1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 316 : Khí thế hào hùng (c1576-c1580)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 316 : Khí thế hào hùng (c1576-c1580)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1576: Khí thế hào hùng

Bức tường biên giới nọ vây quanh toàn bộ biển hỗn độn, tạo thành một bức tường hình tròn, vây thế giới trong cơ thể của La Chinh ở trong đó…Cứ cách một quãng, trên bức tường biên giới lại khảm lên một Phạn văn vàng kim.

Nếu như có sinh linh chạy đến sát biên giới biển hỗn độn thì sẽ thấy một vùng rực rỡ ánh vàng được khảm lên tận cùng thế giới này.

Sau khi tất cả Phạn văn vàng kim đã vào vị trí, thế giới trong cơ thể La Chinh mới thật sự tính là vững chắc, hắn mới thật sự được tính là bước vào hàng ngũ Giới Chủ!

Còn trong cấm địa Luyện Thần…

Vô số võ giả đều thấy được cảnh tượng thần kỳ trước mắt.

Bởi vì thế giới này xây dựng trong một hang động to lớn, bên trong cũng không phải là không gian mở.

Trong đó không có tầng mây, nên tất nhiên cũng không có trời mưa, tuyết rơi.

Nhưng hôm nay, lần đầu tiên những người bản xứ trong cấm địa biết đến sự tồn tại của “mây”.

Mỗi một Phạn văn vàng kim sinh ra có thể kích thích một vòng mây ranh giới khuếch tán ra.

Chúng chồng chất lên nhau, giống như từng vòng hoa xếp trên bầu trời, cảnh tượng rất chi là đồ sộ.

Sinh linh bên ngoài Tuế Nguyệt Cốc không thể nhận ra những thứ này đều là mây ranh giới.

Mặc dù có người thấy những thứ này na ná mây ranh giới nên cũng hơi nghi hoặc.

Nhưng số lượng mây ranh giới không thể nào nhiều như vậy, phạm vi cũng không thể nào rộng lớn như vậy, e rằng vòng mây ranh giới lớn nhất kia đã vòng một vòng quanh cả cấm địa Luyện Thần!

Còn nhóm võ giả trong Tuế Nguyệt Cốc thì không biết nói gì.

Kể cả hai vị người Long Cầm tộc lúc trước liên tục tranh cãi bây giờ cũng mắt lớn trừng mắt nhỏ, đã hoàn toàn không thể đánh giá những mây ranh giới xuất hiện trên bầu trời này.

Thậm chí, họ bắt đầu hoài nghi, mây ranh giới thật sự có thể dùng để đánh giá Giới Chủ sao?

Nếu có thể, vậy thì rốt cuộc đống mây ranh giới trước mắt này là gì…

Chỉ chốc lát sau, hang động chỗ La Chinh rốt cuộc mở ra, một bóng người bắn ra từ trong đó, dừng lại một chút trên bầu trời của Tuế Nguyệt Cốc.

Ánh mắt hắn lướt xuống dưới, hướng tới đám người Hoa Thiên Mệnh, thân thể đột nhiên bay xuống, đáp xuống trước mặt mọi người.

“La Chinh, chúc mừng ngươi” Cơ Lạc Tuyết cười nói.

“Cuối cùng đã đột phá Giới Chủ.

La Chinh huynh, huynh chính là người cuối cùng!” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cười nói.

Trước kỳ hạn ba ngày, vị Đạo Tử cuối cùng cũng bước chân vào Giới Chủ Cảnh.

Về cơ bản, mục tiêu dự định của bọn họ trong chuyến đi cấm địa Luyện Thần lần này xem như đã hoàn thành.

Dĩ nhiên, nhóm Đạo Tử đều lũ lượt chúc mừng La Chinh.

Còn Hiên Viên Thần Phong sửng sốt một lúc lâu mới qua chúc mừng… Hắn đã bị La Chinh kích thích bằng cách này quá nhiều lần, nhưng hiển nhiên vẫn chưa quen với cảm giác này.

Suy đi nghĩ lại, mới đây hắn còn lo lắng mây ranh giới của La Chinh có thể không đột phá hai mươi dặm.

Nếu như La Chinh vượt qua hắn mà đạt đến ba mươi dặm, thậm chí bốn mươi, năm mươi dặm, Hiên Viên Thần Phong hắn vẫn có thể chấp nhận!

Cuối cùng lại nhảy ra một kết quả không tuân theo chuẩn mực tới cực điểm như vậy.

Hắn hoàn toàn nghĩ không ra, thằng nhãi này luôn có thể phá vỡ thế giới quan của mình vào thời cơ thích hợp, quả là quá đáng.

Hoa Thiên Mệnh cũng nghênh đón với nụ cười, “Sợ là động tĩnh La Chinh huynh khơi ra lần này phải sánh ngang với thánh nhân”

La Chinh hơi sững sờ, “Lời này của Thiên Mệnh huynh nên hiểu thế nào?”

“Có người nói khi thánh nhân bước vào Thánh Cảnh, lúc xây dựng bức tường than thở của vũ trụ cũng sẽ dẫn tới lượng lớn lực hóa giới.

Khi đó, e rằng đám mây ranh giới được dẫn tới cũng rầm rộ như vậy, nhưng ta nghĩ chắc hẳn cũng chỉ như thế thôi nhỉ?” Hoa Thiên Mệnh cười nói.

Cùng với sự thăng cấp của tu vi, biên giới của thế giới trong cơ thể sẽ càng ngày càng nhiều, phạm vi cũng càng ngày càng lớn, cuối cùng sẽ xây dựng nên một vũ trụ tiêu chuẩn.

Ví dụ như vũ trụ Đại Diễn cũng coi như là một vũ trụ tiêu chuẩn, chia làm hai giới trên dưới là Đại Thế Giới và Đại Giới, còn có một ít vị diện phụ thuộc, ví dụ như các giới đặc thù giống Tử Cực giới hoặc Chân Long giới.

Đồng thời cũng có một số vũ trụ không tiêu chuẩn.

Cấm địa Luyện Thần mà mọi người đang ở chính là một ví dụ.

Hắn vừa mới nói xong, đột nhiên bên tai các vị Đạo Tử truyền tới giọng nói của một ông lão, “Khà khà, lực hóa giới của La Chinh này quả thực vượt xa người thường, nhưng nói cho cùng không sánh bằng vũ trụ do thánh nhân xây dựng.

Song La Chinh quả thật đặc biệt kinh người, thực sự nằm ngoài dự đoán của mọi người!”

La Chinh và Hoa Thiên Mệnh rất quen với giọng nói này.

Lạc Tích Huyên nghe được âm thanh này thì vẻ mặt vẫn bình tĩnh.

Ba người bọn họ đều đã biết về Cưu Thánh, dĩ nhiên vẫn nhớ kỹ giọng nói này.

Nhưng đám người Hiên Viên Thần Phong, Liệt Thiên Hàn, Cơ Lạc Tuyết lại chưa gặp Cưu Thánh.

Thậm chí, họ không biết đến sự tồn tại của người này.

Mấy lần Cưu Thánh hướng dẫn họ tu luyện đều ngầm để cho người đại diện của ông, tức nhà tiên tri của sáu thánh địa tu luyện lớn ra tay, bản thân ông chưa từng lộ diện.

“Là ai?” Hiên Viên Thần Phong lạnh lùng hỏi.

Đám người Cơ Lạc Tuyết cũng nhìn chung quanh, lộ vẻ ngạc nhiên cùng nghi hoặc…

Họ vừa mới trở thành Giới Chủ, cảm giác đối với thế giới này nhạy bén hẳn lên.

Người kia nói chuyện giống như gần bên cạnh, nhưng họ lại không hề phát hiện ra, đương nhiên sẽ hết sức cảnh giác.

“Khà khà” Cưu Thánh lại không trả lời câu hỏi của của họ.

La Chinh và Hoa Thiên Mệnh không giải thích gì.

Bây giờ Cưu Thánh xuất hiện, vậy ông tự có sự sắp xếp của riêng mình.

Chỉ chốc lát sau, có người của Long Cầm tộc xuất hiện, mời chín vị Đạo Tử này đi gặp nhà tiên tri của tộc.

Đám Hiên Viên Thần Phong đang cảnh giác, vốn muốn từ chối, nhưng ba người La Chinh, Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên tỏ ý không có vấn đề gì, mới thuyết phục mấy vị Đạo Tử cùng đi gặp nhà tiên tri kia.

