1. Home
  2. Truyện Hay
  3. [Dịch] Bách Luyện Thành Thần
  4. Tập 262 : Đổi điểm (c1306-c1310)

[Dịch] Bách Luyện Thành Thần

Tập 262 : Đổi điểm (c1306-c1310)

❮ sau
tiếp ❯

Chương 1306: Đổi điểm

Tiếng cười kia truyền đến khiến La Chinh cảm thấy hơi không thoải máiKhi còn ở bên ngoài, La Chinh và nàng đã nói chuyện với nhau nhiều lần.

Mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng trong ấn tượng của hắn, nàng là một cô gái tương đối hoạt bát.

Sau khi tiến vào chiến trường mộng ảo, nàng cẩn thận, tỉ mỉ đọc quy tắc của chiến trường mộng ảo, từ đó cũng trở nên vô cùng lạnh lùng.

“Biểu hiện không tệ.

La Chinh, ngươi đã tiến vào vị trí thứ bảy mươi bảy rồi!” Giọng nói cô gái lại truyền vào trong đầu La Chinh.

La Chinh sửng sốt, sau đó hỏi: “Có tin tức gì của La Yên không?”

“…”

Bên kia im lặng một lúc, sau đó cất giọng bất mãn: “Vì sao mỗi lần nói chuyện với ta, câu đầu tiên luôn là La Yên vậy”

La Chinh trợn mắt.

Đúng là hỏi linh tinh, chẳng phải đó là điều đương nhiêu sao?

Mặc dù Thét Lệnh của hắn có thể sử dụng không giới hạn số lần, nhưng hắn cũng không ăn no rửng mỡ, tự dưng đi kể chuyện cho nàng nghe.

Chẳng phải tất cả đều là vì muốn nàng hỗ trợ dò la tung tích của La Yên sao?

“Không có tin tức à?” La Chinh hỏi lại.

Cô gái thần bí thản nhiên nói: “Thần Vực còn khổng lồ hơn ngươi tưởng tượng rất nhiều.

Mấy năm trước, ta đã gửi tin tức về đó nhưng đến giờ vẫn chưa thấy hồi âm” Không còn cách nào khác, cô gái thần bí chỉ có thể giải thích với La Chinh như vậy.

Nghe xong, La Chinh tỏ vẻ thất vọng, thở dài một cái, sau đó hỏi tiếp: “Ngươi định làm gì vậy? Sao tự dưng lại xuất hiện?”

Vốn dĩ hắn đang định dò xét tấm thẻ tre, nhưng không ngờ ý thức của cô gái thần bí lại chợt xuất hiện.

“Cũng không có gì.

Chiến trường mộng ảo này là do ta đích thân chủ trì, ngươi không định xin ta giúp đỡ sao?” Cô gái thần bí cười hỏi.

Nghe xong, La Chinh từ chối ngay lập tức: “Không cần”

Mặc dù La Chinh không hiểu ý nghĩa thực sự đằng sau chiến trường mộng ảo, nhưng hắn biết đây chính là nơi tranh đấu của các thiên tài Thần Hải Cảnh trong toàn bộ vũ trụ.

Sau khi hắn bước vào chiến trường, trước sau đều dựa vào thực lực của mình, chưa từng ỷ lại vào Thanh Long hay Huân.

Nếu đã đạt đến mức độ như vậy, tội gì còn phải nhờ người bên ngoài trợ giúp?

Hắn biết cuối cùng mình cũng sẽ phải đối mặt với các Thiên Kiêu, Đạo Tử.

Ví dụ như Cơ Lạc Tuyết sau khi hợp thể, hay Độc Cô Kiếm Tiêu Tiêu.

Nhưng võ giả trên đời, dù sao cũng chỉ có thể dựa vào bản thân mình.

Nếu được người bên ngoài hỗ trợ, có lẽ chỉ có thể ra oai nhất thời, nhưng dù sao đó vẫn là sức mạnh của người khác.

“Không phải chứ? Ta thật sự có thể giúp ngươi mà” Cô gái thần bí tiếp tục nói.

“Ta nói không cần” La Chinh cau mày: “Ta chỉ cần ngươi dò la tin tức của La Yên là đủ rồi”

“…” Bên kia lập tức im lặng.

Ở chính giữa tòa thành màu đỏ, chỗ sâu trên cao có lơ lửng một đám mây mù hình tròn.

Sâu trong đám mây mù có một cung điện giống như được điêu khắc từ thủy tinh.

Mép cung điện đang có một cô gái ngồi ngay ngắn trên lan can.

Cô gái này mặc chiếc váy màu lam khói nhạt, làn váy màu xanh tản ra phía sau người giống như hoa trôi trong nước, lộ ra đôi chân nhỏ nhắn, trắng nõn, rủ xuống đám mây mù, như ẩn như hiện.

Từ sau lưng nhìn lại, bờ vai nhỏ bé giống như được gọt đẽo, bóng lưng trông rất cô đơn.

Nàng chính là người chủ trì chiến trường mộng ảo, cũng là cô gái thần bí vẫn luôn nghe La Chinh kể chuyện.

Lúc này, gò má nàng hếch lên, mặt đầy vẻ tức giận.

“Chưa từng thấy người nào như ngươi, chẳng biết lòng tốt của người ta gì cả.

Hừ, vậy ta chẳng thèm quan tâm đến chuyện sống chết của ngươi nữa”

Sau khi La Chinh tiến vào chiến trường mộng ảo, đây là lần đầu tiên cô gái thần bí nhìn thấy khuôn mặt thật của La Chinh.

Ánh mắt nàng vẫn luôn dõi theo hắn từ đầu đến cuối, từ tòa thành này đến tòa thành khác, rồi lại đến đại sảnh Nhân Quả.

Giai đoạn thứ nhất này, nàng rất tin vào thực lực của hắn.

Mặc dù vẫn luôn theo sát, nhưng nàng chưa từng ra tay trợ giúp.

Đến giai đoạn hai, nàng mới nghĩ đến việc chủ động giúp đỡ La Chinh.

Tốt xấu gì hắn cũng được coi như là bạn của nàng.

Mặc dù nàng và La Chinh dùng Thét Lệnh trò chuyện đã mấy năm, nhưng thật ra nàng lại không hiểu rõ tính cách của hắn.

Cũng không phải tính cách của hắn cổ hủ gì.

Hắn cũng chẳng đòi hỏi công bằng tuyệt đối.

Dù sao, từ lúc sinh ra, thế giới này đã không có công bằng, chỉ có thiên phú, cơ duyên, bối cảnh, vận may…

Thứ có thể chi phối vận mệnh của một người thật sự rất nhiều.

Thế giới hoàn toàn không hề tồn tại công bằng.

Nhưng La Chinh biết, chiến trường mộng ảo chính là một lần kiểm duyệt đối với bản thân hắn.

Cơ hội này, một diễn kỷ chỉ có một lần.

Hắn không muốn bỏ qua, cũng không muốn gian lận để có được cơ hội tốt.

Cô gái hơi nhíu mày, ánh mắt đẹp lại di chuyển, hiện lên chút nghịch ngợm.

“Không cần ta giúp.

Hừ, vậy ta sẽ khiến cho ngươi muốn tránh cũng tránh không được.

Không ai có thể làm trái ý bổn cô nương”

Nàng canh giữ trong vũ trụ này đã sáu diễn kỷ.

Một diễn kỷ là ba tỉ sáu trăm năm.

Sáu diễn kỷ là hai mươi mốt tỉ sáu trăm năm…

Đối với tộc của nàng, tuổi thọ là vĩnh viễn.

Trong dòng sông thời gian, nàng tự phong ấn hầu hết thời gian của mình.

Một trăm triệu năm đối với nàng chẳng khác gì một cái nháy mắt.

Khiến thời gian trôi càng nhanh, hoặc khiến ý thức của mình nhảy vọt trong thời gian, đây chính là bản năng của tộc nàng.

Mấy diễn kỷ trước đó, cô gái nhỏ này vẫn luôn như vậy mà sống qua ngày.

Sau khi đến diễn kỷ này, nàng bỗng nhiên cảm thấy nhàm chán, mới thức tỉnh lại từ trong Thiên Đạo.

Lúc nhàm chán, hát một bài hát cũng không tệ.

Không ngờ, nàng không hát còn đỡ, vừa hát đã suýt nữa làm cả vụ trụ loạn lên.

Cuối cùng, dưới sự cầu xin của một đám Thiên Tôn, nàng mới ngừng ca hát.

