấu Cầm biết La Chinh chuẩn bị đi vào Thần Vực thì cũng ồn ào muốn cùng tiến vào Tiên Phủ.

Xét cho cùng, La Chinh có thể “quay về” Tiên Phủ bất cứ lúc nào, nàng phải canh giữ trong Tiên Phủ thì mới có thể gặp được La Chinh.

Nhưng mong muốn của Khê Ấu Cầm bị Tinh Vĩ từ chối.

Tất cả các Đạo Tử, bao gồm cả nàng, đều là hy vọng của La Tiêu.

Mặc dù hy vọng này không lớn, nhưng nó đại diện cho khả năng vô hạn.

Tất nhiên Tinh Vĩ không thể để Khê Ấu Cầm ở trong Tiên Phủ, mà phải thúc giục Khê Ấu Cầm tu luyện, hy vọng nàng có thể thành thần.

La Chinh cũng đồng ý với cách làm của Tinh Vĩ.

Vì việc này mà Khê Ấu Cầm đã cãi nhau ầm ĩ một trận với La Chinh, thật không dễ dàng gì mới dỗ dành được nàng.

Lần chuẩn bị này lại phải tiêu tốn thì giờ nữa rồi.

Ước chừng nửa tháng sau, cuối cùng La Chinh cũng ổn định mọi thứ rồi đi tìm Tinh Vĩ.

Cơ thể của Tinh Vĩ đã bị phá hủy, đã không thể tự tùy ý di chuyển tự do trong vũ trụ.

Lão tộc trưởng ra mặt, dẫn La Chinh xuyên qua vũ trụ, đến một Đại Giới ở cực bắc của vũ trụ Đại Diễn, Ngọc Tinh giới…

Chiếm giữ Đại Giới này là một tộc nhỏ vô danh trong vũ trụ.

Cả chủng tộc chỉ có ba vị Giới Chủ.

La Chinh và Tinh Vĩ lặng lẽ đến và không bị tộc này nhận ra.

Sau khi tiến vào Ngọc Tinh giới, dưới sự hướng dẫn của Tinh Vĩ, lão tộc trưởng tiếp tục dẫn La Chinh hướng về phía bắc, đi thẳng đến sát biên giới của Đại Giới, cũng là cực bắc của vũ trụ Đại Diễn.

Nếu tiếp tục đi về phía trước thì chính là bức tường than thở!

Sau khi lão tộc trưởng dừng lại, La Chinh liền hỏi: “Hoa Thiên Mệnh cũng vượt biên từ nơi này sao?”

Tinh Vĩ lắc đầu: “Hắn và ngươi không đi cùng một tuyến đường”

Sau khi nói xong, Tinh Vĩ chậm rãi bước đến trước bức tường than thở, vươn tay đặt lên nó.

Xung quanh lòng bàn tay của ông từ từ tỏa ra chút ánh sáng đỏ.

Sau khi những tia sáng đỏ lan ra, bức tường than thở như bị tan chảy, tạo thành một lối đi.

Trên đường đi hình xoắn ốc có các hoa văn màu xanh, không ngừng xoắn về phía vực sâu, trong đó không có chút dao động nào của quy tắc không gian.

Đó chính là con đường đi tới Thần Vực.


Chương 1732: Hình phạt trên bảng đá

Trước khi tiến vào lối đi, Tinh Vĩ còn dặn dò một số tin tức quan trọng: “Trên lý thuyết, Đạo Tử được phép bước vào Thần Vực, nhưng nếu vượt biên thì sẽ bị nhận sự trừng phạt của Thần Vực.

Cho nên từ xưa đến nay, có rất ít sinh linh thứ cấp lựa chọn vượt biên”“Vượt biên sẽ bị trừng phạt sao?” La Chinh sững sờ “Nhưng khi ta ở trong Tiên Phủ…”

“Đó là vì ngươi vẫn chưa đi ra khỏi rừng Lang Tuyền.

Nếu ngươi mượn dùng Tiên Phủ của Bắc Thánh để đi vào Thần Vực thì cho dù ngươi có thể bình yên bước ra rừng Lang Tuyền, ngươi vẫn sẽ bị trừng phạt” Tinh Vĩ nói, “Điều này là do Khương gia ra mặt sửa đổi quy tắc”

Sau khi người nắm giữ Khương gia phi thăng bèn giúp các thánh nhân của các Thánh Đường tiếp đón người phi thăng trong sinh linh cấp thấp.

Mỗi một vị phi thăng thành người của Thần Vực đều sẽ được ghi lại trong văn kiện.

Nhưng những người phi thăng trong vũ trụ đều là tài nguyên quý giá đối với các thánh nhân lớn.

Xét cho cùng, võ giả phi thăng lên từ trong vũ trụ của chính họ đều là dựa vào bản thân để tự ngưng kết thần cách.

Những thần kiểu này đều là thiên tài rất được săn đón trong Thần Vực.

Tuy nhiên, sau nhiều năm các Thánh Đường mở ra, bọn họ đã lập ra một bộ quy tắc kỹ càng tỉ mỉ để cân bằng lợi ích giữa các gia tộc và các thánh nhân lớn.

Những người phi thăng này được bố trí chiếu theo xếp hạng của đảo nổi.

Một số thánh nhân bị người khác tranh đoạt cường giả được bồi dưỡng ở thế giới trong cơ thể của mình thì đương nhiên là trong lòng sẽ không thoải mái.

Vì thế, có một khoảng thời gian, trong Thần Vực xuất hiện rất nhiều kẻ vượt biên!

Thậm chí, có thánh nhân còn mang Đạo Tử từ thế giới trong cơ thể mình vào Thần Vực để bồi dưỡng.

Khương gia rất tức giận, cho nên đã trực tiếp sửa đổi quy tắc trên bảng đá để hạn chế chuyện vượt biên.

Hễ có võ giả nào dám vượt biên vào Thần Vực thì chắc chắn sẽ phải chịu sự trừng phạt của bảng đá.

Sau này, trong sinh linh thứ cấp rất ít khi xuất hiện kẻ dám vượt biên.

Xét cho cùng thì không thể chống lại quy tắc trên bảng đá, cái giá phải trả khi vượt biên quá lớn, nhẹ thì mất hết sức mạnh, nặng thì chính là cái chết.

“Còn có chuyện nghiêm trọng như vậy… tại sao bây giờ mới nói?” La Chinh khó hiểu hỏi.

Tinh Vĩ khẽ mỉm cười: “Vấn đề này sư phụ đã nghĩ đến rồi”

Đại não của La Chinh cũng xoay chuyển rất nhanh: “Ý ông muốn nói đến huyết mạch của ta ư?”

