[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 342 : Chiến Ý Lăng Trì (c1706-c1710)
❮ sautiếp ❯Chương 1706: Chiến Ý Lăng Trì
Huân đã nghĩ ra một chút manh mối.
Nàng hiểu La Chinh hơn Thần Dụ Thiên Tôn, mà nàng cũng đã ở trong Tiên Phủ một khoảng thời gianKhi La Chinh tới chiến trường mộng ảo, Huân cũng thường đi lại trong Tiên Phủ.
Hẳn là trong Tiên Phủ còn cất giấu rất nhiều bí mật, chẳng qua những bí mật này không hề bị lộ.
Khi còn ở đó, thỉnh thoảng nàng cũng có thể nghe thấy tiếng chó sủa.
Tuy từ trước đến nay Huân chưa từng thấy Đại Hắc, nhưng sức mạnh ẩn chứa trong tiếng gầm gừ của nó đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng nàng lúc nàng còn ở thể linh hồn.
Tuy Huân không sợ hãi, nhưng khi Đại Hắc sủa liên tục thì cho dù có ở cách xa một quãng cũng tạo cho nàng áp lực cực lớn.
Người này chắc là từ Tiên Phủ mà ra…
Sau khi đánh tan từng linh hồn của thần, tốc độ chạy của Chiến Bắc Hải dần chậm lại.
Hắn nhàn nhã rảo bước về phía Mục Cửu.
Mái tóc dài màu đen lộn xộn phủ trên vai hắn.
Bắp thịt toàn thân phồng lên như những khối đá được khảm trên người.
Thậm chí cơ thể kia còn tỏa ra ánh sáng nhạt màu.
Hình như trong đó ẩn chứa sức mạnh kỳ lạ nào đó, hơn nữa bất cứ lúc nào cũng có thể bộc phát.
Rốt cuộc trên mặt Mục Cửu cũng tỏ ra sợ hãi.
Gã đã hiểu người trước mắt vốn không coi mình ra gì, thậm chí còn chẳng sợ sư tôn của mình!
Có lẽ Mục Hải Cực đang để ý tới trận chiến giữa các vũ trụ này, nhưng ông cũng sẽ không tùy tiện ra tay.
Phát động chiến tranh vũ trụ không phải là chuyện nhỏ, mà nhất định phải được toàn bộ các Thánh Đường đồng ý.
Hơn nữa không phải chỉ một mình Mục Hải Cực quan tâm đến cuộc chiến vũ trụ này, mà còn có những thánh nhân khác nữa.
Mục Hải Cực không thể ngang nhiên vi phạm quy tắc của các Thánh Đường mà giáng chân thân xuống!
Nói cách khác, khi cái tên đến từ điện Chiến Thần này đã ra tay thì không ai có thể ngăn cản giúp Mục Cửu!
Rất nhiều các vị thần đều bình yên mà sống qua quãng đời rất dài.
Dựa theo cách làm lịch trong vũ trụ Đại Diễn, cuộc đời của họ có thể dùng đơn vị mấy triệu tỉ năm hoặc thậm chí là mấy chục triệu tỉ năm làm đơn vị tính.
Thậm chí trong Thần Vực từng có trường hợp sống lâu quá nên tự sát.
Nhưng Mục Cửu chính là một ngôi sao mới nổi, chắc chắn là một vị thần hết sức “trẻ tuổi”.
Tuổi thọ của gã còn có thể hưởng thụ, có thể trải nghiệm luân hồi muôn đời, hưởng thụ sự cúng bái của hàng tỉ tỉ sinh linh…
Chôn vùi bản thân trong vũ trụ Đại Diễn này? Gã chưa từng nghĩ đến!
Xuất phát từ sự sợ hãi đối với cái chết, lúc này Mục Cửu chỉ còn lại một suy nghĩ là chạy trốn.
Gã còn một chỗ có thể chạy, đó chính là vũ trụ Đại Cực.
Tuy bây giờ hai vũ trụ đều trong thời kỳ chiến tranh, cho dù có trốn về vũ trụ Đại Cực thì cũng không an toàn.
Nhưng sư tôn chính là chúa tể của vũ trụ Đại Cực.
Ông ấy có thể thiết lập đủ các chướng ngại lớn trong vũ trụ Đại Cực để bảo vệ tính mạng của mình!
Suy nghĩ này vừa nảy ra, thân hình gã đã bắt đầu lóe ra ánh sáng trắng rực.
Cả người bắt đầu biến mất.
“Ơ” Khóe miệng Chiến Bắc Hải hơi cong, cánh tay to như thùng nước đột nhiên giương lên, đánh một quyền về phía bầu trời cách đó không xa!
“Bùm!”
Một tiếng vang bí bách truyền tới, không gian ở nơi nào đó nổ tung.
Còn thân hình Mục Cửu thì loạng choạng ngã ra từ trong không gian kia.
Khóe miệng gã rỉ máu, trong mắt ngập tràn oán hận!
Một quyền của Chiến Bắc Hải giống y như rồng tổ khi tha Tuyệt Hỏa Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc ra khỏi lối đi không gian!
Có điều rồng tổ dựa vào những gì mình lĩnh ngộ đối với không gian, chặn đứng Tuyệt Hỏa Thiên Tôn đang thi triển thuật dịch chuyển không gian.
Còn Chiến Bắc Hải lại dùng tốc độ kinh người và cảm nhận chính xác để trực tiếp phá hủy dịch chuyển không gian của Mục Cửu.
Huống hồ, Mục Cửu là thần.
Thuật dịch chuyển không gian mà gã thi triển huyền ảo gấp trăm lần so với dịch chuyển không gian của Thiên Tôn.
Độ khó khi ngăn chặn giữa hai bên cũng không hề đơn giản.
Nhìn ánh mắt của Mục Cửu, trong mắt Chiến Bắc Hải lại hiện ra vẻ đùa cợt: “Cố gắng dùng cách thức đau khổ một chút…” Sau khi nói xong, bắp thịt toàn thân hắn lại phồng lên gấp đôi!
Ở cánh tay, ngực, giữa hai chân hắn đều lóe ra ánh sáng u ám!
“Đây là tám tòa Đạo Đài…” Nhìn thấy những ánh sáng u ám kia, ánh mắt La Chinh hơi lóe lên.
Trong Thần Vực không chỉ có một cách luyện thể.
Đạo Đài Bát Trọng, Thần Đài Cửu Tinh là những cách thức chủ yếu.
Phương thức Chiến Bắc Hải sử dụng tương tự như La Chinh.
“Bùm!”
Một tiếng vang bí bách truyền đến, Chiến Bắc Hải đã biến mất ngay tại chỗ, lập tức tới sát Mục Cửu.
Mục Cửu rất rõ mình đã đến bên bờ vực sống chết.
Gã bỏ cờ sưu hồn sang một bên, thân thể đột nhiên vặn một cái giữa không trung, muốn cố hết sức tránh đòn tấn công của Chiến Bắc Hải.
Đồng thời gã hét lớn: “Sư huynh! Nhanh tới cứu ta!”
Trong vũ trụ Đại Diễn này, người có thể giúp đỡ hắn cũng chỉ có Mục Hàn và Mục Thiên.
Nhưng Mục Cửu cảm thấy hai vị sư huynh của gã có lẽ cũng không phải là đối thủ của người này!
Chẳng qua vừa mới gào lên xong, bàn tay phồng to của Chiến Bắc Hải đã nắm lấy cổ Mục Cửu.
Giờ phút này, Chiến Bắc Hải đã phình to lên gấp ba.
Ở trong tay hắn, Mục Cửu giống như một người lùn gầy nhỏ.
“Trong điện Chiến Thần ta có một hình phạt tên là Chiến Ý Lăng Trì” Chiến Bắc Hải nhìn chằm chằm Mục Cửu trong tay mà nói.
Hiển nhiên Mục Cửu đã nghe nói về hình phạt này.
Con ngươi trong mắt gã nhanh chóng co lại, càng tỏ ra sợ hãi hơn: “Ngươi, ngươi dám đối xử với ta như thế… Ngươi nhất định sẽ hối hận!”
Gã còn chưa nói xong, ý chí chiến đấu vô tận từ trên người Chiến Bắc Hải đã tuôn ra.
Mỗi một vị thần đều có “thế” riêng của mình.
Mà “thế” của người trong điện Chiến Thần chính là ý chí chiến đấu.
Giờ đây, ý chí chiến đấu đột ngột bắn ra từ trong cơ thể Chiến Bắc Hải, rót vào trong đầu Mục Cửu như từng lưỡi dao nhọn.
