[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 315 : Con đường mới (c1571-c1575)
❮ sautiếp ❯Chương 1571: Con đường mới
Tuế Nguyệt Cốc giống như là trạm cuối cùng ở cấm địa Luyện Thần cho võ giả bên ngoàiThời gian ở đây được nén vô cùng cân đối, ít có chấn động gì đáng kể, hơn nữa nguyên khí trời đất cũng nằm ở trạng thái ổn định.
Cho nên đa số mọi người sẽ lựa chọn nơi đây để đột phá bình cảnh.
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, người tiến vào cấm địa Luyện Thần đều là nhóm thiên tài trình độ cao nhất trong các vũ trụ lớn, hoặc là võ giả tinh anh trong Thần Vực, thiên phú của bản thân họ không tệ.
Đối với võ giả bình thường, cấp Hóa Thần Tam Biến là một cửa ải khó vượt qua.
Nhưng đối với võ giả có tư cách tiến vào cấm địa Luyện Thần thì lại không phải là một chuyện khó khăn.
Sau khi mười vị Đạo Tử nọ rời khỏi các thánh địa tu luyện thì lần lượt tiến vào Tuế Nguyệt Cốc, bắt đầu quá trình bế quan dài đến một năm…
Phong cảnh trong cốc này tươi đẹp và yên tĩnh.
Hương Ninh Hồn do Long Cầm tộc đặc chế bằng phương pháp bí mật trong tộc liên tục bốc cháy, mùi thơm không ngừng tỏa ra khắp cốc.
Các hang động lớn lớn nhỏ nhỏ trong cốc này được sắp xếp theo thứ tự.
Thời gian trong hang động cao cấp nhất duy trì độ nén tầm tám mươi lần, lớp giữa là năm mươi lần, còn thời gian của tầng dưới cùng nằm vào khoảng hai mươi lần.
Nơi đây duy trì tốc độ thời gian ổn định này quanh năm, tất nhiên không thể đạt đến ba chục triệu lần kinh khủng như tình huống của La Chinh ở bên trong cánh cửa! Dẫu sao, ngay cả Cưu Thánh cũng khá là vất vả khi duy trì bội số cao như vậy.
Sau khi tiến vào Tuế Nguyệt Cốc, những Đạo Tử kia được mời thằng vào trong Tuế Nguyệt Cốc theo lời mời từ nhà tiên tri của Long Cầm tộc.
Họ bắt đầu bế quan một năm, dĩ nhiên hang động để bế quan đều nằm ở vị trí tốt nhất.
Điều này khiến cho một nhóm võ giả Thần Vực tức giận bất bình, cũng không biết rốt cuộc Long Cầm tộc này phát điên hay sao mà lại ưu đãi một đám sinh linh thứ cấp như vậy…
Một năm này hết sức yên bình.
Tính theo bội số thời gian tám mươi lần, một tháng bên ngoài xấp xỉ bảy năm trong hang động kia.
Mười Đạo Tử vốn đã có tích lũy phong phú trong rất nhiều thánh địa thử luyện, hơn nữa mỗi người trong bọn họ cũng đã tu mấy mục truyền thừa của mình trong cấm địa Luyện Thần đến cực hạn.
Trong đó, Hoa Thiên Mệnh và Hiên Viên Thần Phong là đột phá nhanh nhất!
Tháng thứ nhất, hai người liền từ Thần Cực Cảnh bước vào Thần Biến Cảnh, Hiên Viên Thần Phong nhanh hơn Hoa Thiên Mệnh một chút.
Sau khi đột phá, Hiên Viên Thần Phong rời khỏi hang động hỏi thăm tình hình của các Đạo Tử khác.
Nghe thấy mình là người đầu tiên bước vào Thần Biến Cảnh, tất nhiên trong lòng hắn hơi đắc ý.
Nói cho cùng, trong lòng hắn vẫn có chút kiêu ngạo, cho rằng mình là người mạnh nhất trong mười vị Đạo Tử…
Song sau khi hai người đột phá, chỉ rời khỏi hang động nghỉ một ngày liền tiếp tục tiến vào bế quan trong hang động.
Một ngày bên ngoài chính là hai tháng rưỡi trong hang động.
Mục tiêu của bọn họ là đánh vào cảnh giới Giới Chủ, không thể không quý trọng mỗi phút mỗi giây.
Đến tháng thứ ba, Lạc Tích Huyên là vị Đạo Tử thứ ba đột phá Thần Biến Cảnh.
Giữa tháng thứ tư, các Đạo Tử như Cơ Lạc Tuyết, Khổ Đăng, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cùng với Giang Chính Nghĩa cũng lũ lượt bước vào Thần Biến Cảnh.
Đến lúc này, chỉ còn La Chinh là chưa từng đột phá.
Cảnh giới tầng thứ ba của Hóa Thần Tam Biến chính là quá trình mở rộng thế giới trong cơ thể.
Sau khi bước vào Thần Hải Cảnh, thế giới trong cơ thể võ giả trải qua một quá trình liên tục bành trướng, không ngừng hình thành rất nhiều quy tắc.
Nguyên nhân mấu chốt khiến La Chinh rớt lại phía sau bọn họ nằm ở chỗ Chân Nguyên Thủy Mạt.
Trong Thiên Khung tộc, tám người kia hấp thu lượng lớn Chân Nguyên Thủy Mạt.
Loại chân nguyên đặc biệt này có thể giúp thế giới trong cơ thể võ giả trở nên hùng vĩ hơn, điều này rất có lợi đối với việc đột phá cảnh giới.
Khí hỗn độn tràn ngập trong cơ thể La Chinh đặc hơn chân nguyên, nên đương nhiên việc tiến vào Thần Biến Cảnh sẽ càng khó khăn hơn.
Song, La Chinh cũng phát huy đầy đủ đặc tính của khí hỗn độn.
Tháng thứ năm, cũng chính là gần ba mươi lăm năm, hắn cắn nuốt nguyên khí trời đất nơi đây hết lần này đến lần khác, không ngừng chuyển hóa thành khí hỗn độn.
Hiệu suất của cách chuyển hóa này không tính là cao, nhưng lại tiến hành từng bước một.
Đến ngày cuối cùng của tháng thứ năm, rốt cuộc La Chinh cũng đột phá Thần Biến Cảnh.
Thế giới trong cơ thể La Chinh xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất.
Diện tích của toàn bộ thế giới trong cơ thể mở rộng hơn gấp đôi.
Cây thế giới cũng đã trưởng thành đến độ cao chục nghìn trượng.
Thiên Linh tộc trên cây thế giới này đã trở thành một cộng đồng cực kỳ to lớn.
Còn Hào tộc và Đằng tộc cũng đã chia ra làm hai thần quốc lớn, đã có võ giả Hư Kiếp Cảnh và Sinh Tử Cảnh ra đời trong đó.
Trừ cái đó ra, hình như trên cây băng kia cũng sinh ra một loại tằm băng kỳ lạ.
Loại tằm băng này trông giống như một khối băng trong suốt.
Chúng vô cùng yếu ớt, một khi rời khỏi cây băng này sẽ lập tức tan ra.
La Chinh cũng không thể xác định cuối cùng thứ này có thể tiến hóa đến mức độ nào.
Dựa theo ước định ba năm, hắn còn lại bảy tháng, cũng chính là xấp xỉ năm mươi năm.
Hắn không quá chắc chắn mình có thể tiến vào cảnh giới Giới Chủ trong thời gian này hay không.
Những Đạo Tử khác đều có người đi trước dọn sẵn đường, họ chỉ cần chạy băng băng trên con đường đó dựa vào thiên phú của mình là được.
Còn La Chinh tu luyện bí thuật Hỗn Độn, để đi đến bây giờ hoàn toàn là dựa vào chính mình lần mò.
Trong đó ngập tràn gian khổ, không phải là vấn đề mà thiên phú có thể giải quyết!
Yêu cầu của việc tu luyện tới Giới Chủ là hóa thân thành thế giới, mở rộng thế giới trong cơ thể thành một Đại Thế Giới tiêu chuẩn.
Con đường này đã được vô số sinh linh đi qua, mỗi một vị Giới Chủ đều là chúa tể của một Đại Thế Giới.
Nhưng bí thuật Hỗn Độn có thể mở rộng thành Đại Thế Giới hay không cũng là một vấn đề.