“Ừ” Tinh Vĩ gật đầu: “Huyết mạch được truyền lại từ Thiên Vị tộc, chính là vì đám Đạo Tử các ngươi mà chuẩn bị.

Huyết mạch này có thể thoát khỏi sự theo dõi, cũng có thể né tránh sự trừng phạt, nhưng cũng có thể phát sinh những hậu quả khó mà đoán trước được”

Nếu chưa thay máu cho La Chinh thì ngay lúc bước vào Thần Vực, La Chinh đã bị Mục Hải Cực phát hiện rồi.

Hậu quả là điều không cần đoán cũng biết được.

La Chinh không biết huyết mạch màu vàng còn có tác dụng này, hắn lập tức hỏi tiếp: “Hậu quả khó lường là ý gì…”

Tinh Vĩ lắc đầu: “Việc này chỉ có thể mặc cho số phận, xét cho cùng thì việc tránh né sự trừng phạt trên bảng đá là một chuyện không dễ dàng.

Đến ngay cả Mục Hải Cực cũng không thể làm được!”

“Thánh nhân cũng không làm được ư?” La Chinh có chút ngạc nhiên hỏi.

Tinh Vĩ lộ ra nụ cười dĩ nhiên: “Đối với ngươi mà nói, chỉ có một cơ hội lần này thôi.

Ngươi không biết cha ngươi đã tốn bao nhiêu tâm huyết để có thể làm đến bước này đâu!”

La Chinh lặng lẽ gật đầu, trong đôi mắt lóe lên chút ánh sáng nhạt: “Ta hiểu rồi”

Sau khi tạm biệt Tinh Vĩ và lão tộc trưởng, La Chinh bước vào lối đi.

Lối đi này không xuyên qua bức tường than thở, nó chỉ xây dựng lên một lối đi không gian vô cùng đặc biệt trên bức tường than thở.

Các quy tắc trong đó cũng hoàn toàn khác với quy tắc không gian mà La Chinh từng tiếp xúc.

Thậm chí, hắn còn không thể cảm nhận được bất kỳ dao động nào của lực quy tắc.

Ngay khi La Chinh hoàn toàn tiến vào trong đó, hắn cảm thấy có một sức mạnh không thể tránh thoát bao bọc lấy mình, đồng thời không ngừng lôi kéo hắn tiến vào sâu trong lối đi.

Toàn thân cũng xoay tròn nhanh như gió giống như một con quay.

Trong quá trình đó, La Chinh đã thử khống chế cơ thể mình, ngăn bản thân tiếp tục quay cuồng.

Nhưng hắn nhanh chóng phát hiện bản thân không thể sử dụng quy tắc không gian, cũng không thể bay lên trong lối đi này.

Lúc này, La Chinh đã hiểu, thực ra sau khi tiến vào lối đi này thì coi như hắn đã bước vào Thần Vực rồi.

Xét cho cùng, tình huống này giống y hệt lúc hắn tiến vào không gian Thần Vực ở Tiên Phủ!

Vì thế, La Chinh chỉ có thể thuận theo sự xoay vòng của lối đi vượt biên này, gặp sao hay vậy.

Trong tâm trí của La Chinh, cảm nhận về không gian và thời gian đang dần trở nên mơ hồ.

Hắn cảm thấy thời gian bản thân trải qua mới chỉ trong chớp mắt, rồi lại cảm thấy thời gian trôi qua dài đằng đẵng, xuyên qua con đường không có điểm dừng…

Không biết đã qua bao lâu, La Chinh mới cảm thấy cơ thể mình đột nhiên nhẹ bẫng, luồng sức mạnh bao quanh người hắn bỗng biến mất.

Ngay lập tức, hắn bất ngờ rơi cái “phịch” ra ngoài!

“Không trung?”

“Vườn rau!”

Tốc độ phản ứng của La Chinh cực nhanh.

Cho dù hắn ngã đến mức choáng váng nhưng vẫn thu hết tất cả cảnh sắc xung quanh vào trong tầm mắt.

Phía dưới hắn chính là một vườn rau!

“Uỵch!”

Không lâu sau, La Chinh ngã thẳng xuống vườn rau.

Với cơ thể của La Chinh thì khi đập thẳng xuống vườn rau, e rằng có thể đập thành một cái hố có phạm vi nghìn trượng!

Nhưng đó là trong vũ trụ!

Vũ trụ là do chân nguyên tạo nên, còn Thần Vực là do hỗn độn tạo nên.

Giống như sự khác biệt giữa sinh linh thứ cấp và sinh linh cấp trung, tất nhiên vật chất trong Thần Vực cũng sẽ không giống vũ trụ.

La Chinh ngã xuống thì chỉ nện ra một cái hố nhỏ mà thôi.

Đồng thời còn nghiền nát vài cây con trong vườn rau này.

Với cường độ cơ thể của La Chinh thì không có vấn đề gì, nhưng hắn vẫn thấy ấn tượng sâu sắc với vườn rau này!

Lúc trước, La Chinh cho rằng chỉ có rừng Lang Tuyền mới kiên cố như vậy.

Hiện tại coi như hắn đã hiểu, e rằng cả Thần Vực này đều không khác bao nhiêu…

La Chinh vừa mới rơi xuống, sâu trong Thần Vực, trên bảng đá dựng phía sau các Thánh Đường, một hàng chữ nhỏ bỗng nhiên sáng lên.

Vầng sáng này lóe lên rồi liền biến thành chưởng ấn bắn ra từ trên bảng đá!

Sau khi chưởng ấn kia bắn ra, từng giọng nói tỏ vẻ bất ngờ vang lên tại nơi sâu thẳm trong Thần Vực.

“Chuyện gì vậy? Tại sao bảng đá lại giáng xuống trừng phạt?”

“Đó là quy tắc thứ tám trăm ba mươi ba bị kích hoạt, có người từ trong vũ trụ nào đó vượt biên…”

“Thật kỳ lạ, gần đây đã là lần thứ hai rồi!”

“…”

Sau khi được bắn ra, chưởng ấn liền biến mất trong biển Thời Gian, lặng lẽ di chuyển trong không gian mênh mông của Thần Vực, rồi nhanh chóng xuất hiện tại một vực nào đó…

“Đùng!”

La Chinh vừa mới lấy lại tinh thần thì liền nhìn thấy một chưởng ấn mạnh mẽ xuất hiện trên không trung.

Khi phát hiện ra chưởng ấn này, La Chinh sợ đến suýt đổ mồ hôi lạnh.

