[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 341 : Thả người (c1701-c1705)
❮ sautiếp ❯Chương 1701: Thả người
Sau khi người đàn ông tóc dài chạy quanh một vòng, ánh mắt hắn lập tức hướng về phía La Chinh, khuôn mặt thoáng hiện ra một chút phức tạp: “Dù ngươi có bao nhiêu kẻ thù thì chắc chắn ta cũng sẽ ra tay đánh chết” Nói rồi hắn đảo mắt về phía địa lao, lập tức cười nói: “Còn những tên trong địa lao kia, không cần thả ra nữa!”Nghe vậy, La Chinh hơi mỉm cười.
Hắn không cần phải thả hết mọi người ra ngoài, nếu Chiến Bắc Hải này đã có thể đánh chết ba người Mục Hàn, Mục Thiên và Mục Cửu thì đúng là hắn không cần phải thả hết đám người kia ra nữa.
“Nếu ngươi thực sự tin rằng mình có thể đánh chết ba người kia thì tất nhiên ta không cần phải trả tự do cho họ nữa” La Chinh gật đầu.
Những người trong địa lao kia vốn còn đang do dự với lời thề tâm ma, nhưng họ lại lập tức cuống cuồng khi nghe La Chinh nói vậy với Chiến Bắc Hải.
Bây giờ La Chinh cần họ nên mới có thể chủ động thả họ ra, nếu hắn vượt qua được cửa ải khó khăn trước mắt thì sau này làm gì có chuyện hắn thả bọn họ ra nữa!
Nghĩ vậy, những kẻ mạnh trong địa lao lập tức trở nên lo âu.
“Chiến Bắc Hải! Ngươi có ý gì?”
“Qua cầu rút ván hả? Uổng công ta truyền thụ đạo pháp Huyền Môn cho ngươi!”
“Ờ thì… Ngươi là La Chinh phải không? Ta đồng ý lấy tâm ma ra thề, đời này kiếp này của Cực Ác lão nhân ta sẽ nghe theo mọi mệnh lệnh của ngươi.
Nếu ta làm trái thì sẽ bị tâm ma phản lại mà chết!” Giọng nói già nua trong địa lao vội vàng nói.
Ngoài Cực Ác lão nhân, kẻ gọi là “quái miệng rộng” cũng lên tiếng: “Ta cũng đồng ý! Đời này kiếp này Ngô Ngữ ta đồng ý thần phục La Chinh! Nếu làm trái thì sẽ bị tâm ma thiêu đốt bản tâm mà chết!”
Nghe hai người kia vội vã lấy tâm ma thề như vậy, khuôn mặt Chiến Bắc Hải hiện lên chút phiền muộn.
Nhiều năm trước, Chiến Bắc Hải bị Cố Bắc bắt về Tiên Phủ, nhưng Cố Bắc không giam hắn trong địa lao.
So với ba tên quái vật trong đó thì Chiến Bắc Hải còn chẳng đủ tư cách để bị nhốt.
Vì không bị giam giữ nên Chiến Bắc Hải ở ngoài cũng được lợi kha khá, cũng đã bịa không ít chuyện để hưởng lợi từ quái miệng rộng – Ngô Ngữ và Cực Ác lão nhân.
Nếu hai người này được thả ra cùng lúc thì chắc chắn sẽ gây phiền toái cho hắn.
Cho nên ban nãy Chiến Bắc Hải mới hết sức phản đối việc thả hai người này ra.
“Không cần thả họ, ta giúp ngươi giết ba vị thần kia là được.
Ngay cả đệ tử của thánh nhân cũng chưa chắc đã là đối thủ của ta” Chiến Bắc Hải khuyên nhủ.
“Tên khốn! Hóa ra ngươi là một kẻ lừa đảo!”
“Chờ ta ra khỏi nơi này, thế nào ta cũng xé tươi ngươi!”
Hai người trong địa lao nghe Chiến Bắc Hải nói vậy thì lập tức phẫn nộ, chửi ầm lên…
“Thôi thì thả họ ra đi, dù sao họ cũng đã lấy tâm ma ra thề rồi” La Chinh lên tiếng, dừng một chút rồi hắn nói thêm: “Ta không quan tâm ba người các ngươi có ân oán gì, nhưng nếu đã lấy tâm ma ra thề thì các ngươi không được vô lễ trước mặt ta.
Còn sau này, tùy ý các ngươi”
Chiến Bắc Hải cũng tạm thời đồng ý với phương án mà La Chinh đưa ra.
So với hai tên tàn độc khủng khiếp trong địa lao kia thì Chiến Bắc Hải yếu hơn rất nhiều.
Nếu thật sự rơi vào tay họ, hắn có thể tự tưởng tượng ra kết cục của mình.
Bàn bạc xong, La Chinh bảo Chiến Bắc Hải đứng đợi một bên, còn mình thì cất bước đi vào cửa địa lao.
Trên khắp những bậc thang kéo dài từ cửa địa lao xuống dưới đều được phủ kín rêu xanh.
Hai bên vách tường địa lao cũng được phủ kín tương tự, đồng thời chúng còn uốn éo như vật sống trên vách tường và các bậc thang.
Thấy tò mò, La Chinh bèn dừng chân lại xem xét một lúc.
Nhưng hắn lập tức cảm thấy một lực hút mạnh mẽ truyền đến từ dưới chân, không ngờ nó lại hút chặt hai chân hắn ở chỗ này!
La Chinh hơi sửng sốt, đành phải giơ chân rút ra.
Nhưng hắn lại không thể thoát khỏi lực hút này được, còn đám rêu kia thì bắt đầu uốn éo điên cuồng, nhanh chóng mọc lên, chớp mắt đã bao lấy hai chân hắn!
“Ồ!”
Hơi giật mình một chút nên lúc này La Chinh mới truyền một luồng sức mạnh khổng lồ vào hai chân.
Mãi đến khi hắn sử dụng sức mạnh trong Đạo Đài thì mới rút được hai chân mình ra!
“Loại rêu này là giống như loài thực vật đặc trưng của rừng Lang Tuyền.
Coi như ngươi sức lớn, chạy nhanh, ha ha.
Nếu không, ngay cả những vị thần bình thường mà bị rơi vào đó thì cũng chỉ có đường chết” Giọng nói già nua kia lại vang lên.
Kết giới của Tiên Phủ đã ngăn chặn lại mọi thứ trong rừng ở bên ngoài, nhưng dù sao cũng không thể tránh được mấy thứ cực nhỏ có thể chui vào, ví dụ đầu tiên chính là đám rêu này.
Tuy đó chỉ là một lớp rêu không đáng chú ý, nhưng nó lại có lực hút đáng sợ.
Hơn nữa sức sống của nó rất mạnh, dù có đào lên hết thì cũng chẳng mấy ngày sau nó đã mọc lại.
Cứ cách một khoảng thời gian, mấy vị thần trong địa lao lại phải xử lý đám rêu bên trong một lần.
Thậm chí Cực Ác lão nhân còn dùng lửa Ác Niệm để đốt toàn bộ địa lao, nhưng đám rêu đó vẫn có thể mọc lại tươi tốt như trước.
“Ngay cả một lớp rêu cũng đã kỳ diệu như vậy thì rừng Lang Tuyền mà ông nói… chính là khu rừng khổng lồ ngoài kia sao?”
Đây là lần đầu tiên La Chinh nghe thấy tên của khu rừng kia, mà trên thực tế thì đúng là tòa Tiên Phủ này được xây dựng trong rừng Lang Tuyền.
Có lẽ hắn đã hỏi đến điều cấm kỵ nào đó nên Cực Ác lão nhân không trả lời câu hỏi của hắn mà chỉ trầm giọng nói: “Nhanh vào thả bọn ta đi.
Bọn ta thay ngươi đối phó với kẻ địch mạnh mẽ rồi sau này chúng ta sẽ không bao giờ gặp lại nữa!”
Lời thề tâm ma mà họ đã phát ra vô cùng hà khắc, nghiêm ngặt đến mức phải tuân lệnh La Chinh muôn đời muôn kiếp.
