[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 321 : Sâu không lường được (c1601-c1605)
❮ sautiếp ❯Chương 1601: Sâu không lường được
“Ha ha ha, nhóc con, tiếp tục!”Ý cười trên khuôn mặt già nua của Phong lão đầu càng lúc càng đậm, động tác trên tay cũng càng lúc càng nhanh, từng luồng gió mạnh cũng càng lúc càng tập trung.
Gió mạnh ông thi triển ra cũng có lai lịch hẳn hoi, tên là “Thần Cương Kình” – là thần võ tối cao của Thiên Vị tộc.
Mặc dù ông chỉ tùy ý thi triển, nhưng uy lực vốn có của nó cũng vô cùng khủng bố.
Lúc này, trong mắt Phong lão đầu đã đầy vẻ nghiêm túc.
Một tay hóa thành vuốt, từng luồng gió mạnh trở nên sắc bén không gì sánh được.
Âm thanh bạo phát trong không trung cũng trở nên chói tai, giống như có gió mạnh vút qua hang núi.
Những cơn gió mạnh giống như vô số con rắn đen nhỏ, cuốn lấy La Chinh.
“Tám phần sức mạnh?” Trông thấy những luồng gió kia hóa rắn, ánh mắt Càn Lam Thiên Tôn khựng lại.
“Là mười phần! Lão tộc trưởng đã dùng toàn lực để ứng phó rồi.
Nếu La Chinh thực sự có thể đỡ được thì quá…” Huyễn Diệu Thiên Tôn lắc đầu, dường như cảm thấy lão tộc trưởng hơi quá đáng.
Thực lực của lão tộc trưởng quá rõ ràng.
Ông và các Thiên Tôn như Nguyên Tội, Thần Dụ, Lôi Phạt đều nổi tiếng như nhau, thậm chí còn lợi hại hơn.
Nhưng điểm lợi hại của Thiên Tôn là ở phần số trời mà bọn họ gánh vác.
Lúc này lão tộc trưởng chưa hề sử dụng phần số trời của mình.
Nhưng cho dù ông chỉ thi triển võ thuật của bản thân thì phần sức mạnh này cũng đã không thể xem thường được rồi.
Thiên Tôn bình thường cũng phải dốc toàn lực mới có thể ứng phó.
Nhưng La Chinh đứng trước mặt lão tộc trưởng vừa mới tiến vào cảnh giới Giới Chủ.
Hắn thực sự có thể đỡ được ư?
Những đợt gió mạnh nhe nanh múa vuốt bổ nhào về phía La Chinh, như từng con rắn đen lẻn vào trong bóng tối.
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, chín ngôi sao trong đan điền đã bắt đầu chầm chậm chuyển động.
Thực ra sức mạnh của lão tộc trưởng trong mắt La Chinh cũng không đáng là gì.
Tuy lão tộc trưởng là Thiên Tôn, nhưng nếu xét sức mạnh đơn thuần thì hắn đã ngang với Lôi Thiềm của Băng Sơn tộc trong cấm địa Luyện Thần rồi.
Sử dụng sức mạnh của chín ngôi sao chỉ là để đề phòng ngộ nhỡ mà thôi.
Cùng lúc những luồng gió mạnh kia hóa thành con rắn nhỏ nhanh chóng bắn về phía La Chinh, La Chinh lại thò tay phải, ngón trỏ chỉ về phía trước, ngón cái hơi giơ lên.
Giây phút con rắn đen ở gần nhất lao đến, La Chinh khua nhẹ tay, giữ đầu con rắn đen lại, vị trí nắm vô cùng chính xác, lập tức bóp nhẹ!
“Rắc!”
Con rắn nhỏ do gió mạnh hóa thành đã vỡ vụn trong tay La Chinh.
Tay phải của La Chinh lập tức hóa thành từng ảo ảnh, không ngừng khua trước mặt.
Tuy có khá nhiều những con rắn nhỏ, nhưng chỉ cần đụng phải ngón tay của La Chinh thì đều lập tức gãy ngay.
“Rắc, rắc, rắc, rắc…”
Một tràng âm thanh tan vỡ truyền đến.
Các Thiên Tôn đều có thể trông thấy thủ pháp ảo diệu của La Chinh.
Dù là tốc độ hay sức mạnh, thậm chí góc độ nắm giữ, phối hợp đều không chê vào đâu được.
Nhưng Ninh Vũ Điệp và Mộ Minh Tuyết lại không nhìn ra được, tốc độ này quá nhanh.
Các nàng chỉ trông thấy một đám gió mạnh đen sì bồng bềnh trước mặt La Chinh, mà tay của La Chinh thì thò vào trong đám gió đó, không ngừng chuyển động, dường như muốn dùng tay xua tan đám gió mạnh đi.
Giống như những gì các nàng đoán, tốc độ khua tay của La Chinh càng lúc càng nhanh, màu sắc của đám gió mạnh cũng theo đó mà nhạt dần.
Từ màu đen sì lúc bàn đầu nay bỗng trở thành màu đen nhạt, cuối cùng hoàn toàn biến mất trong mắt hai cô gái.
Thực tế trong quá trình này, một cánh tay phải của La Chinh đã bóp vỡ hàng nghìn con rắn đen do gió mạnh hóa thành.
Sau khi La Chinh diệt con rắn đen nhỏ cuối cùng thì lui về sau hai bước, trên mặt mang theo ý cười, chắp tay với lão tộc trưởng.
Phong lão đầu vô cùng sửng sốt, một lúc sau mới thở ra một hơi yếu ớt: “Chủ nhân của Đại Diễn đã để lại tin tức trong huyết mạch của ta, bảo ta gắng hết sức bồi dưỡng mười vị Đạo Tử xuất hiện trong trời đất, sau đó gửi bọn họ vào trong cấm địa Luyện Thần…”
“Cũng chỉ có mười vị Đạo Tử này mới có tư cách cứu được vũ trụ.
Dĩ nhiên ta sẽ không làm trái ý nguyện của chủ nhân Đại Diễn.
Nhưng khi đó ta cho rằng ý kiến của chủ nhân Đại Diễn hơi ngây thơ” Phong lão đầu tiếp tục nói: “Trông chờ những Đạo Tử trẻ tuổi trưởng thành là chuyện không biết đến khi nào, thì làm sao mới có khả năng chống lại Thánh tộc?”
Mục đích của Thiên Vị tộc chính là bảo vệ vũ trụ tránh khỏi sự xâm lược của Thánh tộc.
Đây cũng là một cách tự bảo vệ mình của La Tiêu.
Điểm mấu chốt là La Tiêu liên tiếp bố trí cho La Chinh, và chín vị Đạo Tử.
Đương nhiên lão tộc trưởng hiểu điểm này, nhưng ông càng hiểu rằng, hoàn toàn gửi gắm hy vọng vào những Đạo Tử này vốn là một chuyện không đáng tin.
Cho nên vài năm gần đây, Thánh tộc bắt đầu ồ ạt tấn công vũ trụ, trong Thiên Vị tộc cũng xuất hiện hai luồng ý kiến khác nhau.
Hơn một nửa số võ giả yêu cầu tích cực chuẩn bị chiến tranh, không muốn trông mong vào những Đạo Tử này nữa.
Trước khi những Đạo Tử tiến vào cấm địa Luyện Thần thì cũng chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh mà thôi, trông mong bọn họ sau ba năm ngắn ngủi có thể trở về vũ trụ để cứu chúng sinh?
Nhưng vẫn có những người lựa chọn tin tưởng sự sắp xếp của Phong lão đầu.
Dù sao đây cũng là kế hoạch của chủ nhân Đại Diễn, chủ nhân Đại Diễn chính là thánh nhân đã tạo nên Đại Diễn.
Sách lược và bố cục của người ấy đương nhiên không phải thứ mà người bình thường có thể hiểu được.
Mặc dù lão tộc trưởng là tấm gương sáng ủng hộ chủ nhân Đại Diễn, nhưng trong lòng vẫn khá lo lắng.
May là Tinh Vĩ đại nhân lại làm việc nghĩa không chùn bước, vẫn đứng về phía lão tộc trưởng, để lão tộc trưởng làm việc theo kế hoạch của La Tiêu.
Mặc dù nhân số của bọn họ không nhiều, nhưng dường như đều là những người cấp cao nhất của Thiên Vị tộc.
Cho nên dù tốc độ đánh chiếm vũ trụ của Thánh tộc nhanh đến mức nào, trong vũ trụ có hung hăng càn quấy ra sao thì Thiên Vị tộc vẫn án binh bất động.
Bây giờ lão tộc trưởng đã hiểu sắp xếp của La Tiêu không có vấn đề gì.
