[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 278 : Kiếm Trang (c1386-c1390)
❮ sautiếp ❯Chương 1386: Kiếm Trang
Tuy dựa vào Na Di Lệnh thì La Chinh mới vào được Bạch Dương giới, nhưng để đi qua một Đại Giới cũng tốn khá nhiều thời gianMuốn đi Kiếm Trang, trước hết phải đi qua con đường Đại Giới.
Huống hồ, La Chinh lại chỉ biết Kiếm Trang ở Bạch Dương giới chứ không biết vị trí chính xác.
La Chinh nhanh chóng hiểu ra, dường như chuyện đi vào Kiếm Trang không hề dễ dàng như vậy…
Khi hạ độ cao xuống đến một nửa, La Chinh vỗ đầu, sau đó mới lấy lệnh bài chữ Cấn kia ra.
Hắn quên mất không cho Mộ Minh Tuyết ra ngoài.
A Phúc là con rối vẫn luôn ở trong Tiên Phủ, nên có ở đó hàng chục nghìn năm cũng không sao.
Còn Luyện Thần Tử thì say mê luyện khí, chỉ sợ lúc này có kéo thì lão cũng không ra…
Nhưng Mộ Minh Tuyết đã phải ở trong Tiên Phủ mấy năm rồi.
Vừa rồi khi hắn dùng Na Di Lệnh, nàng đã nói muốn đi ra ngoài với hắn, nhưng bị hắn từ chối.
Dù sao khi đó vẫn có chút nguy hiểm, mà hắn nói gì thì Mộ Minh Tuyết cũng nghe, nàng chưa bao giờ cố nài hắn.
Bây giờ La Chinh đã dùng Na Di Lệnh để đến nơi này, cho dù là Thiên Tôn muốn suy tính ra được phương hướng thì có lẽ cũng phải mất một khoảng thời gian không ngắn, nên đương nhiên không phải sợ.
Giờ phút này, sau khi kích hoạt lệnh bài chữ Cấn, La Chinh liền được kết nối với Tiên Phủ.
Sau đó, hắn truyền một luồng chân nguyên truyền âm vào.
Mộ Minh Tuyết vẫn đang mong chờ ở cửa.
Tính tình nàng vốn đã như vậy, nếu thấy La Chinh khó xử, nàng sẽ không đi ra.
Nhưng trên thực tế, lòng nàng đã sớm bay ra bên ngoài từ lâu.
Dù là ai mà phải ở trong Tiên Phủ này vài năm thì cũng sẽ thấy có chút buồn tẻ.
Vì thế La Chinh vừa mới truyền âm vào, Mộ Minh Tuyết đã xuất hiện ở ngay bên cạnh hắn.
Nàng cũng không ngờ La Chinh sẽ bay lơ lửng giữa không trung, nên khi xuất hiện liền “a” một tiếng rồi rơi thẳng xuống.
La Chinh kéo nàng lên, Mộ Minh Tuyết mới ổn định được thân hình.
Khi quay trở lại vũ trụ, nhìn thấy đồng bằng mênh mông, nàng khẽ mỉm cười, không nhịn được mà vươn người một cái.
Mấy năm nay quả thực khiến nàng vô cùng bức bối, nhưng không thấy nàng oán hận lấy một câu nào…
Hai người một trước một sau, cứ thế đi về phía trước.
Khi còn cách thành trì kia khoảng một trăm trượng độ cao thì từng phiến lá phong to lớn hiện ra, trong đó còn có một uy thế mơ hồ, đó là cấm chế cấm bay trên không gian.
“Đi vào từ cổng thành vậy” La Chinh dẫn Mộ Minh Tuyết đi quanh một vòng rồi tiến vào từ mặt trước của thành trì kia.
Sau khi hỏi thăm một lượt mới biết tòa thành này ở phía bắc của Bạch Dương giới, còn Kiếm Trang lại nằm ở phía đông nam.
Vì thế sau khi nộp một ít đá chân nguyên cực phẩm, La Chinh dẫn Mộ Minh Tuyết vào lối đi không gian, sau đó chuyển sang con đường Đại Giới…
Mặc dù đi qua con đường Đại Giới, nhưng cũng sẽ mất tới gần nửa tháng.
Trên đoạn đường này Mộ Minh Tuyết tỏ ra hết sức vui sướng, giống như tù nhân bị giam giữ nhiều năm vừa được thả tự do vậy…
Nhưng Huân thì vẫn ngủ đông trong cơ thể La Chinh.
Nửa tháng sau, rời khỏi con đường Đại Giới thì đã tới Kiếm Trang.
Trong hai chữ Kiếm Trang này, mặc dù có một chữ “trang”*, nhưng tuyệt đối không có nghĩa nó là thế lực nhỏ.
Dù sao trong giới võ giả độc lập, Kiếm Trang cũng được coi là cấp cao nhất.
Trong Kiếm Trang cũng từng sinh ra Thiên Tôn như Trần Hoàng Dịch Kiếm vậy.
* Trang(庄): thôn trang, làng xóm, là cấp bậc hành chính nhỏ trong một vùng nên mới có đoạn “không phải là thế lực nhỏ”.
Khi ánh sáng của quy tắc không gian tan hết, Mộ Minh Tuyết vừa nhìn thấy cảnh tượng trước mắt liền bật thốt lời tán thưởng: “Một thanh kiếm thật lớn…”
Dường như toàn bộ Bạch Dương giới này đều là đồng bằng.
Ra khỏi lối đi không gian, cảnh vật liền đập ngay trước mặt.
Trong Đại Giới là một tòa thành trì to lớn và bằng phẳng, phía xa xa có một thanh trường kiếm khổng lồ, cắm thẳng đứng trên mặt đất…
Con đường Đại Giới này hết sức tấp nập, không ngừng có người ra vào.
Có người nghe được lời của Mộ Minh Tuyết liền không nhịn được mà đảo mắt qua nhìn, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không biết ở góc nào tới…”
Mới nói được một nửa thì đã có người liếc mắt nhìn La Chinh rồi cảnh cáo người nọ không nên nói bậy bạ.
La Chinh đã bước vào Thần Cực Cảnh, thực lực cũng đã cao hơn một bậc, nên tất nhiên trong mắt người khác địa vị của hắn cũng sẽ tăng lên.
Dù sao chỉ cần là võ giả Thần Cực Cảnh thì đều có thể kiếm được một địa vị không tồi trong thánh địa thập phẩm bình thường, thế nên các võ giả thường cũng không muốn chọc tới La Chinh.
“Quả thực rất lớn” La Chinh ngắm nhìn, trong lòng ước lượng, có lẽ kiếm kia phải cao tới mấy chục nghìn trượng.
Đây chắc chắn là thanh kiếm do con người tạo ra, có lẽ cũng là biểu tượng của Kiếm Trang.
Mục đích của La Chinh chỉ có một, chính là đi tới Kiếm Trang để tôi luyện kiếm ý của mình, hy vọng bổ sung nốt điểm còn sót trong thần đạo Đoạn Tình, để cánh hoa sen cuối cùng sẽ nở ra hoàn mỹ.
Kiếm Trang chính là thánh địa của kiếm khách trong thiên hạ.
Cho dù là kiếm khách trong các thế lực lớn thì cũng sẽ đến Kiếm Trang để tôi luyện kiếm ý của bản thân.
Huân lúc trước cũng là một ví dụ…
Bỏ ra mấy viên đá chân nguyên để tìm một võ giả bản địa chỉ đường.
Sau khi tìm hiểu, La Chinh mới biết thành trì ngay dưới chân này tên là thành Văn Kiếm, mang đậm văn hóa kiếm đạo.
Dọc đường đi đều có thể thấy các kiếm quán san sát nhau, nghe nói cho dù là người là người thường cũng sẽ luyện kiếm để phòng thân.
“Công tử này, việc vào thăm Kiếm Trang có lẽ sẽ không thuận lợi như vậy đâu” Võ giả kia lắc đầu nói.
“Vì sao?” La Chinh hỏi.
Võ giả kia liếc mắt nhìn La Chinh: “Công tử là cường giả Thần Cực Cảnh, cũng được coi là một nhân vật có tiếng trong võ giả độc lập.
Nhưng từ xưa đến nay, quy tắc đã được định rất nghiêm.
Muốn vào được Kiếm Trang, trước hết phải vào kiếm quán, lấy được kiếm bài chín sao trước đã…”
“Kiếm bài chín sao?” La Chinh sửng sốt.
