1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 333 : Đạo Tranh (c1661-c1665)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 333 : Đạo Tranh (c1661-c1665)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1661: Đạo Tranh

Sau khi Hiên Viên Thần Phong tu luyện thần đạo Chân Lý, hắn có thể nhìn xuyên thấu quy luật vận hành, quy tắc tầng đáy của thế giới nàyTuy hắn không thể nhìn thấu triệt để, nhưng chỉ cần nắm giữ sự huyền bí ở một mức độ nhất định thì có thể nhìn thấy lỗ hổng và sơ hở của bất kỳ thứ gì.

Ví như một ngọn núi lớn sừng sững hoàn toàn lành lặn, Hiên Viên Thần Phong chỉ cần khẽ liếc nhìn là đã có thể nhìn rõ được nơi yếu ớt nhất của ngọn núi này.

Sau khi sử dụng thương quy tắc, đánh trúng vào nơi đó thì cả ngọn núi sẽ sụp đổ theo hướng mà Hiên Viên Thần Phong đã biết từ trước.

Từ người bình thường đến Thiên Tôn trong vũ trụ, tất cả đều vận hành theo quy tắc cơ bản.

Thần đạo Chân Lý ở Thần Vực vốn chính là quy tắc thiết lập nên quy tắc, cũng là thần đạo có sức hút nhất, là sự lựa chọn của rất nhiều vị thần!

Cho đến ngày nay, chỉ có một thứ mà Hiên Viên Thần Phong vẫn không thể nhìn thấu, đó chính là kết quả sau khi quy tắc ngũ hành dung hòa lại với nhau.

Cho nên Cơ Lạc Tuyết – người tu luyện thần đạo Ngũ Hành chính là khắc tinh của Hiên Viên Thần Phong.

Bởi vì khi thần đạo Ngũ Hành dung hòa với nhau, quy tắc trong đó vô cùng hỗn tạp, Hiên Viên Thần Phong rất khó để tách rời được.

Mà ngay giờ phút này…

Sau khi Ma Ha thi triển ra một luồng ánh sáng màu đỏ tía, che phủ cả khu vực này, mặc dù Hiên Viên Thần Phong không hề cảm nhận được sự tồn tại của quy tắc ngũ hành, nhưng ngay lúc này thần đạo Chân Lý của hắn lại mất đi hiệu lực!

Hiện giờ, tất cả những đường cong cũng như những chấm tròn đều hoàn toàn biến, giống như bị một lực lượng thần kỳ nào đó che phủ.

Hiển nhiên lúc này, trong ánh mắt của Hiên Viên Thần Phong lộ ra sự kinh hoảng khi lần đầu tiên đối mặt với tình huống thế này.

Lúc trước vẻ mặt của Ma Ha chật vật bao nhiêu thì ở trong không gian toàn màu đỏ tía này lại là vẽ lạnh nhạt tự nhiên bấy nhiêu.

Mặc dù trên mặt hắn vẫn là nụ cười nhạt, nhưng vẻ mỉa mai lại rất đậm!

“Thú vị không? Hiên Viên Thần Phong…” Ma Ha hỏi với vẻ thản nhiên. “Thật ra ta vẫn cảm thấy thần đạo Chân Lý rất vớ vẩn.

Đừng nói ta và ngươi, cho dù là thần hay thánh nhân ở Thần Vực thì cũng có mấy ai thật sự nắm được chân lý trong tay? Chẳng qua chỉ là tự huyễn trong một thế giới nhỏ bé mà thôi!”

Vẻ mặt Hiên Viên Thần Phong dần nặng nề khi nghe những lời Ma Ha nói.

Những lời này của Ma Ha không chỉ truyền đi khắp thành Thiết Nguyệt, mà lúc này hắn cũng kích hoạt Thét Lệnh, đưa những lời nói này đi khắp vũ trụ.

Tất cả các Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn đều lộ vẻ kinh ngạc, cả các Thiên Tôn Thánh tộc cũng có vẻ mặt không được tự nhiên.

Theo như ý trong lời nói của Ma Ha thì ngay cả Thần Vực vô biên vô hạn kia cũng chỉ là một thế giới nhỏ bé mà thôi, hơn nữa hắn cũng không coi thần đạo Chân Lý ra gì.

“Móa nó, tên nhóc này lại vậy nữa rồi!” Mặt Thánh Đàn Thiên Tôn đầy vẻ không đồng tình.

“Nói riêng về thiên tư thì đúng là chẳng có gì để bàn, chắc chắn Ma Ha sẽ là người được phong thần, nhưng miệng lưỡi lại quá huênh hoang!”

“Còn rất dài dòng!”

Không ít Thiên Tôn Thánh tộc cũng không thích Ma Ha cho lắm.

Coi như dựa vào địa vị cao cũng như thiên phú xuất sắc của Ma Ha thì hắn muốn trở thành Thiên Tôn cũng dễ như trở bàn tay mà thôi.

Thế nhưng ở giai đoạn đó, dù sao Ma Ha cũng chỉ là một vị Đạo Tử có tu vi Giới Chủ, một tiểu bối Thánh tộc lúc nào cũng có điệu bộ kiêu ngạo như vậy, tất nhiên sẽ dẫn đến sự bất mãn của những người ở tầng lớp cấp cao trong Thánh tộc.

Huống chi giờ phút này Ma Ha lại xem thường các thánh nhân ở Thần Vực.

Đương nhiên, các Thiên Tôn không ưa Ma Ha không đồng ý, thậm chí cũng cảm thấy mất mặt Thánh tộc vì người này.

Đúng lúc này, trên một ngôi sao nào đó ở vũ trụ Đại Diễn, Tinh Vĩ chợt mở mắt.

Thiên Vị tộc bố trí toàn diện nhằm vào Thánh tộc, Tinh Vĩ cũng không cùng các Thiên Tôn khác ẩn nấp trong Quỳ Thủy giới, mà ẩn mình sâu trong một ngôi sao đen kịt trên bầu trời.

Ánh mắt sâu hút của Tinh Vĩ ẩn chứa một tia kỳ quái.

“Chắc tên tiểu tử này nhận được chân truyền của Mục Hải Cực? Trong lời nói của hắn có ý nghĩa của Đạo Tranh.

Chỉ là cách nói ra quá kiêu ngạo…” Tinh Vĩ nói với vẻ thản nhiên: “Thế nhưng nếu sau này hắn có khả năng đặt chân lên Thần Vực, có lẽ sẽ đạt được một chút thành tựu”

Đạo Tranh, hay còn gọi là thần đạo Đại Thống Chi Tranh! Đây là một đề tài đã được tranh luận suốt hơn trăm kỷ nguyên thần qua!

Thần Vực đã diễn hóa suốt bao năm qua, sắp trở thành một xã hội phát triển vượt bậc, là một cực hạn không có điểm dừng để sinh mệnh theo đuổi.

Cho đến ngày nay, người Thần Vực vẫn luôn đau khổ khi theo đuổi sự huyền bí trong đó.

Mà quá trình theo đuổi chia làm ba con đường.

Con đường thứ nhất, cũng là con đường trực tiếp nhất: thánh nhân là người dẫn đầu, thăm dò trong Hỗn Độn.

Nhưng cho đến nay vẫn chưa có chiến tích to lớn nào.

Con đường thứ hai chính là: dịch giải chữ Phạn, từ đó tìm ra manh mối về sinh linh vượt cấp.

Con đường thứ ba, chính là Đạo Tranh này.

Dù sao sức người cũng có hạn, cho dù có là sức mạnh của thánh nhân thì không phải vô hạn, nhưng tư tưởng lại có thể phát huy xa hơn.

Sau khi rất nhiều vị thần dốc hết tâm huyết để khẳng định đủ loại học thuyết, đã có người cố gắng đưa ra giả thuyết hoàn mỹ dựa trên tư tưởng đó.

Sau đó, một lần nữa họ lại chứng minh điều đó là đúng.

Con đường thứ hai lý giải chữ Phạn là con đường thu hút nhất.

Bởi vì sự tồn tại của chữ Phạn đã chứng minh những manh mối về sinh linh vượt cấp.

Thế nhưng con đường thứ ba cũng rất quan trọng, cứ vài chục năm thần đạo Đại Thống Chi Tranh lại luân hồi, nó rất được coi trọng trong Thần Vực.