Tầm mắt của bọn họ quá hạn hẹp, không hề biết năng lượng của một vị thánh đáng sợ như thế nào, truyền thừa của ông ấy khủng bố ra sao.
Bây giờ lão tộc trưởng đã được nhận thức sâu sắc rồi.
Sau khi La Chinh đi một vòng trong cấm địa Luyện Thần trở lại thì đã thay đổi hoàn toàn.
Lần thử luyện vừa nãy, La Chinh chưa hề thể hiện toàn bộ thực lực của bản thân.
Đợt kiểm tra những Đạo Tử này đã được sắp xếp từ trước khi họ trở về.
Thiên Vị tộc muốn biết sức mạnh, linh hồn, cũng như chân nguyên của các Đạo Tử sau khi quay lại như thế nào…
Nhưng cửa đầu tiên, La Chinh dựa vào tư thế sâu không lường được của mình mà thông qua kiểm tra của lão tộc trưởng.
Hoặc có thể nói, hắn đã thắng lão tộc trưởng.
“Tầm mắt chủ nhân Đại Diễn đã đặt ở nơi chúng ta không thể nhìn thấy được” Phong lão đầu mỉm cười, “Thực ra kiểm tra của ta đã kết thúc, bây giờ có lẽ nên để Huyễn Diệu Thiên Tôn ra tay.
Nhưng ta vẫn muốn thử!”
La Chinh hơi khựng lại, hắn không biết Phong lão đầu định làm gì.
Mấy vị Thiên Tôn cũng nghi hoặc, chỉ là không nói gì.
Chỉ thấy giữa mi tâm Phong lão đầu lóe lên tia sáng màu vàng, có một lực quy tắc huyền ảo từ trên đỉnh đầu ông tản ra.
Trong một trăm hai mươi tám phần số trời trong vũ trụ, thường thì những quy tắc ẩn chứa trong đó vô cùng kỳ quặc.
Mà quy tắc cũng phân mạnh yếu.
Ví dụ như Phục Hoạt Thiên Tôn của Thiên Vị tộc, sức mạnh bản thân không được coi là mạnh, lực chiến đấu của ông chỉ tương đương với một Thiên Tôn cấp thấp thông thường, một vài Giới Chủ cấp cao thậm chí còn có thể đánh với ông mà không phân thắng bại.
Dựa vào sức chiến đấu mà nói thì được coi là một Thiên Tôn tương đối yếu.
Nhưng xếp hạng của Phục Hoạt Thiên Tôn trong số các Thiên Tôn lại cực cao.
Ông là Thiên Tôn chỉ xếp sau Phong lão đầu, Nguyên Tội Thiên Tôn, Thần Dụ Thiên Tôn và Lôi Phạt Thiên Tôn.
Nguyên nhân là phần số trời mà ông kế thừa cực kỳ nghịch thiên!
Võ giả cho dù có bị thương nghiêm trọng đến đâu, cho dù đã chết thì vào tay Phục Hoạt Thiên Tôn cũng có thể sống lại.
Vãng Sinh Thiên Mệnh nắm giữ sinh mệnh của chúng sinh, cũng bởi vì sự tồn tại của Phục Hoạt Thiên Tôn nên Thiên Vị tộc mới dùng phương pháp này để không ngừng đoạt lấy mũ thiên mệnh.
Phong lão đầu có thể trở thành Thiên Tôn cấp cao cũng là vì Phục Hoạt Thiên Tôn đã giết chết ông mười ba lần, sau mười ba lần sàng lọc số trời, cuối cùng đạt được phần số trời mạnh nhất trong vũ trụ.
Đó là luật nhân quả tối cao.
“Càn Lam Thiên Tôn, đưa hai cô gái kia đi” Lúc này khí thế xung quanh Phong lão đầu xao động, cả không gian bắt đầu hỗn loạn, dường như đang chuẩn bị phương pháp cực mạnh, sợ rằng sẽ ảnh hưởng đến hai cô gái đằng sau La Chinh nên ông mới phân phó như vậy.
“Tộc trưởng, người định…” Huyễn Diệu Thiên Tôn ngạc nhiên.
Không kiểm tra được cực hạn sức mạnh của La Chinh quả thực khiến cho các Thiên Tôn không cam tâm.
Đây dù sao cũng là chuyện tốt.
La Chinh càng mạnh thì sẽ có tác dụng càng lớn trong kế hoạch sắp tới của bọn họ.
Chỉ là biểu hiện của La Chinh không phải mạnh mẽ, mà là sâu không lường được.
Hắn sở hữu sức mạnh khiến các Thiên Tôn cũng không lường được.
Nghe thì thấy quả thực có chút không bình thường.
Dường như hôm nay Phong lão đầu có điểm không phục, nên cứ nhất định muốn phải tìm ra được cực hạn sức mạnh của La Chinh.
Chương 1602: Hoa sen Đại Diễn
Phong lão đầu không trả lời, tia sáng màu vàng lóe ra từ trong ấn đường của ông giờ phút này càng lúc càng mãnh liệt, giống như một ngôi sao sáng lấp lánhNhững Thiên Tôn kia thấy Phong lão đầu định sử dụng tới phần số trời của mình thì trong lòng cũng cảm thấy hoang đường.
Chẳng qua bọn họ biết có khuyên nhủ thế nào cũng vô dụng, nên chỉ có thể mặc cho lão tộc trưởng làm bừa…
“Vèo!”
Thân hình Càn Lam Thiên Tôn đột nhiên lóe lên, xuất hiện ngay phía sau La Chinh, thản nhiên cười với Ninh Vũ Điệp và Mộ Minh Tuyết rồi nói: “Hai vị, xin tạm lánh…”
Dứt lời, trong tay Càn Lam Thiên Tôn liền xuất hiện một khối kết giới hình tam giác, lập tức bao phủ hai người Ninh Vũ Điệp và Mộ Minh Tuyết ở bên trong.
Ninh Vũ Điệp thấy uy thế tuôn ra từ trên người Phong lão đầu, lo lắng hỏi: “Phu quân, sẽ không sao chứ?”
“Yên tâm, lão tộc trưởng đã ra tay thì đương nhiên sẽ có chừng mực” Càn Lam Thiên Tôn mỉm cười nói.
Thật ra thì trong lòng Càn Lam Thiên Tôn cũng không chắc.
Vốn chỉ là một cuộc khảo nghiệm đơn giản, đến điểm thì ngừng là được.
Nhưng không ngờ cuối cùng lại biến thành cục diện này, đến mức lão tộc trưởng lại phải sử dụng phương pháp hiếm khi dùng tới này!
Càn Lam Thiên Tôn trả lời xong thì đưa tay nhẹ nhàng điểm một cái, kết giới hình tam giác kia xoay tròn một hồi rồi bắt đầu nâng dần lên.
Hai cô gái đứng ở trong kết giới đó liền thấy mình đang dần cách xa La Chinh, cuối cùng gần như trôi dạt đến đỉnh núi Xung Tiêu.
Ở khoảng cách này của các nàng thì chỉ có thể nhìn thấy một chấm màu xám tro nho nhỏ mà thôi…
“Có cần phải đưa đi xa như vậy không?” Ninh Vũ Điệp nhíu mày nói.
Thiên Tôn này đưa các nàng ra xa như thế, cũng là vì sợ các nàng bị uy lực còn sót lại ảnh hưởng mà thôi.
Cách xa như thế mới coi như là an toàn, vậy thì Phong lão đầu kia định làm gì? Muốn đánh chết La Chinh sao?
Nghĩ đi nghĩ lại một lúc thì cũng thấy không có khả năng lắm, huống hồ ở đây còn có nhiều Thiên tôn như vậy, nếu thật sự muốn giết La Chinh thì hoàn toàn không cần phải băn khoăn đến hai cô gái các nàng, cùng nhau xông lên giết là xong…
Ngoài các nàng ra, những Thiên Tôn khác cũng tạm thời tránh đi, chỉ có La Chinh và Phong lão đầu ở lại trong đại điện.
“Nếu La Chinh ngươi không thể đỡ được đòn này, đương nhiên ta sẽ dừng lại, đừng gắng gượng!” Sau khi dặn dò một câu, thân thể Phong lão đầu đột nhiên chấn động, một luồng khí thế mãnh liệt hơn nữa bỗng xuất hiện!
Ngay sau đó…
Trong không trung đột nhiên xuất hiện một bông hoa sen.
Ba mươi sáu cánh của bông hoa sen kia đã hoàn toàn nở ra, chậm rãi chuyển động ở trên đỉnh đầu!
“Hoa sen ba mươi sáu cánh.