Mà những người này đều được coi là kẻ mạnh trong Thần Vực, sao có thể chấp nhận để người khác sai khiến? Tất nhiên, sau khi giúp La Chinh lần này, họ phải đi thật xa, tốt nhất là đời này kiếp này không gặp lại La Chinh nữa…
La Chinh thấy ông ta không muốn trả lời thì cũng không ép, chỉ bước nhanh xuống bậc thang rồi tiến vào một hành lang chật hẹp.
Địa lao cũng không lớn, một tầng chỉ có hai nhà giam, mà phía trên nhà giam là những cây rào chắn sáng loáng.
Chắc hẳn chất liệu tạo ra rào chắn cũng giống như sợi dây Tiên Tinh, dù sừng sững ở đây bao nhiêu năm nhưng vẻ ngoài vẫn sáng lấp lánh.
La Chinh cũng chú ý thấy không ít dấu vết lồi lõm trên rào chắn, chắc là vết tích do những người ở trong muốn phá rào để lại.
Xuyên qua rào chắn của nhà giam thứ nhất, La Chinh thấy một ông già tóc bạc đang ngồi.
Ông ta có hai hàng lông mày xếch ngược, khóe mắt rủ xuống, chiếc mũi ưng rất thẳng, khóe miệng chếch xuống theo hàng râu hai bên.
Tướng mạo như vậy trông vô cùng kỳ lạ, có thể ghi lại ấn tượng cực kỳ sâu sắc trong mắt bất cứ ai.
Vẻ mặt và dung mạo này cho người ta cảm giác ông ta cực kỳ độc ác, chắc người này là Cực Ác lão nhân!
Trong lúc La Chinh đánh giá ông ta thì ông ta cũng đồng thời đánh giá La Chinh.
Sau khi hai người đối mặt nhìn nhau, hắn nghe tiếng Cực Ác lão nhân lạnh giọng cười: “Ta còn nghĩ người có thể được Cố Bắc nhắm làm đệ tử phải có đến ba đầu sáu tay chứ!”
La Chinh không thèm quan tâm, hắn kích hoạt lệnh bài chữ Càn, một tia sáng màu xám tro từ bên trong phóng ra, bắn về phía rào chắn màu bạc trước mặt.
“Ầm ầm…”
Ngay khi tia sáng nhập vào rào chắn, toàn bộ hàng rào bắt đầu xuất hiện chi chít vết nứt, sau đó lập tức biến mất ngay trước mắt La Chinh… Lúc trước, khi La Chinh thả Chiến Bắc Hải, hắn đã cảm thấy vật liệu này vô cùng kỳ diệu.
Vừa vỡ ra là nó lập tức biến mất, như nước bay hơi vào không khí, ấy thế mà chính vật liệu này lại có thể giam giữ thần!
“Leng keng…”
Cực Ác lão nhân thấy rào chắn biến mất thì bèn đưa đôi tay ra trước người: “Còn đây nữa!” Trên tay lão còn có hai sợi dây Tiên Tinh.
Khi La Chinh mở hai sợi dây trói ra xong, ông ta bèn cử động khớp cổ tay một chút, khuôn mặt có vẻ hân hoan sung sướng.
Cảm giác lấy lại được tự do này thật sự có thể khiến người ta vui mừng phát điên, nhưng biểu cảm ấy lại hiện lên trên gương mặt này của Cực Ác lão nhân thì chỉ khiến người ta cảm thấy đó là nụ cười vô cùng nham hiểm…
Ông ta bất chợt xoay người rồi lập tức biến mất trước mặt La Chinh.
Hắn chỉ thấy một cơn gió phả vào người mình, khi hắn quay đầu nhìn lại thì ông ta cũng đã chạy khỏi địa lao rồi!
“Còn ta nữa, còn ta nữa!”
Một giọng nói đầy nôn nóng truyền ra từ trong một gian khác của địa lao.
Quái miệng rộng bị giam chung với Cực Ác lão nhân ở đây đã rất rồi, chắc chắn hắn cũng nhấp nhổm khi thấy Cực Ác lão nhân đã thực sự lấy lại được tự do.
Khi La Chinh đi đến trước phòng giam của quái miệng rộng, hắn không nhịn được mà nét mặt hiện rõ vẻ buồn cười.
Quái miệng rộng, tên y như người.
Hắn có một khuôn miệng rộng hết mức, còn môi thì trông như đang treo hai cây lạp xưởng, dáng vẻ rất buồn cười.
Chương 1702: Nô dịch
“Buồn cười lắm à?”Ngay lập tức, vẻ mặt của quái miệng rộng dữ tợn hẳn lên.
Hắn không phải là con người, nên tất nhiên dáng vẻ sẽ hơi kỳ lạ.
Nhưng khổ nỗi lòng tự tôn của hắn lại quá cao, không dễ dàng tha thứ cho những chế nhạo ngoại hình của mình.
“Xin lỗi” La Chinh cũng thu lại nụ cười trên mặt.
Tuy hắn ép những người này phải lấy tâm ma ra thề, nhưng dù sao họ cũng là những người có thực lực trong Thần Vực, hắn cũng biết mình đã vô lễ.
Thấy La Chinh chân thành xin lỗi, quái miệng rộng cũng hơi sửng sốt.
Thật ra hắn không ngờ La Chinh lại rộng lượng như vậy.
Gã đã nghiêm túc lấy tâm ma ra thề như thế thì có thể coi bản thân chính là nô lệ của La Chinh, nên thật ra La Chinh không cần phải xin lỗi hắn.
Ở Thần Vực, những kẻ giống hắn và Cực Ác lão nhân đều là những đệ tử lưu vong, chạy trốn khắp nơi, rất nhiều thế lực đều không ưa, không chứa, người mà họ kết giao cũng là những người cực kỳ độc ác.
Chuyện lao vào đánh nhau chỉ vì một lời không hợp đâu đâu cũng có, không ít vị thần đã ra tay với hắn chỉ vì khinh thường bề ngoài của hắn.
Nhưng Thôn Thiên Quyết mà quái miệng rộng tu luyện cũng không tầm thường.
Gần như mọi vị thần ra tay với hắn đều đã bị hắn mạnh mẽ nuốt chửng.
Mà Thôn Thiên Quyết của hắn còn đặc biệt ở chỗ, sau khi nuốt chửng thần cũng sẽ không làm hại đan điền.
Ngược lại, nó còn có thể hợp nhất thế giới cơ thể trong đan điền đối phương vào thế giới trong cơ thể hắn.
Vậy nên, nếu hắn càng nuốt chửng nhiều vị thần thì thế giới trong cơ thể hắn lại càng được mở rộng, thực lực cũng sẽ càng mạnh!
Có lẽ bây giờ thực lực của gã không kém Cực Ác lão nhân bao nhiêu, nhưng so về tốc độ thăng tiến thì chắc chắn vượt trội hơn ông ta.
Chỉ cần hắn nuốt đủ nhiều vị thần thì hắn hoàn toàn có khả năng thăng lên đại viên mãn, thậm chí là thánh nhân… Tuy nhiên, số vị thần hắn cần nuốt thật khó tưởng tượng.
Lúc hắn mới nuốt chửng được hơn một nghìn vị thần thì đã bị Cố Bắc bắt giam ở đây!
“Ài, thói quen ấy mà…” Quái miệng rộng bèn nhạt nhẽo xua tay: “Ngươi nhanh thả ta đi!”
Tóm lại, đối xử với người ta lịch sự thì người ta cũng sẽ lịch sự lại với mình, những kẻ ác kia cũng như vậy.
La Chinh khẽ gật đầu, sau đó hắn lấy lệnh bài chữ Càn ra để mở trói địa lao giúp gã.
Quái miệng rộng cũng chẳng khác gì Cực Ác lão nhân, gã chạy như nhanh như gió rồi vọt ra ngoài địa lao, hít thở không khí tự do…
La Chinh vẫn đứng nguyên chỗ cũ, rồi sau đó bèn đi vào sâu trong địa lao để xem xét lại lần nữa.
Ở sân sau này, ngoài con chó lớn ra thì chỉ có Chiến Bắc Hải là bị trói ở phía ngoài địa lao.
Tầng này của địa lao đã giam giữ Cực Ác lão nhân và quái miệng rộng Ngô Ngữ, nhưng lúc trước La Chinh còn nghe thấy một giọng nói khác, chính là giọng nói đã cho rằng yêu cầu của hắn hơi quá quắt.