Tuy Ma Ha vẫn chưa có đầy đủ tố chất thực sự của Đạo Tranh, nhưng dù sao hắn cũng chỉ là sinh linh thứ cấp trong một vũ trụ, vậy mà lại có thể nói ra những suy nghĩ mà bản thân lĩnh ngộ được một cách dễ dàng như vậy.

Điều này đã cho thấy tiềm chất của Đạo Tranh rồi!

Hiên Viên Thần Phong nhìn chằm chằm vào Ma Ha, trên gương mặt anh tuấn lộ vẻ buồn bực.

Trường thương khẽ nhấc lên, hắn lại hỏi Ma Ha: “Ngươi vẫn luôn như vậy sao?”

“Ta thì thế nào?” Ma Ha cười nhạt.

“Quá dài con mẹ nó dòng!”

Hiên Viên Thần Phong lạnh lùng quát lên.

Trường thương vừa nhấc lên thì thân hình đã nhanh chóng tiến về phía Ma Ha.

Cho dù trong không gian toàn màu đỏ tía này, thương quy tắc đã hoàn toàn mất đi hiệu quả với Ma Ha thì Hiên Viên Thần Phong cũng không hề có ý định rút lui.

Có lẽ thực lực của Hiên Viên Thần Phong không phải mạnh nhất trong các Đạo Tử, nhưng việc xuất chiến của hắn lại có tác dụng rất quan trọng.

“Ta không hy vọng ngươi có thể đánh chết Ma Ha, thế nhưng cho dù ngươi có chết cũng phải chết trong tay Ma Ha” Đây là những lời lúc đầu Nguyên Tội Thiên Tôn đã nói với Hiên Viên Thần Phong.

Thế trong vũ trụ Đại Diễn rất dễ bị chèn ép, nhưng cũng rất dễ được kích phát.

Nếu để mặc Ma Ha không ngừng giết chóc như vậy, khiến cho các sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn mất đi niềm tin thì cái thế này sẽ thực sự bị chèn ép xuống tận đáy!

Nhưng nếu có một người có tính đại diện, ví như Hiên Viên Thần Phong bị Ma Ha giết, cái thế này không nhất thiết sẽ bị giảm đi.

Bởi vì cái chết của Hiên Viên Thần Phong sẽ khơi dậy mối thù chung.

Đây là đạo lý “ai binh tất thắng”, ngược lại thế trong vũ trụ sẽ tăng lên trên phạm vi lớn!

Tuy các trưởng bối đã chuẩn bị chu toàn cho Hiên Viên Thần Phong, Khóa Không Luyến của Vân Hồ Thiên Tôn và thuật trùng sinh của Phục Hoạt Thiên Tôn có thể đảm bảo an toàn cho hắn.

Nhưng không có gì là có tính tuyệt đối cả.

Dường như thuộc tính của không gian toàn màu đỏ tía này đã bị Ma Ha dồn hết sức thay đổi.

Không rõ cách Ma Ha đã dùng, nên Hiên Viên Thần Phong cũng không thể xác định khóa Không Luyến có thể kéo hắn về bên cạnh Vân Hồ Thiên Tôn hay không, bởi dù sao Khóa Không Luyến cũng là thần thông không gian.

Nói cách khác, trong trận chiến giữa hắn và Ma Ha này, rất có khả năng Hiên Viên Thần Phong hắn sẽ thật sự chết đi.

“Liều mạng vậy…”

Hiên Viên Thần Phong vẫn là người khá sợ chết, hoặc có thể nói do sự kiêu ngạo nên hắn không cam lòng bỏ mạng một cách vớ vẩn.

Giờ phút này, sau khi Hiên Viên Thần Phong cảm thấy bản thân thật sự có khả năng chết đi, tâm trạng hắn đã bĩnh tĩnh lại!

“Vụt!”

Hiên Viên Thần Phong bắn nhanh về phía Ma Ha, ánh sáng trong đôi mắt càng lúc càng đậm.

Hắn đã thúc giục thần đạo Chân Lý đến cực hạn.

Dưới sự vận chuyển của thương quy tắc, xung quanh đồng tử hắn xuất hiện rất nhiều mạch máu, máu màu vàng nhanh chóng di chuyển, mạch máu nhỏ không thể chịu được lượng nhiều máu như vậy nên không ngừng nổ tung.

Máu màu vàng chảy ra làm cho đôi mắt Hiên Viên Thần Phong lóe lên ánh sáng vàng chói lọi!

Giờ phút này, trong không gian màu đỏ tía hắn đã có thể nhìn thấy đường cong và chấm tròn hơi mờ mờ, lại một lần nữa có thể nhìn được sơ hở lúc ẩn lúc hiện trên người Ma Ha.

Rõ hơn một chút nữa!

Trong lúc Hiên Viên Thần Phong lao nhanh lên, cây trường thương vô cùng mạnh mẽ, giống như nhìn rõ điểm yếu của con mồi lại một lần nữa đâm thẳng vào sơ hở trên người Ma Ha.

Thế nhưng ở phút cuối cùng, Ma Ha cũng chỉ khẽ cười: “Đã nói rồi, thần đạo Chân Lý chỉ là thứ vô dụng thôi!”

Tiếng Ma Ha vừa dứt, màu sắc trong không gian toàn màu đỏ tía bỗng thay đổi.

Thuộc tính cũng như quy tắc của toàn bộ không gian lại biến đổi một lần nữa, đường cong và điểm yếu mà Hiên Viên Thần Phong vất vả lắm mới nắm được, cũng đã biến mất ngay lập tức!

“Phập!”

Một thương này của Hiên Viên Thần Phong vẫn đâm vào ngực Ma Ha.

Ma Ha cũng không tránh né, thậm chí có thể nói hắn khinh thường việc phải tránh đi.

Ma Ha cứng rắn nhận một thương này của Hiên Viên Thần Phong, trên mặt vẫn giữ nụ cười, đồng thời hắn giơ mạch đao trong tay lên.


Chương 1662: Thuật Đại Thế Giới

Chỉ khi thương quy tắc của Hiên Viên Thần Phong nhìn ra được sơ hở thì mới có thể giết chết đối thủ chỉ bằng một chiêuBởi vì cái “nhìn” của hắn và cú “đâm” của thương quy tắc phải được tiến hành cùng một lúc.

Nếu lúc trước đã nhìn thấy sơ hở của đối thủ, nhưng hắn chưa dùng thương quy tắc để đâm qua thì đó cũng chỉ là một thương bình thường mà thôi.

Ma Ha đã xác định thần đạo Chân Lý của Hiên Viên Thần Phong không hề hiệu quả, nên hắn để mặc cho một thương này đâm xuyên qua lồng ngực mình!

Khi một thương này của Hiên Viên Thần Phong đâm qua, cả thành Thiết Nguyệt lập tức vang lên tiếng reo hò cuồng nhiệt.

Trước khi La Chinh xuất hiện, Hiên Viên Thần Phong là Đạo Tử nổi danh nhất trong thế hệ thanh niên.

Thần đạo Chân Lý và thương quy tắc của hắn chính là một câu chuyện vô cùng kỳ diệu!

Có người nói, khi thương quy tắc được tu luyện đến một mức độ nhất định thì có thể nhìn thấu cả sơ hở của toàn bộ vũ trụ, một thương này mà đâm ra thì cả vũ trụ cũng có thể sụp đổ…

Thật ra lời này cũng chẳng sai.

Vũ trụ do thánh nhân dựng nên không phải hoàn mỹ, thực sự có những sơ hở.

Thế nhưng có thể tu luyện thần đạo Chân Lý đến mức độ có thể dùng một thương để đánh sụp được vũ trụ như lời nói kia thì chắc trình độ cũng phải tương đương thánh nhân mới có thể làm được.

Cũng bởi vì có nhiều truyền thuyết khác nhau nên đã tạo cho Hiên Viên Thần Phong địa vị Đạo Tử đứng đầu, mãi đến khi La Chinh dùng núi Nguyên Từ Thần đánh bại thương quy tắc khiến Hiên Viên Thần Phong thất bại nặng nề thì La Chinh mới nhận lấy danh hiệu đứng đầu này từ tay Hiên Viên Thần Phong.

Cùng lúc đó trong Thệ Thủy giới…

“Thất bại rồi, Vân Hồ Thiên Tôn kéo hắn về mau!” Mắt Nguyên Tội Thiên Tôn đầy vẻ lo lắng.

Ban đầu, việc cử Hiên Viên Thần Phong đến Quỳ Thủy giới là một hành động rất mạo hiểm.

Sau khi các Thiên Tôn tính toán hết mọi phương diện thì mới cử Hiên Viên Thần Phong đi.

