[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 305 : Mũi đao (c1521-c1525)
❮ sautiếp ❯Chương 1521: Mũi đao
Phương pháp nhỏ trong lời của Tần công tử chính là “bí thuật hỗn độn” của La Chinh.
Tần công tử căn bản không thể tu luyện thứ này, mà La Chinh lại càng không có khả năng giao raCho nên La Chinh căn bản lười mở miệng trả lời câu nói lúc trước của y.
Hiện giờ hắn vốn không định rời đi.
Tần công tử tạm thời định ra quy tắc này, mục đích chính là khiến La Chinh mở miệng.
Không ngờ vừa mở miệng đã nói ra một câu như vậy, nhất thời khiến y phải sững người.
Không chỉ y, cả cô gái bên cạnh y và các võ giả ngoại tộc trên đài đều ngẩn ra, thậm chí còn cảm thấy khó lý giải ý tứ trong lời nói của La Chinh.
Dù sao bọn họ cũng khó có thể tin rằng La Chinh có dũng khí để ở lại trên đài.
“Có ý gì?” Tần công tử lại hỏi.
La Chinh cười một tiếng, khí thế toàn thân đột nhiên tăng cao, vẻ mặt cũng thay đổi hẳn: “Nói thế mà cũng không hiểu? Có nghĩa là, ta chiếm cái đài này rồi, các ngươi cút hết đi cho ta! Nếu không cút, ta đánh gãy hai chân ngươi!”
Lời này đủ thẳng thắn, đủ rõ ràng, chỉ cần không phải là kẻ ngốc thì lập tức hiểu ngay.
“Khụ khụ…”
La Chinh vừa nói xong, lập tức khiến Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu hoảng hốt.
Trong mắt Khổ Đăng đầy vẻ kinh ngạc, hô hấp của Cơ Lạc Tuyết cũng lập tức trở nên gấp gáp, thậm chí đôi má còn đỏ bừng.
Trong ba người thì tính cách của Cơ Lạc Tuyết dễ chịu nhất, cho nên nàng đã chuẩn bị ra tay.
Nhưng đối mặt với những kẻ trong Thần Vực này thì quả thực bọn họ không có khả năng chiến thắng.
Thế nên Cơ Lạc Tuyết cũng chỉ có thể áp chế cơn phẫn nộ của bản thân xuống.
Bây giờ nghe thấy những lời này của La Chinh, đương nhiên nàng vô cùng kích động.
Trông thấy gương mặt khí thế bức người của La Chinh, trong lòng nàng không nhịn được mà cảm thán: Không hổ là La Chinh, cho dù có ra ngoài vũ trụ thì vẫn như trước…
Nàng không chỉ cảm nhận được nhuệ khí của La Chinh mà đồng thời còn cảm nhận được sức mạnh của hắn.
Chẳng lẽ tên nhóc này lại có được con át chủ bài nào đó?
Trong chiến trường mộng ảo, mấy người như Cơ Lạc Tuyết cũng coi như đã biết hết các con át chủ bài của La Chinh.
Nhưng đây không phải vũ trụ, đây là cấm địa Luyện Thần.
Võ giả có thể tiến vào trong này đều là tinh anh của các vũ trụ lớn, hoặc là cường giả đến từ Thần Vực.
Liệu La Chinh có chắc chắn chống lại được vị Tần công tử này không?
Không…
Hắn vừa nói muốn chiếm đoạt cái đài này.
Trên đài này có rất nhiều cường giả, tuyệt đối không chỉ có một mình Tần công tử!
Nói cách khác, ý hắn là hắn chắc chắn có thể đánh bại được tất cả mọi người trên đài này.
Cơ Lạc Tuyết cũng bị chấn động bởi suy đoán của mình.
Bởi vì tiềm thức nàng cho rằng suy đoán của nàng căn bản không có cơ sở.
Bây giờ thì xem rốt cuộc át chủ bài của La Chinh lớn thế nào.
Tần công tử sững người tới ba nhịp thở, sau đó khuôn mặt vốn anh tuấn mới dần dần có cử động.
“Ha… ha ha ha…”
Y lập tức cười lớn trước mặt La Chinh.
Không chỉ một mình Tần công tử, mười mấy vị võ giả ngoại tộc đến từ Thần Vực phía sau Tần công tử cũng cười vang!
Nhiều võ giả Thần Biến Cảnh cười lên như thế, tiếng vang rung trời.
Thậm chí các võ giả ở trên đài khác cũng đều hướng mắt về bên này.
Họ đều rõ ở đây đang có kịch hay.
Những võ giả này không biết lai lịch của La Chinh.
Họ cho rằng La Chinh có thế nào chăng nữa thì cũng chỉ là một sinh linh thứ thấp mà thôi, có tư cách gì mà thách thức các tinh anh trong Thần Vực?
“Thằng nhóc kia từ đâu tới?’
“Hi, hình như cùng một chỗ với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu!”
“Chắc hẳn thằng nhóc này không biết trời cao đất dày là gì.
Trong vũ trụ của mình thì có lẽ hắn còn có thể là một cây hành cây hẹ gì đó, nhưng ở đây hắn chẳng là cái thá gì!”
“Không hiểu đạo lý này thì khác gì kẻ đần độn đâu!”
Những võ giả ở các đài khác đều dùng ánh mắt thương hại nhìn La Chinh.
Thật khó tưởng tượng ra hậu quả ngay sau đây của thằng nhóc này.
“Cộp, cộp!”
Nửa thân mình của Hàm Lưu Tô như đang nằm trên chiếc giường nhỏ, phía sau nàng là không trung, cứ thế tiện tay cầm một viên tinh thể màu đen lên bỏ vào miệng.
Mặc dù bị La Chinh cốc cho một cái, đầu óc vẫn còn ong ong, nhưng nàng vẫn dùng ánh mắt say mê nhìn La Chinh.
Trong mắt nàng, La Chinh là một kẻ khá nội liễm, thậm chí không hiểu phong tình.
Dù sao đi nữa thì nàng cũng chưa từng nghĩ rằng tính cách của La Chinh lại có một mặt bá đạo như vậy.
Đây đâu thể gọi là đối chọi gay gắt bằng lời nói nữa? Đây là lấy đao ra đối đầu với nhau rồi!
Nàng đã muốn dạy dỗ tên hỗn láo đã lừa gạt muội muội của mình này từ lâu, chẳng qua không ngờ hiệu quả lại tốt như vậy.
Có thể nói rằng lúc này trong lòng nàng trăm hoa đang đua nở.
“Cười đi, cười đi, cười cho vui vào.
Lát nữa mới biết bản thân thảm hại đến đâu” Hàm Lưu Tô lười nhìn vào Tần Thiên Trạch.
Chỉ cần nghe thấy tiếng cười của y, trong lòng nàng đã đắc ý nghĩ như vậy.
Tiếng cười trên đài dần lắng xuống.
Ý cười trên mặt Tần công tử cũng hoàn toàn tan hết, thay vào đó là vẻ hài hước nhưng tràn ngập sát ý: “Lâu lắm không gặp sinh linh thứ cấp nào to gan thế này! Ha ha ha” Y lập tức hô lên một tiếng: “Cảnh Toàn!”
Lời vừa dứt đã có một người Thiên Khung tộc vỗ cánh bay tới từ trong không trung.
Người Tiên Khung tộc tên Cảnh Toàn này là người bảo vệ Thủy Triều Tuôn Trào.
Nhiệm vụ của người này chính là giữ gìn trật tự ở đây.
Trong Thủy Triều Tuôn Trào, các võ giả vì muốn tinh chế được nhiều Chân Nguyên Thủy Mạt nên luôn hy vọng có thể độc chiếm được một đài.
Bởi vì thường xuyên xảy ra tranh chấp như vậy cho nên Thiên Khung tộc không thể không phái người luân phiên trấn thủ ở đây.
Nếu như có võ giả dám ra tay ở đây, hậu quả chính là bị đuổi thẳng ra ngoài.
Như vậy thì nơi đây mới có thể ổn định trở lại.
Nhưng bởi vì sự thâm nhập của võ giả Thần Vực, mà bọn họ lại được nhiều bên chiếu cố.
Người giống như Tần Thiên Trạch mà định ra tay ở đây thì chỉ cần chào hỏi một câu là được.
Chỉ cần y không giết người, Thiên Khung tộc cũng sẽ mắt nhắm mắt mở mà cho qua.
Mà nếu một vài võ giả to gan dám chống lại, hoặc trong quá trình chống lại giành được thắng lợi thì kết quả cũng vẫn bị đuổi ra ngoài như trước…
Vì vậy rất nhiều võ giả ngoại tộc khi đối mặt với đám người Tần Thiên Trạch đều phẫn nộ nhưng không dám nói.
