[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 275 : Thần cách Sát Na (c1371-c1375)
❮ sautiếp ❯Chương 1371: Thần cách Sát Na
Khối pha lê này có hình chữ thập, các cạnh của nó rất sắcToàn thân nó tỏa ra màu lam nhạt giống như một khối băng nghìn năm.
Nếu bây giờ La Chinh nhìn vào thế giới trong cơ thể mình thì hắn sẽ thấy nó đang lơ lửng, thoắt ẩn, thoắt hiện trên bầu trời.
Chớp mắt một cái nó liền biến mất, chớp mắt một cái nó lại xuất hiện, tựa như một ngôi sao đang nhấp nháy.
Đúng lúc đó…
Khí thế mà La Chinh truyền ra cũng y như vậy!
Chỉ trong chớp mắt, hắn xuất hiện như một vị thần.
Thế nhưng ngay sau đó, khí thế ấy lại bỗng biến mất.
Cảnh tượng này vô cùng kỳ quái.
Chính vì vậy, Hoa Thiên Mệnh không dám cứ thế bước lên nữa…
Một luồng sức mạnh lớn như cơn bão lấy La Chinh làm trung tâm.
Nếu có ai bước tới gần hắn trong bán kính trăm trượng thì sẽ trực tiếp bị nó nghiền nát!
Cho dù cách xa cả nghìn trượng, nhưng Hoa Thiên Mệnh cũng không khỏi cảm thấy sợ hãi, tựa như bản thân hắn đang đứng ở nơi lạnh lẽo nhất, hay như nơi sâu nhất dưới đáy biển vậy.
Luồng áp lực đó khiến hắn không thể đứng thẳng nổi.
Hoa Thiên Mệnh bỗng vung Đằng Xà Kiếm lên rồi cắm thẳng lên mặt bàn cờ, còn hắn thì đứng sau thanh kiếm.
“Vù…”
Một tia sáng loáng lan ra, kèm theo đó là tầng tầng lớp lớp gợn sóng.
Cắm thanh kiếm trước người như vậy, Hoa Thiên Mệnh mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Hắn nhìn vào hai mắt La Chinh, ở đó có một cảm xúc rất đặc biệt, ngoài ra còn có phần bất đắc dĩ…
“Ta biết ngươi không yếu như vậy, nhưng cũng đừng có mạnh đến thế chứ…”
Trong mắt Hoa Thiên Mệnh, khí thế của La Chinh mạnh đến mức quá đáng!
Không chỉ có Hoa Thiên Mệnh mà mặt các Đạo Tử đang đứng lơ lửng trên bàn cờ cũng phải biến sắc.
Mặc dù có quy tắc bảo vệ các quân cờ, nhưng khí thế của La Chinh vẫn tạo cho bọn họ một áp lực cực lớn.
Áp lực này không phải là cố ý thể hiện ra, mà giống như vua sư tử đang ở giữa bầy thú.
Cho dù nó có im lặng đứng đó thì vẫn có sức uy hiếp mạnh mẽ với những loài xung quanh.
“Cái này… là gì?”
Khi nãy, La Chinh bị Hoa Thiên Mệnh dồn vào đường cùng.
Thậm chí còn tiêu hao gần hết khí hỗn độn.
Chẳng qua thần đạo Đoạn Tình của hắn vẫn chưa đạt đến độ hoàn hảo, nên thua Hoa Thiên Mệnh cũng là lẽ đương nhiên.
Chỉ có điều, vào giây phút đó, La Chinh bỗng ngộ ra một thứ rất đặc biệt.
Như thể có ai đó đã cấy một suy nghĩ vào trong đầu hắn vậy…
Hơn thế, cảm giác đó vẫn tồn tại cho tới lúc này.
Chớp mắt liền xuất hiện, cũng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.
Dường như trong chớp mắt đó, ở thế giới trong cơ thể của hắn có người không ngừng hít vào thở ra vậy.
Khi nhìn vào bên trong, La Chinh thấy một luồng sáng màu xanh nhạt đang lơ lửng ở giữa thế giới trong cơ thể.
Đó là một khối pha lê không ngừng lóe sáng.
Mà một phần của khí hỗn độn lại chảy xuôi xuống phía dưới của khối pha lê tạo thành một vòng tròn bát quái nâng khối pha lê kia lên.
“Đây là cái gì…”
“Tại sao khí hỗn độn lại bị khối pha lê này thu hút, sau đó biến thành hình dạng này?”
La Chinh cố gắng điều khiển một phần nhỏ khí hỗn độn.
Nhưng hắn bỗng phát hiện mình không khống chế được khí hỗn độn này nữa…
“Rốt cuộc trên người ngươi đã xảy ra chuyện gì vậy?”
Một dòng suy nghĩ bỗng truyền tới từ thanh kiếm trong tay La Chinh.
Thanh kiếm này cũng có sự kiêu ngạo của mình, nó không bằng lòng để người khác sai khiến, ngoại trừ Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.
Cho dù Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu mong nó nhờ vào La Chinh để bồi bổ bản thân nên mới cho La Chinh mượn nó để dùng.
Nhưng từ lúc đó tới giờ, nó chưa nói với La Chinh một lời nào cả.
Bây giờ nó lại không nhịn được…
Từ khi nãy, thanh kiếm này đã có một cảm giác kỳ lạ…
Cứ như La Chinh đã biến thành một vị thần vậy!
Cảm giác này khá là vô lý.
Không đáng tin, nhưng lại cực kỳ chân thực.
Nó giống như mặt trời đang có màu đỏ, nhưng vào một ngày đẹp trời lại bỗng biến thành màu xanh nước biển.
Nếu nói mặt trời biến thành màu như thế chắc sẽ chẳng có ai tin, nhưng dường như lúc này mặt trời màu xanh đó lại thực sự xuất hiện trước mắt mọi người.
La Chinh khiến mọi người có cảm giác như vô tình bước vào một ảo cảnh, sau đó sinh ra ảo giác khó tin.
Sao có thể mạnh đến vậy được…
Cô gái bí ẩn đứng trên tầng mây sững sờ nhìn La Chinh.
Nàng quản lý Thiên Đạo này đã ba diễn kỷ.
Mỗi diễn kỷ đều có một trận Đại Thế Chi Tranh.
Khi Đại Thế giáng xuống, những thiên tài siêu đẳng đó sẽ liều mạng tiến lên.
Nhưng trong những lần chiến trường mộng ảo diễn ra trước đây, dù là trận quyết đấu cuối cùng thì cũng không có nhiều bất ngờ như hiện tại.
“Đó là sức mạnh tỏa ra từ thần cách…”
“Không ngờ hắn lại có được thần cách Sát Na! Thật khiến người ta bất ngờ!”
“Cho dù ở Thần Vực thì hiện tượng như vậy cũng rất hiếm có…”
“Hắn không có bàn thần cách thì làm sao mà nâng được thần cách Sát Na?”
Thần cách không tồn tại độc lập…
Nếu không có bàn thần cách nâng đỡ thì nó sẽ trực tiếp khiến thế giới trong cơ thể nổ tung!
Đây không phải là lần đầu nàng thấy ngờ vực.
Nhưng lần này nàng thực sự không thể hiểu nổi…
Trước khi bước vào thần đạo, đúng là võ giả có thể đạt được thần cách Sát Na.
Đây không phải là thần cách thực sự, mà chỉ là một lần thần cách giáng xuống mà thôi.
Nó rất không ổn định, thế nên mới xuất hiện trong chớp mắt rồi lại biến mất…
Theo lý thuyết thì từ lúc này La Chinh đã được coi là thần rồi.
Những người trong cuộn tranh có thể cảm nhận được uy thế và sự thay đổi của La Chinh, nhưng vô số các võ giả bên ngoài thì không thấy cảnh này…
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì vậy?”
“Sao tên Hoa Thiên Mệnh bỗng dưng lại ỉu xìu, chạy ra xa thế kia?”
“Tên La Chinh này sắp ăn thịt người chắc? Ông đây đã dồn hết vốn liếng lên người Hoa Thiên Mệnh rồi đó!’
Rất nhiều võ giả đều không hiểu tại sao Hoa Thiên Mệnh vừa mới hổ báo như thế mà bây giờ lại chạy trốn thế kia.
Lúc này, đến cả một vài Thiên Tôn cũng không rõ chuyện gì đang xảy ra trong cuộn tranh.
Trái lại, La Chinh rất thích cảm giác này.
Hắn cảm nhận được một luồng sức mạnh trước giờ chưa từng có từ khối pha lê màu xanh nhạt kia.
Trong vũ trụ này có vô số loại công pháp, nhưng dù biến đổi thế nào thì bản chất của chúng vẫn giống nhau.
Khi thi triển các công pháp này, ít nhiều La Chinh vẫn cảm nhận được một cảm giác rất quen thuộc.