Vân Hồ Thiên Tôn vươn tay, khẽ xoay.

Lực quy tắc không gian chạy theo cơ thể ông, luồng ánh sáng trắng rực rỡ được tạo nên từ quy tắc không gian kéo dài đến vô tận.

Ngoài những sợi tơ kết nối với Hiên Viên Thần Phong ra, ông còn đưa vài vị Đại Giới Chủ Nhân tộc đến các Đại Giới khác để tàn sát võ giả Thánh tộc trước.

Giờ phút này Vân Hồ Thiên Tôn phải kéo Hiên Viên Thần Phong từ trong Quỳ Thủy giới trở về!

Phần số trời này của ông không được coi là mạnh mẽ, thế nhưng phối hợp với những người khác thì lại có hiệu quả rất lớn.

Có thể ném bất kỳ kẻ nào đến bất kỳ nơi nào, sau đó lại có thể tùy ý lôi trở về.

Như vậy có thể nói phần số trời này biến hóa rất tài tình.

Thế nhưng khi lôi về, sắc mặt Vân Hồ Thiên Tôn bỗng thay đổi: “Nguy rồi, không thể kéo được!”

Nguyên Tội Thiên Tôn nghe vậy thì như cũng đã đoán trước được điều này.

Ông chết lặng nhắm mắt lại.

Chân mày của các Thiên Tôn khác cũng chợt nhíu.

“Rốt cuộc ánh sáng màu đỏ tía kia là gì vậy? Không giống như Lĩnh Vực!”

“Lĩnh Vực bình thường hoàn toàn không thể ngăn cản được khóa Không Luyến của Vân Hồ Thiên Tôn!”

“Chắc là thần đạo nào đó.

Trước đây chúng ta cũng chưa thấy!”

Các Thiên Tôn có mặt cũng nhao nhao bàn tán, bọn họ đã phát hiện điểm kỳ quái trong đó từ trước nên cũng thầm lo lắng.

Không ngờ rằng mọi chuyện lại xảy ra đúng như điều họ dự đoán.

Vân Hồ Thiên Tôn vẫn không từ bỏ!

Chỉ thấy hai tay ông chợt vung lên, tạm thời cắt đứt mấy cái khóa Không Luyến khác.

Những sợi tơ với ánh sáng trắng rực rỡ kết nối với Hiên Viên Thần Phong bỗng chốc được tăng lên to hơn gấp đôi.

Nhưng cho dù ông có kéo thế nào đi chăng nữa thì cũng không thể lôi Hiên Viên Thần Phong trở lại!

Đó không phải là cuộc chiến về sức mạnh, mà là quy tắc không gian đã hoàn toàn mất đi hiệu lực.

Trên người Ma Ha cắm cây thương của Hiên Viên Thần Phong, giờ phút này hắn chỉ ngẩng đầu lên nhìn.

Hắn đã cảm nhận được sự tồn tại của khóa Không Luyến từ trước đó rồi.

Ngay lúc này, Ma Ha lại rỗi rãi kích hoạt một Thét Lệnh: “Tuy ta không biết vị Thiên Tôn nào ra tay, nhưng sự cố gắng của ngươi chỉ tốn công vô ích thôi, đừng phí sức lực nữa!”

Sau khi dứt lời, khóa Không Luyến vốn được ẩn đi lại hiện rõ lên chỉ trong chớp mắt.

Một khóa Không Luyến xuyên qua Đại Giới này từ nơi xa, nối vào sau lưng Hiên Viên Thần Phong, chúng đang lay động dữ dội!

Mạch đao trong tay Ma Ha khẽ ra một đao, một luồng ánh sáng trắng màu đỏ sậm bổ xuống từ trên không trung, chém lên ánh sáng này.

Chỉ trong chớp mắt đã chặt đứt một khóa Không Luyến! Ngay sau đó, Ma Ha thuận tay vung lên, gió từ mạch đao lại bổ thẳng về phía Hiên Viên Thần Phong.

“Phập!”

Máu màu vàng bắn ra tung tóe, mạch đao đã hoàn toàn chém vào ngực Hiên Viên Thần Phong.

Trên người Hiên Viên Thần Phong cũng luôn có những mánh khóe khác nhau để giữ mạng như Ma Ha.

Lần này, cách lớn nhất để giữ mạng của Hiên Viên Thần Phong rõ ràng là khóa Không Luyến của Vân Hồ Thiên Tôn.

Ngoài ra, trên người hắn còn cầm theo chiếc cốc Sinh Mệnh.

Đây là quà do lão tổ Quý gia tặng cho hắn, nghe nói nó có thể cho Hiên Viên Thần Phong sinh mạng thứ hai.

Trong tình trạng sinh mệnh đang không ngừng cạn kiệt, chiếc cốc Sinh Mệnh cũng được khởi động theo, nó không ngừng bổ sung lực sinh mệnh cho Hiên Viên Thần Phong.

Ý thức Hiên Viên Thần Phong lúc này vẫn còn rất tỉnh táo, hắn không hề từ bỏ.

Nhưng dù hắn có giãy thế nào thì cũng không thể rút thương ra khỏi người Ma Ha được.

“Đừng vùng vẫy nữa.

Trong không gian này ta chính là người vô địch!” Ma Ha cười nói với vẻ thản nhiên.

“…”

Hiên Viên Thần Phong vẫn giữ im lặng.

Giọng điệu này, thần thái này từng thường xuyên xuất hiện ở Hiên Viên Thần Phong, không ngờ cuối cùng hắn lại chết trong tay một người như vậy!

Thế thì thà chết trong tay tên kia còn tốt hơn!

Hiên Viên Thần Phong chợt nhớ đến La Chinh.

Nếu La Chinh gặp phải tên trước mặt này thì hắn sẽ làm gì? Hắn có thể phá giải vùng không gian này không?

Nghĩ đến đây, lực sinh mệnh trong cốc Sinh Mệnh do lão tổ Quý gia chế tạo ra cũng đã tiêu tan gần hết, máu vàng trong cơ thể Hiên Viên Thần Phong đã bị rút gần cạn, sắc mặt hắn lại càng tái nhợt như tờ giấy trắng.

Hắn khẽ nhếch đôi môi khô nứt, cười lạnh nói: “Ngươi thực sự nghĩ rằng mình là vô địch ư? Rồi sẽ có một người đánh bại được ngươi!”

“Ngươi muốn nói tới La Chinh?” Ma Ha nhìn xuống Hiên Viên Thần Phong.

Hiên Viên Thần Phong nghiêm túc gật đầu.

Có lẽ người duy nhất trong vũ trụ này có thể đánh bại Ma Ha cũng chỉ có La Chinh mà thôi!

“Ta đợi hắn đã lâu, nhưng đáng tiếc hắn cũng chỉ là một con rùa rụt đầu mà thôi.

Tiếc là ngươi không kịp nhìn thấy ta đánh chết tên kia rồi!” Ma Ha lắc đầu, mạch đao trong tay khẽ xoắn một cái, Hiên Viên Thần Phong chợt cảm thấy thân thể mình trống rỗng, ý thức dần mất đi, ngã thật mạnh xuống vùng đồi núi phía dưới.

Ngay lúc này tiếng hò reo cuồng nhiệt vang khắp thành Thiết Nguyệt, đương nhiên đây đều là tiếng hoan hô của võ giả Thánh tộc.

Mà các võ giả trong vũ trụ Đại Diễn, giờ phút này lại đành nín lặng, sắc mặt cả đám u ám tột cùng.

Theo thông lệ, khi Ma Ha đánh chết võ giả Nhân tộc thì chắc chắn sẽ thông báo khắp vũ trụ.

Nhưng lúc này hắn lại không làm vậy.

Thi Không Vũ nghênh đón hắn từ xa, thân thể mềm mại uyển chuyển nhào vào lòng hắn: “Ma Ha ca, tại sao không dùng Thét Lệnh thông báo vũ trụ? Muốn để Vũ Nhi giúp ca ư?”

Theo Thi Không Vũ, việc đánh chết Hiên Viên Thần Phong có thể coi là vinh quang bậc nhất.

Ai dè Ma Ha lại lắc đầu: “Không cần đâu.

Ta đến Quỳ Thủy giới để chèn ép ‘thế’ của vũ trụ Đại Diễn.

Đánh chết võ giả tầm thường thì sẽ có hiệu quả rất tốt, thế nhưng giết Hiên Viên Thần Phong thì không thông báo sẽ tốt hơn!”

