[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 322 : Khó cả đôi đường (c1606-c1610)
❮ sautiếp ❯Chương 1606: Khó cả đôi đường
La Chinh chạy như bay đi thật xa, sau khi Ninh Vũ Điệp đuổi kịp thì liền không ngừng che miệng cười ha ha ở bên cạnhNgười ở hai bên đường không biết chuyện gì nên đều quay ra nhìn họ với con mắt kinh ngạc.
Chỉ có La Niệm là vô cùng bình tĩnh, chuyên chú vào chỗ quà vặt trong hai tay…
Rút kinh nghiệm từ lần này, La Chinh cũng đã thông minh hơn một chút.
Sau này nếu có đưa con trai đi chơi thì phải chuẩn bị một ít bạc.
Mấy ngày tiếp theo, ba người đi du lịch tới ba bốn thành trì.
Trên đường đi có mấy võ giả tu vi kém nhìn thấy Ninh Vũ Điệp xinh đẹp thì cũng nảy sinh ý đồ xấu.
Nhưng La Niệm đã kịp thời chạy đến che trước người nàng, đồng thời thần thái ung dung thản nhiên của La Chinh cũng dọa bọn họ chạy mất dép.
Lần đi du lịch này, La Chinh được hưởng thụ niềm vui cha con khó có được.
Chỉ tiếc hiện tại tình hình trong vũ trụ vẫn đang nguy cấp, nếu không hắn sẵn sàng dành mười mấy hai mươi năm để trưởng thành cùng La Niệm.
Trong mấy ngày cũng thường có tiếng Thét Lệnh truyền đến khắp vũ trụ…
Thánh tộc bắt đầu lao vào xâm lược vũ trụ.
Mỗi khi chiếm được một Đại Giới nào đó, hoặc sau khi đánh chết võ giả Giới Chủ Cảnh thì đều dùng Thét Lệnh để thông báo ra khắp vũ trụ, mượn điều này để chèn ép sĩ khí trên diện rộng.
Âm thanh này thường xuyên vang lên bên tai, quả thật khiến người ta phải bực mình.
Nhưng hôm nay, nội dung của những lời này lại nhằm đến La Chinh…
Sau khi La Chinh ngẩng đầu nghe được lời nói kia, chân mày liền nhíu lại.
Khoảng thời gian này, tầng mây được ngưng tụ từ sương mù máu vốn bay cuồn cuộn trên bầu trời tiên thành Thất Tuyệt kia đã hoàn toàn biến mất.
Bầu trời lại khôi phục về màu xanh thẳm một lần nữa.
Mùi máu tanh nồng nặc ban đầu đã phai đi không ít, ngược lại mùi máu tanh thoang thoảng này lại có thể cảm nhận được một chút ngọt.
Sau khi pháp trận Huyết Chú bị La Chinh phá, hàng chục triệu người phàm đều đã bị đuổi ra khỏi tiên thành Thất Tuyệt.
Đối với Thánh tộc, đánh chết những người phàm này cũng chẳng có cảm giác thành tựu gì.
Không còn pháp trận Huyết Chú, nếu bọn họ tùy ý giết người thì sẽ chỉ tổ rước thêm sát khí vào thân mà thôi…
Chi bằng để họ tự sinh tự diệt.
Đương nhiên những người phàm cũng hiểu mình vừa mới nhặt về được một mạng, nên tất cả đều bắt đầu di chuyển về quê hương của mình.
Chỉ cần không bị võ giả Thánh tộc giết chết thì sức sống của bọn họ cũng còn khá mãnh liệt!
Khi bọn họ đi qua sườn núi ở bên ngoài tiên thành Thất Tuyệt trăm dặm thì phát hiện nơi đó có một cái hố trời lớn!
Đứng ở mép hố gần như không thể thấy được phần đáy của nó!
Sau khi La Chinh lẻn vào Tiên Phủ, hắn đã dùng Na Di Lệnh để dịch chuyển Tiên Phủ đi, như vậy liền biến mất trước mặt Ma Ha, khiến Ma Ha nổi điên.
Hắn không tin La Chinh có năng lực thần kỳ như thế, có thể rời đi ngay trước mặt hắn và hai Thiên Tôn Thánh tộc mà thần không biết quỷ không hay!
Đây không phải là năng lực của Giới Chủ, cho dù là Thiên Tôn thì cũng không có năng lực này!
Cho nên lúc ấy hắn cho rằng La Chinh thi triển thuật ẩn nấp nào đó, trốn ở dưới đất…
“Có phải đào ba thước đất lên thì cũng phải tìm ra hắn!” Đây là mệnh lệnh của Ma Ha vào lúc đó.
Nhưng Thánh tộc đâu chỉ đào ba thước? Sợ rằng phải hơn cả ba nghìn thước rồi ấy chứ.
Nhưng kết quả cuối cùng rất rõ ràng, La Chinh cứ như thế biến mất, thật thần kỳ!
Sau khi trở về vũ trụ, La Chinh đã phá hỏng pháp trận Huyết Chú của Thánh tộc, đồng thời còn buông lời nhục mạ, hung hăng chèn ép sĩ khí Thánh tộc, cuối cùng có thể trốn thoát ngay trước mặt Ma Ha, trước mặt cả vũ trụ…
Đối với Ma Ha, đây gần như là thất bại không thể chấp nhận được!
Tiếp theo, Ma Ha khẩn cấp triệu tập tất cả các Thiên Tôn Thánh tộc trong vũ trụ Đại Diễn lại, tổ chức một hội nghị khẩn cấp.
Lần này công chiếm vũ trụ Đại Diễn, Thánh tộc không hề huy động toàn bộ lực lượng mà chỉ phái bốn mươi bốn Thiên Tôn, Đạo Tử Thánh tộc như Ma Ha và hàng chục nghìn Giới Chủ…
Xét tổng thể thì Thánh tộc không có gì phải lo lắng.
Bọn họ chiếm ưu thế tuyệt đối về thực lực tổng thể.
Thánh tộc hoàn toàn có thể dùng tư thái vô cùng tao nhã và chậm rãi để chiếm cứ toàn bộ vũ trụ…
Chỉ trong ba năm đã chiếm cứ hơn ba nghìn Đại Giới, tốc độ như vậy đã khá nhanh rồi.
Theo kế hoạch của Thánh tộc, cho dù có phải tốn ba trăm năm thì cũng không tính là chậm.
Ma Ha thân là Đạo Tử Điện hạ, là thủ lĩnh của đội quân viễn chinh Thánh tộc, thực lực của hắn có lẽ không bằng một số Thiên Tôn, nhưng hắn lại có quyền ra lệnh cho Thiên Tôn.
Cho nên ở trước mặt Ma Ha, U Ám Thiên Tôn và Vạn Độc Thiên Tôn đều vâng lời một phép, giống như cấp dưới vậy.
Nhưng không phải tất cả các Thiên Tôn đều như vậy. “Ma Ha! Ngươi lại để cho Đạo Tử Nhân tộc kia chạy trốn ngay trước mặt mình? Đây là sự tắc trách nghiêm trọng!” Người mở miệng nói chuyện là Thánh Đàn Thiên Tôn.
Trong Thánh tộc, gã là người có tuổi nhất, địa vị rất cao, hơn nữa còn là Thiên Tôn cấp cao!
Nghe nói Ma Ha để cho Đạo Tử Nhân tộc chạy thoát thì cứ thế chỉ trích ngay trước mặt, không hề nể nang gì.
Ma Ha thản nhiên nhìn Thánh Đàn Thiên Tôn.
Hắn cũng không lên tiếng phản bác.
“Đồ đệ của Cực chủ đã dặn dò hết lần này đến lần khác rằng phải cố gắng hết sức để tiêu diệt các Đạo Tử trong vũ trụ Đại Diễn, còn những người khác đều không quan trọng! Sơ suất lần này của ngươi, ta sẽ tự truyền tin về vũ trụ Đại Cực!” Thánh Đàn Thiên Tôn nói thêm.
Cực chủ trong miệng gã đương nhiên là người xây dựng nên vũ trụ Đại Cực – thánh nhân Mục Hải Cực.
Thật ra nếu đứng trên mặt lợi ích chủng tộc thuần túy thì động cơ xâm chiếm vũ trụ Đại Diễn của Thánh tộc cũng không quá mãnh liệt…
Một vũ trụ Đại Cực lớn như thế đã đủ cho Thánh tộc bọn họ sống rồi, thậm chí trong vũ trụ Đại Cực còn có rất nhiều Đại Giới mà Thánh tộc chưa chiếm cứ hoặc thăm dò tới.
Xâm chiếm vũ trụ Đại Diễn này cũng không phải chuyện gì tốt đối với Thánh tộc.
Nhưng dù sao Thánh tộc cũng do Mục Hải Cực tạo ra, ông chính là cha của Thánh tộc bọn họ.
