1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 335 : Tay không đỡ đao (c1671-c1675)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 335 : Tay không đỡ đao (c1671-c1675)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1671: Tay không đỡ đao

Luồng ánh sáng tím lan ra với tốc độ cực nhanh, trong phút chốc đã che phủ toàn bộ thành Thiết Nguyệt, kể cả vùng đồi núi trong đóLúc đánh nhau với Hiên Viên Thần Phong, Ma Ha có vẻ điêu luyện, mục đích xuất ra thuật Đại Thế Giới cũng chỉ để khiến mọi người kinh hãi mà thôi, cho dù không dùng chiêu này thì hắn cũng có thể đánh bại Hiên Viên Thần Phong.

Thế nhưng khi đánh với La Chinh, Ma Ha lại rất đau đầu.

Dù luận về sức mạnh hay binh khí, La Chinh đều có thể áp chế hắn trên mọi phương diện!

Tốc độ luôn là thứ hắn vẫn lấy làm kiêu ngạo nhất, nhưng giờ đây cũng chỉ có thể dùng để trốn chạy!

Một trong những chỗ dựa lớn nhất của Ma Ha là thuật Đại Thế Giới.

Sau khi thuật Đại Thế Giới phủ xuống, mọi quy tắc trong vùng không gian này đều do hắn định đoạt!

Bị La Chinh áp chế liên tục đến mức phải chạy trốn khắp nơi đã làm cho Ma Ha mất hết thể diện.

Tuy rằng Ma Ha đã chuẩn bị tốt tâm lý để ứng chiến với La Chinh, thu hết thói kiêu ngạo thường ngày, dùng trạng thái tốt nhất.

Nhưng điều này cũng không thể hiện rằng Ma Ha hắn không kiêu ngạo!

Thân là Đạo Tử đứng đầu của vũ trụ Đại Cực, vậy mà lại bị người ta đuổi giết một mạch, chán nản chạy loạn dưới đất.

Đây không phải là tác phong của Ma Ha!

Huống hồ khi La Chinh chém xuống từng đường kiếm ý khủng khiếp kia thì lại càng có nhiều Giới Chủ Nhân tộc lắm mồm, không ngừng dùng Thét Lệnh, thêm mắm dặm muối thổi phồng việc này khiến tất cả các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn và các võ giả Thánh tộc đều biết cảnh tượng vừa mới chiến hắn đã chạy trối chết.

“Quả thực cũng hơi giống con giun” Ma Ha lẩm bẩm nói. “Nhưng người sẽ phải trả giá rất lớn!”

“Vèo!”

Giờ phút này, Ma Ha ở dưới đất khẽ dậm chân, cơ thể như tên rời cung, bắn thẳng ra từ khe nứt, tay phải cầm theo mạch đao tỏa ra từng luồng ánh sáng màu đen, dùng tốc độ nhanh nhất lao về phía La Chinh.

La Chinh bị tia sáng kia bao phủ nhưng cũng không có cảm giác gì khác lạ.

Trong ba nghìn thần đạo có rất nhiều chủng loại khác nhau, hắn cũng không thể nào biết được điểm đặc trưng của tất cả các thần đạo.

Thấy Ma Ha sắp lao thẳng về phía mình, La Chinh vẫn không hề do dự.

Trong đôi mắt hờ hững của hắn chợt lóe sáng, luồng kiếm ý hung mãnh ngưng tụ đầy khí thế hào hùng, một lần nữa chém về phía Ma Ha!

“Vù!”

Nhưng một kiếm này của La Chinh vẫn chưa chém ra hết thì Ma Ha đã ngẩng đầu lên, mạch đao vội chém ra một đao đón lấy kiếm ý!

Kỳ lạ là một đao này của Ma Ha không chém về phía La Chinh, mà vung đao về phía thành Thiết Nguyệt!

Một đao này thực sự khiến người xem không hiểu nổi, dù sao mạch đao này mà chém về phía La Chinh thì có quăng tám quãng sào cũng không tới!

Giờ phút này, thành Thiết Nguyệt cũng ở trong trạng thái sụp đổ, các vị Giới Chủ của Nhân tộc và Thánh tộc đều bay lên không trung.

Với khoảng cách như vậy mà quan sát cuộc chiến của hai vị Đạo Tử thì chỉ cần thoáng bị ảnh hưởng nhẹ cũng có nguy cơ chết đi, nhưng rõ ràng những võ giả này không quan tâm đến tính mạng của mình!

“Có phải đầu óc tên Ma Ha kia có vấn đề không?”

“Nên trốn đi thì hơn.

Bọn họ chém tới bên này rồi kìa!”

“Ồ, ngươi bị sao vậy?”

Những võ giả này chợt phát hiện không gian nơi bọn họ đang ở đã có biến hóa kỳ lạ.

Vài vị võ giả trong đó rơi xuống, cả cơ thể đã biến mất một cách kỳ lạ trước mặt mọi người.

Mà tiếp sau đó, bọn họ lại lập tức xuất hiện ở một nơi khác!

Cùng lúc đó…

Một đao Ma Ha chém về phía thành Thiết Nguyệt kia cũng tương tự như vậy, xuất hiện một cách quỷ dị sát người La Chinh.

Ánh đao chợt lóe lên, “thùng” một tiếng.

Một đao này vừa khéo đánh bật kiếm ý của La Chinh bắn ngược trở về!

Ma Ha cười khẩy, mạch đao lại tiếp tục chém về phía thành Thiết Nguyệt.

Sau khi thi triển thuật Đại Thế Giới, ánh đao Ma Ha chém ra có uy lực càng mạnh hơn, từng ánh đao đó chém thẳng đến trước mặt La Chinh, tất cả đều đánh vào chỗ hiểm.

“Thùng thùng thùng!”

La Chinh đưa tay khẽ nhấc kiếm, lại dùng trọng kiếm Đại Thiên để phòng ngự, trên mặt có vẻ nghi ngờ.

Dường như quy tắc không gian nơi này đã bị Ma Ha sửa lại thì phải?

Không chỉ La Chinh phát hiện ra điều này, mà các võ giả trong thành Thiết Nguyệt cũng phát hiện ra.

Bọn họ phát hiện mỗi khi di chuyển về hướng đông ba trượng thì bản thân sẽ tự xuyên lên đỉnh đầu mình sáu mét!

Cho nên Ma Ha chém một đao về hướng đông, nó sẽ vừa khéo chém về phía sáu trượng trên đỉnh đầu La Chinh!

Đây là tuyệt diệu của việc vận dụng thuật Đại Thế Giới, có thể tùy ý sửa đổi quy tắc trong đó!

Thế nhưng dù sao thuật Đại Thế Giới mà Ma Ha tu luyện cũng chưa hoàn chỉnh, hắn chỉ có thể sửa đổi quy tắc ở một mức độ nhất định mà thôi.

Thuật Đại Thế Giới trọn vẹn thực sự không phải là thay đổi quy tắc, mà là tùy ý chế tạo ra quy tắc của chính bản thân.

Nói cách khác, thuật Đại Thế Giới giống như chiếm cứ một vùng thế giới trống rỗng, mà khi ở trong thế giới này, bản thân không gì không làm được!

La Chinh không ngừng chống đỡ, dần dần cũng hiểu được quy tắc mà Ma Ha đã sửa đổi.

Hắn dùng một tay che đầu mình, thân hình cũng khẽ rơi xuống dưới thật mạnh, cả người tựa như ngã nhào xuống.

La Chinh và Ma Ha đảo ngược nhau, đôi mắt của cả hai cùng lúc chợt lóe lên, hai bên đều có thể đọc được lòng tin tất thắng trong mắt đối phương!

La Chinh mỉm cười, trọng kiếm Đại Thiên đã bất thình lình chém ra!

Mà khi kiếm ý của Dịch Thần Nhất Kiếm chém ra, chỗ La Chinh đứng đã ở dưới nơi Ma Ha đứng, khoảng cách đúng ba trượng, đồng thời hướng một kiếm này chém ra cũng chính là hướng đông!

Nếu Ma Ha thay đổi quy tắc, La Chinh cũng sẽ thích ứng với quy tắc này.

Nhưng Ma Ha lại chỉ cười khẩy khi thấy hành động của La Chinh, hắn phun ra hai chữ: “Ngây thơ!”

Dựa theo quy tắc không gian mà Ma Ha mới sửa đổi, trong phạm vi thuật Đại Thế Giới bao phủ thì việc thay đổi không gian sẽ diễn ra liên tiếp.

Nói cách khác, một vị võ giả đi về hướng đông thì sẽ xuất hiện ở khoảng cách sáu trượng phía trên đỉnh đầu!