“Sao vậy?” Thi Không Vũ khẽ chớp mắt hỏi.

“Bởi vì tức nước vỡ bờ” Ma Ha mỉm cười: “Huống chi, chắc hẳn có người còn vội thông báo cho vũ trụ hơn ta”

Việc mà các Thiên Tôn Nhân tộc có thể nghĩ đến, chưa chắc Ma Ha không thể nghĩ ra.

Loại người có tính chất đại diện như Hiên Viên Thần Phong mà lại hy sinh thì nhất định sẽ dấy lên nỗi căm giận chung của toàn bộ vũ trụ, thậm chí thế trong vũ trụ còn có thể nghịch chuyển.

Đương nhiên Ma Ha cũng đã đoán trước được tình huống này.

Thế nhưng hắn sẽ không vì lý do này mà bỏ qua cho Hiên Viên Thần Phong, bởi điều đó chỉ phản tác dụng.

Cho dù vì cái chết của Hiên Viên Thần Phong mà thế trong vũ trụ tăng mạnh thì Ma Ha cũng vẫn lãi được tính mạng của một Đạo Tử!

Hơn nữa vị Đạo Tử này còn từng là Đạo Tử đứng đầu trong vũ trụ, ngang ngửa với La Chinh.

Trong Thệ Thủy giới…

Rất nhiều Thiên Tôn vẫn im lặng.

“Tên kia… sao có thể chặt đứt khóa Không Luyến của ta chứ?” Vân Hồ Thiên Tôn khó tin ra mặt.

Khóa Không Luyến của ông chính là luật nhân quả do trong phần số trời.

Luật nhân quả sao có thể bị người ta chặt đứt dễ dàng như vậy?

“Chỉ có một nguyên nhân” Giọng nói của Tinh Vĩ vang lên bên cạnh các Thiên Tôn.

“Nguyên nhân gì?” Vân Hồ Thiên Tôn hỏi.

“Ma Ha vốn tu thần đạo, đó là thuật Đại Thế Giới” Giọng của Tinh Vĩ lại vang lên. “Hắn tu luyện hai thần đạo cùng một lúc, một là thuật Đại Thống Trị, còn lại là thuật Đại Thế Giới.

Trong phạm vi ánh sáng tím kia bao trùm chính là thế giới của hắn, đương nhiên hắn có khả năng chặt đứt phần số trời của ngươi”


Chương 1663: Không thể nhịn được nữa

Trong không gian thuật Đại Thế Giới của Ma Ha, tất cả các quy tắc đều là do hắn tự đặt raCho dù là quy tắc Ngũ Hành hay quy tắc thời gian, quy tắc không gian thì đều không có hiệu quả ở trong không gian này.

Càng nguy hiểm hơn chính là Ma Ha có thể tự thay đổi quy luật hoạt động của quy tắc!

“Vậy mới nói, trong phạm vi thuật Đại Thế Giới của người này thì có là số trời cũng vô dụng sao?” Thần Dụ Thiên Tôn nhíu mày hỏi.

Dựa theo cách giải thích này, nếu Thiên Tôn rơi vào trong phạm vi thuật Đại Thế Giới do Ma Ha thi triển thì cũng không thể dùng được số trời, Ma Ha sẽ có thực lực để đánh chết một vị Thiên Tôn.

“Có thể nói vậy.

Thế nhưng Ma Ha vẫn chưa ngưng tụ thần cách, thuật Đại Thế Giới của hắn cũng chưa đầy đủ, không thể thay đổi tất cả các quy tắc.

Khóa Không Luyến của Vân Hồ Thiên Tôn thuộc quy tắc không gian, cũng là lực quy tắc dễ bị thuật Đại Thế Giới thay đổi nhất, thế nên mới bị Ma Ha dễ dàng chặt đứt” Tinh Vĩ giải thích.

“Ta hiểu rồi!” Thần Dụ Thiên Tôn khẽ gật đầu.

Lần đầu gặp mặt, Ma Ha đã vô lễ nên Thần Dụ Thiên Tôn đã muốn giết hắn từ lâu.

Chẳng qua tất cả phải lấy đại cục làm trọng nên bà mới kiềm chế.

“Tính mạng của Thần Phong, làm sao bây giờ?” Nguyên Tội Thiên Tôn khép hờ đôi mắt hồi lâu, lúc này mới đột nhiên mở mắt.

Để Hiên Viên Thần Phong đi mạo hiểm chính là chủ ý Nguyên Tội Thiên Tôn.

Lúc đầu vốn đã chuẩn bị chu toàn hết tất cả, nhưng không ngờ vào giây phút cuối cùng lại gặp sự cố như vậy.

Nguyên Tội Thiên Tôn đã dồn quá nhiều tâm huyết lên người Hiên Viên Thần Phong, bởi dù sao ông cũng không thể nhìn đứa cháu đời thứ tư của mình hy sinh như vậy!

Lúc này, lão tộc trưởng cũng mở lời: “Đợi một chút nữa đi.

Chỉ cần đối phương không đánh tan thân xác của Hiên Viên Thần Phong thì Phục Hoạt Thiên Tôn vẫn có cơ hội làm cho nó sống lại”

Phục Sinh Thiên Mệnh của Phục Hoạt Thiên Tôn rất mạnh mẽ, chỉ cần có thể tập hợp được thân xác thì có thể làm cho mục tiêu hoàn toàn sống lại.

Thế nhưng chưa chắc Ma Ha sẽ cho Hiên Viên Thần Phong cơ hội này.

Lúc này, Nguyên Tội Thiên Tôn đã hoàn toàn nổi giận.

Thân là thủ lĩnh của bốn gia tộc lớn, một trong những Thiên Tôn cấp cao đứng đầu trong vũ trụ Đại Diễn, vậy mà lại không thể đảm bảo được tính mạng cho cháu trai của mình.

Trong lòng ông lúc này ngập tràn cảm giác thê lương.

Chẳng qua hiện tại tình thế đặc biệt, nên dù thực lực của riêng ông rất mạnh thì cũng phải lấy đại cuộc làm trọng.

Trong Quỳ Thủy giới, Ma Ha thu tay lại, ánh sáng màu tím kia cũng theo đó mà hạ xuống giống như thủy triều, không ngừng hội tụ trong tay hắn.

Sau khi chờ Ma Ha thu thuật Đại Thế Giới, vài vị võ giả Nhân tộc ở trên núi ào ào chạy xuống.

Mục tiêu của bọn họ không phải là Ma Ha và Thi Không Vũ, mà là thân xác của Hiên Viên Thần Phong!

Lúc trước, nếu có người khiêu chiến Ma Ha thất bại mà thân xác còn nguyên vẹn thì đương nhiên sẽ có những võ giả khác nhặt lại.

Khi đó Ma Ha sẽ không ngăn cản.

Nhưng lúc này, mạch đao trong tay Ma Ha khẽ vung lên, mấy luồng ánh sáng vàng bay qua!

“Phập phập phập!”

Mấy vị võ giả vốn muốn nhặt lại thân xác của Hiên Viên Thần Phong, nhưng mấy luồng ánh sáng vàng bổ xuống từ trên bầu trời đã mạnh mẽ ép họ lui bước.

Trong đó có một vị võ giả nổi cơn giận dữ, ngẩng đầu nhìn chằm chằm Ma Ha nói: “Ma Ha, ngươi chớ khinh người quá đáng.

Hiên Viên Thần Phong đã bị ngươi đánh chết, thân xác của hắn đương nhiên chúng ta phải lấy lại!”

“Vậy ư?” Ma Ha mỉm cười, chậm rãi hạ xuống từ trên không.

Trên người hắn tỏa ra uy thế khiến cho những võ giả này cảm thấy run sợ trong lòng, thế nhưng không một ai nhúc nhích.

Chỉ nghe Ma Ha nói tiếp: “Thân xác của những người khác ta có thể mặc cho các ngươi nhặt về, nhưng thân xác của người này thì không thể”

“Tại sao?” Vị võ giả kia tức giận nói.

“Không tại sao cả.

Thú cưng của ta đói bụng rồi, thân xác tên này vừa hay có thể làm lương thực cho nó” Ma Ha cười nói, sau đó vỗ tay một cái.

Trong thành Thiết Nguyệt một vị võ giả đột nhiên bay vụt ra, cầm trên tay một cái túi linh thú, võ giả kia khẽ vỗ, từ trong túi linh thú bất ngờ lao ra mấy sinh vật như sói với hình thể vạm vỡ.

