[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 301 : Hòn đá màu vàng (c1501-c1505)
❮ sautiếp ❯Chương 1501: Hòn đá màu vàng
Bây giờ bộ pháp của La Chinh đã nhẹ nhàng hơn trước rất nhiềuKhi hắn và Hàm Lưu Tô bước vào lãnh địa Băng Sơn tộc lần đầu tiên, thấy người Băng Sơn tộc hoạt động tự nhiên trên tảng đá lớn màu bạc, trong lòng hắn đã từng vô cùng khiếp sợ.
Trải qua hơn nửa năm luyện tập, sau khi hấp thu nguồn sức mạnh ở đây, những lực hấp dẫn này đã không đáng giá nhắc tới với hắn.
“Vù vù vù!”
Chồn yêu lớn sinh sống trong núi Thánh Tuyền đã lâu, hấp thu khá nhiều nguồn sức mạnh.
Ba con chồn yêu to như trâu rừng lao về phía La Chinh, mang theo sức mạnh khá lớn.
Dù là Liệt Ngọc thì khi nhìn thấy cảnh tượng như vậy cũng phải lùi lại liên tục.
Hắn đã gửi gắm hết hy vọng vào La Chinh.
Dù hắn không biết rõ về thực lực của La Chinh, hơn nữa tên nhóc này mới tiến vào Băng Sơn tộc được một thời gian ngắn, nhưng vấn đề là hắn đã hấp thu số lượng nguồn sức mạnh lớn như thế…
La Chinh triển khai tư thế, nhẹ nhàng di chuyển một bước.
Trước khi tiến vào núi Thánh Tuyền, mỗi cử động của hắn đều vô cùng vụng về, khó mà vượt qua được khoảng cách hai ba trượng, cả người như bị sa vào một vũng bùn vô hình.
Lúc này, lực hấp dẫn lại không tạo thành chướng ngại gì đối với La Chinh.
Ba quyền đánh ra vô cùng mau lẹ.
“Bốp bốp bốp!”
Thân hình như trâu rừng của ba con chồn yêu dừng lại trên không trung, sau đó lập tức nổ tung, da thịt vỡ nát, xương cốt cơ bắp đều biến thành từng mảnh vụn, cuối cùng hóa thành ba vũng máu tươi, bôi lên mặt đất phía trước La Chinh…
Trong hang động tầng dưới cùng này, chồn yêu lớn cũng thuộc về đứng đầu của chuỗi thức ăn.
Chúng đã từng vây bắt người Băng Sơn tộc, trong đó cũng có võ giả ngoại tộc, nhưng hoàn toàn không ngờ người trước mắt này lại mạnh kinh khủng như vậy.
Sau tiếng kêu thảm thiết, những con chồn yêu lớn còn lại lập tức giải tán, đâu còn dám đuổi theo La Chinh gây phiền phức.
“Lợi, lợi hại quá…”
Liệt Ngọc hít sâu một hơi.
Trước đây, trong lòng Liệt Ngọc rất không phục đãi ngộ của La Chinh ở Băng Sơn tộc.
Không chỉ mình hắn, rất nhiều người Băng Sơn tộc và võ giả ngoại tộc cũng không phục.
Theo bọn hắn nghĩ, La Chinh cùng lắm chỉ dựa vào thiên phú không sợ lửa mà lừa gạt tài nguyên của Băng Sơn tộc.
Việc hắn có thể trợ giúp Băng Sơn tộc hay không vẫn còn là mối nghi ngờ…
Bây giờ, Liệt Ngọc đã phục rồi, tên nhóc này không giống những võ giả ngoại tộc đó.
La Chinh xoa xoa nắm đấm, khóe miệng hơi cong lên: “Đi!”
Liệt Ngọc gật đầu, lập tức đi theo.
Hang động khổng lồ kéo dài tới sườn núi, khi đi thẳng lên, La Chinh cũng gặp phải mấy dị thú.
Nhưng theo như lời Liệt Ngọc, những dị thú này không phải loài quá mạnh, xem như bọn họ vẫn còn may mắn.
Địa thế dần dần lên cao, sau khi đến đoạn giữa, xung quanh bắt đầu xuất hiện không ít cửa hang, những hang động này thông lên vô số hang động của núi Thánh Tuyền.
Dù chọn con đường nào thì cuối cùng đều sẽ đi ra từ một cửa hang nào đó, sau đó rời đi theo hang động phía dưới.
Khá nhiều võ giả bị giày vò trong núi Thánh Tuyền, cuối cùng vẫn hấp thu được số lượng nguồn sức mạnh tương đối.
Lúc này, họ nhao nhao rời đi, tập hợp lại cùng một chỗ với La Chinh.
Đi lên đi xuống trong khoảng một nén nhang, con đường phía trước càng lúc càng sáng, trước mặt mọi người mới xuất hiện một miệng núi khổng lồ.
Lôi Thiềm khoanh hai tay trước ngực, đứng ở miệng núi, sau lưng là đông đảo người Băng Sơn tộc, bọn họ đợi ở đây đã lâu.
Võ giả có thể bình yên rời khỏi núi Thánh Tuyền, tức đã thông qua lễ trưởng thành của Băng Sơn tộc, đây là dấu hiệu trưởng thành của người Băng Sơn tộc.
“Thu hoạch thế nào?”
Hằng năm, đều có một số võ giả thu hoạch tương đối khá, nhưng phần lớn đều là võ giả Băng Sơn tộc.
Trừ khi võ giả ngoại tộc gặp được cơ duyên cực lớn, còn nếu không bình thường luôn có xếp hạng thu hoạch vô cùng thấp.
Lần này, Lôi Thiềm lại rất quan tâm tới một võ giả ngoại tộc.
Nơi hắn muốn dẫn La Chinh đến quá nguy hiểm, nên tất nhiên là hắn hy vọng La Chinh có thể cố hết sức trưởng thành.
“Tạm được” La Chinh hờ hững gật đầu.
Liệt Ngọc vốn muốn mở miệng nói chuyện, nhưng mà trên đường La Chinh đã ngầm nhắc nhở hắn.
Chắc hẳn sức mạnh thần kỳ nào đó trong hang động là có sinh linh điều khiển, mà sinh linh kia không muốn lộ ra bí mật này.
Nếu như có thể, tốt nhất Liệt Ngọc đừng báo cáo…
Trong lòng Liệt Ngọc ngứa ngáy, nhưng nghĩ đến lời La Chinh nói cũng có đạo lý.
Quả cầu bát quái đã bị thu lại, nếu tùy tiên để lộ bí mật này thì liệu có mang đến phiền phức cho Băng Sơn tộc hay không? Thế là Liệt Ngọc nhịn lại.
La Chinh vẫn không trả lời Lôi Thiềm, một võ giả Băng Sơn tộc chợt cười lớn: “Ha ha, Lôi thúc thúc! Ta thu được lượng lớn nguồn sức mạnh”
“Ồ?” Mắt Lôi Thiềm sáng lên.
“Ao nguồn sức mạnh bỗng nhiên trút xuống ta như mưa, lúc ấy ta sợ ngây người.
Nhưng cuối cùng chỉ hấp thu được một phần nhỏ, ai dà…” Người Băng Sơn tộc thở dài.
“Một ao nguồn sức mạnh đổ xuống? Vậy là lực hấp dẫn của nguồn sức mạnh bị đảo lộn.
Cái này…” Vẻ mặt Lôi Thiềm kích động, tình huống này hiếm khi xảy ra trong núi Thánh Tuyền.
“Có gì đặc biệt đâu, chỗ ta cũng có một dòng suối nhỏ trực tiếp tưới xuống, nguồn sức mạnh nhiều đến căn bản không tiêu hóa được…” Một võ giả ngoại tộc cười lạnh nói.
Thật ra, dọc đường lần này bọn họ đi lên, cũng có giao lưu với nhau.
Ngay từ đầu, mọi người đều tưởng mình gặp được kỳ ngộ, sau khi trò chuyện mới phát hiện ra, dường như mọi người đều trải qua gần giống nhau.
Chỉ có võ giả cực kì cá biệt ở trong hang động không có nguồn sức mạnh thì mới bỏ qua cơ hội tốt trời ban này, bọn họ cũng đã hối hận đến đấm ngực dậm chân.
