[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 263 : Ba trăm ngôi sao (c1311-c1315)
❮ sautiếp ❯Chương 1311: Ba trăm ngôi sao
Lúc này, tất cả các võ giả trong tòa thành màu đỏ đều đang ra sức chém giếtChỉ có rất ít người có thể giải quyết một cách nhẹ nhàng.
Ví dụ như Hiên Viên Thần Phong.
Hắn có rất nhiều điểm mộng ảo, pho tượng cũng được cường hóa mạnh hơn người khác rất nhiều.
Nếu với bản lĩnh của hắn mà còn bị loại thì chắc tất cả những người có mặt ở đây cũng sẽ bị loại sạch mất.
Hiên Viên Thần Phong vốn là một nhân vật truyền kỳ.
Từ nhỏ, hắn đã trải qua rất nhiều chuyện long đong.
Khi hắn vừa mới sinh ra, hắn đã dẫn động Thiên Tinh Cát Định, tương đương một điềm lành đối với Hiên Viên gia.
Nhưng trong gia tộc Hiên Viên khổng lồ, Hiên Viên Thần Phong chỉ thuộc chi thứ xa xôi nhỏ bé không có danh tiếng gì.
Vốn dĩ, dị tượng này là điềm lành, nhưng lại dẫn đến họa sát thân cho hắn.
Một chi thuộc nhánh chính trong tộc đã tìm được chi thứ của hắn trong thời gian ngắn nhất, sau đó thực hiện hành động “ly miêu tráo Thái tử”* đối với Hiên Viên Thần Phong, mục đích là để cho Hiên Viên Thần Phong không thể tồn tại.
* Ly miêu tráo Thái tử: là vụ án tráo đổi con chấn động nhất trong thời kỳ phong kiến Trung Quốc.
Nhưng người như Hiên Viên Thần Phong chính là con cưng của trời đất, cho dù chỉ là một đứa bé mới sinh, hắn đã có được vận may mà người bình thường không thể sánh nổi.
Hắn chẳng những không chết, mà còn ngoan cường lớn lên trong hoàn cảnh đặc biệt, cuối cùng bay vọt lên cao, trở thành Đạo Tử của Hiên Viên gia.
Sau đó, hắn dùng danh tiếng Đạo Tử để báo mối thù năm xưa.
Mặc dù Hiên Viên Thần Phong vô cùng tự tin, nhưng bởi vì từng trải qua hoàn cảnh khó khăn và nguy hiểm lúc còn nhỏ nên hắn không tin tưởng vào bất cứ thứ gì trên đời.
Cho đến tận bây giờ, bên cạnh hắn chưa từng xuất hiện bất kỳ cô gái nào.
Theo quy tắc của tứ đại gia tộc trong Chư Thần Vô Niệm, khi đến độ tuổi nhất định, nhóm Thiên Kiêu, Đạo Tử sẽ được tiến hành tổ chức đám hỏi kết đôi.
Nhưng lần nào cũng bị Hiên Viên Thần Phong từ chối.
Cho nên, trong tứ đại gia tộc có lời đồn, Hiên Viên Thần Phong chỉ thích đàn ông.
Lúc này hắn đang đứng cách đó không xa, nghe được lời nói của Khê Ấu Cầm, trong lòng hơi cảm thán.
Một cô gái như vậy, sao trước kia hắn lại không gặp được cơ chứ.
Lại một đợt thú triều mới tràn tới.
Võ giả trong ba tòa thành, từ hai nghìn năm trăm người bắt đầu nhanh chóng giảm xuống.
Sau hai ngày hai đêm.
Đa số các võ giả đều mệt không chịu nổi.
Rốt cuộc, đợt thú triều này cũng ngừng lại.
Lúc này, trong toàn bộ đại sảnh của các tòa thành màu đỏ chỉ còn lại ba trăm võ giả.
Một vòng này đã loại bỏ đến chín mươi phần trăm võ giả.
Quy tắc của chiến trường mộng ảo vốn rất tàn khốc.
Mục đích cuối cùng chính là chọn ra được nhân vật chính cho Đại Thế Chi Tranh về sau.
Giai đoạn thứ nhất, từ hàng tỉ võ giả chỉ chọn ra hai nghìn năm trăm người.
Giai đoạn hai, từ hai nghìn năm trăm người chỉ lấy ba trăm người.
Dưới sự tuyển chọn khắc nghiệt như thế, những người còn tồn tại chính là Thiên Kiêu và Đạo Tử của các chủng tộc.
Ba trăm người này chính là ba trăm ngôi sao chói mắt nhất trong toàn bộ vũ trụ.
Không bao lâu sau, đỉnh tòa thành màu đỏ mở ra, kết nối với nhau, tạo thành ba cây cầu hình vòm to lớn.
Một cây cột rất to màu tím chậm rãi xuất hiện chính giữa ba tòa thành.
Trên cột sáng có những con cá đang chậm rãi bơi lội, tỏa ra khí thế của trời đất, đủ để chúng sinh quy phục.
Mỗi một tòa thành chỉ còn lại một trăm võ giả.
Bây giờ tòa thành mở ra, bọn họ vội vàng nhảy lên cây cầu hình vòm, hướng đến cây cột sáng màu tím ở chính giữa.
“Chúng ta cũng qua đó thôi” La Chinh mỉm cười nói với Khê Ấu Cầm.
Khi cột sáng màu tím xuất hiện, nàng chưa thèm nhìn nó lần nào, vẫn cứ rúc vào ngực La Chinh.
Khê Ấu Cầm khẽ gật đầu, đi theo sau lưng La Chinh, bước lên cây cầu hình vòm.
Những người mạnh nhất của năm mươi Đại Giới đều tập trung ở đây.
Khi gặp nhau, ngoài việc quan sát những con cá đang bơi trong cây cột sáng, mọi người còn lặng lẽ đánh giá lẫn nhau.
Có một số người đã sớm quen biết từ trước.
Ví dụ như Hiên Viên Thần Phong và Liệt Thiên Hàn.
Có một số người thì có những đặc điểm khác biệt, ví dụ như Giang Chính Nghĩa.
Hắn mặc trọng giáp, mặt đầy vẻ chính trực.
Chỉ cần nhìn lướt qua, ai cũng có thể nhận ra, đây chính là vị Đạo Tử của Thiên Vị tộc.
Tất nhiên, La Chinh cũng rất nổi tiếng.
Nhưng chưa có mấy ai thực sự gặp được hắn.
Lúc này, hắn còn chưa bước đến gần cột sáng màu tím thì đã có người cầm kiếm ngăn trước mặt hắn.
“Thật sự là khiến người ta phải bất ngờ! Ta cảm thấy, dựa vào thực lực của ngươi, hẳn là ngay cả giai đoạn thứ hai cũng không thể tiến vào.
Không ngờ ngươi chẳng những tiến vào giai đoạn hai thành công, mà còn không bị loại.
Thú vị… rất thú vị!”
Thanh kiếm trong tay người nọ chẳng có gì thu hút, thậm chí màu sắc của thanh kiếm còn hơi tối.
Người ngăn trước mặt La Chinh, hơi chĩa trường kiếm xuống, thần thái ngạo nghễ kia chính là Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu mà La Chinh từng gặp ở trong đại sảnh Nhân Quả.
Cách đó không xa, Hiên Viên Thần Phong nghe Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nói vậy thì ánh mắt hơi lóe lên.
Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu xuất thân từ Chư Thần Vô Niệm, đã từng tham gia cuộc thi đấu giữa bốn gia tộc, nên tất nhiên hắn biết người này.
Bản thân Hiên Viên Thần Phong cũng cảm thấy tò mò, không biết tại sao La Chinh lại chọc đến hắn?
Nghe thấy giọng nói ấy, mọi người lập tức nhìn sang.
Ít nhiều gì thì bọn họ đều có nghe nói đến Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu và thanh kiếm thần kỳ của hắn.
Chỉ là không biết, có phải tên nhóc này kết oán với người ta hay không mà lại bị hắn khiêu khích như vậy?
