[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 323 : Đốt núi (c1611-c1615)
❮ sautiếp ❯Chương 1611: Đốt núi
Trước khi La Chinh trở về, các Thiên Tôn trên núi Xung Tiêu đã bàn bạc mười hai lần rồiGiữa những Thiên Tôn này vốn dĩ cũng có chút đụng chạm và mâu thuẫn, chẳng qua lúc này là thời kỳ sống còn nên tất cả đều đã hoàn toàn phai nhạt.
Ngay cả liên minh Nhân Đạo cũng hy sinh hết thì trong vũ trụ cái gì là không thể hy sinh?
Nhưng mười hai lần bàn bạc trước đây gần như không cho ra bất kỳ phương án nào khả thi.
Thực ra phương án của La Chinh cũng không phải tốt nhất.
Nhưng sở dĩ bọn họ ủng hộ là vì sức kêu gọi và thân phận của hắn.
Hồi đó, để làm yên lòng Thần Dụ Thiên Tôn và liên minh Nhân Đạo, Phong lão đầu đã tiết lộ thân phận của La Chinh và mục đích của La Tiêu cho cả ba thế lực lớn của Nhân tộc.
Cho đến khi, lần này La Chinh trở về, bọn họ càng tin lời lão tộc trưởng hơn vài phần.
Chỉ ba năm, một cái búng tay thôi mà La Chinh đã đạt đến trình độ như vậy.
Nếu gánh vác số trời, có lẽ thực lực của La Chinh chỉ mạnh hơn chứ không kém các Thiên Tôn ở đây…
Những Đạo Tử này quả thực có năng lực thay đổi tình thế!
Mấu chốt là cho dù họ không tin La Chinh, không tin Thiên Vị tộc thì ba thế lực lớn liên hợp lại cũng không phải là đối thủ của Thánh tộc.
Đến thời điểm này, Thiên Tôn cũng chỉ có thể nhắm mắt làm liều, bởi bọn họ đã không còn lựa chọn nào khác!
Rõ ràng La Chinh cũng ý thức được điều này, cho nên hắn mới đề ra phương án giải quyết, đồng thời nhận được sự ủng hộ của các Thiên Tôn!
Trong góc nào đó của thánh địa Xung Tiêu.
Hơn mười vị Giới Chủ đang chạy đi chạy lại…
Mỗi một vị Giới Chủ đến đây đều lập tức đổ hết những thứ trong nhẫn Tu Di của mình ra!
Từng món binh khí và pháp bảo trong nhẫn Tu Di rơi xuống phía dưới giống như mưa sa.
Phần lớn vũ khí đều là linh khí, tiên khí và thánh khí…
Quá trình này đã kéo dài mấy năm.
Từ sau khi La Chinh đến Thiên Vị tộc lần đầu tiên, Thiên Vị tộc vẫn luôn sai người chuẩn bị.
Những vũ khí này đại đa số đều còn nguyên vẹn, không tổn hại gì.
Trong mắt võ giả tầm thường, mỗi món binh khí đều có giá trị không nhỏ.
Chúng đều được thu thập từ khắp nơi trong vũ trụ!
Trải qua mấy năm tích lũy, những binh khí, pháp bảo này đã chất thành một ngọn núi cao vạn trượng!
Dưới ánh mặt trời chiếu rọi, mỗi binh khí đều hiện lên những ánh sáng khác nhau, giống như một ngọn núi tiền lớn đang đứng sừng sững ở đây…
“Ngươi nói xem rốt cuộc họ thu thập nhiều binh khí như vậy để làm gì?”
“Có ma mới biết, dù sao cũng không thể lấy ra ăn được đi?”
“Đã xếp chồng mấy năm rồi, mặc dù hơi tả tơi nhưng nhiều đồ hỏng như vậy cộng lại, có lẽ giá trị cũng không nhỏ?”
Khi đi qua núi binh khí này, một số võ giả trong thánh địa Xung Tiêu lúc nào cũng cảm thán.
Không phải tất cả mọi người đều biết được quyết sách của tầng lớp cấp cao.
Có điều, Thiên Vị tộc đã chịu bỏ ra một khoản lớn thế này thì việc thu thập nhiều binh khí pháp bảo như vậy nhất định có mục đích tương đối quan trọng…
Ngay vào lúc này, những tia sáng rực rỡ ở phía chân trời bay vụt tới.
Khí tức phát ra từ những tia sáng kia đều mạnh mẽ.
Sau khi nhận ra điều này, nhóm võ giả bên dưới liền im bặt.
Những người đó dĩ nhiên chính là các Thiên Tôn Nhân tộc tập trung trong thánh địa Xung Tiêu.
Thiên Tôn tất nhiên có hào khí của Thiên Tôn.
Nếu đã chấp nhận đề nghị của La Chinh thì sẽ không hề do dự.
Bây giờ tất cả bố cục đều phải nhanh chóng được triển khai, đồng thời nằm ở trạng thái đợi lệnh vào bất cứ lúc nào.
Trên người La Chinh vẫn có một sự trợ giúp lớn, đó chính là chín con Chân Long.
Các Thiên Tôn đứng sừng sững xung quanh đỉnh núi nhưng lại không hề tiến lên.
Còn La Chinh đứng trên đỉnh núi này.
Binh khí dưới chân va chạm vào nhau, truyền đến một loạt tiếng va chạm giòn giã.
“La Chinh, ngươi có thể bắt đầu rồi” Giọng nói của lão tộc trưởng truyền xuống.
La Chinh gật đầu với các Thiên Tôn.
Ánh mắt hắn hơi lóe lên, trong ấn đường của hắn phát ra một tia sáng rực rỡ.
“Viu viu viu…”
Từng tiếng rít sắc bén truyền đến.
Tinh phách của chín con Chân Long liền vọt ra khỏi ấn đường của hắn.
Chín con Chân Long lượn vòng một hồi, mỗi con duy trì một tư thế khác nhau.
Ngũ Trảo Kim Long thản nhiên gật đầu chào tộc trưởng, “Cảm ơn ngươi đã đắp nặn cơ thể Thiên Diễn cho chúng ta”
Lão tộc trưởng thản nhiên nói: “Ta và ngươi cùng hầu một chủ, mục đích của chúng ta giống nhau, ngươi không cần cảm ơn ta”
Ngũ Trảo Kim Long gật đầu.
Cái đầu to lớn của nó lại nhìn về La Chinh bên dưới.
Họ đã chuẩn bị xong, tiếp theo phải trông cậy vào La Chinh.
Lúc này, ấn đường của La Chinh lại lóe lên.
Một ngọn lửa màu đen lại tuôn ra!
“Chíp chíp!”
Lửa đen chui vào trong núi binh khí này bằng tư thế vô cùng linh hoạt giống như chim nhỏ.
Trong giây lát, nó lập tức biến mất ngay trước mắt mọi người.
La Chinh đứng sừng sững ở đỉnh núi.
Tinh phách của chín con rồng bao xung quanh.
Còn các Thiên Tôn thì lơ lửng trên không trung, lẳng lặng nhìn cảnh tượng trước mắt…
Sau khi chui vào núi binh khí, Thần Hỏa hình như hoàn toàn biến mất.
Một số võ giả đằng xa len lén nhìn bên này.
Trong lòng bọn họ cũng đầy tò mò.
“Bọn họ thật sự định ăn sạch những binh khí này?” Một vị võ giả hỏi.
“Đừng lắm miệng.
Thần thức của các Thiên Tôn rất mạnh mẽ, để họ nghe thấy sẽ không hay” Người bên cạnh khuyên bảo.
Hai người vừa mới nói xong, La Chinh lại hơi hất mặt tới.
Hắn đứng ở trên ngọn núi cao vạn trượng, cách hai võ giả kia cả mấy chục nghìn trượng, nhưng lại có thể nghe rõ giọng nói của đối phương!
Điều này không phải dựa vào cảm nhận mà thuần túy là dựa vào thính giác.
Sau khi thân thể hắn được Tượng Thánh cải tạo, tiềm lực trên rất nhiều phương diện đều vượt ngoài ước đoán của mình.
“Nhìn qua đây rồi!”
“Người trẻ tuổi kia là ai!”
Hai vị võ giả lập tức giật bắn mình.
Ai ngờ La Chinh chỉ mỉm cười, một nụ cười mỉm dành cho hai người họ.