Chỉ có điều sức mạnh trong khối pha lê chữ thập này lại hoàn toàn khác, sức mạnh ẩn chứa trong đó vô cùng lạ.
Hắn không nhận ra quy tắc gì ẩn giấu trong đó, cũng không biết luồng sức mạnh này có tính chất như thế nào…
La Chinh chỉ biết rằng luồng sức mạnh này rất lớn, cũng rất mạnh!
“Làm thế nào để vận dụng được luồng sức mạnh này…”
Bấy giờ, trong lòng hắn lóe lên một suy nghĩ.
Một luồng khí hỗn độn bị La Chinh rút ra…
Luồng khí hỗn độn này trực tiếp chui vào giữa vòng tròn, sau khi đi qua vòng tròn đó thì lại lần nữa tiến vào trong khối pha lê chữ thập kia.
“Vèo!”
Sau khi dòng khí hỗn độn có màu xám kia đi qua khối pha lê chữ thập, nó bèn được nhuộm ánh sáng màu xanh nhạt.
Khi dòng khí hỗn độn này rời khỏi thế giới trong cơ thể để lan ra lồng ngực của La Chinh, một dòng khí lạnh vô hình bỗng tỏa ra xung quanh từ người hắn.
Sau đó, cả bàn cờ thiên địa dường như đều bị bao phủ bởi một lớp sương dày đặc.
Quân cờ, bàn cờ, Đằng Xà Kiếm và cả Hoa Thiên Mệnh đều bị một lớp băng mỏng màu xanh nhạt phủ lên chỉ trong chớp mắt.
“Rắc…”
Hoa Thiên Mệnh khẽ cử động bờ vai, cơ thể bỗng run lên.
Một tầng băng mỏng lập tức vỡ ra rồi rơi xuống đất, trông như vô số cánh hoa lung linh đang rơi xung quanh người hắn.
Những mảnh băng này không gây nguy hiểm gì cho Hoa Thiên Mệnh.
Nhưng chỉ mới một chút xíu uy thế tỏa ra mà đã có thể đóng băng cả đất trời, sự biến hóa này của La Chinh đã tạo ra sự uy hiếp cực lớn cho hắn.
“Đây cũng là sức mạnh của thần đạo…”
“Ngươi tu luyện thần đạo Đoạn Tình, tại sao lại đồng thời xuất hiện cả đạo uẩn của thần đạo Hàn Kính…”
Hoa Thiên Mệnh không nghĩ ra.
Hắn không hiểu biết nhiều về Thần Vực.
Tất cả những gì hắn biết đều là từ ghi chép trong kho tàng của Xi Vưu.
Thế nên làm sao hắn có thể nhận ra La Chinh thực chất đã ngưng tụ ra một luồng thần cách Sát Na được?
Thần cách Sát Na, chỉ tồn tại trong chớp mắt.
Vốn dĩ trong Thần Vực cũng có một vài vị thần gặp hiện tượng này.
Tự bản thân họ đã có một luồng thần cách, nhưng trong một khoảng thời gian ngắn bỗng dưng lại xuất hiện thêm một luồng thần cách khác.
Thậm chí thần cách mới còn có thể chiếm lấy bàn thần cách.
Thế nhưng vẫn có một yêu cầu để thần cách Sát Na xuất hiện, đó chính là bản thân phải có bàn thần cách rồi.
Trong trường hợp không có bàn thần cách mà thần cách Sát Na bất ngờ xuất hiện thì chỉ có một kết cục duy nhất.
Chính là thế giới trong cơ thể sẽ trực tiếp bị nổ tung, cũng có nghĩa là thế giới đan điền sẽ vỡ vụn.
Đối với võ giả, điều đó đồng nghĩa với việc biến thành kẻ tàn phế.
Nhưng sau khi luồng thần cách Sát Na này xuất hiện, một phần khí hỗn độn trong cơ thể La Chinh đã tạm thời biến thành một dòng bàn thần cách, thay thế bàn thần cách thật sự.
Tới tận bây giờ, cho dù ở Thần Vực thì cũng chưa có câu trả lời cho câu hỏi: Tại sao trong khoảnh khắc này lại sinh ra thần cách Sát Na.
Có lẽ thần cách Sát Na không có nhiều tác dụng đối với các vị thần.
Bởi dẫu sao bản thân họ cũng đã có một luồng thần cách, mà thần đạo bọn họ theo đuổi cũng hoàn toàn khác.
Nhưng đối với La Chinh thì nó lại có tác dụng rất lớn.
Tạm thời không nhắc tới sức mạnh trong luồng thần cách này.
Chỉ là khi hắn vung kiếm lên lần nữa, đạo uẩn Hàn Kính bèn nhuốm một luồng sáng màu xanh nhạt lên thanh kiếm trong tay hắn.
Khí lạnh tỏa ra xung quanh người La Chinh cũng biến thành một đóa hoa sen băng đang từ từ hé nở.
Một luồng kiếm ý được ngưng tụ ra.
Chương 1372: Khai Thiên Kiếm Đồ Lục
Vì chưa bước vào thần đạo nên Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm của La Chinh vẫn chưa hoàn hảo, vẫn còn có một lỗ hổng…Hắn cũng biết thanh kiếm trong tay mình đang cố hết sức để giúp hắn lấp đi lỗ hổng ấy.
Nhưng lỗ hổng này bắt nguồn từ thần đạo Đoạn Tình của hắn, mà hắn lại chưa hoàn toàn lĩnh ngộ được hết nên không thể nào lấp được lỗ hổng kia.
Thêm nữa, mũi kiếm của Hoa Thiên Mệnh lại sắc bén ngoài sức tưởng tượng!
Nó nhạy bén bắt được sơ hở của La Chinh, từ đó dễ dàng phá giải Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm của hắn…
Nhưng lúc này thì khác.
Hắn cảm nhận được một luồng đạo uẩn vô cùng mạnh trong luồng sức mạnh lạnh lẽo vô cùng vô tận kia.
Đó không phải là thần đạo Đoạn Tình…
Nhưng sau khi luồng đạo uẩn này nhập vào Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm, nó liền hoàn toàn lấp đầy kẽ hở kia.
Có lẽ cũng không thể dùng từ lấp đầy để miêu tả.
Luồng đạo uẩn kia còn thuần túy hơn, cũng mạnh hơn nhiều thần đạo Đoạn Tình của La Chinh.
Thậm chí nó còn thay đổi hoàn toàn thuộc tính trong nhát kiếm này của La Chinh.
“Ong”
Khi La Chinh chém nhát kiếm này về phía Hoa Thiên Mệnh, ánh sáng lạnh lẽo bỗng tỏa ra.
Luồng sáng của nhát kiếm này được chia làm ba tầng, ngoài cùng là một luồng sáng màu xanh nhạt, phía bên trong thì chứa ánh sáng hai màu vàng và xám của quy tắc hệ Kim và khí hỗn độn.
Đối mặt với nhát kiếm đó, trong mắt Hoa Thiên Mệnh bỗng bùng lên ý chí chiến đấu.
Ý chí chiến đấu của hắn bắt đầu rực cháy!
Có vẻ hắn chẳng thể nào đỡ được nhát kiếm này.
Nhưng không đỡ được thì không có nghĩa hắn sẽ từ bỏ!
“Phụt!”
Hắn vươn tay nắm chặt Đằng Xà Kiếm, tay kia thì đâm vào mũi kiếm.
Máu tươi bắn ra tung tóe, nhưng lập tức bị đông lại thành từng khối nhỏ giữa không trung.
Nhiệt độ trên bàn cờ thiên địa lúc này cực thấp.
Hoa Thiên Mệnh khẽ nhăn mày.
Một ngọn lửa bỗng xuất hiện giữa lòng bàn tay hắn, hắn nắm lấy những khối máu kia, làm chúng lập tức tan ra.
Sau đó hắn dùng máu loãng để vẽ.
Mười ba bức huyết phù liên tiếp lơ lửng bay quanh người hắn.
“Khè…”
Những bức huyết phù này đều là tinh huyết của Hoa Thiên Mệnh.
Dùng tinh huyết để kích hoạt huyết phù là công pháp hắn lấy được trong kho tàng của Xi Vưu.
Mười ba bức huyết phù vừa ngưng tụ thành mau chóng bốc hơi, tạo thành từng làn sương màu đỏ máu không ngừng quay quanh Đằng Xà Kiếm.
Khi cầm kiếm lên, một luồng ánh sáng đỏ chợt bay thẳng lên trời.
Trong ánh sáng màu đỏ máu ấy ngập tràn ý chí của Hoa Thiên Mệnh!
Khuôn mặt vốn trắng bệch của Hoa Thiên Mệnh bỗng đỏ bừng lên, khí thể cũng thay đổi hẳn.
Nâng kiếm đến bạc đầu, rắn xanh ba thước* không uốn khúc.