Ngay sau đó, Mục Cửu mặt cắt không còn giọt máu, hai hàm răng liên tục va vào nhau, từng giọt mồ hôi chảy ra từ lỗ chân lông trên toàn thân gã..
Hình phạt kinh khủng nhất luôn nhằm vào linh hồn.
Chiến Ý Lăng Trì chính là như thế.
Mỗi ý chí chiến đấu chui vào trong óc Mục Cửu sẽ cắt một nhát lên linh hồn gã.
Khi bị tấn công trực tiếp, ngay cả linh hồn của thần thì cũng sẽ có đau đớn dữ dội nhất, chân thật nhất.
Chỉ trong ba mươi nhịp thở, linh hồn của Mục Cửu đã bị ý chí chiến đấu “cắt” hơn một nghìn lần.
Chiến Ý Lăng Trì này “cắt” cực kỳ chính xác.
Nó sẽ cố gắng hết sức để không làm vỡ linh hồn đối phương, do đó duy trì được nỗi đau khổ này.
Mới nãy La Chinh bảo hắn dùng phương pháp đau khổ để kết liễu tính mạng của Mục Cửu.
Chiến Bắc Hải mới nhớ tới thủ đoạn tàn khốc trong điện Chiến Thần này!
Vì vậy La Chinh, Huân và Thần Dụ Thiên Tôn liền thấy một khuôn mặt vô cùng kinh khủng.
Không thể dùng từ méo mó để hình dung biểu cảm trên khuôn mặt của Mục Cửu.
Từ trong mắt Mục Cửu càng lộ ra khát vọng tha thiết, mong rằng mình có thể chết đi với tốc độ nhanh nhất!
Nhưng đã là hình phạt thì đương nhiên Chiến Bắc Hải sẽ không dễ dàng kết liễu tính mạng của gã.
Quá trình đau khổ này kéo dài đủ ba mươi nhịp thở.
Sau khi chịu đựng mấy chục nghìn lần cắt, con ngươi của Mục Cửu đã giãn ra đến tột cùng.
Cả người gã ta dần dần ngã xuống trong cơn run rẩy…
Chiến Bắc Hải tiện tay ném thân thể của Mục Cửu đi rồi quay đầu nhìn về phía La Chinh: “Hài lòng chưa?”
La Chinh gật đầu.
Tuy hắn cho rằng thực lực của Chiến Bắc Hải mạnh hơn Mục Cửu, nhưng không ngờ toàn bộ quá trình lại dễ dàng thế này.
Chứng tỏ hắn vẫn xem thường đám người trong địa lao rồi!
“Vèo!”
Thân hình La Chinh nhoáng lên một cái, lập tức di chuyển đến bên cạnh cờ sưu hồn.
Huân và Thần Dụ Thiên Tôn còn đang bị dải sáng màu nâu kia quấn quanh, treo cứng trên lá cờ.
Trong nháy mắt nắm lấy cờ sưu hồn, bỗng nhiên hắn cảm nhận được một lực đẩy mạnh mẽ đánh tới.
Ngay sau đó đầu hắn truyền đến nỗi đau đớn dữ dội như bị xé ra…
Mặc dù không thể nhúc nhích và nói chuyện, nhưng khuôn mặt Huân cũng tỏ ra lo âu.
“Cờ sưu hồn không phải là chí bảo hồng mông tầm thường.
Tuy ta đã giết chết linh hồn của bảy vị thần bên trong, nhưng trong đó vẫn nô dịch hàng nghìn hàng chục nghìn linh hồn” Chiến Bắc Hải bước tới, giơ tay cầm cờ sưu hồn lên.
Hắn chỉ rung một cái, hai dải sáng trói Huân và Thần Dụ Thiên Tôn lập tức đứt lìa.
Hai người lập tức được tự do!
Sau khi được tự do, mũi chân Thần Dụ Thiên Tôn nhẹ nhàng điểm một cái giữa không trung.
Nàng chắp tay cúi đầu với Chiến Bắc Hải: “Tạ ơn đại hiệp đã ra tay cứu giúp!”
Chiến Bắc Hải thản nhiên cười cười: “Ngươi nên cám ơn hắn đi.
Ta đến đây chẳng qua vì nghe lệnh của hắn, cũng không phải muốn hành hiệp trượng nghĩa gì” Chuyện tranh chấp giữa các vũ trụ vốn không có đúng sai.
Tuy hắn quyết định giúp La Chinh, nhưng không có nghĩa đó là lập trường của hắn.
Chiến Bắc Hải bị Cố Bắc giam giữ trong Tiên Phủ cũng được một quãng thời gian tương đối dài, thế nên hắn cũng không biết rốt cuộc điện Chiến Thần đang đứng trên lập trường nào trong cuộc chiến giữa hai thánh nhân này.
Thế nên trong tình huống này, hắn không dễ dàng đưa ra quyết định.
Sau đó Chiến Bắc Hải ném cờ sưu hồn cho La Chinh. “Thứ này cũng là một báu vật vô cùng mạnh.
Ta đã xóa con dấu phía trên, nó sẽ có tác dụng không nhỏ đối với ngươi”
Chương 1707: Tranh chấp
Lá cờ sưu hồn này đã từng là món đồ quý báu nhất của Mục Hải Cực.
Nhưng sau khi ông ta được phong thánh, món bảo vật này đã không còn được dùng đến nữa nên đã ban cho nhóm đệ tử yêu thích của mìnhLưu truyền nhiều lần, cuối cùng cờ sưu hồn nằm trong tay Mục Cửu.
Lá cờ này không chỉ có thể bắt giữ, mà còn có thể giam giữ linh hồn trong đó rồi không ngừng luyện hóa, mục đích cuối cùng là để nô dịch linh hồn.
Ngoài ra, nó còn có tác dụng phóng đại thần thức.
Sau khi Chiến Bắc Hải xóa đi con ấn linh hồn trên lá cờ, La Chinh đã không còn gặp trở ngại khi cầm nó nữa.
Đây chính là một món chí bảo hồng mông về linh hồn, nó quả thực có tác dụng không nhỏ với La Chinh.
La Chinh nói lời cảm ơn, sau đó yên tâm cất lá cờ vào trong nhẫn tu di.
Mà giờ phút này, ở Thần Vực, từ nơi sâu trong sương mù truyền đến một tiếng gầm đầy uy nghiêm.
“Chiến Vô Cực! Vì sao trong vũ trụ Đại Diễn lại xuất hiện người của điện Chiến Thần? Lại còn dám giết đồ đệ yêu quý của ta? Mau bảo hắn cút đi!”
Tất nhiên, người lên tiếng chính là Mục Hải Cực.
Trong mắt Mục Hải Cực, chuyện vũ trụ Đại Diễn sụp đổ đã là chuyện hiển nhiên.
Không chỉ mình ông cho là như thế, mà nhóm thánh nhân trong các Thánh Đường cũng đều cho là vậy.
Sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn có đau khổ chống đỡ đến đâu thì chẳng qua cũng chỉ là để kéo dài hơi tàn mà thôi.
Trừ khi La Tiêu sống lại thì mới có khả năng cứu được vũ trụ Đại Diễn.
Ngay lúc nhóm thánh nhân đang yên lặng theo dõi chiến tranh trong vũ trụ thì trong đó lại đột nhiên xuất hiện một vị thần!
Trong nháy mắt khi Chiến Bắc Hải xuất hiện, nhóm thánh nhân đã nhìn ra lai lịch của hắn.
Người đột nhiên xuất hiện này chính là người đến từ điện Chiến Thần… Trong Thần Vực, điện Chiến Thần là một thế lực lớn, danh tiếng lẫy từng, mọi người đều biết.
Cả điện Chiến Thần có đến ba thánh nhân gia nhập vào các Thánh Đường.
Xét về thế lực, có thể thấy mạnh hơn Mục Hải Cực không ít.
“Ha ha ha ha…” Đột nhiên, trong mây mù truyền đến một tiếng cười to thoải mái: “Bắc Hải! Vậy mà Bắc Hải vẫn chưa chết!” Trong giọng nói kia ẩn chứa ý mừng rỡ như điên.
“Chiến Vô Cực! Ta muốn ngươi cho ta một lời giải thích.
Ngươi nói như vậy là có ý gì?” Mục Hải Cực nghiêm túc nói.
“Giải thích? Ha ha! Mục Hải Cực, ngươi tự tiện sửa lại quy tắc trên bảng đá, chúng ta còn chưa nói gì đâu.