Hai võ giả này mới chỉ là Sinh Tử Cảnh mà thôi.
Với khoảng cách xa như vậy, họ chỉ có thể nhìn thấy một nụ cười mơ hồ.
Chẳng qua cảm nhận được thiện ý của La Chinh nên hai người cũng bình tĩnh lại…
Một canh giờ sau.
Trong núi binh khí vẫn không hề có chút phản ứng nào.
La Chinh vẫn không nhúc nhích, giống như là một pho tượng.
Hắn có thể cảm nhận được động tĩnh của Thần Hỏa.
Ngọn lửa màu đen chui vào dưới đáy núi binh khí này, đang không ngừng bốc cháy.
Nó chính là một đốm lửa có thể bốc cháy.
Còn cả núi binh khí chính là một đống củi khô to lớn đối với Thần Hỏa.
Mới đầu, phạm vi Thần Hỏa khuếch tán cực nhỏ, chỉ hòa tan binh khí trong vòng ba trượng dưới đáy núi binh khí.
Nhưng thời gian dần trôi, tốc độ Thần Hỏa thiêu đốt càng lúc càng nhanh, vòng lửa màu đen nhanh chóng lan rộng trong núi binh khí này!
Còn binh khí bị nó nung chảy đều hóa thành một luồng khói xanh.
Bất kỳ vật chất nào trong đó đều bị đốt cháy sạch sẽ.
Chỉ để lại Thiên Diễn Tinh Hoa.
Hai canh giờ sau…
“Rầm rầm…”
Một loạt âm thanh vang lên dày đặc, phần chính giữa của ngọn núi binh khí bỗng sụp đổ.
Lửa đen đã nung ra một cái lỗ to dưới đáy núi binh khí.
Mà những binh khí này chỉ là tùy ý đặt chung một chỗ, dưới đáy không chống đỡ nổi, đương nhiên binh khí sẽ đổ ầm xuống…
“Phừng!”
Khi núi binh khí sụp đổ, lúc này lửa thần vốn đang lặng lẽ bốc cháy ở bên trong mới bày ra thế lửa cao vút trước mắt mọi người.
Ngọn lửa màu đen liên tục phun trào ra bên ngoài, vây quanh chân núi binh khí.
Một khi đã cháy, thế lửa sẽ càng lúc càng mạnh.
Tốc độ cháy cũng càng lúc càng nhanh!
Tiếng vang rầm rầm liên tục quanh quẩn bên tai mọi người.
Còn Thần Hỏa thì nhanh chóng tràn lên phía trên.
Ngọn lửa màu đen kéo dài ra, giống như là rắn độc trí mạng.
Nhìn thấy lửa thần lượn lờ phía dưới, mí mắt của các Thiên Tôn cũng không ngừng nhúc nhích.
Ngọn lửa này mà cháy lên trên, chỉ sợ cho dù là thân thể của Thiên Tôn cũng sẽ gặp nạn.
Chỉ có một mình La Chinh vẫn đứng sừng sững trên núi, bị ngọn lửa màu đen kia vây kín lại…
Trên đường ngọn lửa lan đến đỉnh núi binh khí, binh khí phía dưới đều bắt đầu hóa thành Thiên Diễn Tinh Hoa, ngọn núi lớn không ngừng co lại, thấp xuống.
Chưa tới nửa canh giờ tiếp theo…
Ngọn núi do vô số binh khí dựng nên đã biến mất trong biển lửa.
Thế lửa cũng càng lúc càng nhỏ, cuối cùng tan đi trước mặt mọi người, hóa thành một ngọn lửa đen quanh quẩn trên không trung, chui vào ấn đường của La Chinh.
Sau khi núi vũ khí biến mất, trên mặt đất lại lộ ra chín cái rãnh to lớn!
Trước khi chuyển vô số binh khí tới đây, những cái rãnh này đều đã được đào ra.
Đó chính là công lao mấy tháng bận rộn của những người thợ khéo léo nhất trong Thiên Vị tộc.
Thiên Diễn Tinh Hoa hoàn toàn tập trung trong chín cái rãnh này.
Nhìn từ trên bầu trời xuống, ta có thể nhận ra hình dạng từng con rồng từ trong mỗi cái rãnh, giống như là những đường phác họa của từng con Chân Long được khắc lên mặt đất vậy.
Chương 1612: Ý chí lan rộng
Những Thiên Diễn Tinh Hoa tập trung ở trong chín cái rãnh này tỏa ra ánh sáng màu bạc dưới ánh nắngThân thể Thiên Diễn vốn là một loại phương pháp luyện chế con rối!
Thân thể con rối làm bằng Thiên Diễn Tinh Hoa gần như là cơ thể bất tử.
Cho dù có bị xuyên thủng thì cơ thể Thiên Diễn cũng sẽ tự phục hồi chỉ trong khoảng thời gian ngắn.
Nhưng đối với người khác, để tinh luyện được Thiên Diễn Tinh Hoa cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Phải tốn rất nhiều công sức mới có thể tinh luyện được một chút Thiên Diễn Tinh Hoa.
Hơn nữa, Thiên Diễn Tinh Hoa bình thường còn không đủ thuần khiết.
Cho nên dù một số chuyên gia sở hữu con rối có cơ thể Thiên Diễn thì nó cũng sẽ không lớn lắm.
Hơn nữa còn phải niêm phong linh hồn vào con rối có thân Thiên Diễn.
Thật ra, đó chính là một tà thuật tàn nhẫn.
Chẳng qua nhờ có Thần Hỏa của La Chinh nên mới có thể vắt kiệt hoàn toàn Thiên Diễn Tinh Hoa trong những pháp bảo, binh khí này, hơn nữa còn thu được Thiên Diễn Tinh Hoa tinh thuần nhất!
Theo tiếng vỗ tay của lão tộc trưởng.
Hai bên trái phải cái rãnh bỗng lóe ra những hoa văn.
Đó là những thần văn đã được vẽ sẵn!
Những sợi tơ màu đỏ bay ra từ trong những thần văn này.
Chúng giống như những con bọ nhỏ, tràn vào trong rãnh phía dưới!
“Vù vù vù…”
Từng tiếng vù vù trầm thấp truyền tới.
Vô số sợi tơ bao phủ lên Thiên Diễn Tinh Hoa.
La Chinh vừa nhìn sang liền thấy trên mặt đất dường như bắt đầu xuất hiện chín nhánh Chân Long màu đỏ!
“Lên!”
Lão tộc trưởng ra lệnh rồi vung hai tay lên chộp một cái về phía khoảng không bên dưới.
Những sợi tơ màu đỏ liền trói chặt Thiên Diễn Tinh Hoa lại, sau đó nhanh chóng kéo thân Thiên Diễn này ra khỏi rãnh, khiến chúng lơ lửng giữa không trung!
Giờ đây, cơ thể của mỗi con rồng đều trông rất sống động.
Đuôi cánh của chúng tựa như kéo theo mây lửa.
Thân rồng phủ đầy những chiếc vảy vồng, phần đầu cũng rất sống động!
Xem ra, quả thực Thiên Vị tộc đã tốn không ít công sức.
Thậm chí bề ngoài của chín thân thể Thiên Diễn này còn có chênh lệch rất nhỏ.
Ví dụ như phần móng của con lớn nhất gồm năm cái.
Dĩ nhiên cơ thể Thiên Diễn này chính là của thủ lĩnh Ngũ Trảo Kim Long.
Còn những cơ thể Thiên Diễn khác đều có bốn móng.
Ngoài ra cũng không thiếu những điểm khác nhau, nhưng nhìn chung tất cả đều tương ứng với chín nhánh Chân Long.
Cơ thể Thiên Diễn này có hai sợi râu, còn những con khác lại có tám sợi.
Một số Chân Long có hai sừng nhọn trên đầu, một số con lại có bốn sừng…
Lão tộc trưởng nâng hai tay lên trời, hét về phía linh hồn của chín nhánh Chân Long: “Ngay bây giờ!”
Sở hữu một thân thể hoàn chỉnh chính là điều mà chín con Chân Long mơ ước từ lâu!
Thiên Diễn Tinh Hoa không nhỏ yếu như thân thể của chín con Chân Long lúc đầu, thậm chí trên một số phương diện khác nó còn mạnh hơn.
Khuyết điểm duy nhất của nó chính là thân thể này không thể tu luyện.