Ông yêu cầu Thánh tộc phá vỡ bức tường than thở, công chiếm vũ trụ Đại Diễn thì Thánh tộc hoàn toàn không có bất cứ lý do gì để từ chối!
Trước khi bức tường than thở mở ra, Mục Hải Cực đã báo đồ đệ truyền tin tới Thánh tộc rằng mục đích hàng đầu là chiếm cứ cả vũ trụ Đại Diễn, còn mục đích khác là đánh chết tất cả các Đạo Tử…
Chiếm cứ được vũ trụ Đại Diễn thì có thể đánh chết La Tiêu.
Đánh chết các Đạo Tử thì chính là cắt đứt mọi hy vọng trở mình của La Tiêu.
Đây là ván cờ giữa các thánh nhân với nhau, Thánh tộc bọn họ cũng không hiểu rõ nội tình, mà họ cũng không cần hiểu rõ!
Ma Ha nhún vai, nhảy lên khỏi ngai vàng, lững thững đi đến trước mặt Thánh Đàn Thiên Tôn, nụ cười nhạt trên mặt cũng càng lúc càng đậm hơn: “Ngày đó Thánh Đàn Thiên Tôn cũng ở cách tiên thành Thất Tuyệt không xa! Nếu Thánh Đàn Thiên Tôn nói ta sơ suất, để cho La Chinh chạy, sao không nói bản thân mình chưa hề ra mặt giữ chân La Chinh kia lại!”
Ma Ha vừa mở miệng đã đổ trách nhiệm lên người Thánh Đàn Thiên Tôn.
Làm sao Thánh Đàn Thiên Tôn lại không hiểu? Gã vừa mới mở miệng phản bác thì U Ám Thiên Tôn và Vạn Độc Thiên Tôn cũng đồng thời lên tiếng.
“Đạo Tử Điện hạ nói đúng, pháp bảo không gian của thằng nhóc kia tuyệt đối không tầm thường.
Bọn ta cũng đã cố hết sức nhưng vẫn không thể phá hỏng Tiên Phủ kia được! Có lẽ Tiên Phủ kia là vật của Thần Vực!”
“Thánh Đàn Thiên Tôn ngươi nói nghe dễ vậy thôi, chứ nếu ngày đó ngươi có mặt thì chỉ sợ cũng bất lực!”
Được hai Thiên Tôn bênh vực, Ma Ha lại nhún vai một lần nữa: “Đương nhiên gã biết mình bất lực cho nên ngày đó mới không ra mặt.
Khà khà… Bây giờ ngược lại ta phải tố cáo với Cực chủ mới phải.
Phần số trời của Thánh Đàn Thiên Tôn mạnh mẽ như thế, hẳn là thủ đoạn cũng cường đại lắm nhỉ?”
Ma Ha, U Ám Thiên Tôn và Vạn Độc Thiên Tôn rõ ràng đã thông đồng với nhau từ trước.
Ba người cứ kẻ xướng người họa, khuấy lên vũng nước đục này, đẩy trách nhiệm lên người Thánh Đàn Thiên Tôn…
Đương nhiên trong lòng Thánh Đàn Thiên Tôn cũng có ý nghĩ của riêng mình.
Trong Thánh tộc, gã cũng thuộc tốp mười Thiên Tôn đứng đầu, đáng lẽ sau khi bức tường than thở được mở ra thì gã phải là thủ lĩnh của quân viễn chinh.
Nhưng không ngờ vị trí thủ lĩnh này lại phải nhường cho một đứa nhỏ chưa đầy một trăm tuổi!
Đương nhiên gã vô cùng bất bình.
Nội bộ Thánh tộc không hề bền chắc như thép, trong đó cũng phân chia thành các nhánh khác nhau.
Gã ta vốn đã không ưa Ma Ha từ lâu, nhưng cả Thánh tộc đều do nhánh “Phạm Ma” nắm giữ, cha của Ma Ha lại là Thiên Tôn đứng đầu trong vũ trụ Đại Cực.
Mặc dù phẫn uất trong lòng, nhưng Thánh Đàn Thiên Tôn cũng chỉ đành nhẫn nhịn.
Vất vả lắm lần này mới chộp được một cơ hội, gã đang định chạy đi tố cáo trực tiếp với Cực chủ.
Cực chủ coi trọng mười Đạo Tử của vũ trụ Đại Diễn như thế, vậy mà Ma Ha lại để Đạo Tử La Chinh chạy mất thì cũng xem như là lỗi không nhỏ…
Nhưng gã vừa mới làm khó dễ Ma Ha thì đã bị thằng nhóc này cắn ngược lại, trong lòng Thánh Đàn Thiên Tôn cũng khá buồn bực!
Ma Ha hờ hững trừng mắt nhìn Thánh Đàn Thiên Tôn, dường như không thèm coi Thiên tôn cấp cao này ra gì.
Hắn bỗng xoay người, bóng dáng nhoáng lên một cái, đĩnh đạc ngồi ngay vào ngai vàng sẽ, đảo mắt nhìn các Thiên Tôn có mặt ở đây, vuốt cằm rồi nói: “Các vị, hôm nay triệu tập mọi người tới để nghĩ cách, không phải đến để cãi nhau.
Tình hình hiện nay là vậy, mọi người có kế sách gì hay để ứng phó không?”
Tuy Thánh tộc đã chiếm cứ được hơn ba nghìn Đại Giới của liên minh Nhân Đạo, nhưng trên thực tế cũng đã bị kéo xuống bùn.
Nếu Thánh tộc bọn họ muốn tiếp tục bành trướng vào Đại Giới của Chư Thần Vô Niệm thì nhất định phải ổn định được Đại Giới mình đang nắm giữ.
Vì thế cho nên bọn họ mới mượn pháp trận Huyết Chú… Chẳng qua việc thi triển pháp trận Huyết Chú vừa phiền toái, lại tốn kém, thành ra lại làm chậm tiến trình của Thánh tộc.
Hiện tại, ba thế lực lớn của Nhân tộc chính là Thiên Vị tộc, Ma tộc và những chủng tộc nhỏ kia đều đã trực tiếp tuyên chiến với Thánh tộc.
Nếu Thánh tộc bọn họ dừng lại ở đây, không tiến lên nữa thì sẽ ảnh hưởng rất lớn đến sĩ khí!
Cho nên Thánh tộc liền rơi vào tình cảnh tiến không được mà lùi cũng không xong.
Chương 1607: Ác ý của vũ trụ
Rất nhiều Thiên Tôn đều đứng sừng sững ở hai bên cạnh Ma Ha, giờ phút này bọn họ cũng duy trì vẻ trầm mặcThật ra trong lòng các Thiên Tôn ở đây ít nhiều gì cũng có chút không phục với Ma Ha – người còn đang ở Giới Chủ Cảnh.
Dù thế nào thì Thiên Tôn vẫn luôn là những tồn tại ở tít trên cao, bọn họ mới là người đứng ở đỉnh thế giới này, gánh vác số trời, đại diện cho Thiên Đạo…
Một tiểu bối Giới Chủ Cảnh, cho dù có là Đạo Tử, cho dù có là Điện hạ địa vị cao quý mà không có sự áp chế thực lực tuyệt đối thì các Thiên Tôn cũng không thể nào vui lòng phục tùng.
Chẳng qua bọn họ ngại thế lực sau lưng Ma Ha nên ít nhất ở ngoài mặt vẫn duy trì vẻ cung kính và lựa ý hùa theo.
Hiện tại gặp phải phiền phức, Ma Ha lại muốn các Thiên Tôn bày mưu tính kế giúp mình, bọn họ chưa chắc đã toàn lực phối hợp.
Hôm nay Ma Ha triệu tập các Thiên Tôn đến, vốn đã được coi là chịu tiếp thu ý kiến quần chúng.
Nhưng thấy cục diện như vậy thì nụ cười trên mặt hắn càng rét lạnh hơn…
“Xem ra mọi người chẳng hề lo lắng gì nhỉ…” Ma Ha cười lạnh nói: “Các vị Thiên Tôn, chẳng lẽ sau khi đến vũ trụ Đại Diễn này, các vị không hề phát hiện ra điều gì khác thường sao?”
Các Thiên Tôn vẫn trầm mặc như trước.
Chỉ có U Ám Thiên Tôn là mở miệng nói: “Đương nhiên là có.
Thế giới này tràn đầy ác ý với chúng ta”
Ma Ha gật đầu: “Đúng, ác ý!”
Vũ trụ vốn là một chỉnh thể, giống như một con người hoàn chỉnh vậy.
Nếu ai đó bị bệnh lâu ngày, chức năng toàn thân họ sẽ được huy động để chống lại căn bệnh này.
Nếu như thân thể thắng thì căn bệnh này tự nhiên không chữa cũng sẽ khỏi.
