[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 274 : Quân cờ tán loạn (c1366-c1370)
❮ sautiếp ❯Chương 1366: Quân cờ tán loạn
Hai người này vẫn chưa dừng luyện tậpBình thường vốn cũng có rất nhiều cách tu luyện…
Một là tự ngộ ra!
Toàn bộ công pháp trong hỗn độn này đều được sáng tạo ra cho các sinh linh.
Tất cả công pháp đều có nguồn gốc của nó, sau đó mới phát triển rộng ra, dần dần hoàn thiện rồi hình thành các trường phái…
Và người tu luyện phải tự lĩnh ngộ được môn công pháp đầu tiên kia.
Hai là được truyền dạy!
Trước tiên là sư tôn lấy tất cả những gì mình đã lĩnh ngộ được trong đời để dạy lại rồi cứ thế truyền thụ cho những đời sau, tạo nên sư môn, tông môn, thánh địa…
Đó chính là truyền dạy từ trên xuống dưới, nương theo con đường người xưa truyền lại mà đi, và đó cũng là phương thức tu luyện phổ biến nhất trong hàng nghìn sinh linh.
Ba là rèn luyện!
Rèn luyện chính là không ngừng chứng minh kết quả mình thu được, không ngừng cảm nhận sự thiện lương, thi thoảng lại ngộ ra được điều gì đó, hay thậm chí bất chợt hóa giải được những nghi hoặc trong lòng mình từ những trận chiến thực sự.
Thật ra rèn luyện cũng được coi như một cách tự ngộ.
Vốn dĩ Hoa Thiên Mệnh đã không thể lĩnh ngộ được gì nữa từ kiếm pháp sơ khai, nên hắn chỉ có thể lựa chọn phương thức rèn luyện trước.
Nhưng sau khi phi thăng, hắn mới nhận ra kiếm pháp trong vũ trụ này nông cạn đến mức nào!
Chắc trong vũ trụ này cũng có một vài kiếm pháp tinh diệu vô song, nhưng Hoa Thiên Mệnh chẳng thể nào đi sớm hơn…
Nào là Lầu Kiếm, Sát Lục Kiếm Sơn, Tẩy Kiếm Trì…
Hoa Thiên Mệnh là võ giả Thần Hải Cảnh, nhưng hắn không để lộ nhiều thực lực khi ở thánh địa cấp mười.
Dù sao thì hắn cũng vừa mới đạt Thần Hải Cảnh, nếu những đại năng trong thánh địa kia nổi lòng tham với những thứ Hoa Thiên Mệnh được thừa hưởng thì có lẽ hắn sẽ gặp rắc rối lớn.
Nhưng trong chiến trường mộng ảo này, danh tiếng của hắn đã bay khắp vũ trụ, nên khi đối mặt với La Chinh, hắn có thể không lo nghĩ gì khác mà vô tư luyện tập với đối phương.
Nhưng mà những đường kiếm của La Chinh trước kia không sắc bén thế này…
Bản thân mình lại trở thành hòn đá mài cho hắn.
Vậy bây giờ…
Khi hai người liên tục so chiêu, nếu không chém thì cũng bổ xuống, hoặc là đâm.
Những kẻ có tầm nhìn rộng thì xem trận đấu này đến mức hăng say.
Bởi họ đều hy vọng mình có thể lĩnh ngộ được gì đó từ uẩn thế kỳ diệu kia.
Nếu có lợi cho họ, dĩ nhiên sẽ là lợi ích không nhỏ.
Kẻ có tầm nhìn hạn hẹp thì không nhận ra được nguyên do, nên cảm thấy thật sự là quá nhàm chán.
Vì thế trong vũ trụ liền xuất hiện một thế cục hết sức quái dị.
Những võ giả có tu vi hơi thấp hay ngộ tính còn chênh lệch thì đều mơ màng muốn ngủ, lắm khi họ còn tức giận mà mắng hai người trong cuộn tranh kia rằng bọn họ thật sự quá nhàm chán.
Kẻ có tu vi cao thì hai mắt sáng ngời, nhìn chằm chằm vào cuộn tranh như sợ sẽ bỏ sót mất dù là động tác nhỏ, thậm chí có người còn thầm nhẩm lại trong đầu một lần cho nhớ…
Nửa canh giờ…
Một canh giờ…
Hai canh giờ sau.
Trong mắt Hoa Thiên Mệnh lóe lên một tia sáng, giống như có một ngôi sao đang tỏa sáng trong đó vậy!
Từng luồng uẩn thế vô hình xoay tròn rồi bốc thẳng lên!
Luồng uẩn thế ấy không mang theo gió, cũng không làm vỡ bàn cờ.
Vậy mà các quân cờ bên trên lại bị luồng uẩn thế ấy đẩy ra khỏi vị trí!
“Quân cờ bị di chuyển rồi…”
“Điều này có nghĩa là gì?”
“Trước kia, ngay cả khi toàn bộ bàn cờ thiên địa bị phá hỏng thì cũng chẳng thấy quân cờ nào nhúc nhích.
Vậy mà uẩn thế của tên nhóc kia lại có thể khiến quân cờ dịch chuyển?”
Tuy khi võ giả Thần Hải Cảnh giao chiến thì uy lực cũng sẽ không tới mức hủy diệt trời đất, nhưng vẫn có khả năng dời núi lấp biển!
Bàn cờ thiên địa hình chữ nhật dài một trăm nghìn trượng này đã bị những võ giả kia phá hủy mấy lần rồi…
Khổ Đăng thì vừa giộng một gậy đã vỡ, Cơ Lạc Tuyết lại chỉ khẽ giậm mũi chân…
Nhưng không một ai có thể ảnh hưởng đến những quân cờ kia.
Chúng nên ở đâu thì vẫn sẽ luôn ở đó, trước nay chưa từng di chuyển dù chỉ một chút, cũng chưa từng bị trầy xước.
Nhưng bây giờ chúng lại bị uẩn thế của Hoa Thiên Mệnh làm lung lay.
Việc suy đoán vốn đã thành hình, nhưng có lẽ sẽ phải tính lại từ đầu vì sự kiện này.
Lúc này, không ít người đang căng mắt lên nhìn vào bàn cờ để tính toán.
Khi thấy kết cấu mới, sắc mặt của họ chợt trở nên xấu đi…
Quân trắng vốn đang ở thế phòng thủ giờ lại xuất hiện một lỗ hổng thật lớn.
Chỗ hổng đó đã bị một quân đen xâm nhập vào…
“Thế thập vương tẩu mã!”
Ánh mắt Hiên Viên Thần Phong cũng chợt sững lại…
“Là sao?” Liệt Thiên Hàn ở bên cạnh rướn cổ lên hỏi.
Vẻ mặt Hiên Viên Thần Phong rất thận trọng, đang không ngừng suy tính.
Thậm chí tốc độ suy nghĩ của hắn còn nhanh hơn một hai phần so một số Thiên Tôn!
“Thế cục chết chắc… Không biết cô gái kia có xếp lại các quân cờ này không!” Hiên Viên Thần Phong vừa dứt lời thì liền nhìn về phía bầu trời.
Nếu bàn tay kia có thể chế ngự được các quân cờ…
Đương nhiên nàng có thể đánh ra những quân cờ trên bàn cờ thiên địa này.
Các quân cờ vừa bị uẩn thế của Hoa Thiên Mệnh đẩy đi không thể coi là do nàng đánh được, để xem nàng có định xếp lại các quân cờ về vị trí cũ không.
Sau khi nhìn chăm chú một lúc nhưng vẫn không thấy bàn tay kia vươn xuống khỏi tầng mây, hắn không nhịn nổi nữa nên cũng đành lắc đầu.
Cô gái thần bí kia tự đánh cờ, nhưng khả năng chơi cờ cũng không cao, mà cách hạ cờ cũng rất ngẫu hứng nên đó cũng chỉ tính toán dựa theo số mệnh.
Thực ra cách tính toán số mệnh này khá chính xác, nên khả năng nàng sắp xếp lại những quân cờ kia về vị trí cũ cũng không lớn.