Đây…” Thấy bông hoa sen kia, trên mặt La Chinh lộ ra vẻ ngạc nhiên.
Bình thường khi hoa sen xuất hiện thì đều là lúc võ giả phải vượt qua Thiên Kiếp.
Giờ phút này, nơi đây lại không có người đột phá, càng không có võ giả độ kiếp!
Tại sao lại xuất hiện một bông hoa sen kỳ lạ?
“Thần đạo mà chủ của ta đã đi chính là thần đạo Đại Diễn.
Mà ngài ấy đã lĩnh ngộ ra nội dung bí quyết tối cao trong thần đạo Đại Diễn này, biến nó thành là hoa sen Đại Diễn!” Phong lão đầu nhìn chằm chằm vào La Chinh nói: “Phần số trời mà ta gánh vác, chính là nền tảng của việc xây dựng vũ trụ!”
Quá trình thánh nhân xây dựng, hình thành và ổn định một vũ trụ tương đối phức tạp, các phương pháp, thủ đoạn cũng cần được chú trọng.
Ví dụ như trước hết phải xây dựng vô số Đại Thế Giới, sau đó thuận theo diễn biến của những Đại Thế Giới này mà dần dần xây dựng Thượng Giới.
Tiếp đến là quan sát rào cản giữa Thượng Giới và Hạ Giới rồi xây dựng lối đi phi thăng giữa hai giới…
Số lượng lối đi phi thăng từ Hạ Giới đến Thượng Giới nhiều bao nhiêu, khoảng cách dài bao nhiêu thì cho dù là Thiên Tôn cũng không thể xây dựng ra được.
Tất cả các lối đi phi thăng đều là do thánh nhân tự tay xây dựng.
Sau khi lục phủ ngũ tạng của vũ trụ đều đã được xây dựng thì sẽ đến một vòng Thiên Đạo bao phủ lên vũ trụ này!
Đó là lĩnh ngộ tối cao của bản thân đối với thế giới!
Nhiều phần số trời trong Thiên Đạo này đều là những lĩnh ngộ cả đời của chủ nhân Đại Diễn, mà phần số trời quan trọng nhất trong đó sẽ được dùng để bao phủ vũ trụ này!
Phần số trời này, đương nhiên là phần số trời tối cao trong vũ trụ.
Hoa sen Đại Diễn cũng được tạo ra từ sự lĩnh ngộ vô cùng sâu sắc của La Tiêu về ý nghĩa sâu xa của thần đạo Đại Diễn!
Sau khi dùng hoa sen Đại Diễn bao phủ cả vũ trụ, nếu người bên ngoài muốn vượt qua phần số trời này thì dĩ nhiên phải ngộ ra được hoa sen đại thừa mới được coi là có tư cách!
Hồi đó, Phong lão đầu bị Phục Hoạt Thiên Tôn liên tục đánh chết mười ba lần, sống lại mười ba lần, gánh vác mười ba phần số trời…
Trong đó có ba phần số trời cũng không tệ! Ít nhất thì nó cũng có thể giúp ông trở thành Thiên Tôn cấp trung cấp cao nhất!
Mà phần số trời thứ mười ba là kém nhất, là một phần số trời về dịch chuyển không gian.
Phần số trời này giúp người có được nó có thể xuất hiện ở bất kỳ nơi nào trong vũ trụ chỉ trong nháy mắt, là một phần số trời hỗ trợ không tệ, nhưng lại không phù hợp với yêu cầu của Phong lão đầu.
Cắn răng cắn lợi mà tiếp tục, sau cái chết thứ mười bốn, Phong lão đầu nghênh đón phần số trời hiện nay, hoa sen Đại Diễn!
Một quy tắc vượt lên trên tất cả các phần số trời trong Thiên Đạo, quy tắc nhân quả.
Chỉ thấy bông hoa sen kia từ từ đến gần La Chinh theo khống chế của Phong lão đầu!
“Vèo!”
Trong bông hoa sen ẩn chứa một luồng uy thế kinh khủng.
Sau khi Càn Lam Thiên Tôn và Huyễn Diệu Thiên Tôn thấy bông hoa sen kia, ánh mắt đều lộ ra vẻ lo lắng.
Hoa sen Đại Diễn này chính là tuyệt học của thánh nhân!
Bởi vì Phong lão đầu gánh vác tuyệt học này nên mới có tư cách phóng nó ra…
Vậy La Chinh làm sao có thể ngăn cản?
Hơn nữa, theo ý của Phong lão đầu thì hình như La Chinh còn phải dùng sức mạnh thuần túy để chống lại.
Như vậy không khỏi làm khó hắn quá rồi!
Bọn họ cũng biết tính tình cố chấp của lão tộc trưởng, nhưng không ngờ lần này đối mặt với La Chinh mà lão cũng cố chấp như vậy.
Sau khi lão tộc trưởng gánh vác phần số trời này thì cũng chỉ mới ra tay một lần!
Đó là lúc Thiên Vị tộc vừa mới nổi lên không lâu, nảy sinh tranh chấp với Ma tộc.
Tranh chấp thông thường ở trong vũ trụ Đại Diễn thì bình thường sẽ không khiến các Thiên Tôn phải ra tay.
Nhưng trong lần tranh chấp với Ma tộc lúc đó đã có hai Thiên Tôn của Ma tộc ra tay, giết chết hơn mười võ giả Thần Cực Cảnh của Thiên Vị tộc!
Lúc ấy, không chỉ Ma tộc không coi Thiên Vị tộc ra gì mà những thế lực khác cũng không coi trọng thế lực bỗng nhiên xuất hiện này.
Mà lão tộc trưởng cũng mới trở thành Thiên Tôn không lâu nên cũng chẳng có mấy uy danh trong vũ trụ.
Hơn nữa, không có ai coi ông là Thiên Tôn cấp cao…
Dù sao cũng đã qua nhiều năm như vậy, Thiên Tôn cấp cao được công nhận trong vũ trụ cũng chỉ có mấy người.
Mấy thứ như phần số trời này đều là thứ chỉ có thể gặp chứ không cưỡng cầu được.
Chẳng ai có thể ngờ được rằng, Thiên Vị tộc lại dùng phương pháp phục sinh để sàng lọc một phần số trời này cho lão tộc trưởng!
Mấy ngày sau, lão tộc trưởng liền đại diện Thiên Vị tộc ra tay.
Khi bông hoa sen kia hạ xuống, cả Ma tộc lập tức chấn động!
Vừa thi triển ra phương pháp của hoa sen Đại Diễn, mới chỉ một chiêu đã đánh bại hai vị Thiên Tôn Ma tộc, khiến hai Thiên Tôn này bị thương nặng!
Ngoài ra còn đánh chết mười chín Giới Chủ Ma tộc, ba Đại Giới Chủ…
Cái giá mà Ma tộc phải trả cũng khá lớn, may là lão tộc trưởng nương tay nên mới không giết chết hai Thiên Tôn của Ma tộc.
Đến nỗi đám người Ma Thủy Thiên Tôn của Ma tộc lúc đó cũng không dám hó hé một tiếng nào…
Sau trận chiến này, mấy thế lực lớn trong vũ trụ mới nhìn Thiên Vị tộc với cặp mắt khác xưa.
Chủng tộc đang nổi lên nhanh chóng này có lẽ không hợp lý cho lắm, nhưng thực lực ẩn giấu ở phía sau lại khiến các thế lực khác vô cùng kiêng dè.
Đương nhiên lúc này không phải Phong lão đầu muốn đánh nhau với La Chinh, ông cố chấp như vậy chẳng qua là muốn xem giới hạn của La Chinh đến đâu mà thôi!
Sau khi các Đạo Tử trở về, Thiên Vị tộc chắc chắn sẽ có sắp xếp hoàn toàn mới cho bước đi tiếp theo của họ.
Cuối cùng, mỗi người bọn họ sẽ đảm nhận những nhiệm vụ lớn khác nhau, thậm chí còn có thể tham gia vào “kế hoạch tàn sát Thần” của Thiên Vị tộc.
Cho nên, việc đánh giá thực lực của mỗi Đạo Tử là vô cùng quan trọng.
“Vù vù vù…”
Đóa hoa sen kia từ từ hạ xuống, áp thẳng về phía La Chinh.
“Sức mạnh của La Chinh rất phi thường, không biết có đưa được phần sức lực ấy lên đài hoa sen này của ta hay không?” Lão tộc trưởng khẽ mỉm cười.
Hoa sen Đại diễn được coi là một lĩnh ngộ của bản thân La Tiêu với thần đạo.
Giống như Băng Phách Ma Diễm mà Cưu Thánh lĩnh ngộ, đều là kỹ năng cần có của một vị thánh nhân!
