1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 303 : Nhóm võ giả nóng nảy (c1511-c1515)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 303 : Nhóm võ giả nóng nảy (c1511-c1515)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1511: Nhóm võ giả nóng nảy

Sau khi xử lý chuyện của thế giới trong cơ thể, hóa thân trong cơ thể của La Chinh tan đi theo gióThông thường, võ giả sẽ không can thiệp quá nhiều vào sự phát triển của thế giới trong cơ thể, mà để cho thế giới tự tiến hóa.

Nhưng lần này chiến tranh ở thế giới trong cơ thể liên quan đến cây thế giới, mà cây thế giới chính là vật bên ngoài được La Chinh đưa vào trồng trong đó, khó tránh khỏi gây ra ảnh hưởng không tốt.

Nếu như La Chinh không can thiệp, sợ rằng Nhân tộc trong đó sẽ không chạy thoát khỏi kết cục tuyệt chủng.

Lôi Thiềm không hề hỏi dò xem tiên tri và La Chinh đã nói chuyện gì.

Những nhà tiên tri ở trong các thánh địa lớn này đều là sự tồn tại siêu nhiên.

Nói cách khác, họ chính là người canh gác cấm địa Luyện Thần mà thánh nhân để lại.

Mục đích họ ở lại đây chẳng qua là để giúp thánh nhân làm việc, rất nhiều khi thậm chí còn có xung đột với bộ tộc bản địa.

Ví dụ như Băng Sơn tộc muốn biết rõ mục đích tồn tại của chính mình, biết rõ mục đích của chủ nhân cấm địa Luyện Thần, thậm chí muốn có thể thoát khỏi cấm địa Luyện Thần, đi vào trong Thần Vực giống như võ giả ngoại tộc khác.

Nhà tiên tri biết rất rõ đây là chuyện bất khả thi, nhưng họ không nói cho tộc nhân biết, thậm chí nhiều khi còn nói dối tộc nhân của mình.

Nói cho cùng đây là thế giới do vị thánh nhân kia tạo ra, La Chinh sẽ không tùy tiện lắm lời.

Sau cuộc khảo nghiệm, đã mấy ngày rồi Lôi Thiềm và người Băng Sơn tộc chưa ra ngoài đi săn, mà ở trong tộc làm công tác chuẩn bị.

Qua tầm bốn ngày sau, cuối cùng Băng Sơn tộc cũng chuẩn bị xong xuôi, tất cả người trưởng thành chia làm mấy đội chuẩn bị xuất phát.

Thợ săn của Băng Sơn tộc chia làm bốn đội ngũ là rắn, hổ, rồng, thần.

Thực lực của đội săn rắn là thấp nhất, võ giả vừa mới giành được danh hiệu Siêu Phàm sẽ gia nhập đội săn rắn.

Nói một cách tương đối, đội ngũ này là an toàn nhất, xem như người lớn dắt một đội người mới đi rèn luyện.

Đội săn hổ và săn rồng lại là lực lượng trung kiên của Băng Sơn tộc.

Con mồi chồng chất như núi trên quảng trường mỗi ngày đều là do hai đội này săn được.

Còn đội săn thần bình thường rất ít ra tay, trong cả Băng Sơn tộc cùng lắm chỉ có chừng mười người mà thôi.

Ba người đẩy lùi trăn Vô Tướng Thiên khi đó thuộc về đội săn thần của Băng Sơn tộc.

La Chinh nhận được danh hiệu Man Vương, xem như trực tiếp xếp vào đội săn thần…

Sau khi thông qua kiểm tra thì một số võ giả ngoại tộc liền rời khỏi Băng Sơn tộc, Băng Sơn tộc cũng không giữ lại.

Nếu như muốn ở lại thì nhất định phải đi săn cùng Băng Sơn tộc ở bên ngoài.

Sau khi chuẩn bị chu đáo, đội ngũ này liền chậm rãi xuất phát.

Đám người Hàm Lưu Tô và Hạ tả vệ không gia nhập vào những đội ngũ này.

Song sau khi Băng Sơn tộc xuất phát, họ cũng cùng đi theo.

Sau khi thấy được tiềm lực to lớn của La Chinh, Hạ tả vệ không tỏ vẻ cố chấp như trước đây nữa.

Hắn không ép Hàm Lưu Tô phải quay về, tuy rằng trong lòng hắn vẫn tồn tại nghi ngờ như cũ.

Thực lực của La Chinh đã mạnh hơn.

Trấn Hồn Nhai kia chính là do thánh nhân bố trí, trên lý thuyết chỉ có thánh nhân có thể mở ra!

Nhưng hắn cũng biết, nếu thật sự có thể đi vào Trấn Hồn Nhai thì sẽ rất có ích với Trưởng công chúa.

Chỉ chậm trễ một chút thời gian, lại không hề tồn tại nguy hiểm quá lớn, nên hắn vui lòng đưa Hàm Lưu Tô đi cùng.

Khi đi một mạch về hướng bắc theo lãnh địa của Băng Sơn tộc, đội săn hổ và đội săn rồng dẫn đường ở đằng trước, còn đội săn rắn và đội săn thần theo sát phía sau.

Không bao lâu sau, màu sắc của đất đai phía trước có sự thay đổi, những tảng đá Ngân Cang kia biến mất, thay vào đó là màu nâu của đất đai và cây cối rậm rạp…

Ngay khi La Chinh mới vừa đi ra khỏi vùng đá Ngân Cảng, lúc đặt chân lên đất, đột nhiên hắn cảm thấy cả người thoải mái hơn hẳn!

Kể từ khoảnh khắc bước vào lãnh địa của Băng Sơn tộc, tất cả mọi người đều phải chịu lực hấp dẫn cực kỳ mạnh mẽ.

Đối với bất kỳ người nào thì việc chống lại lực hấp dẫn này đều là một gánh nặng không nhỏ.

Cho nên võ giả vừa mới tiến vào trong đó thì ngay cả việc bò dậy cũng hết sức khó khăn.

Nhưng sau khi đã làm quen với lực hấp dẫn này thì khi rời khỏi Băng Sơn tộc sẽ cảm nhận được một sự thoải mái trước nay chưa có!

Giống như nghìn ngọn núi lớn đè trên người đột nhiên biến mất!

“Cách cách…”

Dưới sức đè đó, xương cốt của mọi người đều bị dồn nén lâu ngày, thậm chí ngay cả chiều cao cũng sẽ chịu ảnh hưởng.

Khoảng cách giữa các đốt xương quá sát thì thường sẽ bị đè thấp đi từ bốn năm tấc trở lên!

Sau khi đi lại hai bước, thoải mái hoạt động gân cốt, bộ xương giãn ra, mỗi người đều cao thêm mấy tấc trong khoảng thời gian ngắn…

“Bùm bùm…”

Hoặc là vô tình, hoặc là cố ý, có một số võ giả ngoại tộc cố ý dùng sức để cho xương cốt của mình hoạt động, phát ra tiếng nổ.

Trong cả đội ngũ giống như có người giơ một dây pháo liên tục nổ vang…

“Mẹ nó, ầm ĩ chết mất, yên tĩnh chút cho ông, năm nào đưa người mới đi ra cũng thế này!” Một người Băng Sơn tộc tướng mạo thô lỗ trong đội săn thần nổi giận mắng.

Người Băng Sơn tộc đã quá quen với cảm giác này, nên tất nhiên không ai nhàm chán đến mức cố ý vươn vai để gây ra tiếng động, bình thường chỉ có võ giả ngoại tộc mới nhàm chán như vậy.

Bị người của đội săn thần quát như thế, những tiếng vang kia lập tức bớt đi hẳn, nhưng có không ít võ giả ngoại tộc vẫn tươi cười đắc ý.

Họ tiến vào Băng Sơn tộc đã mấy năm, phải luyện thể giữa ngột ngạt và cám dỗ, cũng chỉ có chính mình mới có thể hiểu được nỗi khổ sở trong đó.

Song sau khi chịu khổ như thế đã được báo đáp.

Đi vào một chuyến, khi trở ra, sức mạnh của bọn họ đã tăng lên mấy chục lần, thậm chí gấp trăm lần!

Thời gian La Chinh tiến vào cũng không lâu, còn chưa tới một năm, nhưng lúc này tâm trạng của hắn cũng không tệ.

Nếu không phải đi về phía trước cùng với đội ngũ, cộng thêm hắn lại đứng ở địa vị săn thần tối cao, thì hắn cũng rất muốn nhảy nhót một phen, xem xem sức mạnh của bản thân đã cường hóa đến trình độ nào.

Các đội ngũ này vừa mới đến gần khu rừng rậm phía trước, bỗng nhiên trong đội săn hổ có người la lên: “Đằng trước có dị thú, là vượn Kim Cương!”