Trong túp lều, trước người chín vị Đạo Tử đều có một chén trà màu lục tỏa ra hương thơm.

Sau khi bọn Cơ Lạc Tuyết biết ông lão trước mặt này chính là chủ nhân của cấm địa Luyện Thần thì lập tức hiểu ra những chuyện đã trải qua trong ba năm này.

Gần như đủ loại vận may họ gặp trong cấm địa Luyện Thần đều do người này ban cho!

Đối mặt với một vị thánh nhân như vậy, ngay cả người kiêu ngạo nhất là Hiên Viên Thần Phong cũng không thể hiện ra một chút thái độ ngạo mạn nào.

Hắn đã từng kiêu ngạo vì thiên phú và gia thế của mình.

Hắn không hề biết lai lịch của La Chinh.

Cho dù thiên phú của La Chinh kinh người như thế nào đi nữa, bối cảnh và xuất thân của hắn vẫn kém xa Hiên Viên Thần Phong, dù sao cha của Hiên Viên Thần Phong cũng là Thiên Tôn số một số hai trong vũ trụ…

Nhưng trước mặt ông lão này, Nguyên Tội Thiên Tôn – cha hắn cũng chẳng là cái gì cả.

Người ta chính là thánh nhân, thậm chí hắn không thể tưởng tượng nổi thực lực và địa vị của thánh nhân ở trong vũ trụ.

Nghe nói, thần bình thường muốn nhìn thấy thánh nhân một lần cũng hết sức khó khăn.

Sau một phen chào hỏi, Cưu Thánh bình tĩnh mở miệng nói: “Thời gian ba năm đã đến rồi, cũng đã đến lúc các ngươi nên trở về vũ trụ Đại Diễn”

Ba năm nay, họ đều nhớ gia tộc của mình, nhớ thân nhân của mình, cũng nhớ tình thế của vũ trụ.

Họ hoàn toàn không có con đường tốt để hiểu vấn đề trong vũ trụ, nên tất nhiên trong lòng rất lo lắng.

Nghe thấy Cưu Thánh tuyên bố như vậy, Cơ Lạc Tuyết mở miệng hỏi trước tiên: “Thánh nhân, tình trạng của vũ trụ Đại Diễn bây giờ thế nào?”

“Tình huống khá là không tốt, nghe nói Nhân tộc có ba vị Thiên Tôn đã bỏ mình”

Cưu Thánh chưa từng đến vũ trụ Đại Diễn, trong khoảng thời gian tế nhị này, ông không thể chui vào vũ trụ Đại Diễn, nên chỉ có thể giúp đỡ nhóm La Chinh trong cấm địa Luyện Thần.

Nếu Cưu Thánh có thể tùy ý ra vào Thần Vực, La Tiêu cũng không cần bồi dưỡng những Đạo Tử này cho phiền phức.

Nếu chỉ đơn thuần là bồi dưỡng ra một người nối nghiệp cho mình, La Tiêu chỉ cần một mình La Chinh là đủ rồi.

Cưu Thánh thu thập tin tức từ Thần Vực.

Bản thân Thần Vực cũng quan tâm chiến tranh giữa vũ trụ Đại Diễn và vũ trụ Đại Cực.

Các Thánh Đường cũng không ngừng lan truyền tin tức này, muốn lấy được tin cũng không khó.

Từ khi Thánh tộc tuyên chiến đến bây giờ đã hơn hai năm…

Thánh tộc bành trướng với tốc độ cực nhanh, đã vượt qua sức tưởng tượng của rất nhiều người.

Trong đó, yếu tố quan trọng nhất chính là Yêu Dạ tộc ra quân giúp đỡ Thánh tộc!

Bởi vì sự tham gia của Yêu Dạ tộc nên trực tiếp làm cho rất nhiều thế lực của Nhân tộc bị bao vây tứ phía!

“Ta cũng không lấy được tin tức cụ thể.

Dẫu sao, đây là chuyện giữa hai người Mục Hải Cực và La Tiêu, những thánh nhân khác không có lý do nhúng tay vào.

Bây giờ, ta còn chưa thể ra tay với Mục Hải Cực” Bản thân Cưu Thánh là một thành viên của các Thánh Đường, năm đó La Tiêu cũng như vậy.

Bây giờ La Tiêu đã bị cho ra rìa, Cưu Thánh không thể để bản thân cũng bị liên luỵ.

“Vậy chúng ta phải làm thế nào?” Liệt Thiên Hàn vội hỏi.

Vốn dĩ Nhân tộc chỉ có hai mươi Thiên Tôn, hắn sợ Liệt gia lão tổ đã bỏ mình.

Cưu Thánh liếc mắt quan sát Liệt Thiên Hàn, ngay sau đó nhìn thẳng La Chinh mà nói: “Không có biện pháp tốt hơn, muốn thắng được trận chiến này, ngoại trừ cuộc đọ sức giữa các Thiên Tôn còn có sự đánh cuộc giữa các vị thần.

Nếu trong các ngươi có thể sinh ra hai ba nhân vật cấp thần, vũ trụ Đại Diễn có thể ổn định lại, chấm dứt trận chiến này.

Mục đích ta đến đây lần này chính là để đưa các ngươi trở về”


Chương 1577: Mưa máu

Theo Cưu Thánh, xác suất để những Đạo Tử này ngưng tụ ra thần cách trong thời gian ngắn là quá thấp…Gánh nặng cứu vớt vũ trụ Đại Diễn vẫn đặt vào đám người La Chinh, Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên.

Trong bố cục mà trước khi hóa thân của La Tiêu biến mất ở thế giới trong cơ thể thì La Chinh là nhân vật quan trọng nhất.

Ông lựa chọn ra một Đại Thế Giới, sắp đặt hết mọi thứ trong Đại Thế Giới đó, rồi tạo ra một La gia, vạch sẵn con đường trưởng thành cho La Chinh, thậm chí còn dồn cả tình cha con vào trong đó.

Còn về Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên, La Tiêu cũng đã tốn không ít công sức dành cho bọn họ.

Chí ít thì chắc chắn bọn họ phải nắm giữ những thứ mà võ giả bình thường chưa từng có được.

Ví dụ như Hoa Thiên Mệnh có một phần truyền thừa của Binh chủ, Lạc Tích Huyên thì lại có truyền thừa của “sinh linh vượt cấp”.

Nếu nói ba người họ chiếm ba vị trí đứng đầu thì vai trò của Hiên Viên Thần Phong được xếp ở vị trí thứ tư.

Dù sao Hiên Viên gia cũng từng là một chi mạnh nhất trong số các hậu duệ của đồ đệ La Tiêu.

“Cưu Thánh, vì sao không thấy Khê Ấu Cầm đâu cả?” La Chinh bỗng nhiên hỏi.

Từ lúc tiến vào cấm địa Luyện Thần, La Chinh hơi lo lắng cho Khê Ấu Cầm.

Mặc dù thực lực của nàng không hề yếu, nhưng tính khí của nàng thường mang lại không ít phiền toái…

Khuôn mặt Cưu Thánh chợt hiện vẻ bất đắc dĩ: “Khê Ấu Cầm vẫn đang ở một chỗ trong cấm địa Luyện Thần”

“Nàng xảy ra chuyện gì rồi?” La Chinh tinh ý nhận ra biểu cảm của vị thánh nhân này, bèn lo lắng hỏi.

Cưu Thánh là thánh nhân hàng thật giá thật, vấn đề bình thường chắc chắc không khiến ông phải lộ ra biểu cảm như thế.

Xem ra Khê Ấu Cầm thực sự đã gây ra phiền toái không nhỏ cho ông.

“Ha ha, cũng không có gì…”

Mười Đạo Tử mà La Tiêu chọn ra đều có vai trò riêng, La Chinh là nhân vật chính, là tồn tại không thể thiếu.

Hoa Thiên Mệnh thì là kẻ ám sát, có thể vứt bỏ mọi thứ để tung ra một đòn trí mạng, Lạc Tích Huyên thì để ông dùng vào việc khác.

Còn Hiên Viên Thần Phong thì là người dự bị cho La Chinh!

Cho dù La Tiêu có vạch ra kế hoạch chặt chẽ đến nhường nào thì trong lúc thực hiện vẫn sẽ xảy ra một vài chuyện ngoài ý muốn.

Nếu La Chinh chết, vậy thì người thay thế La Chinh sẽ là Hiên Viên Thần Phong!

Đương nhiên, La Tiêu không hề tiết lộ vai trò và trách nhiệm của những Đạo Tử này cho người trong vũ trụ Đại Diễn biết.