Võ giả kia cũng mỉm cười: “Nếu công tử là kiếm khách, trình độ kiếm pháp vững vàng thì theo lý mà nói việc lấy kiếm bài này không khó.
Nhưng tháng này chỉ còn ba ngày…”
La Chinh tưởng có thể tùy ý đi vào Kiếm Trang, nên không biết còn có quy tắc này.
Thấy võ giả này nói năng thận trọng như thế, ý là từ xưa đến nay quy tắc này chưa từng có ngoại lệ.
Để vào được Kiếm Trang thì nhất định phải có kiếm bài chín sao.
Trước đây, Trần Hoàng Dịch Kiếm đã để lại trên người La Chinh một hoa văn hình thanh kiếm, dựa vào cái này hẳn là có thể tiến vào Kiếm Trang.
Nghe nói quy tắc này chưa từng có ngoại lệ, có lẽ La Chinh vẫn nên nhập gia tùy tục…
Nghe xong, La Chinh nhanh chóng hiểu ra.
Xung quanh Kiếm Trang có vô số kiếm quán, người trong đó đều là kiếm khách.
Sau mỗi trận đấu võ, những võ giả này có thể lấy kiếm bài của mình.
Thật ra từ khi La Chinh bước vào con đường Đại Giới thì đã được coi là tiến vào Kiếm Trang rồi.
Nhưng đây mới chỉ là Kiếm Trang theo nghĩa rộng, có thể nói là tên một địa danh, một thế lực lớn.
Còn Kiếm Trang thực sự thì phải có kiếm bài chín sao mới có thể đi vào.
La Chinh cũng nghiêm túc, để cho võ giả này dẫn đường, tìm một kiếm quán.
Sau khi vào kiếm quán, hắn bỏ ra mấy viên đá chân nguyên, xem như mua cho mình một tấm kiếm bài…
Trong kiếm quán có thể gặp rất nhiều người như La Chinh.
Có thể coi là khi các kiếm khách bên ngoài tu luyện tới bình cảnh thì sẽ đến Kiếm Trang một chuyến, hy vọng có thể đột phá.
Chẳng qua bọn họ không biết, người chỉ dẫn La Chinh đến đây chính là Trần Hoàng Dịch Kiếm, người từng là chủ nhân của Kiếm Trang.
Vì vậy trong kiếm quán nhanh chóng phái người ra so kiếm với La Chinh.
Đối thủ kia chỉ có tu vi Sinh Tử Cảnh mà thôi, làm sao có thể là đối thủ của La Chinh?
Đối phương nhìn thấy tu vi là Thần Cực Cảnh của La Chinh thì cũng biết không có khả năng trở thành đối thủ của hắn.
Chỉ một kiếm đã phân được thắng bại, coi như là hình thức.
La Chinh cầm tấm kiếm bài hai sao rời đi.
Cách đó không xa có một kiếm quán khác lớn hơn một chút.
La Chinh cầm kiếm bài hai sao đi vào trong.
Vẫn một kiếm như trước, hắn lại cầm tấm kiếm bài ba sao đi ra…
La Chinh không ngừng đi sâu vào trong, những kiếm quán cũng càng lúc càng khí thế hơn, to lớn hơn.
Đương nhiên, đối thủ đọ kiếm với La Chinh cũng càng lợi hại hơn.
Nhưng đối mặt với những đối thủ là Sinh Tử Cảnh, Thần Hải Cảnh, La Chinh luôn chỉ cần một kiếm, không cần đến chiêu thứ hai.
Chẳng mấy chốc, lệnh bài của La Chinh đã trở thành sáu sao, mà cả quá trình chỉ mất nửa ngày.
Tốc độ này cũng chưa đáng kể lắm.
Dẫu sao tu vi của La Chinh cũng còn lù lù ra đấy, huống hồ đây mới chỉ là một thử thách để tiến vào Kiếm Trang mà thôi.
Nếu mới ở đây mà đã cảm thấy khó khăn thì La Chinh có thể tìm một cục gạch mà đâm đầu vào chết luôn cho rồi.
Mộ Minh Tuyết đi theo La Chinh chạy ngược chạy xuôi.
Trong quá trình này, nàng mua một tấm bản đồ của Kiếm Trang, sau đó hỏi thăm một chút tin tức, thích ứng vô cùng nhanh.
Đợi khi La Chinh lấy được lệnh bài bảy sao, nàng đã có thể làm hướng dẫn viên cho La Chinh rồi.
“Mấy chỗ có thể ban kiếm bài tám sao và kiếm bài chín sao thì chỉ có sáu kiếm quán lớn, gần đây có một chỗ này… Ở hướng kia!” Mộ Minh Tuyết suy nghĩ một chút, sau đó lại nhắc nhở ngay: “Sáu kiếm quán lớn này tương đương với thế lực cửu phẩm, nhưng đối với công tử thì cũng rất đơn giản thôi!”
Mộ Minh Tuyết xem như đã nhập vai, hỏi thăm tin tức hết sức tỉ mỉ.
Chương 1387: Bán tư cách
Kiếm quán này tên là Thanh Phong, thuộc một trong sáu kiếm quán lớn nhất trực thuộc Kiếm Trang.
Kiếm bài tám sao và chín sao đều được đổi ở trong kiếm quán nàyTheo La Chinh tính toán, tốt nhất thì phải lấy được kiếm bài chín sao trong vòng một ngày.
Đoạn đường đi qua các kiếm quán này, tốc độ lấy kiếm bài từ một sao đến bảy sao đều rất nhanh, nhưng cũng mất tới hơn nửa ngày.
Đến khi La Chinh và Mộ Minh Tuyết chạy đến trước kiếm quán Thanh Phong, kiếm quán đã đóng cửa mất rồi…
“Xem ra chỉ có thể ở lại đây thêm một ngày nữa” La Chinh mỉm cười bất đắc dĩ.
Rất nhiều võ giả phải mất đến hàng năm mới có thể đi từ kiếm bài một sao đến kiếm bài chín sao.
Đó cũng là con đường trưởng thành của một kiếm khách.
Sau khi không ngừng thăng cấp ở các kiếm quán liền kề, lĩnh ngộ kiếm đạo đến một mức nhất định thì dĩ nhiên có tư cách tiến vào Kiếm Trang…
Đây cũng là nguyên nhân vì sao Kiếm Trang có thể hấp dẫn nhiều võ giả độc lập như vậy.
Bởi vì Kiếm Trang không có gì ràng buộc võ giả độc lập, chỉ cần một lòng hướng theo kiếm đạo và lĩnh ngộ kiếm đạo đạt tới một tiêu chuẩn nhất định thì Kiếm Trang đều sẽ mở rộng cửa lớn chào đón.
So với mấy thánh địa thập phẩm thường có mấy chục nghìn người quỳ ở cửa mà không thể tiến vào thì ở cửa Kiếm Trang lại không có cảnh tượng này.
La Chinh thuộc kiểu “chen ngang”, tất nhiên không được tính.
Mà thế cho nên hắn mới có thể lấy được kiếm bài bảy sao trong vòng một ngày.
Tốc độ này đã nhanh lắm rồi.
“Tối nay tìm một chỗ nghỉ ngơi, ngày mai lại đi kiếm quán Thanh Phong kia” La Chinh nói.
Mộ Minh Tuyết nhỏ giọng e dè nói: “Đi dạo trong thành một lát được không?”
Nghe thấy yêu cầu nho nhỏ này của Mộ Minh Tuyết, La Chinh mỉm cười: “Sao lại không được chứ?”
Mộ Minh Tuyết lập tức hưng phấn ra mặt.
Tính tình nàng khá chững chạc, nên khi thấy dáng vẻ này thì xem ra đúng là đang hết sức vui vẻ…
Không bao lâu sau, Mộ Minh Tuyết dò hỏi được mấy phố chợ không tồi ở trong tòa thành lớn này.
Từ lúc La Chinh phi thăng tới nay, hắn cũng chưa từng tìm hiểu văn hóa của Nhân tộc ở Thượng Giới.
Được Mộ Minh Tuyết chỉ dẫn, xem như đây là lần đầu tiên hắn nhàn nhã thoải mái đi dạo trong phố chợ đèn đuốc ồn ào náo nhiệt.