Người Băng Sơn tộc đều là thợ săn trời sinh, bọn họ săn bắt cả đời, đều hết sức nhạy cảm với mùi vị và dấu vết.

Vừa dứt lời, người của Băng Sơn tộc không một ai nhúc nhích, nhưng đại đa số võ giả ngoại tộc lại nhao nhao xông ra ngoài…

Khi mạnh mẽ xông lên, họ tạo nên sức bật to lớn làm nổ tung ở dưới chân.

Trong nháy mắt, trên mặt đất xuất hiện vô số hố to.

Một số võ giả thiếu chuẩn bị, lại rơi vào trong những hố to kia.

Dựa theo quy củ của Băng Sơn tộc, sau khi đội săn hổ phát hiện con mồi thì phải trải qua bước trinh sát đầy đủ, sau đó sẽ tiến hành bao vây, như vậy khả năng có thể bắt được con mồi sẽ tăng lên lớn nhất.

Nhưng những võ giả ngoại tộc này có thể xem như đã bứt rứt đến điên rồi.

Cái ngày khảo nghiệm kia, mỗi người chỉ được đánh có một quyền, bây giờ đã không còn bị lực hấp dẫn trói buộc, nên họ chỉ cảm thấy trời cao mặc chim bay, sao còn có thể kiềm chế được nữa?

“Hừ, cái đám mạo hiểm làm liều, nếu gặp phải dị thú thật sự lợi hại mà không tuân theo quy tắc thì cứ chuẩn bị chịu chết đi!” Trong Băng Sơn tộc có người cười lạnh nói.

Những võ giả ngoại tộc kia bùng nổ sức mạnh, khiến một khoảng rừng rậm phía trước lập tức long trời lở đất.

Sau khi sức mạnh của họ tăng vọt, thì một quyền có thể đập ra một thung lũng.

Sức mạnh khổng lồ như ngựa đứt cương thoải mái tuôn ra, khiến cây cối trong rừng rậm kia biến mất sạch sành sanh chỉ trong khoảnh khắc.

Thay vào đó là các khe rãnh rộng lớn, cùng với bùn đất và thân cây bay đầy trời, đồng thời còn truyền đến tiếng gầm giận dữ của con vượn.

Những con vượn Kim Cương kia ở ven Băng Sơn tộc, chúng không được tính là dị thú quá lợi hại, nên làm sao có sức đối đầu với nhóm võ giả ngoại tộc khí thế hung hăng này chứ? Mặc dù chúng hết sức linh hoạt nhưng vẫn không thoát khỏi số phận bị đánh chết.

“Bịch bịch bịch…”

Mỗi một con vượn bị đánh trúng đều trực tiếp nổ tung thành một đám sương máu.

Bọn họ đến nơi này để săn bắt, nhưng lúc này lại biến thành vì giết chóc mà giết chóc.

Nhìn thấy cảnh tượng này, La Chinh cũng nhíu mày.

Nếu con người bị đè nén quá lâu, quả thực rất dễ đánh mất bản thân.

Giờ đây, những võ giả này chẳng khác nào thú hoang, chỉ biết giải phóng sức mạnh của mình.

Chẳng mấy chốc, vượn Kim Cương ẩn núp trong rừng đã bị đánh chết không còn một mống.

Những nhóm võ giả kia cũng lũ lượt trở về đội ngũ của mình, trên mặt còn lộ vẻ chưa thỏa mãn.

Lôi Thiềm không hề ngăn cản hành vi của đám người này.

Cứ đi tiếp trên con đường này, rồi sẽ gặp phải dị thú càng lúc càng mạnh hơn, sớm muộn gì họ cũng sẽ bị dạy dỗ…

Người Băng Sơn tộc tiếp tục dẫn đầu tiến lên.

Băng qua cánh rừng này, cây cối trước mắt mọi người càng lúc càng cao lớn.

Ban đầu, cây cối trong khu rừng kia chỉ cao hai, ba trượng.

Tới phía sau, khi những cái cây kia có thể che khuất mặt trời thì gần như không thấy được không trung luôn.

Đối mặt với những cây đại thụ to mấy chục trượng và cao tới mấy trăm trượng này, những võ giả ngoại tộc kia lại ngứa tay.

Mỗi khi đi ngang qua một thân cây, họ thường đánh một quyền lên nó.

Kết quả là đại thụ bị nứt ra, thân cây khổng lồ đổ sập xuống giống như một ngọn núi lở…

“Nơi này là rừng Cự Mộc, tiếp tục đi về phía trước chính là rừng Độ Ách.

Đừng trách ta không nhắc nhở các ngươi, nếu làm kinh động đến những dị thú khổng lồ kia thì đừng trông cậy vào Băng Sơn tộc chúng ta sẽ cứu các ngươi!” Mỗi một cây gỗ lớn ngã xuống đều sẽ gây ra chấn động lớn.

Thân là thợ săn, rốt cuộc đám người Băng Sơn tộc không thể nhịn được nữa, Lôi Thiềm lạnh lùng mở miệng nói.

Hắn vừa mới dứt lời, liền nghe thấy phía trước truyền đến một loạt âm thanh sột soạt.

Tất cả người Băng Sơn tộc ở đây khi nghe được âm thanh này thì đều lập tức biến sắc.

Còn những võ giả ngoại tộc kia lại không hề cảnh giác gì.

Sức mạnh mang đến cho bọn họ cảm giác sung mãn, khiến cho bọn họ có ảo tưởng giả dối là ta đây vô địch thiên hạ…


Chương 1512: Thánh thú Chân Võ

Suốt quãng đường đi về phía trước này, nếu gặp phải mấy con dị thú lạc đàn thì những võ giả ngoại tộc kia đều chen nhau lên trướcNhững dị thú rơi vào tay bọn họ, không một con nào có thể giữ nguyên được hình dáng ban đầu.

Nếu không bị xé thành mảnh nhỏ thì cũng bị đánh nát sương màu máu.

Chỉ tiếc, dọc theo con đường này cũng không gặp phải nhiều dị thú.

Không ít võ gải ngoại tộc đã không có sức mạnh lại không có chỗ nào để phát tiết, nên chỉ hận mấy con dị thú kia không đủ để chia nhau…

Bây giờ nghe thấy tiếng huyên náo kia, một số võ giả ngoại tộc hơi khôn khéo một chút như ông lão nhỏ bé Diêu An đã nhận ra sắc mặt của người Băng Sơn tộc ngay.

Nhất là mấy người trong đội săn thần, sắc mặt cũng không tốt lắm…

Lúc này, đám người Diêu An không những không xông lên mà còn lặng lẽ lùi về phía sau.

Chỉ có một số võ giả ngoại tộc nghe được âm thanh kia lại tưởng là dị thú, nên không do dự gì mà chạy như bay về phía trước.

Thật ra ngày thường những võ giả ngoại tộc cũng hết sức cẩn thận, bởi người quá lỗ mãng căn bản không thể lấy được bùa thử luyện màu tím để tiến vào Băng Sơn tộc tu luyện!

Vậy mà hôm nay bọn họ lại giống như con gà bị cắt tiết vậy, một phần là vì thực lực đã tăng lên nhiều, phần còn lại là vì rừng Cự Mộc này liên quan chặt chẽ tới rừng Độ Ách.

Ở nơi này cũng có thể ngửi được mùi hương Độ Ách thoang thoảng nên có thể coi chính nó đã cường hóa tính hung ác trong cơ thể bọn họ.

Nói thẳng ra thì chính là đầu óc bọn họ bị choáng váng!

“Lùi về phía sau hết cho ông.

Đó là thánh thú Chân Võ! Đụng phải sẽ chết!”

Mặc dù Lôi Thiềm cũng không để ý tới tính mạng của đám võ giả ngoại tộc này, nhưng dù sao cũng không thể để cho bọn họ đi chịu chết thật…

Tất cả mọi người của Băng Sơn tộc đều nhanh chóng xích lại gần nhau, tập trung về một chỗ.

Nghe nói như thế, mấy võ giả ngoại tộc liền nhanh chóng ngừng bước, bắt đầu lùi về.

Nhưng cuối cùng, lời nhắc nhở của Lôi Thiêm cũng đã chậm mất một bước, hơn nữa lúc ấy những võ giả này đã lao ra khá xa!

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Ngay phía sau cái cây lớn bắt đầu lờ mờ xuất hiện những cái xúc tu!

Bề mặt của những xúc tu này lóe ra ánh sáng của kim loại.

La Chinh đứng giữa đám người, vừa chú ý tới những xúc tu đó thì ánh mắt liền lóe lên: “Thánh thú Chân Võ này là con rối?”

