[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 302 : Gặp mặt tiên tri (c1506-c1510)
❮ sautiếp ❯Chương 1506: Gặp mặt tiên tri
Bề mặt khối đá hiếm Kim Xoa không ngừng lõm xuống, động năng lớn bắt đầu tỏa ra trên cả khối đá“Bốp!”
Cùng với một tiếng trầm đục, rốt cuộc sức mạnh mà La Chinh mượn từ Thần Đài Cửu Tinh tạo thành quyền cũng nổ tung!
Trong nháy mắt này, bỗng nhiên La Chinh rút tay phải của mình về…
La Chinh còn chưa đủ khả năng khống chế sức mạnh khổng lồ như thế, nói cho cùng thì sức mạnh vẫn phải tương tác với nhau.
Một quyền này của La Chinh đánh lên khối đá hiếm Kim Xoa sẽ tạo nên phản lực tương đối lớn.
Nhưng sức mạnh này không bám trên người La Chinh.
Dù sao thì “găng tay sức mạnh” kia vẫn còn cách nắm tay của La Chinh nửa tấc.
Nếu La Chinh trực tiếp tập trung sức mạnh này trên tay mình, thì dưới phản lực, một cái cánh tay của hắn sẽ bị dập nát!
Khi rút nhanh tay về, thân thể La Chinh chỉ hơi lung lay, hắn không nhịn được mà thở phào một hơi.
Sức mạnh này lớn đến đáng sợ, hắn vẫn chưa khống chết được hoàn toàn, không cẩn thận một chút là có ngày chơi với lửa sẽ bị lửa thiêu chết!
Sau khi sức mạnh của La Chinh khuếch tán trên cả khối đá, Lôi Thiềm chợt biến sắc.
Bỗng nhiên, hắn cảm thấy dưới chân đứng không vững!
Hắn cũng phản ứng rất nhanh, đột nhiên dùng sức lộn nhào một cái trên không, nhảy từ trên đá hiếm Kim Xoa xuống, đứng vững vàng trên mặt đất.
Mà trong nháy mắt khi hắn đứng trên mặt đất, hắn liền nhìn thấy khối đá hiếm đang bắn thẳng về phía trước với tốc độ cực nhanh.
“Vèo…”
Khối đá hiếm Kim Xoa này rất nặng, khi di chuyển với tốc độ cao, nó đè ép rát mạnh lên không khí xung quanh, tạo thành những lốc xoáy nhỏ bằng nắm tay, liên tục xoay tròn xung quanh.
Ngay cả đá Ngân Cang bày ngoài quảng trường cũng bị đá Kim Xoa hằn lên một vết rất sâu.
Từ đó có thể thấy được sức mạnh mà La Chinh đánh lên nó!
Một thước…
Mười thước…
Hai mươi thước…
Ba mươi thước…
Bốn mươi thước…
Năm mươi thước!
“Oành!”
Cứ mười tấc là một thước, mỗi mười thước là một trượng.
Ở cách khối đá Kim Xoa khoảng năm trượng có một tòa nhà của Băng Sơn tộc.
Tòa nhà kia cũng làm từ đá Ngân Cang, từ khi xây dựng tới nay đều dùng để cất chứa các loại xương thú, máu thú, gần như các rãnh máu trên quảng trường đều hội tụ ở đây!
Khi đá Kim Xoa bị đẩy mạnh về phía trước theo quán tính, nó trực tiệp đâm thẳng vào tòa nhà kia.
“Ầm ầm…”
Toàn bộ tòa nhà làm bằng đá Ngân Cang cũng ầm ầm sụp đổ, che lấp hoàn toàn khối đá Kim Xoa kia.
La Chinh đứng tại chỗ, hơi sững sờ mà nhìn thấy mức độ phá hoại do một quyền này của mình gây ra.
Trong lòng hắn thầm kêu không ổn, hắn lại dùng quá sức rồi…
Lần đầu tiên mượn sức từ Thần Đài Cửu Tinh, hắn còn chưa khống chế được số lượng, hoặc nên nói là hắn chưa hiểu rõ trong Thần Đài Cửu Tinh chứa sức mạnh khổng lồ đến mức nào.
Theo La Chinh nhận định thì một phần hai mươi không tính là nhiều, nhưng ngay cả bản thân hắn cũng không ngờ được rằng nó sẽ bùng nổ mạnh mẽ như thế.
Quan trọng là khi đánh một quyền này, La Chinh hơi hướng sức xuống phía dưới, cho nên tạo thành lực ma sát rất lớn giữa đá Kim Xoa vừa mặt đất.
Nếu hắn đánh quyền này hướng lên trên, thì sợ rằng có thể đánh bay khối đá Kim Xoa luôn…
Cảnh tượng này khiến chính La Chinh cũng thấy rung động, thì có thể tưởng tượng ra sắc mặt của người bên ngoài sẽ như thế nào.
Vì bị tòa nhà kia chặn đường nên mới trượt đi năm mươi thước, thế nếu không có tòa nhà, thì nó sẽ trượt đi bao xa?
Một trăm trượng? Hai trăm trượng?
Khoảng cách bao xa đã không còn quan trọng nữa.
Việc Băng Sơn tộc dùng khối đá hiếm Kim Xoa này để khảo nghiệm sức mạnh đã thành một truyền thống lâu đời.
Trong đó, kỷ lục cao nhất được ghi lại chính là ba mươi mốt thước.
Đương nhiên, kỷ lục này chỉ nhằm vào võ giả tiến vào núi Thánh Tuyền lần đầu tiên.
Gần như tất cả thợ săn thành niên của Băng Sơn tộc đều có thể đẩy đá Kim Xoa đi ba bốn mươi trượng.
Về phần Lôi Thiềm với cương vị là sự tồn tại đứng đầu thì khi dốc toàn lực cũng có thể tạo ra thành tích như của La Chinh.
Nhưng La Chinh mới tới nơi này có gần nửa năm, sao có thể so sánh với đám người Lôi Thiềm chứ?
Khi người này tiến vào, chính là thuộc loại võ giả ngoại tộc còn không thể đứng dậy…
Nhìn tòa nhà bị sập kia, mọi người trên quảng trường đều rơi vào im lặng.
Ngược lại, Hàm Lưu Tô mỉm cười tươi sáng: “Ta nói rồi, ta tin tưởng tên bán hoa kia”
Hạ tả vệ nuốt nước miếng: “Sức mạnh này còn chưa đủ để phá vỡ Trấn Hồn Nhai…”
“Đương nhiên ta biết rõ điều đó, nhưng đây thật sự là toàn bộ sức mạnh của La Chinh sao? Ngươi có nhìn thấy hắn lùi về sau không?” Hàm Lưu Tô nhìn chằm chằm Hạ tả vệ hỏi.
Đây là một vấn đề thường thức, bị nhiều võ giả ở đây bỏ qua.
Nhưng những người như Lôi Thiềm, Hàm Lưu Tô lại chú ý tới.
Có lẽ mức độ phá hoại của khối đá Kim Xoa rất thu hút sự chú ý, nhưng bọn họ lại càng để ý hơn đến động tác của La Chinh! Bọn họ thấy người này không hề lùi lại!
Sức mạnh là tương tác với nhau, ngươi đánh người khác một quyền, thì sẽ có phản lực đánh ngược trở lại lên người của ngươi.
Nếu võ giả luyện thể đánh mạnh một quyền xuống dưới, thì khi sức mạnh kia bùng nổ, có thể sẽ khiến hắn bắn lên cao!
Dựa theo lẽ thường, khi La Chinh đánh ra một quyền này, nếu độ cứng của cơ thể hắn nhỏ hơn khối đá Kim Xoa vô số lần, thì sợ rằng bản thân hắn sẽ bị bắn bay ra xa vì phản lực.
Nhưng La Chinh lại ổn định thân hình, chỉ hơi lung lay tại chỗ một chút!
Theo bản năng, bọn họ cho rằng, bản thân La Chinh vẫn còn giữ lại sức, cho nên mới có thể đứng vững tại chỗ!
Nhưng nghĩ cẩn thận thì vẫn không đúng.
Cho dù La Chinh giữ lại sức để đối kháng với phản lực của đá Kim Xoa, thì khi hắn đứng tại chỗ như vậy, cơ thể của hắn cũng không thể chịu đựng được.
Mà cho dù thân thể La Chinh có đáng sợ thật, như vậy hắn cũng phải ấn ra hai dấu chân thật sâu trên nền đá Ngân Cương, hoặc dẫm vỡ mặt đất mới đúng.
