[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 334 : Tượng băng vỡ vụn (c1666-c1670)
❮ sautiếp ❯Chương 1666: Tượng băng vỡ vụn
Với ngọn băng diễm màu xanh trong tay, La Chinh cứ thế đi đến thành Thiết Nguyệt, vừa đi vừa chém giếtBất cứ võ giả Thánh tộc nào có gan ra mặt ngăn cản hắn thì đều trúng phải một luồng băng diễm không thể cản nổi này.
Chỉ có một vài võ giả Thánh tộc sử dụng quy tắc hệ Hỏa mạnh mẽ thì mới có thể kháng cự được một khoảng thời gian ngắn.
Dù sao Băng Phách Ma Diễm cũng là ý nghĩa sâu xa mà thánh nhân lĩnh ngộ được, và cũng là tuyệt học đã làm nên tên tuổi của Cưu Thánh, sao các Giới Chủ Thánh tộc kia có thể đỡ được?
Một võ giả Thánh tộc dùng quy tắc hệ Hỏa để phóng ra một ngọn lửa màu vàng kim, nhưng cũng chỉ có thể cầm cự được một lúc.
Chân hỏa trong cơ thể gã đã bị Băng Phách Ma Diễm nuốt chửng.
Sau khi thế giới trong cơ thể ở đan điền bị đóng băng toàn diện thì gã cũng chỉ có thể tuyệt vọng nhìn chằm chằm vào La Chinh ở trước mặt mà thôi.
Động tác của La Chinh chậm lại, thản nhiên liếc nhìn võ giả Thánh tộc kia.
Dưới cái nhìn đầy chăm chú của hắn, võ giả kia dần bị Băng Phách Ma Diễm chôn vùi, nhanh chóng biến thành một bức tượng băng hình người, khí tức dần lặng lẽ tan biến.
Ngay sau đó, ngón tay của La Chinh chợt gõ nhẹ vào bức tượng bằng băng.
Toàn thân võ giả Thánh tộc kia lập tức xuất hiện vô số vết nứt rồi vỡ thành một đống vụn băng rơi khắp nơi trên mặt đất.
“Tên nhóc Nhân tộc to gan!”
“Vậy mà hắn lại dám ra tay trong thành Thiết Nguyệt!”
“Giết hắn!”
Cuối cùng hành động của La Chinh cũng đã thu hút sự chú ý của một nửa số võ giả Thánh tộc trong thành Thiết Nguyệt này.
Từng võ giả Thánh tộc bay vọt về phía đường đi, bao vây thành từng lớp quanh người La Chinh.
“Là La Chinh!”
“La Chinh đến thành Thiết Nguyệt rồi!”
“Bây giờ hắn mạnh lắm.
Mấy năm trước chẳng qua mới chỉ là Thần Hải Cảnh, vậy mà bây giờ vừa ra tay hắn đã có thể đánh chết Giới Chủ đấy!”
Có một đám võ giả Nhân tộc và các chủng tộc khác cũng đã nhận ra La Chinh.
Một vài Giới Chủ chứng kiến thực lực của La Chinh bây giờ thì trong lòng cũng rất xúc động.
Trước kia, lúc La Chinh ở chiến trường mộng ảo, hắn vẫn chỉ là một võ giả Thần Hải Cảnh, còn họ đã sớm bước vào Giới Chủ Cảnh từ hàng trăm, hàng nghìn năm trước.
Nhưng chỉ mới mấy năm ngắn ngủi, La Chinh đã trở nên đáng sợ như thế này đây!
Có khoảng hơn bảy, tám mươi võ giả Thánh tộc đang bao vây trước mặt La Chinh, hơn nữa những người này đều có tu vi Giới Chủ.
Nhưng khi họ thấy những võ giả Thánh tộc biến thành tượng băng sau lưng hắn thì nhất thời lại không dám xông lên nữa.
Sau khi nghe thấy cái tên “La Chinh”, lòng họ lại càng hoảng loạn hơn.
Dù sao hắn cũng được biết đến là Đạo Tử đứng đầu vũ trụ Đại Diễn.
Có thể thực lực của hắn không bằng Ma Ha, nhưng có lẽ lại quá mạnh so với những Giới Chủ bình thường!
Vẻ mặt La Chinh vẫn rất bình thản khi đối mặt với những võ giả Thánh tộc kia.
Tay phải của hắn hơi đưa lên, ngọn Băng Phách Ma Diễm vốn chỉ lớn bằng nắm tay bỗng hơi nảy lên.
Một ngọn lửa màu xanh băng vọt thẳng về phía chân trời, khiến nhiệt độ khắp thành Thiết Nguyệt đều lập tức giảm mạnh!
Còn những võ giả Thánh tộc thì đồng loạt lùi về sau một bước…
“Hóa ra… võ giả Thánh tộc cũng sợ chết như vậy” La Chinh thản nhiên nói.
Nghe vậy, những võ giả kia bèn không vui.
Một võ giả Thánh tộc có dáng vẻ cao lớn trong đó bước ra rồi cố chấp nói: “La Chinh, nếu ngươi muốn khiêu chiến thì chúng ta cứ lên núi, ta muốn một mình khiêu chiến với ngươi.
Thế nào?”
La Chinh đưa mắt bình thản nhìn lướt qua võ giả kia.
Với tính cách của hắn bây giờ, hắn vốn không muốn nói chuyện quy tắc với võ giả Thánh tộc!
“Khiêu chiến thì được” La Chinh hơi cười: “Nhưng đó là một mình ta, khiêu chiến tất cả các ngươi…”
Ngay khi La Chinh nói xong, đôi mắt hắn phóng ra ánh sáng vàng rực.
Con dấu Đế Hồn trong Hoàng Kim Chiến Hồn của hắn tỏa ra một luồng khí thế mạnh mẽ độc nhất.
Luồng khí thế này không phù hợp với tính cách của La Chinh, nhưng khi giải phóng ra thì nó vẫn đủ để tạo cho các võ giả Giới Chủ Cảnh một áp lực cực lớn, không khác thuật Đại Thống Trị của Ma Ha là mấy!
Khi khí thế oai hùng này tỏa ra, các võ giả Thánh tộc chợt thấy linh hồn của mình phải chịu một áp lực mạnh mẽ.
Một vài võ giả có lực linh hồn yếu thì cảm thấy đầu đau như búa bổ, thậm chí hai mắt còn tối sầm lại, không thể nhìn thấy gì!
Cùng lúc đó, bóng dáng La Chinh chợt biến mất.
Hắn tóm lấy ngọn Băng Phách Ma Diễm rồi vọt nhanh về phía những võ giả Thánh tộc kia!
“Vù!”
Hắn không hề dừng lại cạnh những võ giả Thánh tộc kia, trong khoảnh khắc tới gần họ, hắn đã nhẹ nhàng thả Băng Phách Ma Diễm lên người họ rồi.
Một đốm lửa rơi xuống người những võ giả kia, sau đó Băng Phách Ma Diễm đột nhiên bốc cháy dữ dội!
Tất cả chỉ diễn ra trong vài nhịp thở…
Gần như mọi võ giả Thánh tộc ở đây đều trúng phải Băng Phách Ma Diễm, chỉ vài ba võ giả cực kỳ nhạy bén và có lực linh hồn khá mạnh thì còn có thể cắn răng, sử dụng thuật dịch chuyển không gian rồi bỏ chạy mất dạng.
“Vù vù vù…”
Băng Phách Ma Diễm màu xanh băng chậm rãi lan rộng trên người những võ giả kia, tỏa ra ánh sáng vô cùng đẹp đẽ.
Nhiệt độ trong thành Thiết Nguyệt lại tiếp tục giảm mạnh…
Vốn dĩ Quỳ Thủy giới quanh năm đều như mùa xuân, nhưng lúc này thành Thiết Nguyệt lại như rơi vào một không gian vô cùng lạnh giá.
Bây giờ, những võ giả cấp thấp trong thành Thiết Nguyệt và người thường đều lạnh run bần bật.
Ngay cả những Giới Chủ Nhân tộc ở sau lưng La Chinh lúc này cũng đều há hốc mồm, đờ đẫn nhìn chằm chằm vào hắn.
Vừa nãy, khi các Giới Chủ Thánh tộc bao vây, tấn công La Chinh, bọn họ cũng định ra giúp một tay.
Nhưng không ngờ chỉ mới một chiêu trong vài nhịp thở ngắn ngủi mà các võ giả Thánh tộc đã biến thành những bức tượng băng.
