[Dịch] Bách Luyện Thành Thần
Tập 260 : Hỗn loạn và bỏ chạy (c1296-c1300)
❮ sautiếp ❯Chương 1296: Hỗn loạn và bỏ chạy
Là giọng nói của cô gái thần bí kiaNàng là người đã nhiều lần tuyên bố quy tắc của chiến trường mộng ảo.
Bây giờ, quy tắc bỗng nhiên thay đổi.
Ở giai đoạn thứ nhất của chiến trường mộng ảo, các thành chính đã trở thành nơi bảo vệ các võ giả.
Bởi vì trong thành có quy tắc Thiên Đạo rất mạnh, chỉ cần ngươi không ra khỏi thành thì sẽ được bảo đảm an toàn.
Cho dù là Thiên Kiêu hay Đạo Tử thì cũng không làm gì được ngươi.
Nhưng càng về các giai đoạn sau, cạnh tranh trong chiến trường mộng ảo sẽ ngày càng khốc liệt.
Điểm mộng ảo bắt đầu ít biến động hơn.
Ví dụ như Minh Đạo, người có rất nhiều điểm mộng ảo, xếp hạng thứ tư của một Đại Giới.
Chỉ cần y không rời khỏi thành chính thì những người xếp hạng sau y rất khó mà đuổi kịp.
Nhưng đúng lúc này, quy tắc của chiến trường mộng ảo lại thay đổi.
Thành chính không còn là “cảng tránh gió” cho các võ giả nữa.
Ngược lại, nơi đây sẽ biến thành chiến trường Tu La.
Dù sao thì gần như tất cả võ giả đều tập trung trong các thành chính lớn, chỉ có một số ít võ giả rời khỏi thành chính, tiến vào vùng hoang dã vô tận để thăm dò bí cảnh mà thôi.
Giờ đã không còn hạn chế, nên tất cả các võ giả có thể tự do chiến đấu.
Trong nháy mắt hạn chế biến mất, đám đầu lâu nhỏ vẫn quanh quẩn bên ngoài thành lập tức xông thẳng vào trong, cắn xé sau lưng La Chinh.
Đám đầu lâu lúc nhúc sắp thành một hàng, giống như một tấm áo choàng được làm từ đầu lâu vậy.
Minh Đạo vốn còn đang cười rất ngông cuồng, nhưng bỗng nghe được giọng nói của cô gái thần bí, y không khỏi ngẩn người.
La Chinh thản nhiên liếc nhìn Minh Đạo, nở nụ cười ấm áp: “Sao không cười nữa?”
Lúc trước, Minh Đạo không để ý đến việc bị đánh bại.
Trong tay y đang có ba tấm lệnh miễn trừ, thế nên cho dù có bị La Chinh giết đến ba lần thì điểm của y cũng không bị tổn thất.
Huống chi, sau khi bị đoạt mất Sát Lục Thánh Thương, y cũng không ngu ngốc mà xông ra khỏi thành lần nữa thì La Chinh cũng chẳng thể làm gì được y.
Ai ngờ, việc hạn chế chiến đấu bên trong thành chính lại bị giải trừ vào lúc này?
Một luồng hơi lạnh xẹt qua phía sau cổ y.
Chỉ cần y bảo vệ được vị trí thứ tư trong Đại Giới của mình thì y tuyệt đối có thể tiến vào giai đoạn kế tiếp của chiến trường mộng ảo.
Nhưng…
Sau khi ý thức được nguy cơ, Minh Đạo gần như bắn ngược về phía sau theo phản xạ.
Y đã mất đi dũng khí chiến đấu trực diện với La Chinh.
Trong suy nghĩ của y bây giờ chỉ có chạy trốn mà thôi.
“Rầm rầm…”
Nhất thời, toàn bộ trung tâm thành chính đều trở nên hỗn loạn.
Không phải chỉ có một tòa thành chính này.
Mà tất cả năm mươi Đại Giới trong chiến trường mộng ảo đều hỗn loạn.
Các võ giả trong thành chính đều bắt đầu giết chết đối phương, không kiêng kỵ gì, nên rất nhiều võ giả chạy tứ tán.
Thành chính không còn là nơi che chở cho bọn họ nữa, mà giờ đã trở thành một lò mổ.
Tại một chỗ nào đó trong một Đại Giới khác…
Từng ngón tay thon dài nhẹ nhàng bay múa, điều khiển các thanh kiếm múa theo, triển khai ra một kiếm trận phức tạp, bao phủ cả một tòa thành chính.