Uy lực từ bông hoa sen mà lão tộc trưởng thi triển ra kém xa uy lực mà La Tiêu thi triển, hoàn toàn không thể so sánh được.
Nhưng ở trong vũ trụ này, như vậy đã gần với trình độ sức mạnh cao nhất mà võ giả có thể được tu luyện được rồi.
Nếu còn tăng lên nữa, sợ rằng chỉ có phá vỡ quy tắc, vượt qua Thiên Đạo.
Nói cách khác, muốn vượt qua hoa sen Đại Diễn này của lão tộc trưởng thì chỉ có thần mới có thể làm được.
Bông hoa sen kia không ngừng hạ xuống dưới, đè nặng trên đầu La Chinh.
Giờ phút này, trên mặt La Chinh lại hiện ra vẻ thận trọng.
Hắn đan chéo hai cánh tay, chặn bông hoa sen ở phía trên lại, tay đỡ đáy hoa sen!
“Sức mạnh…”
Vào giờ phút này, La Chinh đã cảm nhận được sự nặng nề của hoa sen.
Trọng lượng của trọng kiếm Đại Thiên không thể so sánh được với sức nặng lúc này.
Nếu nói trọng kiếm Đại Thiên có trọng lượng ngang một Đại Thế Giới, vậy chỉ sợ bông hoa sen này sẽ là mười, là hơn trăm Đại Thế Giới vậy…
Dưới sức nặng kinh hoàng này ẩn chứa một luồng sức mạnh mà người khác không thể chống đỡ được.
“Đùng…”
Mặt đá dưới chân La Chinh lập tức vỡ vụn, hai chân hắn lún xuống rất sâu.
Chương 1603: Đề nghị
Từ trước đến nay, lão tộc trưởng chưa hề giải phóng hoàn toàn sức mạnh trong đó bao giờ, nên người đời cũng không biết nhiều về phần số trời mà lão tộc trưởng gánh vácTrong đóa hoa sen này dường như có niêm phong một luồng sức mạnh không thể tưởng tượng nổi nào đó.
Dưới áp lực của hoa sen, thân thể La Chinh đang nhanh chóng lún xuống.
Đối mặt với áp lực của lão tộc trưởng, La Chinh vẫn đứng lù lù bất động.
Sức mạnh toàn thân cũng đã được điều động, giống như nước biển chảy ngược, điên cuồng chảy theo từng đường kinh mạch của hắn!
Chín ngôi sao của thế giới trong cơ thể đẩy nhanh tốc độ chuyển động.
Nguồn sức mạnh trong ngôi sao đã hóa thành từng sợi tơ, không ngừng tràn vào kinh mạch của La Chinh.
Sau khi trải qua quá trình rèn thân thể của Tượng Thánh, thể lực của La Chinh lại một lần nữa được tăng lên rất nhiều.
Nhưng cho dù dùng thể lực hiện tại của La Chinh thì cũng không thể chứa được tất cả nguồn sức mạnh của chín ngôi sao.
Trong giai đoạn hiện nay, La Chinh mới chỉ có thể chịu được nhiều nhất là ba phần mười, đây đã là cực hạn của thân thể hắn rồi.
Nếu hơn ba phần mười nguồn sức mạnh tác động lên thì thân xác của hắn sẽ tan vỡ!
Để chống lại bông hoa sen đang từ từ đè xuống này, nguồn sức mạnh được La Chinh lấy ra cũng càng lúc càng nhiều, tốc độ chuyển động của ngôi sao càng lúc càng nhanh!
Một phần…
Hai phần…
Bởi vì sức mạnh nhanh chóng tuôn vào thân xác của La Chinh, nên trong thân thể hắn cũng bắt đầu phát ra những tiếng xương cốt bắt đầu thay đổi.
Xương cốt như thép sắt đã được gia cố kia, sức chống đỡ đã vượt qua thần khí chí tôn rồi.
Tiếng xương đan xen vào nhau phát ra giống như những ngọn núi đang sụp đổ, mạnh mẽ mà dữ dội!
Cuối cùng đóa hoa sen kia cũng ngừng hạ xuống, nó vẫn bị La Chinh nâng lên được!
“Thật sự đỡ được…” Huyễn Diệu Thiên Tôn cách đó không xa thấy cảnh này thì đã không còn gì để nói nữa rồi.
“Rốt cuộc thằng nhóc này có sức mạnh gì vậy? Đây là thuật của thánh nhân, người có cảnh giới dưới thần không ai có thể đỡ được nó!” Càn Lam Thiên Tôn cũng rất thán phục.
Trong đôi mắt của Phong lão đầu lóe lên ánh sao, hai tay nhẹ nhàng đẩy lên, lộ ra hai ngón trỏ cũng hơi hướng xuống phía dưới một chút.
“Két két…”
Đóa hoa sen vừa được La Chinh gắng gượng đỡ lấy lại đột nhiên đè xuống tiếp.
“Thật nặng!”
Trong nháy mắt, La Chinh cảm nhận được sức nặng trên hai tay đã tăng lên không ít!
Phần số trời của Phong lão đầu này thật sự quá thần kỳ.
Một đóa hoa sen mà lại có thể hóa ra sức nặng như thế, so với đá hiếm Kim Xoa của Băng Sơn tộc thì còn nặng hơn vô số lần!
Mắt thấy vật nặng này lại tiếp tục đè xuống đầu, La Chinh cũng chỉ có thể điều động thêm nguồn sức mạnh của thế giới trong cơ thể ra mà thôi!
“Ba phần sức mạnh!”
Ba phần sức mạnh trong chín ngôi sao là sức mạnh cực hạn mà La Chinh có thể gánh vác trong lúc này.
Sức mạnh này tuôn trào ra, từng đường kinh mạch trên thân thể La Chinh giống như những con giun không ngừng uốn lượn.
Những đường kinh mạch vững chắc như gân rồng, nhô lên to như ngón tay cái, nhìn qua hết sức đáng sợ!
“Ầm ầm ầm…”
Lớp da giữa xương cốt kêu lên, không gian bị đè ép giữa các khoảng trống của xương siết chặt lấy nhau, phát ra những âm thanh như tiếng côn trùng kêu.
Giờ phút này, dường như La Chinh đã biến thành một nhạc cụ hình người, mỗi bộ phận của cơ thể đều phát ra những âm thanh kỳ quái…
“Lên cho ta!”
La Chinh trở tay một cái, hoa sen vốn đang đè nặng xuống phía dưới liền bị hắn cứng rắn đẩy lên!
“A…”
Miệng Huyễn Diệu Thiên Tôn há to.
Vẻ mặt của Càn Lam Thiên Tôn cũng chẳng kém gì.
Mấy Thiên Tôn này đều đã sống mấy chục triệu năm, thậm chí có người đã là lão quái vật hơn trăm triệu năm, sau khi trải qua vô số năm tháng ấy, người ta rất khó thấy được vẻ mặt này của bọn họ.
Trong những năm tháng dài đằng đẵng đã qua, những chuyện mới mẻ khắp cả thế gian này bọn họ đều đã thấy, còn có cái gì đáng để bọn họ khiếp sợ nữa đây?
Đã rất nhiều năm vẻ mặt ấy chưa từng xuất hiện trên mặt bọn họ rồi…
Nhưng các Thiên Tôn xung quanh hẳn là cũng đều có vẻ mặt như vậy.
Về phần bản thân Phong lão đầu, ông cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn bông hoa sen kia bị La Chinh nâng lên!
Ông đã chú ý tới trạng thái thân thể của La Chinh, dường như nó đã đạt tới giới hạn chịu đựng sức mạnh, mơ hồ có dấu hiệu sụp đổ.
Nhưng đó chưa chắc đã là giới hạn sức mạnh của La Chinh, hình như thằng nhóc này vẫn còn thừa một chút sức mạnh!
Nhưng cũng sắp hết rồi.
“Thôi” Lão tộc trưởng hơi ngoắc tay, bông hoa sen liền bay ra khỏi tay La Chinh, không ngừng quay tròn, sau đó chẳng mấy chốc liền biến mất ở trên không.
Ông chỉ thở dài một hơi: “Hôm nay… là ta quá cố chấp, nhưng biểu hiện của La Chinh ngươi quả thật làm cho ta phải kinh ngạc vui mừng!”
Sau khi bông hoa sen bị lão tộc trưởng chuyển đi, La Chinh mỉm cười nói: “Lão tộc trưởng quá khen.
Sức ta cũng đã đến cực hạn.
May mà lão tộc trưởng nương tay, nếu không sẽ xấu mặt mất”
Lão tộc trưởng chỉ thản nhiên liếc mắt La Chinh một cái rồi cười nói: “Nhóc con không chịu nói thật.
