[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 259 : Thuật Dịch Kiếm (c1291-c1295)
❮ sautiếp ❯Chương 1291: Thuật Dịch Kiếm
Cây cung dài này lấy được ở tứ đại thần quốc, được xem là bán thần khí, La Chinh cũng không trông chờ nó thật sự có thể quấy nhiễu Minh ĐạoNhưng trong khi bắn ba mũi tên này ra, một tay hắn đã nâng kiếm, bóng dáng như thoi đưa, đã nhanh chóng áp sát về phía Minh Đạo.
Sau khi đẩy ba mũi tên kia ra, nhìn thấy La Chinh chạy thẳng tới chỗ mình, vẻ mặt Minh Đạo vẫn lạnh nhạt như cũ…
Công bằng mà nói, cho dù Minh Đạo có là Thiên Kiêu thì trong lòng cũng hơi bất an sau khi phát hiện đối thủ của mình là La Chinh.
Thực ra hiện nay rất nhiều chủng tộc đã không để ý đến chuyện La Chinh lừa chết Thiên Tôn nữa rồi.
Nhưng các tộc lớn vẫn phái không ít Giới Chủ đi bao vây Tiên Phủ nghiêm ngặt, năm sáu năm gần đây không hề lơi lỏng một khắc nào.
Mục tiêu của bọn họ không phải là La Chinh, mà là bản thân Tiên Phủ.
Nhận được truyền thừa của Tiên Phủ, La Chinh chắc chắn là một đối thủ mạnh.
Song, sau khi nhìn thấy thanh trường kiếm thần khí nhất phẩm kia, trái tim Minh Đạo lại hoàn toàn thả lỏng…
Tiên Phủ truyền thừa lại ít vũ khí vậy sao?
Chỉ là một món thần khí nhất phẩm thì lấy cái gì ra để đấu với ta?
Xem ra mấy lời đồn về truyền thừa của Tiên Phủ này cũng bị phóng đại một chút rồi…
Tất nhiên Minh Đạo không biết rằng trong Tiên Phủ không hề có sẵn vũ khí, nhưng một số vật liệu cực kỳ hiếm thấy thì lại có chút ít.
Y chỉ biết là, mình dựa vào một thanh Sát Lục Thánh Thương thì gần như đã có thể đứng ở thế bất bại.
“Ấu trĩ!”
Nhìn thấy La Chinh đến gần mình nhanh như gió, Minh Đạo liền đột nhiên xoay trường thương!
Từ trong hai mũi thương tỏa ra một luồng hào quang đỏ như máu, tia sáng như rồng này lượn trên không trung một vòng, như một mặt quạt được mở ra!
“Song Sinh Sát Niệm!”
Thương kỹ thứ hai của Sát Lục Thánh Thương!
Sát Lục Thánh Thương này có sức phá hoại cực kỳ thuần túy.
Có một vài thần khí chí tôn trên bia hoàn vũ vạn linh đều có tác dụng đặc biệt.
Một số vũ khí chứa luật nhân quả hết sức ly kỳ cổ quái, phương thức giết người cũng khác nhau.
Nhưng thật sự để bàn về sức phá hoại thuần túy, luận về sự sắc bén của binh khí thì Sát Lục Thánh Thương tuyệt đối có thể nằm trong tốp ba!
“Roạt!”
Khi luồng hào quang đỏ như máu này lan ra, chân mày của La Chinh cũng hơi nhíu, hắn lại bị tia sáng này ép lui tới mấy chục trượng.
Minh Đạo cầm trường thương trong tay, trên mặt là nụ cười khẩy: “Không ngờ La Chinh tiếng tăm lừng lẫy lại chỉ là một con rùa đen rụt đầu, chiến đấu với người khác mà chỉ biết tránh né, trốn chạy.
Ha ha!”
Từ lúc hai người đánh nhau tới giờ, La Chinh vẫn liên tục trốn tránh, quả thật khiến Minh Đạo nắm Thánh Thương cũng phải bó tay…
“Cũng đành chịu thôi, Sát Lục Thánh Thương chính là món vũ khí đứng đầu Yêu Dạ tộc!”
“Khà khà, cho dù là võ giả bình thường, nếu có được món vũ khí này thì cũng có thực lực để đánh với Thiên Kiêu một trận!”
“Minh Đạo cũng chỉ dựa vào sự sắc bén của binh khí mà thôi…”
Rất nhiều võ giả nhỏ giọng nghị luận.
Nhóm người đi theo Minh Đạo nghe được thì một võ giả trong đó hừ lạnh, nói: “Dựa vào sự sắc bén của binh khí? Các ngươi có gan thì cũng xách một thanh Sát Lục Thánh Thương ra thử đi!”
Từ trước đến nay, tranh chấp giữa võ giả đều không có công bằng.
Trên thế giới này luôn có người mạnh hơn ngươi về mọi mặt.
Thiên phú của hắn mạnh hơn ngươi, số mệnh mạnh hơn ngươi, vũ khí trong tay cũng mạnh hơn ngươi…
Nói như vậy căn bản chẳng có ý nghĩa gì.
Trong lòng La Chinh chưa từng oán giận.
Sau khi Minh Đạo lấy Sát Lục Thánh Thương ra, hắn liền coi Sát Lục Thánh Thương với Minh Đạo là một thể.
Điều khiến hắn suy nghĩ chỉ là làm thế nào để đánh bại Minh Đạo đang cầm trong tay Sát Lục Thánh Thương.
La Chinh đang lơ lửng ở giữa không trung thì bỗng nhiên giơ trường kiếm trong tay lên thật cao, một tay đưa xuôi theo thân trường kiếm, vuốt nhẹ một mạch từ thân đến mũi kiếm.
Cuối cùng, hai ngón tay hắn liền dừng lại ở mũi kiếm, kẹp lấy mũi của Lôi Phong U Thần Kiếm, đảo chuôi kiếm đối diện với Minh Đạo…
Đây là một động tác kỳ quái…
Đám Quý Nam, Thương Ma và Huyễn Linh nhìn thấy cảnh này cũng rất khó hiểu…
Ánh mắt La Chinh hơi híp lại…
Lúc ở trong hành lang Đế Giả, La Chinh đã có cảm ngộ mới đối với Dịch Thần Nhất Kiếm.
Thuật Dịch Kiếm do Trần Hoàng Dịch Kiếm sáng chế không phải chỉ có một chiêu!
Khi ở trên đỉnh Sát Lục Kiếm Sơn, hắn đã đánh với Trần Hoàng Dịch Kiếm hơn một triệu kiếm.
Thật ra đó là một trận giao lưu chứ không phải là tỉ thí chiêu kiếm…
Dịch Kiếm chính là chiêu kiếm, nhưng so tài lại là so thấu hiểu về kiếm đạo, thấu hiểu đôi bên.
Như vậy mới được coi là một cuộc chơi cờ.
Đôi bên lấy kiếm thay cờ, tranh chấp, đề, chặn khí, mở đất…
Đi chéo, nối quân, lập quân, chặn, chạy quân, đối đầu, đè, trấn*…
* Một số thủ thuật trong cờ vây Trung Quốc.
Thuật Dịch Kiếm này không chỉ có một kiếm, mà ngược lại, Dịch Thần Nhất Kiếm gần như có thể hóa thành bất kỳ chiêu kiếm nào, thiên biến vạn hóa!
Vào thời điểm mấu chốt, dùng chiêu kiếm thích hợp nhất, đồng thời phát động công kích mạnh mẽ nhất, mới là nội dung chính của thuật Dịch Kiếm!
Muốn làm được điểm này thì cũng giống như chơi cờ, không chỉ phải hiểu rõ bản thân mà còn cần nhìn thấu từng động tĩnh của đối thủ.
La Chinh nhắm chuôi kiếm về phía Minh Đạo, chính là đang đứng ở vị trí của Minh Đạo mà thầm đoán bước tiếp theo của mình.
Minh Đạo hờ hững nhìn La Chinh, sau đó hừ lạnh một tiếng: “Giả thần giả quỷ!”
Sát Lục Thánh Thương lại đâm Nhất Niệm Vô Chuyển ra, dường như bóng thương to lớn kia chẳng cần phải chuẩn bị gì, bắn ra hàng loạt với hơn mười nhát đâm, chạy thẳng tới La Chinh!
Mà giờ khắc này, La Chinh vẫn đứng tại chỗ, vẫn nắm mũi Lôi Phong U Thần Kiếm…
“Thằng nhóc kia còn không chịu tránh ư?”