“Ài!” Ngược lại, Hiên Viên Thần Phong lại mong vị trí các quân cờ được sắp xếp lại như lúc trước.
Theo cục diện mười người trên bàn cờ lúc trước, hắn là người ở thế “chính vương”, người khác không thể đoạt được!
Thời gian suy diễn cứ thế trôi qua, cái gì mà La Chinh, cái gì mà Hoa Thiên Mệnh, cho dù hiện tại có kiêu ngạo tới mức nào thì cũng sẽ chìm nghỉm, trở thành một nhân vật nhỏ mà thôi.
Khi Hiên Viên Thần Phong nhìn thấy thực lực của cả hai người, tuy vẻ mặt không tốt lắm nhưng ít ra số mệnh trên bàn cờ vẫn đang nghiêng về phía hắn, thế nên hắn không vội vã.
Cho dù có thật sự thua bởi một trong hai người này thì hắn cũng không vội!
Nhưng chính Hoa Thiên Mệnh đã làm số phận của hắn bị thay đổi hoàn toàn.
Tất nhiên trong lòng Hiên Viên Thần Phong rất mong cô gái thần bí kia sắp xếp lại vị trí các quân cờ…
Nhưng nàng lại không định đánh nữa.
“Kiếm của Xi Vưu đã mất tích nhiều năm như vậy mà vừa rồi lại xuất hiện, thật là khí phách…” Cô gái thần bí nhìn chăm chú vào bàn cờ rồi nói: “Có lẽ thế tình cục chết chắc này sẽ khiến toàn bộ vũ trụ đều bị hủy diệt, không có ai chiến thắng.
Nếu ta cố tình xếp lại vị trí các quân cờ thì dù là quân trắng thua thì cũng sẽ không còn chuẩn xác nữa…”
Vẻ mặt của các Thiên Tôn trông cũng không được tốt lắm.
Bàn cờ thay đổi không chỉ gây bất lợi cho các Đạo Tử, mà còn gây khó khăn cho rất nhiều chủng tộc khác.
Cục diện này vốn không thể đối phó được.
“Tuy nguy cơ của Đại Thế rất khó hóa giải, nhưng đó vẫn chưa phải là đường cùng.
Nhưng tại sao lúc này lại xuất hiện đường cùng như vậy?”
“Hoa Thiên Mệnh chính là khắc tinh của các chủng tộc!”
“Đây là số mệnh, là số mệnh của hàng trăm triệu sinh linh trong vũ trụ này!”
Các Thiên Tôn không ngừng gào thét…
Tuy nhiên, tình thế này cũng chỉ duy trì trên bàn cờ thiên địa được khoảng mười nhịp thở.
Sau mười nhịp thở, một luồng uẩn thế khác phát tán ra từ cơ thể La Chinh…
Hình như uẩn thế đó không hề thua kém uẩn thế của Hoa Thiên Mệnh!
Khi uẩn thế bắt đầu phát tán ra ngoài, những quân cờ kia lại bị dịch chuyển lần nữa.
Trong vòng hai trăm trượng quanh La Chinh không còn bất kỳ một quân cờ nào!
Thế cục trên bàn cờ lại có sự thay đổi quan trọng lần thứ hai chỉ trong một khoảng thời gian ngắn!
“Bàn cờ lại đổi rồi!”
“Cờ đứt lại đánh! Đứt lại sinh!”
“Đẹp! Ha ha!”
Sau phen dịch chuyển này, không ít quân trắng đã lệch khỏi vị trí, trực tiếp hóa giải kết cục chết chắc vừa rồi!
Tuy tình thế trên bàn cờ vẫn chưa thể coi là lạc quan, nhưng quân trắng đã kéo cả quân đen vào thế cờ chết kia…
Thành ra trong khoảng hai ba bước tiếp theo có lẽ sẽ nhìn thấy được kết cục!
Tóm lại bàn cờ này dễ nhìn hơn bàn cờ trước kia nhiều…
Khi Hiên Viên Thần Phong nhìn thấy bàn cờ này, sắc mặt hắn cũng đã dịu đi không ít.
Nếu suy tính từ bàn cờ này thì cũng có thể coi hắn như sách nhị đơn quan*.
Tuy tình thế vẫn không bằng lúc đầu, nhưng dù sao cũng không còn nguy cấp như vừa nãy nữa.
* Sách nhị đơn quan: Một thế cờ trong cờ vây.
“Nói vậy thì xem như La Chinh đã cứu mình một phen à?”
Lúc này hắn không chỉ suy tính xem ván cờ này sẽ đi đến đâu nữa, mà thậm chí hắn còn muốn tính thêm về cả La Chinh và Hoa Thiên Mệnh! Bởi vì hai người này đã trực tiếp khiến các quân cờ di chuyển, nên bọn họ cũng trở thành người tiên phong, là người có năng lực can thiệp vào số phận của chính mình.
Mặc dù Hiên Viên Thần Phong thực sự không ngờ, nhưng kết quả hắn tính ra lại thực sự như thế.
Bây giờ hai người đó đã lĩnh ngộ thêm được một phần trong kiếm pháp sơ khai, xem như đã phá vỡ bình cảnh của năm phần tiểu thành!
Hoa Thiên Mệnh nắm chặt kiếm trong tay, khuôn mặt có vẻ thư thái.
Hắn đã dừng chân ở đây quá lâu rồi.
Vì muốn nghĩ ra cách phá tan bình cảnh mà thậm chí ban đêm hắn không thể ngủ, cuộc sống thường ngày cũng khó lòng yên ổn.
Không ngờ cơ duyên cuối cùng vẫn dừng trên người La Chinh.
“Bây giờ… tiếp tục được rồi!” Hoa Thiên Mệnh mỉm cười.
Về kiếm pháp, hai người đã ngang tài ngang sức.
Bây giờ lại đột phá bình cảnh, nên những lời kia là hắn nói với La Chinh rằng đã tới lúc phân thắng bại thực sự!
La Chinh khẽ gật đầu.
Bị ảnh hưởng bởi uẩn thế, tâm hồn La Chinh dường như đã rời khỏi thân thể mà rơi vào hư không vô tận.
Uẩn thế này đã giúp hắn hiểu mình đã tới một khoảng trời mới!
“Có thể, tiếp tục thôi” Vẻ mặt La Chinh bình tĩnh, biển hỗn độn trong cơ thể hắn bỗng nổi lên một trận gió lốc!
Khí hỗn độn kia như vòi rồng, bị một luồng sức mạnh rất lớn hút ra ngoài cơ thể…
Chương 1367: Hấp dẫn
Trước đây, gần như Hoa Thiên Mệnh đã nhường La Chinh một tayHắn lấy kiếm pháp sơ khai ra để luyện tập, cũng chính là cố gắng hết sức để truyền thụ kiếm pháp này cho La Chinh.
Nếu chỉ đơn giản là luyện tập chiêu kiếm thì có lẽ La Chinh đã không rơi vào thế yếu…
Nhưng tóm lại đó không phải là đạo của La Chinh, mà là đạo của Hoa Thiên Mệnh!
Muốn đánh bại Hoa Thiên Mệnh, điều La Chinh cần nhất chính là sức mạnh của bản thân!
Khí hỗn độn dồn nén lại với nhau, trông đen như mực.
Chúng tuôn ra theo đường kinh mạch khắp toàn thân La Chinh, cuối cùng tụ về phía cánh tay phải của La Chinh!
Kiếm ý vốn đang không ngừng tuôn trào đã bị La Chinh khống chế rồi cố định lại trên thân kiếm…
Bỗng nhiên trên mũi kiếm tỏa ra một tia sáng vàng, sau đó lập tức bị một luồng sáng xám bao trùm.
Hai ánh sáng này liên tục đan xen vào nhau, tựa như những con đom đóm không ngừng lập loè trong đêm, chớp lóe lúc mờ lúc tỏ.
Vũ khí không gây ra chênh lệch.
Kiếm Đằng Xà đương nhiên lợi hại…
Nhưng khí hỗn độn kết hợp với Lôi Phong U Thần Kiếm cũng có thể được coi là chí bảo hỗn độn.