* Rắn xanh ba thước ở đây ý chỉ thanh kiếm của Hoa Thiên Mệnh.
Bấy giờ, trong đầu Hoa Thiên Mệnh chợt nhớ lại những ký ức từng diễn ra trước mắt mình.
Theo lịch Hỗn Độn Hỗn, ngày mùng ba tháng Đinh Mão, năm thứ nhất khi Hỗn Độn mở ra.
Từ khi Hỗn Độn mở ra tới nay, cũng mới chỉ được một kỷ nguyên thần mà thôi.
Xi Vưu nói ở đây quá chật.
Búa Tạo Hóa đã vỡ nát trước ngày mùng một tháng Bính Dần…
Thế nên rất khó để mở ra không gian.
Sau đó, Xi Vưu bèn lên Cửu Trọng Lâu, ra lệnh cho Đằng Xà nhập vào thanh kiếm, thu lại thần thông gió và sấm sét, loại nó khỏi Thiên Kiếm Đồ Lục rồi chém về hướng nam.
Một nhát kiếm dài ba mươi tầm*, mà một tầm đã bằng cả triệu dặm.
* Tầm: Đơn vị đo lường thời xưa, một tầm tương đương một triệu dặm, khoảng năm trăm nghìn km.
Xi Vưu chém một nhát kiếm đã phóng ra ba mươi triệu dặm hỗn độn.
Vẫn còn quá nhỏ.
Thế nên hắn chém từ ngày mùng ba tháng Đinh Mão tới tận tháng Canh Ngọ.
Trong thời gian đó hắn đã chém một trăm nghìn nhát kiếm.
Hơn một nửa Thần Vực Nam Đẩu gần như chỉ do một mình Xi Vưu mở ra.
Sau đó hắn mời người khác trồng cây Tầm Mộc để ổn định khoảng không gian kia.
Thanh kiếm trong tay hắn có thể coi là Khai Thiên Kiếm!
Cho dù là Xi Vưu thì sau khi dùng thần thông tới mức này để chém ra một trăm nghìn nhát kiếm cũng cảm thấy mệt mỏi, sau đó bắt đầu ngủ say.
Thanh kiếm này có uy thế mở ra trời đất, còn con Đằng Xà này cũng có công trong đó.
Thiên Kiếm Đồ…
Chẳng qua chỉ là một trong bốn thuyết quan trọng của “Khai Thiên Kiếm Đồ Lục”.
Có điều, khi trở thành chiếc chìa khóa của Khai Thiên Kiếm Lục Đồ rồi bay theo gió, nó đã bị Hoa Thiên Mệnh nhặt được.
Thời khắc Hoa Thiên Mệnh nhặt được chiếc chìa khóa này, vận mệnh của hắn đã được định sẵn là sẽ không tầm thường.
Thế rồi từng bước từng bước, hắn cứ thế tiến lên.
Ở Đông Vực, mọi sự thuận lợi, sau khi rèn luyện mấy năm liền có được kho tàng của Xi Vưu.
Là kho tàng của một người, cũng là truyền thừa hắn nhất định phải nhận.
Số mệnh ấy tựa như đã khắc vào tương lai của hắn từ sau khi hắn lĩnh ngộ Thiên Kiếm Đồ.
Khai Thiên Kiếm Đồ Lục quá phức tạp.
Trong đó, Khai Thiên không chỉ có vòng Thiên Đạo này.
Mặc dù vũ trụ rộng lớn, nhưng lại không phải vô cùng vô tận.
Đứng trước Hỗn Độn vô tận, nó rất nhỏ bé…
Kiếm pháp sơ khai chính là kiếm pháp căn bản của Xi Vưu.
Hoa Thiên Mệnh tu luyện nó đến tiểu thành, tới bây giờ cũng coi như đã đột phá tiểu thành, có thể xông thẳng vào cảnh giới đại thành viên mãn.
Tiến độ như thế đã khá nhanh rồi…
Song, Hoa Thiên Mệnh mới chỉ lĩnh ngộ được nửa chiêu Khai Thiên Kiếm Đồ Lục này.
“Chiêu này tên là Nam Đẩu Vô Hạ…”
Ngày mùng sáu tháng Canh Ngọ, Xi Vưu đã ngủ say tới một kỷ nguyên thần…
Thời gian của các vị thần khác với những gì Hoa Thiên Mệnh được biết.
Một kỷ nguyên thần là quãng thời gian như thế nào, hắn không tưởng tượng được.
Sau khi tỉnh giấc, nhìn thấy cầu vồng trên trời xanh, làn khói bay trên không từ thác nước trông như dải lụa trắng treo trên bầu trời, đúng lúc lại lĩnh ngộ được một chút về một trăm nghìn nhát kiếm kia, thế nên bèn lấy tên là Nam Đẩu Vô Hạ, ý là mọi sự đang ở độ hoàn hảo.
Mặc dù mới chỉ lĩnh ngộ được nửa chiêu, nhưng khi đối mặt với nhát kiếm của La Chinh, Hoa Thiên mệnh không thể không thi triển!
Có thể sẽ bị thiếu tinh huyết trong cơ thể, nhưng trong chiến trường mộng ảo này thì hao tổn tinh huyết cũng không đáng ngại…
Nếu bỏ lỡ trận chiến với La Chinh lần này, e rằng về sau sẽ rất khó có cơ hội nữa…
Đằng Xà Kiếm bay lên, ánh sáng màu đỏ máu kia bỗng thay đổi, tỏa ra muôn vàn màu sắc…
Một chiếc cầu vồng đột nhiên trải ra, bên dưới là một thế giới tươi đẹp rực rỡ.
Khắp nơi trong thế giới ấy đều là bậc thềm bằng ngọc, đẹp mê người, là chốn thần tiên người người mơ ước.
Khê Ấu Cầm quỳ gối ngồi trên quân cờ.
Nàng vốn định tán dương một phen, nhưng nhìn khí thể tỏa ra từ trong cơ thể La Chinh lại khiến nàng khó thốt nên lời…
Những người ở bên ngoài cuộn tranh rõ ràng không phải chịu áp lực tỏa ra từ La Chinh.
“Đẹp quá!”
Vô số các cô gái đều lên tiếng khen ngợi.
Ánh mắt các nàng chăm chú nhìn vào hình ảnh dưới cầu vồng, như thể đã bị ghim chặt vào đó.
Bức tranh thần tiên kia dường như có một sức hút thần bí nào đó rất kỳ lạ.
Cho dù cảnh giới cao thấp thế nào, cho dù thần hồn mạnh yếu ra sao thì ánh mắt họ đều không thể rời khỏi khung cảnh đó.
Như thể chỉ cần bỏ lỡ bức tranh kia một giây thôi thì bọn họ sẽ tiếc nuối cả đời.
Hoa Thiên Mệnh đứng sừng sững trong đó.
Mày kiếm, mắt sáng, môi hồng, răng trắng, tỏa ra sức hút mãnh liệt với chúng sinh trong vũ trụ, đặc biệt là phái nữ.
Vung kiếm, kiếm rời vỏ.
Nam Đẩu Vô Hạ.
Tinh hoa trong Khai Thiên Kiếm.
Chỉ nửa chiêu cũng đã hoàn hảo ngoài sức tưởng tượng.
“Ong…”
Đằng Xà Kiếm của Hoa Thiên Mệnh vung lên liền sinh ra dải cầu vồng kia, đi qua nơi nào nó liền vẽ nên một bức tranh thần tiên tuyệt đẹp.
Khung cảnh thần tiên này không phải là hoàn chỉnh.
Nếu là hoàn chỉnh, nó có thể hiện lên cả ánh sáng rực rỡ của khung cảnh thần tiên, những hình ảnh trong đó đều sẽ không ngừng múa hát.
Hoa Thiên Mệnh chỉ tu luyện được nửa chiêu, thế nên khung cảnh hiện lên chỉ là một hình ảnh tĩnh mà thôi.
Trong mắt hắn, nó có phần hơi cứng, nhưng trong mắt những người bên cạnh thì nó đã đẹp lắm rồi…
Những hình ảnh này cũng không kéo dài lâu…
Bởi vì nhát kiếm Nam Đẩu Vô Hạ này đã sắp đâm tới Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm.
“Keng!”
Khi hai nhát kiếm đâm vào nhau, khung cảnh kia bắt đầu rung chuyển dữ dội.
Hai luồng sáng gần như không có thời gian giằng co với nhau, chớp mắt đã định ra kết quả…
Hoa Thiên Mệnh không thể hóa giải nhát kiếm kia của La Chinh.
Với Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm đã được coi là thần đạo hoàn chỉnh, Hoa Thiên Mệnh không thể phá được.
Huống hồ, thực chất nhát kiếm này của La Chinh còn mượn thêm sức mạnh của thần cách Sát Na để thi triển.