Có điều, sau khi La Chinh tiến vào Thần Biến Cảnh, thế giới trong cơ thể hắn lại có biến hóa mới.
Cây thế giới hắn trồng trước đây đang lớn lên một cách khỏe mạnh, ngọn cây bắt đầu kéo dài vô tận lên trên, còn rễ cây thì cắm thật sâu xuống tầng dưới cùng của biển hỗn độn!
Những rễ cây liên tục dài ra kia lại đột phá thế giới trong cơ thể La Chinh!
Đổi lại là võ giả bình thường, chuyện này sẽ bị ngăn cấm.
Ở thế giới trong cơ thể, cây thế giới giống như định hải thần châm, nó có thể chứa đựng chân nguyên.
Nếu như võ giả bình thường trồng cây thế giới, vậy vị võ giả này sẽ có thêm hơn một nửa số chân nguyên so với võ giả bình thường.
Nhưng không ai sẽ để cho rễ của cây thế giới kéo dài đến bên ngoài thế giới trong cơ thể.
Vì chuyện đó có nghĩa là đan điền bị xuyên thủng, là tổn hại cực lớn đối với võ giả!
Nhưng rễ của cây thế giới cực kỳ dẻo dai, một hạt giống nho nhỏ có thể kiên cường đâm vỡ tảng đá để lớn lên, thì cây thế giới này cũng thế.
Cho nên, nếu có võ giả sở hữu cây thế giới thì đều sẽ cắt sửa rễ cây không định kỳ.
Nhưng La Chinh lại mặc kệ cho cây thế giới tự trưởng thành, cuối cùng rễ cây này ngoan cố xuyên thủng thế giới trong cơ thể hắn.
Nhưng thế giới trong cơ thể của La Chinh không phải là thế giới trong cơ thể thực sự.
Trên thực tế, thế giới trong cơ thể hắn nằm trong hỗn độn, chỉ thiết lập một kết nối không thể tưởng tượng nổi thông qua thần thông Khoa Thế!
Sau khi cây thế giới này xuyên thủng biên giới dưới đáy của thế giới trong cơ thể thì sẽ kéo dài đến hỗn độn!
Sau khi La Chinh phát hiện vấn đề này thì cảm thấy rất hứng thú.
Bí thuật Hỗn Độn không phải là một công pháp hoàn chỉnh, cũng chưa từng được bất kỳ ai kiểm định.
Khi sư phụ La Chinh, cũng chính là Cố Bắc theo lời Cưu Thánh tạo nên bí thuật Hỗn Độn, ông cũng thừa nhận đây chỉ là một ý tưởng của ông mà thôi, ông không thể bảo đảm nó có thể đi bao xa và có thể thành công hay không.
Mà chỗ thiếu hụt lớn nhất trong bí thuật Hỗn Độn chính là khó có thể bổ sung khí hỗn độn.
Cho dù là vũ trụ hay Thần Vực thì đều tràn đầy nguyên khí trời đất, võ giả có thể tùy ý hấp thu hoặc dùng đá chân nguyên thay thế.
Đây là phương thức tu luyện và sinh tồn mà võ giả dựa vào.
Còn La Chinh biết đi đâu tìm khí hỗn độn?
Trước đây La Chinh nghĩ ra một phương án thay thế, chính là sử dụng đặc tính của Thiên Ma Thần Quyền hắn tu luyện năm đó, trao đặc tính cắn nuốt cho khí hỗn độn.
Nhưng hiệu suất cắn nuốt chân nguyên rồi chuyển hóa thành khí hỗn độn không tính là cao.
Dù sao thì chân nguyên chỉ là một loại năng lượng thứ cấp so với hỗn độn.
Đây cũng là nguyên do tốc độ La Chinh đột phá Thần Biến Cảnh chậm hơn Đạo Tử khác.
Nhưng lần này, cây thế giới lại xuyên thủng thế giới trong cơ thể, đưa rễ cây vào trong hỗn độn vô tận.
Điều này đã mở ra một con đường hoàn toàn mới cho La Chinh!
“Có người nói, bốn thần mộc lớn trong Thần Vực có thể hấp thu khí hỗn độn.
Thế thì cây thế giới này cũng sẽ trở thành thần mộc của thế giới trong cơ thể ta!”
Còn lại bảy tháng để tiến vào cảnh giới Giới Chủ, vốn dĩ La Chinh không hy vọng gì nhiều.
Nhưng bây giờ, hắn lại tràn đầy tự tin, có thể hấp thu lượng lớn khí hỗn độn chính là cơ sở để hắn tự tin mình làm được.
Chương 1572: Mây ranh giới
Võ giả không kìm lòng nổi mà yên tĩnh lạiSau khi võ giả ngoại tộc tiến vào Tuế Nguyệt Cốc thì cơ bản đều lựa chọn bế quan trước tiên, muốn củng cố thứ thu hoạch được trong cấm địa Luyện Thần một phen.
Long Cầm tộc của Tuế Nguyệt Cốc lại là một chủng tộc thích yên tĩnh.
Đa số thời gian, chủng tộc kỳ lạ sở hữu thân mình nửa rồng nửa người này đều duy trì một tư thế đứng sừng sững suốt mấy ngày giống như pho tượng, không nói một lời với nhau.
Chỉ khi trong Tuế Nguyệt Cốc sinh ra động tĩnh khác thường thì họ mới để ý đến.
“Đùng!”
Nguyên khí trời đất trên bầu trời Tuế Nguyệt Cốc đột nhiên bắt đầu chấn động dữ dội, ngay sau đó một tiếng nổ vang lên.
Nguyên khí trời đất vốn không màu không hình dạng lại hóa thành một vòng tròn màu vàng nhạt, liên tục lan rộng ra xung quanh.
Bề mặt của vòng tròn này hiện ra những hoa văn hình thoi!
“Mây ranh giới, có người bước vào cảnh giới Giới Chủ” Một vị người Long Cầm tộc ngẩng đầu nhìn lên đám mây ranh giới kia một cái rồi thản nhiên nói.
Ranh giới ở thế giới trong cơ thể của võ giả Hóa Thần Tam Biến hết sức mơ hồ, không có một đường biên giới rõ ràng.
Nhưng sau khi tu luyện tới Giới Chủ, thế giới trong cơ thể sẽ sinh ra lực hóa giới, ngay sau đó thế giới trong cơ thể sẽ xuất hiện một biên giới rõ ràng, từ đó mới có thể hóa thành một Đại Thế Giới.
Mà trong quá trình hóa giới, võ giả sẽ tiến hành cộng hưởng cùng nguyên khí trời đất để sinh ra đám mây ranh giới.
Trong Tuế Nguyệt Cốc, gần như cứ cách một khoảng thời gian đều có thể nhìn thấy mây ranh giới ra đời.
Rất nhiều võ giả tiến vào cấm địa Luyện Thần đều nỗ lực tu luyện tới Giới Chủ rồi mới rời đi, mà đa số trong đó đều tiến vào cảnh giới này ở Tuế Nguyệt Cốc.
“Mây ranh giới của người này có thể lan ra phạm vi hai mươi dặm, hình như còn là một vị sinh linh thứ cấp” Một vị trưởng lão của Long Cầm tộc nhìn chằm chằm mây ranh giới kia mà bình luận.
Người Long Cầm tộc thường xuyên nhìn thấy mây ranh giới, có thể hiểu rõ nền móng và tiềm lực của một vị võ giả thông qua mức độ mây ranh giới khuếch tán.
Khi bước vào cảnh giới Giới Chủ, mây ranh giới do võ giả bình thường ngưng kết sẽ lan rộng ra năm ba dặm.
Trong Tuế Nguyệt Cốc, loại mây ranh giới này là phổ biến nhất, đa số võ giả đều chỉ có thể làm được đến trình độ này.
Nếu là võ giả xuất sắc hơn một chút, khi trở thành Giới Chủ, mây ranh giới sinh ra do cộng hưởng với nguyên khí trời đất có thể lan rộng tới phạm vi bảy tám dặm.
Một vài võ giả đứng đầu có thể khuếch tán mây ranh giới đến phạm vi mười lăm dặm.
Nhưng vào lúc đột phá, một số thiên tài trong Thần Vực lại có thể làm mây ranh giới lan rộng đến hai mươi dặm, thậm chí là hơn hai mươi dặm!