Nhưng những điều này đều không xuất hiện.
Phản lực kia giống như tiêu tán đi đâu mất.
La Chinh chỉ bất hợp lý mà đứng ở đó.
Những người khác không thể giải đáp nghi hoặc trong lòng, đồng thời lại không thể không đối mặt với sự thực trước mắt!
“Cái này… thuộc hạ cũng không biết, vì sao La Chinh chưa từng lui về sau” Trong đầu Hạ tả vệ cũng rối tinh rối mù, hắn thật sự không nghĩ ra.
“Vậy thì đừng nói La Chinh không có bản lĩnh kia” Hàm Lưu Tô nhếch lên, khuôn mặt nhỏ nhắn lộ vẻ đắc ý.
Hạ tả vệ khá bất đắc dĩ, quay đầu lại nhìn xem mấy người phía sau, mấy vị Giới Chủ còn có vẻ bất đắc dĩ hơn.
Bọn họ cũng giống như Hạ tả vệ, đều vô cùng khiếp sợ, cũng càng thêm nghi hoặc và thấy khó hiểu.
“Làm sao mà làm được vậy?” Lôi Thiềm hỏi thẳng La Chinh, không úp mở gì cả.
Biểu hiện của La Chinh đã vượt xa kỳ vọng của Lôi Thiềm, thậm chí còn khiến Lôi Thiềm cảm thấy bị uy hiếp.
Trước đây hắn hy vọng La Chinh có thể cố gắng trưởng thành, đặc biệt là khi ở trong núi Thánh Tuyền thì cố gắng kiếm được thật nhiều nguồn sức mạnh để gia tăng thực lực.
Nhưng cũng không phải tăng kiểu nhanh như thế này.
Tốc độ này đã vượt qua sức tưởng tượng của hắn.
Mặc dù tính cách Lôi Thiềm khá điềm tĩnh, nhưng cũng không tiếp thu được.
“Ngươi đang hỏi làm sao để đẩy tảng đá kia đi ư?” Trong lòng La Chinh cũng rầu rĩ, chỉ có thể kiếm cớ thoái thác, để giải thích cho sức mạnh kia của mình.
Không ngờ Lôi Thiềm lại không quan tâm đến vấn đề này, hắn lắc đầu: “Không phải, ta muốn biết làm sao mà ngươi lại không lui về sau…”
“Ta… không lui lại?” La Chinh sửng sốt, trong lòng thầm kêu không ổn lần thứ hai.
Vì tránh phản lực hình thành từ một quyền kia, hắn đã rút tay về đúng lúc.
Cho nên La Chinh không hề trực tiếp tiếp xúc với khối đá kia, vì thế phản lực cũng giảm đi đáng kể.
Cứ như vậy, biểu hiện của hắn không khỏi quá bình tĩnh.
Sớm biết như vậy, La Chinh đã lui lại liên tục về sau, tốt nhất là nên bay đi vài trăm trượng rồi mới dừng lại, như vậy xem như là bình thường…
“Ta tu luyện một loại thần thông, có thể chuyển sức mạnh ra ngoài cơ thể, cho nên mới không lùi lại” La Chinh đáp lại như thế.
Hắn cũng không nói dối.
Quả thực, hắn đã chuyển sức mạnh của Thần Đài Cửu Tinh lại đây rồi hóa thành găng tay vô hình.
Lôi Thiềm căn bản không tin lời La Chinh, hắn chỉ nói: “Giang sơn lớn có nhân tài xuất hiện, khiến ta rất bất ngờ, nhưng…” Khuôn mặt vốn nghiêm túc bỗng trở nên hiền lành, hắn cười nói với La Chinh: “Nhưng vẫn phải chúc mừng ngươi, đã phá vỡ kỷ lục, giành được danh hiệu Man Vương! Gia nhập đội săn thần!”
Yêu cầu của danh hiệu Man Vương chỉ cần khoảng cách mười trượng mà thôi.
La Chinh đã đẩy đi hơn bốn mươi trượng, tiếc rằng Băng Sơn tộc chỉ có bốn danh hiệu này, không có danh hiệu cấp bậc cao hơn.
Đúng lúc này, có hai đứa trẻ của Băng Sơn tộc đi tới, cúi chào với Lôi Thiềm, một đứa trẻ trong đó lên tiếng: “Ngươi đi theo ta, tiên tri muốn gặp ngươi”
“Tiên tri? Hắn ở đâu?”
Sau khi La Chinh tiến vào núi Thánh Tuyền thì mới biết hình như trong Băng Sơn tộc có một vị tiên tri.
Nhưng hắn đã đến đây nửa năm mà chưa từng gặp qua.
Chương 1507: Tiết lộ
Sau khi La Chinh đi khỏi, cả quảng trường mới bắt đầu xôn xaoTrong đó, nhiệt liệt nhất có lẽ là người Băng Sơn tộc.
Còn những võ giả ngoại tộc kia lại giữ im lặng…
Nguồn gốc của võ giả ngoại tộc rất hỗn tạp, họ đến từ các vũ trụ lớn hoặc đến từ Thần Vực.
Tuy rằng trước đây họ có quan tâm đến La Chinh, nhưng đa phần là do thèm muốn sự tiếp đãi long trọng mà Băng Sơn tộc dành cho La Chinh.
Đương nhiên, kiểu đối xử long trọng này không đáng để nhắc tới trong mắt nhóm võ giả Thần Vực.
Mục tiêu duy nhất của các võ giả đến từ Thần Vực chính là nguồn sức mạnh, còn mấy thứ như luyện thể bằng cách dùng hành khúc cộng hưởng của Băng Sơn tộc, cắn nuốt máu thịt của các loại dị thú quý giá không có sức hút lớn đối với bọn họ.
Cho dù cấm địa Luyện Thần có tốt thì nói cho cùng cũng chỉ do thánh nhân xây nên, sao có thể so sánh với Thần Vực chứ?
Thần Vực mới là thế giới thật sự! Cho nên sinh linh ra đời trong Thần Vực mới có tư cách gọi người trong vũ trụ là sinh linh thứ cấp.
Nhưng bây giờ, sắc mặt của những người đến từ Thần Vực này đã thay đổi hoàn toàn!
Họ không nghĩ ra nguyên nhân La Chinh đột nhiên trở nên mạnh mẽ như vậy nằm ở đâu?
Bởi vì sự tiếp đãi long trọng của Băng Sơn tộc sao?
Bởi vì chỗ rượu mạnh mà Lôi Thiềm tặng cho La Chinh kia ư? Hay do cắn nuốt nội tạng của các dị thú? Dùng đầu ngón chân để nghĩ cũng biết câu trả lời là “Không thể nào!”
“Chậc chậc, vấn đề mấu chốt vẫn nằm ở nguồn sức mạnh” Ông lão tên là Diêu An kia nói khẽ.
Bên cạnh Diêu An có một vị võ giả toàn thân đen thui, vị võ giả này cũng nhận được danh hiệu Thần Lực.
Nghe thấy lời của lão, hắn lại lạnh lùng nói: “Thần Cực Cảnh mà thôi, hắn có thể cắn nuốt bao nhiêu nguồn sức mạnh chứ?”
Diêu An nhíu mày, “Nếu như hắn mở ra Thần Đài Cửu Tinh thì sao?”
“Hừ, có thể ư? Cho dù mở ra Thần Đài Cửu Tinh thì nguồn sức mạnh hấp thu được vẫn có hạn, tối đa cũng chỉ tăng lên được gấp đôi thôi, đây đã là cực hạn.
Cộng thêm Đạo Đài Bát Trọng và sức chứa của thân thể hắn nữa thì cũng vẫn có hạn” Võ giả đen thui kia nói.
“Đây chính là điểm mà ta thấy nghi hoặc” Diêu An lắc đầu, trong ánh mắt lóe lên vẻ hung ác nham hiểm, có thể bắt thằng nhóc này lại tra hỏi một phen hay không?
Song cũng không dễ nắm được cơ hội như thế, dù sao trong này chính là địa bàn của Băng Sơn tộc.
Huống hồ, Băng Sơn tộc còn có chuyện muốn nhờ La Chinh, nên sao có thể để cho võ giả ngoại tộc dễ dàng thực hiện được?
Nếu là sau khi La Chinh hoàn thành sự kiện kia cho Băng Sơn tộc thì lại tồn tại cơ hội nhất định…
Vốn dĩ Diêu An định tiếp nhận kiểm tra xong liền rời đi.