Bởi vì khi đối đầu với bọn họ, nếu thua đương nhiên vô cùng thê thảm, nhưng nếu thắng, thì kẻ xui xẻo vẫn là bọn họ!
“Tần công tử, có chuyện gì?” Võ giả Thiên Khung tộc lơ lửng trên không trung hỏi.
“Hôm nay ta muốn phá giới, giết người!” Tần Thiên Trạch khí phách nói, câu nói này cứ như lời tuyên bố xử tử hình La Chinh!
“Việc này… có vẻ không được ổn lắm?” Cảnh Toàn ngập ngừng.
Thiên Khung tộc cũng giống như năm tộc còn lại, đều là thánh địa tu luyện của võ giả.
Thế nên nói chung vẫn tương đối công bằng, chẳng qua châm chước cho đám Tần công tử này một chút thì không được coi là quá đáng lắm.
Mặc dù đám người này vẫn thường xuyên có những cuộc đấu, nhưng thông thường cũng chỉ là luyện tập, căn bản chưa từng giết người.
“Hừ, ngươi chỉ cần bẩm báo với đại nhân nhà ngươi là được.
Cái giá này Tần gia ta vẫn trả được!” Tần Thiên Trạch lạnh giọng nói.
“Dạ” Cảnh Toàn cũng không phải nhân vật quan trọng gì trong Thiên Khung tộc.
Nếu Tần Thiên Trạch đã ra chỉ thị, chỉ cần câu nói này là đủ rồi.
Y cũng lười quan tâm đến sự sống chết của đám võ giả ngoại tộc, tốt nhất là chết hết đi cũng được!
Giống như Băng Sơn tộc, cả sáu tộc đều không có cảm tình với võ giả ngoại tộc.
Bọn họ đều cảm thấy đám người này chẳng mất gì mà có thể tiến vào trong thánh địa tu luyện của bọn họ, cứ thế lấy đi đồ vật thuộc về tộc họ.
Tần Thiên Trạch hướng về phía La Chinh, vẻ dữ tợn trên khuôn mặt càng lúc càng rõ nét: “Vẫn còn cơ hội cuối cùng cho ngươi.
Giao phương pháp tinh luyện chân nguyên của ngươi ra đây thì ngươi còn giữ được cái mạng.
Nhưng ngươi phải tự phế đan điền, tự hủy Đạo Đài thì ta mới có thể tha chết cho ngươi!”
Y đã nhìn ra La Chinh là người song tu pháp thể.
Đới với võ giả luyện thể đến giai đoạn này rồi, quan trọng nhất chính là Đạo Đài.
Đối với võ giả tu chân, quan trọng nhất chính là đan điền.
Cả hai cái đều bị phế thì sống không bằng chết!
“Đúng.
Bây giờ đưa ra đây thì còn được sống, bằng không thì hồn bay phách tán!”
“Tần công tử mà đã ra tay thì ngươi có hối hận cũng không kịp đâu!”
“Cái phương pháp nhỏ của ngươi cũng có gì đâu, giao ra thì được miễn chết, lợi thế còn gì!”
Các võ giả phía sau Tần Thiên Trạch reo hò ầm ĩ.
Thực ra cho dù là Tần Thiên Trạch hay những võ giả phía sau y không hề biết phương pháp tinh luyện Chân Nguyên Thủy Mạt của La Chinh biến thái thế nào.
Trong tiềm thức, họ cảm thấy La Chinh chỉ là sinh linh thứ cấp nên dù phương pháp đó có khéo léo đến đâu thì cũng chỉ có thể chiếm ưu thế trong việc chiết xuất Chân Nguyên Thủy Mạt mà thôi.
Họ sao có thể nghĩ ra được rằng, La Chinh căn bản chưa từng có phương pháp tinh luyện nào.
Hắn có thể tinh luyện ra nhiều Chân Nguyên Thủy Mạt như vậy, hoàn toàn là nhờ khí hỗn độn.
Thế nên lúc này họ cũng hy vọng Tần Thiên Trạch có thể đoạt được phương pháp đó.
Nếu như Tần Thiên Trạch chịu chia cho bọn họ một chút thì rất có thể một mình họ cũng chiếm được một cái đài.
Như vậy, dường như họ có thể độc chiếm hết những cái đài trên Thủy Triều Tuôn Trào này, tận thu hết tất cả các tài nguyên vào túi mình.
“Cộp cộp”
Hàm Lưu Tô lại cắn một tinh thể màu đen nữa, liếc mắt nhìn đám người ngu ngốc kia, khẽ lắc đầu.
Chương 1522: Quét sạch
“Biểu cảm của ngươi kiểu gì vậy!”Võ giả ngoại tộc đến từ Thần Vực không hề để ý đến Hàm Lưu Tô, nhưng muội muội của nàng lại khác.
Không biết vì sao, nàng luôn cảm thấy biểu cảm của tỷ tỷ mình vô cùng kỳ quái!
Hàm Lưu Tô dán mắt vào muội muội của mình, cười nói: “Lát nữa muội sẽ biết”
“Biết gì?” Cô gái áo tím hỏi.
Hàm Lưu Tô không trả lời.
Nếu La Chinh có thể trực tiếp giết chết Tần Thiên Trạch thì đây chính là một chuyện tốt, sẽ giảm được nhiều phiền phức sau này, cũng cắt được những tơ tưởng ngây thơ của muội muội nàng với Tần Thiên Trạch.
Từ sau khi tiến vào cấm địa Luyện Thần, hai tỷ muội nàng đã bắt đầu giận dỗi với nhau.
Mặc dù Tần gia là thế lực tương đương với Hàm gia, nhưng Hàm Lưu Tô đã nghe ác danh của vị Tần công tử này từ lâu.
Hai nhà Tần – Hàm đã liên hôn mấy đời, nhưng Hàm Lưu Tô không muốn gả muội muội mình cho tên Tần công tử này.
Bao nhiêu thiên tài của Tần gia, tùy tiện chọn một người cũng còn đáng tin cậy hơn cái tên này.
Tần Thiên Trạch thấy La Chinh vẫn không có động tĩnh gì thì bắt đầu không nhịn được!
Khi chân nguyên toàn thân được vận chuyển, thanh trường kiếm mỏng như cánh ve trong tay cũng đột nhiên nảy lên.
Y đã động sát khí, lúc này không còn chút nương tay nào nữa!
Tốc độ kiếm của y cực nhanh, đâm ra như nước chảy mây trôi!
Đúng lúc y đâm kiếm ra thì nguyên khí trời đất xung quanh cũng điên cuồng tăng lên, kể cả làn nước đen phía dưới mọi người cũng không ngừng nổi lên từng đợt sóng gợn…
“Vèo!”
Chớp mắt, trường kiếm đã lao đến trước mặt La Chinh.
Đáng tiếc là Tần Thiên Trạch đã quá xem thường La Chinh.
Nếu y biết thực lực của La Chinh thì tuyệt đối sẽ không khinh địch tới mức chỉ dựa vào chân nguyên hóa kiếm, dựa vào thân pháp ngưng tụ chân nguyên mà tấn công.
Mà tất nhiên y sẽ dùng chí bảo hồng mông trong tay, cũng sẽ thi triển thuật Đại Chí Nguyện, lấy sức mạnh lớn nhất của mình để chống lại La Chinh.
Đương nhiên, nếu như y thực sự biết được biểu hiện của La Chinh ở Băng Sơn tộc thì chỉ sợ lúc này y đã quay đầu mà chạy ngay đi rồi, làm gì còn muốn chống lại La Chinh nữa?
Nhưng quan trọng là tu vi Thần Cực Cảnh của La Chinh quá thu hút.
Đối với y mà nói, đối thủ ở cấp bậc này thì chỉ cần một kiếm là xong chuyện.
Cho dù thực lực mà y thể hiện ra lúc này thôi cũng đã thừa để tấn công La Chinh rồi.
Chính cái khinh thường này lại khiến y phải nhận một cái giá thảm thương!
Một kiếm này vừa đâm tới trước mặt La Chinh, tay La Chinh chỉ vẫy nhẹ một cái, hai ngón tay đã hóa thành cái kéo, trong mắt là vẻ châm biếm.
Hai đầu ngón tay La Chinh đã giữ chặt thân kiếm.
Đồng thời, hắn không dừng lại mà lật một ngón tay, thanh trường kiếm mỏng như cánh ve lập tức gãy đôi.
Trong lúc Tần Thiên Trạch còn chưa kịp phản ứng, đột nhiên một tay khác của La Chinh đã lao đến, bóp cổ y.