Lão phu tò mò thì tò mò, nhưng cũng biết có chừng mực…”
Thật ra La Chinh cũng không thể đánh giá được giới hạn của bản thân hắn.
Một phần ba sức mạnh của một thánh nhân, nếu thi triển ra toàn bộ thì uy lực rốt cuộc lớn đến mức nào? Điều này hắn cũng không thể chắc chắn.
Huống hồ sức mạnh chỉ là một phương diện để đánh giá thực lực của một võ giả, chỉ thi triển ra một mình sức mạnh này, hoặc thi triển ra cùng với công pháp nào đó khác thì hiệu quả chênh lệch lại khác nhau rất nhiều.
Cực hạn này chỉ có thể được cân nhắc trong chiến đấu.
Sau khi lão tộc trưởng kiểm tra sức mạnh này xong thì đến lượt Huyễn Diệu Thiên Tôn.
Giờ phút này, trong lòng Huyễn Diệu Thiên Tôn đã có chuẩn bị.
Ông sẽ kiểm tra sức chống đỡ của linh hồn La Chinh.
Cuộc kiểm tra này cũng tương tự như lão tộc trưởng, không hề mưu lợi gì.
Bóng người Huyễn Diệu Thiên Tôn nhẹ nhàng bay tới trước mặt La Chinh, hai người bốn mắt nhìn nhau.
Hoàng Kim Chiến Hồn trong cơ thể ông giống như một con mãnh thú đang ẩn nấp, đột nhiên phóng ra áp lực mạnh mẽ.
Linh hồn của võ giả cũng là một phương diện tương đối quan trọng.
Sức mạnh, chân nguyên, linh hồn…
Khi hai võ giả đánh nhau, rất có thể là cuộc tấn công trên cả ba phương diện này.
Ví dụ như bắt đầu sẽ thúc giục chân nguyên đột kích để giết đối thủ, sau đó tìm cơ hội đến gần đối phương, dùng sức mạnh để đánh giết thân xác.
Nếu như hai phương pháp này vẫn không thể giải quyết được đối thủ thì sẽ dùng tới phương pháp tấn công linh hồn, đánh vỡ cục diện bế tắc khi đối phương không kịp đề phòng.
Nhưng cuộc kiểm tra của Huyễn Diệu Thiên Tôn chỉ kéo dài mấy nhịp thở.
Khi luồng áp lực linh hồn dồi dào kia của ông bao trùm lấy La Chinh thì ánh sáng vàng trong mắt hắn đã lóe lên, dễ dàng ngăn được áp lực linh hồn của Huyễn Diệu Thiên Tôn ở bên ngoài, sắc mặt cực kỳ bình tĩnh.
“Phần phật…”
Áp lực linh hồn của Huyễn Diệu Thiên Tôn thi triển ra biến mất không một dấu vết.
Ngay sau đó, trên mặt Huyễn Diệu Thiên Tôn liền là vẻ không biết nên khóc hay cười: “La Chinh, bây giờ ngươi đã có Hoàng Kim Chiến Hồn?”
La Chinh khẽ gật đầu.
Hắn cũng không phủ nhận suy đoán của Huyễn Diệu Thiên Tôn.
“Vậy… không cần kiểm tra nữa” Huyễn Diệu Thiên Tôn nhún vai, ngược lại ông không cố chấp như Phong lão đầu.
Về phần chân nguyên…
Thiên Vị tộc biết rõ lai lịch của La Chinh, công pháp hắn tu luyện rất đặc biệt, đã vượt xa phạm vi của võ giả bình thường, hoàn toàn không cần phải kiểm tra thêm nữa.
Vì thế, cuộc kiểm tra nho nhỏ hôm nay của la Chinh xem như đã xong.
Thật ra cuộc kiểm tra mà các Đạo Tử phải đối mặt chỉ là một cuộc thi đấu ngắn mà thôi.
Chẳng qua biểu hiện của La Chinh quá lợi hại nên mới gây ra động tĩnh lớn như thế.
Càn Lam Thiên Tôn phất tay, Ninh Vũ Điệp và Mộ Minh Tuyết tạm lánh ở trên đỉnh núi cũng được hạ xuống, lại lần nữa trở về sau lưng La Chinh.
Vào giờ phút này, Phục Hoạt Thiên Tôn vẫn luôn trầm mặc không nói bỗng mở miệng: “Nếu La Chinh đã có thực lực như vậy, ta lại có một đề nghị”
Tính cách của Phục Hoạt Thiên Tôn hơi quái gở, ngày thường vẫn luôn kiệm lời ít nói, giờ phút này mở miệng, đương nhiên sẽ thu hút ánh mắt của người khác tập trung vào ông.
“Đề nghị gì?” Lão tộc trưởng thản nhiên hỏi.
“Giúp La Chinh gánh vác một phần số trời!” Phục Hoạt Thiên Tôn nhìn chằm chằm vào La Chinh nói.
“Số trời?” Lão tộc trưởng hơi sững sờ.
Phục Hoạt Thiên Tôn gật đầu, trên mặt là một nụ cười: “La Chinh chưa có số trời, nhưng thực lực của hắn đã ngang hàng với Thiên Tôn.
Nếu sàng lọc được một phần số trời thì thực lực có thể tăng đến mức nào?”
Nghe nói như vậy, trên mặt mấy vị Thiên Tôn liền có vẻ đồng tình.
Từ lần liên minh Nhân Đạo ra tay đối đầu chính diện với Thánh tộc lúc trước đã có ba vị Thiên Tôn bỏ mạng, Nhân tộc đã rơi vào thế bị động.
Cấp độ Giới Chủ của Nhân tộc thì không thể chống lại được Thánh tộc, mà ở cấp độ Thiên Tôn thì số lượng Thiên Tôn của Nhân tộc lại kém xa.
Dù sao trong một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn của vũ trụ Đại Diễn, Nhân tộc chỉ chiếm hơn năm mươi người mà thôi.
Niềm lạc quan duy nhất là lão tộc trưởng, Lôi Phạt, Thần Dụ và Nguyên Tội Thiên Tôn.
Bốn vị Thiên Tôn cấp cao này đều thuộc về Nhân tộc.
Nhưng lượng số trời trong vũ trụ Đại Cực vốn nhiều hơn vũ trụ Đại Diễn, hơn nữa tất cả các Thiên Tôn đều là người Thánh tộc, cho nên xét về số lượng các Thiên Tôn thì Thánh tộc vẫn có ưu thế áp đảo.
Thiên Tôn Nhân tộc có thể sánh ngang với Thánh tộc có lẽ chỉ có bốn vị Thiên Tôn cấp cao nhất.
Nếu La Chinh gánh vác số trời, trở thành Thiên Tôn thì có thể trở thành một cách tay đắc lực trong một khoảng thời gian ngắn.
“Không được!”
Lão tộc trưởng là người đầu tiên đã bác bỏ lời đề nghị của Phục Hoạt Thiên Tôn.
Ánh mắt của Phục Hoạt Thiên Tôn hơi cứng lại, mở miệng hỏi: “Sao lại không được?”
Chương 1604: Xuất phủ
Hiện tại, điều Phục Hoạt Thiên Tôn lo lắng là mối nguy trước mắtNhưng lão tộc trưởng lại càng rõ ràng, La Chinh là nhân vật rất quan trọng trong bố cục của thánh nhân La Tiêu, không thể giới hạn La Chinh ở trong vũ trụ này được.
Một khi võ giả đã gánh vác số trời, trở thành Thiên Tôn thì sẽ không thể ra khỏi vũ trụ!
Như vậy La Chinh liền mất tư cách đi Thần Vực…
Hiện tại, chỉ vì đối phó với mối nguy của Thánh tộc mà để La Chinh gánh vác một phần số trời, khiến hắn trở thành Thiên Tôn.
Trước hết không nói đến chuyện có thể cứu vớt vũ trụ hay không, cho dù là La Chinh thật sự phát huy được tác dụng lớn, đuổi được Thánh tộc về vũ trụ Đại Cực, vậy thì cũng mới chỉ giải quyết được nguy cơ trước mắt mà thôi!
Các Thánh Đường trong Thần Vực vẫn sẽ không bỏ qua cho La Tiêu.
Bây giờ Mục Hải Cực đang gây khó dễ cho vũ trụ Đại Diễn, nhưng không có gì đảm bảo rằng về sau sẽ không còn thánh nhân nào khác vượt qua bức tường than thở, đánh vào vũ trụ Đại Diễn.
Nếu không thể chấm dứt chuyện này, cho dù La Chinh có ba đầu sáu tay thì cũng không thể ngăn chặn được thủ đoạn của các thánh nhân khác.