Trong lúc đó, La Chinh cũng hỏi xem Huân có muốn ra ngoài hay không, nhưng lại không nhận được câu trả lời của Huân…
Trong phố chợ vô cùng náo nhiệt này, hầu như đều là võ giả độc lập.
Võ giả độc lập khác với võ giả thuộc thế lực lớn.
Võ giả thuộc thánh địa thì có đan dược và công pháp của thánh địa hỗ trợ, nên có thể chuyên tâm tu luyện.
Nhưng cái giá phải trả là giúp thánh địa hoàn thành nhiệm vụ, mà cuối cùng hơn nửa phần thưởng đều phải nộp lại cho thánh địa.
Võ giả độc lập không có những phúc lợi kia, tất cả đều phải tự mình dốc sức mà giành lấy.
Một số võ giả ra ngoài thăm dò, kiếm được một vài thứ tốt để trao đổi trong phố chợ.
Dọc đường đi dạo phố chợ này, La Chinh không hứng thú lắm, còn Mộ Minh Tuyết thì hết nhìn trái lại nhìn phải, mua không ít mấy thứ nho nhỏ.
Giá của chúng thường đều vào khoảng mấy viên đá chân nguyên cực phẩm.
Sau khi đi dạo mấy vòng, La Chinh phát hiện ra mặt bằng chung ở phố chợ này cao hơn tưởng tượng của hắn không ít.
Trong đó, rất nhiều võ giả đều có tu vi Sinh Tử Cảnh, mà Thần Hải Cảnh cũng có không ít.
Trên đường đi, hắn cũng gặp mấy vị cường giả Thần Cực Cảnh.
Xem ra Mộ Minh Tuyết có thể đưa hắn tới nơi này thì cũng biết phố chợ này được xem là nơi giao dịch khá “cao cấp” trong Kiếm Trang, thậm chí còn giao dịch một số thần khí.
Đúng lúc này, phía trước lại truyền đến những tiếng ồn ào…
“Là bán đấu giá, chúng ta mau đi xem thôi!”
“Hẳn là ba tấm kiếm bài chín sao cuối cùng của tháng này, bỏ lỡ sẽ không còn cơ hội nữa!”
“Nhưng giá cao quá, lấy đâu ra nhiều ngọc chân nguyên như vậy chứ?”
Những võ giả này cũng chạy sang bên kia, La Chinh và Mộ Minh Tuyết lại quay qua nhìn nhau, trong mắt hai người đều có vẻ nghi hoặc.
Kiếm bài chín sao có thể mua được?
Thông qua những kiếm quán lúc trước, La Chinh cũng biết kiếm bài vốn là một cách thức để công nhận một kiếm khách, nhưng hắn lại không biết có người lại buôn bán kiếm bài.
Không hiểu là có chuyện gì?
Thân hình La Chinh khẽ nhoáng lên, lặng lẽ xuyên qua đám người.
Mộ Minh Tuyết cũng bước theo.
Chính giữa phố chợ này có một đài cao, trên đó có ba võ giả Thần Cực Cảnh canh giữ.
Có vẻ thấy người đến xem đã đủ nhiều nên võ giả Thần Cực Cảnh cầm đầu lạnh giọng hô: “Trong số năm trăm tấm kiếm bài chín sao của tháng này, đã có bốn trăm chín mươi bảy tấm được phân phát ra.
Đây chính là ba tấm cuối cùng, các vị có thể ra giá.
Bỏ lỡ cơ hội này thì chỉ có thể đợi đến tháng sau…”
“Giá thấp nhất là một trăm viên ngọc chân nguyên!”
Người nọ vừa nói xong, các võ giả phía dưới đều rối rít ra giá.
“Một trăm lẻ một viên!”
“Một trăm mười lăm viên…”
“Một trăm hai mươi viên”
Người ra giá chủ yếu đều là võ giả Thần Hải Cảnh, cũng có một vài võ giả Thần Cực Cảnh mở miệng ra giá.
Nghe vậy, chân mày La Chinh lại nhíu chặt hơn.
Trước đây, La Chinh còn kính nể Kiếm Trang một chút.
Dù sao Kiếm Trang có thể mở rộng cửa với kiếm khách khắp thiên hạ như vậy thì đã là một việc chính nghĩa rồi.
Chính cái gọi là kiếm đạo chân chính, người chọn kiếm làm binh khí sẽ rất chính trực…
“Anh bạn này, đấu giá kiếm bài là ý gì? Chẳng phải cần so kiếm mới lấy được kiếm bài sao?” La Chinh mở miệng hỏi.
Vị võ giả bên cạnh kia nghe thấy lời nói của La Chinh thì cười lạnh nói: “Điều ngươi nói là chuyện từ xưa rồi.
Kiếm bài chín sao kia chính là tư cách để vào Kiếm Trang, làm gì có chuyện để ngươi giành được kiếm bài, thuận tiện vào Kiếm Trang dễ như thế? Trên đời này nào có chuyện tốt như vậy?”
“Nhưng chẳng phải đây là quy tắc của Kiếm Trang sao? Bọn họ làm như vậy, khác gì lấy tên tuổi Kiếm Trang để kiếm lợi riêng?” La Chinh lại hỏi.
Hắn nghĩ ngày mai là có thể vào Kiếm Trang rồi, nhưng tình hình này thì có vẻ kiếm bài chín sao không dễ lấy như vậy.
Mặc dù giọng nói của hắn không lớn, nhưng vẫn bị võ giả Thần Cực Cảnh trên đài cao nghe được.
Võ giả Thần Cực Cảnh kia nhìn La Chinh, giơ kiếm bài chín sao trong tay lên, đi thẳng đến đài cao bên cạnh, nhìn xuống La Chinh nói: “Vị này đang nói đùa đấy à? Kiếm Trang đã giao quyền cho sáu kiếm quán lớn chúng ta, chúng ta lấy ra bán đấu giá thì đã làm sao!”
Nghe nói như thế, La Chinh cũng ngẩng đầu lên lạnh nhạt hỏi: “Vậy nếu ngày mai ta đi kiếm quán Thanh Phong so kiếm, chẳng phải sẽ không đổi được kiếm bài chín sao ư?”
Đối phương cười khẩy: “Đương nhiên là không đổi được, muốn đổi thì phải đợi một tháng nữa.
Mỗi một tháng chỉ có thể đổi mười tấm, mà còn phải xem ngươi có trình độ này hay không! Ha ha…”
Dịch Kiếm Thiên Tôn nổi lên, sau đó danh tiếng của Kiếm Trang cũng được truyền đi xa, nên võ giả đến đây rèn luyện ngày càng nhiều.
Trong đó không chỉ có võ giả độc lập, còn có rất nhiều kiếm khách của các thế lực lớn.
Nhưng mỗi tháng chỉ có năm trăm người được vào Kiếm Trang.
Sáu kiếm quán lớn kia đều giữ chặt kiếm bài chín sao, mới đầu còn làm theo quy tắc, nhưng sau khi Dịch Kiếm Thiên Tôn mất tích, Kiếm Trang cũng dần dần theo đuổi công danh lợi lộc.
Tuy quy tắc lúc trước Trần Hoàng Dịch Kiếm định ra vẫn còn đó, nhưng không ai tuân thủ nữa.
“Như vậy là phá hủy quy tắc của Kiếm Trang” Giọng nói của La Chinh cũng lạnh xuống.
Trần Hoàng Dịch Kiếm cũng coi như có ân đối với La Chinh.
Lúc trước, hắn đã học được Dịch Thần Nhất Kiếm, nhưng khi ở trong đại sảnh Nhân Quả lại được đích thân Trần Hoàng Dịch Kiếm mài giũa, cũng có thể coi là nửa sư phụ.
Chắc chắn Trần Hoàng Dịch Kiếm sẽ không ngờ được, sau khi hắn “mất tích”, Kiếm Trang lại bán tư cách để lấy tiền.
Nếu biết chuyện này thì không biết ông ấy sẽ nghĩ như thế nào?
Võ giả trên đài cao kia vốn còn hơi tươi cười, nhưng nghe nói như thế liền trở nên lạnh lùng: “Thằng nhóc kia, đây là Kiếm Trang.
Có câu gọi là cái miệng hại cái thân.
Không mua nổi thì cút đi cho ta, đừng có đây này làm chướng mắt!”
Lời này khá thô lỗ, rõ ràng không coi tu vi Thần Cực Cảnh của La Chinh ra gì.