Sau đó La Chinh dùng lực đè xuống, ấn thẳng đầu của Tần Thiên Trạch xuống mặt đài.
La Chinh giữ nguyên tư thế ấn như vậy rồi chạy nhanh về phía trước.
Thế là khuôn mặt anh tuấn của Tần Thiên Trạch cứ thế mài trên mặt đài.
Khi thi công cái đài này, chắc hẳn người Thiên Khung tộc đã tính tới độ kiên cố của nó.
Vậy mà La Chinh chưa dùng tới sức mạnh của chín ngôi sao, nhưng cứ thế chạy lại có thể tạo ra một vệt máu khiến người ta nhìn thấy mà phát hoảng trên mặt đài!
Vệt máu này giống như vết bút lông vẽ lên trên đài, màu đỏ tươi đậm đến cùng cực.
Đám võ giả trên đài vốn còn đang trong trạng thái xem trò vui, trên mặt vẫn còn đang cười, nhưng lúc này nụ cười đó chợt cứng đờ.
Tất cả mọi người đều như một bức tượng, không hề động đậy.
Làm sao bọn họ có thể nghĩ rằng Tần Thiên Trạch lại không thể chịu đựng được một đòn của sinh linh thứ cấp Thần Cực Cảnh kia như vậy chứ?
La Chinh cứ thế đè Tần Thiên Trạch lao ra tận rìa đài.
Ở giữa có vài võ giả trông thấy cảnh tượng này thì cũng ào ào tránh sang một bên.
Có một võ giả ngoại tộc không kịp tránh, trực tiếp bị La Chinh đâm vào, cả người méo đi như bao cát, rơi vào trong làn nước đen bên dưới.
Nhưng võ giả đó vừa mới rơi vào làn nước đen thì La Chinh cũng giơ chân đạp một cước, Tần Thiên Trạch bị hắn đạp xuống…
Làn nước đen này đều là chân nguyên hóa thành, thực ra chính là biển chân nguyên!
Dường như biển chân nguyên có diện tích lớn của thánh nhân có thể biến thành vật chất rắn chắc nên đã hóa thành trời đất vạn vật trong thế giới này.
Biển chân nguyên thực sự đã tiêu tan, chỉ có Thiên Khung tộc mới sở hữu được phần biển chân nguyên còn lại này, đồng thời còn có thể hình thành Thủy Triều Tuôn Trào.
Rơi vào trong Thủy Triều Tuôn Trào này thì không có gì nguy hiểm, nhưng mọi người chắc chắn nhìn rõ, trước khi Tần công tử rơi xuống thì khắp mặt đều là máu thịt, chẳng còn thấy rõ khuôn mặt trông thế nào nữa.
“Ngươi!”
Người đầu tiên phản ứng lại chính là muội muội của Hàm Lưu Tô.
Từ khi tiến vào cấm địa Luyện Thần, nàng đã tình cờ gặp Tần Thiên Trạch.
Trên con đường tu luyện ở đây, y luôn lấy lòng nàng bằng mọi cách, dùng đủ các thể loại lời ngon tiếng ngọt, khiến nàng – cô gái lần đầu bước chân vào đời đã say đắm không dứt ra được.
Lúc đầu, Hàm Lưu Tô muốn nàng theo bên mình, nhưng không hiểu sao cô nàng này lại cứ không nghe lời, nhất định phải ở lại Thiên Khung tộc tu luyện.
Ai ngờ vẫn đang trong giai đoạn tu luyện thì tỷ tỷ lại vội đến, còn dắt theo một anh chàng chẳng rõ từ đâu tới nữa!
Dường như anh chàng này là một sinh linh thứ cấp.
Sinh linh thứ cấp mà lại hung hăng càn quấy như vậy thì bị Tần Thiên Trạch dạy cho một bài học cũng đáng.
Dù sao cô nàng này cũng còn trẻ, chưa từng trải, nên yêu ai yêu cả đường đi, nàng coi Tần Thiên Trạch là người đàn ông của mình.
Không ngờ trong chớp mắt, dường như Tần Thiên Trạch lại không có khả năng phản kháng, bị đá thẳng vào trong làn nước đen một cách nhục nhã.
Thế nên cô nàng mới lập tức nổi giận.
Chỉ thấy váy nàng bay lên phấp phới, một quầng sáng màu xanh lá cây nhạt tỏa ra, muốn ra tay với La Chinh.
Nhưng nàng còn chưa kịp ra tay thì đột nhiên cảm nhận được thế giới trong cơ thể của mình đã bị phong ấn, hoàn toàn không thể kết nối được.
Ngoảnh đầu lại liền thấy phong ấn trong tay Hàm Lưu Tô.
“Ngươi…”
Đang sốt ruột nên nàng trừng mắt nhìn Hàm Lưu Tô.
“Muội xem đi” Hàm Lưu Tô nhún vai, hất hàm về bên kia đài.
Lúc La Chinh đạp Tần Thiên Trạch xuống nước đen, các võ giả khác cũng bắt đầu ra tay.
Dường như những võ giả ngoại tộc đến từ Thần Vực này đều có quyền có thế.
Theo bối phận và thế lực gia tộc lớn nhỏ nên rất dễ đoàn kết.
Trong đó, địa vị của Tần Thiên Trạch được coi là một trong số những người đứng đầu.
Thế nên những người khác há lại dễ dàng tha thứ cho La Chinh?
Nhưng sức mạnh của La Chinh đã tăng vọt một lần, công thêm sức chống đỡ của cơ thể đã đạt đến cấp cao nhất.
Đừng nói mấy võ giả Thần Biến Cảnh này, cho dù là người Thiên Khung tộc thì hắn cũng không để vào mắt!
Bọn họ bắt đầu tấn công, kết quả không thể nói là không thê thảm.
Thân hình La Chinh không ngừng lóe lên.
Mỗi lần đến gần một võ giả thì cho dù đối phương dùng vũ khí đẳng cấp nào, hắn cũng sẽ dùng một ngón tay để điểm gãy, sau đó lập tức đánh ra một chưởng.
Thân hình như nhanh như chớp, thoắt đến thoắt đi như ma quỷ.
Binh khí lập tức gãy tan, người bị đá thẳng vào trong nước đen.
Lúc sức mạnh khổng lồ của hắn tấn công, những người kia vẫn bị thương không nhẹ.
Chỉ hai chiêu đơn giản, nhưng lần nào cũng chuẩn xác.
“Bụp! Bụp! Bụp!…”
Tiếng rơi vào trong nước cứ liên tiếp vang lên, chỉ trong nháy mắt, võ giả trên đài đã giảm đi một nửa.
La Chinh quả thực đã đá gần hai mươi, ba mươi võ giả xuống dưới.
“Ta, ta không ra tay…”
Cuối cùng La Chinh lại áp sát một võ giả to béo.
Nghe thấy lời này, nắm đấm của hắn cũng dừng lại trước mặt người kia.
Tên béo này cười ngốc nghếch, đang chuẩn bị di chuyển thì đột nhiên La Chinh phát ra một chưởng.
Tên béo cùng với cái rìu màu vàng đeo sau lưng ngã vào trong nước đen.
Lúc này La Chinh quay đầu lại, ánh mắt quét qua các võ giả ngoại tộc còn lại trên đài, lãnh đạm nói: “Ta không tàn nhẫn đến mức muốn chặt đi đôi chân của các ngươi, chi bằng các ngươi tự mình cút đi? Hay là để ta đưa các ngươi đi?”
Hiện trường lại rơi vào im lặng.
“Không, không hổ là La Chinh.
Ta đã sớm nghĩ đến…” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cảm khái.
Rất lâu trước đây, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đã thừa nhận La Chinh chính là yêu nghiệt.
Bởi vì thanh kiếm trong tay đã nói với hắn như vậy.
Chỉ là, hắn không ngờ rằng mình vẫn xem nhẹ thằng nhóc này.
Cơ Lạc Tuyết và Khổ Đăng đã chuẩn bị ra tay.
Nhưng bọn họ cũng chưa thể ra tay được, bởi La Chinh đã dùng tốc độ cực nhanh để giải quyết tất cả.
Rất khó có thể hình dung tâm trạng hai người lúc này.
Tốc độ mà Cơ Lạc Tuyết và Khổ Đăng tiến vào cấm địa Luyện Thần khá nhanh.
Thông qua việc hấp thụ Chân Nguyên Thủy Mạt… bọn họ cũng cảm nhận được tốc độ tiến bộ thần tốc của bản thân.
Nhưng bây giờ trông thấy phương pháp La Chinh thi triển ra, vừa mới có thêm chút tự tin thì đã bị đả kích nghiêm trọng!