Nàng muốn dùng Thét Lệnh để tâm sự, nhưng đám Thiên Tôn quá ki bo, chỉ sợ lãng phí một tấm Thét Lệnh, thật sự là rất quá đáng.

Thực ra, phương pháp luyện chế Thét Lệnh là do nàng lén tung ra.

Cho dù vũ trụ rất lớn, có rất nhiều sinh linh, nhưng đối với người bị kìm hãm trong Thiên Đạo như nàng mà nói thì vẫn quá yên tĩnh.

Về sau, Thét Lệnh nhiều hơn, náo nhiệt hơn, nhưng vẫn không ai chịu đáp lại nàng.

Thế nên nàng vẫn cảm thấy nhàm chán.

Cho đến khi La Chinh xuất hiện.

Tên nhóc này vừa mới xuất hiện, đã khiến nàng chú ý.

Dường như hắn đang tìm kiếm một cô gái tên La Yên, nhưng hắn dùng Thét Lệnh gào khắp cả vũ trụ cũng không thấy ai đáp lại.

Kết quả, lại đi cãi vã với hai vị Thiên Tôn.

Sau đó hắn bắt đầu đếm.

Lúc này, cô gái thần bí đã cảm thấy La Chinh là một người thú vị.

Đồng thời, nàng cũng vô cùng tò mò, không biết La Chinh lấy đâu ra nhiều Thét Lệnh như vậy? Hay là, hắn cũng có được một tấm Thét Lệnh có thể dùng vô số lần như nàng?

Nàng không có hứng thú tìm hiểu xem La Chinh làm thế nào để có được Thét Lệnh.

Chỉ cần tên nhóc này chịu nói chuyện với nàng, nàng đã cảm thấy thỏa mãn lắm rồi.

Về sau, nàng nghe La Chinh kể từng câu chuyện, từ đó đồng ý giúp La Chinh tìm kiếm em gái của mình.

Mấy năm qua, nàng cũng không còn rơi vào trạng thái ngủ say.

Mỗi khi nàng rơi vào trạng thái ngủ say, nàng sẽ ép buộc mình tỉnh lại.

Cho nên, thời gian ngủ say thường không đến một năm rưỡi, không còn là chục triệu năm, thậm chí là hơn trăm triệu năm như lúc trước.

Nàng đã hạ quyết tâm, nên chậm rãi nâng tay phải của mình lên, một vòng ánh sáng màu tím hiện trên cánh tay của nàng.

Vòng ánh sáng này vừa xuất hiện đã lặng lẽ khuếch tán ra xung quanh.

Trong lúc mọi người còn chưa phát hiện ra, nó đã bao phủ toàn bộ chiến trường mộng ảo.

Tất nhiên La Chinh không biết được dự định của cô gái thần bí này.

Đợi khi giọng nói của cô gái thần bí biến mất, hắn liền thở phào một cái, tiếp tục thăm dò tấm thẻ tre màu vàng.

Lúc này, hắn mới biết thẻ tre màu vàng này là quy tắc Thiên Đạo được khắc trên pho tượng.

Nhưng quy tắc Thiên Đạo cần năm trăm triệu điểm mộng ảo mới đổi được.

Đọc qua điều kiện, La Chinh cảm thấy choáng váng.

Cho dù người đứng đầu chiến trường mộng ảo cũng không có đủ năm trăm triệu điểm mộng ảo.

Thế là, La Chinh chọn thẻ tre sức mạnh, thẻ tre phòng ngự và thẻ tre tốc độ để tiến hành trao đổi.

Có người vô cùng cực đoan, chỉ tập trung tất cả điểm mộng ảo của mình vào một tấm thẻ, nhưng La Chinh vẫn cố gắng theo đuổi sự cân bằng.

Tuy nhiên, hắn không biết rằng, trong lúc hắn đổi điểm, cô gái thần bí kia đã động tay động chân.

Số điểm mộng ảo của hắn dùng khi đổi hoàn toàn khác với người khác.


Chương 1307: Ngôi sao màu tím

Điểm mà mọi người thu được trong giai đoạn hai không còn quyết định thứ hạng trên chiến trường mộng ảo nữaBây giờ, mọi người đang ở trong một quá trình loại trừ.

Chỉ cần pho tượng bị hỏng thì người đó sẽ bị loại.

Cho nên, trước khi kết thúc thời gian đếm ngược, mỗi một võ giả đều rót tất cả điểm mộng ảo của mình vào pho tượng, dùng để cường hóa nó.

Một trăm nghìn điểm mộng ảo chỉ có thể cường hóa pho tượng một lần.

Mức độ cường hóa cũng không được rõ ràng.

Bọn họ đều biết, chỉ sợ cuộc chiến kế tiếp sẽ phải dựa vào bản thân mình, không thể trông cậy vào việc pho tượng kia sẽ tác chiến với mình.

Cho nên, gần như tất cả võ giả đều dùng điểm để cường hóa khả năng phòng ngự.

Đây cũng là phương pháp ổn thỏa nhất.

Dù sao, người tiến vào tốp hai nghìn năm trăm người đứng đầu đều có lòng tin tuyệt đối vào thực lực của mình.

Về phần pho tượng được làm bằng cái gì, chỉ cần không bị vỡ, khiến mình bị loại là được.

Trên ngực pho tượng còn có một ngôi sao màu tím.

Khi bọn họ cường hóa một trăm lần, tốn hết năm mươi triệu điểm mộng ảo, ngôi sao màu tím thứ hai sẽ xuất hiện trên ngực.

Đa số mọi người đều có trên năm mươi triệu điểm mộng ảo.

Chỉ có những người nằm ngoài hai nghìn người đứng đầu thì điểm tích lũy mới hơi thấp một chút.

Cho nên, sau khi mọi người tiêu hết điểm mộng ảo của mình, một ngôi sao màu tím thứ hai sẽ xuất hiện cùng với một ấn ký màu tím.

Trong quá trình cường hóa, có một võ giả mặc trọng giáp mang theo pho tượng của mình tiến vào tầng thứ hai.

Võ giả này có khuôn mặt hình chữ quốc (国), trang bị trên người rất khoa trương, tay trái cầm một cái khiên cao cỡ bằng một người, tay phải cầm một thanh kiếm màu bạc sắc bén, nét mặt vô cùng nghiêm túc.

Pho tượng phía sau hắn cũng cầm một tấm khiên và kiếm như hắn.

Trong lúc La Chinh đang cường hóa pho tượng của mình, hắn thấy ở khóe mắt lóe lên ánh sáng trắng.

Khi liếc nhìn qua thì không khỏi nhíu mày lại.

Người này xếp thứ bảy trên kim tự tháp.

Bởi vì người này trang bị đủ thứ hạng nặng cho mình, khiến La Chinh ấn tượng sâu sắc, chỉ là không rõ hắn xuất thân từ thế lực nào.

Người này vừa bước vào, mọi người lập tức xì xào bàn tán.

“Là Giang Chính Nghĩa của Thiên Vị tộc…”

“Nghe nói người này bị bệnh thần kinh…”

“Đừng xem thường hắn.

Đạo Tử của Thiên Vị tộc đấy”

Những lời bàn tán này rơi vào tai La Chinh, khiến hắn hơi giật mình.

Thì ra đây chính là Đạo Tử.

Bây giờ La Chinh đã biết, Đạo Tử chính là võ giả đã mở được toàn bộ hoa sen đại thừa, chỉ là người này có dáng vẻ kỳ quái, không biết tu luyện thần đạo nào.

“Chính Nghĩa số hai, ở đây chờ lệnh”

Giang Chính Nghĩa vung kiếm trong tay lên, chỉ một vị trí.

Pho tượng của hắn liền nghe theo mệnh lệnh, bước qua, đồng thời còn quỳ một chân dưới đất, quỳ lạy bản thể.

Cảnh tượng này khiến La Chinh sửng sốt.

Pho tượng chính là phân thân của mình, người này lại đi điều khiển phân thân phải quỳ lạy chính mình, không phải là bị điên rồi chứ? Người bị bệnh tâm thần thì làm sao có thể trở thành Đạo Tử?

Sau khi Giang Chính Nghĩa ra lệnh xong, hắn cũng bắt đầu dùng ý thức xem qua thẻ tre giống như những người khác.

Sau khi phán đoán, hắn chọn cường hóa sức mạnh, đổi tất cả điểm của mình lấy thẻ tre sức mạnh.

Từng luồng ánh sáng màu đỏ vờn quanh trên pho tượng của hắn.