Mặc dù vẫn còn chênh lệch so với các vị thần, nhưng cũng không phải là đối thủ mà Hoa Thiên Mệnh có để chống lại được.
“Xoẹt…”
Ánh kiếm màu xanh nhạt ấy tựa như một con dao cắt qua Nam Đẩu Vô Hạ của Hoa Thiên Mệnh.
Tất cả các hình ảnh đều vỡ vụn, kèm theo đó là từng tiếng kêu sợ hãi trong vũ trụ.
Sự đẹp đẽ luôn rất ngắn ngủi, giống như pháo hoa chỉ nở bung trong chớp mắt…
Rất nhiều võ giả đều nhắm mắt lại, họ không nỡ nhìn những hình ảnh đẹp đẽ kia vỡ vụn…
Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm cắt một đường, đâm thẳng qua thế giới ấy.
Không thể chống đỡ, Hoa Thiên Mệnh vẫn cầm kiếm trong tay, định dùng mũi kiếm để phá vỡ ánh kiếm của La Chinh như lúc trước.
Nhưng khi hắn chém xuống một nhát kiếm nữa thì đến cả lớp màu xanh lam phủ ở bên ngoài đường kiếm cũng không hề bị sứt mẻ.
“Phập!”
Ánh kiếm đâm xuyên qua lồng ngực Hoa Thiên Mệnh.
Lúc này đây, vẻ mặt Hoa Thiên Mệnh đã không còn nuối tiếc gì nữa.
Hắn đã dốc hết sức, nhưng cuối cùng vẫn thua trong tay La Chinh.
Chỉ có điều, cho dù bại trận thì hắn vẫn cảm thấy rất vui.
Con người không thể đánh mất mục tiêu của mình, mà La Chinh lại chính là mục tiêu quan trong nhất của hắn.
Hắn tin rằng sau này mình vẫn sẽ còn cơ hội.
Trận chiến này, La Chinh thắng!
Rất nhiều người trong vũ trụ đều sầu não.
Trước giờ bọn họ chưa từng tin vào thực lực của La Chinh, so ra thì bọn họ tin Hoa Thiên Mệnh hơn.
Thế nên sau trận chiến này, e rằng tất cả các nhà cái lớn nhỏ trong vũ trụ đều kiếm đầy túi…
Còn cả đám cược cho Hoa Thiên Mệnh thì chắc lúc này cũng đã khóc không ra nước mắt rồi.
Chương 1373: Trong ba nhịp thở sẽ chết
Trong vũ trụ cũng có dân thích cờ bạc đặt cược cho La Chinh.
Chỉ sau một đêm đã giàu to, nên bọn họ đều mừng như điênNhưng dù là kẻ thua hay người thắng hay là nhà cái thì bọn họ đều không biết, đây chính là chuyện vui cuối cùng của bọn họ.
Hiện tại chính là thời kỳ hòa bình cuối cùng của tất cả các võ giả thuộc trăm nghìn Đại Giới của cả vũ trụ này.
Chẳng bao lâu nữa toàn bộ vũ trụ đều lâm vào khủng hoảng và thay đổi trầm trọng.
“Cho dù có thế nào thì trận chiến này cũng rất xuất sắc!”
“Một kiếm kia của La Chinh, Giới Chủ có thể đỡ được ư?”
“Ha ha, cứ đùa.
Dù sao thì cũng là võ giả Thần Hải Cảnh, chuyện vượt qua cả ba cảnh giới lớn để đánh bại Giới Chủ thì chắc chắn không có khả năng…”
“Đúng thế! Thành thật mà nói thì một kiếm này có thể giết chết được một cường giả Thần Biến Cảnh.
Thần Hải Cảnh mà giết chết được Thần Biến Cảnh đã là chuyện khó tưởng tượng nổi rồi!”
Sau khi La Chinh thắng Hoa Thiên Mệnh, cả hai người đều nhắm mắt tĩnh tọa trên quân cờ…
Một người thì tĩnh tọa để khôi phục lại chân nguyên, một người thì để bình ổn tâm tình.
Trong thời điểm chiến đấu, tự ép bản thân đến mức cực hạn thì sẽ dễ có thời điểm lĩnh ngộ.
Trước đây, tuy một kiếm Nam Đẩu Vô Hạ của Hoa Thiên Mệnh không thể ngăn được chiêu kiếm gần như được chém ra từ một vị thần của La Chinh, nhưng tâm tình hắn cũng được rèn luyện rất nhiều.
Sau khi hấp thu một ít ngọc chân nguyên, Hoa Thiên Mệnh liền lâm vào trầm tư.
Việc khôi phục của La Chinh thì lại phiền hơn một chút.
Khí hỗn độn không giống như việc ngưng tụ chân nguyên.
Tuy La Chinh hấp thu không ít ngọc chân nguyên, nhưng sau khi cho khí hỗn độn cắn nuốt để chuyển hóa thì cũng chẳng ăn thua lắm…
Thực tế thì với đặc tính của khí hỗn độn, lúc này đã hoàn toàn có thể cắn hết vạn vật rồi chuyển hóa.
Nhưng bây giờ hắn lại chỉ có thể ở trên quân cờ, nên không thích hợp để làm vậy cho lắm.
Đã tiêu hao hết gần một nửa số ngọc chân nguyên có trong tay rồi, nhưng biển hỗn độn trong cơ thể lại mới chỉ khôi phục được khoảng một phần năm.
Nếu không có gì bất ngờ thì sắp tới La Chinh còn có một trận chiến cuối cùng nữa.
Trận đấu này được quyết định bởi thắng bại của Hiên Viên Thần Phong…
Nếu Hiên Viên Thần Phong đánh bại Khổ Đăng, vậy thì hắn sẽ đối mặt với La Chinh, tranh danh hiệu đứng đầu.
Nếu Hiên Viên Thần Phong bại dưới tay Khổ Đăng, vậy hắn sẽ đấu với Hoa Thiên Mệnh, tranh vị trí thứ ba.
Dù Hiên Viên Thần Phong có thắng hay bại, La Chinh đều muốn đạt được vị trí đứng đầu.
“Nhưng dù sao khí hỗn độn cũng phải được bổ sung cho đủ đã…” Trên mặt La Chinh đầy vẻ buồn rầu. “Hơn nữa, không biết khối pha lê chữ thập kia là cái của nợ gì?”
Sau khi đánh bại Hoa Thiên Mệnh, khối pha lê chữ thập vốn chợt lóe, chợt tắt kia lại biến mất khỏi thế giới trong cơ thể La Chinh.
Cái bàn tròn được ngưng tụ từ khí hỗn độn cũng cứ thế tan đi, cứ như chưa từng xuất hiện.
Nó đã giúp La Chinh thắng được trận này, nhưng cũng khiến hắn ôm một bụng đầy nghi hoặc.
Khi đó La Chinh cũng cảm nhận được khí thế của bản thân.
Trong một khắc xuất hiện biến hóa mạnh mẽ ấy, sức mạnh chứa trong khối pha lê hình chữ thập này rõ ràng đã vượt ngoài tầm ảnh hưởng của quy tắc vũ trụ này.
Nhưng La Chinh căn bản chưa từng khống chế khối pha lê hình chữ thập thoắt ẩn thoắt hiện này…
Trong lúc đang vô cùng hoang mang, mắt La Chinh bỗng lóe sáng.
Hắn cũng cảm nhận được một luồng nguyên khí trời đất được rót từ trên đỉnh đầu xuống.
Dòng nguyên khí trời đất này rất tinh thuần, trực tiếp truyền xuống từ trên đỉnh đầu.
Sau đó nó cứ thế chảy theo đường kinh mạch toàn thân La Chinh, cứ thế khuếch tán ra.
Cuối cùng, giống như những con sông luôn đổ ra biển, nó chảy vào thế giới trong cơ thể của La Chinh, cuối cùng bị khí hỗn độn cắn nuốt.
“Đây là…”
La Chinh ngẩng đầu nhìn lên.
Trên không trung, các tầng mây dày đặc đang chậm rãi di chuyển, không nhìn ra được động tĩnh gì trên đó.
Chắc là nàng rồi, La Chinh mỉm cười.
Vào lúc này…
Khổ Đăng và Hiên Viên Thần Phong đã đi vào bàn cờ thiên địa.
Quân cờ của hai người được hạ xuống ở vị trí rất kỳ lạ…
Quân cờ đen ở chính giữa vị trí Thiên Nguyên đã bị ăn mất.
Giờ phút này, cục diện toàn bộ bàn cờ thiên địa đã vào giai đoạn kết thúc.
Mà Hiên Viên Thần Phong là quân trắng, lại được hạ xuống giữa vị trí Thiên Nguyên.
Quân cờ vừa được hạ xuống, Hiên Viên Thần Phong liền cười rõ tươi.