Có lẽ tu luyện trong Băng Sơn tộc quan trọng, nhưng lão thân là người Phượng Trúc, nên vẫn có lựa chọn tốt hơn.
Hành động của La Chinh chắc chắn đã tạo ra một kỷ lục mới.
Mấu chốt là họ không thấy được điểm cuối trong kỷ lục của La Chinh.
Nếu không bị tòa kiến trúc kia ngăn cản, La Chinh có thể đẩy đá Kim Xoa này đi bao nhiêu trượng?
Tám mươi trượng?
Một trăm trượng?
Thậm chí là hai trăm trượng?
Đây nhất định là kỷ lục xưa nay chưa từng có.
“Được rồi! Người tiếp theo!” Lôi Thiềm phất tay một cái, tuyên bố giữa những âm thanh huyên náo kia, vẻ khiếp sợ trên mặt hắn đã từ từ phai đi.
Biểu hiện của La Chinh đã khiến cho Lôi Thiềm tương đối yên tâm, lo lắng trước đây đều đã hoàn toàn tiêu tan, có lẽ đây là người trời xanh phái tới để giúp đỡ Băng Sơn tộc bọn họ.
Bây giờ La Chinh đã đi gặp nhà tiên tri, tất cả phải xem nhà tiên tri căn dặn thế nào.
Dưới sự hướng dẫn của đứa bé Băng Sơn tộc kia, La Chinh vượt qua hết căn nhà thô kệch này đến căn nhà thô kệch khác.
Nhà của Băng Sơn tộc không có gì đặc sắc, đơn giản là tùy ý xây nên từ đá Ngân Cang.
Khu sinh hoạt bên này cấm võ giả ngoại tộc tiến vào, nhưng chỉ cần tùy tiện nhìn lướt qua một cái, La Chinh cũng biết văn hóa kế thừa của Băng Sơn tộc tương đối nghèo nàn, chắc cũng không có hoạt động giải trí gì.
Khó trách những đứa bé Băng Sơn tộc kia dễ dàng bị võ giả ngoại tộc thu hút.
Đi về phía trước theo những ngôi nhà ở khu sinh hoạt bên này, sau khi đi tới cuối đường thì liền xuất hiện một tòa nhà vô cùng đồ sộ.
Khi tiến vào trong tòa nhà này, La Chinh mới nhìn thấy những tấm bia mộ dựng thẳng bên trong, cũng được chế tạo từ đá Ngân Cang.
“Tòa nhà này là nghĩa trang của Băng Sơn tộc à?” Nhìn thấy những bia mộ kia, La Chinh thầm kinh hãi trong lòng.
Sau khi đi qua rất nhiều bia mộ màu bạc, La Chinh nhìn thấy phía trước là mấy trăm tấm bia mộ màu vàng kim.
Vật liệu của những bia mộ này giống y như đúc với tảng đá vuông màu vàng kim mà hắn đã đẩy trước đó, đều là được chế tạo từ đá Kim Xoa.
Nghĩ đến ý ông lão kia lộ ra, có thể thấy những khối đá Kim Xoa này đều là châu báu quý hiếm, nhưng lại dùng để làm bia mộ, chắc hẳn người được chôn cất phía dưới những tấm bia mộ này đều là những nhân vật thủ lĩnh của Băng Sơn tộc.
Số lượng bia mộ không nhiều lắm, ước chừng chỉ có hai, ba trăm bia mộ màu vàng kim.
Sau khi đi qua những bia mộ màu vàng kim, rốt cuộc La Chinh cũng đi tới cuối tòa nhà này, ở cuối nơi này lại có một túp lều hình tròn.
Vén tấm rèm của túp lều lên thì thấy trên sàn có lót một tấm vải trắng tinh, trên tấm vải có một ông lão vóc dáng rất cao nhưng cả người lại gầy rộc đang ngồi ở trong đó.
Hiển nhiên, ông lão này cũng là người Băng Sơn tộc, nhưng hẳn tuổi tác khá cao, tựa như người đã bước một chân vào quan tài.
Hình như trong cấm địa Luyện Thần không hề tồn tại thiên nhân ngũ suy, có lẽ ông lão này đã xem như là sắp chết, nhưng lại không hề có vết bẩn đầy người, hay cáu ghét khắp mặt.
Tuy người này già nua nhưng đôi mắt trên khuôn mặt đầy nếp nhăn vẫn hết sức có thần.
“Chàng thanh niên, mời đi vào…”
Đợi sau khi La Chinh đến gần, ông lão kia mới mở miệng gọi một tiếng, giọng nói khản đặc.
La Chinh gật đầu, sau đó mới cất bước tiến vào trong túp lều này.
Cụ già chìa cánh tay dài nhỏ giống như sào trúc chỉ vào một bên của tấm vải bố trắng, mời La Chinh ngồi xuống.
Sau khi ngồi xuống, La Chinh liền mặt đối mặt với ông lão đang ngồi khoanh chân này.
Ngồi xuống xong, ông lão này lại không nói gì, trong lòng La Chinh có chút nghi hoặc, người này chắc chắn là nhà tiên tri của Băng Sơn tộc, đã có chuyện gọi mình tới nhưng tại sao vẫn chưa mở miệng?
Tính kiên nhẫn của La Chinh khá tốt, đối phương không nói lời nào, hắn cũng chỉ ngồi xếp bằng, sau đó toàn thân trên dưới bắt đầu từ từ thả lỏng.
Qua một quyền mới đây kia, La Chinh lại có lĩnh hội mới đối với việc kiểm soát sức mạnh.
Đặc biệt là sức mạnh đến từ thế giới trong cơ thể.
Bây giờ La Chinh đã có thể hóa luồng sức mạnh to lớn kia thành một găng tay bất quy tắc, sau này hắn có thể biến nó thành một thanh kiếm hay không? Thậm chí là một thanh mũi hẹp dài?
Đáng tiếc, giờ đang ở ngay trước mặt vị tiên tri này, La Chinh không thể thử nghiệm suy đoán của mình, chỉ có thể kìm nén tâm tình nóng lòng muốn thử của chính mình.
Qua hồi lâu sau, nhà tiên tri kia mới mở miệng nói: “Chúng ta bám vào cấm địa Luyện Thần này, cấm địa Luyện Thần này lại bám vào Thần Vực, coi như ngồi một chỗ cố định mà ngày đi một tám tỷ dặm…”
“Ồ?” Đột nhiên nghe được câu này, La Chinh cũng hơi sững sờ.
Nhà tiên tri của Băng Sơn tộc này lại chậm rãi mở miệng nói: “Cả Thần Vực rơi xuống chỗ sâu trong hỗn độn, đồng thời vẫn duy trì trạng thái xoay tròn ở tốc độ cao.
Chúng ta đang ở trong đó, lại không cảm giác được tốc độ này…”
Nghe lời giải thích của nhà tiên tri, La Chinh còn thấy hơi khó nắm bắt.
Nhưng hắn vẫn nghe hiểu ý tứ trong đó, cho dù ở trong một vũ trụ nào đó, hoặc giả như ở trong cấm địa Luyện Thần, những thế giới trong cơ thể do thánh nhân xây dựng này đều đang xoay tròn quanh Thần Vực, còn bản thân Thần Vực cũng đang chuyển động với tốc độ cực cao.
Chẳng qua, bọn họ đang ở trong đó nhưng lại không cảm giác được sự di động của mình.
Ví dụ như những sinh linh trong một ngôi sao đang xoay tròn cũng không cảm giác được lúc nào mình cũng đang thay đổi phương hướng.
Nhưng nhà tiên tri này nói rơi xuống là có ý gì?
Nhà tiên tri Băng Sơn tộc tiếp tục nói: “Các thánh nhân đều nói hỗn độn vô cùng vô tận, dù rơi như thế nào thì cũng không thể rơi xuống đáy… Nhưng chủ của ta, một trong ba thánh nhân lớn mới được phong lại biết hỗn độn cũng có giới hạn, Thần Vực không thể rơi xuống mãi được.
Khi Thần Vực chạm đến giới hạn kia, kết quả cuối cùng chính là rơi vỡ, chúng thần cũng chôn vùi theo đó”
La Chinh ngẩn ra một chút, rốt cuộc mở miệng hỏi: “Chuyện này… liên quan gì đến ta?”