Sau khi nghe thấy những người này mồm năm miệng mười, rốt cuộc Lôi Thiềm đã hiểu chuyện gì đã xảy ra trong núi Thánh Tuyền.
Dường như khi mọi người tiến vào phía sau núi Thánh Tuyền, lực hấp dẫn của toàn bộ núi Thánh Tuyền đã xảy ra hỗn loạn lớn, thế là các võ giả đều bị giày vò quăng lên quật xuống không ít.
Cũng vì nguyên nhân này, những nguồn sức mạnh không thể chạm vào đó mới trút xuống.
Trước kia, chỉ có võ giả cực kì đặc biệt mới có thể có được cơ duyên như thế, nhưng lần này cơ duyên lại phổ biến như thế…
Nhiều người Băng Sơn tộc đã trải qua hoặc chưa trải qua lễ trưởng thành nghe vậy thì trong mắt đều tỏ ra hâm mộ.
Nguồn sức mạnh thật sự quá quan trọng đối với người luyện thể, nó thường quyết định giới hạn trưởng thành trong tương lai của bọn họ.
Năm nay, đám võ giả tiến vào núi Thánh Tuyền xem như đã gặp vận may lớn, nhưng không ai biết rằng, đây đều là do La Chinh ban tặng.
“La Chinh, thu hoạch của mọi người đều không tệ, ngươi thì sao?” Lôi Thiềm vẫn khá quan tâm đến La Chinh.
La Chinh khẽ gật đầu: “Coi như khá may mắn, hấp thu được một ít nguồn sức mạnh”
“Một ít là bao nhiêu?” Lôi Thiềm truy hỏi.
“Hấp thu nhiều nhất dựa trên sức chứa của cơ thể, còn có không ít chưa hấp thu hết, nói ra thì cũng thật lãng phí” La Chinh lạnh nhạt đáp, trên mặt tỏ vẻ tiếc nuối.
Hắn trả lời như vậy để tránh Lôi Thiềm tiếp tục truy hỏi.
Đúng là La Chinh đã hấp thu đến mức cao nhất của mình, nhưng mức cao nhất của hắn, chính là phá vỡ thế giới trong cơ thể, trực tiếp biến nguồn sức mạnh thành chín ngôi sao bố trí ở trong đó.
Việc còn có khá nhiều chưa hấp thu hết, dĩ nhiên cũng là sự thật, nhưng Lôi Thiềm không biết rằng, cái làm La Chinh tiếc nuối chính là cả một hồ nguồn sức mạnh…! E là dù có là thần ở đó thì cũng không thể hấp thu hoàn toàn được nó.
“Tốt lắm! Các vị đều đã nhận được ơn huệ của núi Thánh Tuyền, mau đi theo ta thôi!” Lôi Thiềm gật đầu cười nói.
Sau khi thông qua núi Thánh Tuyền, các võ giả lập tức phải tham gia khảo nghiệm của Băng Sơn tộc.
Sau này, nếu võ giả ngoại tộc muốn tiếp tục tu luyện ở đây, có thể chọn gia nhập đội ngũ Băng Sơn tộc để ra ngoài đi săn cùng.
Đương nhiên, họ cũng có thể chọn tự rời khỏi Băng Sơn tộc.
Căn cứ kết quả khảo nghiệm, Băng Sơn tộc mới có thể phân bố đội ngũ.
Dù sao họ ra ngoài đi săn đều là đối mặt với dị thú mạnh mẽ, lúc phân công sẽ cân nhắc đầy đủ đến thực lực của mỗi người.
Theo sự dẫn dắt của Lôi Thiềm, các võ giả lục tục dời bước trở lại Băng Sơn tộc.
Ngay trên quảng trường khổng lồ của Băng Sơn tộc, có xuất hiện thêm một khối đá màu vàng khổng lồ.
Khối đá màu vàng cao khoảng hơn một trượng, có hình vuông, phát ra ánh vàng rực chói mắt dưới ánh sáng, giống như nguyên một khối vàng ròng.
Hòn đá màu vàng này cứng rắn hơn nham thạch màu bạc khổng lồ trong Băng Sơn tộc nhiều, trọng lượng cũng lớn hơn.
“Trưởng công chúa, họ đã trở về rồi” Hạ tả vệ nhìn thấy đội ngũ phía xa thì mở miệng nhắc nhở.
Hàm Lưu Tô không có tư cách tham dự lần thí luyện trong núi Thánh Tuyền này.
Dù nàng cũng có thể đứng lên, nhưng cùng lắm chỉ có thể đi tập tễnh, nên Hàm Lưu Tô vô cùng buồn rầu…
“La Chinh trở về rồi sao?” Hàm Lưu Tô hơi chớp mắt, nàng biết núi Thánh Tuyền vẫn có tỷ lệ tử vong nhất định, vẫn có một số người xui xẻo không về được.
Tất nhiên là nàng không hy vọng La Chinh là kẻ xui xẻo đó.
“La Chinh đi đầu tiên” Hạ tả vệ đáp lại: “Tên nhóc này bình yên vượt qua thí luyện trong núi Thánh Tuyền, nhưng không biết trong khảo nghiệm tiếp theo, hắn có thể di chuyển tảng đá kia trong khoảng cách bao nhiêu?”
Chương 1502: Vũ Dũng
Văn hóa Băng Sơn tộc rất đơn giản, so với các nền văn minh rực rỡ khác trong vũ trụ khác thì vẫn còn vô cùng nguyên thủyDù là tiến hành kiểm tra sức mạnh thì cũng là bằng cách vô cùng đơn giản, thô bạo.
Khối đá vuông màu vàng đặt trên quảng trường là để võ giả dùng toàn lực tấn công hòn đá, xem có thể di chuyển nó trong khoảng cách bao nhiêu để phân cao thấp…
Thật ra, việc khảo nghiệm người luyện thể giả rất phức tạp, mà tiêu chuẩn kiểm tra không chỉ dừng lại ở sức mạnh thuần túy.
Ví dụ như còn có khả năng chống lại công kích của cơ thể, sự dẻo dai, linh hoạt vân vân.
Băng Sơn tộc chỉ khảo nghiệm một hạng mục, nên thật ra cũng không công bằng, nó không đại diện cho toàn bộ thực lực của võ giả.
Nhưng từ trước đến nay Băng Sơn tộc rất tự hào về sức mạnh, thứ họ coi trọng nhất cũng chỉ có cái này.
Dựa theo tiêu chuẩn của Băng Sơn tộc, việc kiểm tra sức mạnh tổng cộng chia làm bốn cấp độ.
Người đẩy được hòn đá di chuyển hai tấc, là Siêu Phàm.
Người đẩy được một thước, là Vũ Dũng.
Người đẩy được năm thước, là Thần Lực.
Người đẩy được mười thước, chính là Man Vương.
Với thực lực của võ giả trong Băng Sơn tộc, để họ đi đẩy núi, e là có thể đẩy được cả nghìn ngọn núi bình thường.
Nhưng muốn đẩy tảng đá màu vàng trước mắt thì lại không phải việc dễ dàng.
Thế hệ trẻ của Băng Sơn tộc xem việc theo trưởng bối ra ngoài đi săn là vinh dự lớn lao.
Nhưng không phải tất cả võ giả Băng Sơn tộc từng tham gia thí luyện trong núi Thánh Tuyền đều có thể đẩy được tảng đá.
Hằng năm, số người có thể làm được điều đó chỉ có không đến một phần ba.
Bởi vì yêu cầu thấp nhất để tham gia đi săn chính là phải đẩy được hai tấc, ít nhất cũng phải đạt tới Siêu Phàm.
Nhưng phần lớn võ giả không đẩy được cho khối đá màu vàng này nhúc nhích dù chỉ một chút.
Dù sao thì lực hấp dẫn của Băng Sơn tộc rất lớn, lại thêm chuyện khối đá màu vàng này vô cùng nặng nữa, e là phải ngang với trọng lượng đè xuống cùng lúc của trăm nghìn tòa núi lớn.
Nên đừng nói là hai tấc, dù chỉ là xê dịch một chút thôi cũng là cực kỳ khó khăn.
Chính vì khó khăn như vậy, Băng Sơn tộc mới đề ra bốn tiêu chuẩn.
Có thể có được đánh giá Siêu Phàm, ở trong thế hệ trẻ Băng Sơn tộc đã coi như là vinh dự lớn lao rồi.
