[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 304 : Chất vấn lại (c1516-c1520)
❮ sautiếp ❯Chương 1516: Chất vấn lại
So với người Băng Sơn tộc luôn hào hùng phóng khoáng thì người Thiên Khung tộc lại có vẻ trầm tĩnh, ít nói hơnĐược bọn họ dẫn đường, mọi người đã vào bộ lạc của Thiên Khung tộc.
Trong Thiên Khung tộc không có luồng lực hấp dẫn kinh khủng kia, nhưng kiến trúc lại rất kỳ quái.
Trong bộ lạc có vô số những tòa tháp cao được xây lên.
Mà ở dưới những tòa tháp cao này là một vùng đầm lầy đen sì.
Liếc mắt nhìn lên, phía trên những ngọn tháp cao kia là một mảng trắng lóa.
Thì ra không ít tộc nhân của Thiên Khung tộc đều đang ngồi trên đó, những chiếc cánh màu trắng mở rộng ra tạo thành từng mảng đan vào nhau.
Bình thường cũng hay có tộc nhân Thiên Khung tộc bỗng dưng bay lên rồi lại đáp xuống.
Băng Sơn tộc là chủng tộc tôn sùng sức mạnh, còn Thiên Khung tộc thì lại có thiên hướng về bầu trời và tự do.
Tiếc rằng cấm địa Luyện Thần cũng chỉ là một cái động thật lớn mà thôi, điều những chủng tộc này thích nhất chính là sự rộng lớn của Thần Vực trong lời nói của các võ giả ngoại tộc.
Vùng đất ấy rộng vô cùng, cả đời Thiên Khung tộc cũng không thể đi đến cuối…
Tất cả những điều đó làm cho Thiên Khung tộc hâm mộ không thôi.
Vì vậy, so với Băng Sơn tộc, Thiên Khung tộc càng muốn tìm hiểu mục đích của chủ nhân cấm địa Luyện Thần hơn.
Bọn họ luôn ước ao có cơ hội để rời khỏi hang động này.
Băng Sơn tộc tới đây liền nhận được sự đón tiếp nhiệt tình của Thiên Khung tộc.
Những tòa tháp cao trong Thiên Khung tộc đan xen nhau chằng chịt, có cao có thấp, bởi vậy nên liếc mắt một cái là có thể phân biệt được địa vị của mọi người trong tộc.
Địa vị càng cao thì tháp cũng càng cao.
Khoảng cách chênh lệch giữa tòa tháp cao nhất và thấp nhất cũng phải nghìn trượng.
Thiên Khung tộc sắp xếp cho đoàn người Băng Sơn tộc ở trên đỉnh của tòa tháp cao lớn nhất.
Khi màn đêm buông xuống, tất cả người Thiên Khung tộc đều trở về nơi ở của mình.
Người dẫn đầu đám người Thiên Khung tộc đội mũ vàng, chính là Cung Vũ – thủ lĩnh của họ.
Sau khi giới thiệu qua một lượt, ánh mắt Cung Vũ dừng lại ở La Chinh.
Là nhân vật quan trọng nên đại khái Cung Vũ cảm thấy phải đích thân đánh giá người tên La Chinh mà Băng Sơn tộc đã nói, xem có thật là hắn có thể chống lại dị hỏa không.
Chỉ thấy y đưa tay khẽ phất một cái, chân nguyên ở bốn phía xung quanh bắt đầu được kích hoạt, một ngọn lửa màu vàng xuất hiện trong tay y…
Mặc dù Cung Vũ biết La Chinh là nhân vật quan trọng, nhưng rõ ràng y cũng chẳng coi trọng tên nhóc Thần Cực Cảnh này, chưa hỏi ý kiến gì đã tùy tiện muốn dùng ngọn lửa này để thiêu đốt hắn.
La Chinh thấy vậy bèn nhíu mày.
Ngọn lửa của Cung Vũ được tạo thành từ việc dùng lực quy tắc để thúc đẩy chân nguyên, có lẽ nó vô cùng xảo diệu nhưng La Chinh cũng sẽ không sợ.
Chỉ là La Chinh không có khuynh hướng thích bị hành hạ, chưa nói lời nào đã dùng muốn ngọn lửa này để thiêu mình? Chuyện này là thế nào?
Sau khi tiến vào Băng Sơn tộc rèn luyện, sức mạnh của La Chinh đã có sự thay đổi rất lớn.
Trước đây do hắn thiếu thực lực nên dù bị Băng Sơn tộc tùy ý trêu đùa cũng không thể phản kháng lại.
Chẳng qua Băng Sơn tộc cũng không có ác ý lắm nên hắn cũng không so đo.
Thế nhưng La Chinh của hiện tại lại không chỉ như thế!
Thấy cảnh này, người vẫn luôn qua loa cẩu thả như Lôi Thiềm lại là người đầu tiên đứng dậy nói: “Cung Vũ huynh, từ từ đã!”
Ánh mắt xanh biếc của Cung Vũ khẽ chớp rồi ngạc nhiên hỏi: “Thế nào?”
Lôi Thiềm có vẻ hơi ái ngại.
Lúc trước hắn không nói rõ thực lực của La Chinh nên với địa vị của Cung Vũ thì quả thực không cần quá tôn trọng một võ giả Thần Cực Cảnh ngoại tộc làm gì. “Vị La Chinh này nằm trong đội săn thần của chúng ta”
Câu này rất mơ hồ, nhưng thực chất lại đang ám chỉ rằng thực lực của La Chinh có tư cách để tiến vào đội săn thần.
Chỉ luận về thực lực thì hắn đã sánh ngang với người mạnh nhất của Băng Sơn tộc.
Nhưng dù sao Cung Vũ vẫn không hiểu ẩn ý trong đó.
Y chỉ biết rằng vì La Chinh là người gạt lửa nên mới được đặc cách tiến vào đội săn thần.
Nếu không, tên này có tài đức gì mà được ngồi ngang hàng với đám Lôi Thiềm?
“Vậy thì quan trọng gì?” Cung Vũ thản nhiên đáp, ngọn lửa trong tay càng cháy mạnh hơn.
Thế nhưng Lôi Thiềm vẫn không chịu bỏ qua, thậm chí còn bước lên trước một bước, chắn ngang trước mặt Cung Vũ rồi nói: “Trong khảo nghiệm của Băng Sơn tộc ta, La Chinh đã đạt được danh hiệu Man Vương”
Nghe vậy, vẻ mặt của Cung Vũ bỗng nghiêm lại: “Lôi Thiềm huynh cứ nói đùa.
Chẳng lẽ tên này vốn chẳng hề có thần thông gạt lửa? Lôi Thiềm huynh muốn đùa Thiên Khung tộc chúng ta sao? Vài ngày nữa Vạn Tượng tộc cũng sẽ tới đây, đã trêu đùa hai thánh địa tu luyện lớn chúng ta như thế thì Lôi Thiềm huynh phải chịu trách nhiệm đó!”
Cung Vũ không tin lời của Lôi Thiềm, thêm việc lúc này Lôi Thiềm đứng ra che chắn lại càng khiến Cung Vũ hoài nghi hơn.
Có khi tên La Chinh này chỉ được cái tiếng vậy thôi.
Nhưng y nghĩ mãi cũng không ra, tên Lôi Thiềm kia ăn no rửng mỡ hay sao mà lại đi lừa y như thế?
Lôi Thiềm đành gượng cười, gã biết Cung Vũ đã xuyên tạc ý mình nên đành nói tiếp: “Ta đang nói thật!”
Thấy Lôi Thiềm nghiêm túc như thế, ánh mắt Cung Vũ lại nghi hoặc.
Y nhìn chằm chằm vào Lôi Thiềm rồi nói: “Không cần biết đó có phải sự thật hay không, ta vẫn phải tự tay thử một lần mới biết được.
Vì sao Lôi Thiềm huynh cứ muốn ngăn cản ta?”
“Không phải là ta ngăn cản, ta chỉ hy vọng Cung Vũ huynh hỏi La Chinh trước một câu mà thôi” Lôi Thiềm đáp.
Lôi Thiềm biết La Chinh không phải là kiểu người khó nói chuyện, điều kiện tiên quyết là ngươi phải tôn trọng hắn đã.
Đây không phải là cuộc đối thoại giữa cường giả với kẻ yếu để mà không quan tâm tới ý kiến của La Chinh.
Huống hồ trong mắt Lôi Thiềm, sức mạnh của La Chinh có lẽ còn hơn cả bản thân Lôi Thiềm hắn nhiều.
Đến tận lúc này, Cung Vũ mới hiểu ý của Lôi Thiềm.
Tên La Chinh mà y không coi ra gì này thực sự là một nhân vật có tiếng ư?
Để đạt được kết quả mình muốn, Cung Vũ đành miễn cưỡng kiềm chế tính khí của mình: “Này nhóc con, nghe nói các ngọn lửa trên thế gian này đều không làm gì được ngươi, ta muốn dùng dị hỏa trong tay để thử ngươi, được chứ?”