Loại võ giả này cực kỳ hiếm thấy.
Cho dù ở Tuế Nguyệt Cốc cũng phải mất nhiều năm mới có thể xuất hiện một vị.
Nói chung, võ giả có thể khuếch tán mây ranh giới đến mười lăm dặm trở lên thì cơ bản đều sở hữu xác xuất ngưng tụ ra thần cách trong tương lai là năm phần mười.
Mặc dù có nhiều con đường để thu được thần cách, có thừa kế, cũng có cướp đoạt, nhưng thần cách tự mình ngưng tụ ra mới thích hợp nhất và cũng quý giá nhất.
Nếu mây ranh giới lan rộng ra hai mươi dặm, loại võ giả này có xác suất ngưng tụ được thần cách là tám phần mười, tỉ lệ này đã tương đối lớn.
Mấu chốt là không ngờ mây ranh giới này lại xuất phát từ một vị sinh linh thứ cấp, chuyện này cũng hơi kinh người.
“Ta đã sớm nói rồi, nhóm sinh linh thứ cấp này rất đặc biệt, chắc là được vị thánh nhân nào đó giúp đỡ mới có tư cách ngưng tụ ra” Một vị tộc trưởng Long Cầm tộc khác nói.
Dĩ nhiên nhóm sinh linh thứ cấp theo lời trưởng lão này chính là nhóm Đạo Tử La Chinh…
Những người này có đặc trưng chung, chính là bọn họ đều là sinh linh thứ cấp, hơn nữa đều do nhà tiên tri của Long Cầm tộc đích thân đứng ra sắp xếp cho bọn họ bế quan trong hang động ở tầng cao nhất.
Trước đây, người Long Cầm tộc chưa từng thấy mức đãi ngộ cao như thế này, có lẽ lai lịch của những người này không hề tầm thường.
Tất nhiên, bọn họ không biết rằng, vốn dĩ những Đạo Tử này là do chính chủ nhân của cấm địa Luyện Thần sắp xếp.
Sau hồi lâu, mây ranh giới trên bầu trời kia vẫn chưa tan, liên tục quanh quẩn trên không trung.
Mà trong một hang động trên đỉnh Tuế Nguyệt Cốc, một thanh niên tướng mạo anh tuấn đã đi ra khỏi hang động, người này là Hiên Viên Thần Phong.
Hắn nhìn thấy mây ranh giới chậm rãi khuếch tán trên bầu trời, nở một nụ cười thỏa mãn, “Cha nói rất đúng, lúc đột phá Giới Chủ, mây ranh giới do lực hóa giới sinh ra có thể lan ra đến hai mươi dặm! Đây đã coi như là đứng đầu vũ trụ!”
Võ giả có khả năng tiến vào cấm địa Luyện Thần đều cực kỳ ưu tú.
Ngay cả trong Tuế Nguyệt Cốc cũng hiếm khi xuất hiện mây ranh giới hai mươi dặm, mà mây ranh giới lớn nhất sinh ra ở vũ trụ Đại Diễn trong một diễn kỷ nay cũng chỉ có mười bốn dặm! Hiên Viên Thần Phong hắn lại vượt xa thành tích này.
“Xem ra lần này ta cũng đột phá Giới Chủ trước tiên! Nhưng không biết khi nào thì La Chinh tiến vào Thần Biến Cảnh?” Hắn chỉ rời khỏi hang động lúc bước vào Thần Biến Cảnh, nên tất nhiên không biết tình hình bế quan của các vị Đạo Tử khác.
Song, tin tức kiểu này rất dễ hỏi thăm.
Sau khi biết được La Chinh tốn năm tháng mới bước vào Thần Biến Cảnh, hắn tỏ vẻ vui sướng khi người gặp họa, tốc độ của La Chinh không chỉ chậm hơn hắn có chút xíu thôi đâu!
Nhìn tình hình này, La Chinh có thể tiến vào Giới Chủ trong thời gian còn lại hay không còn là một vấn đề…
Sau khi Hiên Viên Thần Phong đột phá Giới Chủ thì không hề chọn bế quan, mà lại chờ các Đạo Tử khác trong Tuế Nguyệt Cốc.
Nửa tháng sau, phía trên Tuế Nguyệt Cốc lại chấn động.
Lực hóa giới cộng hưởng với nguyên khí trời đất sinh ra mây ranh giới, liên tục lan rộng về bốn phía!
“Tốc độ mây ranh giới này khuếch tán thật là nhanh!”
Đột nhiên, lông mày của Hiên Viên Thần Phong nhướng lên, hắn vừa mới tạo ra một thành tích không thể tưởng tượng nổi, tất nhiên không hy vọng nửa tháng sau đã bị người khác vượt qua!
Đám mây ranh giới nọ liên tục lan rộng, đường kính cũng không ngừng kéo dài.
Ba dặm…
Năm dặm…
Mười dặm…
Mười lăm dặm…
Nhìn thấy mây ranh giới càng lúc càng lớn, Hiên Viên Thần Phong lập tức nhíu mày.
Mây ranh giới này giữ tốc độ lan rộng khá nhanh, điều này nói rõ phạm vi mây ranh giới khuếch tán sẽ còn tiếp tục lớn thêm!
Mười tám dặm…
Mười chín dặm…
Hai mươi dặm!
“Dừng lại cho ta!” Hiên Viên Thần Phong nhìn chằm chằm mây ranh giới này, khẽ nói.
Tất nhiên, mây ranh giới này sẽ không chuyển động theo ý muốn chủ quan của Hiên Viên Thần Phong.
Trên thực tế, hắn vừa mới nói xong, mây ranh giới kia cũng đã vượt qua Hiên Viên Thần Phong, cuối cùng lan rộng ra hai mươi hai dặm!
Nhìn thấy cảnh này, người Long Cầm tộc cũng ngơ ngác nhìn nhau.
Lúc trước đã xuất hiện một áng mây ranh giới hai mươi dặm, không ngờ vừa mới qua nửa tháng, đã có người tạo ra một áng mây ranh giới hai mươi hai dặm.
“Hai mươi hai dặm… Ta không nhớ rõ đã bao lâu rồi chưa nhìn thấy mây ranh giới có đường kính như thế này” Lần này là tộc trưởng của Long Cầm tộc nói.
Vốn dĩ, Long Cầm tộc đã suy đoán đủ kiểu về thân phận của nhóm Đạo Tử La Chinh, bây giờ lại càng cảm thấy cực kỳ kỳ quái.
Chẳng lẽ mỗi nhân vật trong chín người này đều có thể đột phá hai mươi dặm?
Hiên Viên Thần Phong nhìn chằm chằm hang động trên đỉnh cốc, hắn không rõ mây ranh giới mới vừa rồi có phải do lực hóa giới tạo thành hay không, nhưng chẳng qua hắn rất không hy vọng đó là La Chinh! Giờ phút này, hắn cực kỳ quan tâm đến điều này.
Chỉ chốc lát sau, hắn liền nhìn thấy Hoa Thiên Mệnh đeo trường kiếm của mình trên lưng, đi ra khỏi hang động.
Lúc này, Hiên Viên Thần Phong mới chậm rãi thở phào nhẹ nhõm.
Hiên Viên Thần Phong cũng khá bất ngờ khi mây ranh giới do Hoa Thiên Mệnh hóa ra khi bước vào Giới Chủ vượt qua mình.
Nhưng hắn thà bị Hoa Thiên Mệnh vượt qua còn hơn là bị La Chinh vượt qua.
Dẫu sao, từ khi tham gia chiến trường mộng ảo tới nay, La Chinh là người mang đến đả kích lớn nhất cho hắn.
Tuy rằng hắn đã giảng hòa với La Chinh, thậm chí được La Chinh cứu mạng, nhưng trong lòng vẫn tồn tại khúc mắc.
Giờ đây, thời gian một năm cuối cùng đã trôi qua chín tháng, thời gian còn lại chỉ còn ba tháng.
Sau khi Hoa Thiên Mệnh đột phá Giới Chủ, một tháng tiếp theo vẫn chưa có người đột phá Giới Chủ tiếp.
Nhưng đến tháng thứ mười một, Khổ Đăng và Cơ Lạc Tuyết lại đột phá tu vi Giới Chủ vào cùng một ngày, cùng một thời điểm!
