1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 279 : Vấn Tình Kiếm Tâm (c1391-c1395)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 279 : Vấn Tình Kiếm Tâm (c1391-c1395)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1391: Vấn Tình Kiếm Tâm

Thân là Giới Chủ, Tất Phi Vũ và hai vị trưởng lão sau lưng càng hiểu giới hạn quy tắc đó hơn La ChinhThiên Tôn thành thần?

Trước đây không hề có tiền lệ này.

Cũng chính vì vậy nên họ mới cảm thấy khó tin.

Ngược lại, từng có Giới Chủ trở thành thần, tuy rằng xác suất rất nhỏ, nhưng chung quy lại thì vẫn có khả năng.

Song sau khi Thiên Tôn gánh vác số trời thì khả năng này liền không còn nữa, vĩnh viễn không thể vượt qua Thiên Đạo này.

Nhưng…

Lần này “Khinh Ngữ” đã thể hiện bản lĩnh của mình, nàng ta dễ dàng vượt qua hạn chế của quy tắc Thiên Đạo, khiến người trong vũ trụ được mở rộng tầm mắt.

Quy tắc là chết, người mới là sống.

Trần Hoàng Dịch Kiếm chính là thiên tài cái thế xuất thân từ Kiếm Trang, nên có lẽ ông ấy cũng có biện pháp phá vỡ quy tắc này thì sao?

Nhưng bản thân La Chinh lại không hiểu được điểm này.

Sở dĩ hắn biết được Trần Hoàng Dịch Kiếm đã trở thành thần, hoàn toàn là vì có một vị trí cho Trần Hoàng Dịch Kiếm trong hành lang Đế Giả…

Có lẽ điểm mấu chốt chính là thần đạo Đoạn Tình mà Trần Hoàng Dịch Kiếm tu luyện chăng?

“Chẳng hay La Chinh lấy được tin tức này từ đâu.

Hoặc có thể nói, Đạo Tử La Chinh từng gặp Dịch Kiếm Thiên Tôn rồi ư?” Tất Phi Vũ lại mở miệng hỏi.

La Chinh gật gật đầu: “Ta đến Kiếm Trang là bởi lão tiền bối chỉ dẫn, muốn tiếp tục tôi luyện kiếm ý…”

Dứt lời, La Chinh giơ cánh tay lên…

Từ nửa trên cánh tay hắn bắt đầu lóe ra một tia sáng màu xanh lam, không ngờ chính là một hoa văn hình kiếm!

Hoa văn hình kiếm này chính là Trần Hoàng Dịch Kiếm đã đánh vào cánh tay La Chinh.

Tất Phi Vũ chưa nói gì thì hai ông lão sau lưng đã kêu rú lên…

“Vấn Tình Kiếm Tâm!”

“Sao có thể ở trên tay ngươi!”

Hai ông lão cũng là lão quái vật đã sống vô số năm, thân là Giới Chủ nhưng lúc này hoàn toàn không có phong thái gì cả.

Mới vừa rồi sau khi La Chinh đứng lên, Mộ Minh Tuyết cũng đứng ngay sau lưng hắn.

Lúc này nhìn thấy ba vị đường đường là Giới Chủ mà lại tỏ ra kinh hãi như vậy, trong lòng nàng cũng cảm thấy buồn cười.

Tu vi Giới Chủ đều là nhân vật xưng bá một Đại Giới, sao lại có dáng vẻ thế này?

Mộ Minh Tuyết phi thăng lên Thượng Giới chưa được bao lâu, hơn nữa đa số thời gian đều ở trong Tiên Phủ, tất nhiên nàng không biết ba người quản lý Kiếm Trang này cũng là nhân vật có lai lịch lớn trong vũ trụ, nhất là Trang chủ Tất Phi Vũ.

Bây giờ, thực lực của ông ta càng là cường giả trong Giới Chủ, có thể so với Đại Giới Chủ của những thế lực lớn kia.

Nếu không phải như vậy thì khi thiếu Dịch Kiếm Thiên Tôn, họ rất khó có thể duy trì được cục diện hiện tại của Kiếm Trang.

Song nói đi cũng phải nói lại, Vấn Tình Kiếm Tâm là thứ quỷ gì?

La Chinh cũng tỏ vẻ nghi hoặc.

Hắn nhìn chằm chằm vào ba người đối diện, hy vọng họ có thể đưa ra một đáp án.

Hắn cho rằng hoa văn hình kiếm này chỉ là một tín vật của Dịch Kiếm Thiên Tôn mà thôi.

Nhưng thấy ba người phản ứng như vậy, dường như hoa văn hình kiếm này không hề đơn giản như thế? Nếu đã vậy, mục đích của Trần Hoàng Dịch Kiếm là gì?

Hai ông lão kêu một lúc xong lại bỗng im lặng, ánh mắt nhìn về phía La Chinh đã trở nên hết sức kỳ lạ.

Thậm chí ngay cả Tất Phi Vũ tỏ ra bình thường nhất kia cũng hơi nhíu mày, đánh giá La Chinh.

Ánh mắt sắc bén đáng sợ nhìn chằm chằm La Chinh, khiến người khác cảm thấy trong lòng hơi sợ hãi.

“Vấn Tình Kiếm Tâm… là cái gì?” La Chinh tiếp tục hỏi.

Tất Phi Vũ không trả lời câu hỏi của La Chinh, mà chỉ chăm chú nhìn hắn.

Sau một lúc lâu lại thở dài: “Nếu La Chinh không chê, hôm nay mời ở lại Kiếm Trang ta.

Vấn đề này sợ rằng phải ngày mai mới có thể cho ngươi câu trả lời”

La Chinh như lọt vào trong sương mù.

Nhưng người ta là chủ Kiếm Trang, bản thân ở xa tới là khách.

Đã như vậy, cũng chỉ có thể đợi thêm…

Sau khi thu xếp ổn thỏa cho La Chinh, Tất Phi Vũ và hai ông lão liền dời bước vào trong một đại điện khác.

Nơi đây là Kiếm Tâm Các của Kiếm Trang.

Ngay sau đó, Tất Phi Vũ lấy ra một thanh kiếm nhỏ bằng ngọc bích, giơ tay ném lên cao.

Thanh kiếm nhỏ bằng ngọc bích này liền xuyên thăng qua trần Kiếm Tâm Các, xông thẳng về phía chân trời, hóa thành mấy trăm ánh kiếm màu ngọc bích nổ tung ra bốn phía.

Trong đêm khuya, trông nó vô cùng rực rỡ, giống như một chùm pháo hoa to lớn.

Sau khi ánh kiếm kia nổ tung, liền không ngừng có bóng người đạp kiếm bay thẳng vào trong Kiếm Trang…

Những người này đều không bị lệnh cấm bay của Kiếm Trang ảnh hưởng, chắc hẳn địa vị trong Kiếm Trang cũng không thấp.

“Trang chủ!”

“Tham kiến Trang chủ!”

“Không biết vì sao Trang chủ lại triệu tập ngay giữa đêm khuya, là chuyện quan trọng đến mức nào vậy?”

Võ giả được triệu tập tới đều là người luyện kiếm, cơ bản đều là Thần Biến Cảnh hậu kỳ, thậm chí có cả tu vi nửa Giới Chủ.

Những người này chính là trưởng lão Chấp Kiếm Đường của Kiếm Trang! Cũng là lực lượng trung kiên của Kiếm Trang đương thời!

Trưởng lão tới trước nhìn thấy Tất Phi Vũ triệu tập vội vàng như vậy, cho là có chuyện quan trọng xảy ra, liền nôn nóng hỏi.

Nhưng Tất Phi Vũ lại lắc đầu không đáp.

Đợi đến khi hai mươi bảy vị chấp kiếm trưởng lão của Chấp Kiếm Đường tập hợp đông đủ, lúc này Tất Phi Vũ mới lên tiếng. “Triệu tập các ngươi trong đêm thế này thì tất nhiên là có chuyện không thể không bàn bạc”

Trên mặt hai mươi bảy vị chấp kiếm trưởng lão hiện ra vẻ lo lắng.

