[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 314 : Khinh người quá đáng (c1566-c1570)
❮ sautiếp ❯Chương 1566: Khinh người quá đáng
Lời giải thích mà Dao đưa ra cũng không thể làm cho người ta tin phụcDù sao trong linh hồn của người Yêu Dạ tộc ở đây không hề có châm phong linh hồn, các nàng cũng không hiểu rõ lai lịch của Yêu Dạ tộc.
Nhưng với tư cách là người đứng đầu Yêu Dạ tộc, không thể để đồ đằng tín ngưỡng bị phá vỡ.
Dao chỉ cần đưa ra một lời giải thích như vậy là đủ rồi.
Về phần lời giải thích này có thật hay không, có hoang đường hay không thì đã không còn quan trọng nữa, bởi vì người Yêu Dạ tộc không có quyền nghi ngờ Vương.
“Cho dù các ngươi thấy khó hiểu như thế nào, nghi ngờ, hoang mang hay thậm chí căm phẫn ra sao, cũng sẽ không thay đổi được quyết định của ta và Doanh.
Các vị Giới Chủ nghe lệnh, sắp xếp lại biên chế đội ngũ của các ngươi, rồi đóng quân ở Hình Danh giới đợi lệnh, ta sẽ dẫn dắt các vị tạo ra thời đại hưng thịnh của Yêu Dạ tộc!”
Nói xong, Dao quay đầu đi, cổng lưu ly ngũ sắc ầm ầm đóng lại, nàng ta còn cần giải thích với vài vị Thiên Tôn của Yêu Dạ tộc.
Đương nhiên, những Thiên Tôn kia không dễ nói chuyện như con dân của Yêu Dạ tộc, nhưng Dao có thể cho bọn họ điều tra châm phong linh hồn, vấn đề này không khó giải quyết.
Tiếp theo, việc Yêu Dạ tộc cần làm là chờ đợi, tới thời điểm mấu chốt nhất thì cho Nhân tộc một đòn trí mạng…
…
Trong thời gian ngắn, liên minh Nhân Đạo đã bị mất hai trăm Đại Giới.
Đại quân của Thánh tộc thế như chẻ tre, chưa từng gặp phải sự chống cự nào ra hồn.
Với tốc độ như vậy, lâu nhất là hai năm, Thánh tộc có thể nuốt chửng cả liên minh Nhân Đạo.
Đại Giới trung tâm của Thiên Vị tộc.
Trong cung điện to lớn bỗng nhiên phát ra một luồng khí thế mạnh mẽ.
Luồng khí thế kia giống như vô số lưỡi dao mỏng, thổi quét mọi thứ trong đại điện này…
“Soàn soạn soàn soạt soàn soạt…”
Dưới sự bào mòn của luồng khí thế này, tòa cung điện tráng lệ đã bị cắt ra vô số dấu vết nhỏ.
Trên vách tường, trên sàn nhà, trên trần nhà, còn có trên người những pho tượng được làm từ các loại vật liệu quý hiếm.
Gần như trong nháy mắt, bề mặt của chúng đều bị phủ đầy vết cắt nhỏ…
Nếu như có ai đó ở trong cung điện này, tiếp xúc với những lưỡi dao khí thế này, sợ là sẽ thành một đống máu thịt be bét, có thể so với lăng trì.
“Chúng ta… còn phải nhịn tới khi nào” Một giọng nữ tinh tế và dễ nghe vang lên.
Người nói chuyện chính là Thần Dụ Thiên Tôn của liên minh Nhân Đạo.
Trong đôi con ngươi giống như đá quý màu đen kia dường như bùng cháy hai ngọn lửa.
Luồng khí thế vừa rồi chính là do bà vô tình phát ra trong cơn tức giận.
Trong đại điện này, ngoài Thần Dụ Thiên Tôn ra, còn có hơn hai mươi vị Thiên Tôn Nhân tộc, giờ phút này cũng không nói được một lời.
Sau khi Thánh tộc vượt qua bức tường than thở, điểm dừng chân đầu tiên của họ là Thang Thần tộc.
Khi đó, người trong liên minh Nhân Đạo đã nhận ra rằng nếu Thánh tộc phát động chiến tranh, người đầu tiên bị đánh sẽ là liên minh Nhân Đạo.
Thực lực của liên minh Nhân Đạo không yếu, bản thân Thần Dụ Thiên Tôn chính là một trong bốn Thiên Tôn cấp cao trong vũ trụ.
Ngoài bà ra, phần số trời của đám người Huyễn Hải Thiên Tôn, Vân Hồ Thiên Tôn gánh vác cũng không tệ…
Nếu bọn họ liều mạng chống lại, sẽ không đến mức bị mất hơn hai trăm Đại Giới trong thời gian ngắn.
Hiện giờ, liên minh Nhân Đạo phải mang tiếng xấu, tất cả sinh linh trí tuệ trong vũ trụ đều cười nhạo sự yếu đuối của bọn họ.
Đặc biệt là một số Giới Chủ bị Thánh tộc đánh chết, trước khi chết thậm chí đã dùng Thét Lệnh, mở miệng nhục mạ Thiên Tôn Thần Vực chưa chiến đấu đã sợ hãi trước, thấy thẹn cho thủ lĩnh của liên minh Nhân Đạo, vân vân.
Đừng nhìn Thần Dụ Thiên Tôn là phụ nữ mà lầm tưởng, vốn dĩ bà cũng rất nóng tính.
Từ sau khi Thánh tộc tuyên chiến, Phong lão đầu ba lần bốn lượt dặn dò liên minh Nhân Đạo, cố gắng hết sức đừng phản kháng, hơn nữa còn không ngừng rút quân chủ lực của liên minh Nhân Đạo về.
“Thiên Vị tộc nợ chúng ta một lời giải thích” Thần Dụ Thiên Tôn nhìn chằm chằm Phong lão đầu nói.
Phong lão đầu khẽ thở dài một tiếng: “Giai đoạn hiện tại chúng ta chỉ có thể nhịn…”
“Vẫn là lời giải thích này?” Thần Dụ Thiên Tôn cười lạnh.
Nguyên Tội Thiên Tôn đột nhiên mở miệng nói: “Hy vọng của chúng ta vừa mới được đưa đi, có thể dùng không gian đổi lấy thời gian…”
“Đổi lấy thời gian nào? Thời gian chờ đợi mười Đạo Tử lớn lên sao?” Thần dụ Thiên Tôn chất vấn.
Nguyên Tội Thiên Tôn á khẩu không trả lời được…
Có thể nói, mười Đạo Tử này là thiên tài mà phải tập hợp toàn bộ tài nguyên trong vũ trụ mới sinh ra được.
Ở Lĩnh Vực của mình, bọn họ gần như đều có thiên phú hoàn mỹ.
Ngay cả rất nhiều Thiên Tôn ở đây, lúc còn trẻ cũng phải thua xa.
Nhưng mà thiên phú của Đạo Tử mạnh đến mấy đi nữa, cũng cần thời gian để lớn lên!
Nếu cho những Đạo Tử này một trăm năm để trưởng thành, thì chỉ sợ thế cuộc bây giờ có thể đã rất khác.
Nhưng lúc này mới qua hơn một năm, Thánh tộc đã triển khai hành động.
Những Đạo Tử kia có thể trở thành Thần trong vài năm sao?
Quả thực là nằm mơ giữa ban ngày.
Cho dù là Thần Dụ Thiên Tôn có coi trọng La Chinh bao nhiêu thì cũng biết đây là chuyện không thể.
Cho nên trong lòng không ít Thiên Tôn cũng biết rõ, lời giải thích dùng không gian đổi lấy thời gian chỉ là sách lược một bên tình nguyện thôi.
Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn vũ trụ bị Thánh tộc xâm chiếm từng chút từng chút một.
“Chủ của ta đã sắp xếp như thế thì tất nhiên là có lý do của người.
Chúng ta thân là hậu duệ của chủ nhân, cần phải chọn tin tưởng người.
Nếu cuối cùng vũ trụ sống sót qua cuộc khủng hoảng này, những gì chúng ta nợ liên minh Nhân Đạo, chúng ta sẽ báo đáp lại gấp mười lần!” Phong lão đầu tiếp tục nói.
Thần Dụ Thiên Tôn còn chưa nói gì, một chàng trai tướng mạo tuấn tú bên cạnh bà đã cười lạnh một tiếng: “Không thể đợi đến lúc đó, liên minh Nhân Đạo chúng ta không thể hy sinh bản thân, để cho Thiên Vị tộc các ngươi tranh thủ thời gian! Tại hạ xin lỗi không tiếp chuyện được!”