“Nếu còn không tránh, có lẽ sẽ bị những bóng thương kia trực tiếp giết chết!”
“La Chinh, đừng đờ ra nữa!”
Mắt thấy những bóng thương kia bay vụt tới, đến lúc chỉ còn cách La Chinh chưa tới một trượng, hai mắt La Chinh liền mở to, trên gương mặt mang ý cười, mà khi ý cười tan đi, tất cả cảm xúc trong mắt liền bị dập tắt!
Sau khi cắt đứt tình cảm, suy nghĩ của La Chinh cũng sẽ tiến vào một trạng thái vô cùng kỳ diệu.
Trong trạng thái này, tâm tình La Chinh không có bất kỳ dao động nào, chẳng biết mừng rỡ, cũng chẳng biết sợ hãi…
Ngón tay hắn khẽ bắn ra, trường kiếm bay trên không trung rồi chuyển hướng, xông thẳng về phía những bóng thương kia!
Chỉ thấy trường kiếm của La Chinh nhẹ nhàng lượn một cái, chính là một động tác Giá Kiếm!
Vẫn là kiếm pháp cơ bản, nhưng bây giờ La Chinh đã lĩnh ngộ kiếm pháp bình thường nhất này thêm một cấp rồi.
Một chiêu Giá Kiếm này có thể triển khai bất kỳ công kích nào!
“Keng!”
Bóng thương khổng lồ đầu tiên xuyên qua, mọi người chỉ cảm thấy trường kiếm trong tay La Chinh hơi dựng lên, bóng thương kia liền trực tiếp lệch hướng, bay vọt về một nơi khác.
“Keng!”
Bóng thương khổng lồ thứ hai cũng như vậy!
“Keng keng…”
Hàng loạt bóng thương được bắn tới, phía trước người La Chinh tựa như có một trường lực vô hình, hễ có bóng thương khổng lồ tới gần thì đều bị sức mạnh vô hình này đẩy ra.
Trong mắt mọi người, đây quả thực là kỹ năng thần kỳ!
Để làm được điều này, La Chinh chỉ dựa vào một chiêu kiếm phòng ngự bình thường, Giá Kiếm.
Trường kiếm không chặn vào đỉnh hai mũi thương, mà chặn ở cán thương, đây cũng là nơi yếu ớt của cây thương, giống như chỗ bảy tấc trên người con rắn*!
* Chỗ bảy tấc trên người con rắn: người Trung Quốc có câu: Đánh rắn phải đánh bảy tấc, ý chỉ việc phải đánh vào điểm trọng yếu của đối phương thì mới có thể giành được phần thắng.
Thông thường, vị trí bảy tấc của rắn chính là vị trí của tim, nên đánh vào đây rắn sẽ chết nhanh nhất.
Căn bản Lôi Phong U Thần Kiếm không thể đối đầu chính diện với bóng thương khổng lồ kia, nhưng trong trạng thái này La Chinh lại có thể nắm bắt tất cả, chính xác một cách khác thường, đến mức khiến kẻ khác giận sôi!
“Nhất Niệm Vô Chuyển!”
Nhìn thấy cảnh tượng này, trong lòng Minh Đạo tự dưng hơi hoảng loạn!
Những bóng thương bay vụt ra ngoài không thể ngăn cản được La Chinh, trái lại còn bị La Chinh dễ dàng đẩy đi?
Rốt cuộc là… hắn đã làm như thế nào?
La Chinh không hề cho Minh Đạo quá nhiều thời gian để suy tính, đâu đâu cũng là tinh túy của thuật Dịch Kiếm, đè ép đối thủ của mình, không cho đối phương thời gian suy xét!
“Keng keng keng…”
Liên tục đẩy những bóng thương khổng lồ này ra, La Chinh đã nhanh chóng tới gần Minh Đạo.
“Ngươi! Chết đi cho ta!”
Trong Sát Lục Thánh Thương lại chiếu ra ánh sáng đỏ như máu!
“Song Sinh Sát Niệm!”
“Keng!”
Lần này, Lôi Phong U Thần Kiếm của La Chinh lại dựng lên, trực tiếp đặt ở nửa đoạn trên của cán Sát Lục Thánh Thương.
Song Sinh Sát Niệm vô cùng uy lực kia còn chưa kịp tung ra thì đã bị phát Giá Kiếm của La Chinh phá tan…
Thân là Thiên Kiêu, tốc độ phản ứng của Minh Đạo cũng cực nhanh!
Trong nháy mắt thương này bị La Chinh chặn lại, y liền lui về phía sau nhanh như gió!
Cùng lúc đó, trường thương nhanh chóng được rút lại theo phần dưới nách y.
Vừa lui về phía sau, Minh Đạo vừa quay một vòng.
Trường thương mới rụt về lập tức đâm tới phía La Chinh từ một hướng khác!
“Luân Hồi Thích!”
Minh Đạo cũng nóng nảy, không sử dụng thương kỹ của Sát Lục Thánh Thương, nên lập tức sử dụng thương pháp mình thường dùng nhất!
Nhưng…
La Chinh cứ như đã tính ra chiêu này của Minh Đạo từ trước, nên liền lui về phía bên trái nửa thước.
Tất nhiên một chiêu Luân Hồi Thích này đã bị hụt, sượt qua vai của La Chinh!
Võ giả quyết đấu cũng giống như kỳ thủ đánh cờ.
Đi nhầm một quân, mất ngay toàn cục.
La Chinh đã biết trước, sau khi lừa Minh Đạo để lộ sơ hở liền theo sau như bóng với hình.
Hắn sẽ không cho đối phương một cơ hội nào nữa!
Chương 1292: Giúp đỡ nhau
Với thực lực của La Chinh bây giờ, nếu bộc phát hết sức thì chưa chắc đã không thể hạ được Minh Đạo bằng tư thế bạo lựcĐương nhiên Sát Lục Thánh Thương vô cùng lợi hại.
Nhưng nếu tránh được mũi nhọn của nó, rồi bùng nổ uy phong của Dịch Thần Nhất Kiếm, phối hợp với khí hỗn độn hùng hậu thì La Chinh có thể khiến Minh Đạo vẫn đang sống sờ sờ kia chết dần chết mòn.
Song, sau khi đánh với Trần Hoàng Dịch Kiếm, La Chinh đã thu hoạch được rất nhiều.
Minh Đạo chính là người cực kỳ thích hợp để thử kiếm!
Sau khi áp sát đối phương, hai người liền đánh giáp lá cà.
Minh Đạo nhanh chóng lui về phía sau, muốn thoát khỏi La Chinh.
Còn La Chinh lại không cho y cơ hội này, trước sau đều duy trì khoảng cách ba thước.
“Keng keng…”
Sát Lục Thánh Thương kia hết chọc lại đâm, nếu không thì xoay…
Nhưng cứ vừa tung ra một nửa thì La Chinh đã có thể phán đoán trước rồi Lôi Phong U Thần Kiếm lập tức chặn lại, phá chiêu từ sớm!
Thời khắc này, Minh Đạo liền cảm thấy mình bị một cái gông vô hình trói lại!
Rõ ràng y có thực lực của Thiên Kiêu, rõ ràng cái y cầm chính là Sát Lục Thánh Thương…
Một thương này đâm ra, ngay cả các Thiên Kiêu kia có nhìn thấy được những nhát kiếm này thì e rằng cũng khó mà chống lại!
Nhưng điều kiện tiên quyết là y có thể đâm ra…
Sắc mặt La Chinh vẫn bình thản, không có biểu cảm gì hệt như là cương thi.
Nhưng trong mắt Minh Đạo, sắc mặt này lại chính là sự châm biếm cực lớn.
Nhìn thấy hai người đánh nhau như vậy, trong mắt rất nhiều võ giả trên tường thành cũng đầy vẻ ngạc nhiên.
Lần này đâu giống cuộc đấu của hai cường giả Thần Hải Cảnh?
“La Chinh… thật sự rất mạnh.
Hắn không dùng võ kỹ, chỉ dựa vào một thanh trường kiếm đã có thể hoàn toàn vây kín Minh Đạo, khiến y không thể phát huy!”
“Minh Đạo cũng hơi ngu, có một thanh Sát Lục Thánh Thương mà lại không có cơ hội đánh trả nào! Nếu ta là Minh Đạo, nhất định sẽ quyết đánh đến cùng, trở thương lại đánh một cái!”
“Ta thấy ngươi mới ngu ấy.
