[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 317 : Người thường (c1581-c1585)
❮ sautiếp ❯Chương 1581: Người thường
“Nơi tàn sát Nhân tộc là ở đâu?” La Chinh nhìn chằm chằm vào đối phương rồi hỏiThấy ánh mắt của La Chinh, Long Vinh bỗng có một cảm giác kỳ lạ.
Người này không định một thân một mình xông vào trong đó chứ?
Thất Tuyệt giới không được tính là Đại Giới quan trọng, nhưng Thánh tộc vẫn đưa không ít đội ngũ đến trấn giữ ở đây.
Mặc dù nơi này không có Thiên Tôn nào, nhưng cũng có mấy Giới Chủ, thậm chí là tận hai Đại Giới Chủ…
Đúng là thực lực của tên Giới chủ Nhân tộc trước mắt này khá cao, nhưng muốn dựa vào mình hắn mà chống lại cả Thất Tuyệt giới của Thánh tộc ư? Thế thì không khỏi quá ngây thơ rồi…
Nhưng Long Vinh vẫn rất sẵn lòng chứng kiến tên này đi nộp mạng.
“Ở tiên thành Thất Tuyệt.
Tất cả mọi người đều bị áp giải đến đó.
Nhưng nơi đó có tận chín Giới Chủ và hai Đại Giới Chủ canh giữ, ta khuyên ngươi nên…”
Long Vinh chưa nói xong thì La Chinh đã cắt ngang lời hắn, thản nhiên nói, “Khiêu khích không có tác dụng đâu”
Tim Long Vinh lập tức nảy lên, gã mong sao La Chinh sẽ đi tiên thành Thất Tuyệt nộp mạng, nên mới nói ngược tiếng lòng để khiêu khích hắn đi nơi đó.
“Tuy ta vốn không định để ngươi sống” La Chinh nở nụ cười thản nhiên, “Nhưng bây giờ ta tha cho ngươi một mạng, để ngươi thấy ta đi tiên thành Thất Tuyệt!”
Sau khi nói xong, La Chinh đưa tay búng nhẹ vào trán Long Vinh.
Một luồng sức mạnh kỳ lạ được nhét vào đầu gã như một con rắn nhỏ.
Sức mạnh đó rung chuyển trong đầu Long Vinh, khiến hai mắt hắn tối sầm lại, ngất đi ngay lập tức.
La Chinh đưa mắt nhìn quanh một vòng, cuối cùng tập trung về một phía.
Bóng người hắn chợt lóe lên, đi vào cơn mưa máu.
Vừa đạp chân vào không khí, cả người hắn đã dịch chuyển đi hơn trăm dặm…
Điểm quan trọng nhất trong thuật dịch chuyển không gian của quy tắc không gian chính là một bước trăm dặm, hay co nghĩa một bước chân sẽ đi được khoảng cách trăm dặm.
Trong vũ trụ Đại Diễn này, La Chinh sẽ không lạc đường.
Trong tay hắn có Na Di Lệnh, còn có cả Thét Lệnh.
Với hắn, toàn bộ vũ trụ Đại Diễn hoàn toàn không hề có chướng ngại nào.
Nhưng lúc này, La Chinh không vội vã trở về Thiên Vị tộc.
Hắn thấy mình cần phải làm vài việc gì đó.
Sau khi hắn trở thành Giới Chủ thì chuyện vượt qua Đại Giới đã không còn khó khăn.
Nếu võ giả Thần Hải Cảnh không dùng lối đi không gian thì cần đến mấy chục năm mới đi bộ qua một Đại Giới.
Nhưng với La Chinh, việc đi hết toàn bộ Đại Giới chỉ cần vài ngày mà thôi.
Từng áng mây màu máu không ngừng vần vũ trên bầu trời, giống như có hàng nghìn hàng vạn oán linh đang gào thét trong đó.
Trên đường đi, La Chinh luôn phải đi trong cơn mưa máu.
Những giọt máu đỏ tươi rơi trúng người La Chinh khiến ánh mắt của hắn mỗi lúc một lạnh lùng hơn.
Phải giết hại bao nhiêu sinh linh Nhân tộc mới có cơn mưa máu này đây?
Sau thời gian một nén hương, La Chinh dừng mắt lại ở một khe núi dưới chân.
Trong khe núi chật hẹp đó có rất nhiều người chen chúc nhau đi qua, còn có một vài võ giả Thánh tộc.
Tu vi của những võ giả Thánh tộc kia không cao, chẳng qua chỉ là Thần Đan Cảnh và Hư Kiếp Cảnh, nhưng họ đã có thể áp giải mấy trăm nghìn người thường của Nhân tộc.
La Chinh hơi nheo mắt lại, hắn lập tức đổi hướng, lao nhanh về phía khe núi này.
Mọi người trong khe núi xếp thành một hàng dài, chậm chạp đi dọc theo con đường lầy lội.
Sau khi mưa máu đã tạnh, nó tạo thành những vũng bùn màu máu đỏ thẫm dưới đất, tỏa ra mùi tanh khiến người ngửi phát ốm.
Nơi này lầy lội trơn trượt, chỉ cần hơi không cẩn thận là sẽ bị ngã.
Hầu hết Nhân tộc kia đều là người thường, tuy họ sinh ra ở Thượng Giới nhưng chưa từng tu luyện võ đạo.
Không phải người nào cũng có năng khiếu để trở thành võ giả, nên võ giả Tiên Thiên Cảnh đã là kẻ mạnh bậc nhất với họ.
“Nhanh lên, rề rà ở đó làm gì!” Một võ giả Thần Đan Cảnh của Thánh tộc lơ lửng trên đầu mọi người, trong tay gã cầm một chiếc roi đen, quát lớn với đám đông chen chúc bên dưới.
Những người thường đó là con dân của Khê quốc trong Thất Tuyệt giới.
Với võ giả, một ngày đi hàng chục nghìn dặm không phải là việc gì khó.
Nhưng với người thường, một ngày có thể lết được hai mươi dặm đường thì đã coi như là thể lực cực tốt rồi.
Dưới sự chăn dắt của võ giả Thánh tộc, hôm nay họ đã lết đi được bốn mươi dặm đường.
Mỗi người đều mệt đến sức cùng lực kiệt, sức chịu đựng của họ đã gần đến giới hạn.
Hơn nữa, không ít người già, trẻ nhỏ, người bệnh và người tàn tật đã bỏ mạng dọc đường.
Hầu hết những người sống sót đều là thanh niên trai tráng, có rất ít người già và trẻ con.
“Bà ơi, sao họ lại hung dữ thế ạ?” Một cô bé trông như bảy tám tuổi nhìn chăm chú vào võ giả Thánh tộc trên trời rồi hỏi.
Cô bé thắt bím tóc hai bên, có vẻ tràn đầy sức sống, đúng là đang tuổi ngây thơ hồn nhiên mà lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu như vậy.
Khuôn mặt của bà lão bên cạnh cô bé đầy vẻ đau khổ.
Với tuổi tác như bà, việc đi được bốn mươi dặm đường đã có thể coi như kỳ tích, nhưng mấy đại nhân của Thánh tộc kia vẫn không hài lòng.
Trong mắt bọn họ thì tốc độ này vẫn hết sức chậm chạp…
Không ai dám dừng lại cả, kết cục thảm hại của những người đi trước đã rành rành ngay trước mắt!
“Cháu à, đừng hỏi nữa” Bà cụ yếu ớt trả lời.
Vừa dứt lời thì bà cụ đã bị trượt chân, tấm lưng còng lập tức mất thăng bằng, nặng nề ngã xuống đất, không còn sức để đứng lên!
“Bà nội, bà nội ơi…”
Cô bé hét to, nhưng dù có gọi thế nào thì cụ bà kia cũng không mở mắt ra.
Đường đi trong khe núi khá hẹp, vì bà cụ ngã nên lập tức cản trở dòng người phía sau.
Một võ giả Thần Đan Cảnh trên trời chú ý đến huyên náo bên này nên bèn cầm roi dài trong tay, bay vụt đến, “Có chuyện gì đấy!”
Thấy gã đến đây, mọi người đều sợ tái mặt.