Từ đầu đến cuối, người đó cũng chỉ nói đúng một câu.
Cuối địa lao này còn có lối đi xuống phía dưới.
Nhưng lối đi đã bị rêu vây kín, chắc vì người này không muốn xử lý đám rêu nên chúng mới mọc rậm rạp, bao kín lối đi như vậy, gần như chỉ cho phép một người nghiêng mình đi qua.
Trên mặt La Chinh hiện ra nét chần chừ.
Trong vũ trụ Đại Diễn đã có một vị thần là Tinh Vĩ, hắn gần như chỉ cần để hai vị thần nữa ra trận là được.
Thả Chiến Bắc Hải và Cực Ác lão nhân hoặc Quái miệng rộng là đủ rồi, hoàn toàn không cần phải thả nhiều người như vậy.
Huống hồ, tuy những người này bị giam trong địa lao, nhưng hình như họ còn có thể sử dụng vài thủ đoạn, ví như loại bỏ rong rêu ở đây.
Vừa nãy, La Chinh phải đợi khi Cực Ác lão nhân và Quái miệng rộng lấy tâm ma ra thề xong thì mới vào địa lao.
Nếu người ở tầng hai này không muốn thề, tất nhiên hắn sẽ không đi lung tung để nộp mạng.
Nếu người này đã không chịu nói chuyện, La Chinh cũng sẽ không tự khiến mình bẽ mặt, thế nên hắn bèn quay lưng, chuẩn bị rời đi.
Nhưng khi hắn vừa đi được một bước thì đã nghe thấy giọng nói kia vang lên: “Người trẻ tuổi, ta không thể thề lấy tâm ma ra thề được…”
La Chinh chớp mắt, sau đó hắn chợt xoay người, nói với người ở tầng hai trong địa lao: “Tiền bối, ta cũng không muốn ép ông phải lấy tâm ma ra thề.
Nhưng chẳng qua thực lực của vãn bối còn yếu kém, nên đành bất đắc dĩ”
“Ài…” Giọng nói kia thở dài: “Ta biết”
Với năng lực của La Chinh mà tùy tiện thả những người này ra thì vốn chẳng thể kiểm soát nổi tình hình, như vậy chẳng khác gì tự sát.
Người trong tầng hai của địa lao im lặng một lát rồi nói: “Người trẻ tuổi, vì lý do riêng nên ta không thể lấy tâm ma ra thề được, nhưng ta lại có một cách thức khác có thể khiến ngươi yên lòng”
Có lẽ thực lực của người này cao hơn quái miệng rộng và Cực Ác lão nhân nhiều, nhưng cũng vẫn hướng đến tự do…
“Cách gì vậy?” La Chinh hỏi.
“Vèo!”
La Chinh vừa dứt lời thì một tia sáng màu xanh lá mạ đã bay vọt ra từ tầng hai của địa lao.
Tia sáng đó lao đến rồi đáp chính xác dưới chân hắn: “Đây là một tấm lệnh nô dịch, ngươi thả ta và ta làm nô dịch cho ngươi, ngươi thấy cách này được không?”
“Lệnh nô dịch?” La Chinh hơi kinh ngạc khi thấy tấm thẻ bài màu xanh lá mạ đang nằm dưới đất này.
So với khả năng khống chế của lời thề tâm ma thì sức khống chế của lệnh nô dịch còn mạnh hơn.
Tuy La Chinh đã khiến ba người đang ở ngoài địa lao kia phải lấy tâm ma ra thề, nhưng đó chỉ là một kiểu ràng buộc, nên hắn chỉ có thể sai họ làm vài chuyện không nguy hiểm đến tính mạng của họ thôi.
Nếu bắt ba người này vượt lửa băng sông, hy sinh tính mạng của bản thân thì họ cũng có thể vi phạm lời thề của mình.
Đương nhiên lúc đó họ sẽ phải chịu sự phản lại khủng khiếp của tâm ma, khả năng tử vong rất cao.
Nhưng nếu kiểu gì cũng phải chết thì khi đã lên cơn giận dữ, e rằng dù là Cực Ác lão nhân hay Chiến Bắc Hải thì họ cũng sẽ giết mình trước!
Còn lệnh nô dịch này chính là làm nô lệ đúng nghĩa.
Nếu La Chinh có thể khống chế lệnh nô dịch thì hắn sẽ là chủ nhân tuyệt đối của người này, thậm chí còn có thể thay đổi cảm xúc của ông ta, xóa ký ức của ông ta, có thể khiến ông ta hoàn toàn trở thành một con rối.
Đã không muốn dùng lời thề tâm ma mà còn đồng ý để bản thân bị nô dịch? Điều này khiến La Chinh càng hoài nghi hơn, đồng thời cũng nghi ngờ động cơ của ông ta.
“Nếu ngươi không tin lệnh nô dịch này là thật thì có thể gọi người hầu của Tiên Phủ kiểm chứng một phen.
A Phúc đã đi theo Cố Bắc từ lâu, với tầm mắt của hắn thì chắc hẳn có thể nhận ra lệnh bài này!” Giọng nói kia tiếp tục vang lên.
Vì cẩn thận nên La Chinh nhặt lấy tấm lệnh bài màu xanh lá mạ đang nằm dưới đất rồi đi ra ngoài địa lao.
Rời khỏi địa lao, La Chinh bèn đưa lệnh bài cho A Phúc.
Vào khoảnh khắc A Phúc trông thấy tấm lệnh bài này, khuôn mặt hắn chợt ngây ra: “Đây là lệnh nô dịch Ngự Thống, là lệnh nô dịch có cấp bậc cao nhất, có thể nô dịch bất cứ ai có cảnh giới dưới thành nhân… Người ở tầng hai Tiên Phủ kia đưa ngươi ư?”
La Chinh gật đầu.
“Ha, không ngờ ông ta cũng xảo quyệt như vậy” A Phúc mỉm cười.
“Có ý gì?” La Chinh hỏi.
“Có một thời gian, lệnh nô dịch khá phổ biến ở Thần Vực.
Nhưng về sau mọi sinh linh đều vô cùng căm ghét thứ này.
Họ thà nộp mạng chứ cũng không muốn mình bị nô dịch” A Phúc thản nhiên nói: “Người kia tu một đạo về Tâm Hồn, nên không thể sử dụng lời thề tâm ma, nếu dùng thì nó sẽ có ảnh hưởng mạnh mẽ tới thần đạo mà ông ta lĩnh ngộ, nên ông ta mới đồng ý để ngươi nô dịch”
Người ở tầng hai trong địa lao kia cũng đã lén quan sát nhân cách của La Chinh.
Biết hắn không phải loại người đê tiện thâm hiểm, ông ta vội vàng muốn được giải thoát nên mới giao lệnh nô dịch này cho hắn…
“Xảo quyệt” trong lời A Phúc chính là ý này.
Sau khi xác nhận, La Chinh lại cầm tấm lệnh bài rồi trở vào địa lao.
Theo hướng dẫn của người ở tầng hai địa lao, hắn truyền một chút lực linh hồn của mình vào tấm lệnh bài nô dịch.
Ngay khi La Chinh liên kết với tấm lệnh bài nô dịch, hắn lập tức cảm thấy có một luồng khí lạnh lẽo tiến vào đầu, sau đó hắn cảm nhận được một linh hồn xa lạ và mạnh mẽ, hơn nữa bản thân hắn còn có thể đọc bất cứ ký ức nào của linh hồn này…
La Chinh có ý chí thế giới, nên có thể đọc được cuộc đời của vô số sinh linh.
Nhưng đó là đọc dưới góc độ quan sát của người thứ ba, còn thứ mà bây giờ La Chinh có thể đọc lại là mọi bí mật của linh hồn này, thậm chí là suy nghĩ của linh hồn này về cuộc đời và các loại công pháp.
Linh hồn này không hề đặt ra bất cứ rào cản nào với La Chinh, thậm chí hắn còn có thể tùy ý xóa đi những ký ức trong đó!
Bây giờ La Chinh chính là chủ nhân của linh hồn này!
“Bây giờ ngươi có thể thả ta ra chưa?” Giọng nói âm trầm của người kia lại truyền ra lần nữa.
La Chinh gật đầu, chớp mắt cả người hắn đã vọt xuống theo lối đi chật hẹp của tầng hai.