Trận đấu thực sự chính là trận so đấu về thực lực của từng người.
“Cuối cùng cũng chịu giao đấu chính thức!”
“Ta tu luyện hết cả ngày trời rồi mà mới bắt đầu hả? Hai người này câu giờ quá!”
“Hoa Thiên Mệnh mau thắng đi, ta cược hết vào ngươi rồi đấy!”
Thấy La Chinh đã vào thế chuẩn bị, Hoa Thiên Mệnh bèn nở một nụ cười ôn hòa.
Kiếm Đằng Xà bất chợt dựng thẳng lên sát sườn mặt của Hoa Thiên Mệnh.
“Mặc dù ngươi lĩnh ngộ được thần đạo Đoạn Tình, nhưng thế vẫn chưa đủ, còn lâu mới đủ…” Hoa Thiên Mệnh lắc đầu.
Vận mệnh một đời có biết bao nhiêu loại…
La Yên chính là người dẫn dắt La Chinh.
Nàng chính là ngôi sao Bắc Đẩu ở Bắc Thiên Vực.
Sao Bắc Đẩu thì dẫn đường cho người đời.
Khi họ không may bị lạc, nó sẽ là tia sáng rực rỡ chỉ hướng cho họ…
Còn ngôi sao La Yên này lại chỉ tỏa sáng cho một mình La Chinh, dẫn hắn đi thẳng tới Thần Vực.
Lúc này, đột nhiên trong đầu Hoa Thiên Mệnh dường như đã lĩnh ngộ ra được một điều…
Có lẽ giữa hắn và La Chinh có số mệnh tranh đoạt với nhau!
Cuộc tranh đấu giữa hai người có lẽ không phải chỉ là bây giờ mà thậm chí còn kéo dài đến tận Thần Vực.
Đây là suy tính trong lòng Hoa Thiên Mệnh.
Dù sao thì mấy chuyện chưa xảy ra hắn cũng chẳng nào chắc chắn được!
Tuy nhiên trong cuộc tranh đoạt này, nếu không có chuyện ngoài ý muốn thì Hoa Thiên Mệnh thắng chắc rồi…
“Vèo!”
Kiếm Đằng Xà được vung ra, lập tức có ba tia sáng xuất hiện!
Giẫm trên luồng sáng đó, tốc độ của hắn đã đạt đến mức tối đa!
Đúng là uy lực của Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm trong tay La Chinh vô cùng mạnh.
Nhưng Hoa Thiên Mệnh lại không quá sợ hãi.
Tất nhiên kiếm kia rất lợi hại, nhưng trước hết nó phải chém trúng hắn đã.
Tốc độ sát na của Hoa Thiên Mệnh thực sự khiến La Chinh hết sức đau đầu…
Tốc độ của tên này thật sự quá nhanh!
Bây giờ Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm vẫn đang ngưng tụ trong thanh kiếm, nhưng bóng dáng Hoa Thiên Mệnh lại giống như một tia sáng, cứ thế không ngừng lướt đi trên bàn cờ thiên điạ, căn bản khiến người ta không thể tập trung được!
Tuy vậy, nhưng La Chinh không quá do dự!
Hắn cũng rời khỏi bàn cờ, Lôi Phong U Thần Kiếm đã dựng thẳng ngay bên cạnh, bay thẳng tới gần Hoa Thiên Mệnh!
“Vèo!”
Bóng dáng hai người chợt đan xen vào nhau, chỉ cách xa nhau có ba thước!
“Chính là lúc này!”
“Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm!”
“Thích kiếm!”
Vừa học được xong, La Chinh đã vận dụng luôn!
Một tia sáng sắc lẻm tựa như một bóng dáng kéo dài ra từ mũi kiếm trong tay La Chinh, bay thẳng về phía Hoa Thiên Mệnh.
Trong đó còn có một luồng uẩn thế dồi dào, khiến ánh kiếm lấp lánh ánh vàng xám trông bắt mắt đến bất ngờ!
Nhát kiếm này dường như muốn đâm xuyên qua tất cả các vật cản trên đường đi của nó.
Nhưng vào khoảnh khắc bóng dáng Hoa Thiên Mệnh lướt qua, thân thể hắn hơi khựng lại.
Khoảng tạm dừng kia thậm chí còn chẳng khiến thân thể hắn đi lệch chút nào!
Một tích tắc dừng lại này, ánh kiếm đã đã xẹt ngang qua một bên mặt của Hoa Thiên Mệnh.
Còn thiếu chút nữa thôi…
Nhưng cũng không nguy hiểm.
Bởi đó là do Hoa Thiên Mệnh cố ý.
Nếu hắn muốn, hắn vốn có thể tránh ra xa hơn.
Nhưng hắn lại không làm vậy…
“Lại nào!”
La Chinh không hề dừng lại, khí hỗn độn trong cơ thể tự động được hút ra!
Biển hỗn độn bắt đầu cạn dần với tốc độ có thể nhìn thấy được …
Lúc này, còn có thể nhìn thấy cả cây thế giới trong thế giới cơ thể của La Chinh.
Cây thế giới đang không ngừng phát triển khá tươi tốt.
Kiếm đầu tiên được chém ra, La Chinh đã tiêu mất một phần mười lượng khí hỗn độn!
Kiếm thứ hai, lượng khí hỗn độn được La Chinh vận dụng càng nhiều hơn.
Khi vượt quá bốn phần, cả biển hỗn độn đã cạn đi một nửa!
Bởi vì lần thứ hai vung kiếm phải chặn kín được đường lui của Hoa Thiên Mệnh nên hắn chém ra bốn nhát liên tiếp.
Ba nhát kiếm đã chặn đứt con đường phía trước của Hoa Thiên Mệnh, còn nhát kiếm cuối thì chém thẳng vào người Hoa Thiên Mệnh…
Nhát kiếm này có uy thế vô tận, nhuộm cả một tầng mây thành màu vàng kim.
Chỉ trong chốc lát đã chém ra bốn nhát kiếm…
Khí hỗn độn chuyển hóa thành kiếm ý và chân nguyên, tựa như sóng nước cuồn cuộn, tràn ngập khắp bàn cờ thiên địa!
“Rầm…”
“Hoa Thiên Mệnh không trốn thoát được đâu!”
“Nhát kiếm đó của La Chinh có uy lực quá mạnh, nếu không trốn thoát được thì có lẽ sẽ bị chém chết!”
“Hầy, Hoa Thiên Mệnh sơ suất quá.
Ngay từ đầu hắn nên lấy sấm sét ra mà thẳng tay đánh chết La Chinh đi cho rồi.
Bây giờ bị động quá!”
Ngay khi mọi người còn đang bàn luận…
Kiếm Đằng Xà trong tay Hoa Thiên Mệnh bắt đầu hơi nảy lên!
Từng gợn sóng tỏa ra từ xung quanh Hoa Thiên Mệnh…
Đối diện với bốn nhát Dịch Thần Kiếm của La Chinh, khuôn mặt của Hoa Thiên Mệnh vẫn chẳng hề có vẻ sợ hãi.
Hắn đã lĩnh ngộ được thần đạo cao cấp nên biết ngay Dịch Thần Nhất Kiếm của La Chinh cũng chưa phải là Dịch Thần Nhất Kiếm thực sự.
Những gợn sóng ấy lan tỏa ra quanh người Hoa Thiên Mệnh.
Ngay khi gợn sóng đó tỏa ra đấu trường trên bàn cờ, võ đài bèn xuất hiện những vết nứt nhỏ xíu rồi lập tức lan rộng.
Những gợn sóng đó tiếp tục khuếch tán, lan tỏa trong không gian rồi cuối cùng lại dập dềnh trên thanh kiếm của Hoa Thiên Mệnh.
Bốn nhát kiếm kia của La Chinh đã lấy hết một nửa biển hỗn độn trong cơ thể, đó cũng là đòn mạnh nhất của hắn.
Vẻ mặt Hoa Thiên Mệnh vẫn thờ ơ như trước.
Vào giây phút La Chinh ra kiếm, hắn đã nghĩ ra cách ứng phó…
Nhưng đúng khoảnh khắc Hoa Thiên Mệnh chuẩn bị đỡ nhát kiếm của La Chinh, thanh kiếm Đằng Xà này lại lay động!