Kẻ yếu, kẻ mạnh, kẻ am hiểu ẩn nấp, kẻ am hiểu tập kích…
Có đến tám phần mười số võ giả trong thành chính đều chết dưới kiếm trận này!
Khê Ấu Cầm nghiêng đầu nhìn thành chính chẳng khác gì khu phế tích kia, tỏ vẻ chưa thỏa mãn.
“Cũng khá may.
Đám võ giả kia cứ trốn trong thành không chịu ra, kết quả đúng lúc ta đang định rời đi thì quy tắc lại thay đổi”
…
Người có thể dùng sức mạnh của một người mà tiêu diệt cả một tòa thành trong nháy mắt giống như Khê Ấu Cầm tương đối ít, nhưng không phải không có.
Rất nhiều cường giả sau khi kịp phản ứng, đều cố gắng giết chết hết võ giả trong thành chính.
Mọi người đứng bên ngoài quan sát đều nhìn thấy thứ tự trên bảng xếp hạng kim tự tháp nhanh chóng thay đổi.
Rất nhiều cái tên vô danh không ngừng leo lên phía đỉnh kim tự tháp giống như thủy triều .
Võ giả càng xếp hạng phía sau, dao động lại càng lớn.
Ngược lại, biên độ dao động của võ giả xếp hạng đầu lại nhỏ hơn nhiều.
Dù sao những võ giả xếp hạng đầu đều là những kẻ thuộc đỉnh của chuỗi thức ăn trong chiến trường mộng ảo.
Quy tắc thay đổi không những không có hại đối với bọn họ, ngược lại còn vô cùng có lợi.
Trong tình huống này, cường giả càng có cơ hội cướp được nhiều điểm mộng ảo hơn.
Trước đây, Cơ Lạc Tuyết khống chế một tòa thành chính, nhưng cùng một võ giả, nàng cũng chỉ có thể thu được hai lần điểm mộng ảo mà thôi.
Nếu thu quá nhiều, mọi người chắc chắn sẽ quyết định không ra khỏi thành nữa.
Dù sao nếu ra khỏi thành thì sẽ bị Cơ Lạc Tuyết giết chết, vậy chẳng khác nào tặng điểm mộng ảo cho nàng.
Lúc này, Cơ Lạc Tuyết không cần thu điểm mộng ảo nữa.
Nàng sẽ dùng tốc độ cực nhanh để cướp đoạt cả tòa thành chính, bởi dù sao cũng không ai có thể ngăn cản được nàng.
Nhưng muốn làm được vậy thì còn phải xem đó là thành chính nào.
Ví dụ như thành chính mà La Chinh đang đứng là lối ra của đại sảnh Nhân Quả, trong đó có vô số cường giả.
Ngoại trừ Minh Đạo ra thì còn có mấy vị Thiên Kiêu khác.
Thế nên chưa ai có thể làm được giống như Khê Ấu Cầm, tùy tiện giết chết tám mươi phần trăm võ giả trong thành chính.
Cho dù là La Chinh thì cũng không thể làm được…
“Huyễn Linh, Quý Nam, các người hãy tự bảo vệ mình cho tốt” Nói xong, thân hình La Chinh vọt lên, đuổi theo Minh Đạo.
Tốc độ lui lại của Minh Đạo rất nhanh.
Đối mặt với La Chinh, y rút lui cả mấy chục trượng, sau đó xoay người bay lên không.
Nhưng phản ứng của La Chinh cũng không hề chậm, gần như chỉ trong nháy mắt Minh Đạo bay lên, hắn đã theo sát phía sau.
Mặc dù La Chinh đã cướp đi Thánh Thương, nhưng vẫn chưa lấy được điểm mộng ảo của y.
Lúc này, trong đầu La Chinh chỉ có một suy nghĩ, đó là cướp sạch tất cả điểm mộng ảo của Minh Đạo.
…
Quý Nam, Kim Hải, Thương Ma, Huyễn Linh và Ám Tư nhanh chóng tụ lại cùng một chỗ.
Vốn dĩ đám võ giả còn định đứng ngoài xem xét, lúc này lại quay ra vung tay đánh nhau hoặc chạy bán sống bán chết như Minh Đạo.
Rất nhiều võ giả nhao nhao bay lên trời, nhanh chóng bỏ chạy.