Ngay lúc hắn bước vào lối đi, rêu xanh hai bên bèn nhanh chóng tóm lấy hắn như chờ đợi từ lâu, hoàn toàn bao lấy hắn!
“Hừ!”
La Chinh hừ lạnh một tiếng rồi bắt đầu dùng lực.
Dù Cực Ác lão nhân kia nói rằng loại rêu trong rừng Lang Tuyền có thể nuốt chửng cả thần, nhưng bây giờ La Chinh đã kích hoạt lực của chín ngôi sao, làm sao đám rêu kia có thể trói được hắn? Hắn cứ quật cường như vậy vượt qua từng lớp rêu phong um tùm rậm rạp.
Chương 1703: Cô gái áo lam
La Chinh cứ thế ngang ngược lách vào hành lang chật hẹp này rồi lập tức tiến vào phòng giam tầng haiCảnh tượng trước mắt khiến La Chinh vô cùng chấn động!
So với không gian chật hẹp của phòng giam tầng một, phòng giam ở tầng hai rộng rãi hơn, từ ngoài vào trong dài tới mấy chục trượng.
Ở phía trên, phía dưới và vách tường của hầm giam này bố trí tám chiếc bàn tròn màu bạc phát sáng.
Trên những chiếc bàn tròn này treo tám sợi dây Tiên Tinh kéo về phía trung tâm, cuối cùng trói vào một người!
Những sợi dây Tiên Tinh nọ bao quanh người kia như một kén tằm, hoàn toàn không thấy rõ bề ngoài của người đó.
Nhưng La Chinh lại nhìn thấy vô số sợi tóc dài mảnh thò ra theo khe hở giữa các sợi dây Tiên Tinh, rũ xuống đầy đất…
Chẳng lẽ là nữ nhân? La Chinh thầm nghĩ trong lòng.
Tuy hắn đã coi người này là nô lệ thông qua lệnh nô dịch, nhưng không hề lén dò xét ký ức trong linh hồn đối phương.
Nghe giọng nói vừa truyền tới từ phòng giam tầng hai, La Chinh cũng không phân rõ được người này là nam hay nữ.
Một cánh tay trắng như tuyết thò ra từ trong một khe hở của dây Tiên Tinh.
Cánh tay này gầy nhỏ, trắng nõn, giống như được điêu khắc từ bạch ngọc, hình dáng vô cùng động lòng người.
Lệnh nô dịch Thống Ngự vừa rồi, hẳn là do cái tay này ném lên.
Người này có tu vi tới bậc nào mà lại phải sử dụng nhiều dây Tiên Tinh để trói như vậy? Trong lòng La Chinh rất lấy làm lạ.
Hắn đi lên phía trước rồi nói: “Để ta giúp tiền bối”
Nói xong, hắn kích hoạt lệnh bài chữ Càn.
Từng sợi dây Tiên Tinh nhanh chóng xuất hiện vết rạn, sau đó tan rã rồi biến mất trước mắt La Chinh giống như kéo tơ bóc kén.
Dần dần, một thân thể trắng như tuyết hiện ra ở trước mặt La Chinh…
Nói chung, một khi tu luyện tới cảnh giới thế này, hắn đã sớm nhìn thấu từng thớ thịt, mảnh da khắp thân xác rồi.
Chẳng hạn như võ giả Thần Hải Cảnh có thể sống nghìn năm, chục nghìn năm, mỹ nữ gì cũng từng thấy cả rồi.
Còn võ giả cấp độ cao hơn, thậm chí là thần thì lại càng trải qua những năm tháng dài đằng đẵng.
Trong mắt bọn họ, tất cả các sinh linh cùng lắm cũng chỉ là một cái xác mà thôi.
Giống như quái miệng rộng Ngô Ngữ, một vị thần mà để ý dung mạo của mình như vậy đúng là hiếm thấy.
Nhưng từ khi La Chinh ra đời tới nay mới chỉ có bốn mươi tuổi mà thôi.
Nhìn thấy thân thể một cô gái hiện ra trước mặt mình như vậy, hắn vẫn khá mất tự nhiên.
Trên người cô gái này phát ra ánh sáng giống như ánh trăng, dường như có một loại ma lực nào đó, khiến hai mắt La Chinh không thể dời đi được.
Xuất phát từ sự kính trọng, La Chinh vẫn gắng gượng nghiêng đầu sang một bên.
Sau khi hắn giải trừ tất cả những sợi dây Tiên Tinh ra, trên người cô gái kia bỗng tỏa ra ánh sáng màu xanh da trời dịu nhẹ.
Chúng hình thành những dải sáng giao vào nhau, sau khi che đậy các vị trí quan trọng trên thân thể thì trực tiếp hóa thành một chiếc váy màu xanh lam đơn giản mà tinh tế.
Chiếc váy dài kia hơi bay lên, đôi chân săn chắc và cân đối bên dưới khẽ cong lại, cặp chân trần chạm nhẹ xuống mặt đất.
Lúc này, La Chinh mới ngẩng đầu quan sát tỉ mỉ vẻ ngoài của cô.
Từ khi phi thăng lên Thượng Giới, tám, chín phần mười các cô gái mà La Chinh thấy đều là giai nhân xinh đẹp tuyệt trần.
Với tu vi như thế, muốn sửa mặt thì thật sự quá đơn giản, duy trì nhan sắc cũng là chuyện chỉ cần suy nghĩ một chút mà thôi.
Do đó, sự khác biệt lớn nhất giữa các mỹ nữ vẫn là khí chất, như sự nhiệt tình ẩn dưới vẻ trầm tĩnh của Huân, hay sự uyển chuyển, xinh xắn của Ninh Vũ Điệp…
Nhưng cô gái trước mắt lại mang đến cho La Chinh một cảm giác thần bí khó nói nên lời.
Con người là sinh linh có lòng tò mò, nhiều lúc thần bí đại diện cho sức hấp dẫn mãnh liệt…
A Phúc nói cô gái này tu luyện đạo Tâm Hồn, chắc hẳn cũng vì thế nên mới tạo ra cảm giác như vậy.
“Ngươi tên là gì?” La Chinh mở miệng hỏi.
Cô gái kia cười buồn, giơ tay nhấc chân đều có một sức hút thần bí phóng ra, làm cho La Chinh vô cùng nghi hoặc nhưng lại vô tình bị hấp dẫn: “Ngươi thật sự rất đứng đắn, đã nô dịch như vậy mà không hề nhìn trộm ký ức của ta…”
Nàng bị La Chinh nô dịch, tương đương với việc vạch trần tất cả, phơi bày hết trước mặt La Chinh.
Chỉ cần điều tra ký ức thì hắn có thể hiểu rõ tất cả những ký ức dù nhỏ bé thế nào trong cả cuộc đời nàng.
“Ta nói rồi ta không cần nô dịch ai, cũng sẽ không nhìn trộm ký ức của ngươi!” La Chinh trả lời: “Ta tới nơi này chỉ vì muốn giúp đỡ các ngươi mà thôi”
“Không quan trọng” Đôi chân trần của nàng bước ra một bước, tự nhiên, phóng khoáng tới gần La Chinh.
Nàng nhẹ mỉm cười, vươn ngón trỏ thon dài ra vuốt lên mặt La Chinh: “Ta sẽ không nói tên của ta cho ngươi.
Muốn biết ta tên gì thì tự điều tra đi…”
Nàng lắc lắc ngón tay về phía La Chinh, đôi lông mày nhạt màu hơi nhếch lên rồi chợt xoay người, lập tức đi về phía lối ra của phòng giam.
Mới nãy La Chinh lao mạnh xuống nên đã phá vỡ một đám rêu xanh lớn.
Chẳng qua sức sinh trưởng của đám rêu xanh này quá dồi dào, bây giờ đã hoàn toàn lấp kín lối ra rồi.
Khi cô gái này đi đến gần đám rêu xanh kia, dường như chúng vô cùng sợ hãi, liên tục dạt ra xung quanh.
Đôi chân trần của nàng giẫm lên chỗ nào thì rêu xanh ở chỗ đó đều lập tức tách ra, dường như rất sợ chạm phải nàng.
Cứ như vậy, nàng liền đi ra ngoài mà không hề tốn chút sức nào.