Trong đó có một người lên tiếng: “Bẩm đại nhân Thánh tộc, hôm nay chúng ta đã ráng đi bốn mươi dặm đường, thật sự là mệt đến mức không đi nổi nữa, có thể nghỉ một lát không ạ?”
“Nghỉ một lát à?” Võ giả Thánh tộc cười lạnh, “Bớt nói tào lao với ông đi, áp giải các ngươi đến tiên thành Thất Tuyệt trong vòng ba ngày chính là nhiệm vụ của ta! Nếu trì hoãn thời gian của ta, tất cả các ngươi đều phải chết!”
Nói rồi cây roi trong tay gã lập tức quất về phía dưới như một con trăn!
Có lẽ trong vũ trụ Đại Diễn, võ giả Thần Đan Cảnh thật không đáng nhắc tới, nhưng nếu để đối phó với những người thường không hề có sức phản kháng thì họ lại là kẻ nắm giữ sinh tử.
Hướng mà chiếc roi kia quất đến chính là nơi bà cụ kia nằm xuống.
Cô bé bện tóc đuôi sam kia còn đang bất lực dựa vào người bà cụ mà khóc thút thít, không hề nhận ra nguy hiểm ở ngay trên đầu.
Sau khi Thánh tộc giành được Thất Tuyệt giới, bọn họ bèn bắt đầu một cuộc giết chóc với quy mô lớn chưa từng có.
Nhưng lúc đầu, cuộc giết chóc chưa lan đến chỗ người thường.
Trước hết, bọn họ xóa sổ ba thánh địa trong Thất Tuyệt giới.
Khi đó, Thánh chủ “Kiều Song Kiếm” của thánh địa Thất Tuyệt dẫn đầu đội tinh nhuệ trong thánh địa nỗ lực chống cự.
Cuối cùng, tất cả mọi người, ngay cả bản thân Thánh chủ cũng ngã xuống.
Tốn không đến ba ngày, toàn bộ Thánh tộc đã giành được ba thánh địa, tốc độ nhanh đến khiến người ta líu lưỡi.
Ngay cả sau khi chiếm cứ được Thất Tuyệt giới, lúc đầu Thánh tộc cũng không định ra tay với người thường.
Một Đại Giới thường có hàng chục nghìn quốc gia của người thường.
Tu vi của người mạnh nhất trong những quốc gia đó, chẳng qua cũng chỉ đến Chiếu Thần Cảnh, chỉ có rất ít Hư Kiếp Cảnh, nên Thánh tộc có thể phớt lờ sức mạnh của họ.
Mà các quốc gia của người thường thì vẫn luôn vẫn giữ im lặng với Thánh tộc.
Do Thét Lệnh nên người thường cũng biết, vài năm gần đây, có một “Thánh tộc” đang xâm lược khắp vũ trụ.
Nhưng rốt cuộc Thánh tộc là gì thì họ lại không hề chú ý.
Nói cho cùng thì cuộc chiến tranh đó chẳng liên quan gì lớn đến họ cả.
Họ cho rằng Thánh tộc đánh chiếm Thất Tuyệt giới thì cũng sẽ không ra tay với quốc gia của mình, vì họ không hề có tính uy hiếp.
Nhưng bây giờ lại không giống vậy.
Một đám tinh anh trong liên minh Nhân Đạo sử dụng chiến thuật đánh úp.
Thường thì sau khi Thánh tộc chiếm lấy Đại Giới rồi, họ mới lặng lẽ cướp lại.
Vì có quá nhiều Đại Giới, Thánh tộc không thể đưa quá nhiều người đi đóng giữ từng nơi một được.
Liên minh Nhân Đạo áp dụng chiến thuật này khiến Thánh tộc điêu đứng.
Họ nhận ra dù có cố gắng thế nào thì cũng không thể chạm được đến bước cuối cùng.
Trong ba năm, họ nuốt chửng được hơn ba nghìn Đại Giới nhưng lại chưa có khả năng xâm chiếm Chư Thần Vô Niệm!
Với Thánh tộc, đây không phải kết quả họ muốn.
Cuối cùng, lãnh đạo Thánh tộc đã đưa ra một giải pháp, chính là lấy thuật huyết chú để phong ấn Đại Giới mà bọn họ đã chiếm được.
Thuật huyết chú là một thuật nguyền rủa tàn ác.
Nó cực kỳ nguy hiểm, vì một khi được bố trí thành công thì Nhân tộc tiến vào sẽ lập tức trúng phải ảnh hưởng của nguyền rủa.
Cả người Nhân tộc sẽ bị thối rữa, chân nguyên chảy ngược, cuối cùng là chết đi trong giày vò và đau đớn tột cùng.
Chương 1582: Nỗi đau của kẻ yếu
Thuật huyết chú này cũng là một phương pháp vận dụng sát khíSát khí chính là một loại lực nguyền rủa, nhưng trong vũ trụ Đại Diễn lại không có hệ thống phương pháp sử dụng sát khí.
Trần Hoàng Dịch Kiếm truyền thụ cho La Chinh Dịch Thần Nhất Kiếm đã khai phá ra phương pháp này.
Lợi dụng sát khí áp chế tình cảm của bản thân, để rèn luyện thần đạo Đoạn Tình.
So ra, Thánh tộc vận dụng sát khí giỏi hơn nhiều.
Họ có thể tự do chuyển dịch nguyền rủa trong sát khí.
Sức mạnh nguyền rủa của một sinh linh sắp chết cực kỳ bé nhỏ, nhưng nếu gom lại với số lượng lớn thì tương đối khủng bố.
Thuật huyết chú này chỉ nhằm vào chủng tộc có cùng nguồn gốc.
Ví dụ như lấy máu tươi của Nhân tộc tạo ra thuật huyết chú, thì sẽ chỉ nhằm vào loài người.
Nó sẽ không có hiệu quả với các chủng tộc hay các sinh linh khác.
Cho nên một khi thuật huyết chú được phát ra thành công, nó sẽ hoàn toàn nhằm vào con người.
Mà Thánh tộc, Ma tộc, Yêu Dạ tộc, và cả các loại thú dữ thì đều không bị ảnh hưởng.
Chỉ sau khi đạt đến tu vi Thiên Tôn, Nhân tộc mới không sợ hãi thuật huyết chú này.
Nếu không thì cho dù là Giới Chủ cũng sẽ chịu ảnh hưởng.
Nếu ở lâu ở trong khu vực có thuật huyết chú, Giới Chủ cũng sẽ bị ăn mòn.
Bây giờ, cứ mỗi khi đánh chiếm một Đại Giới, Thánh tộc sẽ lập tức bố trí thuật huyết chú.
Như vậy sẽ không cần lo việc Nhân tộc phản công.
Trừ khi đối phương cử Thiên Tôn đến tiêu trừ thuật huyết chú này.
Nhưng trong tình huống bây giờ, Thiên Tôn trong vũ trụ Đại Diễn đều ẩn nấp trong Thiên Vị tộc.
Nếu như dám xông đến một mình thì chỉ có đi mà không có về.
Dù sao Nhân tộc cũng đã tổn thất ba vị Thiên Tôn rồi.
Mỗi một vị Thiên Tôn mất đi, thắng lợi sẽ càng nghiêng về phía Thánh tộc.
Đây là sách lược thận trọng.
“Vút!”
Roi da đột nhiên quất ra, giống như một con rắn độc lao xuống.
Nếu như thực sự bị roi da quất trúng, thì bà lão và cô bé tết tóc hai bên đều sẽ bị quất thành sương máu.
Những người thường xung quanh đều mang bộ mặt thờ ơ cùng mệt mỏi, không có người nào dám đứng ra giúp đỡ.
Trong mắt những người này, Thánh tộc này giống như ác ma.
Người nào dám phản kháng đều sẽ bị gã bóp chết như bóp chết một con kiến.
Hai canh giờ trước, có hơn trăm người kêu la nghỉ ngơi, nhưng Thánh tộc căn bản không để ý đến, thẳng thừng rút roi da ra quất xuống.
Chiếc roi da quét ra, giống như lưỡi dao sắc bén, trực tiếp quất hơn trăm người thành hai nửa, thê thảm ngã vào đám bọt máu.
Từ đó về sau, mọi người đều hiểu rõ, không cần thử van xin những gã Thánh tộc này thương xót.