Nghe Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu nói thế, La Chinh lạnh nhạt đáp lại: “Thú vị thì chưa đến mức, nhưng ít ra ta sẽ cho ngươi một cơ hội”
“Cho ta cơ hội gì?” Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu ngạc nhiên hỏi.
“Cho ngươi cơ hội loại ta” La Chinh cười nói.
Hắn vừa thốt ra xong, những người khác cũng đều sững sờ.
Mặc dù Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu chỉ là Thiên Kiêu của Chư Thần Vô Niệm, nhưng dựa vào thanh kiếm quỷ dị trong tay, chỉ sợ thực lực của hắn cũng không thua kém gì Đạo Tử.
Người thanh niên trước mắt này rốt cuộc là ai?
Ăn nói lớn lối như vậy, thậm chí còn không coi Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu ra gì?
“Được lắm, vậy ta phải cảm ơn ngươi vì đã cho ta cơ hội này” Ánh mắt Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu dấy lên vẻ tức giận.
Sau khi bị La Chinh chơi cho một vố trong đại sảnh Nhân Quả, hắn rất không cam lòng.
Việc bị đánh bại dưới tay La Chinh trong đại sảnh Nhân Quả chính là một nỗi sỉ nhục đối với hắn.
Món nợ này, hắn nhất định phải đòi lại.
Cũng vì chút tranh đấu này mà mọi người nhanh chóng nhận ra La Chinh.
Cách đó không xa, có một cô gái mặc áo tím, da trắng như tuyết, duyên dáng yêu kiều, đó chính là Cơ Lạc Tuyết, người cũng từng bị La Chinh đánh bại.
Khi nhìn thấy La Chinh, nàng bèn dạo bước đi đến chỗ hắn dưới những bông tuyết phấp phới.
Cơ Lạc Tuyết nhìn thẳng vào La Chinh, thản nhiên nói: “Chúng ta lại gặp nhau rồi”
Sau khi tiến vào giai đoạn hai của chiến trường mộng ảo, Cơ Lạc Tuyết đã nhân cơ hội này dung hợp nhất niệm lưỡng thân của nàng lại với nhau.
Lúc này mới là lúc Cơ Lạc Tuyết đạt đến trạng thái hoàn chỉnh chất, khí chất cũng có sự thay đổi.
“Nàng là ai?”
Khê Ấu Cầm nhìn thấy dáng vẻ vô cùng xinh đẹp của Cơ Lạc Tuyết thì vội ôm lấy cánh tay phải của La Chinh, nhíu mày nhìn chằm chằm Cơ Lạc Tuyết.
Trông thấy cử chỉ thân mật của Khê Ấu Cầm và La Chinh, Cơ Lạc Tuyết hơi kinh ngạc.
Xem ra hai người này là người yêu của nhau, nhưng Cơ Lạc Tuyết lại không biết lai lịch của bọn họ.
Bọn họ là Thiên Kiêu của tộc nào vậy?
La Chinh còn chưa lên tiếng, bên cạnh đã lại vang lên một giọng nói: “La Chinh huynh”
Người đến đeo một thanh kiếm trên lưng, vẻ mặt khí khái hào hùng và một đôi mắt sắc bén, đó chính là Hoa Thiên Mệnh đã bước vào Thần Hải Cảnh.
“Thiên Mệnh huynh!”
La Chinh mỉm cười đáp lại.
La Chinh cảm thấy vô cùng bất ngờ khi có thể gặp được Khê Ấu Cầm và Hoa Thiên Mệnh ở đây.
Tất nhiên, gặp lại được người quen cũ là điều vô cùng vui vẻ.
Nhưng cũng chính vì một tiếng “La Chinh huynh” của Hoa Thiên Mệnh mà mọi người đã nhận ra.
Thì ra người này chính là La Chinh.
Lúc này, không chỉ Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu cảm thấy bất ngờ, mà ngay cả Cơ Lạc Tuyết đã từng giao chiến với La Chinh trước đó cũng tỏ vẻ kinh ngạc.
Từ lúc nàng tiến vào chiến trường mộng ảo thì chỉ thất bại một lần, đó chính là bại dưới tay La Chinh.
Nhưng nàng không ngờ rằng, người này chính là La Chinh vẫn thường hay kể chuyện kia.
Chương 1312: Năm mươi Đại Diễn
Thêm nữa, Cơ Lạc Tuyết chính là một người hâm mộ trung thành của La ChinhNàng vốn si mê tiểu thuyết thơ văn cổ, cũng vì La Chinh kể chuyện sinh động như thật, nên nàng mới dần bị thu hút.
Về sau, nó đã trở thành một trong những sở thích của nàng sau khi tu luyện xong.
Mấy năm qua, nàng không bỏ sót bất cứ câu chuyện nào mà La Chinh kể.
Mỗi khi giọng nói của La Chinh vang lên, thậm chí nàng còn gác việc tu luyện sang một bên để nghe hắn nói đến hàng canh giờ liền.
Những câu chuyện này là kể cho cô gái thần bí nào đó nghe.
Nàng chỉ là một người dự thính mà thôi.
Nàng không ngờ được rằng hắn chính là La Chinh, quả thật điều này khiến nàng phải giật mình.
Ngoài nàng ra, những võ giả khác cũng cảm thấy ngạc nhiên, không nhịn được mà muốn quan sát tỉ mỉ một chút, muốn nhìn xem tên nhóc lừa giết được mấy vị Thiên Tôn đó có ba đầu sáu tay như thế nào.
Trong số những võ giả này, đa phần đều cảm thấy tò mò về La Chinh, nhưng cũng có một số người lộ ra sát ý.
Thiên Kiêu, Đạo Tử ở đây đều là nhân vật bảo bối của các tộc lớn.
Bọn họ đều là truyền nhân trực hệ của Thiên Tôn, hoặc là những người được phát hiện có thiên phú, được gia tộc bồi dưỡng, họ coi các Thiên Tôn trong tộc như người cha tái sinh của mình.
Bốn vị Thiên Tôn mà La Chinh lừa giết lúc trước đều có quan hệ với bọn họ, nên tất nhiên bây giờ nhìn thấy La Chinh, họ liền coi hắn như kẻ thù.
La Chinh hoàn toàn không hề hay biết chuyện này.
Hắn kéo Hoa Thiên Mệnh qua một bên, nhỏ giọng trò chuyện rất vui vẻ.
Mọi người chờ ở đây khoảng nửa canh giờ.
Trong khoảng thời gian này, La Chinh nghe Hoa Thiên Mệnh kể lại những gì mà hắn gặp được trong sáu năm qua.
Những trải nghiệm mà Khê Ấu Cầm trải qua gần như không có gì nổi bật.
Nàng chỉ ngoan ngoãn ở lại Tử Cực giới dốc lòng tu luyện, từ đầu đến cuối chưa từng rời khỏi Tử Cực giới một bước.
Nhưng Hoa Thiên Mệnh lại khác.
Hắn tung hoành khắp Bạo Loạn Tinh Hải, sau đó đến tứ đại thần quốc để rèn luyện.
Câu chuyện của hắn có thể dùng từ chấn động lòng người để hình dung.
Quan trọng nhất là Hoa Thiên Mệnh đã giành được cơ duyên ở đại lục hoang dã kia.
Dựa vào cơ duyên cực lớn này, cộng thêm thiên phú của bản thân đã tạo nên Hoa Thiên Mệnh của bây giờ.
Về phần cơ duyên đó là gì, Hoa Thiên Mệnh không nói rõ với La Chinh.
Tất nhiên La Chinh cũng không gặng hỏi.
Mỗi người đều có một bí mật của riêng mình.
Hoa Thiên Mệnh không muốn nói, vậy nhất định hắn có lý do của mình.
Vì cảm thấy tò mò, La Chinh đã tìm kiếm ký ức qua ý chí Đại Thế Giới một phen.
Ký ức của Đại Thế Giới có ghi lại hết những chuyện đã xảy ra, chỉ cần nghĩ trong đầu một cái là có thể tìm ra ngay.
Nhưng khi La Chinh tìm kiếm, hắn bất ngờ phát hiện ra ký ức này rất mơ hồ, giống như đã có người ra tay xóa đi.