“Ngươi…”
Vẻ mặt Hoa Thiên Mệnh tối sầm lại.
Có lẽ nó đói lâu quá rồi.
Trước kia thanh kiếm này có hơi nóng nảy, suýt chút nữa đã phá nát vỏ kiếm, muốn nuốt chửng thanh kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.
Lúc đó, vất vả lắm Hoa Thiên Mệnh mới trấn an được nó.
Nhưng bây giờ, thanh kiếm này lại cứ thế phá vỏ, mục đích chính là thanh kiếm của La chinh.
Trong vũ trụ, Lôi Phong U Thần Kiếm được coi là một thanh kiếm tốt, nhưng lại không thể gộp chung với thần khí chí tôn…
Tuy nhiên, sau khi La Chinh lấy ra một lượng lớn khí hỗn độn, thanh kiếm đã dung hợp với khí hỗn độn rồi tỏa ra mùi hương rất giống với chí bảo hỗn độn!
Đối với thanh kiếm trong tay Hoa Thiên Mệnh, chí bảo hỗn độn còn thơm ngon hơn thanh kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nhiều.
Chương 1368: Bất ngờ
Lúc Đằng Xà Kiếm rung lên, những gợn sóng nhỏ bỗng đan thành từng chiếc vảy rắn, lóe sángVảy rắn này không ngừng xuất hiện, cuối cùng phác họa ra một con rắn lớn một sừng, chính là Đằng Xà.
Lưng con Đằng Xà này có một đôi cánh, trên trán thì có một cái sừng màu đỏ đậm.
Truyền thuyết kể rằng, sau khi cái sừng kia bị bong ra hoàn toàn thì có thể hóa rồng…
Các truyền thuyết trong trời đất này vốn cũng không có rồng, mà con rồng đầu tiên chính là Đằng Xà biến thành!
“Khè…”
Con Đằng Xà này tự lao ra, Hoa Thiên Mệnh cũng không thể kiểm soát được!
Lúc này, Đằng Xà chỉ dài có hai trượng, đôi cánh phía sau lưng đột nhiên mở rộng, thân rắn to lớn lao thẳng về phía La Chinh.
Nó không có hứng thú với La Chinh cho lắm, mà thứ nó vốn yêu thích chính là cắn nuốt thần binh lợi khí.
Chí bảo hồng mông tất nhiên chính là thứ nó thích nhất.
Chí bảo hỗn độn cũng tương tự, đều là món ăn ngon!
Nhưng nếu là một con Đằng Xà còn sống thì cũng sẽ gặp nguy hiểm khi cắn nuốt chí bảo hỗn độn.
Dù sao trong khí hỗn độn cũng có tính uy hiếp trí mạng đối với nó.
Nhưng con Đằng Xà này đã hòa thành một thể với Đằng Xà Kiếm từ lâu, chỉ còn là linh hồn của binh khí mà thôi, thế nên nó không băn khoăn về chuyện này lắm!
Tốc độ Đằng Xà lao đi vô cùng nhanh…
Đối mặt với bốn đường ánh kiếm La Chinh chém ra, nó chỉ khều nhẹ cái đuôi nhỏ kia một cái!
Ngay lập tức, bốn đường ánh kiếm màu vàng liền bị hóa giải!
La Chinh còn chưa kịp phản ứng thì đã cảm thấy bóng dáng nó vụt qua trước mặt mình, tay hắn lập tức nhẹ bỗng.
Lôi Phong U Thần Kiếm đã biến mất…
Ánh mắt hắn lướt tìm thì thấy trong miệng con Đằng Xà dài hai trượng kia đang ngậm Lôi Phong U Thần Kiếm của mình.
Sau đó con rắn bỗng hất cái đầu lên, ném kiếm lên thật cao.
Lôi Phong U Thần Kiếm quay một vòng trên không trung, sau đó rơi xuống đúng vào cái miệng đang há ra của Đằng Xà.
Trường kiếm đã bị con rắn nuốt trọn vào miệng.
“Khè khè…”
Con Đằng Xà đứng bên mép bàn cờ thiên địa kêu lên hai tiếng, sau đó thân rắn không ngừng trườn đi.
Nháy mắt một cái đã chui tọt vào trong Đằng Xà Kiếm của Hoa Thiên Mệnh.
Tốc độ này… đúng là nhanh như chớp.
Khi các Thiên Tôn trong vũ trụ nhìn thấy con rắn nhỏ này thì trong mắt ít nhiều gì cũng có vẻ kiêng kỵ.
Thật ra, sau khi Hoa Thiên Mệnh lôi bảo vật Đằng Xà Kiếm này ra thì đã khiến không ít người thèm muốn!
Người của bốn gia tộc lớn thì muốn kéo Hoa Thiên Mệnh về làm học trò, nhằm củng cố số mệnh và hướng đi của gia tộc trong tương lai.
Nhưng người bên ngoài lại khác…
Có người đã nhìn ra, hơn phân nửa cơ duyên Hoa Thiên Mệnh có được đều liên quan đến thanh kiếm này.
Đây chắc chắn là một báu vật siêu việt hơn cả những báu vật trên bia hoàn vũ vạn linh.
Mà trong vũ trụ, vật báu loại này thì còn hiếm hơn cả thần khí chí tôn!
Nhưng nhìn qua thì cái đầu Đằng Xà không lớn, khí thế cũng không mạnh, rất nhiều võ giả cấp thấp đều không cảm nhận được gì.
Ấy vậy mà trong mắt những Thiên Tôn kia, loài rắn này có một sức uy hiếp vô hình, dường như còn là sự uy hiếp trí mạng đối với họ.
Trong mây mù dày đặc kia, cô gái ngồi trên bậc thang trong cung điện thò hai ngón trỏ trắng nõn ra, đặt chồng lên nhau.
Ánh mắt nhìn qua khe giữa hai ngón tay, rơi vào con Đằng Xà kia.
“Con rắn này đã chạy ra ngoài, coi như là phạm luật rồi chứ nhỉ?”
Nhìn chung, quy tắc của chiến trường mộng ảo là dựa vào thực lực của bản thân…
Mà thủ đoạn của võ giả thì cũng muôn hình muôn vẻ.
Có người giỏi điều khiển thú, có người lại chủ yếu bồi dưỡng linh hồn, nhưng những thứ này không thể đưa vào chiến trường mộng ảo được.
Đối với những võ giả này thì cũng có chút bất công.
Nhưng quy tắc được lập ra thì chắc chắn không thể chiều theo tất cả mọi người.
Chẳng qua vẫn luôn có người tìm được cách để lách quy tắc ở mức độ nhất định nào đó mà thôi.
Ví dụ như thanh kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, nó cũng lách quy tắc rồi mới chui vào chiến trường mộng ảo.
Còn thanh Đằng Xà Kiếm này của Hoa Thiên Mệnh, dù nàng có biết thì cũng không thể ngăn chặn được!
Chỉ cần con Đằng Xà kia không ra ngoài thì cũng không có vấn đề gì quá lớn.
Nhưng bây giờ con rắn này vừa nhảy ra đã nuốt mất kiếm của La Chinh, thế thì…
Cô gái cũng đang do dự, không biết có nên ra mặt can thiệp hay không?
La Chinh thấy tay mình trống trơn thì trên mặt cũng lộ vẻ cạn lời.
Sao bỗng nhiên lại có thể ném ra một con rắn để nó nuốt mất kiếm của mình như vậy?
Con Đằng Xà kia trốn ở trong góc, cố gắng tiêu hóa Lôi Phong U Thần Kiếm…
Nhưng sau khi nuốt thanh kiếm không lâu, con rắn này đột nhiên vặn vẹo thân mình, đôi cánh sau lưng cũng không ngừng run lên.
Mọi người chỉ thấy thân mình nó giãy thật mạnh rồi bỗng nhiên cái miệng há to, phun thanh kiếm ra!
Đương nhiên thanh Lôi Phong U Thần Kiếm đã gãy thành mấy đoạn.