Dưới sự ảnh hưởng của hai lực hóa giới, trên bầu trời xuất hiện hai đám mây ranh giới.
Trong đó mây ranh giới của Khổ Đăng lan rộng ra mười sáu dặm, còn Cơ Lạc Tuyết thì lan ra mười tám dặm.
Nếu đặt ở Thần Vực, thành tích này cũng vô cùng xuất sắc, song vẫn kém hai mươi hai dặm của Hoa Thiên Mệnh khá nhiều.
Bốn người tụ tập lại một chỗ, tiếp tục chờ đợi những người còn lại đi ra.
Hai ngày sau Lạc Tích Huyên đột phá, hóa ra mây ranh giới rộng mười bảy dặm, sau đó là Giang Chính Nghĩa và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, cuối cùng lại Liệt Thiên Hàn…
Mây ranh giới bọn họ tạo ra đều trên mười lăm dặm, dưới hai mươi dặm, không một ai có thể vượt qua hai mươi dặm.
Vì tò mò, Long Cầm tộc cũng duy trì sự quan tâm chặt chẽ với đoàn người bọn họ.
Trước kia, một Giới Chủ có thể hóa ra mây ranh giới mười lăm dặm cũng đã xuất sắc lắm rồi, không ngờ đám người này không có ai là kém cỏi cả.
“Cứ tưởng còn có thể xuất hiện một Giới Chủ hai mươi dặm trở lên, không ngờ mấy người phía sau lại hơi kém” Tộc trưởng Long Cầm tộc bình thản nói.
“Xem ra tu vi của chín người này tương đương nhau, võ giả đột phá trước tiên thì sức hiểu biết vốn sẽ cao hơn nhiều, mấy người xuất quan sau không bằng hai người trước cũng là bình thường” Trưởng lão của Long Cầm tộc đáp lại.
Tộc trưởng gật đầu, phân tích như vậy cũng có lý.
Có thể đột phá với tốc độ nhanh hơn người khác cũng là một biểu hiện của thiên phú, tất nhiên sẽ khuếch tán ra mây ranh giới rộng lớn hơn.
“Nhìn tình hình này, người cuối cùng trong đám người này hẳn sẽ không vượt qua phạm vi hai mươi dặm” Tộc trưởng nhìn chằm chằm vào hang núi mà nói.
Dĩ nhiên, người cuối cùng mà lão nói chính là La Chinh vẫn còn đang bế quan trong hang động, lúc này La Chinh vẫn nhắm mắt khổ tu ở trong đó.
Chương 1573: Đột phá
Hang động của Tuế Nguyệt Cốc nằm trong trạng thái hoàn toàn phong bế, La Chinh ở trong hang động hoàn toàn không biết tình hình bên ngoàiMấy năm nay, hắn vẫn luôn ở trong thế giới trong cơ thể, cày cấy toàn bộ thế giới.
Đa số thời gian, võ giả không cần can thiệp vào thế giới trong cơ thể của mình.
Những sinh linh kia sẽ tự tạo thành một chuỗi sinh thái, trưởng thành một cách khỏe mạnh ở trong đó.
Chỉ có hoàn cảnh khắc nghiệt mới có thể cho ra đời sinh linh mạnh mẽ.
Nếu như La Chinh can thiệp nhiều quá, ban cho nhiều quá, thế thì sinh linh của thế giới trong cơ thể sẽ hết sức yếu ớt, thậm chí tốc độ sinh sôi nảy nở cũng sẽ không ngừng giảm xuống.
Từ sau khi rễ của cây thế giới kéo dài đến hỗn độn, La Chinh đã có thể không ngừng lấy được khí hỗn độn thông qua cây thế giới.
Đây chính là ích lợi cực lớn đối với bản thân hắn…
Biển hỗn độn liên tục mở rộng, diện tích của lục địa trung tâm cũng mở rộng lúc nào không hay, thời gian của thế giới trong cơ thể trôi qua nhanh như gió…
Tình hình trên đại lục cũng bắt đầu phức tạp.
Chuyện của Hào tộc và Đằng tộc đã trở thành chuyện cổ xưa cách đây một kỷ nguyên, hóa thành một dấu vết và truyền thuyết trong lịch sử.
Còn vị nữ vương Đằng tộc mà trước kia La Chinh cứu giúp ở thế giới trong cơ thể đã để lại một thần quốc huy hoàng.
Về sau, thần quốc này cũng chia ra làm ba, trở thành thần quốc lớn trên đại lục.
Còn Hào tộc lại phân liệt thành các thánh địa lớn nhỏ khác nhau.
Đồng thời, vị võ giả Thần Hải Cảnh đầu tiên đã ra đời tại một trong các thánh địa đó!
“Rầm rầm…”
Khu vực giáp ranh thế giới trong cơ thể của La Chinh vẫn bị vây trong cảnh tối tăm.
Một số sinh linh biển có trí khôn tò mò về vùng giáp ranh của thế giới này, bèn liên tục bơi về phía trước xuôi theo biển hỗn độn.
Lúc này sẽ xuất hiện một hiện tượng kỳ lạ.
Cho dù sinh linh trong biển này bơi bao lâu thì đều giống như vĩnh viễn không đến được tận cùng.
Dường như biển hỗn độn này thật sự là vô biên vô hạn.
Nhưng chỉ cần nó vừa quay đầu thì trong nháy mắt sẽ trở về điểm xuất phát, giống như ven thế giới này là một vòng tuần hoàn vô hạn.
Không chỉ riêng La Chinh xuất hiện tình huống như vậy, thế giới trong cơ thể của võ giả lấy tu chân làm chính cũng như vậy.
Song tình huống lần này có chỗ khác.
Một nhóm sinh vật biển bơi lội ở trong rìa biển hỗn độn liền cảm giác có một sức mạnh hùng hậu giáng xuống.
Trong biển hỗn độn bắt đầu nổi lên gió lốc dữ dội.
Những cơn gió lốc kia giống như một bức tường cao vạn trượng xuất hiện trong vùng biển này.
Mới đầu, đám sinh linh trong biển kia hết sức hoảng sợ.
Nhưng chẳng mấy chốc, chúng nhận ra tuy những cơn bão này mạnh dữ dội, nhưng chỉ dừng lại ở giáp ranh biển hỗn độn.
Sau mấy tháng, gió lốc biến mất.
Mà ở giáp ranh biển hỗn độn bắt đầu ngưng tụ ra một màn sáng màu nâu xỉn, bắt đầu điên cuồng hấp thu khí hỗn độn trong biển!
“Hóa giới!”
Giờ phút này, La Chinh cũng đã đến thời cơ quan trọng.
Hắn ngồi ngay ngắn ở trong động, để hai tay ở trên đan điền, trong ánh mắt lộ ra thần thái sáng láng.
Bí thuật Hỗn Độn chỉ là một cương lĩnh hướng dẫn hắn.
Mà để đi từng bước một đến bây giờ, về cơ bản La Chinh đều dựa vào sự tìm tòi và lĩnh hội của chính mình.
Bây giờ chính là thời khắc mấu chốt nhất, tiến vào cảnh giới Giới Chủ!
Màn sáng giáp ranh biển hỗn độn còn rất mỏng.
Thậm chí, khi bị thủy triều đánh vào, màn sáng ở nhiều nơi còn xuất hiện vết nứt và bị phá hủy.
May mắn là sau khi màn sáng này hấp thu khí hỗn độn thì cũng không ngừng phóng ra lực hóa giới, liên tục sửa chữa phục hồi để những tổn hại và vết nứt biến mất…
Lúc này còn cách thời gian giao hẹn với Cưu Thánh nửa tháng.
Bảy vị Đạo Tử đều đã rời khỏi hang động, ở trong Tuế Nguyệt Cốc đợi La Chinh xuất quan.
Tuy rằng mùi hương thoang thoảng trong Tuế Nguyệt Cốc này có thể ổn định tâm linh của võ giả, nhưng trên mặt bảy người vẫn khó tránh khỏi có một chút lo lắng.
Ngay cả Hiên Viên Thần Phong cũng lộ ra chút lo âu.
Dẫu sao, sau khi trải qua sự rèn luyện ở cấm địa Luyện Thần lần này, bảy người họ đều đã sở hữu tu vi Giới Chủ, cũng nhận được không ít truyền thừa của cấm địa Luyện Thần.