Tốc độ tiến bộ của La Chinh nhanh đến mức khó mà tưởng tượng được.
Nhưng trong lòng họ lại lo lắng.
Bây giờ La Chinh quét sạch đám võ giả ngoại tộc này, vậy Thiên Khung tộc sẽ không để yên.
Ở trong cấm địa Luyện Thần, hắn không quyền không thế, người Thiên Khung tộc há có thể dễ dàng để La Chinh ngang ngược ở đây như vậy?
Người Thiên Khung tộc trách cứ, La Chinh làm sao có thể xử lý? Hắn có lợi hại hơn nữa thì cũng không thể đối đầu với Thiên Khung tộc được.
Mặc dù còn đang lo lắng, nhưng trong lòng ba người cũng không nhịn được mà dâng lên chút ấm áp.
Lần này La Chinh ra tay, dù sao cũng là giúp bọn họ.
Chương 1523: Phân biệt đối xử
La Chinh không hề hứng thú với việc cướp đoạt cái đài này.
Có lẽ Chân Nguyên Thủy Mạt vô cùng kỳ diệu, là thứ không kém gì như sức mạnh căn bản, nhưng nó gần như chẳng có ý nghĩa gì với hắnHắn cũng không có quá nhiều lý do để giúp đỡ Hàm Lưu Tô.
Huống hồ, vốn dĩ chính nàng là người châm ngòi cho cuộc xích mích này.
Do Tần công tử quá hung hăng, lại cuốn cả đám Cơ Lạc Tuyết vào cuộc tranh chấp này nên La Chinh không thể không ra tay.
Các võ giả ngoại tộc khác trên đài im lặng một lúc lâu, trên mặt đều là vẻ không cam lòng.
Ngay cả khi ở Thần Vực thì nhóm người này cũng khá ngang ngược, tự tung tự tác.
Với họ, cấm địa Luyện Thần chỉ là điểm xuất phát khá tầm thường, nên họ chưa bao giờ nghĩ rằng trong đó lại có sinh linh thứ cấp kiêu ngạo như vậy!
Bọn họ có thể tạm thời ngừng hấp thụ Chân Nguyên Thủy Mạt, nhưng nếu cứ bỏ đi như vậy thì lại không giữ được sĩ diện.
Bị sinh linh thứ cấp đuổi đi là nỗi nhục nhã lớn nhất, e rằng việc này mà truyền đến Thần Vực thì sẽ trở thành trò cười cực lớn.
Nhưng họ cũng không có sự lựa chọn.
Ngay cả Tần Thiên Trạch khi đụng vào La Chinh mà cũng bị đánh ê chề chẳng khác gì chém dưa xắt rau, thế nên họ càng không có khả năng là đối thủ của La Chinh.
Im lặng một lúc, sau đó liền có võ giả ngoại tộc đầu tiên với vẻ mặt khuất nhục mà rời khỏi đài.
Đã có người dẫn đầu nên chớp mắt đã có người thứ hai, thứ ba…
Trong nháy mắt, các võ giả trên đài này đã ra đi sạch sẽ, chỉ còn lại La Chinh, Cơ Lạc Tuyết, Khổ Đăng, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu và hai tỷ muội nhà họ Hàm.
Lúc này La Chinh quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào Hàm Lưu Tô và muội muội của nàng rồi nói: “Các ngươi cũng đi đi”
Hàm Lưu Tô nghe thấy vậy thì hơi sửng sốt: “Sao lại đuổi ta đi?”
Muội muội của nàng cũng hết cách đành liếc nhìn tỷ mình một cái.
Nàng không ngờ tay đấm mà tỷ tỷ tìm được lại muốn đuổi cả mình và tỷ tỷ đi.
“Mặc dù chuyện này do ngươi gây ra, nhưng nếu ta đã đoạt được đài này thì ta có thể quyết định ai được ở lại” La Chinh lạnh lùng nói.
“Ta không đi” Hàm Lưu Tô dẩu môi lên.
Nàng không thèm quan tâm đến mấy tinh thể màu đen kia.
Chẳng qua nàng vừa mới dẫn La Chinh tới để dạy dỗ tên Tần Thiên Trạch, vậy mà hắn lại muốn đuổi nàng đi, tự nhiên cũng cảm thấy mất mặt.
“La Chinh huynh, thêm hai người nữa cũng không sao.
Chân Nguyên Thủy Mạt được luyện chế ra trên đài này cũng đủ nhiều” Lúc này Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu lại ngăn cản.
Họ đã thấy toàn bộ quá trình, tuy không biết giữa Hàm Lưu Tô và Tần Thiên Trạch có mối quan hệ gì, nhưng nghe lời qua tiếng lại thì cũng có thể đoán được một chút.
Mấu chốt chính là Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đã biết được địa vị của Hàm gia ở Thần Vực thông quan thanh kiếm của mình.
La Chinh đã đắc tội với tên Tần Thiên Trạch kia thì thôi, nhưng có thể thấy cô con gái Hàm gia kia có vẻ quý mến La Chinh.
Mặc kệ mối quan hệ giữa hai người là gì, tóm lại không thể vô duyên vô cớ đắc tội thêm một Hàm gia…
“La Chinh có thiên phú dị bẩm, ngay cả khi hắn bước vào Thần Vực thì cũng là tài năng hiếm có.
Nhưng EQ* của hắn đúng là hơi thấp, khuyên nhủ hắn một chút vẫn tốt hơn” Thanh kiếm nói với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu như vậy.
* EQ: Chỉ số thông minh cảm xúc, chỉ độ nhạy cảm và việc thể hiện cảm xúc.
La Chinh lại không muốn để hai nàng ở lại đây, thế nên khi Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu vừa nói xong, hắn đang định phản đối thì trên trời lập tức truyền đến một giọng nói.
“Nơi đây cấm đấu riêng, ai vi phạm bị trục xuất! Vừa rồi là ai gây chuyện ở đây?”
Tiếng vừa truyền đến, giữa bầu trời mây gió vần vũ bỗng hiện ra một đội ngũ, dẫn đầu là Cảnh Toàn của Thiên Khung tộc.
Sau khi La Chinh đuổi rất nhiều võ giả Thần Vực đi, cuối cùng Thiên Khung tộc cũng đã xuất hiện…
Cảnh Toàn đứng lại trên trời một lúc rồi dẫn theo sáu người của Thiên Khung tộc đáp xuống nơi La Chinh đang đứng trên đài.
Mày kiếm hếch lên, nhìn sát vào La Chinh rồi hỏi: “Vừa nãy là ai gây chuyện ở đây? Không biết quy tắc của Thiên Khung tộc ta sao?”
Thấy tên này ra vẻ nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, khuôn mặt La Chinh lại hiện ra vẻ khinh miệt mà nhìn lại.
Tần Thiên Trạch kia đã muốn ra tay giết người nên cũng chẳng thèm để ý đến mấy lời của Cảnh Toàn.
Thế mà đám mấy tên trước mắt này cũng chỉ bị mình đá vào nước đen, hoặc bị đuổi đi thì mấy kẻ này lại bắt đầu ra mặt, muốn nói đến quy tắc.
Phân biệt đối xử như vậy, thực sự da mặt đã dày đến nỗi không thể tưởng tượng nổi.
“Nếu ngươi có tai thì cũng biết tên họ Tần kia mới là người muốn ra tay.
Hay trí nhớ của ngươi không tốt nên quên mất họ Tần kia đã nói gì với mình?” La Chinh cười lạnh.
Tuy nhiên nét mặt của Cảnh Toàn lại không hề thay đổi.
Chính Thiên Khung tộc đã nhận không ít ân huệ của Tần gia, nếu y đã ra mặt thì tất nhiên phải thiên vị những võ giả Thần Vực.
Còn sinh linh thứ cấp trước mắt này, ai biết hắn chui ra từ cái góc nào?
“Cảnh Toàn đại nhân, chính tên kia đã ra tay đá chúng ta vào nước đen!” Một võ giả Thần Vực lớn tiếng nói.
Những võ giả bị La Chinh đá xuống nước đen thì đang trôi nổi trên mặt nước, leo lên một đài khác.
Nhưng không biết vì sao lại không thấy Tần Thiên Trạch kia nổi lên…
Cảnh Toàn chỉ cần những lời này, chứ làm gì nghe La Chinh giải thích? Thế nên y giả vờ nói: “Quả nhiên là ngươi! Quốc có quốc pháp, gia có gia quy.
Nếu ngươi đã phá quy tắc của Thiên Khung tộc ta thì ngươi phải rời khỏi Thiên Khung tộc.
Giờ ngươi muốn tự đi hay để ta đuổi ra ngoài?”