Trong tình huống này, Minh Đạo muốn liều mạng, cá chết lưới rách cũng không có cơ hội, bởi vì trước khi y ra tay, La Chinh đã đánh chết y rồi”
Quý Nam ôm con mèo nhỏ Hỏa Diễm trong lòng, nhìn chăm chú từng chiêu từng thức của La Chinh, trong mắt lóe lên vẻ kỳ diệu: “Chắc tên này đang thử kiếm…”
“Lấy một vị Thiên Kiêu ra để thử kiếm? Khà khà, xem như ta đã đánh giá thấp sự quyết đoán và thực lực của La Chinh rồi” Kim Hải thản nhiên cười nói.
Dĩ nhiên biểu hiện của La Chinh lúc trước đã khiến mọi người hết sức kinh ngạc, nhưng mọi người cũng chỉ coi La Chinh như là Thiên Kiêu mà thôi…
Cho dù là Thiên Kiêu thì cũng chia ra mạnh và yếu.
Ví dụ như Cơ Lạc Tuyết là cường giả trong Thiên Kiêu, thực lực đã đến gần Đạo Tử, chỉ cần giác ngộ thêm chút nữa thì có thể lĩnh ngộ thần đạo, trở thành Đạo Tử, là người ứng cử cho chức thần…
Còn Thiên Kiêu bình thường cách Đạo Tử một khoảng chênh lệch không nhỏ.
Có điều lúc này, Quý Nam lại điều chỉnh phán đoán của mình.
Trong trường hợp sung sức, có lẽ La Chinh và Cơ Lạc Tuyết chẳng phân biệt được cao thấp…
“Cút ngay cho ta!”
Thời khắc này, Minh Đạo tràn đầy phẫn uất trong lòng!
Nếu La Chinh có thực lực tối cao, thật sự giết chết y thì cũng đành!
Nhưng tên nhãi này chẳng qua chỉ là một Thần Hải Cảnh, vậy mà lúc nào cũng chặn tay, không cho mình ra chiêu, làm y có thực lực mạnh mẽ mà lại không thể phát huy!
Nếu chính diện ứng phó thì y đã sớm đâm ra vô số lỗ thủng trên người thằng nhóc này rồi…
Nỗi bứt rứt này giống như cỏ dại, cứ thế sinh sôi trong lòng y.
Sát Lục Thánh Thương trong tay điên cuồng xao động giống như cái guồng, muốn ép La Chinh đi!
“Vù vù vù!”
Nhưng dường như La Chinh cứ dính chặt trên trường thương của y.
Thánh Thương xoay tròn nhanh bao nhiêu, thân hình La Chinh lại chuyển động nhanh bấy nhiêu!
Đây là thân pháp chết tiệt gì?
Trong lòng Minh Đạo bắt đầu chửi mắng điên cuồng!
Thằng nhãi này đúng là âm hồn khó tan!
“Vù…”
Đợi đến khi Thánh Thương của y dừng lại, La Chinh vẫn dán sát vào trường kiếm, nhìn y chằm chằm với khuôn mặt vô cảm.
“Chết đi!”
Thánh Thương đột nhiên bật lại, đâm về phía La Chinh như cuồng long lao xuống biển.
Chiêu thương của y vừa nhanh vừa độc, phối hợp với Thánh Thương thì gần như không ai có thể ngăn cản được.
Cho nên lần này đưa Thánh Thương vào chiến trường mộng ảo, y mới tràn đầy lòng tin.
Mục tiêu của y chính là lọt vào tốp mười người đứng đầu trong chiến trường mộng ảo!
Nhưng chiêu thức có bén nhọn hơn nữa, vũ khí có mạnh mẽ hơn nữa mà không thể phát huy hoàn toàn thì cũng không có tác dụng gì!
“Keng!”
Nhát thương mạnh mẽ này vẫn chỉ có thể đâm ra một nửa.
Lôi Phong U Thần Kiếm chặn trên cán thương, rung nhẹ, truyền đến một tiếng vang giòn giã, sau đó lại đẩy Thánh Thương ra…
La Chinh cứ như một kỳ thủ rất kiên nhẫn, thể hiện tài đánh cờ của mình một cách điêu luyện, khống chế tình cảnh của chính mình.
Không tiến thêm một bước, cũng không lùi lại một bước…
Hắn thử nghiệm cảm ngộ của mình đối với thuật Dịch Kiếm một cách đầy đủ.
Nhưng Minh Đạo, đối thủ của La Chinh lại càng lúc càng nóng nảy.
Y nhanh chóng bị cái cảm giác không biết làm sao này giày vò đến phát điên, một ngụm khí buồn bực nghẹn trong lồng ngực, muốn nuốt nhưng lại không trôi, muốn nhổ lại cũng không ra được!
Vốn dĩ chênh lệch giữa Minh Đạo và La Chinh không lớn như vậy.
Nhưng trong mắt mọi người, cuộc đấu giữa Minh Đạo và La Chinh giống như là người lớn dạy bảo trẻ nhỏ, gần như không còn sức đánh trả…
Lúc này, trên mặt Huyễn Linh – người vẫn một mực quan sát trận chiến đã kích động không chịu được!
Trước khi hai người bắt đầu chiến đấu, nàng từng nghĩ La Chinh sẽ thắng Minh Đạo.
Nhưng tuyệt đối chưa từng nghĩ đến kết cục sẽ như vậy.
Chẳng ngờ Minh Đạo không ai bì nổi kia lại dễ dàng bị La Chinh đùa bỡn như thế.
Hai người đánh nhau liên tục từ tít ngoài xa, dần dần lại kéo tới gần tường thành bên này.
Mà trên tường thành có bảy tám người mặt mày u ám đang nhìn cảnh tượng này.
“Hình như Minh Đạo đại ca đánh không lại La Chinh kia”
“Không phải là đánh không lại.
Với uy lực của Sát Lục Thánh Thương, khi hoàn toàn bùng nổ ra thì La Chinh kia tuyệt không phải là đối thủ của Minh Đạo.
Nhưng mà kiếm pháp của thằng nhãi này rất kỳ dị, khống chế được tình hình, không cho Minh Đạo phát huy”
“Có lẽ, chúng ta nên ra tay!”
Quy tắc trong giai đoạn này của chiến trường mộng ảo thực ra chẳng có quy tắc gì.
Tuy đây là trận chiến giữa La Chinh và Minh Đạo, nhưng chẳng ai nói người ngoài không được giúp.
Nhóm võ giả đi theo Minh Đạo cũng hiểu rõ, bọn họ chỉ cần giúp Minh Đạo có không gian để phát huy thì Sát Lục Thánh Thương chắc chắn có thể đánh chết La Chinh.
Vì thế, tám vị võ giả này liền lập tức nhảy ra, rời khỏi tường thành.
“Không xong rồi, mấy tên kia muốn nhảy vào đấu cùng!” Mắt Quý Nam sáng lên, bên trong là vẻ nghiêm nghị.
“Chúng ta cũng lên!” Kim Hải nhanh chóng đưa ra quyết định.
Huyễn Linh cũng lập tức nhảy ra khỏi tường thành.
Dù gì La Chinh cũng ra mặt vì nàng…
Thấy hai đám võ giả trên tường thành dường như cũng muốn gia nhập cuộc chiến, nhóm võ giả đang xem cuộc chiến ở trên lầu các của tường thành đều sôi trào hẳn lên.
“Càng lúc càng nhiều người! Ha ha, càng đánh càng náo nhiệt!”
“Có lẽ đám võ giả bên phía La Chinh phải chịu thiệt rồi.
Dù sao bên phía Minh Đạo cũng có nhiều người hơn…”
Đám võ giả đi theo Minh Đạo đều kết bạn với nhau trong đại sảnh Nhân Quả, thực lực của bản thân cũng không tầm thường!
Vừa mới rời khỏi tường thành, tám võ giả này liền phân công rõ ràng cả rồi.
Hai người đi giúp Minh Đạo chống lại La Chinh, còn ba người trực tiếp ra tay, tấn công La Chinh, bốn người còn lại chặn đám Quý Nam, Huyễn Linh đang tới để giúp La Chinh.
Phân phối như vậy đúng là tính toán rất cẩn thận, không hề để sót.
Nhưng chẳng qua bọn họ đã tính sai, giống như lúc trước bọn họ đã tính sai thực lực của La Chinh vậy.
Bọn họ cho rằng La Chinh vây kín Minh Đạo như thế thì không rảnh đâu mà phân tâm được nữa…
Nhưng ngay trong giây phút bọn họ vừa mới rời khỏi tường thành, trường kiếm của La Chinh đã nổi lên một luồng kiếm ý, đồng thời hắn lật tay đâm kiếm ra.