“Đây… Có khi sức mạnh của tên này đã vượt ngoài sức tưởng tượng rồi!”
“Thật sự quá mạnh.
Đây là thực lực của Thiên Tôn luôn rồi.
Nhưng hắn làm gì có số trời?”
“Ngươi ngốc à? La Chinh là Đạo Tử, nếu hắn đã lĩnh ngộ thần đạo đến mức sâu nhất thì còn mạnh hơn số trời nhiều!”
“Ha ha ha, tên Ma Ha kia không định cụp đuôi chạy trốn chứ?”
Sau khi khiếp sợ thì chính là niềm vui sướng tột độ.
Những võ giả có gan bước vào Quỳ Thủy giới để khiêu chiến với Thánh tộc đều có lòng gan dạ thấy chết không sờn.
Họ không sợ chết, họ chỉ sợ phải chết trong uất ức và yếu đuối.
Bị Thánh tộc áp bức lâu như vậy, cuối cùng bọn họ cũng có thể giải phóng cảm xúc, vì La Chinh đã cho họ thấy được hy vọng!
Sau khi biến những võ giả Thánh tộc kia thành từng bức tượng băng, La Chinh chợt giẫm chân xuống.
Một luồng sức mạnh cực lớn truyền ra, khiến cả thành Thiết Nguyệt đều rung chuyển dữ dội như có một ngọn núi lớn đập xuống thành vậy!
Lần rung động này lan ra như những con sóng lớn, chạm đến những bức tượng băng.
Trên người những Giới Chủ Thánh tộc bị đóng băng liền xuất hiện vô số vết nứt, sau đó đổ sụp chỉ trong chớp mắt, hóa thành một đống vụn băng…
Lúc này La Chinh mới nhẹ hít sâu một hơi rồi hỏi thăm một võ giả Nhân tộc ở đây: “Thi thể của Hiên Viên Thần Phong đang nằm ở đâu?”
Võ giả Nhân tộc kia nghe La Chinh hỏi thì cố kiềm chế sự phấn khích trong lòng rồi chỉ về phía một ngọn đồi lớn bên cạnh thành Thiết Nguyệt: “Ở đó! Tuy nhiên… chắc thi thể của hắn đã bị những con sói kia cấu xé gần hết rồi!”
Chân mày La Chinh chợt nhíu lại, hắn đạp mũi chân.
Trong chớp mắt, hắn đã chạy ra khỏi thành Thiết Nguyệt, dừng lại trên đỉnh ngọn đồi kia.
Tầm mắt hắn hơi ngưng lại, quả nhiên hắn phát hiện có bốn con sói bạc ở bên sườn đồi!
Như người kia nói, thi thể của Hiên Viên Thần Phong đã bị mấy con sói bạc đó gặm nhấm đến mức gần như chẳng còn gì!
Thấy vậy, đôi mắt hắn hiện lên vẻ phẫn nộ!
Ban đầu, Hiên Viên Thần Phong là kẻ địch của hắn, nhưng đó là vì hắn và Hiên Viên Thần Phong đang phải cạnh tranh với nhau.
Tuy tính cách của Hiên Viên Thần Phong không tốt đẹp gì mấy, nhưng dù sao cũng được coi là chiến hữu của La Chinh.
Lúc này, khi thấy thi thể của Hiên Viên Thần Phong lại phải làm mồi cho những con súc sinh kia thì khó kìm nén được nỗi giận trong lòng!
La Chinh đang đứng trên trời cao, bất chợt hắn biến thành một ngôi sao băng rồi lao thẳng về phía những con sói bạc Thánh Nguyệt kia!
Dù sao những con sói bạc Thánh Nguyệt này cũng là thần thú siêu cấp.
Tuy chúng không phải thần thú siêu cấp đã trưởng thành, nhưng thực lực cũng không yếu.
Ngay khi La Chinh xuất hiện trên bầu trời thì chúng đã phát hiện ra.
Chúng phủ phục cả thân thể, đầu lại càng hạ sát mặt đất, từng đôi mắt sói nhìn chằm chằm vào La Chinh…
“Grào!”
Cứ như đã bàn bạc kỹ càng với nhau, không đợi La Chinh đến gần thì mấy con sói bạc Thánh Nguyệt này đã phóng lên từ các hướng khác nhau, cắn vào cổ, cánh tay và phần chân của hắn.
Hàm răng của những con sói bạc Thánh Nguyệt này lóe ra ánh sáng như kim loại, răng chúng rất sắc nhọn, có thể cắn đứt cả thần khí.
Chỉ cần chiến đấu theo bản năng thôi thì những Giới Chủ bình thường cũng đã chẳng phải đối thủ của chúng!
Chúng cho rằng, nếu kết hợp với nhau thì có thể xé xác võ giả Nhân tộc này!
Trí tuệ của sói bạc Thánh Nguyệt cũng không thua kém loài người bao nhiêu, nhưng chúng vẫn quá coi thường thực lực của La Chinh.
“Keng keng keng keng…”
Vài tiếng giòn vang truyền đến, La Chinh để mặc cho những con sói bạc Thánh Nguyệt này cắn vào người mình.
Nhưng những chiếc răng sắc nhọn đó lại không thể cắn nổi thân thể La Chinh.
Thậm chí còn có một con sói bạc Thánh Nguyệt trong số đó còn bị gãy mất hai cái răng nanh.
Chương 1667: Lo lắng
“Súc sinh đúng là súc sinh…”Tay La Chinh vươn ra nhanh như chớp, cầm lấy đầu con sói bạc Thánh Nguyệt!
Không ngờ, con sói bạc Thánh Nguyệt này phản ứng cực kỳ nhanh nhẹn, thân thể nhẹ nhàng xoay chuyển, miễn cưỡng tránh được sự khống chế của La Chinh, đồng thời gầm một tiếng, lao thẳng về phía trực diện của La Chinh.
Phát hiện ra thân thể của La Chinh quá vững chắc, vì thế chúng dứt khoát chọn phần mặt hắn.
Vào lúc này, ba con sói Thánh Nguyệt khác cũng cắn chặt cánh tay còn lại của La Chinh, muốn kéo La Chinh lại.
“Ồ?”
Mặt La Chinh lộ ra một tia kinh ngạc, lập tức mỉm cười.
Sức mạnh của chín ngôi sao trong cơ thể điên cuồng phun ra, thân thể uốn éo tạo ra một luồng sức mạnh.
Luồng sức mạnh này biến thành vòng xoáy, điên cuồng chuyển động quanh người hắn.
Vòng xoáy vô hình này cuốn bốn con sói bạc Thánh Nguyệt vào trong, từng tiếng xương vỡ “rắc rắc” cứ thế phát ra.
Trong nháy mắt, đầu, lông và xương cốt của sói bạc Thánh Nguyệt bị xoắn lại thành từng mảnh…
La Chinh đứng giữa những mảnh thân xác của chúng, khua tay với vẻ mặt bình tĩnh.
Sau đó, chiếc nhẫn tu di của hắn phát sáng, hắn đã thu lấy toàn bộ mảnh thân xác của sói bạc Thánh Nguyệt vào trong.
Trước đó, Giang Chính Nghĩa cũng từng bị Thử Liệt Thú của Vu tộc thượng cổ đánh tan xác thành từng mảnh, nhưng hắn vẫn được Phục Hoạt Thiên Tôn hồi sinh lại.
Vậy nên La Chinh nghĩ, dù Hiên Viên Thần Phong đã bị sói Thánh Nguyệt nuốt chửng, nhưng những con sói này vẫn chưa kịp hấp thụ hết những mảnh thân xác của hắn.
Nếu Thiên Vị tộc có thể tách những mảnh thân xác của Hiên Viên Thần Phong ra từ những mảnh vụn xác con sói bạc Thánh Nguyệt thì may ra còn có chút khả năng.
Tuy việc này có vẻ không quá khả quan lắm, nhưng La Chinh cũng chỉ có thể làm được đến vậy mà thôi.
Còn có thể cứu được Hiên Viên Thần Phong hay không thì phải xem số mệnh của hắn thế nào.
Sau khi giết chết những con sói bạc Thánh Nguyệt này, hắn từ từ đi xuống, đứng sừng sững trên một mỏm núi, ánh mắt nhìn xuống thành Thiết Nguyệt.
Khi La Chinh giết những con sói bạc Thánh Nguyệt này, hắn cũng bí mật chống lại những cuộc tập kích lén của Ma Ha.
Tuy Ma Ha không hề lộ diện, nhưng La Chinh vẫn luôn đề cao cảnh giác.