Nhà tiên tri Băng Sơn tộc nọ khẽ mỉm cười: “Trong Thần Vực không có nhiều người tán đồng quan điểm này, chủ của ta là một vị trong đó, cho nên ngài ấy bỏ qua việc xây dựng một vũ trụ hoàn chỉnh, mà dùng tu hành cả đời hóa thành cấm địa Luyện Thần”
Đến đây La Chinh xem như đã nghe hiểu, người chủ trong miệng nhà tiên tri này hẳn là thánh nhân xây dựng nên cấm địa Luyện Thần này.
Nguồn sức mạnh mà La Chinh hấp thu cũng chính là nguồn sức mạnh của người “chủ” kia!
“Trừ ngươi ra, không có ai trong Băng Sơn tộc biết được chuyện này” Nhà tiên tri thản nhiên nói, “Chủ của ta muốn chia sẻ sức mạnh của ngài cho chúng sinh, hy vọng trong chúng sinh xuất hiện người kiệt xuất có thể làn nên kỳ tích! Nâng Thần Vực lên…”
“Vì sao lại muốn nói cho ta biết?” La Chinh chớp mắt.
Nhà tiên tri của Băng Sơn tộc khẽ mỉm cười, “Bởi vì thật sự ngươi lấy đi quá nhiều nguồn sức mạnh”
Chương 1508: Loại thứ ba
La Chinh nửa tin nửa ngờ trước lời của nhà tiên tri nàyĐối với La Chinh bây giờ, Thần Vực vẫn còn là một suy nghĩ xa vời.
Về phần cả Thần Vực sắp sửa đối mặt với cái gì, sợ rằng càng không liên quan đến La Chinh.
Cho nên trong lòng La Chinh không có chút gợn sóng nào trước tin tức nhà tiên tri này đưa ra.
Trời sập xuống vẫn có các thần chống đỡ, phía trên thần còn có thánh nhân…
Song câu nói sau cùng của vị tiên tri này vẫn khiến trái tim La Chinh nảy mạnh lên.
Thằng cha này biết mình hấp thu bao nhiêu nguồn sức mạnh ư?
Nói cho cùng thì nguồn sức mạnh kia lấy từ sức mạnh của thánh nhân, võ giả bình thường hấp thu vài chục nghìn giọt đã coi như khá nhiều rồi.
Sợ rằng nguồn sức mạnh mà bất cứ vị võ giả nào hấp thu vào năm nay cũng tương đương với nguồn sức mạnh có thể hấp thu được trong một năm trước đây.
Còn nguồn sức mạnh mà La Chinh hấp thu lại càng nhiều hơn, hắn đã hút đi một phần ba hồ nguồn sức mạnh kia.
Đối phương biết mình đã hấp thu nhiều như vậy, liệu có bắt mình trả lại hay không?
Mặc dù La Chinh hơi hoảng loạn, nhưng hắn vẫn có lý do để bình tĩnh.
Bố trí một hồ nguồn sức mạnh lớn như vậy ở chỗ đó, còn để một quả cầu bát quái làm đảo ngược lực hấp dẫn, khiến cho võ giả tiến vào trong đó có thể rời đi.
Đây hẳn là do người “chủ” trong lời nhà tiên tri sắp xếp, nếu người ta đã sắp đặt như vậy, chứng tỏ đối phương chẳng hề quan tâm việc có người tiến vào trong đó hấp thu nguồn sức mạnh.
Vấn đề duy nhất chính là thực sự La Chinh đã hấp thu quá nhiều.
Nếu hồ nguồn sức mạnh này chính là toàn bộ sức mạnh của vị thánh nhân kia, La Chinh lại trực tiếp lấy đi một phần ba thì không khỏi hơi quá đáng.
Nhà tiên tri nọ nhìn ra một chút bất an trên mặt La Chinh, liền mở miệng nói: “Có thể lấy đi bao nhiêu nguồn sức mạnh là bản lĩnh của chính ngươi, chủ của ta sẽ không để bụng”
La Chinh mở to hai mắt mà hỏi, “Thật sự sẽ không để bụng ư?”
Nhà tiên tri cười khanh khách, “Chủ của ta chia võ giả trong cấm địa Luyện Thần làm hai loại người, cho dù là đến từ Thần Vực hay đến từ vũ trụ”
La Chinh hỏi: “Hai loại nào?”
“Có hy vọng và không có hy vọng” Nhà tiên tri trả lời.
“…”
Cách phân loại này khó tránh khỏi quá chung chung, La Chinh không biết phải nói tiếp thế nào, suy nghĩ một chút mới mở miệng hỏi: “Ta thuộc về loại nào? Có hy vọng ư?”
Nhà tiên tri lại lắc đầu, “Không”
“Vậy là không có hy vọng rồi” La Chinh cười khổ rồi nói, tuy rằng hắn cũng không biết rốt cuộc cái gọi là hy vọng này là hy vọng gì.
Không ngờ nhà tiên tri này vẫn lắc đầu, “Ngươi không thuộc về hai loại này.
Từ khi chủ của ta thiết lập sáu thánh địa tu luyện lớn tới nay, đã bố trí sáu vị tiên tri ở trong.
Sáu người chúng ta giúp chủ của mình sàng lọc võ giả bên ngoài tiến vào cấm địa Luyện Thần, chia ra làm hai loại võ giả này, có điều… ngươi thuộc về loại thứ ba”
“Loại thứ ba là gì?” La Chinh hỏi.
“Người có thể biến hy vọng thành hiện thực” Nếp nhăn trên gương mặt già nua kia của nhà tiên tri hoàn toàn giãn ra, để lộ nụ cười vui mừng, “Trong sáu thánh địa tu luyện lớn đã tìm ra bảy người, bảy người này cũng có thể đạt đến tiêu chuẩn loại thứ ba.
Đáng tiếc trong Băng Sơn tộc ta vẫn chưa từng xuất hiện, cuối cùng ngày này cũng tới rồi”
La Chinh xem như nghe hiểu ý tứ này.
Cấm địa Luyện Thần là do vị thánh nhân kia tạo ra.
Vị thánh nhân kia đã sáng lập rất nhiều nơi tu luyện lớn nhỏ, sáng lập ra sáu thánh địa tu luyện lớn, thậm chí còn tạo ra những chủng tộc khác nhau canh giữ ở trong thánh địa tu luyện này.
Sau đó ông ta sẽ tạo ra sáu nhà tiên tri đứng ngoài thế tục, lẳng lặng quan sát tất cả võ giả ngoại tộc tiến vào thánh địa tu luyện.
Những nhà tiên tri này đang âm thầm đánh giá từng vị võ giả một.
Võ giả có thể giành được bùa thử luyện màu tím trong cấm địa Thần Luyện vốn đã được xem là người xuất sắc.
Chỉ cần nâng cao thêm một bước nữa, đồng thời thể hiện được thực lực và thiên phú của mình ra, là đủ để giành được đối tượng mà bản thân vừa ý!
Chẳng trách…
La Chinh cũng tò mò, hình như Băng Sơn tộc này không hề cần bùa thử luyện kia, vậy vì sao nhất định phải thu bùa thử luyện?
Dù sao vật kia không thể ăn, chỉ có thể dùng làm tiền và tài nguyên trao đổi với ngoại tộc.
Nhưng Băng Sơn tộc hoàn toàn tự cung tự cấp, căn bản cũng không cần tài nguyên gì.
Thực ra bùa thử luyện này chỉ là một vật chứng nhận tư cách mà thôi, để mang đến khó khăn nhất định cho việc sàng lọc, miễn cho chó mèo gì cũng tiến vào được trong sáu thánh địa tu luyện lớn.
“Ngươi là người duy nhất phù hợp với loại thứ ba trong Băng Sơn tộc ta, cho nên ta có thể giao cái này cho ngươi” Nói xong, trong tay nhà tiên tri xuất hiện một lá bùa thử luyện màu đen. “Ta tin là ngươi biết giá trị của bùa thử luyện này” Sau khi nói xong, nhà tiên tri tỏ vẻ đắc ý.
Nhà tiên tri này cũng không biết La Chinh tiến vào Băng Sơn tộc như thế nào.
Theo lệ thường, khi một võ giả xuất hiện ở nơi giáng sinh nào đó xong, thì sẽ bắt đầu hoàn thành các loại nhiệm vụ, phấn đấu vì các loại bùa thử luyện.
Tuy rằng bùa thử luyện này chia làm năm màu đen, tím, đỏ, xanh, trắng.