Nếu thua, bệnh tình sẽ nặng thêm.
Vũ trụ Đại Diễn này chính là một “người”, mà Thánh tộc phá vỡ bức tường than thở thì chẳng khác nào là rạch da người ta ra.
Thánh tộc là chủng tộc từ bên ngoài xông vào, giống như vô số căn bệnh ngoài kia, bắt đầu ăn mòn “cơ thể người” này.
Cả vũ trụ Đại Diễn không cần đến sự chỉ huy của thánh nhân mà sẽ phát động tấn công theo phản xạ có điều kiện.
Mỗi ngọn cỏ, mỗi cái cây, sông lớn, suối, hồ, biển…
Không gian, ngôi sao.
Cùng vô số sinh linh và các chủng tộc trong vũ trụ Đại Diễn, tất cả đều đầy lòng thù địch mãnh liệt đối với Thánh tộc.
Cho dù đi trên cỏ thì cũng sẽ “ngẫu nhiên” bị cỏ quấn lấy rồi vấp ngã…
Từ khi Thánh tộc xâm lược tới nay…
Bọn họ đã gặp phải bảy mươi nghìn trận động đất ở trong các Đại Giới.
Trên đường đi tới Đại Giới ở liên minh Nhân Đạo, bọn họ đã gặp phải hơn sáu trăm đợt thú triều, hơn một nghìn đợt trùng triều, hơn mười nghìn đợt sóng thần…
Những con số này vẫn còn trong giai đoạn thống kê, số tai nạn xảy ra thực tế có thể còn vượt xa mấy con số này.
Những tai nạn bất ngờ này đều được phát động nhằm vào võ giả Thánh tộc, đây là phản kích của vũ trụ!
Nhưng ngược lại, chút tai nạn này không thể khiến võ giả Thánh tộc bị tổn hại gì.
Chẳng qua vẫn còn những cách phản kích khác…
Ví dụ như sấm sét giữa trời quang.
Ba tháng trước, trong Tam Thanh giới cũng đột nhiên có một tia sét bổ xuống.
Nếu là tia sét bình thường thì không nói, nhưng trong tia sét màu máu này lại chứa đựng quy tắc hệ Lôi cấp chín, uy lực cực kỳ đáng sợ.
Cho dù là Thiên Tôn mà gặp phải thì cũng đành nhượng bộ lui binh!
Mà chính tia sét này đã đánh chết hơn mười nghìn võ giả Thánh tộc, trong đó có Đại Giới Chủ, mười bảy Giới Chủ!
Lại ví dụ như bão không gian…
Vốn dĩ những lối đi không gian này được Nhân tộc xây dựng rất vững chắc.
Mấy nghìn năm cũng sẽ không bùng nổ bão không gian được một lần, cho dù có bùng nổ thì quy mô của bão không gian cũng không lớn.
Nhưng đến khi Thánh tộc đi qua lối đi không gian thì đã có tới bảy mươi sáu lần xảy ra bão không gian với quy mô lớn, cuốn đi vô số đội quân Thánh tộc.
Đã có đến hai mươi Giới Chủ bỏ mạng trong bão không gian, trong đó còn có một Đại Giới Chủ…
Chưa kể đến chuyện sao rơi, còn có những trận gió mạnh tới mức thổi bay kim lưu*, còn có…
* Kim lưu: Chỉ đại hạn nắng nóng tới mức vàng đá cũng phải tan chảy.
Từ này xuất phát từ Tiêu Dao Du của Trang Tử.
Cả câu này cho thấy: gió mạnh tới mức có thể thay đổi cả thời tiết.
Những ác ý này đến từ chính vũ trụ Đại Diễn, gần như khó mà đề phòng được, khiến võ giả Thánh tộc rất đau đầu.
“‘Thế’ trong vũ trụ này càng mạnh thì những đòn đánh này cũng càng mạnh hơn! Vì sao Ma Ha ta cướp nhiều Thét Lệnh, gào thét hết lần này đến lần khác trong vũ trụ Đại Diễn này như vậy?” Hai mắt Ma Ha sáng lên, trong mắt là hai ngọn lửa: “Chỉ cần sĩ khí của vũ trụ này bị dập tắt, thế của vũ trụ này cũng sẽ suy giảm theo!”
Khoảng thời gian trước, ác ý đến từ chính vũ trụ Đại Diễn quả thật đã giảm đi không ít.
Giống như lời Ma Ha nói, điều này đúng là công lao của hắn!
“Hừ! Chúng ta đều hiểu những gì ngươi nói! Hơn nữa, chúng ta cũng làm chuyện tương tự đấy thôi! Nếu không phải chúng ta, những lão già Nhân tộc kia sẽ để cho ngươi tùy tiện tiêu diệt thế của bọn họ như vậy chắc?” Thánh Đàn Thiên Tôn hừ lạnh một tiếng, nói: “Huống hồ, sĩ khí chính tay người dập tắt lại bị La Chinh hủy đi chỉ trong một ngày!”
Nét mặt của Ma Ha lúc này không hề thay đổi dù chỉ nửa phần: “Vũ trụ này được thánh nhân xây dựng, nếu có thể tùy tiện hủy diệt thì mới là lạ! Cho nên hôm nay ta mới phải triệu tập các vị, hy vọng mọi người cùng bày mưu tính kế!”
“Khà khà, với trí tuệ xuất sắc của Đạo Tử Điện hạ thì chắc hẳn đã có kế hoạch, còn cần gì đến lời chỉ dạy từ những lão già chúng ta?” Thất Sát Thiên Tôn bên cạnh Thánh Đàn Thiên Tôn quái gở nói.
Các Thiên Tôn Thánh tộc ở đây được chia ra thành ba nhóm.
Nhóm có Thánh Đàn Thiên Tôn dẫn đầu vốn là những người không ưa Ma Ha, Thất Sát Thiên Tôn cũng thuộc nhóm này.
Một nhóm khác thì vẫn duy trì thái độ trung lập.
Nhóm Thiên Tôn này có lẽ không ưa Ma Ha, nhưng tất cả đều lấy đại cuộc làm trọng, không so đo gì với Ma Ha như nhóm trên.
Còn một nhóm nữa thuộc về hàng ngũ của phe “Phạm Ma”.
Ví dụ như U Ám Thiên Tôn và Vạn Độc Thiên Tôn thì hoàn toàn đi theo Ma Ha, hắn nói gì bọn họ nghe nấy.
Nghe được lời nói của Thất Sát Thiên Tôn, trong mắt Ma Ha lóe lên tia sáng, sau đó thở dài yếu ớt một hơi: “Xem ra Thất Sát Thiên Tôn vẫn không biết Nhân tộc còn con bài gì chưa lật!”
“Còn có cái gì?” Thất Sát Thiên Tôn khinh thường nói.
Từ trước đến nay, mấy vị Thánh Đàn Thiên Tôn và Thất Sát Thiên Tôn đều dùng thực lực để nói chuyện.
Đối với những Thiên Tôn Nhân tộc kia, bọn họ còn chẳng thèm ngó gì tới.
Điều duy nhất khiến bọn họ kiêng kỵ, có lẽ cũng chỉ có vị thần đằng sau Thiên Vị tộc, Tinh Vĩ.
“Lão tộc trưởng trong Thiên Vị tộc, phần số trời do ông ta gánh vác chính là hoa sen Đại Diễn được thánh nhân La Tiêu lĩnh ngộ ra! Hoa sen này có thể sử dụng ‘thế’ của vũ trụ!” Nụ cười của Ma Ha càng lúc càng đậm hơn, hắn nhìn chằm chằm Thất Sát Thiên Tôn rồi cười tủm tỉm nói: “Thế của vũ trụ này lớn mạnh bao nhiêu? Ma Ha ta cũng không biết.
Chẳng qua, sau này nếu các vị Thiên Tôn đụng phải ông ta thì phải thật cẩn thận!”
Nghe vậy, vẻ mặt của các Thiên Tôn ở đây đều trở nên nghiêm túc.
Cùng là Thiên Tôn, đương nhiên bọn họ hiểu phần số trời cũng chia mạnh yếu.
Có một vài số trời mạnh quá mức, còn một vài lại quá yếu.
Bởi vậy, trong các Thiên Tôn mới có thể phân ra cấp cao, cấp trung, cấp thấp.
Hoa sen trong vũ trụ Đại Diễn này và cây dương xỉ trong vũ trụ Đại Cực được Thánh tộc gọi là “vật thu thiên”.
Sau khi Thiên Đạo được xây dựng, vật này liền được dùng để trấn áp.
Đây cũng là phần số trời mạnh nhất trong Thiên Đạo!
Mà trong vũ trụ Đại Cực, nơi Thánh tộc ở, phần số trời này thuộc về cha của Ma Ha!
“Đạo Tử Điện hạ lấy được tin tức này từ chỗ nào?” Một vị Thiên Tôn Thánh tộc hỏi.