Một cung điện tráng lệ đã được dựng lên cạnh thành Thiết Nguyệt.
Ban đầu, cung điện này là phủ của Thành chủ thành Thiết Nguyệt.
Nhưng Thành chủ đã bị Ma Ha giết chết khi hắn tới Quỳ Thủy giới, phủ Thành chủ trở thành hành cung tạm thời của hắn.
Trong phủ có một hồ nước hiện tại đang bốc lên hơi nóng cuồn cuộn.
Nước trong hồ màu nâu đang không ngừng sục sôi, một mùi thơm ngào ngạt của dược liệu trôi nổi khắp phủ.
Nhiệt độ của hồ nước thuốc này cao hơn nhiều so với nhiệt độ sôi của nước thông thường, nếu sinh linh bình thường bị ném vào đây thì sẽ bị nấu chảy chỉ trong chớp mắt.
Nhưng lại có hai người không mặc đồ đang ngâm trong đó.
Ma Ha dựa lưng vào thành hồ, đầu ngả ra sau, nhìn lên trần nhà phía trên, còn Thi Không Vũ thì nép mình bên cạnh hắn.
Hai vị Giới Chủ này đều không sử dụng chân nguyên hộ thể để chống lại sức nóng của nước thuốc.
Nước thuốc nóng bỏng khiến da họ đỏ lên, nhưng người trong đó lại cảm thấy tràn đầy sinh lực.
“La Chinh, tên nhóc đó bắt đầu thiếu kiên nhẫn rồi” Ma Ha nhẹ giọng nói.
Thi Không Vũ dùng bàn tay mịn màng của mình, vục lấy một ít nước, đổ lên khuôn ngực tráng kiện của Ma Ha, khẽ nói: “Ma Ha ca đừng để ý.
Hắn ta rất mạnh, mạnh hơn Hiên Viên Thần Phong nhiều”
Thi Không Vũ liên tiếp thua La Chinh và Hiên Viên Thần Phong, nàng ta không có cách nào để đánh bại hai người này.
Nhưng áp lực mà nàng ta cảm nhận được từ hai người này hoàn toàn không giống nhau.
Nàng ta và Hiên Viên Thần Phong thì may ra còn có thể đánh qua đánh lại vài chiêu.
Trong mắt nàng ta, Hiên Viên Thần Phong không phải là người mà nàng ta không thể với tới.
Nếu đánh toàn lực thì nàng ta chắc chắn rằng mình chẳng cần quá nhiều thời gian cũng có thể đánh bại hắn ta.
Nhưng La Chinh lai cho nàng ta cảm giác hoàn toàn khác.
Trước mặt La Chinh, nàng ta gần như không có sức đánh trả.
Nếu La Chinh thật sự ra tay, nàng ta tin chắc rằng khi đối mặt hắn có thể giết chết mình chỉ trong tích tắc.
Cảm giác áp lực mạnh mẽ ấy còn mạnh hơn lúc phải đối diện với Thiên Tôn.
Ma Ha khẽ mỉm cười, đưa tay ra vuốt nhẹ mặt Thi Không Vũ: “Vũ Nhi lo ta không phải là đối thủ của hắn?”
“Không phải Vũ Nhi đánh giá thấp Ma Ha ca…” Thi Không Vũ lập tức giải thích.
Đương nhiên nàng ta biết rõ tính cách tự phụ của Ma Ha, thế nên nàng ta nhanh chóng giải thích.
Không ngờ nụ cười trên mặt Ma Ha vẫn dần biến mất, lạnh nhạt nói: “Trận chiến với La Chinh lần này, ta cũng không tự tin lắm.
Ta có linh cảm, có lẽ hắn chính là đối thủ mạnh nhất trong kiếp này của ta”
Trong một số điều kiện nhất định, Ma Ha có thể giết chết Thiên Tôn.
Nên với đánh giá như vậy, La Chinh đã được hắn xếp ngang hàng với các Thiên Tôn.
Thi Không Vũ lập tức ngây dại, không ngờ người từ trước đến nay vẫn luôn tự phụ đến cực hạn như Ma Ha có đánh giá như vậy với La Chinh.
Điều này quả thực khiến nàng ta phải kinh ngạc.
Nhưng nghĩ đến khả năng La Chinh có thể giết chết Ma Ha, vẻ lo lắng trên mặt nàng ta càng đậm, lúc này nàng ta bắt đầu lo được lo mất.
“Nhưng ta nhất định sẽ thắng” Sắc mặt Ma Ha lại thay đổi, hắn đưa tay ra vuốt nhẹ sống mũi của Thi Không Vũ.
Ngay sau đó, cánh tay hắn nhẹ buông, cơ thể đứng lên, không mặc gì mà cứ thế đi về một phía.
Thi Không Vũ cũng rời khỏi hồ nước, sau khi nhẹ nhàng xoay người, nàng ta lấy một chiếc khăn lông che đi toàn bộ đường cong làm rung động lòng người.
Cùng lúc đó, nàng ta vung tay, lấy một chiếc khăn khác khoác lên người Ma Ha.
La Chinh đứng rất lâu bên ngoài thành Thiết Nguyệt.
Nội tâm hắn cực kỳ bình tĩnh, vô cùng nhẫn nại.
Còn các võ giả Nhân tộc và Thánh tộc trong thành Thiết Nguyệt thì cũng lặng lẽ chờ đợi.
Những võ giả này thân là Giới Chủ nên cũng có hiểu biết nhất định.
Bọn họ đã cảm nhận được, có lẽ sau trận chiến của La Chinh và Ma Ha, toàn bộ vũ trụ sẽ có thay đổi nghiêm trọng.
Dù La Chinh hay Ma Ha thắng thì các vị Thiên Tôn Thánh tộc đang ẩn nấp sau Quỳ Thủy giới đều sẽ hành động.
“Nếu La Chinh giết chết Ma Ha, chỉ sợ Thiên Tôn Thánh tộc sẽ ra tay báo thù cho Ma Ha trước tiên”
“Nhân tộc chúng ta đã chuẩn bị tốt, nếu Thiên Tôn Thánh tộc không sợ chết thì cứ đến đây”
“Ta nguyện dùng cả tính mạng để bảo vệ vũ trụ Đại Diễn!”
Các võ giả của vũ trụ Đại Diễn đều có giác ngộ khá lớn.
Sau khi quê nhà nơi họ sinh sống bị xâm phạm, dù Nhân tộc hay các chủng tộc khác thì cũng sẽ không khoanh tay đứng nhìn.
Điều này liên quan đến sự sống và cái chết của tất cả các sinh linh trong thiên hạ.
Lớn như Thiên Tôn, nhỏ như con kiến thì cũng không ngoại lệ…
Không lâu sau, cánh cửa lớn của phủ Thành chủ ầm ầm mở rộng, một bóng dáng bước ra từ bên trong.
Lúc này Ma Ha đã thay một bộ trang phục khác, trên mặt vốn luôn treo một nụ cười nhạt đã biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh vững vàng.
Đây hẳn là thái độ của cường giả lúc đối mặt với đại chiến sinh tử.
Thi Không Vũ đứng trong vườn hoa của phủ Thành chủ, nhìn Ma Ha đang từ từ rời đi.
Đôi môi gợi cảm của nàng ta mím lại, khẽ nói: “Đã lâu lắm rồi Ma Ha ca ca không nghiêm túc như vậy”
Mặc dù Thi Không Vũ rất có lòng tin vào sức mạnh của Ma Ha, nhưng trong lòng vẫn thầm cảm thấy lo lắng mãnh liệt, nỗi lo này từ đâu mà tới thì nàng ta lại không nói ra được…
Bởi vì La Chinh ra đòn nặng tay trong thành Thiết Nguyệt, nên rất nhiều võ giả của phủ Thánh chủ lúc này cũng không dám lên tiếng.
Bọn họ hiểu, chỉ có Ma Ha mới có thể ra mặt đấu với tên yêu nghiệt như La Chinh này.
Từ phương diện này mà nói, bọn họ còn mong đợi sự xuất hiện của Ma Ha hơn cả La Chinh.
“Đạo Tử Điện ha, cố lên! Hành hạ chết tên Đạo Tử Nhân tộc đó đi”
“Báo thù giúp chúng ta!”
“Trong tay tên La Chinh đó có ngọn lửa băng vô cùng lợi hại, Điện hạ phải chú ý!”
Trên đường Ma Ha đi qua, võ giả Thánh tộc dàn thành hai hàng, có người lên tiếng khích lệ, có người lại lên tiếng nhắc nhở.