Một võ giả khác ở trên đài cao cũng cười nói: “Giá của kiếm bài chín sao không đắt, cũng chỉ hai ba trăm viên ngọc chân nguyên.
Nếu ngươi không có tiền, nhưng thực sự muốn, khà khà, vậy thì bán tỳ nữ Thần Hải Cảnh bên cạnh ngươi cho ta, cộng thêm một trăm viên ngọc chân nguyên nữa thì đủ rồi!”
Mắt võ giả kia rơi ở trên người Mộ Minh Tuyết.
Nữ võ giả tu luyện tới Thần Hải Cảnh vốn không nhiều, trong đám võ giả độc lập lại càng ít hơn.
Võ giả kia nhìn trúng sắc đẹp của Mộ Minh Tuyết, vừa thấy Mộ Minh Tuyết đi theo La Chinh thì đã nảy sinh tâm tư.
Nghe thấy thế, ánh mắt La Chinh cũng lạnh lại, từ trong con ngươi đột nhiên lóe lên sát khí.
Trong nháy mắt, các võ giả vốn tham gia bán đấu giá liền đứng cách xa ra.
Những võ giả độc lập này đều tinh khôn như thỏ, nhìn tình hình thì có vẻ khó mà yên bình được.
Nhưng rốt cuộc thanh niên này là ai?
Dựa vào tu vi Thần Cực Cảnh mà định ra vẻ ở Kiếm Trang thì chỉ sợ kết cục sẽ rất thảm…
Trong lòng phần lớn các võ giả độc lập đánh giá La Chinh thì đều thầm nghĩ như thế.
Những võ giả độc lập này đều là kiếm khách, có vài người trong số bọn bọ thậm chí còn táng gia bại sản mới vượt qua được Đại Giới.
Nghe tiếng tăm của Kiếm Trang mà lặn lội đường xa đến đây, chính là vì muốn tiến thêm một bước trên kiếm đạo.
Nhưng mà đến đây rồi mới biết phải bỏ tiền ra mua tư cách để tiến vào Kiếm Trang.
Bọn họ cũng rất thất vọng, nhưng chỉ đành nghĩ cách để lấy một tấm kiếm bài chín sao.
Bọn họ không còn lựa chọn nào khác.
Chương 1388: Quán chủ
Mấy người trên đài quả thực không coi La Chinh ra gìMấy chuyện bán đấu giá kiếm bài chín sao này đã coi như được Kiếm Trang ngầm đồng ý.
Thậm chí ngọc chân nguyên bán đấu giá được cũng sẽ nộp lên theo tỷ lệ nhất định.
Chuyện này đã hình thành quy tắc để vào Kiếm Trang.
Nếu thằng nhóc dưới kia muốn gây chuyện, quấy rầy Kiếm Trang, e rằng sẽ trực tiếp bị giết chết.
Thấy thằng nhóc này chẳng hiểu gì, có lẽ là võ giả độc lập không có người chống lưng.
Giết chết một võ giả độc lập chắc chắn sẽ không có ai đến can thiệp.
Mộ Minh Tuyết bắt đầu thấy hơi hối hận, hình như nàng lại mang đến phiền phức cho La Chinh rồi.
Nhưng thay đổi suy nghĩ một chút, nếu tối nay không đưa La Chinh đi dạo phố chợ này thì chỉ sợ ngày mai cũng không lấy được kiếm bài chín sao, đến lúc đó có lẽ còn rắc rối hơn…
Lúc này, thấy ánh mắt quái gở của võ giả ở trên đài kia, lông mày nàng cũng hơi nhíu lại.
Nhưng Mộ Minh Tuyết không nói gì, tất cả còn xem ý La Chinh thế nào.
“Ngươi có chịu hay không?” Võ giả trên đài cao nhìn chằm chằm La Chinh với vẻ trêu tức, cười lạnh nói.
Đương nhiên, hắn biết La Chinh sẽ từ chối, chẳng qua nói ra lời này cũng có thể khiến La Chinh chán ghét và buồn nôn.
Hắn đoán chắc La Chinh sẽ không dám đánh nhau ở đây.
Nếu La Chinh thật sự có bản lĩnh lớn, xuất thân từ một thế lực lớn thì làm gì phải cần đến kiếm bài chín sao? Đối với thiên tài đến từ thế lực lớn như vậy, nếu trực tiếp vào Kiếm Trang thì Kiếm Trang chào đón còn không kịp!
Nói trắng ra là những võ giả tranh kiếm bài chín sao mỗi tháng chủ yếu đều là võ giả độc lập…
“Phù…”
La Chinh lại thản nhiên thở ra một hơi, ánh mắt càng lúc càng lạnh.
Hắn không muốn quấy rối nhiều khi tới Kiếm Trang, chỉ muốn dựa theo chỉ dẫn của Trần Hoàng Dịch Kiếm, để kiếm đạo của mình tiến thêm một bước.
Nhưng trên thế giới này có rất nhiều chuyện không thể như ý.
Có lẽ hôm nay phải thay Dịch Kiếm Thiên Tôn dạy dỗ đám đồ tử đồ tôn này của ông ấy một phen rồi.
Nhưng La Chinh vừa mới di chuyển thì đã có một luồng sát khí nồng đậm phát ra từ cơ thể hắn, một bóng người mảnh khảnh chạy thẳng tới đài cao…
Trong phố chợ cấm đánh nhau, rất ít người sẽ phá vỡ quy tắc ở đây, cho nên những võ giả trong phố chợ này đều thả lỏng tinh thần.
Khi luồng sát khí này bộc phát ra, tất cả các võ giả đều cảm thấy tim của mình như bị một tảng đá đè ép, rất khó chịu.
Người bên ngoài vốn không để ý đến, nhưng cũng biết nơi này đã xảy ra mâu thuẫn!
Bóng người mảnh khảnh kia, rõ ràng là Huân.
Sau khi La Chinh trở về từ chiến trường mộng ảo, phản ứng của Huân liền có chút kỳ quái.
Ngoại trừ lúc đầu nhìn thấy Sát Lục Thánh Thương nàng rất vui mừng ra thì phần lớn thời gian đều vô cùng yên tĩnh.
Trước kia Huân cũng không nói nhiều, nhưng Huân của hiện tại lại không hề có tinh thần.
Nhìn thấy Huân đột nhiên bộc phát ra sát khí lớn như thế, La Chinh thầm nghĩ không ổn…
Đám người này nói năng lỗ mãng như thế, tất nhiên La Chinh sẽ không bỏ qua, chắc chắn cũng sẽ dạy bảo.
Nhưng khí thế này của Huân, có vẻ như muốn giết người.
Một khắc trước, ba võ giả trên đài cao kia còn tươi cười chế nhạo, cho rằng La Chinh sẽ không ra tay.
Nhưng bây giờ, đúng là La Chinh không ra tay thật, song trong cơ thể hắn lại có một bóng người lao ra!
Cảm nhận được sát khí kinh người kia, ba võ giả bên trên thầm nghĩ không ổn, liền rút ba cây trường kiếm ra!
Nhưng linh hồn của Huân đã khôi phục được hơn nửa, lại là kiếm linh của La Chinh, nên thực lực đã tăng vọt về chất.
Huân bây giờ chỉ thiếu một cái thân xác mà thôi, những võ giả Thần Cực Cảnh này căn bản không thể chống lại nàng.
Trường kiếm của một người trong đó vừa mới được rút ra thì tay Huân đã nhẹ nhàng lướt qua mũi kiếm.
Không biết vì sao, trường kiếm kia liền tự động chuyển sang tay Huân.
Trường kiếm vừa tới, xoay một vòng trong tay Huân rồi cắt về phía cổ họng một võ giả khác!
Võ giả kia vừa định tránh đi thì mắt Huân đã đỏ lên, uy áp linh hồn mạnh mẽ kết hợp với sát khí bộc phát ra khiến võ giả kia như bị trúng thuật Định Thân vậy, không thể nhúc nhích được…
Thấy kiếm này của Huân vung xuống không hề do dự thì đã có một bóng người khác xuất hiện.
“Bụp!” một tiếng.
Một quyền của La Chinh đánh bay võ giả Thần Cực Cảnh kia, khiến hắn rơi xuống phía xa.
Nhưng Huân không hề dừng lại, trường kiếm xoay tròn, quay ngược lại, xuyên qua xương sườn của chính nàng, đâm về phía của một võ giả Thần Hải Cảnh khác sau lưng…
“Ầm!”