Y là thủ lĩnh của Thiên Khung tộc, theo y thì nói chuyện với một võ giả Thần Cực Cảnh ngoại tộc như thế đã là nể mặt lắm rồi.
Nhưng Lôi Thiềm vừa nghe xong thì trong lòng thầm than: Xong đời rồi…
Hắn chưa kịp mở miệng, La Chinh đã cười híp mắt nói: “Ta từ chối”
Những người thuộc tầng lớp cấp cao khác của Thiên Khung tộc ở đây nghe thấy La Chinh nói vậy thì vẻ mặt ai nấy đều trở nên vô cùng khó coi.
Bọn họ không ngờ thủ lĩnh đã hỏi như vậy mà tên nhãi này còn dám từ chối!
Hàng lông mày của Cung Vũ hơi nhướng lên, cười nhạt nói: “Ngươi chỉ là một tên võ giả ngoại tộc mà cũng có tư cách từ chối ta?”
Vẻ mặt của La Chinh vẫn chẳng có bất kỳ thay đổi nào: “Tư cách là do thực lực mà có chứ không phải do một câu của ngươi hay ta quyết định”
Lúc này, võ giả của Băng Sơn tộc và những võ giả ngoại tộc tu luyện ở Băng Sơn tộc đều lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ.
Vì sao vừa tới cửa đã giương cung bạt kiếm với nhau thế này?
Nhưng bọn họ cũng đã chứng kiến thực lực của La Chinh rồi…
Mặc dù bọn họ không rõ La Chinh lấy đâu ra thực lực kinh khủng như thế, nhưng lần chống chọi với thánh thú Chân Võ lúc trước thực sự đã để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng tất cả mọi người.
Lôi Thiềm còn định tiếp tục hòa giải thì Cung Vũ đã lạnh lùng nói: “Vậy thì để ta xem xem ngươi có thực lực đó hay không!”
Rốt cuộc y cũng không nhịn được nữa mà ra tay!
Chỉ thấy y đột nhiên vươn tay về phía La Chinh, ngọn lửa màu vàng kia bỗng biến thành một con rắn lửa vừa dài vừa nhỏ, lao về phía La Chinh.
Quy tắc trong mỗi vũ trụ đều có phần khác nhau, nhưng dù gì thì những quy tắc này cũng là do thánh nhân đặt ra.
Mà thời gian của thế giới do thánh nhân xây dựng cũng không thể thoát khỏi tầm ảnh hưởng của Thần Vực, thế nên sẽ không có chênh lệch quá lớn.
Trên khuôn mặt của mỗi người Thiên Khung tộc đều là nét cười lạnh lùng.
Tên nhóc ngoại tộc này đúng là không biết trời cao đất dày là gì! Nếu hắn có thể đỡ được Xích Diễm của Cung Vũ thì có thể chứng minh hắn có thân thể gạt lửa, nếu không thì sẽ chết cháy.
Như vậy chết cũng đáng đời.
Hàm Lưu Tô ngoan ngoãn ngồi bên cạnh La Chinh, quan sát con rắn lửa đang vụt tới kia, khóe miệng khẽ nhếch lên.
Phẩm cấp của ngọn lửa này mạnh hơn một chút so với ngọn lửa từ gỗ Độ Ách, nhưng so với dị hỏa của nàng thì vẫn còn kém xa, căn bản không thể gây ra bất kỳ thương tổn nào cho La Chinh.
Chắc La Chinh sẽ không ngoan ngoãn để cho người khác thiêu mình đâu nhỉ?
Đúng như suy đoán của Hàm Lưu Tô, đối mặt với con rắn lửa kia, La Chinh vẫn ngồi ngay ngắn, không hề cử động, thế nhưng vừa mới suy nghĩ một chút, chín ngôi sao trong cơ thể lại lóe lên lần nữa.
Ban ngày đã vận dụng mất một phần ba sức mạnh của chín ngôi sao, La Chinh liền phát hiện sức mạnh của chín ngôi sao này không phải là vô hạn.
Khi hắn lấy ra quá nhiều sức mạnh thì ánh sáng của nó sẽ nhạt dần đi.
Nhưng hiện tại, để đỡ con rắn lửa này, La Chinh cũng không cần lấy ra quá nhiều, chỉ cần một phần ba là đã thừa rồi.
Luồng sức mạnh vô hình này biến thành một tấm lá chắn vững chắc, che trước người La Chinh.
Khi con rắn lửa kia vừa mới bay tới thì đã bị sức mạnh vô hình ấy nuốt gọn, trực tiếp bị hủy diệt rồi tiêu tan…
Cung Vũ thấy cảnh ấy thì nét mặt lại càng khó coi hơn.
Ngón tay hắn vung mạnh xuống, những con rắn lửa kia không ngừng lao ra, màu sắc cũng thay đổi từ vàng sáng sang màu đỏ đậm.
Lúc này coi như y mới thực sự ra tay.
Thế nhưng kết quả vẫn chẳng có gì thay đổi.
Trước mặt La Chinh như thể có một bức tường vô hình.
Lực của ngọn lửa do y dùng chân nguyên chuyển hóa thành không thể vượt qua đó nửa bước!
“Ta có thực lực này không?” La Chinh thong dong hỏi ngược lại.
Chương 1517: Quán tưởng* mỹ thực
* Quán tưởng: Một phép tu hành trong Phật giáoT
ất cả những người Thiên Khung tộc ở đây đều im phăng phắc trước câu hỏi của La Chinh.
Băng Sơn tộc trông coi suối nguồn sức mạnh, còn Thiên Khung tộc thì là về chân nguyên.
Tất cả mọi thứ trong cấm địa Luyện Thần đều do chân nguyên hóa thành.
Nhưng tất cả chân nguyên đều bắt nguồn từ đây.
Đây là nơi khởi đầu của nguyên khí trời đất.
Có ưu thế đó nên thiên phú về chân nguyên của người Thiên Khung tộc vượt xa các chủng tộc khác.
Về mặt vận dụng chân nguyên để sử dụng các loại lực quy tắc cũng khéo léo hơn tộc khác nhiều.
Cung Vũ là thủ lĩnh của Thiên Khung tộc, thực lực của y chẳng còn gì phải bàn.
Nhưng bây giờ y đã dùng quy tắc hệ Hỏa cực hạn mà vẫn không thể làm gì được La Chinh.
Quan trọng hơn là La Chinh còn chưa hề nhúc nhích một chút nào, vẫn tỏ ra rất nhẹ nhàng, đã thế còn để lộ khí thế sâu không lường được.
Hắn chưa từng coi trọng Thiên Khung tộc.
Đến lúc này, Cung Vũ mới tin tưởng lời của Lôi Thiềm một chút.
Tên này thực sự đã đạt được danh hiệu Man Vương, mà đó chắc chắn cũng không phải là một danh hiệu bình thường.
Nhưng lúc trước y đã nói ra những lời khó nghe như vậy, thân là thủ lĩnh của Thiên Khung tộc, giờ có vẻ hơi mất mặt.
Y không thể dùng sát chiêu để giết La Chinh được.
Lôi Thiềm sẽ là người đầu tiên ngăn cản y.
Thấy con rắn lửa kia chẳng làm gì được La Chinh, Cung Vũ đành phải để nó tan đi, hừ một tiếng rồi nói: “Cũng mong ngươi có thực lực đó! Nếu không lửa Phỉ Thúy sẽ đốt trụi ngươi!”
“Việc này không phiền ngươi lo” La Chinh khẽ cười nói: “Hãy nhớ, ta cũng chỉ hợp tác với Băng Sơn tộc mà thôi!”
Câu nói này khiến vẻ mặt của Cung Vũ lại trở nên lạnh lùng, Lôi Thiềm lại tiếp tục đứng ra hòa giải, đồng thời cũng khẳng định lời nói của La Chinh: “Đúng thế, Băng Sơn tộc chúng ta cũng chỉ hợp tác với La Chinh mà thôi.
Thái độ của Cung Vũ huynh như vậy là không đúng rồi”
“Lôi Thiềm! Ngươi…”
Hợp tác với võ giả ngoại tộc? Vậy cũng phải xem tên La Chinh này có đủ trình không chứ.
Cho dù năm đó Hàm Thương Yên đảm nhận chức thủ lĩnh thì vẫn có nhiều người trong Băng Sơn tộc tỏ ra không phục.
Về bản chất thì sáu chủng tộc này vẫn khá bài xích người ngoại tộc.
Ví dụ như trong Băng Sơn tộc thường xuyên có người muốn phong bế núi Thánh Tuyền, không cho các võ giả ngoại tộc tiến vào.
Chuyện như thế cũng thường xảy ra ở cả Thiên Khung tộc, Vạn Tượng tộc…
Nhưng quy tắc của sáu thánh địa tu luyện lớn là do nhà tiên tri định ra, mà nhà tiên tri thì lại nghe theo mệnh lệnh của chủ nhân cấm địa Luyện Thần.