Dứt lời, chàng trai kia quay đầu đi, bản thể hóa thành hai cái ảo ảnh tách sang hai bên rồi biến mất trước mặt mọi người trong nháy mắt…
Đó chính là Huyễn Hải Thiên Tôn của liên minh Nhân Đạo!
Điểm xuất phát của Thiên Vị tộc và liên minh Nhân Đạo khác nhau.
Thiên Vị tộc là suy xét toàn diện, đứng ở trên lập trường của toàn bộ vũ trụ để nhìn nhận vấn đề.
Cho dù Thánh tộc có mạnh mẽ xâm lược thì trong khoảng thời gian này cũng mới chỉ chiếm cứ được hơn hai trăm Đại Giới.
Nếu muốn chiếm cứ hoàn toàn cả mấy nghìn Đại Giới của liên minh Nhân Đạo thì cần phải tốn một khoảng thời gian.
Nhưng trong mắt liên minh Nhân Đạo, chuyện này khó mà chịu đựng nổi.
Hưởng ứng lời triệu tập của Thiên Vị tộc, mọi người hợp sức chống lại Thánh tộc.
Kết quả Thánh tộc đánh tới, người Thiên Vị tộc lại đứng một bên xem kịch? Xem kịch thì cũng thôi, còn muốn chúng ta từ bỏ chống cự, thật quá đáng.
Mặc dù các Thiên Tôn biết, ân oán của Thánh tộc là đến từ ân oán của Thần Vực, đó là cuộc đấu giữa các sinh mệnh cấp cao hơn, mà Thiên vị tộc thì đại diện cho một phe trong các thế lực đó.
Đây xem như là một cách thức tự cứu mình của chủ nhân Đại Diễn.
Nhưng về mặt tình cảm, bọn họ rất khó chấp nhận phương pháp này.
“Ha ha ha, hôm nay đánh chết bốn Giới Chủ, theo thứ tự là Hạ Thủy Minh, Nhan Khai… Thần Dụ Thiên Tôn, ngày đó ta và nàng có duyên gặp mặt, ta chưa từng quên sắc đẹp của nàng.
Nếu nàng có thể ra mặt uống rượu ca hát với ta, ta có thể sắp xếp binh mã, tạm hoãn ba tháng, thế nào?”
Vào lúc này, giọng nói của Ma Ha lại vang lên một lần nữa thông qua Thét Lệnh.
Tất cả Thiên Tôn đều nghe rõ ràng, Phong lão đầu nhíu mày, sự khiêu khích của vị Thánh Tử này càng ngày càng quá đáng.
“Khinh người quá đáng, ông nói chúng ta còn có thể nhịn sao?” Thần Dụ Thiên Tôn nở một nụ cười quái dị, rõ ràng là đã rất tức giận.
Bà hung hăng trừng mắt nhìn các vị Thiên Tôn ở đây một cái rồi lập tức xoay người bước vào trong hư không.
Ngay sau đó, Vân Hồ Thiên Tôn của liên minh Nhân Đạo cũng rời đi theo…
Thấy ba nhân vật đại diện của liên minh Nhân Đạo rời đi, Nguyên Tội Thiên Tôn không nhịn được thở dài một cái: “Có lẽ, quyết định của chúng ta là sai lầm”
Lôi Phạt Thiên Tôn vẫn luôn trầm mặc cũng lắc đầu: “Thời gian thực sự quá ngắn, gửi gắm hy vọng vào mấy đứa nhóc kia quả thật không thực tế…”
Sắc mặt lão tộc trưởng cũng hết sức phức tạp.
Mặc cho Thần Dụ Thiên Tôn dẫn dắt liên minh Nhân Đạo đi chống lại Thánh tộc, kết quả ra sao là điều có thể tưởng tượng được.
Nếu như đội quân tinh nhuệ của liên minh Nhân Đạo bị tiêu diệt hoàn toàn, sẽ là một tổn thất to lớn đối với Nhân tộc.
Lão tộc trưởng lại thở dài một cái.
Đã rất nhiều năm, biểu cảm này chưa từng xuất hiện ở trên mặt ông.
Từ khi ông trở thành người đứng đầu Thiên Vị tộc cho tới nay, mọi thứ đều phát triển vô cùng thuận lợi.
Thiên Vị tộc nhanh chóng vùng dậy, mười Đạo Tử nhận chức thuận lợi, La Chinh nhanh chóng trưởng thành… Dường như mọi thứ đều được tiến hành từng bước một.
Thậm chí ông còn cho rằng tất cả những điều này đều là chuyện đương nhiên.
Bởi vì Thiên Vị tộc bọn họ được hình thành từ kế hoạch của đồ đệ thánh nhân, từ sự sắp đặt của chính chủ nhân Đại Diễn, hoàn toàn không thể xuất hiện sai lầm!
Không ngờ cuối cùng lại xuất hiện một sai lầm trí mạng, Thánh tộc đã phá vỡ bức tường than thở trước thời hạn, khiến những Đạo Tử được tuyển chọn ra kia không có đủ thời gian để trưởng thành.
“Có lẽ đã đến lúc phải phát động phản kích, ta đi cầu kiến Tinh Vĩ đại nhân” Phong lão đầu lập tức biến mất ở trong cung điện.
Chương 1567: Một giấc mộng tám mươi nghìn năm
Thiên Vị tộc rơi vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nanBan đầu, cho dù là Tinh Vĩ đại nhân, hay là lão tộc trưởng đều định dùng không gian đổi lấy thời gian, muốn cố gắng hết sức trì hoãn bước đi của Thánh tộc.
Vũ trụ lớn như vậy, cho dù tham vọng của Thánh tộc có lớn đến mấy thì muốn thôn tính hết cũng không phải là chuyện dễ dàng…
Nhưng hậu quả là phải hy sinh liên minh Nhân Đạo.
Bởi vì sự xâm lược của Thánh tộc, ba thế lực lớn của Nhân tộc phải buộc chặt với nhau.
Ân oán trước kia giữa Thần Dụ Thiên Tôn và Nguyên Tội Thiên Tôn cũng được xóa bỏ.
Nhưng, nếu bảo đám người Thần Dụ Thiên Tôn chịu nhìn lãnh thổ của mình bị xâm chiếm từng chút một, thì thế nào họ cũng không làm được.
Nhưng nếu để cho một mình liên minh Nhân Đạo chống lại Thánh tộc thì hậu quả sẽ chỉ càng tồi tệ hơn.
Theo tình trạng hiện nay, so với bị tiêu diệt từng bộ phận, không bằng hợp tác với nhau dốc sức cùng đánh một trận!
Nhưng đây là một lựa chọn khó khăn.
“Tinh Vĩ đại nhân” Phong lão đầu tiến vào trong bí cảnh, chắp tay một cái về phía đối phương.
Trong bí cảnh, một ông lão ngồi xếp bằng lơ lửng trên không trung.
Bên cạnh ông lão này có một vài ánh sao không ngừng lướt qua, giống như vô số ngôi sao băng liên tục rơi xuống bên cạnh ông ta.
Tinh Vĩ không nói lời nào, từ đầu đến cuối ông chỉ luôn nhắm mắt suy nghĩ, dường như ông đang sử dụng những ánh sao kia để liên lạc gì đó.
Thấy thế, Phong lão đầu bèn đứng sang một bên, không cắt ngang suy nghĩ của Tinh Vĩ.
Chỉ chốc lát sau, càng lúc càng nhiều ánh sao hiện ra xung quanh Tinh Vĩ.
Mỗi một ánh sao đều biến thành một đường thẳng màu trắng sáng, phác họa nên từng đường hoa văn phức tạp.
Số lượng hoa văn càng lúc càng nhiều, cuối cùng hội tụ ở đỉnh bí cảnh, tạo thành một luồng sáng màu trắng, chậm rãi xuyên qua đỉnh đầu Tinh Vĩ!
Theo dải sáng kia lan ra, toàn bộ sao trời của vũ trụ đều bắn ra ánh sáng cùng một lúc!
Bây giờ, trong vũ trụ đang là buổi tối, tất cả ánh sao tỏa ra, liền chiếu sáng đêm tối giống như ban ngày!
Mặc dù Phong lão đầu ở trong bí cảnh, nhưng rõ ràng cũng nhận ra những thay đổi đang diễn ra trong vũ trụ.
Có vẻ như Tinh Vĩ đại nhân đang thi triển một bí thuật nào đó.
Tinh Vĩ là thần duy nhất trong Thiên Vị tộc, thậm chí huyết mạch của Thiên Vị tộc cũng là do tự tay ông kích hoạt.
Cộng thêm bản thân ông lại là đồ đệ của thánh nhân, đứng ở góc nhìn của ông, hẳn là thế cuộc trong vũ trụ này sẽ càng thêm rõ ràng.