Mỗi khi ánh sáng màu đỏ lóe lên, đại diện cho một lần cường hóa.

Nhìn dáng vẻ hắn như vậy, đại khái chắc chỉ có ý định cường hóa sức mạnh.

Mọi người đều nhìn Đạo Tử của Thiên Vị tộc này như nhìn một tên ngốc.

Pho tượng yếu ớt như bùn nhão, đụng một cái liền nát, chỉ có sức mạnh không thì làm được quái gì?

Chỉ sợ vừa dùng pho tượng đánh ra một quyền thì nó sẽ tự động vỡ nát ra rồi.

Giang Chính Nghĩa này không định thông qua giai đoạn thứ hai sao?

“Vẫn thường nghe nói Giang Chính Nghĩa của Thiên Vị tộc rất kỳ lạ.

Hôm nay gặp được mới thấy, hắn ngớ ngẩn thứ nhất thì không ai dám tranh thứ hai” Một võ giả trào phúng.

Giang Chính Nghĩa đang tập trung tinh thần nhìn chằm chằm pho tượng.

Nghe xong, hắn quay đầu lại, đối mặt với vị võ giả kia: “Bàn tán sau lưng người khác là chuyện cực kỳ thiếu đạo đức”

Nói xong, Giang Chính Nghĩa vung trọng kiếm trong tay lên, thân kiếm nhắm ngay vị võ giả kia.

Thân kiếm sáng bóng phản chiếu gương mặt của vị võ giả đó.

Giang Chính Nghĩa tiếp tục nói: “Ta nhớ kỹ mặt của ngươi.

Ở đây, ta không thể trừng phạt ngươi, nhưng nếu gặp nhau bên ngoài, ta nhất định sẽ không bỏ qua cho ngươi”

Khi hắn nói mấy lời này, sắc mặt cực kỳ nghiêm túc, giống như không phải nói đùa.

Những gì hắn đã nói, nhất định sẽ làm được.

Nghe vậy, sắc mặt vị võ giả kia hơi khó coi.

Nói Giang Chính Nghĩa ngớ ngẩn, nhưng dù sao người ta cũng là Đạo Tử của Thiên Vị tộc.

Lại nghe đồn, tên này trước giờ chưa từng nói đùa, nói là làm.

Giang Chính Nghĩa nói xong thì cũng không để ý đến vị võ giả kia nữa, tiếp tục đổi điểm để cường hóa sức mạnh cho pho tượng của mình.

Không bao lâu sau, một luồng ánh sáng màu tím lóe lên.

Trên ngực pho tượng của hắn xuất hiện một ngôi sao màu tím thứ hai.

Điều này nói rõ Giang Chính Nghĩa đã đổi năm chục triệu điểm trở lên, nhưng hắn vẫn chưa dừng lại, mà tiếp tục chọn cường hóa sức mạnh pho tượng của mình.

Nhưng mọi người không ngờ, không bao lâu sau, trên ngực pho tượng của Giang Chính Nghĩa lại lóe lên ánh sáng màu tím lần nữa.

Ngôi sao màu tím thứ ba xuất hiện.

“Tại sao lại có ngôi sao màu tím thứ ba?”

“Điều này có nghĩa điểm mộng ảo của Giang Chính Nghĩa chắc đã vượt qua một trăm triệu điểm.

Cho nên mới xuất hiện ngôi sao màu tím thứ ba”

“Nhiều điểm mộng ảo như thế, nhưng chỉ dùng để cường hóa sức mạnh, đúng là lãng phí”

Mọi người không biết đánh giá cường độ thăng cấp của pho tượng này như thế nào, chỉ có thể ước lượng đại khái.

Nhưng mọi người đều biết, ngôi sao màu tím trên pho tượng chính là đại diện cho mức độ cường hóa cao thấp của pho tượng.

Nhìn thấy cảnh này, mọi người đều thở dài trong lòng.

Điểm mộng ảo của tên này nhiều như vậy, nhưng lại lãng phí hết cho việc cường hóa sức mạnh.

Nên biết rằng, mọi người tổng cộng cũng chỉ có hai phương thức dùng để cường hóa.

Một là cường hóa phòng ngự vô hạn cho pho tượng, còn lại thì giống như La Chinh.

Chứ cường hóa sức mạnh thì có lợi gì?

Nhưng cũng chẳng ai nhắc nhở Giang Chính Nghĩa, hoặc có nhắc nhở thì hắn cũng không nghe.

La Chinh cường hóa tốc độ pho tượng xong thì bắt đầu cường hóa sức mạnh và lực phòng ngự.

Lúc này, một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra.

Hắn cường hóa còn chưa được bao lâu, trên ngực pho tượng đã lóe lên ánh sáng màu tím của ngôi sao màu tím thứ hai.

Theo suy đoán của mọi người, để ngôi sao màu tím thứ hai xuất hiện thì cần phải tốn năm mươi triệu điểm mộng ảo.

Nhưng bây giờ La Chinh chỉ mới tiêu chưa đến tám triệu, tại sao lại có thêm một ngôi sao màu tím nữa?

Lúc này, mọi người vẫn tập trung sự chú ý trên người Giang Chính Nghĩa.

Mặc dù biết Giang Chính Nghĩa xếp hạng rất cao, đứng thứ bảy trong toàn bộ chiến trường mộng ảo, nhưng bọn họ lại không biết điểm tích lũy của người ta là bao nhiêu.

Bây giờ, mọi người có thể lợi dụng điểm này để đưa ra một suy đoán đại khái.

Giang Chính Nghĩa vẫn chưa ngừng cường hóa.

Mọi người cũng ngừng thở nhìn chằm chằm cảnh tượng trước mắt.

Không bao lâu sau, ngôi sao màu tím thứ tư xuất hiện.

Nói cách khác, Giang Chính Nghĩa đã có ít nhất hai trăm triệu điểm mộng ảo.

Võ giả tiến vào tốp hai nghìn năm trăm người đầu tiên, ít nhiều gì đều có chút kiêu ngạo.

Bọn họ cho rằng, nếu mình đã tiến vào được tốp hai nghìn năm trăm người đầu tiên thì có lẽ chênh lệch với cường giả đằng trước cũng không quá lớn.

Nhưng Giang Chính Nghĩa có được hơn hai trăm triệu điểm mộng ảo, vậy mà cũng chỉ xếp ở vị trí thứ bảy?

Vậy người đứng thứ sáu thì có được bao nhiêu điểm mộng ảo?

Người thứ năm thì sao?

Thứ tư, thứ ba, thứ hai…

Lúc này, tất cả đều hít sâu một hơi, nhận biết được mình và đám Thiên Kiêu, Đạo Tử đằng trước chênh lệch đến thế nào.

Tiếng kêu kinh ngạc đã thu hút ánh mắt của La Chinh.

“Tên này thật sự có hai trăm triệu điểm mộng ảo sao?” Con ngươi La Chinh co rụt lại.

Khó trách…

Ở một Đại Giới, La Chinh cướp được gần một trăm triệu điểm mộng ảo, nhưng vẫn không xếp được vị trí thứ nhất, vậy chắc hẳn điểm mộng ảo của người thứ nhất sẽ không ít.

Đám người đó đúng là người sau còn biến thái hơn người trước.

Chênh lệch giữa các võ giả xếp phía trên sẽ rất lớn.

Một lát sau, rốt cuộc Giang Chính Nghĩa cũng ngừng cường hóa pho tượng.

Dựa theo thời gian hắn cường hóa mà phán đoán, mọi người đoán điểm mộng ảo của hắn nằm giữa hai trăm ba mươi triệu và hai trăm bốn mươi triệu, và chắc chắn chưa đạt đến hai trăm năm mươi triệu.

Nếu không, hắn đã cường hóa ra được ngôi sao màu tím thứ năm.

La Chinh bên này cũng nhanh chóng tăng tốc độ cường hóa.

Trong lòng hắn còn đang nghi ngờ.

Ngôi sao màu tím thứ hai của hắn xuất hiện quá sớm.

Vốn dĩ hắn đang nghĩ có phải là vì hắn phân phối tương đối tốt, cho nên thực lực pho tượng cũng sẽ bị ảnh hưởng lớn hơn một chút hay không.

Nhưng sau khi hắn rót hai mươi triệu điểm mộng ảo vào đó, ánh sáng màu tím lại lóe lên, ngôi sao màu tím thứ ba xuất hiện.


Chương 1308: Mạnh mẽ xông tới

Lúc này, việc cường hóa được hai ngôi sao màu tím cũng chẳng kỳ lạ gìĐa phần, nếu mọi người tiêu hết điểm mộng ảo của mình thì đều có thể cường hóa ra được ngôi sao màu tím thứ hai.