Năm nay, bầu không khí hơi khác một chút.
Dù là người Băng Sơn tộc, hay là võ giả ngoại tộc, lúc này đều tràn đầy tự tin.
Ngoài võ giả cực kì cá biệt chưa thể giành được nguồn sức mạnh nên mất tinh thần ra, thì phần lớn đều đã sẵn sàng.
Năm nay, mục tiêu của họ chắc chắn không dừng lại ở Siêu Phàm, mục tiêu của họ chính là Vũ Dũng, thậm chí có người muốn giành được danh hiệu Thần Lực.
Ở một góc quảng trường, mấy người Hạ tả vệ dìu Hàm Lưu Tô đến ngồi trên một cái ghế mềm, quan sát khảo nghiệm của Băng Sơn tộc.
Lôi Thiềm bước lên hai bước, nhảy lên một cái, ngồi bệ vệ trên khối đá màu vàng, trên bàn tay lớn xuất hiện một danh sách: “Sách Thác”.
Trên danh sách này ưu tiên ghi chép người của Băng Sơn tộc.
Người Băng Sơn tộc tên là Sách Thác chậm rãi đi tới, sắc mặt khá khó coi.
Hắn chính là một trong ít người xui xẻo không kiếm được nguồn sức mạnh.
Sau khi tiến vào núi Thánh Tuyền, do ảnh hưởng của lực hấp dẫn, Sách Thác cũng bị giày vò mấy lần.
Tất cả mọi người đều bị giày vò, nhưng vấn đề là ít nhất người ta còn thu được khá nhiều nguồn sức mạnh.
Hắn không chỉ không thu được nguồn sức mạnh nào, mà khu vực kia của hắn còn có măng đá mọc đầy trần, nếu không phải hắn linh hoạt thì suýt nữa đã chết ở đó rồi.
Sách Thác thật sự không có tâm trạng gì tiếp nhận khảo nghiệm này.
Nếu không thu hoạch được gì trong núi Thánh Tuyền thì hắn gần như không hề trưởng thành thêm chút nào.
Nhưng hắn không dám chống lại mệnh lệnh của thủ lĩnh, đành ấm ức đi tới, gật đầu với Lôi Thiềm trên tảng đá màu vàng.
Lôi Thiềm cũng đã chủ trì rất nhiều khảo nghiệm loại này, từ sắc mặt của người này thì đã nhìn ra, Sách Thác thu hoạch không đủ.
Nhưng dù quy củ của Băng Sơn tộc không nhiều, thì vẫn có quy củ, khảo nghiệm này là không cho phép từ bỏ, dù là võ giả ngoại tộc cũng không thể từ bỏ, phải khảo nghiệm xong thì mới có thể rời khỏi Băng Sơn tộc.
Sách Thác đứng ngay tại chỗ triển khai tư thế.
Dù không thu được nguồn sức mạnh, nhưng trong lòng Sách Thác vẫn hy vọng chỉ cần có thể đẩy được hai tấc, đạt được danh hiệu Siêu Phàm là được.
Có một số người Băng Sơn tộc đặc biệt xuất sắc, dù không vào núi Thánh Tuyền cũng có thể làm được mà.
Hắn đứng thế trung bình tấn, gồng cơ bắp toàn thân đến cực hạn.
Sinh linh có dáng người càng khổng lồ, thì càng khó tập trung sức mạnh toàn thân đến một chỗ, nhưng ở mặt này Băng Sơn tộc lại có thiên phú không hề tầm thường.
“Ha!”
Sách Thác bỗng thét lên một tiếng, rồi đánh ra một quyền.
Dù không hy vọng quá lớn, hắn vẫn dốc hết toàn lực, bọn họ là chủng tộc tin tưởng và ngưỡng mộ sức mạnh, sẽ tranh thủ tất cả vì vinh quang của bản thân.
“Ầm!”
Một tiếng vang truyền đến.
Khối đá màu vàng to không hề nhúc nhích chút nào, Lôi Thiềm ngồi trên khối đá màu vàng lạnh nhạt nói, “Sách Thác, bị loại!”
Sắc mặt Sách Thác ảm đạm, cúi đầu đi sang một bên.
Người nhà an ủi hắn, thân ở trong Băng Sơn tộc, trong thời gian trưởng thành cuối cùng rồi sẽ có cơ hội thôi.
“Ca Lan!”
Lôi Thiềm lại gọi một cái tên.
Người Băng Sơn tộc tên Ca Lan vô cùng may mắn, chỗ hắn đi chính chỗ trước đây La Chinh đã từng đi qua.
Một ao nguồn sức mạnh trực tiếp đổ xuống, khiến hắn đã hấp thu được khá nhiều.
Sức mạnh ở trong cơ thể hắn đang ở vào trạng thái bão hòa, nghe thấy Lôi Thiềm gọi tên mình, hắn lập tức nhảy ra: “Ca Lan có mặt”.
Lôi Thiềm bẹp môi, ra hiệu Ca Lan bày ra sức mạnh mình.
Ca Lan sải bước đi tới trước khối đá khổng lồ màu vàng, sau khi chắp tay một cái với Lôi Thiềm thì đầy tự tin nói: “Ta muốn khiêu chiến Thần Lực”
Hắn vừa dứt lời, lập tức xung quanh vang lên đủ tiếng thảo luận.
“Khẩu khí thật lớn, suốt mười ba năm nay chưa từng có người đạt danh hiệu Thần Lực”
“Lần này thì khác, trước kia có thể thu hoạch được mấy chục, thậm chí mấy trăm giọt nguồn sức mạnh đã là tốt lắm rồi, Nhưng lần này có rất nhiều người đều hấp thu đến bão hòa”
“Đúng là có thể, nhưng dù sao thì sức chứa của cơ thể thế hệ trẻ vẫn có giới hạn, muốn đạt được danh hiệu thần lực không dễ dàng như vậy”
Ca Lan nắn khớp ngón tay, một loạt âm thanh giống như tiếng pháo giòn vang truyền đến, khí chất toàn thân bỗng nhiên biến đổi.
Hắn vận chuyển sức mạnh toàn thân, tạo thành một dòng khí vô hình lan rộng ra.
Tư thế của hắn khiến người ta có cảm giác khó nói rõ, đó gần như là một vẻ đẹp mâu thuẫn, nặng nề và nhẹ nhàng, linh hoạt lại cùng lúc xuất hiện trên người Ca Lan
“Lùi lại… cho ta”
“Vù”
Một quyền đột nhiên đánh ra, ngay khi đánh vào khối đá màu vàng thì phát ra một tiếng ầm vang.
“Oành!”
Sức mạnh kinh thiên động địa phát ra, khuếch tán ra một làn sóng khí mãnh liệt.
“Trưởng công chúa!” Hạ tả vệ thầm giật mình, vội che phía trước Trưởng công chúa.
Dù tu vi mấy người Hạ tả vệ là Giới Chủ, cũng vẫn vô cùng kiêng kỵ loại sức mạnh này, Băng Sơn tộc vốn là một chủng tộc quái vật.
Nếu không phải vì nhiệm vụ, mấy người Hạ tả vệ vô cùng sẵn lòng tiến vào thánh địa thí luyện để tu luyện.
“Soạt…”
Một quyền này rốt cuộc khiến khối đá màu vàng bắt đầu nhúc nhích, từ từ trượt về phía sau.
Sức mạnh như vậy cũng chỉ có thể khiến khối đá màu vàng trượt từ từ, từ đó đủ để tưởng tượng ra trọng lượng của khối đá màu vàng…
Hai tấc…
Năm tấc…
Một thước…
Hai thước…
Ba thước…
Ba thước rưỡi.
Sau khi khối đá màu vàng này trượt khoảng ba thước rưỡi, cuối cùng cũng ngừng lại.
Hai tấc là Siêu Phàm, một thước là Vũ Dũng, mà năm thước mới là Thần Lực.
“Ba thước rưỡi, chà chà, Ca Lan lợi hại thật”
“Đáng tiếc… tiến thêm hai thước nữa là được”
“Đùa chứ, thật ra đến thời điểm hai thước thì sức mạnh đã yếu dần, ngươi thật sự trông cậy vào tảng đá trơn trượt có thể tự mình lướt đi sao?”
Không ít người bắt đầu cảm thấy tiếc nuối.
