[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 258 : Lựa chọn (c1286-c1290)
❮ sautiếp ❯Chương 1286: Lựa chọn
Những bột phấn nhỏ bé không ngừng chuyển động, rơi xuống rồi tập trung ở trên Na Di Lệnh!“Thành công?”
Trái tim La Chinh đập mạnh…
Vốn dĩ sau khi chiến trường mộng ảo đóng lại, thứ gì đến từ đâu thì sẽ trở về chỗ cũ.
Nhưng bây giờ hắn lại có thể mang Na Di Lệnh ra ngoài, làm sao không hưng phấn được?
Không lâu sau, một ấn ký có kích thước bằng con kiến xuất hiện trên góc của Na Di Lệnh!
Xem ra việc mang Na Di Lệnh ra ngoài không phải là vấn đề quá lớn!
Nhưng mang Na Di Lệnh ra ngoài rồi, sau đó bản thân có thể dịch chuyển không gian hay không thì có lẽ vẫn là một ẩn số.
Nếu không thể sử dụng thì La Chinh đã lãng phí một cơ hội cực tốt vào Na Di Lệnh.
Chuyện này cũng chẳng khác gì đánh bạc, nhưng La Chinh sẵn sàng chấp nhận rủi ro.
Dù sao sau khi thắng, dường như lợi ích của La Chinh rất rõ ràng rồi.
Đối với hắn mà nói, cả vũ trụ này vốn chẳng có trở ngại gì!
“Ồ? Đây là cái gì?”
Cái cổ của Thương Ma thò ra từ đỉnh đầu La Chinh.
Hắn dán mắt vào Na Di Lệnh nhỏ bé trong tay La Chinh hỏi.
“Vèo…” Ngay lập tức, La Chinh nhét Na Di Lệnh vào trong nhẫn tu di, thản nhiên trả lời: “Không có gì”
Thương Ma trố mắt ra nhìn, không vui nói: “Gì mà thần bí thế…”
La Chinh không thèm để ý đến tên lỗ mãng này.
Trong mọi người, La Chinh không phải là người bối rối nhất.
Hiện giờ người bối rối nhất không ai khác là Quý Nam.
Trong cơ thể Quý Nam có một đoạn Kiến Mộc.
Kiến Mộc có thể xem là pháp bảo của nàng, với lại bản thân Kiến Mộc có thể xem là một sinh linh, đã hoàn toàn dung hòa thành một thể với nàng.
Nếu là lúc bình thường, có lẽ Quý Nam sẽ không do dự.
Nhưng lúc này, nàng đang ôm con mèo lửa trong lòng, vẻ mặt hơi mông lung.
Nàng muốn mang con mèo lửa này ra khỏi chiến trường mộng ảo!
Thực ra con mèo lửa này có thể được xem là sinh linh quy tắc cấp cao.
Cho dù là trong Thần Hỏa giới thì cũng sẽ hiếm thấy, muốn bắt được nó cũng không phải là chuyện dễ dàng.
Thế nhưng Kiến Mộc của nàng là một đoạn thần mộc trong truyền thuyết, được xem là sản phẩm vượt trên Thiên Đạo.
Bây giờ có một cơ hội sao chép, nên không thể nói trong lòng nàng không bối rối.
“Quý Nam, ngươi đang do dự cái gì?”
Sau khi thu lại Na Di Lệnh, La Chinh nhìn chằm chằm vào Quý Nam hỏi.
Quý Nam bĩu môi: “Ta đang nghĩ xem mang cái gì ra ngoài…”
“Ha ha, có gì đáng để suy nghĩ chứ? Đương nhiên Kiến Mộc của ngươi là lựa chọn tốt nhất rồi!” Kim Hải nói.
Mặc dù Quý Nam chỉ coi Kiến Mộc là một cái cần câu vừa ngắn vừa dài trong đại sảnh Nhân Quả, nhưng lực sinh mệnh khác thường ẩn giấu trong Kiến Mộc quá rõ ràng.
Dựa vào Kiến Mộc, nên tất nhiên Quý Nam vẫn còn một vài năng lực cực lớn chưa phải tung ra.
Ngay cả La Chinh cũng thấy Quý Nam thực sự không có gì phải do dự.
“Nhưng, nhưng… Ta muốn mang con mèo nhỏ này đi” Quý Nam chớp mắt nói.
“Ngươi điên rồi!” Kim Hải nói.
Huyễn Linh ở nơi không xa thản nhiên nhìn nhưng không nói gì, chỉ mỉm cười.
Quý Nam mang vật gì đi không liên quan đến các võ giả khác.
Ra khỏi đại sảnh Nhân Quả, mọi người vẫn là đối thủ cạnh tranh, chẳng qua ở trong đại sảnh Nhân Quả này thì vẫn là một đội.
Con mèo lửa này có lẽ rất hiếm, nhưng tuyệt đối không phải là vật quý báu gì.
Chi phí bỏ ra để đi Thần Hỏa giới thuần hóa một con mèo lửa nhỏ gần giống như thế này có lẽ cũng tương đương với một món thần khí nhất phẩm.
Căn bản không thể so sánh với đoạn Kiến Mộc của nàng.
Quý Nam vốn vẫn cực kỳ do dự.
Thế nhưng lúc này đột nhiên trên mặt nàng hiện lên vẻ kiên định, nàng bóp vỡ đốm sáng màu hồng trong tay.
Nàng không muốn mang thêm một thanh Kiến Mộc ra ngoài.
Bột phấn trôi về phía con mèo lửa, cuối cùng để lại một ấn ký trên lông của nó.
Đám Kim Hải đều mở to mắt nhìn cảnh tượng trước mắt.
Giá trị của đốm sáng màu hồng này không cần nói cũng rõ.
Quý Nam lại cố chấp lãng phí nó vào một con mèo.
Họ không thể nói được gì, chỉ cảm thấy đau lòng!
Trên mặt Quý Nam đầy vẻ tùy hứng, không hề cảm thấy tiếc nuối, ngược lại còn trêu đùa con mèo lửa trong lòng.
“Meo, meo…”
Con mèo lửa có lẽ cũng biết gì đó, nên kêu nhẹ làm nũng với Quý Nam.
Không lâu sau, mọi người đều dùng hết cơ hội một lần này của mình.
Lúc này trên bức tường của cung điện đồng thời xuất hiện sáu lối ra, chính là lối ra khỏi đại sảnh Nhân Quả.
“Sau khi ra khỏi đại sảnh Nhân Quả sẽ quay về thành chính ban đầu sao?” Kim Hải hỏi.
Quý Nam lắc đầu, liền đáp: “Chưa chắc.
Lối ra của đại sảnh Nhân Quả cố định trong một thành chính nào đó của Đại Giới, cho nên cuối cùng tất cả võ giả tiến vào đại sảnh Nhân Quả đều sẽ tập trung ở trong thành chính đó.
“Nói như vậy, thành chính đó…” Kim Hải nhíu mày.
Quý Nam gật đầu: “Đây chính là chủ ý ban đầu của chiến trường mộng ảo.
Võ giả có thể tiến vào đại sảnh Nhân Quả cơ bản đều là sự tồn tại hàng đầu trong Đại Giới.
Nếu cố định lối ra ở một chỗ thì cạnh tranh sẽ càng khốc liệt!”
Kim Hải nhíu mày.
Trong mắt mọi người cũng hiện lên ý chí chiến đấu.
Trong sáu người, cho dù Thương Ma có thực lực kém nhất thì cũng là bá chủ tuyệt đối trong thành chính của hắn.
Họ muốn khiêu chiến nhân vật được đánh giá ở cùng một đẳng cấp với họ.
“Vậy… chúng ta ra ngoài đi” Huyễn Linh liền nói.
Đúng lúc này, đột nhiên Quý Nam nghiêng đầu cười nói với La Chinh: “La Chinh, ta có một yêu cầu! Không được ra tay với mấy người chúng ta!”
“Đây là một ý kiến hay, ta đồng ý!” Thương Ma lập tức hùa theo.