Nhưng trong mắt tất cả võ giả ngoại tộc, bùa thử luyện màu tím chính là bùa thử luyện cấp cao nhất!
Trong cấm địa Luyện Thần, bùa thử luyện màu đen gần như chỉ là truyền thuyết, chỉ nghe nói đến vài lần, song căn bản chưa từng có ai thấy qua!
Về sau, mọi người dứt khoát cho rằng cấm địa Luyện Thần này căn bản không có bùa thử luyện màu đen.
Vì vậy bùa thử luyện màu tím trở thành bùa thử luyện cấp cao nhất.
Nhưng bọn họ không biết rằng, thực ra bùa thử luyện màu đen thật sự có tồn tại, chẳng qua người lấy được lại quá ít.
Phải là võ giả loại thứ ba theo lời nhà tiên tri thì mới có tư cách nhận được bùa thử luyện màu đen.
Như vậy, trước La Chinh cũng chỉ có bảy vị võ giả đã nhận được bùa thử luyện màu đen…
La Chinh hưởng sái Hàm Lưu Tô mới tiến được vào thánh địa luyện thể, hắn căn bản không có một khái niệm rõ ràng về việc phân loại bùa thử luyện màu đen, tím, đỏ, xanh, trắng.
Nhà tiên tri ở đây nhiều năm như vậy, cũng đã tưởng tượng ra hình ảnh mình trao bùa thử luyện màu đen này vô số lần.
Ông vốn cho rằng khi La Chinh nhìn thấy bùa thử luyện màu đen này sẽ vô cùng kinh ngạc và kích động.
Thế nhưng trên mặt La Chinh không có bất kỳ biểu cảm gì, chỉ tiện tay nhận lấy bùa thử luyện màu đen này mà thôi.
“Đây là bùa thử luyện màu đen đó” Nhà tiên tri lại nhấn mạnh, mặc dù không lên giọng nhưng nói cho cùng ông vẫn muốn nhắc nhở về sự quý báu của thứ này một chút.
“Tốt hơn bùa thử luyện màu tím kia chứ?” La Chinh hỏi, hắn từng thấy Hạ tả vệ lấy bùa thử luyện màu tím ra giao cho Băng Sơn tộc.
Trong mắt Hàm Lưu Tô thì bùa thử luyện màu tím này cũng bình thường thôi, có thể tùy ý lấy ra thoải mái.
Nếu như bùa thử luyện màu đen này tốt hơn bùa thử luyện màu tím thì chính là một cấp bậc tốt.
“Đương, đương nhiên…” Nhà tiên tri của Băng Sơn tộc đã không biết nên nói cái gì cho phải.
Nếu La Chinh hỏi vấn đề này, chứng tỏ hắn căn bản không hiểu cách phân loại bùa thử luyện.
Thế thì tên nhóc này là lấy được bùa thử luyện màu tím để tiến vào Băng Sơn tộc như thế nào?
Song, cuối cùng thằng nhóc này sẽ hiểu được chỗ tốt của thứ này! Nhà tiên tri oán giận nghĩ, bù đắp sự mất cân bằng trong lòng mình.
“Còn thứ mà bọn Lôi Thiềm theo đuổi, nếu ngươi có thể giúp họ thì cũng là một loại rèn luyện.
Nhưng nói cho cùng thì sinh linh của cấm địa Luyện Thần chúng ta không thoát ra ngoài được, chủ của ta không ban cho chúng ta con đường vượt qua Thiên Đạo” Nhà tiên tri lắc đầu cười khổ nói.
Những thánh nhân khác khi xây dựng Thiên Đạo thì còn để lại cho một cây cầu độc mộc, để cho võ giả trong vũ trụ có thể vượt qua rồi tiến vào Thần Vực.
Nhưng chủ nhân của cấm địa Luyện Thần này căn bản chưa từng xây dựng Thiên Đạo, trong này không tồn tại Thiên Tôn, sinh linh trong đó vĩnh viễn không thể rời khỏi nơi đây…
Thứ bọn Lôi Thiềm mưu cầu, cũng là thứ mà năm thánh địa tu luyện lớn khác đang mưu cầu.
Nhưng trong lòng các nhà tiên tri của sáu thánh địa lớn này lại biết rõ, cái họ theo đuổi chẳng qua chỉ là một giấc mộng hão huyền!
Nhìn từ góc độ này thì thấy rất nhiều chủng tộc trong cấm địa Luyện Thần thậm chí còn không bằng cả sinh linh thứ cấp.
Nghe thấy câu cảm thán này, La Chinh xem như đã hơi hiểu được tâm thái của đám người Lôi Thiềm.
Khi tranh đấu trong võ đạo, nếu không có đối thủ thì đã mất đi ý nghĩa của chữ “tranh”, như vậy cuối cùng võ đạo này không thể đi xa được.
Lôi Thiềm bọn họ có dựa vào nguồn sức mạnh để tu luyện hùng mạnh hơn nữa thì cũng chỉ có thể an phận ở một góc, không thể tranh tài với đám võ giả trong Thần Vực, bọn họ cũng mất đi động lực tiến tới!
Thậm chí La Chinh còn có một suy đoán hơi ác ý, thứ Lôi Thiềm ủy thác mình lấy từ trong lửa ra căn bản là một tồn tại không có thực.
Vật kia chẳng qua là một nhiệm vụ không thể nào hoàn thành mà thánh nhân lập ra, nhằm duy trì sức hấp dẫn thần bí đối với chủng tộc canh giữ sáu thánh địa tu luyện lớn, để cho những chủng tộc này có một lý do phấn đấu.
Nó giống như là quả chuối treo ở trước mặt con lừa, vĩnh viễn không thể ăn được.
Đương nhiên, chuyện này không liên quan gì đến La Chinh.
Hắn đã nhận lời với Lôi Thiềm thì dĩ nhiên sẽ giúp hắn lấy vật ở trong lửa ra.
La Chinh mang theo bùa thử luyện màu đen rời khỏi túp lều của vị tiên tri.
Cuộc khảo nghiệm nọ đã kết thúc, Lôi Thiềm cùng La Chinh quyết định ngày xuất phát, cũng không hỏi dò nhà tiên tri nói với La Chinh cái gì…
Cho dù hỏi thì La Chinh cũng sẽ không nói.
Huống hồ nhà tiên tri cũng dặn đi dặn lại là không thể nói những chuyện này cho Băng Sơn tộc, càng không thể nói với Lôi Thiềm.
Vào buổi tối cùng ngày, đột nhiên La Chinh cảm thấy thế giới trong cơ thể của mình truyền đến một chút cảm giác khác thường, hắn nhìn vào bên trong thì bèn thấy kinh hãi.
Không ngờ chỉ qua một thời gian ngắn ngủi mà thế giới trong cơ thể hắn lại tiến hóa nhanh như vậy, đã bắt đầu bùng nổ chiến tranh rồi!
Chương 1509: Chiến tranh ở thế giới trong cơ thể
Trước đây, La Chinh không đủ quan tâm đến thế giới trong cơ thểCăn cứ theo cấp bậc tu vi, tốc độ thời gian trôi đi của thế giới trong cơ thể cũng mỗi người mỗi khác.
Trong lúc biển chân nguyên còn sơ khai ở giai đoạn Thần Hải Cảnh, thời gian gần như đứng yên.
Cho nên Thần Hải Cảnh không thể thai nghén ra sinh mệnh, bởi vì quá trình thai nghén vô cùng dài, trong đó thời gian là quan trọng nhất.
Sau khi tới Thần Cực Cảnh, tốc độ thời gian của thế giới trong cơ thể liền bắt đầu tăng vọt, chân nguyên bắt đầu hóa thành lục địa, sinh linh tầng thấp nhất cũng lần lượt ra đời…
Tu vi càng cao, tốc độ của thế giới trong cơ thể lại càng nhanh!
Cho nên thế giới trong cơ thể của Giới Chủ sẽ phồn vinh hơn thế giới trong cơ thể của võ giả Thần Biến Cảnh.
Nhưng La Chinh không hiểu nổi khi tốc độ của thế giới trong cơ thể hắn đang nhanh một cách bất thường, tất cả mọi thứ trong đó đều thay đổi chỉ trong nháy mắt.
Khi phát hiện thế giới trong cơ thể của mình xảy ra vấn đề, La Chinh lập tức giật bắn cả mình.
Trên lục địa ở trung tâm biển hỗn độn đã bắt đầu thai nghén ra nền văn minh tương đối nguyên thủy, đồng thời xảy ra chiến tranh quy mô lớn!