Cho dù là thực lực hay tâm cảnh đều đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất.
Nhưng chỉ có mỗi La Chinh là vẫn chưa đột phá.
Có lẽ Hiên Viên Thần Phong không muốn thừa nhận một sự thật, rằng suy cho cùng La Chinh chính là nhân vật dẫn dầu mười vị Đạo Tử.
Lần này, cả bọn tốn thời gian ba năm ở cấm địa Luyện Thần, La Chinh lại rơi xuống vị trí cuối cùng, nghĩ kiểu gì đi nữa vẫn không thể nào hiểu nổi.
“Nửa tháng, phóng đại tám mươi lần thì còn hơn ba năm! Thực ra không cần phải nôn nóng như thế!” Cơ Lạc Tuyết mỉm cười nói, trong bảy vị Đạo Tử, có ba vị từng tiến vào Nguyên Hòa tộc tu luyện, mà Cơ Lạc Tuyết chính là một trong số đó.
Tháp tu luyện bản tâm của Nguyên Hòa tộc có thể rèn luyện tâm tình của võ giả.
Bây giờ, trong khí chất của Cơ Lạc Tuyết đã có thêm một chút phóng khoáng và trầm tĩnh, càng lộ vẻ rung động lòng người.
“Nhưng cho tới bây giờ, La Chinh còn chưa từng đột phá, nhiều khả năng đã gặp phải phiền phức gì rồi, hoặc có lẽ hắn có ràng buộc gì đó không thể vượt qua được” Hiên Viên Thần Phong phản bác.
Hoa Thiên Mệnh vẫn giữ vẻ mặt thản nhiên.
Có lẽ, người hiểu rõ La Chinh nhất trong bảy người này chính là hắn.
Lần này tiến vào cấm địa Luyện Thần, Cưu Thánh bỏ nhiều sức lực nhất vào hai người, một người là hắn, người kia là La Chinh.
Mà Hoa Thiên Mệnh cũng hiểu, tầm quan trọng của hắn kém xa La Chinh.
Trong mắt hắn, La Chinh bước vào cảnh giới Giới Chủ chính là chuyện không cần phải hoài nghi, hắn không hề lo lắng chút nào.
Ngoại trừ lo lắng cho La Chinh, các vị Đạo Tử cũng nghĩ đến chiến sự trong vũ trụ.
Những Đạo Tử này đều có lai lịch không tầm thường.
Người thân nhất hoặc ân sư của họ đều là người cực mạnh trong vũ trụ.
Thánh tộc xâm lược vũ trụ, những người cực mạnh này không thể tránh khỏi việc bị cuốn vào trong chiến tranh.
Họ thân ở cấm địa Luyện Thần, lại không thể biết rõ tình huống của cả vũ trụ nên đương nhiên không thể yên tâm.
Mười lăm ngày…
Mười bốn ngày…
Mười ba ngày…
Lúc mọi người đang bế quan còn cảm thấy thời gian trôi đi quá chậm.
Khi ở bên ngoài hang động liền cảm thấy thời gian qua đi rất nhanh, nửa tháng gần như chớp mắt là tới.
Năm ngày…
Ba ngày…
Vào ngày đếm ngược thứ ba.
Phía trên Tuế Nguyệt Cốc rốt cuộc xuất hiện hiện tượng lạ!
Nguyên khí trời đất bắt đầu chập chờn một cách dữ dội…
“Đột phá rồi!” Trong đôi mắt phượng của Cơ Lạc Tuyết lộ vẻ hưng phấn.
“A di đà Phật, quả thật là lực hóa giới dẫn tới cộng hưởng.
Cuối cùng La Chinh đã thành công rồi” Khổ Đăng gật đầu, tỏ vẻ vui mừng.
Người quan tâm tới La Chinh lúc này không chỉ có bảy vị Đạo Tử…
Long Cầm tộc cũng khá là quan tâm tới chuyện này.
Tuy rằng họ không hề coi trọng người đột phá cuối cùng, nhưng cũng tò mò người này có thể mở ra mây ranh giới lớn chừng nào.
Ngoại trừ Long Cầm tộc ra, ở nơi cực cao của cấm địa Luyện Thần này còn có một đôi mắt đang nhìn chằm chằm cảnh tượng này.
Người này chính là Cưu Thánh.
“Theo lý thuyết, khí hỗn độn mà tên nhóc kia tu luyện chính là hình thức ban đầu của Thần Vực.
Như thế, lần này La Chinh tương đương với ‘hóa giới’ cho Thần Vực, cũng không biết sẽ dẫn ra bao nhiêu nguyên khí trời đất?” Cưu Thánh thầm nghĩ trong lòng.
Ông không hề tạo ra hóa thân trong cơ thể, mà dùng phương pháp nhìn vào bên trong để theo dõi La Chinh.
“Đùng!”
Vào chính thời khắc này, mọi người liền nhìn thấy phía trên Tuế Nguyệt Cốc truyền đến một tiếng nổ!
Cùng lúc tiếng nổ kia vang lên và xảy ra cộng hưởng với nguyên khí trời đất, một đám mây ranh giới hình vành khuyên liền xuất hiện trên bầu trời, đồng thời bắt đầu lan rộng ra ngoài.
Thẳng thắn mà nói, tốc độ mây ranh giới này khuếch tán không nhanh, đừng nói là so sánh với Hoa Thiên Mệnh và Hiên Viên Thần Phong, cho dù là so với đám người Liệt Thiên Hàn, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu thì tốc độ của mây ranh giới này cũng chậm hơn rất nhiều.
Nhưng khi bảy vị Đạo Tử và người Long Cầm tộc nhìn thấy mây ranh giới này thì vẫn tỏ vẻ kinh ngạc!
Bình thường, mây ranh giới do nguyên khí trời đất hình thành đều có màu vàng nhạt.
Từ Hiên Viên Thần Phong đến Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, ai cũng đều như vậy, nhưng mây ranh giới của La Chinh lại khác, mây ranh giới kia lại có màu nâu xỉn!
“Mây ranh giới này của La Chinh là thế nào vậy, màu sắc thật kỳ quái” Giang Chính Nghĩa buồn bực hỏi.
“Mây ranh giới còn chia làm nhiều màu sao?” Liệt Thiên Hàn cũng buồn bực hỏi.
Hiên Viên Thần Phong nhìn chằm chằm vòng tròn đang khuếch tán chầm chậm kia, sắc mặt khá là phức tạp: “Có người nói khi võ giả Âm Thể Tử Cực tu luyện tới cảnh giới Giới Chủ, mây ranh giới khuếch tán ra sẽ hơi khác biệt, mây ranh giới đó mang màu tím nhạt… Nhưng mây ranh giới màu nâu xỉn này của La Chinh là thế nào đây?”
So sánh ra, người Long Cầm tộc lại càng kinh ngạc hơn!
Trong Tuế Nguyệt Cốc, chỗ nào cũng có võ giả bước vào cảnh giới Giới Chủ.
Sự hiểu biết đối với mây ranh giới của Long Cầm tộc tinh thâm hơn nhiều những chủng tộc khác.
“Sao trên thế giới này lại có người sở hữu loại mây ranh giới kỳ quặc này?”
“Thằng nhóc này tu luyện công pháp gì vậy, động tĩnh này cũng không nhỏ!”
“Song nhìn tình hình này, cự ly mây ranh giới này lan ra sẽ không quá xa, nhiều nhất cũng không vượt qua phạm vi năm dặm.
Ngươi nói đúng rồi, quả thực thiên phú của người này kém hơn mấy tên kia nhiều!”
Chương 1574: Cương lĩnh thần đạo
Khi trở thành Giới Chủ, võ giả sẽ xác định ra một biên giới đích thực cho thế giới trong cơ thể, giống một quốc gia xác định lãnh thổKhi đột phá Giới Chủ Cảnh, lực hóa giới cộng hưởng với nguyên khí trời đất sinh ra một loại mây gọi là mây ranh giới.
Trong đó có ẩn chứa một số bí ẩn về sự tiến hóa của thế giới, cũng ghi lại cảm ngộ của một số võ giả với thần đạo mà họ tu.
Các võ giả đều nhận định mây ranh giới là thước đo so sánh tiềm lực và thực lực của Giới Chủ.
Đám mây ranh giới do La Chinh tạo ra này không chỉ có vấn đề về màu sắc, mà tầng mây kia còn liên tục quay cuồng, phát ra một hơi thở cực kỳ khó hiểu.