Khi phối hợp với nhau trong đại sảnh Nhân Quả, mọi người đã hoàn toàn bị La Chinh khuất phục.
Không ngừng quan sát, nên họ đều tưởng tượng nếu như La Chinh là đối thủ của mình thì sẽ thế nào?
Giả thiết này rất tàn khốc.
Họ đều phát hiện, dù thế nào đi nữa bản thân cũng không thắng được La Chinh.
Cho nên dù là Kim Hải hay Huyễn Linh, Quý Nam… bọn họ ít nhiều gì cũng kiêng kỵ La Chinh.
Thế nên, trước khi rời khỏi cung điện, Quý Nam mới đột nhiên đưa ra yêu cầu này.
Nghe thấy đề nghị của họ, La Chinh mỉm cười rồi gật đầu.
Cho dù là người tự cao như Kim Hải cũng không nói lời nào.
Trong mắt Kim Hải, rất ít người khiến hắn bội phục, mà võ giả trong cùng cảnh giới khiến hắn bội phục lại càng ít.
Nhưng hắn không thể không phục La Chinh.
Sau đó mọi người đều bước một bước về phía sáu tia sáng!
Giữa một thành chính nằm ở trung tâm của Đại Giới này đột nhiên xuất hiện sáu tia sáng.
Những tia sáng này dần dần tạo thành một cái cửa ánh sáng…
“Ra rồi, ra rồi! Lại có một đội vượt qua đại sảnh Nhân Quả!”
“Dường như đội này cũng bình thường, vẻn vẹn sáu người sống sót mà thôi”
“Đội ngũ trung bình, có lẽ nhân vật có thực lực mạnh nhất trong đó cũng không phải Thiên Kiêu…”
Ở giữa thành chính có không ít võ giả đang xem.
Những võ này có thực lực bình thường.
Họ vốn không đủ tư cách giành được thanh sắt, càng không có khả năng sở hữu năm triệu điểm mộng ảo.
Bị bố trí ở trong thành chính này, xem như là họ vô cùng xui xẻo.
Dù sao chỗ này bị chọn là lối ra của đại sảnh Nhân Quả, nhân vật có thể tiến vào đại sảnh Nhân Quả cũng là nhân vật đứng đầu trong các thành chính lớn.
Mà võ giả thông qua khảo hạch của đại sảnh Nhân Quả cực kỳ hiếm, nếu không là Thiên Kiêu thì cũng sẽ là sự tồn tại chỉ dưới Thiên Kiêu!
Do vậy các võ giả bình thường trong thành chính đã định trước chỉ có thể là bia đỡ đạn.
Trước đó, khi nhóm võ giả đầu tiên vượt qua đại sảnh Nhân Quả xuất hiện, bọn họ liền vây quanh thành chính này, tàn sát một trận.
Võ giả có thực lực chạy thoát, sớm đã chạy không còn một mống.
Những võ giả ở lại trong thành chính này cũng chấp nhận số phận của mình, dứt khoát ở trong thành chính xem kịch, không ra khỏi thành.
Vài võ giả không hứng thú với đám bia đỡ đạn này, nên sau khi rời khỏi đại sảnh Nhân Quả liền nhanh chóng di chuyển đến thành chính khác, hoặc là đi thăm dò bí cảnh khác.
Nhưng vẫn có không ít võ giả chọn ở lại.
Nơi đây đã là lối ra của đại sảnh Nhân Quả, như vậy nhất định sẽ gặp cường giả khác.
Cuối cùng ai là cừu cống hiến điểm mộng ảo, ai là sói cướp đoạt điểm mộng ảo thì phải dựa vào bản lĩnh và thực lực.
Sau khi La Chinh bước ra khỏi cánh cửa ánh sáng, ánh mắt thản nhiên quét một vòng liền hỏi: “Kim Hải, Quý Nam, các ngươi có dự định gì?”
Ánh mắt Kim Hải hơi lóe lên: “Ta vẫn còn một số thứ cần tiêu hóa nên muốn ở đây tìm một nơi yên tĩnh lĩnh ngộ”
“Kiếp Quá Khứ Trang Nghiêm” được xem là một bản kinh phật, cũng là một loại công pháp.
Nó không giống các thần võ khác, mà là kinh Phật thường thấy trong thánh vực Vạn Phật.
Nhưng không mấy ai thực sự lĩnh ngộ được nó hoàn toàn.
Điều này giống với Dịch Thần Nhất Kiếm, vô số người hao phí cả chục nghìn năm, thậm chí hàng chục nghìn năm trước tảng đá khổng lồ để lĩnh ngộ, nhưng thực sự lĩnh ngộ được cũng chỉ có một mình La Chinh mà thôi.
Chương 1287: Minh Đạo
Bây giờ Kim Hải nhận được chỉ điểm của Nhiên Đăng Cổ Phật, hiển nhiên hy vọng tìm được một nơi để củng cố thêmĐối với Kim Hải, việc này còn quan trọng hơn việc đi cướp đoạt điểm mộng ảo nhiều.
“Ta cũng có việc cần phải rời đi sớm…” Huyễn Linh thản nhiên nói.
Dường như nàng không định ở lại ở thành chính này, mà muốn rời đi.
Đội nhỏ tạm thời thành lập xem như giải tán từ giây phút này.
Về phần Quý Nam, nàng ôm con mèo lửa, nghiêng đầu chăm chú nhìn La Chinh: “Ta định đi theo ngươi”
“Đi theo ta làm gì?” Trên mặt La Chinh là vẻ quái lạ.
“Xem ngươi đấu với người khác” Quý Nam cười đáp.
La Chinh nhún vai, tiếp theo chắc chắn chiến trường mộng ảo sẽ có biến động lớn, nhưng trước khi biến động này tới thì La Chính sẽ luôn tiếp tục chiến đấu.
Cho dù bây giờ thứ hạng của hắn cũng đủ cao rồi, nhưng đây không phải là mục tiêu của hắn!
Chỉ một đại sảnh Nhân Quả mà đã có được lợi ích như thế, La Chinh muốn xem kết quả và phần thưởng cuối cùng của chiến trường mộng ảo là gì?
Đúng lúc này, từ nơi không xa có một vài võ giả chầm chậm đi tới.
Trong đó có Nhân tộc và chủng tộc khác, nhưng võ giả đi đầu là người Yêu Dạ tộc, lại là nam nhân Yêu Dạ tộc rất hiếm thấy.
“Ồ, thật trùng hợp.
Đây không phải Huyễn Linh sao!”
Nam nhân Yêu Dạ tộc có mái tóc xoăn màu xanh, đôi mắt mảnh giống như lá liễu làm cho người ta có cảm giác kỳ dị, ấn đường còn có một nốt ruồi màu đỏ máu, giọng nói khá ngả ngớn.
Lúc này Huyễn Linh đã nhấc chân chuẩn bị rời đi.
Sau khi nghe thấy giọng nói này thân hình hơi run rẩy, quay đầu lại, sắc mặt u ám.
Quý Nam, Kim Hải… chớp mắt một cái.
Họ cũng biết, có lẽ nam nhân Yêu Dạ tộc này tới cũng chẳng có gì tốt lành.
“Minh Đạo, là ngươi…” Tiếng của Huyễn Linh thậm chí còn hơi run rẩy.
Chiến trường mộng ảo lớn như vậy, nàng không ngờ mình lại gặp y ở nơi này!
Trong đại sảnh Nhân Quả, biểu hiện của Huyễn Linh cũng được coi là khá tốt.
Mặc dù ít nói, nhưng luôn luôn giữ bình tĩnh và cảnh giác.
Không ngờ nam nhân Yêu Dạ tộc này lại có thể khiến nàng nôn nóng bất an, giống như là ác mộng.
Trông thấy cảnh tượng này, La Chinh chỉ sờ mũi, vẻ mặt không có biểu cảm gì, không nói lời nào mà đứng ở bên cạnh.