Ánh sáng phía trên không ngừng tới gần đỉnh đầu của Tinh Vĩ đại nhân, tốc độ kéo dài của dải sáng kia cũng càng lúc càng chậm, càng lúc càng khó khăn!
Tinh Vĩ nhắm chặt hai mắt, lông mày khẽ nhíu lại, hai tay bỗng nhiên mở ra, từ trong đan điền của ông đột nhiên phát ra một luồng ánh sáng chói lọi.
Bất thình lình, một tinh thể màu xanh nhạt bắn ra, không ngừng lượn vòng ở trước mặt Tinh Vĩ.
Tinh thể kia có hình bát giác, nhìn qua giống như một cái bùa Bát Quái, nhưng tấm bùa Bát Quái này lại khiến người ta cảm thấy vĩnh hằng bất diệt.
“Đây là thần cách của Tinh Vĩ đại nhân! Thần cách rời khỏi cơ thể!” Phong lão đầu khẽ nhíu mày, đây là lần đầu tiên lão tộc trưởng tận mắt nhìn thấy thần cách.
Sau khi thần cách này lượn vòng ra, ánh sao thoát ra từ trong người Tinh Vĩ đại nhân càng tăng lên, mà tốc độ kéo dài của dải sáng trên đỉnh đầu lại tăng lên gấp nhiều lần!
“Ngưng tụ!”
“Vèo vèo vèo…”
Một ít ánh sao kia không hẹn mà cùng vọt mạnh về phía đỉnh đầu của Tinh Vĩ, hội tụ ở trong dải sáng.
Xem ra Tinh Vĩ đại nhân muốn kéo dải sáng kia vào trong đầu ông.
Khi dải sáng kia chỉ cách đỉnh đầu của Tinh Vĩ còn có hai tấc, đột nhiên trong dải sáng truyền đến tiếng nổ tung.
“Vụt…”
Dải sáng kia đột nhiên co lại, giống như một con thú dữ bị thương, đỉnh đầu lùi về trong hoa văn.
Chẳng mấy chốc, hoa văn do những ánh sao kia phác họa đều biến mất sạch sẽ!
Sắc mặt của Tinh Vĩ trở nên khá khó coi.
“Vì, vì sao…” Trong mắt Tinh Vĩ lộ chút thất vọng.
Có thể khiến một vị thần cảm thấy thất vọng, rõ ràng là những chuyện ông vừa mới làm khá quan trọng!
“Tinh Vĩ đại nhân, ngài đây là…” Thấy Tinh Vĩ mở hai mắt, Phong lão đầu vội vàng hỏi.
Tinh Vĩ thản nhiên nhìn Phong lão đầu, nhưng lại than thở một tiếng: “Ta vừa mới thi triển Đại Tinh Thần Thuật, có thể điều động tất cả sức mạnh của các vì sao”
Đại Tinh Thần Thuật này, thuộc về thần đạo Tinh Thần trong ba nghìn thần đạo.
“Điều động sức mạnh của các vì sao, Tinh Vĩ đại nhân muốn làm gì?” Phong lão đầu có chút khó hiểu.
Tinh Vĩ tiếp tục nói: “Ta muốn tiếp quản toàn bộ vũ trụ Đại Diễn, nếu ta có thể khống chế cả vũ trụ, có thể thay thế một trăm nghìn Đại Giới trong vũ trụ, thì thực lực có thể tăng lên rất nhiều.
Nếu như thành công, cho dù là vị thần kia của Thánh tộc cũng không làm gì được ta”
“Tiếp quản quyền khống chế vũ trụ, mưu đoạt Thiên Đạo ư?” Phong lão đầu lộ vẻ kinh hãi.
Tinh Vĩ gật đầu, trên mặt tỏ vẻ khó hiểu: “Hiện giờ thân thể của sư tôn đã suy yếu một nửa, ngay cả ý thức cũng không còn.
Theo lý thuyết, hiện tại ông ấy không thể kiểm soát cả vũ trụ, nhưng vì sao ta vừa mới thử nghiệm, lại bị một luồng sức mạnh bài xích, việc này thật sự rất kỳ quái”
Đây không phải là lần đầu tiên ông thử.
Ánh mắt của Phong lão đầu lóe lên, lập tức nói: “Trước đây Vu tộc thượng cổ bí mật bày trận ở mặt sau của Đại Thế Giới, cũng vì muốn âm mưu cướp đoạt Thiên Đạo, nhưng cuối cùng vẫn thất bại trong gang tấc! Hình như cũng bị một sức mạnh nào đó ngăn cản!”
Lúc trước, khi bọn họ chém giết Chúc Cửu Âm, Vu tộc thượng cổ đã khởi động trận pháp kia, muốn dung hợp ý chí của Đại Thế Giới.
Nhưng không ngờ, đến một bước cuối cùng lại bị một lường sức mạnh thần bí bài xích ra ngoài.
Lúc ấy, bọn họ nghi ngờ có phải trong Vu tộc thượng cổ xuất hiện kẻ phản bội hay không.
Nhưng theo tàn dư của Vu tộc thượng cổ bị treo cổ, Thiên Đạo cũng không xuất hiện vấn đề gì, suy đoán này đã tự động bị phá vỡ.
Nhưng đến tận bây giờ, bọn họ vẫn chưa tìm được nguyên nhân.
Hiện tại, Tinh Vĩ đại nhân lấy Đại Tinh Thần Thuật, muốn dung nhập vào trong Thiên Đạo, lại vẫn thất bại.
Ông cũng bị một luồng sức mạnh bài xích, dường như ở trong Thiên Đạo này sớm đã ẩn núp một người kiểm soát, nên hoàn toàn ngăn cản những người khác ở bên ngoài.
Phong lão đầu chưa từng nghĩ đến, người đã hợp nhất với Thiên Đạo lại chính là La Chinh!
Sau khi hắn dung hợp với ý chí của Đại Thế Giới, những ý chí đó liền không ngừng lan dọc về phía vũ trụ theo con đường phi thăng.
Tuy nói bây giờ La Chinh đã rời khỏi vũ trụ Đại Diễn, bản thể ở trong cấm địa Luyện Thần, nhưng Tinh Vĩ muốn xâm nhập, thậm chí kiếm soát Thiên Đạo là điều hoàn toàn không có khả năng.
Sau khi Tinh Vĩ thất bại, ông lộ vẻ thất vọng.
Nếu ông thật sự thành công trong việc dung hợp Thiên Đạo, nắm cả vũ trụ Đại Diễn trong tay, như vậy tình thế sẽ trở nên ổn định.
Cho dù Thánh tộc có phái vài vị thần tới cùng lúc cũng không có cách nào để bắt ông.
“Ngươi có chuyện gì?” Tinh Vĩ nhìn chằm chằm vào Phong lão đầu hỏi.
Phong lão đầu liền báo cáo chi tiết phản ứng của vài vị Thiên Tôn trong liên minh Nhân Đạo cho Tinh Vĩ.
Nghe Phong lão đầu nói xong, Tinh Vĩ không nhịn được lắc đầu: “Thật hoang đường, liên minh Nhân Đạo bọn họ chỉ có không đến mười Thiên Tôn, cho dù tập hợp tất cả Giới Chủ của liên minh Nhân Đạo thì muốn chống lại Thánh tộc cũng chỉ là lấy trứng chọi đá”
“Nhưng để bọn họ trơ mắt nhìn Thánh tộc xâm lược quê hương của mình quả thật quá tàn khốc” Phong lão đầu lắc đầu nói.
Thành thật mà nói, đừng nói bọn Thần Dụ Thiên Tôn không làm được, cho dù là chính Phong lão đầu cũng không làm được…
Tinh Vĩ làm sao không hiểu lời của Phong lão đầu, ông chỉ khẽ thở dài nói: “Thôi, nếu bọn họ muốn đi, chúng ta cũng không thể khoanh tay đứng nhìn.
Lần này ta sẽ mở phương pháp Chư Thiên Tinh Thần, cố hết sức giúp đỡ các ngươi tiến hành phản kích”
“Không đợi các Đạo Tử quay về ư?” Phong lão đầu hỏi.
Truyền thuyết về Đạo Tử, thậm chí là việc đưa họ vào cấm địa Luyện Thần, đều là do Tinh Vĩ cung cấp.
Dựa theo lời nói của Tinh Vĩ, cấm địa Luyện Thần kia quả thật không giống một thánh địa tu luyện bình thường, nhưng vội vàng đưa bọn họ đi như vậy, lại không biết lúc nào có thể trở lại.