“Ta lấy được tin tức này từ nơi nào không quan trọng, quan trọng là thái độ của các vị.
Nếu như phải chém giết với những Thiên Tôn kia, người xông lên đi chịu chết cũng không phải ta, mà là các vị!” Ma Ha cười lạnh nói.
“Hừ, đến lúc đó, Đạo Tử Điện hạ lại có thể không quan tâm?” Thánh Đàn Thiên Tôn cũng lạnh lùng phản kích.
“Ồ?” Ý cười trên mặt Ma Ha càng tăng lên: “Nếu thân thể thiên bảo này của ta mà ra đi thì thật đáng tiếc.
Nhưng cũng may cha ta đã chuẩn bị cho ta một thân thể của thánh quả dương xỉ.
Cho dù ta có bỏ mạng ở vũ trụ Đại Diễn thì đã sao? Còn nếu các vị bỏ mạng… Khà khà”
Thánh tộc muốn đưa Ma Ha vào vũ trụ Đại Diễn nên cũng đã sớm chuẩn bị đầy đủ.
Cho dù Ma Ha có bỏ mạng, hắn vẫn còn một đường lui khác.
Cha hắn đã nắm giữ cây dương xỉ kia, đồng thời cũng lấy một thánh quả của cây này, biến hóa ra một thân thể khác cho Ma Ha.
Nhưng nếu so với thân thể thiên bảo thì thân thể từ thánh quả cây dương xỉ kia lại càng hoàn mỹ hơn!
Sau khi Ma Ha nói xong những lời này, các Thiên Tôn ở đây lại một lần nữa rơi vào trầm mặc.
Nhưng sự trầm mặc vào giờ phút này có ý tứ khác.
Lúc trước, bọn họ đều không muốn hợp tác với Đạo Tử Điện hạ.
Nhưng giờ đây, bọn họ lại đang tính toán tình thế bản thân phải đối mặt…
Trầm mặc trong khoảng thời gian một nén nhang, cả người Ma Ha đều đã dựa vào ngai vàng, trong tay có thêm một cái đao lưỡi cong nhỏ màu vàng.
Đao này vô cùng tinh xảo, ngón tay Ma Ha vuốt nhẹ trên mũi đao.
Hắn nheo mắt, ánh mắt quét tới quét lui trên người các Thiên Tôn, trên mặt là ý cười ngạo mạn.
Từ đầu tới giờ, Đạo Tử Điện hạ chưa thắng được các Thiên Tôn lần nào!
Một lúc lâu sau, Ngân Sương Thiên Tôn vẫn luôn duy trì trung lập cuối cùng cũng mở miệng: “Nếu muốn tiêu diệt cái thế của vũ trụ này thì trước hết phải cho Nhân tộc một đòn thật đau!”
“Ta cũng muốn phát động chiến tranh toàn diện với Nhân tộc.
Nhưng chỉ sợ mấy lão già đời kia của Nhân tộc sẽ không ngu xuẩn như vậy” Ma Ha lắc đầu.
Chương 1608: Giọng nói trẻ con
Xét từ toàn cục thì đúng là Thánh tộc đã chiếm hết ưu thếNhưng mưu lược của Nhân tộc vẫn có điểm đáng khen!
Sau khi Nhân tộc hy sinh hết địa bàn của liên minh Nhân Đạo, Thánh tộc lập tức rơi vào trong vũng lầy, không thể tiến thêm bước nào vào sâu trong vũ trụ nữa.
Đến nay, Thánh tộc vẫn quanh quẩn ở Đại Giới giáp ranh giữa liên minh Nhân Đạo và Chư Thần Vô Niệm!
Mỗi khi Thánh tộc muốn tiếp tục bành trướng, Chư Thần Vô Niệm và thánh vực Vạn Phật sẽ lập tức phân công mấy trăm Giới Chủ tập kích Đại Giới mà Thánh tộc đang chiếm cứ.
Điểm mấu chốt nhất là, hình như trong Nhân tộc có một vị Thiên Tôn gánh vác phần số trời là thần thông không gian! Phần số trời này có thể đưa võ giả đến bất kỳ Đại Giới nào một cách xuất quỷ nhập thần…
Cho nên sẽ thường xảy ra tình hình thế này.
Bên Thánh tộc vừa mới chiếm được hai Đại Giới, điều động mấy vị Giới Chủ Thánh tộc đóng giữ thì khi các Thiên Tôn Thánh tộc vừa rời đi, những Giới Chủ Thánh tộc đó liền bị Giới Chủ Nhân tộc đột nhiên xuất hiện rồi giết sạch sẽ!
Thực ra vị Thiên Tôn này chính là Huyễn Hải Thiên Tôn của liên minh Nhân Đạo.
Ông quả thực gánh vác phần số trời về quy tắc không gian.
Trong phần số trời này có thần thông hạng nhất được gọi là “Khóa Không Luyến”.
Võ giả kết nối với khóa Không Luyến thì sẽ được Vân Hồ Thiên Tôn đưa tới bất cứ ngóc ngách nào trong vũ trụ, cũng có thể kéo võ giả kia quay về bên cạnh mình chỉ trong nháy mắt!
Sau khi bị Thánh tộc đánh bại, liên minh Nhân Đạo đã lui vào trong Chư Thần Vô Niệm.
Vân Hồ Thiên Tôn cũng không ngừng thi triển khóa Không Luyến, phối hợp với một số võ giả có thực lực mạnh mẽ của liên minh Nhân Đạo như nhóm Vân Lạc để không ngừng đánh úp.
Sau khi nhận được tin tức, nhóm Thiên Tôn của Thánh tộc sẽ chạy vội trở về, khi đó nhóm Vân Lạc đã biến mất không còn tung tích gì nữa rồi…
Chính thủ đoạn vô cùng đơn giản này đã ngăn chặn được Thánh tộc.
Nếu bọn họ khư khư cố chấp, tiếp tục mở rộng vào sâu trong vũ trụ thì sợ rằng hậu phương của võ giả Thánh tộc sẽ tổn thất sạch sẽ mất.
“Quả thực bọn họ sẽ không ngu xuẩn như thế.
Những Thiên Tôn của Nhân tộc kia chẳng qua chỉ phối hợp với Đạo Tử La Chinh để thuận miệng kêu to mà thôi” Ngân Sương Thiên Tôn tiếp tục nói.
“Nhưng lại có chỗ rất hữu dụng” Thánh Đàn Thiên Tôn nói chen vào: “Bây giờ, ‘thế’ trong toàn bộ vũ trụ Đại Diễn đã tăng lên không ít”
Ngân Sương Thiên Tôn bỗng nhiên cười nhạt: “Ta cảm thấy các ngươi phức tạp hóa vấn đề rồi! Họ không muốn va chạm chính diện với chúng ta thì quyền chủ động vẫn sẽ nằm trong tay chúng ta! Chúng ta chỉ cần tiêu diệt ‘thế’ của họ là được!”
Thấy dáng vẻ này của Ngân Sương Thiên Tôn, các Thiên Tôn Thánh tộc khác và cả Ma Ha đều có vẻ hứng thú.
Xem ra Ngân Sương Thiên Tôn thực sự có biện pháp gì đó?
“Trong vũ trụ này đã có vật như Thét Lệnh thì chúng ta có thể tiến hành ước chiến trong Đại Giới nào đó.
Thiên Tôn không cần ra tay, để Đạo Tử Ma Ha dẫn đầu, liên tục ước chiến với những Giới Chủ Nhân tộc hoặc nhóm La Chinh…” Ngân Sương Thiên Tôn thản nhiên nói.
Chẳng qua gã mới nói được một nửa thì phát hiện ra đám Ma Ha đều đang nhìn mình bằng ánh mắt kỳ quái.
Gã liền hỏi: “Sao thế?”
Ma Ha nhẹ nhàng xoay đao cong màu vàng kim trong tay: “Ngươi nghĩ bọn họ ngu xuẩn như vậy?”
Các Thiên Tôn khác cũng không biết nên khóc hay cười.
Thất Sát Thiên Tôn quái dị nói: “Những Đạo Tử đó đã trở về vũ trụ, họ ẩn núp còn không kịp thì lẽ nào bây giờ lại chịu ra mặt?”
Nghe thấy những tiếng chất vấn này, Ngân Sương Thiên Tôn lạnh nhạt bổ sung: “Đầu tiên, địa điểm ước chiến chọn ở Đại Giới giáp ranh giữa Chư Thần Vô Niệm để tỏ vẻ công bằng.
Thứ hai, cho dù họ không ra chiến thì dưới sự khiêu khích của Đạo Tử Ma Ha, việc đối phương làm rùa đen rút đầu cũng có thể chèn ép tinh thần của bọn họ, từ đó làm suy yếu ‘thế’ trong vũ trụ này”
Biện pháp của Ngân Sương Thiên Tôn nghe có vẻ không thông minh lắm, nhưng đạo lý lại rất đơn giản.