Khoảng cách giữa Vũ Dũng và Thần Lực quá lớn, khá khó để đạt được danh hiệu này.
“Ba thước rưỡi, Vũ Dũng, nhập săn hổ” Lôi Thiềm lớn tiếng tuyển bố, lúc này bên cạnh có người ghi chép lại thành tích của Ca Lan.
Nếu là năm trước, thành tích này đã được coi là vô cùng bất ngờ.
Nhưng Ca Lan vẫn có vẻ hậm hực, dù Vũ Dũng và Thần Lực chỉ cách một cấp, nhưng chênh lệch khá lớn.
Cuối cùng thì sức mạnh của hắn vẫn chưa đủ, không thể đạt được vinh dự này.
Lôi Thiềm xoay người, đá nhẹ một cái trên không trung, đẩy khối đá màu vàng trở về chỗ cũ.
Trên không trung, hắn không thể mượn lực, chỉ có thể dựa vào sức mạnh bản thân đẩy khối đá màu vàng này di chuyển ba thước rưỡi.
Đây mới thật sự là nâng vật nặng mà nhìn nhẹ tựa lông hồng.
Ánh mắt của một số võ giả ngoại tộc lóe lên, nhưng người Băng Sơn tộc không cảm thấy kinh ngạc với màn này.
Nếu không có thực lực, làm sao trở thành thủ lĩnh Băng Sơn tộc.
Sau khi Lôi Thiềm xoay người ngồi xuống, lại hô: “Vị thứ ba, Mã Tây!”
Người thứ ba đẩy khối đá màu vàng di chuyển bốn tấc, đạt được danh hiệu Siêu Phàm.
Những năm qua, mỗi khi xuất hiện một người Siêu Phàm, trên quảng trường đều sẽ vang lên một loạt tiếng chúc mừng.
Nhưng năm nay lại yên tĩnh lạ thường, bọn họ đều biết thành tích năm nay chắc chắn sẽ không kém, e rằng Siêu Phàm cũng chỉ là hạng chót mà thôi.
Chương 1503: Man Vương
Giống như mọi người dự đoán, lần này biểu hiện của Băng Sơn tộc vô cùng nổi bậtTrước đây, thông thường cứ ba người mới có một người đạt đến Siêu Phàm.
Nhưng năm nay, ngoại trừ vài người đặc biệt ra thì dường như ai cũng có thể đạt tới Siêu Phàm.
Không chỉ có vậy, còn sản sinh ra vài vị Vũ Dũng.
Nhưng chỉ có một vị đạt được danh hiệu Thần Lực.
Đó là một người Băng Sơn tộc tên là “Lâm Mông”.
So với những người Băng Sơn tộc khác, thể hình của vị Lâm Mông này quả thực cường tráng hơn.
Cũng hấp thu được nhiều nguồn sức mạnh hơn người Băng Sơn tộc bình thường không ít, nên hiển nhiên là sức mạnh bùng nổ ra càng thêm mạnh mẽ.
Quyền này của hắn đánh ra, làm cho tảng đá hình vuông màu vàng lắc lư rồi lui về phía sau một khoảng năm thước ba tấc!
Đã nhiều năm rồi, Băng Sơn tộc chưa từng xuất hiện Thần Lực.
Sau khi Lôi Thiềm tuyên bố, cả Băng Sơn tộc lập tức xôn xao.
Thông thường, người sở hữu danh hiệu Thần Lực thì tương lai rất có khả năng sẽ trở thành thủ lĩnh của Băng Sơn tộc.
Như vậy, mặc dù phần kiểm tra này vô cùng đơn giản, nhưng lại có ý nghĩa lớn.
Sau khi phần kiểm tra của Băng Sơn tộc kết thúc, tiếp theo là đến lượt của các võ giả ngoại tộc.
Mặc dù nói năm nay xuất hiện một Thần Lực, nhưng trong lòng Lôi Thiềm lại hiểu rõ, lần kiểm tra này, e rằng người Băng Sơn tộc không thể so được với người ngoại tộc.
Quả thực, về sức mạnh đơn thuần, Băng Sơn tộc sở hữu ưu thế cực lớn, thân thể của họ trời sinh đã mạnh hơn nhiều so với võ giả ngoại tộc.
Nhưng có một vấn đề trí mạng, đó là thuật luyện thể của người ngoại tộc vô cùng khoa học.
Thân thể của họ có thể không mạnh mẽ bằng người Băng Sơn tộc, nhưng lại có thể mở ra Đạo Đài.
Đặc biệt là sau Đạo Đài Bát Trọng, bọn họ có thể chứa đựng nguồn sức mạnh có thể nhiều hơn võ giả bình thường.
Năm trước thường là sư nhiều cháo ít, nguồn sức mạnh để hấp thu thì có hạn, mà người Băng Sơn tộc lại đi trước một bước, nên hiển nhiên đạt được nguồn sức mạnh nhiều hơn võ giả bên ngoài nhiều.
Năm nay, trong núi Thánh Tuyền xuất hiện vấn đề, không chỉ có người Băng Sơn tộc kiếm đủ, những võ giả ngoại tộc trước mắt này cũng không kém.
Mà những võ giả ngoại tộc này có thể thông qua công pháp, phát huy suối nguồn sức mạnh tới cực hạn, do đó cũng không có gì lạ khi họ vượt qua người Băng Sơn tộc.
“Diêu An!”
Lôi Thiềm gọi tên võ giả ngoại tộc đầu tiên.
Người bước ra là một ông lão với thân hình gầy gò.
Ông lão này cao không tới bốn thước, dáng người thấp bé, đặc biệt là đứng trước những người Băng Sơn tộc thì trông không khác gì người lùn.
Ông lão lưng còng, trên mặt là bộ râu cá trên hơi hơi vểnh lên, run rẩy đi qua, gật đầu với Lôi Thiềm.
Sau đó Diêu An thò bàn tay giống như móng gà ra, vuốt nhẹ lên bề mặt của tảng đá hình vuông màu vàng, sau đó dùng ngón cái gõ lên trên một cái.
Dường như trước mặt lão không phải là tảng đá nặng tới mức không thể tưởng tượng được, mà là một món đồ cổ đẹp đẽ.
“Ha ha, đá hiếm Kim Xoa.
Tảng đá này giá trị xa xỉ, cứ cho là ở trong Thần Vực, cũng có thể bán được với giá tốt, không biết thủ lĩnh Lôi có ý muốn bán không?” Diêu An hỏi.
“Bớt phí lời, kiểm tra xong thì cút đi cho ta!” Lôi Thiềm lạnh giọng trả lời.
Nham thạch lớn màu bạc bày ra trong Băng Sơn tộc được gọi là đá Ngân Canh.
Loại đá này cũng được coi là vật quý hiếm.
Đã từng có võ giả ngoại tộc sau khi vào cấm địa Luyện Thần, đã muốn các ăn trộm loại đá Ngân Canh này của Băng Sơn tộc.
Mặc dù đá Ngân Canh cực kỳ kiên cố, rất khó phá vỡ, nhưng trước lòng tham, người đó đã dùng phèn chua để phân tách ra từng khối, sau đó mang từng khối đi, thời gian đó đã bị lấy trộm không ít.
Hành động này đã chọc giận người Băng Sơn tộc.
Thời gian đó, họ đã giết không ít võ giả ngoại tộc, nhưng hành vi đó cũng bị các võ giả ngoại tộc khác lên án.
Cho tới sau này, người có ý định đó càng ngày càng ít.
Ngoài đá Ngân Canh, trong Băng Sơn tộc vẫn còn một ít đá hiếm Kim Xoa.
Tảng đá dưới chân Lôi Thiềm là tảng lớn nhất.
Đá hiếm Kim Xoa nặng hơn đá Ngân Canh nhiều lần, như vậy càng thêm hiếm có và quý giá.
Nhưng bảo vật nặng như vậy thì võ giả bình thường sẽ không mang đi được.
Cho dù dùng nhẫn tu di cấp cao nhất cũng sẽ khiến cho không gian sụp đổ trong nháy mắt.
Một vài võ giả ngoại tộc trông thấy hòn đá này sẽ có ý đồ, muốn mua với giá cao.
Lôi Thiềm cũng không biết đã từ chối biết bao nhiêu lần rồi, bây giờ nghe thấy ông lão mở miệng, sao hắn lại thèm để ý tới chứ?