La Chinh còn hơi sững sờ nên vẫn đứng nguyên tại chỗ.
Chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể biết tên của nàng, nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế.
Dường như chuyện tra xét linh hồn của nàng là một cạm bẫy.
Tuy nó rất mê hoặc, nhưng hắn cũng không muốn tùy tiện sa chân vào.
Sau khi nàng rời đi, đám rêu xanh kia lại lập tức phủ kín con đường.
Nhìn đám rêu xanh không ngừng chuyển động này, La Chinh liên tục cau mày, chỉ có thể vận chuyển nguồn sức mạnh của thế giới trong cơ thể để lách ra ngoài lần nữa…
Ra khỏi hầm giam, La Chinh nghe thấy bên ngoài truyền đến một tràng tiếng chó sủa, không ngờ quái miệng rộng lại đứng cách Đại Hắc một quãng nhất định mà khiêu khích nó.
Đại Hắc bị dây Tiên Tinh trói nên chỉ có thể sủa về phía quái miệng rộng chứ cũng không làm gì được.
Tiếng kêu của Đại Hắc có sức áp chế cực lớn đối với linh hồn La Chinh, nhưng lại không ảnh hưởng gì nhiều đến quái miệng rộng.
Nhưng khi thấy cô gái áo lam xuất hiện, quái miệng rộng cứ như nhìn thấy thứ gì đó vô cùng kinh khủng.
Khóe miệng như lạp xưởng của hắn không tự chủ được mà co rúm lại, cũng không dám động đậy nữa.
Còn Đại Hắc cũng nghẹn ngào một tiếng, lao trở về chuồng chó rồi nằm bò trên mặt đất, không hề nhúc nhích.
Không ngờ một con chó hung hãn như vậy mà lại nhìn cô gái áo lam kia với vẻ rụt rè như thế…
Còn Cực Ác lão nhân và Chiến Bắc Hải cũng có vẻ căng thẳng.
Họ không ngờ La Chinh lại dám thả cô gái này ra khỏi phòng giam tầng hai.
“Nhìn ta với ánh mắt này làm gì?” Cô gái áo lam nhìn lướt qua mọi người, trên mặt nở một nụ cười mê ly.
Nụ cười này mê người như vậy mà La Chinh không hiểu tại sao những người kia lại sợ hãi đến thế?
“Ngươi, ngươi, ngươi… không được giết chúng ta!” Cực Ác lão nhân chỉ vào cô gái áo lam mà hung ác nói.
Thực ra rất hiếm khi người ta nhìn thấy vẻ mặt này ở Cực Ác lão nhân.
Cô gái áo lam cười khúc khích: “Bây giờ xem như chúng ta đã cùng một phe, đương nhiên ta không nhất thiết phải giết các ngươi, nhưng sau này gặp lại thì chưa chắc.
Bây giờ nên nói xem phải giúp người thanh niên này thế nào đã”
Trở lại đề tài chính, ánh mắt La Chinh cũng hơi lóe lên: “Hai người, ta chỉ cần hai người ra tay là được!”
“Tất cả chúng ta cùng đi không được sao?” Chiến Bắc Hải lập tức nói.
“Đúng vậy, miễn là nhanh chóng xé xác được đối phương thì coi như đã hoàn thành nhiệm vụ” Quái miệng rộng cũng không ngừng tán thành.
Trong lòng bọn họ đang nghĩ, nhỡ cô gái áo lam này ở lại Tiên Phủ thì người nào không được La Chinh chọn trúng cũng xem như xui xẻo.
Chi bằng mọi người đều đi cùng nhau, ít nhất như vậy cô gái áo lam này sẽ không làm càn.
Từ đây có thể thấy, họ vô cùng sợ cô gái này.
“Không thể” La Chinh lắc đầu: “Ta cần các ngươi ra tay trong vũ trụ này.
Đối phương chỉ có ba vị thần, chúng ta bên này cũng chỉ có thể dùng ba người.
Đây là quy tắc”
“Vũ trụ?”
“Ý ngươi nói là thế giới trong cơ thể thánh nhân?”
“Không phải trong vũ trụ chỉ được phép có một vị thần trấn thủ sao?”
“Mục Hải Cực phát động chiến tranh vũ trụ với ai?”
Những người này đều tỏ ra ngạc nhiên.
Họ bị bắt vào trong Tiên Phủ, đương nhiên hiểu rõ đây chính là rừng Lang Tuyền.
Chẳng qua họ không ngờ La Chinh lại muốn đưa họ vào vũ trụ để đánh nhau.
Trước đây họ đã đoán đối thủ là đệ tử của Mục Hải Cực.
Vậy nếu muốn đi vào chiến đấu trong vũ trụ thì chắc chắn Mục Hải Cực đã phát động chiến tranh vũ trụ với vị thần nào đó rồi…
“Hắn là người họ La” Cô gái áo lam lại nở một nụ cười mê người.
Chỉ một câu nói này, mấy vị thần lập tức có được câu trả lời.
Chương 1704: Nguy cấp
Lịch sử Thần Vực đã hình thành rất nhiều nămKhoảng thời gian của một kỷ nguyên thần đã rất khó tưởng tượng.
Huống hồ từ khi Thần Vực mở ra tới nay đã trải qua vô số kỷ nguyên thần.
Trong mỗi một kỷ nguyên thần đều có vô số sinh linh được phong thần.
Sau khi tu thành thần, thế giới trong cơ thể hình thành một vòng tròn khép kín hoàn mỹ, tuổi thọ vô tận, cũng có nghĩa là bọn họ sẽ tồn tại mãi mãi.
Các vị thần liên tục được sinh ra, nhưng chẳng mấy ai rời đi.
Vô số kỷ nguyên thần gộp lại, các vị thần trong Thần Vực đã tạo thành một quần thể vô cùng lớn.
Nhưng rất hiếm có vị thần nào có thể phong thánh!
Trong đó họ La thì chỉ có một người mà thôi, đó chính là La Tiêu.
Vừa nghe xong, mấy vị thần ở đây đã lập tức hiểu ý của cô gái áo lam.
Nghe nói Tiêu Thánh và Bắc Thánh có quan hệ cá nhân rất tốt.
Trước kia các Thánh Đường ầm ĩ như vậy nhưng Bắc Thánh cũng kiên quyết đứng về phía La Tiêu, chịu đựng áp lực cực lớn… La Chinh trước mặt chắc hẳn chính là con của La Tiêu.
Khó trách hắn lại có thể bái Cố Bắc làm sư phụ.
Trước đây, khi nhận ra tư chất của La Chinh, thực ra Cực Ác lão nhân và quái miệng rộng đều có suy nghĩ sẽ nhận hắn làm đồ đệ.
Nhưng sau khi nghe nói La Chinh là đồ đệ của Cố Bắc thì đương nhiên họ đã gạt bỏ quyết định này.
Hiện tại, biết rõ La Chinh chính là con của La Tiêu, họ cũng biết mình thực sự đã suy nghĩ nhiều.
“Chuyện này hơi dây mơ rễ má đây, chậc chậc…” Cực Ác lão nhân nhe răng nói.
Quái miệng rộng bên cạnh cũng gật đầu…
Nếu đánh chết ba đồ đệ của Mục Hải Cực trong Thần Vực thì cũng không sao, cùng lắm thì chạy trốn là được.
Huống hồ Thần Vực mênh mông như thế, cho dù Mục Hải Cực có là thánh nhân, sở hữu bản lĩnh phi thường thì muốn điều tra rõ chân tướng cũng không dễ dàng.
Thế nhưng phát động chiến tranh vũ trụ ở thế giới trong cơ thể của hai vị thánh nhân thì không chỉ Mục Hải Cực mà thánh nhân của các Thánh Đường cũng theo dõi sát sao!
Hai người này vốn hết sức hăng hái, nhưng bây giờ thì bắt đầu đánh trống lui.
“Ta đi” Chiến Bắc Hải thản nhiên nói.
“Ôi chao! Bắc Hải huynh quả là thích hợp.
Huynh có thân phận cao quý nên cũng không sợ Mục Hải Cực trả thù! Vậy làm phiền huynh một chuyến…” Cực Ác lão nhân hớn hở ra mặt nói.
Chiến Bắc Hải trợn trắng mắt.