Nghe thấy những lời này, Ma Ha chỉ khẽ gật đầu rồi bước tiếp.
Cơ thể hắn lập tức di chuyển lên ngọn núi phía trước, nhìn xuống mỏm núi La Chinh đang đứng.
Hắn chớp mắt, quan sát La Chinh từ trên xuống dưới, mở miệng nói: “Đây xem như là lần thứ ba chúng ta gặp mặt rồi”
Lần đầu tiên gặp, sức mạnh của La Chinh chẳng đáng nhắc đến, Ma Ha hắn chỉ cần một ngón tay cũng có thể giết chết.
Lần thứ hai gặp, tu vi của La Chinh đã tăng vọt.
Lúc đó, Ma Ha đã nghĩ phải mượn sức mạnh của Thiên Tôn để giết chết La Chinh.
Nhưng La Chinh lại chạy trốn ngay dưới mí mắt hắn…
Lần thứ ba gặp lại La Chinh, trong thâm tâm Ma Ha đã cảm nhận được một nguy cơ mãnh liệt.
Cảm nhận này liên tục nhắc nhở bản thân hắn rằng người này có đủ sức mạnh để giết chết bản thân mình!
Ma Ha cũng hiểu hắn không thể chờ đợi thêm nữa.
Tốc độ lớn mạnh của tên nhóc này nhanh bất thường.
Năm đó hắn đi cấm địa Luyện Thần cũng không thể tăng sức mạnh tới mức kinh khủng như vậy.
Nếu bỏ lỡ cơ hội lần này nữa, hắn sẽ phải đối mặt với một con quái thú bất khả chiến bại!
Chương 1668: Thăm dò trước khi ra tay
Vì tu luyện thuật Đại Thống Trị, nên mọi cử chỉ, hành động của Ma Ha đều khiến người ta cảm thấy áp bức mãnh liệtBình thường, các võ giả sẽ cảm thấy vô cùng áp lực khi đứng trước mặt Ma Ha, thậm chí còn vô thức muốn khuất phục và tôn hắn làm vua!
Nhưng do tu vi của Ma Ha, thuật Đại Thống Trị của hắn không có hiệu quả đối với Hoàng Kim Chiến Hồn.
Huống hồ khí thế chứa đựng trong con dấu Đế Hồn của linh hồn La Chinh cũng không thua kém gì thuật Đại Thống Trị.
La Chinh ngước nhìn Ma Ha, vẻ mặt bình tĩnh: “Ta tin đây cũng là lần cuối”
Ma Ha cười khẽ: “Ta cũng vậy!”
Hai người bọn họ đại diện cho cường giả mạnh nhất trong hai vũ trụ chỉ sau Thiên Tôn.
Nhưng sự thật là cả hai đều có sức mạnh không thua kém gì Thiên Tôn.
Trong tình thế hai vũ trụ đối đầu với nhau, giữa bọn họ chắc chắn phải có cuộc giao đấu này.
Ma Ha vừa nói xong, tay phải nắm lại thành quyền, tay trái mở thẳng, sau đó nhẹ nhàng bay lên không trung, chủ động tấn công trước.
Trong giao chiến, những lời nói đã không còn quan trọng, trừ khử đối thủ mới có ý nghĩa, thậm chí cả vũ trụ to lớn phía sau hắn ta.
Hắn không sử dụng binh khí, không ngờ lại muốn đánh tay không với La Chinh!
“Vù… vù… vù…!”
Nếu xét từ tốc độ và sức bật thì các chiêu thức liên tiếp của Ma Ha không có gì đặc biệt.
Nhưng trong mắt La Chinh, hắn thấy rằng không gian phía sau Ma Ha bắt đầu sụp xuống và cong đi…
Khi sức mạnh quá lớn tác động lên cơ thể, sức nặng của cơ thể võ giả cũng sẽ trở nên khá lớn.
Khi sức nặng lớn đến một mức độ nhất định thì có thể đè ép lên không gian xung quanh một cách tự nhiên, có thể nén không gian thành một độ cong nhất định!
Tình huống này cũng thường thấy trên người La Chinh.
Nhưng lúc này Ma Ha cũng làm được!
“Sức mạnh thật lớn!”
La Chinh thở dài trong lòng, máu huyết toàn thân lưu chuyển nhanh dần, hắn cảm thấy khá hưng phấn.
La Chinh quả thực không ngờ Ma Ha lại có sức mạnh đáng gờm như vậy, không rõ sức mạnh của hắn ta từ đâu mà có.
Nhưng nếu Ma Ha đã muốn chiến đấu bằng tay không thì La Chinh cũng sẽ không do dự!
Tốc độ ra quyền này của Ma Ha không nhanh, ít nhất thì La Chinh chắc chắn có thể né tránh.
Nhưng hắn không chọn cách lui về tránh, thay vào đó lại cong người, bước một bước lớn trên mỏm núi.
“Tên La Chinh này… muốn đỡ một quyền của Ma Ha?” Vạn Độc Thiên Tôn ẩn nấp trong bóng tối.
“Như thế thì khiến người ta thất vọng quá…” U Ám Thiên Tôn khẽ lắc đầu.
“Đúng là không biết tự lượng sức” Một vị Thiên Tôn khác nói.
Các vị Thiên Tôn của Thánh tộc cũng ở trong bóng tối để theo dõi trận đấu với tâm thái xem kịch vui.
Ma Ha có thể là người đứng đầu trong các Đạo Tử thì sức mạnh của hắn không hề đơn giản như vẻ bề ngoài.
Ma Ha từng đến Thiên Khúc Tinh thuộc Thần Đài Cửu Tinh của vũ trụ Đại Diễn để luyện thể.
Thiên Khúc Tinh chứa nguồn sức mạnh của Mục Hải Cực, các võ giả luyện thể có thể gia tăng gấp bội công lực của mình khi tu luyện trong đó.
Ở Thiên Khúc Tinh, dĩ nhiên Ma Ha có thể tiến cảnh thần tốc.
Nhưng điều quan trọng nhất là một cây Thanh Nguyên đã mọc trên Thiên Khúc Tinh này.
Rất nhiều năm qua cây Thanh Nguyên này mới chỉ nở hoa một lần.
Hơn nữa, phải qua đủ bốn triệu năm mới héo úa, tiếp đến lại mất ba triệu năm mới có thể kết được một quả.
Quả này đã hấp thụ vô số sức mạnh gốc, cuối cùng đã bị Ma Ha nuốt mất!
Từ góc nhìn của một số vị Thiên Tôn Thánh tộc thì điều này không phải may mắn đối với Ma Ha.
Quả Thanh Nguyên không phải là thứ mà người bình thường chỉ cần nhờ vào may mắn là có thể giành được.
Chắc chắn là do Mục Hải Cực muốn tặng cho Ma Ha.
Vì vậy, ở đúng thời điểm thích hợp nó sẽ nở hoa, kết quả, và sau đó chờ người tới hái quả.
Sau khi nuốt quả Thanh Nguyên, sức mạnh của Ma Ha tăng vọt, thậm chí Thiên Tôn còn không bằng được hắn.
Vì thế, các vị Thiên Tôn Thánh tộc vô cùng tự tin vào một quyền này của Ma Ha.
“Các ngươi cho rằng La Chinh là kẻ ngốc ư? Sức mạnh Ma Ha bộc phát ra có thể làm méo không gian như thế kia, vậy mà La Chinh còn dám kiên quyết chống lại một quyền này, chứng tỏ hắn đã nắm chắc, sợ rằng Ma Ha sẽ gặp bất lợi” Thánh Đàn Thiên Tôn cười lạnh nói.
Thánh Đàn Thiên Tôn và Ma Ha vốn không cùng đường, đương nhiên quan điểm của gã sẽ không đứng về phía Ma Ha.
Tuy nhiên, gã vẫn hy vọng Ma Ha có thể giết chết La Chinh.
Liên tiếp hạ gục các Đạo Tử mạnh nhất trong vũ trụ, gần như có thể khiến “thế” trong vũ trụ Đại Diễn hoàn toàn sụp đổ!
Nhưng kết quả bị lời nói của La Chinh đánh tan.
La Chinh không hề né tránh, tay trái mở rộng, tay phải nắm lại thành quyền, đó cũng là một cú đấm chậm.
Đã tu luyện đến bước này thì chỉ cần thuận tay ra một chiêu là cũng đủ khiến bốn bề yên tĩnh, không có bất kỳ sơ hở nào.
Nếu đã là đọ sức đơn thuần thì La Chinh cũng sẽ không thử chơi trò biến hóa gì nữa.