Hắn tìm kiếm trong tất cả những ký ức liên quan đến đại lục hoang dã kia nhưng đều không tra ra được thông tin gì có tác dụng cả.
Việc này quả thật là kỳ lạ.
Trong lòng La Chinh cũng cảm thấy khó hiểu.
Vì sao trong Đại Thế Giới của hắn lại có quá nhiều bí ẩn như vậy?
Rồng tổ cũng được sinh ra ở đại lục thần quốc, bên dưới đại lục Hải Thần có rất nhiều thi thể Giới Chủ, lại còn đại lục hoang dã ẩn giấu rất nhiều bí mật chưa từng được thăm dò.
Những chuyện này không thể dùng từ trùng hợp để hình dung.
Hai người trò chuyện rất vui vẻ.
Khê Ấu Cầm chỉ đứng yên lắng nghe, tất nhiên sẽ cảm thấy tẻ nhạt.
Nhưng nàng và La Chinh chia tay đã lâu, chỉ cần nghe hắn nói là nàng đã thỏa mãn lắm rồi.
Không lâu sau, giọng nói của cô gái thần bí kia lại quanh quẩn bên tai mọi người.
“Tất cả các vị võ giả hãy tiến vào cột ánh sáng trước mắt”
Chờ khi giọng nói kia tan đi, nhóm Thiên Kiêu, Đạo Tử đã chờ đợi một lúc lâu đều cất bước đi vào trong cột ánh sáng màu tím.
Trong nháy mắt khi bọn họ tiến vào, một luồng sức mạnh nhẹ nhàng đột nhiên nâng mọi người chậm rãi bay lên.
“Chúng ta cũng vào thôi” La Chinh kéo Khê Ấu Cầm cất bước vào trong.
Khi La Chinh bước vào cột ánh sáng, hắn cảm nhận được một luồng khí thế mênh mông truyền đến.
Khí thế này rất phức tạp, giống như trộn lẫn tất cả các ý nghĩa sâu xa ở trong đó.
“Đây là ý chí của Thiên Đạo”
Ánh mắt La Chinh hơi ngưng lại.
Khí thế này đối với La Chinh, hay thậm chí đối với rất nhiều võ giả ở đây cũng không có gì là lạ gì.
Lúc độ kiếp, từng Thiên Kiếp sẽ đánh xuống với uy thế cực kỳ to lớn.
Uy thế đó chính là thể hiện của ý chí Thiên Đạo.
Từng con cá chậm rãi bơi trong cột sáng.
Khi những con cá này bơi đến gần, chúng chui vào cơ thể La Chinh dễ như trở bàn tay, sau đó chui ra từ một phía khác.
Trong nháy mắt những con cá này chui vào trong cơ thể, chúng liền để lại một cảm ngộ trong cơ thể La Chinh.
“Đây chính là quy tắc Thiên Đạo”
“Mỗi một con cá đều ẩn chứa quy tắc Thiên Đạo”
“Ấn ký mà chúng lưu lại rất có ích đối với ta”
Võ giả tu hành sau khi mở Thần Hải, bọn họ đã bắt đầu tạo ra thế giới bên trong cơ thể mình.
Lúc ban đầu, thế giới trong cơ thể vô cùng hoang sơ, không hề có quy tắc nào, chỉ có một biển chân nguyên không chút sức sống mà thôi.
Sau khi đám cá bơi vào trong cơ thể, chúng sẽ để lại hình thức ban đầu của các loại quy tắc.
Nó có lợi rất lớn đối với việc thành lập quy tắc cho thế giới bên trong cơ thể.
Mà điểm lợi này, chỉ sợ có đi khắp vũ trụ cũng không tìm được.
Trong vũ trụ, võ giả được ánh sáng màu tím này thanh lọc chỉ có ba trăm người.
Đừng hỏi vì sao nhiều chủng tộc trong vũ trụ lại coi trọng chiến trường mộng ảo như vậy.
Vì cho dù là Thiên Tôn trong tộc cũng không thể tạo ra được thể nghiệm này.
Dù sao, Thiên Tôn cũng chỉ có thể giúp mọi người cảm ngộ được quy tắc trong phần số trời của bọn họ mà thôi.
Còn trong luồng ánh sáng màu tím này, đám võ giả có thể cảm ngộ được nhiều quy tắc đến mức không đếm xuể trong toàn bộ vũ trụ.
Tất cả mọi người đều nhắm mắt lại, vừa bay lên vừa cảm ngộ dấu vết mà những “con cá” kia để lại bên trong cơ thể.
Tất nhiên La Chinh cũng không ngoại lệ.
Trong lúc từ từ bay lên, thậm chí hắn còn sắp đạt đến sự hiểu biết thấu triệt.
Biển chân nguyên tạo ra thế giới trong cơ thể, bản thân chính là chúa tể của thế giới trong cơ thể.
Nhưng không có quy tắc thì không thành tiêu chuẩn được.
Chỉ khi nào quy tắc được hoàn thiện mới có thể khiến cho toàn bộ thế giới trong cơ thể hoạt động bình thường.
Trước mắt, mọi người không thể khống chế được quy tắc Thiên Đạo bên trong đàn cá.
Dù sao mỗi một loại quy tắc đều là một phần số trời.
Cũng chỉ có Thiên Tôn mới có thể sử dụng được một trong số đó, đồng thời phát huy chúng đến cực hạn.
Nhưng hắn có thể tham khảo, từ đó tạo ra quy tắc cho thế giới trong cơ thể của mình.
Trên thực tế, võ giả nào tiến vào trong cột sáng thì đều hiểu ra điều này.
Đương nhiên, chỉ có một người hoàn toàn không lĩnh ngộ được chút nào về thứ này, chính là Khê Ấu Cầm.
Nàng vẫn cứ tỉnh tỉnh mê mê nắm tay La Chinh, buồn bực nhìn đàn cá bơi tới bơi lui xung quanh.
Người bên ngoài tiến vào cột sáng màu tím đều bị ý chí Thiên Đạo làm cho chấn động tinh thần.
La Chinh cũng không ngoại lệ.
Chỉ có Khê Ấu Cầm là hoàn toàn khác với mọi người.
Nàng có một cảm giác rất rõ ràng.
Đó là khí tức phát ra từ ánh sáng màu tím và khí tức sinh ra khi nàng tu luyện tâm pháp Tử Ngọc hoàn toàn giống nhau.
Điểm khác biệt duy nhất trong đó chính là khí tức này hoàn thiện hơn nhiều.
Còn khí tức từ tâm pháp Tử Ngọc có vẻ hơi yếu ớt.
Tâm pháp Tử Ngọc là do sư phụ nàng truyền dạy.
Theo cách nói của sư phụ, tâm pháp Tử Ngọc chính là bí pháp quy tắc của Tử Cực giới, cũng chỉ có Âm Thể Tử Cực nhất phẩm mới có thể tu luyện hoàn chỉnh.
Nàng vốn không nghĩ nhiều, nên tất nhiên không thể hiểu, cũng lười đi tìm hiểu mối liên quan trong đó.
Khi mọi người đã đi tới độ cao nhất định, giọng nói uy nghiêm của cô gái thần bí kia lại vang lên bên tai mọi người.
“Trong năm mươi Đại Diễn, dùng bốn mươi chín Đại Diễn.
Năm mươi Đại Diễn này phân làm hai loại.
Một là biến số, một là hằng số”
Cùng lúc đó…
Ba trăm võ giả vốn đang đứng thành một đường thẳng hướng lên trên.
Nhưng lúc này, con đường đi lên của mọi người lại từ từ thay đổi.
Không ít võ giả bay sang phía bên trái cột sáng, “Bên trái là hằng số, không thể sửa mệnh”
Một số võ giả khác bay về phía bên phải cột sáng, “Bên phải là biến số, không bị hạn chế”
Có khoảng gần hai trăm võ giả đứng về phía bên trái cột sáng.
Dưới lời tuyên bố của cô gái thần bí, bọn họ đều dạt sang bên có số mệnh cố định.
Có chín mươi chín người bị dạt sang bên phải.
Bọn họ là người có số mệnh có thể thay đổi.