Dù sao mục đích thành lập các Thánh Đường chính là để ràng buộc lẫn nhau, mọi người đều dựa theo quy tắc mà làm việc! Đàn ông Chiến gia ta tiến vào vũ trụ Đại Diễn có trái với quy tắc hay không?” Chiến Vô Cực cười lạnh nói.
“Tất nhiên là không.
Dựa theo quy tắc trên bảng đá, vẫn có thể phái ba vị thần đến vũ trụ Đại Diễn” Lúc này, giọng Cưu Thánh truyền đến.
“Nếu đã không trái với quy tắc, vậy vì sao Bắc Hải nhà ta lại phải rời đi? Chẳng lẽ chỉ vì một câu nói của Mục Hải Cực nhà ngươi? Hay là vì ngươi to hơn Chiến Vô Cực ta? Ha ha ha ha!” Chiến Vô Cực lại cười ha hả.
Vốn dĩ, phong cách làm việc của điện Chiến Thần xưa nay đã chẳng nể mặt ai, mà Chiến Vô Cực còn là người đứng đầu, làm gì có chuyện ông lại đứng ở thế yếu đi đồng ý với Mục Hải Cực?
Trên thực tế, thánh nhân đã sớm nhìn thấu Thần Vực.
Thường ngày, khi mọi người thảo luận cũng không sặc mùi thuốc súng như thế này.
Nhưng đối với điện Chiến Thần, Chiến Bắc Hải lại có ý nghĩa cực kỳ đặc biệt, nên tất nhiên Chiến Vô Cực sẽ gắng hết sức che chở.
Bị Chiến Vô Cực phản bác một câu như thế, Mục Hải Cực rốt cuộc cũng bình tĩnh trở lại.
Chỉ là một tên Chiến Bắc Hải mà thôi, chưa chắc vũ trụ Đại Cực của ông ta đã thất bại, dù sao cũng còn Mục Thiên ở đó…
Vì thế, sâu trong Thần Vực lại khôi phục vẻ yên bình vốn có.
Nhưng trong lòng những thánh nhân ở đó ai cũng có tâm tư riêng.
Có một số thánh nhân cảm thán rằng số La Tiêu không nên chấm dứt như vậy, lại có một số khác cảm thấy vô cùng tức giận.
Chuyện vốn dĩ đã nắm chắc trong tay, nay đột nhiên lại có biến số, khiến bọn họ phải lo lắng!
Lúc này, rồng tổ đã bị thương đầy mình, lớp vảy đẹp đẽ của nó bị bong ra từng mảng lớn, một nửa cái đuôi đã bị cắt đứt, ngay cả đôi sừng nhọn giống như thanh kiếm sắc bén trên đầu cũng đã gãy lìa!
Nhưng rồng tổ lại thể hiện ra sức sống rất mạnh mẽ, mỗi lần bị Mục Hàn nện xuống, nó lại tiếp tục đứng lên lần nữa.
Cho dù thương tích đầy mình như thế, nhưng nó vẫn không hề lùi bước!
Trong tình thế gấp gáp, tiếng hô của Mục Cửu chưa truyền được tới nơi đây.
Huống chi Mục Hàn cũng không cho rằng trong vũ trụ Đại Diễn này có thứ uy hiếp được Mục Cửu…
“Còn chưa chết?”
Lúc này, trên mặt Mục Hàn đã hiện vẻ dữ tợn, chín con Chân Long và con rồng tổ này quả thực rất ngoan cường, thật sự có thể dây dưa với ông ta đến tận giờ.
Nhưng chín con Chân Long đã ở thế nỏ mạnh hết đà, nên ông ta chuẩn bị kết liễu tính mạng của rồng tổ.
Cho dù là trong Thần Vực, Lục Trảo Kim Long cũng vô cùng hiếm có.
Nhưng con rồng tổ này đã trưởng thành đến vậy rồi, không thể biến thành linh sủng hay khế ước thú được nữa, chỉ có thể đánh chết.
Giết xong rồi tiếp tục đánh nát mấy con Chân Long phiền phức kia!
“Grào!”
Rồng tổ nằm rạp trên đất, cố chống móng vuốt để đứng lên.
Nó gần như không còn sức để bay lượn nữa, chỉ có thể nằm rạp trên đất để phun hơi thở của rồng vào Mục Hàn.
Nhưng luồng hơi thở màu đỏ yêu dị này đã mất đi tính uy hiếp, còn chưa đến gần Mục Hàn thì đã tan biến mất rồi…
Mục Hàn nhảy về phía rồng tổ lần nữa, trong tay còn cầm theo một cây kích lớn có gắn đầu quỷ.
Khi ông ta múa may cây kích, trong đôi mắt trên đầu quỷ liền phát ra ánh sáng đỏ sậm.
Cây kích đầu quỷ này cũng là một món chí bảo hồng mông, hơn nữa còn là bảo vật kết nối với tâm linh của Mục Hàn.
Sau khi thoải mái tránh đi luồng hơi thở của rồng tổ, Mục Hàn lại đứng trên đầu rồng tổ lần nữa, ông ta giơ cao cây kích đầu quỷ…
“Dừng tay!”
“Grào grào grào…”
Cách đó không xa, hai con Chân Long đồng thời xông lại đây.
Thân Thiên Diễn của chín con Chân Long đã bị đánh tan nhiều lần, ánh sáng bên ngoài thân thể đã tối đi nhiều.
Hơn nữa mỗi lần thân Thiên Diễn bị đánh tan, tốc độ hồi phục sẽ chậm đi rất nhiều.
Thân Thiên Diễn của bảy con Chân Long khác vẫn đang chậm rãi ngưng tụ, chỉ có Ngũ Trảo Kim Long và Thanh Long là có thể nhúc nhích!
Đối mặt với hai thân hình to lớn kia, Mục Hàn đột nhiên xoay cây kích đầu quỷ trong tay, hai luồng sức mạnh theo hình xoắn chợt xuất hiện rồi đánh về phía hai con Chân Long.
Trong nháy mắt va chạm với hai luồng sức mạnh này, thân Thiên Diễn của hai con Chân Long liền bị xoắn nát, hóa thành vô số giọt Thiên Diễn Tinh Hoa, rơi lả tả khắp nơi.
Nhưng ngay sau khi rơi xuống đất, những Thiên Diễn Tinh Hoa này lại không ngừng tụ về, chẳng qua muốn ngưng tụ ra thân rồng thì cần khá nhiều thời gian.
“Grào!”
Thấy cảnh này, rồng tổ giận dữ ngẩng đầu, không ngờ có thể đội Mục Hàn mà đứng lên.
Mục Hàn đứng trên đầu rồng tổ, ổn định thân thể, hừ lạnh một tiếng.
Sau đó, ông ta đột nhiên giẫm một phát lên đầu rồng tổ.
“Ầm ầm!”
Cái đầu khổng lồ của rồng tổ lại bị đập xuống mặt đất lần nữa.
Hiện giờ, rồng tổ đã mất hết sức lực, dù có muốn cố gắng ngẩng đầu mà giãy thì cũng chỉ phí công.
Trong đôi mắt rồng khổng lồ chứa đầy nét bi thương, miệng rồng cũng không ngừng phát ra tiếng nức nở.
Mục Hàn hơi xoay cây kích đầu quỷ, nhắm thẳng một mặt của cây kích vào rồng tổ.
Từ đầu quỷ kia tỏa ra từng vòng ánh sáng đỏ, Mục Hàn đang ngưng tụ một luồng sức mạnh kỳ lạ!
Cho dù lực sinh mệnh của rồng tổ có ngoan cường đến mấy thì chỉ sợ cũng không thể chịu được một đòn này!
“Chết đi.
Ta thật sự không có thời gian chơi với ngươi…” Mục Hàn bị Nguyên Tội Thiên Tôn dùng bảo vật nhốt lại, sau đó lại bị chín con Chân Long quấn lấy, chiến đấu suốt hồi, quả thực đã lãng phí không ít thời gian.
Nói xong, Mục Hàn đâm mạnh cây kích đầu quỷ xuống đầu rồng tổ.
Nhưng ngay trong khoảnh khắc cây kích đầu quỷ kia đâm xuống, trước mặt ông ta chợt xuất hiện một nắm tay màu đồng cổ.
Chỉ riêng một cái nắm tay này đã to hơn hẳn cái đầu của Mục Hàn! Nắm tay màu đồng cổ này đánh đến rồi, Mục Hàn làm gì kịp đánh chết rồng tổ? Gần như phản ứng theo bản năng, ông ta bèn giơ cây kích đầu quỷ chặn ngang trước người mình!