Bọn họ không thể thay đổi những quy tắc này được.
Cho nên dù sáu chủng tộc lớn có bài trừ ngoại tộc đến mức nào đi nữa thì vẫn đành phải cho phép võ giả ngoại tộc vào đây tu luyện, chỉ là không sẵn lòng bồi dưỡng võ giả ngoại tộc mà thôi…
Việc không sẵn lòng này càng ngày càng làm cho sự bài xích trong lòng người bản xứ trở nên trầm trọng hơn.
Bọn họ cho rằng những võ giả ngoại tộc này tới đây để chiếm lợi.
Bây giờ chính miệng Lôi Thiềm lại nói rằng hắn hợp tác với La Chinh.
Tự mình hạ thấp bản thân như thế làm cho Cung Vũ thắc mắc, không biết mình có nghe nhầm hay không.
Nhưng nếu để ý tới lời nói và thái độ của Lôi Thiềm lúc trước thì có lẽ nói ra những lời như thế cũng không có gì là lạ.
Thấy biểu cảm của Cung Vũ, Lôi Thiềm không khỏi thở dài.
Hắn bước lên trước rồi thầm thì gì đó bên tai Cung Vũ.
Nghe Lôi Thiềm nói xong, sắc mặt Cung Vũ lại thay đổi thêm vài lần.
Hai mắt y nhìn chằm chằm vào La Chinh, khuôn mặt sa sầm kia cũng từ từ dịu lại, thái độ lập tức thay đổi một trăm tám mươi độ, ngữ khí cũng trở nên khách khí vô cùng: “Thì ra là thế.
Anh bạn La Chinh đây hợp tác với Băng Sơn tộc, Thiên Khung tộc chúng ta lại trở thành người được lợi.
Khi nãy Cung mỗ nói năng lỗ mãng, có gì đắc tội mong được lượng thứ”
Cung Vũ vừa nói xong, biểu cảm của đám tộc nhân có địa vị cao trong Thiên Khung tộc bắt đầu phức tạp hẳn lên.
Rốt cuộc Lôi Thiềm đã nói gì mà thái độ của thủ lĩnh bọn họ thoắt cái đã thay đổi mạnh mẽ đến vậy?
Người Thiên Khung tộc không hiểu, nhưng La Chinh thì biết, một vài võ giả khôn khéo cũng biết rõ nguyên do.
Chắc hẳn Lôi Thiềm đã nói chuyện thánh thú Chân Võ cho Cung Vũ nghe.
Thánh thú Chân Võ chính là linh sủng của chủ nhân cấm địa Luyện Thần, địa vị rất cao.
La Chinh không chỉ đối đầu trực diện với thánh thú Chân Võ, mà con chồn đen lúc trước cũng chọn chủ động rời đi.
Chỉ điều đó thôi đã chứng tỏ được sự bất phàm của La Chinh rồi.
Mặc dù chồn đen không nói được tiếng người, nhưng trí tuệ của nó lại không hề thấp.
Việc buông tha cho La Chinh vốn là chuyện rất kỳ lạ, đáng để bọn họ phải suy đoán.
Ai là người có thể khống chế chồn đen? Chỉ có chủ nhân của cấm địa Luyện Thần mới làm được điều đó mà thôi…
Có lẽ đến cả Băng Sơn tộc cũng không biết mục đích của chủ nhân cấm địa Luyện Thần là gì, các nhà tiên tri cũng giữ kín những chuyện này.
Nhưng điều đó không có nghĩa là đám Lôi Thiềm không có suy đoán của riêng mình.
Sau khi nhận ra, cho dù lúc này hạ mình có phần hơi mất mặt nhưng Cung Vũ cũng không thể không thay đổi thái độ.
Thấy đối phương đã tỏ ra khiêm nhường như thế, La Chinh cũng sẽ không làm căng chuyện, chỉ khẽ gật đầu nói: “Chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi, Cung thủ lĩnh không cần để ý”
Cung Vũ có thể gạt bỏ sĩ diện, nhưng những người trong Thiên Khung tộc khác thì chưa chắc.
Bọn họ không biết rõ mọi chuyện nên chỉ biết hận La Chinh đến mức nghiến răng nghiến lợi.
Giải quyết xong chuyện này thì cũng đã đến giờ dùng cơm.
Băng Sơn tộc tới thăm, theo lệ cũ thì Thiên Khung tộc phải dùng những món ăn phong phú nhất để chiêu đãi.
Cung Vũ phất tay một cái, hơn mười người Thiên Khung liền bay tới, tay bưng những chồng đĩa và chén rượu vô cùng đẹp đẽ, lần lượt đặt trước mặt mọi người.
Có điều, trong những chiếc đĩa này lại trống không.
Thấy đĩa ăn đó, La Chinh có vẻ hơi ngạc nhiên, không biết Thiên Khung tộc sẽ chiêu đãi mọi người món gì?
Nếu đây đã là thánh địa tu chân, võ giả đều tu luyện chân nguyên nên về cơ bản đều không cần ăn uống từ lâu, chỉ hấp thu nguyên khí trời đất thôi là được rồi…
Không ngờ chuyện tiếp theo lại xảy ra đúng như suy nghĩ của hắn.
Bọn họ không giống Băng Sơn tộc.
Băng Sơn tộc cần săn bắt rất nhiều dị thú quý hiếm để làm thức ăn.
Máu thịt của chúng đều có tác dụng luyện thể rất lớn.
Còn đồ ăn của Thiên Khung tộc lại là chân nguyên.
Sau khi đặt hết những chiếc đĩa này lên, lại có hơn mười cô gái của Thiên Khung tộc xuất hiện.
Những cô gái này có vóc dáng thon thả, dáng vẻ yểu điệu, nhan sắc cũng cực kỳ xinh đẹp, so với những cô gái Băng Sơn tộc có thân mình vạm vỡ thì quả là khác biệt một trời một vực.
Các võ giả ngoại tộc đi theo nhìn thấy những cô gái kia thì đều cảm thấy bọn họ đúng là quốc sắc thiên hương, trong lòng xao xuyến không thôi.
Mỗi cô gái đứng đối diện một bàn ăn, hai tay hợp lại, nhắm mắt trầm ngâm suy nghĩ…
“Phép quán tưởng…” La Chinh chợt ngẩn người.
Sau khi cô gái kia dùng phép quán tưởng, chân nguyên nồng đậm ở nơi này liền bắt đầu ngưng tụ lại.
Từng luồng sáng màu ngọc bích lộng lẫy hiện lên, hương thơm ngào ngạt bắt đầu bay ra.
Trong cái khay tinh xảo kia cũng bắt đầu xuất hiện các loại đồ ăn, trong ly cũng đầy ắp rượu ngon thơm ngát.
La Chinh im lặng không nói được gì.
Quán tưởng là phương pháp cơ bản trong việc khống chế chân nguyên.
Nhưng thứ võ giả tu luyện lại là cách để chiếm đoạt chân nguyên, trực tiếp hấp thu nguyên khí trời đất.
Thiên Khung tộc vẫn duy trì truyền thống “ăn cơm”, nhưng bọn họ không ăn thịt thà, cũng càng không ăn các loại ngũ cốc… thế nên mới dùng cách này.
Những cô gái xinh đẹp này chính là đầu bếp trong Thiên Khung tộc.
Các nàng tu luyện phép quán tưởng từ bé, quán tưởng ra các loại mỹ thực.
Món ngon nhất trên đời này cũng chỉ tồn tại trong tưởng tượng mà thôi, dù sao thì sức tưởng tượng của con người chính là thứ đẹp đẽ nhất trên đời.
Do vẫn luôn không ngừng tập luyện nên mỹ thực mà các nàng quán tưởng ra đã trở thành món ngon tuyệt thế.
Đương nhiên khi những thứ này đi vào trong bụng thì cũng chỉ là một luồng chân nguyên mà thôi, chẳng khác việc hấp thu nguyên khí trời đất là bao.
Chẳng qua người ăn được thỏa mãn về mặt vị giác.
“Ha ha ha! Ta ngày đêm vẫn nhung nhớ mỹ vị tuyệt thế của Thiên Khung tộc.
Mặc dù thứ này không đủ no bụng, nhưng hương vị đúng là đệ nhất.
Chúng ta ăn xong bữa này rồi hẵng phân chia những con mồi kia” Lôi Thiềm cười, vội vã đưa tay vào trong đĩa.
Người Băng Sơn tộc vốn không hấp thu chân nguyên.
Đối với họ, những món này ăn hay không cũng giống nhau cả.
Có điều bọn họ lại vẫn nhớ mãi hương vị này.
Huống hồ chuyến này khi đi qua rừng Độ Ách, bọn họ cũng thu hoạch được kha khá.
Con mồi để no bụng thì ăn sau cũng được, bây giờ phải thỏa mãn khát vọng ăn uống đã.