Nếu Nhân tộc các ngươi đã tuyên chiến, Đạo Tử La Chinh kia lại viết ra một bài hịch chiến đấu lưu loát như vậy, thế mà cuối cùng lại không dám nhận lời ước đấu, người bên ngoài nhìn vào sẽ cho rằng Nhân tộc sợ hãi, căn bản không dám giao chiến chính diện với Thánh tộc!
Chuyện này cũng có ảnh hưởng tương đối đến sĩ khí.
Hơn nữa, trong vũ trụ Đại Diễn có pháp bảo nhanh và tiện như Thét Lệnh, sinh linh trong toàn bộ vũ trụ đều có thể nghe thấy.
Như vậy, bọn họ đều lập tức biết được chuyện Nhân tộc đang sợ, sĩ khí có lẽ sẽ nhanh chóng giảm xuống!
“Sau khi chúng ta ra chiêu, bọn họ chắc chắn phải tiếp chiêu.
Cho dù bọn họ chọn phương án nào thì kết quả cuối cùng đều là thất bại thảm hại.
Ma Ha điện hạ, ngài nói thử xem?” Ngân Sương Thiên Tôn khẽ cười nói.
“Bốp bốp bốp…”
Ma Ha dùng một tay đập lên mặt của thanh đao cong màu vàng kia, trên gương mặt hiện ra nụ cười: “Đề nghị của Ngân Sương Thiên Tôn đúng là không tệ!”
Thấy Ma Ha khen ngợi như vậy, sắc mặt Ngân Sương Thiên Tôn vẫn không thay đổi.
Thân là Thiên Tôn phái trung lập, ông không hề để ý đến lời khen của Ma Ha.
Mà Ma Ha cũng là người quyết đoán nhanh gọn.
Chỉ thấy hắn tùy ý giơ tay lên vỗ một cái bên hông, một tấm Thét Lệnh lập tức nhảy ra, bay lơ lửng trước người.
Sau khi kích hoạt, giọng nói của Ma Ha lập tức truyền đi khắp vũ trụ.
Cũng trong lúc đó.
La Chinh còn đang đưa La Niệm và Ninh Vũ Điệp đi du ngoạn ở Xung Tiêu giới.
Giọng nói của Ma Ha đột nhiên truyền đến, trong đó còn mang theo tiếng cười điên cuồng đặc trưng của hắn.
“La Chinh, mấy ngày trước ngươi phát ngôn bừa bãi, không phải là muốn thay mặt Nhân tộc chinh phạt Thánh tộc ta sao? Bây giờ ta thay mặt Thánh tộc cho ngươi một cơ hội công bằng.
Ma Ha ta sẽ chờ ngươi ở Quỳ Thủy giới!”
Từ sau khi bị La Chinh răn dạy một trận, coi như bản thân Ma Ha đã yên tĩnh mấy ngày.
Bây giờ giọng nói của hắn lại vang khắp vũ trụ!
“Cái gì! Không ngờ Ma Ha lại trực tiếp ước chiến với La Chinh?”
“Ma Ha vốn có tu vi Giới Chủ, hơn nữa còn từng giết chết Đại Giới Chủ, thực lực của người này vốn không thể đánh đồng với Giới Chủ bình thường! Bốn năm trước, La Chinh tham gia chiến trường mộng ảo cũng mới có tu vi Thần Hải Cảnh… Thế này không công bằng!”
“Có lẽ La Chinh sẽ không ứng chiến đâu nhỉ?”
“Quỳ Thủy giới là Đại Giới thuộc Chư Thần Vô Niệm.
Ma Ha này lại to gan chọn địa điểm ở chỗ đó, chỉ xem La Chinh có dám ra mặt hay không…”
Trong vũ trụ lại vang lên tiếng bàn tán.
Cũng ngay trong những lời bàn tán này, “thế” của cả vũ trụ lại sinh ra dao động. “Thế” này nhìn không thấy, sờ không được, nhưng lại thật sự tồn tại!
Thẳng thắn mà nói, Ma Ha khiêu khích một cách đơn giản, thô bạo như vậy, chỉ cần là sinh linh có chút đầu óc thì đều biết đây là âm mưu của Thánh tộc mà thôi.
Người thông minh một chút đều không thể ứng chiến!
Nhưng luôn có người hy vọng vũ trụ Đại Diễn sinh ra một vị anh hùng thực sự, giúp vũ trụ đẩy lùi Thánh tộc!
Hơn nữa, khoảng thời gian trước La Chinh đã đọc lên bài hịch chiến đấu như thế khiến không ít sinh linh đều hy vọng vào hắn.
Cho nên, vẫn có không ít người hy vọng La Chinh có thể ứng chiến.
Nếu La Chinh một mực né tránh, vậy khó tránh sẽ để lại cho người khác ấn tượng là hắn chỉ biết nói suông!
Ma Ha ném tấm Thét Lệnh kia xuống đất, tiếp tục thưởng thức thanh đao cong màu vàng kim.
Hắn đã ra chiêu, để xem La Chinh đáp lại như thế nào đã…
Không ngờ đợi một lúc lâu sau, trong vũ trụ mới truyền tới một giọng nói hơi non nớt.
“Đạo Tử Ma Ha, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?”
Nghe thấy giọng nói non nớt này, tạm thời các sinh linh trong cả vũ trụ đều không phản ứng kịp…
Ma Ha và rất nhiều Thiên Tôn của Thánh tộc cũng đều sửng sốt, sao lại có giọng nói của một đứa bé thế này?
Mặc dù rất ngạc nhiên nhưng Ma Ha vẫn đề phòng trong lòng, không hề dùng Thét Lệnh đáp lại.
“Ma Ha, ngươi bao nhiêu tuổi rồi? Ngay cả tuổi tác của mình cũng không dám tiết lộ thì còn nói ước chiến cái gì? Ngươi còn là Đạo Tử đứng đầu Thánh tộc không? Quá nhát gan…” Giọng nói non nớt nọ lại hỏi.
Giọng nói non nớt kia vang vọng khắp vũ trụ, lập tức chọc cười vô số võ giả, vô số người phàm…
“Đứa trẻ này từ đâu nhảy ra thế?”
“Ha ha, để xem Ma Ha đáp lại như thế nào…”
“…”
Ma Ha cũng hết sức xoắn xuýt, sao lại hoàn toàn khác với suy nghĩ của hắn vậy?
“Nói mau đi, ngươi bao nhiêu tuổi?”
“Này, nói ra tuổi tác của bản thân cũng không phải là chuyện gì mất mặt, vậy ngươi cứ ấp a ấp úng như vậy làm gì?”
Giọng nói non nớt kia không ngừng thúc giục.
Nhìn vẻ mặt rầu rĩ của Ma Ha, đám Thánh Đàn Thiên Tôn, Thất Sát Thiên Tôn đều thầm thấy buồn cười.
Còn Ngân Sương Thiên Tôn, người đưa ra đề nghị này cũng tỏ vẻ khó hiểu.
Gã đã cân nhắc tới tất cả tình huống nhưng vẫn không đoán trước được chuyện này…
Cuối cùng Ma Ha lại đập thanh đao cong màu vàng kia xuống đất, kích hoạt một Thét Lệnh: “Ma Ha ta năm nay chín mươi hai tuổi!”
Vũ trụ lại im lặng một hồi…
Sau đó giọng nói trẻ con non nớt kia mới vang lên: “Không ngờ ngươi già như vậy rồi! Đã là ông cụ chín mươi tuổi rồi! Năm nay ta mới mười một tuổi, cha ta năm nay mới ba mươi ba tuổi.
Ta và cha ta cộng lại cũng mới bốn mươi bốn tuổi, còn chưa bằng một nửa tuổi của ngươi.
Ngươi ước chiến với cha ta, chuyện này căn bản là không công bằng.
Như vậy nếu cha ta tu luyện thêm năm mươi năm nữa, đạt đến số tuổi của người bây giờ thì chẳng phải sẽ đánh cho ngươi răng rơi đầy đất ư?”
Chương 1609: Ước chiến không tránh khỏi
Nghe thấy lời của giọng nói non nớt kia, những người trong vũ trụ đang lắng nghe mới bừng tỉnhThì ra tên nhóc này là con trai của La Chinh…
“Tiểu súc sinh này…” Ma Ha tỏ ra giận dữ.
Đối với người phàm, chín mươi hai tuổi là đã bước một chân vào quan tài rồi!
Nhưng đối với võ giả thì thế này vẫn còn rất trẻ.
Trong mắt người phàm, võ giả bình thường có tuổi thọ nghìn năm, vạn năm đã là thần tiên.