Còn hoa văn trong mây ranh giới này giống như có một đạo lý huyền diệu sâu xa!
Nhóm võ giả ở đây căn bản không thể giải mã đạo lý huyền diệu này, nhưng ánh mắt mọi người đều bị mây ranh giới kia hấp dẫn.
Đối mặt với đạo lý huyền diệu do mây ranh giới này phóng ra, mới đầu ánh mắt của bọn họ hết sức nghiêm túc, dần dần lại bắt đầu trở nên nghi hoặc.
Họ hiểu được tất cả, nhưng hình như lại không hiểu gì.
Khi Hiên Viên Thần Phong thăng cấp lên Giới Chủ, trong mây ranh giới phóng ra có hiện một ít hoa văn hình thoi.
Đây là ký hiệu của thần đạo Chân Lý, nếu là người cùng tu thần đạo Chân Lý thì khi quán tưởng mây ranh giới của Hiên Viên Thần Phong sẽ có lĩnh ngộ.
Khi Cơ Lạc Tuyết thăng cấp Giới Chủ, trong mây ranh giới xuất hiện những vòng tuổi ngũ hành, đó là hoa văn chỉ thần đạo Ngũ Hành mới có…
Nhưng hoa văn trong đám mây ranh giới này của La Chinh không hề có quy tắc, thậm chí còn liên tục thay đổi, giống như trộn lẫn ba nghìn đại đạo trên thế giới này, rồi lại như không có gì cả!
Ở chỗ cao của cấm địa Luyện Thần này, Cưu Thánh cũng lặng lẽ nhìn chăm chú vào mây ranh giới La Chinh cộng hưởng ra này, trong hai mắt cũng lộ ra vẻ khó tin.
Các sinh linh trong Tuế Nguyệt Cốc bị mây ranh giới này hấp dẫn là vì đạo lý huyền diệu mà mình không biết ẩn chứa trong đó.
Họ không thể giải mã chúng, tưởng đúng mà lại sai, mặc dù xem không hiểu lắm, nhưng vẫn bị làm cho kinh hoàng…
Song nói cho cùng Cưu Thánh vẫn là một vị thánh nhân hàng thật giá thật, chẳng qua vũ trụ ông xây dựng tương đối đặc biệt mà thôi.
Trước khi được phong thánh, Cưu Thánh đã từng thấy thứ gần giống đám mây này!
“Rất giống, thật sự rất giống… cương lĩnh thần đạo!”
Cái gọi là cương lĩnh thần đạo thực ra không phải là một quyển sách, mà là một đám sương mù màu nâu liên tục quay cuồng, vô cùng giống với mây ranh giới mà La Chinh tạo ra lúc này!
Ba nghìn thần đạo mà cả Thần Vực tu luyện đều đến từ cương lĩnh thần đạo này!
Song mây ranh giới của La Chinh vẫn không thể sánh với cương lĩnh thần đạo thực sự.
Người bình thường không thể tưởng tượng nổi mức độ phức tạp của cương lĩnh thần đạo!
Nếu sinh linh bình thường không cẩn thận nhìn thấy cương lĩnh thần đạo thì linh hồn sẽ bị nổ tung trong nháy mắt!
Bởi vì thông tin ẩn chứa trong cương lĩnh thần đạo quá mức khổng lồ.
Những thông tin liên quan đến khởi nguyên kia trút vào trong đầu giống như nước lũ, căn bản không thể chống lại.
Nếu linh hồn không đủ mạnh, kết quả sẽ như thế nào là điều có thể tưởng tượng được.
Ngay cả thần cũng phải cực kì cẩn thận khi đối mặt với cương lĩnh thần đạo, chỉ cần hơi mất tập trung thì linh hồn sẽ bị thương nặng.
Đương nhiên, đừng nói là thần, cho dù là thánh nhân cũng phải có cơ duyên lớn mới có thể nhìn một chút.
Trong Thần Vực, cương lĩnh thần đạo này cũng là cơ duyên mà vô số năm khó gặp một lần.
Từ khi phong thánh tới nay, Cưu Thánh chỉ thấy vẻn vẹn có một lần!
Mà thuật Đại Trấn Hồn của ông chính là thông qua tổng cương thần đạo mà tu luyện.
Theo Cưu Thánh, những đạo lý huyền diệu ẩn chứa trong mây ranh giới này của La Chinh còn hết sức đơn giản, nhưng đã có đủ hình thức ban đầu.
Khi tu vi của La Chinh tiếp tục tăng lên, chắc hẳn mây ranh giới cũng có thể càng ngày càng hoàn thiện!
“Xem ra suy nghĩ của Cố Bắc là chính xác.
Nếu để cho thằng nhóc này tiếp tục trưởng thành thì có lẽ thật sự có thể mở ra một Thần Vực mới.
Chỉ xem La Tiêu có thể kiên trì đến ngày đó hay không…”
Một năm này, chín vị Đạo Tử đều đang bế quan tu luyện, không hề biết tình hình của vũ trụ, nhưng dĩ nhiên tin tức của Cưu Thánh ở Thần Vực lại hết sức thông suốt.
Hiện tại, tình hình vũ trụ Đại Diễn do La Tiêu xây dựng thực sự rất không lạc quan…
Song những Đạo Tử này đều đang bế quan, Cưu Thánh sẽ không nói những tin tức tiêu cực này cho La Chinh hay Hoa Thiên Mệnh.
Chuyện này chỉ có thể gây thêm áp lực cho bọn họ chứ không có bất kỳ lợi ích gì.
Mây ranh giới màu nâu nọ khuếch tán ra, tất nhiên tốc độ khuếch tán kém xa người khác nhưng lại ngưng tụ rất dày.
Nó không dễ dàng tan đi, mà lại bắt đầu lan rộng về bốn phía với tốc độ vô cùng ổn định.
Mây ranh giới của Hiên Viên Thần Phong lan rộng đến phạm vi hai mươi dặm, cùng lắm cũng chỉ trụ được nửa nén hương rồi ngay sau đó liền tiêu tan.
Nhưng hiện tại đã qua nửa canh giờ, mây ranh giới của La Chinh lại chỉ khuếch tán tới phạm vi năm dặm, tốc độ cũng chậm lại rất nhiều, hình như lực hóa giới kia đã có dấu hiệu suy kiệt.
“Mới có phạm vi năm dặm ư?” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chép miệng nói.
Hắn hết sức sùng bái La Chinh, nhưng dưới sự cộng hưởng của lực hóa giới, mây ranh giới của họ đều lan rộng ra hơn mười lăm dặm, còn La Chinh lại chưa tới một phần ba, chênh lệch này xem như khá lớn.
“Hừ, cho dù chỉ có năm dặm thì sao? Ngươi không nhìn thấy thứ ẩn chứa trong mây ranh giới của La Chinh ư? Chắc ngươi có nhìn cũng không hiểu!” Nghe thấy lời của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, Cơ Lạc Tuyết tỏ ra hết sức khó chịu, mở miệng châm chọc.
“Nói như ngươi có thể hiểu được ấy…” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đáp lại với vẻ không phục.
“Ngươi…” Cơ Lạc Tuyết bị lời này làm nghẹn họng.
Phạm vi lớn nhỏ của mây ranh giới được quyết định bởi sức chống đỡ của lực hóa giới.
Đại Thế Giới trong đan điền càng to lớn, tất nhiên lực hóa giới sẽ càng mạnh.
Người bên ngoài nhìn thấy cảnh tượng này, cũng có thể kết luận Đại Thế Giới của La Chinh tương đối nhỏ.
Đương nhiên, đây là nếu so sánh với mấy vị Đạo Tử trong vũ trụ.
Thực ra, mây ranh giới do Giới Chủ bình thường tạo ra vốn cũng chỉ có phạm vi năm ba dặm.
Chẳng qua nhóm Đạo Tử này toàn là yêu quái nên mới làm nổi bật lên sự tầm thường của La Chinh.
Khi lan đến sáu dặm, mây ranh giới nọ đã nằm ở trạng thái hoàn toàn bất động.
Nhưng ánh mắt của mọi người lại càng kỳ lạ.
Sau khi trở nên vững chắc, mây ranh giới sẽ tan đi hết sạch trong khoảng thời gian ngắn.