Van xin chỉ khiến cho bản thân chết càng nhanh.
Nhưng lúc này, đột nhiên một bóng người mặc long bào màu vàng lóe lên, kéo cánh tay của cô bé, đột nhiên lăn về bên cạnh.
Cô bé vừa rời khỏi, chiếc roi da đã rơi xuống, quất thẳng vào người bà lão.
Thân hình gầy yếu của bà lão lập tức bị chiếc roi da quất cho nát nhừ, trực tiếp hóa thành sương máu tiêu tan trước mặt mọi người,
“Quốc, Quốc chủ…”
Lúc cô bé nhìn rõ người cứu mình thì khựng lại.
Người đàn ông trung niên mặc hoàng bào gật đầu với cô bé trong lòng, rồi ngẩng đầu lên nói: “Thánh tộc đại nhân, ta sẽ đưa cư dân của ta tiếp tục đi nhanh, xin Thánh tộc đại nhân thông cảm!”
Đây là một đoàn hơn ba trăm nghìn người thường đến từ Khê quốc, mà người trung niên mặc hoàng bào chính là Quốc vương của Khê quốc, cũng là võ giả Chiếu Thần Cảnh duy nhất của Khê quốc.
Những năm gần đây, Khê quốc phát triển không tệ.
Thậm chí còn lập nên hai tông môn nhị phẩm, mà Quốc chủ Khê quốc là tông chủ của một trong hai tông môn nhị phẩm đó.
Đối mặt với võ giả Thánh tộc, dường như một Quốc chủ nhỏ nhoi như hắn không hề có sức chống lại.
Hắn hiểu võ giả Thánh tộc muốn đưa cư dân của hắn đi tiên thành Thất Tuyệt tiến hành huyết tế.
Nhưng hắn căn bản không có khả năng chống lại Thánh tộc, chỉ có thể phối hợp với Thánh tộc di chuyển về tiên thành Thất Tuyệt.
Chỉ trong quá trình di chuyển, năm trăm nghìn con dân Khê quốc của hắn đã chết mất hơn một trăm nghìn.
Trong đó có một bộ phận nhỏ là do Thánh tộc giết, đa số là do mệt chết.
“Bỏ qua? Ta còn muốn ngươi bỏ qua cho ta đây! Kéo dài thời gian của ta thì làm thế nào hả?” Võ giả Thần Đan Cảnh Thánh tộc nhìn chằm chằm Quốc chủ Khê quốc lạnh giọng nói.
Trong lòng Quốc chủ Khê quốc sớm đã phẫn nộ vô cùng, nhưng hắn cũng biết, mấy trăm nghìn người bọn họ ngay cả tư cách liều mạng cũng không có.
Những kẻ Thánh tộc này đuổi mấy trăm nghìn người nhân loại giống như đuổi mấy trăm nghìn con cừu.
“Ta sẽ đôn đốc cư dân của mình, khiến họ tăng tốc” Quốc chủ Khê quốc bảo đảm.
“Hừ! Thế thì được!”
Trong mắt võ giả Thánh tộc, Quốc chủ Khê quốc chỉ là một con kiến không quan trọng.
Nhưng mấy trăm nghìn người này phải dựa vào Quốc chủ Khê quốc không ngừng điều phối, mới có thể thuận lợi gấp rút lên đường.
Nếu như thiếu mất người này, sợ là tốc độ đi đường sẽ chậm lại nhiều! Trên đường lại chết không ít người.
Thực ra Thánh tộc không hy vọng người thường bị chết quá nhiều.
Dù sao lý do bọn họ muốn nhanh chóng đưa những người thường này đến tiên thành Thất Tuyệt, chính là để ép lấy máu trong cơ thể đám người thường đó.
Bận rộn một chuyến mà chết mất một nửa trên đường thì chính là lợi bất cập hại.
Quốc chủ Khê quốc nhẹ thở phào, bất lực nói với một bề tôi đứng bên cạnh, “Truyền lệnh của ta, bảo mọi người tăng tốc một chút”
Người bề tôi này đã bảy mươi tuổi rồi.
Mặc dù cũng là một võ giả, nhưng thân thể bây giờ đã không còn được như trước kia.
Một ngày chạy đi bốn chục dặm đường, cho dù là thanh niên trai tráng cũng khó chịu được, huống hồ là một lão già như hắn?
“Nhưng Quốc chủ… Bọn họ đều đã không chịu được nữa!” Người bề tôi bi phẫn nói.
Trên đường đi, có rất nhiều con dân bị mệt chết.
Đây không phải là ép người ta vào chỗ chết sao?
“Không còn cách nào khác, mọi người cố nhẫn nại vậy” Quốc chủ Khê quốc trầm giọng nói.
“Nhẫn nại, nhẫn đến bao giờ? Đến khi chúng ta đến tiên thành Thất Tuyệt, để cho đám Thánh tộc rút cạn máu của chúng ta?” Người nói là một vị tướng quân của Khê quốc.
Tướng sĩ này là võ giả Tiên Thiên Đại Viên Mãn, tính khí vô cùng nóng nảy.
Suốt quãng đường đi đều nhẫn nhịn, hắn thực sự không nhịn tiếp được nữa!
“Nói đúng! Đó không phải chịu chết sao!”
“Kiểu gì cũng phải chết, còn không bằng liều mạng với chúng một phen!”
“Chết thì chết.
Ta thà rằng mọi người được chết thoải mái một chút!”
Rốt cuộc, nhân loại cũng không phải con cừu chỉ biết đợi bị làm thịt.
Cừu non không biết số mệnh của bản thân, cho nên chưa đến phút cuối cùng đều vô cùng nghe lời.
Nếu như họ biết tiếp tục là con đường chết, vậy thì không cần tiếp tục tiến về phía trước nữa.
Đằng nào cũng phải chết, vậy việc gì phải cống hiến cho Thánh tộc chứ?
Tinh thần kháng cự kìm nén đã lâu bắt đầu lan tràn, một số võ giả cấp thấp và người phàm bắt đầu bụng nổ!
Về phần cô bé tết tóc hai bên thì lại vẫn giấu mặt trong ngực Quốc chủ Khê quốc, chưa từng ngẩng đầu lên.
Bà nội của bé bị đánh cho mất xác ngay trước mặt bé.
Đối với một cô gái nhỏ mà nói, thế giới này chứa đầy ác ý.
“Náo loạn cái gì? Muốn chết à!”
Nghe thấy tiếng huyên náo phía dưới, võ giả Thánh tộc giữa không trung lập tức giương cao roi dài trong tay, đột nhiên quất ra về phía bên này.
Roi dài bạo phát ra tiếng nổ, sức mạnh hùng hồn lập tức tản ra!
“Ầm!”
Lập tức có người bị quất thành thịt nát, mảnh vụn cơ thể bay đầy trời, tiếng la hét vang lên liên tục không ngừng.
Các võ giả Tiên Thiên Cảnh đã đỏ mắt rồi.
Bọn họ không thể nhịn thêm được nữa.
“Liều thôi!”
“Giết hắn!”
“Chết cũng phải chết thoải mái…”
Tiên Thiên Cảnh không thể bay, bọn họ đều mượn vách núi cao của thung lũng bên cạnh để nhảy lên, đột nhiên bổ nhào về phía võ giả Thánh tộc.
Trên mặt võ giả Thánh tộc lộ ra nụ cười trào phúng, “Dựa vào các ngươi? Ngay cả tư cách liều chết cũng không có!”
Nếu như một con thỏ liều chết với nhân loại, đó nhất định là chuyện vô cùng buồn cười.
Trong lòng võ giả Thánh tộc đại khái cũng nghĩ như vậy.
Sau khi võ giả Thánh tộc nói xong, liền vung roi dài trong tay ra.
Chiếc roi dài không ngừng vặn vẹo, hóa thành một con rắn, hướng về những võ giả Tiên Thiên Cảnh, chọn người mà cắn.
Quốc chủ Khê quốc nhắm mắt.
Hắn không nhẫn tâm nhìn cảnh này, nỗi đau khổ trong lòng làm cho khuôn mặt hắn trở nên méo mó.
Ba tháng trước, hắn vẫn là người có thê tử thành đoàn, cả nước trên dưới đều sống nhàn nhã, tự do.