Đám võ giả phản ứng nhanh nhất thì thành công bỏ chạy đến những nơi hoang dã, tạm thời lánh nạn.
Võ giả phản ứng chậm thì bị người ta chặn giết.
Sau khi nộp một nửa số điểm mộng ảo của mình, người đó lại bắt đầu “sống lại” ở một góc nào đó trong thành chính.
Thực lực của đám người Quý Nam không hề tầm thường.
Nếu năm người bọn họ hợp sức lại, sợ rằng ngay cả La Chinh cũng không đối phó được.
Ngoại trừ mấy Thiên Kiêu ít ỏi trong thành chính, bọn họ sẽ không gặp phải kẻ thù nào khó nhằn ở đây.
Nói trắng ra, chỉ có bọn họ cướp điểm của người khác, chứ người khác không có khả năng cướp được điểm của bọn họ.
Từng luồng ánh sáng sắc bén tản ra xung quanh.
Từng đợt chân nguyên dao động đột kích.
Cảnh tượng này chỉ xuất hiện trong chiến tranh giữa các chủng tộc.
Mặc dù mấy năm nay có rất nhiều lời đồn, nói rằng sẽ có nhiều chủng tộc trong vũ trụ rơi vào hỗn loạn, bùng nổ một cuộc chiến trước nay chưa từng có.
Trận chiến đó mới thật sự là Đại Thế Chi Tranh.
Lúc này, xem như bọn họ diễn tập một lần trong chiến trường mộng ảo.
Bên kia, La Chinh không để cho Minh Đạo bỏ chạy quá xa.
Khi Minh Đạo bay lên đến độ cao nghìn trượng, y lập tức bị La Chinh chặn lại.
La Chinh cầm Sát Lục Thánh Thương trong tay, một tay cầm thương, một tay cầm kiếm, nở nụ cười thản nhiên nhìn Minh Đạo: “Bây giờ ta nên giết chết ngươi ba lần? Hay là năm lần? Ngươi chọn cái nào?”
Bị giết chết một lần, số điểm bị giảm xuống một nửa.
Hai lần sẽ giảm xuống ba phần tư.
Ba lần sẽ giảm xuống tám phần bảy.
Minh Đạo sa sầm mặt.
Nếu bị La Chinh giết chết ba lần, sợ rằng thứ hạng của y sẽ rớt ra khỏi tốp một trăm nghìn người.
Đó là tổn thất mà y không thể chấp nhận nổi.
Y lật tay một cái, lấy ra một trường thương màu tím.
Đây là một thần khí nhất phẩm, là vũ khí bản mệnh của Minh Đạo.
Trường thương này cũng không tệ, dù sao y cũng là con của Thiên Tôn.
Cây thương này không phải là thứ mà võ giả bình thường có thể có được, nhưng nó vẫn kém xa so với Sát Lục Thánh Thương.
Chương 1297: Thánh Thương biến đổi dị thường
Lúc này, sắc mặt Minh Đạo tái xanh, nhìn chằm chằm vào La Chinh, trong lòng tính toán xem nên đối phó với hắn như thế nàoTheo dự đoán của đại năng trong tộc, giai đoạn thứ nhất của chiến trường mộng ảo sắp kết thúc rồi.
Giai đoạn thứ nhất sẽ loại bỏ rất nhiều võ giả.
Trong mỗi Đại Giới, có lẽ chỉ còn khoảng năm mươi người tiến vào giai đoạn thứ hai.
Trong năm mươi Đại Giới, tổng cộng sẽ có hai nghìn năm trăm người.
Cuối cùng, số lượng võ giả trong vũ trụ còn lại sẽ rất ít.
Hơn hai nghìn người này đều là tinh anh trong các tinh anh Thần Hải Cảnh.
Nếu bọn họ không là truyền nhân của Đại Giới hay cháu trai của Thiên Tôn nào đó thì cũng là Thiên Kiêu, Đạo Tử.
Những dự đoán này được đưa ra dựa vào các mảnh vỡ còn sót lại từ diễn kỷ trước.
Nhưng nói chung vẫn chính xác.
Giống như Minh Đạo, y còn chưa tiến vào chiến trường mộng ảo mà đã biết được sự tồn tại của những thành chính này, cũng biết có đại sảnh Nhân Quả.