Một vài sinh vật hình sói vật to lớn, bộ lông màu bạc toàn thân tỏa sáng lấp lánh, dường như chúng rất có trí tuệ, sau khi chúng xuất hiện từ túi linh thú lại hướng về phía Ma Ha mà quỳ lạy, ngay sau đó chúng ngửa mặt lên trời gào to, giống như muốn lấy lòng Ma Ha.

Ma Ha vươn tay vuốt đầu một sinh vật hình sói, khẽ chỉ về hướng thân xác Hiên Viên Thần Phong: “Hôm nay ta sẽ cho các ngươi được mở rộng tầm mắt, đó là trong cơ thể của vị Đạo Tử này vẫn còn khí tức thần đạo đọng lại, sau khi nuốt vào sẽ rất có lợi cho các ngươi!”

Sinh vật hình sói hiểu được những lời Ma Ha vừa nói, ngay lập tức vẻ mặt chúng nó thèm nhỏ dãi, móng vuốt không ngừng cào trên mặt đất, dường như chúng nóng lòng muốn thử, thế nhưng không có sự đồng ý của Ma Ha chúng cũng không dám tự động tiến lên, thật ngoan ngoãn.

“Thân xác Đạo Tử chúng ta sao có thể làm no bụng súc sinh như vậy chứ!” Vị võ giả Nhân tộc kia đầy sự căm phẫn.

Trước khi Hiên Viên Thần Phong tiến vào trong Quỳ Thủy giới đã chuẩn bị xong nhiều phương án, ngộ nhỡ khóa Không Luyến không thể kéo Hiên Viên Thần Phong trở về, chỉ có thể để cho người bên ngoài thu thi thể hắn lại, sau đó chở về Thệ Thủy giới.

Những võ giả đảm đương trách nhiệm này lại không ngờ Ma Ha hoàn toàn không cho bọn họ cơ hội nào!

Ma Ha liếc nhìn võ giả kia đầy thờ ơ, ánh mắt ấy khiến cho người đó cảm thấy khó chịu, giống như Ma Ha có thể nhìn rõ suy nghĩ của hắn vậy, chợt nghe Ma Ha nói tiếp: “Người thua cuộc thì không có quyền nói đến tôn nghiêm, huống hồ chỉ là một cái xác chết mà thôi, có thể làm sủng vật của ta no bụng đã là vinh hạnh của hắn rồi!”

Ma Ha duỗi eo phất tay với với lũ sinh vật hình sói: “Đi đi, ăn no vào!”

Sau khi dứt lời, hắn định bỏ đi một mạch.

Vài vị võ giả Nhân tộc kia ngay lập tức sốt ruột, đôi mắt một người dẫn đầu chợt lóe, sau đó rút một cây đoản đao vội chặn lũ sói lại.

Không ngờ mấy người kia muốn ra tay, những con sinh vật hình sói vốn rất ngoan ngoãn bỗng chốc khí thế liền thay đổi, một luồng khí hung sát toát ra từ cơ thể chúng, bộ lông màu bạc trên người chúng giống như từng đóm lửa màu bạc, bắt đầu nhảy múa liên tục.

“Gầm!”

Gần như trong nháy mắt, vài sinh vật hình sói đã lấy tốc độ cực nhanh đánh về phía những võ giả Nhân tộc!

Tu vi của những võ giả Nhân tộc không hề yếu, đều sắp bước vào Giới Chủ, thế nhưng khi đối diện với mấy sinh vật hình sói lại chẳng có sức lực để chống lại, bọn họ chưa kịp định thần thì chúng cũng đã cắn đứt cổ vài vị Giới Chủ, đầu đứt lìa lăn xuống đồi núi, mắt trợn to vì chết quá oan uổng!

Ma Ha quay đầu nhìn sang, khẽ “Hầy!” một tiếng, “Sói bạc Thánh Nguyệt cũng không phải linh sủng bình thường, các ngươi muốn cướp thức ăn từ miệng những con thần thú siêu cấp này, đâu có dễ như vậy?”

Sau khi dứt lời, nét mặt hắn lộ vẻ rất lấy làm tiếc bước xuống núi.

Thi Không Vũ ở bên kia chờ đợi Ma Ha lúc này đã tiến lên nghênh đón, khoác một chiếc áo choàng màu bạc lên người Ma Ha, lại hối thúc hắn đi nghỉ ngơi.

Trên đồi núi, vài con sói bạc Thánh Nguyệt cắn chết hết Giới Chủ, lúc này chúng mới đồng loạt quay đầu nhìn về phía thi thể của Hiên Viên Thần Phong, thân là linh sủng xuất sắc nhất Thánh tộc, siêu cấp thần thú mạnh mẽ nhất, huyết mạch của bọn chúng rất tinh thuần, chúng có huyết mạch siêu cấp thần thú sẽ không ăn lung tung, thi thể Giới Chủ tầm thường hoàn toàn không lọt vào mắt chúng.

Trái lại, trong thi thể của Hiên Viên Thần Phong chứa khí tức thần đạo dày đặc, đối với lũ sói bạc Thánh Nguyệt này mà nói thì khí tức này phát ra lực hấp dẫn trí mạng, vài con sói bạc Thánh Nguyệt muốn bổ nhào về phía trước, mắt thấy sắp cắn nuốt được thi thể của Hiên Viên Thần Phong.

Ngay lúc này, một luồng khí tức cực kỳ mạnh mẽ chợt phát ra, trên không trung vùng đồi núi kia đã hé ra một không gian màu trắng lóa!

“Dừng tay!”

Khí tức kia mạnh mẽ như thế, một tiếng quát lớn vang lên từ trong cái khe không gian, vài con sói bạc Thánh Nguyệt chợt cảm nhận được uy thế, nghẹn ngào một tiếng, lộ ra bản năng động vật nhạy bén, lại lui về phía sau cùng một lúc.

Chúng biết, nếu không lui thì chắc chắn phải chết!

Trong Thệ Thủy giới…

Sắc mặt Nguyên Tội Thiên Tôn đầy vẻ phẫn nộ, trước mặt ông đã dựng ra một thông đạo không gian màu trắng lóa, với thực lực của ông chỉ cần bước qua một bước sẽ có thể đánh bọn chết tiệt này thành thịt vụn!

“Không thể!”

“Lão ca Nguyên Tội! Tuyệt đối không được!”

“Vụt!”

Quý gia lão tổ và Liệt gia lão tổ, còn có Lôi Phạt Thiên Tôn cùng nhau chặn trước người Nguyên Tội Thiên Tôn.

“Nếu ông hành động nông nổi, chắc chắn vũ trụ sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, Nguyên Tội Thiên Tôn, mong ông nghĩ lại!”


Chương 1664: Quy luật

Nguyên Tội Thiên Tôn cũng là người thông minh xuất chúngÔng biết rõ ngay khi mình bước vào Quỳ Thủy giới thì đồng nghĩa với việc sẽ dẫn tới phản công cực mạnh của Thánh tộc.

Dù ông có là Thiên Tôn cấp cao, nhưng khả năng mất mạng cũng không nhỏ!

Tuy nhiên, ông lại không thể khoanh tay đứng nhìn thi thể đứa cháu đời thứ tư của mình bị những con sói kia ăn thịt được!

Cũng may mấy Thiên Tôn khác kịp thời ngăn cản, nên Nguyên Tội Thiên Tôn cũng chậm một nhịp…

Cùng lúc đó…

Trên bầu trời Quỳ Thủy giới bất chợt hiện ra vài vết nứt không gian màu đỏ máu!

Từng tia sáng đỏ thẫm vẽ ra một bóng hình mờ ảo.

Những vết nứt trào ra uy lực mạnh mẽ, không ngờ là Thiên Tôn Thánh tộc đang ẩn nấp trong đó!

Chính cảnh tượng này đã khiến Nguyên Tội Thiên Tôn tỉnh táo lại.

Ông chợt hiểu ra, nhiều lúc giận dữ không thể giải quyết được vấn đề.

Nếu lúc này ông xông vào Quỳ Thủy giới, chỉ sợ kết quả tốt nhất là bị các Thiên Tôn của Thánh tộc kết hợp lại diệt trừ.

Một khi bản thân ông bỏ mạng ở đó, “Tinh Hủy” mà cả bốn gia tộc hợp tác bố trí sẽ không thể vận hành, thực lực của Nhân tộc sẽ giảm mạnh.