Không ngờ chỉ vài tháng sau, Khê quốc của hắn đã rơi vào vực thẳm.
Hắn không thể ngăn cản tất cả những chuyện này xảy ra.
Đây là nỗi đau của kẻ yếu.
Nếu như thực lực đủ mạnh, mạnh đến mức có thể giết được võ giả Thần Đan Cảnh, có lẽ có thể cứu được con dân của mình.
“Quả nhiên, yếu đuối là tội lỗi sao?” Trong lòng Quốc chủ đau đớn kêu lên.
Nhưng một giây sau, Quốc chủ không còn nghe thấy tiếng kêu bi thảm, ngược lại lại nghe thấy tiếng kinh hô của võ giả Thánh tộc, “Ngươi là ai?”
Quốc chủ tỏ vẻ nghi hoặc, đợi đến khi hắn mở mắt ra, lại trông thấy một thanh niên Nhân tộc đứng trên không trung, hai ngón tay tùy ý giữ chặt cây roi dài đang không ngừng lay động.
Chương 1583: Anh hùng
Võ giả Thần Đan Cảnh của Thánh tộc nhìn chằm chằm La Chinh, trên mặt là vẻ ngạc nhiên không chắc chắnUy thế từ trên người La Chinh tản ra khiến gã nhận biết được người này là võ giả tuyệt đỉnh.
Tu vi của gã và La Chinh chênh lệch rất lớn, căn bản không thể nhìn thấy thực lực thực sự của La Chinh.
Nhưng gã có thể đoán được, tu vi của La Chinh ít nhất là Hóa Thần Tam Biến, thậm chí có khả năng là một vị Giới Chủ.
Không phải Thất Tuyệt giới bị Thánh tộc của bọn hắn chiếm cứ rồi sao? Cường giả như thế dám xông vào Thất Tuyệt giới, không phải là tìm chết sao?
“Ngươi, ngươi là ai… Ngươi muốn làm gì? Hay là ngươi muốn quy hàng Thánh tộc?” Tu vi của võ giả Thánh tộc này có lẽ không cao, nhưng đầu óc lại khá nhanh nhạy, gã nhanh chóng đưa ra đáp án này.
Nếu như người này thực sự muốn quy hàng, như vậy gã còn có một cơ hội sống.
Khi gặp chuyện, con người luôn lựa chọn nghĩ theo hướng tốt đẹp, Thánh tộc cũng không ngoại lệ.
“Ngươi không có tư cách biết mục đích của ta” La Chinh liếc đối phương, buông ngón tay ra, chiếc roi da liền tự động buông xuống, co lại về trong tay võ giả Thánh tộc.
Cử động này của La Chinh lập tức khiến cho trong lòng võ giả Thánh tộc hơi vui mừng.
Gã cảm thấy bản thân đã đoán đúng mục đích của La Chinh, người này quả thực là đến quy hàng, chỉ là không muốn nói cho mình mà thôi.
Nhưng câu nói tiếp theo của La Chinh lại nghiền nát hy vọng vừa mới dâng lên của võ giả Thánh tộc.
“Kẻ yếu đều chết hết đi” La Chinh lập tức nhắm mắt.
Đột nhiên, uy áp linh hồn từ trên người La Chinh tản ra, lấy hắn làm tâm rồi tỏa ra bốn phương tám hướng.
Giữa không trung chỉ có ba bốn võ giả Thánh tộc tu vi Thần Đan Cảnh.
Họ thấy động tĩnh phía bên này thì đều giữ khoảng cách nhất định, cẩn thận đánh giá động tĩnh của La Chinh.
Lúc nghe rõ lời nói của La Chinh, lập tức trong lòng những võ giả Thánh tộc này dâng lên cảm giác nguy cơ mãnh liệt.
Sau khi ý thức được chuyện chẳng lành, từng người đều quay đầu tháo chạy.
Nhưng ý nghĩ tháo chạy vừa nảy ra, họ liền cảm thấy đầu mình nặng trĩu, giống như có thứ gì đó nặng hàng trăm nghìn cân đè mạnh lên đầu họ.
Lập tức, linh hồn bọn họ tan vỡ giống như bong bóng nước yếu ớt, cùng vỡ tan với linh hồn còn có cái đầu của bọn họ.
Linh hồn của võ giả Thần Đan Cảnh chưa từng trải qua rèn luyện, yếu đuối giống như đứa trẻ sơ sinh, căn bản không có cách nào chống cự.
Mấy võ giả Thánh tộc áp giải Nhân tộc lập tức trở thành thi thể không đầu, rơi thẳng xuống dưới.
Một khoảng lặng dâng lên trong thung lũng rộng lớn.
Tất cả những người thường đều ngẩng đầu nhìn La Chinh, ánh mắt đầy vẻ không thể tin nổi.
Người này chỉ nhắm mắt mà khiến cho đầu những người Thánh tộc vỡ nát.
Người này là sự tồn tại ở đẳng cấp nào vậy?
Lúc này, La Chinh trong lòng họ đã biến thành chúa cứu thế do trời cao phái xuống, cứu lấy con dân Khê quốc bọn họ.
La Chinh chỉ lướt qua những người phàm này, rồi lập tức rời đi, nhưng lại đột nhiên nghe thấy âm thanh từ phía dưới: “Xin ân nhân dừng bước!”
Theo sau đó là một bóng hình bay nhanh đến.
Người này chính là Quốc chủ Khê quốc.
Hắn sở hữu tu vi Chiếu Thần Cảnh, có thể phi hành.
Trong Khê quốc, chỉ có vài người sở hữu tu vi cấp độ này.
“Vị ân nhân này, ta là Quốc chủ của những con dân này.
Nếu ân nhân đã ra tay giúp đỡ, vậy liệu có thể mang con dân Khê quốc của ta rời khỏi Thất Tuyệt giới hay không!” Quốc chủ cầu khẩn.
Hắn biết tu vi của mình và La Chinh cách nhau quá xa.
Người này chịu ra tay cứu giúp đã là ân tình to lớn rồi, hắn không có mong ước xa vời nào khác.
Nhưng trong lòng Quốc chủ hiểu rõ, cho dù là La Chinh cứu người trong nước hắn, bọn họ cũng không thể sống sót trong Thất Tuyệt giới.
Mục tiêu mấy trăm nghìn người quá lớn, rất dễ bị võ giả Thánh tộc phát hiện.
Quan trọng là một khi thuật huyết chú này thi triển thành công, vậy tất cả mọi người trong Đại Giới này đều không có cơ hội sống sót.
Cho dù là ẩn thân dưới hang sâu nghìn trượng cũng sẽ phải chịu ảnh hưởng của thuật huyết chú này.
Con đường thoát thân duy nhất chính là rời khỏi Đại Giới này.
Cô bé nhỏ tết tóc hai bên thò đầu ra từ trong lồng ngực to lớn của Quốc chủ, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm La Chinh.
Dường như nỗi tò mò về La Chinh đã áp chế nỗi sợ hãi và đau thương của bé, nên bé bèn mở mắt đánh giá La Chinh.
La Chinh không phải là không hiểu ý của Quốc chủ, nhưng hắn nhẹ lắc đầu, “Quá nhiều người, ta không đưa đi được”
Trên mặt Quốc chủ lộ vẻ chán nản.
Yêu cầu của hắn có chút làm khó người.
Người này có thể ra tay giúp đỡ đã là ân huệ to lớn rồi.
Thỉnh cầu của hắn quả thực có chút quá đáng.
Nhưng ánh mắt La Chinh chợt lóe lên, lại hướng về phía vách núi, cân nhắc một lát.
Ngay lập tức, hắn tiến gần về cách núi, thò một ngón tay ra đặt lên tường, vách núi lập tức sụp xuống một cái động lớn.
La Chinh đi vào từ cửa động, ngón tay cong lại như dao, không ngừng cắt ở bên trong, mở rộng xuống phía dưới.
Chỉ tốn thời gian mười nhịp thở, La Chinh đã đào được một cái động rộng hàng chục trượng, sâu hàng trăm nghìn trượng.
Đến khi La Chinh quay ra ngoài động, hắn nói với Quốc chủ: “Lương thực của các ngươi đủ dùng không?”