Chín con Chân Long không thể mượn cơ thể Thiên Diễn để trưởng thành.
Nếu chúng ở lại trong cơ thể Thiên Diễn, e rằng sau này chỉ có thể tu luyện linh hồn mà thôi.
Nhưng bọn họ cũng không có lựa chọn nào khác.
Có được cơ thể Thiên Diễn khổng lồ như vậy đã là lựa chọn tốt nhất của họ rồi!
“Vù vù vù…”
Chín con Chân Long uốn quanh không trung một hồi, sau đó chui vào trong những cơ thể Thiên Diễn này từ các phương hướng khác nhau!
Chi tiết trên chín cơ thể Thiên Diễn giống chín con Chân Long y như đúc.
Điểm chênh lệch duy nhất chính là đôi mắt trên đầu rồng!
Những đôi mắt này đều lờ mờ vô thần, hoàn toàn không có thần thái mà chỉ Chân Long mới có được.
Ngũ Trảo Kim Long chui vào trong đầu tiên.
Cơ thể Thiên Diễn to lớn đột nhiên chấn động một hồi.
Ngay sau đó, cả thân thể liên tục uốn lượn giữa không trung.
Trong quá trình này, những sợi tơ màu đỏ quấn trên cơ thể Thiên Diễn cũng bắt đầu đứt đoạn!
Chẳng mấy chốc, đôi mắt rồng tỏa ra một màu sắc khác thường.
Chính màu sắc này thể hiện ra uy thế mạnh mẽ trong linh hồn của Ngũ Trảo Kim Long!
Đây mới thực sự là uy thế của rồng!
“Vèo!”
Ngũ Trảo Kim Long vặn vẹo thân xác mới của mình, sau đó vút thẳng lên trời cao!
Không phải nó bay lên trời mà là leo lên thẳng một mạch!
Khi móng rồng sắc bén chạm vào không trung liền ngưng tụ ra quy tắc không gian.
Ngay sau đó, móng rồng sẽ cào lên trên vách không gian đột nhiên xuất hiện.
Cho nên mỗi khi Ngũ Trảo Kim Long leo lên thì trên móng sẽ lóe ra những tia sáng màu trắng.
Móng rồng hung hăng cắm vào giữa không trung…
“Grào!”
Chẳng mấy chốc, Ngũ Trảo Kim Long đã vượt qua độ cao của các Thiên Tôn.
Ngay sau đó, nó vươn đầu rồng to lớn gầm lên một tiếng về phía không trung!
Gần như trong nháy mắt, tiếng rồng gầm được truyền đi khắp toàn bộ Xung Tiêu giới.
Thậm chí ngay ở trong con đường Đại Giới của Đại Giới giáp ranh cũng có thể nghe thấy tiếng gào của Ngũ Trảo Kim Long…
Sau khi Ngũ Trảo Kim Long dung hợp với cơ thể Thiên Diễn thành công, những con Chân Long khác cũng ào ào múa may!
Thanh Long, Xích Long, Lục Long…
Khi linh hồn của các Chân Long dung hợp thành công, màu sắc trên bề mặt cơ thể Thiên Diễn cũng bắt đầu chuyển hóa thành màu sắc của chính bản thân chúng!
“Phì phì…”
Từng con rồng lượn vòng lên trên, đồng thời cũng giương đầu rồng ra, gầm rú về bốn phương tám hướng!
Tiếng rồng gầm có lực xuyên thấu cực mạnh không ngừng vang vọng…
Thực lực của một con Chân Long có thể tương đương với Thiên Tôn.
Cho dù là về sức lực thân thể hay bản lĩnh cao cường, chúng đều lợi hại hơn các Thiên Tôn bình thường.
Có điều, chúng lại thiếu phần số trời.
Nhưng dù sao, có thể sử dụng luật nhân quả cao cấp nhất trong vũ trụ này mới thật sự được coi là thủ đoạn lợi hại.
Đương nhiên Chân Long tộc cũng có thần thông của riêng mình.
Một số thần thông cũng không kém phần số trời kia bao nhiêu.
Chín con Chân Long có được cơ thể Thiên Diễn của chính mình một cách thuận lợi cũng là sự hỗ trợ mạnh mẽ cho thực lực của Nhân tộc.
Sau khi bộc phát ra tiếng gầm long trời lở đất, Ngũ Trảo Kim Long liền vặn người, đưa chiếc đầu rồng khổng lồ tới đối mặt với La Chinh.
So với cái đầu to lớn của Ngũ Trảo Kim Long, La Chinh chẳng khác nào một con muỗi.
Mắt của Kim Long có to tới mấy trượng, to hơn cả thân thể La Chinh rất nhiều.
La Chinh mỉm cười, Ngũ Trảo Kim Long và hắn cứ thế bốn mắt nhìn nhau.
Chín con Chân Long vốn luôn ẩn núp ở sâu trong óc gần như vẫn luôn bầu bạn với hắn.
Bởi vì hiểu lầm mà hắn từng có mâu thuẫn với Ngũ Trảo Kim Long.
Nhưng giờ đây, trong lòng La Chinh lại cảm thấy hơi tiếc nuối khi phải rời xa chúng.
Tuy chúng vẫn luôn im lặng, nhưng nhiều khi vào thời điểm mấu chốt, chúng lại luôn nhắc nhở và giúp đỡ hắn.
“Chân Long tộc chúng ta vốn là khế ước thú của Tiêu Thánh.
Bây giờ Tiêu Thánh sắp ra đi, chín anh em chúng ta đương nhiên vẫn sẽ cúc cung tận tụy… Ngươi là con của Tiêu Thánh, chúng ta đương nhiên cũng coi ngươi là chủ nhân!”
Khi võ giả và thần thú ký kết khế ước về mặt linh hồn thì mới tạo thành khế ước thú.
Phần linh hồn của hai bên phải giao vào nhau thì mới có hiệu quả thực sự.
Các Chân Long đã ký kết khế ước với La Tiêu nên chúng sẽ chỉ thần phục một mình La Tiêu, cũng chỉ có thể thần phục một mình La Tiêu, không thể chống lại.
Mặc dù chúng coi La Chinh là chủ nhân, nhưng cũng không trở thành khế ước thú của La Chinh.
La Chinh gật đầu.
Hắn không hề từ chối lòng thành của Kim Long.
Hắn liền cười nói: “Tin là chúng ta sẽ vượt qua kiếp nạn này! Đây là số mệnh của ta, cũng là số mệnh của cha ta…”
Đối với các Thiên Tôn trong vũ trụ, có lẽ Thánh tộc chỉ là kiếp nạn cuối cùng.
Nhưng đối với La Chinh thì đây mới chỉ là một điểm xuất phát.
Hắn biết nguyên do của tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ Thần Vực.
Nếu muốn xoay chuyển tất cả thì sau này còn phải dấn thân trong Thần Vực…
Sau khi lấy được thân thể, chín con Chân Long cũng bắt đầu ẩn nấp trong thánh địa Xung Tiêu.
Một khuyết điểm khác của cơ thể Thiên Diễn chính là không thể biến hóa.
Chúng chỉ có thể lặng lẽ giấu thân thể to lớn của mình trong một số rặng núi mà thôi.
Sau khi giúp các Chân Long lấy được cơ thể Thiên Diễn, La Chinh liền bắt đầu lập kế hoạch dẹp tan Yêu Dạ tộc.
Nhưng trước đó, hắn phải biết rõ một số chuyện trước đã.
La Chinh nhắm chặt hai mắt, ngồi ngay ngắn trên một tảng đá xanh trong một phủ đệ của thánh địa Xung Tiêu.
Trong đầu hắn là một ký ức khổng lồ…
Những đoạn ký ức này ghi lại hầu hết tất cả thông tin trong một Đại Thế Giới.
Bốn năm trước, vì Vu tộc thượng cổ mà ký ức này đã nhiều hơn một triệu lần.
Nói cách khác, La Chinh đã dung hợp ý chí của một triệu Đại Thế Giới lại với nhau.
Lúc La Chinh bước vào cấm địa Luyện Thần ba năm trước, ý chí của những Đại Thế Giới đó vẫn liên tục khuếch tán về các Đại Giới theo con đường phi thăng.
Tốc độ lan đi vừa ổn định vừa nhanh chóng.
Có điều, sau khi trở về, La Chinh vẫn chưa có thời gian để ý tới nó.