Trong quá trình chém giết ở chiến trường mộng ảo, có thể nói Minh Đạo đã trải qua vô cùng thuận buồm xuôi gió, đến tận lúc này cũng chưa từng xuất hiện sự cố ngoài ý muốn, cứ thế nhảy thẳng lên vị trí thứ tư trong Đại Giới.
Thứ hạng này dư sức để cho hắn tiến vào giai đoạn thứ hai.
Kẻ đến sau có thể đẩy y xuống mấy bậc, nhưng không thể đẩy y ra khỏi tốp năm mươi người đứng đầu được.
Y đã có thể chọn cho mình một nơi có phong cảnh tốt trong thành chính để đi ngủ…
Nhưng y không thể ngờ, quy tắc trong chiến trường mộng ảo lại bỗng nhiên thay đổi.
Ngay cả đại năng trong tộc cũng không thể đoán trước được là sẽ có thể chém giết lẫn nhau trong thành chính.
Có lẽ tư liệu lịch sử cũng không ghi chép lại, mà có ghi thì cũng không được hoàn chỉnh.
Bây giờ Minh Đạo thật sự rất hối hận.
Nếu không vì Huyễn Linh, y cũng sẽ không trêu chọc vào cái tên La Chinh đáng chết kia.
Trước đây, bởi vì kích động nên Thánh Thương đã rơi vào tay La Chinh, bây giờ y lấy cái gì để liều với La Chinh đây?
“Vèo!”
Một luồng ánh sáng màu đỏ phóng ra khỏi nhẫn tu di của y.
Đó chính là pháp bảo bản mệnh Hạc Lệ Thương của y, là thần khí nhất phẩm.
Đối với võ giả bình thường, nó đã thuộc hàng chí bảo, nhưng so sánh với Sát Lục Thánh Thương thì vẫn còn kém xa.
Cho dù Minh Đạo biết mình không thể địch lại La Chinh, nhưng thân là Thiên Kiêu, làm gì có chuyện y sẽ bó tay chịu trói?
Huống chi, dưới tình huống bùng nổ toàn lực, chưa chắc y đã thua trong tay La Chinh.
“Huyết Hạc Chi Vũ!”
Minh Đạo quét ngang một thương, từng tia máu khuếch tán ra ngoài từ trong thương của y, xen lẫn trong đó là vô số ánh thương, lao thẳng về phía La Chinh.
Thân hình La Chinh lóe lên, vận chuyển Bát Khúc Phi Yên, nét mặt vẫn bình thản.
Từ sau khi đánh cờ với Trần Hoàng Dịch Kiếm, lĩnh ngộ đối với kiếm pháp của hắn đã tăng lên một bậc.
Đánh cờ không những thúc đẩy kiếm pháp của La Chinh, mà ngay cả tư duy trong cuộc chiến cũng tăng lên.
Giống như khi nhìn thấy thương của Minh Đạo quét đến, hắn vẫn có thể ung dung đưa ra phương pháp ứng đối tốt nhất.
Nhưng lần này, hắn không xuất kiếm.
Bàn tay trái của hắn nâng trường thương lên, nhắm thẳng vào Minh Đạo.
La Chinh không am hiểu cách dùng thương.
Nhưng đã tu luyện đến trình độ như hắn thì dù là cỏ cây, tơ bông thì cũng có thể lấy ra làm vũ khí.
Hơn nữa còn sử dụng rất ổn, có thể được xem là mười tám món binh khí trong mắt người thường.
Huống chi, Sát Lục Thánh Thương vốn rất mạnh.
Khi hắn cầm Sát Lục Thánh Thương, trong trường thương xuất hiện một luồng ý chí khổng lồ tương thông với hắn.
Dường như ý chí này rất đói khát, nó liều mạng tìm kiếm thứ gì đó ở La Chinh.
“Hử?”
Trước đây, khi La Chinh có được Thánh Thương này, hắn bèn để nó vào nhẫn tu di, không ngờ sau khi kích phát, nó lại huyền bí như thế.
Thánh Thương là… vật sống.
Nó giống như một người đã nhịn đói ba ngày ba đêm, hy vọng La Chinh cho nó miếng ăn.
“Vốn dĩ Sát Lục Thánh Thương thuộc về các đời Vương của Yêu Dạ tộc.