La Chinh vẫn dùng một quyền như trước.
Người nọ giống như diều đứt dây, bị đánh bay lần nữa, sợ rằng cũng chỉ còn nửa cái mạng.
“Ngươi!”
Huân đột nhiên nhướng mày, hung hăng trợn mắt nhìn La Chinh, sau đó lại liếc qua võ giả Thần Cực Cảnh còn lại.
Lần này, Huân còn chưa ra tay thì bóng dáng La Chinh đã bước ra một bước giống như quỷ mị, lại là một quyền nữa.
“Những người này nói năng lỗ mãng, bị trừng phạt thôi là được rồi, không cần lấy mạng bọn họ” La Chinh nhìn Huân nhẹ giọng nói.
Huân nhìn chằm chằm vào hai mắt La Chinh, nhưng lại không phản bác lời La Chinh nói.
Nàng tiện tay thả trường kiếm vừa giành được xuống đất rồi hóa thành đốm sáng đỏ, trốn vào trong cơ thể hắn.
Mặt La Chinh là vẻ bất đắc dĩ, càng ngày càng không hiểu nổi ý nghĩ của Huân.
“Công tử, kiếm bài” Trong tay Mộ Minh Tuyết liền có thêm hai tấm kiếm bài chín sao.
Vừa rồi thừa dịp tình hình rối loạn, nàng đã lấy được hai tấm kiếm bài này.
Nhưng La Chinh không thèm lấy kiếm bài theo cách này.
Vấn đề là người ta không định nghiêm túc thông qua so kiếm để đổi.
Ngoài việc đến nơi bán đấu giá để mua thì e rằng cũng chỉ còn cách cướp đoạt.
Dưới đài cao, những võ giả độc lập kia cũng bàn luận sôi nổi.
Bọn họ đã kinh sợ trước thủ đoạn của La Chinh…
Vừa rồi khi Huân xuất hiện, bọn họ cũng không thấy rõ chuyện gì đã xảy ra.
Bây giờ nhìn thấy Huân hóa thành đốm sáng đỏ rồi chui về trong cơ thể của La Chinh thì mọi người mới hiểu đó là kiếm linh của hắn.
“Sức mạnh linh hồn của kiếm linh kia thật mạnh…”
“Mấu chốt là kết hợp với sát khí của nàng ta?”
“Không biết thanh niên này đến từ đâu, nhưng làm ầm ĩ ở chỗ này như thế thì sợ rằng vẫn sẽ chịu thua thiệt!”
Thật ra thì trong vũ trụ hẳn là không ai không biết cái tên La Chinh, chỉ cần suy nghĩ một chút là có thể đoán ra thân phận của hắn.
Dù sao võ giả Nhân tộc mà có kiếm linh là một cô gái Yêu Dạ tộc thì hết sức hiếm thấy trong vũ trụ.
Nhưng vũ trụ rộng lớn như vậy, cũng có quá nhiều võ giả, không cách nào thống kê hết được.
Thế nên bọn họ căn bản không nghĩ tới La Chinh trong truyền thuyết, người đứng đầu chiến trường mộng ảo lần này lại xuất hiện ở trước mặt bọn họ, hơn nữa còn vì một tấm kiếm bài chín sao mà đánh nhau với người khác.
Chuyện này quá kỳ quặc.
Quan trọng nhất là, Kiếm Trang chỉ có một không gian mộng ảo, nên chỉ có các nhân vật quan trọng trong Kiếm Trang mới có tư cách xem.
Võ giả trong phố chợ này chẳng qua đều là đệ tử trong các kiếm quán lớn, đương nhiên bọn họ không có tư cách để nhìn thấy cuộn tranh kia, cũng chưa từng thấy dáng vẻ của La Chinh.
La Chinh lấy được hai tấm kiếm bài này thì khẽ gật đầu, định nhận lấy thì trên không lại có ba người đạp phi kiếm mà bay thẳng tới…
Thành trì xung quanh Kiếm Trang cấm phi hành, bình thường các võ giả đều bay ở độ cao không quá mười trượng, nếu không sẽ chạm đến khoảng không gian cấm chế.
Ba người kia cứ thế xông tới, rõ ràng không chịu sự ảnh hưởng của khoảng không gian cấm chế này.
Người cầm đầu hét lên: “Ai gây chuyện?”
“Thần Biến Cảnh” Mắt La Chinh hơi khựng lại.
Trước khi tiến vào chiến trường mộng ảo, nếu gặp phải cường giả Thần Biến Cảnh thì có lẽ La Chinh chỉ còn nước bôi dầu dưới chân mà chạy cho nhanh.
Nhưng bây giờ, hẳn là hắn đã đủ sức để đánh với cường giả Thần Biến Cảnh một trận rồi.
Nhưng quan trọng là ở đây lại có đến ba cường giả Thần Biến Cảnh…
Phố chợ này vốn thuộc sự quản lý của kiếm quán Thanh Phong, chỉ cách kiếm quán bốn năm dặm đường.
Đối với võ giả, khoảng cách này chẳng khác gì một cái nhấc chân.
Thông thường, chẳng mấy ai dám gây rối ở đây.
Trong ba người tới, có một người là Quán chủ của kiếm quán Thanh Phong, hai người còn lại là nhân vật cấp cao của Kiếm Trang.
Tính tình của Quán chủ Thanh Phong khá thô bạo, thấy ba người của mình đang nằm bất tỉnh ở ba chỗ khác nhau thì vẻ mặt bỗng trở nên giận dữ.
Thanh trường kiếm Thanh Phong đột nhiên được rút ra khỏi vỏ, chém một đường ánh kiếm màu xanh sắc bén kéo dài trăm trượng ra, chạy thẳng tới chỗ La Chinh!
Vừa ra tay đã muốn giết người!
Mọi người trong phố chợ thấy cảnh tượng này thì cả đám đều kêu không ổn, vội vã chạy trối chết.
Bọn họ cũng biết tính tình của Quán chủ Thanh Phong nóng nảy, không cẩn thận mà bị vạ lây thì có lẽ sẽ chết oan.
Đi hóng hớt thì vui thật đấy, nhưng không đáng để bị mất mạng.
Các võ giả ở hơi xa một chút cũng không nhịn được mà than thở.
“Thanh niên kia tuổi cũng không lớn, thực lực lại như thế, cũng có chút đáng tiếc…”
“Ha ha, hắn thật sự cho rằng gây chuyện ở Kiếm Trang thì không phải trả giá ư? Bản thân không có mắt, không nhìn xem đây là chỗ nào, chết là đáng”
Trong mắt đám võ giả độc lập, gây chuyện ở trong Kiếm Trang thì không khác gì tự sát.
Chương 1389: Thân phận
Đường kiếm màu xanh này gần như muốn phá vỡ không gian!Nói cho cùng, Quán chủ cũng là cường giả Thần Biến Cảnh, tất nhiên thế giới trong cơ thể đã hoàn thiện.
Thế nên một kiếm này cũng chứa sức mạnh khiến người ta cảm thấy sợ hãi.
“Hừ!”
La Chinh giơ tay lên, Lôi Phong U Thần Kiếm cũng đột nhiên chém ra một đường kiếm quang sắc bén không thể ngăn cản, giao nhau với đường kiếm màu xanh kia, vang lên một tiếng chói tai!
“Xoẹt…”
Hai đường kiếm va chạm với nhau, khiến không gian xung quanh bị xé rách ra vô số vết nứt hình răng cưa, giống như bị chó gặm vậy.
Một kiếm này La Chinh chỉ dùng tám phần lực, lại chưa hề dùng Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm, nhưng cũng đủ để tiêu diệt đường kiếm màu xanh kia rồi!
Trong phố chợ này còn có không ít võ giả đang chạy từ xa đến để hóng hớt.
Mặc dù tính tình của Quán chủ Thanh Phong nóng nảy, nhưng dù sao cũng không phải nhằm vào bọn họ.
Sự an toàn của bản thân được bảo đảm nên bọn họ rất muốn nhìn xem kết cục của thanh niên kia như thế nào.
Kết quả là sau chiêu kiếm này, không ít võ giả đều ngẩn ra.
Thanh niên này cũng chỉ có tu vi Thần Cực Cảnh sơ kỳ, vậy mà tùy ý tung ra một kiếm đã đánh ngang tay với Quán chủ Thanh Phong ư?