Không có ai như La Chinh, sau khi mây ranh giới ngừng lan rộng vẫn kiên cường bay lơ lửng trên bầu trời như cũ.
La Chinh vẫn ngồi ngay ngắn ở trong hang động, cả người đã hoàn toàn nhập định.
Màn sáng trên biên giới của biển hỗn độn dần dần nằm ở trạng thái vững chắc, tạo thành một hình cầu to lớn, bao lấy biển hỗn độn và lục địa trung tâm vào trong.
Võ giả bình thường đi đến bước này thì Đại Thế Giới cũng đã thành hình.
Nhưng màn sáng giáp ranh biển hỗn độn vẫn không ngừng hấp thu khí hỗn độn, đồng thời còn giống như đang ấp ủ cái gì đó.
Trong quá trình này, trong màn sáng liên tục có lực hóa giới nhỏ bé được sinh ra, cũng chính lực hóa giới này đã duy trì mây ranh giới trên bầu trời Tuế Nguyệt Cốc, làm cho mây ranh giới kia chưa từng tan đi.
Nhu cầu của màn sáng đối với khí hỗn độn vô cùng lớn.
Biển hỗn độn từ bốn phương tám hướng tràn về phía màn sáng, liên tục bị hấp thu.
Đường bờ biển giáp ranh lục địa trung tâm kia cũng bắt đầu hạ xuống liên tục, thậm chí còn dẫn tới sự quan tâm của Nhân tộc trên lục địa.
Ở trên thế giới trong cơ thể La Chinh, một số võ giả Nhân tộc cạnh biển cũng hiếu kỳ, vì sao mực nước của biển hỗn độn lại hạ xuống nhanh như vậy?
Mây ranh giới nọ đã lơ lửng giữa không trung ba canh giờ…
Đổi thành thời gian của La Chinh trong hang động chính là hai trăm bốn mươi canh giờ, tương dương với một trăm hai mươi ngày!
Sau một trăm hai mươi ngày, sắc mặt của La Chinh hơi thay đổi, màn sáng của thế giới trong cơ thể đột nhiên bắt đầu phát ra những luồng sáng rực rỡ, ngay sau đó có một lực hóa giới cực kỳ mãnh liệt phun ra ngoài!
“Thế này mới là hoàn toàn thành hình?”
Đợi đến khi những luồng sáng kia biến mất, La Chinh đánh giá màn sáng biến dị, miệng há thật to, trong mắt càng lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi.
Còn lực hóa giới mãnh liệt kia phun ra giống như mãnh thú xổ lồng, sinh ra cộng hưởng mãnh liệt với nguyên khí trời đất trên đỉnh Tuế Nguyệt Cốc!
“Két…”
Sự cộng hưởng này thậm chí còn làm phát ra một âm thanh chói tai!
Giống như có người ném một tảng đá lớn vào trong nước, gây ra một cơn sóng lớn bắn tóe lên.
Vào giây phút này, mây ranh giới màu nâu vốn trì trệ không tiến kia liền mở rộng nhanh như gió về phía bốn phương tám hướng.
Tốc độ cực nhanh này căn bản đã vượt ra khỏi nhận biết và thường thức của Long Cầm tộc.
Chương 1575: Bức tường ranh giới
“Cuối cùng thằng… thằng nhóc này đã bắt đầu rồi!”Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu Độc Cô nhìn chằm chằm vào mây ranh giới lướt qua chân trời nhanh như gió kia mà nói lắp bắp.
Hắn cảm thấy thế này mới phù hợp với tác phong thống nhất từ trước tới nay của La Chinh.
Đã không lên tiếng thì thôi, một khi lên tiếng thì ai nấy đều phải trầm trồ…
Hiên Viên Thần Phong thì lại cắn răng, hơi lộ vẻ lo âu khi nhìn thấy mây ranh giới nhanh chóng mở rộng.
Trước đây, hắn còn hơi thương hại La Chinh, trong nhóm người này cũng chỉ có mình La Chinh là chưa đột phá tu vi Giới Chủ.
Nhóm người bọn họ là Đạo Tử của vũ trụ Đại Diễn.
Tu đến Giới Chủ Cảnh ở cấm địa Luyện Thần gần như chính là điểm mấu chốt của nhiệm vụ lần này.
Bởi vì chỉ Giới Chủ mới có tư cách ngưng tụ thần cách, tiến vào cảnh giới thần!
Nếu không bọn họ chỉ có thể là Đạo Tử mà thôi.
Bọn họ còn trẻ, thiên phú yêu nghiệt, ngộ tính kinh người, thậm chí sức chiến đấu cũng hơn xa người cùng cấp bậc, đủ để dùng tu vi Thần Biến Cảnh chống lại sự tồn tại như Giới Chủ.
Nhưng vậy thì thế nào?
Hơn trăm nghìn Giới Chủ tuyệt đối không quyết định được vận mệnh của vũ trụ Đại Diễn, mà phải là hơn một trăm Thiên Tôn hay một vị thần kia!
Những Đạo Tử này muốn tham dự vào cuộc chiến cấp độ đó thì nhất định phải nhanh chóng tiến vào Giới Chủ Cảnh, sau đó đánh sâu vào thần đạo mà mình tu.
Bây giờ Hiên Viên Thần Phong nhìn thấy cách khuếch tán của mây ranh giới kia, hắn lập tức cảm thấy việc mình tội nghiệp La Chinh hoàn toàn thừa thãi.
Cũng may thế khuếch tán của mây ranh giới này hết sức nhanh, nhưng lúc trước mây ranh giới của La Chinh chỉ mở rộng đến trên dưới sáu dặm.
Mặc dù tốc độ mây ranh giới mở rộng lúc này cực nhanh nhưng vẫn có chênh lệch nhất định với cự ly hai mươi dặm của Hiên Viên Thần Phong.
Vẻ mặt của các vị Đạo Tử không giống nhau, song đa số đều tỏ ra vui mừng thay La Chinh, thậm chí còn có sự kiêu ngạo mơ hồ, dù sao La Chinh cũng là đồng bạn của bọn họ!
Long Cầm tộc cũng bị cảnh tượng xảy ra trên đỉnh đầu làm cho sửng sốt.
Sức ảnh hưởng của lực hóa giới sinh ra trong cơ thể của Giới Chủ tương đối có hạn đối với bên ngoài.
Cho nên bản thân võ giả không thể khống chế tốc độ khuếch tán hay sức chống đỡ của mây ranh giới.
Chính vì đặc điểm này mà mây ranh giới mới có thể dùng để đánh giá thực lực của một vị Giới Chủ.
“Lực hóa giới của thằng nhóc này có phải là tự lan ra không vậy…” Một vị trưởng lão Long Cầm tộc trợn to hai mắt, trông lên bầu trời đằng xa mà hỏi.
“Thế giới trong cơ thể hóa thành Đại Thế Giới chính là tiến hóa tự nhiên.
Lực hóa giới này căn bản không thể khống chế, sao có thể tự lan ra được?” Một vị trưởng lão khác phản bác.
“Nếu không phải như thế, sao lại có mây ranh giới mở rộng như vậy?”
“Biết đâu lực hóa giới của tên nhóc kia vốn vô cùng lớn mạnh thì sao?”
“Không thể! Lực hóa giới phải lớn mạnh chừng nào mới có thể kích phát mây ranh giới lan ra với tốc độ như thế? Đó còn là Giới Chủ sao?”
“…”
Bởi vì việc này mà hai vị trưởng lão tranh luận không thôi.
“Chớ ồn ào!” Tộc trưởng của Long Cầm tộc hô dừng, “Chúng ta cứ nhìn kết quả cuối cùng thế nào rồi sẽ biết!”
Long Cầm tộc sớm đã suy đoán một phen về lai lịch của chín vị Đạo Tử này, cũng biết biểu hiện của họ sẽ hơn xa võ giả ngoại tộc khác, nhưng không ngờ lại thái quá như vậy.
Cự ly sau cùng mà mây ranh giới khuếch tán ra được quyết định bởi tốc độ khuếch tán và sức chống đỡ ban đầu.
Tốc độ của mây ranh giới màu nâu này đúng là nhanh, nhưng chưa chắc đã có thể vượt qua hai mươi dặm, cho nên lần này bọn họ tranh luận chẳng có tác dụng gì.