“Hửm? Xảy ra chuyện gì vậy? Còn sót một người…” Cô gái thần bí buồn bực lên tiếng.
Từ lúc cô gái thần bí chủ trì chiến trường mộng ảo đến nay, giọng nói của nàng vô cùng lạnh lùng, không hề có bất kỳ cảm xúc nào bên trong.
Dù sao nàng cũng là người phán quyết chiến trường mộng ảo, ngoại trừ khi nói chuyện với La Chinh là còn cười nói ra thì khi người ngoài nghe được giọng của nàng đều cảm thấy rất lạnh lùng.
Lúc này nhìn thấy cảnh tượng kỳ quái, giọng nói vốn nghiêm túc của cô gái thần bí chợt chuyển âm điệu, đám Thiên Kiêu nhất thời không kịp phản ứng, người nào cũng mở to mắt, mặt đầy vẻ kỳ quặc.
Khi bọn họ mở mắt ra, vẻ kỳ quặc lại càng nhiều hơn.
Cô gái thần bí phân chia vận mệnh, đã tách võ giả thành hai bên trái phái.
Hai loại vận mệnh trong Đại Thế Chi Tranh, không phải đen thì tức là trắng, không phải “cố định” thì tức là “có biến đổi”, nhưng lại có một người không trái cũng không phải, cứ bay là đà chính giữa cột sáng.
Người lẻ loi một mình này chính là La Chinh.
Chương 1313: Địa linh nhân kiệt*
* Địa linh nhân kiệt: Đất thiêng thì có người tàiÁ
nh mắt cô gái thần bí vượt qua đám mây, xuyên thẳng vào cột sáng màu tím, kinh ngạc nhìn La Chinh, lông mày nhíu lại.
“La Chinh là người không có số mệnh?”
Người không có số mệnh cực kỳ hiếm thấy trong vũ trụ.
Những việc bọn họ trải qua cũng rất lận đận.
Người bên ngoài không biết người không có số mệnh là người như thế nào, nhưng nàng thì lại rất rõ ràng.
Sinh linh từ khi sinh ra đã có số mệnh cố định, không có sinh linh nào trong vũ trụ có thể thoát khỏi điều đó.
Muốn trở thành người không có số mệnh thì phải là người không đến từ Thiên Đạo này, hoặc là người có một trái tim sắt đá, xóa mờ vận mệnh của mình từ trong sinh tử luân hồi.
Nhưng mục đích của tên này là gì?
Liên tưởng đến việc La Chinh nhờ nàng tìm kiếm La Yên, nàng lập tức rơi vào trầm tư.
La Chinh nghe được câu nói kia của cô gái thần bí, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Năm mươi Đại Diễn.
Trùng với năm mươi Đại Giới trong chiến trường mộng ảo.
Lấy nó chia làm hai, thành hằng số và biến số.
Tại sao phải phân chia số mệnh ra như vậy? Trong đó có gì thay đổi hay sao?
Trước mắt, hai trăm người có số mệnh cố định, chín mươi chín người có số mệnh có thể thay đổi.
Khê Ấu Cầm, Hoa Thiên Mệnh đều là người có số mệnh có thể thay đổi.
Hiên Viên Thần Phong là số mệnh cố định.
Rõ ràng, không phải phân chia dựa vào thực lực.
“Mình không có số mệnh, thậm chí còn không được tính là biến số”
Chuyện số mệnh quá mờ mịt.
La Chinh nhất thời không nghĩ ra, nên cũng không suy nghĩ nữa.
Có lẽ, trong vũ trụ này có một bàn tay vô hình đang sắp đặt chuyện gì đó, cũng có lẽ đằng sau hắn đang có một bóng lưng vô hình sắp đặt chuyện gì đó.
Nhưng La Chinh chỉ dựa vào bản tâm của mình.
Nếu hợp, hắn sẽ thuận theo.
Nhưng nếu trái ngược, hắn sẽ phá vỡ nó.
Đúng vào lúc này…
Trong không gian mộng ảo của tất cả các chủng tộc lớn trong vũ trụ, kim tự tháp được hình thành từ tên gọi bắt đầu tiêu tan.
Ánh sáng phát ra từ các ngôi sao trên bầu trời cũng thu lại trên từng Đại Giới.
Ngoại trừ ba trăm võ giả, tất cả các võ giả Thần Hải Cảnh khác đều trở về từ chiến trường mộng ảo.
Ninh Vũ Điệp nhìn kim tự tháp đang tán loạn, trong mắt hơi lóe lên.
“Chiến trường mộng ảo kết thúc rồi sao?” Ninh Vũ Điệp hỏi.
Cửu cung chủ mỉm cười, lắc đầu đáp: “Điểm mấu chốt nhất trong chiến trường mộng ảo chính là tranh đoạt thứ tự đứng đầu.
Bây giờ mới chỉ là bắt đầu mà thôi.
Nhưng, cái ngươi có thể nhìn thấy sẽ không chỉ còn là cái tên nữa”
“Ta có thể nhìn thấy La Chinh sao?” Ánh mắt Ninh Vũ Điệp sáng lên.
Cửu cung chủ khẽ gật đầu: “Theo lệ cũ thì là như thế, nhưng không biết La Chinh có bị loại hay không.
Giai đoạn loại bỏ thứ hai của chiến trường mộng ảo rất tàn khốc.
Đây cũng là cuộc chiến giữa các Thiên Kiêu.
La Chinh có thể bước vào tốp hai nghìn năm trăm người là đã tốt lắm rồi.
Còn chuyện có ở lại được hay không lại là chuyện khác”
Hai nghìn năm trăm võ giả ở vòng thứ hai phải trải qua thêm một vòng loại trừ nữa.
Nhưng sau khi bọn họ tiến vào tòa thành màu đỏ, tên của bọn họ vẫn được cố định.
Nên không ai biết được bọn họ có bị loại hay không.
Bây giờ chính là lúc công bố.
Đang nói đến đây…
Không gian mộng ảo trong đại điện bắt đầu lóe lên ánh sáng rực rỡ.
Ánh sáng rực rỡ đó giống như năng lượng hư ảo, không ngừng chuyển động, tạo nên một bức tranh tiên cảnh tuyệt đẹp trên đỉnh đại điện.
Núi cao, mây mù, lầu các…
Còn có bóng người đang đứng trên đỉnh mây mù.
Sự thay đổi này đều dần dần diễn ra trong tất cả các không gian mộng ảo của vũ trụ.
Không gian mộng ảo được sinh ra bằng cách tương tự như Thét Lệnh.
Thét Lệnh lợi dụng luật nhân quả đẩy để âm thanh đi khắp vũ trụ, còn không gian mộng ảo thì dùng luật nhân quả để tạo ra hình chiếu.
Đây không phải là sản phẩm của vũ trụ mà là một ân huệ của cô gái thần bí ban cho sinh linh trong vũ trụ, cũng là một quyền hạn.
Cho nên rất nhiều thánh địa mới có thể dễ dàng tạo ra không gian mộng ảo này.
Lúc này, tất cả các vũ trụ đều thông qua hình chiếu trong không gian mộng ảo để quan sát hình ảnh của chiến trường.
Những bóng người càng lúc càng rõ ràng, ánh mắt Ninh Vũ Điệp càng tập trung hơn.
Không riêng gì nàng, tất cả mọi người trong vũ trụ đều tập trung vào các võ giả trên chiến trường mộng ảo, ánh mắt đều nghiêm túc lạ thường.
“Ta thấy chàng rồi”
Ánh mắt Ninh Vũ Điệp lóe lên, dính chặt lên người La Chinh.
Lúc này, Ninh Vũ Điệp vô cùng kích động.
Từ lúc phi thăng đến nay, nàng luôn duy trì sự kính sợ với Thượng Giới.
Ở Đại Thế Giới của nàng, võ giả Thần Hải Cảnh đã là đại năng hiếm thấy, nhưng trong vũ trụ này, số lượng Thần Hải Cảnh lại quá nhiều.
Ở đây thiên tài khắp nơi, cho dù là thánh địa thập phẩm thì cũng mới quản lý chưa đến một Đại Giới, mà vũ trụ này lại có đến hơn trăm nghìn Đại Giới.