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
Đường kiếm ý nhanh chóng nổi lên này liền vẽ ra một đường kinh người trên không trung.
Nó gần như đã đến sát tường thành, chém về phía bọn họ.
“Phụt!”
Đường kiếm ý này ẩn chứa tư thế và trạng thái cực kỳ sắc bén, lập tức xẹt qua tường thành.
Trên mặt các võ giả vừa mới ra khỏi tường thành đều hiện vẻ ngạc nhiên, dường như chưa kịp phản ứng thì giữa thân thể đã phọt ra một vết máu, hai võ giả này liền bị một kiếm của La Chinh chém chết, rơi xuống dưới tường thành…
Một kiếm kinh khủng như thế lập tức khiến các võ giả có mặt ở đây đều chấn động.
Cho dù Minh Đạo đã chịu đủ những đòn đánh của La Chinh thì trên mặt cũng đầy vẻ ngạc nhiên.
Đây mới là thực lực chân chính của người này ư?
Cả bên trong và bên ngoài thành chính đều yên lặng như tờ.
Mà La Chinh vẫn cứ như trước, không hề dừng lại dù chỉ một chút.
Kiếm đầu tiên vừa lật tay đâm ra đã giết chết hai võ giả, mà kiếm thứ hai dường như cũng không hề do dự chút nào.
Sau khi hoàn toàn đắm mình vào trạng thái đoạn tình, hành vi của La Chinh đã rơi vào trạng thái phi thường, càng không hề nương tay chút nào.
“Dịch Thần Nhất Kiếm!”
Trường kiếm lại chém vào không trung.
Lại là một đường kiếm ý xẹt qua giữa không trung, kiếm thứ hai này đã chém chết ba vị võ giả…
Mới chỉ mấy nhịp thở, La Chinh đã dựa vào Dịch Thần Nhất Kiếm mà chém chết năm người, hơn nữa năm người này đều là người đi theo Minh Đạo.
Ba võ giả còn lại thấy cảnh tượng này thì dường như không hề do dự mà quay đầu bỏ chạy về thành chính, trong lòng cũng rất buồn bực, không hiểu người này học được chiêu kiếm như vậy từ đâu ra mà bá đạo thế!
Chương 1293: Dâng hiến
Hai nhát kiếm bén nhọn như vậy đột nhiên chém vút lên trời, quả thực khiến mọi người đều lơ mơ…Cho dù lúc trước, đám người Quý Nam cũng đã nhận ra La Chinh lấy Minh Đạo ra để thử kiếm nên vẫn chưa dùng hết sức, nhưng sự bộc phát của hắn lần này vẫn khiến cho bọn họ không kịp chuẩn bị tâm lý.
Mặc dù đã ra khỏi thành, nhưng bọn họ đều ngây người mà bay lơ lửng giữa không trung…
Trong đại sảnh Nhân Quả, La Chinh chưa từng thi triển Dịch Thần Nhất Kiếm.
Cái hắn thể hiện ra chẳng qua chỉ là thân thể mạnh mẽ và sức lực như quái vật của mình mà thôi.
“Tên này căn bản không cần chúng ta tới trợ giúp…” Quý Nam lại nhăn nhăn cái mũi xinh xắn rồi nói.
Ở đây đang có rất nhiều người vây xem, trong đó không thiếu một số kẻ liều mạng đang âm thầm quan sát tình hình trận đấu giữa La Chinh và Minh Đạo.
Theo bọn họ thấy, điểm mộng ảo trên người La Chinh hay Minh Đạo đều là một con số khổng lồ.
Nếu đánh chết được bọn họ, giành được một nửa số điểm mộng ảo của họ thôi thì thứ hạng của những người này đều có thể tăng vọt, và nhanh chóng tiến vào tốp đầu của Đại Giới này!
Những kẻ liều mạng này liều mạng quan sát cũng là để đợi một cơ hội ra tay.
Nếu thành công, bọn họ có thể một bước lên mây.
Nếu thất bại, thì cùng lắm cũng chỉ bị giết chết một lần mà thôi…
Bây giờ nhìn thấy thực lực thật sự của La Chinh, những người này cũng xóa bỏ suy nghĩ điên cuồng này trong lòng.
La Chinh quá đáng sợ.
Còn sắc mặt của Minh Đạo đang cầm Sát Lục Thánh Thương trong tay đã vô cùng mất tự nhiên, toàn thân đều cứng đờ ra.
Mà giờ khắc này, La Chinh nhìn chằm chằm vào Minh Đạo, thản nhiên nói: “Chúng ta… tiếp tục?”
Vây nhưng không giết, đạo chơi cờ chính là nhằm vào giết chết tâm.
Nơi này là chiến trường mộng ảo, La Chinh không thể khiến cho tâm võ đạo của Minh Đạo vỡ vụn, nhưng cũng đủ để đả kích mạnh mẽ vào lòng tin của y!
“Vèo!”
Sát Lục Thánh Thương lại đâm ra lần nữa.
“Keng…”
Vẫn bị trường kiếm của La Chinh gạt ra, sau đó giọng nói thản nhiên của La Chinh lại vang lên.
“Ngươi được coi là Thiên Kiêu của Yêu Dạ tộc, nhưng Thiên Kiêu thì không nên kém như vậy…”
Bây giờ Minh Đạo càng không thể đâm thương ra được nữa, toàn bộ phần lưng của y đều đã dán sát vào tường thành.
Bây giờ y đã không còn đường lui, chỉ có thể nhìn La Chinh với ánh mắt tuyệt vọng.
Bị dồn ép liên tục, thậm chí ngay cả xúc động muốn ít nhất phải thoát khỏi cái tên khốn như ác ma này y cũng có.
“Cho nên ngươi đã phạm phải một sai lầm.
Binh khí sắc bén là chuyện tốt, nhưng bản thân ngươi lại mất đi lòng tin, một mực ỷ lại vào cây thương này, ngược lại không phát huy ra được thực lực của chính mình…” La Chinh nói, trong ánh mắt đã khôi phục chút thần thái.
Hắn dần dần rút ra khỏi trạng thái cắt đứt tình cảm, trên mặt cũng hiện ra nụ cười hờ hững.
Lời của La Chinh liền khiến trái tim Minh Đạo bỗng nhiên run lên.
Quả thực…
Khi giao chiến với La Chinh, từ đầu đến cuối y chỉ thúc giục thương kỹ của Sát Lục Thánh Thương, chưa từng dùng tới năng lực của mình.
Mà sau khi bị La Chinh chặn kín thế công của mình, y đã trở nên cực kỳ bị động.
Thực lực của bản thân y tuyệt đối không chỉ có như vậy, đúng là đã quá ỷ lại vào cây thương này.
Càng nguy hiểm hơn là dù Sát Lục Thánh Thương kỳ lợi hại đến mức nào đi nữa thì cũng còn phải xem nó nằm trong tay ai…
Từ lúc mới được rèn ra, Sát Lục Thánh Thương đã được điều khiển bằng lực tín ngưỡng của Sát Lục Vương.
Uy lực phát ra khi võ giả bình thường lấy chân nguyên để điều khiển quả thực không tầm thường, nhưng tất nhiên không thể phát huy ra uy lực thực sự của Sát Lục Thánh Thương.
“Đúng thế, quả là ta đã quá ỷ lại vào Thánh Thương” Minh Đạo rầu rĩ nói.
Nhưng giây lát sau, trong mắt Minh Đạo lại hiện lên ý cười, đồng thời ẩn chứa chút lạnh lẽo: “Nhưng ngươi cũng đã phạm phải một sai lầm…”
“Sai lầm gì?” La Chinh nhìn chằm chằm vào Minh Đạo mà hỏi.
“Sai lầm của ngươi chính là… ngươi cho rằng ngươi đã thắng!”
Minh Đạo vừa dứt lời, trên cán của Sát Lục Thánh Thương kia chợt xuất hiện hai sợi dây mây hẹp dài, chúng bắt đầu leo ra.
Ngọn của hai sợi dây mây một đen một trắng này hết sức sắc nhọn, ngay trong nháy mắt vừa mọc ra, chúng liền chui vào trong cánh tay của Minh Đạo…
Nếu như có Huân ở đây thì sẽ nhìn thấu hành vi của Minh Đạo.
Y đang hiến chính bản thân cho Sát Lục Thánh Thương…
Sát Lục Vương của Yêu Dạ tộc là người dẫn đầu các thuộc hạ chống lại sự xâm lược của ngoại tộc.