Chưởng ấn màu đen này chứa đựng uy thế đủ để giết hắn nghìn vạn lần!

Vì thế, khi nhìn thấy chưởng ấn này, hắn thầm nghĩ lần này e là xong rồi.

Không phải xui xẻo thế chứ, vừa mới tiến vào Thần Vực thì đã bị chưởng ấn đánh chết?

Sau khi xuất hiện, chưởng ấn này liền trực tiếp đánh về phía La Chinh.

Nhưng khi chưởng ấn đánh xuống được một nửa, bỗng nhiên La Chinh cảm thấy cơ thể nóng lên, đó chính là huyết mạch màu vàng trong cơ thể đang bùng cháy!

Cùng lúc đó, chưởng ấn như bị mất đi mục tiêu, cứ lượn vòng liên tục trên không trung cách đỉnh đầu La Chinh mười dặm, giống như một con ruồi mất đầu.

Từ đầu đến cuối, nó vẫn không thể tìm được La Chinh!

“Thì ra là như thế!”

La Chinh ngẩng đầu nhìn lên, hơi mỉm cười.

Hắn ngay lập tức hiểu ra, Tinh Vĩ nói không sai, huyết mạch màu vàng này thực sự có thể giúp hắn thoát khỏi sự trừng phạt…

Chưởng ấn màu đen này lượn vòng một lúc, vẫn chưa tìm thấy La Chinh.

Một lúc sau, chưởng ấn này bèn biến thành một quả bóng màu đen, rơi thẳng từ trên trời xuống!

“Hỏng rồi!”

La Chinh thấy vậy thì biết ngay là không ổn rồi.

Hắn lập tức quay đầu chạy trốn về một phía khác của vườn rau.

Sau khi đập xuống đất, quả bóng đen lập tức nổ tung.

Từ bên trong bắn ra những sợi màu đen giống như sợi tóc, đan xen với nhau thành một tấm lưới lớn, che phủ bốn phương tám hướng.

Tốc độ lan ra của tấm lưới này cực kỳ nhanh, ngay cả khi La Chinh chạy như bay cũng không thể thoát khỏi!

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Từng sợi tóc màu đen ẩn vào trong cơ thể La Chinh…

Những sợi màu đen này không tạo thành tổn thương thực chất với La Chinh, nhưng chúng lại quấn chặt lấy đan điền của hắn.

Sau khi đan điền bị quấn chặt, hắn lập tức cảm thấy mình đã mất liên hệ với thế giới trong cơ thể!

“Chuyện này…”

La Chinh đột nhiên cảm thấy đầu to ra bằng cái đấu!

Cho dù Tinh Vĩ nhắc nhở có thể nảy sinh những hậu quả khó lường, La Chinh cũng đã chuẩn bị tâm lý đầy đủ.

Nhưng hắn không ngờ đến cuối cùng, hậu quả sẽ là như thế này.

Đan điền của bản thân bị phong ấn, không thể lấy ra khí hỗn độn và nguồn sức mạnh.

Hai chỗ dựa lớn nhất của hắn đều đã mất…


Chương 1733: Con dế

Những sợi màu đen giống như những sợi tóc dài lít nhít.

Một phần trong số chúng hòa vào trong cơ thể La Chinh, quấn quanh đan điền của hắn, phần còn lại thì biến mất không còn tung tíchLa Chinh thở dài nhìn bầu trời xanh thẳm.

Mặc dù đan điền bị niêm phong là việc tương đối đáng buồn, nhưng suy cho cùng vẫn còn giữ được mạng sống, cũng coi như trong họa có phúc.

Lúc này, La Chinh phóng tầm mắt ra xa, mới phát hiện khu vườn rau này to lớn vượt ngoài sức tưởng tượng của hắn.

Vườn cây non xanh mơn mởn trải dài vô tận, giống như biển cả mênh mông, căn bản không nhìn thấy cuối.

Mà bản thân hắn thì đang đứng ở giữa biển cả xanh mơn mởn này.

“Rốt cuộc đây là nơi quái quỷ gì vậy?” La Chinh mếu máo.

Thần Vực chính là nơi do các vị thần và thánh nhân cùng nhau thống trị, nhưng trong đó cũng có một số người thường thực lực thấp kém.

Chắc chắn các loại rau được trồng trong khu vườn này là thức ăn cung cấp cho người thường, nhưng người thường lại có thể khai khẩn đất đai ở nơi này ư?

Mặc dù khu vườn trước mặt La Chinh là thổ nhưỡng, nhưng lại nằm trong Thần Vực.

Chưa nói đến người thường, cho dù là võ giả Thần Hải Cảnh, Thần Cực Cảnh muốn khai khẩn những vườn rau này thì sợ rằng cũng phải tốn không ít công sức.

Người thường chắc chắn không xới nổi một mảnh đất này ấy chứ!

“Những cây con này…”

Hắn cúi xuống vươn tay nhổ một gốc cây con màu xanh.

Hắn không nhận ra đây là loại cây gì, chỉ thuận tay ngắt lấy một gốc, vậy mà không thể ngắt nổi.

Mãi đến khi La Chinh sử dụng một phần sức lực thì mới nghe thấy “tách” một tiếng, mới nhổ được tận gốc cây con này.

“Loại cây con nhìn không có gì đặc biệt này lại cứng hơn cả thánh khí trong vũ trụ…”

Thấy vậy, La Chinh bèn kết luận những thứ này không phải để cho người thường ăn.

Người thường nào có thể nhai được thánh khí chứ?

Hiện tại, ngược lại La Chinh có chút hối hận, hắn có hiểu biết quá ít về Thần Vực.

Sớm biết như thế thì trước kia hắn đã thăm dò một chút về phong thổ trong Thần Vực từ chỗ Tinh Vĩ…

La Chinh chọn một hướng, sau đó mới men theo cánh đồng rau vô bờ vô biên này tiến về phía trước.

Mặc dù không thể bay trong Thần Vực, cũng không thể xuyên thấu không gian, nhưng dù sao La Chinh còn có thân thể vô cùng cường tráng, nên tốc độ chạy băng băng của hắn trên con đường này không phải quá chậm.

Chỉ là La Chinh tuyệt đối không ngờ tới, con đường này hắn đã chạy ba bốn canh giờ, ít nhất cũng đã chạy được hơn chục nghìn dặm, nhưng phía trước vẫn là vườn rau xanh mơn mởn.

Dường như vườn rau này vĩnh viễn không có điểm cuối!