Tình hình thế này khiến họ hoài nghi, không biết có phải nguy cơ lớn trong vũ trụ đã sớm bùng nổ hay không, mà địa điểm bùng nổ lại ở ngay Kiếm Trang? Nếu đúng như vậy thì cũng quá xui xẻo…

“Vấn Tình Kiếm Tâm đã xuất hiện” Lúc này Tất Phi Vũ mới lên tiếng.

Hai mươi bảy vị chấp kiếm trưởng lão ngơ ngác nhìn nhau, sửng sốt một lúc lâu…

“Không thể nào!”

“Lão Trang chủ đã mất nhiều năm như vậy, nếu Vấn Tình Kiếm Tâm kia có thể xuất hiện thì đã sớm xuất hiện rồi, sao bây giờ mới…”

“Chính xác, nếu có người nắm giữ Vấn Tình Kiếm Tâm thì không thể nào đợi đến bây giờ mới xuất hiện! Huống hồ, chỉ dựa vào một Kiếm Tâm mà muốn quản lý Kiếm Trang ư? Chúng ta chỉ thừa nhận Tất trang chủ!”

Chẳng mấy chốc, người trong Kiếm Tâm Các cứ ngươi một lời ta một lời, loạn hết cả lên.

Tất Phi Vũ giơ tay ra hiệu yên lặng, Kiếm Tâm Các lập tức trở nên yên tĩnh.

Ông ta lại tuyên bố một tin tức khác: “Dịch Kiếm Thiên Tôn… không chết”

“Chúng ta đều biết ngài không chết, ngài ấy chỉ mất tích thôi.

Song, đây chỉ là lý do thoái thác đối với bên ngoài…” Có người lắc đầu nói.

Trong lòng mọi người đều biết chuyện này, không hiểu hôm nay Tất Phi Vũ uống nhầm thuốc gì.

Tất Phi Vũ lắc đầu nói: “Lão Trang chủ không chết, cũng không mất tích.

Bởi vì ngài đã được phong thành thần, đi tới Thần Vực rồi”

“A!”

“Không thể nào…”

“Trang chủ, có phải ông bị cảm hay không?”

“…”

Lúc trước phản ứng của Tất Phi Vũ và hai ông lão dữ dội tới mức nào thì phản ứng của đám người này còn khoa trương hơn nữa, dẫu sao chuyện này cũng đã lật đổ nhận thức của họ.

Tất Phi Vũ lại nói: “Thực ra ta cũng không nhìn thấy lão Trang chủ, nhưng tin tức này lấy được từ chỗ La Chinh!”

“La Chinh? Người đứng đầu chiến trường mộng ảo kia ư?”

“Nhân vật chính của Đại Thế đi ra từ trận đấu loại mấy hôm trước… Hắn đến Kiếm Trang làm gì?”

“Không phải nghe nói hắn bị vây ở Trung Thiên Vực sao?”

Người trong Kiếm Tâm Các dần đông đúc, nên tình hình cũng bắt đầu lộn xộn.

Thực ra ngày thường những người này sẽ không mất khống chế như vậy.

Tất Phi Vũ không thể không kiểm soát tình hình lần nữa: “Mọi người im lặng” Ông ta lại xua tay rồi mới lên tiếng: “Ta không biết La Chinh nói thật hay giả, dù sao chuyện này chỉ là nói miệng, không có bằng chứng.

Nhưng có một điểm ta lại có thể xác nhận, vừa rồi đại trưởng lão và nhị trưởng lão đều nhìn thấy, quả thực Dịch Kiếm Thiên Tôn có để lại hoa văn Vấn Tình Kiếm Tâm trên cánh tay hắn!”

Lời này lập tức khiến mọi người bắt đầu im lặng, trong chốc lát không biết phải phát biểu ý kiến của mình thế nào…

Vấn Tình Kiếm Tâm này chính là truyền thừa tối cao của Kiếm Trang!

Theo sắp xếp năm đó của Dịch Kiếm Thiên Tôn, sau khi ông mất đi, Trang chủ tiếp theo của Kiếm Trang cần phải mang theo Vấn Tình Kiếm Tâm, mở cánh cửa của Sát Lục Kiếm Sơn thì mới có thể kế thừa Kiếm Trang một cách danh chính ngôn thuận, trở thành Trang chủ của Kiếm Trang.

Tất Phi Vũ không hề có Vấn Tình Kiếm Tâm, ông ta chỉ đại diện cho vị trí Trang chủ.

Nhưng những năm vừa qua chưa từng thấy Vấn Tình Kiếm Tâm xuất hiện, mọi người cũng lựa chọn quên đi.

Như vậy, Tất Phi Vũ chính là Trang chủ của bọn họ, không có ai nghi ngờ!

Dẫu sao những năm gần đây, Tất Phi Vũ cũng có cống hiến không ít cho sự phát triển của Kiếm Trang.

Bỗng nhiên giờ có một người nhảy ra, còn mang theo Vấn Tình Kiếm Tâm đến, trong lòng mọi người đều cảm thấy hết sức quái dị.

Nhưng mấu chốt nhất không phải là vấn đề này.

Mà bởi vì người tới là La Chinh.

Nếu một nhân vật vô danh mang Vấn Tình Kiếm Tâm ra đòi thừa kế Kiếm Trang, sợ rằng đám người Chấp Kiếm Đường này đã sớm làm ầm ĩ cả lên, trực tiếp động tay động chân.

Nhẹ thì đuổi để người đó cút đi, nặng thì trực tiếp xóa sổ…

Nhưng là La Chinh thì vấn đề này lại khác.

Đại Thế giáng xuống, không ai chạy thoát khỏi kiếp nạn lớn sắp xảy ra.

Những người do chiến trường mộng ảo đấu loại để chọn ra cuối cùng sẽ gánh vác trọng trách, trở thành nhân vật không thể thiếu trong việc giúp vũ trụ vượt qua mối nguy này.

Thời hạn này có thể là mười năm, có thể là một trăm năm.

Đối với võ giả trong vũ trụ, thật ra đó là khoảng thời gian rất ngắn, sẽ tới rất nhanh.

Nếu người đứng đầu trong chiến trường mộng ảo kế nhiệm vị trí Trang chủ thì họ tuyệt đối sẽ không thiệt thòi.

Đây cũng là nguyên nhân khiến bọn họ im lặng.


Chương 1392: Cửa chính

Tất nhiên thứ những người này nhìn trúng không phải thực lực của La Chinh, mà là tiềm lực La Chinh sẽ thể hiện ra trong lần Đại Thế nàySau trận chiến trong chiến trường mộng ảo, tất cả các thế lực lớn đều sẽ bồi dưỡng Đạo Tử, Thiên Kiêu kia như người kế nhiệm của gia tộc.

Trên thực tế trước khi Đại Thế tới, rất nhiều thế lực đã sớm phòng ngừa chu đáo mà bắt đầu làm như vậy.

Trong Kiếm Trang cũng chọn lấy ba thiên tài nòng cốt để trọng tâm bồi dưỡng.

Trong đó có chọn ra một vị Thiên Kiêu của Kiếm Trang, chỉ tiếc vị Thiên Kiêu này đã bị đào thải ở giai đoạn thứ hai.

Đạo Tử vẫn chưa thuộc về đâu như La Chinh, bất kỳ thế lực nào đều sẽ vui vẻ tiếp nhận…

Bây giờ bỗng nhiên hắn mang theo Vấn Tình Kiếm Tâm của lão Trang chủ, chủ động chạy đến Kiếm Trang, nói một cách nghiêm túc thì đây tuyệt đối là chuyện tốt đối với Kiếm Trang!

Nhưng bây giờ, Trang chủ của Kiếm Trang là Tất Phi Vũ!

Hiện tại Tất Phi Vũ đang quản lý Kiếm Trang.

Dĩ nhiên Tất Phi Vũ là một người nhân nghĩa, nhưng lòng người đều có chỗ ích kỷ.

Điều hành Kiếm Trang nhiều năm như vậy, ông ta vẫn luôn cần cù cẩn thận.

Bỗng nhiên một thằng nhóc Thần Cực Cảnh chạy tới, mang theo con dấu của lão Trang chủ đến tiếp nhận Kiếm Trang.

Chuyện này xảy ra với bất kỳ ai thì cũng khó có thể quyết định được trong một sớm một chiều.

Đám người của Chấp Kiếm Đường đều im lặng, chỉ chờ Tất Phi Vũ đưa ra nhận định của mình rồi nói tiếp.