Thậm chí đến cả đệ tử Tinh Vĩ của ông cũng không hề hay biết gì, chỉ có hai vị thánh nhân là Cưu Thánh và Cố Bắc là biết chuyện này.

Nếu nói trước tin tức này cho đám đệ tử của ông, e rằng Nguyên Tội Thiên Tôn sẽ vì con trai mình mà nghĩ mọi cách để giết chết La Chinh, sau đó để cho Hiên Viên Thần Phong thay thế La Chinh mất.

Trong mười vị Đạo Tử, vai trò của Khê Ấu Cầm là đặc biệt nhất.

Theo sự ủy thác của La Tiêu, Cưu Thánh phải giúp đỡ Khê Ấu Cầm tu luyện tới cảnh giới Giới Chủ, đồng thời còn phải giúp Khê Ấu Cầm xây dựng nên Tử Cực giới trong cơ thể.

Nhưng chuyện này đến tận bây giờ vẫn chưa xong.

Nguyên nhân lớn nhất chính là do Khê Ấu Cầm không chịu phối hợp…

Ông đường đường là một đại thánh nhân, vậy mà chẳng làm gì được một cô gái nhỏ.

Cưu Thánh cũng cảm thấy khá là mất mặt.

Đôi khi ông không nhịn nổi nữa, định trực tiếp tước đoạt lấy linh hồn của Khê Ấu Cầm rồi bóp méo ký ức của nàng luôn cho xong.

Thế nhưng cuối cùng ông vẫn nhịn xuống.

Tính cách của Khê Ấu Cầm rất ngang bướng.

Ngày trước, sau khi nàng đi Tử Cực giới, Vô Định lão nhân cũng đã phải cực kỳ yêu thương che chở, dẫn dắt chỉ bảo từng li từng tí thì mới kích thích được tiềm năng của nàng.

Nhưng Cưu Thánh lấy đâu ra tâm trạng để đi dỗ dành nàng như thế?

“Có điều không sao cả.

Không bao lâu nữa ta sẽ đưa nàng trở lại vũ trụ Đại Diễn thôi, không cần lo lắng” Cưu Thánh đáp lại.

Có câu hứa hẹn của Cưu Thánh, La Chinh không còn dây dưa về vấn đề này nữa.

Các vị Đạo Tử đều mong mỏi được trở về nhà, bọn họ rất lo lắng cho tình hình của vũ trụ Đại Diễn.

Trước khi tiễn các Đạo Tử đi, Cưu Thánh nghiêm túc nói: “Mười người các ngươi mang trong mình vô số tâm huyết của Tiêu Thánh.

Theo lý thuyết thì mỗi người các ngươi đều có tư cách trở thành thần, tất cả chỉ là vấn đề thời gian dài hay ngắn mà thôi.

Ở Thần Vực, cho dù là con cái của thánh nhân thì cũng chưa chắc đã có chuyện tốt như vậy.

Nếu các ngươi có thể giúp vũ trụ Đại Diễn vượt qua cơn nguy nan này… chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Thần Vực!”

Các Đạo Tử thấy Cưu Thánh tỏ ra cẩn trọng như thế bèn không hẹn mà cùng nhau gật đầu.

Từ vũ trụ Đại Diễn đi vào cấm địa Luyện Thần, Thiên Vị tộc đã phải chuẩn bị rất lâu.

Nhưng đối với Cưu Thánh lại dễ như trở bàn tay.

Vũ trụ Đại Diễn…

Trên bầu trời bỗng xuất hiện một khe nứt màu vàng sáng, tựa như một con yêu quái đang há cái miệng ra thật to.

Một bóng người chợt lóe lên rồi lao vụt xuống phía dưới.

“Ầm ầm!”

La Chinh đập mạnh vào một ngọn núi cao cả chục nghìn nhận*.

* Nhận: đơn vị đo lường thời xưa, bằng 8 hay 7 thước.

Cơ thể của hắn như một cây búa lớn, sau khi rơi xuống bèn bổ đôi ngọn núi cao cả chục nghìn nhận này ra, để lại một cái hố rộng trăm trượng trên vách núi rồi chìm sâu vào trong lòng đất.

Lúc này, trời đang đổ mưa.

Mưa lớn kèm theo vị tanh thấm vào trong vách núi từ bốn phương tám hướng, chớp mắt đã biến thành hồ nước ngầm nhấn chìm cơ thể La Chinh.

“Rào!”

Cơ thể của La Chinh bỗng lao vụt ra khỏi đó, mau chóng quay lại trên mặt đất.

Hắn ngẩng đầu lên nhìn, ánh mắt lộ ra một chút ngạc nhiên.

Đại Giới mà hắn đến là nơi nào? Tầng mây trên bầu trời thế nhưng nhuốm màu đỏ máu, tựa như được ngưng tụ từ vô vàn máu tươi.

Đồng bằng và núi non phía xa đều chìm trong sắc đỏ, như thể máu tươi đã tưới khắp nơi này.

Lần trước, hình như khi hắn được truyền tống tới cấm địa Luyện Thần cũng bị ném đến một nơi rất kỳ lạ.

Không ngờ lần này trở về cũng chẳng suôn sẻ hơn chút nào…

Có điều hắn bị đưa tới chỗ vô danh trong cấm địa Luyện Thần kia là do Cưu Thánh cố tình, lần này Cưu Thánh đích thân truyền tống, không lý nào ông lại ném hắn ở đây mà chẳng có lý do gì.

Dường như lại xảy ra sai sót ở đâu đó nên mới dẫn đến tình huống như hiện tại.

Hắn vươn tay hứng lấy một giọt mưa màu đỏ tươi, sau đó đặt lên mũi khẽ ngửi, mùi máu tanh quen thuộc xộc tới.

“Là máu người” Đáy mắt La Chinh chợt lóe qua một tia sáng, sau đó hắn cau mày suy ngẫm.

Có vẻ như tình hình trong vũ trụ còn gay go hơn là hắn nghĩ.

Không biết hiện giờ hắn đã rơi xuống Đại Giới nào nữa?

Thắc mắc này vừa nảy ra trong đầu thì một chiếc thuyền chiến trên không trung phía xa bỗng dưng lao vụt lên giữa màn mưa.

Toàn thân nó màu đen kịt, bên ngoài cắm từng chiếc gai nhọn hoắt.

Thường thường còn nghe thấy tiếng sấm truyền tới từ trên thuyền.

Hiện giờ, chiếc thuyền chiến này bay thẳng đến chỗ La Chinh, rõ ràng là đã phát hiện ra tình huống bên này.

La Chinh chỉ đứng yên giữa không trung không nhúc nhích.

Hắn không biết chiếc thuyền chiến này thuộc phe nào, nhưng cho dù thuộc về thế lực nào đi chăng nữa, La Chinh đều có cách để nắm giữ được một ít tin tức.

Thế nên lúc này hắn bèn đứng im đợi nó tới gần.

La Chinh đã đoán đúng.

Chiếc thuyền chiến này quả thực chú ý tới âm thanh lớn do La Chinh gây ra khi được truyền tống tới nên đang tới đây để thăm dò.

Hơn nữa chiếc thuyền chiến này thuộc về Thánh tộc.

“Máu của đám Nhân tộc này tanh chết đi được, không biết thượng tọa đại nhân muốn kiên trì tiếp đến khi nào nữa?” Một võ giả Thánh tộc cầm đầu phàn nàn.

“Bóp chết đám kiến hôi này là đủ rồi, cần gì phải khiến máu me trong người bọn chúng dây ra khắp nơi thế này, nhìn thật khó chịu…”

“Đừng than phiền nữa, Thượng tọa đại nhân làm vậy là có lý do của người!”

“Ban nãy xảy ra chuyện gì mà khiến ngọn núi trước mặt bị bổ ra thế kia?”

Mặc dù bên này xảy ra tình huống đột phát, nhưng mấy võ giả Thánh tộc chẳng hề tỏ ra cảnh giác hơn là bao.

Dù gì từ lúc Thánh tộc bắt đầu bước chân vào vũ trụ Đại Diễn thì luôn duy trì thế như chẻ tre, không ai có thể ngăn lại bước chân của bọn họ.

Đứng trước Thánh tộc hùng mạnh, mấy thế lực Nhân tộc lớn dường như không hề có sức chống cự.

Thánh tộc bọn họ quét ngang toàn bộ vũ trụ một cách dễ dàng.