“Uỳnh!”
Quyền thứ nhất, cây kích đầu quỷ của Mục Hàn đã bị cong ngay khúc giữa!
Chí bảo hồng mông mà lại bị một quyền đánh cong? Mục Hàn lập tức trở nên nghiêm túc.
“Uỳnh!”
Gần như không ngừng nghỉ, quyền thứ hai đã đánh lên cây kích đầu quỷ lần nữa…
Cây kích đầu quỷ càng bị đánh cong hơn!
“Uỳnh!”
Đến quyền thứ ba, cây kích đầu quỷ đã bị đánh gãy lìa, còn nắm tay cực lớn kia thì theo đà đánh lên ngực Mục Hàn!
“Phụt!”
Ba quyền này nhìn thì không có gì nổi trội, nhưng lại ẩn chứa sức mạnh kinh hồn.
Mục Hàn phun ra một búng máu, đồng thời cả người bay ngược về sau, dọc theo đường đi còn kéo ra một vệt máu.
Nhưng Mục Hàn vẫn chưa chết, ông ta cảm thấy ba quyền này có thể đánh chết mình, nhưng vào lúc cuối cùng, sức mạnh kia lại được giảm bớt, như là cố ý giảm lực!
Người tới rất mạnh, nhưng hình như muốn giữ lại mạng sống của ông ta, vì sao?
Ông ta suy nghĩ một hồi, sau khi đưa ra kết luận thì mới ngẩng đầu nhìn lại.
Lúc này, ông ta liền nhìn thấy một người đàn ông cao to, tóc tai bù xù đứng sừng sững cách đó không xa.
Ba quyền vừa rồi chính là do người đàn ông tóc dài kia đánh.
“Được rồi, đánh như vậy đại khái cũng sắp xong đời, đi thực hiện ước nguyện đi” Chiến Bắc Hải thản nhiên nói.
Vì đối đầu với Mục Hàn, trước đây La Chinh đã sử dụng thuật Đại Chí Nguyện.
Có lẽ bản nhân La Chinh còn chưa phải là đối thủ của Mục Hàn, nhưng hắn lại có thể thực hiện ước nguyện thông qua người khác, chỉ cần chính tay hắn giết chết Mục Hàn là được.
Chương 1708: Vô hạn
Bởi vì chuyện xảy ra quá đột ngột nên trong lúc mơ màng Mục Hàn đã trúng ba quyền, chỉ kịp thấy tình thế trước mắt chứ đầu óc còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy raNhưng khi nghe thấy Chiến Bắc Hải đột nhiên nói ra câu này, ông ta càng sững sờ hơn.
Ngay sau đó bỗng có một người xuất hiện bên cạnh Chiến Bắc hải, rõ ràng người này là La Chinh…
“Ngươi!” Trong mắt Mục Hàn lóe ra tia ác độc.
Ông vốn định sau khi xử lý hết đám Thiên Tôn này xong thì lại cẩn thận đi tìm tên nhóc này.
Tuy một vũ trụ rất rộng lớn, nhưng với tu vi của Mục Hàn thì chắc chắn La Chinh sẽ không có chỗ để ẩn thân.
Nhưng thật không thể ngờ được rằng người này lại chủ động hiện thân, đã thế còn mời đến một người mạnh như vậy.
Vừa rồi ông ta còn đang nghĩ, rõ ràng ba quyền của Chiến Bắc Hải có thể đánh chết Mục Hàn ông, nhưng không hiểu vì sao đến giờ phút quyết định Chiến Bắc Hải lại nương tay, chỉ đánh ra ba phần sức lực.
Giờ thì ông ta đã hiểu, La Chinh từng nhằm vào mình mà sử dụng thuật Đại Chí Nguyện.
Chiến Bắc Hải không giết chết ông ta, không phải vì nể sợ ai mà là để cho La Chinh thực hiện nguyện vọng!
La Chinh cầm trọng kiếm Đại Thiên trong tay, chậm rãi đi về phía Mục Hàn, hai mắt thâm sâu như hai cái giếng cổ.
Khi đến trước mặt Mục Hàn, La Chinh nhẹ nhàng giơ trọng kiếm Đại Thiên lên, đặt trên cổ ông ta.
Trong tình huống thi triển thuật Đại Chí Nguyện, La Chinh cảm thấy sức lực của mình phải mạnh hơn gấp đôi.
Đây là điểm kỳ lạ của thuật Đại Chí Nguyện.
Nhưng thuật Đại Chí Nguyện cũng có khuyết điểm rõ ràng.
Nếu La Chinh không tự tay giết chết Mục Hàn thì tu vi của hắn sẽ không thể thăng tiến, cả đời này cũng không có khả năng thăng cấp được.
Cho nên trong Thần Vực, đa số võ giả đều biết thuật Đại Chí Nguyện, nhưng họ thường hết sức cẩn thận mỗi khi sử dụng…
“Ta thực hiện Đại Chí Nguyện, giết người trước mắt để san bằng những khó chịu, dập tắt ngọn lửa tức giận trong lòng ta” La Chinh nhẹ giọng nhắc, sau đó lập tức giương trọng kiếm Đại Thiên lên.
Giờ phút này, Mục Hàn đã không còn sức để giãy giụa nữa rồi.
Một quyền của Chiến Bắc Hải kia trông có vẻ bình thường, nhưng tuyệt học của điện Chiến Thần vô cùng bá đạo, mạnh mẽ.
Ý chí chiến đấu mãnh liệt đó trực tiếp tàn phá cái “thế” trong cơ thể Mục Hàn, đồng thời còn lan theo kinh mạch mà nhập vào lục phủ ngũ tạng, không ngừng tàn phá tại đó rồi nhảy vào thế giới trong cơ thể ở đan điền.
Thánh nhân lấy vật thu thiên để bao trùm Thiên Đạo, còn thần thì lại lấy thần cách để bao trùm thế giới trong cơ thể.
Một khi thần cách đã được sinh ra thì không thể bị hủy diệt.
Nhưng sau khi một chút ý chí chiến đấu này nhập vào thế giới trong cơ thể, nó đã hoàn toàn vây lại thần cách của Mục Hàn.
Như vậy chẳng khác nào đã phong bế tất cả “thế” của Mục Hàn rồi.
Giờ phút này, Mục Hàn biết mình chắc chắn phải chết.
Nhưng ý cười trên mặt ông ta ngày càng đậm. “Ngươi cho rằng mình thật sự có thể cứu được vũ trụ này? Ngươi tưởng rằng ngươi thật sự có thể cứu được cha ngươi?”
Những lời này đã khiến trọng kiếm Đại Thiên như ngừng lại giữa không trung.
Trên thực tế, với tâm tính hiện tại của La Chinh thì dù Mục Hàn có nói gì cũng không thể ảnh hưởng đến hắn.
Nhưng La Chinh vẫn đáp lại: “Không, ta không nghĩ vậy”
“Vậy vì sao ngươi còn giãy giụa?” Mục Hàn lại hỏi.
La Chinh nhíu mày, cẩn thận suy nghĩ vấn đề này…
Chiến Bắc Hải, Huân, Thần Dụ Thiên Tôn và mọi người thấy La Chinh hơi chần chừ thì trên mặt đầy vẻ kỳ quái.
Rồng tổ còn đang “rên rỉ” hấp hối ở một bên.
Thân thể to lớn của nó đã không còn chỗ nào nguyên vẹn nữa rồi, ngay cả đôi mắt lớn cũng đã mất đi vẻ sáng bóng vốn có.
Chẳng qua sau khi thấy La Chinh, đôi mắt vốn ảm đạm lại lập tức phát sáng.
Tuy sau khi trưởng thành rồng tổ đã không còn bị ảnh hưởng bởi dấu ấn ban đầu nữa, nhưng nó vẫn có cảm giác thân thiết tự nhiên đối với La Chinh.
Mười nhịp thở…
Hai mươi nhịp thở…
Ba mươi nhịp thở…
Trong Thiên Đạo lại truyền đến chấn động dữ dội, lại có Thiên Tôn phải bỏ mạng.
La Chinh vẫn giơ trọng kiếm Đại Thiên trên cao như trước, vẫn duy trì động tác cứng ngắc này, ngơ ngác nhìn chằm chằm Mục Hàn, trên mặt có vẻ lặng lẽ không nói nên lời.
Ý tứ trong câu hỏi của Mục Hàn quá rộng.
Vì cái gì ư?