Quốc chủ hiểu ý La Chinh, trên mặt tỏ vẻ khó xử, “Lương thực quả thực đủ dùng, nhưng trốn trong động này…”
Khê quốc của hắn bị Thánh tộc cưỡng ép di chuyển cả nước.
Trước khi rời đi, Quốc chủ đã động viên tất cả mọi người mang tất cả lương thực có thể mang được đi.
Khẩu phần lương thực còn lại của mọi người có thể chống đỡ được nửa tháng cũng không vấn đề gì.
Nhưng ẩn thân trong động này có tác dụng không? Một khi thuật huyết chú có hiệu lực, trốn ở đâu mà kết quả chẳng giống nhau.
Đương nhiên, La Chinh hiểu lo lắng của Quốc chủ, “Ta sẽ không để cho thuật huyết chú thi triển thành công.
Các ngươi chỉ cần ở trong này nấp vài ngày là được”
Nghe thấy những lời này, Quốc chủ hơi giật mình.
Có lẽ tu vi của Quốc chủ Khê quốc hơi thấp, nhưng không có nghĩa là tầm nhìn cũng hạn hẹp.
Dù thế nào đi nữa hắn cũng là võ giả Thượng Giới.
Nghe ý của La Chinh, dường như hắn sẽ ngăn chặn Thánh tộc thi triển thuật huyết chú?
“Hãy tin ta” La Chinh thản nhiên nói.
Thấy nét mặt kiên định mà bình tĩnh của La Chinh, đột nhiên trong lòng Quốc chủ nổi lên cảm giác tin tưởng, có lẽ người này thực sự làm được.
“Cảm ơn ân nhân cứu trợ.
Nếu ân nhân có thể giúp Khê quốc ta vượt qua kiếp nạn lớn này, chúng ta, chúng ta…”
Quốc chủ vốn muốn nói lời cảm ơn, nhưng nói được một nửa, đột nhiên không biết nửa câu sau nên nói thế nào.
Hắn là một võ giả Chiếu Thần Cảnh, chỉ có võ giả mới hiểu chênh lệch thực lực giữa kẻ mạnh và kẻ yếu.
Ngược lại người thường sẽ không hiểu.
Trong mắt người thường, dường như chênh lệch giữa võ giả Thần Đan Cảnh và Giới Chủ không quá lớn.
Quốc chủ có thể lờ mờ đoán được thực lực của La Chinh.
Hắn dám một mình đến Thất Tuyệt giới thì ít nhất cũng phải có tu vi Giới Chủ, thậm chí còn có khả năng là Thiên Tôn.
Người như vậy bọn họ căn bản không có khả năng báo đáp.
“Chúng ta… Không biết lấy gì báo đáp, chỉ biết khấu đầu tạ ơn ân nhân!”
Nói xong, Quốc chủ quỳ xuống trước mặt La Chinh.
Quốc chủ Khê quốc đã quỳ rạp xuống, người thường phía dưới nào có đạo lý vẫn đứng.
Lúc này, hơn trăm nghìn người thường xếp thành hàng dài dằng dặc đều quỳ rạp trên mặt đất, hướng về phía La Chinh.
La Chinh nhẹ lắc đầu, nói: “Các ngươi vào trong đi.
Ta sẽ bố trí ảo trận ở ngoài cửa động”
Quốc chủ gật đầu, rồi phát hiệu lệnh điều khiển.
Mấy trăm nghìn người nối đuôi nhau tiến vào trong động do La Chinh tạo ra.
La Chinh dùng thần văn tùy ý bố trí một ảo trận ngoài cửa động.
Sau khi hắn kích hoạt ảo trận, về mặt thị giác, cả cửa động biến mất một cách lạ thường.
Ảo trận này không thể ngăn cản được Giới Chủ, thậm chỉ ngay cả võ giả Thần Biến Cảnh cũng có thể dễ dàng tìm được sơ hở của ảo trận, phát hiện ra hơn trăm nghìn người trong động.
Nhưng nhiệm vụ áp giải những người phàm này đều là do võ giả Thần Đan Cảnh hoàn thành. Ảo trận dựa vào thực lực hiện tại của La Chinh bố trí, đừng nói là Thần Đan Cảnh, cho dù là Hư Kiếp Cảnh, Sinh Tử Cảnh cũng không thể nhìn thấu ảo trận này.
Cho nên dưới bố trí lần này của hắn, những người này chắc chắn an toàn.
Sau khi sắp xếp thỏa đáng, La Chinh mới lướt đi, tiếp tục tiến về tiên thành Thất Tuyệt.
Quốc chủ đứng ở cửa động, ôm cô bé tết tóc hai bên, nhìn bóng lưng La Chinh.
“Quốc chủ, hắn là ai vậy?” Cô bé tết tóc hai bên dùng giọng nói trong trẻo hỏi.
Quốc chủ mỉm cười, “Hắn… hắn là đại anh hùng của Nhân tộc chúng ta!”
“Đại anh hùng? Anh hùng rất lớn rất lớn sao?” Cô bé tết tóc hai bên hỏi.
“Ừ, rất lớn, rất lớn…” Quốc chủ trả lời.
Cô bé tết tóc hai bên gật đầu, nhìn về phương hướng La Chinh rời đi thật lâu mới chịu di chuyển tầm nhìn.
Trong tâm hồn bé nhỏ của cô bé đã khắc sâu hình tượng của La Chinh.
Chương 1584: Ao máu
Hẻm núi này cách tiên thành Thất Tuyệt cũng không xa, chặng đường hơn một trăm dặm này, La Chinh chỉ cần một bước là đã có thể dịch chuyển đếnNhưng bởi vì cẩn thận nên La Chinh cũng không làm vậy.
Trở về từ cấm địa Luyện Thần, thực lực của La Chinh đã tiến bộ nhảy vọt.
Nhưng điều đó không có nghĩa hắn có thể đối mặt với Thánh tộc mà không cần kiêng kỵ gì.
Càng đến gần Thánh tộc, La Chinh càng cẩn thận hơn, thậm chí còn bí mật di chuyển với tốc độ tối đa ở độ cao thấp.
Trên con đường này, La Chinh cũng phát hiện một vài đội ngũ người phàm, số người thường từ hơn một trăm nghìn đến hơn năm trăm nghìn, tất cả đều bị võ giả Thánh tộc áp giải, rõ ràng đều được đưa về tiên thành Thất Tuyệt.
La Chinh cũng sẽ không nghĩ cách ra tay cứu bọn họ.
Khoảng cách này quá gần tiên thành Thất Tuyệt, nên chấn động khi tranh đấu gây ra rất dễ bị cường giả trong thành dò xét được.
Huống hồ, nguồn gốc của vấn đề vẫn ở trong tiên thành Thất Tuyệt.
Chỉ cần phá được chỗ này, ngăn cản bọn họ thi triển thuật huyết chú thì chắc chắn Thánh tộc cũng sẽ không trắng trợn tiến hành tàn sát với người phàm.
Dẫu sao thực lực của những người phàm này cũng quá yếu.
Loài người không có hứng thú tàn sát loài có thực lực quá yếu như kiến, Thánh tộc cũng sẽ giống vậy, không vì buồn chán mà đi đánh chết những người phàm này.
Chẳng mấy chốc, một tòa thành chính ánh vàng rực rỡ liền xuất hiện trong tầm mắt của La Chinh.
Tiên thành Thất Tuyệt này chính là tiên thành lớn nhất trong Thất Tuyệt giới.
Nhìn từ xa đã thấy một vòng tròn màu máu khổng lồ trên vùng trời của tiên thành Thất Tuyệt.
Vòng tròn màu máu kia gần như bao trùm cả thành chính, trong vòng tròn lại có vô số phù văn màu máu nho nhỏ không ngừng chuyển động.
Trong tiên thành Thất Tuyệt này có bốn cái cột máu kéo dài lên phía trên, kết nối với vòng tròn màu máu.
Vòng tròn màu máu dường như không ngừng hấp thu máu màu đỏ thẫm thông qua bốn cái cột máu kia, sau đó vẩy những dòng máu này lên bầu trời, tạo thành từng đám mây mù màu máu, lan ra khắp Thất Tuyệt giới.