Sau khi bị phun ra, từng mảnh vỡ của thanh kiếm chẳng khác gì cái đinh, đóng chặt trên bàn cờ thiên địa.
Thậm chí trong đôi mắt của con Đằng Xà còn có vẻ chán ghét, hung hăng trợn mắt nhìn La Chinh, sau đó hóa thành từng gợn sóng, dần dần tiêu tan, chui về kiếm của Hoa Thiên Mệnh.
“Đây… là ý gì?” La Chinh ngạc nhiên.
Mặt Hoa Thiên Mệnh đầy áy náy.
Đương nhiên hắn biết, có lẽ Đằng Xà xem thường thanh kiếm này.
Lôi Phong U Thần Kiếm không phải là chí bảo hỗn độn.
Nó chỉ là thần khí nhất phẩm mà thôi…
Nhưng vừa rồi, khi La Chinh phóng ra Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm, hắn đã vận dụng khí hỗn độn lên trên thân kiếm.
Chính lúc đó đã tạo ra ảo giác, khiến Đằng Xà nhận nhầm thanh kiếm này là chí bảo hỗn độn!
Chẳng qua sau khi La Chinh chém xong bốn đường kiếm, khí hỗn độn trong đó đã tiêu tan hết, nên lúc này khi nó nuốt mới cảm thấy kỳ lạ.
Đằng Xà thích nuốt thần binh lợi khí, nhưng thần khí nhất phẩm trong vũ trụ này còn chưa đủ trình để nó muốn nhét vào miệng…
Vì thế mới có hành động quái lạ này.
Không chỉ La Chinh thấy chuyện này thật khó hiểu, mà toàn bộ mọi người trong vũ trụ cũng buồn bực, không thể hiểu được.
“Xin lỗi” Hoa Thiên Mệnh tỏ ra áy náy.
La Chinh nhún vai.
Lôi Phong U Thần Kiếm bị hỏng thì cũng không phải chuyện gì quá lớn.
Dù sao đây cũng là chiến trường mộng ảo, thanh kiếm cũng không bị hỏng thật.
Nhưng trước mắt, La Chinh lại không có vũ khí nào thuận tay để sử dụng, vậy thì chỉ có thể dùng tạm Sát Lục Thành Thương?
Chuyện này có vẻ không thực tế cho lắm…
“Ta có một thanh thần khí nhị phẩm, có thể cho ngươi mượn dùng tạm” Dường như Hoa Thiên Mệnh nhận ra tình cảnh của La Chinh nên lấy ra một trường kiếm màu xanh xám.
Thần khí nhị phẩm…
Đây chính là thanh kiếm Hoa Thiên Mệnh lấy được sau khi tiến vào thánh địa thập phẩm kia.
Với tu vi của một người phi thăng như hắn, lúc lấy thanh trường kiếm thần khí nhị phẩm này đã thu hút vô số ánh mắt ghen tỵ trong thánh địa.
Bây giờ đám người kia mới hiểu, người ta căn bản cũng chẳng coi trọng thần khí nhị phẩm này.
“Cũng được” La Chinh khẽ gật đầu, chuẩn bị nhận thanh kiếm này.
Nhưng đúng lúc này, ánh mắt Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu đang đứng trên quân cờ đột nhiên lóe lên.
Hắn đang truyền đạt gì đó với thanh kiếm của mình…
Đối với Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu, đối với thanh kiếm của hắn, đây nghiễm nhiên là một cơ hội!
Độc cô và thanh kiếm của hắn đều biết La Chinh có khí hỗn độn, mặc dù hoàn toàn không biết La Chinh đã làm cách nào để có được!
Vốn dĩ Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu định sau khi chiến trường mộng ảo kết thúc thì tìm đến La Chinh.
Bởi khí hỗn độn là một khâu rất quan trọng để tái tạo lại thanh kiếm này!
Cơ hội này, Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu muốn giúp thanh kiếm của mình bắt lấy.
Thế nên hắn lớn tiếng nói: “Khoan đã!”
“Hử?” La Chinh ngẩng đầu nhìn lại.
“Trận so đấu quan trọng như vậy mà dùng một thanh thần khí nhị phẩm thì quá bất công” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cười, giơ thanh kiếm trong tay lên, ném thẳng về phía La Chinh…
“Vèo!”
Phía sau bàn cờ vốn có một lực cản, ngăn tất cả võ giả ở trong đó.
Vậy mà lúc này, luồng sức mạnh kia lại rút đi hết…
Thanh kiếm kia bỗng nhiên phóng về phía La Chinh, sau đó đinh một tiếng, cắm vào vị trí bên cạnh La Chinh trên bàn cờ.
Mặc dù thanh kiếm này đã bị hư hại, nhưng lại toát ra một khí thế mãnh liệt!
La Chinh cũng biết thanh kiếm này không tầm thường, nếu mượn nó thì cũng rất thích hợp.
Nhưng thanh kiếm này vừa mới cắm vào bàn cờ, Đằng Xà Kiếm của Hoa Thiên Mệnh lại bắt đầu rung lên!
Dường như Đằng Xà lại ngửi được mùi món ăn ngon ưa thích của nó, nên muốn tự chui ra khỏi thanh kiếm của Hoa Thiên Mệnh…
Giờ phút này, Hoa Thiên Mệnh không hề vui chút nào!
Hắn lật tay, dùng ngón cái đè lên mũi của Đằng Xà Kiếm.
Mũi kiếm kia sắc nhọn đến mức nào?
Trên ngón cái của Hoa Thiên Mệnh lập tức ứa máu!
Ngay sau đó, hắn dùng ngón cái thay bút, viết nhanh theo thân của Đằng Xà Kiếm.
Viết xong một dãy ký tự phong ấn bằng máu, thanh kiếm mới ngừng chấn động.
Khó trách trước khi tiếp nhận thanh kiếm này hắn lại phải học thuật Huyết Phong.
Con Đằng Xà này, đúng là không chịu yên…
Lúc này, Hoa Thiên Mệnh tiếp tục cười áy náy với La Chinh.
Nếu là người khác thì có lẽ sẽ thừa dịp con Đằng Xà kia vừa nuốt mất kiếm của đối phương mà thừa thắng xông lên.
Còn đối với Hoa Thiên Mệnh, cho dù đối thủ là người bình thường thì hắn cũng sẽ không làm như vậy, chứ nói gì tới chuyện người hắn đối mặt lúc này lại là La Chinh.
Chương 1369: Chênh lệch
Trên thế giới này có một số người sẽ chỉ có thể là đối thủ đơn thuần, còn một số người lại vừa là bạn, vừa là đối thủLa Chinh chính là loại người thứ hai, Hoa Thiên Mệnh rất rõ điểm này.
La Chinh nhìn thanh kiếm cắm bên cạnh mình…
Thanh kiếm này đã xỉn màu, thân kiếm cũng hơi mẻ, nhìn qua cũng chỉ như một thanh kiếm bình thường.
Thanh kiếm này đã phát ra uy lực rất mạnh khi ở bên người Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.
Thực sự rất thích hợp để La Chinh dùng trong cuộc đấu trước mắt này.
Thế nên hắn bước ra một bước, nắm lấy thanh kiếm…
Trong nháy mắt khi La Chinh chạm vào thanh kiếm, hắn cảm nhận được một dòng tư tưởng rất lớn, kết nối hắn với thân kiếm.
Dòng tư tưởng kia không truyền ra thông tin gì đặc biệt mà chỉ khiến La Chinh có cảm giác thân thiết.
Chắc chắn trong thanh kiếm này có một luồng kiếm linh mạnh mẽ!
Khi La Chinh kích hoạt thanh kiếm, kiếm linh này cũng không chủ động liên lạc gì với La Chinh, coi như hai bên cũng có chút ăn ý, xem như tạm thời hợp tác với nhau.
Hắn bất ngờ nhấc thanh kiếm lên, khi đó mới phát hiện bản thân như đang cầm một chiếc lông hồng, nhẹ bỗng.
Nếu một kiếm không có sức nặng thì sẽ khiến người dùng cảm thấy không thích ứng được.