Trong thoáng chốc, trong Kiếm Tâm Các hoàn toàn yên tĩnh.

Tất Phi Vũ sao có thể không rõ ý nghĩ trong lòng đám thuộc hạ này…

Ông ta đột nhiên tỏ ra hết sức thả lỏng, suy đi nghĩ lại một chút rồi mới mở miệng nói: “Từ khi bắt đầu tiếp nhận vị trí Trang chủ, Tất Phi Vũ ta cũng chỉ thay mặt quản lý, bù vào ghế trống của lão Trang chủ mà thôi.

Dựa theo lời của lão Trang chủ, sau khi người sở hữu Vấn Tình Kiếm Tâm kia xuất hiện thì chính là Trang chủ Kiếm Trang.

Đương nhiên ta phải thực hiện mệnh lệnh của lão Trang chủ! Bây giờ người kia xuất hiện, chút giác ngộ này ta vẫn phải có… Song…”

Nói đến đây, ông ta dừng lại một chút, nói một cách hết sức nghiêm túc: “Hình như bản thân La Chinh cũng không biết ý nghĩa của Vấn Tình Kiếm Tâm.

Hắn tới đây chỉ để tôi luyện kiếm đạo, người này sẽ đồng ý đề nghị của chúng ta, hoặc có thể nói là đề nghị của lão Trang chủ sao?”

Nếu là võ giả độc lập bình thường, lấy được Vấn Tình Kiếm Tâm của Dịch Kiếm Thiên Tôn tương đương với thừa kế một tòa Kiếm Trang to lớn như vậy, dĩ nhiên là chuyện cực tốt.

Nhưng người đứng thứ nhất chiến trường mộng ảo, cộng thêm thân phận võ giả độc lập, nếu không có gì bất ngờ xảy ra thì e rằng hắn sẽ trở thành đối tượng được rất nhiều thế lực tranh đoạt.

Những người trong Kiếm Trang này không hề biết rõ quá trình trưởng thành của La Chinh, biết đâu vốn dĩ hắn đã thuộc về nơi khác?

“Hừ, nếu thằng nhóc kia nhận được truyền thừa của Dịch Kiếm Thiên Tôn, thì không đồng ý cũng phải đồng ý!”

“Nói hay lắm! Nếu hắn mang Vấn Tình Kiếm Tâm đến, tất nhiên sẽ cần mở cánh cửa kia ra, cầm truyền thừa của Thiên Tôn mà muốn chạy ư?”

“Nói đi nói lại, cho dù sở hữu Vấn Tình Kiếm Tâm thì cũng chưa chắc hắn có thể thông qua khảo hạch truyền thừa một cách bình yên vô sự…”

Vấn Tình Kiếm Tâm chỉ là một cái chìa khóa, sau khi mở cánh cửa kia ra, La Chinh có thể chắc chắn thành công hay không lại là một chuyện khác.

Tất cả mọi người trong Kiếm Trang đều biết, năm đó Trần Hoàng Dịch Kiếm quật khởi là nhờ Sát Lục Kiếm Sơn.

Mặc dù đối với Tất Phi Vũ, lai lịch của ngọn núi lớn này vẫn là một bí mật to lớn.

Họ đều từng tiến vào núi này tu hành, nhưng đến nay vẫn không hiểu rõ vì sao Sát Lục Kiếm Sơn có thể cảm nhận được kiếm khách trong thiên hạ, có thể khiến cho người tu luyện kiếm đạo rời hồn nghìn dặm, mang theo kiếm của mình bước vào Kiếm Sơn!

Nghe thấy lời của Tất Phi Vũ, nhóm võ giả trong Kiếm Tâm Các lập tức kích động, hận không thể lập tức tóm La Chinh tới hỏi rõ ràng.

Đối với rất nhiều người của Kiếm Trang, e rằng đêm nay là một đêm không ngủ.

Bỗng nhiên xuất hiện khách không mời mà đến, lại quyết định hướng đi của Kiếm Trang trong tương lai…

La Chinh gần như không hề biết đến chuyện này.

Khi La Chinh xuất hiện vào ngày thứ hai, người hắn đối mặt không chỉ là ba người Tất Phi Vũ kia, mà là đối mặt với toàn bộ các trưởng lão của Chấp Kiếm Đường.

Ánh mắt mọi người đều tập trung vào La Chinh, đều đang quan sát tên nhóc thần kỳ này.

Người mạnh nhất trong thế hệ thanh niên trong vũ trụ, qua cuộn tranh bọn họ cũng thấy bản lĩnh của La Chinh rành rành trước mắt.

Khi La Chinh chém Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm ra, dựa vào thần cách Sát Na mà bộc phát ra một kiếm gần như hoàn mỹ, hầu như người trong Kiếm Trang đều sợ ngây người.

Họ căn bản không tin đó là bản lĩnh mà một vị võ giả Thần Hải Cảnh có thể thi triển.

Không nói uy lực của một kiếm kia thế nào, một kiếm được đạo uẩn trong thần cách Sát Na bù đắp kia của La Chinh đã nằm ở cảnh giới hoàn mỹ tột cùng.

Đối với nhóm võ giả si mê luyện kiếm trong Kiếm Trang, đó quả thực chính là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mỹ! Trong mắt bọn họ, đã không thể dùng lời nói mà hình dung được hình ảnh kia nữa…

Đối mặt với những sự tồn tại nửa Giới Chủ này, La Chinh vẫn hơi áp lực, còn Mộ Minh Tuyết đã cảm thấy da đầu tê dại.

Tuy sau khi đi theo La Chinh, nàng cũng đã biết về những sự tồn tại mạnh mẽ kia.

Nhưng khi đối mặt với chuyện bị nhiều Thiên Tôn vây quanh, nàng chỉ trốn ở trong Tiên Phủ, tất cả áp lực đều do La Chinh gánh, ngược lại nàng không có cảm giác gì mấy.

Cho dù ở bất kỳ thế lực nào, những người trước mắt này đều là nhân vật lớn, chỉ riêng khí thế thôi cũng đủ khiến Mộ Minh Tuyết cảm thấy chấn động trong lòng.

“Đạo Tử La Chinh, mời!”

Thực ra Tất Phi Vũ rất muốn nói chuyện với La Chinh.

Nhưng tiền đề vẫn là La Chinh mang Vấn Tình Kiếm Tâm bước vào Sát Lục Kiếm Sơn, thật sự lấy được truyền thừa của lão Trang chủ xong, họ mới có thể thực hiện hành động kế tiếp…

Nếu như La Chinh tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn mà hai tay trống trơn đi ra, không lấy được cái gì, thế thì tất cả tiền đề cũng sẽ không tồn tại, cũng không cần thiết phải nói chuyện nữa.

Một đám người trùng trùng điệp điệp rời khỏi đỉnh của kiến trúc giống như thanh kiếm lớn kia, bay về phương bắc.

Liên tục bay về hướng bắc, kiến trúc phía dưới càng lúc càng thưa thớt.

Trong mắt La Chinh xuất hiện một khu rừng rậm nguyên thủy xanh um tươi tốt.

Tiếp tục đi về phía trước liền xuất hiện một dãy núi dài liên miên không dứt, chính giữa vùng núi này có một vết nứt to lớn!

Nhìn qua giống như bị người nào chém ra vậy.

Chẳng biết vết nứt này kéo dài bao bao nhiêu dặm, mà nhìn một cái vẫn chưa thấy cuối.

Tất Phi Vũ dẫn đường ở đằng trước, chui vào trong vết nứt.

La Chinh và Mộ Minh Tuyết theo sát phía sau.

Sau bọn họ có một dàn trưởng lão Chấp Kiếm Đường đông nghìn nghịt đi theo.

Trên đỉnh đầu chính là bầu trời hình chữ “nhất”, giữa hai bên vách núi này lại có không ít hang động, chắc là sào huyệt của một số thú dữ.

Cảm nhận được khí thế của đoàn La Chinh, những thú dữ kia ẩn núp trong sào huyệt, không dám tùy tiện ra ngoài.

Trong đó lại có một ít thú dữ trí khôn rất thấp, không biết lợi hại mà ló đầu ra, ví dụ như một loại rắn màu nâu.