Vừa dứt lời, trái tim của đám Cơ Lạc Tuyết lập tức đập nhanh hơn…
Chọc vào những võ giả Thần Vực kia thì cũng chẳng lớn, vì họ cũng giống mình, cũng là võ giả từ bên ngoài đến.
Nhưng đám người trước mặt kia lại là người của Thiên Khung tộc.
Đây lại là trung tâm của tộc họ!
Dù thực lực của La Chinh có mạnh tới đâu đi nữa thì cũng không thể làm trái lời họ được đi?
Mặc dù hắn có thể đánh bại được mấy tên Thiên Khung tộc trước mắt này, nhưng khi những cường giả thực sự trong Thiên Khung tộc ra tay thì làm sao hắn chống lại được?
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu lặng lẽ thở dài.
Hắn đã sớm dự đoán được, rằng đây mới là phiền phức lớn nhất!
“Hừ! Thiên Khung tộc đã ra mặt, để xem tên nhóc này còn hung hăng được bao lâu!”
“Thế nên mới bảo đừng chống đối đám võ giả Thần Vực làm gì.
Tình huống trước mắt lúc này chính là ví dụ cho việc dù thắng cũng sẽ bị đuổi!”
“Đáng sợ hơn chính là La Chinh đã đắc tội với đám người kia, rời khỏi Thiên Khung tộc thì hắn sẽ bị Tần gia đuổi giết.
Thế lực của Tần gia trong cấm địa Luyện Thần cũng không nhỏ đâu!”
Mọi người bắt đầu bàn tán, đa số đều vui khi thấy kẻ khác gặp họa.
Thật ra ngay từ đầu, lúc La Chinh ra tay thì trong lòng không ít người đã thấy rất thỏa mãn.
Dù sao ít nhiều gì họ cũng bị đám võ giả Thần Vực này ức hiếp.
Nhưng khi thấy La Chinh giúp đám người Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chiếm hẳn một đài, lòng họ lập tức mất đi sự cân bằng!
Lòng người là vậy.
Họ không có thực lực để làm thì cũng không hy vọng người khác có thể đạt được.
“Quy tắc?” La Chinh khẽ cười một tiếng: “Hóa ra giúp võ giả Thần Vực ra tay thì không xem là phá hỏng quy tắc, nhưng khi ta ra tay thì lại là phá hỏng quy tắc?”
Cảnh Toàn liếc xéo La Chinh rồi cười lạnh: “Tùy, ngươi nói sao cũng được!”
Y đoán chắc La Chinh không dám ra tay với mình nên vốn dĩ cũng không định tranh cãi.
Võ giả ngoại tộc và võ giả trong tộc tranh chấp với nhau thì chắc chắn võ giả ngoại tộc phải nhận hậu quả là bị đuổi ra khỏi Thiên Khung tộc.
Nếu dám ra tay với người của Thiên Khung tộc thì đó chính là tự tìm đường chết.
Chỉ cần tên này chưa sống đủ lâu thì tuyệt đối sẽ không dám ra tay với mình!
Bởi đây chính là địa bàn của Thiên Khung tộc!
“Ha ha, không biết tên ngốc nào trong Thiên Khung tộc lại định ra quy tắc rách nát này” La Chinh vừa nói, vừa chậm rãi đi về phía Cảnh Toàn. “Bảo La mỗ ta tuân thủ quy củ cỡ này? Vậy chẳng phải ta cũng là kẻ ngốc sao?”
Thấy La Chinh chậm rãi đi về phía mình, mà sát ý trong mắt hắn dần đậm hơn, trong lòng Cảnh Toàn cũng bắt đầu hoảng loạn.
Tên này thật sự dám ra tay với mình?
Trong Thiên Khung tộc, thực lực của Cảnh Toàn cũng không xuất sắc gì, tu vi cũng chỉ tương đương với võ giả Thần Biến Cảnh ở đây.
Lúc nãy, y tránh ở một bên nên cũng đã thấy được thần uy của La Chinh.
Y tuyệt đối không phải là đối thủ của La Chinh, y chỉ có thể dựa vào Thiên Khung tộc mà thôi!
Nhưng y không ngờ rằng vốn dĩ La Chinh không hề coi trọng Thiên Khung tộc.
Chuyện Băng Sơn tộc đến chơi, toàn bộ Thiên Khung tộc đều biết.
Nhưng trong Thiên Khung tộc phân chia cấp bậc nghiêm ngặt, bọn họ không biết La Chinh theo Băng Sơn tộc đến đây, càng không biết La Chinh chính là “người gạt lửa” kia.
Mà y cũng lại càng không biết, hôm qua La Chinh còn khiến Cung Vũ – tộc trưởng Thiên Khung tộc bọn họ bị bẽ mặt.
Lúc này đối mặt với người như y, La Chinh vốn chẳng có bất kỳ e ngại nào!
Thấy La Chinh càng bước tới gần hơn, khí thế tỏa ra cũng càng lúc càng mạnh, khuôn mặt của Cảnh Toàn hiện ra vẻ hoảng sợ.
Hai người của Thiên Khung tộc cùng nhóm với Cảnh Toàn đã bắt đầu lùi ra sau…
“Ngươi, ngươi… Đây là Thiên Khung tộc, kẻ nào không tuân theo quy tắc thì nhất định phải…” Cảnh Toàn không đủ tự tin nên giọng nói dần lắp bắp, trong lòng cũng bắt đầu hối hận.
Biết vậy y đã xin chỉ dẫn của các trưởng lão trong tộc rồi mới đến đây!
“Đuổi ra ngoài hả? Ngươi cũng nói mấy lần rồi” La Chinh hơi hơi mỉm cười: “Vậy thử xem ngươi có khả năng này không!”
Lời vừa dứt, La Chinh đột nhiên tăng tốc, ra tay trước một bước!
Lúc đến thì đoàn người của Thiên Khung tộc cứ hùng hùng hổ hổ, vậy mà lúc này lại đồng loạt giương cánh bay, mỗi người một hướng.
Do Cảnh Toàn là người đứng mũi chịu sào, lại không có cơ hội trốn chạy nên bị La Chinh tiện tay túm lấy, ném thẳng xuống đài.
Chương 1524: Cảnh Thần
Sau khi những người của Thiên Khung tộc phóng nhanh về phía chân trời, từng luồng chân nguyên màu đen đột ngột xuất hiện, ngưng tụ thành những cái lao màu đen, bay vọt về phía La Chinh!Hình như Thiên Khung tộc chỉ dừng lại ở khía cạnh “quán tưởng” trong vận dụng chân nguyên và phát huy nó đến mức tối đa.
Tuy những cây thương kia sắc bén, nhưng lại rất khó tổn hại đến La Chinh!
“Vút vút vút…”
Những cây thương đen được phóng xuống như mưa.
Đối mặt với đòn tấn công như mưa rào này, ánh quyền trên tay La Chinh lóe sáng.
Từng tiếng nổ tung vang lên, chỉ cần cây lao nào tới gần hắn thì đều sẽ nổ tung trong chớp mắt!
Thấy Cảnh Toàn dưới đất còn muốn chống cự, La Chinh liền đá cho một cước, sau đó lật tay lại, một tay kẹp lấy hai cánh của Cảnh Toàn như chân diều hâu tóm đầu con gà vậy, lôi y chắn trước người mình.
Đám người Thiên Khung tộc không dám tiếp tục ném lao nữa, kẻ nào cũng lạnh lùng trừng mắt, chửi ầm cả lên.
“Không ai lại dám ra tay trong Thiên Khung tộc ta!”
“Thả Cảnh Toàn xuống, ngươi là tử tội!”
“Bây giờ quỳ xuống xin tha còn kịp.
Thiên Khung tộc ta không thích giết chóc, nhưng móc hai mắt của ngươi xuống, vào địa lao chuộc lỗi một trăm năm thì vẫn còn một tia hy vọng.
Ngươi đừng có tiếp tục lầm lỗi nữa!”
Nghe những lời này, La Chinh cũng không kìm được mà trợn tròn mắt.
Thiên Khung tộc cũng văn minh phát triển, không biết học theo ai mà những lời này cũng có thể mở miệng nói ra được, khiến hắn khá cạn lời.
Với người khác, có lẽ mấy lời đe dọa đó khá hiệu quả, nhưng với La Chinh thì lại chỉ thấy buồn cười thôi.
“Họ nói đúng đấy.
Nếu lúc này ngươi thả ta thì còn có cơ hội sống, muộn thêm chút nữa thì dù có là ai cũng không cứu được ngươi đâu.
Ngươi có biết đây là đâu không?” Cảnh Toàn lạnh lùng nói.