La Chinh hạ xuống, một kiếm này nhắm chém về hướng đông, cuối cùng sẽ chém về phía trên đầu Ma Ha!

Nhưng quy tắc là do Ma Ha đặt ra, hắn có thể thay đổi quy tắc đó ngay lập tức.

Nên ngay lúc La Chinh chém một kiếm kia ra, Ma Ha đã thay đổi quy tắc trong đó một lần nữa.

Trong phút chốc, luồng kiếm quang La Chinh chém về phía đông đã xuất hiện một cách quỷ dị ở hướng chính tây!

Cũng chính là xuất hiện phía sau La Chinh.

Xem ra một kiếm này của La Chinh đã chém về chính hắn!

Đối mặt với kiếm ý hào hùng đang lan tỏa ở phía sau, La Chinh thầm rét lạnh, lăn mình trên không trung một cái, cố gắng tránh một chém này, chân mày không kìm được mà nhíu lại.

Ma Ha ở phía trên lộ vẻ áy náy, khẽ nhún vai: “Ngại quá, ở đây ta chính là chúa tể!”

Vừa dứt lời, Ma Ha lại vung mạch đao lên lần nữa, tiến về phía La Chinh.

Mạch Đao giơ lên thật cao, từng luồng ánh sáng đen ngưng tụ ở trên lưỡi dao, chuyển động rất khủng bố!

Tuy bộ quần áo La Chinh mặc rất quái đản, nhưng Ma Ha không tin hắn không thể chém chết được La Chinh.

Mà trong phút chốc La Chinh vừa chuẩn bị đưa kiếm đỡ thì chợt cảm giác thân thể mình khẽ rơi xuống.

La Chinh trên không trung ngay lập tức mất thăng bằng, rơi xuống phía dưới, không thể né được cú chém này của Ma Ha!

Không chỉ riêng La Chinh, các võ giả trong phạm vi thuật Đại Thế Giới do Ma Ha thi triển bao phủ đều rơi xuống phía dưới.

Lúc này Ma Ha đã thay đổi quy tắc hệ Phong!

Võ giả Chiếu Thần Cảnh đã có thể bắt đầu cưỡi gió mà bay chính là dựa vào quy tắc hệ Phong, cho nên khi võ giả Chiếu Thần Cảnh luyện tập cưỡi gió mà bay phải làm được đó là di chuyển theo chiều gió!

Nhưng lúc này quy tắc hệ Phong trực tiếp bị Ma Ha chặn lại.

Trong phạm vi thuật Đại Thế Giới bao phủ cho dù là bản thân Ma Ha cũng không thể bay được!

Nhưng chẳng qua Ma Ha đã có sự chuẩn bị, nên một kiếm hắn chém ra đã lập tức điều chỉnh tốt cơ thể hắn.

Sau khi không thể cưỡi gió, thậm chí hắn còn nương theo đó mà lộn nhào xuống, tăng thêm sức mạnh cho nhát chém!

Về phần La Chinh, sau khi chợt mất thăng bằng, hắn cũng không thể ung dung đỡ một đao này của Ma Ha.

“Năng lực này… quả thực rất xuất sắc!” La Chinh lăn mình xuống dưới, trên mặt vẫn giữ nụ cười thản nhiên.

Nhưng thấy một đao này của Ma Ha sắp chém lại đây, hắn chợt vung trọng kiếm Đại Thiên cầm trong tay lên.

Với trọng lượng của trọng kiếm Đại Thiên, thân thể hắn quay một vòng trên không trung, lúc này hắn lại không hề tránh, trái lại còn vươn tay siết chặt đao của Ma Ha!

“Két!”

“Phập!”

Đao của Ma Ha khi chưa ngưng tụ ánh sáng đen thì thực sự đã sắc bén gấp mấy lần đao thường.

Rốt cuộc đây là lần đầu tiên khiến La Chinh chảy máu, cắt vào lòng bàn tay La Chinh.

Máu màu vàng rực rỡ phụt ra từ trong tay La Chinh.

Nhưng cuối cùng, đao này bị kẹp ngay trên bàn tay La Chinh, không thể tiến thêm chút nào nữa.

Thân thể của người này…

Ma Ha thấy vậy thì ánh mắt hơi đăm chiêu.

Hắn biết bộ quần áo trên người La Chinh có lai lịch phi thường, áo mỏng như trang giấy mà lại đao thương bất nhập!

Không ngờ thân thể La Chinh cũng mạnh mẽ như vậy.

Ma Ha gần như đã chém với tất cả sức lực của mình, vậy mà ngay cả một bàn tay của La Chinh cũng không thể chém đứt.

Trong vũ trụ Đại Diễn sao có thể sinh ra một tên quái vật như thế này chứ? Hắn còn biết đánh với La Chinh thế nào nữa đây?


Chương 1672: Trò cười

Trong mắt La Chinh, việc Ma Ha nắm giữ khả năng thay đổi quy tắc thực sự quá mạnh mẽNếu Ma Ha vận dụng hợp lý thì La Chinh hoàn toàn không thể đoán được chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Nếu Ma Ha đã chém tới một đao, đương nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua cơ hội này.

Hắn liều mạng bị thương cũng chỉ để chụp mạch đao của Ma Ha!

Ngay lúc này, thân thể La Chinh thực sự mạnh mẽ đến mức làm người ta vô cùng căm phẫn.

Dù không sử dụng chuyển dời sức mạnh thì mấy chiêu bình thường cũng khó làm hắn bị thương được!

Sau khi túm được thanh mạch đao kia, La Chinh chợt thuận thế kéo vào người, sức mạnh cuồn cuộn tuôn ra từ trong cơ thể.

Không kịp đề phòng, Ma Ha thậm chí còn quên mất việc phải buông thanh đao trong tay mình ra.

Cứ thế, hắn hệt như một con dê bị La Chinh kéo về!

Khi thấy sức mạnh kinh khủng trong cơ thể La Chinh, Ma Ha cũng đã nhận thức được rằng mình hoàn toàn không có khả năng đánh giáp lá cà với La Chinh!

Trong giây phút Ma Ha bị La Chinh kéo đi, cả người Ma Ha trơn trượt như con cá chạch giãy giụa trong tay La Chinh.

Thân pháp Lạc Thần Lăng Ba mà Ma Ha thi triển là một bộ thân pháp rất xảo diệu.

Chân nguyên trong cơ thể tuôn trào rồi bao quanh thân thể hắn, hình thành một lớp màng mỏng trơn mịn, người khác rất khó bắt được.

Lúc trước hắn từng tránh thoát La Chinh mấy lần, đáng lẽ lần này cũng không ngoại lệ.

Nhưng trong phút chốc hắn tránh đi, một luồng ánh sáng sặc sỡ bỗng lao ra từ tay La Chinh, lập tức trói cả người Ma Ha lại.

Sợi xích Tuyệt Mệnh!

Nếu đã nắm được cơ hội này thì La Chinh sẽ không chần chừ giây phút nào nữa, hắn khóa bản thân mình lại với Ma Ha.

Trước đây, La Chinh còn hơi do dự khi vận dụng sợi xích Tuyệt Mệnh.

Tuy ở đây chỉ có một mình Ma Ha, nhưng những Thiên Tôn Thánh tộc chắc chắn đang ẩn núp ở một nơi bí mật nào đó gần đây.

Nếu khóa hắn lại với Ma Ha mà bị bọn họ tập kích thì ngay cả cơ hội chạy trốn để bảo vệ tính mạng cũng không có.

Muốn đánh chết tên Ma Ha này thì chắc chắn mình phải mạo hiểm một chút.

Trong phút chốc bị sợi xích Tuyệt Mệnh trói chặt, hắn đã ngầm hiểu được thủ đoạn của La Chinh, nếu những võ giả khác liên tục bị chĩa mũi nhọn vào hết lần này đến lần khác đã chịu thất bại, ngay lúc này đã hoảng hốt lo sợ, trong lòng đã sớm rối bời, sao có thể còn bất cứ ý chí chiến đấu nào nữa.

Nhưng Ma Ha vẫn duy trì sự tỉnh táo tuyệt đối, không hề bối rối.

Một suy nghĩ chợt nảy lên trong đầu Ma Ha, quy tắc hệ Phong đã được giải phóng, bản thân hắn lại xoay vòng rồi bay lên một lần nữa với ý định giãy ra khỏi sợi xích Tuyệt Mệnh.

Thế nhưng dù hắn có bộc phát cả mười phần sức mạnh để lao ra thì cũng chỉ kéo thẳng sợi xích Tuyệt Mệnh mà thôi, nó không hề có dấu hiệu đứt gãy.