Thân là Sát Lục Vương, không biết đến thất bại, chỉ có cái chết…
Nếu đối mặt với đối thủ không thể chiến thắng, Sát Lục Vương sẽ kích phát một chiêu cuối cùng của Thánh Thương, hiến dâng bản thân cho Sát Lục Thánh Thương.
Tất cả kinh mạch của bản thân đều sẽ bị Nhược Mộc và Tầm Mộc thay thế.
Sau khi dâng hiến cho Sát Lục Thánh Thương, bản thân sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc do Sát Lục Thánh Thương điều khiển.
Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn liền trở thành sự tồn tại bất tử bất diệt, hơn nữa sức chiến đấu cũng sẽ tăng lên khủng khiếp!
Đa số Sát Lục Vương các đời đều chết trận theo phương thức bi tráng này.
Nhưng trước khi chết trận, bọn họ đều kéo theo hai đến ba vị Thiên Tôn chết chung!
Lúc trước, khi Huân bị Dao đánh chết là vì đấu tranh nội bộ, nên Huân vẫn chưa chọn cách dâng hiến bản thân cho Sát Lục Thánh Thương.
Lúc đó, nàng cho rằng vẫn còn đường sống, nếu không, cho dù ao tín ngưỡng bị phong ấn thì nàng cũng sẽ kéo Dao cùng xuống địa ngục với mình.
Nhưng trong chiến trường mộng ảo sẽ không thực sự chết…
Sau khi Minh Đạo dâng hiến bản thân thì vẫn có thể quay về thành chính để sống lại.
Cho nên lúc này, y dâng hiến bản thân cho Thánh Thương mà không hề do dự.
Sau khi hai sợi dây mây kia xâm nhập vào cánh tay của Minh Đạo, sắc mặt y liền tái mét, rõ ràng vô cùng đau đớn.
Dây mây bắt đầu nhanh chóng kéo dài ra, mắt thường có thể nhìn thấy phần da trên cánh tay y nhô lên hai đường.
Thứ trong đó nhanh chóng xuyên ngang giống như hai con bò sát trườn trong cơ thể y, nhanh chóng xâm nhập lục phủ ngũ tạng, kéo dài và mở rộng trong cơ thể y từ đường cánh tay, cuối cùng bao trọn thân thể y!
Lúc này trong lòng La Chinh có một cảm giác cực kỳ xấu.
Đó là trạng thái cảm ứng của bản thân đối với nguy cơ sống chết!
Ý thức được tình hình không ổn, cánh tay La Chinh xoay một cái, đột nhiên đâm một kiếm về phía Minh Đạo!
Kiếm này xuyên thẳng qua lồng ngực của Minh Đạo…
Nhưng đến khi La Chinh thu kiếm lại thì không hề phát hiện ra vết máu nào trên thân kiếm.
Máu tươi trong cơ thể Minh Đạo đã bị Sát Lục Thánh Thương hút sạch, còn trên Sát Lục Thánh Thương đen trắng giao nhau kia đã nhuộm một màu đỏ như máu.
“Giết!”
Lông mày của La Chinh vừa nhíu lại, Lôi Phong U Thần Kiếm liền bộc phát ra uy thế không thể địch nổi!
“Phập phập phập phập…”
Mỗi kiếm chém về phía Minh Đạo đều có thể để lại những vết thương kinh người trên thân thể y.
Nhưng vẫn không có máu tươi tràn ra, hơn nữa trường kiếm cũng không thể chém Minh Đạo nát bấy.
Kinh mạch toàn thân Minh Đạo đã bị hai loại gỗ thần là Nhược Mộc và Tầm Mộc thay thế.
Cũng giống như Kiến Mộc, loại gỗ thần đến từ nơi vượt qua cả Thiên Đạo này cơ bản không thể đứt lìa!
Không bao lâu sau, Minh Đạo thình lình mở hai mắt ra.
Lúc này ánh mắt của y đờ đẫn, lộ ra ý chết chóc, đồng thời cổ họng không tự chủ được mà phát ra âm thanh kỳ quái.
Sau khi dâng hiến bản thân cho Sát Lục Thánh Thương, Thánh Thương liền trở thành chủ nhân của Minh Đạo, còn Minh Đạo lại trở thành cương thi, bị nó khống chế.
Ý thức được chuyện không hay, La Chinh đột nhiên lui về phía sau dọc theo tường của thành chính, kéo giãn khoảng cách mấy trượng với Minh Đạo!
Vào thời khắc này, Minh Đạo đã bắt đầu chuyển động, hoặc có thể nói là Thánh Thương bắt đầu chuyển động…
“Vù!”
Mặc dù động tác của Minh Đạo hơi cứng nhắc, giống như cương thi.
Nhưng không ngờ tốc độ lại nhanh một cách khác thường, đến mức La Chinh cũng khó có thể né tránh!
Mặc dù La Chinh đã kéo ra một khoảng cách không gần, nhưng trong nháy mắt, Minh Đạo cầm Sát Lục Thánh Thương trong tay liền đuổi kịp La Chinh, nhát thương hai đầu trong tay y đâm tới La Chinh càng nhanh như chớp!
Đó là một cú đâm bình thường!
Không đẹp đẽ gì nhưng lại hết sức trí mạng, bởi vì tốc độ của nó đã nhanh đến mức La Chinh không thể lý giải.
Võ học trong thiên hạ chỉ có nhanh là không thể phá.
Sau khi tốc độ đạt đến cực hạn như vậy, từng chiêu thức đều là đòn trí mạng.
Mặc dù La Chinh đã sử dụng Bát Khúc Phi Yên, cố sức uốn lượn thân thể của mình nhưng cũng khó mà thoát được.
Một thương kia xuyên thẳng qua ngực phải của La Chinh, sau đó lại xuyên tới từ sau lưng, để lại bốn cái lỗ máu trên vai hắn, máu tươi chảy ra ào ạt.
Một thương thuận lợi, tay phải của Minh Đạo nhẹ nhàng co lại, đâm ngay ra thương thứ hai.
Trước khi Minh Đạo dâng hiến bản thân thì đã truyền suy nghĩ đánh chết La Chinh cho Thánh Thương.
Lúc này, mục tiêu duy nhất của Sát Lục Thánh Thương chính là đánh chết La Chinh, không chết không thôi!
Nhưng thương thứ hai của Minh Đạo vừa mới đâm ra, La Chinh lại lượn một vòng, xoay người, xông vào trong thành chính bên cạnh…
Chương 1294: Tước vũ khí
Minh Đạo dâng hiến bản thân cho Thánh Thương, xem như đã là một con rối chỉ biết giết chócLa Chinh lui về, Minh Đạo cũng thuận thế đi vào truy sát!
Nhưng vì có quy tắc Thiên Đạo bảo vệ, Minh Đạo cầm Thánh Thương trong tay bị ngăn ở bên ngoài tường thành giống như những chiếc đầu lâu nhỏ kia.
Điểm khác biệt là những đầu lâu nhỏ không thể xuyên qua lớp màng mỏng kia, mà Minh Đạo bây giờ đang bị Thành Thương chi phối lại có năng lực này!
“Roẹt!”
Màng mỏng vô hình kia bị ánh sáng đỏ như máu do Thánh Thương phóng ra trực tiếp xé rách, không ngờ y lại chui thẳng vào trong thành chính!
Sức chống đỡ của thân thể đã dâng hiến quyết định uy lực của Thánh Thương lúc này.
Ví dụ như sau khi Huân dâng hiến bản thân thì có thể hoàn toàn ép kiệt tiềm năng của Thánh Thương, uy lực bộc phát ra không thể sánh nổi.
Có điều, sau khi Minh Đạo dâng hiến bản thân thì thực lực của y cũng tăng vọt!
Nhưng…
Dù đã phá tan màng mỏng vô hình kia thì y vẫn bị quy tắc Thiên Đạo trong thành chính áp chế!
Sau khi tiến vào, La Chinh nhanh chóng lui về phía sau, còn Thánh Thương lại điên cuồng xoay tròn, liên tục phá vỡ quy tắc Thiên Đạo mà đuổi giết La Chinh!
Thời khắc này, La Chinh không thể đánh trả.
Dù sao thì trong thành chính cũng cấm chiến đấu.
Thêm vào đó, căn bản cũng là vì La Chinh cũng không muốn ra tay với Minh Đạo.
Trong thành chính cấm bay, cấm chiến đấu, nên hắn chỉ lui một mạch về phía sau…
Cũng may nhờ bị quy tắc Thiên Đạo áp chế, nên tốc độ của Minh Đạo cũng không nhanh.