Nam nhân Yêu Dạ tộc tóc xanh lá tên gọi Minh Đạo kia đi bộ về phía Huyễn Linh, tiện tay sờ vào ngực Huyễn Linh.
Vóc dáng của các cô gái Yêu Dạ tộc vốn đã rất đẹp, mà Huyễn Linh còn mặc một bộ áo giáp da báo bó sát, làm cho thân hình của nàng càng hoàn mỹ hơn.
Vậy mà Minh Đạo lại đưa thẳng tay vào trong bộ áo giáp, tùy ý sờ soạng trước ánh mắt chăm chú của mọi người.
Nhưng Huyễn Linh không mảy may phản kháng, chỉ là sắc mặt cực kỳ mất tự nhiên, trong mắt càng đầy sát khí!
“Ha, mấy tháng không gặp, sao lại không lớn hơn tí nào vậy? Thật khiến ta thất vọng” Minh Đạo lắc đầu.
Hắn cảm nhận được sát khí trong mắt Huyễn Linh, nhưng lại không hề để ý, chỉ nói: “Lúc ta và ngươi ở với nhau, đâu thấy ngươi hận ta như vậy? Sao trước mặt mọi người lại giả vờ trong sạch?”
“Ngươi, súc sinh!”
Bị Minh Đạo nói xấu về mình, cuối cùng Huyễn Linh cũng không chịu được.
Huyễn Linh tính hướng nội, dường như mọi người đều không biết gì về thân thế của nàng.
Nhưng mọi người có thể dựa vào cuộc tranh cãi giữa hai người này mà đoán được đại khái..
Chắc chắn Huyễn Linh có điểm yếu nào đó bị nam nhân Yêu Dạ tộc tên Minh Đạo này lợi dụng, nếu không Huyễn Linh sẽ không phản ứng như vậy.
Về phần nguyên nhân thì không thể biết được.
La Chinh cũng không có hứng thú biết, hắn chỉ biết Huyễn Linh từng hợp tác với hắn, nên cũng coi như là bạn của mình.
Mà lúc này, Kim Hải, Quý Nam, cả Thương Ma nhát gan nhất và Ám Tư – võ giả Dạ tộc gần như không có cảm giác tồn tại cũng dần xúm lại.
Minh Đạo thản nhiên lướt qua các võ giả sau lưng Huyễn Linh, hất cằm, liếc mắt nhìn đám người La Chinh, cuối cùng dừng lại trên người Quý Nam, thậm chí là ngực nàng: “Ồ? Đây là… những người cùng xông vào đại sảnh Nhân Quả với ngươi, đúng không?”
Trên mặt La Chinh không biểu lộ điều gì, bước lên trước Huyễn Linh, che cho nàng đứng phía sau mình.
Ánh mắt thản nhiên của La Chinh thờ ơ nhìn người này, hắn lên tiếng trả lời thay cho Huyễn Linh: “Đúng vậy”
“Sao? Các ngươi… muốn ra mặt thay Huyễn Linh?” Đôi mắt dài nhỏ của Minh Đạo cố ý mở ra thật to, biểu cảm cực kỳ khoa trương, lố bịch.
“Không phải chúng ta, chỉ một mình ta mà thôi” La Chinh cười khẩy: “Không phải ta ra mặt thay nàng, chỉ là nhìn ngươi không vừa mắt cho nên muốn giết ngươi”
Tất nhiên biểu cảm của La Chinh vô cùng bình thường, nhưng nội dung lời nói lại cực kỳ ngông cuồng.
Hắn không phải là người tùy tiện, nhưng đối mặt với mấy tên thế này, La Chinh chỉ có thể dùng thái độ coi thường để đối xử.
Lời nói của La Chinh khiến Minh Đạo hơi khựng lại.
Y chưa từng nghĩ ở đây lại có người dám nói những lời như vậy với mình.
“Giết ta? Ha ha ha…” Minh Đạo cười lớn.
Một số võ giả phía sau Minh Đạo cũng cùng cười phá lên.
Trong số những võ giả này có Nhân tộc, Yêu Dạ tộc, Dạ tộc… Họ là những người cùng Minh Đạo xông vào đại sảnh Nhân Quả, tạm thời lập thành một đội.
Bởi vì thành chính này được bố trí là lối ra của đại sảnh Nhân Quả, nên cạnh tranh trong thành chính khá khốc liệt, mà lượng điểm mộng ảo thay đổi cũng vô cùng lớn.
Cạnh tranh giữa võ giả trong các thành chính khác thường là một thành chính có một hai võ giả sở hữu hàng trăm điểm mộng ảo.
Nếu giết chết một người sẽ giảm đi vài trăm điểm mộng ảo, tăng thêm hàng trăm nghìn điểm mộng ảo.
Nhưng trong thành chính này, khi võ giả đánh nhau, động một tí là có thể hấp thụ được hàng triệu, thậm chí chục triệu điểm mộng ảo của đối phương.
Bởi vì số lượng điểm mộng ảo quá lớn, nên các thiên tài vượt qua đại sảnh Nhân Quả đều cực kỳ cảnh giác, không trốn ở trong thành không ra ngoài thì cũng đoàn kết lại để chiến đấu!
Thông qua đại sảnh Nhân Quả, không ít người đã quen biết nhau.
Bây giờ sau khi rời khỏi đại sảnh, dĩ nhiên cũng hợp lại thành một đội!
Trong thành chính này có ba đội, dường như chiếm độc quyền toàn bộ thành chính này, võ giả khác vốn không thể chống lại.
Mục tiêu mà mấy đội này thích nhất đương nhiên là những võ giả đã vượt qua đại sảnh Nhân Quả rồi.
Hễ là võ giả thông qua được đại sảnh Nhân Quả, thực lực quả thực rất mạnh, nhưng số lượng điểm mộng ảo bọn họ sở hữu cũng vượt xa võ giả bình thường.
Mà Minh Đạo lại là lãnh đạo của một trong số các đội đó.
Họ trông giữ cổng phía tây của thành chính, cũng không biết đã cướp đoạt được điểm mộng ảo của bao nhiêu võ giả rồi, trong số võ giả bị họ giết thậm chí còn có một Thiên Kiêu.
Thấy những người này cười lớn như vậy, Thương Ma cũng đột nhiên cười ha ha.
Giọng của võ giả Ma tộc vốn rất lớn, nên khi vừa phát ra liền giống như sấm, trong chốc lát đã át đi tiếng nói của bên Minh Đạo.
Minh Đạo nhíu mày, nhìn chằm chằm vào Thương Ma hỏi: “Ngươi cười cái gì?”
“Không có gì.
Ta thấy các ngươi cười, ta cũng cười!” Thương Ma xua tay tiếp tục cười.
Câu trả lời này khiến La Chinh nở nụ cười khẩy.
Thương Ma này cũng có chút tác dụng…
Minh Đạo hừ lạnh một tiếng, ánh mắt chuyển sang dán vào Huyễn Linh đứng phía sau La Chinh, nói: “Lát nữa ngươi để ta giết ba lần ở ngoài thành, nộp tất cả điểm mộng ảo ngươi đạt được cho ta” Nói xong, y nhìn sát vào La Chinh: “Còn ngươi, không biết ngươi dám ra ngoài thành đấu một trận không?”
“Trong đám này hình như không có Thiên Kiêu?”
“Không chịu nổi một đòn, cơ bản đều là kẻ bất tài”
“Minh Đạo… Đừng mong bọn họ rời khỏi thành.
Mấy thằng nhãi này chắc chắn sẽ rụt cổ lại trốn trong thành thôi.
Ta đã gặp mấy đám như thế này rồi”
Lúc này võ giả phía sau Minh Đạo cũng không quên cười nhạo La Chinh.
Trong ánh mắt của Quý Nam và Kim Hải đã xuất hiện sát ý lạnh lẽo.
Kim Hải đang định nói thì bị Huyễn Linh ngăn lại.
“Không làm phiền đến các ngươi, ta đối phó với hắn được rồi.