Hắn và hai người này có lai lịch khác nhau.
Hai người này đều là kẻ ác, tiếng xấu vang xa trong Thần Vực, một khi bại lộ thì người người đều muốn đến giết.
Cho dù Mục Hải Cực không ra tay thì có lẽ thánh nhân khác cũng sẽ ra tay.
Nhưng Chiến Bắc Hải lại bị Cố Bắc bắt vì nguyên nhân khác, thế nên hắn cũng không sợ Mục Hải Cực.
“Ta cũng đi” Cô gái áo lam cười nhạt.
Đối với Mục Hải Cực, cô gái này lại càng không kiêng kỵ gì.
Trong sóng mắt của nàng, một chút sương mù màu đen tỏa ra xuôi theo hàng mi, giống như đánh một bóng mắt màu đen, vô cùng rung động lòng người.
“Cũng được!” La Chinh gật đầu.
Ai xuất chiến cùng hắn không quan trọng.
Quan trọng là hắn phải giải quyết vấn đề trong vũ trụ Đại Diễn nhanh một chút!
Vì vậy Cực Ác lão nhân và quái miệng rộng ở lại Tiên Phủ.
Còn Chiến Bắc Hải và cô gái áo lam đi theo La Chinh, rời khỏi Tiên Phủ, tới vũ trụ Đại Diễn.
“Grào!”
Một luồng hơi thở màu đỏ của rồng xông thẳng tới chân trời.
Hơi thở rồng này giống như nước lũ phá đê, nhuộm nửa bầu trời thành màu đỏ thẫm…
Một bóng người liên tục qua lại trong hơi thở rồng này.
Hắn nhún người, nhảy một cái đã lên đỉnh đầu rồng tổ, đạp nhẹ xuống đầu nó!
“Ầm!”
Một luồng sức mạnh vô hình ép xuống, cái đầu to lớn của rồng tổ lập tức đập thẳng xuống phía dưới.
“Con rồng tổ này thật lợi hại, chỉ tiếc còn quá nhỏ” Mục Hàn thản nhiên nói.
Lúc trước, ông ta bị Nguyên Tội Thiên Tôn nhốt trong rừng trúc, phải tốn rất nhiều công sức mới phá được ma trận rừng trúc kia.
Không ngờ vừa mới phá được ma trận đã gặp phải rồng tổ.
“Ầm ầm…”
Cái đầu rồng tổ đập mạnh xuống một Đại Giới, vùi sâu xuống phía dưới, trực tiếp xuyên qua Đại Giới này!
“Grào grào grào…”
Mục Hàn vừa đạp rồng tổ xuống thì chín nhánh Chân Long có màu sắc khác nhau ở bên cạnh cũng phun ra đủ loại hơi thở rồng.
Có sương axit, có lửa, có sấm sét…
“Các ngươi? Càng vô dụng!”
Khóe miệng Mục Hàn cong lên, thân thể lượn vòng nhanh như gió giữa không trung.
Trên thân thể ông ta hiện lên ánh sáng dìu dịu, chống lại những luồng hơi thở rồng đang bốc lên.
Trong khoảnh khắc xông về phía Ngũ Trảo Kim Long, ông ta giơ tay ra chộp vào không trung!
Một bàn tay to lớn màu vàng nhạt lập tức bóp đúng vào điểm yếu của Ngũ Trảo Kim Long rồi đột nhiên dùng sức!
“Rắc rắc…”
Trong nháy mắt Ngũ Trảo Kim Long bị bóp thành hai đoạn!
Có điều, trong giây phút đứt lìa, chỗ đứt của Ngũ Trảo Kim Long lập tức lóe ra thứ ánh sáng óng ánh, hóa thành vô số Thiên Diễn Tinh Hoa, đặc quánh như thủy ngân, không ngừng di chuyển rồi bất ngờ liên kết lại lần nữa.
Thân thể mà chín nhánh Chân Long ngưng tụ chính là thân Thiên Diễn.
Tuy không bằng thân thể ban đầu, nhưng thân Thiên Diễn lại khó bị phá hủy.
Sau mấy đòn đánh trước đây, thân Thiên Diễn đã bị phá hủy vài lần, nhưng sau đó lại phục hồi thành một chỉnh thể.
Chỉ là nếu cứ bị đánh tan liên tục như thế thì khi Thiên Diễn Tinh Hoa suy giảm đến mức độ nhất định sẽ khó có thể phục hồi lại thân thể này lần nữa.
Trước mắt họ không làm gì được Mục Hàn, đương nhiên cục diện cũng đáng lo ngại.
Còn một bên khác…
Thần Dụ Thiên Tôn và Huân xuyên qua xuyên lại, giống như hai đường sao chổi trên bầu trời, xoay quanh Mục Cửu.
“Chậc chậc, không ngờ nữ tử Nhân tộc cũng có thể sở hữu khí chất thế này.
Được hai mỹ nhân bầu bạn, Mục Cửu ta cảm thấy vô cùng vinh hạnh!”
Mục Cửu cầm cờ sưu hồn, ánh mắt dán chặt trên người hai cô gái!
“Câm miệng!”
Dưới sự trợ giúp của Vân Hồ Thiên Tôn, cánh xương phía sau của Huân đột nhiên rung lên, nàng bỗng xuất hiện bên cạnh Mục Cửu.
Hai mắt nàng hoàn toàn đỏ thẫm, toàn thân cũng được một tầng sương mù đỏ thẫm bao phủ.
Lực tín ngưỡng đã tích góp vô số năm trong ao tín ngưỡng điên cuồng tràn vào Sát Lục Thánh Thương!
“Xoẹt!”
Trong một thương này ẩn chứa Sát Lục Ý cực kỳ kinh khủng.
Thương ý ngưng kết ra giống như có thể xuyên thủng vạn vật.
“Lực tín ngưỡng Sát Lục? Ta thích cảm giác này!” Mục Cửu mỉm cười, không tránh mà nắm vào Sát Lục Thánh Thương của Huân!
Cũng trong lúc đó, Thần Dụ Thiên Tôn xuất hiện sau lưng Mục Cửu.
Nàng giống như một cái bóng xuyên qua không gian mà đến, ánh sáng u ám trong tay đã lặng lẽ bắn về phía cổ của Mục Cửu!
Gương mặt tuyệt đẹp của Thần Dụ Thiên Tôn hiện ra vẻ kích động.
Với khoảng cách này, từ trước đến nay nàng chưa từng sẩy tay!
Nhưng ngay vào giây phút này, một cảm giác nguy cơ mãnh liệt dâng lên trong lòng Thần Dụ Thiên Tôn.
Một quỹ đạo màu xám tro lập tức đâm vào trong đầu Thần Dụ Thiên Tôn.
Bà không kịp tránh, chỉ cảm thấy đầu váng mắt hoa một hồi rồi mất đi tri giác, ngã thẳng xuống dưới.
Tốc độ của dơi Lược Quang nhanh đến mức không thể tưởng tượng nổi.
Trước đây, khi đối mặt với Lôi Phạt Thiên Tôn, nó giết chết ông ngay, nhưng lần này lại chỉ đánh ngất Thần Dụ Thiên Tôn.
Đương nhiên là do Mục Cửu nương tay với bà!
Bên này Mục Cửu đã bắt được Sát Lục Thánh Thương của Huân.
Gã đột nhiên kéo một cái, Sát Lục Thánh Thương lập tức tuột khỏi tay Huân, bắn về không gian mênh mông như một mũi tên nhọn.
Thấy thế, Huân định vỗ cánh chạy trốn, đồng thời Vân Hồ Thiên Tôn cũng định kéo nàng lại.
Nhưng ánh mắt Mục Cửu lại lóe lên, thuận tay vỗ một cái, khóa cứng không gian xung quanh Huân.
Ngay sau đó, gã đưa tay lướt qua bả vai Huân rồi bỗng nắm chặt, bóp vỡ toàn bộ cánh xương phía sau Huân, sau đó lập tức rung cờ sưu hồn!
Một dải sáng màu xám tro lượn ra từ trong chiếc cờ kia, nhanh chóng quấn quanh Huân!