Nghe được những lời này của lão tộc trưởng, Phục Hoạt Thiên Tôn cũng rơi vào trầm mặc.
Cho La Chinh một phần số trời, con đường này quả thật không hợp lý.
Một khi đã gánh vác số trời thì sẽ để lại một dấu ấn.
Dấu ấn này được khắc rất sâu vào trong linh hồn, không thể thoát khỏi, như vậy cũng sẽ mất đi tư cách trở thành thần.
“Việc này, để sau bàn tiếp đi!” Lão tộc trưởng hơi mỉm cười nói.
Ông vừa dứt lời, cách đó không xa bỗng nhiên lại có một giọng nói truyền tới: “Ta lại có một đề nghị!”
“Tinh Vĩ đại nhân!”
“…”
Nghe thấy giọng nói kia, các Thiên Tôn cũng bắt đầu lễ độ, cung kính hơn.
Cách đó không xa, một bóng dáng màu trắng lướt đến.
Ông già kia mặc một chiếc áo bào trắng, toàn thân không nhiễm một hạt bụi, giống như bụi bặm đến gần ông ta cũng sẽ tự động tránh ra vậy.
Đây là vị thần duy nhất trong Thiên Vị tộc, Tinh Vĩ.
La Chinh nhìn thấy Tinh Vĩ thì cũng gật đầu chắp tay, gọi một tiếng: “Tinh Vĩ đại nhân”
Lúc trước, lần đầu tiên La Chinh tiến vào Thiên Vị tộc, hắn cũng không hiểu rõ mục đích của họ, thậm chí trong lòng còn nảy sinh nghi ngờ, phản kháng mạnh mẽ với Thiên Vị tộc.
Nhưng lúc này, khi thấy Tinh Vĩ, trong mắt đã có thêm một vài suy nghĩ khác.
Vị thần Tinh Vĩ này… là đồ đệ của La Tiêu, là đồ đệ của phụ thân hắn!
Nếu không phải những Thiên Tôn này đều đang ở đây, La Chinh thật sự muốn hỏi ông ta một chút, xem rốt cuộc cha mình là một người như thế nào?
Trong những năm nay, ấn tượng của La Chinh về cha từ thuở nhỏ đã dần trở nên mơ hồ, nhưng giọng nói nghiêm khắc, sự khiển trách nặng nề của cha vẫn còn văng vẳng bên tai.
Đường đường là một vị thánh nhân, lại tạo ra một hóa thân trong cơ thể, biến thành một người cha hiền để dạy dỗ mình.
Bây giờ, đối với người “cha” này, La Chinh cũng có hai cảm giác hoàn toàn khác nhau.
Một mặt, La Tiêu là thánh nhân ngồi tít trên cao, mặt khác lại là người cha hiền lành bằng xương bằng thịt.
Người nào mới là thực sự là cha hắn? Hiện tại, La Chinh cũng không nói rõ được…
Tinh Vĩ thản nhiên nhìn La Chinh rồi mở miệng nói: “Liệu La Chinh còn nhớ cái mũ Thiên Mệnh năm đó không?”
“Mũ Thiên Mệnh…”
Nghe được lời nói của Tinh Vĩ, La Chinh gật đầu ngay lập tức.
Lúc trước, cũng vì cái mũ Thiên Mệnh này nên La Chinh mới đến rất nhiều Thiên Tôn trong vũ trụ.
Nhưng hắn cũng không gánh vác cái mũ Thiên Mệnh này.
Bởi dù sao yêu cầu tối thiểu để gánh vác số trời là phải bước vào Giới Chủ Cảnh, khi đó cảnh giới của La Chinh còn chưa đủ.
“Ý của Tinh Vĩ đại nhân là chiếc mũ Thiên Mệnh kia?” Ánh mắt lão tộc trưởng liền sáng lên.
Chiếc mũ Thiên Mệnh trong tay La Chinh kia được truyền thừa từ diễn kỷ trước.
Nói cách khác, nó là phần số trời thứ một trăm hai mươi chín trong vũ trụ!
Chiếc mũ Thiên Mệnh này vẫn được lưu giữ trong Tiên Phủ của La Chinh…
Tinh Vĩ gật đầu, lập tức thản nhiên nói: “Khi diễn kỷ trước bị hủy diệt, có một Thiên Tôn muốn thoát khỏi sự tuyệt chủng của vũ trụ nên ngay trước khi hắn sắp chết, ta đã cứu mạng vị Thiên Tôn này.
Mũ Thiên Mệnh của hắn cũng được giữ lại”
Tuổi thọ của Thiên Tôn cũng có hạn, lâu thì có thể đạt tới hơn ba tỉ năm, nhưng không thể chống lại được sự ăn mòn của năm tháng, cuối cùng vẫn sẽ có một ngày ra đi.
Mục đích mà Tinh Vĩ cứu vị Thiên Tôn kia là muốn giữ lại cái mũ Thiên Mệnh.
Mà cái mũ Thiên Mệnh này đúng là được chuẩn bị cho La Chinh!
“Mạng của vị Thiên Tôn kia là do ông cứu?” La Chinh sửng sốt.
Tinh Vĩ gật đầu.
Lúc trước, khi La Chinh tiến vào bàn luân hồi kia, trong lòng cũng khá tò mò.
Một lần diễn kỷ luân hồi là ba tỉ sáu trăm triệu năm, kèm theo đó là sự sụp đổ của Thiên Đạo, chúng sinh bị diệt sạch…
Từ Thiên Tôn tới người phàm, không có bất kỳ một sinh linh nào có thể trốn thoát.
Dựa vào cái gì mà vị Thiên Tôn trốn vào bàn luân hồi kia lại có thể bình yên vượt qua?
Hơn thế nữa, Luyện Thần Tử cũng sống sót với vị Thiên Tôn ấy.
Nhưng cũng bởi vì thân thể của nó vốn là con rối, đã không được xem là sinh linh, cho nên nó có thể tiếp tục sống từ vòng Thiên Đạo trước cho tới hiện tại.
Nhưng vị Thiên Tôn kia cuối cùng vẫn rơi vào thiên nhân ngũ suy mà chết.
“Phần số trời kia thuộc về Thiên Đạo đã bị phá vỡ và được gây dựng lại thành Thiên Đạo bây giờ.
Ngươi có thể gánh vác cái mũ Thiên Mệnh kia thì sẽ không bị đánh dấu lên, cũng sẽ không ảnh hưởng tới việc vượt qua Thiên Đạo của ngươi trong tương lai, nên không cần lo lắng” Tinh Vĩ đại nhân cười nói.
Nghe vậy, mọi người ở đây, bao gồm cả La Chinh cũng không nhịn được mà cảm thán.
Bố cục mà La Tiêu bố trí ra được suy xét khá chu đáo, chặt chẽ.
Sợ rằng bố cục này đã bắt đầu được sắp đặt từ mấy chục tỉ năm trước, gần như đã tính toán hết từng điểm một rồi!
Sai lầm duy nhất có lẽ chính là thời gian Mục Hải Cực đánh vào vũ trụ Đại Diễn.
Thời gian Thánh tộc xâm lược sớm hơn khoảng ba trăm năm.
Chút sai số mấy trăm năm này nghe có vẻ không ít, nhưng đối với mấy khoảng thời gian chục tỉ năm thì đã khá là chính xác!
La Chinh cũng có chút hứng thú với mũ Thiên Mệnh kia, hắn gật đầu với Tinh Vĩ đại nhân rồi cười nói: “Vậy ta sẽ đi lấy mũ Thiên Mệnh kia ngay!”
Sau khi suy nghĩ một chút, La Chinh nói với lão tộc trưởng: “Các bạn của ta vẫn còn ở Tiên Phủ, bọn họ không thể thích ứng được với áp lực của nguyên khí trên Thượng Giới, không biết có biện pháp nào để bọn họ thích ứng hay không?”
Lão tộc trưởng gật đầu: “Đây là chuyện nhỏ thôi.
Càn Lam, ngươi đi giúp La Chinh đi…”
Sau đó, La Chinh dẫn Càn Lam đi đến Tiên Phủ.
Chờ ở cửa Tiên Phủ một lúc thì có một nhóm võ giả của Thiên Vị tộc chạy như bay đến, trong tay vị võ giả đứng đầu bưng một cái bình nhỏ màu tím vàng.
Trong lòng đám võ giả kia còn thấy kỳ quái, bởi thứ trong cái chai này chỉ dùng để giúp võ giả Hạ Giới thích ứng với nguyên khí trời đất, vì sao bọn họ lại phải tự mình đưa tới cho Thiên Tôn?