Ý thức của La Chinh chui vào thế giới trong cơ thể, hắn suy nghĩ một chút, sau đó ý thức của hắn liền hóa ra hình dạng, trở thành một hóa thân trong cơ thể.
Ở trong thế giới này, La Chinh chính là người cầm quyền tuyệt đối, cũng là vị thần tối cao trong đó!
Tuy thế giới trong cơ thể này vẫn còn nằm trong giai đoạn sơ cấp nhất, nhưng sau khi chui vào thì nó vẫn khá rộng đối với La Chinh.
Chỉ sau một suy nghĩ, hóa thân trong thân thể đã lặng lẽ lóe lên, bước chân lên lục địa này.
Đây không phải là dịch chuyển không gian, càng không sử dụng quy tắc không gian, mà chỉ cần hắn nghĩ muốn tới bất kỳ chỗ nào thì sẽ có thể xuất hiện ở chỗ đó!
“Xông lên…”
“Giết chết con chó của Đằng tộc…”
“Vì vinh quang của Hào tộc!”
“…”
Ở thế giới trong cơ thể mình, La Chinh không chỉ là đấng toàn năng mà đồng thời cũng ở trạng thái biết hết.
Tất cả mọi thứ trong thế giới này, không gì mà La Chinh không biết!
Thì ra sau khi mảnh đất này thai nghén ra các bộ tộc, tất cả bộ tộc lớn nhỏ đã dung hợp với nhau, cuối cùng tạo thành hai bộ tộc lớn.
Bộ tộc phía đông là Hào tộc, bộ tộc phía tây thì là Đằng tộc.
Lúc đầu thực lực của hai bộ tộc lớn này tương đương nhau, tuy rằng giữa đôi bên vẫn luôn có xung đột nhỏ nhưng chưa từng có chiến tranh lớn…
Thế nhưng trước đó không lâu, đột nhiên Đằng tộc tiến bộ nhảy vọt.
Các chiến sĩ trong bộ tộc đó nhận được một loại vũ khí vô cùng mạnh, một loại trường thương chế tạo từ một loài cây màu xanh sẫm!
Khi sử dụng loại trường thương này, vô số dây mây sẽ mọc ra từ thân thương rồi đâm vào cánh tay của chiến sĩ.
Nhờ loại trường thương này, các chiến sĩ của Đằng tộc gần như bách chiến bách thắng.
Sau khi có tiến bộ nhảy vọt về thực lực, Đằng tộc liền phát động chiến tranh với Hào tộc!
Giờ đây Hào tộc đã bị thiệt hại nặng nề, sau khi tập hợp năm chục nghìn chiến sĩ Hào tộc còn sót lại, họ bèn phát động cuộc phản kích cuối cùng, họ phải bảo vệ bộ tộc của mình.
“Những vũ khí kia rất kỳ quái…” Đứng ở sát biên giới chiến trường này, La Chinh cũng lưu ý đến trường thương trong tay các chiến sĩ Đằng tộc.
Suy nghĩ một chút La Chinh liền hiểu nguồn gốc của những vũ khí này…
Hắn nghiêng đầu, ánh mắt xuyên qua khoảng cách vô tận, nhìn lên trên cây thế giới.
Hạt giống cây thế giới mà khi xưa La Chinh từng trồng hôm nay đã lớn lên thành cây đại thụ cao vạn trượng.
Trên cây thế giới to lớn này cũng có một chủng tộc sinh sôi nảy nở.
Ngoại hình của chủng tộc này tương tự như nhân loại, nhưng da thịt toàn thân lại có màu xanh sẫm.
Vũ khí của Đằng tộc chính là do những người da xanh này tặng cho.
Sau khi biết rõ căn nguyên, La Chinh bỗng khẽ mỉm cười.
Nơi nào có người thì nơi đó có đấu tranh, không ngờ ở thế giới trong cơ thể của mình cũng ngập tràn âm mưu.
Mục đích cuối cùng của chủng tộc trên cây thế giới chính là giết chết toàn bộ sinh linh trên lục địa, sau đó chiếm cứ vùng lục địa này…
La Chinh sẽ không quấy nhiễu sự vận hành của thế giới trong cơ thể, song vẫn phải ngăn cản chiến tranh với quy mô lớn.
Vì điều này sẽ ảnh hưởng việc toàn bộ thế giới trong cơ thể mở rộng và phát triển.
Nghĩ tới đây, La Chinh liền chậm rãi đi về phía chiến trường…
Trên chiến trường, các chiến sĩ của Hào tộc cưỡi voi chiến to lớn, phát động tấn công về phía Đằng tộc.
Bằng vào lực đập mạnh của voi chiến, chiến sĩ Hào tộc đã từng đi đến đâu cũng bách chiến bách thắng.
Nhưng sau khi Đằng tộc trang bị trường thương màu lục kia, mỗi một người đều hóa thành lực sĩ có sức lực vô tận.
Thậm chí một thương có thể đâm xuyên qua cả người lẫn voi chiến!
Đối với Đằng tộc, đây là một cuộc tàn sát.
Còn đối với Hào tộc, đây là một sự chống cự như thiêu thân lao đầu vào lửa.
Họ phải dùng tính mệnh để bảo vệ vinh quang và bộ tộc của mình!
“Phập!”
“Grào!”
Ngực của một con voi chiến bị xuyên thủng, khiến nó phát ra tiếng kêu đau đớn, thân thể khổng lồ nghiêng về một bên.
Mà người điều khiển con voi chiến này lại là một cô gái.
Hào tộc là thị tộc mẫu hệ, còn cô gái này chính là nữ vương của Hào tộc.
Tất cả tướng sĩ của nàng đều bị tàn sát gần như sạch sẽ.
Trong trận chiến cuối cùng này, nàng tự mình ra trận…
Sau khi voi chiến ngã xuống, nữ vương của Hào tộc cũng nặng nề ngã lăn ra đất, da thịt lộ ra ngoài bị trầy xước lại lây dính bùn đất, khiến nàng cảm thấy đau đớn dữ dội.
Giờ đây, cô gái sở hữu dung nhan tuyệt thế, đồng thời cũng đứng ở đỉnh cao quyền lực này trở nên vô cùng nhếch nhác.
Cô gái này đã không còn hy vọng nữa rồi.
Nàng không thể chống lại gót sắt của Đằng tộc, con dân của nàng sẽ biến thành nô lệ của Đằng tộc, lãnh thổ của nàng sẽ bị Đằng tộc xâm chiếm…
“Vù!”
Một cây trường thương màu xanh lá kề trên cổ của nữ vương.
Người cầm trường thương chính là đại tướng quân của bộ lạc Đằng tộc.
Vị đại tướng quân này nở nụ cười phóng khoáng, “Đầu hàng đi, Hào tộc đã thua.
Ngươi thân là nữ vương của Hào tộc, có thể làm nô lệ của Đằng tộc ta.
Vương của ta sẽ tha cho ngươi một mạng, để ngươi đi hầu hạ hắn!”
“Nằm, nằm mơ…”
Nữ vương vừa giãy giụa đứng lên, vừa rút một thanh trường kiếm treo ở sau lưng ra.
Kiếm vừa mới cầm trong tay, còn chưa kịp chém ra, thì cây trường thương màu lục kia đã vung nhẹ một cái, đánh bay thanh kiếm kia của nàng.
“Vùng vẫy cũng vô ích” Vị đại tướng quân kia hờ hững nói.
“Tộc nhân của ta… còn đang đấu tranh, ta thân là vua sao có thể bỏ cuộc!”
Nữ vương này uốn vòng eo linh hoạt kia, lại vòng qua trường thương, nhào về phía đại tướng quân.
Nhưng đại tướng quân chỉ cần trở tay quấn một cái, đã nắm lấy mái tóc dài màu đen của nữ vương, rồi xách cả người nàng lên, khiến nàng rơi vào trạng thái hai chân không chạm đất.
“Ngươi chỉ còn lại thân thể và dung mạo này, trừ cái đó ra thì không còn gì cả.
Người đã không còn thứ gì để vứt bỏ, trừ tính mạng của ngươi!” Đại tướng quân lạnh lùng nói.
Nhưng vào lúc này, hắn chợt nhìn thấy một người.
Đó là một thanh niên mặc trang phục khác với những người còn lại.
Người thanh niên này cứ đi ở giữa chiến trường như vậy, không để ý đến các chiến sĩ chém giết xung quanh, mà tiến thẳng về phía đại tướng quân.