Nhưng người cường hóa ra được ngôi sao màu tím thứ ba thì vẫn rất ít.

Chỉ có hai mươi người đứng đầu chiến trường mộng ảo mới có nhiều điểm mộng ảo như vậy.

Trong tòa thành màu đỏ này cũng chỉ có bảy tám vị võ giả có thể cường hóa ra được ngôi sao màu tím thứ ba.

“Nhìn kìa, tên kia cũng đã có được ngôi sao màu tím thứ ba”

Đã có võ giả để ý đến pho tượng bên cạnh La Chinh.

Võ giả kia vừa kêu lên như vậy thì tất cả mọi người đều đồng loạt nhìn qua.

Khi bọn họ nhìn thấy La Chinh, tất cả đều sững sờ.

“Tên này, ta nhớ thứ hạng của hắn là hơn bảy mươi thì phải”

“Chính xác mà nói là bảy mươi bảy”

“Không đúng, xếp hạng của tên nhóc này còn sau cả ta.

Điểm mộng ảo của hắn còn ít hơn ta, nhưng vì sao ta lại không cường hóa ra được ngôi sao màu tím thứ ba?”

Đám võ giả quan sát rất cẩn thận, họ ghi nhớ rất rõ thứ hạng của mình.

Thứ hạng được xếp dựa theo số lượng điểm mộng ảo của võ giả.

Võ giả xếp ở vị trí trên La Chinh mà còn không thể cường hóa được ngôi sao màu tím thứ ba.

Vậy thì tại sao La Chinh lại làm được?

Nghe thấy tiếng bàn tán, La Chinh chỉ đành mỉm cười bất đắc dĩ.

Hắn cũng không biết chuyện gì đang xảy ra.

Nhưng hắn không để ý đến lời bàn tán của mọi người nữa, mà tiếp tục rót điểm mộng ảo của mình vào trong thẻ tre, không ngừng cường hóa pho tượng của mình.

Khi La Chinh đổi hết bốn mươi triệu điểm mộng ảo, ánh sáng màu tím lại lóe lên lần nữa.

“Vụt!”

Lại thêm một ngôi sao màu tím thứ tư ngưng tụ trước ngực pho tượng.

“Ngôi sao thứ tư rồi”

“Không phải chứ? Tại sao hắn lại làm được?”

“Ta thấy hắn cũng đâu có đổi quá nhiều điểm mộng ảo đâu”

Lúc này, Giang Chính Nghĩa cũng đưa mắt nhìn chằm chằm pho tượng của La Chinh.

Ánh mắt của tất cả võ giả đều tập trung về phía bên này.

“Không phải hắn gian lận đó chứ?”

“Gian lận? Gian lận ngay trong chiến trường mộng ảo? Ngươi nói đùa à?”

“Nếu không gian lận thì tại sao hắn lại có thể ngưng tụ ra được ngôi sao màu tím thứ tư…”

Bọn họ còn chưa nói xong thì trên pho tượng của La Chinh đã lại ngưng tụ ra thêm một ngôi sao nữa.

Ngôi sao thứ năm…

Theo suy đoán, để ngưng tụ ra ngôi sao màu tím thứ năm thì cần tới hai trăm năm mươi triệu điểm mộng ảo.

Cho dù là người xếp hạng thứ bảy như Đạo Tử của Thiên Vị tộc thì cũng không thể ngưng tụ ra được, thế mà La Chinh lại làm được.

Mọi người ngơ ngác nhìn pho tượng của La Chinh, không ai biết nên nói gì cho phải.

“Sẽ không xuất hiện ngôi sao thứ sáu chứ…”

Có người nhỏ giọng nói, nhưng còn chưa nói xong thì một luồng ánh sáng màu tím lại lóe lên, ngôi sao màu tím thứ sáu xuất hiện.

La Chinh nhìn ngôi sao màu tím thứ sáu, cũng cảm thấy hơi choáng.

Đại khái hắn đã đoán ra được vấn đề nằm ở đâu, việc này gần như chắc chắn là do cô gái thần bí đã động tay động chân.

“Cô nàng này quá tùy hứng rồi…”

La Chinh lẩm bẩm.

Nhưng hắn không có sự lựa chọn, cũng không thể để lãng phí hết điểm mộng ảo chứ?

Điểm của La Chinh không ngừng rót vào, từng ngôi sao màu tím xuất hiện.

Ngôi sao thứ bảy…

Ngôi sao thứ tám…

Ngôi sao thứ chín…

Sau khi La Chinh tiêu hết toàn bộ số điểm mộng ảo của mình, trên ngực pho tượng đã xuất hiện mười ngôi sao màu tím.

Từ trên người pho tượng tản ra một khí thế rất hào hùng, thậm chí còn mạnh hơn khí thế của La Chinh gấp mấy lần.

Mỗi lần một ngôi sao màu tím xuất hiện, ánh mắt mọi người lại càng thêm khiếp sợ.

Lúc này, bọn họ vô cùng yên lặng, chỉ kinh ngạc nhìn La Chinh.

La Chinh đánh giá pho tượng của mình, tỏ vẻ hài lòng.

Hắn ngẩng đầu nhìn vòng ánh sáng trên đỉnh tòa thành màu đỏ, vòng ánh sáng này đã tiêu hao hết chín phần mười.

Xem ra thời gian đếm ngược đã sắp kết thúc rồi.

Hắn dùng suy nghĩ khống chế pho tượng, chuẩn bị dẫn nó rời đi.

“Ngươi… Tại sao ngươi lại làm được?” Một vị võ giả lên tiếng hỏi.

Ai cũng muốn biết manh mối trong đó.

La Chinh nhún vai đáp: “Ta cũng không biết nữa”

Đợi đến khi La Chinh rời đi, mọi người mới bắt đầu bàn tán.

“Tên nhóc này là ai?”

“Có thể đứng ở vị trí thứ bảy mươi bảy, tuyệt đối không phải hạng vô danh, nhưng trông hắn rất lạ mắt…”

“Mau lên, thời gian sắp kết thúc rồi”

La Chinh mang theo pho tượng bước đến đài cao ở cổng thành, nhìn vùng đất bằng phẳng phía xa.

Theo như những gì cô gái thần bí kia nói thì vòng này sẽ phải đối mặt với thú triều vô tận.

Thú triều sẽ coi pho tượng là mục tiêu đầu tiên của chúng, võ giả chỉ là mục tiêu thứ hai.

Bản thể chết thì còn có thể sống lại, nhưng nếu pho tượng bị tổn hại, người đó sẽ bị loại ngay lập tức.

Sau khi mọi người cường hóa pho tượng của mình, ai nấy đều bắt đầu chiếm cứ địa hình có lợi.

Có người leo lên chỗ cao nhất của tòa thành, cũng có người núp ở một góc, nhiều người lại phân bố ở hai bên tòa thành.

Không lâu sau, vòng ánh sáng đã hoàn toàn biến mất.

Khi vòng ánh sáng biến mất, một luồng ánh sáng màu đỏ lập tức khuếch tán ra ngoài.

“Vèo!”

La Chinh đứng chung một chỗ với pho tượng, hắn nhìn thấy một luồng khí đen xuất hiện trên vùng đất bằng phẳng vô tận bên ngoài cổng thành.

“Gru gru gru…”

Từng tiếng kêu to từ đằng xa truyền đến.

Mắt La Chinh lóe lên, sắc mặt có vẻ chăm chú.

“Là tê tê ư?”

Trong tầm mắt của La Chinh xuất hiện một đám tê tê màu đen, rất khó đếm được là có bao nhiêu con.

Đám tê tê này có kích thước tương đương với một con sói trưởng thành, chúng có đôi cánh cực kỳ sắc bén.

Mặc dù có cánh, nhưng chúng lại chạy băng băng trên mặt đất bằng hai đôi chân tráng kiện của mình.

“Đúng vậy…”

“Đây là Minh Giáp Thú, lớn lên ở vùng đất u tối, phần bụng gồ lên của chúng có giấu túi thuốc nổ.

Sau khi bị giết chết, cái túi đó sẽ sinh ra phản ứng nổ rất mạnh”

“Đây là đợt tấn công thứ nhất”

Nhìn thấy vô số Minh Giáp Thú đang đến gần, ý chí chiến đấu trong mắt La Chinh càng mạnh mẽ hơn.