Nhìn vườn rau vô tận này, La Chinh tỏ vẻ khóc không ra nước mắt.

Nhìn kiểu gì cũng thấy thế giới này quá không chân thật.

Dường như, hắn đã bị cuốn vào một ảo cảnh hoang đường nào đó, vấn đề là rõ ràng nơi này chính là Thần Vực…

Sau khi điều chỉnh lại tâm trạng một chút, La Chinh tiếp tục lao về phía trước.

Cho dù vườn rau này lớn đến đâu, hắn tin rằng cuối cùng nó vẫn sẽ có bờ, chỉ là cần tiêu tốn một chút sức lực không đáng kể mà thôi!

Vừa tiến về phía trước, La Chinh vừa không ngừng theo dõi những sợi màu đen quấn quanh đan điền.

Lúc đầu, La Chinh muốn dùng sức để gỡ những sợi màu đen kia xuống, nhưng đan điền vốn là nơi quan trọng nhất, cũng là nơi yếu ớt nhất của võ giả.

Dù La Chinh có muốn dùng sức thì cũng phải cẩn thận từng li từng tí.

Chỉ có điều, khi La Chinh dùng sức mạnh thì mới phát hiện, dường như những sợi đen này đã biến thành một thể với đan điền của hắn, hắn căn bản không thể gỡ bỏ chúng được, trừ khi hắn tự hủy đan điền của mình.

Nhưng vài giờ sau, La Chinh lại lộ vẻ kinh ngạc.

Hắn phát hiện khi huyết mạch màu vàng lưu chuyển, dường như nó đang ăn mòn những sợi màu đen này.

Một vài sợi màu đen ở rìa đan điền đã nhỏ đi rất nhiều, đang có xu thế tan vỡ.

“Huyết mạch màu vàng còn có tác dụng này!”

Nếu đan điền luôn bị niêm phong thì đó chính là nỗi lo lớn với La Chinh.

Lỡ như gặp phải một số kẻ thù mạnh thì La Chinh không còn thủ đoạn để phản kháng.

Có lẽ trong huyết mạch màu vàng có thứ năng lực nào đó có thể tránh né chưởng ấn màu đen, cũng có hiệu quả thần kỳ với những sợi màu đen này.

La Chinh vận chuyển khí lực buộc máu trong cơ thể chảy về phía đan điền.

Nếu người thường mà làm như vậy thì chắc chắn đó là hành động tự sát.

Nhưng với La Chinh, cho dù nội tạng có thay đổi vị trí thì cũng không phải là vấn đề gì lớn.

Việc tập trung lượng lớn huyết mạnh màu vàng vào trong đan điền không gây bất kỳ tổn hại nào cho hắn.

Vì thế, La Chinh vừa phi nước đại về phía trước, vừa tính toán giải trừ các sợi màu đen…

Chẳng biết từ khi nào, sắc trời đã trở nên tối dần, vườn rau xanh mơn mởn cũng biến mất, thay vào đó là một thế giới cao lớn màu đen.

Trên bầu trời là sắc đêm mờ ảo, một vầng trăng sáng tinh khôi treo lơ lửng giữa không trung.

Trong Thần Vực cũng có mặt trăng.

Mỗi vị thánh nhân đều cố gắng xây dựng ra một vũ trụ hoàn mỹ trong tưởng tượng của mình.

Nhưng ít nhiều gì, bọn họ vẫn bị ảnh hưởng bởi Thần Vực, đó là cách thức suy nghĩ của sinh linh.

Giống như có người sau khi lần đầu tiên nhìn thấy con thuyền lớn đang đi trên biển, sau đó bảo người này tái tạo lại con thuyền.

Khi người này tái tạo lại con thuyền thì ít nhiều gì cũng sẽ chịu ảnh hưởng của những gì đã thấy lúc trước…

Vì vậy, vầng trăng mà hắn nhìn thấy lúc này mới là chân thật nhất, cũng là duy nhất.

Khi màn đêm buông xuống, một màn sương mù dày đặc bao phủ cánh đồng rau.

Xung quanh đều yên tĩnh đến đáng sợ.

Chỉ còn âm thanh chạy vù vù của La Chinh trên cánh đồng rau!

“Lộp bộp…”

Một âm thanh nhỏ truyền đến lỗ tai của La Chinh.

“Hử?” La Chinh đột nhiên dừng lại, trong mắt lóe lên chút cảnh giác, nín thở nghiêng tai lắng nghe.

Bốn phía vẫn hoàn toàn yên tĩnh, không có gió, cũng không có bất kỳ động tĩnh nào.

La Chinh nhíu mày, chỉ có thể sải bước tiếp tục chạy về phía trước…

“Lộp bộp…”

Hắn vừa nhấc chân lên, âm thanh đó lại truyền tới.

Chỉ là, khi La Chinh quay đầu nhìn lại thì âm thanh đó lập tức biến mất!

Hiện tại, La Chinh đã khẳng định có thứ gì đó xung quanh đây đuổi theo hắn.

Nghĩ đến điều này, La Chinh khẽ nhắm mắt lại, kích thích sức mạnh linh hồn giải phóng thần thức ra ngoài!

Theo thần thức lan rộng, mọi thứ đều được chiếu vào trong não của La Chinh.

Nhưng hắn vẫn chỉ nhìn thấy thổ nhưỡng kiên cố và một đống cây con mà thôi.

“Gặp quỷ à…”

La Chinh tự nói với chính mình, rồi lại cất bước lần nữa.

Nhưng chỉ cần hắn bước lên một bước, âm thanh “lộp bộp” đó lại vang lên, khi hắn dừng lại thì âm thanh “lộp bộp” đó lập tức biến mất, tình huống vô cùng kỳ quái!

Sau đó, La Chinh dứt khoát mặc kệ luôn, chỉ chăm chăm chạy về phía trước, tốc độ cũng cực kỳ nhanh.

Trong thời gian nháy mắt, hắn đã chạy được vài dặm, có thể tương đương với tốc độ bắn ra mạnh mẽ của một mũi tên!

Nhưng hắn còn chưa chạy được xa, âm thanh “lộp bộp” đã lập tức phát ra từ đâu đó!

Chỗ vườn rau phía trước mặt hắn nhảy ra một con dế mèn đen láy có kích thước ước chừng bằng một con chó nhỏ.

Hai chi sau to khỏe khi bắn ra sẽ phát ra âm thanh “lộp bộp”!

“Con dế này đang đuổi theo mình!” La Chinh khẽ nhướng mày, dùng khóe mắt quan sát xung quanh.

Trong vườn rau này đang có chi chít những con côn trùng màu đen nhảy ra.