“Ngươi là ai?” Vị đại tướng quân lạnh giọng hỏi, trường thương màu lục trong tay đã chỉ về hướng thanh niên kia.
Người thanh niên không trả lời, mà tiếp tục đi về phía đại tướng quân.
“Còn lại gần nữa, sẽ chết đó!” Đại tướng quân lạnh giọng nói.
Nữ vương cũng ý thức được người tới không tầm thường, nhưng nàng đang bị đại tướng quân xách trong tay, không giãy giụa được…
La Chinh càng lúc càng tới gần, cuối cùng đại tướng quân kia mất kiên nhẫn, bèn vung trường thương trong tay đâm vào đầu của La Chinh.
La Chinh không hề né tránh, mà mặc cho thanh trường thương này đâm trúng!
“Hừ!”
Đại tướng quân nở nụ cười lạnh.
Trong trường thương màu lục này ẩn chứa sức mạnh khó có thể tưởng tượng, một thương này có thể hoàn toàn đâm thủng đầu của đối phương!
Nhưng chẳng mấy chốc, sắc mặt của đại tướng quân này liền hoàn toàn cứng lại, hắn đã nhìn thấy một cảnh tượng không thể nào tin nổi.
Trong nháy mắt mũi thương đâm vào mặt đối phương, nó liền đứt lìa, vỡ nát thành từng tấc, từng tấc…
Không chỉ vậy, sau khi cây trường thương này gãy lìa, nó lại bay lơ lửng trên không trung, sau đó không ngừng dung hợp, khôi phục lại dáng vẻ của nó, nhưng lúc này nó lại nằm ở trong tay đối phương.
La Chinh ngắm nghía cây trường thương này, rồi vung nhẹ một cái, từ trong thân thương mọc ra vô số dây mây nhỏ bé đâm vào cánh tay hắn, nhưng những sợi dây mây này lại không đâm vào da của La Chinh được.
“Thật thú vị, không ngờ trên cây thế giới kia lại sinh ra loại vũ khí kỳ diệu này…”
Sau đó La Chinh ném nhẹ trường thương đi, trường thương liền hóa thành một luồng khí màu nâu tan vào giữa không trung.
Cây thương hoàn toàn biến mất, không hề để lại bất kỳ mảnh vụn và vật chất gì, La Chinh trực tiếp trả trường thương về dạng khí hỗn độn.
“Rốt cuộc ngươi là ai?”
Đại tướng quân chưa từng nhìn thấy chiêu thức thần kỳ đến nhường này, nên lộ vẻ hoảng hốt lo sợ.
Hắn ném nữ vương trong tay đi, vội vàng lui về phía sau!
Nữ vương kia rơi xuống đất, xoay đầu lại, cũng nhìn thấy La Chinh đang đứng sừng sững ngay tại chỗ!
Ánh mắt La Chinh hơi lướt qua, sau khi thấy rõ dung nhan của vị nữ vương này thì cũng hơi sững sờ…
Chẳng trách nghe nói có người sẽ thích sinh linh ở thế giới trong cơ thể mình.
Tất cả những gì ở thế giới trong cơ thể này đều thuộc về trạng thái ngẫu nhiên, chỉ có thể là dưới bối cảnh có vô số sinh linh ra đời như thế này thì mới có thể sinh ra cô gái xinh đẹp như vậy.
“Ngươi… Ngươi là ai?”
Vị nữ vương này cũng hỏi một câu giống y như đúc.
Dẫu sao bản lĩnh cao cường và cử chỉ của La Chinh thực sự quá khác lạ, hoàn toàn vượt ra khỏi sức tưởng tượng của bọn họ, đó là năng lực chỉ thần mới có.
Chương 1510: Làm theo ý mình
La Chinh hơi mỉm cười, “Ta chỉ muốn kết thúc cuộc chiến tranh vô nghĩa này”Nghe vậy, nữ vương sửng sốt, “Ngươi có thể làm được sao?”
La Chinh gật đầu, ánh mắt đảo một vòng.
Không ít chiến sĩ đang chiến đấu ác liệt ở xung quanh, giờ đây cũng chú ý tới La Chinh…
La Chinh hơi nâng cánh tay lên, mọi người không rõ động tác này của hắn là có ý gì.
Ngay vào lúc này, vị đại tướng quân sau lưng La Chinh kia lại đột nhiên rút một con dao găm đeo bên người ra, rồi xông thẳng về phía La Chinh.
Hắn thay mặt vua Đằng tộc xuất chinh, lúc đã sắp giành được thắng lợi cuối cùng rồi, đâu thể để cho tên nhãi quái lạ trước mắt này cản trở được?
“Cẩn thận!”
Nữ vương kia nhắc nhở.
Nhưng La Chinh lại không có bất cứ động tĩnh gì, mặc cho vị đại tướng quân kia xoay người hắn lại, thanh dao găm kia cũng đâm về phía trái tim của hắn.
Ở thế giới trong cơ thể của mình, La Chinh chính là người cầm quyền tuyệt đối.
Hắn không chỉ nằm ở trạng thái biết hết, hơn nữa còn nằm ở trạng thái toàn năng, thanh dao găm kia sao có thể đâm vào trái tim La Chinh được chứ?
Trong nháy khi mũi dao găm chạm đến La Chinh, nó liền nứt toác ra từng tấc.
“Ngu xuẩn” La Chinh hờ hững nói ra mấy chữ.
Hắn lắc nhẹ người một cái, vị đại tướng quân kia liền đột nhiên bay lên, rồi liên tục bắn lên cao dưới cái nhìn chăm chú của La Chinh…
Mười trượng…
Trăm trượng…
Nghìn trượng…
Niên đại này còn chưa có tu vi Chiếu Thần Cảnh, người mạnh nhất cùng lắm cũng chỉ là Tiên Thiên Cảnh.
Bay lượn là giấc mơ chỉ có trong truyền thuyết của bọn họ, song vị đại tướng quân này lại trở thành người đầu tiên bay lượn.
La Chinh không hề đánh chết hắn, mà chỉ ném người này lên cao nghìn trượng.
Thân là người sáng tạo ra thế giới này, La Chinh sẽ không tùy tiện đánh chết sinh linh mình tạo ra, bởi vì điều đó không có chút ý nghĩa nào.
Ngay sau đó, La Chinh lại giơ tay lên.
Vũ khí trong tay tất cả mọi người trên chiến trường này bắt đầu chấn động, ngay sau đó liền tuột khỏi tay!
“Keng keng keng…”
Đại đao, trường kiếm, trường thương, dao găm, cung tiễn…
Đủ các loại vũ khí tụ tập trên đỉnh đầu La Chinh, tạo thành một quả cầu hình tròn làm từ vũ khí.
Ngay sau đó, La Chinh nhẹ nhàng chỉ một cái.
Những món vũ khí kia bắt đầu bị tiêu hủy, biến trở về trạng thái cũ, trở thành những luồng khí hỗn độn màu nâu, tan biến trong thế giới này!
Sau khi khí hỗn độn rắn lại thì hình thành đất đai, trong đất đai lại hình thành các loại quặng sắt, mỏ đồng, mỏ vàng…
Những người này nắm giữ kỹ thuật luyện kim rồi thì sẽ tinh luyện ra kim loại trong đó để rèn ra các loại vũ khí.
Song cho dù là đao sắt hay kiếm sắt thì chúng vẫn do khí hỗn độn tạo ra, nên bất cứ lúc nào La Chinh cũng có thể trả chúng về trạng thái khí hỗn độn.
Ngay cả những trường thương màu lục đến từ cây thế giới kia cũng là do cây thế giới hấp thu khí hỗn độn rồi sau đó hình thành nên, về bản chất nó vẫn là khí hỗn độn.
Vào giây phút này, cho dù là chiến sĩ của Đằng tộc hay Hào tộc thì đều sững sờ nhìn cảnh tượng trước mắt.
Tất cả mọi người đã ngưng chém giết, vả lại họ đã mất vũ khí rồi…
“Ngươi… Là thần!”
Vị nữ vương kia là người đầu tiên phản ứng kịp, nàng quỳ gối bịch một cái trước mặt La Chinh.
Thân thể nhanh nhẹn kia trực tiếp quỳ rạp xuống mặt đất, sắc mặt thành kính, không có bất kỳ do dự nào.
“Là thần!”
“Đó là thần Sáng Thế!”