Không cần biết cô gái thần bí kia có giúp hắn gian lận hay không, hắn cũng phải thông qua được thử thách của giai đoạn hai này.

“Gru gru gru…”

Tiếng kêu to ồn ào càng lúc càng gần.

Sắc mặt của rất nhiều võ giả cũng càng nghiêm túc hơn.

Bọn họ biết rất rõ, thử thách trong giai đoạn một chỉ là quá trình tuyển chọn người nổi bật nhất trong số các võ giả Thần Hải Cảnh mà thôi.

Bây giờ, giai đoạn loại trừ này mới là giai đoạn quan trọng nhất.

“Đến rồi”

Ngoài kia, đám Minh Giáp Thú giống như một tấm thảm màu đen che trời lấp đất, xông tới từ trên vùng đất bằng phẳng trước mặt.

Chúng tập trung đến cổng thành, chen chúc nhau chạy qua cái miệng rộng của con quái thú.

“Gru gru gru…”

Rất nhiều con Minh Giáp Thú xông thẳng vào tòa thành màu đỏ nhưng cũng có một số con chú ý đến La Chinh đang đứng trên đài cao.

Bọn chúng quay đầu lao thẳng đến chỗ La Chinh.

Hoặc có thể nói là lao thẳng đến chỗ pho tượng của La Chinh.

“Chết đi!”

La Chinh không hề do dự mà nhẹ nhàng vung Lôi Phong U Thần Kiếm lên, đao gió từ trên kiếm khuếch tán ra.

“Vèo vèo vèo…!”

Đao gió tạo thành một vòng vây hình tròn, bao lấy La Chinh và pho tượng ở bên trong.

Trong nháy mắt, một con Minh Giáp Thú chạy phía trước bị đao gió chém đứt, cơ thể nó bỗng nhiên nổ tung, sinh ra lực chấn động rất mạnh.

“Ầm!”

Sau khi con Minh Giáp Thú ấy nổ tung, gai nhọn trên lưng nó bắn ra ngoài, giống như ám khí bay thẳng về phía La Chinh và pho tượng của hắn.

Ban đầu La Chinh còn hơi lo lắng.

Bởi dù pho tượng của hắn đã được cường hóa, nhưng hắn vẫn chưa xác định được mức độ cường hóa cụ thể.

Tuy nhiên, khi đám gai nhọn đâm vào pho tượng thì không để lại bất cứ dấu vết nào trên đó.

Thấy vậy, La Chinh cảm thấy yên lòng.

Hắn dùng suy nghĩ điều khiển pho tượng bước lên trước một bước, bắt đầu cùng dẹp đám Minh Giáp Thú.

Pho tượng giống như một con rối bị La Chinh điều khiển.

Thậm chí không cần hắn đích thân ra tay, đã dẹp thẳng đám thú kia từ cửa thành đến đại sảnh.

Đám Minh Giáp Thú nhiều như nước biển dâng tràn lên, chiếm cứ toàn bộ tòa thành màu đỏ.

Tất cả các võ giả đều liều mạng bảo vệ pho tượng của mình.

Bọn họ thà chịu lực phản kích sau khi con thú bị nổ chứ không để cho pho tượng của mình bị tổn hại dù chỉ một chút.

Có võ giả không cẩn thận, để pho tượng bị mấy chục con Minh Giáp Thú bao vây.

Sau đó những con Minh Giáp Thú này bị nổ, pho tượng cũng bị vỡ thành từng mảnh, võ giả đó trực tiếp bị loại.

Trong số đó, kỳ lạ nhất chính là Giang Chính Nghĩa.

Pho tượng của hắn cực kỳ yếu ớt, hắn dùng tất cả điểm mộng ảo của mình để cường hóa sức mạnh cho pho tượng.

Lúc này, phía trên pho tượng của hắn bao phủ một tấm chắn trong suốt.

Đây cũng chính là “lá chắn tâm hồn” mà Giang Chính Nghĩa lĩnh ngộ được.

Chỉ cần tinh thần của hắn không chết, lá chắn ấy sẽ không dễ bị phá.

Có lá chắn kia, pho tượng của hắn vung thanh kiếm khổng lồ trong tay lên.

Đám Minh Giáp Thú giống như những con kiến dưới pho tượng của hắn, mặc hắn nhào nặn.

Nhưng khi mọi người nhìn đến pho tượng La Chinh thì đều cảm thấy thấy bó tay.

La Chinh không hề có bất cứ biện pháp gì bảo vệ cho pho tượng, chỉ dựa vào bản thân, hết đâm trái lại đâm phải trong đám Minh Giáp Thú.


Chương 1309: Người xem

Có lẽ pho tượng này được La Chinh cường hóa hơi quáLa Chinh cũng có thấy bất ngờ và nghẹn họng.

Đáng lẽ ra, tòa thành màu đỏ này chính là một quá trình loại võ giả, nhưng cô gái thần bí kia lại giúp hắn cường hóa pho tượng đến trình độ kinh người.

Với độ vững chắc của pho tượng bây giờ, La Chinh có muốn phá hỏng cũng khó.

Nhưng nó lại dẫn đến một vấn đề khác.

Trong quá trình loại trừ, hắn nghiễm nhiên trở thành người qua đường rảnh rỗi.

Từng đợt thú triều cứ như thủy triều xông vào tòa thành màu đỏ.

Ban đầu là Minh Giáp Thú, sau đó đến Phong Nha Long.

Pho tượng của La Chinh cứ như cái bàn đá, đứng sừng sững giữa đại sảnh của tòa thành.

Còn các võ giả khác, nếu không phải bị đám hung thú đuổi chạy khắp nơi thì cũng là cố gắng chật vật chống đỡ.

Càng về sau, thậm chí ngay cả Giang Chính Nghĩa còn có chút không chống đỡ nổi.

Dù sao, càng về sau mãnh thú lại càng mạnh hơn.

Mặc dù lá chắn mà hắn ngưng tụ ra vô cùng kiên cố, nhưng cũng làm tiêu hao không ít tinh thần của hắn.

La Chinh dùng một kiếm chặt đứt đầu một con rồng, trên mặt hắn lộ vẻ buồn chán.

Mục tiêu hàng đầu của đám Phong Nha Long chính là pho tượng.

Đối mặt với công kích của hắn, chúng còn chẳng thèm né tránh.

Vòng loại trừ trực tiếp này, chắc La Chinh có nằm ngủ một giấc cũng có thể thông qua.

Hắn hoàn toàn biến thành diễn viên quần chúng.

“Uổng công vô ích” La Chinh bĩu môi, tỏ vẻ bất đắc dĩ.

Mặc dù biết rõ cô gái thần bí kia có lòng tốt, nhưng lại làm mất đi độ khó khi khiêu chiến.

Hắn cúi đầu nhìn nhẫn tu di của mình rồi đưa tay nhấn nhẹ một cái, một luồng ánh sáng lóe lên, Na Di Lệnh xuất hiện.

Với độ cứng rắn của pho tượng này, hắn hoàn toàn không cần ra tay mà vẫn có thể thông qua vòng loại này.

Quầng sáng lóe lên, La Chinh trốn vào không gian kỳ lạ kia.

Lúc này, những thành chính khác đều đã biến mất, chỉ còn lại ba thành chính màu đỏ nằm ở chính giữa.

La Chinh không nghĩ nhiều, hắn lựa chọn một thành chính, sau đó hạ xuống.

Bây giờ, ba tòa thành màu đỏ đang tiếp nhận từng đợt càn quét của thú triều.

Võ giả liên tục bị loại bỏ.

Trong hai nghìn năm trăm võ giả, đã có hơn một nghìn pho tượng bị mãnh thú phá hủy.

Trong nháy mắt pho tượng bị hủy, bọn họ lập tức bị đá ra khỏi nơi đây.

Mặc dù rất không cam tâm, nhưng quy tắc của chiến trường mộng ảo là vậy, không tuân theo thì chỉ có thể bị loại mà thôi.

“Ầm!”

Một luồng ánh sáng màu trắng lóe lên.

La Chinh trực tiếp xuất hiện trên đỉnh đại sảnh tòa thành màu đỏ, sau đó rơi thật mạnh xuống đất.

Một số võ giả còn đang đối kháng với mãnh thú nhìn thấy cảnh tượng này, tất cả đều sững sờ.

Chuyện gì xảy ra vậy?

Đang trong thời điểm căng thẳng, tại sao lại có thêm một người xuất hiện?

Trong đại sảnh của một tòa thành, bên cạnh Khê Ấu Cầm có bảy thanh phi kiếm khác nhau đang đứng lơ lửng trên cao.