Chẳng ai muốn cầm một cái lông chim để đối địch cả.
Nhưng khi La Chinh vung kiếm lên một vòng thì lại cảm thấy rất đầm tay, cực kỳ thoải mái.
“Hay thật!” Thanh kiếm này tự điều chỉnh trọng lượng của mình theo động tác của La Chinh.
“Vù vù vù…” Sau khi múa may một trận, La Chinh liền cầm ngang thanh kiếm, gật đầu với Hoa Thiên Mệnh.
Trong trận chiến với Hoa Thiên Mệnh lần này, coi như La Chinh đã thu hoạch được rất nhiều.
Về mặt kiếm pháp đã có lĩnh ngộ mới, nhưng như vậy không có nghĩa là hắn sẽ thua Hoa Thiên Mệnh!
Hoa Thiên Mệnh khẽ mỉm cười, giơ thanh Đằng Xà Kiếm lên lần nữa.
Ánh sáng màu trắng dưới chân Hoa Thiên Mệnh giống như dòng nước bạc, nhanh chóng lan từ chân hắn ra xung quanh.
Ánh sáng trắng cứ thế lan ra, tràn qua Thiên Nguyên, tràn qua các quân cờ, rồi cuối cùng tràn khắp bàn cờ thiên địa, đương nhiên cũng tràn tới dưới chân La Chinh…
Luồng khí thế vô cùng to lớn kia lan ra từ người Hoa Thiên Mệnh.
Thần đạo Chính Nghĩa chuyên tu luyện niềm tin, một niềm tin rất mạnh mẽ…
Mặc dù Giang Chính Nghĩa cũng đã nhập đạo, nhưng lại hơi đi lệch nên niềm tin về chính nghĩa của hắn vô cùng cố chấp.
Thậm chí người ngoài nhìn vào sẽ cảm thấy tinh thần hắn không được bình thường.
Thanh kiếm dựng thẳng giữa khuôn mặt Hoa Thiên Mệnh, hai mắt hắn rực sáng!
Ai nấy đều thấy được, có lẽ giờ đây Hoa Thiên Mệnh muốn kết thúc trận so đấu này.
Ngay từ đầu, Hoa Thiên Mệnh vẫn luôn chiếm ưu thế.
Tất cả mọi người trong vũ trụ này, cả các Giới Chủ, Thiên Tôn cũng đều cho rằng Hoa Thiên Mệnh sẽ thắng…
La Chinh hít một hơi thật sâu!
Khí hỗn độn trong cơ thể đột nhiên trào ra, bắt đầu tập trung dọc theo cánh tay phải của hắn, truyền tới thanh kiếm.
“Khí hỗn độn thuần túy!”
Giờ phút này, kiếm linh trong thanh kiếm kia cũng kích động không thôi.
Lúc trước, nó còn đang nghi ngờ, rằng La Chinh này dựa vào vật gì đó nên mới phóng ra được khí hỗn độn!
Nhưng giờ nó đã hiểu, rằng hắn thật sự có khí hỗn độn…
Khí hỗn độn vô cùng tinh thuần xâm nhập vào như vậy khiến kiếm linh trong thanh kiếm lại phải kiềm chế để không hấp thu quá nhiều!
La Chinh cũng cảm nhận được sự biến đổi trong thanh kiếm, dường như khí hỗn độn của hắn đã bị “trộm” đi một phần.
Nhưng hắn vừa mới rót vào mà thôi.
Hơn nữa phần khí hỗn độn bị trộm đi cũng chỉ là một phần cực nhỏ, chưa tới một phần mười nghìn hỗn độn của hắn, thế nên đương nhiên hắn cũng sẽ không để ý.
Nhưng kiếm linh kia lại khác.
Mặc dù rất kiềm chế, nhưng ngay từ đầu nó đã hấp thu khí hỗn độn để bồi bổ bản thân.
Nó không phải là “bản sao” trong chiến trường mộng ảo, mà nó thực sự lẻn từ bên ngoài vào đây, cho nên lần bồi bổ này rất có lợi cho nó.
Nó biết La Chinh có khí hỗn độn, nhưng lại sợ hắn không có nhiều lắm, nên mới phải kiềm chế như thế.
Chỉ có điều, sau đó kiếm linh lại phải sững sờ…
Lượng khí hỗn độn tuôn ra từ trong cơ thể La Chinh nhiều tới mức nó không tưởng tượng nổi!
Rốt cuộc sao hắn lại làm được điều này?
La Chinh đột nhiên giơ trường kiếm, chân co lên, mắt nghiêm nghị.
Hắn cũng biết, đã đến lúc phân thắng thua…
Tuy La Chinh vẫn rất tự tin, nhưng hắn cũng hiểu sự chênh lệch khi bản thân phải đối mặt với Hoa Thiên Mệnh lúc này!
Hoa Thiên Mệnh chỉ mất mấy năm đã có thể đi được tới bước này, vượt qua cả mình, khiến La Chinh cũng phải bội phục…
Cho dù đã nhận thức rõ việc này, nhưng La Chinh cũng không dễ dàng chịu thua.
“Ầm!”
“Lại nào.
Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm…”
Cảm giác được hướng kiếm của La Chinh, kiếm linh đang đắm chìm trong khí hỗn độn kia cũng tận lực phối hợp với La Chinh.
Nó vốn là một chí bảo hỗn độn…
Mà chiêu lấy quy tắc hệ Kim bao bọc lấy khí hỗn độn này của La Chinh cũng lĩnh ngộ từ nó mà ra.
Thế nên lần phối hợp này nó liền có thể thúc giục ra uy lực càng mạnh hơn!
Từng đường ánh sáng vàng kia hóa thành đóa hoa sen vàng, chứa đựng cả màu xám tro trong đó.
So ra thì một kiếm này còn chói mắt hơn trước nhiều!
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu trầm mặc.
Thấy thanh kiếm kia phát huy ra được uy lực lớn như vậy khi ở trong tay La Chinh, trong lòng hắn rất khó chịu.
Nhưng chung quy cũng là vì lòng yêu kiếm tốt của bản thân nên chính Độc Cô hắn đã chủ động cho La Chinh mượn kiếm.
“Tới đi” Hoa Thiên Mệnh khẽ mỉm cười: “Kết thúc ở đây là thích hợp nhất, chẳng qua…”
Trận chiến này, nhất định Hoa Thiên Mệnh sẽ thắng.
Đằng Xà Kiếm vung lên, từng đạo uẩn hình thoi theo đó đan xen với nhau.
Đạo uẩn này giống như một đống đá quý lóng lánh trong suốt, sáng bóng, tinh khiết.
Chúng sắp xếp dày đặc một chỗ, chiếm hết không gian xung quanh Hoa Thiên Mệnh, chỉ để lại một đường nhỏ!
Hoa thiên Mệnh rút kiếm, cất bước, tiến lên theo con đường nhỏ đó…
Cứ như một con rồng ẩn náu trong vực sâu đột nhiên chui ra từ trong hẻm núi.
Trên thân kiếm của hắn tỏa ra một ánh sáng màu bạc, khuếch tán ra một tầng đạo uẩn khác.
Khí thế kinh người như vậy khiến người xem nhìn thấy mà giật mình!
“Vèo…”
Hoa Thiên Mệnh nhằm về phía La Chinh đâm ra Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm mà đâm thẳng vào.
Thậm chí hắn còn không tránh mà cứ thế tiến về phía trước, chĩa thẳng vào thế tấn công của La Chinh…
Đường kiếm màu vàng xám vô cùng sắc bén kia đâm về phía Hoa Thiên Mệnh, đâm vào thanh Đằng Xà Kiếm vẫn luôn nằm ngang.
“Két…”
Một tiếng két chói tai truyền lại.
Đường kiếm kia trực tiếp bị một ánh sáng màu bạc trong tay Hoa Thiên Mệnh cắt thành hai đoạn!
Giờ phút này, Hoa Thiên Mệnh đang lội ngược dòng!
“Thủ đoạn quá bá đạo! Hoa Thiên Mệnh! Thực sự mạnh khủng khiếp!”
“Uy lực trong một kiếm kia của La Chinh cũng đủ để dọa người.