Càng không cần nói đến võ giả Hóa Thần Tam Biến thường có tuổi thọ tính theo đơn vị triệu năm.
Giới Chủ thì còn có thể sống đến hàng chục triệu năm, còn Thiên Tôn lại càng phải lấy đơn vị trăm triệu năm để tính!
Tuổi thọ dài như thế thì có thể chứng kiến sự đổi thay theo năm tháng, sự sống còn của các chủng tộc.
So sánh với người phàm, đó chính là sự tồn tại vĩnh hằng.
Chín mươi hai tuổi…
Lấy tuổi thọ chục triệu năm của Giới Chủ Cảnh làm mốc thì chín mươi hai tuổi chẳng khác nào gà con vừa mới mổ vỡ vỏ trứng, mới chỉ thò một cái đầu lông lá ra ngoài, vừa mới kịp mở mắt nhìn thấy thế giới…
Mà trong chính quá trình này, Ma Ha đã tu luyện tới cấp Giới Chủ, hơn nữa còn là Đạo Tử!
Nhìn từ bất kỳ phương diện nào thì cũng không thể xem thường thiên phú này.
Mặc dù Ma Ha đã yêu nghiệt như vậy nhưng vẫn luôn có người càng yêu nghiệt hơn!
Trên thực tế, cốt linh của mười vị Đạo Tử trong vũ trụ Đại Diễn đều nhỏ hơn Ma Ha nhiều.
Bởi vì điều kiện sinh ra Đạo Tử trong hai vũ trụ khác nhau.
Hiện nay, La Tiêu còn đang phải đối mặt với sự sống và cái chết nên đã không còn kiêng dè gì nữa.
Cho nên dù là La Chinh hay Hoa Thiên Mệnh, Hiên Viên Thần Phong… những Đạo Tử này đều là cọng rơm cuối cùng, là đòn phản kích cuối cùng của ông!
Nếu thất bại, kết cục chính là sự ra đi của một vị thánh nhân.
Còn Mục Hải Cực hoàn toàn không đến nông nỗi này.
Ngược lại, Mục Hải Cực còn chiếm hết ưu thế.
Ông không nhất thiết phải cho các Đạo Tử nhiều tài nguyên như vậy.
Suy cho cùng, những Đạo Tử lớn lên rồi đi tới Thần Vực giống như Ma Ha cũng chỉ có thể là một môn đồ của ông mà thôi.
Chỉ nói riêng về thiên phú thì có lẽ Ma Ha không bằng mười vị Đạo Tử trong vũ trụ.
Có điều suy cho cùng, Ma Ha cũng là con trai Thiên Tôn đứng đầu Thánh tộc.
Hơn nữa hắn còn ra đời sớm hơn mấy chục năm.
Dưới sự bồi dưỡng của Thánh tộc, thực lực của hắn bây giờ quả thực là không thể chiến bại, là sự tồn tại chỉ đứng sau Thiên Tôn!
Mặc dù câu trả lời của La Niệm rất ngây thơ, nhưng thực tế cũng rất chặt chẽ.
Ma Ha ngươi đã ước chiến với La Chinh, đồng thời còn nhấn mạnh hai chữ công bằng.
Vậy thì phải tuyệt đối công bằng!
Nhưng Ma Ha lớn hơn La Chinh năm mươi tuổi, xét riêng về cốt linh thì lại không công bằng…
Võ giả tranh chấp bình thường cũng không so đo chuyện cốt linh của đối phương.
Dù sao thì dưới ảnh hưởng của nhiều nhân tố như hoàn cảnh, cơ hội, trải nghiệm, tâm tính… kết quả trưởng thành của một võ giả thường có chênh lệch rất lớn.
Không phải cứ tốc độ trưởng thành càng nhanh thì lại càng ưu tú.
Nếu trực tiếp từ chối lời khiêu chiến của Ma Ha, La Chinh chắc chắn sẽ bị coi là tỏ ra quá nhu nhược, khiến cho võ giả và các sinh linh có trí tuệ trong vũ trụ phải thất vọng.
Bây giờ La Niệm bắt được vấn đề này, né tránh lời khiêu chiến của Ma Ha, đồng thời còn thắng về lý.
Không phải cha ta không đánh với ngươi, mà là vì tuổi tác không cân xứng, không đủ công bằng…
Trong Thiên Vị tộc, Huyễn Diệu Thiên Tôn lắng tai nghe, trên gương mặt kinh ngạc hiện ra nụ cười: “Đứa con trai này của La Chinh rất thông minh!”
“Ha ha, nhóc con quả là thông minh… Đáng tiếc, chưa chắc Ma Ha sẽ chịu bỏ qua” Phong lão đầu lắc đầu cười.
Phong lão đầu đã nắm giữ hoa sen Đại Diễn, đương nhiên lão hiểu rõ cái thế trong vũ trụ này.
Cái “thế” này người bên ngoài nhìn không thấy, sờ không được, nhưng Phong lão đầu lại có thể nhận ra một cách rõ ràng.
Bởi vì cái thế này thậm chí có thể được lượng hóa cụ thể trong hoa sen.
Từ sau khi La Chinh trở về cùng với bài hịch chiến tranh của hắn, thế trong vũ trụ Đại Diễn bắt đầu dâng cao nhanh chóng.
Uy lực của hoa sen Đại Diễn trong phần số trời của Phong lão đầu cũng càng mạnh hơn!
Vừa rồi Ma Ha dùng Thét Lệnh để khiêu chiến La Chinh.
Khi lời khiêu chiến truyền đi khắp vũ trụ, thế trong vũ trụ này cũng bắt đầu chấn động.
Loại thế này có thể lý giải sĩ khí của các sinh linh trong toàn bộ vũ trụ, cũng có thể hiểu lòng tin của họ…
Khi tất cả võ giả, người phàm, sinh linh có trí tuệ bắt đầu lo lắng, bi quan, mất tự tin hay thậm chí tan rã thì cái thế này sẽ nhanh chóng suy giảm.
Khi bọn họ tự tin trở lại, sĩ khí tăng cao, chí người vững như thành đồng, thế sẽ lại tăng vọt lên!
Cho nên, cái Phong lão đầu quan tâm nhất chính là người mà Ma Ha khiêu chiến.
Chuyện này liên quan trực tiếp đến sức chống đỡ của phần số trời mà lão gánh gác.
“La Chinh! Không ngờ ngươi vẫn cam chịu làm một con rùa đen rụt đầu, không dám trực tiếp đáp lại lời khiêu chiến của ta, lại để cho đứa con nít mười một tuổi lên tiếng cho có lệ.
Ha ha…” Giọng nói của Ma Ha lại vang vọng trong vũ trụ.
“Ma Ha, ngươi bị điếc à? Lời của đứa con nít mười một tuổi mà ngươi cũng nghe không hiểu? Với thực lực và địa vị của ngươi bây giờ mà khiêu chiến thì có công bằng không?” Ngay vào lúc này, trong vũ trụ lại vang lên một giọng nói trong trẻo.
Nghe thấy giọng nói kia, La Chinh ở trong Xung Tiêu giới lập tức ngẩn người.
Sau khi đối mắt với Ninh Vũ Điệp, La Chinh mới nói với nàng: “Là Vân Lạc”
“Đúng vậy, Đạo Tử La Chinh vừa mới bước vào Giới Chủ Cảnh, còn ngươi đã tu thành Giới Chủ nhiều năm.
Công bằng chỗ nào?”
“Ngươi tính hay lắm.
Có điều, nói theo cách khác thì chính là không biết xấu hổ!”
“…”
Trong vũ trụ đột nhiên có mấy giọng nói xen vào.
Cơ bản đều là cường giả Giới Chủ tương đối nổi tiếng…
Tuy rằng những Giới Chủ này không có nhiều Thét Lệnh trong tay, nhưng lúc này họ lại không tiếc lấy ra để chế ngạo Ma Ha.
Giữa một tràng những lời mỉa mai bỗng truyền đến tiếng cười điên cuồng của Ma Ha: “Ha ha ha ha, tốt.
Nếu khiêu chiến La Chinh là không công bằng, vậy Ma Ha ta liền về Quỳ Thủy giới chờ các vị quá bộ đến! Không cần biết người tới là Thiên Tôn hay Giới Chủ, Ma Ha ta đều tiếp hết.
Một mình Ma Ha ta ước chiến với cường giả của toàn bộ vũ trụ các ngươi! Nhưng có ai dám ứng chiến hay không? Hy vọng đám rác rưởi các ngươi sẽ không chỉ nói suông!”
Nghe thấy câu này, sắc mặt đám Phong lão đầu lập tức trầm xuống.
Ánh mắt của La Chinh cũng lóe lên, nhưng ngay sau đó hắn liền bình tĩnh trở lại.
Mục đích chủ yếu của Ma Ha chính là muốn chèn ép cái thế của cả vũ trụ.