Ban đầu, La Chinh là vì muội muội của mình mà không ngừng vươn lên.
Sau khi trải qua rất nhiều hoàn cảnh éo le, đến lúc này hắn đã hiểu rõ, mỗi hoàn cảnh khó khăn, mỗi nguy cơ hắn gặp phải đều là do cha tự tay bố trí cho mình…
Bản thân mình vì sao lại vẫn luôn tiến về phía trước? Đã lâu lắm rồi hắn không nghĩ đến vấn đề này.
Mục đích của Mục Hàn là dùng những lời này để làm nhiễu loạn tinh thần của La Chinh, kéo dài thêm một chút thời gian.
Nếu Mục Thiên kịp xuất hiện thì ông ta còn có cơ hội sống, nên đương nhiên ông ta sẽ không bỏ cuộc.
Thấy một câu nói của mình đã khiến La Chinh ngẩn người tại chỗ như vậy, trong lòng ông ta cũng cảm thấy may mắn không thôi.
Thực ra Mục Hàn đã đặt một câu hỏi quan trọng giúp cho La Chinh, chính là câu hỏi về ý nghĩa sống…
“Ầm, ầm…”
Từ phía xa truyền đến những âm thanh ầm ĩ, đó là do các Thiên Tôn giao đấu với nhau.
Những đòn đánh nổ tung tỏa ra ánh sáng rất lớn.
Mặc dù không dùng Thét Lệnh thì năng lượng dao động, tiếng nổ và ánh sáng được sinh ra cũng có thể truyền đi một khoảng cách rất xa.
Lại có hơn mười Đại Giới bị phá hủy, vô số sinh linh đã bỏ mạng.
Trong số những sinh linh bỏ mạng, có tới mấy trăm, mấy nghìn đất nước của người phàm.
Có người vừa mới lên ngôi Hoàng đế chẳng được bao lâu, cũng có người là phụ nữ sắp sinh, còn có cả những đứa trẻ còn chưa kịp mở mắt liếc nhìn thế giới này xem thế nào.
Cũng có người vừa mới tham gia khoa cử, hay những thư sinh còn đang tràn đầy khát khao với thế giới bên ngoài.
Rất nhiều võ giả đều chú ý đến trận chiến trong vũ trụ này, nhưng số người phàm chẳng mấy quan tâm đến những hiện tượng lạ ở trời đất do các vị tiên, vị thần tạo ra mà vùi đầu vào cuộc sống của mình còn nhiều hơn.
Bọn họ cũng không rõ Đại Giới của mình có khả năng bị phá hủy hay không.
Cứ cho là bọn họ biết chắc thì cũng không thể thay đổi được gì.
Nhóm người phàm bọn họ dù có bỏ ra cả trăm năm cuộc đời cũng khó mà bước chân ra khỏi Đại Giới.
Bọn họ chẳng khác nào con kiến trên một chiếc thuyền lớn, cho dù biết chiếc thuyền này sẽ chìm thì cũng không có khả năng chạy trốn đến một chiếc thuyền khác.
Ý nghĩa sống của bọn họ là gì?
Là sinh linh thứ cấp ở tầng dưới cùng, nhóm các người phàm này đều theo đuổi những điều tốt đẹp.
Có được gái đẹp, nghe ca dao, địa vị cao hơn, khiến người ta tôn kính hơn, nhiều vàng bạc châu báu hơn… Đối với nhiều người, đây chính là ý nghĩa.
Vậy ý nghĩa của mình thì sao?
So sánh với những phàm nhân này, có lẽ mình mạnh mẽ hơn họ nhiều.
Hắn có thể dễ dàng chi phối hàng nghìn, chục nghìn vận mệnh quốc gia của phàm nhân…
Nhưng bản thân La Chinh cũng là một sinh linh thứ cấp trong vũ trụ, so với các thánh nhân trong Thần Vực thì hắn có gì khác với đám người phàm kia?
Vậy các vị thần và thánh trong Thần Vực thì sao…
So sánh với đám “sinh linh vượt cấp” có vị trí rất cao kia thì các vị thần liệu có như người phàm, còn thánh nhân cũng chỉ nhỏ bé như những Hoàng đế người phàm kia?
Tư duy là vô hạn, thế giới này cũng là vô hạn…
“Vô hạn…”
Trong lòng La Chinh đột nhiên có chút hiểu ra.
Sau một nén nhang, khóe miệng La Chinh bỗng nhếch lên cười, thần sắc vốn hơi có vẻ mông lung bỗng trở nên kiên định lạ thường.
Thấy ánh mắt của La Chinh, trái tim Mục Hàn bỗng trầm xuống.
“Là vì đạo của ta…” La Chinh cười nói, trọng kiếm Đại Thiên trong tay chuyển động theo gió.
“Đạo của ngươi, rốt cuộc là đạo gì?” Mục Hàn lại hỏi.
Nhưng La Chinh chỉ lắc đầu, mỉm cười thần bí với Mục Hàn: “Đạo của ta xa lắm, xa tới mức ngươi… không đủ tư cách biết!”
Nói xong, trọng kiếm Đại Thiên vung lên, sức mạnh dồi dào cứ thế trút xuống, hai mắt La Chinh tràn đầy sát khí, nhanh chóng chém ra Dịch Thần Nhất Kiếm…
“Phụt!”
Máu tươi bắn ra xa tới năm bước, kiếm ý phóng ra từ Dịch Thần Nhất Kiếm xuyên qua thân thể Mục Hàn, sau đó khuếch tán theo bề mặt Đại Giới này.
Đại Giới này tên là Thu Sơn giới, trong khắp Đại Giới hầu hết đều là núi, gần như không có một vùng đồng bằng nào.
Một kiếm này của La Chinh chém ra đã san bằng một vùng có phạm vi chục nghìn dặm, tạo thành một vùng đồng bằng lớn.
Một kiếm này của La Chinh được người có nhâ tâm sống động ghi chép lại, truyền lưu tới những đời sau.
Rất nhiều võ giả, thậm chí là người phàm đều biết, năm đó La Chinh đã chém giết một vị thần ở đây.
Nghe nói máu của vị thần kia liền thẩm thấu vào một chỗ nào đó nơi đồng bằng này, ai có thể tìm ra được phiến đá có dính máu ấy thì sẽ lấy được truyền thừa của vị thần đó.
Chuyện này đã khiến vô số võ giả đến đây đào bới, phá hỏng cả khu vực đồng bằng này.
Mà khu vực đồng bằng này còn được đời sau gọi là “đồng bằng trảm thần”.
“Lĩnh ngộ được gì à?” Huân lặng lẽ bay bên cạnh La Chinh.
Nàng cuộn thân thể mình lại, dựa vào đầu vai La Chinh, nghiêng mặt nhìn chằm chằm La Chinh mà hỏi.
Vừa rồi La Chinh ngẩn người lâu như thế, biểu hiện rất khác thường, lúc đó nàng còn sợ La Chinh bị tẩu hỏa nhập ma!
“Vẫn ổn” La Chinh hít một hơi, ngẩng đầu nhìn bầu trời: “Chỉ còn một người…”
Sau khi đánh chết Mục Hàn, La Chinh cũng đã thực hiện ước nguyện.
Giờ phút này, sức mạnh sinh ra bởi thuật Đại Chí Nguyện đang dần biến mất khỏi người La Chinh.
Chương 1709: Đầu Tinh Vĩ
Ngay khi La Chinh ngẩng đầu nhìn bầu trời, trong những ánh sao xa tít lại có một ngôi sao nổ tungTrong nháy mắt nổ tung, ngôi sao ấy đã phóng ra ánh sáng dữ dội, che kín các ngôi sao trên bầu trời.
Những ai đang ngẩng đầu nhìn trời lúc này sẽ chỉ thấy một màu trắng xóa, nếu nhìn chăm chú vào đó quá lâu, dường như hai mắt còn không thể nhìn được nữa.
Khi ánh sáng dữ dội đó tiêu tán đi, một chút ánh sao lao nhanh xuống phía dưới, tốc độ xẹt qua đường chân trời vô cùng nhanh, lao về phía Mộng Âm giới của Chư Thần Vô Niệm…
“Tinh Vĩ!” Lông mày La Chinh dựng lên.
Trong Mộng Âm giới lúc này, hai vị Thiên Tôn khác cũng đang chiến đấu ác liệt, đó là lão tộc trưởng và Đại Thiên Tôn.
Vũ trụ Đại Diễn ngày càng yếu thế, nhưng phần số trời hoa sen Đại Diễn của lão tộc trưởng rất lợi hại.