“Chúng ta không thể ngồi chờ như vậy, phải làm một chút gì đó, phối hợp với liên minh Nhân Đạo và giao thiệp qua lại với Thánh tộc, ít nhất có thể làm chậm tiến độ của Thánh tộc” Trên mặt Tinh Vĩ lộ ra vẻ lo lắng.
Tinh Vĩ là đồ đệ của La Tiêu, có niềm tin phi thường với sư tôn.
Tính toán và sắp đặt của sư tôn chắc chắn có thể giúp chuyển nguy thành an, đây là tín ngưỡng chung của tất cả các đồ đệ.
Cho dù rơi vào tình trạng tồi tệ hơn nữa, Tinh Vĩ cũng chưa từng mất đi lòng tin.
Nhưng lần này, Tinh Vĩ không hề có lòng tin.
Thân là thần, ông biết rõ về cấm địa Luyện Thần, nơi đó thật sự là một thánh địa tu luyện, được Cưu Thánh xây dựng trong Thần Vực.
Nhưng dù cấm địa Luyện Thần có thần thánh đến mấy, cũng không thể nâng cao thực lực của những Đạo Tử kia lên đủ để cứu vớt vũ trụ Đại Diễn trong khoảng thời gian ngắn, đây là điều không tưởng…
Tốc độ dòng chảy thời gian của vũ trụ Đại Diễn và cấm địa Thần Luyện thuộc trạng thái đồng bộ.
Ngay khi Tinh Vĩ đưa ra quyết định này, đồng thời mí mắt của La Chinh khẽ run lên.
Ngay sau đó hắn đột nhiên mở hai mắt ra, một luồng sáng màu vàng còn sót lại nhanh chóng xoay tròn trong con ngươi của hắn, rồi dần dần tan biến.
La Chinh lộ vẻ nghi hoặc, hiện tại là ngày nào?
Hắn cảm thấy dường như bản thân đã ngủ quá lâu.
Chương 1568: Nghị lực
Trong giấc ngủ dài, linh hồn của La Chinh gần như ở trạng thái không hề có ý thứcĐối với hắn, chỉ là nhắm mắt lại rồi mở mắt mà thôi, cho dù như vậy, hắn vẫn cảm thấy dường như mình đã ngủ quá lâu…
La Chinh vừa mới tỉnh lại, vẫn còn ở trạng thái mơ màng, sau khi thích ứng với ánh sáng xung quanh, hắn bỗng nhiên chú ý đến Huân.
“Hừm?”
Huân cuộn tròn giống như trẻ sơ sinh, nhắm chặt hai mắt, nằm im không nhúc nhích bên cạnh La Chinh.
Giờ phút này, La Chinh lại cảm thấy linh hồn của Huân vô cùng suy yếu, hình như còn bị thương nặng.
Trước đây, linh hồn của nàng đã được chữa trị khôi phục hoàn toàn, nhưng thiếu một thân thể hoàn chỉnh, cho nên vẫn luôn duy trì thân thể kiếm linh.
“Huân?” La Chinh gọi.
Thấy Huân không có chút phản ứng nào, La Chinh lóe lên một suy nghĩ.
Hắn điều khiển kiếm linh đứng dậy, duỗi cơ thể của nàng ra.
Đây vốn là kiếm linh thuộc về La Chinh, đương nhiên hắn có thể điều khiển, nhưng linh hồn của Huân sống nhờ ở trong đó, từ trước đến nay La Chinh chưa từng can dự.
Không ngờ, hắn vừa mới để cho Huân đứng lên, nàng liền mở mắt.
Trong đôi con ngươi màu đỏ rực kia, đã mất đi sát khí sắc bén của Huân ngày xưa, mà lại đang ở trạng thái hoang mang.
“Ngươi làm sao vậy?” La Chinh hỏi
Huân vẫn không có chút phản ứng nào, chỉ ngây ngốc nhìn La Chinh.
Vào lúc đó, Huân đã dựa vào nghị lực của mình để gắng gượng làm mờ đi châm phong linh hồn.
Châm phong linh hồn này cắm sâu trong linh hồn của nàng, nỗi đau đớn đó là điều có thể tưởng tượng được.
Quan trọng hơn là, khi nàng làm mờ đi châm phong linh hồn, đồng thời linh hồn của nàng cũng bị thương nặng.
Vết thương linh hồn của Huân không nghiêm trọng như lần trước.
Lần trước, vì âm mưu của Dao nên suýt chút nữa Huân đã hồn bay phách lạc, chỉ còn lại một sợi linh hồn tàn tạ, nhưng trí nhớ không hề bị tổn thương chút nào.
Nhưng châm phong linh hồn này được ghim ở sâu trong linh hồn, thông qua thông tin tiết lộ trong châm phong linh hồn, có thể trực tiếp khống chế trí nhớ của “người bị châm”.
Làm mờ châm phong linh hồn, chính là bao gồm xóa đi trí nhớ của chính nàng.
Khi Huân làm mờ đi châm phong linh hồn cũng phát hiện ra vấn đề này.
Nàng phát hiện dường như khi châm phong linh hồn bị làm mờ, đồng thời bản thân nàng cũng đánh mất một phần trí nhớ, đó là trí nhớ về thời thơ ấu của nàng.
Nàng đã không nhớ ra được mình sinh ra ở đâu, lớn lên ở nơi nào.
Sau khi ý thức được vấn đề mất trí nhớ, Huân từng dừng lại trong một thời gian ngắn.
Sau khi cân nhắc nhiều lần, Huân vẫn không chùn bước, vẫn tiếp tục làm mờ châm phong linh hồn này như trước…
Sau khi liên tục làm mờ, trí nhớ của nàng cũng bị tổn thất càng ngày càng nghiêm trọng.
Nàng quên mất tên họ của mình, quên mất chủng tộc của mình, quên mất công pháp tu luyện của mình, cũng quên mất mình là Vương cao quý của Yêu Dạ tộc, thậm chí quên mất vì sao mình phải chịu đựng nỗi đau đơn dữ dội như vậy, để làm mờ cái châm phong linh hồn trong đầu này!
Ký ức càng sâu đậm thì càng khó có thể phai mờ.
Cho đến lúc này, nàng vẫn nhớ rõ, chàng trai bên cạnh này tên là La Chinh…
Đến sau đó, ngay cả La Chinh nàng cũng quên mất, chỉ dựa vào sự cố chấp không gì sánh được, kiên trì làm mờ cái châm phong linh hồn kia!
Tốn mấy chục nghìn năm, sau khi xóa sạch hoàn toàn châm phong linh hồn kia, trí nhớ của Huân cũng hoàn toàn biến mất.
Nói cách khác, linh hồn của nàng đã biến thành một tờ giấy trắng, tất cả trí nhớ trở về số không, giống như một đứa trẻ sơ sinh vừa mới ra đời.
Nàng đang ở trạng thái không có chút ý thức nào, thậm chí nàng còn không biết cách nhìn nhận thế giới.
Bởi vì tất cả hình ảnh về thế giới, nàng đều không thể tiến hành phân tích.
Nàng có thể thấy La Chinh, nhưng nàng hoàn toàn không biết vật trước mặt này là cái gì, bộ hình ảnh này có ý nghĩa gì…
La Chinh nhíu mày, đương nhiên hắn ý thức được chỗ không thích hợp.
Tuy nói thái độ của Huân trước đây rất kỳ quái, nhưng cũng không phải trạng thái này.
Hắn phất tay một cái, Huân liền biến thành một vệt sáng màu đỏ, lượn vòng một hồi trên không trung rồi được thu vào trong cơ thể hắn.
Trong khoảng thời gian mình ngủ say đã xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ Huân trở thành như vậy, là bởi vì Tượng Thánh giúp hắn rèn luyện thân thể?
Nghĩ đến đây, thân hình La Chinh bỗng nhiên lơ lửng bay lên, cánh cửa trong hư không kia mở ra.
Trong cánh cửa, La Chinh và Huân trải qua tám mươi nghìn năm, mà thế giới ngoài cửa chỉ mới qua một ngày mà thôi…
Thấy La Chinh đi ra từ trong cánh cửa, Cưu Thánh, Tượng Thánh và Hoa Thiên Mệnh, cùng với tinh phách linh hồn của chín con Chân Long đều cùng lên nghênh đón.
“La Chinh huynh, chúc mừng huynh” Hoa Thiên Mệnh cười nói.
Thấy Hoa Thiên Mệnh ở đây, La Chinh cảm thấy hết sức bất ngờ, nhưng trong lòng hắn lại lo lắng cho Huân, nên sau khi khẽ gật đầu với Hoa Thiên Mệnh, hắn liền hỏi Cưu Thánh: “Trong khoảng thời gian ta ngủ say đã xảy ra chuyện gì, các ngươi đã làm gì Huân?”