Nhưng mấy vị trưởng lão Chấp Kiếm Đường sau lưng lấy trường kiếm trong tay ra, những kiếm quang kia giống như là những tấm lưới tinh vi, làm đám thú dữ chạy tán loạn…

Sát Lục Kiếm Sơn chính là thánh địa của Kiếm Trang, người bình thường căn bản không có quyền hạn tiến vào trong đó.

Cũng chỉ những ai sau khi có cảm ngộ cực kỳ sâu đối với kiếm đạo thì mới có cơ hội dùng hình thức linh hồn để lại một thanh “kiếm” của mình ở trên đó.

Nhưng vì sao linh hồn có thể đi vào núi kiếm này, bản thân nó có linh hồn hay không?

La Chinh đã sớm suy nghĩ một phen về vấn đề này, nhưng vẫn chưa có được câu trả lời.

Khi đi đường, La Chinh có hỏi Tất Phi Vũ chuyện này, Tất Phi Vũ trầm ngâm một lúc rồi lắc đầu, “Ta cũng từng tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn dưới trạng thái linh hồn, nhưng chưa từng vào trong đó bằng thân thể”

Toàn bộ người ở đây đều từng tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn, nhưng bọn họ không hẳn thực sự tiến vào, bởi vì chỉ có một biện pháp mở cánh cửa kia ra, đó chính là Vấn Tình Kiếm Tâm.

Tiếp tục tiến lên, hai bên trái phải vết nứt càng lúc càng chật hẹp, đến cuối cùng chỉ có thể đi qua từng người một, mọi người xếp thành một hàng nhỏ mà phi hành.

Tiếp tục tiến lên một đoạn thì lại trở nên rộng mở thông thoáng.

Lúc này bầu trời hình chữ nhất đã hoàn toàn biến mất.

Có người lấy dạ minh châu ra chiếu sáng, giống như là mọi người đã bước chân vào trong hang động to lớn.

“À hú hú…”

Vào thời khắc này, bên tai mọi người truyền đến một tiếng kêu nặng nề, ngay sau đó lại vang lên âm thanh dây xích đung đưa trong bóng tối cách đó không xa.

Ánh sáng chiếu qua, trước mặt mọi người hiện ra hai con quái vật to lớn! Hai con quái vật này nằm rạp trên mặt đất, trên cái đầu to lớn mọc đầy gai sắc màu đỏ tươi, nhìn qua dữ tợn khủng bố.

Lúc này hai con quái vật đã ngẩng đầu lên, trong con ngươi đỏ au lộ ra thái độ thù địch.

Chúng nhìn mọi người chằm chằm, dường như chỉ cần mọi người tiếp tục đi về phía trước thì chúng sẽ trực tiếp tấn công.

Thoáng cái sắc mặt Mộ Minh Tuyết liền trắng bệch, nàng không nhịn được mà núp sau lưng La Chinh.

“Đừng sợ” La Chinh nhẹ giọng nói.

Nếu Tất Phi Vũ dẫn hắn tới nơi này thì hai con thú dữ này sẽ không tạo thành uy hiếp quá lớn.

“Là Sát Yêu Thiên Cẩu, chó canh cửa của Sát Lục Kiếm Sơn” Tất Phi Vũ vừa nói, vừa lập tức lấy từ trong túi ra một cây sáo chăn cừu màu đỏ, để ở bên mép thổi nhẹ.

Theo một hồi tiếng sáo nhẹ nhàng vang lên, hai con Sát Yêu Thiên Cẩu mới cuộn mình lại.

Mà ở cách đó không xa lại xuất hiện một cánh cửa màu đỏ cực lớn.

Từ cánh cửa cực lớn tỏa ra sát khí mãnh liệt, giống như có một vị ma vương ngủ say ở bên cổng.


Chương 1393: Đào xuyên qua

Đi một mạch tới trong này, La Chinh thấy hơi khó hiểuHọ hẳn phải đi về hướng Sát Lục Kiếm Sơn, tại sao lại đi vào trong sơn động này?

Chẳng lẽ Sát Lục Kiếm Sơn nằm ở trong hang động?

Cánh cửa to lớn trước mắt này có màu than chì, bề mặt điêu khắc đủ loại hoa văn tinh xảo.

Trong hốc của những hoa văn này tích lũy một lớp bụi mỏng, hình như đã rất lâu không có ai từng vào trong này.

Tuy rằng Tất Phi Vũ chưa từng bước qua cánh cửa to lớn này, nhưng vẫn hết sức quen thuộc với thế giới ngoài cửa.

Chỉ thấy ông ta vung tay một cái liền có một cơn gió mạnh gào thét mà tới, cuốn sạch sẽ những lớp bụi kia đi!

Đợi đến khi bụi bặm tan đi hết, hoa văn trên cánh cửa to lớn mới hoàn toàn lộ rõ ra.

La Chinh nhìn thấy trên cửa điêu khắc một con nhện to lớn, hình như con nhện kia có hơn một nghìn chân.

Hoa văn La Chinh nhìn thấy trước đây chính là đường vân trên đùi con nhện này.

Nhìn thấy hoa văn chạm trổ này, La Chinh tỏ vẻ bất ngờ.

Bắt đầu từ khi tiến vào hang động này, xung quanh liền tỏa ra một bầu không khí kỳ quái.

Mà cánh cửa to lớn này càng có vẻ tà khí kỳ quái.

Kiếm đạo chính tông, người tu luyện kiếm đạo thông thường rất ít đi đường tà môn ngoại đạo, vì như vậy sẽ ảnh hưởng kiếm tâm của mình.

Có lẽ Dịch Kiếm Thiên Tôn là kiếm khách mạnh nhất trong thiên hạ, thế tại sao lại bố trí một cánh cửa như vậy?

Trong lòng La Chinh cảm thấy kỳ lạ, nhưng dần dần cũng suy đoán được một chút.

Sát Lục Kiếm Sơn vốn cũng không phải theo đạo quân tử, trong này hẳn là còn cất giấu bí mật to lớn, nhưng căn cứ vào đầu mối bây giờ, La Chinh vẫn chưa thu hoạch được gì về những bí mật này.

Theo cái nhìn của La Chinh, có lẽ bí mật này có liên quan rất lớn với việc Dịch Kiếm Thiên Tôn có thể trở thành thần, thậm chí cũng có liên quan đến thứ Khinh Ngữ nắm giữ…

“Đạo Tử La Chinh, ngươi có thể tiến vào” Tất Phi Vũ chỉ vào chính giữa cửa, chỗ đó chính là đầu của bức điêu khắc nhện nghìn chân. “Dựa theo lời dặn dò của lão Trang chủ, người mang theo Vấn Tình Kiếm Tâm cần đưa tay vào trong miệng của bức điêu khắc hình nhện thì mới có thể mở được cánh cổng này”

La Chinh nhìn cái đầu của con nhện kia một cái.

Đầu con nhện to như thế được chạm trổ vô cùng chân thật, một đôi mắt kép dường như do vô số viên đá quý khảm thành, lóe ra ánh sáng kỳ dị dưới sự chiếu sáng của dạ minh châu.

Giống như đối mặt với hắn không phải là một hình điêu khắc mà là một con nhện nghìn chân thực sự…

Sau khi gật đầu, La Chinh bay tới đầu của con nhện kia, duỗi cánh tay của mình vào trong, đồng thời La Chinh cũng kích hoạt hoa văn hình kiếm trên tay mình.

“Rắc rắc!”

Ngay giây phút này, hình như có bộ phận then chốt gì được chạm đến, hàm trên hàm dưới của con nhện kia khép lại, cắn một cái lên cánh tay của La Chinh!

La Chinh không hề né tránh, bức điêu khắc làm bằng đồng xanh này cơ bản không thể cắn thủng da tay của hắn.

Nhưng lúc suy nghĩ này vừa mới xuất hiện, một cảm giác đau dữ dội liền truyền đến từ cánh tay…

Hình như có một thứ gì đó cực kỳ sắc bén đâm vào cánh tay La Chinh, nhưng xúc tu này đã cắn chặt lại, La Chinh không nhìn thấy rõ.

Mặc kệ đó là vật gì, có thể dễ dàng đâm thủng thân thể thần khí của hắn thì chắc chắn là vô cùng đặc biệt.