Giờ phút này, trong Mộng Âm giới, hoa sen nở rộ khắp nơi, trên vách núi, đỉnh núi, đồng bằng, tường thành, thậm chí nồi và bếp trong nhà người phàm hay trên những mái ngói xanh…
Toàn bộ Mộng Âm giới gióng như một biển hoa sen vậy…
Còn cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực của Đại Thiên Tôn Thánh tộc cũng cắm rễ trong Đại Giới này, rễ của nó không ngừng lan đi, trên mặt đất không ngừng có những cây dương xỉ thân gỗ đang nhanh chóng trưởng thành, hóa thành một rừng cây dương xỉ thân gỗ lớn.
Tuy đối mặt với Đại Thiên Tôn Thánh tộc, lão tộc trưởng giữ thế thượng phong tuyệt đối, nhưng muốn đánh bại chỉ trong khoảng thời gian ngắn thì cũng không có khả năng.
Dù sao chỉ cần thế của Thánh tộc không bị diệt trừ thì Đại Thiên Tôn sẽ không có khả năng thất bại.
Trong tình huống không ngừng giao đấu, toàn bộ Mộng Âm giới đều đã hỗn loạn.
Khi một luồng sáng như sao chổi từ trên trời rơi thẳng xuống đây, hai Thiên Tôn mạnh nhất hai vũ trụ cũng mới dừng tay…
Lão tộc trưởng thấy cảnh tượng này thì sắc mặt bắt đầu trầm xuống: “Tinh Vĩ đại nhân…”
“Ha ha ha, xem ra đã phân thắng bại, cuộc chiến giữa ta và ngươi có lẽ đã không còn ý nghĩa!” Đại Thiên Tôn Thánh tộc cười nói.
Trong trận chiến vũ trụ này, việc chém giết giữa các Thiên Tôn đã không còn ý nghĩa, mấu chốt vẫn là ở trận chiến giữa các vị thần.
Nếu Tinh Vĩ đã bại, như vậy Thánh tộc bọn họ chắc chắn thắng rồi!
“Tất cả các Thiên Tôn Thánh tộc, rút về bên cạnh ta!” Rõ ràng Đại Thiên Tôn Thánh tộc kích hoạt một Thét Lệnh.
Dưới mệnh lệnh của ông ta, nhóm Thiên Tôn Thánh tộc vốn còn đang ác chiến cũng lập tức dừng tay.
Không lâu sau, phía sau lưng Đại Thiên Tôn Thánh tộc lóe ra từng cái khe không gian màu đỏ, tổng cộng có mười ba vị Thiên Tôn Thánh tộc lục tục đi ra từ trong đó.
Một khắc trước Đại Thiên Tôn Thánh tộc còn đang phấn khích, nhưng sau khi phát hiện lượng Thiên Tôn Thánh tộc còn lại chỉ có mười ba người thì sắc mặt lập tức trầm hẳn…
Bọn họ chiến đấu cùng vũ trụ Đại Cực, vậy mà đã có chín Thiên Tôn ra đi.
Như vậy Thánh tộc cũng đã phải trả một cái giá khá lớn!
Bên phía lão tộc trưởng cũng lóe ra từng đường quy tắc không gian.
Nhóm Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn cũng đến đây.
Không lâu sau đó, chỗ này đã tụ tập hơn ba mươi vị Thiên Tôn, mà rõ ràng đám Nguyên Tội Thiên Tôn cũng nằm trong số đó.
Xét trên phương diện Thiên Tôn, vũ trụ Đại Diễn coi như đã thực sự đại thắng.
Nếu không phải bởi vì Mục Hàn, Mục Cửu ra tay thì số Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn phải bỏ mạng cũng không nhiều…
Nhưng nhóm Thiên Tôn này cũng đã chú ý tới cảnh tượng vừa rồi trên bầu trời, biết có lẽ Tinh Vĩ đã thất bại, nên sắc mặt bọn họ càng khó coi hơn.
Cho dù xét về phương diện Thiên Tôn bọn họ có ưu thế lớn đến đâu mà Tinh Vĩ đã bỏ mạng thì bọn họ làm sao có thể đối phó được với thần của vũ trụ Đại Cực?
“Vù, vù…”
Cuối cùng, luồng ánh sáng như sao chổi kia cũng đã lao xuống Mộng Âm giới.
“Ầm!”
Tiếng vang dữ dội truyền đến, toàn bộ Mộng Âm giới trực tiếp bị nứt ra, tạo thành một cái khe dài tới mấy trăm tỉ dặm, tách Đại Giới này thành hai khối.
Mà nhóm Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn do lão tộc trưởng dẫn đầu đứng ở một bên cái khe này, còn nhóm Thiên Tôn Thánh tộc do Đại Thiên Tôn dẫn đầu đứng ở bên còn lại.
Thiên Tôn hai bên liền bị phân cách ra theo hai khối Đại Giới này.
“Tinh Vĩ đại nhân… Không sao chứ?” Vẻ mặt Nguyên Thủy Thiên Tôn của Ma tộc bắt đầu lo lắng hỏi.
Nguyên Thủy Thiên Tôn là một Thiên Tôn cấp trung, nhưng trong trận chiến này đã biểu hiện ra sức chiến đấu phi thường.
“Không rõ lắm! Là thần thì chắc không dễ chết vậy đâu” Linh Hỏa Thiên Tôn nhíu mày nói.
Đối với mấy Thiên Tôn này, một khi Tinh Vĩ ra đi, chỉ sợ mọi chuyện đều phải chấm dứt.
Hai khối Đại Giới của Mộng Âm giới không ngừng tách xa nhau, cái khe ở giữ cũng càng lúc càng lớn.
Mà núi non hai bên cái khe này cũng không ngừng sụp đổ… Khi độ rộng cái khe này đạt tới trăm dặm, mọi người liền nhìn thấy một quả cầu sáng nho nhỏ nhô lên từ trong khe!
“Tinh Vĩ!”
“Là Tinh Vĩ đại nhân!”
“Lão còn chưa chết!”
Có Thiên Tôn biểu hiện kích động, nhưng khi nhìn thấy rõ cảnh tượng trong quả cầu sáng kia thì sắc mặt đều trở nên vô cùng khó coi.
Trong quả cầu kia chính xác là Tinh Vĩ, nhưng lại chỉ có đầu của lão mà thôi.
Thân thể phía dưới đầu lâu đã hoàn toàn biến mất!
Tu luyện tới cảnh giới của thần, đứt tay, đứt chân cũng chẳng đáng là gì, chỉ cần một suy nghĩ trong đầu là có thể khôi phục lại được.
Mặc dù có lẽ sau khi khôi phục tay chân không được linh hoạt như trước, nhưng tập luyện một thời gian thì cũng sẽ không có vấn đề gì.
Nhưng đầu lâu và đan điền là hai bộ phận quan trọng không thể bỏ qua.
Mất đi đầu thì chẳng khác gì mất đi linh hồn, còn mất đi đan điền tương đương với việc mất đi thần cách và thế giới trong cơ thể mà chính bản thân đã dốc lòng bồi dưỡng!
Cứ cho là Tinh Vĩ chưa chết, nhưng nếu đan điền đã bị phá hủy thì cũng chẳng khác gì đã chết.
“Vù, vù vù…”
Từ quả cầu sáng kia xuất hiện những dải sáng rực màu trắng.
Những dải sáng này không ngừng phác họa, hóa thành một hình ảnh, nhanh chóng hiện ra hình ảnh Mục Thiên…
Nhóm Thiên Tôn Thánh tộc vốn còn lo lắng cho tình hình của Mục Thiên.
Dù sao vụ sao trời nổ kia có uy lực quá lớn, đủ sức để hủy diệt hơn một nghìn Đại Giới.
Nếu Mục Thiên không thể chịu được một kích này, cứ vậy mà ra đi thì bọn họ thật là mất nhiều hơn được.
Đương nhiên, nhóm Thiên Tôn Thánh tộc còn có ưu thế tâm lý mạnh mẽ.
Bởi dù Mục Thiên có đồng quy vu tận với Vinh Vĩ thì bọn họ bên này vẫn còn hai vị thần là Mục Hàn và Mục Cửu.
Như vậy cũng đủ để ứng phó thế cục rồi.
Nhóm Thiên Tôn Thánh tộc chắc chắn không biết, hai vị thần còn lại ấy đã bị Chiến Bắc Hải giết chết.
“Không ngờ lão già này lại tự cho nổ thế giới trong cơ thể, tạo thành sóng Tinh Giới Kiếp để khiến ta đồng quy vu tận với lão.