Chiến tranh cục bộ triển khai đến tận giờ hầu như chưa có lần nào là thất bại!

“Có nhân loại!”

“Chậc chậc! Tên Nhân tộc này bị ngu à? Đến chạy trốn cũng không biết.

Nhân tộc trở nên ngoan ngoãn như thế từ lúc nào không biết?”

Mấy võ giả Thánh tộc cười nói.

Một võ giả Thánh tộc trong đó liếc mắt quan sát La Chinh một lượt, võ giả Thánh tộc này có vẻ cẩn thận hơn nhắc nhở: “Mọi người cẩn thận chút đi.

Tên kia… hình như là Giới Chủ!”

Võ giả trên chiếc thuyền chiến màu đen này đều có tu vi Thần Biến Cảnh, chống lại một vị Giới Chủ có vẻ hơi khó.

“Sao lại thế được! Vẫn còn Giới Chủ dám bước chân vào đây ư?” Một võ giả Thánh tộc thốt lên kỳ quái.

Đại Giới mà bọn họ đang ở đã bị Thánh tộc chiếm lấy từ lâu, nếu Giới Chủ Nhân tộc tiến vào đây có chăng cũng chỉ đến để chịu chết.

Mấy võ giả Thánh tộc nhìn nhau tỏ ra khó hiểu.

Nhưng bọn họ không hề sợ hãi vị Giới Chủ La Chinh này.

Cả Thánh tộc từ trên xuống dưới đã chẳng còn bất cứ cảm giác kính sợ gì với nhân loại nữa rồi.

“Có thể là một tên muốn đầu hàng chăng?”

Ba năm nay, từ cấp Thiên Tôn cho tới Giới Chủ, rồi đến các võ giả bình thường đều liên tiếp triển khai ra các cuộc chiến tranh, nhưng Nhân tộc vẫn liên tục thất bại.

Hiện giờ đã có mấy trăm vị Giới Chủ trong vũ trụ Đại Diễn lựa chọn “đầu hàng”, phản bội chủng tộc của mình để gia nhập Thánh tộc…

Bỗng dưng có một vị Giới Chủ Nhân tộc xuất hiện ngay trước mắt, nói không chừng vị Giới Chủ này cũng tới để đầu hàng, thế nên chiếc thuyền chiến này bất chợt điều chỉnh lại phương hướng một chút, tiến thẳng tới chỗ của La Chinh.


Chương 1578: Ra tay

Chiếc thuyền chiến màu đen này dừng lại trước mặt La Chinh, một võ giả Thánh tộc đứng ngay trước mũi thuyềnMặc dù võ giả này chỉ có tu vi Thần Biến Cảnh, nhưng khi đối diện với La Chinh, gã vẫn tỏ vẻ bề trên nhìn xuống, khí thế bức người.

“Các hạ tới lãnh địa của Thánh tộc ta là để ‘đầu hàng’ ư?” Võ giả Thánh tộc nhìn chằm chằm La Chinh hỏi.

Thực ra võ giả Thánh tộc tỏ thái độ như vậy là vì La Chinh có tu vi Giới Chủ, nếu La Chinh chỉ là võ giả Hóa Thần Tam Biến, hay thậm chí là Sinh Tử Cảnh thì e rằng bọn họ sẽ trực tiếp ra tay giết hắn luôn.

Trong con mắt người Thánh tộc, sinh linh của vũ trụ Đại Diễn chẳng khác gì đám “heo chó” cả.

“Quả nhiên là người Thánh tộc…” Nhìn võ giả Thánh tộc kia, La Chinh khẽ híp mắt.

Dựa theo lời của gã, La Chinh có thể nắm bắt được một vài tin tức.

Lãnh địa của Thánh tộc, vậy tức là Đại Giới này đã bị Thánh tộc xâm chiếm.

Đầu hàng…

Có nghĩa là trong Nhân tộc có Giới Chủ đã lựa chọn phản bội.

Từ xưa đến nay, trong xã hội loài người không hề thiếu những kẻ phản bội.

Một số võ giả lựa chọn đầu hàng Thánh tộc để sống sót cũng chẳng phải là điều không thể xảy ra.

“Các hạ tới đầu hàng ư?” Võ giả Thánh tộc kia hỏi lại.

Mấy võ giả Thánh tộc khác cũng ngầm tỏ ra cảnh giác, nếu tên này không phải tới để đầu hàng thì e rằng bọn họ phải ra tay thật rồi.

Chỉ có điều, các võ giả Thánh tộc cũng khá tự tin vào thực lực của bản thân.

Huống hồ bảy người họ còn là võ giả Thần Biến Cảnh cấp cao.

Nhóm bọn họ đã sớm có một bộ chiến thuật hoàn chỉnh, tự tin rằng bọn họ có thể liên thủ áp chế được một vị Giới Chủ.

Càng đừng nói đến việc nơi này cách đại bản doanh của bọn họ không xa, cho dù thực sự không địch nổi thì vẫn tự tin rằng có thể chạy thoát khỏi La Chinh.

Nghe thấy lời chất vấn của võ giả Thánh tộc, La Chinh bèn khẽ nở nụ cười, cơ thể lơ lửng giữa không trung.

Khuôn mặt hắn vẫn nguyên nét cười thong dong, từ từ di chuyển tới chỗ chiếc thuyền chiến màu đen kia, đồng thời mở miệng nói: “Nếu ta muốn đầu hàng, không biết Thánh tộc có bằng lòng thu nhận hay không?”

Nghe La Chinh nói vậy, ánh mắt đám võ giả Thánh tộc bỗng sáng lên.

Thắng bại của trận chiến giữa hai vũ trụ được quyết định bởi các Thiên Tôn và thần tối cao.

Thế nhưng điều đó không có nghĩa là võ giả tầng chót không có bất cứ tác dụng nào.

Nếu Thánh tộc muốn nắm giữ toàn bộ vũ trụ thì cần một số lượng lớn các Giới Chủ, từng chút từng chút củng cố Đại Giới mà bọn họ đã chiếm được.

Vũ trụ Đại Diễn quả thực là quá lớn.

Trước chưa nói đến thực lực, chỉ riêng số lượng người của vũ trụ Đại Diễn cũng tương đương với toàn bộ Thánh tộc rồi.

Thế nên việc Thánh tộc muốn chiếm lấy toàn bộ vũ trụ Đại Diễn vẫn là một chuyện khá phiền toái.

Bởi vì thiếu người.

Tháng này bọn họ đã chiếm được mười hai Đại Giới, nhưng Thánh tộc không thể phân chia binh lính luôn trấn thủ ở các Đại Giới đã bị chiếm.

Chỉ vẻn vẹn một tháng sau, Nhân tộc lại tránh khỏi đội chủ lực của quân Thánh tộc để chiếm lại mười Đại Giới.

Hai bên cứ giằng co mãi như thế, ngươi nghỉ thì ta đánh, ngươi đánh thì ta nghỉ khiến cho Thánh tộc phiền não vô cùng.

Một mặt, Thánh tộc điều động người từ vũ trụ Đại Cực, mặt khác lại “chiêu hàng” võ giả Nhân tộc, lợi dụng sức kêu gọi của Giới Chủ Nhân tộc gia nhập vào Thánh tộc để củng cố Đại Giới mà bọn họ đã chiếm được.

Nếu tiểu đội Thánh tộc này có thể chiêu hàng được một vị Giới Chủ Nhân tộc, bọn họ sẽ được trọng thưởng.

“Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Nói cho cùng Thánh tộc ta sẽ là chủ nhân của thế giới này, nếu ngươi có thể vứt bỏ chủng tộc của mình thì đương nhiên là có thể trở thành một thành viên của Thánh tộc chúng ta” Võ giả Thánh tộc cười nói, thậm chí thái độ cũng thân thiện hơn vài phần.

Nhân loại nương nhờ vào Thánh tộc được nhận đãi ngộ không tệ.

Thậm chí còn có thể trở thành một tên thủ lĩnh nho nhỏ trong Thánh tộc nữa.

Dù là ở đâu thì kẻ mạnh cũng đều rất hiếm hoi, đặc biệt là trong trận chiến giữa hai vũ trụ.

Đừng chỉ nhìn số Giới Chủ giữa hai bên đều có hơn mấy trăm nghìn người, thế nhưng võ giả dưới cấp Giới Chủ đều phải đếm bằng triệu…

Mấu chốt là sau khi gia nhập vào Thánh tộc, bọn họ sẽ bị Thánh tộc gieo vào người một thứ có tên là “trùng Diệt Tâm”.