Mục đích duy nhất trong chuyến đi này của La Chinh chính là tiến vào trong cấm địa Luyện Thần tu luyện, nhanh chóng tăng cường thực lực của bản thân.
Vì trở nên mạnh mẽ, hắn có thể trả bất cứ cái giá nào, nhưng nhất định không thể làm hại bất kỳ ai bên cạnh hắn.
La Chinh thậm chí còn nghi ngờ, có phải Tượng Thánh đã luyện hóa một phần linh hồn của Huân hay không!
Đương nhiên, hắn đã trách oan Tượng Thánh, mặc dù Tượng Thánh có ý đồ này, nhưng ông lại coi thường linh hồn của Huân.
Ngược lại, chín con Chân Long rất thích hợp, nhưng chúng lại từ chối yêu cầu của Tượng Thánh.
Đối mặt với câu hỏi của La Chinh, Tượng Thánh ngoài cười nhưng trong không cười nhìn chằm chằm La Chinh.
Từ sau khoảnh khắc La Chinh đi ra, Tượng Thánh vẫn luôn quan sát tác phẩm của chính mình.
Không còn nghi ngờ gì nữa, đây chính là một tác phẩm khiến ông rất đắc ý, còn về câu hỏi của La Chinh, ông hoàn toàn không quan tâm.
“Huân? Ngươi nói kiếm linh kia của ngươi sao?” Cưu Thánh hỏi.
La Chinh gật đầu.
Từ sau khi cửa bị đóng chặt, bọn họ liền phát hiện ra sự tồn tại của Huân.
Cánh cửa này chính là lò luyện khí Cưu Thánh chuẩn bị cho La Chinh, sau khi nén rất nhiều thời gian vào trong đó, bọn họ không thể mở ra lần nữa.
Cho dù là thánh nhân, nếu muốn nén lại thời gian gấp ba mươi triệu lần, cũng phải trả cái giá không nhỏ, đây không phải là chuyện dễ dàng gì.
Sau khi Huân xuất hiện, hai người đều cảm thấy có chút kỳ lạ.
Trước đây, bọn họ cũng chú ý tới kiếm linh của La Chinh, nhưng không ngờ kiếm linh của hắn còn có ý thức của mình – có một linh hồn sống nhờ ở trong cơ thể La Chinh.
Thời gian trong cánh cửa được tăng tốc ba mươi triệu lần.
Dưới sự quan sát từ bên ngoài, thế giới bên trong cánh cửa là một thế giới được tua nhanh, hơn nữa còn là tua nhanh với tốc độ mà cho dù là thánh nhân cũng có chút không kịp nhìn.
Nhưng hai người vẫn xem hiểu được, không ngờ trong đầu Huân lại có một cái châm phong linh hồn!
“Nhìn kỹ thuật của châm phong linh hồn này, hẳn là đến từ Hách Nguyệt Thiên Công của công hội luyện khí” Gần như chỉ liếc mắt một cái, Tượng Thánh đã nhận ra lai lịch của châm phong linh hồn.
Trong Thần Vực, Hách Nguyệt Thiên Công cũng là luyện khí sư có chút tiếng tăm, có thể lọt vào tốp mười trong công hội luyện khí của Thần Vực.
“Hách Nguyệt Thiên Công là người của Mục gia, châm phong linh hồn đó là do Mục Hải Cực cấy vào, châm này đã bị kích hoạt rồi, có cần ra tay can thiệp không?” Cưu Thánh hơi lo lắng.
Bọn họ rất rõ tác dụng của châm phong linh hồn.
Nếu mệnh lệnh của châm phong linh hồn này là giết La Chinh, vậy Huân không thể làm trái mệnh lệnh đó.
Hơn nữa, La Chinh đang ở thời kỳ luyện thể mấu chốt, nếu bị Huân làm hỏng việc lớn thì rất tệ.
Nhưng Cưu Thánh vừa mới nói xong câu đó, lại quan sát động tĩnh của Huân một lần nữa liền biết không cần ra tay can thiệp.
Thời gian ông nói một câu này, phải kéo dài ba nghìn lần so với thời gian bên trong cánh cửa.
Cho nên ông vừa dứt lời, đã thấy Huân đang định làm mờ đi châm phong linh hồn này… Nếu cô gái này có thể chịu đựng được nỗi đau như thế, chịu bỏ ra nghị lực lớn như vậy để làm mờ châm phong linh hồn, thì sẽ không đến mức ra tay với La Chinh.
“Với lực linh hồn của cô gái này, muốn làm mờ đi một cái châm phong linh hồn không phải là chuyện dễ dàng gì” Tượng Thánh lắc đầu.
Ở trong mắt hai người bọn họ, thực lực của Huân còn không đáng để vào mắt.
Mặc dù báu vật đánh vào linh hồn sẽ không quá chắc chắn, chất liệu thường cũng khá đặc biệt, nhưng dù sao cái châm này cũng là báu vật trong Thần Vực.
Nhưng nghị lực Huân thể hiện ra tiếp đó, vẫn khiến cho hai vị Thánh Nhân lộ vẻ xúc động.
Suốt chín canh giờ, Huân không ngừng nỗ lực, cố gắng làm mờ đi châm phong linh hồn này!
Phải biết rằng, tuy thời gian chín canh giờ ngoài cửa trôi qua cực kỳ nhanh, nhưng thời gian bên trong cánh cửa lại đã trôi qua năm sáu mươi nghìn năm.
Trong thời gian dài như thế, chỉ cố chấp với một chuyện này, quả thật nghị lực của cô gái này có chút vượt quá sức tượng tượng của bọn họ.
“Chúng ta biết rõ về thứ này” Cưu Thánh kể cho La Chinh những gì bọn họ nhìn thấy. “Dựa theo suy đoán của ta, nàng ta chắc chắn là người của Mục Hải Cực.
Nhưng nếu châm phong linh hồn đã bị chính nàng làm mờ đi, vậy xem như nàng ta đã thoát khỏi trói buộc của Mục Hải Cực”
Nghe Cưu Thánh nói vậy, trong lòng La Chinh cũng hết sức khiếp sợ, không tự chủ được siết chặt nắm tay, hắn không ngờ mình ngủ lâu như vậy, cũng không ngờ Huân còn có những bí mật này, khó trách khoảng thời gian này thái độ của Huân kỳ quái như vậy.
“Mục Hải Cực! Thánh tộc!”
Người này chính là người đã xây dựng vũ trụ Đại Cực, mà Thánh tộc xâm lược vũ trụ Đại Diễn, lại đến từ vũ trụ Đại Cực!
Chương 1569: Thời gian cấp bách
Thấy vẻ mặt này của La Chinh, Tượng Thánh không đồng tình: “Chỉ là một kiếm linh mà thôi, hiện tại kiếm linh cấp bậc này gần như không giúp được gì cho ngươi!”Nghe được câu này, La Chinh lạnh lùng liếc nhìn Tượng Thánh.
Vốn dĩ, dựa vào thực lực của hai vị thánh nhân này là có thể ngăn được chuyện này xảy ra, nhưng bọn họ vẫn khoanh tay đứng nhìn…
Nhưng chẳng mấy chốc, trong lòng La Chinh bình thường trở lại.
Cho dù là Tượng Thánh hay Cưu Thánh, nói cho cùng bọn họ chỉ là người ngoài cuộc.
Vị luyện khí sư này là sự sắp xếp của Cưu Thánh, mà Cưu Thánh giúp hắn một tay là bởi vì La Tiêu.
Sự tồn tại của thánh nhân, cho dù là trong Thần Vực cũng là ngồi tít trên cao, đều là truyền thuyết hư vô mờ mịt đối với vô số sinh linh.
Ông ta đồng ý giúp hắn, đã là sự giúp đỡ cực lớn rồi.
Tất cả chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình!
Nghĩ vậy, một tia dao động trong lòng La Chinh lặng lẽ biến mất, vẻ mặt cũng hòa nhã trở lại.
Trước đây, hắn còn muốn tìm kiếm sự giúp đỡ của Cưu Thánh, xem có cách nào giúp Huân khôi phục lại ký ức đã bị phai mờ hay không, nhưng bây giờ La Chinh lại giữ im lặng.
“Mau, thể hiện ra một chút năng lực của người đi!” Tượng Thánh căn bản cũng không muốn thảo luận vấn đề của kiếm linh, ông chỉ muốn nhìn xem cái binh khí làm bằng cơ thể sống của La Chinh có thể đạt tới trình độ nào.
Khi thần binh mới được làm xong, bất kỳ luyện khí sư nào đều sẽ có kích động muốn “thử đao”.