Bây giờ đi điều tra, La Chinh mới thấy hốt hoảng.
Ý chí của một triệu Đại Thế Giới nọ đã bắt đầu lan đến Thượng Giới, khuếch tán vào hơn sáu nghìn Đại Giới…
Trong đó bao gồm tất cả các Đại Giới của Yêu Dạ tộc và Ma tộc.
Theo lý thuyết thì hắn có thể lấy được tất cả các thông tin về Yêu Dạ tộc từ xưa đến nay ở trong Đại Giới đó.
Ví dụ như tận mắt thấy toàn bộ quá trình từ khi Huân ra đời rồi trở thành Vương.
Đối với La Chinh, Yêu Dạ tộc không có bất kỳ bí mật gì đáng nói nữa rồi.
Việc bây giờ hắn phải làm là tìm ra những thông tin mấu chốt ở trong đó.
Chương 1613: Hành động
Thiên Vị tộc đã tiết lộ một phần tin tức về Yêu Dạ tộc và Ma tộc cho La ChinhTuy rằng từ đầu đến cuối, ba thế lực lớn của Nhân tộc đều không tham dự vào, nhưng họ vẫn khá quan tâm đến cuộc chiến giữa Ma tộc và Yêu Dạ tộc.
Kể từ thời kỳ viễn cổ, hai chủng tộc này chưa bao giờ hòa thuận.
Hơn nữa, Đại Giới của hai bên lại giáp ranh với nhau.
Từng ấy năm tới nay, chưa bao giờ từng thiếu chiến tranh, thậm chí còn mấy lần nổ ra chiến tranh toàn diện!
Ba chiến dịch lớn được ghi chép trong lịch sử bao gồm cuộc chiến Tịch Dương, chiến dịch Đồ Ma và huyết chiến Huyễn Linh giới.
Trong ba chiến dịch lớn này, Ma tộc và Yêu Dạ tộc đều ném vào đó mấy trăm triệu con dân, cũng có tới mấy vị Thiên Tôn ra đi…
Trong đó, chiến dịch Đồ Ma chính là do Yêu Dạ tộc và liên minh Nhân Đạo liên thủ lại để công phạt Ma tộc.
Tổn thất của Ma tộc trong cuộc chiến ấy tương đối nặng nề.
Nhưng trong lịch sử, lần nào Ma tộc cũng giữ vai trò là nhân vật không được quang minh chính đại cho lắm.
Trong vũ trụ, chủng tộc chiến đấu lỗ mãng và tàn bạo này không được người khác hoan nghênh.
Dù là thế lực lớn hay chủng tộc nhỏ thì đều khá cảnh giác với Ma tộc!
Chỉ có lần này, khi đối mặt với sự xâm lược của Thánh tộc, Ma tộc mới bất chợt bộc phát ra một huyết tính mạnh mẽ, thề sống thề chết chống lại Thánh tộc, sắm vai nhân vật chính diện hiếm thấy…
Trái lại, Yêu Dạ tộc đột nhiên tuyên chiến với Nhân tộc, gia nhập phe cánh của Thánh tộc.
“Theo suy đoán của Tượng Thánh, Yêu Dạ tộc là quân cờ ẩn náu trong vũ trụ Đại Diễn do Mục Hải Cực tạo ra.
Thế thì có phải Ma tộc là chủng tộc mà phụ thân sáng tạo ra để đề phòng tình huống bất trắc hay không?”
Song song với việc điều tra thông tin, La Chinh cũng không ngừng tự phân tích trong lòng.
Nhìn từ toàn cục thì khả năng này khá lớn.
Dù sao việc tạo ra một chủng tộc đối thánh nhân cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.
Nhưng vì sao La Tiêu lại muốn sáng tạo ra một Ma tộc tàn bạo và làm cho người ta chán ghét? Điều này thì La Chinh không biết được.
Trong giai đoạn hiện nay, Yêu Dạ tộc đã hoàn toàn bỏ qua địa vị của tộc mình.
Hai vị Vương của Yêu Dạ tộc dẫn đầu lực lượng tinh nhuệ trong tộc, tiến về phần trung bộ của vũ trụ, gần như quét sạch các chướng ngại trên đường.
Chẳng qua, nếu Yêu Dạ tộc muốn đi vào địa bàn của Chư Thần Vô Niệm thì trước hết phải vượt qua được địa bàn của Ma tộc đã.
Họ cũng có thể mượn đường Âm La giới, kết hợp với Thánh tộc…
Nhưng rõ ràng Ma tộc cũng đã phát hiện ra tuyến đường này.
Họ thiết lập tầng tầng lực lượng canh phòng trong Hạo Long giới tiếp giáp với Âm La giới và Thu Minh giới.
Sau khi phá hỏng mấy tuyến đường, Ma tộc liền kiên quyết kéo chân Yêu Dạ tộc lại, không cho chúng tiến lên.
Chẳng qua trong quá trình này, Ma tộc cũng phải trả giá khá lớn.
Bây giờ toàn bộ Ma tộc đều đã ra quân, đội quân tinh nhuệ được bố trí hết ở Huyết Ma giới, ngăn chặn đội ngũ của Yêu Dạ tộc do Khinh Ngữ cầm đầu.
Nhưng một đội ngũ khác của Yêu Dạ tộc do Hình Phạt Vương dẫn đầu có ý định tụ lại với Khinh Ngữ.
Sợ rằng đến lúc đó sẽ xảy ra một trận chiến ác liệt…
Sau khi nắm bắt được tình hình trước mắt, La Chinh tiếp tục thu hoạch tin tức từ trong ý chí thế giới.
Hắn có tình cảm sâu đậm với Yêu Dạ tộc.
Nhưng lần nào ra tay thì họ cũng đều là địch chứ không phải bạn.
Trước kia hắn đã hứa với Lưu Vũ, cũng đã nhận lời Huyễn Linh.
Nhưng bây giờ, đối mặt với tình huống này thì La Chinh cũng không biết phải thực hiện như thế nào…
Nhắm mắt lại, tin tức nhiều như trời bể của ý chí thế giới liên tục chạy vào trong đầu La Chinh.
Để biết rõ gốc rễ nguyên nhân đến từ đâu, hắn phải dốc hết sức để thu thập ký ức về Dao.
Từng chút ký ức không ngừng lóe lên trong đầu La Chinh…
Hắn thấy được một bé gái sơ sinh bình thường của Yêu Dạ tộc ra đời.
Bé gái sơ sinh kia chính là Dao.
Sau khi qua kiểm tra, huyết mạch của Dao đã làm náo động gia tộc ả. Ả sở hữu huyết mạch Yêu Dạ tộc thượng cổ cực kỳ thuần khiết, có đầy đủ tư cách để cạnh tranh vương vị.
Hình ảnh cả cuộc đời của Dao được cô đọng thành một đoạn phim ngắn sống động.
Từng cảnh tượng cứ thế chui vào trong linh hồn La Chinh, cuối cùng dường như dừng lại ở hai năm trước.
Khoảnh khắc kia, linh hồn của Dao tỉnh lại.
Cũng trong lúc đó, La Chinh đang tiếp nhận luyện thể của Tượng Thánh trong cấm địa Luyện Thần.
Còn Huân thì nỗ lực mài mòn châm phong linh hồn của mình, bao gồm tất cả ký ức của bản thân Huân.
Chẳng mấy chốc, La Chinh nhìn thấy hình ảnh Dao triệu tập Yêu Dạ tộc, thấy được vẻ mặt khó tin của đám người Yêu Dạ tộc và tâm tình mâu thuẫn gay gắt của họ.
Thậm chí ngay cả các Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc cũng không hề tán thành cách làm của Dao lần nào.
“Thì ra là thế” La Chinh bỗng nhiên hiểu ra.
Giống như Tượng Thánh nói, kỹ thuật chế tạo châm phong linh hồn cũng khá phức tạp.
Cho dù là thánh nhân Mục Hải Cực thì cũng không thể gieo châm phong linh hồn cho quá nhiều người.
Châm phong linh hồn chỉ được để lại trong linh hồn Vương của Yêu Dạ tộc từ đời này sang đời khác, cuối cùng lại được sử dụng vào chính thế hệ của Huân, Dao và Doanh…
Cho nên lần này Yêu Dạ tộc tuyên chiến với Nhân tộc, đồng thời liên thủ với Thánh tộc hoàn toàn là mệnh lệnh của hai vị Vương, còn tất cả mọi người trong Yêu Dạ tộc đều không hề chịu ảnh hưởng của châm phong linh hồn.