Bảy thanh phi kiếm này là bảo vật truyền thừa của tháp Vô Định.

Vì Đại Thế Chi Tranh, đương nhiên Vô Định lão nhân sẽ không keo kiệt.

Bà đưa chúng cho Khê Ấu Cầm, để nàng mang vào chiến trường mộng ảo.

Nhưng trước giờ Khê Ấu Cầm chưa từng dùng đến.

Lúc này, vì bảo vệ pho tượng của mình, Khê Ấu Cầm không hề do dự mà lôi ra bảy thanh phi kiếm này ra.

Bảy thanh phi kiếm bay bao quanh nàng và pho tượng của nàng, hình thành bảy đường cong với sắc màu lộng lẫy, bảo vệ trên dưới trái phải rất toàn diện.

Cho dù là thế thì trên pho tượng của Khê Ấu Cầm vẫn xuất hiện một số dấu vết nứt vỡ.

So sánh ra thì Hiên Viên Thần Phong bên cạnh Khê Ấu Cầm lại có vẻ thành thạo, điêu luyện hơn.

Hiên Viên Thần Phong có được ba trăm triệu điểm mộng ảo trong chiến trường mộng ảo.

Sau khi pho tượng của hắn được cường hóa bằng số điểm này, đương nhiên sẽ mạnh hơn của võ giả bình thường rất nhiều lần.

Huống chi, thực lực của Hiên Viên Thần Phong vô cùng mạnh, hắn có vẻ rất thành thạo trong quá trình loại trừ này.

Đương nhiên…

Cho dù có thành thạo đến mấy đi chăng nữa thì cũng không thể so với La Chinh được.

La Chinh để pho tượng của mình ở một tòa thành, còn bản thân hắn thì lại “đi dạo” ở tòa thành khác.

“Cô nương, ngươi còn chưa nói tên của mình đấy” Hiên Viên Thần Phong đến bên cạnh Khê Ấu Cầm, thản nhiên nói.

Mặc dù giữa chân mày của hắn có một tia lạnh lẽo, nhưng giọng điệu tao nhã, cộng thêm bản thân hắn cũng rất đẹp trai, khiến cho người ta có cảm giác như được tắm trong gió xuân.

“Tránh ra một chút”

Khê Ấu Cầm lạnh lùng nói.

Bảy thanh phi kiếm bay càng lúc càng nhanh, thái độ của nàng cũng vô cùng lãnh đạm.

“Vèo vèo vèo…”

Thoáng cái, nàng đã cắt hơn mười con Phong Nha Long ra thành mảnh vụn.

Thực lực của mấy con Phong Nha Long này không mạnh, nhưng vì là sinh linh được sinh ra từ quy tắc hệ Phong nên trước khi chết chúng sẽ hóa thành một thanh đao gió, có thể đâm vào bất cứ đâu.

Chỉ cần bất cẩn một chút là pho tượng của võ giả sẽ bị tổn thương ngay.

Vì thế, khi xử lý phải cực kỳ cẩn thận.

Khê Ấu Cầm không quan tâm đến việc bị loại.

Sư phụ cũng không ép nàng phải lấy được vị trí đứng đầu.

Nhưng chỉ còn một bước nữa thôi là nàng và La Chinh có thể gặp nhau rồi, sao nàng có thể dễ dàng buông bỏ cơ chứ?

Quan trọng là Hiên Viên Thần Phong cứ lải nhải ở bên cạnh, khiến Khê Ấu Cầm vô cùng bực bội.

“Cô nương, nếu ngươi báo tên ra, Hiên Viên Thần Phong ta có thể đảm bảo ngươi sẽ không bị loại” Hiên Viên Thần Phong nói xong, bèn vươn tay vỗ nhẹ, từng luồng sức mạnh vô hình được khuếch tán ra.

Dường như tất cả Phong Nha Long trong phạm vi mười trượng xung quanh đều bị bàn tay vô hình của hắn bóp lấy cổ họng, xách lên giữa không trung, không ngừng giãy giụa.

Sau đó, hắn chỉ đưa tay bóp nhẹ một cái.

Mấy trăm con Phong Nha Long đã bị hắn bóp thành hai đoạn.

“Vù vù…”

Trong khoảnh khắc khi một trăm con Phong Nha Long bị giết, chúng bèn biến thành đao gió ác liệt, lao thẳng đến chỗ Hiên Viên Thần Phong và Khê Ấu Cầm.

Mặt Hiên Viên Thần Phong không hề biến sắc, hắn chỉ phất nhẹ tay, tất cả đao gió bèn tự động tiêu tán.

Sau khi đao gió bắn tới, chúng chỉ hóa thành những cơn gió nhẹ, phất vào mặt mà thôi.

“Mạnh thật…” Thấy cảnh này, ánh mắt của Khê Ấu Cầm hơi ngưng lại.

Bây giờ, nàng đã không còn là Khê Ấu Cầm lúc trước.

Tu hành trong tháp Vô Định sáu năm đã giúp cho nàng có sự nhận thức hoàn toàn mới đối với võ đạo.

Chiêu này của Hiên Viên Thần Phong thật sự vượt quá sức tưởng tượng của nàng.

Không ngờ hắn có thể trực tiếp hóa giải những thanh đao gió kia.

Nhưng, Hiên Viên Thần Phong vừa mới giết đám Phong Nha Long này xong thì lập tức lại có thêm một đám Phong Nha Long khác tiếp tục lao đến chỗ Khê Ấu Cầm.

Lúc này, Hiên Viên Thần Phong không ra tay, thân hình né tránh nhanh như gió, mặc cho đám Phong Nha Long tấn công Khê Ấu Cầm.

Khê Ấu Cầm khẽ cắn môi, bảy thanh phi kiếm phối hợp càng thêm chặt chẽ.

Thật ra, với thực lực của nàng, ứng phó với đám Phong Nha Long này cũng không khó.

Tuy nhiên, trong quá trình cường hóa pho tượng, nàng đã lãng phí rất nhiều điểm mộng ảo cho thứ khác, mà không cường hóa nhiều sức mạnh phòng ngự.

Pho tượng của nàng hoàn toàn không thể ngăn cản được nhát chém của đao gió, chỉ cần hơi đụng vào, nó sẽ để lại một vết chém rất sâu.

Kiếm trận của nàng là dùng để đối địch, tất nhiên nó rất chặt chẽ, nhưng để ngăn cản đao gió thì có vẻ hơi quá sức.

“Rắc!”

Trong lúc không cẩn thận, có một thanh đao gió xuyên thẳng qua kiếm trận của nàng.

Nàng không kịp cản lại nên thanh đao gió ấy đã chém thẳng lên pho tượng, gần như muốn chém nát pho tượng.

Thấy vậy, Khê Ấu Cầm bàng hoàng, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ bất lực.

Hiên Viên Thần Phong vẫn mỉm cười như gió xuân, thản nhiên nhìn Khê Ấu Cầm.

Với danh tiếng của hắn, hắn không hề thiếu phụ nữ.

Thậm chí, chỉ cần Hiên Viên Thần Phong mở miệng, các nữ nhân vốn là con cưng của trời cũng sẽ xếp hàng mặc cho hắn lựa chọn.

Thân là Đạo Tử, là nhân vật chính của thời đại này, ai có thể chống cự được hắn chứ?

Nhưng cô gái trước mặt lại là người khiến hắn thấy hứng thú nhất.

Hắn hoàn toàn không ngờ cô gái này lại lạnh nhạt với mình như vậy.

Với tính cách kiêu ngạo của Hiên Viên Thần Phong, hắn cho rằng không có việc gì là hắn không làm được.

“Cô nương… Vất vả lắm mới đi được đến bước này, nếu bị loại thì thật là đáng tiếc”

Nhưng Khê Ấu Cầm vẫn không thèm quan tâm, chỉ hừ lạnh một tiếng, sau đó tiếp tục chống đỡ.

Cách đó không xa, từng đám Phong Nha Long che trời lấp đất vọt thẳng đến chỗ nàng.

Nàng nhíu mày, bảy thanh phi kiếm cùng nhau quay đầu, tạo thành một kiếm trận hình xoắn ốc, đánh giết về phía trước.

Còn bản thân nàng lại mang theo pho tượng của mình, nhanh chóng lui về phía sau.

Nhưng nàng vừa mới lui lại thì liền lập tức nhìn thấy mấy thanh đao gió đánh tới từ một bên khác.

Phong Nha Long đã sớm lấp đầy toàn bộ đại sảnh của tòa thành.