Ở đây, có kỳ ngộ rất lớn, nhưng càng khó khiêu chiến.
Nàng đánh giá rất cao phu quân của mình.
Nếu có thể gia nhập thánh địa thập phẩm, đây đã là chuyện không dễ dàng gì.
Nhưng nàng không thể ngờ được rằng, chỉ trong thời gian mấy năm, hắn đã đứng trên đỉnh cao như vậy.
Người đó chính là hy vọng của nàng, cũng là niềm kiêu ngạo của nàng.
Ánh mắt nàng dần trở nên mê ly, bỗng nhiên, nàng nhíu mày lại, trong mắt ánh lên vẻ phiền muộn.
Bên cạnh La Chinh đang có một cô gái đứng dựa sát vào, gương mặt vô cùng hạnh phúc.
Đó chính là Khê Ấu Cầm.
“La Chinh có ở trong này không?” Cửu cung chủ bên cạnh không biết La Chinh, chỉ có thể hỏi thăm Ninh Vũ Điệp.
Ninh Vũ Điệp cụp mắt, biểu hiện hơi mất tự nhiên: “Có”
“Quả nhiên không phụ lòng mong đợi của mọi người.
Xin chúc mừng” Cửu cung chủ cười nói, nhưng nhìn sắc mặt của Ninh Vũ Điệp, y không khỏi nghĩ thầm.
Gặp được La Chinh, lẽ ra nàng ấy nên vui vẻ mới đúng chứ, vì sao sắc mặt lại khó coi như vậy? Thế là, Cửu cung chủ hỏi lại lần nữa: “Không biết vị nào trong đó là La Chinh?”
Ninh Vũ Điệp thản nhiên đáp: “Người thứ mười ba bên phải”
Cửu cung chủ theo đó nhìn qua, ánh mắt ngưng lại, trên mặt hiện lên vẻ khác thường.
Y cũng được xem là người thông minh.
Người đứng thứ mười ba là một thanh niên tướng mạo anh tuấn, mà bên cạnh chàng thanh niên này lại có một cô gái rất xinh đẹp.
Khó trách, sắc mặt Ninh Vũ Điệp lại khó coi như thế.
Con người mà, ai cũng có tính nhiều chuyện cả.
Cửu cung chủ cũng cảm thấy tò mò.
La Chinh đúng là cao thủ hái hoa, cô gái đang dán sát vào hắn nhất định là người có thực lực không tầm thường.
Trong khoảng thời gian ngắn ở chiến trường mộng ảo mà hắn lại có thể gắn bó như keo sơn với nàng ta, đúng là lợi hại.
Trên thực tế, không riêng gì Cửu cung chủ.
Tất cả những người trong vũ trụ đều có thể nhìn thấy cảnh tượng ân ái đó của Khê Ấu Cầm.
Người quen biết La Chinh đều bái phục trong lòng.
Không cần biết cô gái kia là ai, ít nhất thì cũng là Thiên Kiêu của một thế lực lớn nào đó.
La Chinh này lợi hại thật.
Ở trong chiến trường mộng ảo mới có bao nhiêu ngày đâu? Quả thực là ra tay quá nhanh!
Người không quen La Chinh lại càng sùng bái hơn, cũng suy đoán thân phận của La Chinh và Khê Ấu Cầm.
Phải chăng hai người này là một đôi đạo lữ, đồng thời tiến vào ba trăm người đứng đầu tiên?
“Các tỷ muội hãy nhìn kìa, đó chắc hẳn là La Chinh”
“Ấu Cầm đúng là có mắt nhìn người.
Người kia thật đẹp trai”
“Tất nhiên rồi, mặc dù Tử Cực giới của chúng ta không có Thiên Kiêu, nhưng Khê Ấu Cầm đang được xem là Thiên Kiêu của Tử Cực Giới.
Người mà muội ấy nhìn trúng, làm sao lại có thực lực kém hơn muội ấy được chứ?”
“…”
Bởi vì địa giới đặc biệt của Tử Cực giới nên bọn họ không thể tạo được không gian mộng ảo.
Có rất nhiều võ giả trong tháp Vô Định muốn nhìn thấy cảnh tượng này, nên chỉ có thể ra khỏi Tử Cực giới, đến một Đại Giới khác để xem nhờ ở địa bàn của người ta.
Trong lòng Cửu cung chủ vô cùng tò mò, không nhịn được mà nhiều chuyện hỏi: “Ngươi quen cô gái đứng bên cạnh La Chinh à”
“Đó là Khê Ấu Cầm” Ninh Vũ Điệp lạnh nhạt đáp lại.
Mặc dù Ninh Vũ Điệp đã sớm biết Khê Ấu Cầm có thứ hạng cao, nhưng tận mắt nhìn thấy cảnh tượng này, làm sao nàng có thể vui vẻ cho được?
“Ồ, ngươi quen người đó sao? Nàng ta xuất thân từ chỗ nào…” Cửu cung chủ lại hỏi.
Không hỏi thì thôi, càng hỏi lại càng tò mò hơn.
“Cùng một Đại Thế Giới với ta” Ninh Vũ Điệp đáp.
“Cái gì?”
Lúc này, Cửu cung chủ không khỏi kinh ngạc.
Chiến trường mộng ảo chọn ra được ba trăm người cuối cùng, nhưng lại có hai người đến từ cùng một Đại Thế Giới?
Sự trùng hợp này khiến cho đầu của y hơi bị quá tải.
Nên biết rằng, trong ba nghìn Đại Giới của liên minh Nhân Đạo, cũng chỉ có bốn người tiến vào được bên trong, mà bốn người này là tính luôn cả La Chinh rồi.
Tại sao ở Hạ Giới lại có thể có được đến hai người? Điều này có hơi vượt ngoài sức tưởng tượng.
“Ngươi nói là, La Chinh và Khê Ấu Cầm đều đến từ Đại Thế Giới mà ngươi phi thăng?” Cửu cung chủ xác nhận lại lần nữa.
Tâm trạng của Ninh Vũ Điệp không tốt, thái độ không khỏi hơi qua loa, thản nhiên chỉ thêm vào một người trong đó: “Thế là giỏi lắm à? Ngươi nhìn võ giả đeo kiếm thứ mười sáu kia đi, hắn tên là Hoa Thiên Mệnh, cũng đến từ cùng một Đại Thế Giới với ta.
Tính ra thì hẳn là hắn còn được xem là đệ tử trong Vân Điện của ta”
Chương 1314: Bàn thần cách
Hoa Thiên Mệnh ra ngoài rèn luyện, nhờ gặp được cơ duyên mà phi thăngNhưng hắn chưa rời khỏi Vân Điện, nên vẫn được coi là người của Vân Điện…
Không có gì sai khi nghĩ hắn là đệ tử của Ninh Vũ Điệp cả, vì đây là sự thật.
Nhưng khi Cửu cung chủ của thánh địa Ngọc Thanh nghe thấy Ninh Vũ Điệp nói vậy thì ngẩn cả người.
Hắn nhìn chằm chằm Ninh Vũ Điệp đến sững sờ, nhìn nàng không giống như là đang nói hươu nói vượn…
Nhưng trong ba trăm người này, lại có tận ba người đến từ cùng một Đại Thế Giới ư? Điều này thật quá khó tin!
Tuy Ninh Vũ Điệp ý thức được rằng ba trăm người này đều là những người phi thường, nhưng rốt cuộc nàng cũng không phải là người Thượng Giới.
Nàng chỉ biết ba trăm người này là ba trăm người ưu tú nhất trong Thần Hải Cảnh.
Nhưng nàng lại không hiểu rõ về tầm quan trọng của ba trăm vị Thiên Kiêu này đối với các chủng tộc, không biết về tương lai vô cùng huy hoàng mà bọn họ sẽ có được, lại càng không biết, một thế lực lớn muốn đào tạo ra một Thiên Kiêu phải tốn bao nhiêu tâm sức và tài nguyên!
Nhưng Cửu cung chủ lại rất rõ.