Thế mà Hoa Thiên Mệnh lại chĩa thẳng vào đường kiếm đó, trực tiếp xông lên…”
“Lần này hạng nhất của chiến trường mộng ảo mà không thuộc về Hoa Thiên Mệnh thì còn ai nữa!”
Mọi người trong vũ trụ đều nhất trí với đáp án này…
Thậm chí trên mặt cô gái thần bí kia cũng có vẻ tiếc nuối: “Thật ra ta rất mong La Chinh ngươi có thể lấy được hạng nhất.
Nhưng người này lấy được kiếm truyền thừa của Xi Vưu, mệnh của hắn còn tốt hơn cả ngươi.
Có lẽ ngươi không được rồi…”
Ninh Vũ Điệp lẳng lặng nhìn cảnh tượng này, Khê Ấu Cầm cũng yên tĩnh…
Các nàng chưa bao giờ thấy La Chinh bị đánh bại! Ít nhất là khi đối mặt với cường giả cùng cảnh giới.
Trong vũ trụ này, La Chinh cũng chưa từng rơi vào thế yếu.
Nếu cuối cùng lại bị Hoa Thiên Mệnh đánh bại thì trong lòng hai nàng cũng phải cảm thán rằng vận mệnh thật kỳ diệu.
Lần này Hoa Thiên Mệnh lội ngược dòng với tốc độ vô cùng nhanh, ánh kiếm từ Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm của La Chinh bị phá ra hai bên, trực tiếp cắt ra hai cái rãnh trên bàn cờ thiên địa…
“Keng!”
Hai thanh kiếm trực tiếp va chạm với nhau.
Lúc này, trên mặt chiêu kiếm La Chinh chưa hề rơi xuống thế yếu, nhưng về mặt uy thế, La Chinh lại kém hơn không ít!
“Bịch bịch…”
La Chinh nhanh chóng lui về phía sau vài bước, gập trường kiếm lại, chuẩn bị cho kiếm thứ hai.
Nhưng Hoa Thiên Mệnh không hề cho La Chinh cơ hội…
Hoa Thiên Mệnh đạp xuống ánh sáng bên dưới, từng đường gợn sóng liền lan rộng ra.
La Chinh gần như dựa vào bản năng mà tránh sang một bên.
Nhưng chính trong nháy mắt này, trên một cánh tay của hắn liền xuất hiện vô số vết máu!
“Phụt phụt phụt…”
Cái tay kia của La Chinh chằng chịt vết thương như bị một cái giũa mài lên vậy.
Máu tươi phụt ra từ những vết thương ấy giống những gợn sóng Hoa Thiên Mệnh vừa phóng ra như đúc!
Nếu không phải La Chinh có thân thể thần khí thì sợ rằng cái tay này đã tan nát rồi.
Hoa Thiên Mệnh không hề dừng lại, lại một đường gợn sóng nữa tiếp tục lan rộng ra…
Tốc độ thế này La Chinh hoàn toàn không thể né tránh được nữa!
“Phụt…”
Lần này, là mặt của La Chinh.
Từ phần mặt đến cổ đều bị trầy xước, vô số vết thương, nhìn qua thì vô cùng thê thảm.
Một giọt máu tươi chảy xuống mắt La Chinh.
Trong đôi đồng tử kia ẩn chứa sự không cam lòng thật sâu!
Chương 1370: Đối thủ hoàn mỹ
Đã như vậy nhưng La Chinh cũng không hề nổi giậnKhí hỗn độn lại tuôn ra lần nữa…
Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm lại được chém ra!
Cùng với đó là một tiếng gió rít!
“Đâm!”
Hoa Thiên Mệnh cách La Chinh cùng lắm là khoảng một trượng, tương đương khoảng ba mươi thước!
Khoảng cách ngắn như vậy, chỉ cần một khắc là tới!
Chỉ thấy hắn giơ tay lên, ánh kiếm như con trăn bạc phóng ra, một lần nữa lại chém đôi chiêu Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm của La Chinh!
Ánh kiếm kia tách ra thành hai hướng, còn Hoa Thiên Mệnh thì cứ như Định Hải Thần Châm, vẫn đứng sừng sững trước mặt La Chinh.
Lại chém!
Rồi lại bị chặt đôi!
Khí hỗn độn trong cơ thể La Chinh đang tiêu hao nhanh chóng…
Không phải La Chinh quá yếu.
Dùng khí hỗn độn để thúc giục thì dù là công pháp bình thường cũng sẽ mạnh hơn người khác rất nhiều!
Huống hồ từ khi La Chinh bắt đầu lĩnh ngộ được từ thanh kiếm của Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu thì chiêu kiếm của hắn đã có thể phát huy khí hỗn độn như bình thường…
Có lẽ chiêu kiếm hơi đơn giản, những thay đổi cũng chưa đủ độ, nhưng uy lực trong đó đã vượt qua rất nhiều truyền thừa cùng cấp trong vũ trụ này rồi…
Chẳng qua Hoa Thiên Mệnh quá mạnh…
La Chinh không biết Xi Vưu được phong thánh, không biết bảy truyền thừa lớn của Binh chủ, càng không biết sứ mệnh mà Hoa Thiên Mệnh phải gánh vác!
Hắn chỉ biết bản thân cần nghĩ cách để đánh bại Hoa Thiên Mệnh mà thôi.
“Thảm thật.
La Chinh bị áp chế đến mức không có bất kỳ cơ hội nào”
“Có thể thấy, hắn rất muốn thắng…”
“Thực lực của Hoa Thiên Mệnh vượt qua cả Hiên Viên Thần Phong!”
“Vù vù vù…”
Lần này, La Chinh không dùng kiếm nữa…
Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm mạnh nhất ở chỗ đánh đâu thắng đó, không gì cản nổi.
Nhưng đó không phải đã hoàn hảo, kiếm ý của hắn chưa đạt được trình độ cao nhất.
Có thanh Đằng Xà Kiếm trong tay, Hoa Thiên Mệnh như được lột xác vậy, cứ thế bổ đôi Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm!
Nếu võ giả nào cẩn thận quan sát thì sẽ thấy Hoa Thiên Mệnh chém được một kiếm kia của La Chinh chẳng qua là gặp may…
Phương hướng hắn chém lệch hẳn sang bên phải ánh kiếm của La Chinh.
Một kiếm này, La Chinh lấy quy tắc hệ Kim để hỗ trợ cho khí hỗn độn.
Tuy hai cái được dung hợp lại với nhau, nhưng thể nào trong đó cũng có một kẽ hở!
Một kiếm của Hoa Thiên Mệnh đã cắt vào đúng kẽ hở này, nên mới có thể chém ra dễ dàng như thế!
Nếu có thể mở được ba mươi sáu cánh hoa sen, nếu có thể tiến vào thần đạo Đoạn Tình thì La Chinh mới có thể loại bỏ kẽ hở này!
Chỉ tiếc bây giờ La Chinh còn chưa thể bước vào, hắn vẫn chưa phải là Đạo Tử.
Ánh mắt lóe lên, trong tay La Chinh bắt đầu xuất hiện một chút ánh sao.
Ánh sao đủ mọi màu sắc, giống như từng viên đá quý hoàn mỹ không tì vết…
“Sao Chiến Thể!”
“Nhóm Sao Kỳ Diệu!”
Chiêu mạnh nhất trong “Sao Chiến Thể”.
Ánh sao khuếch tán ra như một cây nấm, nhanh chóng lớn lên, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ khắp bàn cờ thiên địa.
Cả bàn cờ nhanh chóng sụp đổ, tiêu tan…
Đợi sau khi ánh sao kia mờ đi…
Hoa Thiên Mệnh lại xuất hiện ở cách đó không xa.
Hắn đứng trên một quân cờ, cầm kiếm, trên mặt là vẻ khí khái anh hùng và một nụ cười tươi.
Nụ cười kia rất thân thiện, nhưng cũng cho thấy hắn sẽ toàn lực ứng phó!
“Ôi…”
Thanh kiếm kia cũng âm thầm thở dài.