Yêu Dạ tộc coi bản thân là một phần của vũ trụ, vốn dĩ cũng vô cùng thống hận Thánh tộc.
Chỉ là các nàng không thể không phục tùng mệnh lệnh của Vương!
“Nếu đã như vậy thì chỉ cần giết chết Dao và Khinh Ngữ là được” Trong mắt La Chinh hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Hắn đột nhiên lấy Na Di Lệnh ra…
Có lẽ các Thiên Tôn còn lo ngại Yêu Dạ tộc nên họ mới muốn tập trung tất cả lực lượng lại để chống lại Thánh tộc trước.
Nhưng sau khi trở về, La Chinh vẫn chưa thể hiện ra toàn bộ thực lực.
Bây giờ chính là lúc thể hiện, mà đá thử của La Chinh chính là Yêu Dạ tộc!
Ở đảo Tù Lung, Thanh Mộng giới của Yêu Dạ tộc…
Những cây sắt nung màu xanh đột ngột nhô lên từ mặt đất, giống như những ống khói to lớn.
Trên bầu trời ở đảo Tù Lung bỗng nhiên xuất hiện một luồng hào quang sáng chói.
Đó không phải là tia chớp mà là bão quy tắc không gian.
Trong nháy mắt gió bão bùng nổ, có một bóng người xuyên từ trong đó ra!
Đảo Tù Lung chính là một trong những nhà tù quan trọng nhất của Yêu Dạ tộc.
Nhân vật bị giam ở đảo Tù Lung gần như đều là những người từng được Hình Phạt Vương điểm mặt gọi tên, thường không phải hạng người vô danh.
Đương nhiên, thực lực của võ giả đóng giữ tại đây sẽ không yếu…
Trước đây, trên đảo Tù Lung này đều có khoảng mười hai vị Giới Chủ Yêu Dạ tộc thay phiên nhau trực tiếp trông coi.
Nhưng hai vị Vương là Dao và Khinh Ngữ gần như đã điều tất cả các cường giả trong Yêu Dạ tộc đi rồi.
Hôm nay chỉ còn lại hai Giới Chủ ở lại trông coi đảo Tù Lung này mà thôi.
Trên khán đài cao nhất ở đảo Tù Lung, Giới Chủ Phượng Linh của Yêu Dạ tộc đeo một cây cung dài bằng một người trên lưng, ngắm nhìn cơn bão màu trắng rực trên bầu trời.
Mắt của nàng hóa thành màu vàng nhạt, bên trong có ba điểm đỏ liên tục xoay tròn.
Cuối cùng ba điểm đỏ hội tụ về một điểm, khóa vào bóng người đang nhanh chóng hạ xuống từ trên bầu trời kia.
“Người xâm lăng, võ giả Nhân tộc! Chết!”
Cho dù là võ giả Yêu Dạ tộc, nếu tự tiện đến gần đảo Tù Lung thì cũng sẽ bị chém chết chứ nói gì đến chuyện đối phương là võ giả Nhân tộc?
Phượng Linh không hề do dự, hai cánh tay thon dài nhẹ nhàng vẫy một cái.
Cây cung dài bỗng nhiên được kéo ra, trên dây cung bắt đầu ngưng tụ ra một hình xoắn ốc màu xanh thẳm.
“Vèo vèo…”
Hình xoắn ốc bắt đầu tập trung lại, ngưng kết ra một luồng chấn động năng lượng làm người khác sợ hãi.
“Vù!”
Hình xoắn ốc kéo ra một cái đuôi dài mấy nghìn trượng trên không trung, bắn về phía bóng người kia một cách mạnh mẽ và chính xác.
Cho dù đối phương có tu vi Giới Chủ thì cũng đừng hòng tránh được mũi tên này của nàng.
Phượng Linh rất tự tin vào tài bắn cung của mình.
Hơn nữa cây cung trong tay nàng lại là một thần khí tòng nhất phẩm mà Đảo chủ đã tặng cho nàng trước khi rời đi.
Mắt thấy hình xoắn ốc vừa bắn ra kia nhanh chóng tiếp cận, cuối cùng bắn trúng mục tiêu.
Khí lưu hỗn loạn bùng lên giữa không trung tạo thành một cơn bão dữ dội, hoàn toàn chôn vùi mục tiêu vào trong.
“Chết rồi à?” Phượng Linh nhìn chằm chằm lên bầu trời.
Sau khi cơn bão tan đi, nàng vẫn thấy một bóng người đang hạ xuống, hoặc có thể nói là rơi xuống.
Chắc là chết rồi.
Giới Chủ Nhân tộc đúng là không thể chịu nổi một kích, Phượng Linh nghĩ thầm.
Ngay sau đó, nàng vác cây cung dài, nhảy lên một cái nhanh như thỏ, tạt ngang qua không trung, chạy thẳng về phía mục tiêu đang rơi xuống.
Lúc mục tiêu vừa mới rơi xuống đất, Phượng Linh đã chạy tới đích.
Ngay sau đó, trên khuôn mặt vốn lạnh nhạt của nàng đột nhiên hiện ra biểu cảm không thể tưởng tượng nổi.
Giới Chủ Nhân tộc này đang chậm rãi bò dậy khỏi cái cái hố do chính hắn tạo ra, đồng thời còn ngẩng đầu mỉm cười với Phượng Linh.
Vậy mà cái tên này lại không bị thương gì cả!
Vào khoảnh khắc nàng nhìn thấy hắn, một cảm giác rợn tóc gáy tự nhiên sinh ra từ trong cơ thể nàng.
Phượng Linh gần như hành động theo phản xạ có điều kiện, giơ tay bắn ra một mũi tên!
Lấy tên, giương cung, ngắm trúng, bắn ra, mấy động tác này đã trở thành bản năng trong đầu Phượng Linh.
Nàng hành động liền một mạch như vậy nên vốn dĩ đối phương không có cơ hội phản ứng!
“Rầm!”
Trong hố to trước mắt lại nổ ra cơn bão dữ dội.
Cơn bão cuốn đi làm cái hố này lớn hơn gấp đôi vừa rồi.
Sau khi cơn bão tan đi, bóng dáng thanh niên Nhân tộc trong hố lại hiện ra rõ ràng.
Hắn vẫn mỉm cười thản nhiên, toàn thân không hề bị thương.
Chương 1614: Tìm người
Vị Giới Chủ Yêu Dạ tộc này đã có vẻ hoảng sợ…Người này không vận dụng bất kỳ bản lĩnh nào.
Không chân nguyên hộ thể, cũng không có thần quang hộ thân, lại chịu một mũi tên của mình trong cự ly chưa tới mười trượng, vậy mà vẫn không hề bị thương, thậm chí ngay cả góc áo cũng không hề rách…
Tên này còn là người sao?
Khi La Chinh chầm chậm đi ra khỏi hố, nàng cũng không cảm giác được bất kỳ sát ý gì trên người hắn.
Hắn không hề muốn đánh giết gì ở đây.
Tuy Yêu Dạ tộc là do Mục Hải Cực tạo ra, nhưng vốn dĩ chủng tộc này lại trưởng thành cùng vũ trụ, hòa làm một thể với vũ trụ, là một thành viên trong vũ trụ Đại Diễn này.
Nhưng vấn đề mấu chốt của Yêu Dạ tộc nằm ở chỗ châm phong linh hồn được chôn sâu trong linh hồn của ba vị Vương.
Nếu đối mặt với Giới Chủ của Thánh tộc, La Chinh sẽ ra tay xóa sổ ngay mà không hề do dự.
Có điều, khi đối mặt với Yêu Dạ tộc, La Chinh lại không làm như vậy.
“Đừng ra tay nữa.
Ta không có ý xấu” La Chinh vừa nói vừa đi về phía đối phương.
Phượng Linh đưa tay chụp vào cây cung.
Hai mắt nàng nhìn chằm chằm vào La Chinh, toàn thân nàng đều đang trong trạng thái căng thẳng.
Đầu ngón chân nàng liên tục di chuyển trên mặt đất.
Đó là bộ pháp đặc biệt của cung thủ.
Người nàng liên tục di chuyển về phía sau theo tốc độ tiến lên của La Chinh.