Một quyền này của hắn liền bay thẳng về phía Ma Ha.
Với trình độ sức mạnh hiện tại, hắn còn tự tin hơn Ma Ha nhiều.
Nhưng trong lòng Ma Ha lại có suy nghĩ giống với đám Vạn Độc Thiên Tôn.
La Chinh dám kiên quyết đỡ một quyền như vậy đúng là không tự lượng sức.
Nếu có thể khiến La Chinh chịu thiệt lớn, Ma Ha hắn có thể thừa thắng xông lên, trực tiếp đánh nát cơ thể La Chinh thành thịt vụn.
Ngược lại, điều này khiến hắn an tâm hơn một chút.
“Ầm!”
Một âm thanh nặng nề vang lên.
Vào lúc hai quyền chạm nhau, La Chinh vẫn giữ nguyên tư thế ổn định, nhưng lơ lửng trong không trung, dưới chân hắn vẫn là mỏm núi.
Thậm chí toàn bộ phần núi bên dưới đều vỡ tan thành sỏi đá và cát bụi, nhanh chóng sụp xuống.
Mặt Ma Ha đột nhiên trắng bệch, sau đó lập tức tím tái như màu gan heo!
Hắn cảm thấy có một luồng sức mạnh lớn hơn đang cuộn trào.
Sức mạnh này cuộn trào đến nỗi dường như Ma Ha không thể nhìn thấy điểm cuối…
Sức mạnh của tên này mạnh hơn mình, hơn nữa không chỉ mạnh hơn một chút!
Phản ứng của Ma Ha vô cùng nhanh nhẹn, chỉ trong một cái chớp mắt, thân hình hắn đã cong đi, thân pháp kỳ lạ khiến hắn chẳng khác gì con cá chạch trơn trượt, lách sang một bên theo nắm đấm của La Chinh.
Cũng chính thân pháp này đã giúp Ma Ha phá giải được tám mươi phần trăm sức mạnh của La Chinh! Nhưng ngay cả khi cơ thể chỉ phải chịu hai mươi phần trăm sức mạnh xâm nhập thì cũng đã đủ khiến vô số mạch máu trong Ma Ha vỡ ra!
Hai người đánh nhau, liều mạng bằng nắm đấm, ban đầu chỉ là để thăm dò sức mạnh đối phương, nhưng Ma Ha đã phải chịu thiệt không nhỏ!
La Chinh một kích đã trúng đích nhưng không hề lơ là dù chỉ một chút.
Hắn bất ngờ vung tay ra túm về phía Ma Ha bước đi.
Nhưng thân thể của Ma Ha thực sự quá kỳ quái, cơ thể cong vẹo một lần nữa rồi lại trượt khỏi tay La Chinh, lập tức chạy về phía sau hệt như một con thỏ sợ hãi, nhanh chóng rời khỏi La Chinh!
Khi hắn lùi lại, đồng thời liền có một tiếng “phụt”.
Ma Ha đã phun ra một ngụm máu lớn, bắn thẳng lên không trung.
Sắc mặt một vị Thiên Tôn Thánh tộc có vẻ vui sướng.
Cho dù gã dự đoán đúng kết quả, nhưng khuôn mặt vẫn thể hiện sự kinh ngạc.
Mặc dù Thánh Đàn Thiên Tôn đoán rằng La Chinh mạnh hơn Ma Ha, nhưng gã cũng không ngờ lại mạnh hơn nhiều như vậy!
Cuộc đối đầu này đã cho thấy, sức mạnh của cả hai dường như hoàn toàn không ở cùng đẳng cấp!
Nhưng những vị Thiên Tôn này lại không hề hoang mang, bởi chút vết thương này không phải là trở ngại lớn đối với Ma Ha, đồng thời rơi vào thế yếu cũng không có nghĩa La Chinh chắc chắn sẽ đánh bại Ma Ha.
Dù sao thì nếu thi triển ra các chiêu thức khác, chúng chắc chắn hơn nhiều so với sức mạnh thuần túy!
Tuy nhiên lúc này các võ giả Thánh tộc bình thường lại không thể bình tĩnh được.
Họ chỉ thấy một sự thật rằng quyền vừa rồi của Ma Ha không bằng La Chinh.
“Chẳng nhẽ quyền đầu tiên đã muốn phân thắng bại?”
“Chỉ dùng một quyền đã có thể đánh Đạo Tử Điện hạ thổ huyết…”
“Xong rồi, tên La Chinh này đúng là quá mạnh rồi!”
Các võ giả Thánh tộc trong thành Thiết Nguyệt đột nhiên than thở.
Trong khi đó, bên Nhân tộc lại là những âm thanh reo hò của các võ giả.
“Ha ha, vốn dĩ không ai ngoài Thiên Tôn có thể đánh bại La Chinh!”
“Đạo Tử Điện hạ cái gì chứ? Đồ vô dụng.
Chẳng phải chỉ một quyền đã phun ra máu sao!”
“Cố lên, La Chinh!”
Ngoài việc trợ uy trong thành Thiết Nguyệt thì những Chủ Giới này còn tới tấp lấy Thét Lệnh quý giá của mình ra để thông báo cho vũ trụ, truyền tin tức thú vị này đi.
Nhất thời, sĩ khí của các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn hừng hực hẳn lên!
Sau khi Ma Ha kéo giãn khoảng cách với La Chinh hơn nghìn trượng thì mới dừng lại ổn định thân thể, đưa tay ra lau vết máu ở khóe miệng.
“Quả nhiên khó giải quyết hơn ta nghĩ” Ma Ha nghĩ thầm.
Vết thương nhỏ này không là gì với hắn, nhưng hắn phải đánh giá lại sức mạnh của La Chinh.
Võ giả ở cấp độ này so đấu với nhau thì sức mạnh thường không phải là nhân tố quyết định thắng bại.
Nhưng nhiều lúc, nó lại có thể cho ra một kết quả bất ngờ.
Hiện giờ, sức mạnh của Ma Ha không chiếm được lợi thế, nhiều lúc rơi vào thế bị động, hắn đương nhiên buộc phải suy tính kỹ hơn.
Tuy nhiên, La Chinh không cho Ma Ha có thời gian suy tính.
Hắn giơ tay phải về phía Ma Ha đang đứng cách hắn nghìn trượng kia, ngọn lửa băng màu xanh nở ra, bao bọc toàn bộ bàn tay, rừng rực bùng cháy dọc theo ngón tay hắn.
Đồng thời, hắn bước ra một bước, lực quy tắc không gian màu trắng cũng rực cháy.
Hắn đã lập tức dịch chuyển nghìn trượng, xuất hiện phía sau Ma Ha, bàn tay đánh về phía Ma Ha!
Chương 1669: Kiếm ý tàn sát bừa bãi
Khi võ giả giao chiến mà gặp phải tình huống xấu thì thường rất khó xoay chuyển cục diện, đặc biệt là khi chênh lệch về sức mạnh không đáng kểNhưng dù sao Ma Ha cũng là Đạo Tử đứng đầu Thánh tộc, công pháp nhiều vô kể, trong những lúc nguy cấp đều có thể đưa ra giải pháp.
Các giác quan của hắn cực kỳ nhạy bén.
Hắn nhận thấy sự đặc biệt của ngọn lửa băng màu xanh này ngay.
Trong giây phút đó, hắn biết mình không thể kiên quyết chống lại, nên thân hình đột nhiên hạ thấp xuống!
Hai người đan xen trên không trung, bàn tay này của La Chinh đã đánh vào không khí.
Cùng lúc Ma Ha hạ người xuống, ánh sáng đỏ bên người hắn chợt lóe lên, thanh mạch đao lập tức nằm trong tay, trên mặt xuất hiện ý cười nồng đậm.
“Quang Luân Trảm!”
Những ánh đao tròn xoay xung quanh Ma Ha với tốc độ nhanh tới mức đáng kinh ngạc.
Chúng điên cuồng cắt xé khiến luồng không khí xung quanh cũng mất trật tự, từ xa nghe lại thấy giống như một người mới học thổi sáo, phát ra những âm thanh chói tai.
Ánh đao cứ thế xoay tròn khiến khu vực trăm trượng quanh Ma Ha đều bị bao phủ hoàn toàn.
Khu vực này biến thành một vùng chết, ngay cả con muỗi nhỏ nhất cũng không thể tìm được kẽ hở nào để lọt vào!
La Chinh đang đứng phía trên Ma Ha, cũng là vị trí ánh đao tập trung nhiều nhất.