Chúng đều là những con dế có kích cỡ bằng con chó nhỏ.

Hóa ra, bản thân đã rơi vào vòng vây của những con côn trùng này!

“Lộp bộp lộp bộp…”

Những âm thanh bật nhảy đó vang lên, giống như một đội quân dế mèn đang hành quân, bao vây lấy La Chinh vậy!

“Rích rích rích rích rích…”

Sau khi bao vây La Chinh, những con dế này bắt đầu kêu lên.

Tiếng kêu của những con dế này rất lớn, hàng trăm hàng nghìn con dế cùng nhau ngân vang, càng làm cho lỗ tai chấn động phát điếc.

Dường như giữa trời đất chỉ còn lại những con dế này.

Nhưng sau khi những con dế này trao đổi một lúc, chúng lại đồng loạt im bặt, bốn phía lại yên tĩnh.

Mà lúc này, con mắt đen bóng của những con dế đó nhìn về phía La Chinh đều lộ ra chút tham lam, hiển nhiên là đã coi La Chinh thành đồ ăn!

“Vừa nãy là đang thương lượng phân chia ta như thế nào đó hả?” La Chinh đứng tại chỗ, khóe môi nở nụ cười lạnh.

“Lộp bộp!”

Một con dế trong số đó nhảy lên, dẫn đầu tấn công về phía La Chinh.

Con dế to như con chó nhỏ này nhảy vọt lên không trung, xòe cánh ra rồi bổ nhào về phía La Chinh từ trên cao!

Nhưng khi con dế này vừa đến gần La Chinh, liền nghe thấy “ầm” một tiếng!

Con dế đó đã bị đánh bay ra ngoài!

La Chinh siết chặt tay phải thành nắm đấm, nhìn con dế bay lộn ngược ra sau, trong mắt lộ vẻ kinh ngạc.

Mặc dù đan điền đã bị phong ấn, nhưng đừng đánh giá thấp thân thể và sức mạnh trong tám tòa Đạo Đài của hắn.

Ít nhất thì sức mạnh này còn lớn hơn gấp mười lần so với Giới Chủ bình thường.

Với cú đấm này, ban đầu hắn cho rằng có thể đánh cho nó chia năm xẻ bảy, nhưng không ngờ tới con dế này lại không hề hấn gì!


Chương 1734: Cậu bé

Sau khi con dế đầu tiên bổ nhào đến bị đập bay đi, tất cả các con dế khác đều lập tức hành động“Lộp bộp, lộp bộp…”

Những con dế đều xông tới với tốc độ vô cùng nhanh.

Trong chớp mắt, đám dế đen sì đông lít nhít đã vây chặt lấy La Chinh, rõ ràng là muốn dựa vào số lượng để nuốt sạch hắn.

Nhưng đám dế này nhanh chóng phát hiện ra một vấn đề nghiêm trọng.

Xúc tu với sức mạnh vô địch của chúng lại không thể cấu xé được con mồi trước mặt.

Thậm chí còn không thể lưu lại bất cứ vết thương nào trên người La Chinh.

La Chinh bị đè ở dưới cùng thở phào một cái.

Khi bị đám côn trùng đen sì này nhào vào, mặc dù không có vết thương nào nhưng trong lòng vẫn rất hoảng sợ.

Hắn xoay người, nhấc chân giẫm mạnh xuống đất.

Con dế dưới chân bị La Chinh đạp chui thẳng vào trong đất.

Nếu như là ở trong vũ trụ, cái giậm chân này của La Chinh sẽ có uy lực cực lớn, có thể trực tiếp tạo ra một hang động.

Nhưng lúc này lại chỉ có thể tạo ra một lỗ nhỏ, thậm chí ngay cả một con dế cũng không thể giẫm chết.

Nhưng mượn sức mạnh này, La Chinh lao lên không trung, quăng những con dế bám trên người mình ra, rồi lập tức rơi xuống nơi cách đó không xa.

Dường như những con dế này sở hữu thần thông cực mạnh, thậm chí có thể tránh được thần thức do La Chinh phóng ra.

Nhưng thực lực của chúng lại không mạnh lắm, thuộc sinh linh tầng thấp nhất trong Thần Vực.

“Lộp bộp, lộp bộp…”

Những con dế thấy La Chinh tháo chạy thì lại nhảy lên, giương cánh bay tiếp tục đuổi theo hắn.

La Chinh thở dài.

Dù sao thì dường như vườn rau xanh mướt này cũng trải dài vô tận.

Nếu những con côn trùng này không biết sống chết mà xông lên, hắn cũng lười chạy, coi như là giết thời gian vậy.

Ngay lập tức, hắn nhắm hai mắt lại, bề mặt linh hồn bỗng lóe lên ánh sáng vàng.

Sau khi được thắp lên, ánh sáng vàng đó lập tức tản ra toàn bộ bề mặt linh hồn.

Từng thanh kiếm nhỏ màu vàng từ từ chuyển động xoay quanh linh hồn La Chinh.

Ngoài đan điển, La Chinh còn có thể mượn năng lực linh hồn.

Đợi đến khi một đám dế lớn bổ nhào đến, La Chinh đột nhiên mở mắt.

Lúc này, trong đôi mắt hắn bắt đầu tản ra ánh sáng vàng mãnh liệt.

“Xoẹt xoẹt xoẹt xoẹt…”

Trong những ánh sáng vàng đó ẩn chứa hơi thở rất sắc bén.

Thực chất, những hơi thở này chính là từng thanh kiếm nhỏ vô hình.. Thậm chí năm đó, những thanh kiếm nhỏ giống như thực chất này đã phá tan được cả một vách núi.

Nhưng chỗ lợi hại thực sự của những thanh kiếm nhỏ vô hình này là chúng tấn công vào linh hồn.

Lực phòng ngự của những con dế này rất mạnh, có thể chịu đựng được công kích của cơ thể La Chinh.

Nhưng là sinh linh đẳng cấp thấp nhất, linh hồn của bọn chúng lại yếu ớt đến đáng thương.

Khí thế của La Chinh ùn ùn tản ra, giống như ngàn vạn mũi tên vô hình bắn ra.

Lúc xuyên qua đầu những con dế này thì lập tức xóa sạch linh hồn của chúng.

“Phốc phốc phốc…”

Sau khi linh hồn của những con dế đang nhảy lên bị tiêu diệt, cơ thể chúng lập tức rơi xuống vườn rau, căn bản không thể chống cự.