Loại thánh địa thập phẩm giống thánh địa Ngọc Thanh này, căn bản không đủ điều kiện để bồi dưỡng ra một Thiên Kiêu!
Thấy Cửu cung chủ nhìn mình giống như đang nhìn quái vật, Ninh Vũ Điệp dứt khoát nói: “Lại nói tiếp, thật ra La Chinh cũng là người Vân Điện ta, hắn cũng được coi là đệ tử của ta”
“…”
Cửu cung chủ sững sờ tại chỗ một lúc lâu, mới mở miệng nói: “Xin hỏi Vân Điện này là thánh địa cấp mấy?”
Ở trong ấn tượng của Cửu cung chủ, hình như Hạ Giới không có thánh địa từ bát phẩm trở lên thì phải?
“Có thể coi là thánh địa lục phẩm” Ninh Vũ Điệp thành thật trả lời.
Lấy địa vị bây giờ của Vân Điện ở Trung Vực, xem như đã được công nhận là thánh địa lục phẩm rồi…
“Thánh địa lục phẩm…”
Cửu cung chủ lẩm bẩm lặp lại.
Ở Thượng Giới, thánh địa lục phẩm căn bản chỉ là thế lực không đáng nhắc đến.
Giống như thánh địa Ngọc Thanh có vô số thánh địa nhỏ trực thuộc, nhưng đều là bát phẩm, cửu phẩm…
Thánh địa lục phẩm thì ngay cả tư cách làm thánh địa phụ thuộc của thánh địa Ngọc Thanh cũng không có!
Mà người có thân phận giống như Cửu cung chủ, nếu đích thân đến thánh địa lục phẩm, chỉ sợ Thánh chủ của những thánh địa lục phẩm này còn phải quỳ xuống đất nghênh đón.
Nhưng trong một thánh địa lục phẩm như vậy, lại có đến hai võ giả đứng ở ba trăm vị trí đầu trong chiến trường mộng ảo!
Đầu của Cửu cung chủ trở nên hỗn loạn, không biết làm sao với sự việc ly kỳ cỡ này.
Nhưng Ninh Vũ Điệp chưa từng để ý tới Cửu cung chủ.
Nàng tiếp tục tập trung theo dõi ảo cảnh được phác họa trong không gian mộng ảo.
Giờ phút này, nàng nhớ tới quãng thời gian trước kia, khi đó Khê Ấu Cầm ra vẻ thần bí, rồi sau đó bèn trốn vào Tử Cực giới.
Chắc có lẽ khi đó nàng ấy cũng là vì ngày hôm nay…
…
Tất cả các thế lực trên toàn vũ trụ đều đang theo dõi sát sao bức tranh trong không gian mộng ảo, tất nhiên họ cũng bàn tán các kiểu.
“Hiên Viên tộc ta, có Hiên Viên Thần Phong vào sân, nhất định sẽ giành được thứ hạng đầu tiên!”
“Hy vọng Lạc Tuyết có thể dựa vào trận chiến này để bước vào thần đạo! Trở thành Đạo Tử…”
“Ma tộc của ta sẽ có Man Thần xuất thế…”
“…”
Rất nhiều võ giả trong thiên cung Vân Miểu cũng nghển cổ nhìn chăm chú vào các võ giả trong bức tranh kia…
“Quả nhiên La Chinh cũng vượt qua giai đoạn thứ hai, nằm trong ba trăm người đó” Cung chủ tiền nhiệm của thiên cung Vân Miểu là Tiêu Đạo Lai lắc đầu cười nói.
“Sư phụ…” Đứng bên cạnh Tiêu Đạo Lai là Ngải An Tâm, đồ đệ cưng của ông.
Thật ra Ngải An Tâm cũng đã vượt qua giai đoạn thứ nhất, nhưng ở giai đoạn thứ hai lại bị loại.
Nàng không được phân đến cùng một tòa thành màu đỏ với La Chinh, mà được phân đến cùng tòa thành với Khê Ấu Cầm.
Chẳng qua là trước khi La Chinh đi qua, nàng đã bị loại mất rồi, cho nên không gặp được La Chinh.
“An Tâm có thể đi vào giai đoạn thứ hai, vi sư đã rất thỏa mãn rồi” Tiêu Đạo Lai khẽ cười nói, đương nhiên ông hiểu rõ đồ đệ cưng của mình đã cố gắng hết sức.
Người làm sư phụ như ông hiểu khá rõ về sự khốc liệt của chiến trường mộng ảo này.
Cho dù là Thiên Kiêu của những thế lực lớn kia thì cũng bị loại hàng loạt.
Làm sao ông có thể khắt khe khi Ngải An Tâm không tiến vào được tốp ba trăm người đầu tiên cơ chứ?
“Cô gái bên cạnh La Chinh là ai?” Có người hỏi.
Vân Lạc đứng ở chính giữa, nhìn chằm chằm Khê Ấu Cầm, cô gái này rất xa lạ với nàng.
Ở trong Đại Thế Giới kia, nàng có một phân thân ở Đông Vực, một ở đại lục Hải Thần, nhưng lại chưa từng gặp qua Khê Ấu Cầm…
“Hình như cô gái này là dùng kiếm trận của Tử Cực giới” Ngải An Tâm có chút ấn tượng với Khê Ấu Cầm, kiếm trận của Tử Cực giới rất đặc biệt, lúc ấy nàng cũng nhận ra.
“Thiên Kiêu đến từ Tử Cực giới ư? Tên La Chinh này thật biết cách thông đồng đó! Trong thời gian ngắn như vậy mà đã dính như keo sơn, ha ha…” Ở bên cạnh có người cười nói.
“Nhưng ta thấy nàng ta không phải giống như là ngày đầu tiên biết La Chinh…”
…
La Chinh đứng tại chỗ, yên lặng chờ đợi cùng với những võ giả khác.
Sau khi bay lên trong ánh sáng màu tím, mọi người liền đi vào một chốn tiên cảnh mây mù dày đặc.
Sau khi được không biết bao nhiêu quy tắc của Thiên Đạo trong ánh sáng màu tím kia rèn giũa, trong lòng mọi người đều nhiều hơn một loại cảm ngộ.
Dấu vết của mỗi con cá kia lưu lại ở trong cơ thể có thể giúp bọn họ xây dựng được quy tắc ban đầu cho thế giới trong cơ thể của mình.
Trong khi chờ đợi, mọi người đều chuyên tâm vào việc lĩnh ngộ…
“Mười người đứng đầu trong vòng chiến trường mộng ảo này, sẽ có mười bàn thần cách.
Đến lúc đó ta sẽ tự tay đặt chúng ở trong đan điền của các ngươi…”
“Vù vù vù vù…”
Giọng nói của cô gái thần bí kia đột nhiên truyền đến.
Trên không trung chậm rãi nổi lên mười cái bàn hình tròn mờ mờ nằm lơ lửng.
Ba trăm võ giả phía dưới ngước lên nhìn, trong mắt không ít người đều lóe ra ánh sáng lấp lánh!
Dĩ nhiên, có không ít người không hề biết đây là vật gì…
Ví dụ như La Chinh, Khê Ấu Cầm, đám người Hoa Thiên Mệnh.
“La Chinh, bàn thần cách là cái gì thế?” Khê Ấu Cầm ngẩng đầu hỏi.
La Chinh lắc đầu, nhìn chằm chằm vào mười cái bàn hình tròn trên bầu trời, cũng tỏ vẻ khó hiểu.
Khi ở trong hành lang Đế Giả, La Chinh đã biết nếu muốn trở thành thần thì phải có được thần cách của mình…
Nhưng hắn lại không rõ bàn thần cách này là vật gì?
“Ha ha, ngay cả cái này cũng không biết ư?” Võ giả bên cạnh tỏ vẻ khinh thường: “Thế giới trong cơ thể căn bản không chứa được thần cách! Bàn thần cách này chính là vật chứa đựng được thần cách.
Cũng chỉ có đặt nó vào thế giới trong cơ thể, chờ tương lai sau khi có được thần cách của chính mình, thì phải dùng nó mới có thể chứa đựng được thần cách!”