“Đó là người tạo ra chín ngôi sao trong truyền thuyết!”
“Không, là ngài đã chống đỡ thế giới này của chúng ta, ngài chính là Thác Thế Tôn Giả!”
Không ít người vừa kêu lên sợ hãi, vừa quỳ rạp xuống đất.
La Chinh nghe vậy thì dở khóc dở cười.
Quả thực, hắn coi như là thần Sáng Thế của thế giới này, nhưng người tạo ra chín ngôi sao là cái gì, Thác Thế Tôn Giả lại là cái quỷ gì?
Thắc mắc này vừa mới xuất hiện, hắn liền nhận được câu trả lời.
La Chinh rất quen với cái cảm giác biết hết này, dù sao hắn không chỉ biết hết về thế giới trong cơ thể mình, mà đồng thời cũng ở trạng thái biết hết về hàng triệu Đại Thế Giới trong vũ trụ.
Trong quá trình những nền văn minh này tiến hóa đã sinh ra rất nhiều truyền thuyết.
Trong câu chuyện truyền thuyết này miêu tả cặn kẽ sự tồn tại của thần.
Ví dụ như người tạo ra chín ngôi sao chính là một vị thần mà Đằng tộc sùng bái, còn Thác Thế Tôn Giả lại là thần Sáng Thế trong truyền thuyết của Hào tộc.
Họ tin rằng phía dưới thế giới này có một vị thần dùng vai để nâng cả thế giới lên, nên gọi là Thác Thế Tôn Giả.
“Nhân số của các ngươi bây giờ quá ít, ta… không hy vọng các ngươi tự chém giết lẫn nhau” La Chinh nhìn xuống nữ vương trên mặt đất, thản nhiên nói.
“Tôn Giả! Là Hào tộc phát động chiến tranh với chúng ta!” Nữ vương nói với vẻ mặt kích động.
La Chinh gật đầu, “Ta biết”
Dứt lời, hắn phất tay một cái…
Tất cả vết thương trên người vị nữ vương này biến mất, trả lại làn da mịn màng như cũ.
Nữ vương hơi sững sờ, vẻ mặt càng kích động, lại quỳ rạp xuống mặt đất, “Cảm tạ Thác Thế Tôn Giả!”
La Chinh mỉm cười, giơ tay nhẹ nhàng vạch một cái.
Một khối bùn đất lồi lên trên mặt đất, rồi hóa thành một cây quyền trượng tinh xảo trong nháy mắt, cắm ở trước mặt nữ vương, “Ta trao cho ngươi năng lực, hãy thống trị con dân của ngươi cho tốt”
Nữ vương hơi sững sờ, nhìn chăm chú vào quyền trượng tinh xảo kia, đang muốn nói gì đó thì bóng dáng của La Chinh đã lặng lẽ biến mất trước mặt nàng.
“Đây… đây là quyền trượng mà Thác Thế Tôn Giả trao cho ta” Toàn thân nữ vương đều run rẩy, xét cho cùng nàng cũng là nữ vương của Hào tộc, nàng hiểu được ý nghĩa của quyền trượng này.
Cho dù quyền trượng này không có bất kỳ năng lực nào, nhưng nó thay mặt cho sự yêu quý của thần, cũng là biểu tượng của địa vị.
Giờ phút này, La Chinh chưa từng nghĩ đến, một cây quyền trượng mình tiện tay tạo ra sau này sẽ trở thành báu vật quý giá nhất trên thế giới này, trở thành thứ tượng trưng cho quyền uy tối cao của thần, cũng bị vô số người có dã tâm theo đuổi.
Còn trận chiến giữa Đằng tộc và Hào tộc cũng được người đời sau xưng là cuộc chiến của các vị thần.
Mãi đến khi La Chinh biến mất hồi lâu, vị nữ vương kia mới nhặt cây quyền trượng lên rồi chậm rãi bò dậy, trên mặt có vẻ như đang suy nghĩ gì đó.
Trong nháy mắt La Chinh biến mất, hắn lại xuất hiện ở một bộ tộc cách đó nghìn dặm.
Nơi này là bộ lạc của Đằng tộc, cả bộ tộc đều đang vừa múa vừa hát.
Theo tin tức từ tiền tuyến truyền tới, Đằng tộc đã giành được toàn thắng.
Họ sẽ có thêm vô số nô lệ, ngoài ra còn có đất đai và của cải vô tận.
Tâm tình của vua Đằng tộc vô cùng tốt, hắn tin tưởng đại tướng quân sẽ đưa cô gái kia về.
Trong khoảng thời gian này, hắn luôn ngày đêm mong nhớ báu vật mê người nhất thế gian kia.
Nhưng nữ vương Hào tộc thì không thấy đâu, lúc này người xuất hiện ở trước mặt hắn lại là La Chinh.
“Ngươi, ngươi là ai… Bay đâu, có thích khách!” Vị vua hoảng sợ kêu to lên, hắn không biết tên nhãi giống như âm hồn trước mắt này tiến vào trong lều của hắn bằng cách nào.
La Chinh thản nhiên vẫy một cái, đại tướng quân còn treo trên bầu trời xuất hiện ở bên cạnh La Chinh, ngay sau đó La Chinh ném đại tướng quân kia xuống đất.
“Tướng, tướng quân…” Vị vua càng thêm kinh ngạc, “Mau, mau giết người này cho ta!”
Không ngờ trong nháy mắt rơi xuống đất, đại tướng quân dũng cảm thiện chiến lại quỳ xuống với La Chinh, đồng thời cũng nằm rạp trên mặt đất.
“Thần của ta, xin tha cho Đằng tộc chúng ta, chúng ta không nên phát động trận chiến tranh này!” Đại tướng quân cung kính nói.
Sinh linh của thời đại này còn nằm ở trạng thái mông muội, cho dù là đại tướng quân dũng mãnh tới đâu, sau khi xác định bản lĩnh cao cường của La Chinh thì cũng sẽ không dám đối đầu với hắn!
“Ngươi, ngươi là thần…” Vị vua kia nghe thấy lời của đại tướng quân, trên gương mặt béo phì lộ vẻ đờ đẫn.
“Chấm dứt chiến tranh với Hào tộc đi” La Chinh không trả lời câu hỏi của vua, sau khi để lại câu cảnh cáo này thì bóng dáng của hắn liền hóa thành ảo ảnh mờ nhạt, rồi cuối cùng biến mất.
Sau khi hòa giải trận chiến này, La Chinh lại tiến vào cây thế giới.
Bây giờ thế giới trong cơ thể La Chinh còn quá nhỏ, vẫn chưa đủ phồn vinh, hắn sẽ không cho phép những sinh linh trên cây thế giới kia khơi mào chiến tranh giữa Nhân tộc với nhau.
Ở trên cây thế giới, La Chinh cũng gặp phải một số chống cự, những chủng tộc da xanh này được gọi là Thiên Linh tộc.
Bản thân họ rất yếu đuối, nhưng nhờ sức mạnh của cây thế giới, họ có một ít bản lĩnh cao cường mà Nhân tộc khó có thể sánh nổi, cho nên mới có ý đồ chinh phục miền lục địa kia.
La Chinh trực tiếp xuất hiện ở trên đỉnh cây thế giới, tìm được Vương của Thiên Linh tộc, phát ra cảnh cáo của mình.
Sau đó, hắn chia cây thế giới và lục địa làm hai thế giới, hai chủng tộc.
Ít nhất trong mấy chục nghìn năm kế tiếp, hai chủng tộc sẽ không được khai chiến với nhau!
Đợi đến khi thế giới trong cơ thể này thực sự phồn vinh, thì dù có lại chiến tranh lần nữa La Chinh cũng sẽ không can thiệp quá sâu.
Dẫu sao sự phát triển và tiến hóa của thế giới đều có quy luật của chính nó, nếu quấy nhiễu quá nhiều thì chưa chắc đã là chuyện tốt.
Cảnh cáo của La Chinh rất hữu hiệu, có lẽ Thiên Linh tộc có tín ngưỡng khác, nhưng họ cũng tin vào sự tồn tại của thần linh.
Những bản lĩnh cao cường của La Chinh giống thần linh trong truyền thuyết như đúc, khiến họ không có bất kỳ cơ hội phản kháng nào.
Điều duy nhất khiến cho Thiên Linh tộc thất vọng là bề ngoài của La Chinh giống con người chứ không giống Thiên Linh tộc bọn họ…








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