Khẩu khí của Lôi Thiềm không tốt lắm, nhưng Diêu An không để ý, chỉ cười ha ha, hơi lùi về phía sau một bước.
Thân hình lão hơi chấn động, áo liền hóa thành tro bụi tiêu tan.
Một bộ phận kinh mạch trên người lão lộ ra màu đen, đan xen với nhau, hình thành một đường vân hình rồng.
Hình dạng con rồng có chút kỳ quái, thân rồng quấn lấy sau lưng ông lão, theo ngực xoay tròn lên trên, đầu rồng tập trung lại ở trên mặt lão.
“Nghiệt Long Công,” Mắt Lôi Thiểm hơi nhướng lên.
Mặc dù Băng Sơn tộc chưa từng tu luyện võ học ngoại tộc, nhưng không có nghĩa họ không biết gì.
Hàm Lưu Tô ngồi ngay ngắn trên ghế, chú ý đến công pháp trên người ông lão, cười lạnh, “Chắc là người của Phượng Trúc”
Hạ tả vệ gật đầu, “Không sai, chính là người của Phượng Trúc.
Gần đây bọn họ phái không ít người tới”
“Vô dụng” Hàm Lưu Tô lắc đầu.
Hạ tả vệ tán đồng, “Nơi nằm dưới con mắt của Thánh Hoàng, đã định trước là không thoát được khỏi diệt kiếp, tranh chấp kiểu này quả thực không có tác dụng gì”
Sau khi con rồng hoàn toàn thành hình, đột nhiên trên má ông lão xuất hiện một đốm đỏ, vừa vặn là bộ phận mắt của con rồng.
Đột nhiên nhìn sang giống như trên má người này mọc thêm một đôi mắt vậy!
Lúc này, đột nhiên trong thân thể ông lão tỏa ra khí thế hung hãn cùng cực!
Sau đó lão dùng một ngón tay gõ lên mặt tảng đá hình vuông màu vàng.
“Rắc!”
Âm thanh này nghe như tiếng xương ngón tay của lão bị vỡ, vô cùng thanh thúy.
Lão chỉ gõ một ngón tay đã đẩy tảng đá hình vuông màu vàng di chuyển.
“Ha, lần này lão thu hoạch được không tồi.
Dựa vào bảy mươi hai kinh mạch tạo ra Nghiệt Long Hộ Đạo, lại dùng nguồn sức mạnh gia cố gốc rễ của Nghiệt Long, thực lực thăng cấp rất rõ ràng!”
“Nói nhỏ chút, tính cách đám người Phượng Trúc rất quái đản, không nên trêu vào thì hơn!”
“Nhưng hắn thật sự có thể chỉ dựa vào một ngón tay để đẩy tảng đá này ư?”
Trong lúc quần chúng bàn tán, đột nhiên phía trên tảng đá vuông màu vàng truyền đến chấn động dữ dội.
Tảng đá vuông màu vàng bắt đầu không ngừng trượt về phía sau.
“Ầm ầm ầm…”
Tốc độ trượt vô cùng nhanh, trong nháy mắt đã trượt khoảng một thước.
Tiếp sau đó là ba thước, sau đó nữa là năm thước!
“Ầm, ầm”
Cuối cùng chầm chậm dừng lại ở vị trí tám thước ba tấc.
“Thần Lực!”
“Võ giả ngoại tộc đầu tiên đã là Thần Lực!”
“Lần này võ giả ngoại tộc lãi to rồi!”
Sắc mặt những người Băng Sơn tộc cau có, đều không dễ nhìn.
Dù sao thì mỗi chủng tộc đều hy vọng người của tộc mình là mạnh nhất.
Thực ra chủng tộc trong sáu thánh địa thử luyện lớn bẩm sinh đã có bản năng chống lại võ giả ngoại tộc, nào có ai muốn bón phân cho ruộng ngoài?
Điều này giống như một tông môn khai tông lập phái, vất vả khổ sở xây dựng ra một môn phái, lại thành đồ cưới cho võ giả ngoài tông môn, tặng một phần tài nguyên cho người ngoài.
Chuyện tốn sức nhưng không thu được kết quả gì như này chẳng khác gì bị ngu cả.
Nhưng đây là cấm địa Luyện Thần.
Những quy củ này đều là do tiên tri trong tộc định ra, cho dù là Lôi Thiềm cũng không thể thay đổi được, nhưng vẫn có thể giành lấy phần ưu thế lớn nhất cho người trong tộc.
Ông lão đưa tay ra vuốt ngón tay, trên mặt lộ vẻ đắc ý, sau khi gật nhẹ đầu với các võ giả xung quanh thì lùi về sau.
Sắc mặt Lôi Thiềm vẫn lãnh đạm, lại gọi tên võ giả ngoại tộc tiếp theo.
“Lưu Phương…”
Từng võ giả ngoại tộc lần lượt thử sức.
Không khác mấy với dự đoán của Lôi Thiềm, những võ giả ngoại tộc này đều có thể phát huy nguồn sức mạnh vô cùng nhuần nhuyễn, trực tiếp nâng lên một cấp bậc so với người Băng Sơn tộc.
Đa số võ giả đều có thể đẩy tảng đá hình vuông màu vàng đi khoảng cách một thước, đạt được danh hiệu Vũ Dũng.
Có một bộ phận võ giả có thể đẩy tảng đá hình vuông màu vàng đi khoảng cách năm thước, đạt được danh hiệu Thần Lực.
Danh hiệu Thần Lực tương đối hiếm thấy.
Năm đó Lôi Thiềm cũng chỉ là Thần Lực mà thôi!
Nhưng năm nay, trong võ giả ngoại tộc lại liên tiếp xuất hiện danh hiệu này.
Lần thí nghiệm này đã xuất hiện hơn mười người, mà trong đó còn có một người đẩy được tảng tá đi chín thước ba tấc.
Thêm bảy tấc nữa chính là Man Vương!
Trong Băng Sơn tộc, Man Vương có thể được hưởng đặc quyền.
Mà lúc trước, có một người trở thành Man Vương, đó chính là ca ca của Hàm Lưu Tô, Hàm Thương Yên.
Chương 1504: Kỳ vọng
Hàm Thương Yên cũng là nhờ có cơ duyên lớn mà giành được số lượng không ít nguồn sức mạnhQuan trọng hơn là công pháp Hàm Thương Yên tu luyện cực kỳ đặc biệt, có thể đánh ra một chưởng chứa sức mạnh của toàn thân.
Sau chưởng này, toàn thân Hàm Thương Yên xụi lơ, ngã xuống đất, không có chút sức lực nào, mà tảng đá hình vuông thì bị đẩy đi bốn mươi trượng.
Trong lịch sử của Băng Sơn tộc, khoảng cách này có thể được liệt vào mười vị trí đầu tiên.
Sau khi Hàm Thương Yên giành được danh hiệu Man Vương, lại không lựa chọn rời khỏi Băng Sơn tộc mà lại tiếp tục ở lại trong tộc rèn luyện.
Trong một lần săn bắt, đội đi săn của Băng Sơn tộc gặp nguy cơ, thủ lĩnh chết, Hàm Thương Yên dẫn dắt quần tộc chạy thoát, lập được công lao to lớn, cộng thêm hắn từng giành được danh hiệu Man Vương, nên thuận lợi trở thành thủ lĩnh của Băng Sơn tộc.
Cho tới trước khi hắn rời khỏi Băng Sơn tộc, Hàm Thương Yên luôn dẫn đầu Băng Sơn tộc.
Người ngoại tộc muốn làm thủ lĩnh không phải là chuyện dễ dàng.
Rất nhiều người Băng Sơn tộc không phục sự quản thúc của võ giả ngoại tộc.
Cho dù Hàm Thương yên có ân với Băng Sơn tộc, nhưng sau khi trở thành thủ lĩnh vẫn còn có nhiều người trong tộc không thừa nhận.
Dù sao thì những thằng nhóc này cũng từ bên ngoài tới, trong mắt Băng Sơn tộc thì đều là sự tồn tại thấp kém, cho dù có không ít võ giả ngoại tộc đến từ Thần Vực.
Cho nên Băng Sơn tộc không hy vọng ở đây xuất hiện thêm một Man Vương.
Dù sao thì nếu một vị Man Vương xuất hiện, vậy rất có khả năng sẽ xuất hiện một thủ lĩnh ngoại tộc.