Thánh tộc không sợ đám nhân loại này sẽ phản bội cũng bởi lẽ kết quả của phản bội chỉ có một, đó chính là sẽ chết cực kỳ thê thảm.

Lúc này, đám võ giả Thánh tộc kia đã cơ bản xác định được rằng vị Giới Chủ này tới để đầu hàng.

Sau khi bọn họ đưa vị Giới Chủ này về sẽ có thể nhận được một phần thưởng hậu hĩnh.

Không ngờ La Chinh lại mở miệng hỏi tiếp: “Nếu như ta tới không phải để đầu hàng thì sao?”

Lời này truyền vào tai của võ giả Thánh tộc kia khiển gã hơi ngẩn người ra, con mắt đầy ý cười kia bất chợt trở nên lạnh lùng: “Các hạ đang nói đùa sao? Nếu không gia nhập vào Thánh tộc ta, các hạ dám xâm nhập vào nơi này là tự tìm đến cái chết đó”

“Trả lời đúng rồi, quả thực là ta đến để chịu chết đây”

La Chinh vừa dứt lời, cơ thể đã nhoáng cái đi đến trước mặt võ giả Thánh tộc, bất thình lình tung ra một chưởng.

Hiển nhiên là không thể coi thường sức mạnh trong một chưởng này của La Chinh, nhưng những võ giả Thánh tộc kia vốn đang vô cùng cảnh giác nên cũng phản ứng lại rất nhanh.

Chớp mắt một cái, bảy vị võ giả Thánh tộc đã tản ra xung quanh…

“Ầm…”

Một tiếng nổ lớn vang lên, chiếc thuyền chiến màu đen đã nổ tung, biến thành vô số mảnh nhỏ rơi xuống.

Ngay lúc này, bảy vị võ giả Thánh tộc kia liền tạo thành một vòng tròn bao vây lấy La Chinh.

“Xông lên!”

Không thể không thừa nhận, thực lực tổng hợp của võ giả Thánh tộc quả thực mạnh hơn võ giả vũ trụ Đại Diễn một tầng.

Trong đó ẩn chứa một vài nguyên nhân.

Vũ trụ Đại Cực là một vũ trụ bình thường, không hề tồn tại thứ gọi là diễn kỷ.

Bởi vì Mục Hải Cực – người xây dựng nên vũ trụ Đại Cực không cần kéo dài hơi tàn như La Tiêu.

Còn La Tiêu, để giữ cho chân nguyên trong vũ trụ không trôi đi hoàn toàn nên bèn lần lượt hủy diệt Thiên Đạo rồi lại xây dựng lên cái mới.

Bởi vậy, ông vẫn luôn giữ được lượng lớn chân nguyên chảy trong vũ trụ, đồng thời bảo vệ được sự sống của toàn bộ vũ trụ Đại Diễn.

Nhưng vấn đề kèm theo đó chính là sau khi kết thúc một diễn kỷ, sẽ dẫn tới một lần hủy diệt lớn của toàn vũ trụ, khiến cho một vài truyền thừa viễn cổ bị thất lạc, bị tuyệt tích.

Thế nên cứ cách ba tỉ sáu trăm nghìn năm, vũ trụ này sẽ phát triển lại từ đầu một lần.

Vũ trụ Đại Cực không hề tồn tại vấn đề này.

Quá trình phát triển của cả vũ trụ nối liền nhau, trong đó có nhiều truyền thừa kéo dài từ khi xây dựng nên vũ trụ Đại Cực tới nay.

Cho dù là so về lĩnh ngộ quy tắc hay là sự phát triển của toàn vũ trụ thì vũ trụ Đại Cực đều hơn xa vũ trụ Đại Diễn.

Thế nên võ giả cùng cảnh giới trong vũ trụ Đại Cực hầu như đều mạnh hơn so với võ giả của vũ trụ Đại Diễn một chút.

Đó là lý do vì sao mà khi bảy vị võ giả Thần Biến Cảnh đối mặt với một vị Giới Chủ không hề chạy trốn thục mạng mà lại có can đảm vây công La Chinh.

Bọn họ cho rằng bảy người liên hợp lại đủ để bao vây, thậm chí là giết chết vị Giới Chủ này.

Nếu là Giới Chủ bình thường, e rằng thực sự không phải là đối thủ của bảy người.

Đáng tiếc người bọn họ gặp phải là La Chinh – một hạt giống đã trưởng thành, mang trong mình vô số tâm huyết của La Tiêu.

Hạt giống này không chỉ gánh vác số mệnh cứu lấy vũ trụ Đại Diễn, thậm chí còn khuấy động lên cả vũng nước tù trong Thần Vực, mang theo một kế hoạch động trời của La Tiêu.

Trong lúc bao vây lấy La Chinh, ba võ giả Thánh tộc bèn ra tay cùng lúc.

“Tâm Ma Nguyên Linh!”

Con mắt của ba võ giả Thánh tộc lần lượt tối lại, khi bọn họ đồng loạt hô lên, âm thanh kia dường như toát ra một luồng ma tính, trực tiếp công kích linh hồn của La Chinh, khiến tinh thần của hắn bắt đầu rối loạn.

Thánh tộc độc chiếm cả vũ trụ Đại Cực, toàn bộ vũ trụ đều có trật tự rõ ràng.

Bọn họ có đủ thời gian và phương pháp để huấn luyện các võ giả trong tộc trở thành những binh lính phối hợp ăn ý với nhau chứ không đơn thuần chỉ là một võ giả thông thường.

Còn vũ trụ Đại Diễn lại có rất nhiều thế lực, chủng tộc cũng đa dạng phức tạp.

Về cơ bản, các võ giả đều chiến đấu độc lập.

Cho dù có một vài thế lực mở rộng phương pháp tấn công bằng số đông, nhưng tới cảnh giới Thần Biến Cảnh hay Giới Chủ, phương pháp này chẳng đáng xem trọng nữa.

So ra, võ giả của vũ trụ Đại Diễn có vẻ không đoàn kết cho lắm…

Dưới ánh nhìn của ba người, tinh thần La Chinh có phần xao động, một vài cảm xúc tiêu cực bắt đầu trồi lên.

Có điều cảm giác nhiễu loạn ấy chỉ diễn ra trong chớp mắt, sau đó khuôn mặt của La Chinh lại hiện lên một nụ cười thong dong.

Sau khi rời khỏi Trấn Hồn Nhai, hắn từng tiến vào tháp tu luyện bản tâm, cũng từng chịu sự giày vò của tâm ma trong bảy mươi bảy tầng của tháp ấy.

Vì vậy thuật nhiễu loạn tinh thần của ba võ giả Thần Biến Cảnh trước mặt cũng chỉ bằng tâm ma ở tầng ba mươi gì đó thôi, căn bản không thể khiến cho tâm cảnh của hắn bị dao động.

“Thánh tộc… cũng chỉ có chút bản lĩnh đó mà thôi”

Sau khi bước ra một bước, La Chinh không để cho bọn họ có cơ hội chạy thoát, ngón trỏ thanh mảnh khẽ phất qua trán của một gã Thánh tộc.

Con ngươi của võ giả Thánh tộc bỗng trợn trừng, ánh mắt ngập tràn khó tin nhìn La Chinh.

Cơ thể gã mềm oặt rơi xuống dưới, cho đến khi cơ thể chạm tới mặt đất, ánh mắt vẫn cực kỳ không cam lòng ngước nhìn La Chinh trên không trung.

Chỉ một cái phất tay nhẹ nhàng, xương cốt của võ giả Thánh tộc này đã hoàn toàn vỡ vụn.

Sức mạnh ấy khuấy nát bộ não của gã, làm linh hồn gã tiêu tán chỉ trong chớp mắt.


Chương 1579: Tên ngươi là gì?

La Chinh vẫn duy trì tư thế nâng taySáu gã võ giả Thánh tộc còn lại kinh ngạc nhìn chằm chằm La Chinh…

Ở vũ trụ Đại Diễn, Thánh tộc thế như chẻ tre, Nhân tộc căn bản không dám đối đầu trực diện với bọn họ.

Mấy lần giao tranh gần đây nhất Nhân tộc đều thua thảm, hơn nữa đội ngũ nhỏ của bọn họ đã từng giết được Giới Chủ Nhân tộc!

Trong nhóm bảy người này, có ba người am hiểu công kích linh hồn, cũng chính là “Tâm Ma Nguyên Linh” được thả ra lúc trước.