Trong nháy mắt bị dải sáng quấn lấy, Huân lập tức cảm nhận được linh hồn của mình không thể hoạt động, thậm chí việc suy nghĩ cũng trở nên cực kỳ chậm chạp, càng không thể ép thân thể của mình thoát đi…
“Đẹp như thế này mà bỏ mạng thì tiếc quá” Mục Cửu cười khà khà, sau đó toàn thân ngã ngửa ra đằng sau, cờ sưu hồn trong tay gã bắn vụt xuống dưới.
Thần Dụ Thiên Tôn đã rơi xuống một quãng không ngắn.
Nhưng bà bị rơi tự do xuống đất nên tốc độ không quá nhanh, chỉ chốc lát sau đã bị Mục Cửu đuổi kịp.
Mục Cửu rung cờ sưu hồn, lại có một dải sáng màu xám lượn ra từ trong đó, cũng cuốn lấy Thần Dụ Thiên Tôn.
Hai cô gái bị Mục Cửu treo trên cờ sưu hồn như chiến lợi phẩm…
Thần Dụ Thiên Tôn mãi lâu sau mới tỉnh, Huân thì không thể nhúc nhích, tâm tình của hai người đều đã chìm xuống đáy vực.
Thà chết trận trong vũ trụ còn tốt hơn rơi vào tay loại người này!
“Chậc chậc…” Mục Cửu tỏ ra cợt nhả, giơ tay vuốt nhẹ khuôn mặt của Thần Dụ Thiên Tôn.
Tuy Thần Dụ Thiên Tôn không thể nhúc nhích, nhưng bà vẫn luôn nhìn chằm chằm Mục Cửu bằng ánh mắt lạnh lẽo, trong ánh mắt kia đầy ý muốn giết người.
“Ta thích ánh mắt này của ngươi” Mục Cửu vỗ mặt Thần Dụ Thiên Tôn.
Nói xong, gã lại nhìn về phía Huân ở bên cạnh.
Tuy hai cô gái này đều có một gương mặt lạnh, nhưng khí chất lại khác nhau một trời một vực.
Gã vừa mới định đùa bỡn một phen thì chợt nghe sau lưng truyền đến tiếng gió vù vù.
Trong lòng run lên, gã lập tức kéo cờ sưu hồn lật sang một bên!
“Vù vù…”
Một mũi kiếm rộng mấy trăm dặm chém qua bên hông Mục Cửu.
Sự mạnh mẽ của nhát kiếm này làm lòng Mục Cửu phát rét!
Nếu không phải gã phản ứng nhạy bén, e rằng thật sự có khả năng bỏ mạng dưới chiêu này!
Ở cách đó mấy trăm dặm, La Chinh cầm trọng kiếm Đại Thiên trong tay, nhìn chằm chằm Huân và Thần Dụ Thiên Tôn bị treo trên cờ sưu hồn.
Gân xanh trên hai bên huyệt Thái Dương của hắn lồi lên, mặt mày cũng đằng đằng sát khí.
Chương 1705: Chiến thần
Thấy La Chinh đột nhiên xuất hiện ở đây, Mục Cửu hơi sững sờ: “Ủa? Ngươi không phải là cái tên sư huynh ta muốn tìm sao? Tự nhiên chui đâu ra vậy?“Trước đó Mục Hàn đã sử dụng cờ sưu hồn của Mục Cửu để tìm kiếm bóng dáng La Chinh trong toàn bộ vũ trụ Đại Diễn!
Nhưng La Chinh cứ thế biến mất không thấy tăm hơi, thật là kỳ lạ.
Bây giờ hắn bỗng nhiên lại ló đầu ra, đương nhiên Mục Cửu cảm thấy vô cùng kinh ngạc.
Có điều, tuy ngạc nhiên nhưng Mục Cửu cũng không coi La Chinh ra gì.
Trong mắt Mục Cửu, La Chinh cùng lắm cũng chỉ là một Đạo Tử có thực lực hơi mạnh mà thôi… Vũ trụ Đại Diễn nhiều Thiên Tôn như vậy mà gã còn chẳng thèm để vào mắt, huống chi là một Đạo Tử mới chỉ ở Giới Chủ Cảnh? Vốn dĩ không đáng nhắc đến! Bây giờ La Chinh xuất hiện ở đây chỉ là tự tìm đến cái chết mà thôi.
“Nhưng cũng tốt.
Sư huynh ta tính tình cố chấp, nếu không tìm được ngươi thì sau này hắn chắc chắn sẽ nhắc lại suốt mấy vạn năm mất!” Mục Cửu tiếp tục nói.
La Chinh vẫn luôn lạnh lùng, chăm chú nhìn vào Mục Cửu ở trước mặt.
Đợi đến khi Mục Cửu nói xong, hắn mới thản nhiên nói: “Giết ông ta, cố gắng dùng cách nào đau khổ một chút“
Mục Cửu tỏ ra kinh ngạc: “Ngươi đang nói chuyện với ai? Chẳng lẽ… ngươi còn mời người khác tới giúp đỡ?”
Từ trước đến nay, những vị thần trong Thần Vực như họ không coi sinh linh thứ cấp là cái gì to tát.
Huống hồ, đám Mục Cửu là đồ đệ của Mục Hải Cực, nội tâm lại càng kiêu ngạo.
Mục Cửu chưa từng nghĩ La Chinh có thể mời được người tới cứu trợ!
Nhưng La Chinh vừa dứt lời, một giọng nói điềm tĩnh truyền tới từ sau lưng Mục Cửu: “Chúc mừng, ngươi trả lời đúng rồi!”
“Ầm ầm!”
Sau đó, một ý chí chiến đấu ngất trời dâng lên cuồn cuộn!
Trong ý chí chiến đấu kia ẩn chứa thế đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Hình như thế gian này không gì có thể khiến nó sợ hãi, ngoại trừ quyết chí tiến lên thì không còn lựa chọn nào khác!
Trong nháy mắt cảm nhận được ý chí chiến đấu này, Mục Cửu lập tức ý thức được rằng mình gặp phải phiền phức!
Tuy Mục Cửu có bản tính ngả ngớn phô trương, nhưng thiên phú của gã thật sự cực kỳ xuất chúng, nếu không cũng đã không được Mục Hải Cực nhận làm đồ đệ.
Vào khoảnh khắc cảm nhận được ý chí chiến đấu kia, tay phải của gã liền bắt đầu đung đưa.
Dơi Lược Quang đậu trên cờ sưu hồn lập tức hóa thành một quỹ đạo màu xám, bay thẳng tới sau lưng người kia!
Tốc độ của dơi Lược Quang kinh khủng tới mức nào?
Trước đây, nhóm Lôi Phạt Thiên Tôn vốn không thể thấy được hình dáng của nó mà chỉ có thể nhìn thấy một đường xám…
Nhưng khi người xuất hiện sau lưng Mục Cửu đột nhiên giơ tay tóm một cái, đường xám kia lập tức dừng lại.
Ngay sau đó, người ta liền nhìn thấy dơi Lược Quang không ngừng giãy giụa trong tay người này, nhưng dù có giãy thế nào cũng không thể thoát ra được!
“Dơi Lược Quang? Thật hiếm thấy, cứ giết như vậy thì thật là đáng tiếc…” Trên mặt người kia hiện lên một nụ cười.
Nhưng ngay sau đó, bàn tay liền bóp mạnh, linh hồn của dơi Lược Quang lập tức tan biến…
Bản thân dơi Lược Quang vốn không mạnh mẽ, thậm chí có thể nói là cực kỳ yếu ớt.
Nó chỉ dựa vào tốc độ cao mà thôi.
Những vị thần bình thường vốn khó có thể nắm bắt được quỹ đạo của nó nên nói gì tới việc đánh được con vật nhỏ này.
Nhưng đối với Chiến Bắc Hải, đó cũng chẳng phải chuyện gì ghê gớm.
“Ngươi, ngươi dám giết dơi Lược Quang của ta!”
Mục Cửu trợn to hai mắt.
Dơi Lược Quang vốn không phải do hắn luyện chế ra.
Nó vẫn luôn được Mục Cửu coi là báu vật.
Gã nghĩ có lẽ không ai trong vũ trụ này có thể bắt được nó, cho nên mới yên tâm lôi nó ra dùng.
Không ngờ bỗng nhiên lại lòi ra một người có thực lực lại vượt xa tưởng tượng của ông!