Còn kết quả xấu hơn thì có lẽ sẽ khiến Thánh tộc bắt đầu tổng tiến công.

Bây giờ, trong tình huống này, phần thắng của Nhân tộc thấp đến đáng sợ, còn có thể dẫn tới hậu quả là toàn bộ vũ trụ bị hủy diệt…

Trong khoảnh khắc đó, Nguyên Tội Thiên Tôn không ngừng suy tính, cuối cùng vẫn nhịn được.

“Rắc rắc…”

Lúc này, vết nứt không gian mà Nguyên Tội Thiên Tôn mở ra bằng thuật dịch chuyển không gian lại lặng lẽ khép lại.

Khí thế vốn đang tuôn trào từ trong đó cũng biến mất hoàn toàn.

Sau khi vết nứt không gian của ông biến mất thì những vết nứt màu đỏ màu kia cũng tan biến theo.

Tuy bây giờ Thánh tộc đang chiếm ưu thế, nhưng họ cũng không nóng vội.

Chỉ cần Thiên Tôn của Nhân tộc không ra tay thì Thánh tộc cũng sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.

Miễn sao Ma Ha trụ vững ở Quỳ Thủy giới thì bọn họ sẽ có thể chèn ép thế của toàn bộ vũ trụ này.

Hành động này không chỉ có thể loại bỏ “ác ý” của toàn bộ vũ trụ Đại Diễn với Thánh tộc, mà còn có thể trấn áp được vật thu thiên trong tay lão tộc trưởng kia.

Nói như vậy, người nên sốt ruột phải là Nhân tộc mới đúng!

Ma Ha khoác thêm một tấm áo choàng màu bạc rồi chậm rãi đi về thành Thiết Nguyệt.

Mặc dù hắn không ở lại vị trí cũ, thậm chí chưa từng quay đầu lại liếc nhìn, nhưng hắn vẫn biết rõ những chuyện xảy ra sau lưng.

“Vậy mà Thiên Tôn kia lại nhịn được…” Hắn thản nhiên cười nói với Thi Không Vũ bên cạnh.

Thi Không Vũ bĩu môi: “Thật đáng tiếc”

Nếu Nguyên Tội Thiên Tôn có thể xung phong liều chết ở đây thì tất nhiên sẽ đúng ý của Ma Ha.

“Không sao, để ta xem bọn họ có thể nhẫn nhịn đến mức nào, hay lại sẵn lòng đưa từng tên Đạo Tử đến đây” Ma Ha vừa nói vừa ôm lấy chiếc eo thon của Thi Không Vũ rồi bước vào thành Thiết Nguyệt.

Mấy con sói bạc Thánh Nguyệt nhào lên trước, cắn xé thi thể của Hiên Viên Thần Phong.

Người này là thiên tài đứng đầu trong vũ trụ Đại Diễn, vậy mà lại bị sói bạc Thánh Nguyệt ăn sạch sẽ chỉ trong chớp mắt.

Dường như cảm nhận được khí tức thần đạo trong thi thể Hiên Viên Thần Phong, cả bầy sói ngẩng đầu lên trời, tru một tiếng dài, ra vẻ hài lòng rồi ngoan ngoãn chui vào túi linh thú…

Những võ giả Nhân tộc trong thành Thiết Nguyệt thấy vậy ai nấy đều đau lòng và giận dữ.

Với Nhân tộc, đây chính là điều vô cùng nhục nhã, thế nhưng họ lại chẳng thể làm được gì!

Thánh tộc quá mạnh, vốn dĩ không thể thắng được Đạo Tử đứng đầu của Thánh tộc!

Khi quá phẫn uất, người ta thường có thể bộc phát ra năng lực tiềm ẩn mạnh mẽ hơn nhiều, sức chịu đựng cũng kiên cường hơn.

Những võ giả trong thành Thiết Nguyệt dù là người đến từ Yêu Dạ tộc hay Nhân tộc, Ma tộc, hoặc những chủng tộc nhỏ thì bây giờ đều im lặng.

Nhưng gương mặt u ám của họ lại toát ra một vẻ can trường đặc biệt, thoạt trông như những ngọn núi lửa có thể phun trào bất cứ lúc nào!

Không lâu sau, giọng nói của Thần Dụ Thiên Tôn vang lên giữa vũ trụ Đại Diễn.

Như những gì Ma Ha suy đoán, cái chết của Hiên Viên Thần Phong còn có tác dụng khác là kích thích lòng căm hận của mọi sinh linh trong vũ trụ.

Hắn không cần phải thông báo khắp vũ trụ, vì thể nào các Thiên Tôn của Nhân tộc cũng sẽ làm vậy.

Trước kia, có rất nhiều sinh linh trong vũ trụ biết Hiên Viên Thần Phong đến Quỳ Thủy giới để khiêu chiến với Ma Ha, mà hình như Ma Ha còn rơi vào thế yếu.

Nhưng từ đó về sau, cả vũ trụ lại cứ tĩnh lặng.

Chẳng có ai thông báo tình hình tiếp theo bằng Thét Lệnh nên rất nhiều sinh linh cũng đang chờ mong tin tức này.

Mọi người ngóng trông chuyện này hồi lâu, nhưng vẫn không nghe được tin tức gì.

Ngay vào khoảnh khắc ấy…

Giọng nói của Thần Dụ Thiên Tôn lại vang vọng khắp vũ trụ…

“Ta là Thần Dụ Thiên Tôn, ta thay mặt Nhân tộc thông báo một tin buồn.

Hiên Viên Thần Phong của gia tộc Hiên Viên đã ra đi dưới tay Ma Ha.

Ta thay mặt Nhân tộc, thay mặt vũ trụ Đại Diễn, hy vọng có thiên tài mạnh hơn đứng lên báo thù thay chúng ta!”

Thật ra, trong cả vũ trụ này cũng chỉ có một hai người trẻ tuổi mạnh hơn Hiên Viên Thần Phong.

Mà trước nay, người từng đánh bại Hiên Viên Thần Phong chỉ có hai người chính là La Chinh và Hoa Thiên Mệnh.

Bây giờ Hoa Thiên Mệnh còn đang bế quan, La Chinh lại vừa mới giải quyết xong chuyện của Yêu Dạ tộc.

Ngoài họ ra thì chẳng tìm được ai khác trong vũ trụ này nữa.

Bà nói vậy vốn chỉ để an ủi và cũng là một lời khích lệ đối với vô số sinh linh trong vũ trụ Đại Diễn!

Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của bà truyền đến, không ngừng vang khắp vũ trụ.

Những chủng tộc và sinh linh có trí tuệ trong vũ trụ Đại Diễn đều đồng loạt xôn xao…

“Không ngờ Hiên Viên Thần Phong lại thua tên Ma Ha kia!”

“Ma Ha này đúng là kẻ bất khả chiến bại! Chẳng lẽ buộc phải để Thiên Tôn ra tay sao?”

“La Chinh, chúng ta muốn La Chinh ra trận!”

Trong khoảnh khắc, khắp vũ trụ Đại Diễn tràn ngập thù hận…

Lời nói của Thần Dụ Thiên Tôn lan truyền khắp toàn bộ vũ trụ, tất nhiên cũng sẽ truyền đến tai La Chinh.

Xử lý xong vụ nội chiến của Yêu Dạ tộc, La Chinh bèn lén lút xuống Hạ Giới, đào thanh trọng kiếm Đại Thiên lên…

Thanh kiếm này có thể chịu được sức mạnh của hắn, nên rất phù hợp để hắn sử dụng.

Nhưng một khi để nó bay khỏi tầm tay thì không có thứ gì ở thế giới tự nhiên có thể chịu nổi trọng lượng của nó.

Như vậy nó cứ thế đâm thẳng theo Đại Giới xuống Hạ Giới, đâm xuống nơi sâu nhất dưới lòng đất, đến khi đụng phải ranh giới của vũ trụ Đại Diễn, hay còn gọi là là bức tường than thở thì mới dừng lại.

Sau khi đào được thanh trọng kiếm Đại Thiên, La Chinh dùng Na Di Lệnh để vào Quỳ Thủy giới.

Còn Huân và đám Thương Vũ Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc đã lên đường đến Thệ Thủy giới để tụ họp với các Thiên Tôn của Nhân tộc từ lâu.

Khi bước vào Quỳ Thủy giới, La Chinh bèn chọn hướng.

Một luồng quy tắc không gian màu sáng vừa lóe lên dưới chân, hắn đã đi được hơn mấy trăm dặm.