Quả nhiên…
Sau mấy giây, mây ranh giới của La Chinh liền ngừng lan ra thêm.
Mặc dù tốc độ khuếch tán của mây ranh giới màu nâu nọ cực nhanh, nhưng chẳng mấy chốc đã mất đi động lực, dừng ở cự ly mười bốn dặm.
“Tới đây liền dừng lại rồi?” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu bĩu môi.
“Mây ranh giới vẫn chưa biến mất, chưa nên kết luận sớm” Cơ Lạc Tuyết thản nhiên nói, trên mặt vẫn có vẻ mong đợi.
“Chắc hẳn cách La Chinh đột phá sẽ không giống chúng ta” Hoa Thiên Mệnh phân tích với giọng điệu bình thản.
Hắn biết một phần bí mật của La Chinh, nhưng nói cho cùng hắn cũng không phải là La Chinh.
Đừng nói Hoa Thiên Mệnh, cho dù là Cố Bắc, người tạo ra bí thuật Hỗn Độn có đích thân tới thì e rằng cũng không phân tích ra nguyên nhân.
Hai vị trưởng lão của Long Cầm tộc lại tranh luận lần nữa…
“Ta đã nói nhất định là lực hóa giới tự lan ra mới có thể khuấy đảo nguyên khí trời đất dữ dội như vậy” Vị trưởng lão đầu tiên tuyệt đối tin tưởng vào phán đoán của mình.
Một vị trưởng lão khác chỉ lạnh lùng liếc mắt một cái, “Mây ranh giới của người ta còn chưa biến mất kia kìa!”
Cuối cùng mây ranh giới này che phủ một phạm vi mười bốn dặm, xem như là thành tích cực kỳ ưu tú đối với Giới Chủ bình thường.
Nhưng so với chín vị Đạo Tử trước đây thì vẫn xếp chót.
So với tốc độ khuếch tán kia, khoảng cách này chưa nói tới kinh diễm, thậm chí có thể sử dụng hai chữ bình thường để hình dung.
Vào giờ phút này, La Chinh vẫn duy trì trạng thái nhìn vào trong cơ thể, nhìn chằm chằm màn sáng giáp ranh thế giới trong cơ thể kia…
Màn sáng này chính là bức tường biên giới theo ý nghĩa phổ thông.
Nếu là vũ trụ do thánh nhân xây dựng thì sẽ được mọi người gọi là bức tường than thở.
Ý nói đây là bức tường mà ngay cả thần cũng không thể làm gì được, chỉ có thể thở dài.
Màn sáng này bắt đầu xuất hiện biến hóa kinh người!
Từng đốm sáng vàng rực liên tục ngưng tụ trên màn sáng này, tạo thành một vòng xoáy màu vàng kim!
La Chinh không hề thấy xa lạ với những vòng xoáy màu vàng kim này.
Sau khi hắn dùng Thái Thượng Luyện Khí Pháp để luyện thể, lúc chạm vào dị hỏa thì luôn xuất hiện những vòng xoáy vàng kim này.
Đó chính là những vòng xoáy Phạn văn màu vàng kim khó hiểu.
Chúng đang xoay tròn với tốc độ cực nhanh!
La Chinh lấy được Thái Thượng Luyện Khí Pháp này từ trong đỉnh Thần Hỏa, xem như do La Tiêu truyền cho La Chinh, không tính là kỳ lạ.
Nhưng vì sao lúc hắn tiến vào Giới Chủ Cảnh, trên những màn sáng này lại xuất hiện Phạn văn?
Dựa theo suy đoán của Cưu Thánh, không phải những Phạn văn vàng kim này là thuộc về những sinh linh vượt cấp chưa từng xuất hiện, thậm chí là không thể hiểu được kia ư? Tại sao lại xuất hiện ở trên bức tường biên giới của hắn?
“Rầm…”
Một đốm sáng vàng kim rốt cuộc ngưng xoay tròn, cuối cùng hóa thành một Phạn văn vàng kim to lớn, khảm lên trên màn sáng!
Chỉ vẻn vẹn một Phạn văn vàng kim đã cất giấu lượng thông tin vô cùng lớn, nhưng La Chinh căn bản lại không thể dùng tri thức của mình để giải mã chúng… Kể cả Phạn văn ghi chép trong Thái Thượng Luyện Khí Pháp kia, La Chinh cũng không thể đọc hiểu.
Trên thực tế, trong Thần Vực có một nhóm người nghiên cứu hàm ý và nội dung của loại Phạn văn này.
Trong nháy mắt, khi đốm sáng vàng kim này được khảm lên bức tường biên giới, một lực hóa giới mãnh liệt lại tuôn ra, làm cho cả bức tường biên giới càng vững chắc hơn!
Cũng bởi vì một đợt sóng lực hóa giới này, lại khơi ra nguyên khí trời đất phía trên Tuế Nguyệt Cốc, khiến cho một vòng mây ranh giới kia lại nhanh chóng mở rộng ra lần nữa.
Mà trong thời gian mấy giây lần này, mây ranh giới kia đã lan tới cự ly mười chín dặm.
Người Long Cầm tộc, các Đạo Tử và một số nhóm võ giả xem náo nhiệt bên ngoài hầu như đều ngơ ngác nhìn nhau.
Mây ranh giới này lại lan rộng từng đợt một ư?
“Rốt cuộc là thằng nhóc này ngưng tụ bức tường biên giới của mình như thế nào vậy, chẳng lẽ còn có mấy lần nữa?” Liệt Thiên Hàn không nhịn được mà than thở.
Bức tường biên giới do Giới Chủ ngưng kết tượng trưng cho việc tiến vào cảnh giới Giới Chủ thành công.
Tất cả mọi người đều thành hình trong một lần, đâu có chia làm lần thứ hai và lần thứ ba?
Nhưng thật ra từng có người khuếch tán mây ranh giới hai lần, thậm chí là ba lần.
Nhưng đó là do tiến vào cảnh giới Giới Chủ thất bại, bức tường biên giới không ngưng kết thành công, nên sau khoảng thời gian ngắn lại đánh mạnh vào bình cảnh của cảnh giới này lần nữa.
Hơn nữa, sau mỗi một lần thăng cấp thất bại, mây ranh giới lúc trước đều đã tiêu tan.
Tình huống của La Chinh hoàn toàn khác.
Mây ranh giới của hắn chưa từng tan đi, trái lại được lực hóa giới của thế giới trong cơ thể thúc đẩy hết lần này đến lần khác, đồng thời khuếch tán ra với tốc độ cực nhanh…
Đừng nói nhóm Đạo Tử chưa từng nghe nói về chuyện như thế này, ngay cả người Long Cầm tộc từng thấy vô số người đánh tiến vào Giới Chủ Cảnh cũng mới nghe lần đầu!
“Tình huống này giống như là bức tường biên giới được củng cố nhiều lần, lực hóa giới được kích thích nhiều lần mới có khả năng xuất hiện.
Thực sự tò mò rốt cuộc thế giới trong cơ thể của thằng nhóc này đã trải qua thay đổi như thế nào?” Ngay cả Cưu Thánh cũng thấy tò mò.
Không lâu sau khi Phạn văn vàng kim đầu tiên được khảm lên trên bức tường biên giới, đốm sáng vàng kim thứ hai cũng ngừng xoay tròn, hóa thành một Phạn văn vàng kim to lớn khảm lên trên tiếp, ngay sau đó là cái thứ ba, thứ tư…
Từng chữ từng chữ Phạn văn vàng kim to lớn khảm lên trên, vây quanh biển hỗn độn, lực hóa giới lan ra theo từng đợt sóng.
Mười lăm dặm…
Hai mươi dặm…
Hai mươi lăm dặm…
Gần như không có nghi ngờ gì về việc mây ranh giới nọ phá vỡ kỷ lục của Hiên Viên Thần Phong và Hoa Thiên Mệnh.
Càng kỳ lạ là không ngờ những đám mây ranh giới kia lại xếp thành từng tầng, nhìn từ dưới lên giống như là những vòng tròn do vô số mây ranh giới hình thành, lần lượt từ vòng nhỏ đến vòng lớn.
Nhìn thấy cảnh tượng này, nhóm võ giả lập tức thấy trong lòng ngổn ngang.
Sao thoáng cái lại bốc lên nhiều mây ranh giới như vậy?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