Chỉ cần một con Phong Nha Long bị giết, chúng sẽ biến thành đao gió.

Cho nên, người trong đại sảnh đều cảm thấy bất an.

Bởi vì không ai biết đao gió sẽ xuất hiện từ xó xỉnh nào mà ra cả.

Trước đây đã có không ít võ giả vì thế mà bị loại.

Sau khi lui lại, mặt Khê Ấu Cầm bỗng biến sắc.

Bảy thanh phi kiếm của nàng đã bắn về phía trước.

Bây giờ, nàng hoàn toàn bất lực trong việc ngăn cản đao gió.

Thấy cảnh này, Khê Ấu Cầm mím môi, trong mắt hiện lên vẻ hậm hực.

“Chết tiệt, chỉ một bước nữa thôi là có thể thấy tên oan gia kia rồi”

Pho tượng bị tổn hại, nàng cũng sẽ bị loại.

Nàng muốn gặp lại La Chinh, nhưng sợ rằng phải hẹn lần sau rồi.

Nhưng đúng lúc này, đột nhiên có một bóng người lao đến.


Chương 1310: Nợ ta một lần

Mặc dù biết mình sắp bị loại nhưng Khê Ấu Cầm không hề thấy đau lòngĐối với những thiên tài khác mà nói, Đại Thế Chi Tranh chính là dòng nước xiết.

Nếu thành công, bọn họ sẽ gánh vác toàn bộ vận mệnh của vũ trụ, đồng thời thu hoạch được tài nguyên và tiền đồ vô tận.

Chỉ cần kiên trì thêm một bước, có lẽ bản thân họ sẽ bước lên đỉnh cao.

Nếu lúc này bị loại, sợ rằng tâm trạng sẽ rơi xuống vực sâu.

Nhưng với Khê Ấu Cầm lại khác.

Đối với nàng, mấy việc này chẳng qua chỉ là việc râu ria.

Từ trước đến giờ, mục đích của nàng không phải là tranh đấu với các thiên tài trong vũ trụ.

Nàng rời khỏi Tử Cực giới chỉ vì muốn tìm kiếm La Chinh.

Về phần kỳ vọng mà sư phụ gửi gắm nơi nàng, đó cũng chỉ là kỳ vọng của sư phụ mà thôi.

Tranh đấu với hàng tỉ võ giả, chỉ vì một mục đích tìm người.

Đa số võ giả đều khó mà hiểu được lý do này.

Lúc này, trong lòng Khê Ấu Cầm chỉ cảm thấy vô cùng tiếc nuối.

Rõ ràng biết hắn đang ở một trong hai tòa thành màu đỏ còn lại, nhưng nàng lại không thể vượt qua được giới hạn của quy tắc, nên không khỏi cảm thấy vô cùng tiếc hận.

Lúc này, đột nhiên nàng nhận thấy có một bóng người lướt qua.

Bóng người kia đứng bên cạnh nàng, chắn trước mặt pho tượng của nàng.

“Phập phập phập phập…”

Mấy thanh đao gió đánh lên trên bóng người đó, vang lên những âm thanh trầm đục.

Người này là ai…

Vì sao lại dùng thân thể để ngăn cản thay nàng?

Cho dù là Thiên Kiêu mà muốn dùng thân thể để ngăn cản đao gió thì nhất định cũng sẽ bị trọng thương.

Nàng hơi ngẩng đầu, liền nhìn thấy một gương mặt anh tuấn.

Gương mặt đó mỉm cười rất thản nhiên, hai mắt lóe lên một thần thái khó mà miêu tả thành lời.

Chỉ là một nụ cười thôi nhưng lại khiến Khê Ấu Cầm ngây ngẩn.

Trong lòng nàng tràn đầy những câu hỏi, hoàn cảnh xung quanh vẫn nguy hiểm, nhưng nàng lại không hề quan tâm đến chúng.

Bảy thanh phi kiếm mất đi sự điều khiển, giống như con rối không ai khống chế, tất cả đều rơi xuống đất, phát ra một âm thanh rất dễ nghe.

Không có kiếm trận chống đỡ, từng đám Phong Nha Long lại phản công lần nữa.

Nếu không ngăn cản, bất cứ lúc nào chúng cũng có thể xé nát pho tượng của nàng, loại bỏ nàng ngay lập tức.

Nhưng nàng không còn quan tâm nữa.

Ai bảo nàng đã gặp được người này chứ?

Nàng không thèm để ý đến bất cứ điều gì nữa, cứ như vậy mà lao thẳng vào lòng La Chinh.

Mấy năm qua, nàng vẫn luôn kìm nén nỗi nhớ nhung của mình bằng cách lao đầu vào tu luyện.

Nhưng nỗi nhớ đó chỉ có thể kìm nén chứ không thể xóa bỏ.

Tuy nhiên, càng kìm nén, nỗi nhớ này lại càng đong đầy hơn, gần như đến mức khó có thể ức chế được nữa.

Lúc này đây nỗi nhớ như được giải phóng.

Nàng ôm lấy La Chinh, ngẩng đầu nhìn hắn, hai mắt chỉ toàn là vẻ si tình.

La Chinh bị Khê Ấu Cầm bổ nhào đến, cũng thuận thế lui lại, nhẹ nhàng nâng nàng lên, nụ cười trên mặt càng thêm dịu dàng.

Nhưng hắn không giống như Khê Ấu Cầm, hắn vẫn để ý tới những gì xảy ra xung quanh.

Đối mặt với đám Phong Nha Long đang mãnh liệt xông tới, khí hỗn độn trong người La Chinh không ngừng phun trào.

Sau khi rút ra một luồng khí hỗn độn, ngón tay La Chinh không ngừng xoay tròn.

Lập tức, trên mặt đất xuất hiện một đám khe hở.

Hắn muốn bảo vệ Khê Ấu Cầm.

Mà muốn giúp nàng đấu lại đám Phong Nha Long thì chỉ có thể sử dụng Lôi Kiếp Sát.

Lôi Kiếp Sát tiêu hao rất lớn lượng khí hỗn độn, nhưng lại rất phù hợp trong hoàn cảnh này.

Một lát sau, từng tia sấm sét thoáng hiện lên trên không trung.

Chỉ trong chớp mắt, sấm sét đã đến, bao trùm lấy những khe hở kia.

Đám Phong Nha Long bị sấm sét mạnh mẽ đánh xuống, giết chết trong nháy mắt.

Trước khi chết, chúng hóa thành đao gió, nhưng còn chưa kịp bắn ra thì đã bị quy tắc hệ Lôi nuốt mất.

Đây không phải là quy tắc hệ Lôi bình thường, mà là uy lực của Lôi Kiếp.

Cho dù là Hiên Viên Thần Phong thì cũng không khỏi phải nhíu hàng lông mày rậm lại.

Ánh mắt hắn khi nhìn La Chinh lóe lên vẻ âm u bí ẩn.

“Đây chính là La Chinh!” Trước đây nhờ có Khê Ấu Cầm, Hiên Viên Thần Phong đã nhìn thấy pho tượng của La Chinh. “Công pháp trực tiếp dẫn Lôi Kiếp tới, đúng là có chút thú vị…”

Ngay sau đó, Hiên Viên Thần Phong bỗng nghĩ đến một vấn đề quan trọng.

Không phải tên này đang ở một tòa thành khác sao?

Tại sao bỗng nhiên hắn lại xuất hiện ở đây?

Hiên Viên Thần Phong chưa từng để mắt tới thủ đoạn của La Chinh.

Dù công pháp dẫn Lôi Kiếp tới khá hiếm thấy, nhưng cũng chỉ khiến hắn hơi tò mò mà thôi.

Hắn vốn là Đạo Tử, là người duy nhất chưa từng để ý tới bất cứ thứ gì, cũng như bất cứ đối thủ nào có cùng cảnh giới.

Hắn chỉ không hiểu tên này có được thần thông gì mà lại có thể nhảy từ tòa thành này sang tòa thành khác? Hắn không cần bảo vệ pho tượng của mình sao?

Tất nhiên La Chinh không biết bên cạnh hắn đang có một người đang có đầy câu hỏi đối với hắn.

Hắn chỉ lo dỗ dành Khê Ấu Cầm và ứng phó với đám Phong Nha Long mà thôi.

“Ta tìm chàng rất lâu rồi” Khê Ấu Cầm nũng nịu trong lòng La Chinh.

“Ta cũng vậy” La Chinh mỉm cười nói.

“Thật sao?”