Để làm ngược lại quy tắc Thiên Đạo cần sức lực cực kỳ lớn, tuy rằng sau khi dâng hiến bản thân thì Minh Đạo có thể đối đầu với quy tắc Thiên Đạo ở một mức độ nhất định.
Nhưng cứ tiếp tục đi ngược lại quy tắc như vậy vẫn hết sức khó khăn, tốc độ của Minh Đạo không nhanh hơn La Chinh được bao nhiêu.
Còn nhóm võ giả đứng ngoài thì chỉ có thể nhìn cuộc vui, bởi dù sao mọi người đều không thể ra tay…
Từ tường của thành chính, La Chinh lùi một mạch về phía sau, còn Minh Đạo lại liên tục áp sát, cây thương hai mũi này xoáy lại rồi bay về phía chóp mũi La Chinh, khoảng cách giữa thương và mũi hắn chỉ chưa tới một thước!
Mười trượng, hai mươi trượng, ba mươi trượng…
Cứ thế lùi đến khi khoảng cách đạt trăm trượng thì mũi thương kia chỉ còn cách mặt La Chinh chưa tới hai tấc!
Nhưng ngay vào lúc này, Minh Đạo chợt bất động, cứng đờ tại chỗ.
Mọi người đều im lặng nhìn cảnh tượng trước mắt.
Trước đây, họ chưa từng thấy trận đánh nào có thể đánh vào bên trong thành chính.
“Vù vù…”
Một cơn gió nhẹ lướt qua…
Một chút bột phấn bay xuống từ trên thân thể Minh Đạo…
Chẳng mấy chốc, cả thân thể y bắt đầu rã ra, hóa thành từng hạt bụi rồi sụp đổ.
Còn thanh Sát Lục Thánh Thương kia cũng đánh keng một tiếng rơi xuống đất.
Trước đây quả thực Minh Đạo đã dựa vào sức mạnh của Sát Lục Thánh Thương nên có thể chống lại quy tắc Thiên Đạo ở một mức độ nhất định nào đó.
Nhưng việc dâng hiến bản thân cũng có giới hạn về thời gian, bản thân càng mạnh thì thời gian tương ứng lại càng dài.
Với tu vi Thần Hải Cảnh của Minh Đạo bây giờ, việc dâng hiến bản thân cho Sát Lục Thánh Thương có thể duy trì trong chưa đầy năm mươi nhịp thở.
Sau khi toàn bộ sức sống của y bị Sát Lục Thánh Thương hút hết, mà sức mạnh của Sát Lục Thánh Thương cũng suy kiệt thì quy tắc Thiên Đạo lại tạo thành một lực đè ép không thể chống cự áp chế thân thể y, cho nên thân thể y mới biến thành bột mịn chỉ trong nháy mắt!
“Vù…”
Một luồng ánh sáng màu đỏ bồng bềnh lướt qua, chính là linh hồn của Minh Đạo.
Sau khi chết đi, dĩ nhiên y sẽ quay về và sống lại trong thành chính.
Mà chân mày của La Chinh lúc này cũng đang nhíu lại.
“Không có điểm mộng ảo?”
Minh Đạo thân là Thiên Kiêu, đã thế còn vượt qua đại sảnh Nhân Quả, chiến đấu trong tòa thành chính trung tâm này khá lâu, số điểm mộng ảo trong cơ thể chắc chắn rất kinh người.
Nhưng lúc này trong cơ thể Minh Đạo lại không hề có điểm mộng ảo phun ra, nên trên mặt La Chinh cũng đầy vẻ nghi hoặc.
Thứ hạng của Minh Đạo quả thực còn cao hơn La Chinh.
Y xếp thứ tư trong Đại Giới này, xếp thứ tám mươi tám trong toàn bộ chiến trường mộng ảo!
Nhưng Minh Đạo chết lại không tuôn ra điểm số mộng ảo, nên mọi người cũng đều nghi hoặc.
“Xảy ra chuyện gì vậy? Vì sao Minh Đạo chết rồi mà lại không có điểm số mộng ảo?”
“Vậy chẳng phải là ăn gian sao?”
“Hoặc nhỡ đâu Minh Đạo có thủ đoạn khác?”
Không chỉ La Chinh mà những người khác cũng ngờ vực, cả đám người Quý Nam, Kim Hải cũng đi từ trên tường thành xuống, xúm tới phía La Chinh.
Chỉ có Huyễn Linh là lại thở dài một hơi.
Mặc dù có thể coi như La Chinh đã chạy trốn, nhưng chung quy lại thì hắn vẫn thắng…
Chém giết với Thiên Kiêu thường đều đi kèm với nguy hiểm lớn, dĩ nhiên phần thưởng tương ứng cũng vô cùng hậu hĩnh, ví dụ như điểm mộng ảo nhiều như trời bể.
Nhưng ngay vào lúc này, một tiếng cười lạnh lẽo truyền đến, một vị võ giả lập tức đi tới trước mặt La Chinh: “Khà khà, nếu Minh Đạo lão đại chịu dâng hiến bản thân thì cũng đã nghĩ xong đường lui rồi, hẳn là ngươi cũng thấy kỳ quái đúng chứ…”
Võ giả này chính là võ giả đi theo Minh Đạo.
Trước đây, hai kiếm của La Chinh đã chém chết năm người, ba người còn lại liền lui về trong thành chính, người này là một trong số đó.
Hắn vừa đi vừa liếc Sát Lục Thánh Thương trên mặt đất rồi không đếm xỉa gì tới nữa.
Theo quy tắc, sau khi chết trong chiến trường mộng ảo, quần áo, đồ dùng, trang bị, bao gồm cả nhẫn tu di của võ giả đều sẽ xuất hiện một lần nữa khi sống lại.
Nhưng kỳ quái là Sát Lục Thánh Thương này vẫn chưa biến mất mà lại rơi ở chỗ này.
Tất nhiên võ giả này không mong Sát Lục Thánh Thương rơi vào tay La Chinh.
Trước mắt, La Chinh chưa nhặt Sát Lục Thánh Thương lên, hắn vừa nói vừa tới gần cây thương hai mũi này.
Dù sao trong thành chính cũng không thể chiến đấu, ai cướp được thì chính là của người đó…
Ngờ vực thì ngờ vực, nhưng khi La Chinh nhìn thấy võ giả kia đi tới như vậy, đầu ngón chân hắn nhẹ nhàng ước lượng, khều Sát Lục Thánh Thương lên, sau đó nhét ngay vào trong nhẫn tu di, trên mặt còn có ý cười nhẹ với võ giả kia: “Đúng là ta cảm thấy rất nghi hoặc, ngươi có thể giải thích cho ta không?”
Nhìn thấy hành động của La Chinh, sắc mặt võ giả này lập tức đờ người ra, trong lòng thầm mắng một câu, sau đó lạnh lùng nói: “Minh Đạo đại ca lấy được ba lệnh miễn trừ! Ba lệnh miễn trừ này giúp đại ca không bị mất điểm mộng ảo khi chết! Ha… Đừng nói ngươi đánh chết một lần, cho dù là ba lần thì cũng không thu hoạch được gì đâu.
Ta khuyên ngươi giao vũ khí của Minh Đạo đại ca ra đây, bằng không đại ca tuyệt đối sẽ không tha cho ngươi!”
Mọi người nghe thấy lời giải thích này thì trong lòng mới bừng tỉnh, ngay sau đó trên mặt lộ ra vẻ hâm mộ.
Không ngờ lại có được ba lệnh miễn trừ, vậy cũng ghê gớm thật!
Trong lòng La Chinh lại cảm thấy thoải mái, bởi hắn chỉ hơi tò mò mà thôi.
Nếu hắn đã có cơ duyên lấy được một tấm Na Di Lệnh thì người ta lấy được ba tấm lệnh miễn trừ cũng không có gì kỳ lạ.
Còn về lời uy hiếp của người này, La Chinh chỉ cười khẩy: “Không tha cho ta sao? Thiếu thanh Sát Lục Thánh Thương này, y có tư cách gì để không buông tha ta?”
Không cần biết thực lực của bản thân Minh Đạo thế nào, nhưng y đã có cảm giác sợ La Chinh thì đã thua một nước trên mặt khí thế rồi.
Bây giờ Thánh Thương lại bị La Chinh lấy đi, căn bản y không có dũng khí đối đầu chính diện với La Chinh…
Chẳng mấy chốc, Minh Đạo đã sống lại ở trong thành chính, nhanh chóng chạy tới.