Dù sao hắn cũng không thể ngăn cản cuộc ước chiến này.
Cho dù La Chinh từ chối, Ma Ha vẫn có thể ước chiến võ giả Nhân tộc khác…
Ma Ha nói xong, toàn bộ vũ trụ đều rơi vào yên tĩnh.
Thực lực của vị Đạo Tử Điện hạ Thánh tộc này rõ như ban ngày.
Hồi Thánh tộc mới đánh vào vũ trụ, gần như ngày nào Ma Ha cũng tuyên cáo với vũ trụ rằng hắn đã đánh chết những Giới Chủ nào của liên minh Nhân Đạo!
Số Giới Chủ bỏ mạng trong tay hắn nhiều vô kể!
Mặc dù trong vũ trụ có nhiều Giới Chủ, nhưng có ai dám trực tiếp trả lời Ma Ha?
“Không biết trong vũ trụ này có ai dám ứng chiến!”
“Ai dám đánh một trận với Ma Ha ta?”
“Các ngươi… Quả nhiên là một chủng tộc thấp kém!”
Ma Ha liên tục sử dụng Thét Lệnh để chế ngạo với lời lẽ như vậy, thế trong vũ trụ cũng bắt đầu nhanh chóng giảm đi!
Giờ đây vô số võ giả và người phàm cũng mang vẻ mặt nặng nề.
“Ài, Đạo Tử Thánh tộc này lớn lối như thế, trong Nhân tộc ta lại không có lấy một dũng tướng xuất chiến!”
“Tuổi tác của các Đạo Tử còn quá trẻ, không nên tự tìm đường chết.
Nhưng ngoài những Đạo Tử này ra, trong vũ trụ chúng ta không có nhân tài nào dùng được sao?”
“Đây là chênh lệch về thực lực.
Nếu không, Thánh tộc cũng không dám đánh chúng ta!”
Trong vũ trụ, cảm xúc bi quan nhanh chóng lan ra.
Có điều, lời khiêu khích của Ma Ha cũng chỉ kéo dài được một hồi…
Trong một trăm nghìn tỉ sinh linh của vũ trụ Đại Diễn, cuối cùng cũng có người dũng cảm thấy chết không sờn!
Có lẽ họ hiểu thực lực của mình không bằng Ma Ha.
Nhưng đối mặt với lời khiêu chiến của Ma Ha, họ cũng không lùi bước!
“Ta, Triệu Tín của Quy Linh tộc chấp nhận lời ước chiến của ngươi! Nửa tháng sau gặp ở Quỳ Thủy giới!”
Một giọng nói khàn khàn vang lên.
Vị võ giả đầu tiên xuất hiện lại đến từ Quy Linh tộc, một chủng tộc nhỏ không có tiếng tăm gì.
Trong vũ trụ, danh tiếng của tộc nhỏ này không hiển hách, cũng chưa từng có ai là Thiên Tôn.
Mà Triệu Tín này chính là Đại Giới Chủ duy nhất trong Quy Linh tộc!
“Ta, Hắc Sát Ma tộc chấp nhận ước chiến của ngươi!”
Vị thứ hai chính là Đại Giới Chủ Hắc Sát của Ma tộc.
Người Ma tộc tính cách dũng cảm, đã sớm không nhịn được sự khiêu khích của Ma Ha.
Tuy rằng Ma tộc còn đang dây dưa với Yêu Dạ tộc, cũng đang là lúc cần dùng người, nhưng Đại Giới Chủ Hắc Sát vẫn dứt khoát chọn ứng chiến…
“Vân Lạc của liên minh Nhân Đạo sẽ lấy thủ cấp của Ma Ha ngươi” Giọng nói lạnh lùng của Vân Lạc truyền đến sau đó.
Vì vậy…
Từng tiếng trả lời vang lên, thế trong vũ trụ cũng theo đó mà bắt đầu tăng lên một cách nhanh chóng.
Chương 1610: Mạo hiểm
Nghe thấy những tiếng ứng chiến kia, Ma Ha đang nằm trên ghế liền nhảy lênHai tỳ nữ Thánh tộc xinh đẹp đi ra từ đằng sau bảo tọa.
Một vị trong đó choàng lên người hắn một chiếc áo khoác màu bạc.
Ma Ha nhìn các Thiên Tôn xung quanh một vòng rồi lạnh lùng cười: “Ta sắp đi tới Quỳ Thủy giới, phải chăng các vị cũng nên chuẩn bị sẵn sàng?”
Đối với Thánh tộc, đây là một kết quả tương đối có lợi.
Nếu những Giới Chủ của vũ trụ Đại Diễn đã dám ứng chiến, Ma Ha hắn có thể dựa vào thực lực của chính mình để chém giết những chủng tộc yếu kém không biết trời cao đất rộng này.
Trước những Thiên Tôn của Nhân tộc, Ma Ha lại càng không sợ gì.
Thánh tộc thật sự mong đợi chiến tranh trên diện rộng!
Việc Ma Ha hắn một mình đi tới Quỳ Thủy giới khiêu chiến người trong vũ trụ rõ ràng chính là một âm mưu!
Nếu các cường giả trong vũ trụ bị Ma Ha chém giết từng người một, hắn cũng có thể làm sĩ khí của toàn bộ vũ trụ thiệt hại nghiêm trọng, chèn ép thế của toàn bộ vũ trụ.
Nếu các Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn dám ra tay thì sẽ trúng ý của Thánh tộc!
Sau khi trải qua trận phong ba này, không ít cường giả Giới Chủ Cảnh trong toàn bộ vũ trụ đều dồn dập lên đường, chạy về Quỳ Thủy giới.
Mấy ngày nay, hai vị Đạo Tử Lạc Tích Huyên và Giang Chính Nghĩa cũng đã trở về.
Hiên Viên Thần Phong và Cơ Lạc Tuyết cũng được liên minh Nhân Đạo nghĩ cách cứu ra khỏi Hỏa Nham giới.
Hiện họ đã quay về Chư Thần Vô Niệm.
Huyễn Hải Thiên Tôn tính ra phương hướng của hai vị Đạo Tử, sau đó liền thi triển ra “Khóa Không Luyến” kết nối với Vân Lạc.
Sau đó ném Vân Lạc vào trong Hỏa Nham giới, thuận tiện đại náo Hỏa Nham giới một phen.
Thừa dịp các Thiên Tôn Thánh tộc chưa chạy tới, họ đã đưa hai vị Đạo Tử rời đi một cách yên ổn.
Các Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn có thể tính ra phương hướng nhờ vào Thiên Đạo, còn các Thiên Tôn Thánh tộc lại không thể.
Đây cũng là ưu thế khi đánh trên sân nhà.
Mấy ngày sau, các Thiên Tôn của ba thế lực lớn Nhân tộc lại tập trung ở đỉnh núi Xung Tiêu…
Với trí tuệ của các Thiên Tôn, họ đương nhiên hiểu được động cơ và bước tiếp theo của Ma Ha.
Lúc này, họ tập trung ở đây để bàn bạc cách đối phó.
Bầu không khí trên đỉnh núi Xung Tiêu hết sức nghiêm trọng.
“Thời cơ… vẫn chưa đủ.
Ma Ha quẳng cho chúng ta một vấn đề không nhỏ” Lão tộc trưởng ngồi ở vị trí đầu, hơi tỏ ra mệt mỏi.
Hôm nay Thần Dụ Thiên Tôn mặc một bộ đồ màu xanh, phác họa ra dáng vẻ hoàn mỹ.
Đứng đối diện lão tộc trưởng, trong con ngươi xinh đẹp của nàng cũng hiện lên vẻ bất đắc dĩ: “Nếu quyết chiến sớm thì chúng ta có mấy phần thắng?”
Ánh mắt của Nguyên Tội Thiên Tôn và Lôi Phạt Thiên Tôn hơi lóe lên, họ đều nhìn về phía lão tộc trưởng.
Lão tộc trưởng do dự một chút, cuối cùng mở miệng trả lời: “Hai phần… Xác suất thắng quá thấp”
Những Thiên Tôn này cũng đã chuẩn bị khá nhiều ở phía sau.
Ví dụ như kiếm trận Lục Thần mà Thiên Vị tộc ấp ủ mấy chục nghìn năm, đợi sau khi Khê Ấu Cầm trở về là có thể chủ trì.
Lại ví dụ như “Hủy Sao” của Chư Thần Vô Niệm.
Hay như bức “Vạn Phật Quy Tông” của thánh vực Vạn Phật.
Còn có “Tự Diệt Quyết” mà bản thân Thần Dụ Thiên Tôn tu luyện.
Ngoài ra, lão tộc trưởng còn sử dụng hoa sen Đại Diễn, sau khi mượn thế thì trong thời gian ngắn thực lực cũng cực kỳ mạnh mẽ, thậm chí còn có thể làm thần bị trọng thương hoặc chết!