Ngay sau đó, ba người khác dùng “Trói Buộc Thánh Ma” quấn quanh đối thủ.

Người cuối cùng, cũng chính là thủ lĩnh của đội ngũ sẽ dùng “Một Nhát Chém Thánh Nguyên” đã chuẩn bị từ lâu để chém chết đối thủ.

Trong đội ngũ của Thánh tộc, thông thường đều sẽ tạo thành nhóm bảy người, sức chiến đấu của bảy người chồng lên nhau sẽ vượt xa võ giả cùng cấp bậc.

Nhưng chiêu thức liên tiếp này chính là dùng để đấu với cường giả.

Tất nhiên, nếu đối mặt với võ giả cùng cấp, hay đông đảo võ giả cấp thấp, bảy người sẽ có chiến thuật khác!

“Tâm Ma Nguyên Linh” do ba người liên thủ phóng ra không phải dễ chống cự như vậy.

Đây không phải là công kích linh hồn đơn thuần, mà là trong công kích cảm xúc hỗn tạp nào đó trong linh hồn, vừa có thể áp chế linh hồn đối thủ, vừa có thể khiến tâm thần đối phương dao động.

Mặc dù linh hồn Giới Chủ rất mạnh, tâm tính vững vàng, nhưng cũng sẽ trống rỗng đầu óc trong khoảng thời gian ngắn, gần như không hề có sức chống cự.

Nếu là La Chinh trước khi bước vào cấm địa Luyện Thần, sợ rằng thật sự sẽ phải chịu ảnh hưởng không nhỏ.

Giống như lúc trước, khi tu luyện Dịch Thần Nhất Kiếm, lĩnh ngộ thần đạo Đoạn Tình, La Chinh cũng không thể chịu được lượng sát khí qua lớn, khiến cả người trở nên thô bạo thích giết chóc…

Nhưng tháp tu luyện bản tâm của Nguyên Hòa tộc quả thực đã giúp ích không nhỏ.

Tâm võ đạo của La Chinh giống như được mạ thêm một lớp tường đồng vách sắt, sao có thể dễ dàng bị ảnh hưởng dễ dàng như vậy?

Cho nên La Chinh phản ứng kịp thời bèn đánh trả, dễ dàng giết chết một võ giả Thánh tộc.

Mấy gã võ giả Thánh tộc còn lại hơi ngây người, hiển nhiên còn chưa chấp nhận sự thật là đồng bọn đã bị đánh chết.

La Chinh vẫn nở nụ cười ung dung.

Người ngoài nhìn vào, thấy nụ cười kia thật ấm áp, giống như quân tử lễ phép khiêm tốn.

Nhưng trong mắt mấy gã võ giả Thánh tộc, hình tượng của La Chinh lập tức giống như ác ma! Nụ cười kia chứa đầy ác ý.

Đã từ lâu, người Thánh tộc không hề nhớ tới nỗi sợ hãi, chưa từng đối mặt với chủng tộc nào mạnh hơn bọn họ…

Thấy La Chinh liếc về phía một gã võ giả Thánh tộc, sáu người ở đây bỗng cảm thấy, người này chính là sự tồn tại mà bọn họ không thể trêu vào.

“Rút!”

“Tản ra! Không thể coi thường thực lực của người này!”

Vèo, vèo, vèo…

Ngay trước khi bọn họ kịp phản ứng, động tác vốn dĩ chậm chạp của La Chinh bỗng thay đổi trong nháy mắt.

Thân hình hắn lóe lên, một võ giả trong đám kia còn chưa kịp xoay người đã bị La Chinh phất nhẹ một cái.

Ngón tay phất qua đỉnh đầu đói phương, trên đỉnh đầu kia liền xuất hiện một dấu tay nho nhỏ, sọ não cũng bị hõm xuống một chút.

Võ giả Thánh tộc kia mở to hai mắt, không cam lòng ngã xuống, va thật mạnh lên đất, nhanh chóng bị mưa máu che khuất.

La Chinh không ngừng lại chút nào.

Rất nhiều thời điểm, hắn sẽ thấy do dự, làm theo lời quân tử, tìm chỗ mà khoan dung độ lượng.

Nhưng điều này không có nghĩa La Chinh là người yếu đuối.

Không phải người tộc ta, nhất định sẽ có lòng dạ khác.

Cho nên đối mặt với chủng tộc khác ngoài Nhân tộc, trong lòng La Chinh không có chút thương hại nào…

Võ giả Thánh tộc chạy trốn không chậm, hơn nữa bọn họ phối hợp khá chặt chẽ, năm người còn lại thoát đi theo các hướng khác nhau.

Như vậy nếu La Chinh đuổi giết một người trong số đó, bốn người còn lại sẽ có một khoảng thời gian ngắn để kéo giãn khoảng cách với La Chinh.

Nhưng sau khi La Chinh thành Giới Chủ, tốc độ đã có tiến bộ nhảy vọt!

Ánh mắt của hắn tập trung vào một gã áo vàng, rồi đuổi thẳng theo.

Võ giả Thánh tộc áo vàng cảm nhận được gió mạnh đuổi tới phía sau, trên mặt lộ vẻ khổ sở, rõ ràng còn có bốn người khác, sao người này lại cố tình đi đuổi giết chính mình?

Nhưng gã đã không rảnh để nghĩ nữa.

Thân là võ giả Thần Biến Cảnh, khi một mình đối mặt với La Chinh, gã căn bản không có một chút phần thắng nào…

Thật ra, dựa theo sách lược định sẵn của Thánh tộc, nếu gặp phải cường giả, khi chạy trốn mọi người cần phải hoàn toàn phân tán, ít nhất đối phương sẽ không thể giết sạch tất cả mọi người, có thể giúp đa số người trốn thoát được.

Nhưng trong nháy mắt này, võ giả Thánh tộc bị đuổi giết lại thay đổi chủ ý, gã không lựa chọn dụ La Chinh rời đi mà là xoay người phản kháng.

Chạy trốn cũng vẫn phải chết, còn không bằng dốc hết sức một phen.

Đây là bản tính của nhiều sinh linh, cho dù là con thỏ nếu bị ép đến nóng nảy cũng sẽ quay đầu lại cắn một phát…

“Thuật Bạo Nguyên!”

“Ào ào!”

Chân nguyên trong cơ thể võ giả Thánh tộc rào rạt trút ra, quay xung quanh võ giả này rồi nổ tung trong nháy mắt.

Đây là một bí pháp thiêu đốt chân nguyên.

Chân nguyên bị thiêu đốt sẽ bành trướng với tốc độ cực kỳ nhanh, hóa thành từng mũi nhọn xung quanh thân thể.

Nhất thời, võ giả Thánh tộc như hóa thành một con nhím, tất cả mũi nhọn trên người gã đột nhiên mọc lên, giống như trên người gã xuất hiện vô số trường thương.

Nếu là võ giả đuổi giết gã không phản ứng kịp, sẽ bị mũi nhọn đâm nát bét.

Tất nhiên là La Chinh phản ứng nhanh vô cùng nhanh, hắn hoàn toàn có đủ thời gian né được những mũi nhọn đó, nhưng hắn lại căn bản không cần tránh né.

Hắn cứ thế đâm thẳng qua, chỉ dùng thân thể của mình, trực tiếp đập nát đám mũi nhọn do thiêu đốt chân nguyên hóa ra.

“Răng rắc răng rắc…”

Cùng với âm thanh mũi nhọn bị gãy, khoảng cách giữa La Chinh và võ giả Thánh tộc kia cũng chỉ còn một thước.

Tay phải La Chinh hiện lên như quỷ mị, phất nhẹ một cái lên gáy của võ giả Thánh tộc, giống như nhẹ nhàng phủi đi bụi bặm trên người gã.

Sau khi phất tay, La Chinh không nhìn lại lần hai, cơ thể hắn hóa thành một đường cong trên không trung, tiếp tục đi đuổi giết võ giả Thánh tộc kế tiếp.

Thân thể võ giả Thánh tộc bị ngón tay La Chinh phất nhẹ qua lập tức chấn động, sau khi sững sờ ở trên không trong một hơi thở, gã lập tức rơi xuống giống như một mảnh lá cây không còn sức sống.

“Kẻ thứ ba…”

Sau đó La Chinh lại chuyển hướng, đánh về phía võ giả Thánh tộc thứ tư.

Đối tượng bị La Chinh nhắm đến nhìn thấy cảnh tượng xảy ra cách đó không xa thì trong lòng giống như có động đất, không ngừng quay cuồng.