Hơn nữa Ma Ha đã cảm nhận được một luồng sức lực mạnh mẽ khó mà chống lại được, trực tiếp lôi hắn trở về.

Đó chính là La Chinh.

La Chinh đang ở phía sau, kéo sợi xích Tuyệt Mệnh lại.

La Chinh mạnh mẽ lôi Ma Ha trở lại, đồng thời tung ra một quyền.

Nhưng khi Ma Ha chỉ còn cách La Chinh chưa tới vài thước, bóng dáng hắn lại biến mất một cách kỳ lạ!

Quy tắc không gian nơi đây lại một lần nữa bị Ma Ha thay đổi, Ma Ha vừa biến mất liền lập tức xuất hiện phía sau La Chinh.

Không gian phía sau và phía trước La Chinh đã bị nối lại với nhau, một đầu của sợi xích Tuyệt Mệnh cũng xuyên qua không gian này.

La Chinh cũng theo đó bước ra một bước, định xông vào không gian phía trước.

Nhưng hắn vừa mới bước vào thì lại thấy bản thân xuất hiện trong thành Thiết Nguyệt!

“Đây…” Trong mắt La Chinh lộ vẻ bất đắc dĩ.

Lúc này, quy tắc không gian trong phạm vi thuật Đại Thế Giới bao phủ đã bị Ma Ha đã thay đổi tới mức rối tinh rối mù, rất nhiều chỗ trống xen lẫn vào nhau, hình thành một mê cung vô hình.

Mặc dù Ma Ha vẫn bị sợi xích Tuyệt Mệnh trói nên không thể giãy ra được, nhưng La Chinh có lôi thế nào cũng không thể kéo gần khoảng cách với Ma Ha.

Có đôi lúc, Ma Ha sẽ xuất hiện phía sau La Chinh, nhưng cũng chỉ trong chớp mắt rồi hắn lại xuất hiện trên không trung ở phía xa nghìn trượng.

Còn La Chinh chỉ cần xê dịch một chút thì cơ thể sẽ rơi vào trong chỗ trống, sau đó lập tức xuất hiện ở nơi mà hắn cũng không biết rõ.

Cũng vì thế mà tình hình cũng đã dịu đi!

Sau lần thứ mười La Chinh lôi Ma Ha lại, hai người đã thấy nhau ở khoảng cách chưa tới một trượng.

Gần như bọn họ trôi lơ lửng giữa không trung mà đối mặt nhau.

Nhưng trên thực tế, không gian giữa hai người không hề đơn giản như vậy.

La Chinh chỉ cần bước ra một bước thì chắc chắn sẽ bước vào chỗ trống phía trước, sau đó lại một lần nữa kéo giãn khoảng cách với Ma Ha.

Lúc này La Chinh lại có cảm giác hơi bất đắc dĩ.

Thấy Ma Ha có vẻ cười đắc ý, La Chinh lạnh lùng nói: “Ngoài việc bỏ trốn thì ngươi còn biết làm gì nữa?”

Ma Ha nở một nụ cười thản nhiên: “Giết người có rất nhiều cách.

Ta thừa nhận ngươi rất lợi hại, thân thể mạnh mẽ tới mức không thể tưởng tượng, đã vượt qua giới hạn của sinh linh thứ cấp.

Nhìn khắp cả Thần Vực, chỉ sợ cũng là một tồn tại phi phàm, sức lực của ngươi cũng mạnh đến kinh người!”

Có thể khiến người cao ngạo như Ma Ha đưa ra lời đánh giá như vậy thì có thể coi Ma Ha đã nhận thua.

Nhưng mới nói đến đây Ma Ha lại thay đổi: “Việc đánh giá võ giả có rất nhiều cách, nhưng mục đích cuối cùng lại không bao giờ thay đổi, chính là đánh chết đối phương.

Ngươi chỉ cần biết trận đấu này, ta thắng chắc rồi!”

“Ngươi dựa vào đâu mà kết luận như vậy?” La Chinh hỏi.

Đúng là thực lực của Ma Ha không tệ, nhưng trình lại thua La Chinh…

Có lẽ lúc này Ma Ha đã sánh ngang với Thiên Tôn cấp thấp, nhưng rất khó để đánh bại được Thiên Tôn.

Cho dù La Chinh không dựa vào Vạn Pháp Địch Thư thì cũng có thể đánh chết những người như Ám Ảnh Thiên Tôn.

Nếu vận dụng Vạn Pháp Địch Thư, hắn có thể phân cao thấp với Thiên Tôn cấp trung, thậm chí là Thiên Tôn cấp cao!

Thế nhưng việc vận dụng số trời của Thiên Tôn lại muôn hình muôn vẻ, cho dù là Thiên Tôn cấp cao thì cũng không thể chắc chắn tuyệt đối rằng có thể đánh chết được Thiên Tôn cấp thấp.

Khi chiến đấu thực sự, tình hình chiến đấu cũng thiên biến vạn hóa.

Ma Ha đáp trả La Chinh bằng một nụ cười tươi: “Ngươi đã lọt vào pháp ảo ảnh di hình, chắc chắn không thể rời khỏi đó được”

Do thuật Đại Thế Giới có thể tùy ý thay đổi quy tắc nên cách vận dụng cũng thay đổi khôn lường.

Hiện tại, Ma Ha đã đảo lộn quy tắc không gian nơi này, chính bản thân hắn không thoát ra được, nên La Chinh cũng tương tự như vậy!

Bởi vì ở đây không thể dùng được thuật dịch chuyển không gian, ngay cả Na Di Lệnh của La Chinh cũng mất hiệu lực, bởi dù sao trong vùng không gian này cũng chẳng còn tuân theo quy tắc không gian của vũ trụ Đại Diễn nữa.

Trên lý thuyết, La Chinh đã bị mắc kẹt ở đây.

“Tu luyện thân thể tới mức mạnh mẽ như vậy, thực khiến người ta phải ngưỡng mộ. ” Ma Ha nói tiếp: “Nhưng dù sao cũng sẽ chết ở chỗ này thôi!”

Dứt lời, Ma Ha chợt khoanh chân ngồi xuống, ánh mắt bắt đầu trở nên rời rạc, trong miệng lẩm nhẩm niệm: “Thường, Nhạc, Ngã…” Cùng lúc đó, một luồng khí thế rất đặc biệt tỏa ra từ cơ thể hắn, luồng khí thế ôn hòa mà vững vàng, dường như muốn triệu hồi thứ gì đó.

Đáng tiếc, Ma Ha chỉ mới đọc được ba chữ thì La Chinh đã kéo sợi xích Tuyệt Mệnh một cái.

Ma Ha liền gào lên một tiếng đau đớn rồi văng ra ngoài.

Trong không gian hỗn loạn xung quanh, lúc xa lúc gần, chỉ trong chốc lát Ma Ha đã xuất hiện phía sau La Chinh.

Nhưng La Chinh vẫn không thể kéo Ma Ha đến bên cạnh.

Vốn dĩ Ma Ha muốn vận dụng một thủ đoạn rất đặc biệt nào đó, nhưng lại bị La Chinh mạnh mẽ cắt ngang, thế nên hắn tức giận vô cùng.

Nhưng hắn cũng chỉ hung ác trừng mắt liếc La Chinh, sau đó tiếp tục khoanh chân trên không: “Thường, Nhạc, Ngã, Tịnh, Tư, Sát, Minh…”

Hắn vừa mới bắt đầu niệm, La Chinh lại kéo sợi xích Tuyệt Mệnh lần nữa!

“Vù vù vù!”

Lần này, Ma Ha lại bị văng ra giữa không gian hỗn loạn, chú niệm của hắn lại bị La Chinh cắt ngang.

Ma Ha trợn mắt nhìn, La Chinh lại làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra…

Thấy vậy, Thiên Tôn hai bên đều không nói nên lời, còn một số Thiên Tôn lại nở nụ cười.

Cuộc đối đầu này, cả hai Đạo Tử đều không có cách nào để trấn áp đối phương, nên nó dần trở thành một trò cười.

“Ma Ha muốn dùng vật thu thiên để trấn áp La Chinh” Một vị Thiên Tôn Thánh tộc đã nhìn ra ý đồ của Ma Ha.

Một vị Thiên Tôn khác nhíu mày nói: “Trước lúc ra trận quả thực Đại Thiên Tôn đã trao năng lực ấy cho Ma Ha.

Nhưng vật thu thiên chỉ có thể dùng một lần, trân quý biết bao? Dùng để giết chết La Chinh thì có phải quá lãng phí rồi không?”

Khi dẫn Thánh tộc hành quân đến vũ trụ Đại Diễn đúng là Ma Ha đã chuẩn bị chu đáo mọi thứ.