Đối với hắn, đố chính là cơ hội chuyển biến lớn lao!
Thế cục trên bàn cờ quá phức tạp, mặc dù Hiên Viên Thần Phong cũng chơi cờ khá giỏi nhưng lại không thể nhìn ra nước đi này.
Trước đây, không ít người chơi cờ giỏi đều cho rằng người tự diễn giải kia có thực lực rất bình thường.
Nhưng chẳng ai ngờ được sau một kết cục dường như đã không thể xoay chuyển ấy lại là một cơ hội chuyển biến lớn lao.
Cơ hội này trực tiếp cứu vãn tình thế của toàn bộ các quân cờ trắng, cũng đã thay đổi số mệnh của Hiên Viên Thần Phong.
“Ta vẫn sẽ thắng như trước thôi” Đứng trên bàn cờ thiên địa, trên mặt Hiên Viên Thần Phong là một vẻ ngạo nghễ.
Niềm tin của hắn từ trước tới nay vẫn luôn vững vàng…
Chỉ có tin tưởng vào bản thân thì mới có thể thẳng tiến không lùi.
Đây chính là niềm tin tuyệt đối của Hiên Viên Thần Phong.
Chẳng qua sự tự tin tuyệt đối này đã bị dao động một chút khi hắn xem trận chiến giữa La Chinh và Hoa Thiên Mệnh.
Thiên tài trong Chư Thần Vô Niệm dường như đều có thể đại diện thiên tài của toàn bộ vũ trụ này.
Mà Hiên Viên Thần Phong lại gần như là sự tồn tại vô địch trong số đó.
Trong cuộc so đấu cuối cùng ở tốp ba trăm người, Liệt Thiên Hàn – người hắn luôn coi là đối thủ lớn nhất đã thua dưới tay mình, nên căn bản cũng không đủ để khiến hắn sợ hãi.
Thế nên dường như cái danh hiệu đứng đầu đối với hắn dễ như trở bản tay.
Nhưng vừa rồi, sau khi hai người kia giao đấu, tâm tình của Hiên Viên Thần Phong lại bị dao động thật lớn.
Rốt cuộc hai người này là yêu nghiệt chui ra từ xó nào vậy? Dựa vào đâu mà lại có được thực lực mạnh như thế…
Điều Hiên Viên Thần Phong sợ nhất chính là mất tự tin.
Đối với hắn mà nói, tự tin chẳng khác nào thực lực!
Nhưng đáng hận nhất là chuyện hai người này giao đấu với nhau mà lại làm loạn cả ván cờ.
Đã thế cái người trên đám mây kia lại còn không sắp xếp lại, khiến toàn bộ bàn cờ loạn cả lên.
Ván tự suy đoán kia liệu còn đúng nữa không?
Trong tình huống không thể dựa vào người khác, vậy thì cũng chỉ có thể dựa vào chính mình.
Thắng Khổ Đăng xong thì hắn có thể trực tiếp giao đấu với La Chinh.
Sau đó, Khổ Đăng chỉ có thể tranh vị trí thứ tư với Khinh Ngữ.
Hắn thực sự hy vọng người trên tầng mây kia có thể hạ những nước cờ cuối cùng đẹp một chút…
Nhưng cũng không thể xem nhẹ thực lực của Khổ Đăng.
Trong tốp năm người đứng đầu, cả Khinh Ngữ, Khổ Đăng, Hoa Thiên Mệnh, và La Chinh, thực lực của mỗi người đều không thể coi thường.
Nghĩ đến đây, Hiên Viên Thần Phong lại không nhịn được mà cảm thán: Đến lúc quan trọng thì nhóm người kia cứ thi nhau nhảy ra.
Chẳng hiểu đây là cái thói gì không biết…
Sắc mặt Khổ Đăng trước giờ đều chỉ có một vẻ trầm tĩnh.
Hiên Viên Thần Phong vẫn chưa tung ra lá bài tẩy của hắn.
Nhưng người có tên, cũng như cây có bóng, danh hiệu Đạo Tử đứng đầu tuyệt đối không thể dễ dàng đạt được như vậy.
Sau khi Hiên Viên Thần Phong bước vào bàn cờ thiên địa, Khổ Đăng liền giơ Thiền Trượng trong tay lên.
Thiền Trượng Cửu Hoàn vốn có chín vòng tròn bên trên, nhưng chín vòng tròn đó đã bị Hoa Thiên Mệnh chặt đứt.
Khi cây trượng được giơ lên, một mùi máu tươi tanh nồng tuôn ra!
“Tu La”
“Vù…”
Khổ Đăng mặt mày vốn hiền hòa mà giờ đây lại hung ác đến cực điểm, giống như một con thú chứ không phải người nữa rồi.
Toàn bộ cơ thể của hắn cũng cao lên thêm một nửa nữa, trong đôi mắt là vẻ hung dữ.
Hiên Viên Thần Phong cũng biết, Khổ Đăng khác xa các đối thủ của hắn trước đây, không phải là người không có khả năng đánh bại hắn…
Cho nên, rốt cuộc Hiên Viên Thần Phong cũng trở nên nghiêm túc.
Đây cũng là lần đầu tiên hắn nghiêm túc.
Giờ phút này, Hiên Viên Thần Phong lấy một cây thương ra khỏi nhẫn tu di, một cây thương có những sợi tua rua đỏ như lửa.
“Hiên Viên Thần Phong mà cũng có vũ khí?”
“Chẳng phải hắn không dùng vũ khí ư?”
“Ai quy định là hắn không được dùng vũ khí…”
Hiên Viên Thần Phong không như Hoa Thiên Mệnh.
Hoa Thiên Mệnh luôn đi cùng với một thanh kiếm, trông vừa già, lại vô dụng, khiến mọi người vô cùng nghi hoặc, thậm chí còn coi đó là một kiểu khoe khoang.
Còn Hiên Viên Thần Phong lại chưa từng lôi vũ khí của mình ra bao giờ.
Hơn nữa cú đấm của hắn lại vô cùng mạnh mẽ, vì thế ấn tượng ban đầu của mọi người với Hiên Viên Thần Phong chính là hắn sẽ dùng tay không đối địch.
Có một vài võ giả dốc lòng tu luyện công pháp đặc biệt như chưởng pháp, quyền pháp thì không cầm vũ khí cũng chẳng có gì lạ.
Cho nên sau khi Hiên Viên Thần Phong lôi thương ra, mọi người mới thấy buồn bực.
Ngay trong nháy mắt khi hắn lấy thương ra, Khổ Đăng vẫn luôn lạnh nhạt đã đạp lên quân cờ một cái, sau đó một lực thật lớn đã đẩy hắn đi, cướp đòn tấn công trước.
“Rốt cuộc tiểu hòa thượng này cũng mất bình tĩnh rồi!”
“Xong rồi.
Trong chiến đấu, bên nào loạn trận tuyến trước bên đó thua…”
“Chưa chắc đâu.
Biết đâu Hiên Viên Thần Phong cũng chỉ được mỗi cái danh!”
Mọi người đang bàn tán, Khổ Đăng đã bắn về phía Hiên Viên Thần Phong đang đứng giơ thương.
Đang tiến lên với tốc độ cao, bóng dáng Khổ Đăng bất chợt ngừng lại.
Hắn dừng lại đột ngột đến mức ngay cả những khán giả ở ngoài xem trong cuộn tranh cũng không theo kịp!
Sau khi tạm dừng, Khổ Đăng chợt lui về phía sau hơn mười trượng, đổi một góc độ khác rồi lại tiến lên.
Sau đó lại tạm dừng lần nữa…
Còn Hiên Viên Thần Phong thì cầm trường thương trong tay, mũi thương ngắm đúng mặt Khổ Đăng.
Mỗi khi Khổ Đăng thay đổi góc độ, hắn cũng chuyển hướng mũi thương, trên mặt vừa có vẻ tự tin lại vừa có nét lạnh nhạt.
Con mắt tinh tú có thể quan sát tương lai của Khổ Đăng…
Lần này, hắn điều chỉnh phương hướng hơn mười lần, là bởi dù có tiến lên từ phía nào, con mắt tinh tú của hắn đều nhận thấy: cảnh tượng của ba nhịp thở sau.
Chính là hình ảnh hắn bị Hiên Viên Thần Phong dùng một thương giết chết!
Chương 1374: Trận tranh vị trí đứng đầu
Phật tâm của Khổ Đăng rất vững chắcTrong chùa Linh Ẩn có một chiếc chuông làm bằng pha lê cổ, mỗi lần gõ chuông đều tạo ra sáu ảo cảnh, tuần hoàn không dứt.
Rèn luyện Phật tâm chính là phải thử thách trong Lục Đạo Luân Hồi…
Các đệ tử trong chùa Linh Ẩn đều có tư cách tiến vào trong chiếc chuông kia, đánh chuông lớn, rèn luyện Phật tâm mỗi tháng một lần.