Những cái xúc tu được chế tạo thành từng đoạn bằng dây thép, nhìn thế nào cũng giống như một con rối được làm bằng kim loại!

“Xoẹt!”

Khi đám xúc tu được làm từ dây thép kia quật lại đây thì sẽ để lại vết lõm thật sâu trên mặt đất.

Sau khi hơn mười võ giả ngoại tộc đứng ngay phía trước bị quất trúng, cả người bọn họ trực tiếp bị dây thép quấn lấy, tất cả đều kêu lên thảm thiết, bị kéo vào sâu trong rừng rậm…

Trong những võ giả ngoại tộc này có hai vị đạt được danh hiệu “Thần Lực”, sức mạnh cũng không yếu.

Ấy thế mà mới chỉ vùng vẫy được hai cái cũng đã bị kéo đi!

Sắc mặt cả đám võ giả còn lại đều trắng bệch, làm gì còn dám ở lại? Giờ phút này, bọn họ nắm chắc cơ hội để chạy trối chết…

Nhưng số dây thép kia quá nhiều, lại không ngừng quơ trong không trung, nên lại cuốn đi bảy tám vị võ giả ngoại tộc nữa!

“Đội săn rồng, mở Ma Phong Trận!”

Giờ phút này, ngay cả Lôi Thiềm cũng vô cùng nghiêm túc.

Thánh thú Chân Võ là dị thú mạnh mẽ sống trong rừng Cự Mộc.

Chính xác mà nói thì loài vật này chia làm hai phần, một nửa có sự sống, nửa còn lại là thân thể của con rối.

Ở trong cấm địa Luyện Thần có một số loài vật bất khả chiến bại, thánh thú Chân Võ chính là một trong số đó.

Bởi vì nó là linh sủng mà chủ nhân của cấm địa Luyện Thần nuôi dưỡng.

Những năm gần đây, không biết nó đã ăn biết bao sinh linh ở chỗ này!

Ở trong cấm địa Luyện Thần, thánh thú Chân Võ không có kẻ thù.

Đến tận bây giờ, Băng Sơn tộc cũng chưa từng thấy được diện mạo thật sự của loài vật.

Trước đây, căn bản Băng Sơn tộc không dám đi vào rừng Cự Mộc, bởi vì nếu gặp phải Thánh thú Chân Võ thì chắc chắn sẽ chết.

Có lẽ bởi vì Băng Sơn tộc đã mất quá nhiều người trong khu rừng này nên nhà tiên tri trong tộc đã truyền dạy cho bọn họ Ma Phong Trận.

Nếu gặp phải thánh thú Chân Võ, chỉ cần kích hoạt Ma Phong Trận thì sẽ không bị nó tấn công.

Nhưng Lôi Thiềm không hề biết, uy lực của Ma Phong Trận này vốn dĩ không lớn, chẳng qua trong đó có chứa thông tin khiến thánh thú Chân Võ kiêng kỵ mà thôi.

Sau khi nhà tiên tri liên lạc với chủ, “chủ” mới ban cho Ma Phong Trận này.

Thánh thú Chân Võ chính là linh sủng của chủ, đương nhiên chủ không mong người Băng Sơn tộc bị linh sủng ăn thịt hết…

Tóm lại, chỉ cần kích hoạt Ma Phong Trận thì thánh thú Chân Võ sẽ coi bọn họ là người một nhà, do đó ngừng tấn công!

Bao nhiêu năm qua, Băng Sơn tộc bọn họ đều phải dựa vào Ma Phong Trận này mới có thể vượt qua rừng rậm Cự Mộc.

Cũng bởi vì sự tồn tại của Ma Phong Trận nên việc đi qua rừng rậm Cự Mộc cũng đơn giản hơn.

Có một con vật hung dữ như vậy canh giữ ở đây như một pho tượng nên trong khu rừng này không có dị thú quá mạnh sinh sống!

Dần dần, Băng Sơn tộc gần như đã quên mất thánh thú Chân Võ này, cũng không ngờ rằng hôm nay nó sẽ chui ra ngoài.

Lôi Thiềm cũng rất hoang mang.

Bây giờ đang là ban ngày, vì sao thánh thú Chân Võ lại tấn công bọn họ?

Cũng may hơn mười người trong đội săn rồng của tộc cũng đã lập tức kích hoạt từng thần văn trong tay.

Sau khi thần văn được kích hoạt, hai bên liền được kết nối với nhau, tạo thành một cái lưới màu xanh thẳm, bao bọc toàn bộ Băng Sơn tộc và võ giả ngoại tộc ở bên trong!

“Xoẹt xoẹt xoẹt…”

Vô số xúc tu bằng dây thép đang vươn tới từ bốn phương tám hướng, chẳng khác gì những con rắn nhỏ được làm bằng kim loại đang không ngừng bò trên mặt đất.

Khi chúng vừa chạm vào cái lưới được tạo ra bởi thần văn kia thì cứ như bị điện giật, lập tức rụt trở về.

“Lôi Thiềm, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?” Một người Băng Sơn tộc đứng giữa đội săn thần mở miệng hỏi.

Lôi Thiềm thấy xúc tu bằng dây thép cuộn tới từ bốn phương tám hướng, hắn cũng không nghĩ ra nguyên nhân vì sao hôm nay thánh thú Chân Võ lại gây khó dễ cho Băng Sơn tộc.

Xúc tu dây thép không ngừng leo lên, cuối cùng chạm vào Ma Phong Trận của người Băng Sơn tộc.

Vừa mới chạm vào, chúng đều như bị điện giật, nhanh chóng lùi về phía sau…

Hiện tại, tất cả các võ giả ngoại tộc đều co đầu rụt cổ ở trong đội ngũ, gần như ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Giờ phút này, bọn họ mới nhớ, đây là cấm địa Luyện Thần.

Trong một thế giới cũng không tính là lớn này có đầy các loài dị thú mạnh, với thực lực của bọn họ thì chưa đủ để hoành hành!

“Tình hình không đúng!” Một người trong đội săn thần nhíu mày nói.

“Cái gì không đúng?” La Chinh hỏi.

Người nọ ngược lại rất kiên nhẫn với La Chinh, dù sao La Chinh cũng có danh hiệu Man Vương, được đặc cách tiến vào đội săn thần, coi như là cũng ngang vai ngang vế với bọn họ, thậm chí còn có thể vượt xa bọn họ.

Đã thế, bọn họ còn muốn cấu cạnh La Chinh.

“Trước kia, sau khi sử dụng Ma Phong Trận, thánh thú Chân Võ sẽ ngừng tấn công, tự động rời đi, nhưng hôm nay…” Người nọ chỉ xung quanh.

Từ một cái cây thô to trong rừng Cự Mộc kia, không ngừng có xúc tu dây thép bò ra.

Sau khi chạm vào Ma Phong Trận thì mới bắt đầu lùi về phía sau.

Nhưng rút lui chưa lâu chúng đã quay trở lại, có vẻ chưa từ bỏ ý định.

Lôi Thiềm thấy cảnh này thì vẻ mặt cũng rất khó coi: “Chắc là trong số chúng ta có thứ mà thánh thú Chân Võ muốn!”

Thánh thú Chân Võ muốn thứ gì?

Ánh mắt La Chinh hơi lóe lên, sau đó dừng trên người Hàm Lưu Tô đang ở cách đó không xa.

Sắc mặt của Hàm Lưu Tô cũng có vẻ vô cùng hoảng hốt, ánh mắt giao với La Chinh, sau đó mím môi.

“Là nàng sao?”

Trong lòng La Chinh suy đoán.

Hắn chú ý thấy lượng xúc tu dây thép ở phía Hàm Lưu Tô là nhiều nhất, nhưng dường như chúng rất sợ Ma Phong Trận kia nên chậm chạp không dám cưỡng ép phá hỏng Ma Phong Trận này, chỉ không ngừng quấn quanh ở bên ngoài.

Lúc vừa mới tiến vào cấm địa Luyện Thần, trăn Vô Tướng Thiên cũng liên tục đuổi theo cô gái này.

Hàm Lưu Tô quả thật là một cô gái vô cùng xinh đẹp, nhưng chắc những dị thú kia không đến mức ham mê nữ sắc chứ? Vậy thì vì sao tất cả đều cứ tìm nàng gây chuyện vậy?

Trong lúc La Chinh đang suy nghĩ thì rốt cuộc những xúc tu bằng dây thép dài nhỏ kia không kiềm chế được nữa mà quật thẳng về phía Ma Phong Trận!

“Xoẹt xoẹt…”

Ma Phong Trận thật sự chẳng thể chống lại đòn tấn công của thánh thú Chân Võ, chẳng qua trong Ma Phong Trận chứa điều gì đó khiến thánh thú Chân Võ kiêng kỵ mà thôi.