Nhưng vật thu thiên vốn dùng để đối phó với thần của vũ trụ Đại Diễn, vậy mà ngay lúc này Ma Ha lại muốn dùng nó thì quá sớm mất rồi.

Chẳng qua bây giờ Ma Ha cũng không có sự lựa chọn, hắn hoàn toàn không có cách nào để bắt được La Chinh!

“Giết La Chinh thì cũng không lỗ!” Thánh Đàn Thiên Tôn nói ngắn gọn.

Ngay lập tức, Thánh Đàn Thiên Tôn nhận được sự hưởng ứng từ những vị Thiên Tôn khác.

“Quả thực không lỗ!”

“Vũ trụ Đại Diễn bồi dưỡng ra được một người yêu nghiệt như vậy, chỉ sợ chính là tất cả tâm huyết cuối cùng của thánh nhân La Tiêu kia! Chẳng trách Cực Thánh lại bảo chúng ta ưu tiên đánh chết Đạo Tử của vũ trụ Đại Diễn!”

Chỉ vì bồi dưỡng một người như Ma Ha mà Thánh tộc bọn họ đã bỏ ra biết bao tâm huyết, thậm chí còn được Mục Hải Cực trợ giúp nên Ma Ha mới đạt được thành tựu như thế.

Mà xét về mọi phương diện, La Chinh đều mạnh hơn Ma Ha nhiều, tâm huyết bỏ ra chỉ sợ lại càng khoa trương hơn, tất nhiên bọn họ không thể để La Chinh sống sót!


Chương 1673: Cây quý trang nghiêm

Ma Ha cũng chuẩn bị không ít những chiêu phụ phía sauCho dù gặp Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn thì hắn vẫn có năng lực tự bảo vệ mình!

Nhưng chỉ dựa vào những chiêu phụ này để đánh chết La Chinh thì vẫn rất khó khăn.

Hơn nữa chỉ cần một chút sai sót thôi là chính hắn cũng sẽ chết trong tay La Chinh.

Mục đích Ma Ha khiêu chiến La Chinh không phải để so đấu công bằng, mà là để đánh chiếm.

Đây là cuộc chiến quy tắc của hai vị thánh nhân!

Tất cả các sinh linh chỉ là quân cờ của thánh nhân mà thôi.

Ma Ha cũng tự hiểu được rằng hắn chỉ là một cánh tay trợ giúp Mục Hải Cực giành chiến thắng mà thôi.

Lúc này Ma Ha chẳng hề quan tâm đến La Chinh, hắn nhắm mắt lại và bắt đầu lẩm nhẩm niệm chú.

Vật thu thiên của mỗi vị thánh nhân đều là vật không tầm thường.

Sau khi sinh linh trong Thần Vực tu luyện thành thần thì thế giới trong cơ thể được cũng đã được hoàn thiện, sự lệ thuộc vào chân nguyên sẽ dần giảm đi, thậm chí còn không hề tiêu hao chân nguyên!

Dù sao đối với thế giới bên trong cơ thể thì việc tiêu hao chân nguyên chẳng khác gì là hủy diệt.

Ví dụ như thế giới trong cơ thể mà võ giả Giới Chủ Cảnh vất vả xây dựng, trong đó đã có mấy thần quốc và thánh địa.

Nếu như chiến đấu với người cùng cảnh giới thì sẽ buộc phải rút hết chân nguyên trong đan điền, lúc đó tất cả các thần quốc và thánh địa đều bị hủy hoại ngay lập tức, tất cả các sinh linh cũng sẽ biến mất.

Đây là sự tổn thất khá thê thảm.

Sau khi thành thần thì thế giới trong cơ thể đã ngưng tụ thần cách, có thể vận dụng cái “thế” của thế giới trong cơ thể.

Cái “thế” này thật ra chính là cách sử dụng lực tín ngưỡng cấp cao.

Ví dụ như các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn không biết đến sự tồn tại của La Tiêu, nhưng La Tiêu vẫn có thể tùy ý dùng “thế” của vũ trụ này.

Thần thì dùng thần cách để điều khiển “thế”, thánh nhân thì lại lấy vật thu thiên để điều khiển.

Mà trong vũ trụ Đại Diễn và vũ trụ Đại Cực, vật thu thiên sẽ hóa thành số trời, tìm kiếm một người đại diện cho thánh nhân, nắm trong tay vật thu thiên này.

Thông qua phần số trời đó, người này cũng có thể mượn được thế trong vũ trụ.

Vũ trụ Đại Diễn có một người chính là lão tộc trưởng, ông nắm giữ hoa sen Đại Diễn.

Trong vũ trụ Đại Cực, người đó chính là cha của Ma Ha, Đại Thiên Tôn trong miệng người Thánh tộc.

Vật thu thiên trong vũ trụ Đại Cực mà ông ta nắm giữ chính là cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực.

Cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực là vật có lai lịch rất lớn, được sinh ra từ Thiên Đạo trước, sau đó được Mục Hải Cực giữ lại.

Đại Thiên Tôn Thánh tộc muốn phòng ngừa bất trắc nên đã bẻ một cành dương xỉ thân gỗ này, hóa thành một đoạn pháp quyết đưa vào trong cơ thể Ma Ha, để hắn có thể dùng thế của vũ trụ Đại Cực đánh chết đối thủ trong lúc nguy cấp!

Đương nhiên “thế” mà Đại Thiên Tôn, Ma Ha, hay lão tộc trưởng có thể sử dụng thì đều khó so được với “thế” mà thánh nhân vận dụng.

Dù sao đây cũng là sức mạnh thuộc Thánh Cảnh, bọn họ chỉ có thể mượn lực mà thôi.

Vậy nên thế bọn họ nắm giữ hầu như chỉ là một phần nhỏ nhất, nhưng uy lực cũng không thể xem thường.

Giờ phút này, Ma Ha không quan tâm đến La Chinh nữa, cho dù La Chinh có cố gắng lôi kéo thế nào thì cũng chỉ có thể khiến cho Ma Ha không ngừng qua lại trên không trung.

Ma Ha dùng thuật Đại Thế Giới kích hoạt pháp ảo ảnh di hình, dựng nên một mê cung vô hình.

Mà trong mê cung này, tất cả các con đường đều ngăn chặn La Chinh rồi.

Nói cách khác, dù La Chinh có lôi thế nào thì Ma Ha cũng chỉ bay xung quanh hắn mà thôi, vĩnh viễn không thể tới gần La Chinh.

“Thường, Nhạc, Ngã, Tịnh, Tư, Sát, Minh, Oán, Thần…”

Trong lòng Ma Ha yên tĩnh như nước, không hề bị ảnh hưởng bởi La Chinh.

Hắn không ngừng niệm chú, một luồng khí thế ôn hòa dần dần lan rộng ra từ trong cơ thế hắn.

Không bao lâu sau, trong không gian ở đây đã xuất hiện ảo ảnh của một cây đại thụ.

Cái cây to này toàn thân xanh biếc, tựa như được trang trí bởi cẩm thạch.

Sau khi xuất hiện, nó lập tức xoay trên không trung, lá cây rộng lớn lồng vào nhau, trên mỗi phiến lá đều khắc những dòng chữ Phạn màu vàng.

“Lại là chữ Phạn màu vàng!” Trong ánh mắt La Chinh là sự kinh sợ khi nhìn thấy cây dương xỉ thân gỗ này.

Lúc này, trong lòng hắn nảy sinh cảm giác không ổn, loại khí thế này lại khiến La Chinh có ảo giác mình đang phải đối mặt với thánh nhân!

Ảo ảnh của cây dương xỉ thân gỗ này ngày càng chân thật, khí thế ôn hòa cũng càng lúc càng đậm hơn.

Giờ phút này…

Toàn bộ Quỳ Thủy giới đều bị ảnh hưởng bởi khí thế kia, tất cả võ giả, người phàm, mãnh thú, sinh linh tầm thường… tất cả đều cảm giác bầu không khí trong người trở như đặc lại, giống như đang ngâm mình vào trong nước vậy.

“Thật ra ta rất ghen tỵ với ngươi” Cảm nhận được khí thế càng lúc càng nồng nặc, nụ cười trên mặt Ma Ha ngày càng sâu hơn: “Không ngờ trong sinh linh thứ cấp lại có người có thiên phú mạnh hơn ta, điều này không hợp lý chút nào…”

Để bồi dưỡng được một Ma Ha, Thánh tộc đã hao phí rất nhiều tài nguyên.

Mẹ của hắn cũng là Thiên Tôn ưu tú nhất Thánh tộc, chỉ riêng thời gian mang thai hắn đã mất bảy trăm năm.