“Làm sao để có được thần cách kia vậy?” Khê Ấu Cầm lại hỏi.
“Cái này…” Võ giả kia không trả lời được câu hỏi này.
Thần trong vũ trụ rất ít ỏi.
Tuy đám võ giả bọn họ hoặc là Thiên Kiêu, hoặc là Đạo Tử, có xác suất không nhỏ có thể trở thành Thần, nhưng cuối cùng cũng chỉ là võ giả Thần Hải Cảnh mà thôi, còn cách Thần xa tít tắp.
Đối với bí mật này cũng chỉ là có nghe nói đến, nên làm sao hắn trả lời Khê Ấu Cầm được?
“Các ngươi là con cưng trong diễn kỷ này, tất nhiên Thiên Đạo sẽ cho các ngươi cơ hội lớn nhất.
Cho dù các ngươi không thể lọt vào tốp mười, cũng sẽ có thể được cường hóa.
Mà cơ sở để cường hóa là cho các ngươi cường hóa pho tượng ở trong giai đoạn thứ hai…”
Nghe cô gái thần bí nói vậy, mọi người lập tức vừa mừng vừa sợ.
Trong giai đoạn thứ hai, tất cả điểm mộng ảo đều được bọn họ dùng cho pho tượng, để tiến hành cường hóa trên diện rộng cho pho tượng kia.
Họ chọn hoặc là cường hóa sức mạnh, hoặc là linh hồn, hoặc là quy tắc nào đó…
Mà những đầu tư này, sẽ hồi báo lại trên người chính bọn họ?
Những người này đầu tư mấy chục triệu, hay thậm chí hơn trăm triệu điểm mộng ảo vào, nên mức độ cường hóa không thể nói là không lớn!
Phần thưởng này đều khiến mọi người bất ngờ.
La Chinh nghe vậy cũng hơi sửng sốt.
So với các võ giả khác, điểm mộng ảo hắn đưa vào không tính là nhiều, nhưng hắn lại hiểu rõ pho tượng kia của mình, chỉ sợ nó còn mạnh hơn nhiều so với những người khác! Có thể nói là mạnh ngang với hắn, mà giờ những cường hóa này sẽ chuyển lại nguyên vẹn lên người hắn ư?
“Đương nhiên, ba người đứng đầu trong số các ngươi sẽ có phần thưởng khác.
Đồng thời, ta muốn cảnh báo các ngươi, cùng với việc nhận được phần thưởng, các ngươi cũng sẽ phải gánh vác vận mệnh càng nặng nề hơn…”
Vù vù vù vù…
Sau khi nàng nói xong, ở trước mặt bọn họ liền xuất hiện một cái bàn cờ hình vuông khổng lồ, mỗi cạnh đều dài một trăm nghìn trượng.
Cùng lúc đó…
Một bóng dáng hư ảo màu hồng lặng lẽ xuất hiện ở chính giữa bàn cờ.
Dù không thấy rõ khuôn mặt của bóng dáng kia, nhưng khi nghe nàng mở miệng nói chuyện, mọi người liền biết nàng chính là người chủ trì của chiến trường mộng ảo này…
La Chinh cũng cố gắng quan sát bóng dáng hư ảo kia mấy lần, muốn nhận ra dung mạo của cô gái thần bí.
Nhưng không biết nàng sử dụng thủ đoạn gì, mà khi nhìn qua bóng dáng hư ảo kia, liền biết đó là một cô gái duyên dáng.
Nhưng nếu nhìn kỹ lại, thì lại giống như mộng ảo vậy, cô gái biến thành một cái bóng, căn bản không thể nào nhìn rõ được.
Chương 1315: Không hề có ý chí chiến đấu
Bóng người hồng nhạt kia khẽ lay động, giống như tinh linh trong thế giới huyền ảo, từ từ bay xuốngGiống như La Chinh, cả vũ trụ đều biết đến sự tồn tại của cô gái thần bí này.
Nhưng lại hoàn toàn không biết về lai lịch, mục đích và nơi sống của nàng…
Các võ giả khác cũng muốn biết dung mạo của nàng giống như La Chinh, nhưng khi nhìn qua thì đều thấy cực kỳ mơ hồ, không thấy rõ hình dáng.
Bóng dáng hồng nhạt kia bay đến mép bàn cờ này, đứng ở trước mặt mọi người, ngay sau đó nàng đưa tay ra vẫy nhẹ.
Xung quanh nàng liền xuất hiện một đống quân cờ hình tròn có hai màu đen trắng.
Những quân cờ này có đường kính khoảng một trượng, lơ lửng ở giữa không trung, sau đó liền bay về phía mọi người.
“Các vị thiên tài, mời bước lên quân cờ…”
Sau khi bóng người hồng nhạt này mở miệng, giọng nói lạnh lùng lại truyền tới lần nữa.
Nhưng mọi người nghe ra, lại phát hiện giọng nói này không phát ra từ chỗ này, mà vẫn phát ra từ trên không như trước…
Có lẽ bóng người hồng nhạt này không phải là bản thể của nàng đích thân tới, cái mọi người nhìn thấy chỉ là một ảo ảnh mà thôi.
Nhưng nàng chính là người chủ trì của chiến trường mộng ảo này.
Nàng vừa dứt lời, ba trăm người bèn đồng loạt bước lên các quân cờ kia.
Ngay cả Khê Ấu Cầm không muốn tách khỏi La Chinh, nhưng giờ phút này nàng cũng không được lựa chọn.
Người lanh mắt lúc này liền phát hiện…
Trước đây, khi ở trong cột sáng màu tím, mọi người được chia thành hai bên, một bên là số mệnh cố định, một bên khác là số mệnh có thể thay đổi.
Bây giờ, tất cả quân cờ dưới chân võ giả có số mệnh cố định đều là màu trắng, mà tất cả quân cờ dưới chân võ giả có số mệnh có thể thay đổi là màu đen.
Về phần La Chinh, vốn dĩ hắn vẫn chưa được phân loại, nhưng lúc này cũng đứng ở trên quân cờ màu đen.
“Vù vù vù vù…”
Sau khi tất cả mọi người bước lên quân cờ, dưới sự điều khiển của bóng người hồng nhạt trong nháy mắt liền bay lượn giữa không trung.
Võ giả đứng trên quân cờ màu đen được chia thành một bên, còn người đứng ở quân cờ màu trắng, lại thuộc bên khác.
Mà bóng người hồng nhạt kia thì lơ lửng ở giữa.
Đối với La Chinh và ba trăm võ giả này, đây chính là cuộc đối đầu trong giai đoạn cuối cùng của chiến trường mộng ảo.
Nhưng đối với cô gái, đây lại là màn suy đoán thiên cơ của diễn kỷ này dựa vào các số mệnh cố định và số mệnh có thể thay đổi!
Cuộc khủng hoảng lớn nổ ra trong diễn kỷ, chính là lấy trời đất trong vũ trụ này làm bàn cờ, lấy hàng nghìn tỉ sinh linh làm quân cờ để tiến hành chơi một ván cờ vây đầy sóng gió.
Cho dù là nàng cũng không thể biết được cuộc khủng hoảng sẽ nổ ra từ nơi nào…
Nhưng tập hợp các Thiên Kiêu xuất sắc nhất trong tương lai, tự đánh một ván cờ, chính là một lần suy đoán sớm.
Nàng muốn thấy rõ, rốt cuộc cuộc khủng hoảng của diễn kỷ này, đến từ biến số hay là đến từ hằng số…
Vào giờ phút này, vô số ánh mắt trong vũ trụ đều nhìn chằm chằm vào cảnh tượng trên bàn cờ.
Từ một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn, cho đến võ giả bình thường, đều chăm chú theo dõi…
Cũng có một ít võ giả, coi đó là một cơ hội tuyệt vời để tạo nên canh bạc, bèn sắp xếp ba trăm võ giả thành dãy số, bắt đầu đặt tiền cược.
Chỉ thấy bóng người màu hồng nhạt kia đưa tay xuống, tùy ý nắm lại!
Từ trong mây mù vô tận liền xuất hiện một bàn tay khổng lồ, đó là một bàn tay ngọc to lớn!