Phản ứng của hắn không hề kém Ma Ha, ngay lúc Ma Ha rút thanh mạch đao ra thì trọng kiếm Đại Thiên đã nằm trong tay hắn rồi!
Mạch đao của Ma Ha rất linh hoạt, giống như một con rắn độc nhỏ bé có thể tấn công đối thủ vô số lần ở mọi góc độ, hơn nữa còn có thể chết người.
Còn trọng kiếm Đại Thiên của La Chinh lại giống như một con rồng lớn ẩn nấp trong vực thẳm.
Thanh kiếm này quá nặng, một khi đã ra tay thì nó chẳng khác gì một con rồng vốn ẩn nay lại rời biển, một chiêu trí mạng.
“Thùng thùng thùng…”
La Chinh đặt trọng kiếm Đại Thiên ngang trước ngực, chắn đi vô số đường ánh kiếm bắn về phía hắn.
Âm thanh phát ra khi đao kiếm giao nhau vốn phải rất êm tai, nhưng vì trọng kiếm Đại Thiên quá nặng nên âm thanh phát ra cũng vô cùng nặng nề, giống như hoàng chung đại lữ* vậy!
* Hoàng chung đại lữ: Dùng để hình dung âm nhạc hoặc lời nói trang nghiêm, chính đại, xuất hiện từ âm nhạc cổ đại.
“Ngươi nghĩ làm vậy có thể chặn được?” Ma Ha cười lạnh, mạch đao trong tay dễ dàng xoay chuyển, trong ánh mắt hiện lên vẻ khinh thường, Quang Luân Trảm lại lần nữa đánh về phía La Chinh.
Ma Ha đã thất bại một lần trong cuộc giao chiến sức mạnh, nhưng hắn cực kỳ tự tin về tốc độ!
Hơn nữa theo quan điểm của Ma Ha và thậm chí hầu hết các võ giả, tiến công mãi mãi là cách phòng ngự tốt nhất.
Chuyện phòng ngự như La Chinh được coi là rơi vào thế yếu.
Vì thế Ma Ha nghĩ muốn công phá phòng tuyến của La Chinh thì cũng không khó!
Ma Ha biến đổi chiêu thức nên phương hướng của những ánh đao kia ngày càng trở nên kỳ lạ.
Khi chúng chém về phía La Chinh thì liền vẽ ra một độ cong nhất định, lách qua trọng kiếm Đại Thiên rồi chém vào người hắn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, khóe miệng Ma Ha một lần nữa cong lên.
Nhưng mới được một khắc, ý cười của hắn đã cứng đờ.
“Keng, keng, keng…!”
Ma Ha hiểu rất rõ sức mạnh của ánh đao được chém ra bởi Quang Luân Trảm này.
Khi hắn tu luyện Quang Luân Trảm, hắn đã chém lá chắn Hạo Thiên Thánh, một thần khí chí tôn của vũ trụ Đại Cực bọn họ thành nhiều mảnh.
Những gì La Chinh mặc trên người chẳng qua chỉ là một chiếc áo dài quá đầu gối.
Chiếc áo dài bằng vải này hầu như không có khả năng phòng ngự, Quang Luân Trảm phải trực tiếp chém lên cơ thể của La Chinh mới đúng.
Chỉ có điều, Ma Ha không thể ngờ được rằng mười ánh đao đã chém lên, nhưng đừng nói đến việc cắt chiếc áo này ra thành từng mảnh, ngay cả để lại một vết tích trên đó cũng không thể…
Cái này được làm từ thứ quái quỷ gì vậy!
Cho dù với kinh nghiệm phong phú của Ma Ha thì lúc này hắn cũng hơi ngẩn ra, tình huống này xảy ra khá đột ngột nên có thể được coi là kỳ lạ.
“Đúng, ta không nhất thiết phải chặn”
La Chinh khẽ mỉm cười, xoay nhẹ trọng kiếm Đại Thiên.
Hắn hoàn toàn không phòng ngự nữa mà vung trọng kiếm Đại Thiên lên, một tia tàn nhẫn lóe lên trong đôi mắt hắn.
Trong nháy mắt, cảm xúc của hắn đã biến mất không một dấu vết.
La Chinh còn chưa thể chém thanh kiếm này ra thì trái tim Ma Ha đã đột nhiên đập mạnh, đôi đồng tử lập tức mở to!
Một cảm giác cực kỳ nguy hiểm lóe lên từ trong tim Ma Ha như những tia chớp.
Chúng ra sức thúc giục Ma Ha chạy, chạy, chạy mau đi!
Trước đây Ma Ha cũng từng phải đối mặt với các mối nguy hiểm, thậm chí là cái chết, nhưng dù sao cuối cùng hắn vẫn cười, vì hắn là Đạo Tử, là thiên tài yêu nghiệt nhất trong vũ trụ Đại Cực.
Tất cả tài nguyên tốt nhất đều được đổ lên người hắn, các cánh cửa cơ hội đều được mở ra cho hắn và mọi may mắn đều đứng về phía hắn!
Nếu hắn có một phần trăm cơ hội đánh bại đối thủ thì Ma Ha hắn chắc chắn có thể đánh bại đối thủ, bởi vì số phận luôn ưu ái hắn ta…
Nhưng lần này, Ma Ha không dám làm trái cảnh báo nguy hiểm trong lòng!
Đối mặt với thanh kiếm của La Chinh, hắn không có một chút cơ hội chiến thắng!
Đương nhiên trong lòng Ma Ha không cam tâm, nhưng hắn vẫn không định mạo hiểm.
Cơ thể hắn lay động, không ngừng lui về sau!
Hiện giờ La Chinh đang ở trên, Ma Ha ở dưới, hắn không ngừng lùi lại, lập tức đập tan khoảng đất phía sau.
“Ầm ầm!”
Một tiếng vang truyền tới, mặt đất bị Ma Ha đánh thành một cái hố lớn, sau đó hắn liền chui xuống đó!
Ngay khi Ma Ha chui xuống đất, thanh kiếm này của La Chinh cũng đã chém ra!
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
La Chinh đã vào Giới Chủ Cảnh nên đã lĩnh ngộ thần đạo Đoạn Tình sâu sắc hơn một tầng nữa.
Trước đây, để gia tăng sức mạnh của một kiếm này, La Chinh không ngừng ghép thêm các quy tắc vào trong kiếm.
Nhưng đến bây giờ thì điều đó là không cần thiết nữa!
Thanh kiếm của hắn chém xuống phía dưới.
Với sức nặng thích hợp của trọng kiếm Đại Thiên, lại được khí hỗn độn thúc giục, hai yếu tố này kết hợp lại đã cho ra một chiêu càng vô cùng khủng khiếp hơn.
Ít nhất trong vũ trụ, có lẽ không ai có thể đỡ được một kiếm này…
Một đường kiếm ý vô hình lan ra không trung với tốc độ cực nhanh, khí thế chứa đựng trong đó thật đáng kinh ngạc.
Những võ giả nhìn từ phía xa chỉ nhìn lướt qua mà đã cảm thấy đôi mắt mình như bị kim đâm!
“Ầm…!”
Một đường kiếm ý dài và hẹp này không ngừng lan ra và mở rộng, khi chạm đến mặt đất, nó liền đâm thẳng xuống dưới, khiến cho ngọn núi này xuất hiện một vết nứt lớn.
Nhìn từ trên xuống, vết nứt này chẳng khác gì một vết sẹo khiến người ta giật mình!
“Ầm ầm ầm…”
Kiếm ý xâm nhập vào trong lòng đất nhưng vẫn tiếp tục tàn sát bừa bãi trong đó.
Vết nứt này không ngừng kéo dài, nhanh chóng chia thành Thiết Nguyệt làm hai nửa, tiếp tục kéo dài về phía xa, như thể không có điểm dừng.
“Chưa trúng” Mắt La Chinh vẫn lạnh lùng.
Vừa chui xuống đất, Ma Ha liền vùi mình về phía bên khác, tốc độ chạy trốn của hắn trong lòng đất cũng cực kỳ nhanh, giống như một con chuột đồng vậy.
Người ta có thể nhìn thấy trên mặt đất xuất hiện một khe rãnh nổi bật.
“Lại lần nữa…!”
La Chinh không do dự, xoay tay, lại chém ra một kiếm.
Dịch Thần Nhất Kiếm…
“Vù vù vù…”
Nhưng khoảnh khắc đường kiếm lan xuống mặt đất, Ma Ha lại tránh trước một bước, hắn liên tục thay đổi phương hướng.
“Lại lần nữa…!”