Mà khoảng thời gian mấy trăm năm này, Đại Thiên Tôn Thánh tộc đã bắt đầu không ngừng đưa tài nguyên vào để bồi dưỡng một Ma Ha từ khi còn chưa được sinh ra!

Chỉ sợ trong cả vũ trụ Đại Cực cũng không có ai từng được nhận đãi ngộ này.

Do được Đại Thiên Tôn dốc hết sức bồi dưỡng nên đã thu hút sự chú ý của Mục Hải Cực.

Có lẽ vì muốn đào tạo nên môn đồ của mình, mà quả thực Mục Hải Cực cũng vừa ý với tư chất của Ma Ha, nên ông đã ngầm đưa đến không ít sự trợ giúp…

Một người gặp may mắn đến vậy mà lại có chênh lệch khá lớn với La Chinh.

Như vậy có thể tưởng tượng nỗi bất lực và khó hiểu trong lòng Ma Ha như thế nào.

Nhưng Ma Ha không biết một điều, tuy La Chinh sinh ra trong vũ trụ Đại Diễn, nhưng hắn cũng không phải sinh linh thứ cấp bình thường.

Cha của hắn là chủ nhân vũ trụ Đại Diễn, mà mẹ cũng có xuất thân từ Thần Vực, có địa vị khá cao quý.

Lúc trước, mẹ hắn mang thai hai huynh muội hắn cũng là do trùng hợp.

Là một thiên tài độc nhất vô nhị lại gặp phải một vị thiên tài còn yêu nghiệt hơn chính mình thì bình thường chỉ có hai sự lựa chọn.

Thứ nhất chính là vượt qua đối phương.

Nhưng Ma Ha đã đạt đến cực hạn của sinh linh thứ cấp rồi.

Trong Thần Vực có nhiều sinh linh thứ cấp ở thế giới trong cơ thể thánh nhân như vậy, nhưng chỉ sợ khó ai có được thiên phú như Ma Ha.

Vậy nên vượt qua La Chinh đã là một nhiệm vụ không thể hoàn thành.

Một lựa chọn khác chính là tiêu diệt đối phương, tự tay bóp chết vị thiên tài này.

Mà giờ phút này, Ma Ha thực sự muốn mượn “thế” của vũ trụ Đại Cực để giết chết La Chinh.

“Con người ta rất ghét những chuyện không hợp lý, cho nên… Ngươi hãy đi chết đi!” Ma Ha lạnh lùng cười, khẽ chỉ tay về phía La Chinh.

Cây dương xỉ thân gỗ đột nhiên xuất hiện kia đã từ từ xoay tròn.

“Ầm, ầm, ầm…”

Khí thế đặc dính kia dâng lên như từng đợt thủy triều, lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng.

Ngay lúc này, không chỉ Quỳ Thủy giới chịu ảnh hưởng mà cả Thệ Thủy giới ở phía bắc Quỳ Thủy giới, Hạo Thiên giới ở phía nam, Hoàng Long giới ở phía tây cũng đều bị ảnh hưởng bởi luồng khí thế này!

“Cha, giết hắn đi!” Ma Ha thản nhiên nói.

Trên lý thuyết, Ma Ha không có khả năng khống chế vật thu thiên, hắn chỉ triệu hồi cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực ở đây mà thôi.

Duy chỉ có một người khống chế được phần số trời này, đó chính là cha của hắn, Đại Thiên Tôn ở vũ trụ Đại Cực.

“Vù!”

Bỗng nhiên gốc cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực khẽ run, thân cây to lớn bắt đầu lắc lư không ngừng, từng luồng ánh sáng màu vàng nhạt quấn quanh thân cây.

Lấy ngọc lưu ly làm đất, cây quý trang nghiêm, lất vàng làm dây thừng, lấy tám đạo giới*…

* Tám đạo giới: Tám giới của bậc thánh trong đạo phật bao gồm:

1) Không sát sinh.

2) Không trộm cắp.

3) Không hành dâm.

4) Không nói dối.

5) Không uống rượu và dùng các chất say.

6) Không ăn ngoài giờ (không ăn sau 12 giờ trưa).

7) Không tham gia múa hát, thổi kèn, đánh đàn, xem múa hát, nghe đàn, kèn, và không trang điểm, thoa vật thơm, dồi phấn và đeo tràng hoa.

8) Không nằm hay ngồi nơi quá cao, và nơi xinh đẹp.

Gốc cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực này là cây đứng đầu cả vạn cây ở quốc thổ Cực Lạc.

Vào lúc này, cây đại thụ ầm ầm trấn áp về phía La Chinh.

Khi đối mặt với sức mạnh vượt ngoài phạm vi hiểu biết của mình, La Chinh hắn cũng không có biện pháp nào ổn để chống lại.

Thứ duy nhất hắn có thể dựa vào lúc này có lẽ là sức mạnh trong Thần Đài Cửu Tinh.

Giờ phút này chín ngôi sao trong cơ thể La Chinh cũng bắt đầu xoay chuyển dữ dội, biển hỗn độn sóng cuộn ngất trời, phần trung tâm lục địa liên tục chấn động.

Thế giới trong cơ thể của La Chinh vẫn chưa đủ lớn, nếu rút quá nhiều sức mạnh trong Thần Đài Cửu Tinh thì sẽ khiến thế giới này biến hóa dữ dội.

Lúc này La Chinh cũng không có cách nào tốt nhất để giải quyết vấn đề này nên hắn cũng không thể lo lắng tới hàng vạn sinh linh tại thế giới trong cơ thể được…

Cùng lúc này, các Thiên Tôn của Thánh tộc vẫn án binh bất động.

Nhưng ngay trong Thệ Thủy giới, rất nhiều Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn đã bắt đầu lo lắng.

“Lão tộc trưởng! Ra tay thôi!” Lôi Phạt Thiên Tôn vội la lên.

“Đã chết một Hiên Viên Thần Phong rồi, không thể để La Chinh gục ngã, cũng không thể để hắn chết được!” Thần Dụ Thiên Tôn cũng lên tiếng.

“Thần Tiễn Thiên Tôn, đưa ta đi!” Lông mày của Huân đã sắp xoắn lại với nhau rồi.

Tu vi thực sự của nàng chỉ là Đại Giới Chủ, không thể di chuyển liên tục với khoảng cách mấy Đại Giới như Thiên Tôn được.

Ngay lúc này, nàng cảm nhận được sức mạnh kỳ quái của cây quý kia, nàng biết La Chinh có thể không chịu được một đòn này.

Ma Ha có thể vận dụng vật thu thiên, lão tộc trưởng cũng có thể dùng vật thu thiên, nhưng lúc này lão tộc trưởng vẫn trấn áp sự vội vàng của các Thiên Tôn.

Ông chỉ chăm chú nhìn La Chinh từ khoảng cách xa, nói với vẻ kiên quyết: “Bây giờ… vẫn chưa phải lúc”


Chương 1674: Mở rộng

Phương án được Thiên Vị tộc lập ra có thể phát huy thực lực của mỗi một vị Thiên Tôn ở đây đến trình độ cao nhấtCái chết của Hiên Viên Thần Phong, cộng thêm việc La Chinh ngã xuống, đã khiến “thế” trong vũ trụ Đại Diễn càng ngày càng tăng mạnh trở lại.

Điểm này lão tộc trưởng có thể cảm nhận được rõ ràng.

“Cây dương xỉ thân gỗ Cùng Cực” mà Đạo Tử Ma Ha sử dụng, chỉ là một phần nhỏ của “thế” trong vũ trụ Đại Cực mà thôi.

Tuy hết sức lợi hại, nhưng nếu giờ phút này lão tộc trưởng sử dụng hoa sen Đại Diễn thì có thể thừa sức đánh bại nó.

Nhưng lão tộc trưởng vẫn nhẫn nhịn…

Không phải là ông không quan tâm tới tính mạng của La Chinh.

Ngược lại, có lẽ ngoài Tinh Vĩ đại nhân ra, chỉ lão tộc trưởng mới nhận thức được rõ nhất về tầm quan trọng của La Chinh.

La Chinh không chỉ gánh vác sứ mệnh của một vũ trụ này.

Tương lai của hắn là ở Thần Vực.

Chỉ khi La Chinh giải quyết triệt để được mâu thuẫn của La Tiêu thì vũ trụ Đại Diễn mới có thể được bình an.

Nhưng điều kiện tiên quyết là vũ trụ Đại Diễn phải ngăn cản được đợt tấn công của Thánh tộc!

Nếu lúc này, lão tộc trưởng ra tay mà không suy tính kỹ càng thì sẽ khiến Thánh tộc điên cuồng phản công.