Sợ rằng để khởi động Thánh Thương thì phải dùng lực tín ngưỡng chứ không thể dùng chân nguyên”
“Ta không có lực tín ngưỡng, trong cơ thể cũng không có chân nguyên, chỉ có thể dùng khí hỗn độn để thử một chút”
La Chinh rút một luồng khí hỗn độn từ trong cơ thể ra, thuận theo kinh mạch chuyển đến trong tay rồi rót vào Thánh Thương.
“Tách!”
Khi La Chinh rót khí hỗn độn vào trong, bỗng nhiên Sát Lục Thánh Thương phát ra âm thanh giống như rang đậu.
Trường thương trong tay Minh Đạo phát ra mấy ánh thương.
Nhưng La Chinh đang vận chuyển Bát Khúc Phi Yên, nên làm sao y có thể tùy tiện đâm trúng? Lần nào La Chinh cũng lách mình cách trường thương của Minh Đạo ba tấc để tránh thoát.
Đúng lúc này, Minh Đạo nghe thấy Sát Lục Thánh Thương phát ra âm thanh bèn sững người, chăm chú nhìn vào nó.
“Chuyện gì đang xảy ra với cây thương này vậy?”
Nhưng ngay cả La Chinh cũng thấy khó hiểu.
Trong nháy mắt khi khí hỗn độn rót vào trường thương, hắn có cảm giác nó đã bị trường thương hút sạch không còn chút gì.
“Không đủ ư?”
Mặc dù không rõ chuyện gì xảy ra, nhưng La Chinh hiểu, chắc chắn Sát Lục Thánh Thương là một tên tham ăn, dùng khí hỗn độn làm thức ăn mà vẫn còn không no?
Cũng may trong cơ thể La Chinh có một biển khí hỗn độn, số lượng không ít.
Hắn không ngừng rót khí hỗn độn vào trong Sát Lục Thánh Thương.
Lúc này, La Chinh không nghĩ nhiều.
Khi cảm thấy đã rót đủ, hắn nhẹ nhàng lắc Sát Lục Thánh Thương một cái, tay trái cầm thương đâm thẳng về phía Minh Đạo.
“Vèo!”
Dưới sự kích phát của khí hỗn độn, một ánh thương to lớn xuất hiện bên cạnh Sát Lục Thánh Thương.
Nhất Niệm Vô Chuyển là thương kỹ của Sát Lục Thánh Thương, nó không phải võ kỹ đặc biệt cần tu luyện, cứ trực tiếp dùng khí hỗn độn thi triển là được.
Dù xét về kích thước hay độ chân thực, ánh thương lớn này đều vượt trên Nhất Niệm Vô Chuyển mà Minh Đạo đã thi triển ra lúc trước.
Sau khi nhìn thấy ánh thương này, trong mắt Minh Đạo hiện vẻ khiếp sợ.
Thương kỹ Nhất Niệm Vô Chuyển do La Chinh kích phát ra còn mạnh hơn y gấp trăm lần ư? Hơn nữa, đây còn là lần đầu tiên La Chinh sử dụng nó.
Nhất thời, Minh Đạo cho rằng mình hoa mắt.
Dựa vào cái gì cơ chứ?
Minh Đạo biết rất rõ đặc tính của Sát Lục Thánh Thương.
Mặc dù y chẳng biết tại sao Thánh Thương lại phát ra tiếng nổ kia, nhưng ánh thương do Nhất Niệm Vô Chuyển sinh ra lại có liên quan trực tiếp đến việc chân nguyên được rót vào nó nhiều hay ít.
Cho dù Minh Đạo có rót hết cả biển chân nguyên của mình vào trường thương thì cũng không thể đạt được hiệu quả như thế.
“Điều này… Không thể nào!” Minh Đạo gào lên.
“Không có cái gì là không thể” La Chinh mỉm cười.
Sát Lục Thánh Thương bỗng đâm thẳng về phía Minh Đạo.
Ánh thương hư ảo màu bạc chuyển động điên cuồng, lao thẳng đến chỗ Minh Đạo.
Trước đây, khi Minh Đạo thúc giục Nhất Niệm Vô Chuyển, chỉ có thể để lại một lỗ nhỏ trên tường thành, còn ánh thương của La Chinh chắc có thể đánh sập cả tường thành được quy tắc Thiên Đạo bảo vệ.
Đối mặt với một thương này, Minh Đạo hoàn toàn không có khả năng ngăn cản.
“Trốn!”
Đây là suy nghĩ duy nhất trong đầu Minh Đạo lúc này.