La Chinh gần như phản xạ có điều kiện, vung nắm đấm bằng cánh tay còn lại, muốn trực tiếp đập vỡ bức điêu khắc này.

“Tuyệt đối không thể!” Lúc này Tất Phi Vũ bước nhanh về phía trước, ngăn cản động tác tiếp theo của La Chinh. “Đây là phương pháp lão Trang chủ dùng để phân biệt Vấn Tình Kiếm Tâm.

Nếu thật sự đập vỡ điều khắc, sợ rằng vĩnh viễn không thể mở cánh cửa này ra được!”

Chân mày La Chinh hơi nhíu lại.

Vào thời khắc này, hắn liền cảm nhận được thứ sắc bén kia đã thu về, rời khỏi cánh tay mình.

Khi hắn đang suy nghĩ rốt cuộc đây là cái gì, cánh cửa đồng thau to lớn liền truyền đến một tiếng “Két” giòn giã, cánh cửa chầm chậm lùi sang hai bên.

Ngay sau đó, một luồng sát khí dày đặc từ trong Sát Lục Kiếm Sơn phun ra, giống như có một thứ cùng hung cực ác ẩn náu trong đó.

Tất cả mọi người đứng ở ngoài cửa đều bị sát khí ảnh hưởng.

Đặc biệt là Mộ Minh Tuyết, sắc mặt nàng tái mét, gánh chịu áp lực cực lớn.

“Áu áu…”

Lúc này, hai con Sát Yêu Thiên Cẩu vốn đã yên phận cũng hơi nóng nảy, trong cổ họng phát ra tiếng gào thét khe khẽ.

“Đây là sát khí trong Sát Lục Kiếm Sơn…”

Sát khí mãnh liệt như vậy khiến cho La Chinh hết sức bất ngờ.

Hắn xem như đã bước vào Sát Lục Kiếm Sơn hai lần, chỉ biết là trong Sát Lục Kiếm Sơn sát khí trùng trùng, còn sát khí của bản thân có thể hòa vào trong đó, do đó không bị sát khí ảnh hưởng.

“Cánh cửa này đã mở, chúng ta cũng chỉ có thể tiễn ngươi đến chỗ này thôi” Tất Phi Vũ nở nụ cười nhạt.

Lúc này trong tay ông ta xuất hiện một cây gậy như ý màu xanh lá, khuếch tán ra màn sáng mờ ảo, bao quanh Mộ Minh Tuyết cùng với người của Chấp Kiếm Đường, khiến cho bọn họ không bị sát khí ảnh hưởng.

La Chinh không do dự quá nhiều, hắn lướt về phía trước một quãng, tiến vào trong cánh cửa to lớn này.

Ngay trong nháy mắt La Chinh tiến vào thì nó liền đóng chặt lại.

Giữa không gian trống trải, tiếng cửa đóng vang lên hết sức chói tai.

Bước vào Sát Lục Kiếm Sơn lần thứ ba, lần này là bản thể của La Chinh đích thân tới.

Cũng chỉ lần này mới khiến cho La Chinh cảm nhận được mọi nơi trong Sát Lục Kiếm Sơn đều có vẻ kỳ lạ..

“Không nên bỏ Mộ Minh Tuyết ở bên ngoài” La Chinh thầm nghĩ về sự sơ suất của bản thân trong lòng.

Từ sau khi hắn đi tới Kiếm Trang, tất cả đều có vẻ hết sức thuận lợi.

Kiếm quán, chợ phường, sau đó đụng phải Hàn Bình, thế này hình như thuận lợi quá thì phải.

Nhưng quả thực biểu hiện của những người trong Kiếm Trang này không có gì bất bình thường.

Trong lòng La Chinh hơi bất an, rốt cuộc là vì sao mà bất an thì bản thân hắn cũng không rõ.

Nếu cửa đã đóng lại, như vậy thì mau chóng hoàn thành thử luyện của Dịch Kiếm Thiên Tôn mới được.

Hắn hy vọng thần đạo Đoạn Tình của mình hướng tới sự hoàn mỹ, bù vào thiếu sót nhỏ đáng tiếc cuối cùng ở trong núi kiếm này, hắn đã không còn đường lui.

“Chẳng trách… hoàn cảnh xung quanh trong hai lần tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn lúc trước đều đen như mực.

Quả thật là trong hang động này vô cùng âm u”

Không bao lâu sau, tòa Sát Lục Kiếm Sơn kia liền hiện ra trước mặt La Chinh.

Sát Lục Kiếm Sơn không cao lắm, theo La Chinh đoán, nó chỉ cao chừng hai ba trăm trượng, chi xem như là một ngọn núi nhỏ trong mắt hắn…

Càng đến gần Sát Lục Kiếm Sơn, La Chinh càng có cảm giác kỳ lạ.

Núi vẫn là ngọn núi kia, nhưng lại thiếu mất một chi tiết mấu chốt.

“Không thấy… kiếm…”

Lần đầu tiên so kiếm với Hoa Thiên Mệnh, sau khi La Chinh lĩnh ngộ kiếm ý viên mãn mới chui vào trong Sát Lục Kiếm Sơn.

Lần thứ hai, chính là một ảo cảnh do Trần Hoàng Dịch Kiếm bố trí.

Nhưng hai lần bước vào trong đó, xung quanh Sát Lục Kiếm Sơn đều chằng chịt là kiếm, từ chân núi chen chúc lên đến đỉnh núi, mà bây giờ La Chinh lại không nhìn thấy một thanh trường kiếm nào.

Mang theo sự ngờ vực, La Chinh tiếp tục chạy như bay về phía Sát Lục Kiếm Sơn.

Với tốc độ của hắn, chút khoảng cách này gần như là tới nơi trong khoảnh khắc.

Sau khi đi dạo một vòng ở chân núi, La Chinh liền xuôi theo lưng núi đi một mạch về phía trước, nhanh chóng lên đến đỉnh núi.

Từ đầu đến cuối, La Chinh vẫn không phát hiện bất kỳ điều gì khác thường.

Hình như trong hang động này, ngoại trừ một ngọn núi này ra thì không tồn tại cái gì khác…

Thế thì đây là Sát Lục Kiếm Sơn sao?

Nếu Dịch Kiếm Thiên Tôn để mình đến đây tôi luyện kiếm đạo của bản thân, bù đắp một chút khiếm khuyết cuối cùng của thần đạo Đoạn Tình, vậy thì trong này nhất định có một thứ nào đó mà mình không biết.

La Chinh bay lơ lửng ở trên đỉnh núi, suy tư một chút rồi nhìn về phía bản thể của Sát Lục Kiếm Sơn, đột nhiên lông mày hắn nhướng lên.

“Sát khí!”

La Chinh chưa từng tìm được cái gì trên núi này, nhưng trong hang động lại tồn tại sát khí mãnh liệt, sát khí này chính là bay từ trong lòng Sát Lục Kiếm Sơn này ra!

Muốn mình đi vào bên trong Sát Lục Kiếm Sơn?

Nghĩ tới đây, La Chinh không do dự chút nào…

“Xoạt xoạt xoạt!”

Ba đường kiếm quang giao vào nhau, vẽ thành một hình tam giác ở đỉnh núi.

Hắn không dùng nhiều sức, kiếm quang chỉ chạy vào phía dưới đỉnh núi được khoảng cách một trượng.

Ngay sau đó, trường kiếm của La Chinh đâm vào từ mặt sườn.

Dưới một cái bẩy nhẹ liền làm vỡ một tảng đá ở đỉnh núi này, hắn tiếp tục nạy từ trong đó ra…

Trong nháy mắt mới vừa nạy ra, La Chinh bỗng cảm nhận được sát khí nồng đậm.

Từ trong lỗ thủng hắn cạy được tuôn ra sương mù màu đỏ dày đến gần như có thể nhìn thấy bằng mắt thường, đồng thời La Chinh còn ngửi thấy một mùi hương lạ lùng.

Mùi hương nọ hết sức thanh ngọt, giống như mùi máu tươi, nhưng chẳng hề khiến cho người ta chán ghét.

Sau khi vừa mới cạy tảng đá kia ra, La Chinh liền phát hiện bùn đất dính liền với nửa đoạn dưới của núi đá có màu đỏ tươi, giống như hỗn hợp của máu và bùn đất.