“Sao có thể…”
“Tu vi Thần Cực Cảnh lại dễ dàng cản được một kiếm của Quán chủ như thế…”
“Có phải là Thiên Kiêu nào đó của thế lực lớn hay không?”
Ở trong chiến trường mộng ảo, La Chinh đã gặp được không ít Thiên Kiêu.
Nhưng ở trong vũ trụ, xác suất gặp phải Thiên Kiêu rất nhỏ.
Một trăm nghìn Đại Giới, mà chỉ có một nghìn Thiên Kiêu, xác suất gặp phải Thiên Kiêu còn nhỏ hơn xác suất gặp được Thánh chủ của các thánh địa lớn nhiều!
“Không thể là Thiên Kiêu được.
Thiên Kiêu mà còn cần kiếm bài chín sao để đi vào Kiếm Trang ư? Nếu là Thiên Kiêu thì có khi Trang chủ của Kiếm Trang còn phải đích thân chào đón, người chống lưng phía sau người ta chắc cũng phải là cường giả cấp Thiên Tôn rồi!
“Vậy người này…”
Một kiếm của Quán chủ Thanh Phong mà lại đánh ngang tay với La Chinh, khiến hắn hơi ngạc nhiên, nhưng cũng càng tức giận hơn.
Thật ra trong lòng hắn cũng đã hơi kiêng kỵ.
Người có tu vi Thần Cực Cảnh mà có thể tiếp được một kiếm của hắn thì chắc chắn thực lực không thể xem thường, ít nhất cũng phải là Thiên Kiêu!
Huống hồ, dáng vẻ của La Chinh còn bình tĩnh thong dong, giống như chưa dùng toàn lực!
Nhưng hắn thân là Quán chủ Thanh Phong, nơi này là địa bàn của hắn, một kiếm này bị đối phương cản được khiến hắn mất hết mặt mũi.
Trong cơn tức giận, hắn không hề suy nghĩ đến thân phận của đối phương mà giơ tay lên chuẩn bị chém ra kiếm thứ hai.
Một kiếm này, hắn muốn dùng toàn lực tu vi của mình.
Nhưng Quán chủ Thanh Phong vừa mới giơ tay lên thì bên cạnh đã có một cánh tay kéo hắn lại!
“Thanh Phong huynh, không thể” Người nọ là một chấp sự cấp cao của Kiếm Trang, tên là Hàn Bình, phụ trách giao tiếp với các kiếm quán ở ngoài Kiếm Trang.
Lần này chiến trường mộng ảo mở ra, hắn đã chú ý đến toàn bộ quá trình.
Ba trăm người trong cuộn tranh, hình dáng mỗi người đều in sâu trong đầu hắn.
Mà mười người đầu tiên, hắn lại càng nhớ rõ hơn!
Vừa rồi hắn đi cùng Quán chủ Thanh Phong lại đây, vừa nhìn thoáng qua đã cảm thấy La Chinh rất quen mắt.
Nhưng lúc này trời đã tối, dù có ánh đèn chiếu sáng thì cũng khó mà phân biệt được rõ ràng.
Nhưng sau khi thấy Lôi Phong U Thần Kiếm trong tay La Chinh, hắn lập tức nhớ ra.
Khi Quán chủ Thanh Phong chém ra kiếm thứ nhất, trong lòng hắn liền thầm kêu không ổn!
Kết quả là La Chinh dễ dàng đỡ được, trong lòng cũng cảm thán không hổ là người đứng đầu, nhân vật chính của Đại Thế này.
Quán chủ Thanh Phong kia đang rất tức giận, muốn chém ra kiếm thứ hai, nhưng tất nhiên Hàn Bình không cho…
“Sao Hàn Bình huynh lại cản ta!” Quán chủ Thanh Phong không có đường lùi, không chém ra kiếm thứ hai thì không được, nên muốn Hàn Bình cho một lời giải thích.
Còn lời giải thích như thế nào không quan trọng, quan trọng là có thể vớt vát được chút mặt mũi.
“Thanh Phong huynh không cảm thấy chiêu kiếm kia của hắn rất đặc biệt sao?” Hàn Bình cười nhẹ nói.
Quán chủ Thanh Phong nhướng mày, vừa mới nghĩ chưa tới nửa nhịp thở thì mặt đã biến sắc!
Thuật Dịch Kiếm…
Người này tu luyện kiếm pháp của Dịch Kiếm Thiên Tôn!
Dịch Kiếm Thiên Tôn từng là chủ nhân của Kiếm Trang.
Có thể nói lúc đó đã tự lực cánh sinh, cố gắng đưa Kiếm Trang từng nhỏ bé không chút tiếng tăm lên hai cấp, trở thành thế lực lớn nhất trong thế giới võ giả độc lập!
Cũng bởi vì Kiếm Trang tôn thờ tự do, nên không muốn ràng buộc võ giả độc lập, càng không mở rộng địa bàn, cho nên không phát triển thành thánh địa lớn.
Nhưng sức ảnh hưởng của Kiếm Trang lúc đó đã không còn tương đương với chủng tộc loại hai trong vũ trụ nữa!
Trong Kiếm Trang có vô số kiếm pháp…
Nhưng kiếm pháp tối cao chỉ có một, chính là thuật Dịch Kiếm.
Đáng tiếc là, Dịch Kiếm Thiên Tôn không truyền thuật Dịch Kiếm lại mà chỉ để một bài thơ ở trong Tranh Hải giới…
Kiếm Trang đã từng phái một đội ngũ lớn tiến vào Tranh Hải giới, định phá giải bí mật trong đó, nhưng cuối cùng vẫn ra về tay không.
Thậm chí mấy năm trước, khi liên minh Nhân Đạo còn chưa đuổi người ngoài đi, vẫn luôn có võ giả độc lập của Kiếm Trang ở trong đó lĩnh ngộ.
Nhưng cuối cùng, thuật Dịch Kiếm của Dịch Kiếm Thiên Tôn vẫn chưa được truyền lại.
Bởi vì có chiến trường mộng ảo nên người của Kiếm Trang mới biết được, trong vũ trụ này có người đã kế thừa gần như hoàn mỹ thuật Dịch Kiếm, người đó đương nhiên là La Chinh.
Nhưng chẳng phải nghe đồn La Chinh đang bị nhốt ở Trung Thiên Vực sao?
Vậy mà chiến trường mộng ảo vừa mới kết thúc chưa được mấy ngày đã chạy tới Kiếm Trang? Có thể nhanh như vậy? Đến là Thiên Tôn chắc cũng không làm được đâu nhỉ?
Quán chủ Thanh Phong cũng là người khôn khéo.
Nếu đã là La Chinh thì việc này liền dễ xử lý.
Nếu bị đánh bại bởi một võ giả Thần Cực Cảnh bình thường, vậy đêm nay Quán chủ Thanh Phong hắn xem như đã mất mặt.
Nhưng La Chinh thì khác, hắn đã là người đứng đầu tương lai trong truyền thuyết!
Vừa rồi Quán chủ Thanh Phong vẫn ở trạng thái giận dữ, nhưng hiện tại lại cười ha ha: “Ta còn tưởng là ai! Thì ra là Đạo Tử La Chinh ghé đến Kiếm Trang chúng ta! Không nói trước một tiếng, thành ra Kiếm Trang chúng ta không tiếp đón từ xa! Vừa rồi là ta nóng vội, thành thật xin lỗi!” Khi nói ra lời này, trong mắt hắn còn có vẻ lúng túng.
Người ở địa vị như hắn chịu nhận lỗi dứt khoát lưu loát như thế cũng xem như rất hiếm thấy.
Nhưng hai chữ La Chinh đủ để giảm bớt sự xấu hổ này!
Hàn Bình cũng bước ra một bước, thân hình bay lên, đi tới đài cao kia, chắp hai tay về phía La Chinh: “Tại hạ là Hàn Bình ở Kiếm Trang, Đạo Tử La Chinh tự mình tới thăm, Kiếm Trang chúng ta thất lễ rồi”
Thật ra La Chinh vẫn chưa trở thành Đạo Tử, nhưng điều này không quan trọng.
Bởi vì hắn đã đánh bại được Đạo Tử thì trong mắt người khác, tương lai hắn nhất định là nhân vật có thể trở thành thần!
“La Chinh?”
“Là người đứng đầu trong cuộc đấu võ của chiến trường mộng ảo lần này!”