Nhưng lần này Ma Phong Trận lại mất hiệu lực, dường như thánh thú Chân Võ đã hạ quyết tâm nên bắt đầu quật đánh điên cuồng!

Những người Băng Sơn tộc tay cầm thần văn vừa thấy cảnh tượng này thì liền quay đầu bỏ chạy.

Ma Phong Trận vốn tạo thành một vòng tròn quay xung quanh, nhưng lúc này lập tức xuất hiện một lỗ hổng!

“Vèo!”

Một cái xúc tu dây thép trong số đó thừa dịp có lỗ hổng mà vào!

Quả nhiên giống như suy đoán của La Chinh, mục đích của thánh thú Chân Võ là Hàm Lưu Tô!

“Trưởng công chúa, đi!”

Sắc mặt của đám Hạ tả vệ cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Bọn họ vốn cho là đi theo Băng Sơn tộc thì sẽ không gặp nguy hiểm gì mấy, nhưng bọn họ quên mất rằng, thể chất của Hàm Lưu Tô có sức hấp dẫn trí mạng đối với bất kỳ loài dị thú nào…

Hàm Lưu Tô không đi.

Đúng khoảnh khắc này, nàng lại làm ra một chuyện vô cùng chính xác, đó là nhảy lên, lao về phía La Chinh.

Nàng biết Hạ tả vệ đã thi triển Đại Chí Nguyện với trăn Vô Tướng Thiên, trước khi làm lễ tạ thần thì không thể sử dụng lần thứ hai.

Cho nên muốn chống lại thánh thú Chân Võ này thì cũng không có khả năng.

Thế nên giờ phút này, nàng chỉ có thể gửi gắm hy vọng của mình vào La Chinh.


Chương 1513: Một phần ba sức mạnh

Ma Phong Trận dao động, tất cả mọi người cũng bắt đầu hoảng loạnĐặc biệt là người Băng Sơn tộc.

Rừng Cự Mộc cách Băng Sơn tộc không xa, tất cả người Băng Sơn tộc từ nhỏ đều đã biết có một con vật khổng lồ mà bọn họ không thể trêu vào trong khu rừng này.

Khi một số đứa trẻ của Băng Sơn tộc phạm lỗi, người lớn trong tộc cũng lấy tên của con quái vật này ra để dọa chúng.

Cho nên người Băng Sơn tộc rất rõ sự mạnh mẽ của thánh thú Chân Võ.

Đang lúc bối rối, Lôi Thiềm đột nhiên quát lên một tiếng: “Bình tĩnh lại hết cho ta! Đội săn rồng giữ vững trận hình!”

Thực lực của đội săn rồng chỉ đứng thứ hai sau đội săn thần, là lực lượng trung kiên của Băng Sơn tộc.

Có mệnh lệnh của Lôi Thiềm, phần lớn mọi người vẫn giữ vững Ma Phong Trận như trước, chỉ có điều lỗ hổng đã bị phá vỡ ở bên trái thì vẫn tồn tại.

Trong đội săn thần có người muốn ra tay, nhưng lại bị Lôi Thiềm ngăn cản.

Khi cái xúc tu bằng dây thép kia tiến vào Ma Phong Trận, bắt đầu đuổi theo Hàm Lưu Tô, Lôi Thiềm cũng đã hiểu ra.

Cô gái này chính là thứ mà thánh thú Chân Võ muốn tìm.

Thánh thú Chân Võ cũng không phải là loài vật mà Băng Sơn tộc có thể đối đầu, hơn nữa cũng chỉ có một cái xúc tu tiến vào Phong Ma Trận.

Nếu đội săn thần ra tay thì chỉ sợ sẽ chọc giận thánh thú Chân Võ.

Đến lúc đó, sợ rằng Băng Sơn tộc sẽ gặp phải nguy hiểm bị tiêu diệt toàn bộ.

Lúc này, tốt nhất vẫn không nên hành động thiếu suy nghĩ.

Băng Sơn tộc không có nghĩa vụ bảo vệ võ giả ngoại tộc, hơn nữa Hàm Lưu Tô căn bản không đủ tư cách tham gia đội ngũ săn bắn của bọn họ!

Quả thật thân pháp của Hàm Lưu Tô rất khéo léo.

Thân hình duyên dáng kia không ngừng giãy giụa, giống như một bông hoa nhỏ không ngừng xoay tròn, làm cho người ta hoa cả mắt.

Vụt một cái, nàng đã đi tới bên cạnh La Chinh.

“Cứu ta” Hàm Lưu Tô chớp mắt nói.

Vừa nói xong, nàng ta hết sức tự nhiên chui ra sau lưng La Chinh…

Trên đường chạy về phía La Chinh để tránh, vẻ mặt nàng lại vô cùng bình tĩnh.

Nhưng La Chinh cảm nhận được Hàm Lưu Tô ở sau lưng mình đang run rẩy.

Lúc trước, nàng có thể kìm nén nỗi sợ hãi, nhưng sau khi tìm được chỗ tránh gió, nỗi sợ kia lại hoàn toàn được giải phóng.

Cảnh tượng này khiến La Chinh cười khổ.

Không hiểu sao Hàm Lưu Tô này lại chắc chắn rằng mình sẽ cứu nàng như thế?

“Ngươi, trốn xa ra một chút cho ta!” Lôi Thiềm lạnh giọng quát.

La Chinh là nhân vật quan trọng nhất trong chuyến đi lần này của bọn họ, Hàm Lưu Tô muốn chết thì cũng không thể kéo La Chinh chịu thay được.

Hắn cũng biết khi tiến vào Băng Sơn tộc, Hàm Lưu Tô và La Chinh đã quen biết từ trước.

Nhưng hắn cũng tuyệt đối không cho phép chuyện này xảy ra.

Giờ phút này, Lôi Thiềm như muốn xông lên, ném Hàm Lưu Tô ra khỏi Phong Ma Trận!

Nhưng đám Hạ tả vệ không cho phép chuyện này xảy ra nên đã vượt lên trước một bước, ngăn trước mặt Lôi Thiềm: “Trưởng công chúa chính là con gái của Thánh Hoàng đại nhân.

Nếu nàng chết, Thánh Hoàng đại nhân tức giận thì cho dù có là cấm địa Luyện Thần cũng sẽ phải trả một cái giá lớn!”

“Cút!”

Lôi Thiềm cũng là một người nóng tính, nơi này không phải là Thần Vực nên hắn cũng chẳng thèm để ý đến đám người Thần Vực này!

Nhưng cũng bởi vì đám Hạ tả vệ ngăn cản mất một chút nên cái xúc tu bằng dây thép kia đã kéo đến gần La Chinh.

Sau đó nó bỗng uốn lượn, vòng về phía Hàm Lưu Tô ở phía sau La Chinh!

“La Chinh, đừng làm loạn!” Lôi Thiềm hét lên ngăn lại.

La Chinh lại khẽ mỉm cười.

Đối mặt với xúc tu dây thép thô chắc kia, hắn đột nhiên đưa hai tay ra, bóp vào chính khe hở của dây thép này, nhấc nó lên!

Trong nháy mắt khi chạm vào dây thép, La Chinh mới hiểu vì sao những võ giả ngoại tộc kia gần như không có sức để chống cự.

Sức mạnh khổng lồ ẩn chứa trong dây thép đã vượt xa tưởng tượng!

“Sức mạnh!”

Sức mạnh toàn thân La Chinh bộc phát ra, Đạo Đài Bát Trọng cũng bắt đầu lóe sáng, sức mạnh trong chín ngôi sao cũng bắt đầu bị rút lấy một cách điên cuồng…

Hiện tại, La Chinh không theo kịp tốc độ điều động của sức mạnh, dây thép kia không ngừng giãy giụa, đột nhiên ném hắn lên phía trên! La Chinh bị tuột tay, bắn thẳng lên.

Trong nháy mắt, hắn đã chui qua nhánh của vô số cây lớn, trực tiếp bị ném ra xa mấy trăm trượng!

Hàm Lưu Tô trốn sau La Chinh hơi sửng sốt, nhìn chằm chằm vào xúc tu dây thép đang gần mình chỉ trong gang tấc này, vẻ sợ hãi ở trên mặt càng đậm hơn.

Cho tới bây giờ, nàng chưa từng nghĩ mình sẽ chết ở chỗ này!

“Vèo!”

Xúc tu dây thép kia lao tới, quấn lấy eo của Hàm Lưu Tô!

Mắt thấy Hàm Lưu Tô sắp bị kéo ra khỏi đám người, vài người Băng Sơn tộc của đội săn thần lại thở phào nhẹ nhõm.

Nếu phiền phức là từ cô gái này mà ra thì có lẽ khi nàng bị thánh thú Chân Võ cuốn đi, phiền phức cũng sẽ chấm dứt.