“Rốt cuộc Sát Lục Kiếm Sơn này là thứ gì…” Sắc mặt của La Chinh trở nên nghiêm trọng.

Dưới ba kiếm “xoạt xoạt xoạt” vang lên lần thứ hai, cái hố La Chinh đào ở trên đỉnh núi đột nhiên lún nghiêng xuống phía dưới.

Dường như Sát Lục Kiếm Sơn này đã bị hắn đào xuyên qua.


Chương 1394: Ma trận không gian

Sát Lục Kiếm Sơn này trống khôngLa Chinh đứng ở chỗ lỗ hổng kia, nhìn một cái xuống phía dưới.

Ánh sáng màu đỏ thẫm chiếu đến từ bên trong lòng núi, không thấy rõ bên trong có cái gì.

Ngay sau đó trong con ngươi của La Chinh tỏa ra ánh sáng xanh thẳm.

Hắn chăm chú nhìn xuống phía dưới lần nữa, vẫn không thấy rõ.

Tuy rằng từ khi vào động tới nay, La Chinh đã cảm nhận được không khí kỳ dị trong đó.

Nhưng đã đi tới bước này, tất nhiên La Chinh sẽ không quay đầu lại.

Không suy nghĩ nhiều, La Chinh bước một bước vào trong lỗ hổng này, đi từ ngọn của Sát Lục Kiếm Sơn xuống dưới.

Lúc này La Chinh phải gánh chịu áp lực tương đối lớn!

Sát khí bên trong núi kiếm đã nồng đậm đến giống như thực thể.

Nhìn kỹ lại, thì giống như là từng luồng sương mù màu đỏ.

Sương mù hình thù kỳ quái kia giống như đủ loại yêu ma quỷ quái lượn lờ xung quanh La Chinh, thậm chí còn truyền đến những tiếng kêu quái dị mơ hồ.

Nhưng khi La Chinh nghiêng tai lắng nghe thì lại không nghe thấy cái gì, như thể những âm thanh kia chỉ là cảm giác trong lòng La Chinh.

“Vù…”

Ngay vào giây phút này, La Chinh đột nhiên cảm nhận được trên đỉnh đầu có một bóng đen lướt qua.

“Thứ gì đó?”

La Chinh lập tức cảnh giác, tuy rằng hắn được xưng là tài cao mật lớn, nhưng cũng chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh, hắn không phải là vô địch.

Cùng lúc khi ngẩng đầu nhìn lướt qua, La Chinh cũng phóng cảm nhận ra ngoài.

Nhưng trong hang động này nồng nặc sát khí, những gì nhìn thấy vào mắt lại ảnh hưởng đến cảm nhận của La Chinh.

Có lẽ đắm chìm trong sát khí này khiến cho hắn xuất hiện ảo giác.

Sát khí nơi đây quá mức nồng đậm, dừng lại lâu sợ rằng sẽ sinh ra hậu quả không thể lường được.

Nghĩ tới đây, La Chinh liền tăng nhanh tốc độ chui vào, chẳng mấy chốc hắn đã rơi trên mặt đất.

Sát Lục Kiếm Sơn này nằm trong một ngọn núi lớn, mà La Chinh lại đang ở bên trong Sát Lục Kiếm Sơn.

Có thể tưởng tượng được cảm giác đè nén mang đến là như thế nào.

Hắn vừa mới tiếp đất, bên tai liền truyền đến một tiếng thở phì phò.

“Hừ hừ…”

La Chinh bỗng nhiên quay đầu lại, phía sau lại trống không, vẫn là sát khí nồng đậm đỏ như máu.

Trong tay thủ sẵn Lôi Phong U Thần Kiếm, hắn chọn một phương hướng rồi tiếp tục đi về phía trước.

Mới đi được hai bước, tiếng thở phì phò kia lại vang lên.

“Hộc…”

Trong nháy mắt âm thanh kia vang lên, La Chinh lập tức xoay người, đột nhiên đâm trường kiếm ra!

Dưới sự chấn động quấy nhiễu của mũi kiếm, sát khí chung quanh cứ quay cuồng như thể yêu ma…

“Vù!”

Một luồng kiếm quang bắn ra, hòa vào sát khí vô tận, không hề trúng mục tiêu nào.

Ánh mắt của La Chinh hơi nheo lại, tiếp tục cầm kiếm đi về phía trước.

Đã thâm nhập đến nơi đây, hắn không có lý do bỏ cuộc giữa chừng.

Vì vậy trong lòng càng cảnh giác hơn, La Chinh tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng nghi ngờ trong lòng hắn lại càng thêm mãnh liệt hơn.

Lẽ nào đây là một phần trong khảo hạch của thần đạo Đoạn Tình?

Nghĩ lại thì hình như không đúng lắm.

Nếu chỉ đơn thuần là tôi luyện kiếm đạo thì không cần phải để cho La Chinh tiến vào nơi quỷ dị như vậy.

Không biết Dịch Kiếm Thiên Tôn để cho hắn đến đây là có ý tứ gì…

Tiếp tục đi về phía trước, La Chinh thấy một tấm bia mộ trơ trọi dựng ở ven đường, bia mộ kia xuất hiện vô cùng đột ngột.

La Chinh đi lên phía trước quan sát một chút.

Trên mộ bia không khắc bất kỳ dấu hiệu nào, chỉ có bia mà không có chữ.

Người đang say ngủ dưới bia mộ này là ai?

Sau khi xác định bia mộ này không liên quan gì đến chuyến đi này của mình, La Chinh liền lách qua mà tiếp tục tiến lên.

Không bao lâu sau La Chinh lại gặp được một tấm bia mộ, cũng trơ trọi như vậy, trên bia mộ không khắc bất kỳ cái gì.

Tiếp tục đi về phía trước, lại xuất hiện tấm bia mộ thứ ba!

Lúc này La Chinh mới phát hiện có gì đó không bình thường.

Khi đi ngang qua tấm bia mộ, ngón tay La Chinh nhẹ nhàng chỉ một cái, một thanh đao gió hẹp dài đánh thẳng lên trên đỉnh bia mộ, để lại một vết tích nho nhỏ.

Đợi đến khi tấm bia mộ thứ tư xuất hiện, ánh mắt của La Chinh nhìn lên trên đỉnh bia mộ.

“Chính là tấm bia mộ lúc trước” Ánh mắt La Chinh lóe lên, đã biết vấn đề nằm ở đâu, hắn vẫn luôn xoay vòng vòng quanh bia mộ này.

Võ giả tu luyện quy tắc không gian hết sức nhạy cảm với không gian.

Võ giả bình thường có thể lạc đường trong sương mù, bởi vì dưới tình huống không có vật đối chiếu, rất khó xác định phương hướng của mình.

Nhưng La Chinh sẽ không như vậy, hắn có thể biết rất rõ rằng con đường mình đi là một đường thẳng tắp, tuyệt đối không bị chệch hướng.

Nhưng hắn đi theo một đường thẳng, cuối cùng lại trở về chỗ cũ.

Điều này chứng minh một vấn đề, có cái gì đó đã vây khốn hắn.

“Thủ đoạn rất cao siêu” Đứng ở trước bia mộ, La Chinh thầm nghĩ trong lòng.

Tu luyện quy tắc không gian tới tầng cao liền có thể nối liền không gian hai nơi với nhau.

Chuyện này La Chinh cũng có thể làm được, ví dụ như qua lại như con thoi trong không gian chính là dựa theo đạo lý này…

Nhưng nói cho cùng, thay đổi không gian sẽ tạo thành chấn động cho quy tắc không gian.

Ví dụ như ở chỗ mà đoạn không gian phía trước nối liền với đoạn không gian phía sau tuyệt đối sẽ lan ra chấn động không gian, nhưng La Chinh lại chưa hề cảm giác được chút chấn động nào.

Xem tình hình này, hoặc La Chinh đã gặp ma, hoặc người thi triển ma trận không gian này có thủ đoạn cực kỳ cao siêu.

Bốn tấm bia mộ, chứng tỏ La Chinh đã đi loanh quanh bốn vòng ở cái nơi quỷ quái này.

Sau khi đứng một hồi, hai chân La Chinh đạp một cái, tới độ cao cách mặt đất hai thước liền bay lướt mặt đất như tên bắn.

“Vù!”