Sau khi làm ra một kiệt tác thì đương nhiên là muốn xem sức mạnh của tác phẩm này!
Từ khi La Chinh tỉnh lại, hắn vẫn luôn chú ý tới Huân, nghe Tượng Thánh nói vậy, hắn mới bắt đầu xem kỹ bản thân.
Thật ra sau khi tỉnh lại, La Chinh đã nhận ra được thân thể của mình có sự thay đổi long trời lở đất!
Giờ phút này, hắn cảm thấy dường như quanh thân mình có một lớp màng trong suốt, mà hình như lớp màng này có chút cảm ứng với linh hồn của hắn.
Trong đầu hắn lóe lên một suy nghĩ, từ bên ngoài thân thể hắn liền có một cái màng trong suốt cuộn lên!
“Đây là cái gì?”
La Chinh tò mò.
Tượng Thánh cũng không lên tiếng nhắc nhở, chỉ nhìn La Chinh tự mò mẫm dần dần.
Chỉ thấy cái màng kia giống như một tầng nước gợn sóng, không ngừng dâng trào ở bên ngoài thân thể La Chinh.
Chẳng mấy chốc, La Chinh liền phát hiện suy nghĩ của mình có thể khống chế lớp màng này, nó giống như là lớp da bao phủ trên người hắn.
“Đây là cái gi?” La Chinh nhìn chằm chằm Tượng Thánh hỏi.
Tượng Thánh cười khà khà: “Vật này còn chưa có tên!”
Dù sao trước đó, còn chưa có ai từng luyện chế một cái thần cách cơ bản thành một món pháp bảo phòng ngự, nhưng Tượng Thanh lại nhanh chóng bổ sung: “Nhưng món pháp bảo này có thể chuyển động theo tâm tư của ngươi, ta muốn gọi pháp bảo này là quần áo đồng tâm!”
“Quần áo đồng tâm?”
Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, dưới ảnh hưởng của suy nghĩ, lớp màng kia liền biến thành một bộ quần áo bao phủ trên người La Chinh.
Đúng là thứ này đã thay đổi theo sự ảnh hưởng của tâm tình La Chinh, nhưng giờ phút này quần áo hoàn toàn là trạng thái trong suốt, không thể dùng để che thân.
Thấy La Chinh ý thức được đây là món pháp bảo như thế nào, cuối cùng Tượng Thánh không nhịn được mở miệng nhắc nhở: “Nó có thể biến thành bất kỳ màu sắc và hình dáng nào theo suy nghĩ của ngươi!”
“Màu sắc cũng có thể thay đổi?”
Vừa dứt lời, lớp quần áo vốn trong suốt này liền có màu sắc, biến thành một bộ áo dài màu đen.
Nhìn từ bề ngoài, hầu như bộ trường bào này không có chút khác biệt nào với trường bào thông thường.
Một trận gió nhẹ lướt qua, thậm chí vạt áo có thể đón gió tung bay.
“Thú vị thật…” Khóe miệng La Chinh khẽ nhếch lên.
Tượng Thánh nhìn xung quanh, lại quay đầu về phía Hoa Thiên Mệnh nói: “Anh bạn nhỏ này, ngươi có thể dốc hết toàn lực của ngươi tấn công La Chinh”
Hoa Thiên Mệnh hơi sững sờ, ánh mắt lại nhìn lướt qua Cưu Thánh.
Cưu Thánh gật đầu với Hoa Thiên Mệnh, tỏ vẻ hắn có thể cố gắng hết sức thử một lần.
Có hai vị thánh nhân ở đây, Hoa Thiên Mệnh cũng không kiêng dè gì.
Hắn không hề do dự rút trường kiếm của mình ra.
Ngay lập tức, ánh mắt hắn trở nên vô cùng sắc bén.
Hắn nhìn chằm chằm vào La Chinh, khẽ mỉm cười: “La Chinh huynh, ta đến đây!”
Nói xong, thanh kiếm trong tay hắn tỏa ra ánh sáng mạnh mẽ, toàn bộ dị hỏa màu tím trong hang động đều bị ánh sáng kia đẩy lên cuồn cuộn.
Đến lúc thấy kiếm trong tay Hoa Thiên Mệnh, Tượng Thánh lại tỏ ra bất ngờ.
Trước đây, ông không chú ý mấy đến Hoa Thiên Mệnh, giờ phút này mới phát hiện thằng nhóc này đang cầm thanh Đằng Xà Kiếm, thanh kiếm của Binh chủ!
Hầu như tất cả phương pháp luyện khí trong Thần Vực đều được truyền thừa từ Binh chủ.
Đao kiếm búa chùy kích… những thứ này đều là do Binh chủ Xi Vưu phát minh ra, sau đó bọn họ chỉ là người không ngừng hoàn thiện, rất khó có sự đổi mới thực sự.
Qua vô số kỷ nguyên thần, vẫn luôn đi con đường chí bảo hồng mông này.
Cũng chỉ có Tượng Thánh đi theo một con đường mới khác, chính là chí bảo hỗn độn, cho nên Tượng Thánh mới có thể được hoan nghênh như vậy ở trong Thần Vực.
Có thể mở ra một con đường Binh chủ chưa từng đi, quả thật là vô cùng tài giỏi.
Nhưng Đằng Xà Kiếm kia là một trong những thanh kiếm nổi tiếng cuối cùng được Binh chủ tự tay chế tạo ra.
Lần này nhìn thấy, Tượng Thánh cũng không nhịn được khen ngợi một tiếng.
Xem ra một số truyền thừa của Xi Vưu để lại năm đó lại rơi vào tay La Tiêu, được chàng trai này thừa kế.
Hoa Thiên Mệnh khẽ lay động trường kiếm, từ mũi kiếm lan ra từng quầng sáng tạo thành quả cầu, nối tiếp không gian giữa hắn và La Chinh.
Ngay sau đó, hắn cầm trường kiếm trong tay, chạy như bay về phía La Chinh!
“Xoẹt!”
Đồng thời khi Hoa Thiên Mệnh xuất kiếm lao tới, mũi kiếm trước mặt giống như một cây kéo, trực tiếp cắt không gian ra thành hai mảnh!
Vẻn vẹn chỉ trong nháy mắt, kiếm của Hoa Thiên Mệnh đã đến trước ngực La Chinh, mũi kiếm của Đằng Xà Kiếm trực tiếp chạm vào bề mặt bộ trường bào của La Chinh.
Vải dệt vốn mềm mại, dưới suy nghĩ của La Chinh lại trở nên cực kỳ chắc chắn, giống như một tấm kim loại mỏng chắn trước ngực La Chinh.
“Keng!”
Trường kiếm lần lượt đổi hướng, phát ra một tiếng vang giòn dễ nghe, ngay sau đó mũi kiếm liền trượt xuống dưới.
Một kiếm này thật sự không thể xuyên qua quần áo đồng tâm của La Chinh, nhưng vẫn để lại một vết xước trên bề mặt của bộ quần áo Thần Vực của La Chinh!
Nhưng quần áo đồng tâm này giống như vật còn sống vậy, chỉ trong nháy mắt, vết xước kia đã được chữa trị.
“Vèo vèo!”
Trường kiếm kia xoay một vòng trong tay Hoa Thiên Mệnh, rồi chui lại trong vỏ kiếm.
Hoa Thiên Mệnh chắp tay với La Chinh cười nói: “Chúc mừng La Chinh huynh”
La Chinh gật đầu, lập tức chắp tay với vị Tượng Thánh kia nói: “Đa tạ tiền bối đã tặng bộ quần áo thần kỳ này”
Đương nhiên, hắn biết ơn sự giúp đỡ của người này đối với hắn, nhưng trong lòng hắn cũng hiểu, hắn và những người này chỉ là quan hệ trao đổi.
Bọn họ giúp đỡ hắn không phải bởi vì bản thân hắn là La Chinh, mà xuất phát từ mục đích khác.
Nhưng bây giờ, hắn quả thật biết ơn người này, sau này nhất định sẽ tìm cơ hội trả phần ân tình này.
Tượng Thánh cười nhạt: “Lần này giúp ngươi luyện thể cũng là một lần thử nghiệm đối với ta, nhưng giai đoạn hiện tại thân xác của ngươi còn chưa đạt tới trình độ tốt nhất của chí bảo hỗn độn!”
Nghe Tượng Thánh nói vậy, La Chinh lộ vẻ nghi hoặc.
“Không lâu sau ngươi sẽ biết” Tượng Thánh cũng không tiết lộ bí mật thân thể của La Chinh, thậm chí ông còn thay đổi bản năng của La Chinh ở một mức độ nhất định.
Tin rằng không lâu sau, La Chinh sẽ phát hiện ra điều bí mật này.