Mỗi tháng một lần đã là mức cao nhất của đệ tử nòng cốt, các đệ tử bình thường khác căn bản không thể tiến vào.
Sáu ảo cảnh của chiếc chuông này thử thách Phật tâm rất sâu sắc.
Nên nếu liên tục tiến vào đó rèn luyện thì rất dễ làm hỏng Phật tâm, khiến nó dễ dàng vỡ nát…
Nhưng Khổ Đăng lại liên tục bước vào trong đó, mỗi ngày gõ chuông một lần, liên tiếp trong vòng bốn trăm ngày!
Khi hắn rời khỏi chiếc chuông cổ này, Phật tâm đã tiến vào cảnh giới khoáng đạt.
Trong chùa Linh Ẩn từ trước tới nay, người có thể chịu được suốt bốn trăm ngày mà Phật tâm không hề có dấu hiệu vỡ nát có lẽ chỉ có một mình Khổ Đăng.
Cũng chính vì Phật tâm hắn vững chắc như thế, lại còn có thể nhìn thấu được việc tương lai, thế nên Phật tâm hắn lúc này vô cùng chấn động.
Thứ Khổ Đăng lĩnh ngộ chính là trí tuệ, dũng cảm, không biết sợ là gì.
Nhưng một thương của Hiên Viên Thần Phong dường như có thể tiêu diệt cả Phật tâm vậy.
Khổ Đăng cứ thế không ngừng quay xung quanh Hiên Viên Thần Phong, nhưng cảnh tượng mà con mắt tinh tú kia nhìn thấy đều giống nhau như đúc.
Một thương tuyệt sát!
Mỗi lần liếc mắt nhìn hình ảnh sẽ xảy ra sau ba nhịp thở kia, Khổ Đăng đều cảm thấy như có một chiếc búa tạ đang giáng lên Phật tâm của hắn, khiến ngực hắn vô cùng khó chịu.
Dần dần, gương mặt tròn vốn hồng hào của Khổ Đăng liền trở nên tái nhợt, giống như một tờ giấy trắng vậy…
Còn Hiên Viên Thần Phong thì vẫn cầm thương trong tay, vẻ mặt rất bình tĩnh!
“Vù, vù, vù…”
Khổ Đăng vẫn chuyển động từng vòng, từng vòng, quay xung quanh Hiên Viên Thần Phong.
Còn Hiên Viên Thần Phong vẫn đứng nguyên tại chỗ, trường thương trong tay cứ nhắm vào vị trí của Khổ Đăng mà quay.
Ước chừng sau khi quay được mười vòng…
“Phụt!”
Một ngụm máu tươi phun ra từ miệng Khổ Đăng, cuối cùng hắn cũng phải dừng lại.
Cảnh tượng này lại khiến những người ở ngoài cuộn tranh phải trợn mắt há mồm.
“Hai người chưa hề giao đấu mà sao Khổ Đăng lại bị thương?”
“Càng xem càng khó hiểu…”
“Chẳng lẽ Hiên Viên Thần Phong biết tà thuật gì sao?”
Trong tình cảnh này mà sử dụng tà thuật thì đều bị coi thường.
Đặc biệt người như Hiên Viên Thần Phong, dù không hiểu thì căn bản cũng khinh thường việc vận dụng mấy thứ tà thuật kiểu này…
Khổ Đăng đứng nguyên tại chỗ, chắp hai tay, hai mắt nhắm lại.
Hình ảnh sau ba nhịp thở không hề thay đổi.
Dù hắn có tiến công từ phương hướng nào cũng vậy, kết quả đều chỉ có một.
Nếu cứ ép bản thân tiến lên, chỉ sợ một thương ấy sẽ thật sự đâm nát Phật tâm của hắn!
Đương nhiên trong chiến trường mộng ảo thì sẽ không chết, nhưng cùng lắm nó cũng chỉ có thể khôi phục lại thân thể mà thôi.
Còn nếu tâm hồn đã bị ảnh hưởng, vậy thì lại mang đến cho Phật tâm của hắn phiền phức không cần thiết.
“Tiểu tăng… nhận thua!” Khổ Đăng hành lễ, trực tiếp nhận thua…
“Cái gì? Cứ thế trực tiếp nhận thua?”
“Tên tiểu hòa thượng vô dụng này… Còn chưa đánh đã trực tiếp nhận thua, đúng là chẳng ra làm sao!”
“Chưa đánh đã sợ.
Ha ha, ta còn tưởng chùa Linh Ẩn bồi dưỡng được thiên tài kiệt xuất thế nào cơ!”
Trận đấu giữa những người nằm trong tốp mười dường như không hề có ai trực tiếp nhận thua.
Thực lực mọi người đều sâu không lường được, không ai phục ai, chung quy đều muốn liều mạng đến mức ngươi chết ta sống.
Đương nhiên tình huống này phải loại trừ Khê Ấu Cầm.
Từ sau khi nàng tiến vào tốp mười đến nay vẫn luôn làm trò vui cho mọi người…
Nghe thấy Khổ Đăng nói vậy, Hiên Viên Thần Phong liền rung thật mạnh trường thương trong tay, xoay nó hai vòng rồi nhét lại vào nhẫn tu di.
Sau đó hắn quay đầu bay về không trung.
Khổ Đăng chán nản ra mặt, lắc đầu rồi phi về trên quân cờ.
Nếu hắn đã dám nhận thua, thì đương nhiên cũng biết người bên ngoài sẽ trách móc mình như thế nào.
Nhưng hắn cũng tin rằng, lựa chọn của mình là chính xác.
“Thiên Mệnh huynh thấy thế nào?” Vừa rồi dáng vẻ dùng thương của Hiên Viên Thần Phong khiến La Chinh rất ấn tượng, dường như nó đã tạo ra sự uy hiếp lớn lao cho người khác.
Gần như chỉ cầm thương trên tay, vậy mà có thể ép Khổ Đăng trực tiếp nhận thua.
Chuyện này khiến La Chinh cảm thấy rất bất ngờ…
Hoa Thiên Mệnh lắc đầu, vẻ mặt thận trọng: “Thực lực của người này dường như rất đặc biệt!” Hiện tại, Hiên Viên Thần Phong đã đánh bại Khổ Đăng, như vậy sẽ cùng La Chinh tranh danh hiệu đứng đầu.
Nếu La Chinh thắng, Hiên Viên Thần Phong sẽ tranh hạng nhì với Hoa Thiên Mệnh, thế nên Hoa Thiên Mệnh cũng rất chăm chú phân tích.
“Đặc biệt thế nào?” La Chinh hỏi.
Hoa Thiên Mệnh lắc đầu: “Ta cũng không biết nên nói thế nào nữa.
Chỉ là cảm thấy động tác của hắn rất kỳ lạ…”
Nghe đến đó, mắt La Chinh cũng sáng lên.
Đúng vậy…
Nhìn qua thì có lẽ dáng vẻ Hiên Viên Thần Phong cầm thương đứng đó trông rất bình thường, nhưng vị trí đặt thương, độ cao và góc độ của mũi thương đều khiến người ta có cảm giác rất đặc biệt.
Cảm giác này, La Chinh cũng khó mà dùng ngôn từ để hình dung.
Cứ như Hiên Viên Thần Phong đang đứng ở đó, nhưng lại không thực sự ở đó vậy!
Chẳng qua còn chưa được bao lâu thì La Chinh đã không còn thời gian phân tích nữa rồi.
Bởi vì kế tiếp chính là trận La Chinh đấu với người này.
“La Chinh đánh với Hiên Viên Thần Phong.
Đối với La Chinh, đây chính là trận đấu tranh hạng nhất” Tiếng cô gái thần bí lại lãnh lẽo vang lên.
Đây là trận chiến quan trọng nhất trong chiến trường mộng ảo…
Cuộc đua này chính là tìm ra người đứng đầu vũ trụ trong tương lai, cũng là nhân vật chính trong Đại Thế sắp tới!
Theo các Thiên Tôn đoán, toàn bộ Thiên Đạo sẽ nghịch chuyển theo người đạt được danh hiệu đứng đầu, số mệnh cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn.
Vô số ánh mắt đều chăm chú nhìn vào đây…
Trong Yêu Dạ tộc, ánh mắt Dao hết sức khó coi.
Cuộc chiến giữa nàng và Huân đã sai đúng một bước kia, bỏ qua đúng một hạt cát…
Lúc đầu, khi biết La Chinh có mệnh Đại Thế Chi Tranh, Dao đã lờ mờ cảm nhận được một nỗi uy hiếp.
Nhưng chẳng qua, người có được mệnh cách này trong vũ trụ cũng lên tới con số chục nghìn, tất cả còn phải nhìn vào kết quả sau cuộc đua thực sự.