“Ý chí chiến đấu mãnh liệt như vậy.
Ngươi là người của điện Chiến Thần?” Mục Cửu nghiến răng chất vấn.
Chiến Bắc Hải nhún vai: “Ta không phủ nhận” Nói xong, ý chí chiến đấu trên người hắn càng phát ra dày đặc.
Một khi đã bắt đầu chiến đấu, toàn thân Chiến Bắc Hải đều trong trạng thái hưng phấn khác thường.
Nhìn dáng vẻ này, bất cứ lúc nào hắn cũng sẵn sàng ra tay.
Mục Cửu duy trì sự đề phòng rõ ràng, đồng thời lạnh lùng nói: “Ta là đồ đệ của Mục Hải Cực!”
“Ta biết” Chiến Bắc Hải trả lời.
“Đây là chiến tranh vũ trụ giữa hai thánh nhân lớn.
Sư phụ ta đang quan sát nơi này!”
“Ta biết”
“Ngươi cũng biết nhúng tay vào việc này sẽ phải trả giá thế nào?” Mục Cửu lại hỏi.
“Ta biết…”
“Vậy ngươi còn chưa cút?” Mục Cửu lạnh lùng quát lên.
Chiến Bắc Hải mỉm cười nhìn Mục Cửu chăm chú, trong ánh mắt lộ ra vẻ thương hại: “Ta chỉ nói với ngươi là ta biết, chứ việc này thì ta nhúng tay chắc rồi” Nói xong, hắn tung ra một cước trên không trung!
“Bùm!”
Một tiếng vang nặng nề nổ ra từ dưới chân Chiến Bắc Hải.
Độ ngưng tụ của không gian trong vũ trụ thua xa trong Thần Vực.
Một cước này từ trên trời đạp xuống, không gian bị dồn nén rồi lập tức tán loạn chỉ trong nháy mắt.
Lực đè ép này quá lớn nên đã nổ tung giữa không trung, tức khắc bao phủ một khoảng không gian lớn dưới chân Chiến Bắc Hải!
Đây mới chỉ là uy lực của một bước chân!
Nhìn thấy lực nổ dữ dội như vậy, trong lòng La Chinh cũng thầm cảm khái.
Chiến Bắc Hải thật sự quá mạnh!
Có lẽ tuy sở hữu một phần ba nguồn sức mạnh của thánh nhân nhưng từ trước tới nay La Chinh vốn không thể phát huy nguồn sức mạnh này đến mức độ cao nhất.
Nguyên nhân vừa là bởi chênh lệch về mặt tu vi, cũng vừa bởi trình độ kiểm soát sức mạnh của La Chinh.
Nhưng chuyện này cũng không thể trách La Chinh.
Giống như có người đưa một thanh đao cho một đứa bé ba, bốn tuổi vậy.
Cho dù đứa bé kia thông minh thế nào đi nữa thì cũng khó mà phát huy trọn vẹn uy lực của thanh đao này!
Cho nên có lẽ La Chinh sở hữu sức mạnh hơn Chiến Bắc Hải nhiều, nhưng nếu sử dụng cùng một dạng sức mạnh để đấu với Chiến Bắc Hải thì hắn vẫn không phải là đối thủ của Chiến Bắc Hải!
Mục Cửu đã sớm tập trung tinh thần đề phòng động tĩnh của Chiến Bắc Hải.
Nhưng khi nghe Chiến Bắc Hải trả lời như vậy, sắc mặt ông vẫn cực kỳ khó coi: “Sư tôn của ta mà ra tay thì có thể đập ngươi thành thịt nát ngay lập tức.
Ngươi không sợ chết?”
“Hừ…”
Trên mặt Chiến Bắc Hải hiện ra ý cười rét lạnh.
Hắn vẫn bắn vọt đi với tốc độ cực nhanh.
Mỗi bước chân giẫm lên không trung đều khiến cho một vùng không gian tan vỡ, phóng ra lực nổ mạnh mẽ!
Thấy Chiến Bắc Hải không ngừng đến gần, con ngươi của Mục Cửu cũng nhanh chóng co lại.
Đánh hay chạy?
Cho dù có chạy trốn thì Chiến Bắc Hải cũng sẽ đuổi kịp ngay.
Lúc này, Mục Cửu không hề do dự mà liên tục lay động cờ sưu hồn trong tay.
Hồn của những vị thần mạnh mẽ lướt ra từ trong cờ sưu hồn!
Trong cờ sưu hồn chỉ có tổng cộng bảy hồn của thần.
Hơn nữa mỗi linh hồn đều bị ép ở trong đó vô số năm bằng phương pháp bí mật.
Đây cũng là đòn sát thủ của cờ sưu hồn!
Trước đây dù có nằm mơ Mục Cửu cũng không ngờ được rằng gã sẽ phải sử dụng tới những linh hồn này! Việc gọi dơi Lược Quang ra coi như đã cho các Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn được mở mang tầm mắt rồi.
Nhưng bây giờ điều gã lo lắng chính là không biết bảy linh hồn này có thể bảo vệ an toàn cho mình hay không.
Bảy linh hồn của các vị thần nọ đều có chỗ đặc sắc.
Có người là đại tướng mặc áo giáp, cũng có ông lão râu dài bay bay, còn có nữ nhân và chân linh… Nhưng dù là linh hồn của vị thần nào thì lúc còn sống họ đều là cường giả một phương.
Rất nhiều cường giả đều không cam lòng để linh hồn của mình bị người khác nô dịch, sử dụng.
Trước khi bị nô dịch, họ đều nghĩ mọi cách để tự hủy đi linh hồn của mình.
Thế nên để tóm được linh hồn của thần cũng không phải là một chuyện dễ dàng.
Nhưng khi đã thật sự sai khiến được chúng thì đó cũng là một vũ khí cực kỳ lợi hại.
Tuy thực lực của Cực Ác lão nhân và quái miệng rộng mạnh hơn Chiến Bắc Hải nhiều, nhưng nếu lúc này người đến đối phó là Cực Ác lão nhân và quái miệng rộng thì chưa chắc họ đã thoải mái hơn Chiến Bắc Hải.
Bởi vì Chiến Bắc Hải đến từ điện Chiến Thần!
Điện Chiến Thần tu đạo Chiến Thần.
Một khi ý chí chiến đấu đã sôi trào thì khó có thể đỡ được cái thế của nó.
Ngay cả linh hồn cũng sẽ được ý chí chiến đấu hừng hực vây quanh, căn bản không sợ đòn tấn công của bất kỳ linh hồn nào!
Sau khi linh hồn vị thần thứ nhất xông đến, Chiến Bắc Hải nghênh đón bằng một quyền.
Một quyền bao hàm ý chí chiến đấu này đập vào trong hư không, lập tức làm cho không gian rộng mấy nghìn trượng nổ nát vụn.
Tất cả mọi thứ trong đó đều bắt đầu bị chôn vùi…
“Bùm!”
Đợi đến khi ánh sáng từ đòn nổ kia biến mất, linh hồn vị thần thứ nhất đã bị đánh tan, lập tức biến mất không còn tung tích.
Chiến Bắc Hải không hề dừng lại nghỉ ngơi, bất ngờ đánh ra quyền thứ hai!
“Bùm!”
Mỗi tiếng vang lan rộng ra là lại có một không gian lớn bị nổ, đồng thời cũng có một linh hồn vị thần bị đánh tan.
Giờ phút này, lòng Mục Cửu cũng đang rỉ máu.
Những linh hồn này đều là đòn sát thủ của gã, vậy mà lại không chịu nổi một đòn trước mặt tên này.
Rốt cuộc La Chinh tìm được người trợ giúp này từ xó xỉnh nào, sao có thể lợi hại như vậy?
Thấy cảnh tượng này, Thần Dụ Thiên Tôn và Huân bị trói trên cờ sưu hồn cũng trợn to hai mắt.
Nhìn cái tên giống như chiến thần kia, khuôn mặt họ tràn đầy vẻ khó tin!
Những gì hai người họ suy nghĩ lúc này cực kỳ giống với Mục Cửu.
La Chinh đào đâu ra được một cường giả như vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Audio] Việt Nam Sử Lược [Audio] Việt Nam Sử Lược](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Viet-Nam-Su-Luoc.jpg)