Các ngươi đi đi.
Minh Đạo là Thiên Kiêu của Yêu Dạ tộc ta, thực lực của hắn sâu không lường được, hơn nữa còn là con trai của Toái Ảnh Thiên Tôn” Huyễn Linh nói nhẹ, liếm môi, sắc mặt rất không tự nhiên.
Nàng không muốn mấy người La Chinh bị liên lụy.
Chương 1288: Phái Thánh Thương
Trong Yêu Dạ tộc có sáu phái tất cảSáu phái này là nhóm người lâu đời nhất trong Yêu Dạ tộc.
Cũng chính những nhóm người này nắm giữ huyết mạch Yêu Dạ thượng cổ, cho nên về cơ bản ba vị Vương đều được sinh ra từ trong sáu nhóm người này.
Năm đó, dưới sự giúp đỡ của Dao, Toái Ảnh Thiên Tôn nổi lên trở thành vị Thiên Tôn thứ tư của Yêu Dạ tộc, đương nhiên cũng là người trong tộc một bước lên trời.
Cho dù là ba vị Vương của Yêu Dạ tộc có đấu tranh nội bộ, nhưng sáu phái lớn nắm giữ Hội trưởng lão, bọn họ dựa vào ba vị Vương để duy trì cân bằng trong nội bộ Yêu Dạ tộc.
Chẳng qua Huân biến mất đã phá vỡ đi sự cân bằng ban đầu.
Trong đó hai phái dựa vào Sinh Mệnh Vương đều giống như Sinh Mệnh Vương, từ đầu đến cuối đều giữ im lặng, không đồng ý cũng không phản đối sự chuyên quyền độc đoán của Dao.
Nhưng hai phái dựa vào Sát Lục Vương thì một phái hướng về phía Dao, một phái bởi vì thề sống chết đi theo Huân cho nên đã bị Dao xử lý.
Phái này chính là những người sở hữu thánh thương của Yêu Dạ tộc.
Các đời Sát Lục Vương đều dùng thánh thương của phái này, cho nên phái này còn được gọi là phái Thánh Thương.
Tình hình mấy năm nay của phái Thánh Thương trong Yêu Dạ tộc chỉ có thể dùng bốn chữ cực kỳ khó khăn để diễn tả.
Nếu không phải trốn tránh thì bọn họ cũng bị phái khác bắt làm nô dịch.
Nếu là nam sẽ bị bắt làm lao dịch, nếu là nữ có chút nhan sắc thì sẽ bị coi như một món đồ chơi.
Huyễn Linh là cô gái đứng đầu trong phái Thánh Thương.
Nếu không phải là hai vị Vương có tranh chấp, sợ rằng Huyễn Linh bây giờ đã là một Thiên Kiêu trong Yêu Dạ tộc.
Nhưng bây giờ nàng chỉ là một món đồ chơi không có tự do trong hậu cung của Minh Đạo mà thôi.
Sau khi Quý Nam nhìn thấy tên thật của La Chinh trong hành lang Đế Giả thì nàng càng ngày càng thích thú.
Lúc Huyễn Linh nhìn thấy hai chữ “La Chinh” trong đó, dường như nàng không thể dùng từ ngữ nào để diễn tả nổi sự kích động của mình!
Trong mấy năm nay, việc liên quan đến Huân đã sôi sùng sục trong Yêu Dạ tộc.
Huyễn Linh nằm mơ cũng mong La Chinh có thể đưa heo Huân quay về Vương vị.
Chỉ có thế, phái Thánh Thương mới có thể xuất hiện tia sáng, Huyễn Linh mới có thể lấy lại tự do của bản thân.
Lúc tin tức của Huân lần đầu tiên được truyền đi khắp vũ trụ thông qua Thét Lệnh, phái Thánh Thương không suy nghĩ gì nhiều.
Theo họ, bây giờ Huân vốn không thể chống lại Dao.
Giống như những gì Dao từng nói, Huân vốn không có tư cách để chiến đấu với nàng.
Thế nhưng mọi việc tiếp tục phát triển, La Chinh vậy mà lại giết chết Toái Ảnh Thiên Tôn!
Không chỉ giết chết một vị Toái Ảnh Thiên Tôn, mà còn giết chết ba vị Thiên Tôn của các chủng tộc khác.
Minh Đạo là con trai của Toái Ảnh Thiên Tôn.
Những ngày đó, Huyễn Linh lén nhìn thấy dáng vẻ hồn bay phách lạc của Minh Đạo, trong lòng nàng thấy cực kỳ vui vẻ!
Đồng thời, hai chữ La Chinh cũng khắc sâu vào trong đầu nàng.
Nàng biết đó chính là hy vọng của phái Thánh Thương, cũng là hy vọng lớn nhất của nàng.
Có thể gặp La Chinh trong chiến trường mộng ảo, làm sao nàng lại không vui?
Mặc dù trong lòng nàng cực kỳ kích động, nhưng trên mặt lại không có biểu hiện gì.
Nàng không nói gì, cũng không dám nói gì.
Bây giờ La Chinh vẫn chưa đủ mạnh.
Hắn cần đi tiếp con đường của mình.
Huyễn Linh coi La Chinh là hy vọng của mình, che chở còn chả kịp, sao có thể làm phiền hắn?
Cho dù nàng rất tin tưởng vào thực lực của La Chinh, nhưng nàng không muốn hắn vì bản thân nàng mà gặp phải phiền phức ở đây.
Thế nên Huyễn Linh chọn im lặng, nói ra những lời như vậy.
Nhưng nàng lại không hiểu tính cách của La Chinh.
Sau khi nghe thấy Minh Đạo là con trai của Toái Ảnh Thiên Tôn, đột nhiên trên mặt La Chinh lại nở nụ cười ấm áp.
Hắn nói với Minh Đạo: “Thì ra ngươi là con trai của Toái Ảnh Thiên Tôn?”
“Ha!” Minh Đạo cười: “Bây giờ đã biết, hối hận cũng muộn rồi.
Năm người các ngươi, mỗi người quỳ xuống để ta giết ba lần, ta có thể suy nghĩ tha cho các ngươi!”
Thương Ma ở không xa khoanh tay, cười: “Chúng ta có sáu người? Có phải ngươi không biết đếm không?”
Cho dù nhát gan như Thương Ma cũng chọn đứng về phía Huyễn Linh.
Minh Đạo hừ lạnh một tiếng, ánh mắt hướng về Quý Nam: “Minh Đạo ta không có sở thích nào khác, chỉ thích thu nhập mỹ nhân.
Mỹ nữ Nhân tộc này cũng có hương vị đặc biệt, nếu có thể theo ta trong chiến trường mộng ảo thì ta sẽ miễn cho ngươi một lần”
Quý Nam nghiêng đầu, bĩu môi.
Nàng không hề lùi về sau mà còn nhìn chằm chằm vào Minh Đạo nói: “Toái Ảnh Thiên Tôn cũng chỉ là một vị Thiên Tôn hạ vị, chẳng thể vào luồng.
Nếu muốn ta đi theo ngươi thì trong chiến trường mộng ảo này chắc chắn cũng không tiện.
Dù sao thì cũng chỉ là một hình chiếu, lúc có lúc không, sao bằng được niềm vui trong hiện thực”
“Vậy cô nương sống ở đâu, ta sẽ không quản ngại đường xá xa xôi mà qua đó” Minh Đạo ngả ngớn, dán mắt vào môi Quý Nam nói.
Đương nhiên Minh Đạo không thể thực sự vượt qua vô số Đại Giới chỉ vì một mỹ nữ.
Nhưng trong chiến trường mộng ảo, đa số đều là võ giả trẻ tuổi, không thể thua khí thế, đã mở miệng cạnh tranh thì phải thắng đối phương.
Chỉ cần cô gái này không phải là con của Thiên Tôn tộc lớn nào đó, mà chỉ là thiên tài trong thánh địa thập phẩm bình thường thì dựa vào thế lực của Minh Đạo hiện nay cũng không khó để đưa đi.