Cô gái trước mặt La Chinh đã quán tưởng xong, nàng khẽ cúi người với La Chinh nói: “Mời dùng bữa” Vừa dứt lời, nàng liền yểu điệu rời đi, bước về phía võ giả tiếp theo…
Không bao lâu sau, chiếc đĩa trước mặt mọi người đã xuất hiện đủ các loại mỹ thực tinh xảo.
Nghe Lôi Thiềm nói khoa trương thế kia, đáy lòng La Chinh cũng có phần tò mò.
Hắn nhón lấy một vài quả nho do phép quán tưởng tạo ra, bỏ vào miệng.
Trong miệng bỗng chốc xuất hiện vị ngọt.
Mặc dù vị ngọt này rất đậm, nhưng lại không hề ngấy, quả thực khác xa với những thứ hắn từng ăn trước đây!
Sau khi nuốt xuống liền cảm nhận được những đồ ăn này hóa thành chân nguyên, bắt đầu tiến vào thế giới trong cơ thể hắn.
Có điều, khi chúng vừa mới tiến vào thì đã bị khí hỗn độn diệt sạch.
Từ lâu thế giới trong cơ thể hắn đã không thể dung nạp chân nguyên nữa rồi.
Chương 1518: Vô tội
Ngoại trừ các loại trái cây thì còn có thịt rượu thơm ngon nữa.
Thưởng thức từng món xong, La Chinh không khỏi thầm cảm thán rằng Thiên Khung tộc thật biết hưởng thụNhững cô gái Thiên Khung tộc này cũng thật tài giỏi.
Tưởng tượng về mỹ thực của họ còn hơn xa cả cực hạn tưởng tượng của La Chinh.
Có thể kết hợp hương vị và chân nguyên lại với nhau hoàn mỹ đến thế kia…
Tất cả người của Băng Sơn tộc và các võ giả ngoại tộc đều ăn uống thỏa thê.
Nếu đã ăn hết đồ trong đĩa, những cô gái kia sẽ nhẹ nhàng bước đến, nhắm mắt tưởng tượng rồi lại biến chân nguyên thành mỹ thực.
Đã vậy, mỗi lần bọn họ đều biến hóa ra những món ăn khác nhau, cần cái gì là có cái đó.
Ăn xong bữa cơm đặc biệt này, Thiên Khung tộc bèn sắp xếp chỗ ở cho mọi người.
Bọn họ còn phải ở lại trong lãnh địa của Thiên Khung tộc thêm mấy ngày nữa, đợi Vạn Tượng tộc đến rồi ba tộc mới bắt đầu hành động được.
La Chinh ở trong một tòa tháp cao.
Sau một đêm nhập định, hắn lại quan sát sự phát triển ở thế giới trong cơ thể lần nữa.
Hai ngày này, La Chinh dùng sức mạnh của chín ngôi sao rất nhiều lần, nên chín ngôi sao này đã có vẻ hơi tối đi…
Có điều, khi biển hỗn độn bay hơi thì lại có từng tia khí hỗn độn được hấp thu vào trong chín ngôi sao này.
Hỗn độn có thể hóa thành vạn vật, tất cả mọi thứ trong Thần Vực đều do hỗn độn biến hóa thành, bao gồm cả chân nguyên.
Mà thánh nhân tu luyện chân nguyên, biến ra vũ trụ, tất cả mọi thứ trong vũ trụ đều là do chân nguyên tạo thành, vì thế chín ngôi sao kia hấp thu khí hỗn độn cũng là lẽ đương nhiên.
Nhưng nếu nói như vậy thì những sinh linh ở thế giới trong cơ thể này đều do hỗn độn hóa thành, vậy chẳng phải họ còn cao cấp hơn cả bản thân hắn sao?
Vũ trụ do La Chinh tạo ra, thông thường phải là do chân nguyên tạo thành, coi như là “sinh linh thứ cấp”.
Thế nhưng sinh linh ở thế giới trong cơ thể của hắn thì lại cao cấp hơn hẳn…
Nghĩ vậy, La Chinh không khỏi khẽ mỉm cười.
Chín canh giờ sau, cấm địa Luyện Thần đón lấy ánh sáng.
Trên một tòa tháp cao cách La Chinh mấy trượng có một bóng người yểu điệu chợt hiện ra.
Ngón chân vừa chạm đất, khuôn mặt người ấy đã hiện lên một nụ cười khẽ.
Người này là Hàm Lưu Tô.
“Đi thôi, ta dẫn ngươi đến một chỗ!” Hàm Lưu Tô cười nói, hơi nghiêng người kéo La Chinh lên.
“Đi đâu?” La Chinh hỏi.
“Một nơi thú vị”
Hàm Lưu Tô nói xong liền không ngừng nhảy trên những ngọn tháp cao này để đi ra xa.
Mặt La Chinh lộ vẻ hiếu kỳ, bám theo sau nàng.
Những tòa tháp cao trong Thiên Khung tộc nhiều đến mức khiến người ta phải chậc lưỡi.
Bọn họ lướt trên những ngọn tháp có độ cao không ngừng thay đổi, dần dần xuống thấp hơn.
Đỉnh của ngọn tháp phía trước đã gần như ngay sát loại nước đen sì này, chỉ có thể coi như một gò đá nhô lên trên mặt nước mà thôi.
Gò đá ở phía xa tạo thành một con đường, kéo dài trên mặt nước đen.
Mặc dù ở đây bọn họ có thể bay, nhưng Hàm Lưu Tô đã dẫn đường đằng trước nên La Chinh vẫn ngoan ngoãn theo sau.
Hắn không biết cô gái này muốn đưa mình đi đâu.
Cứ men theo những gò đá thấp này mà đi, có một người Thiên Khung tộc bỗng ngăn hai người lại: “Đằng sau là Thủy Triều Tuôn Trào – nơi thử luyện của Thiên Khung tộc chúng ta! Phải nộp bùa thử luyện mới được vào!”
Mặc dù phương pháp tu luyện của mỗi thánh địa tu luyện mỗi khác, nhưng tất cả đều phải nộp bùa thử luyện, Thiên Khung tộc cũng vậy.
Mà La Chinh thì lấy đâu ra bùa thử luyện?
Ấy thế nhưng chuyện này lại không ngăn được Hàm Lưu Tô.
Hàm gia bọn họ có một tòa thành riêng trong cấm địa Luyện Thần, có lẽ đối với người khác thì bùa thử luyện màu tím rất quý báu, nhưng với những người có địa vị như Hàm Lưu Tô và Hàm Thương Yên thì nó cũng chẳng là gì.
Khóe miệng Hàm Lưu Tô khẽ cong lên, nàng khẽ phất tay một cái, hai tấm bùa thử luyện liền bay về phía người Thiên Khung tộc.
Người Thiên Khung tộc kia kiểm tra một lượt xong thì không nói thêm câu nào mà trực tiếp cho qua.
Đi tiếp về phía trước, La Chinh phát hiện ra làn nước màu đen dưới chân hắn bắt đầu nổi lên từng đợt từng đợt, không ngừng cuộn trào.
Đồng thời, phía trước còn xuất hiện từng chiếc đài rộng lớn, giống như những cây nấm khổng lồ đứng sừng sững trên mặt nước đen này.
Trên những chiếc đài này có tới hơn nghìn võ giả.
Phần lớn trong số đó là võ giả ngoại tộc, mặc dù cũng có người Thiên Khung tộc nhưng số lượng rất ít.
Nhưng điểm này La Chinh lại hiểu được lý do.
Võ giả tu luyện thông thường rất ít người đi theo con đường luyện thể, hầu hết đều tu luyện chân nguyên.
Có lẽ đa số võ giả sau khi tiến vào cấm địa Luyện Thần thì đều đã coi thánh địa tu luyện của Thiên Khung tộc là mục tiêu số một, nên sau khi lấy được bùa thử luyện màu tím thì đều tiến vào đây trước…
Nhưng giả sử La Chinh có giáng sinh ở một nơi bình thường thì sau khi lấy được bùa thử luyện màu tím, hắn cũng sẽ không chọn Thiên Khung tộc, bởi dù sao tu luyện chân nguyên cũng chẳng có chút tác dụng nào với hắn cả.
Khi La Chinh và Hàm Lưu Tô bước vào, các võ giả ngoại tộc trên đài cũng chỉ liếc nhìn qua một cái.
Lúc ánh mắt đảo qua La Chinh, khuôn mặt vẫn không có bất cứ biểu cảm nào.
Nhưng có vài người khi nhìn thấy Hàm Lưu Tô thì khẽ chau mày, ánh mắt có phần kiêng kỵ.
Chỉ có điều, thấy Hàm Lưu Tô không lên đài, bọn họ cũng không quá quan tâm nữa.
“Rốt cuộc là đi đâu?” Đi theo Hàm Lưu Tô suốt cả chặng đường, lúc này La Chinh có vẻ khá mông lung.
“Cứ theo ta là được” Hàm Lưu Tô nở nụ cười bí ẩn: “Chỉ là có chuyện muốn nhờ ngươi”
“Chuyện gì?” La Chinh hỏi.