Nếu đứng từ trên cao mà chăm chú nhìn vào La Chinh thì sẽ thấy hắn chẳng khác nào một ngôi sao lấp lánh.

Ngôi sao đó liên tục lóe sáng vì không ngừng sử dụng thuật dịch chuyển không gian nhưng vẫn giữ vững tốc độ, bay cực nhanh về trung tâm Quỳ Thủy giới.

“Hiên Viên Thần Phong đã chết, không biết thi thể có bị hủy không? Phục Hoạt Thiên Tôn có thể lấy Phục Sinh Thiên Mệnh để cứu sống không?” Hắn vừa đi vừa thầm suy xét chuyện này.

Trước kia, Giang Chính Nghĩa gần như đã bị Thử Liệt Thú của Vu tộc thượng cổ bóp thành từng mảnh, nhưng cuối cùng vẫn được Phục Hoạt Thiên Tôn cứu.

Nếu đưa thi thể của Hiên Viên Thần Phong đến tận tay ông thì chắc chắn có thể cứu được Hiên Viên Thần Phong.

Chỉ là không biết rốt cuộc tình trạng của hắn hiện tại thế nào.

Nếu thi thể hắn đã bị đốt thành tro thì không biết Phục Sinh Thiên Mệnh của ông có thể cứu sống hắn không…

“Đoàng!”

Ngay vào lúc La Chinh đang vội bay hết tốc lực thì bỗng nhìn thấy một tia chớp nổ tung trước mặt.

Mắt hắn hơi chăm chú.

Ở phía trước cách đó không xa, hắn thấy có hai võ giả đang chiến đấu ác liệt.

“Là võ giả Thánh tộc” La Chinh khẽ nhíu mày, cả người nhẹ nhàng tung lên rồi bay vút về phía đó.

Cả Quỳ Thủy giới đã trở thành một sàn đấu cực lớn, các võ giả Thánh tộc và Nhân tộc liên tục chiến đấu với nhau…

Lúc này, trong trận chiến của hai người trước mắt, võ giả Thánh tộc đã ở thế áp đảo hoàn toàn, còn Đại Giới Chủ của Nhân tộc lại bị đối phương chèn ép tuyệt đối.

“Phong Lôi Quyết!”

Chỉ thấy võ giả Thánh tộc kia phóng ra một tia sét màu nâu, sau đó võ giả Nhân tộc bị trói chặt tại chỗ!

“Ha ha ha ha, chủng tộc thấp hèn không đáng nhắc đến, đi chết đi!” Đại Giới Chủ của Thánh tộc điên cuồng cười lớn, trông có vẻ sắp ra tay lấy mạng Đại Giới Chủ của Nhân tộc.

Gã gọi ra một tia sét vàng, bổ thẳng từ trên trời xuống.

Lúc này, Đại Giới Chủ của Nhân tộc kia không di chuyển được, chỉ đành nhắm mắt chờ chết.

Nhưng tia chớp này mới chỉ chém được một nửa…

Một bóng người đã bất ngờ hiện ra trong không gian.

Bóng người này vừa giơ tay ra liền cắt tia chớp vàng kia thành hai đoạn!

Tia chớp vàng to lớn hóa thành những con rắn sét cực nhỏ chỉ trong tích tắc, sau đó tan biến vào không gian theo cánh tay của La Chinh.

Hắn cười thản nhiên với người kia: “Nếu đã phân thắng bại thì đâu cần phải giết chóc nhàm chán như vậy chứ?”

“Ngươi là ai? Dám xía vào cuộc chiến của ta, điều này là phạm luật” Võ giả Thánh tộc lạnh lùng quay sang.

Quỳ Thủy giới không xảy ra trận chiến hỗn loạn nào lớn cả, võ giả Nhân tộc và Thánh tộc đều nhẫn nhịn, như thể đã giao hẹn là nếu chiến thắng thì sẽ thẳng tay tra tấn bên kia đến chết.

Võ giả Thánh tộc thế nào thì võ giả Nhân tộc cũng vậy, người khác sẽ không sẽ can thiệp.

Đây chính là luật bất thành văn.

Nhưng La Chinh vừa mới xuất hiện mà đã xía vào trận quyết đấu của bọn họ, như vậy chính là phá luật.


Chương 1665: Quy luật do ta đặt ra

La Chinh vội vã tới đây, thấy hai võ giả đang chiến đấu ác liệt như vậy mà các võ giả Nhân tộc và Thánh tộc bên cạnh còn xúm vào xem, nên dĩ nhiên hắn biết hai võ giả này đang đấu một chọi mộtNhưng mục đích khiến hắn vội vàng đến Quỳ Thủy giới chính là để kết thúc cuộc hẹn đấu với Ma Ha, thế nên vốn dĩ hắn cũng không định tuân theo quy luật này.

Chỉ có kẻ yếu mới bám víu vào quy tắc, còn kẻ mạnh sẽ sáng tạo ra quy tắc, thậm chí còn đạp lên quy tắc!

“Muốn chết à, nhóc con?”

“Nếu không phải Quỳ Thủy giới chỉ cho phép đấu một chọi một thì Thánh tộc bọn ta đã nghiền đám Nhân tộc các ngươi thành tro từ lâu rồi!”

“Biết điều thì nhanh chóng cút đi!”

Thấy cảnh này, những võ giả Thánh tộc đang xúm vào xem cũng lập tức nhao nhao lên.

“Quy luật này do ai đặt ra?” La Chinh thản nhiên quét mắt một vòng, nhẹ nhàng vuốt đầu ngón tay…

“Đạo Tử điện hạ Ma Ha của chúng ta đặt ra!” Một võ giả Thánh tộc kiêu ngạo trả lời.

Đa số những võ giả Nhân tộc đổ về Quỳ Thủy giới đều là vì Ma Ha, nhưng bởi thật sự có quá nhiều người nên Ma Ha không thể đấu lần lượt với từng người được.

Vì thế gánh nặng này bèn rơi xuống đầu những võ giả Thánh tộc.

Khóe môi La Chinh hơi nhếch lên: “Thì ra là vậy”

“Biết vậy mà còn không nhanh chân cút đi à!” Một võ giả Thánh tộc khác quát.

La Chinh lại lắc đầu: “Đây là quy tắc của Ma Ha chứ không phải của ta”

“Vậy quy tắc của ngươi là gì?”

Nghe La Chinh nói vậy, những võ giả Thánh tộc ở đây cảm thấy rất quái lạ.

Thánh tộc chiếm ưu thế tuyệt đối ở Quỳ Thủy giới, võ giả Nhân tộc mà muốn khiêu chiến với Thánh tộc thì cũng phải cư xử cho đàng hoàng lễ phép!

“Quy tắc của ta chính là không bàn luật lệ với Thánh tộc!” Hắn cười nói, mắt hơi nhíu lại, cả người quay cuồng trong không gian rồi vọt về phía võ giả Thánh tộc kia như một con chim én điệu nghệ…

Võ giả Thánh tộc kia không ngờ La Chinh lại dám ra tay như vậy nên vừa cảm thấy hoa mắt thì La Chinh đã sượt qua người gã.

Gã còn đang kinh ngạc sững sờ, chưa kịp phản ứng lại thì một đóa Băng Phách Ma Diễm đã nở rộ trước ngực gã.

Nó đi vào cơ thể gã bằng tốc độ cực nhanh, cơn tê cóng nhanh chóng ập đến, không ngừng lan theo kinh mạch đi khắp người, cuối cùng xâm nhập vào thế giới trong cơ thể gã.

Bây giờ thế giới trong cơ thể của võ giả Thánh tộc kia đã là một khoảng trời băng đất tuyết.

Khi nhiệt độ giảm nhanh, vô số sinh linh đã hóa thành những khối băng cứng, những thứ được tạo ra từ chân nguyên cũng bị đông cứng chỉ trong nháy mắt, ngay cả biển chân nguyên cũng bị đóng băng.

Vì thế, gã không thể vận chuyển chân nguyên, thậm chí còn không thể vận dụng công pháp để chống lại cơn tê buốt này!

Băng Phách Ma Diễm cháy rực, lập tức nuốt chửng cả người gã.

Cuối cùng, gã biến thành một bức tượng băng không thể đến gần, mà trên khuôn mặt vẫn là vẻ kinh ngạc…

“To gan!”

“Lại dám đánh lén!”

“Giết tên nhóc Nhân tộc này đi!”