Càng đến gần tiên thành Thất Tuyệt, mùi máu tanh kia lại càng nồng hơn, giống như phía trước chính là núi xác biển máu vậy.
Tiên thành vốn vô cùng phồn hoa trước đây giờ đã biến thành địa ngục tu la thực sự.
Quan sát xong, La Chinh lặng lẽ bay về một bên.
Sau khi làm công tác chuẩn bị, sát ý trong mắt hắn đã biến mất không còn dấu vết, đồng thời cũng hoàn toàn phong bế đan điền, cả người lập tức thay đổi hình dạng, biến thành một người phàm có khí tức yếu ớt, lặng lẽ hạ xuống giữa một con đường lớn.
Nhất định phải đi qua con đường này thì mới có thể vào được tiên thành Thất Tuyệt.
Chẳng bao lâu sau lại có một đội ngũ người phàm chậm rãi tiến đến con đường này, trên không trung là mấy võ giả Thánh tộc áp giải bọn họ.
Giờ phút này, khoảng cách tới tiên thành Thất Tuyệt càng lúc càng gần.
Những võ giả Thánh tộc cũng dần mất kiên nhẫn.
“Mau lên, mau lên!”
“Đoạn đường có ba trăm dặm mà đi mất chín ngày! Quá chậm!”
Mấy tên Thánh tộc ở trên không trung mà gào thét.
Chúng hung hăng vung cây roi trong tay lên, quật thẳng vào không trung một cái.
Tiếng roi kia rất chói tai, khiến một số người phàm không nhịn được, phải dùng hai tay bịt kín tai mình lại.
Những người phàm này cứ đi như vậy nên cũng đã mệt mỏi từ lâu, tốc độ có nhanh nữa thì cũng chẳng nhanh hơn được bao nhiêu.
Bọn họ vẫn vắt kiệt chút sức lực toàn thân, máy móc bước từng bước về phía trước.
Đúng lúc này, võ giả Thánh tộc cầm đầu phát hiện La Chinh nằm trên mặt đất.
“Sao lại có người lọt lưới!”
Tiếng nói vừa dứt, chiếc roi dài trong tay võ giả Thánh tộc ấy bỗng quất về phía La Chinh.
Mắt La Chinh hơi lóe lên, hắn cũng chẳng hệ sợ một roi này.
Dù có nằm ở chỗ này để gã ta quật cho đã đời thì hắn cũng chẳng tổn thương đến một sợi lông.
Nhưng nếu bị trúng một roi này thì sợ rằng hắn sẽ bị lộ.
“Ầm!”
Cuối cùng, một roi này không quất vào người La Chinh, mà quất sang bên cạnh, tạo ra một cái lỗ lớn trên mặt đất.
“Ngươi, đuổi theo đội ngũ cho ta!” Võ giả Thánh tộc kia lạnh giọng nói với La Chinh.
Mục đích của Thánh tộc là lấy máu của loài người.
Nếu Nhân tộc cố gắng hết sức để phối hợp với bọn họ, dùng tốc độ nhanh nhất mà đi đến tiên thành Thất Tuyệt thì bọn họ cũng không muốn lạm sát.
Bây giờ chẳng còn cách tiên thành Thất Tuyệt bao xa nữa nên trong mắt võ giả Thánh tộc này, La Chinh chỉ là một con cừu đi lạc mà thôi, gã liền thuận tay đuổi La Chinh vào trong đám người.
Khí tức trên mặt La Chinh đã cực kỳ suy yếu, cả người lại toàn bùn lầy, đồng thời còn che giấu cả tu vi và linh hồn của mình nên đương nhiên giờ phút này hắn cứ diễn hết mình, cứ thế ngã vào trong đội ngũ.
Những người phàm xung quanh đều có vẻ mặt đờ đẫn, thậm chí còn chẳng có hứng thú nhìn La Chinh lấy một cái.
Bọn họ cứ như một cái xác biết đi vậy, chỉ biết là phải đi về phía trước, nhưng phía trước là đi về nơi nào, vận mệnh như thế nào thì bọn họ đều không thể suy xét được nữa rồi.
Nơi này chỉ còn cách tiên thành Thất Tuyệt hơn hai mươi dặm, gần như là gần ngay trước mặt.
Nhưng những người phàm đã sắp kiệt sức này cũng phải mất chừng nửa ngày mới đi được đến trước cổng thành.
Trên tường tiên thành Thất Tuyệt rộng lớn, một hàng võ giả Thánh tộc đứng sừng sững, trong đó đa số là võ giả Thần Hải Cảnh, một số ít là võ giả Thần Cực Cảnh, bọn họ đang tụ tập ở đầu tường nói chuyện phiếm.
“Các ngươi đã nghe gì chưa? Hình như tiểu đội Thương Lan bị người ta diệt hết rồi?”
“Bảy người của tiểu đội đó đều là tinh anh Thần Biến Cảnh, vậy mà có người lại lặng lẽ đánh chết được bọn họ.
Thực lực của người này ít nhất cũng là Giới Chủ!”
“Giới Chủ? Ngươi có biết tiểu đội Thương Lan còn từng đánh chết Giới Chủ không?”
“Không phải Giới Chủ, chẳng lẽ là Thiên Tôn à? Thiên Tôn mà dám đến Thất Tuyệt giới?”
“Đáng trách là ở chỗ vũ trụ Đại Diễn không có nhiều Thiên Tôn, mà bọn họ cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ đâu.
Ngộ nhỡ chết mất một vị Thiên Tôn thì cũng là tổn thất lớn đối với Nhân tộc, bọn họ làm sao có thể cho Thiên Tôn ra tay chỉ vì một Đại Giới ở vùng biên thế này?”
“Chuyện này thật sự rất kỳ lạ…”
La Chinh tai tính mắt tinh, tuy hắn ở cách xa những võ giả kia nhưng lại nghe vào tai không sót một chữ.
Khi hắn và những người phàm này cùng đi vào cổng thành, các võ giả Thánh tộc này liền phóng cảm giác của mình ra, lướt qua trên đỉnh đầu của từng người.
Tuy thuật huyết chú này chỉ cần quăng mẻ liền khỏe suốt đời, cứ thế chiếm cứ cả một Đại Giới, nhưng việc thi triển ra khá phiền phức, hơn nữa trận pháp cũng được sắp xếp rất mỏng, chỉ cần hơi lơ là một chút, để người khác phá hư thì sẽ thành công cốc ngay.
Khi Thánh tộc thi triển thuật huyết chú ở Đại Giới khác thì cũng từng gặp chuyện này, Thánh tộc cũng đã rút ra bài học kinh nghiệm.
Để ngăn chặn chuyện đó xảy ra, việc sàng lọc người phàm cũng liền trở nên nghiêm khắc hơn.
Sinh linh muốn được đưa vào trong ao máu để tế luyện đều phải được sàng lọc qua ba lần.
Đi vào cổng thành là sàng lọc lần một, vào trong thành sẽ sàng lọc lần nữa, khi tới gần ao máu sẽ được lọc lại lần cuối.
Cửa thứ nhất này, các võ giả Thánh tộc cũng không phát hiện ra bất kỳ điều gì khác thường.
La Chinh thuận lợi đi vào tiên thành Thất Tuyệt, hắn vẫn đi cùng những người phàm này, tiến bước trên đường phố rộng rãi ở trong thành.
Sau khi tiên thành Thất Tuyệt bị Thánh tộc chiếm cứ, các võ giả trong thành sớm đã bị tàn sát.
Trên đường phố vốn phồn hoa xưa kia nay lại không có lấy một bóng người, thay vào đó là mùi máu tanh ngày càng nồng nặc hơn, giống như một tòa thành quỷ với bầu không khí kinh hãi.
Cho dù là võ giả Thánh tộc thì việc ở lại trong đó cũng khiến họ cảm thấy chẳng dễ chịu gì.
Để thi triển thuật huyết chú này, Thánh tộc đã sắp xếp bốn ao máu thật lớn ở trong tiên thành Thất Tuyệt.
Mỗi cái ao máu đều có thể chứa mấy trăm nghìn người lớn, giống như một hồ nước cỡ nhỏ.
Trên con đường chính đi đến ao máu ở thành Nam lại xuất hiện sáu võ giả Thần Biến Cảnh.