“Tẩn một tên giúp ta” Hàm Lưu Tô nói.
“Không” La Chinh từ chối ngay lập tức.
Cô gái trước mặt quả thực từng giúp hắn, nhưng La Chinh chỉ đồng ý giúp nàng vào trấn Hồn Nhai mà thôi.
Chuyện này bản thân nàng có thể tự làm được, huống chi La Chinh cũng coi như đã cứu nàng một lần trong rừng Cự Mộc rồi.
Hắn không phải là thuộc hạ của Hàm Lưu Tô.
Hàm Lưu Tô bất chợt quay đầu lại, bĩu môi tỏ vẻ tức giận.
Lúc sau, nàng đảo mắt một cái, dường như nghĩ ra kế hoạch nào đó.
Càng đi tiếp, La Chinh càng phát hiện ra những cái đài như cây nấm này có lớn có nhỏ, càng đi vào sâu bên trong thì những cây nấm này càng to hơn.
Đồng thời, thực lực của võ giả trên đài cũng càng mạnh.
Cuối cùng, Hàm Lưu Tô dẫn La Chinh nhảy lên trên một chiếc đài có đường kính khoảng trăm trượng.
Một cái đài lớn như vậy mà chỉ có hơn một trăm võ giả ngoại tộc, thế nên thoạt nhìn có vẻ vô cùng trống trải.
Khi La Chinh vừa nhảy lên đài, không ít võ giả ngoại tộc đều trừng mắt nhìn hắn, đã vậy trông dáng vẻ còn vô cùng tức giận.
La Chinh hơi ngẩn ra, không biết vì sao mấy người này lại tức giận đến vậy.
Nhưng lúc này, mặt nước đen phía dưới đã bắt đầu cuộn lên dữ dội.
Phía dưới mỗi một cái đài đều có một vòng xoáy, vòng xoáy dưới đài mà La Chinh đang đứng là to nhất.
“Ào ào ào”
Tiếng sóng dữ dội vang lên làm cho những võ giả ngoại tộc vốn đang trừng mắt nhìn La Chinh và Hàm Lưu Tô chẳng còn tâm trạng để quan tâm họ nữa.
Trên cái đài này dần hiện lên một bức thần văn hình tròn, dưới chân của La Chinh và Hàm Lưu Tô cũng có một bức.
“Mau, mau rót chân nguyên vào trong bức thần văn này” Hàm Lưu Tô nhắc.
“Để làm gì?” La Chinh kỳ quái hỏi.
“Thử xem đi!” Hàm Lưu Tô giục hắn.
Bấy giờ, La Chinh cũng đoán ra được chút gì đó rồi.
Hắn không phải đồ ngốc, từ lúc hắn mới bước vào đây, các võ giả trên đài đều tỏ vẻ cảnh giác.
Hiển nhiên là vì một loại tài nguyên nào đó trên đài này là có hạn.
Theo La Chinh suy đoán thì tài nguyên này có lẽ sánh ngang với suối nguồn sức mạnh.
Dẫu sao Thiên Khung tộc cũng là thánh địa tu luyện cùng cấp với Băng Sơn tộc, cũng cần phải nộp bùa thử luyện màu tím.
Mà tài nguyên trong mỗi một đài chắc chắn đều có hạn nên các võ giả kia mới cảnh giác, không muốn có người mới gia nhập đến thế.
Hiện giờ, cái đài dưới chân La Chinh là rộng nhất, nhưng lại chỉ có hơn một trăm võ giả, điều này càng không bình thường.
Khả năng duy nhất là các võ giả ngoại tộc bình thường không dám bước vào cái đài này.
Thêm nữa là việc Hàm Lưu Tô nói muốn hắn đánh người khác giúp nàng thì trong lòng La Chinh cũng đã hiểu được tám phần rồi.
Có điều La Chinh cũng không để tâm lắm.
Hắn vốn đã tò mò với chỗ này nên cũng muốn nhìn thử xem rốt cuộc Thủy Triều Tuôn Trào này là cái gì.
Tất nhiên La Chinh không thể rót chân nguyên vào thần văn được, nhưng dùng khí hỗn độn để thay thế thì cũng rất dễ.
Nghĩ tới đó, La Chinh bèn lấy một tia khí hỗn độn ra, điều khiển dọc theo kinh mạch rồi rót vào bức thần văn dưới chân.
Hàm Lưu Tô cũng rất chuyên chú, mười ngón tay thanh mảnh đan vào nhau, hợp thành một luồng chân nguyên có màu sắc rực rỡ, rót vào bức thần văn bên dưới.
Khi khí hỗn độn vừa rót vào xong, bức thần văn liền từ từ chuyển động, như thể có thứ gì nhảy từ trong đó ra ngoài vậy.
“Ào ào ào”
Bấy giờ, mặt nước đen bên dưới càng dâng lên dữ dội hơn, ánh sáng tỏa ra từ bức thần văn cũng càng ngày càng chói lóa.
Sau khi một luồng khí hỗn độn rót vào trong đó, nó mau chóng bị bức thần văn này hấp thu hết sạch, La Chinh đành phải rót thêm một luồng nữa.
Thần văn thông thường chỉ cần rót một luồng khí hỗn độn là đã thừa, không ngờ La Chinh rót liên tiếp mấy luồng khí hỗn độn liền mà đều bị bức thần văn dưới chân này hấp thu hết sạch, giống như một cái thùng không đáy vậy.
Khuôn mặt hắn hiện lên vẻ tò mò, không biết rốt cuộc thần văn này dùng để làm gì? Chỉ là khí hỗn độn ở thế giới trong cơ thể hắn rất nhiều, chỉ bấy nhiêu thôi thì không đáng là gì cả, thế nên khí hỗn độn lại không ngừng được rót tiếp vào trong thần văn.
Mặc dù đã rót vào đó không ít khí hỗn độn, nhưng đối với biển hỗn độn thì cũng chỉ là một hạt cát trong sa mạc mà thôi.
Thủy triều của mặt nước đen dâng lên, làn sóng cuộn lên kéo dài khoảng một nén nhang rồi mới bình thường trở lại.
Mặt nước đen vừa mới lặng trở lại thì thần văn dưới chân mọi người liền bắt đầu phun ra từng viên tinh thể màu đen.
Khi những tinh thể màu đen này phun ra cách người khoảng một ngón tay thì bèn rơi xuống đất, phát ra những tiếng “leng keng” giòn vang.
Vừa thấy những viên tinh thể màu đen này phun ra, trên khuôn mặt của không ít võ giả bèn có vẻ vui mừng khôn xiết, vươn tay ra đón lấy ngay tức khắc, như thể sợ chúng sẽ chạy mất vậy.
Bên cạnh mỗi vị võ giả đều có khoảng ba đến bốn viên tinh thể, đa số mọi người đều chọn nuốt chúng trước…
Đài càng lớn thì càng tinh luyện ra được nhiều tinh thể màu đen.
La Chinh và Hàm Lưu Tô đứng ở cái đài lớn nhất, to gấp bảy tám lần những cái đài xung quanh.
Hơn nữa, số lượng võ giả trên đài này không quá nhiều, nên tinh thể được tinh luyện ra dưới chân bọn họ mỗi lần phải có tới hơn ba mươi bốn mươi viên.
Nhưng vòng này, hơn trăm võ giả bao gồm cả Hàm Lưu Tô đều không tinh luyện ra nổi một viên tinh thể nào cả.
Lúc này, bọn họ đều nhìn chằm chằm vào La Chinh, tỏ vẻ hận không thể giết chết hắn.
Ngoài ra, trong ánh mắt trợn trừng kia còn có vài cảm xúc phức tạp khác, ví dụ như khó hiểu không thôi và không thể tin nổi!
Bởi vì thần văn dưới chân La Chinh đang dốc sức phun ra những viên tinh thể màu đen, nên dường như chỉ trong chớp mắt, tinh thể bên cạnh La Chinh đã xếp thành một ngọn núi nhỏ.
Nhìn đống tinh thể kia thì có lẽ chỗ đó phải có hơn bốn năm nghìn viên…
Cảm nhận được sự thù hận mạnh mẽ từ những người kia, La Chinh bèn nở một nụ cười vô tội, khẽ nhún vai ra vẻ hơi áy náy, bày tỏ rằng hắn cũng không rõ là đã xảy ra chuyện gì.
Chương 1519: Quy tắc
Nhưng La Chinh lại không biết, việc hắn bước vào cái đài lớn nhất này cũng đã phạm vào điều kiêng kỵ lớn nhấtDù sáu thánh địa tu luyện lớn có địa vị ngang nhau, nhưng Thiên Khung tộc chắc chắn là nơi được chào đón nhất.
Không chỉ có nhiều võ giả tu luyện hệ thống chân nguyên mà quan trọng nhất là chủ nhân cấm địa Luyện Thần là người vô cùng nổi tiếng về tu luyện Chân Nguyên Thủy Mạt trong Thần Vực.