Quý Nam chỉ thản nhiên phun ra hai chữ “Quý gia”, rồi cười tươi dán mắt vào Minh Đạo hỏi: “Ngươi dám đến không? Đừng nói đến người cha không ra gì của ngươi nữa, cho dù là Hình Phạt Vương đích thân đưa ngươi tới, thì ngươi dám đến Quý gia không?”
Quý Nam quả thực không phải là truyền nhân trực tiếp của Thiên Tôn, nhưng địa vị của nàng chỉ kém hai vị Thiên Kiêu của Quý gia kia mà thôi…
Trong vũ trụ này, ai có thể đến trước Quý gia, tùy tiện mang người của Quý gia đi?
Cho nên sau khi Quý Nam nói ra lai lịch của mình, sắc mặt Minh Đạo liền khựng lại.
Hắn không ngờ cô gái trước mặt lại là người của Quý gia.
“Hừ, ta không quan tâm ngươi đến từ đâu.
Đây là chiến trường mộng ảo, ai mạnh thì kẻ đó làm vương!” Minh Đạo chuyển đề tài.
Quý Nam cười nhạo: “Nói sớm có phải xong rồi không!”
Nói rồi, nàng chủ động đi tới, đưa tay ra vỗ lên cánh tay cường tráng như thần khí của La Chinh, dịu dàng nói: “Giờ phải dựa vào ngươi rồi!”
Trận chiến này vốn không thể tránh!
Hai đội liền di chuyển ra ngoài thành chính.
Cùng lúc đó, còn có nhiều võ giả đi theo sau.
Những võ giả này không có thực lực đánh nhau với các Thiên Kiêu, nhưng vẫn có quyền đi xem trò vui.
“Đối đầu gay gắt quá.
Không ngờ cô gái đó lại đến từ Quý gia!”
“Đến từ Quý gia thì làm sao? Quá nửa chẳng phải là Thiên Kiêu của Quý gia…”
“Ta thấy cô gái đó không định ra tay, dường như nàng định để người thanh niên kia ra tay.
Không biết thanh niên đó có lai lịch gì?”
“Không cần biết lai lịch như thế nào, chỉ sợ cuối cùng cũng phải chịu thiệt.
Minh Đạo là Thiên Kiêu của Yêu Dạ tộc, lại là con trai của Toái Ảnh Thiên Tôn, thực lực bản thân y cũng sâu không thể lường được!”
Trong lúc mọi người bàn tán, sắc mặt của Huyễn Linh cực kỳ phức tạp.
Nàng vốn không nói nhiều, lúc này cũng không biết làm sao, chỉ mong La Chinh thực sự có thể thắng Minh Đạo là tốt rồi…
Mặc dù La Chinh đã thể hiện ra thực lực không tầm thường trong đại sảnh Nhân Quả, thậm chí còn đánh chết một Thiên Kiêu trong đại sảnh Nhân Quả thứ ba, nhưng đó không phải dựa vào thực lực của bản thân hắn, mà là lợi dụng quy luật của đại sảnh Nhân Quả để chôn sống Thiên Kiêu đó.
Hắn có phải là đối thủ của Thiên Kiêu không?
Năm người Quý Nam, Huyễn Linh, Kim Hải, Thương Ma và Ám Tư đều đứng trên tường thành.
Người đầu tiên đi khỏi tường thành là Minh Đạo.
Sau khi rời khỏi tường thành, y bay thẳng lên, bước hơn chục bước rồi ngoảnh đầu nhìn La Chinh.
Thấy La Chinh vẫn chưa rời thành, y nói: “Anh bạn, không phải đến nước này rồi mới hối hận đấy chứ? Nếu muốn làm rùa rụt cổ thì cũng có thể.
Ngươi cứ ở trong thành chính thì ta cũng không thể làm gì được ngươi”
Ngoài miệng Minh Đạo nói như vậy, nhưng trong lòng lại sợ La Chinh không chịu rời thành.
Nếu thật sự như vậy, y cũng thực sự hết cách với La Chinh.
Chẳng qua y nói như vậy là vì muốn khích tướng mà thôi.
Khóe miệng La Chinh hơi nhếch lên: “Không hối hận.
Chỉ là ta đang đợi một vài thứ mà thôi.
Đương nhiên, nếu những thứ đó không đến là tốt nhất!”
“Thứ gì vậy…?”
Đúng lúc này, hai bên tường thành có nhiều đốm đen nhỏ trôi về phía bên này.
“Khục khục khục khục…”
Chính là hàng trăm đầu lâu nhỏ.
Nó tiến vào thành, xoay quanh thành chính.
Lúc này La Chinh đã đến phía tây thành, rõ ràng chúng bao vây hắn.
La Chinh khẽ thở dài, xem ra khó mà thoát khỏi những đầu lâu nhỏ này.
Cho dù rời khỏi đại sảnh Nhân Quả, chúng vẫn có thể đuổi theo, thực không biết rốt cuộc chúng được làm ra như thế nào.
“Đây là thứ quỷ quái gì vậy” Minh Đạo hoảng hốt, nhìn chằm chằm vào đám đầu lâu không ngừng tụm lại.
La Chinh bước một bước ra khỏi tường thành, tất cả đầu lâu nhỏ đều hướng về phía hắn.
Hắn không quan tâm, thuận tay với lấy một cái đầu lâu, đưa hốc mắt đen của cái đầu lâu nhỏ về phía Minh Đạo, trên mặt nở nụ cười nửa chính nửa tà: “Ngươi không cần biết cái đầu lâu nhỏ này là gì, ngươi chỉ cần biết lúc trước ta đã giết cha ngươi, bây giờ ta không ngại giết chết con trai hắn vài lần đâu…”
Chương 1289: Sát Lục Thánh Thương
Khi La Chinh dứt lời, trong con mắt hẹp dài như lá liễu của Minh Đạo hơi có chút nghi hoặcSuy cho cùng, lời La Chinh nói quá đột ngột…
Nhưng chính giây phút hiểu ra, cả người y đột nhiên chấn động, tỏa ra một ý định giết người mãnh liệt!
“Ngươi là La Chinh!”
Minh Đạo chính là con trai duy nhất của Toái Ảnh Thiên Tôn!
Tuy rằng Yêu Dạ tộc trời sinh mạnh mẽ, nhưng năng lực sinh sản lại kìm hãm chủng tộc này phát triển.
Mặc dù Toái Ảnh Thiên Tôn có rất nhiều nữ nhân, nhưng lại chỉ có duy nhất một truyền nhân là Minh Đạo này.
Khi tin báo tử của Toái Ảnh Thiên Tôn truyền về, điều này đã đả kích tương đối lớn tới Minh Đạo.
Đối với Minh Đạo, La Chinh chính là kẻ thù giết cha.
Mặc dù y chưa từng nhìn thấy La Chinh, nhưng cũng đã tưởng tượng ra vô số lần ở trong đầu.
Trong cuộc đời này, y nhất định phải tự tay giết chết La Chinh!
Nhưng Minh Đạo chưa từng nghĩ mình lại gặp phải La Chinh trong chiến trường mộng ảo!
“Không phải chứ? Tên kia chính là La Chinh?”
“Là cái tên đã hại chết bốn vị Thiên Tôn kia?”
“Nhắc mới nhớ, những câu chuyện mà hắn dùng Thét Lệnh để kể đúng là không tệ…”
“Khà khà, giờ thì hay rồi.
Ngẫm lại cũng bình thường thôi, La Chinh là võ giả Thần Hải Cảnh, tất nhiên cũng sẽ bước vào chiến trường mộng ảo.
Có thể tận mắt nhìn thấy tên này cũng là may mắn của chúng ta!”
“Tên này đã có bản lĩnh lừa chết Thiên Tôn như thế, không biết thực lực của bản thân hắn còn mạnh đến mức nào?”
Sau khi La Chinh tiết lộ thân phận, những người trên tường thành lập tức sôi nổi thảo luận.