Đám võ giả Thánh tộc làm sao có thể ngờ được La Chinh nói đánh là đánh như vậy chứ?

Dù sao trước nay Thánh tộc vẫn luôn có vị trí quyết định trong Quỳ Thủy giới, nên họ chưa bao giờ gặp người nào kiêu ngạo như vậy.

Tuy thấy Băng Phách Ma Diễm của La Chinh thực sự mạnh mẽ, nhưng lúc này võ giả Thánh tộc lại ỷ rằng mình đông, nên trong cơn tức giận họ bèn tụ tập lại!

Các võ giả Nhân tộc lúc này cũng sững sờ.

Tên này từ đâu ra vậy? Không chỉ có thực lực mạnh mẽ mà còn có vẻ ngang ngược hơn cả Thánh tộc!

Ngay vào lúc những võ giả Nhân tộc còn đang phân vân không biết có nên ra tay giúp đỡ La Chinh hay không thì La Chinh đã lướt về phía những võ giả Thánh tộc.

Bóng dáng hắn cứ như yêu ma, Băng Phách Ma Diễm trong tay chẳng khác gì một đóa hoa vô cùng đẹp đẽ.

Mỗi khi lướt qua một võ giả Thánh tộc, hắn chỉ việc nhẹ nhàng giơ tay phóng ra.

Một đóa Băng Diễm xanh ngắt nhanh chóng nở bung trên người đối phương rồi lập tức tỏa ra cơn tê cóng không thể né tránh!

“Vút vút vút…”

Những võ giả Thánh tộc cũng có phản kháng, nhưng ngay cả vạt áo của La Chinh họ cũng không thể chạm vào được, ngược lại còn đồng loạt biến thành những bức tượng bằng băng.

Băng Diễm cháy rực đang từ từ đốt rụi quanh thân họ, còn La Chinh thì thong thả đi ra từ trong đám tượng bằng băng này, trên mặt hắn nở một nụ cười thản nhiên.

Tuy nụ cười của hắn rất ôn hòa, nhưng vừa giơ tay đã giết chết những Giới Chủ của Thánh tộc kia như vậy khiến các võ giả Nhân tộc hoàn toàn bất ngờ.

Vừa thấy La Chinh đi ra, họ đều không kìm được mà trưng ra vẻ mặt nể sợ rồi lùi lại vài bước.

“Ở đây còn cách thành Thiết Nguyệt xa lắm không?” La Chinh thản nhiên hỏi.

“Còn, còn khoảng hai triệu dặm nữa…” Một võ giả Nhân tộc trả lời.

Tuy người này cũng có tu vi Giới Chủ, nhưng bỗng dưng lại tự hạ thấp một bậc khi ở trước mặt La Chinh, tựa như người đối diện là một Thiên Tôn.

“Ừ” La Chinh gật đầu.

Mũi chân nhấn nhẹ xuống, cả người chao liệng như diều hâu rồi tiếp tục sử dụng thuật di chuyển không gian để đi tiếp.

Mãi sau khi La Chinh rời đi, những võ giả Nhân tộc ở đây mới cảm thấy như trút được gánh nặng…

“Không ngờ tên kia lại là một Giới Chủ!”

“Ngay cả Đại Giới Chủ bình thường cũng không đạt được đến tầm cỡ này, hay hắn cũng là một Đạo Tử?”

“Hừ, các ngươi mù hết rồi sao? Tên kia chính là La Chinh!” Một võ giả Nhân tộc nói ra thân phận của La Chinh.

La Chinh từng là thiên tài khiêu chiến trong cuộn tranh ở chiến trường mộng ảo, nên có không ít người nhớ rõ dáng vẻ của hắn.

Đi vào cấm địa Luyện Thần để tu luyện một chuyến đã khiến tu vi của La Chinh thăng tiến rất nhanh, khí tức của bản thân cũng thay đổi mạnh mẽ.

Cả đoàn võ giả Nhân tộc này thực sự không nhận ra hắn ngay được.

Lúc này được người khác nhắc nhở nên họ mới nhận ra.

Đồng thời, vẻ mặt họ cũng trở nên kích động!

“Hình như đúng là La Chinh!”

“Không ngờ bây giờ hắn đã tu luyện đến mức này.

Công pháp hệ băng kia của hắn quá đáng sợ”

“Chắc chắn hắn đến thành Thiết Nguyệt là để khiêu chiến với Ma Ha.

Mọi người có trò hay để xem rồi!”

Cả đám võ giả Nhân tộc cũng bay về phía thành Thiết Nguyệt, đuổi theo La Chinh.

Với người bình thường thì quãng đường hai triệu dặm này xa tới mức cả đời họ không thể đi nổi, nhưng với Giới Chủ thì lại khá gần.

Một nén nhang sau…

Vùng đồi núi nhấp nhô bèn xuất hiện trong tầm mắt của La Chinh.

Một tòa thành hình bán nguyệt được xây dựng xung quanh dãy núi ở phía cuối…

“Vút…”

La Chinh nhảy vọt lên một bước, tia sáng màu trắng chợt lóe lên rồi vào trong thành Thiết Nguyệt.

Hiện giờ trong thành Thiết Nguyệt đã chẳng còn Thành chủ gì nữa, cấm chế và thần văn vốn được trang bị trong thành cũng đã sớm bị vứt đi.

Mà cho dù có sử dụng cấm chế thì cũng không thể cản nổi các Giới Chủ hung dữ như hổ như sói ấy được.

Hiện tại trong thành Thiết Nguyệt đều là những cường giả Giới Chủ của Thánh tộc và Nhân tộc.

Trong đó có một phần là đến vì muốn quan sát cuộc hẹn đấu giữa các Giới Chủ trước đó.

Nhưng đa phần các võ giả còn lại đều khiêu chiến với nhau, sau đó hẹn nhau thi đấu…

Sau khi Ma Ha giết Hiên Viên Thần Phong, tất nhiên võ giả Thánh tộc cảm thấy rất đắc ý, chưa khi nào khí thế của họ lại kiêu ngạo đến vậy.

Họ không ngừng gây hấn với các chủng tộc khác trong thành Thiết Nguyệt.

Còn võ giả Nhân tộc, Yêu Dạ tộc hay Ma tộc thì đều đang nghiến chặt răng, trông như có thể bùng nổ bất kỳ lúc nào.

Lúc La Chinh vừa mới bước vào thành này, hắn đã thu hút sự chú ý của vài võ giả Thánh tộc!

“Giới Chủ Nhân tộc mới đến, ha ha!”

“Đạo Gia Lạt, ngươi khiêu chiến hắn đi!”

“Ta đi thử xem nào…”

Mấy võ giả Thánh tộc này đều nở nụ cười chế nhạo, một kẻ trong đó đi nhanh về phía La Chinh: “Này nhóc Nhân tộc, ngươi đến thành Thiết Nguyệt là để…”

Gã còn chưa kịp nói xong thì La Chinh đã lướt qua.

Tuy chỉ sượt qua trong chớp mắt, nhưng một đóa hoa băng xanh ngắt đã nằm trên vai gã.

Vẻ mặt của La Chinh vẫn bình tĩnh như nước…

Đóa Băng Phách Ma Diễm kia lại cháy bùng lên…

Toàn bộ những võ giả Thánh tộc còn chưa phản ứng kịp thì La Chinh đã tăng tốc.

Ngọn Băng Phách Ma Diễm kia trở thành lưỡi hái tử thần, bắt đầu gặt lấy sinh mạng của bọn họ!

“Phừng phừng phừng phừng phừng…”

Từng đóa Băng Phách Ma Diễm bùng cháy, làm hỗn loạn không khí ở đây, phát ra tiếng phun trào trầm thấp.

Một dãy bảy tám võ giả lập tức bị Băng Diễm đốt cháy thành tượng băng, đứng bất động tại chỗ.

La Chinh không hề giảm tốc độ mà tiếp tục đi thẳng vào thành Thiết Nguyệt…

Nhờ hành động vừa rồi, hắn đã khiến các võ giả trong thành Thiết Nguyệt phải chú ý.

Một đám Giới Chủ Thánh tộc lao ra, tất nhiên họ giận tái mặt khi thấy cảnh tượng như vậy.

Suy cho cùng thì từ trước tới nay, các trận chiến đều diễn ra bên ngoài thành Thiết Nguyệt, không ngờ võ giả Nhân tộc trước mắt này lại phá vỡ quy tắc như thế!

Làm sao Thánh tộc có thể nhịn được?

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 2 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box