Việc tiến hành quyết chiến vào thời gian này tuyệt đối không phải là lựa chọn sáng suốt…

Ngoài Thiên Tôn ra, Thánh tộc còn có thần ẩn núp phía sau.

Muốn đọ sức với thần thì cần Tinh Vĩ đại nhân ra mặt.

Lúc này, Tinh Vĩ vẫn án binh bất động, lão tộc trưởng tuyệt đối sẽ không hành động thiếu suy nghĩ!

Sâu trong bầu trời sao, một ngôi sao sáng mờ đang từ từ xoay tròn.

Tinh Vĩ ngồi ngay ngắn ở phần đáy của ngôi sao, xuyên qua khoảng cách hàng tỉ dặm để theo dõi La Chinh…

“Không ngờ đợt tấn công đầu tiên của Thánh tộc đã cho sử dụng Thu Thiên Chi Vô” Tinh Vĩ khẽ lắc đầu, khuôn mặt bi thương không dễ bộc lộ cảm xúc kia lộ ra chút bất lực.

Giai đoạn hiện tại, ông không thể ra tay giúp đỡ La Chinh, chỉ có thể để mặc hắn đối mặt với Ma Ha, đối mặt với cái vật thu thiên kia.

“Hy vọng La Chinh có thể dựa vào thực lực của bản thân mà cố gắng chống đỡ…” Ông thì thào.

Gốc cây dương xỉ Cùng Cực kia đột nhiên đè xuống khiến La Chinh lập tức cảm thấy áp lực nặng nề.

Áp lực cuồn cuộn này vượt xa sức tưởng tượng của La Chinh!

Trong cấm địa Luyện Thần, La Chinh đã từng gặp hai người Cưu Thánh và Tượng Thánh, có thể cảm nhận được một luồng hơi thở vô cùng đặc biệt từ bọn họ.

Thật ra, hơi thở này không phải chỉ một mình thánh nhân mới có.

Mà một khi tu thành thần là có thể có.

Đó chính là “thế” của thế giới trong cơ thể bọn họ tỏa ra, như có như không.

Nhưng “thế” của thế giới trong cơ thể cũng chia mạnh yếu.

Giống như “thế” mà Tinh Vĩ đại nhân có được tất nhiên là kém xa thánh nhân.

Nếu không phải ông cố gắng phát ra thì La Chinh khó có thể cảm nhận được.

Cho nên trước đây khi nhìn thấy Tinh Vĩ, La Chinh không cảm nhận được luồng hơi thở đặc biệt này từ ông.

“Rắc rắc rắc…”

Dưới áp lực khổng lồ này, khe hở giữa các đốt xương trên người La Chinh không ngừng bị nén lại.

Xương cốt va chạm với nhau phát ra những âm thanh kỳ quái, ngay cả chiều cao của hắn cũng bị giảm bớt khoảng hai tấc…

Giữa mỗi một đốt xương đều truyền đến từng cơn đau đớn khó có thể diễn tả bằng lời!

Giờ phút này, Ma Ha lại thay đổi quy tắc không gian ở đây một lần nữa.

Hắn đứng đối diện La Chinh, nghe thấy âm thanh xương cốt bị đè ép phát ra từ cơ thể La Chinh khiến hắn càng thích chí…

“Đúng là một thân xác bất khả chiến bại.

Nếu ta có thể có được một thân thể như vậy thì tốt quá!” Trong lòng Ma Ha đã quyết định xong.

Đợi sau khi La Chinh bị cây dương xỉ Cùng Cực đè chết, hắn sẽ bỏ thi thể của La Chinh vào trong túi rồi nghiên cứu thật kỹ.

Chắc chắn có thể tìm được một ít manh mối từ đó.

Sau khi cảm nhận được thân xác của mình đã đến giới hạn, La Chinh đột nhiên cắn răng, nhanh chóng nghĩ trong đầu: “Áo Đồng Tâm!”

Khi khoác lên trên người La Chinh, cái áo Đồng Tâm này có thể thay đổi hình dạng theo ý nghĩ của hắn.

Giờ phút này, chiếc áo trên người hắn nhanh chóng biến đổi, bắt đầu lan nhanh từ ngực lên phía trên, bọc đầu hắn lại.

Cổ tay áo và phần gấu cũng bắt đầu kéo dài.

Đồng thời chất vải của cả chiếc áo Đồng Tâm cũng bắt đầu có sự thay đổi.

Áo Đồng Tâm vốn mềm nhũn, nhưng lúc này lại vô cùng rắn chắc, giống như một lớp vỏ trứng mỏng mà chắc chắn, bao kín lấy La Chinh.

Theo như lời của Tượng Thánh, cái áo Đồng Tâm này được làm từ thần cách gốc, về mặt lý thuyết thì không thể bị phá vỡ.

Sau khi áo Đồng Tâm bọc kín lấy La Chinh, hắn lập tức cảm thấy sức mạnh đè ép của cây dương xỉ kia đã giảm hơn nửa, cả người liền nhẹ nhõm rất nhiều.

Nhưng hắn còn chưa kịp thả lỏng chút nào, đã cảm thấy đan điền căng chặt!

Lực đè ép của cây dương xỉ này lại rót thẳng vào trong đan điền của hắn, xông vào thế giới trong cơ thể của La Chinh!

“Ầm!”

Một luồng sức mạnh không thể ngăn cản từ trên trời rơi xuống, nện thẳng vào khối lục địa trung tâm ở thế giới trong cơ thể!

Trước lực đè ép của cây dương xỉ, cả khối lục địa này yếu ớt như một tờ giấy.

Sau khi những lục địa kia tách ra thì trôi dạt bốn phương tám hướng về phía biển hỗn độn…

Chỉ trong nháy mắt, hàng triệu sinh linh trên khối lục địa này đã bỏ mình.

Trong đó, thần quốc và thánh địa cũng bị ảnh hưởng đến.

Một số võ giả thực lực mạnh mẽ cũng hoảng hốt lo sợ khi nhìn thấy luồng sức mạnh nhìn như nhẹ nhàng giáng xuống từ trên bầu trời kia.

Luồng sức mạnh hủy thiên diệt địa này muốn phá hủy hoàn toàn thế giới trong cơ thể của La Chinh!

“Sức mạnh này…”

La Chinh nhướng mày, từng dòng nước biển bị hắn hút lên không trung, hóa thành chút khí hỗn độn cuốn về phía luồng sức mạnh kia.

Khí hỗn độn màu nâu không ngừng xoay quanh luồng sức mạnh đặc biệt kia…

“Cắn nuốt!”

Ở thế giới trong cơ thể của La Chinh, sự tồn tại của hắn chính là toàn trí toàn năng.

Nhưng đối với sức mạnh xâm nhập từ bên ngoài, hắn chỉ có thể dùng phương pháp này để hóa giải, mà không thể chống lại.

Khí hỗn độn này được La Chinh trao cho thuộc tính cắn nuốt, hiện tại nó không ngừng biến đổi luồng sức ép này thành khí hỗn độn…

“Ầm ầm ầm ầm…”

Nhưng luồng sức mạnh này thật sự quá mạnh, cho dù La Chinh điều khiển khí hỗn độn không ngừng cắn nuốt, không ngừng biến đổi thì vẫn không thể ngăn cản luồng sức mạnh này càn quét bừa bãi ở thế giới trong cơ thể!

Cùng với một cơn đau đớn dữ dội đến từ đan điền, thậm chí thế giới trong cơ thể của La Chinh còn mơ hồ có dấu hiệu sụp đổ, trên mặt hắn lộ vẻ đau đớn.

“Vậy mà còn có thể chịu đựng được, trước đây thật sự đã quá coi thường ngươi rồi!”

“Món bảo bối trên người ngươi cũng không tệ…”

“Từ bỏ đi, người không thể chống lại sức ép này!”

Thấy La Chinh biến sắc, Ma Ha biết hắn đã nỏ mạnh hết đà, đã chắc chắn phải chết rồi, không còn gì để nghi ngờ nữa.

Cây dương xỉ Cùng Cực kia lại rung động dữ dội trên không một hồi, ánh sáng phát ra ngày càng mạnh.

Lực đè ép cực mạnh lại đánh về phía La Chinh một lần nữa.

Sức mạnh này trực tiếp xuyên qua áo Đồng Tâm, chui vào trong đan điền hắn!

Càng lúc La Chinh càng điều động nhiều khí hỗn độn, nhưng hoàn toàn không thể chuyển hóa sức mạnh này.

Sau khi lực đè ép kia ngưng tụ ở trung tâm thế giới trong cơ thể, nó bắt đầu mở rộng theo bốn phương tám hướng, muốn phá vỡ hoàn toàn thế giới này!

Thế giới trong cơ thể Giới Chủ bình thường vẫn khá yếu ớt.