Khụ, khụ…” Mục Thiên cười nói, sau đó lập tức ho khan hai tiếng, từng đường máu đen phun ra từ miệng gã.
Tuy Mục Thiên đã thắng, nhưng cũng thắng rất thảm.
Lúc đầu giao đấu với Tinh Vĩ, Mục Thiên chiếm ưu thế tuyệt đối, nhưng cơ bản gã vẫn luôn khinh địch.
Tuy gã luôn có thể áp chế Tinh Vĩ, nhưng so từ tâm tính thì Mục Thiên vốn kém hơn.
Tinh Vĩ thân là môn đồ nhỏ tuổi nhất, cũng là môn đồ La Tiêu yêu thích nhất nên từ lâu đã có giác ngộ rằng sẽ hy sinh bản thân.
Cho nên mỗi đòn đánh đều dùng đấu pháp gây thiệt hại cho cả hai bên.
Cũng chính vì thế nên Mục Thiên mới cảm thấy vô cùng khó giải quyết…
Sau này, Tinh Vĩ trực tiếp dẫn Mục Thiên vào mê trận trời sao mà lão đã bố trí từ trước, rồi lập tức cho nổ thế giới trong cơ thể, phát động một kích liều chết, cũng chính là sóng Tinh Giới Kiếp.
Vào giây phút quyết định, Mục Thiên đã thi triển bánh xe Thiên Vũ, nhốt bản thân ở trong đó, kiên cường chịu đựng qua sóng Tinh Giới Kiếp.
Nhưng dù như vậy, gã vẫn bị trọng thương…
“Két!”
Mục Thiên tùy tay đánh một trảo, quả cầu sáng kia dừng trong tay gã.
“Không được!”
Thân hình lão tộc trưởng lóe lên, liền tiến tới phía quả cầu sáng kia, đương nhiên ông muốn vươn tay cướp quả cầu này…
“Không biết lượng sức! Cút!”
Mục Thiên đánh ra một quyền, lão tộc trưởng như bị sấm đánh, trên ngực xuất hiện một quyền ấn, cả người bay về phía sau như diều đứt dây.
Một tiếng ầm vang lên, ông đã nện xuống khu hoang tàn của Đại Giới, đập nát một rặng núi.
Thấy vậy, các Thiên Tôn khác còn đang tính toán thời cơ hành động bỗng chẳng còn tâm tư nào nữa.
Chênh lệch giữa bọn họ và Mục Thiên… quá lớn.
Sau khi bắt được quả cầu sáng kia, Mục Thiên nở một nụ cười nhe nhởn.
Gã dùng tay miết nhẹ, quả cầu sáng chắc chắn bên ngoài chẳng khác gì vỏ trứng, vỡ ra răng rắc.
Gã lập tức kéo chặt sợi tóc xám trắng của Tinh Vĩ, nhấc đầu lão ra.
“Ha ha ha, không ngờ ngươi lại phiền phức như thế, thậm chí còn ép ta phải dùng tới bánh xe Thiên Vũ.
Lão già này, bây giờ cảm thấy thế nào? Muốn nói gì với đám đồ tử, đồ tôn của sư tôn ngươi không?” Nói một hồi, Mục Thiên ném đầu Tinh Vĩ qua một bên, mặt hướng về nhóm Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn.
Chương 1710: Cảnh tượng cuối cùng
Thực tế, Tinh Vĩ vẫn chưa chếtLinh hồn của thần vững vàng lạ thường, cho dù chỉ còn một cái đầu thì vẫn có cách để tái tạo lại cả cơ thể.
Nhưng đây là cả một quá trình dài.
Tái tạo lại toàn bộ cơ thể và đan điền chẳng khác gì tu luyện lại từ đầu.
Đột nhiên đôi mắt trên đầu Tinh Vĩ mở to nhìn lão tộc trưởng và các vị Thiên Tôn ở phía bên kia.
Ban đầu đôi mắt này sáng rực như những ngôi sao, nhưng giờ đã dần tối đi…
Để chống lại Thánh tộc, ông đã lãnh đạo Thiên Vị tộc, lên kế hoạch suốt nhiều năm qua, thế mà cuối cùng lại gặp phải kết cục này.
Bọn họ đã cố gắng tuân thủ quy tắc, nhưng Mục Hải Cực lại trực tiếp sửa đổi các quy tắc này, dễ dàng biến những nỗ lực của bọn họ thành công cốc.
Bất kỳ ai khi bị đả kích như vậy cũng sẽ mất đi lòng tin, ngay cả Tinh Vĩ cũng không ngoại lệ.
“Không có lời gì muốn nói sao? Ha ha ha! Vậy thì đi chết đi!”
Mục Thiên cười gằn.
Nói xong, ông ta đột nhiên cầm mái tóc trắng của Tinh Vĩ, nhấc cả cái đầu rồi ném lên cao.
Đồng thời tay ông ta giơ ra một quyền, muốn đánh vỡ đầu Tinh Vĩ…
Đầu Tinh Vĩ không ngừng lượn vòng trên không trung, bầu trời sao, mặt đất, những ngọn núi, tất cả đều giống như bức tranh không ngừng chuyển động, lướt qua trong mắt Tinh Vĩ.
Mặc dù bề ngoài là một ông lão đã ở tuổi xế chiều, nhưng xét theo tuổi thọ của các vị thần thì ông vẫn là một vị thần rất trẻ.
Trước nay ông đều ẩn náu trong vũ trụ Đại Diễn, luôn được sư tôn bảo vệ.
Vào khoảnh khắc cuối cùng của cuộc đời, thời gian bỗng trở nên vô cùng chậm chạp, toàn bộ vũ trụ Đại Diễn đều khiến ông luyến tiếc.
“Sư tôn, con thất bại rồi…” Tinh Vĩ lẩm bẩm nói.
Trong những giây phút cuối cùng quay vòng trong không trung, ông đột nhiên nhìn thấy có một tia sáng màu trắng rực rỡ ở nơi không xa.
Nhưng vì đầu ông quay quá nhanh, nên hình ảnh đó chỉ nhanh chóng lướt qua chứ ông không thể nhìn rõ.
Chẳng qua khi đầu ông quay một vòng nữa về phía đó, tầm mắt lại nhìn thấy cảnh tượng ấy lần nữa.
Ông đã nhìn thấy La Chinh, Huân và Thần Dụ Thiên Tôn chui ra từ trong vết nứt không gian, cuối cùng còn thấy một người đàn ông tóc dài có khí thế khác thường…
“Người đàn ông tóc dài đó là ai?”
Trong lòng Tinh Vĩ lóe lên suy nghĩ như vậy.
Khi đầu ông tiếp tục xoay tròn, đột nhiên ông cảm thấy có một luồng sức mạnh túm lấy mình, sau đó bất ngờ dùng sức, tung một cái.
Tốc độ đầu ông chuyển động ngày càng nhanh hơn, trời đất cứ thế quay cuồng khiến ông khó phân biệt được cảnh tượng trước mắt.
Chỉ trong nháy mắt, ông đã bị người ta túm lấy, nắm chắc trong tay.
Lúc này, Tinh Vĩ mới nhìn rõ người đứng bên cạnh Thần Dụ Thiên Tôn đang hơi nháy mắt với ông.
“Tinh Vĩ đại nhân, kết thúc rồi…” Giọng nói của La Chinh truyền đến từ phía sau đầu ông.
“Kết thúc? Cái gì kết thúc rồi?” Tinh Vĩ cũng biết La Chinh là người đã đón lấy đầu ông.
Ông vừa hỏi xong thì nhìn thấy người đàn ông tóc dài đã chặn trước mặt Mục Thiên, lúc nãy đầu ông bị chính người này túm lấy rồi ném đến đây.
“Ý chí chiến đấu thật mãnh liệt! Là người của điện Chiến Thần!”
Trong đôi con ngươi vốn u ám của Tinh Vĩ đột nhiên phát ra ánh sáng như sao trời.
Tuy ông không rõ lai lịch của người đàn ông tóc dài, nhưng chắc chắn người này được La Chinh mời đến và đứng về phía hắn!
Tất cả các Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn đều sững sờ.
Sau sự thất bại của Tinh Vĩ, các Thiên Tôn này đều hiểu rõ mình đã hết hy vọng.
Trận chiến vũ trụ này đã kết thúc với sự bại trận của vũ trụ Đại Diễn, dường như không phép màu nào có thể đảo ngược tình thế được nữa…
Lúc nãy, khi Tinh Vĩ bị tung lên cao, không ít Thiên Tôn muốn lao ra đoạt lại đầu của ông.