Những võ giả Thần Biến Cảnh này có vẻ mặt u ám, khí thế mạnh mẽ, so với những võ giả Thánh tộc ở cổng thành thì bọn họ càng cảnh giác hơn.
Từng luồng cảm giác mạnh mẽ của bọn họ không ngừng lướt qua đỉnh đầu mọi người, trong đó có một luồng cảm giác dừng lại trên đỉnh đầu La Chinh.
La Chinh lảo đảo bước lên trước, bộ dạng có vẻ bất cứ lúc nào cũng có thể ngã xuống đất.
Võ giả Thần Biến Cảnh kia chú ý đến La Chinh, thấy bộ dạng bẩn thỉu của hắn thì cũng dời mắt đi.
Đối mặt với sự che giấu của võ giả cảnh giới thấp, võ giả đã ở cảnh giới cao sẽ có ưu thế hơn.
Mặc dù tiềm thức gã cảm thấy La Chinh có gì đó khác thường, nhưng cụ thể là gì gã lại không nói ra được, gã cũng không phát hiện ra bất kỳ sơ hở gì.
Sau khi thông qua quá trình sàng lọc của những võ giả này, La Chinh càng lúc càng đến gần ao máu.
Khi ao máu kia hiện ra trước mắt mọi người, đám người liền bắt đầu xôn xao…
Mặc dù bọn họ vẫn luôn di chuyển để đi đến đây, cơ thể sớm đã kiệt sức, nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt giống như địa ngục A Tỳ* thì bọn họ – những người vốn trông như cái xác không hồn bỗng lập tức tỉnh lại.
* Địa ngục A Tỳ: Hay còn gọi là địa ngục Huyết Trì, là ngục nặng nhất nhằm trừng trị những kẻ bất hiếu.
Trong ao máu đang nổi lơ lửng những chiếc tay chân nát vụn, chìm chìm nổi nổi trên làn máu loãng, mùi máu tanh nồng nặc bắt đầu bay ra từ trong ao máu.
Mà bên cạnh ao máu, từng nhóm người phàm xếp hàng ngũ chỉnh tề, nhảy xuống ao máu trong sự đánh đuổi của Thánh tộc.
Trong nháy mắt, khi những người phàm nhảy vào ao máu này, giữa không trung liền xuất hiện một luồng sức mạnh vô hình, vặn nát bọn họ, máu loãng từ trong thân thể bọn họ bắn tung tóe ra, trông vô cùng đáng sợ.
Chương 1585: Phát hiện
Bên cạnh ao máu này là một lối đi rộng rãi dài đến mười mấy dặm, mà trong toàn bộ lối đi lại phải có tới hơn một triệu người phàm!Bởi vì đội ngũ này quá dài nên những người ở phía sau không thấy được tình hình phía trước, chỉ có thể chậm rãi di chuyển về phía trước theo đội ngũ mà thôi.
Đến khi những người phàm thấy ao máu phía trước thì bọn họ đã không còn đường chạy nữa rồi.
Những người phàm này hét lên, giãy giụa, nhưng luôn có một luồng sức mạnh vô hình thúc đẩy bọn họ đi về phía trước, cho dù là ngã lăn trên đất thì thân thể vẫn không kìm lại được mà trượt xuống ao máu.
La Chinh xen lẫn trong đội ngũ này, đánh giá thật cẩn thận tình hình trên ao máu.
Ở phía trên ao máu này có một pháp trận khổng lồ.
Phía trên pháp trận là tất cả các thần văn lớn nhỏ chồng lên nhau, sợ rằng phải có hơn một trăm nghìn cái!
“Không ngờ pháp trận này lại phức tạp như vậy” Hai mắt La Chinh nhìn chăm chú, trong lòng cũng hơi giật mình.
Thuật huyết chú của Thánh tộc có thể thi triển nhằm vào một chủng tộc riêng biệt nào đó, mà uy lực lại lớn mạnh như thế thì quả thật có điểm độc đáo riêng.
Nhưng pháp trận càng phức tạp thì càng tinh vi, một khi bị phá thì khó mà sửa chữa phục hồi lại được.
Để sắp xếp pháp trận Huyết Chú này, Thánh tộc cũng hao tốn không ít tinh lực.
Dùng thuật huyết chú để chiếm cứ một Đại Giới, đây chẳng qua là thủ đoạn bất đắc dĩ của Thánh tộc mà thôi.
Bây giờ, Yêu Dạ tộc và Ma tộc còn đang xích mích với nhau, mà Thánh tộc và ba thế lực lớn của Nhân tộc lại rơi vào thế giằng co, nếu không tiến hành củng cố những Đại Giới này, Thánh tộc rất khó để tiến thêm một bước!
Cho nên chiến lược của Thánh tộc lúc này chính là củng cố Đại Giới đã bị mình chiếm cứ, sau đó tiếp tục thẳng tiến về phía Chư Thần Vô Niệm!
La Chinh theo đội ngũ chậm rãi đi về phía trước.
Khi hắn chỉ còn cách ao máu kia ba mươi trượng thì liền cảm nhận được một luồng sức mạnh tạo ra áp lực trên người mình.
Luồng sức mạnh vô hình kia kéo lê thân thể của hắn, từ từ trượt về phía ao máu.
Những người phàm xung quanh đã ý thức được nguy hiểm trước mặt, tuy biết rõ không thể thoát khỏi nhưng bọn họ vẫn liều mạng giãy giụa theo bản năng, muốn kéo bản thân về phía sau, cố gắng hết sức để cách xa ao máu này.
Nhưng cho dù bọn họ có giãy thế nào, lôi kéo thế nào thì cũng đều phí công.
Sức mạnh của những người phàm này quá nhỏ bé, bọn họ không thể thoát khỏi luồng sức mạnh kia được, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình trượt xuống ao máu, trơ mắt nhìn bản thân bị vặn nát, máu tươi trong cơ thể bắn ra tung tóe.
Để không bị nghi ngờ, La Chinh cũng đang không ngừng văn vẹo thân thể nhằm chống lại luồng sức mạnh vô hình kia.
Trong lúc vẫn không ngừng giãy giụa, La Chinh cứ thế từ từ trượt tới bên ao máu.
Không lâu sau, cuối cùng La Chinh cũng đã tới bên bờ ao máu này, ánh mắt hắn dừng lại trên pháp trận Huyết Chú kia.
Pháp trận Huyết Chú này không phải là một pháp trận duy nhất, ngoài việc có thể tinh luyện máu tươi ra thì đồng thời nó còn có thể dẫn dắt sát khí và chuyển đổi lời nguyền.
Sau khi chết đi, rất nhiều người phàm không cam lòng, vào lúc linh hồn hấp hối sẽ để lại một lời nguyền mãnh liệt, Thánh tộc tận dụng điều này, trộn lực nguyền rủa vào trong máu rồi rải ra ngoài.
Bởi vì máu được lấy từ Nhân tộc, cho nên lời nguyền này thi triển nhằm vào Nhân tộc, không có tác dụng đối với chủng tộc khác.
Sau khi đánh giá, La Chinh phát hiện trên pháp trận này hình như còn có mấy cái thần văn phòng ngự mạnh mẽ.
Có lẽ trước đây pháp trận đã từng bị phá, Thánh tộc không thể không bố trí những pháp trận phòng ngự này.
Bốn ao máu trong tiên thành Thất Tuyệt đều được một vị Giới Chủ tới bảo vệ, mà bên cạnh ao máu ở thành Nam này có một cô gái Thánh tộc xinh đẹp thường trực.
Dáng người của cô nàng này tương đối đầy đặn, ánh mắt dịu dàng nhu tình lưu chuyển.
Trên mặt các nàng, hai bên trái phải đều có ba cái bớt nanh sói màu đỏ thẫm.
Mọi cô gái Thánh tộc đều có cái bớt này từ khi sinh ra.
Đối với nữ nhân Thánh tộc, bớt nanh sói này càng kéo dài thì huyết thống càng thuần khiết, địa vị cũng càng cao.
Một số cô gái Thánh tộc có vết bớt tương đối ngắn thì các nàng cũng sẽ dùng son đỏ để vẽ thêm vào vết bớt nanh sói này, kéo dài thằng đến hai bên cánh mũi mới thôi.