“Vù vù vù…”
Khi đối mặt với kiếm ý hung tợn không ngừng giáng xuống đỉnh đầu, tưởng tượng cũng biết nỗi sợ hãi trong lòng Ma Ha lớn đến nhường nào.
Tự hắn cũng cảm thấy mình thật kỳ lạ.
Khi La Chinh ra đường kiếm đầu tiên, Ma Ha đã quyết định tránh đòn tấn công của La Chinh trước, sau đó ngay lập tức tìm cơ hội để phản công.
Theo kinh nghiệm của hắn, sau khi thực hiện những chiêu kiếm khủng như vậy thì có một khoảng thời gian khí lực sẽ yếu đi, đó cũng là cơ hội tốt để hắn phản kích.
Tưởng tượng thì lúc nào cũng tốt đẹp, nhưng thực tế thì luôn tàn khốc.
Hắn không ngờ sức lực của tên này vẫn chưa hết…
Mỗi đường kiếm La Chinh chém ra đều có thể so sánh với đòn tấn công toàn lực của Thiên Tôn!
Hơn nữa hắn đã chém ra ba đường kiếm liên tiếp, không hề nghỉ ngơi và do dự, đồng thời cũng không cần tích thế.
Tên này đã làm thế nào vậy?
Điều nguy hiểm nhất là không biết rốt cuộc thế giới trong cơ thể người này lớn đến mức nào?
Dù sao thế giới trong cơ thể của Giới Chủ Cảnh cũng có giới hạn, dù có nhiều chân nguyên thì cũng không thể bù lại được nếu cứ tiêu hao như vậy.
Ngay cả chính Ma Ha khi sử dụng những chiêu thức mạnh mẽ như vậy thì thế giới trong cơ thể cũng không kiên trì được lâu!
Chỉ trong thời gian ngắn, La Chinh đã chém ra hơn chục đường kiếm, nếu đổi lại là Ma Ha thì có lẽ thế giới trong cơ thể hắn đã hoàn toàn cạn kiệt rồi ấy chứ?
Nhưng tên La Chinh này vẫn dồi dào sinh lực, căn bản không có dấu hiệu kiệt sức!
“Ầm ầm ầm…”
Kiếm ý to lớn không ngừng kéo dài xuống phía dưới, trong đó vài đường kiếm ý còn cắt xuyên qua Quỳ Thủy giới.
Các vết nứt do kiếm ý lưu lại thì lộn xộn, Đại Giới này giống như một khuôn mặt bị đao cắt nát.
Toàn bộ Đại Giới đã mất đi tính ổn định, bắt đầu lung lay.
Các vị Thiên Tôn Thánh tộc đang ẩn nấp trong bóng tối nhìn thấy cảnh này thì bây giờ cũng không nói nên lời…
Chương 1670: Con giun
Một số Thiên Tôn Thánh tộc tuyệt đối trung thành với Ma Ha, một số khác thì vẫn duy trì thái độ trung lập, ngoài ra còn một số người lại có lòng căm thù với hắnDù sao các thế lực trong Thánh tộc khá phức tạp, không hề bền chắc như thép.
Thế nhưng dù có là ai thì cũng luôn tin tưởng tuyệt đối vào Ma Ha.
Trong vũ trụ Đại Cực danh tiếng của Ma Ha quá vang dội, từ lúc sinh ra hắn đã liên tục tạo ra kỳ tích.
Thế nhưng khi các Thiên Tôn Thánh tộc chứng kiến cảnh tượng này thì niềm tin với Ma Ha bỗng bắt đầu lung lay.
Mỗi kiếm La Chinh chém ra không hề có quy tắc và luật nhân quả nào đặc biệt, tất cả những gì Dịch Thần Nhất Kiếm này thể hiện ra chính là lĩnh ngộ của La Chinh với thần đạo, là triển khai kiếm ý đến mức cực hạn của cực hạn.
Chỉ nói riêng về uy lực thì nó đã tương đương với uy lực từ Thánh Lôi Động Huyền của Dao rồi.
Đại khái nó tương đương với một đòn toàn lực của Thiên Tôn.
Ngay cả là Thiên Tôn thì cũng không thể tùy ý tung ra đòn tấn công khủng bố như La Chinh.
Bộ dạng La Chinh vẫn ung dung, thoải mái, chém ra mấy trăm kiếm liên tiếp nhưng lại không hề có dấu hiệu gì khác thường.
Mà mấy trăm kiếm này đã đủ để chém Đại Giới này thành mảnh vụn!
“Vị Đạo Tử tên La Chinh này, rõ ràng thực lực cao hơn đánh giá của chúng ta!” Một vị Thiên Tôn khẽ nói.
Trước khi xâm nhập vũ trụ, Thánh tộc đã chuẩn bị tốt mọi thứ.
Năm đầu tiên bước vào vũ trụ, bọn họ không hề gây chiến, trên thực tế họ còn điên cuồng thu thập tin tức trong vũ trụ.
Thông qua mấy tin tức này, Thánh tộc bắt đầu phân tích tác dụng phần số trời và thực lực thực sự của mấy Thiên Tôn, đồng thời còn còn gây ra một vài xích mích giữa các chủng tộc.
Mà Mục Hải Cực từng dặn dò Thánh tộc phải đặc biệt “chăm sóc” cho những tên Đạo Tử trong vũ trụ, nên tư liệu về mười vị Đạo Tử này cũng khá chi tiết…
Chủng tộc, tuổi tác, thực lực, kinh nghiệm hay thần đạo họ tu luyện, những công pháp từng thi triển ra và còn nhiều nữa…
Chỉ có điều, lúc đó mười vị Đạo Tử chưa được đưa vào trong cấm địa Luyện Thần, Thánh tộc cũng không so sánh thực lực của các Đạo Tử này với Ma Ha.
Bởi dù sao đám La Chinh và Hiên Viên Thần Phong lúc đó cũng chỉ mới là Thần Hải Cảnh mà thôi!
Nhưng khi đám La Chinh trở về từ cấm địa Luyện Thần, thực lực đột nhiên lớn mạnh vượt bậc.
Điều này cũng khiến Thánh tộc có một lượt đánh giá mới về các Đạo Tử này.
Cưỡng ép để tăng tu vi của bản thân sẽ khiến cảnh giới không ổn định.
Hơn nữa nhóm Đạo Tử này cũng chỉ vừa mới trở thành Giới Chủ, so với Ma Ha thì họ chẳng khác gì những con chim non.
Thế nên Thánh tộc vẫn không cảm thấy bị uy hiếp gì lớn.
Nhưng thực lực La Chinh đang thể hiện ra lúc này gần như đã lật đổ nhận thức của các Thiên Tôn Thánh tộc!
“Thực lực của hắn… vượt xa đánh giá của chúng ta!” Trong mắt Vạn Độc Thiên Tôn đầy vẻ hoảng sợ, đột nhiên gã cảm thấy bản thân mình cũng rất khó để tóm được tên này!
“Ta cũng từng vào cấm địa Luyện Thần, nhưng cũng làm gì thần kỳ như vậy!” Một vị Thiên Tôn Thánh tộc khác lắc đầu nói.
“Mỗi người lại có tao ngộ khác nhau, chúng ta cũng không thể biết được bọn họ đã gặp những gì trong đó.
Lúc này ta lại lo Ma Ha sẽ thua!”
Dù sao những vị Thiên Tôn này cũng chỉ là sinh linh thứ cấp, vận mệnh và nhận thức trong mắt bọn họ đều hạn chế trong vũ trụ Đại Cực, đương nhiên không hiểu bí mật thực sự trong cấm địa Luyện Thần, cũng không thể đoán được những đãi ngộ mà đám La Chinh đã gặp được ở nơi đó! Ví như chính bản thân La Chinh lại được hai vị thánh nhân là Cưu Thánh và Tượng Thánh đích thân chỉ bảo! Còn Hoa Thiên Mệnh, Hiên Viên Thần Phong và các Đạo Tử khác thì cũng được hưởng đãi ngộ mà không võ giả bình thường nào có được…
Trong Thệ Thủy giới, vẻ mặt của các Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn đều có vẻ hưng phấn khó mà che giấu.
Ngay cả Nguyên Tội Thiên Tôn, vẻ mặt ông vốn luôn u ám, nhưng trong ánh mắt thâm thúy cũng đầy vẻ tán thưởng.
Đương nhiên ở Thệ Thủy giới ông đã thấy La Chinh nhặt những mảnh vụn thi thể của sói bạc Thánh Nguyệt.