Tính cách của người Thiên Khung tộc vốn kiêu ngạo, bị người khác tóm chặt lấy cánh từ ở phía sau lưng như vậy chẳng khác nào Nhân tộc bị người khác đạp lên mặt.
Đây là một hành động cấm kỵ.
Lúc này, Cảnh Toàn chỉ hận không thể lột da La Chinh.
Nhưng vì tính mạng của mình đang bị người này khống chế nên y cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ.
“Vậy sao? Ta cũng muốn xem thử, rốt cuộc ai có tư cách lấy mạng ta” La Chinh mỉm cười.
Những người của Thiên Khung tộc trên bầu trời kia phát hiện đe dọa không có hiệu quả nên cũng chỉ biết liếc mắt nhìn nhau.
Cuối cùng, bọn họ cũng chỉ nghĩ đến việc đi tìm viện binh…
Đám người Cơ Lạc Tuyết vẫn căng thẳng như trước.
Bọn họ còn đang nghĩ xem, chút nữa các đại năng của Thiên Khung tộc mà đến thì La Chinh sẽ đối phó thế nào?
Nhưng khi thấy vẻ mặt bình thản của La Chinh, trong lòng họ lại dấy lên tia hy vọng.
Trước nay, tên này vẫn luôn khiến mọi người bất ngờ, có khi nào hắn còn quân át chủ bài khác chăng?
Không lâu sau, lại thêm một nhóm người Thiên Khung tộc nữa vọt đến.
Khi thấy Cảnh Toàn trong tay La Chinh, bọn họ không hề hành động thiếu suy nghĩ mà chỉ canh gác trên trời.
Người Thiên Khung tộc bao vây trên trời mỗi lúc một nhiều, nhưng trong đó lại không có ai nhận ra La Chinh.
Bọn họ chỉ coi hắn như tên võ giả ngoại tộc nào đó nào đó không biết trời cao đất dày mà thôi.
“Vèo!”
Lúc này, chợt có một tiếng xé gió truyền đến, tiếng xé gió này khiến hai tai của mọi người tê dại cả đi.
Bóng người đó lao thẳng về phía La Chinh mà gần như không hề có chút chần chừ nào, để lại trên trời một vệt khói khiến mọi người phải bất ngờ!
“Thả con ta ra!”
Một tiếng thét giận dữ vang lên, người nọ vừa đập hai cánh, trong tay lại vừa có thêm một cây trường thương đỏ như máu.
Cây trường thương này là vật quán tưởng.
Vừa đâm ra một thương, thân cây thương này cứ thế kéo dài ra, vọt thẳng về phía La Chinh!
Vốn dĩ La Chinh có thể coi Cảnh Toàn như tấm khiên của mình, nhưng hắn lại không làm vậy.
Vẻ mặt hắn vẫn bình thản nhưng đã âm thầm vận sức.
Theo La Chính đoán, thực lực của đối phương có thể nói là những một trong những người có thực lực nhất trong Thiên Khung tộc.
Dù vào Băng Sơn tộc thì cũng là nhân vật có thể gia nhập đội săn thần.
Chỉ với sức mạnh của thân thể và Đạo Đài thì không đủ để chống cự.
La Chinh điểm tay một cái, trên đầu ngón tay đã có thêm một luồng sức mạnh vô hình.
Sức mạnh này đúng là được rút ra từ chín ngôi sao.
Đầu ngón tay chạm vào mũi thương chỉ trong khoảnh khắc!
Ngay lập tức, nét mặt của người vừa đến kia thay đổi hẳn.
Y cảm thấy có một luồng sức mạnh không thể chống lại đang truyền đến từ mũi trường thương, khiến hai tay y không thể nào giữ thương được!
“Xoẹt!”
Trường thương bay ra khỏi tay, rồi tan thành các luồng chân nguyên ngay trên bầu trời!
Thấy cảnh tượng này, đám người của Thiên Khung tộc trên trời trợn mắt như muốn rơi luôn cả tròng mắt ra ngoài.
Sau khi Cảnh Toàn bị La Chinh bắt, mấy người của Thiên Khung tộc bèn chia nhau đi tìm viện binh.
Mặc dù La Chinh làm ầm ĩ như thế này, nhưng họ cũng không hề thông báo cho tầng lớp cao nhất của Thiên Khung tộc.
Bởi họ nghĩ La Chinh còn chưa đủ tư cách để phiền đến đám người ấy…
Một người trong đó bèn thông báo cho cha của Cảnh Toàn là Cảnh Thần, cũng là một trưởng lão của Thiên Khung tộc.
Thực lực của Cảnh Thần đã có thể nằm trong tốp mười của Thiên Khung tộc, tất nhiên không thể yếu kém.
Đợi một lúc lâu, cuối cùng bọn họ cũng đợi được cha Cảnh Toàn đến.
Lúc này bọn họ đều nghĩ, trò cười này sẽ phải kết thúc thôi, tên nhóc hỗn xược trên đài kia sẽ phải chịu sự trừng phạt nghiêm khắc nhất của Thiên Khung tộc.
Thế nên mọi người cũng mang tâm trạng chuẩn bị xem kịch vui.
Nhưng không ngờ, tên La Chinh phía dưới kia lại không hề tránh né, cứ thế trực tiếp giao đấu, hơn nữa lại chỉ lấy một ngón tay để đỡ thương!
Chỉ một ngón tay mà đã đánh gãy được cây thường quán tưởng của Cảnh Thần…
Bỗng nhiên họ phát hiện mình đã nghĩ La Chinh quá đơn giản.
Chẳng lẽ có ai sai tên này đến gây phiền phức cho Thiên Khung tộc?
Nhưng dù gây phiền phức thì cũng không thể trắng trợn xâm nhập vào lãnh địa của Thiên Khung tộc như vậy được.
Hắn ăn gan hùm mật gấu chắc? Dù thực lực có lợi hại đến đâu thì hắn cũng không thể là đối thủ của cả tộc.
Huống hồ, việc gây ra phiền phức này vốn dĩ không có ý nghĩa gì!
Cảnh Thần là trưởng lão của Thiên Khung tộc, hôm qua Băng Sơn tộc đến, vốn dĩ hắn cũng phải tham gia.
Tuy nhiên gần đây, Tần gia vừa tặng một quyển kỳ thuật Hóa Chân.
Những ký giải về chân nguyên trong cuốn công pháp này khiến y cảm thấy mới mẻ nên đã bế quan một tháng để nghiên cứu, thành ra y chưa từng gặp La Chinh!
“Nhóc con, khai tên của ngươi đi! Ta sẽ cho ngươi chết một cách sảng khoái!” Cảnh Thần thấy con trai mình bị túm cánh không cử động được, trông như một con gà trống sắp bị cắt tiết đến nơi thì nỗi tức giận trong lòng bắt đầu trào ra.
La Chinh thầm thở dài.
So với Thiên Khung tộc thì tính cách của người Băng Sơn tộc đúng là quá tốt.
Người Thiên Khung tộc bề ngoài thì có vẻ tốt đẹp, còn có đôi cánh trắng tinh như thiên thần, nhưng tính khí lại huênh hoang hống hách.
Cùng là chủng tộc sinh ra trong cấm địa Luyện Thần mà sao lại có khác biệt lớn như vậy?
La Chinh không trả lời, Cảnh Thần kia cũng đã hết kiên nhẫn.
Y đột nhiên vung hai tay ra, từng luồng chân nguyên màu đen bắt đầu tuôn ra từ trong người y, biến thành những đường vân huyền ảo.
Mỗi một luồng chân nguyên đều biến thành một mảng tinh thể màu đen kỳ lạ, không ngừng quay quanh người này.
Những tinh thể đó sạch sẽ không tì vết, trong đó còn chứa đựng Đại Đạo Chi Thế tối cao.
Chúng cứ liên tục kết hợp với nhau, tạo ra một trận đồ cực lớn.
Phía dưới có võ giả thấy cảnh đó thì lẩm bẩm: “Thần đạo Vô Tương…”
Người của Thiên Khung tộc không thể nào trở thành Đạo Tử nhưng bọn họ lại có thể tu luyện các pháp thuật của ba nghìn thần đạo.
Tất nhiên những công pháp của Thiên Khung tộc đều do người trong Thần Vực truyền lại.
Trong đó hai nhà Hàm, Tần tặng nhiều công pháp nhất nên con cháu hai nhà mới thường được Thiên Khung tộc đặc biệt quan tâm.
Người nọ vừa nói xong thì liền tự vỗ vào đầu mình một cái rồi hô lên: “Chạy mau!”
Từng người trong đám võ giả ngoại tộc bên dưới đột nhiên thấy có gì đó không ổn.
Nếu Cảnh Thần dốc hết sức thi triển thì uy lực kia có thể so với Thiên Tôn.