Cô gái Thánh tộc này đã trực ở đây cả ngày nên dường như cũng hơi mất tập trung.
Trong ao máu này lúc nào cũng tỏa ra mùi máu tanh nồng nặc, canh giữ ở bên cạnh quá lâu thì chẳng ai mà có tâm tình tốt cho được.
Ánh mắt của nàng ta lạnh nhạt quan sát những người phàm đối diện với ao máu, nhìn thấy thân hình những người phàm này bị pháp trận Huyết Chú vặn thành đủ các hình dạng quái lạ thì trong lòng liền có một chút khó chịu không thể giải thích được!
Mỗi ngày, ao máu này đều phải tàn sát hơn mười triệu người, những người phàm của các quốc gia nhỏ trong cả Thất Tuyệt giới đều bị đưa đến nơi này mà vắt nát thành máu.
Phần lớn sát khí thoát ra sẽ bị pháp trận Huyết Chú hấp thu, nhưng dù sao võ giả canh giữ ở bên cạnh cũng sẽ bị nhiễm một phần sát khí.
Luồng cảm giác khó chịu trong lòng nàng ta chính là từ sát khí này mà ra…
“Thánh Thiên Địa Minh Tâm Quyết!”
Trong hai con ngươi của cô gái Thánh tộc bỗng nhiên lóe ra một luồng ánh sáng trắng tuyền, nàng ta không thể không dùng Minh Tâm Quyết để tẩy tâm tình của mình.
Sau khi thi triển pháp quyết này, cô gái Thánh tộc liền cảm thấy cảm giác khó chịu trong lòng đều tiêu tan hết sạch.
Sau đó, nàng ta lại cầm một tấm lệnh bài Long Nha đen sì, nũng nịu nói: “Ma Ha ca ca, bao lâu nữa huynh mới trở về hả? Vũ Nhi ở đây buồn chán chết đi được…”
Long Nha Lệnh này chính là phương tiện truyền âm của Thánh tộc.
Mỗi thánh nhân đều tạo ra sự khác biệt nho nhỏ trong quy tắc của vũ trụ.
Trong vũ trụ Đại Diễn, Thét Lệnh không thể truyền âm thanh tới khắp ngõ ngách của vũ trụ, nhưng tất cả mọi sinh linh đều có thể nghe thấy âm thanh cùng một lúc.
Phù truyền âm này của Thánh tộc có thể truyền âm tới bất kỳ nơi nào, nhưng chỉ có thể truyền tới một cái Long Nha Lệnh khác mà thôi.
Long Nha Lệnh này được tạo ra từ xương sừng của thú Long Nha song sinh, là một loại yêu thú chỉ có trong vũ trụ Đại Cực.
Thú Long Nha song sinh này thường sinh ra theo đôi nên có tâm ý tương thông, cho dù cách nhau bao xa thì cũng có thể liên lạc được với nhau chỉ cần dựa vào cái sừng trên đầu.
Vì thế có người Thánh tộc đã giết chết hai con thú Long Nha song sinh, lấy cái sừng thần kỳ của chúng rồi chế thành Long Nha Lệnh làm phương tiện liên lạc.
Nhưng ở trong vũ trụ Đại Cực, lệnh truyền âm loại này cũng là vật cực kỳ hiếm thấy.
Chỉ chốc lát sau, trong lệnh truyền âm này liền phát ra một giọng nói: “Khà khà, Ma Ha ca ca đang giết người ở Vô Song giới, Vũ Nhi nhớ ta sao?”
“Đương nhiên là nhớ rồi” Vũ Nhi nũng nịu trả lời.
“Nhớ ca ca chỗ nào?” Trong lệnh truyền âm Ma Ha lại hỏi.
“Đáng ghét!” Mặt Vũ Nhi bắt đầu đỏ ửng lên.
Đang nói, ánh mắt cô nàng lơ đãng đảo xuống bên dưới, vô tình lại nhìn thấy La Chinh đang đứng đối diện với ao máu.
“Ơ?” Vũ Nhi nhất thời hơi sững sờ.
“Sao vậy, Vũ Nhi?” Nghe thấy giọng nói của Vũ Nhi, Ma Ha ở đầu bên kia hỏi.
Vũ Nhi nhìn La Chinh vài lần, vẻ ngạc nhiên trên mặt càng lúc càng đậm hơn, lập tức nói: “Hình như muội nhìn thấy một người quen”
Trên núi Xung Tiêu, khi Thánh tộc và Thiên Vị tộc giằng co với nhau, khuôn mặt của mười vị Đạo Tử đều được bọn họ ghi nhớ, trong đó đương nhiên cũng bao gồm cả tướng mạo của La Chinh.
Vừa rồi lơ đãng đảo qua, nàng ta chỉ cảm thấy trông La Chinh vô cùng quen mắt, giống như đã từng gặp ở đâu đó.
Nhưng giờ phút này, khi nàng ta chú ý tới La Chinh, tự nhiên lại cảm thấy kỳ quái…
“Là ai?”
“Hình như là một trong mười Đạo Tử lần trước Ma Ha ca ca nhắc tới” Trên mặt Vũ Nhi lộ ra vẻ hưng phấn, vết bớt nanh sói hai bên gò má liền đỏ tươi hẳn lên, trong con ngươi nàng ta xuất hiện một tia sáng màu đen nhàn nhạt không ngừng nhấp nháy.
La Chinh không hề dịch dung, mặc dù trên mặt đầy bùn lầy, nhưng nàng ta liếc mắt một cái là có thể nhìn thấu dáng vẻ ban đầu của hắn.
Trong giới này có nhiều người phàm như thế, luôn có mấy người tướng mạo giống nhau, chẳng qua La Chinh chưa từng luyện thuật chuyên che giấu thế nên đối với võ giả cùng cảnh giới, phương pháp che giấu tu vi của hắn khá sơ sài, mà “con ngươi không màu” của Vũ Nhi lại gần như có thể nhìn thấu tất cả các thuật che giấu.
Lần này nàng chú ý tới La Chinh, dò xét một chút là nhìn ra sơ hở ngay!
“Cái gì! Những Đạo Tử kia đã trở về?” Giọng nói của Ma Ha lại truyền tới một lần nữa.
Từ sau cuộc giằng co ở núi Xung Tiêu, mười Đạo Tử của Thiên Vị tộc liền biến mất trong vũ trụ, cho dù Thánh tộc có dò xét cũng không thể nắm được bất kỳ tin tức nào.
Đồng thời Thánh tộc cũng biết, mười Đạo Tử này là nhân vật rất quan trọng.
Huống hồ, chủ nhân của bọn họ, người tạo ra vũ trụ Đại Cực – Mục Hải Cực cũng giao phó cho bọn họ một nhiệm vụ cực kỳ quan trọng, chính là để Thánh tộc toàn lực ứng phó, nhổ cỏ tận gốc những Đạo Tử này!
Thánh tộc lén truy xét suốt mấy tháng, nhưng cũng không có chút tin tức gì về các Đạo Tử, cuối cùng đành rút ra một kết luận rằng Thiên Vị tộc đã đưa các Đạo Tử vào cấm địa Luyện Thần.
Không phải Thánh tộc không nghĩ tới những biện pháp khác.
Bọn họ cũng đã định đưa mấy Giới Chủ trong vũ trụ Đại Cực vào cấm địa Luyện Thần để đuổi giết những Đạo Tử này.
Nhưng sau khi tốn khá nhiều tinh lực để xây dựng truyền tống trận đến cấm địa Luyện Thần thì Thánh tộc mới phát hiện ra, bọn họ bị cấm địa Luyện Thần từ chối!
Nói cách khác, bọn họ hoàn toàn không thể tiến vào cấm địa Luyện Thần được.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Toàn Cầu Ma Vương Bắt Đầu Lựa Chọn Thâm Uyên Cự Long [Dịch] Toàn Cầu Ma Vương Bắt Đầu Lựa Chọn Thâm Uyên Cự Long](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/12/Dich-Toan-Cau-Ma-Vuong-Bat-Dau-Lua-Chon-Tham-Uyen-Cu-Long-Audio-Truyen.jpg)