Nhưng cho dù có đoạt lại được đầu của Tinh Vĩ thì cũng có ích gì?
Có thể thay đổi được tình thế sao?
Nếu vũ trụ Đại Diễn sụp đổ thì dù nhỏ bé như những con kiến dưới Hạ Giới hay lớn như vô số Thiên Tôn ở Thượng Giới đều sẽ chết đi, không có ngoại lệ.
Chẳng qua chỉ khác nhau ở chỗ chết trước hay sau mà thôi.
Vậy nên mọi chuyện chẳng còn ý nghĩa gì nữa…
Thậm chí có những Thiên Tôn đã định rời đi, bởi bây giờ có phản kháng thì cũng vô nghĩa, chỉ có thể tận dụng chút thời gian cuối cùng để làm vài chuyện có ý nghĩa với người trong tộc mình mà thôi.
Ít nhất thì như vậy cũng có thể bình yên trải qua khoảng thời gian cuối cùng này.
Không ai nghĩ rằng La Chinh sẽ xuất hiện vào lúc này.
Khi mọi người nhìn thấy La Chinh và Thần Dụ Thiên Tôn, trong lòng bỗng sinh ra một tia hy vọng.
Nói cho cùng thì dù sao La Chinh cũng đã tạo ra nhiều kỳ tích.
Nhưng dù sao tên nhóc đã tạo ra nhiều kỳ tích này cũng chỉ là một vị Đạo Tử với tu vi Giới Chủ Cảnh, sức ảnh hưởng đối với toàn bộ cuộc chiến này không lớn…
Nhưng người cuối cùng bước ra từ trong vết nứt không gian kia lại là người đàn ông tóc dài có thân hình cường tráng!
“Thần!”
“Hơn nữa còn là một vị thần rất mạnh!”
“Là La Chinh mời đến để giúp đỡ?”
Lúc nhìn thấy người đàn ông tóc dài này, các Thiên Tôn đã nhận ra khí thế trên người Chiến Bắc Hải là khí thế chỉ thần mới có.
Hơn nữa ý chí chiến đấu mạnh mẽ tỏa ra từ trên người Chiến Bắc Hải càng khiến người ta cảm nhận được khí thế mạnh mẽ của hắn.
Sau khi xuất hiện, Chiến Bắc Hải chưa hề ra tay.
Hắn đang đợi mệnh lệnh của La Chinh.
Trên mặt vẫn là nụ cười điềm tĩnh, luồng ánh sáng màu xanh dương lúc ẩn lúc hiện trên cơ bắp khắp người hắn.
Điều đó thể hiện ý chí chiến đấu mãnh liệt!
Nét cười trên mặt Mục Thiên lúc này đã cứng đờ…
Toàn thân các vị Thiên Tôn Thánh tộc phía sau Mục Thiên cũng cứng ngắc, ngay cả suy nghĩ cũng chậm chạp hẳn đi.
Bọn họ không ngờ lúc này lại xảy ra biến cố!
“Ngươi là ai? Đây là tranh chấp giữa hai thánh nhân, nếu dây vào…” Mục Thiên lạnh lùng nói, cách nói cũ rích này giống hệt Mục Cửu và Mục Hàn, chung quy lại thì vẫn là muốn dựa vào tên tuổi của Mục Hải Cực để uy hiếp Chiến Bắc Hải.
“Nếu dây vào, có phải là Mục Hải Cực sẽ không tha cho ta? Chỉ trong một ngày mà ta đã nghe những lời này tới ba lần liên tiếp rồi, các ngươi không thể đổi cách nói khác được à?” Chiến Bắc Hải ngáp một cái, cười nhạt nói.
“Ba lần…” Con ngươi Mục Thiên đột nhiên lóe lên vẻ nghiêm túc: “Mục Cửu, Mục Thiên, bọn họ thế nào rồi?”
“Ngươi cho rằng như thế nào?” Chiến Bắc Hải hỏi ngược lại.
Lúc trước, Mục Thiên không hề lo lắng cho sự an nguy của Mục Cửu và Mục Hàn.
Hơn nữa, ông ta vẫn luôn tập trung chiến đấu với Tinh Vĩ, thế nên đâu biết bọn họ đã chết?
Bây giờ Mục Thiên mới phóng thần thức ra tìm kiếm bóng dáng hai người kia trong vũ trụ, nhưng nào còn thấy được họ nữa?
Mặc dù thần thức của Mục Thiên không thể bao phủ toàn bộ vũ trụ Đại Diễn, rất có thể hai người ở cách ông ta quá xa nên ông ta mới không thể cảm nhận được tồn tại của bọn họ.
Nhưng ông ta cũng biết rõ, chỉ sợ hai sư đệ của mình đã lành ít dữ nhiều!
“Ngươi thật to gan!” Mục Thiên khó chịu thét lên, một đám sương mù màu đen tỏa ra từ cơ thể ông ta.
Mặc dù ba huynh đệ ông ta vẫn thường xuyên mâu thuẫn với nhau, nhưng dù sao cũng cùng tu hành trong vũ trụ Đại Cực, tình cảm cũng rất sâu đậm.
Ai ngờ chỉ trong chớp mắt hai người đã ra đi.
Như vậy có thể tưởng tượng được tâm tình của Mục Thiên lúc này.
Nhận thấy sự phẫn nộ của Mục Thiên, Chiến Bắc Hải trở mặt tức giận, quay đầu hỏi La Chinh: “Tên này ồn quá, giờ ta có thể giết hắn rồi chứ?”
“…”
Các vị Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn không còn lời nào để nói.
Không ngờ người này lại còn hỏi ý La Chinh.
Rốt cuộc người đàn ông tóc dài này có quan hệ như thế nào với La Chinh?
La Chinh đã chậm rãi bay lên trên vách núi, đưa đầu của Tinh Vĩ vẫn luôn được hắn ôm trước ngực cho lão tộc trưởng, sau đó lập tức quay đầu lại, thản nhiên nói: “Ra tay đi…”
“Khà khà!” Tiếng cười của Chiến Bắc Hải vừa vang lên, dưới chân hắn lập tức bùng lên một tia sáng rực rỡ.
Một tiếng trầm vang lên, dường như hắn không do dự gì mà tấn công về phía Mục Thiên…
“Ầm…”
Như vậy, hai vị thần đã bắt đầu chém giết…
Trong trận chiến với Tinh Vĩ, chân nguyên của Mục Thiên đã bị tiêu hao hết hơn một nửa, bởi vì Tinh Vĩ đã phát động “sóng Tinh Giới Kiếp” nên cũng đã khiến bản thân Mục Thiên bị thương nặng!
Mà dù Mục Thiên có ở trạng thái sung sức thì cũng không thể là đối thủ của Chiến Bắc Hải, nói gì đến hiện tại?
Vì vậy, vừa mới giao đấu, Mục Thiên đã bị đánh bại liên tiếp.
Đối mặt với thế tấn công có thể xé nát trời đất của Chiến Bắc Hải, ông ta gần như không có sức phản kháng!
Thậm chí La Chinh còn lười quay đầu nhìn một cái…
Chẳng qua trong lòng các vị Thiên Tôn Thánh tộc và Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn vẫn có lo lắng và hy vọng riêng.
Các vị Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn lo Chiến Bắc Hải có thể bị đánh bại, bởi ai biết được tên Mục Thiên này còn đòn sát thủ gì? Còn các Thiên Tôn Thánh tộc thì hy vọng Mục Thiên sẽ được Mục Hải Cực bảo vệ, trong thời khắc quan trọng sẽ có thể chuyển bại thành thắng.
Nhưng La Chinh cũng rất rõ ràng, cho dù Mục Thiên thật sự bại dưới tay Chiến Bắc Hải thì đã sao?
Bên cạnh hắn vẫn còn cô gái áo lam thần bí kia cơ mà…
Mặc dù La Chinh khó có thể nhìn thấu sức mạnh thực sự của những vị thần này, nhưng chắc chắn thực lực của cực ác lão nhân và quái miệng rộng còn mạnh hơn Chiến Bắc Hải, và sức mạnh của cô gái áo lam thì lại càng vượt xa cực ác lão nhân và quái miệng rộng.
Hiện nay, trong vũ trụ Đại Diễn này, trừ khi Mục Hải Cực đích thân ra tay, còn không thì Thánh tộc chắc chắn không còn cách nào để xoay chuyển tình thế được nữa.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