Nhưng cuối cùng y vẫn không thoát được, bởi vì La Chinh không để cho y chạy thoát.
Ánh thương to lớn nuốt chửng Minh Đạo, lập tức tiêu tán không còn một mảnh.
Ngay lập tức, một đốm sáng màu đỏ bao phủ lấy linh hồn Minh Đạo rồi bay thẳng về thành chính.
Mặc dù quy tắc đã thay đổi, nhưng võ giả vẫn có thể sống lại trong thành chính.
“Vẫn chưa lấy được điểm mộng ảo.
Minh Đạo có ba tấm lệnh miễn trừ.
Mình muốn có được điểm mộng ảo của y thì phải giết y ba lần trước đã”
Nghĩ đến đây, La Chinh lao thẳng theo đốm sáng màu đỏ.
Chỉ cần Minh Đạo sống lại, hắn sẽ giết y thêm lần nữa.
Tình hình chiến đấu trong thành chính đang rất quyết liệt.
Không ít võ giả trong thành chính này đều là cường giả trở về từ đại sảnh Nhân Quả, trong đó còn có một số ít các Thiên Kiêu.
Hiện tại, mọi người đều đang chiến đấu với nhau trong thành chính, như vậy có thể hình dung ra mức độ phá hoại lớn đến mức nào.
Vốn dĩ, thành chính có quy tắc Thiên Đạo bảo vệ, tất cả các kiến trúc đều không bị hư hỏng gì.
Nhưng trong thời gian chưa đầy một nén nhang, tòa thành chính khổng lồ này đã biến thành một đống tan hoang.
“Đoàng!”
“Bốp!”
“Rầm rầm!”
Các loại lực quy tắc bay tứ tung.
Chỉ cần không chú ý thì có lẽ sẽ chết mà không biết lý do vì sao, ngay cả người giết mình là ai cũng không biết.
Đường phố trong thành chính xuất hiện từng chùm sáng hình tròn, là võ giả đang sống lại sau khi bị đánh chết.
Gần những chùm sáng này vẫn còn một nhóm võ giả đứng chờ.
Chờ khi võ giả vừa bị giết chết sống lại, bọn họ sẽ ra tay ngay lập tức, giết chết người ấy thêm lần nữa.
Một số võ giả có thực lực tương đối yếu đều rơi vào vòng tuần hoàn này.
Cứ sống lại, rồi bị giết, lại sống lại, rồi lại bị giết lần nữa.
Điểm mộng ảo trong cơ thể cứ thế bị trừ đi, đến mức hầu như không còn.
Chương 1298: Hạng nhất là ai
La Chinh bay vụt vào trong thành chính, khí thế hắn phát ra khiến không ít võ giả chú ýĐám võ giả đều tỏ vẻ kiêng dè ra mặt.
Cảnh tượng hắn và Minh Đạo giao đấu vẫn còn hiện rõ mồn một trước mắt.
Người này tuyệt đối không phải là kẻ mà đám võ giả bình thường có thể trêu vào được.
Ánh mắt La Chinh hờ hững đảo qua những người này, sau đó lướt qua đỉnh đầu bọn họ.
Điểm mộng ảo trong cơ thể bọn họ nhiều nhất cũng chỉ có mấy trăm nghìn điểm, ít thì là mấy trăm điểm, tất nhiên La Chinh không có hứng thú.
Lúc này, mục tiêu của hắn chỉ nhằm vào Minh Đạo.
Đốm sáng đỏ kia bay đi, sau đó rơi xuống phía tây thành chính.
Chờ La Chinh bay đến nơi, đốm sáng đó đã phóng to ra, hóa thành một hình tròn cao bằng một người, Minh Đạo sẽ được tái sinh trong hình tròn đó.
Cho dù Thiên Đạo rất mạnh mẽ, nhưng cũng không thể đồng thời làm sống lại và tái tạo thân thể cho nhiều võ giả như vậy.
Nhưng hễ là võ giả tiến vào chiến trường mộng ảo, lúc này đều được ánh sáng Thiên Đạo bao phủ, chỉ cần đưa hình chiếu bản thể của võ giả về là được.
Nhưng La Chinh không hiểu vì sao sau khi lấy hình chiếu về thì lại không lấy luôn hình chiếu của trang bị đi theo bên người…
Hắn vẫn một tay cầm kiếm, một tay cầm thương canh giữ bên cạnh vòng sáng.