Vừa mới nhìn thấy La Chinh, sắc mặt y liền trở nên u ám, hỏi ngay: “Vũ khí của ta đâu?”
Sau khi dâng hiến bản thân, ý thức của y liền bị phong bế, nên mãi cho đến lúc chết cũng không biết chuyện gì xảy ra.
Lần này nhìn thấy La Chinh vẫn yên lành đứng đây, còn Thánh Thương của y thì lại không thấy đâu, sao sắc mặt của y có thể dễ nhìn được?
“Bị tên kia cướp rồi!” Võ giả kia nói với Minh Đạo.
Trong mắt Minh Đạo lóe lên vẻ giận dữ, chìa tay ra rồi lạnh lùng nói: “Trả đây!”
“Sát Lục Thánh Thương này vốn dĩ không phải của ngươi, sao lại nói chữ trả?” La Chinh cười khẩy đáp.
Trong lòng La Chinh bắt đầu dự tính, rằng nếu đoạt được thanh Sát Lục Thánh Thương này, có nên tiêu hao năm triệu điểm mộng ảo để đi vào đại sảnh Nhân Quả một chuyến nữa hay không?
Nếu thời gian còn kịp…
La Chinh thật sự muốn cho Huân một niềm vui bất ngờ.
Nghe thấy lời của La Chinh, Minh Đạo liền dán mắt quan sát hắn một lát, trong ánh mắt lóe ra tia sắc bén: “Không ngờ La Chinh vang danh thiên hạ chẳng qua lại chỉ là một tên hèn nhát, không dám đối địch chính diện với ta, còn muốn cụp đuôi trốn vào thành chính, lấy quy tắc Thiên Đạo để áp chế ta, suýt chút nữa thì bị ta giết chết, ha ha!”
Lúc này không thể chiến đấu trong thành chính, Minh Đạo cũng chỉ có thể kích động bằng lời lẽ.
“Chúng ta có thể ra khỏi thành tái chiến” La Chinh dửng dưng nói.
“Trả thương cho ta thì tất nhiên có thể tái chiến” Minh Đạo lại nói.
La Chinh khẽ mỉm cười, dùng ánh mắt chế nhạo nhìn chằm chằm vào Minh Đạo: “Dĩ nhiên là không thể trả thương”
“Hừ, vậy không bàn nữa.
Thân ta ở trong thành chính, ngươi cũng chẳng thể làm gì được!” Minh Đạo lạnh giọng nói.
Đánh với La Chinh một trận, tuy rằng y bị đoạt mất binh khí, nhưng đây cũng không phải là việc lớn gì.
Bây giờ Minh Đạo đang xếp thứ tư trong Đại Giới này, chắc hẳn có thể bình yên tiến vào giai đoạn kế tiếp…
Còn Sát Lục Thánh Thương thì cùng lắm cũng chỉ là một hình chiếu, mất đi cũng không quan trọng, nhưng giai đoạn tiếp theo Minh Đạo lại chỉ có thể dùng pháp bảo bản mạng của mình.
Lúc này, ánh mắt Minh Đạo lướt qua, nhìn chăm chú vào người Huyễn Linh: “Ngươi, cái đồ tiện nhân này! Tới đây cho ta!”
Chương 1295: Quy tắc thay đổi
Ythăm dò bí cảnh, giành được ba lệnh bài miễn trừVới uy danh của Thánh Thương, nếu dâng hiến bản thân thì gần như có thể đứng ở vị trí bất bại.
Sau khi y dâng hiến bản thân cho Sát Lục Thánh Thương, đừng nói là Thiên Kiêu bình thường, cho dù là Đạo Tử thì y cũng có thể tùy ý đánh chết như thường.
Nhưng tình huống này cần phải xảy ra trong vùng hoang dã…
Nếu y gặp La Chinh ở vùng hoang vu, cách xa thành chính thì La Chinh chắc chắn sẽ chết!
Còn Minh Đạo, tuy đã dâng hiến bản thân nhưng cũng sẽ không bị mất điểm mộng ảo.
Song, vừa rồi bị La Chinh đùa bỡn, Minh Đạo lại không kiềm chế được.
Thực ra lựa chọn tốt nhất của y hẳn là dẫn La Chinh đi về vùng hoang vu.
Nhưng mới đầu Minh Đạo cảm thấy mình dựa vào Thánh Thương là đủ để đánh bại, đánh chết La Chinh rồi.
Còn sau khi rơi vào thế bị động, y đã mất đi cơ hội này, cho nên mới phải lựa chọn dâng hiến vào lúc đó.
Làm như thế chắc chắn là ngu xuẩn.
Bên cạnh y là thành chính, cho dù y có dâng hiến bản thân, thực lực tăng vọt thì cơ bản cũng không thể đánh chết La Chinh trong thành chính được.
Kết quả sau cùng, Thánh Thương liền bị La Chinh đoạt mất…
Có thể tưởng tượng những gì tích tụ trong lòng Minh Đạo bây giờ.
Lúc này, nhìn thấy Huyễn Linh lặng lẽ đứng cách đó không xa, tất nhiên y phải tìm người để phát tiết nỗi phiền muộn này!
Nghe thấy tiếng quát lớn của Minh Đạo, thân thể Huyễn Linh cách đó không xa đột nhiên run lên.
“Không cần đi qua” Quý Nam thấp giọng nói.
Trên mặt Huyễn Linh thoáng hiện lên vẻ phức tạp, liền đứng im tại chỗ, không hề động đậy.
“Đồ đê tiện! Đừng quên hiện tại thân ngươi đang ở đâu” Minh Đạo nhìn chằm chằm Huyễn Linh mà lạnh giọng nói, khóe miệng thậm chí còn hiện lên một ý cười.
Huyễn Linh còn đang ở trong cung của y.
Trong chiến trường mộng ảo, có lẽ Minh Đạo không thể gây khó dễ cho nàng, nhưng một khi rời khỏi chiến trường mộng ảo, nàng cùng lắm cũng chỉ là một món đồ chơi của y mà thôi…
Huyễn Linh mím môi, trong mắt lộ ra nét bi thương
Tuy Huyễn Linh chưa từng giải thích, nhưng với ánh mắt của đám người Kim Hải, Quý Nam, làm sao không nhìn ra Huyễn Linh không thể làm theo ý mình?
Cuối cùng, Huyễn Linh vẫn dời bước đi về phía Minh Đạo…
Nụ cười trên mặt Minh Đạo càng lúc càng đậm hơn.
Trước đây, y tranh chấp với La Chinh cũng bởi vì Huyễn Linh.
Y chịu thiệt ở chỗ La Chinh, nhưng cuối cùng La Chinh cũng không thể làm gì y.
Khi Huyễn Linh đi được một nửa, La Chinh lại chắn giữa hai người, dùng ánh mắt bình tĩnh nhìn chằm chằm vào Minh Đạo.
“Làm sao?” Minh Đạo nói với giọng điệu châm chọc.
“Bỏ qua cho nàng” La Chinh thản nhiên nói.
“Có thể” Minh Đạo sảng khoái cười nói: “Đưa thương cho ta”
Trên mặt La Chinh lộ ra một chút chần chừ… Hắn thật sự có dự định phục chế một thanh Sát Lục Thánh Thương.
Lúc này Minh Đạo cũng nhìn ra, mặc dù La Chinh thoạt nhìn lãnh đạm, nhưng trên thực tế vẫn rất coi trọng đồng bạn của mình.
Mặc dù Huyễn Linh chỉ xông vào đại sảnh Nhân Quả với hắn một lần, nhưng La Chinh sẽ không trơ mắt đứng nhìn.
“Ha ha ha…” Ánh mắt của Minh Đạo lại nhìn lên người Huyễn Linh, ra lệnh: “Cởi sạch y phục của ngươi, múa ngay một điệu khiêu gợi góp vui cho mọi người đi!”
Nghe thấy lời của Minh Đạo, rất nhiều võ giả vây xem ở đây đều kích động.
Nữ tử Yêu Dạ tộc ai nấy đều cao quý lạnh lùng, ngày thường khó mà nhìn thấy được thân thể của họ.
Huyễn Linh cắn chặt răng: “Minh Đạo! Ta…”
“Nhớ cho kỹ, ngươi hoàn toàn không phải là nữ nhân của ta, mà chỉ là đồ chơi của ta mà thôi.
Nhớ kỹ thân phận của mình, ngươi không có lựa chọn!” Ý cười của Minh Đạo càng phát ra nồng đậm.