Huống chi phạm vi của loại đạo pháp chân nguyên này rất rộng, nếu ở lại sẽ khó tránh việc bị cuốn vào…
Vậy nên các võ giả đều ào ào bay lên trời, muốn tránh né.
Nhưng ngay vào giờ phút này, cách đó không xa lại có một đoàn người Thiên Khung tộc ùn ùn kéo đến…
Trong đó có một người thản nhiên nói: “Cảnh Thần, dừng tay cho ta!”
Tuy giọng nói kia truyền đến từ nơi rất xa, nhưng lại được truyền bằng chân nguyên nên vang vọng bên tai mọi người.
Trong cơn thịnh nộ, dù là ai đứng ra khuyên ngăn thì e rằng Cảnh Thần cũng sẽ không dễ gì dừng tay.
Nhưng lời người này y lại không thể không nghe, vì đó là Cung Vũ – thủ lĩnh của Thiên Khung tộc bọn họ!
“Thủ lĩnh!”
Cảnh Thần không cam lòng, trừng mắt nhìn La Chinh.
Chỉ có thể để tên nhóc này tạm sống lâu thêm lát nữa.
Trông thấy toàn bộ tầng lớp cấp cao của Thiên Khung đều đã đến, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, Khổ Đăng và Cơ Lạc Tuyết càng cảm thấy đau khổ.
E rằng lần này La Chinh chạy trời không khỏi nắng rồi.
Nói không chừng, bọn họ cũng sẽ xui xẻo theo.
“Vút vút vút…”
Cung Vũ dẫn đầu, cả đoàn người cùng đáp xuống đài, trong đoàn người cũng gồm cả Lôi Thiềm và người của Băng Sơn tộc.
Lúc này, ngoại trừ Hàm Lưu Tô, gần như tất cả mọi người đều cho rằng La Chinh chết chắc rồi.
Mà chính bản thân Cảnh Thần cũng vậy!
Nhưng hành động tiếp theo của Cung Vũ đã khiến Cảnh Thần lập tức cảm nhận được có gì đó không bình thường!
“Sao anh bạn La Chinh đến Thủy Triều Tuôn Trào của ta để tu luyện mà không báo trước một tiếng? Lại còn gây ra náo động lớn như vậy?” Cung Vũ thản nhiên hỏi.
Lúc này, nét mặt của Cảnh Thần khá đặc sắc.
Y không đoán được tên La Chinh này rốt cuộc là ai mà có thể khiến thủ lĩnh kính trọng tới mức như vậy?
Không chỉ y mà cả Cảnh Toàn vẫn luôn bị La Chinh tóm trong tay cũng vậy.
Cảnh Toàn nhìn cha mình, hoàn toàn ngây ngốc…
Chương 1525: Thừa nhận
Cung Vũ cũng đã tới nên La Chinh chỉ hừ lạnh một tiếng rồi tiện tay ném Cảnh Toàn kia ra xa mấy trượng, sau đó lập tức nói: “Thiên Khung tộc các ngươi cũng thật quy củ.
Tự hỏi y đi!”La Chinh ngầm dùng sức trong cái ném này nên Cảnh Toàn vừa rơi xuống đất đã muốn bay lên trời ngay.
Nhưng y vừa mới đứng lên thì lại bị lộn vài vòng, trông hết sức thảm hại.
“Ngươi muốn chết!” Thấy con trai mình bị ném đi như ném chó chết, Cảnh Thần – cha của Cảnh Toàn rất tức giận, muốn xông lên đánh cho La Chinh một trận.
“Cảnh Thần” Cung Vũ lạnh giọng nhắc nhở.
Cảnh Thần cũng không phải tên ngốc, y khá hiểu tính cách của Cung Vũ.
Người có thể khiến Cung Vũ khách sáo như vậy thì e rằng lai lịch sẽ rất lớn…
Chẳng qua Cảnh Thần khó mà suy đoán ra được thân phận của La Chinh chỉ trong chốc lát.
Dù sao chỉ mình cái gọi là “người gạt lửa” cũng không thể khiến Cung Vũ khách khí như vậy được!
Trong toàn bộ cấm địa Luyện Thần, cả sáu chủng tộc lớn đều không nể mặt võ giả ngoại tộc.
Dù sao nơi đây cũng chính là địa bàn của sáu chủng tộc lớn bọn họ, ngay cả nhân vật như Tần Thiên Trạch cũng phải hao tâm tổn trí lắm mới được Thiên Khung tộc chiếu cố.
Thế nên y rất tò mò, không biết rốt cuộc La Chinh trước mắt này có lai lịch thế nào?
Đợi đến khi Cảnh Toàn bò dậy, Cung Vũ mới mở miệng nói: “Cảnh Toàn, ngươi nói xem đã xảy ra chuyện gì? Sao lại đắc tội với khách quý của chúng ta”
Từ “khách quý” này lập tức làm cho đám Cảnh Thần, Cảnh Toàn nặng trĩu trong lòng.
Kể cả nhóm võ giả Thần Vực cũng hơi sững sờ.
Hằng năm, những võ giả Thần Vực này đều dùng đủ mọi cách để lấy lòng Thiên Khung tộc, nhưng vẫn không được trở thành “khách quý” theo lời Cung Vũ.
Vậy thì một sinh linh thứ cấp hèn mọn như La Chinh này sao có thể trở thành khách quý?
Lúc này bọn họ cũng không biết nên nói gì.
Ba người Cơ Lạc Tuyết, Khổ Đăng và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu sau lưng La Chinh lại nhìn nhau lần nữa, đôi bên đều thấy sự kinh ngạc trong mắt đối phương.
Trước đây, họ đều lo lắng cho La Chinh, sợ Thiên Khung tộc sẽ trả thù.
Bây giờ cảm giác lo lắng này bỗng tan thành mây khói.
Đây chính là Cung Vũ, thủ lĩnh của Thiên Khung tộc đó!
Rốt cuộc La Chinh đã làm gì mà có thể khiến thủ lĩnh của Thiên Khung tộc khách khí với hắn như vậy?
Tất nhiên Cơ Lạc Tuyết không nhịn được mà cảm thán trong lòng.
Bản thân vất vả nỗ lực, tiến vào Thiên Khung tộc trong thời gian đã định, hấp thu Chân Nguyên Thủy Mạt.
Nàng vốn còn vui mừng vì tốc độ và vận may của mình, nhưng so sánh với La Chinh thì đây quả thực là một trò cười!
Trong chiến trường mộng ảo, Cơ Lạc Tuyết từng thua dưới tay La Chinh, có lẽ lúc đó nàng còn không phục một chút.
Dù sao mọi người cũng đều là Đạo Tử, thực lực luôn có không gian phát triển, tương lai không ai nói trước được.
Nhưng bây giờ thì coi như Cơ Lạc Tuyết đã thật sự phục rồi!
Suy nghĩ trong lòng Khổ Đăng và Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cũng gần giống Cơ Lạc Tuyết!
Cảnh Toàn đâu chịu nói thật.
Bị La Chinh quăng một cái như thế, khí huyết cả người y xao động, thủy triều ở thế giới trong cơ thể càng dâng cao hơn, làm y khó chịu muốn chết.
Y mở miệng liền nói: “Thủ lĩnh, ta chỉ làm theo quy tắc trong tộc, ngăn đám võ giả này ẩu đả mà thôi.
La Chinh tranh giành địa bàn Thủy Triều Dâng Trào với người khác, chính ta đứng ra ngăn cản, cũng đuổi hắn khỏi Thiên Khung tộc.
Nhưng không ngờ người này lại đánh ta…”
Nghe thấy lời biện bạch của con trai, Cảnh Thần ở bên cạnh đương nhiên cũng thêm mắm dặm muối: “Con ta chỉ duy trì quy tắc trong tộc, cũng không làm gì sai, mong thủ lĩnh minh giám, trừng phạt người này theo luật!”
Cung Vũ nhíu mày.
Y không hề tin lời nói một bên của Cảnh Toàn, hai mắt y lại nhìn về phía La Chinh: “La Chinh, Cảnh Toàn nói như vậy có đúng hay không?”
Nhóm võ giả ở đây đều đã nhìn thấy toàn bộ quá trình, tất nhiên biết Cảnh Toàn nói dối.
Đại khái bọn họ cũng hiểu, thái độ của Cung Vũ chắc là nghiêng về La Chinh.
Hoặc có thể nói Cung Vũ không hề muốn làm mất lòng La Chinh.