Bay sát đất như vậy, tốc độ nhanh vô cùng!

“Tấm bia mộ thứ năm…”

“Tấm bia mộ thứ sáu…”

Mỗi khi nhìn thấy một tấm bia mộ, tương đương với chuyện La Chinh xuyên thủng một điểm nối của không gian phía trước rồi lại bị truyền tống về đằng sau.

Căn cứ tốc độ bản thân bay, La Chinh tính toán một chút, phạm vi của ma trận không gian này khoảng tám trăm trượng.

Nhưng cho dù biết phạm vi của ma trận không gian này, e rằng La Chinh cũng rất khó đi ra ngoài, trừ khi hắn tu luyện quy tắc không gian tới tầng cao hơn…

“Sát khí càng ngày càng nồng, ngươi không phát hiện ra sao?”

Giọng nói của Huân đột nhiên truyền tới.

Ngay sau đó nàng dần dần ngưng tụ ở trước mắt La Chinh, để lộ ra dáng vẻ cao lớn.

Nàng chớp chớp mắt, ngước nhìn bốn phía, lại nói: “Hình như đây là một cái bẫy…”

“Cạm bẫy?” La Chinh sửng sốt.

Không phải La Chinh chưa từng suy đoán như vậy, chẳng qua là cảm thấy Dịch Kiếm Thiên Tôn không cần thiết phải lừa hắn từ nghìn dặm xa xôi tới đây để vây chết hắn ở chỗ này.

Huân nhìn chòng chọc vào La Chinh và lạnh lùng cười.

Nàng biết La Chinh đang suy nghĩ gì, lại chỉ lên phía trên, rồi nói, “Không tin thì tự nhìn xem”

La Chinh ngẩng đầu nhìn lên theo phương hướng Huân chỉ, bỗng nhiên nhìn thấy một cái mặt to màu máu ở độ cao vài chục trượng, đang nhìn hắn chằm chằm với một cặp mắt trống hoác.

Chỗ trống ở đôi mắt kia không có chút sức sống nào, còn loại vẻ mặt này càng không phải là vẻ mặt loài người nên có.

Trước đây không phải là La Chinh chưa từng gặp phải oán linh, nhưng chưa từng có cảm giác rợn cả tóc gáy như vậy.

Gần như trong nháy mắt, La Chinh liền giơ tay chém Lôi Phong U Thần Kiếm ra.

Mặc kệ đó là thứ quỷ gì, trước hết cứ giết rồi tính…

“Vèo!”

Có lẽ là La Chinh thật sự không nén được tức giận, khi chém ra một kiếm này liền vận dụng Dịch Thần Nhất Kiếm, uy lực cũng rất mạnh!

Mũi kiếm này xuyên ra ngoài, sợ rằng đã trực tiếp bổ Sát Lục Kiếm Sơn ra, thậm chí còn có thể xuyên thủng ngọn núi lớn bên ngoài Sát Lục Kiếm Sơn kia!

Nhưng La Chinh vẫn coi thường ma trận không gian này, hoặc có thể nói là La Chinh coi thường Sát Lục Kiếm Sơn.

Nếu dễ phá hỏng như vậy, chỉ dựa vào một cánh cửa đồng xanh kia thì thánh địa này lại ngăn được ai? Một vị võ giả Thần Cực Cảnh bất kỳ đều có thể xông vào.

Trên thực tế, những gì dính dáng đến bí mật trong Sát Lục Kiếm Sơn vượt xa sức tưởng tượng của La Chinh.

Kiếm quang im hơi lặng tiếng bắn ra xa, hình như đã rơi vào trong không gian vô tận nào đó rồi tiêu tan.

Còn cái mặt to màu máu kia quả thật đã bị một kiếm của La Chinh chém thành hai nửa, nhưng chẳng mấy chốc lại ngưng tụ lại làm một, chậm rãi sà sát xuống phía dưới.

Cùng lúc đó, La Chinh phát hiện, ngoại trừ trên đỉnh đầu, bốn phương tám hướng xung quanh liên tục xuất hiện cái mặt to khiến người ta rợn tóc gáy này.

Những cái mặt to này cứ lẳng lặng bay sát tới phía La Chinh như vậy!

“Đưa thương cho ta!” Huân giơ tay.

Ngón tay La Chinh nhẹ nhàng bắn ra, Sát Lục Thánh Thương bay vọt ra từ trong nhẫn Tu Di, rơi vào trong tay Huân!

“Vù!”

“Nhất Niệm Vô Chuyển!”

Một thương Huân do làm phép này càng hung hiểm hơn, nhưng hình như cũng không có tác dụng quá lớn.

Dưới một thương, cái mặt to màu máu bị đâm thủng một lỗ lớn, nhưng nó vẫn không bị tổn thương gì!

“Dùng sấm sét” Huân quyết đoán nói.

Vừa dứt lời, trên Lôi Phong U Thần Kiếm liền có một tia sét bạc hình cung to bằng cổ tay bắn ra!

“Đùng!”

Sấm sét trừ tà, một tia chớp giật này đột nhiên đánh ra, quất vào một cái mặt to trong số đó.

Cái mặt lớn kia lập tức đong đưa qua lại, lộ ra vẻ thống khổ.

Nó liên tục đong đưa không vững trên không trung, đồng thời phát ra tiếng gào thét dọa người.


Chương 1395: Bóng đen

Trong Sát Lục Kiếm Sơn trống rỗng, tiếng gào này vang vọng giống như là lệ quỷThực ra mà nói thì những cái mặt to lớn này cũng chẳng khác gì lệ quỷ.

Dưới tình huống một thân một mình, quả thực sẽ sợ đến hồ đồ.

Nhưng lúc này có Huân bên cạnh làm La Chinh vững tâm hơn không ít.

Nói thế nào đi nữa thì hai người lúc nào cũng tốt hơn một người, tuy rằng Huân cũng chỉ là một luồng hồn phách.

Nếu sấm sét có hiệu quả với những cái mặt to lớn này, La Chinh sẽ không khách sáo.

Kiếm kỹ ẩn chứa trong Lôi Phong U Thần Kiếm có ba loại, ngoại trừ U Thần Ảnh ra thì chính là kích phát ra sấm sét và đao gió.

Khí hỗn độn không ngừng rót ùn ùn vào trong đó.

Những con rắn bạc kia hóa ra vô số bóng roi trên không trung, điên cuồng quất vào những cái mặt to lớn kia.

“Đùng đùng đùng đùng…”

Một cái mặt lớn gần La Chinh nhất bị tia chớp quất nhiều nhất, cuối cùng liền tan thành sát khí.

Cảnh tượng này khiến cho La Chinh càng thêm bình tĩnh hơn.

Chỉ sợ những tên quỷ kia không sợ cái gì, nếu sợ sấm sét thì tất cả đều dễ bàn rồi.

Tốc độ những cái mặt to lớn này lay động hết sức chậm chạp.

Mặc dù chúng có số lượng nhiều, nhưng La Chinh lại có thừa thời gian.

Sau khoảng thời gian uống cạn chén trà, những cái mặt to lớn xung quanh La Chinh đều bị đánh tan…

“Phù…” La Chinh thở ra một hơi, nét mặt hơi thả lỏng, “Bây giờ tập trung tìm lối ra ở đây”

Vừa dứt lời, hắn bỗng nhiên cảm giác ánh mắt Huân nhìn về phía mình có cái gì không bình thường.

Hình như ánh mắt của nàng không phải đang nhìn mình, mà là sau lưng mình!

“Khụ khụ khụ khụ…”

La Chinh quay đầu lại, vừa nhìn một cái liền thấy một cái đầu to lớn đang há to miệng cắn về phía mình!

Khuôn mặt của cái đầu này có chỗ tương tự với những cái mặt to lớn kia.

Nhưng so sánh ra, những cái mặt to lớn kia giống như là mặt nạ của cái đầu này, còn hình như thằng nhãi này mới là chính chủ.

“Vù!”

Nhân lúc cái đầu kia chưa kịp cắn xuống, thân hình La Chinh lướt một cái, dùng Bát Khúc Phi Yên thoát được.

Trong lúc lui về phía sau, từ trong Lôi Phong U Thần Kiếm hình thành một sợi roi sấm sét dài, tiếp tục quất về phía cái đầu.