Càn Lam Thiên Tôn đưa tay lấy cái bình vừa được mang tới đưa cho La Chinh ở bên cạnh, thản nhiên nói: “Trong chai này chứa Địch Trần Đan.
Võ giả phải tự thích ứng với áp lực nguyên khí trời đất, Thiên Vị tộc chúng ta cũng không thể thay đổi điều này.
Nhưng Địch Trần Đan có thể trung hòa nguyên khí trời đất xung quanh.
Nếu ăn Địch Trần Đan liên tục trong một khoảng thời gian thì bọn họ có thể đi vào Thượng Giới mà không gặp trở ngại”
“Không biết hiệu lực của Địch Trần Đan này có thể kéo dài bao lâu?” La Chinh hỏi.
Càn Lam Thiên Tôn mỉm cười: “Địch Trần Đan này là đan dược bậc cao, ước chừng có thể kéo dài khoảng ba mươi năm…”
La Chinh suy nghĩ trong lòng: Đan dược này có thể kéo dài hiệu quả trong mấy chục giờ đã là không tệ rồi.
Vừa nghe đến ba mươi năm, trong lòng hắn cũng có chút cạn lời.
Không hổ là Thiên Vị tộc, sau khi đưa tay nhận Địch Trần Đan, hắn liền bước vào trong Tiên Phủ.
La Niệm, Ngọc bà bà và rất nhiều người trong Vân Điện đều đã chờ một thời gian dài.
Bọn họ phải ở lại trong Tiên Phủ mấy năm, tuy điều kiện trong Tiên Phủ không tồi, nhưng cũng chẳng khác gì một ngục giam vậy.
La Chinh lấy Địch Trần Đan này ra, nhét vào tay mọi người.
Sau khi mọi người đều nuốt từng viên, La Chinh lại đi vào trong Tiên Phủ lấy cái mũ Thiên Mệnh kia ra.
Trong nháy mắt khi tay La Chinh chạm vào mũ Thiên Mệnh, cả Thiên Đạo liền truyền đến một luồng rung động nhè nhẹ!
Các Thiên Tộc của Thiên Vị tộc thì vẫn ổn, bởi bọn họ biết La Chinh đã chạm vào mũ Thiên Mệnh.
Còn các Thiên Tôn khác trong vũ trụ thì kinh ngạc nhìn lên không trung, không ngờ Thiên Đạo này lại rung động…
Đối với lần rung động này, bản thân La Chinh cũng không biết phải làm sao.
Giữa mũ Thiên Mệnh và Thiên Đạo cũng có chút liên quan với nhau, chỉ cần hơi không chú ý là bắt đầu rung động không dứt.
Sau khi lấy được mũ Thiên Mệnh, La Chinh và đám người La Niệm cùng nhau rời khỏi Tiên Phủ.
La Niệm ở trong Tiên Phủ vô cùng buồn chán, chỉ có thể phát huy thiên phú dịch nghĩa những chữ Phạn màu vàng mà thôi.
Nhưng dù sao cậu cũng chỉ là một đứa nhỏ mười một tuổi, trong còn đầy nỗi tò mò với thế giới này.
Thế nên sau khi được La Chinh cho ra ngoài, đương nhiên cậu nhảy cẫng lên hoan hô, ngắm nhìn bầu trời cao vút và cả núi Xung Tiêu giống như một khối thủy tinh khổng lồ.
Chương 1605: Du lịch
Thấy bộ dạng nhảy nhót như vậy của La Niệm, trong lòng La Chinh sinh ra mấy phần hổ thẹnHắn không làm tròn bổn phận người cha, thậm chí còn chưa có khoảng thời gian nào bầu bạn với con một cách đàng hoàng, trong lòng hắn cũng đã hạ quyết tâm, phải dành thời gian để dẫn cậu đi du lịch.
Sau khi giao mũ Thiên Mệnh cho Tinh Vĩ, Tinh Vĩ nói thẳng mũ Thiên Mệnh này còn cần xử lý một chút, sẽ mất một khoảng thời gian.
Về phần lão tộc trưởng, ông sai người sắp xếp chỗ ở cho đám người La Chinh và Vân Điện…
Làm xong những việc vụn vặt này, sau khi tất cả mọi người đều được bố trí ổn thỏa, La Chinh cũng không vội đi bàn bạc công việc tiếp theo mà đưa La Niệm và Ninh Vũ Điệp lên đường.
“Mỗi Đại Thế Giới là một ô vuông!”
“Một nghìn ô vuông là một Đại Giới!”
“Đại Giới này thật là rộng lớn vô cùng!”
La Niệm ngồi trên vai La Chinh, giọng nói non nớt phát ra tiếng ngạc nhiên thú vị.
Xa xa núi lớn trùng điệp, giống như những con voi đang ngủ say, tỏa ra một luồng khí thế hùng tráng trong trời đất.
Nhìn qua một cái liền khiến người ta sinh ra hào khí trong lòng.
“Một nghìn ô vuông là một Đại Giới? Ai nói cho con?” La Chinh mở miệng hỏi.
“Trong sách nói!” La Niệm cười trả lời.
“Là sách trong Tàng Thư Các?” La Chinh hỏi.
“Vâng!”
Ngay sau đó La Niệm tiếp tục mở miệng nói: “Lấy một triệu Đại Thế Giới làm mốc dừng chân, một trăm nghìn Đại Giới là mốc dừng tay, những ngôi sao trên trời đều hóa thành lục phủ ngũ tạng, các ngôi sao cũng dịch chuyển, như nhịp thở của sinh linh, tự tạo thành một thể…”
“Quyển sách này tên gì?” Mặc dù giọng nói của La Niệm còn non nớt, nhưng nôi dung lại vô cùng siêu phàm, khi La Chinh lắng nghe dường như cũng lĩnh ngộ được gì đó.
“Ghi chép tóm tắt cấu tạo của vũ trụ. ” La Niệm thành thật trả lời.
Nghe tên sách thì cũng không khó hiểu lắm.
Hiển nhiên, đó là những gì mắt thấy tai nghe khi xây dựng vũ trụ…
Xây dựng ra một vũ trụ, ổn định nó ở biên giới Thần Vực vốn đã là một quá trình cực kỳ phức tạp.
Cuốn sách này hẳn là bản ghi chép của sư phụ Cố Bắc trong quá trình xây dựng vũ trụ của mình.
Tàng Thư Các kia thật sự là một kho tàng, chỉ tiếc La Chinh chưa từng đọc được toàn bộ sách cổ trong đó.
Tàng Thư Các ấy để lại cho La Chinh cũng hơi lãng phí.
La Niệm bé nhỏ chìm đắm trong đó cũng thu hoạch được kha khá.
“Chàng làm cha, vậy mà trước mặt con kiến thức cũng hạn hẹp như vậy” Ninh Vũ Điệp ở bên cạnh lộ ra nụ cười dịu dàng.
Giọng điệu của La Niệm giống như một đại nhân khiến lòng nàng sinh ra chút tự hào.
Thằng nhóc kia từng có khoảng thời gian khiến cho người ta đau đầu, vậy mà nay đã bắt đầu thể hiện thiên phú của mình.
La Chinh cười “khà khà”, thua con trai cũng không có gì to tát, hắn làm cha ngược lại còn cảm thấy được an ủi bội phần.
Sau nửa ngày, vượt qua những dãy núi trùng điệp này, trước mặt là thành Hùng giàu có như kinh đô phồn hoa…
La Chinh vốn muốn đưa La Niệm đi đường vòng để ngắm phong cảnh hùng vĩ hơn nữa, nhưng La Niệm lại nắm tóc La Chinh, chỉ vào thành Hùng kia rồi nói: “Cha, con muốn vào trong thành!”
“Được” Yêu cầu nho nhỏ này, đương nhiên La Chinh sẽ đáp ứng.
Hai vợ chồng liền dẫn La Niệm vào trong thành Hùng này…
Trong thành Hùng có hàng chục nghìn người phàm.
Cho dù Thánh tộc đều hô to gọi nhỏ, đánh giết mỗi ngày thì phần lớn những người dân thường vẫn trải lặng lẽ qua cuộc sống của mình như trước.
Bọn họ cũng không cảm thấy hứng thú với những tiếng Thét Lệnh truyền đến bên tai, điều họ quan tâm là cơm ăn áo mặc cho cuộc sống của mình.
Thậm chí trong đó còn có một số lượng người đáng kể cũng không biết đến sự tồn tại của Thiên Vị tộc, họ chỉ biết rằng nơi mình sống tên là thành Hùng, ở ngoài thành Hùng chính là chân trời, muốn đi tới chân trời thì phải vào lối đi truyền tống.