“Không phải chứ, sao hắn lại đến Kiếm Trang của chúng ta…”
Lúc nãy, các võ giả ở phố chợ vốn còn yên tĩnh, nhưng nghe được hai chữ La Chinh thì mới bất ngờ hiểu ra.
Trong mắt bọn họ, nhân vật như La Chinh hẳn là nên đến Thiên Vị tộc, đến Chư Thần Vô Niệm, đến liên minh Nhân Đạo…
So với những thế lực lớn này, Kiếm Trang chẳng đáng nhắc đến.
Nếu là trước kia có Dịch Kiếm Thiên Tôn vô cùng cao quý thì cũng còn phù hợp.
Nhưng bây giờ Kiếm Trang có cái gì khiến La Chinh nhìn trúng?
Trong ba võ giả bị La Chinh đập bay ra ngoài, đã có hai người tỉnh lại.
Nghe được lời nói của Hàn Bình thì bọn họ suýt chút nữa lại ngất đi.
Trong lòng hai người anh em này còn tức giận gấp bội.
Mẹ nó, nói ngươi là La Chinh từ sớm thì mấy tấm kiếm bài chín sao kia tặng ngươi là được rồi.
Nghĩ lại thì vẫn không đúng.
Nếu ngươi là La Chinh thì cần kiếm bài chín sao làm gì? Cứ thế đi thẳng đến Kiếm Trang thì ai sẽ ngăn ngươi?
Hai người không ngừng mắng thầm trong lòng, nhưng trên mặt lại không dám biểu lộ ra điều gì, chỉ hy vọng La Chinh tha cho bọn họ.
Nếu không, Quán chủ đổ trách nhiệm lên đầu bọn họ thì coi như bọn họ xong đời rồi.
Còn võ giả vẫn đang hôn mê chính là võ giả nói La Chinh nhường Mộ Minh Tuyết lại cho hắn.
Nếu sau khi biết đây là La Chinh, chỉ sợ sẽ lại ngất xỉu lần nữa…
Vẻ lạnh lùng trên mặt La Chinh đã giảm đi vài phần, nhưng miệng lại nói châm chọc: “Nghe danh Kiếm Trang đã lâu.
Đây là thánh địa trong lòng võ giả độc lập, lại không biết Kiếm Trang khó vào như vậy.
Người vào Kiếm Trang không phải dựa vào lĩnh ngộ với kiếm đạo hay một bầu nhiệt huyết với kiếm đạo, mà lại dựa vào đá chân nguyên trong túi.
Ha ha, không biết Dịch Kiếm Thiên Tôn mà biết thì sẽ cảm thấy thế nào! Sau này ông ấy trở về, thấy những việc này, sợ là sẽ vô cùng thất vọng!”
Những lời này của La Chinh đã nói trúng đáy lòng của rất nhiều võ giả độc lập ở đây.
Bọn họ lặn lội đường xa đến đây, dựa vào sự cố chấp đối với kiếm đạo mà hy vọng có thể tôi luyện ra kiếm ý mạnh mẽ hơn.
Nhưng cuối cùng lại không phải dựa vào thực lực của mình, mà vẫn phải dùng ngọc chân nguyên để đấu giá mới có thể vào Kiếm Trang.
Trong lòng thất vọng tới mức khó có thể nói nên lời.
Hàn Bình nghe được lời nói của La Chinh, trong lòng bỗng nhiên sáng lên.
Hắn lại nghe ra ý trong lời nói của La Chinh chính là Dịch Kiếm Thiên Tôn chưa chết?
Trong lòng nghĩ như vậy nên vẻ mặt cũng càng chân thành: “Chuyện kiếm bài chín sao này quả thật không ra thể thống gì! Ta sẽ bẩm báo lên, điều chỉnh việc này.
Nếu Đạo Tử La Chinh đã tới Kiếm Trang, vậy mời vào trong Kiếm Trang nói chuyện!”
Chương 1390: Ý nghĩa
Vốn dĩ việc xảy ra xung đột với mấy võ giả của kiếm quán Thanh Phong kia cũng là do La Chinh muốn trách cứ một phenBây giờ Thái độ của Hàn Bình đã thành khẩn như vậy, nên La Chinh sẽ không quá so đo.
“Vậy kiếm bài chín sao này…”
Bây giờ La Chinh đã có thể tiến thẳng vào Kiếm Trang, dĩ nhiên hai tấm kiếm bài chín sao trong tay đã trở nên vô dụng.
Nghĩ tới đây, hắn liền đặt hai tấm kiếm bài ở trên đài cao, rồi nói với nhóm võ giả vây xem ở đằng xa: “Hai tấm kiếm bài chín sao này, sau khi tỷ thí các ngươi có thể tới lấy…”
Lời vừa dứt, nhóm võ giả kia lập tức xôn xao.
Lượng võ giả ở đây cũng không nhiều, xác suất lấy được một tấm kiếm bài chín sao khá lớn.
Đối với võ giả độc lập, mấy trăm viên ngọc chân nguyên cũng là một khoản tài sản to lớn, tiết kiệm được thì có thể đầu tư tài nguyên cho việc tu luyện!
La Chinh không ngờ những võ giả này sẽ phản ứng mạnh như vậy.
Mộ Minh Tuyết hé miệng khẽ cười, đi theo sau hắn.
Kế tiếp, Hàn Bình liền giao lệnh bài thần văn ghi nhớ cho La Chinh và Mộ Minh Tuyết.
Thần văn này giúp họ không bị ảnh hưởng bởi lệnh cấm bay xung quanh Kiếm Trang.
Ở xung quanh Kiếm Trang, người bình thường đều bị hạn chế phi hành ở tầng trời thấp.
Người dám bay trên cao thì chắc chắn rất có lai lịch.
Nơi Kiếm Trang tọa lạc chính là thanh kiếm khổng lồ mà La Chinh và Mộ Minh Tuyết đã nhìn thấy lúc trước…
Thanh kiếm này chính là một tòa kiến trúc cực kỳ khổng lồ.
Thậm chí đối với võ giả, kiến trúc này cũng vô cùng to lớn, sợ rằng cũng phải mất cả nghìn năm mới xây dựng xong.
Không bao lâu sau, La Chinh đã được mời lên tầng trên cùng của thanh kiếm khổng lồ kia.
Thanh kiếm khổng lồ cắm ngược trên mặt đất, tầng trên cùng là đỉnh phần chuôi của thanh kiếm lớn này.
Nhìn từ phía xa nó giống như một viên đá quý khảm trên chuôi kiếm, toàn thân có màu xanh lá.
Đợi đến khi tới gần, La Chinh mới phát hiện viên đá quý này còn lớn hơn hắn tưởng, nó là một viên ngọc thạch to bằng cả một ngọn núi nhỏ.
Bên ngoài là những viên ngọc tròn sáng được mài nhẵn, còn bên trong lại được đào rỗng, tạo thành không gian thật lớn, quả thật rất khí thế.
Dường như nhận ra ánh mắt khen ngợi của La Chinh, nên Hàn Bình giới thiệu: “Thực ra lúc đầu Kiếm Trang chỉ ở trong thành.
Sau khi Dịch Kiếm Thiên Tôn tu luyện thành công, Kiếm Trang mới có tài lực để xây dựng nên Kiếm Trang trông như thanh kiếm lớn này”
La Chinh khẽ gật đầu.
Đối với thiên hạ thì Thiên Tôn chính người mạnh nhất.
Với chút quy mô này mà Kiếm Trang có thể sinh ra một vị Thiên Tôn mạnh mẽ như Trần Hoàng Dịch Kiếm, đó quả thật là thời gian hưng thịnh nhất của bọn họ.
Trong đại điện đá quý này, Hàn Bình dặn La Chinh cứ yên tâm, không cần vội, sau đó liền có cô gái mặc cung trang bắt đầu pha linh trà.
Vốn dĩ Mộ Minh Tuyết muốn đứng sau lưng La Chinh, nàng đã hoàn toàn bước vào trạng thái trước sau gì đều một tiếng công tử, hai tiếng công tử, song lại bị La Chinh ấn xuống một chỗ ngồi bên cạnh.
Mộ Minh Tuyết hết sức cẩn thận, rất nhiều chuyện nàng đều có thể sắp xếp thỏa đáng.
Nhưng sao La Chinh có thể thực sự đối xử với nàng như là tỳ nữ được?