Nếu đổi thành một người khác, giờ phút này thế giới trong cơ thể đã sớm sụp đổ.

Bức tường biên giới của thế giới trong cơ thể La Chinh được kết nối với nhau bằng một nghìn không trăm tám mươi chữ Phạn văn màu vàng, bức tường biên giới này cực kỳ vững chắc.

Nhưng mà luồng sức ép kia vẫn đang không ngừng ngưng tụ, lực khuếch trương cũng càng lúc càng mạnh…

Chẳng mấy chốc, bức tường biên giới đã mơ hồ có dấu hiệu bất ổn.

Một nghìn không trăm tám mươi chữ Phạn văn màu vàng bắt đầu không ngừng chấn động.

“Nguy rồi…”

La Chinh cảm nhận được biến cố của thế giới trong cơ thể, trong lòng cũng khẽ run lên.

Thân xác hắn phối hợp với áo Đồng Tâm, còn có thể chịu đựng được lực đè ép này, nhưng có vẻ thế giới trong cơ thể đã không thể chịu được nữa…

Ngay giờ phút này, bề mặt những Phạn văn màu vàng ở thế giới trong cơ thể bỗng nhiên sáng rực lên…

“Vù vù…”

Vừa không ngừng chấn động, những Phạn văn màu vàng kia vừa bắt đầu nhanh chóng xoay tròn.

Một chữ Phạn văn màu vàng đang xoay tròn, lại trực tiếp vỡ tan, tách ra thành hai chữ Phạn văn màu vàng.

Hai chữ lại tiếp tục tách thành bốn chữ, bốn chữ biến thành tám chữ.

Cuối cùng mỗi một chữ Phạn văn màu vàng đều phân chia thành mười chữ, mà những Phạn văn màu vàng này lại bay ra khỏi bức tường biên giới.

Mất đi sự chống đỡ của Phạn văn màu vàng, bức tường biên giới của thế giới trong cơ thể trở nên vô cùng yếu ớt.

“Két két két két…”

Bức tường biên giới giống như vỏ trứng gà đập vào tảng đá, ngay lập tức vỡ tan!

Từ trong đan điền truyền đến cảm giác đau đớn dữ dội, sắc mặt La Chinh tái nhợt…

Đau đớn này chưa tính là gì, La Chinh còn có thể chịu được.

Nhưng điều quan trọng nhất đối với võ giả chính là đan điền.

Thế giới trong cơ thể vỡ tan, đồng nghĩa với việc đan điền bị hủy, đan điền bị hủy thì đồng nghĩa với việc La Chinh sẽ trở thành kẻ tàn phế!

Nhưng mà ngay vào lúc này, thế giới trong cơ thể này lại xuất hiện một cảnh tượng khiến La Chinh phải trố mắt nhìn.

Phạn văn màu vàng đã bay đi khắp bốn phương tám hướng, sau đó chúng lại được kết nối với nhau một lần nữa.

Số lượng Phạn văn màu vàng này nhiều hơn trước gấp mười lần, tổng cộng có mười nghìn tám trăm chữ…

Vào thời điểm khi những Phạn văn này được kết nối với nhau, chúng tỏa ra một vầng sáng nhàn nhạt, một bức tường biên giới mới được sinh ra.

Vào thời khắc này, thế giới trong cơ thể La Chinh đã mở rộng hơn gấp mười lần!


Chương 1675: Phá hủy

Khi ở Thiên Đạo, cha La Chinh đã từng dạy hắn cách để mở rộng thế giới trong cơ thểCó vài phương pháp để mở rộng, một trong số đó là đưa vào thêm nhiều chân nguyên, rồi từ từ ép cả thế giới trong cơ thể mở rộng ra phía ngoài…

Phương pháp này được nhiều người dùng nhất, cũng là phương pháp ổn thỏa nhất, nhưng tốc độ mở rộng cũng chậm nhất.

Người khác cần đưa chân nguyên vào, La Chinh thì cần đưa khí hỗn độn vào.

Trong khoảng thời gian này, La Chinh định khiến cây thế giới đẩy nhanh tốc độ hút vào hơn một chút, chính là để mở rộng thế giới trong cơ thể, nhưng hiệu quả không mấy rõ ràng.

Mà một phương pháp khác, chính là dùng vũ lực để mở rộng!

Chính là cái gọi là phá đi rồi xây dựng lại.

Thế giới trong cơ thể có thể yếu ớt, nhưng nếu chuẩn bị đủ tốt thì có thể dẫn thẳng sức mạnh bên ngoài vào trong đó, phá vỡ giới hạn ở thời điểm cực đoan, đạt được hiệu quả mở rộng.

Nhưng hậu quả là sẽ mang đến tai họa hủy diệt cho các sinh linh của thế giới trong cơ thể, cho nên người chọn phương pháp này, cần chuẩn bị nhiều thứ mới có thể hành động.

Chuyện La Chinh đang đối mặt bây giờ, thật ra chính là phương pháp thứ hai!

Chẳng qua lực đè ép trong cây dương xỉ Cùng Cực kia không phải là do La Chinh dẫn vào cơ thể, mà dòng sức mạnh này cũng thật sự quá to lớn.

Giờ khắc này, La Chinh cho rằng thế giới trong cơ thể hắn thật sự sắp sụp đổ…

Nhưng sau khi toàn bộ thế giới trong cơ thể mở rộng gấp mười lần, lại vững vàng ổn định ở vùng không gian này.

Sau khi mười nghìn tám trăm chữ Phạn văn kia ổn định, chúng lập tức tỏa ra từng luồng ánh sáng vòng cung màu vàng tinh khiết.

Những ánh sáng vòng cung này kéo dài từ bức tường biên giới, vắt ngang qua thế giới trong cơ thể La Chinh, rồi không ngừng hội tụ ở trung tâm, từ từ hình thành một chùm ánh sáng màu vàng!

“Vèo…”

Lúc này, chùm ánh sáng kia phóng lên cao, va chạm với lực đè ép kia.

Theo từng đợt dao động truyền đến, không ngờ chùm ánh sáng kia lại khiến lực đè ép hoàn toàn biến mất.

Sau đó, nó tiếp tục bay vút lên bầu trời, chẳng mấy chốc đã vượt qua độ cao của chín ngôi sao, cũng vượt qua độ cao của bàn thần cách, lao thẳng lên đỉnh của thế giới trong cơ thể…

La Chinh cảm thấy đan điền của mình hơi nóng lên, truyền đến một cảm giác nóng bỏng.

Một chùm ánh sáng cỡ ngón tay cái bắn ra, đánh vào cây dương xỉ Cùng Cực trong nháy mắt!

“Bụp…”

Ngay khoảnh khắc chùm ánh sáng chui vào trong cây dương xỉ, cái cây lập tức ngừng xoay tròn, lẳng lặng lơ lửng trên không trung không nhúc nhích.

Cách đó không xa, trên mặt Ma Ha đầy vẻ kinh ngạc, hắn hoàn toàn không biết chuyện gì đã xảy ra.

Luồng ánh sáng màu vàng bắn ra từ trong đan điền của La Chinh là cái gì? Vì sao hắn lại mất đi cảm ứng với cây dương xỉ Cùng Cực?

Quan trọng nhất là, vì sao thằng nhóc La Chinh này vẫn bình yên vô sự!

Chỉ chốc lát sau…

“Tách…”

Bề mặt xanh ngắt tươi tốt của cây dương xỉ Cùng Cực bỗng nhiên xuất hiện từng vết nứt.

“Tách tách…”

Vết nứt trên bề mặt cây không ngừng lan rộng, kéo dài, chẳng mấy chốc đã phủ kín cả cây đại thụ.

Ngay sau đó, gốc cây đổ rạp trước mặt Ma Ha và La Chinh.

Luồng “thế” ảnh hưởng tới mấy Đại Giới cũng hoàn toàn bị tiêu trừ…

Trong nháy mắt khi cây dương xỉ Cùng Cực này đổ xuống, Thiên Đạo trong vũ trụ Đại Cực cũng bắt đầu rung chuyển dữ dội.

Tất cả Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Cực đều cảm nhận được sức mạnh của sự rung chuyển này.

Trong vũ trụ Đại Cực…

Trong điện Thánh Linh hùng vĩ nhất của Thánh tộc, có một người đàn ông trung niên mặc áo choàng đang đứng sừng sững.

Gương mặt của người đàn ông trung niên này lại có bảy phần giống với Ma Ha, ông ta chính là cha của Ma Ha, Đại Thiên Tôn của Thánh tộc!

Phía sau người đàn ông trung niên này là một cây dương xỉ khổng lồ đang đứng sừng sững.