Tuy bàn tay kia to lớn, nhưng mọi người lại có thể nhìn ra đây là tay của một cô gái.
Ngón tay non mịn trắng nõn, thon dài thẳng tắp như cọng hành.
Ngón trỏ của bàn tay này ấn về phía một quân trắng.
Móng tay của ngón giữa giữ lấy phần đáy của quân trắng!
Người đứng trên quân trắng này là một vị Thiên Kiêu của Sa Da tộc!
Thấy ngón trỏ to lớn kia ấn về phía mình, người đó cũng hoảng sợ, nhưng khi nó ấn xuống, lại xuyên qua cơ thể hắn, đặt ở trên quân cờ.
Sau khi bàn tay ngọc khổng lồ kia giữ lấy quân trắng, liền ấn thẳng xuống trên bàn cờ có cạnh dài một trăm nghìn trượng kia!
“Cạch!”
Cùng với một tiếng vang giòn, quân cờ liền hạ xuống!
Mà võ giả Sa Da tộc kia vẫn đứng vững ở trên quân trắng như trước…
Hắn cũng biết, đối thủ của mình, sẽ là võ giả trong quân đen!
Chẳng mấy chốc, suy đoán của hắn liền được chứng thực.
Bàn tay ngọc khổng lồ kia lùi về sau mây mù, sau đó lại lộ ra từ một bên khác, lúc này nó giữ lấy một quân cờ màu đen.
Lần này, quân cờ mà bàn tay ngọc khổng lồ kia giữ lấy là quân cờ Khê Ấu Cầm đang đứng!
Khê Ấu Cầm hơi sửng sốt…
Nàng không ngờ quân đen ra sân đầu tiên lại chính là mình.
“Cạch!”
Quân đen được đặt xuống, bàn tay lại dời đi.
“Hai người tự giao đấu, chỉ quyết định thắng thua, không quyết định sống chết…” Giọng nói của cô gái thần bí kia lại lần nữa vang vọng ở bên tai mọi người.
“Trận chiến đầu tiên chính là ta!”
Mặt Khê Ấu Cầm đầy vẻ buồn rầu…
Nàng không thích tranh đấu với người khác.
Lần này tiến vào chiến trường mộng ảo, e rằng số lần tranh đấu với người khác còn nhiều hơn gấp mười lần so với cả đời nàng cộng lại!
Hai giai đoạn trước, Khê Ấu Cầm đều rất liều mạng.
Nhưng nàng có động cơ của mình, đó là vì muốn gặp La Chinh mà cố gắng.
Bây giờ La Chinh đang bầu bạn ở bên, điều nàng mong ước nhất đã được thỏa mãn một phần, nên việc lại tiếp tục tranh đấu với người khác là vô nghĩa đối với nàng.
Nàng buồn bực ngoảnh lại nhìn La Chinh.
Nhưng lúc này La Chinh lại khẽ mỉm cười với Khê Ấu Cầm: “Ấu Cầm, cố lên!”
Khê Ấu Cầm dẩu môi, rồi mới miễn cưỡng gật đầu…
Nhưng nàng không biết rằng, sư phụ của mình, Vô Định lão nhân đang ở trong một góc nào đó của vũ trụ, và các sư tỷ của nàng hồi hộp dõi theo nàng.
“Hình như Ấu Cầm không có ý chí chiến đấu lắm…”
“Ôi, dường như lòng hiếu thắng của nàng đặt hết trên con đường tình cảm rồi, vốn dĩ nàng cũng không quá hứng thú đối với võ đạo!”
“Thật là không công bằng, trời cao cho nàng thiên phú tuyệt vời như vậy, lại không cho nàng một trái tim theo đuổi võ đạo…”
Khê Ấu Cầm nghĩ một lúc liền bước xuống khỏi quân cờ màu đen kia.
Mặc dù trong lòng còn có chút mâu thuẫn, nhưng nàng vẫn dùng mười ngón tay gảy nhẹ, bảy phi kiếm với bảy màu sắc khác nhau từ từ bay ra từ trên người nàng, rồi chậm rãi tản ra…
Nàng nhìn chằm chằm vào võ giả Sa Dạ tộc cách đó không xa, bĩu môi nói: “Được rồi, có thể bắt đầu đánh…”
Thấy cảnh này, La Chinh không nhịn được lắc đầu.
Khê Ấu Cầm vẫn không có gì tiến bộ, có thể nói căn bản là nàng không hề có ý chí chiến đấu, giống nàng ấy năm đó như đúc.
Hắn thật sự không hiểu được, làm sao nàng ấy có thể đi được đến giai đoạn này của chiến trường mộng ảo…
Nhưng La Chinh lại không biết rằng, Khê Ấu Cầm ở giai đoạn thứ nhất của chiến trường mộng ảo và bây giờ như hai người khác hẳn nhau!
Khi đó vì tìm La Chinh, Khê Ấu Cầm đã đi qua hết tòa thành chính này đến tòa thành chính khác.
Vốn dĩ khí thế của nàng cũng không mạnh mẽ, nhìn qua chỉ là một cô gái Nhân tộc yểu điệu, nên tất nhiên đã bị đánh lén vô số lần.
Nàng khi đó có tâm trí cực kỳ vững chắc, tràn đầy ý chí chiến đấu, người nào ngăn cản nàng tìm La Chinh liền trở thành kẻ thù một mất một còn của nàng.
Vì thế nàng giống như Thần Chết vậy, võ giả bị nàng chém giết nhiều không đếm xuể.
Chẳng qua là lúc này nàng lại chỉ muốn đứng ở bên cạnh La Chinh, thì làm sao có thể có ý chí chiến đấu gì?
Hiện tại bị người khác cưỡng ép nhấn ở trên bàn cờ, cũng không thể không ra tay, xem như không trâu bắt chó đi cày…
Về phần võ giả Sa Da tộc kia, nhìn thấy đối thủ đầu tiên của mình là một cô gái Nhân tộc yểu điệu hoàn toàn không có ý chí chiến đấu, trên mặt liền lộ ra nụ cười hài lòng.
Sa Da tộc của hắn đã yên lặng quá lâu, chủng tộc cổ xưa này ở trong vũ trụ chỉ có thể được coi là chủng tộc hạng hai…
Nếu lần này đạt được hạng nhất trong chiến trường mộng ảo, thì sẽ được đặt bàn thần cách vào trong cơ thể.
Ngày sau đạt được thành tựu, hắn sẽ dẫn dắt chủng tộc của mình lấy lại vinh quang.
Nghĩ tới đây, võ giả Sa Da tộc này liền khẽ lắc vai.
Từ sau hai vai hắn mọc lên hai cái đồ đằng tinh tế, lập tức từ trong đồ đằng kia lan tràn ra từng luồng hơi thở cổ xưa.
Sa Da tộc cũng là một chủng tộc cổ xưa, mà chủng tộc này tin vào tín ngưỡng thờ cúng tổ tiên.
Mỗi một thế hệ Sa Da tộc đều đang tích lũy cho thế hệ tiếp theo…
Thân là con trai của đại tù trưởng đời thứ ba mươi sáu nghìn ba trăm ba mươi ba của Sa Da tộc, hắn có thể có được sức mạnh vô cùng lớn mạnh từ chỗ tổ tiên!
“Trận so đấu đầu tiên, chỉ cần thể hiện ra hai phần mười hoặc ba phần mười sức mạnh là được”
Đối mặt với Khê Ấu Cầm, trong lòng võ giả Sa Dạ tộc bèn quyết định như vậy.
Sau đó hắn rút ra một cây giáo màu đen từ sau lưng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Gian Khách [Dịch] Gian Khách](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/08/Dich-Gian-Khach-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Liệp Mệnh Nhân [Dịch] Liệp Mệnh Nhân](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/05/Dich-Liep-Menh-Nhan-Audio-Truyen.jpg)
![[Dịch] Bắc Uyên Tiên Tộc [Dịch] Bắc Uyên Tiên Tộc](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2024/05/Dich-Bac-Uyen-Tien-Toc-SE-Audio-Truyen.jpg)