Nhưng kết quả này lại thật tàn khốc…
La Chinh thế mà lại có thể tranh đoạt hạng nhất với vị Đạo Tử của Hiên Viên gia kia!
Thế của người này thật sự khó đỡ!
“Huân sao có thể tốt số đến vậy chứ!” Vẻ ngoài của Dao trông xinh đẹp tuyệt trần, nhưng giữa đôi lông mày lúc nào cũng tỏa ra một nét độc ác, trời sinh đã ác rồi!
Nếu La Chinh thật sự giành được danh hiệu hạng nhất thì nàng không thể tiếp tục từng bước ép giết, ép La Chinh ở lại trong Tiên Phủ nữa.
Nhưng bảo nàng trơ mắt ra mà nhìn La Chinh đưa Huân về đây để đuổi giết mình ư?
Chuyện này cũng không có khả năng!
Lúc này, Huân ở bên trong Tiên Phủ lại không hề biết chuyện.
Có lẽ khoảng thời gian này chính là những ngày tháng buồn tẻ nhất của Huân…
Trong Tiên Phủ không hề có không gian mộng ảo, đương nhiên nàng cũng không thể thấy được thứ hạng của La Chinh, càng không thể thấy cuộn tranh đẹp đẽ kia.
Mộ Minh Tuyết cũng tiến vào chiến trường mộng ảo, nhưng cũng nhanh chóng bị loại rồi, thế nên cũng chẳng biết tình hình gì trong đó.
Ngược lại, mấy ngày nay trong vũ trụ đều là tiếng từ Thét Lệnh.
Thỉnh thoảng sẽ có Thiên Tôn nhắc tới La Chinh…
Cũng có một vài lời khen ngợi, nhưng cũng có những tiếng mắng chửi.
Từ đó suy ra, La Chinh hẳn là đã tiến vào giai đoạn cuối cùng.
Không biết hắn có thể đoạt được thứ hạng nào? Nếu tiến được vào tốp mười thì hay.
Chỉ sợ vốn liếng của hắn không đủ để đấu lại được với những tộc lớn kia.
Huân ngồi ở mép đình bát giác, thò chân xuống hồ mà khua, tạo ra chút gợn sóng.
Nàng cứ thẫn thờ nhìn xuyên qua những gợn sóng đó, thẫn thờ nhìn những cái đầu cá thật lớn trong hồ.
Người luôn luôn sát phạt quyết đoán như nàng rất hiếm khi có vẻ thất thần như thế này.
Chính Huân cũng cảm nhận được, mấy năm đi theo La Chinh, tính tình nàng cũng đã thay đổi rất nhiều.
Nàng đã không còn là vị Vương cai quản sát lục nữa, ngược lại còn như một cô gái mặc kệ thói đời mà cực kỳ ỷ lại vào La Chinh…
Hiên Viên Thần Phong lại lần nữa đứng trên bàn cờ thiên địa.
Sau khi quan sát La Chinh và Hoa Thiên Mệnh đối chiến với nhau, hắn cũng rất kiêng dè La Chinh.
Một luồng đạo uẩn Hàn Kính kia đã áp chế tâm võ đạo của Hiên Viên Thần Phong, khiến hắn vốn luôn rất tự tin nhưng cũng bị dao động.
Chỉ sợ là ngay cả thần cũng chỉ đến thế mà thôi!
La Chinh trong khoảnh khắc đó dường như khiến Hiên Viên Thần Phong sinh ra hoài nghi với sự phấn đấu suốt cả đời mình.
Cũng may là không lâu sau đó, luồng khí thế và cả đạo uẩn trên người La Chinh đó đều tiêu tan.
Hắn không rõ La Chinh đã làm thế nào, nhưng trong lòng cũng có một chút phán đoán.
Dường như chính La Chinh cũng không thể khống chế năng lực này, chẳng qua là bị Hoa Thiên Mệnh ép quá nên mới xuất hiện mà thôi!
Hắn quan sát rất cẩn thận, bởi giây phút ấy hắn hắn cũng thấy, trên mặt La Chinh đều là vẻ nghi hoặc.
Đơn giản như thế lại dễ.
Đương nhiên kiếm của La Chinh rất lợi hại, nhưng dù sao thì vẫn có thể thẳng được!
“Ầm ầm!”
Khi hai người hạ xuống bàn cờ, hai quân cờ cũng lần lượt được hạ.
Nhìn thấy điểm hạ cờ, Hiên Viên Thần Phong mừng rỡ như điên.
Hắn thầm nghĩ: Thật là trời cũng giúp ta!
La Chinh thấy vẻ mặt vui mừng của Hiên Viên Thần Phong thì vẻ mặt vẫn lạnh nhạt.
Lúc trước Hiên Viên Thần Phong liền lấy quân cờ ra mà nói này nói nọ, khiến La Chinh rất khó chịu, cảm thấy đúng là miệng chó không thể mọc được ngà voi.
“Ha ha, xem ra điều mà số mệnh đã định thì sẽ xảy ra thôi*” Hiên Viên Thần Phong cười nói.
* Nguyên văn: “Trong mệnh có thời thì rốt cuộc phải có, trong mệnh không có thì đừng gượng tìm”: ý chỉ mọi việc đều có số của nó, sống chết có số, phú quý do trời.
Còn cái không có, vốn không phải của mình thì đừng cưỡng cầu.
Chương 1375: Chế nhạo
Nơi La Chinh rơi xuống chính là nơi quân đen được hạNơi Hiên Viên Thần Phong rơi xuống chính là nơi quân trắng được hạ…
Bây giờ, các nước đi tuyệt vời cứ liên tiếp được xuất ra trên bàn cờ.
Sau khi quân trắng rơi vào thế yếu, xem như đã hoàn hoàn toàn nối liền lại với nhau thành một mảnh, tạo thành một mắt thật* rất lớn!
* Mắt thật: Một thuật ngữ trong cờ vây.
Trong cờ vây có cả mắt thật và mắt giả, mắt sẽ là yếu tố quyết định đến sống chết của một đám quân.
Trước đó, “con rồng lớn” đã bị quân đen tiêu diệt, nhưng lúc này lại lờ mờ xuất hiện!
Quân cờ Hiên Viên Thần Phong lúc này chính là điểm thêm mắt rồng!
“Đúng là ảo mộng ban đầu.
Xem ra trận chiến này đã định trước rằng ngươi sẽ bại rồi” Hiên Viên Thần Phong cười nhạt: “Hơn nữa, ngươi nhìn bên kia xem…”
Dứt lời, hắn đưa tay chỉ vào mấy quân cờ: “Những quân cờ này toàn do Khê Ấu Cầm hạ lúc trước.
Chúng vốn cách xa nhau, nhưng bây giờ lại liên kết thành thế hồng loan, mà thế cờ này lại hướng về ta!”
La Chinh biết ngay tên này đúng là miệng chó không thể mọc được ngà voi mà.
Dù sao hắn cũng không nhìn ra được thế hồng loan gì.
“Rồi sao?” Mặt La Chinh vẫn không hề có biểu cảm gì, hắn hỏi lại.
Hiên Viên Thần Phong đắc ý: “Số mệnh của ta vì Thiên Đạo mà lên.
Có đạo lý này không biết ngươi có hiểu hay không? Những số mệnh đã suy diễn này đều sẽ xảy ra, cuối cùng sẽ tạo nên lịch sử.
Bởi vì cái gọi là Đại Thế của Thiên Đạo mênh mông cuồn cuộn, thuận theo thì sống, chống lại thì chết! Ngươi làm sao có thể ngăn cản?”
“Vù!”
Hiên Viên Thần Phong lấy trường thương có tua rua đỏ kia của mình ra.
Mũi thương bỗng lắc một cái, không ngừng khuấy động: “Nếu ngươi thức thời, hiểu rõ tình cảnh bản thân thì sẽ biết rõ nên làm thế nào.
Cũng đừng làm Ấu Cầm khó xử”
Người này… da mặt cũng dày ra phết.
“Này! Ta và ngươi chẳng quen chẳng biết, ngươi dựa vào cái gì mà nói ta, nói La Chinh như vậy?” Khê Ấu Cầm lập tức nổi giận.
Chẳng biết tại sao ngay từ lần đầu tiên gặp mặt, Hiên Viên Thần Phong đã khuyên La Chinh rời xa nàng! Chuyện này nàng có thể không so đo.
Những chuyện khác, nàng cũng có thể tha thứ.
Nhưng duy chỉ có chuyện này là khiến nàng bực nhất.
Nàng không hề khách khí chút nào: “Ngươi cho rằng những gì ngươi làm đều là thuận theo Thiên Đạo thì cũng chẳng có ai cản.
Nhưng La Chinh là phu quân của ta, liên quan chó gì tới cái thế hồng loan của ngươi? Lớn tướng rồi, mở miệng toàn là mấy thứ đao to búa lớn, vậy mà ngay cả đạo lý nhỏ ấy cũng không hiểu.