Về phần đám người Hạ tả vệ, con mắt như muốn nhảy ra ngoài.

“Ta lấy tính luân hồi trong sinh mệnh, phát động Đại Chí Nguyện lần nữa…”

Không thể không nói, đám người Hạ tả vệ này rất trung thành và tận tâm.

Người có thể bảo vệ Trưởng công chúa tiến vào cấm địa Luyện Thần thì đều là người đã quyết một lòng tồn tại với Hàm gia!

Giờ thuật Đại Chí Nguyện chỉ còn một lần ước nguyện cuối cùng, sau khi cầu nguyện thì phải thực hiện lễ tạ thần! Đại Chí Nguyện lúc trước Hạ tả vệ còn chưa làm được lễ tạ thần, nên giờ phút này cũng không thể thi triển Đại Chí Nguyện lần thứ hai.

Chỉ có điều, có một phương pháp là lấy tính mạng hoặc thậm chí lấy sinh mệnh luân hồi để kích hoạt Chí Nguyện!

Đối với Hạ tả vệ mà nói, đây chính là hành động tự sát!

Nhưng Đại Chí Nguyện của Hạ tả vệ còn chưa phát ra thì đã có một bóng người đột nhiên hạ xuống từ phía trên, trong tán cây!

Chỉ một bóng người hạ xuống mà mọi người lại có thể cảm nhận được uy thế mạnh mẽ đang tỏa ra, giống như vô số ngọn núi lớn chồng lên nhau rồi đột nhiên đè xuống!

Người này chính là La Chinh!

Khi bị dây thép này quấn lấy và quăng lên trên, La Chinh đã gọi sức mạnh trong chín ngôi sao, đồng thời cũng ngưng tụ sức mạnh này dưới chân của mình, tạo thành một lưỡi đao sức mạnh vô cùng bén nhọn!

Một chiêu này La Chinh học được từ vầng trăng lưỡi liềm của Cơ Lạc Tuyết.

Nhưng La Chinh thay thế vầng trăng lưỡi liềm này bằng cách cô đọng sức mạnh đến cực hạn!

“Ầm!”

Một cước này của hắn giẫm trên dây thép, trực tiếp đạp xúc tu dây thép này thành hai đoạn!

Thật ra, trước khi La Chinh giẫm lên thì sức mạnh trong đó đã bắt đầu làm dây thép bị đứt rồi.

Đoạn dây thép quấn lấy Hàm Lưu Tô liền mất đi sức mạnh, tuột khỏi người nàng.

Đoạn dây thép còn lại thì không ngừng giãy giụa, nhanh chóng rời khỏi Ma Phong Trận.

Băng Sơn tộc và các võ giả ngoại tộc đều đã tránh ra ngoài từ lâu, chừa lại một khoảng đất trống ở giữa nên mọi người đều nhìn vào La Chinh và Hàm Lưu Tô sau lưng hắn ở chính giữa…

“Lần này… sợ là nguy rồi” Một người Băng Sơn tộc trong đội săn thần nói.

Vừa nói xong, dây thép ở khắp bốn phương tám hướng không kiêng dè gì nữa, cứ thế ùa vào như vô số xúc tu của con bạch tuộc.

Khi đụng phải Ma Phong Trận, nó trực tiếp đánh nát rồi tiến thẳng về phía La Chinh và Hàm Lưu Tô.

Hành động của La Chinh đã hoàn toàn chọc giận con thánh thú Chân Võ này!

“Rầm rầm…” Khi dây thép này nhúc nhích đã phát ra tiếng động rất lớn.

Mọi người trong đội săn thần, bao gồm Lôi Thiềm đều đứng tại chỗ, không dám nhúc nhích.

Không ai có thể chống lại thánh thú Chân Võ.

Cũng may, nó trút hết tất cả lửa giận lên người La Chinh, trực tiếp lướt qua đỉnh đầu mọi người mà cuốn về phía hắn.

Đã rất nhiều năm qua nó chưa từng bị thương, vậy mà La Chinh lại cắt đứt một tay của nó!

Đối mặt với dây thép cuốn tới từ bốn phương tám hướng, La Chinh hít một hơi thật sâu, trở tay rồi kéo Hàm Lưu Tô ở sau người về sát gần mình: “Đứng gần ta một chút!”

Hàm Lưu Tô gật đầu, sau đó dán vào lưng La Chinh!

Ngay giờ phút này, chín ngôi sao trong thế giới cơ thể La Chinh bắt đầu lóe ra ánh sáng trước giờ chưa từng có.

Những người ở vùng đại lục trong cơ thể hắn thấy hiện tượng lạ này thì tất cả đều phủ phục trên mặt đất, không ngừng quỳ lạy.

Đối với những người dân của thế giới trong cơ thể, đây là điềm báo của Thác Thế Tôn Giả, đứa bé nào ra đời vào ngày này sẽ được thần che chở!

Một phần ba sức mạnh…

Dùng sức mạnh khủng khiếp như thế trong một lần, La Chinh cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.

Sau khi sức mạnh lớn đến một mức độ nhất định, La Chinh cũng rất khó ước lượng được phải dùng bao nhiêu sức mạnh, chỉ có thể vận dụng càng nhiều càng tốt!

Trong khoảng thời gian ngắn mà rút ra một phần ba sức mạnh của chín ngôi sao, đây đã là cực hạn của La Chinh!

Sức mạnh vô hình này khuếch tán ra, tạo thành một quả cầu nhỏ có đường kính khoảng một trượng.

Ngoài Hàm Lưu Tô đang ở sau lưng La Chinh ra, mọi thứ trong quả cầu nhỏ này đều bị hủy diệt hết.

Lá khô trên mặt đất, cành cây, đất đai, côn trùng thối rữa trong lòng đất… chúng không phải hóa thành bột mà trực tiếp biến mất!

“Vù vù…”

Luồng sức mạnh khủng khiếp này vừa thi triển ra đã tạo thành một tiếng rít với tần suất cực cao.

Âm thanh bén nhọn khiến mọi người lúc này bị điếc tạm thời, không ai nghe được âm thanh gì, chỉ cảm thấy cả thế giới đều rất yên tĩnh!

Bọn họ hoảng hốt, lo sợ nhìn La Chinh và Hàm Lưu Tô sau lưng hắn, nhìn sức mạnh vô hình kia đè ép không gian xung quanh quả cầu này!

Mà khi tất cả xúc tu bằng dây thép vươn về phía quả cầu này thì không hề bị gãy mà trực tiếp biến mất!


Chương 1514: Chân linh chồn đen

Cho dù dây thép này có quật tới như thế nào thì cũng chỉ cần chạm vào quả cầu này là sẽ bị tiêu diệt và biến mất ngay…La Chinh ở giữa quả cầu, trong lòng cũng hơi thả lỏng.

Hiện tại, hắn không thể trực tiếp khống chế sức mạnh này.

Nếu rót luồng sức mạnh điên cuồng này vào trong cơ thể thì có lẽ thân thể hắn sẽ bị tiêu diệt và biến mất chỉ trong một tích tắc.

Cho nên hắn chỉ có thể dùng thần thông Khoa Thế để phóng sức mạnh ra.

Có lẽ sử dụng luồng sức mạnh này có hiệu quả rất thấp, thậm chí còn rất lãng phí, nhưng uy lực thực tế lại không thể coi thường!

Cả người Hàm Lưu Tô đã bám vào người La Chinh, trong đôi mắt xinh đẹp kia đầy vẻ ngạc nhiên.

Nàng rất may mắn khi dự cảm của bản thân là chính xác, nhưng không ngờ lại chính xác đến mức này… Hàm Lưu Tô từng cho rằng La Chinh có thể bắt kịp ca ca của mình.

Nhưng hiện tại xem ra, chỉ một tầng sức mạnh này của La Chinh thôi cũng đã hơn hẳn Hàm Thương Yên rồi.

Người này chắc chắn sẽ đưa được mình tới trấn Hồn Nhai!

Khóe miệng nàng hơi cong lên, hai mắt nhắm lại, tựa đầu trên vai La Chinh.

Nếu hắn không thể đưa mình đi trấn Hồn Nhai, hẳn là thế giới này thật sự không ai có thể đi được nữa.

Cho dù xúc tu dây thép này quật vào quả cầu như thế nào thì cuối cùng cũng chỉ vô ích.

Từng cái xúc tu dây thép không ngừng bị tiêu diệt và biến mất.

Đối với thánh thú Chân Võ, đây cũng là một tổn thất.

Dù sao mỗi xúc tu dây thép đều là một cánh tay của nó.

Không lâu sau, tất cả các xúc tu dây thép đều rút lui cùng một lúc.