Từ đầu đến cuối, nàng đều duy trì khoảng cách chừng mười trượng với La Chinh.
Nàng không bắn mũi tên thứ ba ra nữa.
Hai mũi tên trước đó đã không thể gây tổn thương gì cho gã thiếu niên này thì chẳng nhẽ mũi tên thứ ba lại có thể giết hắn sao? Giờ đây, tâm tình của nàng cực kỳ mâu thuẫn.
Nàng đã cho rằng La Chinh là kẻ địch thì nhất định phải dốc sức ra tay.
Nhưng nàng cũng cảm thấy kỳ lạ vì không cảm nhận được chút thái độ thù địch nào từ trên người đối phương.
“Người tự tiện xông vào đảo Tù Lung thì phải chết! Mục đích của ngươi là gì?” Phượng Linh vẫn duy trì trạng thái cảnh giác cao độ.
“Tìm người” La Chinh vừa đi vừa trả lời.
“Người bị giam giữ trên đảo Tù Lung đều là tù nhân do Vương đích thân chỉ định.
Không có người ngươi muốn tìm.
Đứng lại!” Phượng Linh quát.
Nhưng La Chinh vẫn nhắm mắt làm ngơ trước lời cảnh cáo của nàng, cứ thế duy trì bước đi đều đặn.
Ngay vào lúc này, bên tai Phượng Linh bỗng truyền đến một tiếng chân nguyên truyền âm.
“Cùng nhau ra tay, giết chết người này!”
Người nói là Thủy Ảnh, một vị Giới Chủ khác của Yêu Dạ tộc cũng ở lại trông coi đảo Tù Lung.
Thực lực của Thủy Ảnh hơi mạnh hơn Phượng Linh một bậc.
Hai người liên thủ thì có lẽ còn có chút cơ hội.
Phượng Linh cũng là người sát phạt quyết đoán.
Một khi đã quyết định, nàng sẽ lập tức ra tay!
Tốc độ di chuyển của nàng đột nhiên nhanh hơn mấy lần.
Trong quá trình di chuyển về phía sau, sáu lưỡi đao màu đen trên hai đầu cung xòe ra, giống như cây cung đã giang rộng cánh chim.
Một luồng sáng bắt đầu chạy xuôi theo bề mặt trường cung!
“Vèo!”
Một đốm sáng màu vàng ngưng tụ ở đầu ngón tay của nàng, biến thành một mũi tên ngắn màu vàng kim!
Sau khi mũi tên này xuất hiện, hàng loạt kiếm gió màu vàng kim cũng điên cuồng xoay quanh mũi tên ngắn này…
“Mũi tên hoàn mỹ bạo phong!”
Phượng Linh đã dung nhập ý nghĩa sâu xa của quy tắc hệ Phong tầng thứ chín mà mình lĩnh hội được vào trong thuật bắn cung.
“U u u…”
Đao gió màu vàng điên cuồng xoay tròn xung quanh mũi tên vàng kim, phát ra âm thanh giống như quỷ khóc sói gào!
“Vù!”
Ngay sau đó, mũi tên này thoát khỏi dây cung, vẽ ra một đường thẳng tắp giữa không trung, xông thẳng về phía La Chinh.
“Ngươi còn không né ra ư?”
Mũi tên hoàn mỹ bạo phong là do Phượng Linh tự sáng tạo ra, là nguyên nhân khiến nàng luôn kiêu ngạo về kỹ thuật bắn cung, cũng là đòn mạnh nhất của nàng!
Có điều sau khi mũi tên này bắn ra, trong lòng Phượng Linh vẫn vô cùng mâu thuẫn.
Nàng hy vọng có thể bắn trúng La Chinh, giết chết hắn.
Nhưng đồng thời lại lo lắng về lực phòng ngự kinh khủng của gã quái vật trước mắt này.
Nếu mũi tên này bắn trúng chính diện mà La Chinh vẫn không hề bị thương, vậy thì đây chính là một đòn đả kích quá lớn đối với nàng.
Trong lúc Phượng Linh bắn tên, bóng dáng màu đen cũng xuất hiện.
Bóng dáng màu đen kia mặc một bộ đồ dạ hành bó sát người màu đen, giống như một hồn ma.
Sau khi để lại một tàn ảnh giữa không trung, nàng liền biến mất khỏi tầm nhìn…
Chỉ trong nháy mắt, mũi tên vàng kim đã cắm lên ngực La Chinh!
Kiếm gió vàng kim xoay quanh mũi tên nhỏ như bóng với hình, quấn quanh người La Chinh, sau đó điên cuồng chặt chém thân thể hắn!
Cùng lúc đó, bóng dáng màu đen kia cũng lặng lẽ xuất hiện sau lưng La Chinh.
Bóng đen kia cầm một con dao găm màu bạc trong tay, đâm về trái tim La Chinh từ đằng sau!
Giờ đây quanh thân La Chinh đều phủ đầy kiếm gió màu vàng kim.
Đối với Giới Chủ, uy lực của kiếm gió vàng kim này cũng rất mạnh.
Nhưng bóng đen này lẻn vào mặt sau thế giới nên những kiếm gió màu vàng kim kia sẽ không gây tổn thương cho nàng.
“Keng!”
Khi đâm vào làn áo xanh ở phần sau lưng La Chinh, nó chỉ phát ra một tiếng vang giòn giã, căn bản không hề đâm thủng được quần áo La Chinh!
Đao gió tiêu tan, bóng đen cũng rút đi rồi đứng song song với Phượng Linh.
Bóng đen này mặc một bộ quần áo đen, phần da thịt lộ ra bên ngoài có màu trắng như tuyết.
Nàng chính là Thủy Ảnh, một Giới Chủ khác cũng ở lại trông coi đảo Tù Lung.
Giờ đây, sắc mặt của Thủy Ảnh và Phượng Linh đều cực kỳ khó coi.
Nàng lĩnh hội đạo ám sát vô cùng sâu sắc.
Vừa rồi phối hợp với Phượng Linh là bởi nàng muốn giết chết thanh niên Nhân tộc này chỉ trong một đòn.
Xét về thời cơ hay tốc độ thì nàng đều đã nắm bắt tương đối chính xác.
Không ngờ ngay cả quần áo của người này cũng không thể đâm rách được…
“Hai vị có thể dừng tay được rồi.
Ta thật sự chỉ đến tìm người mà thôi” La Chinh thản nhiên nói, vẻ tươi cười đã nhạt đi vài phần.
Hai vị Giới Chủ của Yêu Dạ tộc không còn cách nào khác với vị Giới Chủ đao thương bất nhập trước mắt này.
Dưới cách biệt thực lực rõ ràng, Phượng Linh mới mở miệng hỏi: “Ngươi muốn tìm ai?”
“Tên của nàng là Lưu Vũ, bị giam trên đảo này” La Chinh thản nhiên nói.
“Lưu Vũ?” Cặp lông mi thanh tú của Thủy Ảnh hơi nhấp nháy.
Người Yêu Dạ tộc có thể bị giam ở đảo Tù Lung tuyệt đối không phải là người thường, có điều bên trong lại có mấy người là ngoại lệ.
Đương nhiên hai vị Giới Chủ biết Lưu Vũ.
Bởi vì trong số những người đang chịu hình phạt tra tấn bằng sắt nung, có lẽ tu vi của Lưu Vũ là thấp nhất, chỉ mới là Thần Hải Cảnh mà thôi.
Ngoại trừ nàng, những người khác cơ bản đều là Thần Biến Cảnh, thậm chí còn có mấy vị Giới Chủ!
Hồi trước, khi Lưu Vũ bị áp giải đến đây, lúc biết nàng là người phi thăng, không ít kẻ cũng đã cảm thấy kỳ lạ.
Rốt cuộc một người trong tộc vừa mới phi thăng lại mạo phạm Vương của họ lúc nào?
“Ngươi tìm nàng làm gì?” Phượng Linh hỏi.
La Chinh hờ hững cười nói: “Dĩ nhiên là để giải cứu nàng”
“Người đã phải vào đảo Tù Lung thì phải có lệnh của Vương mới được phép đưa đi!” Thủy Ảnh ngưng mắt nói.
“Các ngươi không đủ tư cách ngăn cản ta” La Chinh lắc đầu.
Thủy Ảnh và Phượng Linh lập tức im lặng…
Thanh niên Nhân tộc trước mắt này đã kiềm chế lắm rồi.