Bị ánh mắt quỷ dị của thứ đồ chơi này nhìn chằm chằm, quả thực không phải là chuyện vui vẻ gì.

Vốn dĩ La Chinh cho rằng sấm sét vẫn sẽ có hiệu quả tuyệt đối như lúc trước, nhưng hình như mức độ lì lợm của cái đầu này nằm ngoài tưởng tượng của La Chinh, hoặc có thể nói thứ đồ chơi này căn bản không sợ sấm sét…

Không chỉ không sợ sấm sét, tốc độ di động của nó còn nhanh hơn những cái mặt to lớn kia rất nhiều!

“Đi!”

Huân đâm ra một thương, bóng thương to lớn kia xuyên thẳng qua cái đầu này, chọc thành một lỗ lớn trên mặt nó.

Thánh Thương không gì không phá nổi, có điều mấu chốt là thứ này căn bản đâm không nát.

Sau khi trên đầu xuất hiện một cái lỗ to, ngũ quan của thằng nhãi này càng thêm vặn vẹo, khiến cho người ta càng khó chịu hơn.

La Chinh đang nhanh chóng tiến lên, nhìn sang bên trái lại thấy một cái đầu to lớn.

Mà ở trong sương mù sát khí màu đỏ kia, còn loáng thoáng thấy có một số cái bóng màu đỏ bay tới, có lẽ cũng là những cái đầu to lớn này.

Xem ra mấy thứ này vốn dĩ ở trong sát khí của Sát Lục Kiếm Sơn, lúc này rốt cuộc La Chinh đã hấp dẫn chúng tới.

Tại sao trong Sát Lục Kiếm Sơn lại ngưng kết ra những đồ chơi này, La Chinh không hiểu nổi.

Chẳng lẽ là số lượng sát khí quá nhiều, cuối cùng tạo thành linh hồn sát khí?

Vốn dĩ trên Sát Lục Kiếm Sơn cắm nhiều kiếm như vậy, những người này đều có thể đưa sát khí của bản thân vào Sát Lục Kiếm Sơn.

Theo thời gian trôi qua, có lẽ sẽ sinh ra biến dị như vậy.

Qua phen suy luận này, ngược lại có thể giải thích thông suốt, nhưng bia mộ này là thế nào? Ma trận không gian lại là chuyện gì…

Trong đầu La Chinh rối thành một nắm, chỉ sợ là lần này đụng phải phiền phức thực sự rồi.

Sau khi lượn lờ vài vòng, La Chinh lại trở về chỗ ban đầu.

Đằng trước lại xuất hiện tấm bia mộ kia, ma trận không gian thì vẫn bình thường.

Nhưng những cái đầu to lớn lại càng lúc càng nhiều, chúng chen chúc nhau tại một chỗ, gần như tạo thành một bức tường, đổ ụp về phía La Chinh.

Trong này chỗ nào cũng lộ ra vẻ quỷ dị, tuy rằng thân thể của La Chinh mạnh mẽ, nhưng đối mặt với những cái đầu này, sợ rằng kết quả sau cùng chẳng tốt đẹp gì!

Mấu chốt là phải phá giải ma trận kia…

Nhưng nhìn hai bức tường trước sau được tạo thành bởi những cái đầu to lớn ập đến, La Chinh biết e rằng bản thân không có cơ hội.

Vào thời khắc này, ở cạnh sườn đột nhiên có một bóng đen lướt qua!

Lần này La Chinh nhìn thấy rõ ràng, bóng đen kia trông nhạy bén khác thường, hình như là con gì đó cùng loài với mèo mun.

Song tất nhiên chó mèo bình thường không thể sinh sống ở chỗ này, cũng không thể có tốc độ kinh người kia, nên đây hẳn là một loại thú dữ cỡ nhỏ?

“Đi theo sau!” Huân nhắc nhở.

Không cần Huân mở miệng, La Chinh đã di chuyển rồi.

Ở lại chỗ này sẽ rơi vào tình huống cực kỳ xấu, hắn chưa tìm ra đầu mối phá giải ma trận không gian.

La Chinh không biết sự xuất hiện của bóng đen kia đại biểu cho cái gì, nhưng lúc này đi theo nó chắc là lựa chọn sáng suốt.

“Vù!”

Bóng đen kia vẫn giấu trong sát khí mà tiến lên.

Mặc dù La Chinh hết sức chăm chú đuổi ở phía sau, nhưng từ đầu đến cuối chỉ có thể nhìn thấy một cái bóng mơ hồ.

Cái bóng này có bốn chân hết sức thon dài, chỉ là không ngờ tốc độ chạy lại chênh lệch không bao nhiêu với tốc độ bay sát mặt đất của La Chinh!

Mấu chốt nhất là tuyến đường mà bóng đen này chạy hết sức kỳ quái.

Nó không chạy theo một đường thẳng, mà cứ bảy cong tám rẽ.

May mắn Bát Khúc Phi Yên mà La Chinh vận dụng vốn dĩ là thân pháp vô cùng xảo quyệt, nên có thể miễn cưỡng đuổi kịp bóng đen này.

Xông ra như vậy hồi lâu, từ đầu đến cuối bóng đen kia đều ở phía trước.

Còn La Chinh bỗng nhiên phát hiện hình như phong cảnh xung quanh mình đã thay đổi.

Sau khi hắn không còn nhìn thấy tấm bia mộ kia, cuối cùng cũng xác định là hắn đã đi ra khỏi ma trận không gian.

“Đi ra rồi!” La Chinh cười nói.

“Đừng vui vẻ quá sớm” Huân hờ hững nói.

Sau khi phát hiện mình đã rời khỏi ma trận không gian, tốc độ của La Chinh cũng chậm lại.

Nhưng hắn đồng thời phát hiện, tốc độ của mình vừa chậm lại, tốc độ của bóng đen kia cũng chậm đi không ít.

“Nhìn ra cái gì không?” Huân hỏi.

La Chinh gật đầu, sắc mặt lại nghiêm túc hẳn lên.

Bóng đen này cũng không bình thường, hình như nó đang cố ý dẫn đường cho mình.

Tên này muốn dẫn ta đi đâu?

Tình huống trong Sát Lục Kiếm Sơn phức tạp hơn hẳn so với tưởng tượng của La Chinh.

Nếu hoàn toàn bị bóng đen này cố ý dẫn vào đường cùng nào đó, sợ rằng La Chinh sẽ càng phiền phức hơn nữa.

Bóng đen này thực sự dẫn mình tiến bước? Nó muốn dẫn mình tới đâu?

Nghĩ tới đây, La Chinh bỗng nhiên dừng chân.

Nhưng ngay vào giây phút La Chinh dừng lại, bóng đen kia cũng dừng theo ở vị trí cách hắn hơn mười trượng về phía trước.

Sau khi dừng lại, hình như bóng đen kia còn quay đầu nhìn hắn.

Cách lớp sát khí nồng đậm, khả năng La Chinh không thấy rõ bóng đen này là cái gì, nhưng trên đầu của bóng đen này có một cặp mắt xanh rờn nhìn hắn chòng chọc.

Điều này khiến trong lòng La Chinh hơi sợ hãi, thậm chí hắn không nhịn được có một lần muốn lập tức ra tay chém chết bóng đen này.

Vấn đề là quả thực thằng nhóc này quá mức nhanh nhạy!

La Chinh giằng co với bóng đen kia một lúc lâu.

Đầu tiên hắn phải hiểu rõ bóng đen này rốt cuộc là cái thứ gì?

Vì vậy đôi chân của La Chinh bắt đầu âm thầm vận sức.

Muốn bắt được thứ này, chỉ có thể đánh bất ngờ.

Sau khi hơi di chuyển bước chân về phía trước, tìm đúng một góc độ, La Chinh đột nhiên bùng nổ sức bật của bản thân, chạy nước rút về phía bóng đen kia.

Nhưng trong nháy mắt hắn vừa mới xông ra, bóng đen lại kéo dãn khoảng cách với La Chinh bằng tốc độ không thể tưởng tượng nổi, phản ứng này cũng thật là nhanh.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Phùng Tuấn 13 giờ trước
ad kiểm tra lại truyện này ik thiếu nhiều tập quá
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 1 tuần trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 1 tuần trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 2 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box