Từng đợt dế trước mặt bị ánh mắt của La Chinh “trừng” chết, những con dế đằng sau vẫn tiếp tục xông lên.

Dần dần, xác của những con dế này biến thành một ngọn núi nhỏ, chất đống trước mặt La Chinh.

Những con dế này chỉ bị tiêu diệt linh hồn, không phải là hoàn toàn chết đi.

Thậm chí cơ thể chúng vẫn còn sự sống.

Những chiếc chân dế thô cứng vẫn còn không ngừng quẫy đạp, giật giật.

Những con dế này cũng có trí tuệ nhất định, thấy đồng bọn chết thảm, những con dế cuối cùng cũng hiểu ra, La Chinh không phải là con mồi của bọn chúng.

Vì vậy một loạt tiếng “lộp bộp” dày đặc vang lên, những con dế vây quanh lập tức bỏ chạy sạch sẽ.

La Chinh chép miệng.

Sau đó định quay đầu rời đi, tiếp tục tiến về phía trước.

Nhưng hắn quét mắt một lượt, lại trông thấy một ánh lửa đang bay về phía bên này.

Bởi vì sương mù bao phủ nên La Chinh không nhìn thấy rõ, hắn cho rằng trận đấu vừa rồi đã dẫn đến hung vật khác, nên tất nhiên là trở nên cảnh giác.

Nhưng sau khi ánh lửa đó xuyên qua sương mù, La Chinh thở phào nhẹ nhõm.

Hắn trông thấy một con trâu lớn, thân hình giống voi.

Con trâu lớn này có một cặp sừng màu đỏ, đôi mắt phát ra ánh sáng màu xanh nhạt, trông rất phi phàm.

Nhưng điều thực sự khiến La Chinh buông lơi cảnh giác, thậm chí cảm thấy nhẹ nhõm lại là thứ ở trên lưng nó.

Trên lưng nó là một cậu nhóc đang giơ cao cây đuốc.

Trong mắt La Chinh, cậu bé đó giống như là ốc đảo trên sa mạc vậy.

Mặc dù La Chinh đã có sẵn chủ ý, chỉ cần cặm cụi đi về một hướng, thì nhất định có thể đi đến tận cùng của vườn rau này.

Nhưng rốt cuộc chỗ tận cùng này có bao xa, trong lòng hắn lại không rõ.

Nếu như có người có thể chỉ dẫn thì tốt quá rồi.

Hơn nữa, bây giờ La Chinh mới vừa vào Thần Vực, còn chưa quen với cuộc sống nơi đây, cũng không biết quy tắc hành sự và phong thổ trong Thần Vực.

Nếu như có thể hiểu biết thêm thông qua cậu bé này thì đúng là lựa chọn quá tuyệt rồi.

“A! Nhiều linh trùng chết quá! Có chuyện gì vậy?”

Cậu bé này có đôi mắt đen láy, làn da trắng nõn, vô cùng đáng yêu.

La Chinh đứng sau ngọn núi thi thể côn trùng nên cậu bé không chú ý đến.

Không biết vì sao, sau khi trông thấy những thi thể này, cậu bé tỏ ra khá vui vẻ.

Thì ra những con dế này gọi là linh trùng.

La Chinh nhếch miệng, hắn đã thu được thông tin đầu tiên.

Thấy cậu bé này vui vẻ như vậy, có lẽ giết chết những con linh trùng này là một việc có lợi với cậu bé.

Có thể là những con linh trùng này vô cùng quý báu, cũng có thể là vì vườn rau này được diệt sâu hại, cũng có thể là cả hai đều đúng.

La Chinh nghi vậy, bèn lập tức bước ra một bước, nói: “Những con linh trùng này do ta giết”

“A…”

Lúc này đã là đêm khuya, xung quanh tối om, cậu bé quen thuộc với vườn rau này nên mới dám một mình cưỡi trâu tới.

Nhưng đột nhiên lại xuất hiện một người, khiến cậu bé bị dọa một phen, ngọn đuốc trong tay cũng run rẩy theo.

“Ngươi, ngươi là ai?” Cậu bé nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.

La Chinh chắp tay: “Ta đi qua chỗ này, không cẩn thận bị lạc đường, rất xin lỗi”

“Lạc đường?” Cậu bé xoay tròn con ngươi, trong mắt lộ ra chút xảo trá.

Cho dù chỉ là lóe lên nhưng vẫn bị La Chinh bắt gặp.

Sau đó cậu bé cười hi hi, “Cho dù là lạc đường thì cũng làm sao có thể chạy tới trong vườn rau của ta được.

Ngươi định ra ngoài thế nào?”

“Đi về phía bắc, ta nghĩ cuối cùng vẫn sẽ có thể tìm được đường ra” La Chinh thật thà đáp.

Hắn cảm thấy cậu nhóc này có vẻ có chút xảo quyệt, dù trong lòng cảnh giác nhưng vẫn trả lời thật.

“Ha ha, đi về phía bắc có thể tìm được đường ra?” Cậu bé cười thành tiếng. “Đi về phía bắc là chết đó, để xem ba trăm năm nữa ngươi có thể tìm được đường ra không!”

Nghe vậy, La Chinh thầm giật mình.

Mặc dù hắn đã sớm nghe nói diện tích của Thần Vực vô cùng lớn, vũ trụ tuyệt đối không thể so sánh được, nhưng không ngờ có thể lớn đến mức này.

Dựa vào tốc độ của hắn, muốn ra khỏi mảnh vườn này cần đến ba trăm năm ư?

Thấy vẻ mặt này của La Chinh, cậu bé lại cười, “Ta nói thật đó.

May mắn hôm nay ngươi gặp được ta, nếu không chắc chắn đến chết ngươi cũng không tìm được đường ra đâu! Nhanh lên đây, để Nhị Hoàng của ta đưa ngươi ra!”

Nói rồi, cậu bé liền đập vào sau lưng con trâu lớn.

Con trâu lớn này cao tới ba trượng, lưng cũng vô cùng rộng, phía trên ngồi mười người cũng không vấn đề gì.

Thấy dáng vẻ thành thật của cậu nhóc, thậm chí La Chinh còn nghi ngờ bản thân mình nghĩ nhiều rồi.

Hắn không do dự chút nào mà lập tức nhảy một bước lên lưng con trâu.

Sau đó, hắn nghe thấy cậu bé đập vào lưng con trâu, giọng nói giòn tan: “Nhị Hoàng, đưa ta về!”

Con trâu lớn liền cúi đầu tiến về phía trước.

Động tác của con trâu vô cùng chậm chạp, giống như một con trâu bình thường đi cày trên vườn rau, nhưng La Chinh lại cảm thấy không gian xung quanh đang thay đổi.