May là danh hiệu Thần Lực xuất hiện không ít, nhưng cuối cùng vẫn chưa xuất hiện Man Vương!
Tay Lôi Thiềm lật một trang trên danh sách, ánh mắt hơi lóe lên, lập tức hô: “La Chinh!”
Cái tên này vừa thốt ra, ánh mắt của mọi người lập tức tập trung vào La Chinh.
La Chinh đã ở trong đám người chờ đợi hồi lâu.
Lúc trước, Hàm Lưu Tô dẫn La Chinh tiến vào Băng Sơn tộc đã khiến không ít người chú ý.
Trong mắt họ, La Chinh chỉ là một sinh linh thứ cấp vô danh, đương nhiên không đáng để chú ý.
Nhưng danh tiếng của Hàm Lưu Tô lại không nhỏ.
Trong các võ giả ngoại tộc, không ít người chú ý đến Hàm Lưu Tô, đồng thời nghi hoặc tại sao cô gái này của Hàm gia lại chạy đến Băng Sơn tộc.
Sau này đương nhiên đã rõ, là cô gái này đưa La Chinh đến, còn thậm chí mục đích thực sự là gì thì mọi người không biết được.
Nhưng một bộ phận người lại biết rõ về ngọn lửa dị thường tỏa ra từ cô gái Hàm gia.
Ngay cả trong Thần Vực cũng khó tra được nguồn gốc ngọn lửa dị thường trên người cô gái Hàm gia.
Đó là một ngọn lửa không biết tên, dường như có thể đốt cháy tất cả.
Thánh Hoàng đại nhân của Hàm gia cũng vô cùng coi trọng ngọn lửa dị thường này, cho nên mới đặc biệt coi trọng cô con gái này.
Vấn đề là La Chinh không sợ ngọn lửa này.
So với người Băng Sơn tộc, thực ra kinh ngạc nhất lại là các võ giả ngoại tộc của Thần Vực.
Bọn họ là người biết rõ sự tình, khi trông thấy toàn thân La Chinh là ngọn lửa dị thường mà vẫn có thể thoải mái nằm trên mặt đất, đương nhiên bọn họ vô cùng chấn động.
Đến nỗi về sau khi người Băng Sơn tộc ném La Chinh vào đống lửa nướng, trong lòng những võ giả ngoại tộc này còn cười thầm.
Tuy không thể coi thường gỗ Độ Ách nhuộm Mê Diễm, nhưng trong mắt người thần vực cũng coi như là đã gặp được sư phụ.
Người ta ngay cả ngọn lửa dị thường của cô gái Hàm gia còn chẳng sợ, còn sợ đống lửa này của ngươi sao?
Về sau, La Chinh nhận được tiếp đãi long trọng của Băng Sơn tộc, ngược lại lọt vào mắt một bộ phận võ giả ngoại tộc.
Nhưng người biết chuyện lại biết La Chinh người này nhất định là có thần thông hỗ trợ, thậm chí có một bộ phận người còn dùng bí pháp lén truyền tin tức này về.
La Chinh không thuộc về Thần Vực, gần như không hiểu gì về kết cấu của Thần Vực.
Cho dù trong Băng Sơn tộc bắt đầu ngầm dậy sóng, thậm chí võ giả ngoại tộc cũng phân thành vài thế lực ngầm phân cao thấp, nhưng hắn lại không hề hay biết…
Về phần Hàm Lưu Tô, nàng ta khẳng định là biết, nhưng dựa vào địa vị của nàng ta thì những thằng nhóc trong Băng Sơn tộc căn bản không đáng để quan tâm.
Lúc này, La Chinh vừa xuất hiện, đương nhiên dẫn tới sự chú ý tương đối lớn.
Bản thân Lôi Thiềm vô cùng mong đợi vào biểu hiện của La Chinh.
Hắn hy vọng La Chinh có thể đạt được danh hiệu Thần Lực.
Nếu sức mạnh của La Chinh thực sự có thể đến cấp bậc này, hắn có thể dẫn La Chinh xuất phát!
Nhưng Lôi Thiềm vẫn hơi lo lắng.
Dù sao La Chinh mới chỉ là Thần Cực Cảnh mà thôi.
Hắn biết rõ tu vi không thể hiện sức mạnh của võ giả, nhưng tu vi càng cao, nguồn sức mạnh có thể chứa đựng được càng lớn.
Hầu như võ giả tiến vào Băng Sơn tộc đều là Thần Biến Cảnh, còn có không ít là thực lực Thần Biến Cảnh cấp cao, nửa Giới Chủ.
Dù sao tu vi Thần Cực Cảnh của La Chinh cũng là hạn chế đối với hắn.
“Chuẩn bị xong chưa?” Lôi Thiềm nở nụ cười hòa nhã với La Chinh.
La Chinh gật đầu: “Chuẩn bị xong rồi!”
Ấn tượng của hắn với Lôi Thiềm luôn không tệ, mặc dù người này hơi thô bạo, nhưng lại thành thật.
Có việc nhờ vả mình, liền cho mình đãi ngộ đặc biệt.
Phần ân tình này La Chinh không thể không nhận!
“Có chắc chắn giành được danh hiệu ‘Thần Lực’ không?” Lôi Thiềm lại hỏi.
La Chinh nháy mắt, lắc đầu cười nói: “Không chắc”
Liệt Ngọc ở nơi không xa lập tức trợn trừng mắt.
Liệt Ngọc có chút không vui.
Lần này có thể phát hiện quả cầu đen trắng đảo ngược trên dưới, cũng có một phần công lao của Liệt Ngọc hắn.
Nếu không phải nhờ hắn và La Chinh thì đám nhóc ở đây có thể giành được nhiều nguồn sức mạnh như vậy sao? Nằm mơ đi!
Nhưng mà dù hắn nhảy vào trong hồ nguồn sức mạnh, thì sức mạnh hấp thu được cũng có hạn, không khác gì mấy với võ giả đạt được một ao nguồn sức mạnh.
Kết quả là trong cuộc kiểm tra, hắn chỉ đạt được danh hiệu Vũ Dũng.
Thực ra kết quả này sớm đã vượt qua dự liệu của Liệt Ngọc rồi.
Trước khi tiến vào núi Thánh Tuyền, mục tiêu cuối cùng của hắn chỉ là “Siêu Phàm” mà thôi.
Nhưng bây giờ tiền đề không giống nhau, cho dù đạt được “Vũ Dũng” thì trong lòng hắn vẫn thấy mất mát.
Nhưng cảnh tượng La Chinh hấp thu một nửa hồ nguồn sức mạnh vẫn rõ mồn một trước mắt.
Từ đó đến nay, hắn vẫn không nghĩ ra, rốt cuộc La Chinh cất nguồn sức mạnh đó vào đâu? Không thể nào là hắn tự hấp thu hết được.
“Không chắc…” Sau khi trừng mắt với La Chinh, trên mặt Liệt Ngọc tỏ vẻ xem thường.
Thằng nhóc này nói dối mà không đỏ mặt.
Dù sao khi La Chinh đẩy cánh cửa đá, hắn đã thể hiện ra sức mạnh vượt xa sức mạnh của Liệt Ngọc.
La Chinh trả lời như vậy, ngược lại sắc mặt của Lôi Thiềm không thay đổi gì.
Tiếp xúc nửa năm, Lôi Thiềm cũng đại khái hiểu được tính cách của La Chinh, sau đó đưa tay ra, “Mời”
Bởi vì Lôi Thiềm hỏi nhiều thêm vài câu, trong chốc lát các võ giả khác cũng bàn luận sôi nổi, bắt đầu phán đoán thực lực của La Chinh.
“Rốt cuộc thằng nhóc này có thể đẩy được bao nhiêu thước đây?”
“Thiên phú thần thông của hắn, khẳng định là thân thể có chỗ đặc biệt.
Nếu như hắn cũng hấp thu đủ nguồn sức mạnh, ta nghĩ năm thước chắc chắn không thành vấn đề, không khó để giành được danh hiệu Thần Lực!”
“Hừ.
Chỉ là không sợ lửa thiêu, điều này không thể nói lên hắn có thiên phú khác, nói không chừng ngay cả ‘Siêu Phàm’ còn không đạt được”
“Siêu Phàm còn không đạt được? Ngươi xem thường người khác quá rồi đấy?”