Lúc trước, mọi người chỉ coi như đang xem cường giả so chiêu mà thôi.
Trong lòng đại đa số võ giả vẫn thừa nhận thực lực của Minh Đạo, bọn họ cho rằng đám La Chinh sẽ phải chịu thiệt lớn ở nơi này.
Nhưng bây giờ mọi chuyện đã khác!
Sự tồn tại của La Chinh chẳng khác nào truyền thuyết, tuy thực lực bình thường nhưng danh tiếng của hắn có lẽ còn lớn hơn Thiên Tôn một chút!
Trong thiên hạ này chỉ có một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn, rất nhiều võ giả chưa chắc đã nhận biết được hết một trăm hai mươi tám vị Thiên Tôn này, nhưng bọn họ lại không thể không biết La Chinh.
Bởi vì tên này đã dùng Thét Lệnh, lời nói của hắn cứ văng vẳng bên tai bọn họ khoảng sáu năm rồi!
“Đúng, ta chính là La Chinh” La Chinh hờ hững gật đầu.
Một luồng sát khí mãnh liệt tuôn ra từ trên người Minh Đạo, xông thẳng lên trời.
Sát khí kia gần như ngưng tụ lại thành một hình dạng giống yêu quái trên không trung…
“Thực sự không ngờ lại đụng phải ngươi trong chiến trường mộng ảo!” Minh Đạo nhìn chằm chằm vào La Chinh, ánh mắt tràn ngập sát khí kia như muốn trực tiếp xuyên thủng La Chinh vậy. “Nhưng rất đáng tiếc, đây là chiến trường mộng ảo, không thể thực sự giết chết ngươi…”
Tuy rằng sát ý trong mắt y rất mãnh liệt, nhưng vẻ mặt lại rất thận trọng.
Có người nói La Chinh chỉ dựa vào tòa Tiên Phủ là thần khí kia, chứ bản thân hắn chỉ là một người phi thăng bình thường mà thôi…
Với những lời đồn đại dạng này, Minh Đạo lại chẳng thèm để ý.
Nếu Tiên Phủ có năng lực hại chết Thiên Tôn, thì truyền thừa trong đó nào có thể là trò đùa được?
Lúc nãy ở trong thành chính, La Chinh đã biết mình là con trai của Toái Ảnh Thiên Tôn, nhưng hắn lại không hề báo thân phận.
Vậy mà sau khi ra khỏi thành lại tiết lộ thân phận bản thân, chứng tỏ hắn sợ sau khi mình biết được hắn chính là La Chinh thì lại ở lì trong thành không dám ra đánh…
Nói cách khác, La Chinh tự tin có thể giết chết mình?
Sau khi ngẫm nghĩ một chút, trong đầu Minh Đạo liền cho ra những phân tích này!
Hắn không phải kẻ ngốc, nếu không cũng đã chẳng trở thành Thiên Kiêu.
Cho dù là con trai của Thiên Tôn, muốn trở thành Thiên Kiêu của một chủng tộc thì cũng phải dựa vào thiên phú và thực lực của mình!
Cho nên mặc dù trong thiên hạ có không ít con trai của Thiên Tôn có tư chất ưu tú, nhưng vẫn không phải là Thiên Kiêu…
Những luồng sát khí tỏa ra giống như yêu quái dần dần tiêu tan trên không trung.
Tuy sát khí của Minh Đạo dày đặc, nhưng y không hề dựa vào sát khí đó để đối phó với địch.
Mà đó chẳng qua chỉ là một cách để y phát tiết tâm tình mà thôi.
Lần này, sau khi tỉnh táo lại, sát khí trên người y liền tan đi hết sạch, thay vào đó chính là sự bình tĩnh tuyệt đối.
Dĩ nhiên trong chiến trường mộng ảo thì y không thể đánh chết được La chinh thật, nhưng y cũng hiểu đây sẽ là một trận diễn thử.
Còn trận chiến thực sự giữa y và La Chinh, dù sao cũng sẽ diễn ra vào một ngày nào đó…
“Ngươi… rất tự tin”
“Tự tin là tốt.
Võ giả chúng ta tu hành, muốn tiến thêm một bước trong võ đạo gian nan này thì võ đạo chính là quan trọng nhất…”
“Song tự tin mù quáng lại có thể xem là ngu xuẩn!”
Lúc này, trên gương mặt lạnh lùng kia của Minh Đạo hiện ra một nụ cười lạnh lẽo.
Ngón tay y nhẹ nhàng bắn ra, hai mũi thương rơi ra khỏi nhẫn tu di của y.
Đây là một thanh trường thương có hình thù kỳ lạ.
Cán của nó chính là hai cái cán dài một đen một trắng xoắn vào với nhau, xoắn đến đầu cán thương thì lại chia ra làm hai, mỗi bên hóa thành một mũi thương sắc bén!
Đây là một thương có hai mũi!
Mắt của La Chinh nhìn chăm chú trên trường thương có kết cấu xoắn lại với nhau này, chân mày hơi nhíu lại.
Thương có hai mũi, cán trắng đen xoắn vào với nhau…
Hình như hắn từng nghe Huân nói rồi.
“La Chinh, cẩn thận.
Đó là Thánh Thương của Yêu Dạ tộc ta” Huyễn Linh đứng trên tường thành, nhỏ giọng nói.
Khi nhìn thấy Thánh Thương này, không chỉ Huyễn Linh mà ngay cả vẻ mặt của những võ giả Yêu Dạ tộc khác cũng trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Sát Lục Thánh Thương…
Vũ khí mạnh nhất của Yêu Dạ tộc.
Từ thời Yêu Dạ tộc thượng cổ truyền lại đến nay, Sát Lục Thánh Thương chưa từng lọt khỏi trong tốp mười trên bia hoàn vũ vạn linh!
Sát Lục Thánh Thương không phải vũ khí thuộc về một người duy nhất, kể cả Huân.
Nhưng theo quy tắc của Yêu Dạ tộc, chỉ Huân mới có tư cách sử dụng thanh Sát Lục Thánh Thương này.
Chỉ có điều, bây giờ Sát Lục Thánh Thương lại bị Minh Đạo mang vào chiến trường mộng ảo…
Rất nhiều người Yêu Dạ tộc có mặt ở đây cũng khẽ thở dài trong lòng.
Nếu là trước kia, không thể nào xảy ra chuyện thế này…
Chiến trường mộng ảo mở ra, quả thực không ít Thiên Kiêu mượn thần khí chí tôn trong tộc, ví dụ như Kim Hải mượn đao Phật Viết.
Suy cho cùng, đây chẳng qua là một hình chiếu của đao Phật Viết mà thôi, nó sẽ không mất đi, cũng sẽ không bị hư hỏng gì.
Nhưng Sát Lục Thánh Thương không chỉ là một thần khí chí tôn, nó chính là biểu tượng của Vương trong Yêu Dạ tộc, tương tự như Thánh Lôi Liên Chùy.
Thánh Lôi Liên Chùy là biểu tượng của hình phạt, còn Sát Lục Thánh Thương là biểu tượng đại diện cho giết chóc.
Báu vật quan trọng nhường này lại có thể cho một vị Thiên Kiêu mượn?
“Ài, Yêu Dạ tộc bây giờ… Quả là nhốn nháo quá…”
“Từ sau khi Dao lên ngôi, trong Yêu Dạ tộc đã không còn quy củ gì nữa”
“Dù sao cũng đều do bọn họ quyết định”
Một số người Yêu Dạ tộc vây xem trên tường thành không khỏi cảm thán trong lòng.
Minh Đạo nắm chặt Sát Lục Thánh Thương trong tay, nhìn chằm chằm La Chinh mà hờ hững nói: “Ta vốn định dùng thanh Sát Lục Thánh Thương này để đối đầu mấy vị Đạo Tử, không ngờ giờ lại phải dùng đến…”
Hiện nay mới chỉ là giai đoạn thứ nhất của chiến trường mộng ảo, các trận đấu trên chiến trường sẽ càng lúc càng quyết liệt.