Nhìn thấy ánh mắt La Chinh mơ hồ lướt qua, tập trung vào mình, ánh mắt vừa lúc chạm nhau, gã lập tức bị dọa đến hồn phi phách tán, bèn vùi đầu chạy trốn về phía trước.

Tuy La Chinh đuổi giết võ giả thứ ba mất thời gian hai ba nhịp thở, nhưng thân hình của hắn nhẹ lướt trong không gian, đã vượt qua hơn mười dặm trong nháy mắt.

Hắn đi sau mà đến trước, đi tới xuất hiện trước mặt võ giả Thánh tộc thứ tư.

Ngoài đi Nguyên Hòa tộc, La Chinh cũng từng đi Diệt Phong Cốc, rồi hấp thu lĩnh ngộ về quy tắc của Cưu Thánh giống như đói khát.

Sau khi thành Giới Chủ, hắn có thể sử dụng thuật dịch chuyển không gian.

Nhưng lúc này, La Chinh còn chưa thể giống như Thiên Tôn, lập tức vượt qua mấy Đại Giới.

Nhưng việc chỉ dùng một bước vượt qua ngàn dặm lại không khó với hắn.

Huống chi trong khoảng thời gian ngắn, võ giả Thần Biến Cảnh có để chạy đi trăm dặm đã là không tệ rồi.

“Ngươi, ngươi… Ngươi là ai? Một Giới Chủ Nhân tộc sao có thể mạnh như thế!” Võ giả Thánh tộc này ý thức được có phản kháng cũng vô nghĩa, bèn mở miệng hỏi.

“Ngươi không cần biết lý do” La Chinh cười nhạt, thân hình giống nhau quỷ mị xẹt qua võ giả này, rồi nhẹ nhàng phất ngón tay qua.

Trong nháy mắt, dưới chân hắn hiện lên từng ánh sáng trắng, cả người biến mất tại chỗ, võ giả đuổi theo võ giả Thánh tộc thứ năm.

Ngay sau đó là võ giả thứ sáu, thứ bảy…

La Chinh không giết luôn võ giả Thánh tộc cuối cùng.

Người này chính là võ giả đứng trước thuyền chiến màu đen nhìn xuống La Chinh lúc trước.

Thân là đội trưởng của tiểu đội này, nên thực lực của gã rất mạnh, khi sáu gã đội viên vây bắt người, người này chính là người thi triển ra một kích mạnh nhất.

Bởi vì La Chinh mất một chút thời gian giết chết sáu người kia, nên gã này đã tranh thủ chạy được hai trăm dặm trong thời gian ngắn.

Trong lúc chạy, gần như gã đã ép sức mạnh của mình đến cực hạn.

So với những võ giả Thánh tộc khác, gã là người thông minh nhất.

Khi ý thức được không thể địch lại La Chinh, gã chưa từng quay đầu lần nào, trong đầu không có bất cứ tạp niệm gì, mà chỉ có duy nhất một suy nghĩ là chạy trốn!

Võ giả Thánh tộc cũng không rõ mấy gã đồng đội kia đã chết hay còn sống.

Nhưng ít ra chính gã an toàn là được!

“Phù, thật là tìm được đường sống trong cõi chết…”

Ngay lúc suy nghĩ may mắn này vừa mới xuất hiện, bên tai lại vang lên giọng nói khiến gã hồn phi phách tán.

“Tên ngươi là gì?”


Chương 1580: Bình dân

Vừa dứt lời, bóng dáng La Chinh liền bước ra khỏi hư không, đứng trên đầu võ Thánh tộc mà nhìn xuống…Khí thế kia dữ dội giống như quân lâm thiên hạ, có chút duy ngã độc tôn*.

* Được cho là câu nói đầu tiên khi Phật Thích Ca Mâu Ni đản sinh.

Có ý chê kẻ tự đề cao mình, cho rằng chỉ có mình là đáng tôn quý (Thiên thượng thiên hạ duy ngã độc tôn).

Võ giả Thánh tộc tự xưng là mang huyết thống cao quý.

Trong mắt họ, tất cả ngoại tộc đều như nhau.

Cho dù là Nhân tộc, hay là những sinh linh có trí khôn khác đều không khác gì so với heo, chó hay con kiến cả.

Chỉ có mỗi Thánh tộc là khác biệt, chỉ mình Thánh tộc mới có tư cách đứng trên các chủng tộc khác.

Trong vũ trụ Đại Cực, bất cứ sinh linh nào, bất cứ chủng tộc nào cũng đều chỉ có thể nằm rạp dưới chân Thánh tộc, dựa vào sự bố thí và nuôi dưỡng của Thánh tộc để sống qua ngày.

Võ giả Thánh tộc nào có từng cảm nhận được khí thế như thế này?

Dưới khí thế áp bách, võ giả Thánh tộc cảm thấy mình vô cùng nhỏ bé, khiến người ta không khống chế được mà muốn giác ngộ đầu hàng.

Nhưng hiện tại, gã chỉ đang đối mặt với một Nhân tộc mà thôi.

Xuất phát từ niềm tự hào về huyết thống của mình, võ giả Thánh tộc chống cự lại theo bản năng, làm sao gã có thể tùy tiện đầu hàng trước một Nhân tộc?

“Tên của ngươi là gì, ta có thể không giết ngươi” Giọng nói lạnh lùng của La Chinh vang lên lần nữa, uy áp linh hồn chợt tăng gấp đôi, từ trong mắt La Chinh có ánh vàng mơ hồ lóe ra.

Sáu thánh địa tu luyện lớn của cấm địa Luyện Thần.

Cảnh giới được tu ở Tuế Nguyệt Cốc của Long Cầm tộc, tâm tính được tu ở tháp tu luyện bản tâm của Nguyên Hòa tộc, thân thể được tu ở suối nguồn sức mạnh của Băng Sơn tộc, quy tắc được tu ở Diệt Phong Cốc của Vạn Tượng tộc, Chân Nguyên Thủy Mạt là của Thiên Khung tộc.

Trừ những nơi này ra, còn có vùng đất tổ Thần Hồn của Hồn Ấn tộc, đó là nơi tu luyện Thần Hồn.

Với võ giả tam tu, linh hồn đứng sau thân thể, tu chân tồn tại là để chống đỡ điểm tựa thứ ba của một võ giả, nên tất nhiên là một vòng khá là quan trọng.

Trong mười vị Đạo Tử, có bảy vị tiến vào vùng đất tổ Thần Hồn.

Trong đó vì vấn đề thời gian, Liệt Thiên Hàn, Giang Chính Nghĩa và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bỏ lỡ cơ hội vào vùng đất tổ, nên chưa được tu luyện trong đó mà đã bị đưa vào Tuế Nguyệt Cốc.

Ngoài Thiên Khung tộc ra, La Chinh cũng có thu hoạch không nhỏ trong năm thánh địa tu luyện còn lại.

Hiện tại, linh hồn La Chinh lóe ra ánh vàng rực rỡ.

Mặt ngoài của linh hồn nửa trong suốt còn có từng con dấu hình cung màu vàng.

Đây chính là con dấu Đế Hồn của vùng đất tổ Thần Hồn.

Người có được con dấu, khi tỏa ra uy áp linh hồn sẽ có chứa hơi thở của hoàng gia, khiến người khác nảy sinh cảm giác sợ hãi, cảm thấy mình thật nhỏ bé, có thể khiến đối thủ có thực lực yếu kém phải đầu hàng.

Trong vũ trụ Đại Diễn, không có nhiều võ giả tu đến Hoàng Kim Chiến Hồn, chỉ có Thiên Tôn và một bộ phận nhỏ Đại Giới Chủ là tu thành.

Giờ phút này, La Chinh phát ra uy áp thông qua Hoàng Kim Chiến Hồn, lại tăng thêm con dấu Đế Hồn, hiệu quả thế nào là điều có thể tưởng tượng ra.

Cho nên khi hắn hỏi như vậy, võ giả Thánh tộc lập tức run rẩy, gần như là trả lời theo bản năng: “Ta, ta tên là Long Vinh!”

“Dừng lại” La Chinh ra lệnh.

Vốn dĩ, La Chinh có thể cưỡng chế đối phương, nhưng lúc này lại cố tình dùng ngôn ngữ để làm đối phương khuất phục.

La Chinh có ý muốn thử nghiệm năng lực mình đạt được trong cấm địa Luyện Thần.