“Đây có là gì, lỡ đâu còn thực sự không nhúc nhích tí nào thì sao? Đừng quên La Chinh chỉ là Thần Cực Cảnh, còn là một sinh linh cấp thấp!”
Mồm năm miệng mười một hồi, quan điểm nào cũng có.
Trông thấy võ giả ngoại tộc thảo luận sôi nổi, người Băng Sơn tộc cũng gia nhập vào hàng ngũ.
So với quan điểm của võ giả ngoại tộc, kiến thức của Băng Sơn tộc càng đơn giản hơn, tất nhiên là cũng không coi trọng La Chinh.
“Trông thân thể của thằng nhóc này còn không to bằng cánh tay ta, có thể đẩy đi một hai thước đã là giỏi rồi!”
“Quá nửa là như vậy!”
“Nhưng thằng nhóc này có tác dụng với Băng Sơn tộc chúng ta, hy vọng hắn cố gắng biểu hiện tốt một chút!”
Liệt Ngọc ở bên cạnh nghe thấy những câu này, không nhịn được bĩu môi.
Thằng nhóc này không chừng còn lấy được danh hiệu Man Vương ấy chứ!
Nhưng thấy quan điểm của các bạn đồng tộc và quan điểm của mình khác nhau quá xa, tốt nhất là hắn không nói gì thì hơn.
“Hạ tả vệ, ngươi thấy thế nào?” Hàm Lưu Tô nhìn chằm chằm La Chinh nói.
“Bẩm Trưởng công chúa, khó nói” Hạ tả vệ lắc đầu.
Hàm Lưu Tô chớp mắt, “Có ý gì?”
Bởi vì Hàm Lưu Tô, Hạ tả vệ cũng đang quan sát La Chinh.
Khi thấy La Chinh tiến cảnh thần tốc, bọn họ không nghĩ ra nguyên do.
Bao gồm cả việc tại sao La Chinh có thể nhẹ nhàng chịu được ngọn lửa dị thường thiêu đốt, bọn họ cũng không hiểu ra sao!
Ngọn lửa dị thường của Trưởng công chúa căn bản không thể chống lại, cũng chỉ có kẻ mạnh chân chính mới có thể dùng một vài phương pháp dập lửa, tạm thời chống lại, nhưng điều này không nói lên rằng bọn họ thực sự không sợ ngọn lửa dị thường này.
Nhưng thiên phú trình độ này cũng không quyết định trình độ sức mạnh của La Chinh, nê đương nhiên Hạ tả vệ đáp là: “Khó nói!”
Hàm Lưu Tô không phải thực sự muốn một câu trả lời, nhưng trên mặt vẫn có vẻ chờ mong.
Nàng không chờ mong La Chinh vượt qua ca ca của mình, nhưng ít nhất cũng có thể giành được danh hiệu Thần Lực chứ nhỉ?
Song lúc này thảo luận đã không còn ý nghĩa gì nữa rồi, bởi vì La Chinh chuẩn bị ra tay rồi.
La Chinh giống như tháp sắt, đứng sừng sững phía trước tảng đá hình vuông màu vàng.
Tay trái là chưởng, tay phải là quyền, ánh mắt sáng quắc, tỏa ra khí thế sắc bén phi thường, sức mạnh toàn nhân như thủy triều cuồn cuộn dâng lên.
Chương 1505: Vết đấm
Trước đây, khi La Chinh ra quyền, có hai giai đoạn điều động sức mạnhGiai đoạn thứ nhất là kích hoạt sức mạnh của bản thân, giai đoạn thứ hai là kích hoạt lực vảy rồng.
Tình huống bây giờ phức tạp hơn một chút, vì năng lực chứa đựng nguồn sức mạnh của thân thể La Chinh lớn hơn rất nhiều lần so với các võ giả tầm thường, thậm chí là so với người của Băng Sơn tộc.
Huống chi hắn còn có Đạo Đài Bát Trọng.
Vì sao các võ giả ngoại tộc lại biểu hiện mạnh mẽ hơn người Băng Sơn tộc? Là vì họ biết kết hợp nhiều phương pháp, mở Đạo Đài hoặc mở rộng kinh mạch, tóm lại là có thể chứa đựng thêm nhiều nguồn sức mạnh hơn!
Do vậy nên La Chinh không chỉ có sức mạnh trong cơ thể chính mình, mà còn có sức mạnh trong Đạo Đài.
Chỉ dựa vào hai điểm này thì cũng đã lợi hại hơn rất nhiều so với các võ giả thông thường, nhưng tuyệt chiêu chân chính của La Chinh lại là Thần Đài Cửu Tinh.
Chín ngôi sao như mặt trời kia vẫn luôn chậm rãi trôi lơ lửng trên không, tỏa ra ánh sáng tráng lệ chói lóa, chiếu sáng thế giới trong cơ thể La Chinh.
Nếu so sánh khả năng hấp thu nguồn sức mạnh của cơ thể và Đạo Đài của La Chinh với Thần Đài Cửu Tinh thì có thể nói nó rất rất nhỏ, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
E rằng nguồn sức mạnh chứa đựng trong chín ngôi sao khổng lồ kia còn lớn hơn cả hai thứ kia những mấy trăm lần!
Lúc này khi tập trung sức mạnh, La Chinh kích hoạt sức mạnh trong cơ thể của mình trước.
Trước kia, La Chinh thường xuyên mượn lực vảy rồng nên hắn vô cùng thành thạo trong việc mượn sức mạnh từ Đạo Đài và thế giới trong cơ thể mình.
Điểm khác biệt duy nhất chính là, bây giờ sức mạnh này không đến từ từ vật bên ngoài, mà đến từ chính bản thân hắn!
“Ha…”
Ngay vào lúc cơ bắp khắp người La Chinh đang căng ra, sức mạnh trong cơ thể hắn và tám tòa Đạo Đài được kích hoạt hoàn toàn!
Hắn giống như một tảng đá lớn ném vào nước, vì khối lượng của đá quá lớn nên có thể bất ngờ đẩy nước xung quanh tảng đá ra, tạo thành dòng nước mạnh tràn ra ngoài.
Bây giờ La Chinh chính là tảng đá lớn, mà không khí xung quanh hắn chính là nước.
Vì sức mạnh của hắn chợt tăng mạnh nên không khí xung quanh hắn bất ngờ bị đẩy ra, tạo nên từng cơn gió lớn hình xoắn ốc, rồi bất chợt điên cuồng tuôn trào ra ngoài!
“Phần phật…”
Trên quảng trường, tóc tai của mọi người đều bắt đầu tung bay.
“Sức mạnh này…”
Lôi Thiềm đứng lên, nhìn xuống La Chinh.
Hắn ngồi trên tảng đá vàng hình vuông, ở cách La Chinh gần nhất và cũng nhạy cảm nhất với luồng uy lực của La Chinh.
Huống hồ hắn còn là thủ lĩnh của Băng Sơn tộc, vốn đã rất nhạy cảm với sức mạnh, nên hắn cảm nhận được sức mạnh bao la trong cơ thể La Chinh!
“Sức mạnh này ghê gớm thật, giống như cơ thể tên nhóc này có mấy chục nghìn dị thú mạnh mẽ đang sống bên trong!”
Nhìn xuống La Chinh dưới kia, không ngờ Lôi Thiềm lại có cảm giác sợ hãi.
Giống như lúc này, hắn không nên đứng trên tảng đá hiếm Kim Xoa này, vì nơi đây rất nguy hiểm.
Tuy nhiên trong chớp mắt, Lôi Thiềm đã phủi sạch ý nghĩ bản năng của chính mình.
Thật quá vớ vẩn!
Sau khi La Chinh bước vào Băng Sơn tộc, Lôi Thiềm vẫn luôn săn sóc hắn.
Có lẽ hắn trưởng thành cũng khá nhanh, nhưng võ giả ngoại tộc tiến vào cấm địa Luyện Thần đều là tinh anh của vũ trụ khác, hoặc không cũng là tinh anh đến từ chính Thần Vực, nên thiên phú của những tên kia không hề kém.
La Chinh cũng coi như là ưu tú nhưng tuyệt đối không phải kẻ đứng đầu.
Đương nhiên, đó là bỏ qua khả năng không sợ lửa mà trời phú cho hắn.