Nói xong, y liền nhẹ nhàng vung trường thương kia lên, ngắm thẳng vào La Chinh: “Đãi ngộ này, đủ để ngươi kiêu ngạo rồi!”
Nghe Minh Đạo nói vậy, La Chinh nhếch mép cười khẽ: “Quả là vinh hạnh, song hình như cây thương này không thuộc về ngươi?”
“Ở trên tay ta, dĩ nhiên là thứ thuộc về ta” Minh Đạo ngửa đầu, kiêu ngạo nói.
Thân là người Yêu Dạ tộc, đương nhiên y hiểu rõ ý nghĩa của Sát Lục Thánh Thương.
La Chinh nhìn chằm chằm cây thương này, trong lòng lại đang suy tư.
Đáng tiếc…
Nếu như có thể cướp được Thánh Thương này, sử dụng phần thưởng của đại sảnh Nhân Quả để tạo ra một bản sao rồi tặng cho Huân, đó mới là hoàn mỹ.
Nghĩ tới đây, La Chinh cũng chậm rãi rút Lôi Phong U Thần Kiếm ra khỏi nhẫn tu di của mình.
Trường kiếm khẽ rung khóe miệng hắn hơi nhếch lên: “Ngươi đã không biết xấu hổ mà mở miệng nói Thánh Thương trong tộc là đồ của mình, La mỗ ta đây cũng không thể nói gì hơn…”
“Không có lời nào để nói? Vậy thì đi chết đi! Ha ha ha…”
Vào thời khắc này, Minh Đạo lại không hề có dấu hiệu ra tay.
Tuy y cũng tự tin có thể đánh bại La Chinh, nhưng tính cách của y lại lạnh lùng cố chấp, cho dù có chiếm ưu thế tuyệt đối thì cũng sẽ dùng hết sức ứng phó.
Huống hồ bây giờ Minh Đạo còn chưa nắm chắc về thực lực thật sự của La Chinh.
Phương thức ra tay đánh úp bất ngờ rất phù hợp với tính cách của Minh Đạo!
Sát Lục Thánh Thương trong tay Minh Đạo đột nhiên bay vòng vòng, trên hai mũi thương lập lòe hai đường ánh sáng lạnh lẽo.
Ngay sau đó, trường thương này liền đâm vào không trung hướng về phía La Chinh!
Một bóng thương to lớn liền thoát ra từ trong Sát Lục Thánh Thương, sau đó lượn vòng, bắn mạnh tới La Chinh.
Trong bóng thương ẩn chứa uy thế bức người, giống như có thể xuyên qua tất cả mọi thứ.
Đây cũng là pháp môn cơ bản nhất của Sát Lục Thánh Thương, Nhất Niệm Vô Chuyển!
“Cẩn thận đó!” Lúc này, Quý Nam trên tường thành không nhịn được mà mở miệng nhắc nhở.
Chương 1290: Phá vỡ quy tắc
Khi Quý Nam nhìn thấy thanh Sát Lục Thánh Thương này, trong cơ thể nàng liền truyền đến cảm giác tim đập mạnh và loạn nhịpThậm chí đoạn Kiến Mộc trong cơ thể kia còn truyền ra ý cảnh cáo cho Quý Nam.
Nàng cảm nhận được điểm đặc biệt của cây thương này!
Hình như hai loại gỗ một đen một trắng được dùng chế tạo nên Sát Lục Thánh Thương có cộng hưởng với Kiến Mộc trong cơ thể nàng…
Tất nhiên, nàng không biết cán thương đen trắng xoắn lại với của Sát Lục Thánh Thương kia cũng được làm từ hai cây thần mộc lớn khác.
Cực đông có Phù Tang, cực tây có Nhược Mộc, cực bắc là Kiến Mộc, còn phía nam là Tầm Mộc.
Đây chính là tứ đại thần mộc trong truyền thuyết.
Mà tứ đại thần mộc đều là những tồn tại vượt qua Thiên Đạo…
Trong đó, Phù Tang còn chưa từng xuất hiện trong thiên hạ.
Kiến Mộc cũng chỉ xuất hiện một lần cùng với sự ra đời của Quý Nam…
Còn Tầm Mộc và Nhược Mộc thì đã được bố trí ở đó từ khi vũ trụ mới xuất hiện.
Nguyên nhân rất đơn giản, Nhược Mộc thích hợp sống ở nơi có ánh sáng mặt trời.
Đối với thế giới mà rất nhiều sinh linh tạo ra, mặt trời chiếu sáng vạn vật là thứ vô cùng quan trọng.
Có thể nói, bước cuối cùng trong việc xây dựng thế giới chính là khiến mặt trời chiếu sáng, mà Nhược Mộc chính là một nhân tố quyết định.
Còn Tầm Mộc, tốc độ sinh sôi nảy nở của nó cực nhanh.
Rễ cây của nó gần như đâu đâu cũng có, nâng đỡ trăm nghìn Đại Giới, cả triệu Đại Thế Giới trong khắp thiên hạ.
Nhưng tuy nhiều như thế, mà lại chẳng thể tìm được nó ở đâu, nên mới được gọi là Tầm Mộc.
Trong đó, Tầm Mộc màu trắng, Nhược Mộc màu đen.
Một đoạn Tầm Mộc quấn vào một đoạn Nhược Mộc, tạo ra Sát Lục Thánh Thương.
Cho nên sau khi Quý Nam cảm nhận được uy thế của hai loại thần mộc này thì mới không nhịn được mà mở miệng nhắc nhở La Chinh…
Không cần Quý Nam nhắc nhở, La Chinh cũng biết không thể miễn cưỡng chống lại bóng thương này.
Bóng dáng hắn xoay chuyển giữa không trung, nhoáng qua một bên nhanh như gió!
“Bát Khúc Phi Yên!”
Tốc độ bóng thương này chạy thẳng về phía La Chinh cũng cực nhanh, thế nên để chắc chắn hơn, La Chinh trực tiếp dùng Bát Khúc Phi Yên…
Trong tình huống La Chinh chủ động né tránh, cộng thêm tác dụng đẩy ngược của Bát Khúc Phi Yên, cuối cùng bóng thương kia cũng chỉ lướt qua bên cạnh hắn, nặng nề cắm vào tường thành.
“Ầm ầm ầm ầm…”
Ngay vào giây phút này, một cảnh tượng kỳ dị xuất hiện.
Trên tường thành kiên cố không thể phá vỡ nọ lại bị bóng thương xoay tròn điên cuồng kia khoan ra một lỗ nhỏ!
Bởi vì thương này chính là mũi thương đôi, xoay tròn thế này chẳng khác nào cứng rắn khoét ra một mảng trên tường thành…
“Uy lực này…”
Cho dù là La Chinh thì cũng phải trợn mắt há mồm.
Tuy Sát Lục Thánh Thương chỉ khoan ra một khoảng trống lớn lớn bằng nắm tay trên tường thành, nhưng như vậy đã đủ để tất cả mọi người ở đây đều khiếp sợ rồi.
Trên tường thành này ẩn chứa quy tắc Thiên Đạo.
Có quy tắc Thiên Đạo, tường thành chính là thứ tồn tại vững chắc không thể phá hỏng.
Đừng nói là Thần Hải Cảnh, ngay cả Thần Cực Cảnh, Thần Biến Cảnh, hay thậm chí Giới Chủ đích thân tới thì cũng đừng hòng khiến tường thành này dao động được một chút nào, ngay cả bóc một miếng ngói trên tường thành cũng không thể.
Trừ phi là Thiên Tôn gánh chịu số trời, nắm giữ một phần của quy tắc Thiên Đạo trong tay thì mới có khả năng phá hỏng tường thành này…
Nhưng Sát Lục Thánh Thương vốn dĩ là vũ khí được chế tạo từ những vật vượt qua cả Thiên Đạo, thế nên có thể phá vỡ quy tắc Thiên Đạo ở một mức độ nào đó, cho nên mới có thể phá được tường thành này!