Mà trong số mười người phàm thì phải có tới chín người cả đời cũng chưa bao giờ tiến vào lối đi truyền tống ấy.
Cho nên đối với bọn họ, một tòa thành chính là toàn bộ thiên hạ.
Bởi vì nhỏ bé, cho nên dễ hạnh phúc hơn.
Sau khi La Chinh và Ninh Vũ Điệp che giấu tu vi liền bế La Niệm đi chậm rãi trên đường phố này.
Bên tai truyền đến tiếng rao của các tiểu thương, mùi thơm cứ thế xông vào mũi.
Nào là bánh ngọt hoa quế, nào là sủi cảo trăm hoa, nào là hoành thánh thơm vàng… tất cả được xếp thành một hàng.
La Niệm thấy những hàng quà bánh này thì khuôn mặt nhỏ nhắn kia cũng hết sức hưng phấn.
Thuở nhỏ, bữa ăn hàng ngày của cậu đều là do Ninh Vũ Điệp tự tay làm ra, lại thêm sự chăm sóc của Ngọc bà bà nên các món ăn đều được tạo ra từ các loại báu vật mà Vân Điện dùng sức mạnh của mình để thu gom được.
Những báu vật này dĩ nhiên giúp La Niệm có thể chất vượt xa người cùng tuổi, nhưng về mùi vị thì lại chẳng dám nhận lời khen.
Nhìn thấy những hàng quà bánh này, đương nhiên La Niệm cho rằng đó là mỹ vị nhân gian.
“Cha, con muốn ăn cái này, cái này, với cái này nữa…” Ngón tay La Niệm không ngừng chỉ vào những hàng quà bánh đó, hai má đỏ bừng.
Trong mắt cậu, những thứ này đều là món ăn ngon, quý và lạ.
La Chinh khẽ gật đầu: “Đều mua hết cho con…”
“Ăn nhiều mấy món linh tinh này không tốt cho cơ thể” Ninh Vũ Điệp không muốn để mặc La Niệm.
Võ giả khi tu luyện luôn coi trọng thân thể thuần khiết.
Cho nên, sau khi vào Tiên Thiên Cảnh, các võ giả luôn có yêu cầu rất cao đối với đồ ăn.
Tạp chất trong đồ ăn quá nhiều, sau khi nuốt sẽ đọng lại trong thân xác.
Đối với Ninh Vũ Điệp và La Chinh thì đương nhiên sẽ không sao, nhưng La Niệm tu vi còn thấp, chưa thể ngừng ăn ngũ cốc được, nếu cứ ăn nhiều sẽ không tốt cho cậu.
Mắt thấy cái miệng nhỏ nhắn của La Niệm chu lên, La Chinh khoát tay cười nói: “Chút tạp chất này không làm khó được người làm cha này đâu.
Tiểu Điệp, đừng lo, hôm nay Niệm Nhi có thể ăn thỏa thích…”
“Không được” Ở Vân Điện, có lẽ Ninh Vũ Điệp rất kiêu ngạo về La Niệm, nhưng ở phương diện này nàng lại vô cùng nghiêm khắc.
La Chinh lại ngăn ở trước người Ninh Vũ Điệp, vỗ vỗ mông La Niệm.
Lúc này La Niệm mới làm một cái mặt quỷ với nàng, sau đó vọt đi như một cơn gió.
Nhìn thấy sự nuông chiều của La Chinh, Ninh Vũ Điệp cũng không biết làm sao, chỉ có thể u oán trừng mắt nhìn phu quân nhà mình một cái.
Đến khi những người bán hàng rong kia tính tiền, bọn họ cứ ùn ùn đưa tay về phía La Chinh: “Quan khách, tám đồng!”
“Quan khách, bánh hoa hạnh này hết tổng cộng bốn đồng…”
“…”
Thấy những người bán hàng rong kia đưa tay ra, La Chinh hơi sững sờ, trên mặt lộ ra vẻ lúng túng.
Hắn đi đâu để tìm bạc?
Không chỉ không bạc, mà ngay cả vàng cũng không có.
Vàng và bạc trắng là tiền tệ được lưu truyền rộng nhất trong tay người phàm.
Còn tiền tệ giữa các võ giả là đá chân nguyên và ngọc chân nguyên.
Những người bán hàng rong kia thấy vẻ mặt của La Chinh thì cũng cảm thấy kỳ quái.
Nhìn hai người La Chinh và Ninh Vũ Điệp, một người có phong thái hiên ngang, khí chất phi phàm, người kia thì quốc sắc thiên hương, người phàm bình thường liếc mắt một cái cũng biết hai người tuyệt đối không phải là người thường.
Chẳng lẽ người như vậy mà lại đến mức mấy lượng bạc cũng không có?
Những người bán hàng rong ngược lại không dám nói gì, chỉ chờ La Chinh tính tiền.
Nhưng La Chinh thật sự không biết dùng cái gì để tính tiền, chẳng lẽ lại lấy ra một viên ngọc chân nguyên? Một viên ngọc chân nguyên này sợ rằng có thể mua được cả một trăm con phố trong thành này ấy chứ.
La Niệm bên cạnh đâu thèm để ý tới những việc này, nó cứ thế vùi đầu vào mà ăn.
“Tiểu Điệp…” Ánh mắt của La Chinh chỉ có thể quay về Ninh Vũ Điệp xin giúp đỡ.
Ninh Vũ Điệp cũng nghiêng đầu sang chỗ khác, khóe miệng nở một nụ cười nhẹ, không lên tiếng trả lời.
“Tiểu Điệp” La Chinh kéo vạt áo của nàng.
Bây giờ, dù sao hắn cũng là cường giả Giới Chủ, không đến mức phải chạy trốn vì mấy lượng bạc như vậy chứ? Thế thì mất mặt quá…
Thấy phu quân lúng túng như vậy, Ninh Vũ Điệp hơi mềm lòng, kiêu ngạo liếc La Chinh một ánh mắt chứa đầy tình ý.
Lúc này mới tìm trong nhẫn tu di của mình.
Thật ra Ninh Vũ Điệp cũng không mang bên mình mấy thứ tầm thường như vàng bạc này, nhưng trên người phụ nữ luôn có không ít đồ trang sức nhỏ, có một vài món đồ trang sức cũng được làm bằng vàng.
Trong nháy mắt, nàng lấy ra một cái trâm cài, sau đó làm tan trâm cài kia thành hạt vàng nho nhỏ, đưa cho La Chinh.
La Chinh thấy một nắm hạt vàng này thì thở phào nhẹ nhõm.
Xem như được giải vây rồi.
Nhưng hắn không ngờ mình vừa đưa nắm hạt vàng này qua đã dọa sợ những người bán hàng rong kia.
“Vị quan khách này, không cần nhiều như vậy…”
“Đây là hạt vàng vô cùng tinh khiết, đủ để mua cả cửa hàng này của ta rồi, hơn nữa ta cũng không có tiền lẻ…”
“Tám đồng bạc cũng được, tám đồng bạc.
Quan khách, ngươi không có bạc sao?”
Nghe thấy lời nói của những người bán hàng rong kia, La Chinh liền cảm thấy nhức đầu, bàn tay khẽ run lên, sức mạnh nằm trong tầm kiểm soát vừa phải, tất cả đều rơi vào trong túi tiền của những người bán hàng rong kia.
La Chinh ôm lấy La Niệm, nói thẳng một câu “Không cần trả lại”, sau đó rời đi như bay.
Từ đầu đến cuối, La Niệm luôn cầm chặt đống quà vặt trong tay mình, hoàn toàn không để ý tới động tĩnh xung quanh.
Năng lực lớn nhất của đứa nhỏ này là chuyên chú…
Ninh Vũ Điệp đi chầm chậm ở phía sau, thấy phu quân hành động như vậy thì cũng chỉ cảm thấy vui mà thôi.
Còn những tiểu thương kia thì mặt mày đều hoa hết cả lên.
Trong túi tiền mỗi người đều có bốn năm hạt vàng.
Chỉ từng này thôi đã bằng mấy năm kinh doanh của bọn họ rồi.
Mãi sau khi vợ chồng tiên nhân kia đi xa, lúc này bọn họ mới như tỉnh mộng, ý thức được bản thân đã phát tài, trong lòng mới vô cùng kích động.
Bọn họ vốn đoán đôi vợ chồng kia không phải là người phàm, vậy mà giờ lại thành thật.
Dù sao thành trì này cũng thuộc về Thượng Giới, thi thoảng cũng gặp những võ giả ra tay hào phóng như vậy.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)








![[Audio] Thuỷ Hử [Audio] Thuỷ Hử](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Thuy-Hu.jpg)