Mặc dù Tượng Thánh nói như vậy, nhưng La Chinh vẫn phát hiện sức mạnh mà hắn có thể khống chế đã tăng lên rất nhiều.
Ít nhất, khi hắn điều động gần một phần trăm nguồn sức mạnh của Cửu tinh vào cơ thể của mình, cơ thể hắn vẫn vững chắc như thường, không có dấu hiệu bị nổ tung.
Tượng Thánh không dừng lại ở nơi này quá lâu, ông trốn vào trong cấm địa Luyện Thần là vì luyện hóa La Chinh.
Sau khi dặn dò mấy câu, ông liền biến thành một làn khói rời khỏi cấm địa Luyện Thần …
Sau khi Tượng Thánh rời đi, Cưu Thánh liếc mắt nhìn La Chinh và Hoa Thiên Mệnh ở đây, cùng với chín con Chân Long đang lượn vòng một bên của hang động: “Ta vừa mới nhận được tin, đám Thánh tộc giả mạo đã bắt đầu ra tay”
“Đã ra tay rồi ư?”
Mí mắt của Hoa Thiên Mệnh bỗng nhiên giật giật, La Chinh cũng nhướng mày, còn chín con Chân Long cũng có dáng vẻ khác nhau.
Cưu Thánh gật đầu.
Cưu Thánh mà đám người La Chinh thấy chỉ là một hóa thân trong thân thể của bản thân Cưu Thánh, hiện Cưu Thánh thật sự đang ở trong Thần Vực.
Ông cũng chỉ vừa mới nhận được tin tức Mục Hải Cực đánh chiếm vũ trụ Đại Diễn.
“Các ngươi không còn nhiều thời gian nữa” Cưu Thánh nói thêm.
Một khi để cho Thánh tộc đánh chiếm cả vũ trụ, phá hủy nó, như vậy ngôi vị thánh nhân của La Tiêu sẽ hoàn toàn bị xóa đi, lúc ấy ông sẽ thật sự chết đi.
Nếu đủ thời gian, nhóm mười Đạo Tử bọn họ có thể sẽ ở lại cấm địa Luyện Thần mấy chục năm, hay thậm chí là hơn trăm năm.
Đối với võ giả, trăm năm chỉ là năm tháng tu hành cực kỳ ngắn ngủi.
Khi La Chinh rời khỏi vũ trụ Đại Diễn cũng biết Thánh tộc sẽ không cho bọn họ quá nhiều thời gian.
Nhưng bây giờ mới qua một năm mà thôi, thời gian dành cho bọn họ quả thật quá ít!
Chương 1570: Thời gian qua nhanh
Trong cấm địa Luyện Thần, Cưu Thánh là sự tồn tại không gì không biết, nhưng ông không thể ảnh hưởng đến vũ trụ Đại DiễnCó lẽ ông là bạn tốt của La Tiêu, nhưng cũng không thể đối đầu với các Thánh Đường.
Ông không thể vượt quá quy tắc của các Thánh Đường, trực tiếp ra tay trợ giúp La Tiêu…
Cưu Thánh chỉ có thể tham gia vào khâu bồi dưỡng mười Đạo Tử này.
Mà trong đó, La Chinh lại quan trọng nhất, nên ông mới chia sẻ nguồn sức mạnh cho La Chinh một cách hào phóng như vậy.
Đổi lại là thánh nhân khác, đây gần như là chuyện không thể tưởng tượng nổi…
Tuy đã đến Thánh Cảnh, nhưng bọn họ thường không quyết định thắng bại sau cùng bằng độ mạnh yếu của sức lực.
Song dưới rất nhiều tình huống đặc biệt, sức lực vẫn có tác dụng không thể xem nhẹ.
Dưới tình huống này, Cưu Thánh chỉ có thể nén thời gian tới mức vô hạn!
Ông không chỉ chịu trách nhiệm cho một mình La Chinh.
Kể cả những Đạo Tử khác như Khê Ấu Cầm, Cơ Lạc Tuyết, Giang Chính Nghĩa… đều có sắp xếp cho mỗi người.
Song tất nhiên, tài nguyên dành cho họ sẽ không nhiều như La Chinh và Hoa Thiên Mệnh…
Cưu Thánh chưa từng tới vũ trụ Đại Diễn nên không hiểu sâu về tình hình trong đó.
Bây giờ, ông cũng chỉ biết Mục Hải Cực đã ra tay, thúc đẩy sinh linh của thế giới trong cơ thể mình bắt đầu đánh chiếm vũ trụ Đại Diễn.
La Chinh hỏi Cưu Thánh vì sao không thử tính ra số phận của vũ trụ Đại Diễn.
Cưu Thánh lại nói mình không thể tính ra được.
Trên thực tế, từ trước đến nay phương pháp đoán mệnh chỉ tồn tại ở trong vũ trụ, nếu ở trong Thần Vực thì ngay cả thánh nhân cũng không thể tính ra số mệnh của người khác.
Hơn một năm trước, Hoa Thiên Mệnh nói cho La Chinh biết cái gọi là số mệnh kia căn bản là giả, trong đó đã có một chút ý nghĩ sâu xa như vậy.
Cái gọi là số mệnh kia chẳng qua là một con đường mà Thiên Đạo đã sớm bố trí mà thôi.
Còn những thuật suy diễn thiên cơ trong vũ trụ thực ra cũng chỉ là một chút đạo lý huyền diệu được rút ra sau khi nhìn trộm Thiên Đạo.
Bởi vì chủ nhân của một vũ trụ có năng lực sắp đặt tất cả, có thể làm cho bất kỳ sinh linh, hay thậm chí là bất kỳ vật chất nào trong cả vũ trụ vận hành theo ý của chủ nhân vũ trụ.
Ví dụ như mỗi một bước đi của La Chinh bây giờ chính là kết quả do La Tiêu sắp xếp.
Nhưng Thần Vực lại khác, trong Thần Vực không hề tồn tại người cầm quyền, cũng không có Thiên Đạo.
Đó là một thế giới tự do, bất cứ chuyện gì trong thế giới đó đều ở trạng thái ngẫu nhiên.
Song không có chuyện gì là tuyệt đối, trong một bộ phận thần đạo bị thất lạc giữa ba nghìn thần đạo theo truyền thuyết, có một thuật Thiên Mệnh Vận, thuật này có thể bóp méo số mệnh của mình, thậm chí tính ra số phận của mỗi một sinh linh trong Thần Vực.
Nhưng đến tận bây giờ, vẫn chưa có người nào có thể lĩnh hội được thần đạo này.
Tuy nói Cưu Thánh không thể tính ra số phận của vũ trụ Đại Diễn, nhưng thông qua thông tin mà La Chinh và Hoa Thiên Mệnh cung cấp, cùng với nhận định về thực lực của Thánh tộc giả mạo trong vũ trụ Đại Cực do Mục Hải Cực tạo nên, Cưu Thánh đã cho ra thời gian ba năm.
Ông không chỉ tính đến Thánh tộc, mà còn tính đến cả Yêu Dạ tộc trong lời La Chinh.
Dẫu sao, từ chỗ kiếm linh Huân của La Chinh, Cưu Thánh cũng biết được hướng đi của Yêu Dạ tộc…
“Ba năm đúng là ngắn thật, nhưng đến một thời điểm nào đó, ta sẽ nén thời gian lại lần nữa, đủ để cho các ngươi tu luyện” Trên khuôn mặt vốn tiều tuỵ vì lo lắng của Cưu Thánh lại thoáng hiện ra nụ cười bỉ ổi, rất khó tưởng tượng trên gương mặt của một nhân vật là sự tồn tại tối cao trong Thần Vực sẽ có nụ cười như vậy. “Tiếp theo, ngươi vẫn phải đưa hai cô gái nhỏ của Hàm gia đến Trấn Hồn Nhai.
Ngươi phải nắm bắt cơ hội với cô gái nhỏ Hàm gia kia đấy”
La Chinh chỉ có thể ở lặng lẽ trợn trắng mắt trong lòng, xem ra Cưu Thánh này cũng là một nhân vật phong lưu trong Thần Vực.
Tất nhiên, hắn sẽ không thật sự làm theo cách của Cưu Thánh, đi theo đuổi Hàm Lưu Tô một cách có mục đích.
Chuyện này không phù hợp với bản tâm của La Chinh.
Nói cách khác, với tính cách của mình thì La Chinh không làm được chuyện này.
Nhưng hắn vẫn nghe theo căn dặn của Cưu Thánh, dù sao khi hắn nhận được một bùa thử luyện màu đen, mục đích cũng là đi tới Trấn Hồn Nhai tu luyện…
Trong mắt võ giả Thần Vực và võ giả ngoại tộc, cấm địa Luyện Thần là một nơi cơ hội cùng tồn tại với nguy hiểm.