Ánh mắt Khê Ấu Cầm lóe sáng, nhưng lại nhanh chóng ảm đạm, sau đó lắc đầu: “Ta không tin”

“Thật mà…”

Trong lúc các võ giả đang mệt mỏi ứng phó, đề phòng mình bị loại, thế mà hai người lại nghiễm nhiên nói những lời tình tứ trong tòa thành này.

Lúc này sau khi lui lại, La Chinh đưa Khê Ấu Cầm và pho tượng của nàng đến một góc tòa thành.

Nơi này chỉ có một con đường, hắn chỉ cần cản phía trước là có thể bảo vệ tốt Khê Ấu Cầm và pho tượng của nàng rồi.

Khê Ấu Cầm chẳng nghĩ gì nhiều.

Mặc dù thứ hạng của nàng cao hơn La Chinh, thực lực đã có thể phân cao thấp với đám Thiên Kiêu trong vũ trụ, nhưng thật ra nàng chưa từng có giác ngộ của một cường giả, nàng vẫn là một cô gái thích loay hoay nấu nướng như trước kia.

Bây giờ La Chinh đang ở bên cạnh, nàng sẽ giao tất cả mọi chuyện cho hắn.

Về phần uy lực của tiếng sấm đằng sau như thế nào, nguy hiểm ra sao, thậm chí nàng còn lười quay đầu lại nhìn.

Nàng chỉ khéo léo đặt cái mũi của mình gần với ngực La Chinh hơn, như một con mèo nhỏ tìm lại cái mùi đã lâu không ngửi được của mình…

“Làm thế mà nào nàng lại tham gia chiến trường mộng ảo vậy?” La Chinh hỏi.

Khê Ấu Cầm chớp mắt: “Vì để tìm chàng!”

Nghe thấy câu trả lời này, La Chinh dở khóc dở cười: “Ý ta là vì sao tu vi của nàng lại tăng nhanh như vậy?”

Thông qua ý chí Đại Thế Giới, La Chinh phát hiện Khê Ấu Cầm đã rời khỏi Đại Thế Giới, tiến vào Tử Cực giới.

Trước khi hắn phi thăng, hắn đã biết Khê Ấu Cầm đang có chuyện giấu hắn.

Nhưng nàng lại coi đây là một bí mật, từ chối tiết lộ cho La Chinh biết.

Cho nên, khi La Chinh nhìn thấy pho tượng của Khê Ấu Cầm trong tòa thành màu đỏ, hắn mới tỏ vẻ khiếp sợ như vậy.

Một người hoàn toàn không có hứng thú với tu luyện, lại có thể bước vào giai đoạn hai của chiến trường mộng ảo, đã vậy còn xếp hạng cao hơn hắn.

Trong khoảnh khắc đó, trong lòng La Chinh đột nhiên sinh ra cảm giác thất bại.

Hắn chỉ có một câu hỏi, rốt cuộc chuyện này là như thế nào?

Nghe La Chinh hỏi vậy, Khê Ấu Cầm cười hì hì.

Nàng rất hài lòng khi La Chinh hỏi câu hỏi đó.

Lúc trước, khi La Chinh tiến hành đại điển song tu, Khê Ấu Cầm trốn vào Tử Cực giới đã vô tình bái sư.

Nàng vẫn luôn che giấu điều này với La Chinh.

Khi đó, Khê Ấu Cầm vô cùng thất vọng, đồng thời cũng rất ghen tỵ với Ninh Vũ Điệp.

Nhưng lúc này, trong lòng Khê Ấu Cầm lại đặc biệt thỏa mãn.

Ít ra người phụ nữ kia vẫn còn đang đau khổ tu luyện ở Hạ Giới, còn nàng lại có thể chui vào lòng La Chinh.

Đối với Khê Ấu Cầm mà nói, đây chính là thắng lợi, cũng là hồi đáp cho sáu năm vất vả cố gắng của nàng.

Thế là, nàng chậm rãi nói cho La Chinh nghe mọi chuyện đã xảy ra lúc trước.

Nghe xong, La Chinh không khỏi cảm động.

Hắn chưa từng nghĩ Khê Ấu Cầm lại vì hắn mà âm thầm nỗ lực nhiều như vậy.

Mà mục đích duy nhất của những nỗ lực này lại chỉ là được làm bạn bên cạnh hắn.

Nghĩ lại, hắn chưa từng cho nàng cái gì, trong lòng không khỏi cảm thấy hổ thẹn.

Dường như đọc được suy nghĩ trong ánh mắt của La Chinh, Khê Ấu Cầm mỉm cười, sau đó nhìn thẳng vào mắt hắn: “Chàng đừng cảm thấy hổ thẹn.

Chàng chỉ cần đồng ý với ta một việc là được”

“Việc gì?” La Chinh tò mò hỏi.

Lúc này, sắc mặt Khê Ấu Cầm trở nên vô cùng nghiêm túc: “Nợ ta một lần… cưới hỏi đàng hoàng”

La Chinh im lặng, chăm chú nhìn Khê Ấu Cầm, sau đó dùng ánh mắt thâm thúy nhìn nàng, nhẹ gật đầu.

Chấp niệm này của Khê Ấu Cầm quá sâu, thậm chí đã ăn sâu vào tâm cảnh.

Hoặc nên nói là bản thân nàng không có tâm võ đạo, tất cả chấp niệm đều chỉ vì một mình La Chinh mà thôi.

Thấy La Chinh gật đầu, Khê Ấu Cầm mới mỉm cười yên tâm.

Sau đó, nàng rúc vào người La Chinh, giống như một con mèo con biết nghe lời, không nhúc nhích nữa.

❮ sau
tiếp ❯

Avatar

Bình luận gần đây
https://audiosite.net
Thông Báo: Bộ Tiên Công Khai Vật ( 1 số lý do đã buộc phải xóa ) Rất mong các bạn yêu thích bộ này thông cảm nhé... Lý do: Không thể nói..:(
https://audiosite.net
Bạn thông cảm nhé...! Mình có ghi rõ ở bình luận đó bạn ^^! Cái này do yêu cầu... bản này là chỉ cover do nhóm đình huy vội vàng thui bạn :) Bản chuẩn chưa có: CTV: Đình Huy đang giúp mình Liên Hệ Bên Trung những Tác Giả mà bản thân tôi đã bán bản Thảo...Dạo này biến nhiều quá, mà 1 phần mình rất lười, 1 phần nhiều lúc khá ức chế Truyện do chính mình sáng tác .. Hợp Đồng ghi rõ tôi được phép làm bản Audio, và truyện gốc bản thảo hoặc bản trung đều được phép chia sẽ riêng cho thành viên Telegram ( Thành viên nòng cốt và Các Shop Ủng Hộ ) ... Nói chung bản hợp đồng không sai và bên Tác Giả cũng không sai... vấn đề người Việt mua Bản Quyền cứ bắt tôi phải xóa Bộ Truyện mà do chính tôi Sáng Tác..( nói gì nhỉ, cảm giác hơn tệ bạn à ...) ... Haizz...!!! *** Tiện đây mình thông báo 1 chút - Sẽ có 1 số bộ truyện sẽ Tạm Xóa hoặc Xóa luôn nhé ***
https://audiosite.net
Hà Thanh 7 ngày trước
Ad ơi! Có bản dịch nào nó xuôi câu chữ chút ko. Bản dịch này câu văn nó ngang quá, nghe mất hay
https://audiosite.net
Nguyễn Minh 7 ngày trước
Bộ này fix lỗi chương chưa ad
https://audiosite.net
Nguyen Dinh Tuan Anh 1 tuần trước
Bộ này còn làm tiếp không ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Bộ này còn tiếp k ad ơi
https://audiosite.net
Gin 1 tuần trước
Cho mình hỏi bộ này còn làm tiếp không
https://audiosite.net
Đã xong nhé bạn ^^
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Xong chưa ad ơi
https://audiosite.net
Cảm ơn bạn thích bộ này ^^! Dạo này hơn bận bạn à, ừm chưa có nhé. Mình đang viết dở bộ Vu Chi Nguyên rùi bạn :D Có lẽ lần này mình sẽ không bán sang bên Trung nữa.. thử đăng tại Việt Nam coi sao ^^
https://audiosite.net
haizz lại cháy file này rồi :Z Bạn đợi mình chút nhé đang liên hệ mới CTV upload bộ này nhé
https://audiosite.net
Chinh Đàm 1 tuần trước
Ad ơi sửa lại sever đi Bị lỗi rồi
Khí Linh xin chào!
Lotus
Chat Box