Cây dương xỉ này mới là bản thể thật sự của vật thu thiên, cây dương xỉ mà Ma Ha dùng chỉ là một cành trên than cây mà thôi.

“Răng rắc!”

Một tiếng vang giòn truyền đến, vào thời khắc này, một cành trên cây dương xỉ Cùng Cực này bỗng nhiên bị gãy, đập xuống sàn nhà, hóa thành từng hạt nhỏ màu xanh ngọc lục bảo, tán loạn đầy đất…

Nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt sâu kia của Đại Thiên Tôn run lên một cái.

Vật thu thiên này không thuộc về Đại Thiên Tôn, mà là thuộc về Mục Hải Cực…

Về mặt lý thuyết, vật thu thiên gần như không thể bị phá hỏng, ít nhất thì ở trong vũ trụ là như vậy.

Cho nên Đại Thiên Tôn mới có thể giao một cành cây dương xỉ cho Ma Ha, coi như là một cái bùa hộ mệnh, cũng là một đòn sát thủ của Ma Ha.

Cành cây này có thể kêu gọi cây dương xỉ Cùng Cực điều động “thế” trong vũ trụ Đại Cực đè chết bất kỳ kẻ nào.

Sau khi dùng xong, cành cây này cũng sẽ trở về lại trên cây dương xỉ Cùng Cực…

Quả thực, cuối cùng cành cây này có trở về, nhưng sau khi trở về, nó lại gãy lìa khỏi cây rồi rơi xuống! Gốc cây dương xỉ Cùng Cực vốn hoàn mỹ, bây giờ lại thiếu mất đi một cành cây, trở nên không còn hoàn mỹ nữa.

Cho dù là đối với thánh nhân, vật thu thiên cũng là vật cực kỳ quan trọng, thế mà nó lại bị gãy trong tay Đại Thiên Tôn… Ông ta biết giải thích chuyện này thế nào với Mục Hải Cực đây?

“Rốt cuộc là sự tồn tại nào trong vũ trụ Đại Diễn kia mà có thể trực tiếp phá hủy vật thu thiên, Ha Nhi…” Đại Thiên Tôn lẩm bẩm, như vậy xem ra, sợ rằng tính mạng của Ma Ha cũng lâm nguy!

Ma Ha đang đứng chết trân tại chỗ.

Trong đầu óc hắn loạn ong ong, hoàn toàn không thể hiểu nổi cảnh tưởng xảy ra trước mắt.

Vì sao cây dương xỉ Cùng Cực không những không thể đè chết La Chinh, ngược lại còn bị La Chinh phá hủy!

Vật thu thiên này chính là quà tặng của Mục Hải Cực, nếu như có bất kỳ hư hại gì, sợ rằng sẽ liên lụy đến cha hắn, khiến ông phải chịu trừng phạt của Mục Hải Cực…

Ngay lúc trong đầu hắn còn trống rỗng, một luồng sức mạnh to lớn đã lôi tuột hắn đi.

Khi hắn kịp phản ứng lại thì thấy trước mặt chính là nắm đấm của La Chinh!

“Ầm!”

Sức mạnh ẩn chứa trong một quyền này lớn đến mức nào? Cứ như vậy in trên mặt hắn mà không hề gặp trở ngại!

“Vù vù…”

Khi một quyền này của La Chinh đánh về phía Ma Ha, pháp bảo trên người Ma Ha tự động bảo vệ chủ.

Xung quanh người hắn đột nhiên hiện ra một tấm vảy hộ giáp màu đỏ, chính tấm vảy hộ giáp màu đỏ này đã chặn lại sức mạnh của La Chinh.

Nếu không sợ rằng Ma Ha đã bị một quyền này của La Chinh đánh chết!

Đó là một món pháp bảo phòng ngự cực phẩm trong vũ trụ Đại Cực – Thiên Tứ Lân Hồng Giáp.

“Ồ?”

La Chinh rõ ràng không ngờ Ma Ha còn có pháp bảo phòng ngự như vậy, hắn cười lạnh một tiếng, không do dự chút nào, lại đánh ra một quyển.

“Ầm!”

Mỗi một quyền đánh về phía Ma Ha, quanh thân hắn đều sẽ lóe ra một tấm vảy hộ giáp đỏ như máu.

Hộ giáp này có thể triệt tiêu phần lớn sức mạnh trong nắm đấm của La Chinh.

Có thể thấy, tấm hộ giáp này cũng là một món chí bảo phi thường.

Giờ phút này, La chinh càng đánh càng nhanh, liên tiếp đánh ra hơn mười quyền, cuối cùng…

“Đùng…”

Từ trên người Ma Ha truyền đến một tiếng vỡ vụn, khi luồng ánh sáng màu đỏ kia lan rộng ra, tất cả vảy màu đỏ đều vỡ nát.

Thiên Tứ Lân Hồng Giáp này đã bị La Chinh cứng rắn phá vỡ!

“Lại nào!”

Lần này, La Chinh muốn trực tiếp lấy mạng của Ma Ha.

Ma Ha bị La Chinh đánh thất điên bát đảo, đâu còn chút lực đánh trả nào.

Giờ phút này, hắn chính là một dê con đang đợi bị làm thịt, gần như không có chút ý chí chiến đấu nào…

“Đừng!”

Một giọng nữ dễ nghe vang lên.

Ngay sau đó, có một bóng dáng duyên dáng bay về phía La Chinh, đó chính là Thi Không Vũ vẫn luôn im lặng xem cuộc chiến.

Giờ phút này, Thi Không Vũ thấy Ma Ha sắp bị La Chinh đánh chết, nàng ta bèn bất chấp tất cả muốn ngăn cản La Chinh, dùng dịch chuyển không gian để đột nhiên xuất hiện, chắn trước mặt La Chinh!

“Cút ngay!”

Những thủ đoạn của Ma Ha này vô cùng quỷ dị, cho nên mặc kệ thế nào, La Chinh cũng sẽ không bỏ qua cơ hội trước mắt.

Huống hồ, hắn sẽ không thương tiếc một cô gái tộc khác.

“Ầm!”

Một quyền này của La Chinh trực tiếp đánh lên Thi Không Vũ, thân thể này của nàng ta làm sao chịu được một quyền này của La Chinh? Chỉ nghe thấy một tiếng kêu thảm thiết vang lên, bóng dáng ấy giống như một miếng bông rơi rụng xuống.

Sức mạnh ẩn chứa trong một quyền này đủ để đánh chết Thi Không Vũ!

“Dừng tay!”

Cùng lúc đó, một khe hở không gian đỏ như máu nổ tung bên cạnh Ma Ha, khí thế hùng hồn từ trong đó lao ra.

Đó là Vạn Độc Thiên Tôn đang thi triển dịch chuyển không gian để xuất hiện ở bên Ma Ha.

Vạn Độc Thiên Tôn là người thuộc phái “Phạm Ma”, gã luôn vâng lời Ma Ha, như thiên lôi sai đâu đánh đó, nên sao có thể trơ mắt nhìn Đạo Tử Điện hạ chết đi?

Sau khi Vạn Độc Thiên Tôn xuất hiện, gã lập tức kích phát ra số trời của bản thân!

“Lách tách…”

Trong nháy mắt Vạn Độc Thiên Tôn kia xuất hiện, toàn than gã đã đen như mực, lóe ra một số đốm lân quang, kích phát ra thân thể vạn độc trong số trời!

Thân thể vạn độc có thể kích phát ra sức mạnh mạnh mẽ trong khoảng thời gian ngắn, có thể khiến gã trở nên bất diệt.

Cho dù là sức mạnh hay là sức chống đỡ của thân thể đều tăng lên mấy chục lần, Thiên Tôn bình thường hoàn toàn không thể làm gì được gã!

“Cút ngay!”

Giờ phút này, La Chinh đang nóng lòng muốn đánh chết Ma Ha, hắn bèn đánh một quyền về phía Thiên Tôn bỗng nhiên xuất hiện này!

“Bốp!”

Một quyền kia của La Chinh chứa đựng sức mạnh to lớn, nhưng lại giống như đánh vào trong một đám ruột bông rách nát, không thể gây tổn thương chút nào đến Vạn Độc Thiên Tôn!

“Khà khà khà…” Vạn Độc Thiên Tôn nở nụ cười đắc ý, gã đã lường trước là La Chinh sẽ không thể làm gì được gã.

Nhưng gã vừa mới cười được một nửa thì đã thấy La Chinh giơ trọng kiếm Đại Thiên trong tay lên.

Một lớp ánh sáng mờ trong suốt không ngừng lóe lên trên trọng kiếm Đại Thiên, ngay sau đó liền bổ xuống trước mặt Vạn Độc Thiên Tôn.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box