Mặc dù vũ trụ này lớn đấy, nhưng chắc là chẳng ai thiếu đầu óc như ngươi đâu!”
Trong việc làm tổn thương đến người khác thì chắc chắn phụ nữ còn độc địa hơn đàn ông.
Mồm miệng Khê Ấu Cầm vốn cũng không lanh lợi như thế.
Chẳng qua nàng vẫn luôn tu luyện trong tháp Vô Định, ở bên cạnh một đám sư tỷ lâu như thế, nên cũng coi như “gần đèn thì sáng”.
Những lời này được tuôn ra một lèo, khiến vô số võ giả trong Đại Giới lập tức cười vang.
Hiên Viên Thần Phong được coi là người trong mộng của vô số cô gái, vậy mà lại bị Khê Ấu Cầm tuôn cho một tràng như thế, sắc mặt lập tức lúc đỏ lúc trắng, đúng là khiến người ta không nhịn được.
Thế là hắn lại một lần nữa phải hoài nghi.
Lúc này hắn bắt đầu nghi ngờ về sức hút của chính bản thân mình…
Tâm võ đạo của Hiên Viên Thần Phong vốn được dựng nên từ sự tự tin tuyệt đối.
Hắn tin bản thân mình muốn gì có nấy, đã làm thì nhất định sẽ thành công! Trong vũ trụ này không việc gì hắn cố gắng mà không làm được!
Nhưng chính những lời này của Khê Ấu Cầm đã đả kích vào tâm tình của hắn.
Thậm chí lực đả kích này còn mạnh hơn cả cuộc chiến giữa La Chinh và Hoa Thiên Mệnh lúc trước!
“Cái này… chính là số mệnh mà thôi.
Ta chỉ có gì nói nấy thôi” Lần đầu tiên, Hiên Viên Thần Phong mất đi sức lực lại chính là vì cô gái trước mặt này.
Khê Ấu Cầm cười lạnh nói: “Có gì nói nấy thì cũng phải tùy trường hợp.
Hơn nữa, dù sao đây cũng chỉ là số mệnh được suy diễn, chứ cũng chưa xảy ra.
Chẳng qua chỉ cho ngươi một ví dụ để tham khảo, vậy mà ngươi lại coi là thật, ngươi là kẻ ngốc à!”
“…” Hiên Viên Thần Phong không còn gì để nói.
Không phải hắn không thể phản bác, mà chỉ là vì biểu cảm của Khê Ấu Cầm hơi kích động, khiến hắn thật sự không biết nên nói như thế nào.
Sau khi thấy Hiên Viên Thần Phong im lặng, Khê Ấu Cầm mới hừ lạnh một tiếng, lập tức quay qua nhìn La Chinh, nở nụ cười xinh đẹp: “Phu quân! Cố lên!”
Trước đây nàng luôn gọi là La Chinh, nhưng giờ lại ngọt ngào gọi phu quân.
Ninh Vũ Điệp đang ở trong thánh địa Ngọc Thanh, nghe thấy kiểu xưng hô này nên không kìm được mà nổi da gà.
Trong đôi mắt linh hoạt của nàng càng thêm vẻ mất mát.
Không phải nàng ghen ghét thành tựu của Khê Ấu Cầm, nàng chỉ hâm mộ vì Khê Ấu Cầm có thể sóng vai với La Chinh mà thôi.
Ninh Vũ Điệp nhẹ nhàng cắn đôi môi mềm mại, vẻ mặt càng ngày càng không cam lòng.
Sau khi gật đầu mỉm cười với Khê Ấu Cầm, La Chinh mới giơ thanh kiếm vẫn mượn của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu lên.
Phải kết thúc trận chiến này mới có thể trả kiếm cho Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu!
Nhưng La Chinh không ngờ, ngay khi mình vừa nhấc kiếm thì lập tức có một cơn gió lớn thổi qua.
Cơn gió mạnh mẽ như một khối đá lớn, đập vào mặt hắn.
Không ngờ Hiên Viên Thần Phong lại trực tiếp ra tay trước.
Chắc là bị Khê Ấu Cầm chọc giận.
Tốc độ của Hiên Viên Thần Phong chậm hơn Hoa Thiên Mệnh một chút.
Hắn nhảy lên một cái rồi lao xuống.
Trường thương trong tay cũng không đâm về phía mình, mà trực tiếp đánh cả đầu thương qua đây!
Cú đập mạnh này không theo trình tự hay quy tắc nào…
“Tên này, oán giận tới mức nào mới có thể như thế?” La Chinh cũng hơi cạn lời.
Một màn sương trắng hiện quanh cơ thể La Chinh.
Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng lắc một cái, kích hoạt Bát Khúc Phi Yên, nhẹ nhàng tránh cú đập bất ngờ này!
“Ầm!”
Đầu thương chỉ rộng khoảng hai ngón tay, dài khoảng ba tấc.
Nhưng một thương đột nhiên đập xuống, vậy mà lực đập lại không hề yếu.
Chỗ La Chinh vừa đứng lập tức sụp xuống, tạo thành một cái hố to, không ngừng lan rộng ra xung quanh!
Còn bóng dáng La Chinh đã sớm trôi dạt đến một bên khác của bàn cờ thiên địa!
“Vèo!”
Hiên Viên Thần Phong giơ cao trường thương, thân hình như thoi đưa, nhanh chóng bay vụt lên, tốc độ nhanh tới mức tạo ra một đường bóng mờ, ép sát đến, sau đó lại đâm ra một thương.
La Chinh căn bản chẳng thèm để ý, xoay dọc theo trường thương một vòng.
Lần này, La Chinh cũng không tránh, mà còn di chuyển theo trường thương để áp sát Hiên Viên Thần Phong, đồng thời chém thẳng một kiếm xuống đầu Hiên Viên Thần Phong!
Trong khoảnh khắc, Hiên Viên Thần Phong cúi người tránh kiếm của La Chinh, hắn đã đảo ngược trường thương.
Sau đó, đâm ra một đường Thần Long Quẫy Đuôi.
Đuôi thương trở thành một cây côn dài, quất về phía La Chinh.
Nếu là võ giả bình thường bị đuôi thương này đánh tới thì có lẽ cả người đã trực tiếp bị cắt đôi rồi.
“Hừ!”
La Chinh chỉ hừ lạnh, sức lực cực lớn bộc phát ra từ trong tay.
Hắn không chọn tránh né!
Hiên Viên Thần Phong cứ như người điên, tự nhiên lại xông lên đánh giáp lá cà.
Mà đánh giáp lá cà thì La Chinh chưa từng thua ai.
“Ầm!”
Tiếng vang trầm đục truyền đến, nắm đấm tràn ngập lực vảy rồng của La Chinh đấm trực tiếp lên đuôi thương.
Thương pháp của Hiên Viên Thần Phong quả thật vô cùng vững chắc, xem ra sở trường của hắn chắc là thương thuật.
Khi Thần Long Quẫy Đuôi bị bắn ngược trở lại, hắn nhân cơ hội mà xoay chuyển lần nữa, lấy mũi thương đâm vào mặt La Chinh!
Phía đầu cây thương này của hắn rất hẹp và dài, nếu bị đâm trúng thì cũng không khác gì bị đao chém.
Huống hồ, dù sao thanh trường thương của Hiên Viên Thần Phong cũng là thần khí chí tôn, nếu bị đâm trúng thì có lẽ còn lôi cả xương sọ của La Chinh ra ấy chứ!
Hiên Viên Thần Phong không vui, nên tất nhiên muốn trút hết lên người La Chinh.
Mặc kệ thủ đoạn này có thể giải quyết được La Chinh hay không, quan trọng là bây giờ hắn muốn xả giận!
Nhưng một thương kia vẫn không thể đâm tới.
Thanh kiếm trong tay La Chinh đột nhiên rung lên, đẩy thanh trường thương ra.
Luồng sức mạnh ấy cũng quá khổng lồ, nên đã đẩy Hiên Viên Thần Phong phải lảo đảo.
Nhân cơ hội Hiên Viên Thần Phong còn đang lảo đảo để đứng vững, La Chinh liền đấm một quyền vào mặt hắn.
Hiên Viên Thần Phong khá bất ngờ nên không kịp đề phòng, trực tiếp bị đánh bay về một góc bàn cờ, dán vào không gian một lúc lâu rồi mới từ từ trượt xuống bàn cờ.
Sức mạnh như thế mà lại chỉ có thể đánh bay Hiên Viên Thần Phong chứ không hề làm hắn bị thương.
La Chinh cũng cảm thấy rất kỳ lạ.
Hình như tên này cũng có mình đồng da sắt, chỉ không biết thể chất của hắn là gì?








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