Chạy trốn gần như là bản năng của võ giả Thánh tộc.

Một câu áp chế của La Chinh giống như khiến người ta “nói là phải làm theo ngay”, khiến võ giả Thánh tộc đi ngược lại nỗi sợ hãi của mình, thật sự dừng lại!

Long Vinh hoảng sợ nhìn La Chinh, trong lòng chẳng còn chút tâm tư muốn phản kháng nào.

“Nơi đây là Đại Giới nào?” La Chinh nhìn chằm chằm Long Vinh dò hỏi.

Trong mắt Long Vinh lóe lên sự do dự, nhưng gã cảm thấy linh hồn của mình đã bị La Chinh áp chế hoàn toàn, giống như bị khống chế mà vô thức đáp lại: “Nơi đây là Thất Tuyệt giới…”

“Thất Tuyệt giới?” La Chinh hơi sửng sốt.

Thất Tuyệt giới là một Đại Giới nằm ở rìa của liên minh Nhân Đạo, mà bên cạnh Đại Giới này là biên giới tiếp giáp Chư Thần Vô Niệm.

Khi La Chinh rời khỏi vũ trụ Đại Diễn, Thánh tộc đã chiếm cứ ba Đại Giới của Thang Thần tộc.

Nếu hiện tại Thánh tộc đã đánh tới Thất Tuyệt giới, vậy chẳng phải là đã nuốt cả liên minh Nhân Đạo rồi sao?

Tình hình còn tệ hơn cả so với tưởng tượng của La Chinh.

Theo La Chinh thấy thì dù Thánh tộc có mạnh đến cỡ nào cũng không thể cắn nuốt hoàn toàn mấy nghìn Đại Giới của liên minh Nhân Đạo trong vòng ba năm ngắn ngủi.

Dù sao, mỗi Đại Giới đều vô cùng rộng lớn, huống chi nhóm Thiên Tôn trong vũ trụ cùng với Tinh Vĩ không có khả năng bàng quan đứng ở một bên.

Nếu vậy Thần Dụ Thiên Tôn?

Vân Hồ Thiên Tôn… cùng với Vân Lạc đâu?

La Chinh ngẫm nghĩ một hồi, nhìn chằm chằm Long Vinh hỏi: “Hiện tại thế cục của cả vũ trụ Đại Diễn như thế nào?”

Vừa dứt lời, trong mắt hắn lóe lên ánh vàng rực rỡ, hơi thở hoàng gia trong con dấu Đế Hồn trào lên như thủy triều.

Long Vinh căn bản không có sức chống cự nào, hai mắt trũng xuống, khớp hàm run lên.

Gã không thể chịu nổi uy áp với cường độ lớn như thế, ngay cả nói cũng không nói nên lời.

Thấy người nọ bị dọa đến nỗi này, La Chinh chỉ đành thu hồi một phần uy áp linh hồn, tiếp tục hỏi: “Thế nào?”

“Thánh tộc chúng ta… Thánh tộc tách rời liên minh Nhân Đạo, còn đánh chết ba Thiên Tôn, nhóm tinh anh của liên minh Nhân Đạo đã rút về canh giữ trong Chư Thần Vô Niệm…” Long Vinh vội vàng nói.

La Chinh gật đầu, hắn không cho rằng người này sẽ lừa mình: “Vậy Yêu Dạ tộc thì sao?”

“Yêu Dạ tộc kết minh với Thánh tộc chúng ta, vốn dĩ định trực tiếp tuyên chiến với Chư Thần Vô Niêm, nhưng lại bị Ma tộc quấn chân” Đối phương còn nói thêm.

“Bị Ma tộc quấn chân?”

Trong mắt La Chinh lộ vẻ bất ngờ.

Nói cho cùng, con người luôn thích những thứ tốt đẹp.

La Chinh luôn có ấn tượng không tồi với Yêu Dạ tộc.

Nhưng hắn không thể ngờ được, Yêu Dạ tộc lại là nội ứng do Mục Hải Cực gài vào vũ trụ Đại Diễn.

Các nàng có cùng mục đích với Vu tộc thượng cổ, đều muốn đảo điên toàn bộ vũ trụ Đại Diễn.

Mà dây dưa giữa La Chinh và Ma tộc chưa từng ngừng lại khi hắn ở Hạ Giới.

Chủng tộc này tuy rất dũng mãnh, nhưng lại thô lỗ tàn bạo, có mấy lần trở thành kẻ địch với La Chinh.

Nhưng không ngờ lần này Ma tộc lại ra tay ngăn cản Yêu Dạ tộc, trở thành trợ lực của Nhân tộc, điều này quả thực khiến La Chinh thấy bất ngờ.

Đây là thế cục của vũ trụ Đại Diễn, trong lòng La Chinh đã có hiểu biết đại khái.

Hắn lập tức nhìn chằm chằm Long Vinh hỏi: “Mưa máu ở đây là sao?”

“Mưa máu… mưa máu…” Long Vinh lại do dự lần nữa, ấp úng không chịu nói.

“Ngươi không nói cũng được, ta có rất nhiều cách để cho ngươi nói, ví dụ như… sưu hồn” La Chinh lạnh nhạt nói.

Nếu La Chinh muốn lấy được những tin tức này, vậy cũng không cần phiền toái như thế, chỉ cần trực tiếp sưu hồn để đọc thông tin trong đầu người này là được.

Nhưng hắn vẫn muốn kiểm tra thành quả tu luyện của mình.

Mặt mũi Long Vinh lập tức trắng bệch, nhìn thấy vẻ quyết đoán của La Chinh, gã biết người này không nói đùa.

“Những đám mưa máu đó là máu của Nhân tộc, vì phòng ngừa liên minh Nhân Đạo đến cướp lại nơi đây, chúng ta đã thu thập đống máu kia lại, sử dụng thuật huyết chú, làm ô nhiễm vùng đất này…” Long Vinh ấp a ấp úng nói, sở dĩ gã không muốn trả lời, không phải vì đây là bí mật gì, mà là thủ đoạn của Thánh tộc quá mức tàn nhẫn, gã sợ trong cơn nóng giận thì La Chinh sẽ giết mình.

“Nhiều máu như vậy, cần phải giết bao nhiêu người” La Chinh nhìn mưa máu không ngừng rơi trên trời hỏi.

“Một giới… Nhân tộc của một giới” Long Vinh cẩn thận nhìn La Chinh đáp lại.

“Cũng có người thường ở trong đó ư?” La Chinh lại hỏi.

Long Vinh gật đầu.

Con ngươi La Chinh chậm rãi xoay tròn, trong mắt lan ra vẻ sắc bén, giống như hai lưỡi đao nhọn dài hai tấc được khảm trong mắt hắn, cơn tức giận vô hình vọt thẳng lên óc!

Vô số chủng tộc chinh chiến trong vũ trụ, sinh mệnh võ giả giống như cỏ rác.

Nhưng giữa võ giả vẫn tồn tại một điểm mấu chốt, bọn họ rất ít khi làm hại đến người thường!

Trong mắt người thường, thế giới của võ giả hư vô mờ mịt, những võ giả bay tới bay lui chính là thần tiên trong mắt bọn họ!

Chiến tranh giữa các võ giả, chính là chiến tranh giữa các thần tiên, không liên quan lắm đến người thường bọn họ.

Cho dù là lúc Chư Thần Vô Niệm và liên minh Nhân Đạo giao chiến dữ dội nhất, một số quốc gia của người thường ở những Đại Giới xảy ra chiến tranh vẫn sinh hoạt như trước.

Trừ khi là Thiên Tôn cấp bậc cường giả giao đấu, khó tránh khỏi xé rách cả Đại Giới, còn không thì dưới tình huống bình thường sẽ không lan đến gần các quốc gia của người thường.

Đây là điểm mấu chốt, cho dù là Ma tộc tàn bạo nhất cũng sẽ không vượt qua điểm mấu chốt này.

Bởi vì trong Ma tộc chưa từng có tộc nhân bình thường tu luyện.

Nhưng Thánh tộc lại khác.

Trong tộc bọn họ không có điểm mấu chốt này.

Việc giết hại mấy trăm triệu, mấy nghìn triệu người thường không khác gì so với giết hại trăm triệu, nghìn triệu heo chó cả.

Chúng sinh đều ngang hàng, chỉ có Thánh tộc đứng trên tất cả, đây mới là suy nghĩ của người Thánh tộc.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Saner 1 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Anh 1 ngày trước
Còn ra tiếp ko ad
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box