Nếu La Chinh giải thích, đối chất thẳng mặt thì e rằng hai cha con Cảnh Toàn, Cảnh Thần này không thể làm gì được hắn…
La Chinh nhìn Cảnh Toàn, sau đó lại cười ha ha một lúc, trong ánh mắt lộ ra vẻ ngông cuồng: “Ha ha ha, nói rất đúng.
Chính là như Cảnh Toàn nói.
Không biết Cung thủ lĩnh muốn xử lý như thế nào?”
La Chinh cứ thế thoải mái thừa nhận lời nói bừa bãi của Cảnh Toàn như vậy lại khiến cho mọi người ở đây sững sờ thêm lần nữa.
“Không phải La Chinh này bị ấm đầu rồi đó chứ?”
“Hắn còn không thèm giải thích, ngược lại còn thừa nhận!”
“Không biết thằng nhãi này đang nghĩ gì nữa…”
Theo quan điểm của bọn họ, La Chinh là người có lý.
Trong lòng họ hiểu rõ, chuyện Cảnh Toàn thiên vị những võ giả Thần Vực kia là một bí mật công khai trong Thiên Khung tộc, ngay cả Cung Vũ cũng biết, thậm chí có một số quy tắc trong đó còn do Cung Vũ định ra!
Với tin tức nhanh nhạy của Cung Vũ thì làm sao y không biết Cảnh Toàn đang nói láo?
Trong Thủy Triều Dâng Trào thì cũng chỉ có mấy chuyện kiểu này mà thôi, có dùng đầu gối thì cũng có thể nghĩ ra…
Hắn hỏi ý kiến La Chinh, đương nhiên là cho La Chinh một cơ hội tranh luận, cho hắn một chữ “lý”.
Mọi người cũng mượn đó mà lấy một cái cớ khiển trách Cảnh Toàn một phen cho có, rồi chuyện này cứ cho qua.
Tuyệt đối không ngờ La Chinh lại chẳng hề tranh luận, trái lại còn thoải mái thừa nhận.
“Sơ Nguyệt, thấy không? Đàn ông như vậy mạnh gấp trăm nghìn lần so với tên Tần Thiên Trạch kia.
Tỷ tỷ muốn cho muội thấy, đàn ông tốt trong thiên hạ này còn đầy.
Còn tên Tần Thiên Trạch kia chẳng qua chỉ là một thằng hề nhảy nhót mà thôi!” Hàm Lưu Tô bỗng nhiên mở miệng nói.
Cô gái áo bào tím kia chính là muội muội của Hàm Lưu Tô, tên là Hàm Sơ Nguyệt.
Giờ đây nàng không rõ La Chinh này đang làm gì nữa, cũng quên mất mình đang mâu thuẫn với tỷ tỷ mà ngốc nghếch hỏi: “Tại sao hắn lại thừa nhận lời của Cảnh Toàn?”
Hàm Lưu Tô khẽ mỉm cười: “Bởi vì hắn không quan tâm”
“Không quan tâm cái gì?” Hàm Sơ Nguyệt lại hỏi.
“Không quan tâm mình có lý hay không, cho nên cũng không cần phủ nhận.
Bởi vì dù hắn có lý hay không thì Cung Vũ cũng sẽ không truy cứu hắn” Hàm Lưu Tô mỉm cười nói: “Cái gọi là đạo lý, chỉ là một ranh giới do người yếu vẽ ra mà thôi.
Người yếu thì trốn chặt trong cái đạo lý đó, còn kẻ mạnh… đương nhiên không thèm!”
Suy nghĩ của Hàm Sơ Nguyệt đơn thuần hơn Hàm Lưu Tô rất nhiều.
Còn đang ở tuổi mới biết yêu, nên nàng chưa chắc đã hiểu được toàn bộ những lời Hàm Lưu Tô nói, nhưng cũng đã lý giải được không ít.
Thế nên bây giờ nàng lại chăm chú nhìn người thanh niên cách đó không xa kia.
Nói đơn giản một chút thì La Chinh giống như đang bảo với Cảnh Toàn rằng: Ta ức hiếp ngươi đó, ta không tuân theo quy tắc đó, ngươi có thể làm gì ta?
Nghe thấy câu trả lời của La Chinh, Cung Vũ trực tiếp chửi thầm “mẹ nó” ở trong bụng, rủa La Chinh ra khỏi cửa bị sét đánh chết.
Thằng nhãi này muốn khiến mình không có đường lui!
“Thật can đảm.
Nếu đã dám làm dám chịu, vậy ngươi tự kết liễu hay để đích thân ta ra tay?” Cảnh Thần lại không suy nghĩ nhiều như vậy.
Dù sao La Chinh cũng đã thừa nhận.
Hắn đã tự tìm đường chết thì tất nhiên Cảnh Thần cũng vui lòng tiễn hắn một đoạn đường.
Cảnh Thần biểu hiện như vậy chỉ khiến Cung Vũ càng không có đường lui.
Bởi vì Cung Vũ đang tìm một lý do nào đó để bỏ qua cho La Chinh.
Tốt nhất là lý do này vừa có thể ổn định uy nghiêm và quy tắc của Thiên Khung tộc, lại khiến La Chinh cảm thấy khó chịu.
Bởi vì Cung Vũ nhất định sẽ không động chạm tới La Chinh.
Thế mà Cảnh Thần này còn ở đây thêm mắm dặm muối, trong lòng Cung Vũ cũng đang không biết làm thế nào, chỉ nói với vẻ mặt u ám: “Cảnh Thần, đưa con trai ngươi cút khỏi Thủy Triều Dâng Trào cho ta!”
“Dựa, dựa vào cái gì…?” Cảnh Thần sửng sốt nhìn chằm chằm Cung Vũ mà hỏi.
Tốt xấu gì y cũng là trưởng lão của Thiên Khung tộc!
“Cảnh Thần, thủ lĩnh bảo ngươi đi, ngươi cứ rời đi là được.
Có gì trở về chúng ta lại nói tiếp” Bên cạnh Cung Vũ có người đứng ra khuyên nhủ.
Nhìn thấy mấy vị trưởng lão nháy mắt với mình, cuối cùng Cảnh Thần cũng ý thức được chuyện này không đơn giản.
Y cắn răng, quay đầu hung hăng trừng mắt nhìn La Chinh một cái, chỉ hận ánh mắt của mình không thể hóa thành con dao mà cắt La Chinh thành mảnh vụn.
Sau đó y liền túm lấy Cảnh Toàn rồi giương cánh lên bay đi.
Cung Vũ đang lâm vào thế khó xử, thậm chí cũng muốn cắn răng chạy đi, song trên thế giới này chưa bao giờ thiếu người túc trí đa mưu.
Ngay vào lúc này, một vị võ giả ngoại tộc đột nhiên nhảy ra, chắp tay với Cung Vũ mà nói: “Thủ lĩnh đại nhân! Vừa rồi ta ở chỗ này tận mắt thấy toàn bộ quá trình sự việc.
Chính là Tần công tử khiêu khích, La Chinh tức giận nên mới phản kích! Cảnh Toàn nọ lại thiên vị Tần công tử nên mới xảy ra xung đột với La Chinh…”
Giải thích xong, Cung Vũ không ngừng gật đầu, sắc mặt cũng ôn hòa lại: “Thì ra là thế, chuyện này vốn là lỗi của Cảnh Toàn, La Chinh bị oan uổng rồi! Lát nữa ta sẽ hỏi tội Cảnh Toàn!”
La Chinh cũng sẽ không tìm thêm phiền phức.
Từ đầu đến cuối Cung Vũ đều thiên vị và nhượng bộ hắn, huống hồ kẻ sai cũng không phải Cung Vũ.
Nếu như hắn lại làm khó dễ thì sẽ thành ra ép người quá đáng rồi.
Coi như sóng gió đã qua, trước khi Cung Vũ chuẩn bị dẫn người rời đi thì lại quay đầu hỏi: “Ngươi tên là gì?” Hắn hỏi võ giả vừa mới nhảy ra kể lại toàn bộ quá trình.
“Tiểu nhân tên là Hàn Bình!” Người nọ vừa mừng vừa sợ, ôm quyền cười nói.
Những võ giả ngoại tộc trong Thủy Triều Dâng Trào lập tức hối hận không thôi.
Họ đều tận mắt thấy toàn bộ quá trình, nhưng chỉ có Hàn Bình là nhảy ra vào thời điểm quan trọng nhất, cũng là người nhìn thấu tâm tư Cung Vũ nhất, đã giúp Cung Vũ giải vây.
Về sau người này đi lại trong Thiên Khung tộc, nhất định sẽ nhận được không ít quan tâm.
Ngay lúc Cung Vũ chuẩn bị dẫn mọi người rời đi, nước đen bên dưới lại đột nhiên phun ra!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