Hấp thu Chân Nguyên Thủy Mạt ở đây chẳng khác gì được thánh nhân thân truyền.
Thần Vực lớn như vậy, có mấy thánh nhân lại thân truyền cho người ngoài.
Thế là Thiên Khung tộc đã trở thành chỗ quan trọng nhất trong mắt nhiều thế lực.
Các thế lực đều sẽ cố gắng nghĩ ra trăm phương ngàn kế, chỉ mong chiếm được một chỗ nho nhỏ trong Thiên Khung tộc.
Hơn trăm người đang cùng La Chinh đứng trên đài này cũng là hạng người có địa vị khá cao trong Thần Vực.
Nếu bọn họ đã chiếm lấy đài lớn nhất này rồi thì có ai còn dám tranh đoạt với họ?
Mọi người đều rõ, trên đài này sẽ tinh luyện ra rất nhiều Chân Nguyên Thủy Mạt, nhưng bọn họ chỉ có thể trông mà thèm thôi, chứ căn bản cũng không có tư cách gia nhập đài này.
Nhưng La Chinh chưa biết rõ tình hình đã bước lên đài này.
Nếu là lúc khác, La Chinh chắc chắn sẽ bị công kích.
Các võ giả trên đài này đều là nhân vật dữ tợn, chắc chắn sẽ cùng nhau tấn công.
Bất kỳ võ giả nào gia nhập đài này thì đều phải trả cái giá khá lớn.
Chẳng qua thời gian La Chinh và Hàm Lưu Tô nhảy lên đây lại đúng lúc Thủy Triều Tuôn Trào bắt đầu.
Mọi người còn vội tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt, chính là kết tinh màu đen kia.
Nhưng điều này không có nghĩa là bọn họ sẽ bỏ qua cho La Chinh.
Đợi khi họ tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt xong rồi nói.
Mỗi viên chân nguyên ở đây đều vô cùng quan trọng, không ai muốn lãng phí.
Theo họ thấy thì La Chinh và Hàm Lưu Tô cùng lắm cũng chỉ có thể tinh luyện ra một hai chục viên Chân Nguyên Thủy Mạt là cùng, lát nữa bọn họ bắt hai người ngoan ngoãn giao ra là được.
Nhưng kết quả lại hoàn toàn nằm ngoài dự tính của họ.
Mỗi thần văn tinh luyện được Thiên Khung tộc bố trí trên đài này đều có dụng ý riêng.
Dù sao đây cũng là thánh địa tu luyện, có đối kháng và cạnh tranh, khi đó tốc độ của mọi người mới có thể tăng nhanh được.
Ai truyền vào nhiều chân nguyên nhất thì sẽ tinh luyện được nhiều viên Chân Nguyên Thủy Mạt nhất.
Khi thủy triều lên, dòng nước đen sì sẽ hội tụ trên cột trụ dưới đài.
Cột trụ này được đặc chế từ một loại vật liệu đặc biệt, có thể tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt chứa trong dòng nước đen ra.
Sau đó thông qua thần văn tinh luyện, nó sẽ phân tán đến tay các võ giả.
Thực lực càng mạnh thì càng luyện ra được nhiều Chân Nguyên Thủy Mạt.
Nên dù cùng trên một đài nhưng có võ giả tinh luyện được năm mươi viên Chân Nguyên Thủy Mạt, võ giả khác lại chỉ có thể tinh luyện được tầm mười viên.
Điều này thể hiện chênh lệch về thực lực.
Nhưng rõ ràng khí hỗn độn của La Chinh mạnh hơn chân nguyên vô số lần.
Nếu như nói nguyên khí trời đất là gốc rễ vận hành toàn bộ Thần Vực.
Như vậy khí hỗn độn chính là gốc rễ vận hành toàn bộ hỗn độn!
Sau khi La Chinh rót vào lượng khí hỗn độn nhiều như thế thì kết quả sinh ra thực sự khiến người ta khó mà tiếp nhận được.
Một mình hắn gần như độc chiếm hết tất cả Chân Nguyên Thủy Mạt.
Vốn dĩ số Chân Nguyên Thủy Mạt đó nên phân tán ra để cho các võ giả thì lúc này đã chất đống hết bên cạnh La Chinh.
“Hàm Lưu Tô!” Một giọng nói tức giận truyền tới.
Giữa đài có một cô gái mặc áo bào tím, váy dài xòe ra từ bên hông, xen vào nhau rất tinh tế, để lộ cặp đùi thon dài trắng nõn.
Nàng ta hung hăng nhìn chằm chằm vào Hàm Lưu Tô và La Chinh, trên khuôn mặt cực đẹp đó có vẻ rất giận dữ.
Bên cạnh nàng ta còn có một chàng trai mặc quần áo gấm vóc màu xanh ngọc, ánh mắt sắc bén.
“Chà! Muội muội, tìm ta có chuyện gì?” Hàm Lưu Tô mỉm cười, tiện tay phất một cái, một loạt tiếng vang leng keng lanh lảnh truyền đến, mấy chục viên Chân Nguyên Thủy Mạt lập tức tụ lại trong tay nàng.
Chỉ thấy nàng thổi nhẹ một cái, những kết tinh màu đen đó lập tức tan ra, hóa thành ánh sáng màu đen, chảy vào trong cơ thể theo hơi thở của nàng.
“Muội muội?” Nghe thấy Hàm Lưu Tô nói vậy, La Chinh hơi sững sờ.
“Vù!”
Thân hình cô gái áo bào tím kia lóe lên, lập tức xuất hiện trước mặt hai người, đôi mắt đẹp lườm Hàm Lưu Tô một cái: “Ai là muội muội của ngươi?”
Hàm Lưu Tô vừa định nói thì chàng trai mặc gấm vóc kia cũng tới, cau mày quan sát đống kết tinh màu đen bên cạnh La Chinh rồi mỉm cười với Hàm Lưu Tô: “Tỷ tỷ đã tìm được viện trợ mạnh mẽ đến đây, nhưng hình như chỉ là một sinh linh thứ cấp?”
“Hừ, ai là tỷ tỷ của ngươi?” Lúc này lại đến lượt Hàm Lưu Tô phủ nhận.
Chàng trai kia cũng không để ý đến nữa, mỉm cười với Hàm Lưu Tô rồi quay đầu nhìn chằm chằm vào La Chinh, giọng điệu thay đổi một trăm tám mươi độ: “Một sinh linh thứ cấp nhỏ bé như các hạ, không có tư cách bước vào đây.
Để ta ra tay đá ngươi xuống, hay tự ngươi cút xuống?”
Nghe vậy, lông mày La Chinh lập tức nhíu lại.
Hàm Lưu Tô định làm gì, hắn không muốn tham dự vào.
Dù đống kết tinh màu đen này có vẻ khá quý giá, nhưng La Chinh cũng không dùng được.
Hắn không có nhu cầu về chân nguyên.
Nhưng lời chàng trai trước mặt này nói thật khó nghe.
Dù bây giờ La Chinh có thể giữ vẻ mặt bình thản trước bất kỳ lời khiêu khích nào, nhưng điều đó không có nghĩa là hắn sợ hãi.
Ngay khi La Chinh chuẩn bị trả lời, hắn lại không ngờ sau lưng mình lại có một bóng dáng khác phi tới, lập tức đứng vững bên cạnh, vỗ vai hắn: “La Chinh huynh!”
“Độc Cô?” Ánh mắt La Chinh dừng lại.
Người tới chính là Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.
Hai tháng trước hắn đã lấy được một bùa thử luyện màu tím, tiến vào thánh địa tu luyện này của Thiên Khung tộc được hai tháng rồi.
“Ha ha, không ngờ bây giờ ngươi mới đến.
Ta tưởng ngươi phải là người đầu tiên lấy được bùa thử luyện màu tím chứ” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cười nói: “Khổ Đăng và Cơ Lạc Tuyết đều ở đây”
Hắn đang nói thì lại có hai bóng dáng khác hạ xuống đài này, chính là hai người Cơ Lạc Tuyết và Khổ Đăng.
Sau đó, từng người đều lập tức chào hỏi La Chinh.
Nhưng La Chinh cũng chú ý thấy, ba người họ dường như đều có vẻ đề phòng võ giả trên đài này.
Rõ ràng ngay cả mấy Đạo Tử này cũng chưa sẵn sàng để trở mặt với đám người trên đài.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nói xong thì trên mặt lập tức nở nụ cười: “Tần đại ca, anh bạn này của ta lần đầu tiến vào đây, cũng không biết quy tắc nơi này.
Người không biết không có tội, xin Tần đại ca bớt giận”
Ba người họ đã ở chỗ này tu luyện một thời gian nên đã biết rõ quy tắc.
Dù mấy người Cơ Lạc Tuyết và Khổ Đăng là con cưng của trời trong vũ trụ, nhưng nơi này không có Thiên Tôn che chở, huống hồ chỗ dựa của mấy tên ở đây đều là cường giả trong Thần Vực, không thể đánh đồng với sinh linh thứ cấp bọn họ.