Sau khi chúng rút lui hết thì mọi người đều đưa tay lên lau mồ hôi.

Khi bọn họ nhìn về phía La Chinh, trong mắt đều có thêm chút hoảng sợ.

Lúc ở Băng Sơn tộc, từng có khoảnh khắc hắn cho mọi người thấy sức mạnh của mình.

Đó là lúc hắn tập trung sức mạnh của chín ngôi sao ở chỗ ba tấc trước nắm tay mình.

Khi đó, tất cả mọi người cho rằng đó là sức mạnh của bản thân La Chinh.

Ngoại trừ La Chinh thì không ai chú ý tới chi tiết này.

Nhưng lần này, La Chinh lại trực tiếp truyền sức mạnh ra bên ngoài cơ thể, nên dĩ nhiên cảm nhận của mọi người sẽ khác.

Lúc này bọn họ không cho rằng đó là sức mạnh đơn thuần của La Chinh nữa!

Dù sao võ giả bình thường khi sử dụng sức mạnh đều phải di chuyển thân thể, không chỉ đơn giản “ép” sức mạnh ra bên ngoài, để sức mạnh tồn tại độc lập như vậy được.

Giống như La Chinh hóa sức mạnh thành một quả trứng hình tròn, bao vây bản thân ở bên trong, nhìn qua càng giống như là một phép thần thông nào đó.

Nhưng phép thần thông gì mà lại giống thực lực đến thế? La Chinh vẫn chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh, vậy mà ngăn chặn được đòn tấn công của thánh thú Chân Võ?

Trong những võ giả ngoại tộc ở đây, người có bản lĩnh cao cường nhất chắc là Hạ tả vệ và mấy vị Giới Chủ.

Ngay cả khi Hạ tả vệ thi triển Đại Chí Nguyện thì cũng không thể ngăn chặn hết được nhiều xúc tu như thế chứ nói gì đến chuyện La Chinh còn tiêu diệt hết đám xúc tu ấy!

Bọn họ không thể tưởng tượng được, La Chinh đang sử dụng thần thông Khoa Thế, trực tiếp phóng sức mạnh ra bên ngoài từ thế giới trong cơ thể…

Đến khi La Chinh thu quả cầu được tạo ra bởi sức mạnh trong một thời gian dài kia lại, mọi người mới cảm thấy tai mình đau đớn không thôi.

Chấn động ở tần số cao được tạo ra bởi sức mạnh lớn trước đó đã làm tai của mọi người bị điếc, không hề nghe được âm thanh.

Sau khi sức mạnh biến mất, tai bọn họ mới dần dần hồi phục lại, nỗi đau khó có thể chịu được cũng mới truyền tới.

Giờ phút này, rất nhiều võ giả đều bịt hai tai lại, võ giả nào hơi yếu một chút thì thậm chí còn bị chảy máu tai.

Nhưng vừa mới nghe lại được thì mặt đất đã bắt đầu rung chuyển!

“Ầm!”

Tiếng bước chân ầm ầm từ xa truyền đến, âm thanh rất dày, rõ ràng là có con vật khổng lồ nào đó đang chạy nhanh đến gần đây.

“Rầm rầm rầm…”

Cây cối ở phía xa lần lượt đổ rạp xuống.

Mỗi âm thanh vang lên đều giống như đang giẫm trên trái tim của mọi người!

Tiếng động càng lúc càng gần, mặt đất cũng càng rung chuyển mạnh hơn.

Mỗi tiếng bước chân vang lên, tất cả mọi người đều lập tức bị nảy lên khỏi mặt đất hai ba tấc.

Một số võ giả còn nhìn chằm chằm vào hai chân mình trên mặt đất xem thế nào.

“Ầm ầm, ầm ầm…”

Một vùng gỗ lớn ở phía trước cứ thế đổ ngả sang hai bên, cuối cùng con vật khổng lồ kia cũng xuất hiện trong tầm mắt của mọi người.

Tất cả mọi người đều ngước nhìn con vật khổng lồ này.

“Đây là thánh thú Chân Võ?” Mắt La Chinh khẽ híp lại.

Bề ngoài của con thánh thú Chân Võ kia giống như con rắn lớn, nhưng có bốn chân, đầu nó có một cái mào rất lớn.

Ngay trên cái mào kia lại có rất nhiều những sợi dây thép rất nhỏ đang không ngừng nhúc nhích.

Thì ra những sợi dây thép này chính là râu của nó.

Kỳ lạ là thánh thú Chân Võ này có thân thể khá bình thường.

Toàn thân đều được tạo thành từ kim loại màu xám xanh, mà làn da của nó lại có một nửa là màu xanh nhạt.

Bề mặt da là những ô vuông kết hợp lại thành một chiếc lưới, trong đó là từng cái vảy hình thoi.

Từ hình dáng thì thấy thánh thú Chân Võ này không lớn lắm, chẳng qua hơi cao hơn mấy cây gỗ lớn xung quanh một chút, khoảng sáu đến tám trượng.

Như vậy đã nhỏ hơn trăn Vô Tướng Thiên lúc trước La Chinh gặp phải không ít rồi.

Nhưng khi hình dáng thánh thú Chân Võ này hiện rõ trước mặt, tất cả mọi người, bao gồm cả La Chinh đều cảm thấy áp lực dữ dội!

Giống như sự tồn tại mạnh mẽ này không nên xuất hiện ở thế giới bình thường này vậy!

Tuy Băng Sơn tộc nổi tiếng với sự dũng cảm, nhưng giờ phút này bọn họ cũng không dám thở mạnh.

Họ biết nơi này có một con thánh thú Chân Võ, nhưng rất nhiều năm qua vẫn chưa có ai trông thấy khuôn mặt thật sự của nó, tất cả vẫn chỉ là truyền thuyết.

Cùng lắm thì bọn họ cũng chỉ từng thấy râu của thánh thú Chân Võ, cũng chính là những sợi dây thép kia mà thôi.

Sức mạnh của La Chinh có thể dồi dào đến mức đáng sợ, nhưng dù sao hắn vẫn chưa có thực lực để đánh với thánh thú Chân Võ một trận.

Đối với võ giả thì sức mạnh rất quan trọng, nhưng nhiều lúc sức mạnh cũng không phải là yếu tố quyết định.

Đứng trước những sự tồn tại mạnh mẽ này, La Chinh lại một lần nữa có cảm giác bản thân mình thật nhỏ bé…

“Ầm!”

Con thánh thú Chân Võ kia lại bước từng bước ra, đôi mắt màu đỏ nhìn chăm chú vào La Chinh và Hàm Lưu Tô ở sau lưng.

Ánh mắt này giống như một vật thể thực sự nào đó, khiến La Chinh cảm thấy rất áp lực.

Mặc dù sức mạnh của La Chinh đã được tăng lên rất nhiều lần, nhưng như thế vẫn không khiến hắn cảm nhận được một chút an toàn nào!

Hiện tại, lựa chọn đúng đắn nhất của hắn hẳn là giao Hàm Lưu Tô ra.

Nhưng La Chinh đã được cô gái này giúp đỡ, đổi lại hắn cũng đã đồng ý sẽ đưa nàng đi trấn Hồn Nhai, nên đương nhiên trong lòng hắn không có bất kỳ ý nghĩ nào về việc thỏa hiệp!

Vì thế, hắn sẽ phải tiếp tục.

Lôi Thiềm đứng cách đó không xa đang cắn chặt răng.

Hắn cũng muốn khuyên bảo La Chinh, nhưng cuối cũng lại không nói gì.

“Rầm…”

Một sợi râu dây thép kéo dài từ cái mào của thánh thú Chân Võ đang lao dần về phía La Chinh.

Mục tiêu của nó kia vẫn là Hàm Lưu Tô!

Nhưng trong nháy mắt nó lao đến trước mặt La Chinh, hắn lại đột nhiên vẫy tay.

Sức mạnh phát ra tạo thành một hình cung sắc nhọn.

“Xoẹt!”

Ngay lập tức chặt đứt dây thép này.

Nghe thấy tiếng đứt của sợi râu dây thép kia, mọi người cũng thầm run rẩy trong lòng!

Nếu thánh thú Chân Võ nổi giận thì những người ở đây làm gì còn đường sống?

Đáng buồn nhất là các võ giả ngoại tộc đến từ Thần Vực.

Trước đây bọn họ nghe thấy Băng Sơn tộc nhắc tới thánh thú Chân Võ thì còn đang buồn bực, không biết nó là thứ gì.

Bây giờ, sau khi nhìn thấy hình dạng thật của thứ này, không ít võ giả đã nhận ra, không ngừng mắng thầm trong lòng: Đệch! Đây là một con chồn đen!

Chân linh được sinh ra từ cây Nhược Mộc!