Họ đã liên tiếp ra sát chiêu vài lần, gần như không hề nương tay tí nào, nhưng đối phương vốn không hề có ý đánh trả.
Tên này cũng không nói khoác, quả thực họ không đủ tư cách để ngăn cản hắn.
“Cho dù không có tư cách thì chúng ta cũng sẽ không để yên” Thái độ của Thủy Ảnh kiên định hơn Phượng Linh một chút.
Tuy Yêu Dạ tộc đã huy động đi hết toàn bộ lực lượng tinh nhuệ, nhưng họ thân là người canh giữ của đảo Tù Lung, lúc đối mặt với kẻ xâm lăng cũng sẽ không nhượng bộ.
Phượng Linh nhìn La Chinh chăm chú.
Sau khi quan sát một lát, nàng bỗng cảm thấy giọng nói của thanh niên Nhân tộc trước mắt khá quen tai…
Tu vi Giới Chủ, trẻ tuổi như vậy mà sở hữu thực lực kinh người, trong vũ trụ cũng không nhiều võ giả như vậy.
“Ngươi là ai?” Phượng Linh mở miệng hỏi.
La Chinh mỉm cười, không hề định giấu: “Ta là La Chinh”
Quả nhiên…
Suy đoán của Phượng Linh đã được chứng thực.
Còn Thủy Ảnh thì nhìn La Chinh sững sờ.
Giọng của La Chinh thường vang vọng trong vũ trụ, mọi người đều biết ân oán giữa hắn và Dao.
Quan trọng nhất là, bên cạnh La Chinh còn có một vị Vương khác của Yêu Dạ tộc.
“Đừng chống cự vô ích.
Ta không muốn liên lụy người vô tội” La Chinh bình tĩnh liếc mắt lướt qua hai cô gái.
Hắn quay đầu, chọn một phương hướng rồi đi thẳng về phía đó.
Tìm kiếm Lưu Vũ thông qua ý chí của thế giới không hề khó khăn.
Hắn biết rõ Lưu Vũ ở hướng nào.
Sau khi liếc mắt nhìn nhau, rốt cuộc hai vị Giới Chủ Yêu Dạ tộc này cũng thông minh hơn, không ra tay với La Chinh nữa, đồng thời trong lòng cũng cảm thấy vô cùng kỳ lạ.
Rõ ràng đây là lần đầu tiên La Chinh tới đảo Tù Lung, vậy sao hắn có thể biết chính xác Lưu Vũ ở hướng nào?
Sau khi đi ngang qua cột sắt nung hơn mười dặm, cuối cùng La Chinh cũng dừng lại trước một cột sắt nung to lớn.
Hai tay Lưu Vũ bị bắt tréo ở sau lưng, treo bên ngoài cột sắt nung này.
Toàn thân nàng đều là dấu vết bị ăn mòn.
Mái tóc dài rủ xuống đất, hai mắt nhắm nghiền, linh hồn đã suy sụp tới cực điểm…
Thấy dáng vẻ của Lưu Vũ, trong lòng La Chinh hơi áy náy.
Hắn cho Lưu Vũ hy vọng, hứa hẹn trong vòng ba năm chắc chắn sẽ đưa nàng ra ngoài.
Nhưng với tình hình và thực lực của La Chinh lúc trước, hắn không thể cứu nàng đi, khiến nàng phải ở đây chịu biết bao hành hạ!
Chương 1615: Cơn mưa đau khổ
“Tí tách…”Những giọt mưa màu đen từ trên trời nhỏ xuống.
Đảo Tù Lung nằm trong vùng biển đen.
Nước trong vùng biển này có tính ăn mòn cực mạnh, không sinh linh nào có thể sinh sống được.
Sau khi bốc hơi, nước biển lại ngưng tụ trên không trung.
Chúng liên tục tập trung ở vùng trời của đảo Tù Lung, cuối cùng biến thành giọt mưa và rơi xuống.
Những giọt mưa ẩn chứa tính ăn mòn cực mạnh này được Yêu Dạ tộc gọi là cơn mưa đau khổ.
Sau khi phát hiện ra đặc tính này, Hình Phạt Vương đời thứ bảy liền phát minh ra hình phạt khá có tính nghệ thuật.
Đây là hình phạt chỉ đứng sau Vĩnh Dạ Hình.
“Vù, vù”
Cùng với hai âm thanh khe khẽ, Phượng Linh và Thủy Ảnh ở đằng sau La Chinh đều ngưng kết chân nguyên hộ thể.
Giọt mưa rơi trên chân nguyên hộ thể phát ra những tiếng “xì xì”.
Cơn mưa đau khổ này đang ăn mòn chân nguyên hộ thể của bọn họ.
Cho dù là Giới Chủ thì họ cũng không dám bỏ mặc cho cơn mưa này rơi xuống thân thể.
Những giọt mưa có tính ăn mòn này có thể làm chảy vàng, xuyên qua sắt, khiến võ giả cảm nhận được nỗi đau thấu tim gan, khiến họ sống không bằng chết.
Đối mặt với giọt mưa này, La Chinh lại không hề có phản ứng gì.
Những giọt mưa kia rơi xuống thân thể La Chinh rồi chảy tuột khỏi người hắn, chẳng khác nào những giọt mưa bình thường, thậm chí còn không thể tạo ra phản ứng ăn mòn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, hai Giới Chủ Yêu Dạ tộc bèn liếc mắt nhìn nhau…
Rốt cuộc thân thể của tên này làm bằng gì vậy?
Trên hòn đảo mà hai người bọn họ đóng giữ này, ngay cả thần khí nhất phẩm cũng phải bảo vệ thật chu đáo, không thể phơi chúng trong cơn mưa đau khổ này!
Nhìn dáng vẻ của La Chinh, có thể thấy hắn căn bản cũng coi thường cơn mưa nơi đây!
“Tách!”
Một giọt mưa rơi trên người Lưu Vũ.
Thân thể giống như cương thi đang treo trên cột sắt nung của Lưu Vũ lập tức run lên, khiến nàng phải rên lên một tiếng.
Ngoài Lưu Vũ ra, trên đảo Tù Lung này còn đủ thứ tiếng kêu gào khác, chúng cứ thế vang lên hết đợt này đến đợt khác…
Nếu chịu đau trong thời gian dài, con người sẽ trở nên chai sạn, thậm chí còn không cảm nhận được đau đớn.
Đây là một trạng thái tự bảo vệ của võ giả.
Nhưng trong những cột sắt nung to lớn trên đảo Tù Lung này lại ẩn chứa quy tắc sinh mệnh mạnh mẽ.
Những cột sắt này do chính Sinh Mệnh Vương đời thứ bảy chế tạo.
Thật ra chúng là một loại thần khí. mặc dù cũng bị cơn mưa nơi đây ăn mòn, nhưng chúng lại có thể tự phục hồi dựa vào quy tắc sinh mệnh, tiện thể phục hồi các võ giả bị trói bên trên…
Điểm khác biệt duy nhất là những cột sắt nung này sẽ không cảm thấy đau đớn, còn võ giả bị trói chặt phía trên thì sống không bằng chết.
“A…”
Những giọt mưa đau đớn bắn lên người Lưu Vũ.
Trên phần lưng trắng như tuyết của nàng xuất hiện những cái lỗ đen ngòm, đồng thời còn có sương mù lờ mờ màu trắng bốc lên từ sau lưng.
Ngay vào lúc này, trong cột sắt lại tỏa ra lực sinh mệnh mãnh liệt.
Những cái lỗ trên người Lưu Vũ lại được phục hồi chỉ trong nháy mắt, tạo thành những mảng thịt mới.
Nhưng trong khi đang được chữa trị thì lại có giọt mưa khác nhỏ xuống.
Phần thịt vừa mới được phục hồi lại bị ăn mòn hết, sau đó lại được phục hồi…
Đây là quá trình đâu khổ nhất, nó cứ lặp đi lặp lại như thế, không có hồi kết.
Cả đảo Tù Lung giờ đây giống như địa ngục.
Trong cổ họng của vô số người Yêu Dạ tộc phát ra đủ loại âm thanh, những tiếng gầm rú, chửi bới, những tiếng thét chói tai, đau khổ… Còn một số khác thì duy trì im lặng giống như Lưu Vũ.
La Chinh đi lên phía trước.