Nguy hiểm hơn là mấy người này đều có chỗ dựa khổng lồ.
Giống như chàng trai mặc gấm vóc họ Tần này, gia tộc y trực tiếp chiếm cứ một vùng đất giáng sinh.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu và Khổ Đăng đều giáng sinh ở vùng đất đó.
Vì thế nên bọn họ biết lai lịch Tần công tử này rất đặc biệt.
Từ đầu ba người đều bận tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt nên cũng không chú ý tới La Chinh.
Đến khi sắp tinh luyện xong thì chợt phát hiện bầu không khí bên này có gì đó không đúng.
Vừa nhìn xuống đài bên này thì thấy một võ giả tinh luyện bên cạnh một đống kết tinh màu đen lớn, mà những võ giả lại chẳng có mấy.
Bọn họ còn đang suy nghĩ, không biết tên nhóc này là ai mà trâu bò như vậy?
Quan sát tỉ mỉ một lát, chợt cảm thấy bóng dáng ấy khá quen mắt.
Đây chẳng phải là La Chinh sao? Phiền phức lớn rồi!
Thế nên Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu mới chạy vội đến, mở miệng xin lỗi Tần công tử trước.
Trái lại Tần công tử không để ý đến La Chinh lắm.
Lúc trước chỉ cần La Chinh cút ra ngoài là được.
Nhưng sau khi chú ý tới đống kết tinh màu đen, y lập tức thay đổi chủ ý, cười lạnh với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu: “Ngươi biết rõ quy tắc ở chỗ này của ta?”
“Độc Cô không biết, vẫn xin Tần công tử chỉ giáo” Thấy sắc mặt La Chinh đã đen lại, định mở miệng nói chuyện, thế là Độc Cô bỗng huých huých tay với La Chinh, còn mặt vẫn cười như trước.
Cùng lúc đó, trong lòng Khổ Đăng và Cơ Lạc Tuyết đều đã thầm phiền muộn, e là họ Tần này không có ý tốt.
Dù sao những cái đài này cũng thuộc về Thiên Khung tộc.
Dù bây giờ bị võ giả Thần Vực chiếm lấy thì cũng không tồn tại “quy tắc” gì.
Người không biết chuyện mà tùy ý nhảy lên đài thì bình thường sẽ bị bọn họ đuổi xuống.
Nếu không phục sẽ bị đánh một trận rồi bị ném xuống dòng nước đen bên dưới.
Bây giờ bỗng nhiên lại có cái quy tắc gì? Chắc chắn tên này không có ý tốt.
“Người nào tùy ý giẫm lên đài này thì trước tiên phải chặt đi hai chân.
Đây chính là quy tắc” Trên mặt Tần công tử lộ ra vẻ bất thường: “Bốn người các ngươi muốn rời đi thì phải chặt hai chân trước đã”
Hắn nói bốn người, đương nhiên chính là La Chinh, Cơ Lạc Tuyết, Khổ Đăng và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.
Hai chân Hàm Lưu Tô hắn tuyệt đối không dám chặt.
Nhưng nghe thấy vậy, trong lòng Hàm Lưu Tô lập tức vui vẻ.
Nàng còn sợ La Chinh sẽ dàn xếp ổn thỏa, cứ thế bị người ta lôi đi thì không có trò hay để xem.
Chương 1520: Đe dọa, dụ dỗ
Tần công tử bỗng nhiên định ra quy tắc này, các võ giả trên đài lập tức đều nở nụ cười quái dịCó tư cách tiến vào đài này tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt, tất nhiên đều có xuất thân không đơn giản.
Có lẽ họ rất tức giận về việc La Chinh cướp đi Chân Nguyên Thủy Mạt tuôn ra trong thủy triều, nhưng nếu như tên nhóc này thức thời, để lại những viên chân nguyên đó thì cũng sẽ không gặp quá nhiều phiền phức.
Bởi dù sao họ cũng không có tổn thất thực tế gì.
Dù sao nơi này cũng là địa bàn của người Thiên Khung tộc, rất nhiều thế lực Thần Vực kết giao với Thiên Khung tộc nên đúng là cũng nhận được khá nhiều lợi ích.
Chỉ có điều bọn họ cũng không thể ở đây phách lối ngang ngược quá đà.
Bây giờ Tần công tử bỗng nhiên ra mặt, tự dưng lại bịa đặt ra quy tắc này, mà đám người này lại rất thông minh, thoáng cái đã hiểu được.
Mục đích của Tần công tử tất nhiên không phải là muốn chém đứt chân mấy tên nhóc này thật.
Bọn chúng chỉ là mấy sinh linh thứ cấp mà thôi.
Có trời mới biết chặt đứt chân mấy tên nhóc chẳng biết chui ra từ nơi hẻo lánh nào của vũ trụ này có ý nghĩa gì? Động tay thôi bọn họ cũng còn lười.
Về phần trong tay những sinh linh thứ cấp này có thứ gì, họ cũng chẳng quan tâm.
Họ chỉ quan tâm thủ đoạn của La Chinh.
Hễ là võ giả đứng trên đài này thì khi thủy triều lên xuống đều giành lấy cho mình một tấm thần văn trước.
Không biết ai đã bố trí những cái đài này, nhưng tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt từ các thần văn chính là biện pháp duy nhất.
Kích cỡ của đài và thực lực của võ giả sẽ quyết định đến việc tinh luyện được bao nhiêu kết tinh màu đen.
Võ giả trên đài cơ bản đều đến từ Thần Vực, thi thoảng thì có những người thuộc thế hệ trẻ của Thiên Khung tộc tiến vào.
Nhưng chênh lệch giữa các bên cũng không lớn như vậy.
Lần nào nhiều lắm thì có thể tinh luyện ra ba bốn mươi viên, ít thì có thể tinh luyện ra một hai chục viên.
Nhưng tên Hàm Lưu Tô mang tới lại không bình thường cho lắm.
Lần này hắn tinh luyện ngay được ba bốn nghìn viên, cũng chính là kẻ đã lấy hết Chân Nguyên Thủy Mạt trên đài này.
Điều này khiến đám võ giả Thần Vực khá ngạc nhiên.
Chỉ là xưa nay họ vẫn luôn xem thường sinh linh thứ cấp, nên nào có chuyện để lộ ra vẻ kinh hoàng.
Nhưng dù sao họ cũng không ngăn được nỗi khiếp sợ trong lòng, đồng thời cũng bắt đầu suy tư.
Tần công tử đã bịa ra một quy tắc, muốn chặt chân mấy người kia.
Làm ra chuyện như vậy, có lẽ mục đích là nhằm vào La Chinh.
Bọn họ đoán không sai.
Đúng là Tần công tử đã nảy lên ý đồ đối với năng lực của La Chinh.
Nếu như bản thân có thể khống chế năng lực này thì có thể độc chiếm cái đài này, tốc độ hấp thu chân nguyên có thể tăng lên gấp trăm lần.
Vậy cớ sao không làm?
Y không cần giữ lại đài lớn nhất này, chỉ cần tùy ý chiếm cứ một đài gần như tương tự là đủ rồi.
Dù sao người bên ngoài cũng không thể cạnh tranh với y.
Nghe vậy, sắc mặt Khổ Đăng, Cơ Lạc Tuyết và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu lập tức trầm xuống.
Sau khi tiến vào cấm địa Luyện Thần, bọn họ cũng hiểu rõ địa vị của “sinh linh thứ cấp”.
Nhưng vì tu luyện, vì muốn tăng thực lực, nhiều lúc họ không thể không nhẫn nhịn… Dù tiến vào Thiên Khung tộc, bọn họ cũng đã phải trả giá khá nhiều.
Cơ Lạc Tuyết mất ba tháng, Khổ Đăng hai tháng, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu là chậm nhất, mất tận bốn tháng mới lấy được một bùa thử luyện màu tím quý giá.
Mặc dù sau khi đi vào cũng bị khinh bỉ một chút.
Bọn họ không dám mơ tưởng đến cái đài lớn nhất này.
Nhưng ngay khi mới bắt đầu, dù là ở trên đài nhỏ gần vùng giáp ranh thì cũng đã có võ giả xua đuổi bọn họ rồi.
Nhưng dù sao thiên phú của mấy người bọn cũng bất phàm.
Có thể tu thành Đạo Tử thì dù ở Thần Vực cũng sẽ không phải người tùy tiện bị xem thường.
Nhược điểm lớn nhất của bọn họ là tu vi hơi thấp, vì ở đây phần lớn võ giả đều là Thần Biến cảnh, mà ba người đều đang dừng lại ở Thần Cực cảnh trung kỳ và hậu kỳ.
Qua thời gian nỗ lực, thực lực của họ dần dần được tăng lên, bắt đầu liên tiếp thay đổi tới các đài khác, Chân Nguyên Thủy Mạt thu được cũng càng lúc càng nhiều.
Nhưng cuối cùng, bọn họ vẫn không dám bước vào trong đài này.