Trong Thần Vực cũng chỉ có bảy tám con, trong đó một con đã bị thương nặng, được chủ nhân của cấm địa Luyện Thần thu phục.

Không ngờ con chồn đen chưa từng xuất hiện này lại có được nửa bên thân thể là con rối, biến thành cái dạng này…

Điều khủng khiếp nhất là, La Chinh còn định phân cao thấp với nó?

Chỉ là một tên Thần Cực Cảnh thì làm sao phân cao thấp với một chân linh được?

Điên à?

Trong lòng rất nhiều võ giả ngoại tộc hẳn là nghĩ như vậy, kể cả ông lão Diêu An.

Trong lòng tất cả mọi người đều thầm hối hận.

Ông vốn đã định rời khỏi Băng Sơn tộc, lần này theo đội ngũ ra trận cũng là vì muốn âm thầm quan sát La Chinh, không ngờ lại gặp phải việc này.

Đúng là đen cực độ.

“La, La Chinh… giao cô gái sau lưng ngươi ra đi” Một võ giả khuyên.

La Chinh cũng làm bộ mắt điếc tai ngơ, trong ánh mắt đen láy là sự cố chấp, vẫn đối mặt với con chồn đen kia như trước.

Đã chặt đứt một sợi râu nhưng con chồn đen này vẫn không ra tay.

Lúc này La Chinh đang cố chấp chứ cũng không phải liều lĩnh.

Dường như con vật này cũng kiêng kỵ điều gì đó ở đây, hoặc có thể nói là nó hoàn toàn không muốn đánh với La Chinh?

Chỉ chốc lát sau, con chồn đen kia lại phóng ra một sợi râu nữa, lao về phía Hàm Lưu Tô phía sau La Chinh.

Thấy sợi râu kia lao lại đây, La Chinh cũng cảm nhận được sự căng thẳng ở phía sau lưng.

Cô nàng yêu kiều phía sau cũng siết chặt cổ hắn, hắn có thể cảm nhận được sự căng thẳng và sợ hãi của Hàm Lưu Tô.

Đám Hạ tả vệ cũng căng thẳng, tim như muốn ngừng đập.

Bọn họ là người của Thánh Hoàng, nếu so với võ giả Thần Vực bình thường thì cũng hiểu biết hơn, cũng càng biết rõ lai lịch của con chồn đen này.

Nếu Trưởng công chúa thật sự bị nó nuốt, đúng là Thánh Hoàng đại nhân cũng không có cách nào.

Nhưng La Chinh vẫn chém ra một quyền, một đường trăng lưỡi liềm vô hình đột nhiên được ngưng tụ ra, chặt đứt sợi râu dây thép một lần nữa.

La Chinh không định nhượng bộ.

Sau khi bị La Chinh ngăn chặn tới hai lần, con chồn đen bỗng ngẩng đầu lên.

“Gào!”

Phát ra một tiếng gào chói tai, tất cả cây cối trong rừng rậm Cự Mộc đều rung chuyển theo, kể cả các võ giả ở đây cũng đứng không vững.

Đám võ giả trong đội săn rắn và đội săn hổ cứ thế ngã xuống, thậm chí còn có người ngất xỉu!

La Chinh cảm thấy đầu mình như muốn nổ tung, nhưng hắn vẫn đứng yên tại chỗ như trước.

Chồn đen vừa gào thét, cái đầu dài của nó vừa dò tới.

Sau khi tới gần mặt La Chinh thì âm thanh mới ngừng lại…

La Chinh siết chặt nắm tay, nhìn chằm chằm vào con chồn đen đang đứng gần mình trong gang tấc.

Hắn có thể ngửi được mùi tanh trong hơi thở của con vật này, nhịp tim cũng đã đập nhanh điên cuồng.

Nếu nó định nuốt mình thì mình có đánh lại hay không?


Chương 1515: Thiên Khung tộc

Đối mặt như thế này, áp lực về phía La Chinh càng lớnNhưng đối diện với cặp mắt màu đỏ tươi kia của chồn đen, ngoài cảm giác áp bức ra thì La Chinh không cảm thấy sát ý quá mãnh liệt!

Nếu thật sự là linh sủng mà thánh nhân nuôi dưỡng thì nó có quá nhiều thủ đoạn để đánh chết mình, căn bản sẽ không phiền phức đến như vậy.

Có lẽ chỉ cần một chiêu, nó đã có thể tiêu diệt hết tất cả mọi người ở đây.

Nhưng cuối cùng La Chinh cũng không biết được dự định của chồn đen là gì, thế nên nếu nói hắn không căng thẳng thì dĩ nhiên là giả.

Giờ phút này, Lôi Thiềm đã định từ bỏ La Chinh, chàng trai trẻ này vẫn quá kích động.

Nhưng nếu người này chết ở trong cấm địa Luyện Thần thì nguồn sức mạnh hắn đạt được vẫn sẽ trả lại cho thế giới này…

Cứ đối mặt như vậy một lúc lâu, chồn đen kia lại đột nhiên ngẩng đầu lên, lập tức ngửa mặt lên trời, sau đó gào lên một tiếng nữa.

Cặp mắt đỏ rực kia trợn mắt nhìn La Chinh, sau đó mới cất bước biến vào rừng.

Cho dù bóng dáng của chồn đen đã hoàn toàn biến mất trước mắt mọi người, nhưng vẫn chưa có ai dám nhúc nhích.

Bọn họ chỉ đứng im, lắng nghe thấy tiếng bước chân vừa dày vừa nặng kia càng lúc càng xa.

Sau khi biến mất hoàn toàn, trái tim vẫn đang treo lơ lửng giữa bầu trời của mọi người lúc này mới dần được thả lỏng.

“Phù…” Lôi Thiềm thở hắt ra một hơi, sắc mặt trông cũng không được tốt lắm.

Nhưng hắn thân là thủ lĩnh, cũng chẳng thể nói gì lúc này.

Chỉ có điều, một người Băng Sơn tộc trong đội săn thần lại bỗng nhảy dựng lên, hai tay bắt chéo, giống như là một con vượn linh hoạt, một cái tay vươn ra chỉ vào đầu của Hàm Lưu Tô!

Hóa ra người Băng Sơn tộc này muốn trực tiếp giết chết Hàm Lưu Tô!

Băng Sơn tộc tin Hàm Lưu Tô là em gái của Hàm Thương Yên, đồng thời cũng biết địa vị của Hàm gia ở Thần Vực.

Con quái vật khổng lồ Hàm gia này sánh ngang với chủ nhân của cấm địa Luyện Thần.

Nhưng vậy thì đã sao?

Không ra khỏi cấm địa Luyện Thần được thì tất cả đều là công cốc!

La Chinh là niềm hy vọng của Băng Sơn tộc, nhưng cái thứ phiền toái này cứ theo bên người sẽ là một tai họa ngầm.

“Vát! Đừng bốc đồng!” Mặt Lôi Thiềm biến sắc.

Tính tình của vị Băng Sơn tộc tên là “Vát” này rõ ràng không được tốt như Lôi Thiềm.

Vừa rồi, bọn họ suýt chút nữa bị cô gái này hại chết, giờ chỉ một lòng muốn giết nàng đã rồi nói.

Nhưng hắn lại không suy xét tới suy nghĩ của La Chinh…

Cũng may hắn còn chưa kịp đến gần Hàm Lưu Tô thì đám Hạ tả vệ đã chặn trước rồi!

“Cút ngay!” Vát lạnh giọng nói.

“Muốn chết!” Hạ tả vệ cũng không ngờ Băng Sơn tộc sẽ đột nhiên ra tay.

Đương nhiên bọn họ sẽ không để chuyện này xảy ra!

Ở trong Băng Sơn tộc, thực lực của vị “Vát” này tương đương với Lôi Thiềm.

Trong cấm địa Luyện Thần, có lẽ bọn họ không thể gánh vác số trời, nhưng chỉ xét về sức mạnh thì sức mạnh của “Vát” đã ngang với Thiên Tôn chuyên luyện thể rồi!

Lấy thân thể mà đánh thì các Giới Chủ làm sao chặn lại được?

Hai trong số các vị Giới Chủ mới bị Vát đụng nhẹ một cái đã kêu trời kêu đất, lục phủ ngũ tạng lập tức lệch vị trí, người bị ném sang hai bên!

Nhưng dù sao Hạ tả vệ và mấy vị Giới Chủ này đều đến từ Thần Vực!

Trong con mắt võ giả Thần Vực, sức mạnh chỉ là thước đo tiêu chuẩn ban đầu của một võ giả mà thôi.

Khi võ giả chiến đấu thì phải tổng hợp rất nhiều sức mạnh, cho dù sức mạnh thuần túy có mạnh đến đâu thì cũng không có nghĩa là sẽ vô địch.