Chưa tới nửa nén nhang liền có người bước tới từ bên hông đại điện.
Người tới chính là một người đàn ông trung niên mặc áo bào trắng.
Người này đi lại nhẹ nhàng, khí tức có nội lực, thực lực đã đạt tới Giới Chủ.
Phía sau hắn còn có hai ông lão đeo kiếm mặc áo bào trắng.
Thực ra, thế lực của Kiếm Trang còn mạnh hơn cả thánh địa thập phẩm bình thường.
Nhưng thập phẩm đã được coi là mức cao nhất để đánh giá đẳng cấp của thánh địa trong thiên hạ.
Bằng không, theo La Chinh suy đoán thì thực ra Kiếm Trang có thể xếp vào thánh địa thập nhị phẩm…
Trong lòng La Chinh đã tính toán trước, đoán chắc người này nhất định chính là Trang chủ Kiếm Trang – Tất Phi Vũ, người mà trước đây Hàn Bình từng nhắc tới với La Chinh.
“Tất tiền bối” La Chinh đứng dậy chắp tay làm lễ.
“Ha ha ha, quả thật là anh hùng thiếu niên.
Cách đây mấy ngày, khi nhìn thấy một kiếm động trời kia của La Chinh thiếu hiệp, quả thật chúng ta đã kinh hãi! Đừng nhắc tới hai chữ tiền bối này nữa!” Tính cách Tất Phi Vũ rất cởi mở.
La Chinh hơi cười: “Chê cười rồi”
Tất Phi Vũ vội vàng chạy tới không chỉ vì La Chinh là người giành được hạng đầu trong chiến trường mộng ảo.
Cái ông ta quan tâm nhất chính là thông tin mà Hàn Bình báo cáo, rằng khả năng Dịch Kiếm Thiên Tôn vẫn chưa chết…
Sau khi chuyện La Chinh tu Dịch Thần Nhất Kiếm truyền ra trong liên minh Nhân Đạo, chẳng mấy chốc họ cũng nhận được tin tức.
Kiếm Trang vẫn luôn chú ý đến bài thơ về kiếm trên tảng đá lớn kia, nên chút động tĩnh này họ cũng biết rõ.
Dịch Kiếm Thiên Tôn để lại cái gì trong bài thơ kia? Rốt cuộc có bí mật gì? Vì sao La Chinh lại biết ông ấy chưa chết.
Đây là vấn đề Tất Phi Vũ quan tâm nhất.
Thế lực tầm cỡ như Kiếm Trang mất đi một cường giả Thiên Tôn là tổn thất gần như không thể ước lượng được.
Cho nên những năm gần đây, Kiếm Trang đều trả lời bên ngoài rằng Dịch Kiếm Thiên Tôn đang mất tích, chứ thực ra chưa chết.
Ít nhất thì một Thiên Tôn mất tích còn có sức uy hiếp hơn một Thiên Tôn đã chết nhiều!
Nhưng mũ Thiên Mệnh của Dịch Kiếm Thiên Tôn cũng biến mất trong vũ trụ.
Hơn nữa, trong vũ trụ đã xuất hiện mũ Thiên Mệnh mới thay thế phần số trời của Dịch Kiếm Thiên Tôn.
Lý do này của Kiếm Trang cũng chỉ có thể gạt được trẻ con mà thôi.
Sau khi nói chuyện phiếm một lúc, Tất Phi Vũ liền đi thẳng vào vấn đề.
Ông ta không hỏi thăm mục đích La Chinh đến Kiếm Trang lần này mà mở miệng hỏi: “Có chuyện này, ta thân là Trang chủ của Kiếm Trang, không thể không hỏi trước.
Ta vừa mới nghe Hàn Bình nói, Dịch Kiếm Thiên Tôn của Kiếm Trang vẫn chưa chết đúng không?”
La Chinh không biết một câu nói vô tâm của mình lại khiến Tất Phi Vũ coi trọng như vậy!
Nghĩ đến việc dấu vết linh hồn của Dịch Kiếm Thiên Tôn xuất hiện giữa rất nhiều các vị thần trong đại sảnh Nhân Quả, thế thì tất nhiên Dịch Kiếm Thiên Tôn đã trở thành thần.
La Chinh liền gật đầu.
Mặt Tất Phi Vũ thoáng có vẻ kích động.
Thực ra trong lòng ông ta cũng không tin hoàn toàn, nhưng dù sao vẫn còn có chút hy vọng.
Bởi vì mũ Thiên Mệnh của Dịch Kiếm Thiên Tôn đã biến mất, sau đó lại xuất hiện lần nữa, nên bọn họ gần như có thể xác định Dịch Kiếm Thiên Tôn đã bỏ mạng.
Tất Phi Vũ cũng chỉ còn một chút hy vọng mà thôi.
“Không thể như vậy được! Sau khi mũ Thiên Mệnh của lão Trang chủ biến mất rồi lại xuất hiện lần nữa thì đã bị gia tộc của ông ấy cướp đi để gánh vác một phần số trời mới.
Một trăm hai mươi tám vị trí Thiên Tôn trong vũ trụ này đều đủ mà.
Lão Trang chủ của chúng ta thực sự chưa chết ư?” Một ông lão sau lưng Tất Phi Vũ lại gấp gáp hỏi.
La Chinh cũng đành chịu.
Hình như ông già này quá kích động, vế trước vừa vội vã phô bày sự thực phủ định lời La Chinh nói thì vế sau lại hỏi với vẻ trông mong rằng Trần Hoàng Dịch Kiếm chưa chết.
Thật sự quá mâu thuẫn.
Có điều, nghĩ đến tầm ảnh hưởng to lớn của Trần Hoàng Dịch Kiếm đối với Kiếm Trang, La Chinh có thể hiểu được.
“Dịch Kiếm Thiên Tôn quả thực chưa chết” La Chinh lập tức nói: “Còn về mũ Thiên Mệnh, ta chỉ muốn nói Dịch Kiếm Thiên Tôn đã không còn gánh vác số trời, ông ấy quả thực không còn là Thiên Tôn nữa…”
“Thế là thế nào?” Tất Phi Vũ ngạc nhiên hỏi.
“Ông ấy đã trở thành thần rồi” La Chinh vừa cười vừa trả lời.
“Cái gì!”
“Chuyện này lại càng không thể!”
“Thiên Tôn không thể trở thành thần!”
Qua biết bao thế hệ trong vũ trụ, mọi người đã đúc rút ra được một điều, điều kiện để trở thành thần chính là trước đó phải là Đạo Tử!
Sau khi gánh vác số trời, Thiên Tôn không thể tu thành thần.
Bởi vì chính số trời đã giới hạn các Thiên Tôn trong vũ trụ.
Trong phạm vi số trời cho phép, các Thiên Tôn có thể tu luyện tới cực hạn, nhưng cuối cùng vẫn không thể vượt qua cực hạn này!
So với việc nói Dịch Kiếm Thiên Tôn còn sống, lời của La Chinh càng khiến người khác khó tin hơn.
Nhìn thấy bọn họ chẳng hề tin lời mình nói, La Chinh mới nhún vai, sau đó kể sơ lược lại chuyện mình thấy trong đại sảnh Nhân Quả cho mọi người nghe một lần.
“Nếu các ông không tin, vậy có một vật có thể chứng minh” La Chinh giơ cánh tay của mình lên.
Chẳng mấy chốc liền có một hoa văn hình kiếm xuất hiện ở trên cánh tay hắn.
Mà khi Tất Phi Vũ và hai ông lão có tu vi Giới Chủ nhìn thấy hoa văn hình kiếm trên cánh tay La Chinh thì mặt cả ba người đồng loạt biến sắc, động tác chỉnh tề như một.
La Chinh nhìn thấy biểu cảm của mọi người cứ như thể gặp quỷ vậy.
Dù gì cũng đường đường là ba vị Giới Chủ…
Thế mà La Chinh lại xem thường hoa văn hình kiếm này.
Hồi đó La Chinh chỉ coi đây là một tín vật do Trần Hoàng Dịch Kiếm để lại, nhằm giúp hắn có thể bình yên tiến vào Sát Lục Kiếm Sơn tôi luyện kiếm ý mà thôi.
Trên thực tế, đối với Kiếm Trang, ý nghĩa mà hoa văn hình kiếm này đại diện tuyệt đối không chỉ giới hạn ở đó.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