Vì hiểu rằng hắn muốn cứu Hiên Viên Thần Phong, nên ông cũng hỏi Phục Hoạt Thiên Tôn xem trong tình huống này thì ông ta có thể phục sinh cho Hiên Viên Thần Phong không.
Phục Hoạt Thiên Tôn cũng không chắc chắn lắm.
Trên lý thuyết thì chỉ cần gom đủ các mảnh của thân xác Hiên Viên Thần Phong là có thể phục sinh hắn.
Vãng Sinh Thiên Mệnh rất mạnh mẽ, trừ việc bỏ mạng do thiên nhân ngũ suy ra thì dù có chết kiểu gì cũng có thể phục sinh lại nguyên vẹn.
Thế nhưng dường như thi thể Hiên Viên Thần Phong đã bị sói bạc Thánh Nguyệt nuốt vào bụng.
Nếu nó tiêu hóa sạch các mảnh vụn thi thể của Hiên Viên Thần Phong thì đương nhiên khó mà phục sinh được!
Thế nhưng câu trả lời của Phục Hoạt Thiên Tôn đã cho Nguyên Tội Thiên Tôn một tia hy vọng.
Giờ phút này, trong lòng ông đã dễ chịu hơn một chút.
Nhưng nỗi căm hận của ông với Ma Ha cũng không hề giảm!
Chẳng qua ông kiêng dè Thiên Tôn Thánh tộc đứng sau lưng Ma Ha nên mới cố nhịn không ra tay đánh chết hắn mà thôi.
Lúc này, thấy La Chinh thể hiện ra thực lực mạnh mẽ, trấn áp Ma Ha một cách sít sao như vậy, đương nhiên trong lòng ông vui sướng gấp bội!
“Lão tộc trưởng, hình nhưng tin tức ngài cho chúng ta không khớp.
Lúc trước ngài nói thực lực La Chinh yếu hơn Thiên Tôn cấp thấp.
Tên nhóc này thật sự yếu hơn Thiên Tôn cấp thấp bình thường ư?” Vân Hồ Thiên Tôn cười hỏi.
Sau khi La Chinh chiếm ưu thế, bầu không khí nặng nề ban đầu đã thoải mái hơn rất nhiều, dường như các vị Thiên Tôn cũng trở nên vui tươi lạc quan hơn.
“Yếu hơn Thiên Tôn cấp thấp ư? La Chinh bây giờ đủ để chống lại Thiên Tôn cấp trung đấy chứ? Ít nhất thì ta cũng không chắc có thể thắng được hắn!” Một vị Thiên Tôn trong thánh vực Vạn Phật nói.
“Cũng không đến nỗi đó.
Theo tố chất tổng thể mà nói, La Chinh thực sự rất mạnh mẽ, nhưng dù sao hắn cũng không gánh vác số trời.
Tuy nhiên lại có một số người lại có số mệnh cực kỳ ngang ngược, không theo lẽ thường!” Lại có một vị Thiên Tôn khác phản bác.
“Quả thực, sự mạnh mẽ của Thiên Tôn chúng ta không chỉ thể hiện trên phương diện tu vi và kiến thức, mà số trời mới là chỗ dựa lớn nhất của chúng ta!”
“…”
Các vị Thiên Tôn ở đây lại bắt đầu tranh luận về thực lực của La Chinh.
Nhưng chủ đề đã chuyển từ việc La Chinh có đánh bại được Ma Ha hay không sang việc La Chinh có đánh được với Thiên Tôn hay không.
Chẳng qua đang lúc tranh luận sôi nổi thì cách đó không xa chợt có một luồng ánh sáng màu trắng rực rỡ lóe lên, một khe nứt không gian đã xuất hiện trước mắt mọi người.
Huân, Thần Tiễn Thiên Tôn, Thương Vũ Thiên Tôn và người của Yêu Dạ tộc đi ra từ trong khe không gian.
La Chinh trực tiếp dùng Na Di Lệnh tiến vào Quỳ Thủy giới, còn Huân thì Thiên Tôn trong tộc chạy đến Thệ Thủy giới.
Về phần đám Ma Thủy Thiên Tôn của Ma tộc thì đã vào trong Thệ Thủy giới từ trước rồi.
Sau khi xuất hiện, Huân khẽ gật đầu với lão tộc trưởng, sau đó lập tức chào hỏi các vị Thiên Tôn khác.
Thiên Vị tộc đã biết chuyện xảy ra trong Yêu Dạ tộc, đồng thời cũng đã thông báo cho các Thiên Tôn khác, bọn họ không truy cứu thái độ trước đây của Yêu Dạ tộc nữa.
Có thể đến trợ giúp thì đã góp một phần sức mạnh cho vũ trụ Đại Diễn, đương nhiên bọn họ hoan nghênh, toàn bộ vũ trụ Đại Diễn cũng bắt đầu đoàn kết lại, gần như điều động tất cả các lực lượng có thể sử dụng được.
Nhóm Thiên tôn trò chuyện với các vị Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc một chốc rồi lại quay về, tiếp tục thảo luận chủ đề trước đó.
Huân nghe được cuộc trò chuyện của họ thì đôi tai nhọn khẽ giật, trên mặt nở nụ cười nhạt.
La Chinh có đánh chết được Thiên Tôn không ư? Phải hỏi là La Chinh có thể đánh chết bao nhiêu vị Thiên Tôn mới đúng!
Trước kia La Chinh đã dùng sợi xích Tuyệt Mệnh đánh cho Ám Ảnh Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc không biết đường nào mà xoay sở.
Nếu không phải Doanh thi triển liên kết sinh mệnh thì dù Ám Ảnh Thiên Tôn có mười cái mạng cũng không đủ cho La Chinh giết.
Nếu như nói khi đó La Chinh vẫn gặp nhiều khó khăn khi đánh chết Thiên Tôn thì sau La Tiêu xuất hiện dẫn La Chinh đi, sau đó hắn tu thành Vạn Pháp Địch Thư có thần thông chặt đứt nhân quả, thực lực của hắn lại càng đáng sợ hơn!
Đến ngay cả luật nhân quả như thiên nhân ngũ suy mà còn bị La Chinh chặt đứt thì những vị Thiên Tôn gánh vác số trời kia có đáng là gì chứ?
Dĩ nhiên sau lần đó La Chinh cũng chưa từng giao đấu với Thiên Tôn, nên Huân cũng không thể kết luận bừa.
Thế nên nàng không tham gia vào cuộc tranh luận này của các vị Thiên Tôn.
Chỉ cần mấy Thiên Tôn này không chết thì cuối cùng bọn họ cũng sẽ được chứng kiến điều đó thôi!
La Chinh chém liên tục hơn hai mươi kiếm.
Tốc độ độn thổ của Ma Ha cực nhanh, mà Dịch Thần Nhất Kiếm được tán dương có uy lực lớn, nhưng tốc độ vẫn không được xếp hạng cao lắm, vì thế chưa thể giết được Ma Ha.
Nhưng ngay lúc này, cây thế giới ở thế giới trong cơ thể La Chinh đã sắp cắm rễ ra ngoài, liên tục hấp thu khí hỗn độn ở đó.
Mà khí hỗn độn trong cơ thể hắn hầu như lấy không hết, dùng không cạn, chính xác là không hề xuất hiện vấn đề cạn kiệt.
Cho nên đối với La Chinh thì đánh nhau như vậy cũng là một cách để uy hiếp đối phương!
Còn về Ma Ha, hắn chỉ có thể tránh trái, tránh phải, âm thầm than khổ!
Nhưng lúc này Ma Ha thực sự không thể kiềm chế nổi nữa.
Ở dưới lòng đất, sau khi lao nhanh như tên bắn được khoảng hơn mười dặm, Ma Ha chợt ngừng lại.
Ngay sau đó, một tầng đất ở trước mắt thình lình nứt ra, một luồng kiếm ý xuyên ngay xuống đất, xẹt qua trước mặt Ma Ha, tạo ra một khe sâu không thấy đáy ngay trước người hắn.
Ánh sáng chiếu xuống từ cái khe, Ma Ha ngẩng đầu nhìn lên.
Thông qua cái khe này, hắn có thể nhìn thấy La Chinh đang ở trên không trung.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, La Chinh cầm trọng kiếm Đại Thiên mỉm cười: “Ngươi là con giun à?”
Sự khiêu khích của La Chinh khiến sắc mặt Ma Ha lộ vẻ dứt khoát, mạch đao trong tay bắt đầu xoay, một luồng ánh sáng tím từ đó lan rộng ra.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