Chẳng qua là vì La Chinh xuất hiện, nên bọn họ nhao nhao tiến lên, muốn đưa La Chinh rời khỏi đây.
Không ngờ vị Tần công tử này lại nói như vậy, thật là khinh người quá đáng.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu miễn cưỡng mỉm cười: “Tần công tử cứ nói đùa.
Chúng ta sẽ không mang chỗ Chân Nguyên Thủy Mạt này đi, sao lại nói chuyện nghiêm trọng đến mức như vậy?”
Vẻ mặt Tần công tử lại càng nghiêm túc hơn, khóe miệng lộ ra vẻ dữ tợn: “Xưa nay Tần Thiên ta không nói đùa.
Đài này đâu phải nơi sinh linh thứ cấp như các ngươi có thể lên?”
Nói xong, tay y nhẹ nhàng vẫy một cái, chân nguyên bắt đầu ngưng tụ thành một thanh kiếm mỏng như cánh ve: “Để ta ra tay, hay các ngươi tự xử?”
Ánh kiếm lấp lóe, mơ hồ có nhuệ khí.
Nhưng bản thân Tần công tử không hề có sát ý, trong mắt y, những sinh linh thứ cấp này đều là nhân vật nhỏ không đáng nhắc tới, chỉ cần hù dọa một chút thì sẽ bị khuất phục ngay.
Nhưng y vẫn bày ra dáng vẻ muốn làm đến cùng.
Nếu không thì sau đó làm sao y lợi dụng để tra hỏi La Chinh được?
Nếu như mấy tên nhóc này thật sự không biết trời cao đất dày là gì thì trong lòng Tần công tử cũng đã có dự định khác.
Nếu thật sự giết chết mấy người này, chắc Thiên Khung tộc cũng không đến mức tìm y gây phiền phức.
Đù sao Thiên Khung tộc cũng còn cần đến Tần gia.
Thiên Khung tộc tu luyện chân nguyên, bản chất khác với Băng Sơn tộc.
Băng Sơn tộc chỉ đơn thuần là luyện thể, dùng suối nguồn sức mạnh là được.
Trong tộc lại có nguồn thức ăn phong phú, không hề cần võ giả ngoại tộc hỗ trợ gì nên trong tộc đối xử bình đẳng, hiếm khi thiên vị ai.
Chỉ có La Chinh lần này là ngoại lệ.
Nhưng Thiên Khung tộc có nhu cầu khá lớn với công pháp, thậm chí là vũ khí của Thần Vực, thế lực Thần Vực đương nhiên cũng sẽ hợp tác.
Thế nên tất nhiên Thiên Khung tộc sẽ đặc biệt quan tâm tới võ giả như Tần công tử đây.
Y tự nhận là thực lực của mình có thể nghiền ép được, lại thêm vào sự thiên vị của Thiên Khung tộc, thế thì mấy tên nhóc này có thể trốn tới đâu được chứ? Nếu bọn họ dám rời khỏi Thiên Khung tộc thì càng tốt… Thế lực Tần gia của y bố trí trong cấm địa Luyện Thần gần như có thể càn quét khắp nơi đây.
Nhìn thấy Tần công tử thật sự muốn ra tay, con ngươi Cơ Lạc Tuyết bỗng chuyển động, sát ý dần dần hiện ra.
Khổ Đăng cũng chắp một tay trước ngực, một tay bắt lấy Thiền Trượng của mình, lực đạo cũng tăng thêm mấy phần.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu hiểu Thần Vực hơn hai người họ, bởi dù sao thanh kiếm trong tay hắn cũng đến từ Thần Vực.
Thế nên hắn biết, nếu ra tay với Tần công tử thì e là chỉ có đường chết.
Nhưng người này lại cứ muốn ra tay, bọn họ cũng không thể làm cá nằm trên thớt.
“Tần công tử làm như thế, có phần quá đáng rồi” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu khá bất đắc dĩ.
Tần công tử bước lên hai bước, thấy thời cơ đã chín muồi, y liền cười lạnh, nhìn chằm chằm vào La Chinh nói: “Tất nhiên cũng có thể không chặt.
Trái lại, vừa nãy anh bạn này của ngươi có cách để tinh luyện ra nhiều Chân Nguyên Thủy Mạt như thế thì chỉ cần nói cách tinh luyện cho Tần mỗ là được.
Ta có thể tha cho các ngươi một lần.
Còn chỗ Chân Nguyên Thủy Mạt kia, coi như tặng cho các ngươi”
Đe dọa rồi dụ dỗ…
Vừa uy hiếp vừa dụ dỗ rằng có thể tặng Chân Nguyên Thủy Mạt, người này quả là biết dùng thủ đoạn vào thời điểm thích hợp.
Y vừa dứt lời, võ giả Thần Vực khác trên đài đã lập tức tỏ vẻ “đoán ngay mà”.
Chẳng qua bọn họ lặng lẽ đợi xem chuyện này sẽ phát triển như thế nào mà thôi.
Mà ba người Cơ Lạc Tuyết lại cùng nhìn sang La Chinh.
Tần công tử này vòng vo một hồi, cuối cùng cũng đã lộ ra mục đích ban đầu.
Hàm Lưu Tô ngồi xuống đất, ngón tay khẽ cử động, từng viên Chân Nguyên Thủy Mạt bay vào tay nàng.
Nàng lập tức dùng hai tay kẹp lấy, đưa từng viên kết tinh màu đen vào trong miệng như cắn hạt dưa, mỉm cười nhìn tình huống trước mắt.
Nàng đã biết tính cách Tần Thiên từ lâu, nhưng không ngờ hiệu quả lại tốt như thế.
Thật sự ép La Chinh phải ra tay thì sợ là y sẽ phải chịu thua thiệt.
Thế nên lúc này tâm trạng nàng vô cùng khoan khoái.
La Chinh đứng nguyên tại chỗ, hắn chưa hề nói dù chỉ một câu, mà chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Tần công tử này.
Hắn đã sớm biết dự định của Hàm Lưu Tô.
Chính là muốn mượn tay mình để dạy dỗ tên họ Tần này một trận.
Từ đầu La Chinh đã không muốn làm theo ý của nàng nên cũng đã định sẽ dàn xếp ổn thỏa chuyện này…
Chỉ tiếc La Chinh vẫn coi thường sự bá đạo của một số người.
Thấy thủ đoạn của bản thân mình thì lại cứ muốn đe dọa, dụ dỗ để đoạt lấy cho bằng được.
Lần này thậm chí còn liên lụy tới mấy người Cơ Lạc Tuyết, thế nên bây giờ La Chinh cũng không có ý định rút lui.
Lúc này La Chinh vẫn không quan tâm tới Tần công tử, ngược lại nhìn chằm chằm vào Hàm Lưu Tô đang ngồi cười mà nói: “Lần này hình như đúng ý nàng?”
Hàm Lưu Tô mỉm cười, không nói gì, tiện tay cắn hết một viên kết tinh màu đen.
Nhưng La Chinh bỗng nhiên duỗi ngón tay ra, lập tức ngón cái và ngón trỏ chạm vào nhau: “Ta không thích người khác lợi dụng ta.
Hy vọng đây là lần cuối cùng”
Bình tĩnh nói xong, trên đầu ngón tay hắn bỗng ngưng tụ một sức mạnh vô cùng khủng khiếp.
La Chinh điều động sức mạnh toàn thân, thậm chí cả sức mạnh của tám tòa Đạo Đài hoàn toàn tập trung vào ngón trỏ.
Ngón trỏ này cách trán Hàm Lưu Tô chỉ ba tấc, lập tức khiến nàng cảm thấy áp lực rất lớn.
Nếu ngón tay này của La Chinh chạm tới, đầu nàng sẽ tan biến ngay, chắc chắn sẽ chết, không thể nghi ngờ.
Đối mặt áp lực này, sắc mặt Hàm Lưu Tô trắng bệch.
Nàng nhìn thấy vẻ mặt La Chinh vô cùng lạnh lùng, không giống nói đùa.
“Ầm!”
Ngay khi đầu ngón tay chạm vào trán Hàm Lưu Tô.
Trong khoảnh khắc, gần như đã dọa nàng sợ gần chết…
Nhưng khả năng khống chế sức mạnh của La Chinh đã đạt tới đỉnh cao.
Ngoại trừ việc không thể khống chế hoàn toàn sức mạnh của chín ngôi sao, có thể nói hắn đã có thể vận dụng sức mạnh bản thân một cách tự nhiên.
Ngay khi ngón tay này búng ra, sức mạnh đã hoàn toàn tan đi, chỉ để lại trên trán Hàm Lưu Tô một dấu đỏ mờ nhạt.
Sau đó La Chinh mới xoay đầu lại, thở hắt ra một hơi, cười nói với Tần công tử: “Đã giẫm lên đài này, nếu muốn rời đi thì phải chặt hai chân? Quy củ này đúng là thú vị.
Nhưng nếu ta không rời đi thì sao?”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