Nhưng sau khi trải qua tầm một năm tôi luyện, mười vị Đạo Tử của Thiên Vị tộc đột nhiên phát hiện, dường như cấm địa Luyện Thần này đã trở nên thân thiện hẳn lên.
Mỗi một bước hành động của họ đều thuận lợi một cách khác thường, thậm chí trong những thuận lợi này còn lộ ra một chút kỳ dị, khiến họ thầm cảnh giác.
Trong mười vị Đạo Tử, cũng chỉ có ba người biết đến sự tồn tại của Cưu Thánh, chính là La Chinh, Hoa Thiên Mệnh và Lạc Tích Huyên.
Những người khác lại không hề hay biết chuyện gì.
Tất nhiên, tất cả đều xuất phát từ sắp xếp của Cưu Thánh.
Tuy rằng phải tôi luyện những Đạo Tử này một cách vừa phải mới có lợi.
Chênh lệch thực lực giữa võ giả cưỡng chế thúc giục trưởng thành và võ giả trải qua tôi luyện có thể so với trên trời và dưới đất.
Nhưng cuối cùng chính là vì nguyên nhân kia – thời gian không còn nhiều.
Việc nhóm võ giả Thần Vực như Hàm Lưu Tô bị Cưu Thánh gây khó dễ cũng là có ý đồ riêng, nhưng La Chinh không đáp trả trực tiếp.
Dẫu sao, Cưu Thánh cũng không hy vọng chuyện ông ra tay can thiệp truyền tới Thần Vực, nên tất nhiên chuyện này cũng bị bỏ qua.
Sau khi đã đến Trấn Hồn Nhai, La Chinh mới biết những lĩnh hội tối cao với nhiều loại thần đạo của Cưu Thánh đều được niêm phong cất giữ ở bên trong.
Cho tới nay, cùng lắm chỉ có vỏn vẹn vài người từng tiến vào Trấn Hồn Nhai mà thôi.
Đáng tiếc là La Chinh không hề phát hiện ra ghi chép về thần đạo Đoạn Tình.
Sau khi thẩm định, La Chinh liền lựa chọn thuật Đại Chí Nguyện, thuật được hoàn thiện nhất.
Hàm Lưu Tô không đồng ý với lựa chọn của La Chinh.
Theo nàng, thuật Đại Chí Nguyện không phải là thần đạo hiếm thấy trong Thần Vực, gần như người người đều sẽ tu luyện nó.
Nàng cố chấp với Trấn Hồn Nhai như vậy là vì đạo uẩn của thuật Đại Trấn Hồn do chính Cưu Thánh tu luyện giấu ở trong đó.
Thuật Đại Trấn Hồn là một phương thức trấn áp linh hồn, sau khi hiểu được thì có thể trấn áp linh hồn của vô số cường giả, đương nhiên cũng cực kỳ bá đạo.
Trong Thần Vực, có rất ít vị thần tu luyện thuật Đại Trấn Hồn được hoàn mỹ, còn võ giả dùng thuật Đại Trấn Hồn tu tới Thánh Cảnh chỉ có một mình Cưu Thánh!
Cho nên, nếu xem đạo uẩn trong thuật Đại Trấn Hồn của Cưu Thánh thì tất nhiên sẽ có không ít lợi ích.
Nhưng La Chinh đi sâu vào trong núi kho báu này rồi, lại chỉ chọn tu luyện thuật Đại Chí Nguyện thì không khỏi hơi ngu ngốc…
Tất nhiên, La Chinh không đồng ý với quan điểm này.
Hắn luôn cho rằng yếu tố phù hợp với mình mới là quan trọng nhất.
Sử dụng thuật Đại Chí Nguyện thì phải trả một cái giá, một khi không thể thỏa mãn cái giá này thì sẽ gây ra cản trở nghiêm trọng đối với mình, thậm chí còn khiến bản thân bị thương.
Nhưng La Chinh hiểu vấn đề mình phải đối mặt trong tương lai sẽ nghiêm trọng hơn nhiều.
Trước tiên là phải đối mặt với nguy cơ của vũ trụ Đại Diễn, cho dù giải quyết xong nguy cơ lần này, hắn cũng phải đi tới Thần Vực.
Như thế, hắn sẽ phải đối diện với sự tồn tại càng cường đại hơn, thậm chí có khả năng phải đối mặt với thánh nhân!
Với thực lực hiện nay của La Chinh, đừng nói là thánh nhân, cho dù là đối mặt với một vị thần thì La Chinh cũng không hề có sức đánh trả.
Muốn lấy nhỏ giành được lớn thì nhất định phải chịu mạo hiểm…
Hàm Lưu Tô trách La Chinh lãng phí cơ hội, nhưng Hàm Sơ Nguyệt lại hết sức tán thưởng hành động của La Chinh.
Hàm Sơ Nguyệt còn nhỏ tuổi, nhưng lại có cách suy nghĩ tương đối khác tỷ tỷ của mình.
Không chỉ La Chinh và Hàm Lưu Tô mới bước vào Trấn Hồn Nhai, kể cả muội muội Hàm Sơ Nguyệt của Hàm Lưu Tô cũng đạt được tư cách tiến vào.
Cưu Thánh xem như đã tạo cơ hội cho La Chinh.
Có lẽ hắn biết rõ trong lòng, nhưng đành phải phụ tấm lòng của Cưu Thánh.
La Chinh không thể vi phạm bản tâm của mình mà thật sự đi dựa thế người của Hàm gia.
Còn đám người Hạ tả vệ của Hàm gia chỉ có thể thành thật chờ bên ngoài Trấn Hồn Nhai.
Vốn dĩ, đám người Hạ tả vệ cảm thấy mình đã đủ hiểu về cấm địa Luyện Thần.
Tuy rằng Trưởng công chúa nhà mình luôn miệng nói La Chinh có thể đưa nàng vào Trấn Hồn Nhai, về sau bọn họ cũng tin vài phần, nhưng thật sự không ngờ La Chinh có thể đưa cả hai tỷ muội vào dễ dàng như vậy.
Tiếc là họ chỉ có thể nhìn mà thèm, Cưu Thánh không rộng rãi đến mức bất kỳ kẻ nào cũng tùy tiện cho phép tiến vào Trấn Hồn Nhai.
Sau nửa năm kể từ lúc rời khỏi Trấn Hồn Nhai, hai tỷ muội Hàm gia nhiệt tình mời La Chinh tới Thần Vực.
La Chinh gần như không hề cân nhắc liền từ chối đề nghị của hai tỷ muội.
Bản thân hắn xem như là sinh linh thứ cấp do La Tiêu tạo ra, giai đoạn hiện nay căn bản không thể tiến vào Thần Vực.
Hậu quả của việc miễn cưỡng tiến vào chính là phải trở về trạng thái là một đám chân nguyên…
Không ngờ Hàm Sơ Nguyệt ngỏ ý nàng có thể nghĩ cách, đồng thời Hàm Lưu Tô cũng bày tỏ ý này.
Sinh linh thứ cấp tiến vào Thần Vực sẽ bị biến về trạng thái chân nguyên là quy tắc của cấp độ sinh mệnh.
Nhưng sau khi trải qua vô số kỷ nguyên thần, cuối cùng vẫn có người có thể phá vỡ quy tắc này, chẳng qua cái giá phải trả tương đối lớn.
Hàm Sơ Nguyệt ngỏ lời, La Chinh ưu tú như vậy, hẳn là phụ hoàng sẽ vui lòng giúp đỡ.
La Chinh vẫn từ chối một cách không hề do dự.
Hắn chắc chắn sẽ tới Thần Vực, nhưng tuyệt đối không phải là bây giờ.
Dù sao, vũ trụ Đại Diễn còn đang hãm sâu trong nguy cơ, hắn sẽ không lãng phí thời gian.
Trong quá trình tu luyện chặt chẽ mà nhàm chán, thời gian trôi qua rất nhanh.
Trong khoảng thời gian này, rất nhiều Đạo Tử đều có tiến bộ nhảy vọt.
Năm cuối cùng, mọi người gần như đều chọn tập trung bế quan ở Tuế Nguyệt Cốc.
Nhìn tên biết nghĩa, trong Tuế Nguyệt Cốc tồn tại cảm ngộ về thời gian của Cưu Thánh, hơn nữa thời gian nơi đây bị nén hết mức, là nơi thích hợp nhất để bế quan trong sáu thánh địa tu luyện lớn.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Đấu Y [Dịch] Đấu Y](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/06/Dich-Dau-Y-Audio-Truyen.jpg)