Sau khi bước vào núi Thánh Tuyền, đúng là La Chinh có tiến bộ không nhỏ.
Nhưng dù có cho có nhiều nguồn sức mạnh đi nữa thì nhóc con này cũng không thể nào hấp thu hết được.
Có thể hấp thu hai ba chục nghìn giọt nguồn sức mạnh cũng đã khá bất ngờ rồi.
Lôi Thiềm không thể ngờ rằng, số lượng nguồn sức mạnh mà La Chinh hấp thu đã không thể tính bằng giọt nữa rồi, vì hắn đã hấp thu gần nửa hồ…
“Trưởng công chúa, bây giờ ta có thể đoán được rồi” Hạ tả vệ ngơ ngác nhìn chằm chằm vào La Chinh.
Đôi mắt của Hàm Lưu Tô lộ vẻ khác thường, “Không cần ngươi nói đâu, hì hì, bây giờ ngươi tin lời ta nói chưa?”
“Ngươi nói đến chuyện Trấn Hồn Nhai sao?” Hạ tả vệ nghiêm mặt hỏi.
Hàm Lưu Tô gật đầu tỏ vẻ vui mừng.
Nàng nghĩ lại khoảng thời gian quỳ rạp bất động dưới đất, ngày tháng vất vả như vậy, cũng coi như đáng giá.
“Nhưng vẫn không có khả năng” Hạ tả vệ lắc đầu, “Có cách để đi vào Trấn Hồn Nhai, nhưng không thể nào phá ra ngoài bằng sức mạnh.
Ít nhất thì võ giả trong cấm địa Luyện Thần không làm được.
Ca ca ngươi ngày trước cũng đâu làm được”
“Đúng thật là ca ca không làm được, nhưng nếu La Chinh vượt trội hơn ca của ta thì sao?” Hàm Lưu Tô lại hỏi.
“…”
Hạ tả vệ không trả lời được, vì hắn cảm nhận được uy lực từ sức mạnh mà La Chinh khuấy đảo đang càng lúc càng mạnh, mạnh đến mức hơi vô lý.
Mọi người vốn còn đang nói chuyện không ngừng, lúc này đã hoàn toàn yên tĩnh lại.
Đó là La Chinh còn chưa tung ra quyền nào, mà trong lòng mọi người đã có đáp án.
E rằng sức mạnh của tên này sẽ vượt qua toàn bộ võ giả trước đây!
Đặc biệt là ông lão tên Diêu An, đôi mắt lớn bằng hạt đậu nành của lão lóe ra ánh sáng rực rỡ như vừa phát hiện ra một món châu báu mới lạ.
“Hô!”
La Chinh vung một quyền cực kỳ thong thả.
Hắn sử dụng sức mạnh trong cơ thể và sức mạnh trong Đạo Đài hết sức tự nhiên.
Nhưng để lấy sức mạnh chứa đựng trong chín ngôi sao của thế giới trong cơ thể, thì vẫn là lần đầu tiên với hắn.
Trước kia La Chinh chỉ lấy chân nguyên từ thế giới trong cơ thể, sau này là khí hỗn độn, nhưng bây giờ lại là sức mạnh cực kỳ khổng lồ.
Tất nhiên, hắn phải tuyệt đối cẩn thận.
Dù sao khảo nghiệm này không hề có giới hạn thời gian!
Chín ngôi sao trong cơ thể đồng loạt cuộn lại thành một dải lụa màu dài mảnh, bay tụ lại về phía bên trên.
“Một phần hai mươi…”
Trong thời gian mấy nhịp thở, La Chinh lấy ra một phần hai mươi sức mạnh.
Tuy đó chỉ là một phần hai mươi, nhưng sức mạnh này đã khủng bố đến mức hắn có thể khó tưởng tượng nổi, nên hắn không dám lấy tiếp nữa!
Điều khiến La Chinh hơi khiếp sợ chính là, phương pháp hoạt động của sức mạnh trong chín ngôi sao này vô cùng độc đáo.
Những sức mạnh đó không dịch chuyển qua kinh mạch, cơ bắp hay khung xương của hắn mà dường như nó đến từ chính khoảng không gian xa xôi, trực tiếp bị hắn tùy ý điều khiển.
“Nếu mình cứ biến sức mạnh này thành một quyền, vậy chẳng phải có thể khiến nó xuất hiện ở bất kỳ chỗ nào trên cơ thể hay sao?”
La Chinh không biết rằng, thật ra đây chính là một phương pháp của thánh nhân!
Phương pháp này ở Thần Vực được gọi là thần thông Khoa Thế!
Những võ giả dưới thánh nhân bao gồm cả rất nhiều thần, thì thế giới trong cơ thể của bọn họ tồn tại trong chính thân thể của họ…
Tuy nhiên thế giới trong cơ thể của thánh nhân được đặt xung quanh Thần Vực, giống như một con thuyền lớn bất chợt neo từng con thuyền nhỏ, mỗi con thuyền nhỏ lại chính là một thế giới trong cơ thể.
Tuy nhiên, cho dù khoảng cách giữa thánh nhân và vũ trụ xa thế nào, nếu thánh nhân muốn sử dụng sức mạnh trong vũ trụ thì chỉ cần dùng một ý nghĩ là được.
Đây nhìn qua giống như một quy tắc không gian, nhưng lại vượt trội so với quy tắc không gian.
Vì không gian nói chung đều có khoảng cách, mà thánh nhân và cấu trúc vũ trụ của hắn trông như có khoảng cách nhưng thực tế lại không.
Nên mới có thần gọi nó là “thần thông Khoa Thế”.
Thế giới trong cơ thể của La Chinh hoàn toàn không giống những thánh nhân kia.
Thời điểm thế giới trong cơ thể hắn ra đời ở một chỗ nào đó trong hỗn độn, nó có khoảng cách tương đương với Thần Vực.
Lúc này, khi hắn rút lấy sức mạnh, sức mạnh của thế giới trong cơ thể sẽ dựa theo ý muốn của La Chinh để xuất hiện ở bất cứ chỗ nào mà hắn nghĩ đến.
Đây là do La Chinh tự mình khám phá ra, nên hắn mới thấy vui vẻ bất ngờ.
Một phần hai mươi sức mạnh của Thần Đài Cửu Tinh được La Chinh ngưng tụ ở điểm trước nắm đấm của hắn nửa tấc, hóa thành một “găng tay” vô hình vây lấy cánh tay phải của hắn.
Vậy nên vào lúc này, mọi người bèn cảm thấy mọi uy lực đều đến từ chính nắm đấm, còn cho là La Chinh tu luyện môn quyền pháp đặc biệt nào đó, nên mới hội tụ hoàn toàn sức mạnh vào đầu nắm đấm.
Ngay cả những võ giả ngoại tộc đến từ chính Thần Vực cũng không nhìn ra nguyên lý.
Làm sao họ tưởng tượng nổi là La Chinh có thể sử dụng thần thông Khoa Thế của thánh nhân cơ chứ?
Sau giây phút đó, cuối cùng một quyền này của La Chinh cũng dừng lại trước khối đá hiếm Kim Xoa!
Luồng sức mạnh khổng lồ đến khó tin va chạm với khối đá, rồi sinh ra một chấn động dữ dội!
Trước đây, khối đá hiếm Kim Xoa này đã gánh chịu một lượng lớn đấm đá.
Nhưng cho dù là người đạt được danh hiệu Siêu Phàm hay Vũ Dũng, hoặc Thần Lực, dù họ sử dụng công pháp luyện thể kiểu gì thì mọi sức mạnh phát ra đều chưa từng để lại chút vết đấm nào trên đó.
Vẻ ngoài của nó vẫn sáng bóng như mặt gương giống lúc trước.
Tuy quả đấm của La Chinh chưa từng đánh lên, hơn nữa còn cách khối đá hiếm Kim Xoa hơn nửa tấc, nhưng “găng tay” vô hình kia đã sinh ra lực ép với nó, tạo nên một vết đấm có thể thấy rõ ràng.
Nắm đấm của La Chinh càng đánh sâu vào, vết đấm này càng lún xuống hơn.
Lúc này, khối đá hiếm Kim Xoa vô giá, không thể phá vỡ lại chẳng khác nào bùn nhão.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Đạo [Dịch] Đạo](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/06/Dao-dich-full-tron-bo-Truyen-Audio-Hay-chon-loc.jpg)