Dưới con mắt của Minh Đạo, Huyễn Linh căn bản không có đường phản kháng, ở bên ngoài là như vậy, trong chiến trường mộng ảo cũng thế!
Nguyên nhân rất đơn giản, phái Thánh Thương không chỉ có mỗi Huyễn Linh rơi vào trong tay hắn, mà còn rất nhiều thân nhân của nàng đều bị giam cầm.
Với địa vị của Minh Đạo, có thể nói y đã nắm giữ Huyễn Linh trong lòng bàn tay, bao gồm cả sự sống chết của những người bên cạnh nàng.
Huyễn Linh không thể trái lệnh của y.
Huyễn Linh cắn răng, ánh mắt lia nhanh qua La Chinh, nhẹ giọng hỏi: “La Chinh, ngươi sẽ cùng Vương của ta trở lại Yêu Dạ tộc chứ?”
Vương của ta, tất nhiên là chỉ Sát Lục Vương mà phái Thánh Thương ủng hộ, chính là Huân.
Đột nhiên nghe thấy vấn đề này, La Chinh hơi sững sờ.
Huyễn Linh rất kiệm lời, tuy rằng hắn với Kim Hải, Quý Nam cũng đoán ra đại khái, nhưng lại không thể đoán tường tận chân tướng được, dẫu sao hắn cũng không phải là nhà tiên tri.
“Từ sáu năm trước, ta vẫn hy vọng, vẫn luôn hy vọng La Chinh và Huân có thể trở về…”
“Có thể giải cứu ta từ trong Đông Minh Cung chết tiệt kia ra…”
“Ta còn rất trẻ, mới chỉ hai mươi tám tuổi, ta còn có cơ hội trở thành Thiên Kiêu của Yêu Dạ tộc.
Ta không muốn làm một món đồ chơi của Minh Đạo, thiên phú của ta… mạnh hơn y!”
“Nhưng ta cũng biết, mấy năm quá ngắn, không thể nào nhanh như vậy…”
“Có lẽ ta… không chờ được tới ngày đó…”
Huyễn Linh vừa nói, nước mắt đã tuôn ra.
Không chỉ một mình nàng mong mỏi, mà toàn bộ phái Thánh Thương đều đang chịu nhục, đều đang sống tạm bợ, đều đang đợi một ngày kia Huân trở về.
Huyễn Linh rất rõ hậu quả nếu hôm nay không vâng lời Minh Đạo, đến khi rời khỏi chiến trường mộng ảo thì kết cục của nàng sẽ hết sức thê thảm.
Nhưng nàng cũng hiểu, nhìn qua thì Minh Đạo đang làm khó chính nàng, nhưng thật ra y muốn dùng bản thân nàng để áp chế La Chinh mà thôi.
Bây giờ trong lòng Huyễn Linh đã hiểu rõ, nàng không hy vọng mình gây ra được bất kỳ ảnh hưởng gì đối với La Chinh.
Lúc này, nàng chỉ muốn nhận được một đáp án từ miệng La Chinh mà thôi.
Nét mặt Huyễn Linh bây giờ khiến trái tim La Chinh lại xúc động.
Đến bây giờ, việc trợ giúp Huân trở về Vương vị vẫn còn rối bời.
Mặc dù hắn đi tới Âm La giới, phái người lẻn về Yêu Dạ tộc, sau đó còn có Sát, Lục, Diệt, Tuyệt bí mật thông báo về bí mật giấu trong ngôi sao.
Nhưng La Chinh bị nhốt trong Tiên Phủ, sáu năm nay vẫn chưa làm được gì!
Hắn không biết trong Yêu Dạ tộc có nhiều người đặt kỳ vọng lớn vào mình như vậy…
La Chinh nhìn chằm chằm Huyễn Linh, giơ tay lau khô nước mắt trên mặt nàng, gật đầu nói ra ra hai chữ: “Ta sẽ!”
Chỉ hai chữ ấy đã khiến cho Huyễn Linh ngưng khóc.
Sau khi gật đầu, dụi dụi mắt, nàng lại đi về phía Minh Đạo, trên mặt quả thực hiện lên một nụ cười lạnh gần như đoạn tuyệt.
Sau khi cái mũi cao thanh tú của nàng sụt sịt mấy hơi rồi mới lên tiếng: “Minh Đạo, thực ra ta vẫn muốn nói với ngươi.
Ta cảm thấy nếu không phải dựa vào cha ngươi, thiên phú của ngươi chắc chỉ là một thứ bỏ đi…” Nàng dừng lại một lát rồi lại tiếp tục nói: “Lúc ở trên giường càng vô dụng hơn”
Nói xong, trên mặt Huyễn Linh bỗng lộ ra một nụ cười thoải mái, vô cùng dịu dàng, hình như có vẻ được giải thoát.
Những năm gần đây, nàng nhẫn nhịn đủ rồi.
Người kiệm lời như nàng mà lại nói nhiều như vậy.
Đối với Yêu Dạ tộc, chuyện nam nữ phóng khoáng hơn Nhân tộc không ít, cho nên nàng nói ra lời này cũng rất thoải mái.
Là một nam nhân, dù có phóng khoáng hay không thì có lẽ khó nhất là tha thứ cho việc nữ nhân vạch trần điểm yếu của mình ngay trước mặt, thậm chí là trước mặt nhiều người như vậy.
Hơn nữa, Huyễn Linh cùng lắm cũng chỉ một trong rất nhiều đồ chơi của y!
“Hí hí…”
Trên mặt Quý Nam cách đó không xa hơi ửng hồng, nhịn không được mà bật cười.
Còn rất nhiều võ giả xung quanh, ít nhiều gì trên mặt đều có chút khác thường…
Đường đường là một Thiên Kiêu, một cường giả Thần Hải Cảnh, chẳng có lẽ phương diện kia lại không được?
Kim Hải thì một tay đặt trước ngực, sắc mặt bình tĩnh, nhưng khóe miệng lại hơi nhếch lên.
Thương Ma thì nhịn không được mà trực tiếp cười thật lớn, cổ họng phát ra tiếng cười hết sức chói tai.
Cả khuôn mặt Minh Đạo đều cứng ngắc, y lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Huyễn Linh, hận không thể trực tiếp dùng ánh mắt để cắt nát nàng.
Dưới cơn tức giận, không ngờ y lại cười phá lên: “Ha ha ha… Huyễn Linh, không ngờ thả ngươi vào chiến trường mộng ảo một lần, ngươi lại khá lên rồi! Tốt lắm, tốt lắm… Ngươi biết sẽ phải trả cái giá như thế nào không?”
“Chết” Huyễn Linh bình tĩnh nói.
Cho tới bây giờ, dường như tâm nguyện của nàng đã được thỏa mãn bởi lời hứa hẹn của La Chinh.
Dù sao nàng cũng đã chán ghét cuộc sống tạm bợ, cuộc sống trở thành đồ chơi cho người khác này rồi.
“Không” Minh Đạo lắc lắc đầu: “Ta làm sao có thể để ngươi dễ dàng chết đi được, ngươi hẳn phải hiểu rõ hình phạt lợi hại nhất của Yêu Dạ tộc ta chứ!”
Huyễn Linh hờ hững trả lời: “Vĩnh Dạ Hình”
“Đúng, ta phải đưa ngươi, đưa cả tộc ngươi vào Vĩnh Dạ Hình… Ta muốn cho các ngươi bị đày đọa tới mức vĩnh viễn khó quên! Ha ha ha…” Cảm xúc của Minh Đạo kích động lạ thường, y ngông cuồng gầm thét, chỉ có thể dùng sự uy hiếp này để phát tiết.
Trong lòng La Chinh cũng khẽ thở dài, chỉ trách thực lực bản thân không đủ.
Hắn lớn mạnh sớm ngày nào thì có thể đưa Huân trở về Yêu Dạ tộc sớm ngày đó…
Nhưng ngay vào lúc này, bên tai mọi người lại truyền tới một giọng nói lạnh lùng. “Quy tắc của chiến trường mộng ảo thay đổi, hủy bỏ hạn chế chiến đấu trong thành chính, đồng thời hủy bỏ lệnh cấm bay…”








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)





![[Dịch] Tuyệt Đại Song Kiêu (Giang Hồ Thập Ác) [Dịch] Tuyệt Đại Song Kiêu (Giang Hồ Thập Ác)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Tuyet-Dai-Song-Kieu-Giang-Ho-Thap-Ac.jpg)