Bọn họ có không ít thủ đoạn có thể hóa giải, thậm chí là làm suy yếu sức mạnh của đối phương!

Ngón tay của Hạ tả vệ bắn một cái, trên tay trái đã có thêm một cây gậy Như Ý màu xanh biếc.

Ngón tay hắn cầm gậy như vẽ gì đó trên không trung.

Chẳng mấy chốc, chỗ trống ở trước hắn đã xuất hiện một cái lưới đánh cá.

Lưới đánh cá nhẹ như không, bay phất phơ trên không trung, chẳng mấy chốc đã bao phủ vị Vát kia.

Trong nháy mắt bị bao phủ, toàn bộ sức mạnh khắp người Vát bắt đầu suy kiệt, cuộc thế tấn công đột nhiên dừng lại, cả người mềm nhũn, dường như đối với hắn lúc này ngay cả việc đứng dậy cũng hết sức khó khăn!

“Lưới đánh cá này…” Ánh mắt La Chinh chăm chú.

Nếu La Chinh không sử dụng sức mạnh của chín ngôi sao thì sức mạnh của hắn còn kém xa cái tên trong đội săn thần này.

Nhưng không ngờ lưới đánh cá này lại thần kỳ như vậy, có thể rút sạch sức mạnh của người Băng Sơn tộc?

“Đó là lưới luân chuyển lực” Sau khi chú ý tới vẻ mặt của La Chinh, Hàm Lưu Tô chớp cơ hội để giải thích: “Đây là một chí bảo hồng mông, có thể hấp thu hoàn toàn sức mạnh, chuyển vào trong từng sợi tơ”

Nói cách khác, sau khi lưới luân chuyển lực hấp thu hết sức mạnh của Vát thì sẽ lấy đó mà phản lại trên người hắn.

Do bị phản tác dụng nên sức lực của Vát càng lớn thì sức ép tác động lên người hắn cũng sẽ càng lớn hơn.

Và như thế, đương nhiên hắn không thể thoát khỏi cái lưới này.

Thấy cảnh này, Lôi Thiềm cũng thở phào nhẹ nhõm.

Tính tình Vát quá nóng nảy, đây cũng là một điểm xấu.

Vừa rồi La Chinh đã mạo hiểm tính mạng để bảo vệ Hàm Lưu Tô, thế nên sao La Chinh lại có thể nhượng bộ khi đối mặt với Vát?

Sau đó, do Lôi Thiềm ra mặt hòa giải nên đám Hạ tả vệ mới bỏ tấm lưới luân chuyển lực kia đi, đồng thời cũng khuyên Vát…

“Tốt lắm, tiếp tục lên đường được rồi” Hàm Lưu Tô khẽ cười nói.

Ở trên lưng La Chinh, nàng lại không hề căng thẳng.

Thay vào đó là một cảm giác rất an toàn.

La Chinh gật đầu rồi nói: “Vậy ngươi định khi nào thì xuống…”

Nghe thấy vậy, Hàm Lưu Tô lè lưỡi rồi tuột xuống từ trên lưng La Chinh.

Trải qua việc con thánh thú Chân Võ này, các võ giả ngoại tộc bắt đầu hành động có quy củ hơn rất nhiều.

Vất vả tu luyện mãi trong Băng Sơn tộc mới thành công được như giờ, làm gì có ai muốn bị mất mạng? Cấm địa Luyện Thần này vốn là một nơi khá kỳ quặc, không cẩn thận rồi bỏ mình thì cũng chỉ có thể tự trách mình không may mắn mà thôi.

Đội ngũ đã bắt đầu ổn định, lại thêm kinh nghiệm phong phú của Băng Sơn tộc nên chặng đường kế tiếp đã yên ổn hơn rất nhiều.

Gặp phải mấy con dị thú thì đội săn hổ và đội săn rồng đều đích thân ra tay, đánh chết…

Sau khi xuyên qua rừng Cự Mộc thì bọn họ bắt đầu tiến vào rừng Độ Ách.

Dị thú trong này cũng nhiều hơn khu rừng kia mấy lần.

Nhưng chỉ cần không gặp phải mấy loài vật mạnh mẽ như thánh thú Thiên Võ thì cũng không có vấn đề gì lắm.

Cho dù là dị thú như trăn Vô Tướng Thiên, đội săn thần vẫn sẽ ra tay như thường, không hề hoảng sợ.

Sau bảy tám canh giờ, mọi lại người xuyên qua rừng Độ Ách, trước mặt mọi người xuất hiện một cảnh tượng kỳ lạ.

Đó là một dải thiên hà vắt ngang trên không trung.

Dải thiên hà này trôi lơ lửng giữa không trung, uốn lượn sang hai bên trái phải, giống như một con rắn không có đầu đuôi thật dài.

“Trời sắp tối rồi, mọi người tăng tốc lên một chút.

Vượt qua Ngộ Thiên Hà này là có thể đến địa bàn của Thiên Khung tộc” Có người trong Băng Sơn tộc chỉ huy.

Trong cấm địa Luyện Thần, ban ngày và ban đêm hoàn toàn là hai thế giới.

Những sự tồn tại mạnh mẽ giống như trăn Vô Tướng Thiên bình thường đều hoạt động vào ban đêm, nhưng thánh thú Chân Võ lại là một ngoại lệ.

“Thiên Khung tộc? Vì sao chúng ta phải đến Thiên Khung tộc?”

“Lần này ba thánh địa tu luyện hợp tác với nhau để hành động.

Hỏi nhiều làm gì?” Thấy chỉ là một võ giả ngoại tộc trong đội săn rắn hỏi, vị Băng Sơn kia lạnh giọng đáp lại.

Nếu là trước kia thì giờ phút này là lúc Băng Sơn tộc đi săn vừa về.

Nhưng lần này lại khác, bọn họ trực tiếp băng qua rừng Độ Ách, đi tới Thiên Khung tộc.

Ngoài Thiên Khung tộc ra thì còn có Vạn Tượng tộc cũng sẽ cùng tham gia vào lần hành động này.

Từ nhiều năm trước, các thổ dân của cấm địa Luyện Thần đã thực hiện hành động mấy lần, nhưng lần này là ba tộc cùng phối hợp với nhau.

Về chuyện của La Chinh, Băng Sơn tộc đã truyền tin tức cho cả Vạn Tượng tộc và Thương Khung tộc.

Bọn họ gọi La Chinh là “người gạt lửa”, ý là người không sợ lửa.

Cũng chính La Chinh là chìa khóa quan trọng để họ đạt được mục đích này.

Về phần bọn họ muốn đi đâu, La Chinh phải đi lấy cái gì thì Băng Sơn tộc không chịu tiết lộ.

Chỉ có điều, Lôi Thiềm đã cam đoan mấy lần, rằng ba tộc lớn cũng sẽ cố gắng hết sức để bảo vệ La Chinh.

Sau khi băng qua thiên hà kia, mọi người liền cảm nhận được chân nguyên truyền tới đây dày đặc hơn, cho thấy đã tới địa bàn của Thiên Khung tộc.

Trong Thiên Khung tộc này có thể tu luyện chân nguyên, là thánh địa của võ giả tu chân!

Nhưng hầu như các võ giả ngoại tộc của Băng Sơn tộc đều lấy luyện thể làm chính, cũng có một số ít người là pháp thể song tu, nhưng bọn họ cũng chẳng có hứng thú với Thiên Khung tộc lắm.

Tình huống của La Chinh thì khá đặc biệt.

Tuy hắn cũng xây dựng thế giới trong cơ thể, nhưng chân nguyên trong cơ thể đã thay thế bằng khí hỗn độn.

Nên đối với hắn, chân nguyên của nơi này lại vô dụng.

Chẳng qua có rất nhiều thời điểm, thuộc tính của khí hỗn độn lại giống với chân nguyên.

Nếu trong Thiên Khung tộc có một số phương pháp đặc biệt để sử dụng chân nguyên thì La Chinh cũng sẽ chọn học một chút.

Tiến vào lãnh thổ của Thiên Khung tộc chưa được bao lâu thì đã có mấy đội ngũ tới đón tiếp.

Ngược lại, người của Thiên Khung tộc không với loài người là mấy.

Chỉ khác ở chỗ bọn họ có hốc mắt sâu, tóc vàng óng, mỗi người đều có một đôi cánh trắng.

Cách ăn mặc của bọn họ thì lại giống Băng Sơn tộc, rất đơn sơ.

Bọn họ chỉ lấy một ít vải vóc để che đi chỗ riêng tư, còn để lộ ra bắp thịt khỏe mạnh trên cơ thể.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 2 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 2 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 2 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 2 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box