“Coi như La Chinh đã hoàn toàn bị áp chế, ta cũng đã làm hết sức mình rồi” Thanh kiếm này đã hấp thu được một chút khí hỗn độn, cũng coi như đã nhận ân huệ của La Chinh.
Vừa rồi nó cũng đã toàn lực phối hợp với La Chinh.
Thế nhưng thực lực của Hoa Thiên Mệnh quá mạnh, bây giờ nó cũng không biết làm thế nào.
Hoa Thiên Mệnh chạy ra xa nên tránh được đòn này.
Lúc này coi như hắn đã cho La Chinh một cơ hội để suy nghĩ, mặc dù cơ hội này rất ngắn…
Không thể nói La Chinh không chuẩn bị đầy đủ cho chiến trường mộng ảo lần này.
Trong ba bản công pháp mà Nhị sư huynh gợi ý, Lôi Kiếp Sát và Bát Khúc Phi Yên được xem là tận dụng tối đa, nhưng lúc này lại không có hiệu quả khi dùng để chống lại Hoa Thiên Mệnh.
Còn Vạn Pháp Địch Thư thì hắn chưa sử dụng lần nào.
Bởi vì “Thư” này là để chém nhân quả, phá vạn pháp.
Sau này nếu có luyện được đến đại thành thì đúng là đủ để oai phong khắp vũ trụ.
Tu đến phần cuối còn có thể chém Thiên Tôn để gánh chịu số trời…
Nhưng ở giai đoạn trước hắn không dùng được, ngay cả quy tắc Thiên Đạo trong đại sảnh Nhân Quả mà hắn cũng không chém được.
Sang đến giai đoạn này, người hắn phải đối mặt đều là Đạo Tử, những gì bọn họ được học đều là sức mạnh của thần đạo, chứ nói gì tới mấy thứ lông gà vỏ tỏi.
Đối mặt với tốc độ sát na của Hoa Thiên Mệnh thì Sao Ám Phệ trong Sao Chiến Thể cũng không thể nào chiếm lấy được.
Đối mặt với Hoa Thiên Mệnh…
Chỉ có thể dựa vào kiếm!
Đây dường như là cách duy nhất để phá giải!
Ánh sáng trong đôi mắt La Chinh bỗng tiêu tan…
Trong nháy mắt, cả người hắn trở nên vô cùng lạnh lùng.
“Lại nào!”
Vẫn là Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm…
Kiếm linh trong thanh kiếm trên tay La Chinh lúc này cũng đành chịu.
Nó chỉ có thể cố gắng hết sức để trợ giúp La Chinh, dung hợp quy tắc hệ Kim và khí hỗn độn hoàn mỹ hơn một chút mà thôi.
Nhưng dù sao thì vẫn sẽ có kẽ hở!
Ngày nào chưa bước vào thần đạo thì ngày đó kẽ hở này chưa thể được lấp lại!
“Vù…”
“Két…”
Một luồng ánh sáng vàng lóe ra, Hoa Thiên Mệnh cầm thanh kiếm giơ lên cao, giống như một tên đồ tể lành nghề đang ung dung róc xương của một con trâu.
Hai luồng ánh sáng dễ dàng bị một kiếm của hắn phá giải.
Hoa Thiên Mệnh ung dung giải trừ, nhưng La Chinh lại không ung dung như vậy.
Mặc dù hắn có rất nhiều khí hỗn độn, nhưng dù sao cũng có hạn.
Mấy chiêu Quy Nguyên Dịch Thần Kiếm kia La Chinh đều dốc toàn lực mà đánh ra, thế nên bây giờ đã tiêu hao sáu bảy phần của biển hỗn độn rồi.
Biển hỗn độn trong cơ thể hắn đã vơi đi không ít, đồng thời cũng lộ ra bộ rễ rậm rạp của cây thế giới…
“Làm sao lấp lại được kẽ hở này đây?” La Chinh nâng kiếm lên, để nó lơ lửng trên không trung.
Như lời Hoa Thiên Mệnh đã nói, có lẽ chỉ khi bản thân La Chinh hoàn toàn bước vào thần đạo Đoạn Tình thì mới có thể đánh lại Hoa Thiên Mệnh!
Lúc này Hoa Thiên Mệnh lại nhảy lên từ trên quân cờ kia, một lần nữa đạp trên ánh sáng.
Chỉ trong nháy mắt, một luồng ánh kiếm màu bạc sáng rực chém xuống đầu La Chinh…
Thời khắc này, La Chinh đặt thanh kiếm nằm ngang, một luồng ánh sáng vàng phun ra từ trong thanh kiếm, hoàn toàn phủ kín người La Chinh!
“Keng keng!”
Hai thanh kiếm va chạm vào nhau, tiếng vang giòn như chuông ngân.
La Chinh đã chặn được một kiếm này của Hoa Thiên Mệnh, nhưng còn một tầng gợn sóng đang bao phủ đến người hắn.
“Ầm ầm ầm…”
Ánh sáng vàng hộ thể phóng ra từ thanh kiếm kia vốn rất cứng rắn, nhưng gặp phải gợn sóng của Hoa Thiên mệnh thì vẫn bị đánh tan!
“Phụt phụt…”
Từng đường gợn sóng màu máu phun ra từ ngực La Chinh.
Tuy không bị thương tới xương cốt, nhưng lần này trông La Chinh vô cùng thê thảm, cả người toàn là máu!
Thế nhưng La Chinh không hề dừng lại!
Những vết thương thế này, hắn vẫn có thể chịu được!
Nếu Hoa Thiên Mệnh đã tới gần mình, ít nhất La Chinh cũng sẽ không rơi vào thế yếu trên phương diện dùng kiếm!
“Keng keng keng keng …”
Nhưng từ lúc này trở đi, sau mỗi một lần tiếp chiêu, trên người La Chinh sẽ xuất hiện một tầng vết thương có hoa văn gợn sóng lớn, liếc mắt nhìn lên mà thấy ghê người.
Toàn thân hắn không còn phần da thịt nào nguyên vẹn.
“Kết thúc được rồi…”
Trong mắt Hoa Thiên Mệnh lúc này lại không hề có vẻ không đành lòng.
La Chinh có thể chọn nhận thua bất cứ lúc nào, khi đó đương nhiên hắn sẽ dừng tay ngay.
Nhưng nếu Hoa Thiên Mệnh nương tay, đó mới là nỗi sỉ nhục lớn nhất đối với La Chinh.
Lúc này, Hoa thiên Mệnh đã hoàn toàn chiếm ưu thế.
Chỉ cần làm hết sức thì kết cục La Chinh bị thua đã là sự thật không thể thay đổi.
“Binh!”
“Mở hết vảy rồng!”
Một luồng sức mạnh dồi dào truyền đến từ trong tay La Chinh!
Đỡ được một kiếm này, bóng dáng Hoa Thiên Mệnh cũng đã lùi ra phía sau nghìn trượng.
Luồng sức mạnh kia quá lớn, hắn phải làm như vậy thì mới có thể loại bỏ nó.
Đối với Hoa Thiên Mệnh thì lực vảy rồng cũng không có chỗ để phát huy…
Khoảng cách nghìn trượng cũng chỉ như một cái chớp mắt đối với Hoa Thiên Mệnh.
Thế nên đòn phản công của La Chinh lúc này cũng chỉ phí công.
Chỉ có điều La Chinh đã rơi vào cảnh giới Đoạn Tình.
Lúc này hắn giống như một con rối, lấy suy nghĩ đơn giản nhất để tìm kiếm mọi cơ hội nhằm đánh bại Hoa Thiên Mệnh!
Có lẽ hắn không thể địch lại, nhưng tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc.
Chẳng qua ngay khi Hoa Thiên Mệnh chuẩn bị tiến về phía trước một lần nữa, thì La Chinh – người đang lơ lửng trên không trung, nãy giờ vẫn không hề nhúc nhích lại đột nhiên tỏa ra một luồng ý chí lớn mạnh…
Giờ khắc này, ở phía trên trung tâm thế giới trong cơ thể La Chinh đã xuất hiện một khối pha lê nho nhỏ!








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