Tình hình trong vũ trụ Đại Diễn cũng tương đối vững chắc.
Suy cho cùng, La Tiêu đã tính đến nguy cơ sẽ bùng nổ ở diễn kỷ này.
Ông đã bỏ tất cả những gì mình có vào diễn kỷ này.
Mặc dù đã chuẩn bị nhiều như vậy, lão tộc trưởng vẫn thấy họ chỉ có hai phần thắng khi đối mặt với Thánh tộc.
“Vù!”
Một luồng sáng từ chân trời bắn vụt đến.
Người đó tới cách núi Xung Tiêu trăm dặm thì liền ngừng lại.
Ở ngoài trăm dặm có một màn sáng vô hình chặn đường của võ giả kia.
Ánh mắt Huyễn Diệu Thiên Tôn tập trung lại.
Ánh sáng nhạt trong tay ông lóe lên, màn sáng kia liền tách ra một cửa vào nho nhỏ, cho người tới bước vào.
Người tới chính là La Chinh.
Hắn được các Thiên Tôn gọi đến.
“Tham kiến các vị Thiên Tôn” Thân hình La Chinh nhoáng lên, đáp xuống đỉnh núi Xung Tiêu, làm lễ với các Thiên Tôn ở đây.
Trông thấy La Chinh, Thần Dụ Thiên Tôn thoáng nở nụ cười: “Sau ba năm cách biệt, nghe nói thực lực của Đạo Tử La Chinh đã có bước nhảy vọt?”
Trước đó lão tộc trưởng đã thông báo về biểu hiện của La Chinh cho các Thiên Tôn ở đây.
Có lẽ đây chính là niềm an ủi duy nhất của các Thiên Tôn.
Đương nhiên bọn họ mong đợi La Chinh có thể trưởng thành nhanh như gió, sau đó càn quét vũ trụ, làm thịt Thánh tộc giống như giết dê mổ gà…
Tuy rằng sự trưởng thành của La Chinh thật sự đáng để họ thán phục, nhưng vẫn không đủ, còn lâu mới đủ.
“Thần Dụ Thiên Tôn quá khen” La Chinh nói.
Nguyên Tội Thiên Tôn hờ hững, liếc nhìn La Chinh: “Đạo Tử La Chinh không cần khiêm tốn.
Không biết ngươi thấy thế nào về chuyện Ma Ha khiêu chiến?”
Nguyên Tội Thiên Tôn đi thẳng vào vấn đề, lông mày của La Chinh hơi nhíu lại.
Hắn đưa ra một câu trả lời ngắn gọn mạnh mẽ: “Đừng để ý đến hắn ta?”
“Tức là sao?” Nguyên Tội Thiên Tôn hỏi.
La Chinh mỉm cười: “Nếu Ma Ha tình nguyện lãng phí thời gian ở Quỳ Thủy giới, thế thì cứ mặc hắn đi.
Chúng ta có thể làm một chuyện khác!”
“Chuyện gì?” Nguyên Tội Thiên Tôn lại hỏi.
Trước đây, các Thiên Tôn đều tập trung thảo luận về Thánh tộc, không hề cân nhắc đến những vấn đề khác.
“Trước hết ổn định Yêu Dạ tộc đã!” Trong mắt La Chinh lóe lên sự lạnh lùng.
Nghe thấy lời La Chinh nói, rất nhiều Thiên Tôn đều cảm thấy kỳ lạ.
Tuy rằng không thể xem thường Yêu Dạ tộc, nhưng hiện giờ chúng đã bị Ma tộc ngăn lại, không còn tạo ra ảnh hưởng quá lớn đối với tình hình chung…
Có điều, nếu đã lên tiếng thì đương nhiên La Chinh cũng sẽ nói ra suy luận của mình.
Các Thiên Tôn cũng không cắt ngang lời hắn.
La Chinh tiếp tục nói: “Nếu Ma Ha tuyên bố khiêu chiến ở Quỳ Thủy giới thì nhất định sẽ có Thiên Tôn mai phục ở đó.
Mục đích của họ chính là ép các vị ứng chiến.
Chúng ta có thể nhân cơ hội này mà bình định Yêu Dạ tộc với tốc độ nhanh nhất, giải phóng Ma tộc ra khỏi đó”
Nguyên Tội Thiên Tôn cười nhạt rồi lắc đầu nói: “Không thể được.
Một Yêu Dạ tộc không đáng sợ.
Hình như Đạo Tử không hề biết phần số trời của lão tộc trưởng là gì?”
“Ta đã nghe lão tộc trưởng nói qua rồi” La Chinh trả lời.
“Nếu đã nghe, vậy ngươi nên biết, nếu ‘thế’ bị cướp đi thì Nhân tộc chúng ta sẽ mất một chỗ dựa lớn” Nguyên Tội Thiên Tôn lại nói.
La Chinh tỏ ra kiên định: “Cho dù thế bị đoạt mất, ta cũng sẽ đoạt lại giúp lão tộc trưởng!”
“Đoạt lại như thế nào?” Thần Dụ Thiên Tôn nhìn La Chinh chăm chú hỏi.
“Nếu Ma Ha đánh chết cường giả của tộc ta trong Quỳ Thủy giới, kết quả sẽ như thế nào?” La Chinh hỏi ngược lại.
“Sĩ khí giảm mạnh, tất nhiên thế cũng sẽ rơi hẳn xuống” Lôi Phạt Thiên Tôn cúi đầu thản nhiên nói.
“Các vị Thiên Tôn cũng là đại năng, cũng biết trong hành quân đánh trận có một câu gọi là ai binh tất thắng*!” La Chinh nói tiếp: “Cho dù Ma Ha có chèn ép sĩ khí và lòng tin trong vũ trụ tới cực điểm thì thực chất cũng không có tác dụng.
Bởi vì chỉ cần khiến cho mọi người nhìn thấy một tia hy vọng, tinh thần của chúng ta sẽ có phản ứng ngược mãnh liệt hơn bao giờ hết!”
* Ai binh tất thắng: Khi quân lính chịu nhiều đau thương sức chiến đấu sẽ càng mạnh.
La Chinh hơi dừng một chút, sau đó mở miệng nói: “Hãy để ta làm tia hy vọng kia! Ta sẽ đi giết chết Ma Ha!”
“Sách lược này…” Nguyên Tội Thiên Tôn tỏ ra lưỡng lự.
Không thể nghi ngờ, ý nghĩ này của La Chinh hơi mạo hiểm.
“Đây gần như là lựa chọn khi đến bước đường cùng” Thần Dụ Thiên Tôn than nhẹ một tiếng.
Mặc cho Thánh tộc áp bách tất cả sinh linh trong vũ trụ đến một giới hạn nào đó, cho bọn họ hiểu được đạo lý này rồi hóa thành những “binh sĩ đau thương”.
Lúc đối mặt với bờ sinh tử, một trăm nghìn tỉ sinh linh đều sẽ quyết tâm liều mạng!
Một khi bị phản phệ, cái ‘thế’ lúc đó sẽ dẫn đến một kết quả khủng khiếp!
Có điều, nếu thật sự hành động như vậy thì có lẽ sẽ hy sinh hết những Giới Chủ của Quỳ Thủy giới mất.
Gần như những Giới Chủ ứng chiến Ma Ha đều chỉ có số phận duy nhất là lìa đời…
“Chúng ta còn con đường nào tốt hơn để lựa chọn sao?” La Chinh hỏi.
Các Thiên Tôn im lặng…
Đúng vậy, bọn họ quả thực không có con đường nào tốt hơn để lựa chọn.
Kéo dài nữa cũng chỉ là tự sát.
“Mạo hiểm đánh một trận theo cách nghĩ của La Chinh, có lẽ… có thể nâng cao tỷ lệ thắng lên một phần” Lão tộc trưởng lên tiếng.
Các Thiên Tôn vẫn lo lắng.
Nhưng suy nghĩ kỹ một chút thì e rằng cách làm của La Chinh chính là lựa chọn duy nhất của họ, cũng có thể nói là lựa chọn chính xác nhất.
Khi đối mặt với một đối thủ hùng mạnh, hoặc là dựa vào thực lực hùng mạnh hơn để nghiền ép đối phương, hoặc chỉ có thể đầu cơ trục lợi, ra sức đánh một trận!
“Nếu các vị Thiên Tôn chấp nhận đề nghị của ta thì phải hành động nhanh lên.
Nhân lúc Thánh tộc chưa phản ứng kịp, chúng ta phải tóm lấy Yêu Dạ tộc trước đã!” La Chinh cười nói.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Cuồng Đế Bách Mỹ Duyên [Dịch] Cuồng Đế Bách Mỹ Duyên](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/07/Dich-Cuong-De-Bach-My-Duyen-Audio-Truyen.jpg)