Nó giống như ảo giác vậy.

Rõ ràng con trâu đang đi chầm chậm, nhưng lại giống như đang chở hắn tiến về phía trước với tốc độ cực nhanh.

Trong lòng hắn thầm cảm thấy thần kỳ.

“Trong vườn rau này nhiều cây con như vậy, không biết là giống cây gì?” La Chinh cẩn thận hỏi.

Mặc dù trước mặt là một cậu bé không hề có tâm cơ, nhưng trong Thần Vực, tất cả mọi việc đều cần phải cẩn thận.

“Ngay cả cái này ngươi cũng không biết.

Ngươi từ bên ngoài tới sao?” Cậu bé hỏi ngược lại.

La Chinh do dự một lát, “Xem như là vậy đi”

“Trong vườn rau này đều trồng gạo Ngọc Tiên.

Đó đều là lương thực của thần dân” Cậu bé trả lời. “Chỉ có Trường Không Vực chúng ta mới có gạo Ngọc Tiên thôi! Đây là đặc sản đó!”

Thần dân, Trường Không Vực? La Chinh thầm đọc.


Chương 1735: Hiểu nhầm

Trong Thần Vực chia thành nhiều vựcTrong đó, những vực lớn nhất là bốn vực đông, tây, nam, bắc.

Tương ứng chính là cực đông có Phù Tang, cực tây có Nhược Mộc, cực bắc là Kiến Mộc, còn phía Nam là Tầm Mộc.

Bốn cây thần này đều sở hữu năng lực thần kỳ độc đáo, được xem như bốn cây định hải thần châm của Thần Vực.

Cũng dựa vào bốn cây thần này mới có thể liên tục rút khí hỗn độn từ bên ngoài Thần Vực vào, chuyển hóa thành nguyên khí trời đất trong Thần Vực.

Ngoài bốn vực lớn này còn có biển Thời Gian ở trung ương, cùng không ít các vực khác.

Mặc dù La Chinh đã có hiểu biết sơ bộ, nhưng vẫn không thể nhớ được tên cửa từng vực.

Song chí ít, hiện tại hắn biết bản thân mình đang ở Trường Không Vực.

Ở trên lưng con trâu, hắn cẩn thận tìm hiểu tình hình thông qua cậu bé.

Chỉ là, những điều cậu bé này biết cũng không nhiều, có rất nhiều câu hỏi đều hỏi một đằng trả lời một nẻo, nhưng La Chinh vẫn nhanh chóng nắm được đại khái.

Thì ra cái gọi là thần dân, thực ra chính là người thường trong Thần Vực.

Những thần dân này không tu luyện, hoặc là thiên phú tu luyện không tốt, nhưng cho dù như vậy, bọn họ vẫn mạnh hơn nhiều so với những người thường trong vũ trụ.

Giống như vườn rau rộng lớn vô bờ này chính là do thần dân khai khẩn.

Trong vũ trụ, cho dù là võ giả Sinh Tử Cảnh thì cũng dễ gì để mở ra một vườn rau như vậy.

Chỉ có võ giả Thần Hải Cảnh mới có thể miễn cưỡng khai khẩn được dựa vào sức mạnh cơ thể.

Nhưng thần dân phổ thông trong Thần Vực lại có thể làm được.

Điều đó đồng nghĩa với việc, bất kỳ một thần dân nào trong Thần Vực cũng đều có thần lực trời sinh!

Khó trách ban đầu, sau khi La Chinh có được nguồn sức mạnh của Cưu Thánh, Cưu Thánh từng nhắc nhở hắn, sức mạnh đơn thuần không được xem là gì trong Thần Vực.

“Vườn rau rộng thế này, cần bao nhiêu thần dân mới có thể khai khẩn được?” La Chinh lại hỏi.

Vườn rau này rộng vô bờ bến, nếu để các thần dân khai khẩn thì sợ rằng phải cần đến cả một tộc vô cùng lớn mới có thể làm được.

La Chinh muốn tìm hiểu xem có bao nhiêu thần dân.

Ai ngờ cậu bé lại lườm La Chinh, “Ai nói những vùng đất này cần chúng ta đích thân đào? Không phải chúng ta có trâu sao…” Nói rồi cậu bé vỗ Nhị Hoàng của mình.

Con trâu lớn cũng trả lời bằng một tiếng kêu dài.

Bị cậu bé bật lại như vậy, La Chinh có chút ngượng ngùng.

Thì ra thôn làng của cậu bé chỉ có khoảng ba bốn nghìn thần dân, là một thôn nhỏ ít được biết đến trong Thần Vực.

Những thần dân này đều sinh sống dựa vào trồng trọt, cũng chính là trồng những cây gạo Ngọc Tiên này.

Mặc dù những thần dân này đều sở hữu sức mạnh rất lớn, nhưng bọn họ vẫn không thể hấp thu được nguyên khí trời đất trong Thần Vực, cho nên chưa từng tích cốc *, vẫn cần ăn hoa màu ngũ cốc.

Đương nhiên, hoa màu ngũ cốc trong Thần Vực cũng có khác biệt, có lẽ điều này chính là khởi nguồn sức mạnh của thần dân.

* Tích cốc: tu luyện để không cần ăn nữa mà vẫn sống.

Điều này giống với Băng Sơn tộc mà La Chinh gặp trong cấm địa Luyện Thần.

Những người Băng Sơn tộc đó lấy máu thịt của các loài hung thú làm thức ăn, cho dù tu luyện chẳng ra sao nhưng vẫn luyện được thần lực trời sinh.

Con trâu lắc lư, cuối cùng cũng đi đến rìa của vườn rau.

Sau khi La Chinh tiến vào Thần Vực, lọt vào tầm mắt hắn toàn là vườn rau, thậm chí khiến hắn sinh ra ảo giác, Thần Vực chính là vườn rau.

Lúc này hắn mới nhìn thấy một vài khung cảnh khác.

Bên bờ của vườn rau này có một con đường trải dài, giữa ngọn núi còn có một ngôi làng đơn độc.

Mặc dù màn đêm đã buông xuống, nhưng từng ngôi nhà trong làng đều sáng đèn.

Sau khi con trâu Nhị Hoàng đến đầu thôn, đột nhiên cậu bé đứng lên, mỉm cười với La Chinh, rồi thò tay ra vỗ tay theo một tiết tấu nhất định.

Sau khi vỗ tay xong liền có bóng người mờ ảo từ chỗ tối lóe lên.