Hắn khẽ giơ tay bắn ra, một dòng sức mạnh vô hình chui vào đỉnh đầu Lưu Vũ.
Trong nháy mắt, tất cả những giọt mưa đau đớn nhỏ xuống người nàng liền bị sức mạnh của La Chinh đánh văng ra…
Quy tắc sinh mệnh trong cột sắt kia đã giúp Lưu Vũ phục hồi hoàn toàn.
Nhưng nàng vẫn không hề mở mắt.
Không bao lâu sau, Lưu Vũ rốt cuộc cũng cảm nhận được sự khác thường.
Chỉ cần cột sắt tỏa ra lực sinh mệnh thì đồng nghĩa với việc cơn mưa đau đớn kia sẽ liên tục nhỏ xuống.
Mấy năm nay vẫn luôn như vậy, chưa từng có ngoại lệ.
Nàng đưa tay vén tóc trước trán, sau đó bỗng mở hai mắt ra.
Trước mắt nàng là một chàng thanh niên anh tuấn, mặt mũi sáng sủa.
Lưu Vũ sững sờ, nhìn chằm chằm vào La Chinh một cách ngốc nghếch…
Từ khi rời khỏi chiến trường mộng ảo, Lưu Vũ liền ghi nhớ lời hứa của La Chinh thật sâu trong lòng.
Đây gần như là động lực lớn nhất để nàng tiếp tục chịu đựng!
Mỗi khi trong vũ trụ có giọng nói vang lên qua Thét Lệnh, cho dù có đau đớn thế nào thì Lưu Vũ cũng sẽ nghiêng tai lắng nghe…
Nhưng theo diễn biến của thế cuộc, Lưu Vũ lại phát hiện tình hình càng lúc càng bất lợi.
Có lẽ sự thật mà nàng biết được rất ít, nhưng thông qua Thét Lệnh, nàng vẫn biết có một chủng tộc tên là Thánh tộc bắt đầu làm loạn Nhân tộc.
Nàng cũng biết, về sau Yêu Dạ tộc và Thánh tộc đã liên kết lại, tình huống bắt đầu trở nên phức tạp.
Chẳng mấy chốc, ba năm liền đã trôi qua.
La Chinh không hề có thời gian để đến đây.
Nhưng Lưu Vũ cũng không nghe thấy tin tức gì về việc La Chinh ra đi.
Nàng biết, với tính cách của La Chinh, chỉ cần hắn còn sống thì nhất định sẽ không từ bỏ.
Mới đây trong vũ trụ lại vang lên giọng của La Chinh.
Hắn bắt đầu tuyên chiến với Thánh tộc, cái hẹn cứu nàng dường như càng xa xôi hơn.
Sợ rằng mấy năm nữa La Chinh vẫn chưa thể chống lại Yêu Dạ tộc được ấy chứ?
Không ngờ chưa tới một tháng, nàng đã nhìn thấy La Chinh.
Giây phút này nàng lại hoài nghi rằng mình đang nằm mơ.
Nhưng ở trên đảo Tù Lung thì chắc là sẽ không nằm mơ được.
Trong hoàn cảnh đau khổ này, không ai có thể ngủ yên ổn, cho dù có mơ thì cũng là ác mộng.
“La Chinh ngươi…”
Trong mắt Lưu Vũ có vẻ nghi hoặc, bởi vì nàng đồng thời trông thấy hai vị Giới Chủ Yêu Dạ tộc sau lưng La Chinh.
La Chinh lại mỉm cười với Lưu Vũ.
Hắn tỏ ra áy náy: “Rất xin lỗi vì đã tới muộn”
Dứt lời, ngón tay của La Chinh nhẹ nhàng điểm một cái.
Trong nháy mắt, sợi dây mây dùng để trói Lưu Vũ đứt ra thành từng tấc.
Cả người Lưu Vũ liền tuột xuống mặt đất xuôi theo cột sắt, yếu ớt ngồi dưới đất.
Bị cơn mưa đau đớn này ăn mòn quanh năm suốt tháng nên toàn thân nàng đã trần như nhộng.
Đối mặt với La Chinh, nàng vẫn cảm thấy ngượng ngùng, chật vật khép đôi chân thon dài lại, đồng thời nhìn chằm chằm hai Giới Chủ sau lưng La Chinh: “Nhưng họ…”
La Chinh tự tiện tiến lên đảo Tù Lung như vậy, chắc chắn không thể không bị cản trở.
Vì sao hai Giới Chủ này lại chỉ ngây ngốc đứng ở phía sau.
La Chinh lấy một cái thảm rất dày ra khỏi nhẫn Tu Di, phủ lên người Lưu Vũ.
Sau đó hắn thản nhiên cười nói: “Không sao, họ đánh không lại ta”
Cho dù đánh không lại… họ cũng không thể chỉ đứng xem như vậy chứ?
Câu trả lời của La Chinh không thể hóa giải nỗi nghi hoặc trong lòng Lưu Vũ, trái lại còn khiến nàng hoang mang hơn.
Đương nhiên Lưu Vũ không biết hai Giới Chủ này không phải là không muốn ngăn cản La Chinh.
Chẳng qua chênh lệch thực lực quá lớn, hai người không thể làm gì được La Chinh.
Trái lại, nếu như La Chinh muốn giết chết họ thì lại dễ như trở bàn tay.
Hai vị Giới Chủ giống như là đứa bé ba tuổi.
Họ dùng hết các thủ đoạn của mình mà La Chinh vẫn không hề mảy may.
Vậy thì họ biết phải đánh thế nào?
Cũng chỉ đành đứng ở phía sau La Chinh xem cuộc vui thôi…
Quy tắc mà Dao lập ra cực kỳ nghiêm ngặt.
Không cho phép bất kỳ một tù nhân nào trên đảo Tù Lung trốn thoát.
Nếu Lưu Vũ bị La Chinh đưa đi, sợ rằng hai người bọn họ cũng sẽ phải chịu hình phạt nghiêm khắc.
Hiện nay lực lượng tinh nhuệ của cả Yêu Dạ tộc đều đã được huy động toàn bộ.
Dao không quản lý tới nơi đây nữa.
Sau khi cứu được Lưu Vũ, La Chinh lại xoay đầu, nhìn vào hai vị Giới Chủ Yêu Dạ tộc: “Biết vì sao ta không giết ngươi không?”
Nghe thấy câu này, hai vị Giới Chủ lại tỏ ra đề phòng.
Dựa vào những gì La Chinh thể hiện, họ quả thực không phải là đối thủ của hắn!
La Chinh lại mỉm cười: “Bởi vì ta coi Yêu Dạ tộc là bạn của mình”
Thấy biểu cảm của La Chinh, sắc mặt hai vị Giới Chủ Yêu Dạ tộc có vẻ phức tạp…
“Tuy rằng Yêu Dạ tộc phản bội cả vũ trụ, nhưng người phản bội cũng không phải các ngươi, mà là Vương của các ngươi” Giọng nói La Chinh dần dần trở nên lạnh lùng: “Yêu Dạ tộc các ngươi không phải chỉ có hai vị Vương, mà vẫn còn người thứ ba”
Giờ đây trong con ngươi của La Chinh phát ra một tia sáng đỏ tươi, đó là sát khí đang quay cuồng.
Vào giây phút này, hắn dường như đã thừa hưởng khí chất của Huân: “Ta sẽ thay mặt Sát Lục Vương dọn dẹp hai vị Vương kia!”
Lưu Vũ đang trùm chăn ngắm tấm lưng rộng rãi của La Chinh.
Nghe thấy lời này, gương mặt vốn dĩ mệt mỏi đau yếu của nàng trở nên rạng rỡ hẳn lên, trên môi là nụ cười.
Còn hai vị Giới Chủ kia thì hít một hơi thật sâu…
Nếu là trước kia, gặp phải người nói ra lời đại nghịch bất đạo này thì có lẽ người Yêu Dạ tộc đã sớm ra tay.
Họ sẵn lòng hy sinh tính mạng của mình để bảo vệ vinh dự của Vương.
Huống hồ hai người bọn họ vốn thuộc phái Thánh Liên, phái ủng hộ Hình Phạt Vương.
Nhưng bây giờ, chuyện Dao làm lại khiến cho Yêu Dạ tộc phải gánh trên lưng cái danh bất nghĩa, đi lên con đường phản bội cả vũ trụ.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