“Hừ, tránh nhanh lắm.
Để ta xem ngươi có thể tránh tới khi nào!”
Minh Đạo liên tục đâm trường thương trong tay ra…
Nhất Niệm Vô Chuyển này chẳng qua là thương kỹ cơ bản của Sát Lục Thánh Thương, không tiêu hao hết nhiều chân nguyên lắm, nhưng uy lực thực sự biến thái!
Những bóng thương to lớn kia bay vụt về phía La Chinh như chẳng cần lấy đà!
“Vèo, vèo, vèo…”
Nếu như những bóng thương kia bắn tới mặt đất bên ngoài tường thành thì sẽ chui thẳng vào sâu dưới nền đất rồi biến mất, không biết chui đến nơi nào mới có thể tiêu tan.
Âm thanh ầm ầm trong lòng đất liên tục vang vọng.
Bóng thương cứ hễ bắn về phía tường thành là để lại từng cái lỗ nhỏ trên đó.
Nhưng do La Chinh liên tục dịch chuyển để né tránh, một bóng thương đột nhiên vào bên trong thành chính!
Trên tường thành chính có một tầng bảo vệ vô hình do quy tắc Thiên Đạo tạo ra, giống như tấm màng mỏng, bao bọc từng tòa thành chính lại.
Bóng thương kia đâm tới, vậy mà lại có thể xuyên qua lớp màng mỏng vô hình này!
Thế nhưng các võ giả đang đứng kín trên tường thành!
Theo quy tắc đặt ra, tất cả mọi người đều hiểu, ở trong thành chính hay trong ranh giới ven tường thành kia là tuyệt đối an toàn, cho dù võ giả tranh đấu quyết liệt thế nào cũng không thể ảnh hưởng đến bên trong thành chính.
Thế nên để nhìn rõ hơn, những võ giả trước mặt này liền kề sát trên rìa tường thành.
“Phụt!”
Một tràng âm thanh giống như bị xì hơi truyền đến.
Bóng thương Nhất Niệm Vô Chuyển nọ liền trực tiếp xuyên qua màng mỏng này, đâm vào người một võ giả.
Bởi vì cảnh tượng này chỉ xảy ra trong nháy mắt, tốc độ quá nhanh, thậm chí vị võ giả này còn chưa kịp phản ứng, vẫn tập trung tinh thần nhìn La Chinh đang không ngừng né tránh, dốc lòng quan sát học hỏi thân pháp kỳ lạ kia của La Chinh.
Có lẽ vị võ giả này không thể học được Bát Khúc Phi Yên của La Chinh, nhưng có thể cảm ngộ được đôi chút trong đó đã là thu hoạch không nhỏ rồi.
Bóng thương kia xuyên thẳng qua ngực, để lại một lỗ máu trơn nhẵn trên ngực võ giả kia, hắn đã bị bóng thương này xuyên thấu tim!
Nhưng hắn vẫn duy trì thế đứng, khuôn mặt vẫn chưa thay đổi bao nhiêu…
“Này… ngươi!”
Cho đến khi võ giả bên cạnh chỉ chỉ ngực của hắn.
Võ giả nọ mới cúi đầu nhìn.
Sau khi nhìn thấy lỗ lớn trên lồng ngực mình, bấy giờ hắn mới phản ứng lại được, sau đó ầm ầm ngã xuống đất, phát ra một đám điểm mộng ảo.
Thi thể của võ giả này dần dần biến mất, linh hồn cũng bay vụt vào trong thành chính rồi sống lại.
Trong truyền thuyết, nếu có người đã chết rồi mà bản thân vẫn không biết thì cho dù sức sống đứt đoạn nhưng vẫn bước đi như bay, thậm chí không khác gì người sống.
Cho đến khi người khác nói cho hắn biết hắn đã chết rồi thì người ấy mới lập tức qua đời.
Có lẽ truyền thuyết này được cải biên từ chính chuyện thế này…
Dù thế nào thì sắc mặt rất nhiều võ giả trên tường thành khi nhìn thấy cảnh này đều thay đổi hẳn.
Coi như bọn họ cũng đã hiểu, có lẽ thành chính này cũng chẳng phải thứ kiên cố không thể phá vỡ nổi nữa.
Dĩ nhiên quy tắc Thiên Đạo hết sức bá đạo, nhưng dù sao trong thiên hạ này cũng có một số nhân vật trâu bò tới mức có thể phá tan!
Trong chốc lát, cả đám võ giả trên tường thành đều bắt đầu lui về phía sau.
Đúng là bọn họ rất thích xem trò vui, nhưng đi hóng hớt mà lại mất mạng thì không đáng.
Tuy chết trong chiến trường mộng ảo vẫn có thể sống lại, nhưng chẳng ai lại ngại điểm mộng ảo của mình quá nhiều chứ.
Vì xem trò vui mà phung phí điểm mộng ảo của mình thì chính là đầu óc có vấn đề.
“Lui về phía sau, lui về phía sau!”
“Chúng ta nên đứng xa ra chút mà xem…”
“Mới nãy ta đứng ở sau lưng người kia, may mà bóng thương này nhanh chóng bị quy tắc Thiên Đạo diệt mất”
Xôn xao mất một lúc lâu, sau đó những võ giả này đều nhao nhao rời khỏi tường thành, chen chúc ở nơi cao của những kiến trúc khác trong thành mà quan sát.
Một số võ giả nhát gan lại không muốn bỏ qua cơ hội xem cuộc chiến, liền dứt khoát tìm một góc để ẩn nấp rồi ló đầu ra quan sát.
Cứ như vậy, trên tường thành liền vắng vẻ hẳn.
Chỉ có điều, đám Quý Nam, Huyễn Linh, Kim Hải và Thương Ma lại không rời đi.
Có thể thực lực của bọn họ chênh lệch với La Chinh và Minh Đạo, nhưng cũng không kém quá nhiều.
Lúc bóng thương này xuyên qua màng sáng kia thì tốc độ sẽ chậm lại rất nhiều, với thực lực của bọn họ thì né tránh chẳng hề khó khăn.
Những võ giả đi theo Minh Đạo cũng không hề bỏ đi.
Ngoài hai nhóm người này ra thì còn một số võ giả khá to gan, hoặc thích chơi trội đứng ở trên tường thành…
“Vù, vù, vù…”
Bóng thương kia bay với tốc độ cực nhanh, La Chinh cũng chỉ có thể tiếp tục duy trì tốc độ cực cao mà xoay quanh Minh Đạo.
Cứ như vậy, chưa tới ba mươi nhịp thở, La Chinh đã tránh thoát hơn trăm bóng thương.
Nhưng gần như mỗi bóng thương sau đều hiểm hơn bóng thương trước, vừa dựa vào sức mạnh của bản thân, lại cộng thêm thân pháp của Bát Khúc Phi Yên thì khó khăn lắm hắn mới tránh được.
“Tiếp tục như vậy không phải là cách hay, thể nào cũng có lúc bị bóng thương này đâm trúng!”
Mặc dù La Chinh rất tự tin với sức chống đỡ của thân thể mình, nhưng hắn cũng sẽ không cho rằng mình có thể chịu một nhát mà không bị thương!
Ánh mắt vừa lóe lên, La Chinh lại lướt qua một bóng thương.
Cùng lúc đó, trong tay hắn đã có thêm một cây cung dài màu vàng sậm!
“Vù vù vù!”
Cây cung dài nọ đột nhiên xuất hiện trong tay hắn, ba mũi nhọn màu đen được bắn ra!
“Cung thần khí tam phẩm?… Ấu trĩ!”
Trên mặt Minh Đạo đầy vẻ khinh thường, trường thương trong tay xoay tròn hai vòng như là chong chóng.
“Keng keng keng…”
Ba tiếng vang giòn giã, ba mũi tên dài màu đen kia liền bị Sát Lục Thánh Thương đánh bay một cách dễ dàng.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)