Sau lưng những bóng người này còn mang theo thương.

Mặc dù La Chinh không thả thần thức ra, nhưng cảm nhận linh hồn của hắn bây giờ cực kỳ nhạy bén.

Gần như ngay lập tức, hắn đã cảm nhận được sát khí từ những bóng người này.

Nhưng những người này đều trốn trong chỗ tối, không hề xông ra.

“Cậu bé này…” Sắc mặt La Chinh vẫn không thay đổi, nhưng đại khái đã hiểu ra, cậu bé này muốn dẫn mình tới đây, lại dùng tiếng vỗ tay phát ra tín hiệu, sợ là không phải việc có lợi với hắn.

Nhưng bản thân hắn và những thần dân này không thù không oán, tại sao lại làm như vậy? La Chinh bối rối.

Đúng lúc này, cậu bé kia bỗng xông về phía trước.

Con trâu Nhị Hoàng dưới chân cậu bé cúi thấp đầu, cậu bé bèn thuận thế trượt xuống đất dọc theo cổ con trâu, sau đó lộn nhào một cái tại chỗ rồi chạy về phía thôn dân, vừa chạy vừa hô lên: “Mọi người mau ra tay đi!”

Một loạt động tác này vô cùng nhanh nhẹn, đương nhiên, nếu như La Chinh muốn ra tay cản cậu bé tháo chạy thì chỉ là chuyện nhỏ, nhưng hắn lại không hề ra tay, hắn muốn xem cậu bé này muốn làm gì.

“Ùm bò…”

Nhị Hoàng dưới chân La Chinh kêu lên một tiếng, cũng bắt đầu lắc lư cái lưng, muốn hất La Chinh xuống.

Nhưng hai chân La Chinh giống như cây đinh, cắm chặt trên lưng nó vậy.

Cho dù con trâu có lay kiểu gì, La Chinh vẫn ngồi yên.

“Nhanh lên, nhanh lên!”

“Vây hắn lại!”

“Đừng để hắn chạy thoát!”

“…”

Những thần dân trong chỗ nấp cầm thương đồng loạt lao lên, người cầm đầu tay cầm thương, không hỏi trái phải đã đâm về phía La Chinh.

“Vù!”

“Sức lực không tệ, võ giả Thần Hải Cảnh bình thường chịu một thương này thì sợ rằng không chết cũng bị thương.

Đáng tiếc là độ chuẩn xác quá kém…”

Thấy những thần dân này ra tay, cũng kiểm chứng suy đoán lúc trước của La Chinh!

Nhưng bọn họ có điểm không giống với Băng Sơn tộc là, Băng Sơn tộc không ngừng rèn luyện, là võ giả chân chính.

Còn những thần dân này rõ ràng là chưa từng rèn luyện gì, chỉ có sức mạnh mà thôi.

Theo La Chinh thấy, chẳng qua họ chỉ cầm thương đâm loạn, làm sao có thể đâm trúng hắn chứ?

Đối mặt với một thương này, La Chinh chỉ hơi nghiêng đầu, mũi thương đâm dọc theo má của hắn, chỉ cách nửa thước.

Thần dân kia hơi khựng lại, lại cho rằng mình suýt đâm trúng La Chinh, nên càng hăng hái hơn.

Hắn rút thương lại rồi đâm về phía La Chinh lần nữa.

Kết quả của mũi đâm thứ hai và thứ nhất giống nhau, chỉ cách má La Chinh nửa thước.

Đồng thời, các thần dân khác cũng đâm tới tấp.

Trong lúc đâm loạn, La Chinh dứt khoát thi triển thân pháp “Bát Khúc Phi Yên”, cả người trên thân trâu nhẹ bỗng giống như cành liễu, dường như tất cả các mũi thương đâm ra đều trượt khỏi cơ thể hắn.

Mỗi một thương đều suýt chút nữa đâm trúng, thế nhưng sai một ly đi một dặm, từ đầu đến cuối không có mũi thương nào có thể đâm trúng hắn.

“Mọi người cố lên! Hắn không tránh được nữa rồi!”

“Ái, mũi vừa nãy suýt nữa đâm chết hắn rồi!”

“Tên này khá may mắn đấy, chỉ kém một chút nữa…”

Những thần dân này đều tưởng rằng bản thân mình suýt chút nữa đâm trúng hắn, nên càng khích thích dũng khí của bọn họ, càng đâm mạnh hơn.

Cậu nhóc ẩn nấp ở bên cạnh đánh giá vẻ điềm nhiên của La Chinh, trong đôi mắt to lóe lên vẻ kinh ngạc.

Cậu bé phát hiện ra người đàn ông trên lưng trâu chỉ đang chơi đùa mà thôi.

Những thần dân này chưa từng trải qua huấn luyện chuyên nghiệp.

Mặc dù sức mạnh vô cùng lớn nhưng loạn dùng sức thì cũng không kiên trì được lâu.

Sau hai ba mươi nhịp thở, không ít thần dân đã mệt đến thở phì phò, cầm thương khựng lại đánh giá La Chinh.

Chỉ còn vài thần dân vẫn kiên trì, nhưng lúc này cũng dừng tay.

Bọn họ không phải kẻ ngốc, cả một đám người đâm lâu như vậy vẫn không chạm được vào áo của La Chinh.

Có thể thấy chênh lệch thực lực quá lớn rồi, người ta căn bản chỉ đang chơi đùa mà thôi.

La Chinh đứng trên lưng trâu nhìn những thần dân này, vẻ mặt lạnh lùng, hỏi: “Tại sao các vị lại ra tay với ta?”

Hắn vừa nói xong, thần dân dẫn đầu lớn tiếng quát: “Không cần nói gì cả.

Muốn chém muốn giết tùy ngươi.

Người thôn Mông Sơn sẽ không rời khỏi chỗ này đâu!”

“Đúng.

Mông Sơn là nơi tổ tiên chúng ta truyền lại, dựa vào cái gì để bị các ngươi đuổi đi chứ!” Một thần dân khác cũng tức giận nói.

“Ta, ta liều với ngươi!”

Một thần dân cường tráng nhất nắm thương, lại xông về phía La Chinh.

La Chinh nhíu mày, lật tay giữ chặt ngọn thương.

Đạo Đài Bát Trọng trong cơ thể đột nhiên mở ra, thi triển ra sức mạnh cực lớn.

Một tiếng nổ vang lên, ngọn thương đã bị La Chinh bóp nát!

“Có phải các vị nhầm lẫn gì đó rồi không?” La Chinh trầm giọng hỏi.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 4 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 3 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box