Một lúc sau, chùm sáng bao quanh Minh Đạo bắt đầu dao động.
Một bóng người bước ra từ bên trong.
Khi bóng người kia vừa mới bước ra, La Chinh mỉm cười, đâm trường thương trong tay trái ra.
Mặt Minh Đạo đầy vẻ đau khổ.
Y hoàn toàn không có cơ hội bỏ chạy, cũng không có cơ hội đánh trả.
Vừa mới bước ra khỏi chùm sáng đã không thể chống cự, bị La Chinh giết chết một lần nữa.
“Vèo!”
Lần này, trên người Minh Đạo vẫn không tuôn ra điểm mộng ảo.
Một đốm sáng màu đỏ bao quanh linh hồn Minh Đạo bay về một hướng khác của thành chính.
“Phải giết chết tên này ba lần.
Như vậy mới hết ba tấm lệnh miễn trừ của y” La Chinh xoay trường thương trong tay một vòng, lại lao theo đốm sáng đỏ lần nữa.
Không bao lâu sau, Minh Đạo đã sống lại bên trong chùm sáng.
Cũng không ngoài dự đoán, y lại “ăn” luôn một thương của La Chinh.
Ba tấm lệnh miễn trừ của Minh Đạo đã bị dùng hết.
Sau khi bị La Chinh giết chết ba lần, y không thể bảo vệ điểm mộng ảo trong cơ thể mình nữa.
“Vù vù vù…”
Khi La Chinh thu hồi trường thương, điểm mộng ảo bỗng nhiên tuôn ra.
Điểm mộng ảo ùn ùn kéo đến, thu hút ánh nhìn của người khác.
Các võ giả đang đứng xung quanh nhìn thấy nhiều điểm mộng ảo như vậy thì hai mắt đều hau háu.
Nếu hấp thu số điểm mộng ảo này, bọn họ sẽ lập tức tiến vào tốp một trăm người đứng đầu Đại Giới này.
Nhưng Minh Đạo bị La Chinh giết chết, nên điểm mộng ảo của y sẽ thuộc về La Chinh.
Nếu những người khác muốn lấy số điểm mộng ảo này, thì chỉ có thể đánh chết La Chinh mới được.
Tuy nhiên, La Chinh không cướp điểm mộng ảo của họ thì thôi, có ai dám đi cướp điểm của La Chinh chứ?
Ánh mắt La Chinh chưa hề dừng lại trên đám điểm mộng ảo này.
Một đốm sáng màu đỏ bắn ra từ thi thể Minh Đạo, bao phủ y rồi tiếp tục bay về một góc khác của thành chính.
Cùng lúc đó, La Chinh cũng bắt đầu đuổi theo.
Giết chết Minh Đạo một lần thì mới chỉ rút được một nửa điểm mộng ảo trong cơ thể y.
La Chinh đang định vắt sạch điểm mộng ảo của Minh Đạo.
Về phần số điểm mộng ảo nhiều thế kia, chúng đang bay theo sau lưng La Chinh.
Minh Đạo được chùm sáng bao phủ, sắc mặt tái xanh.
Trong cơ thể của y tổng cộng có bảy mươi triệu điểm mộng ảo.
Vừa nãy, sau khi bị La Chinh giết chết, y đã mất đi một nửa, chỉ còn lại hơn ba mươi triệu.
Một suy nghĩ xuất hiện trong đầu y.
Y vội kiểm tra thứ hạng của mình.
Hiện tại, y đang xếp thứ hai nghìn bốn trăm trong chiến trường mộng ảo, xếp thứ bốn mươi bảy trong Đại Giới này.
Còn may…
Chưa rơi khỏi tốp năm mươi người đứng đầu.
Nhưng ngoài may mắn ra, Minh Đạo còn cảm thấy đau đầu hơn.
Vấn đề là La Chinh vẫn đuổi theo y.
Nếu bị giết thêm lần nữa, chỉ sợ y sẽ bị rơi khỏi tốp năm mươi người đầu tiên, không có cơ hội để bước vào giai đoạn hai của chiến trường mộng ảo.
Đường đường là một Thiên Kiêu, nhưng lại không chen chân vào danh sách hai nghìn năm trăm người được?
Đây không phải là vấn đề mất mặt…
Trước khi bước vào chùm sáng, y nhìn chằm chằm vào La Chinh, nghiến răng nói: “La Chinh, ngươi đừng khinh người quá đáng”
Nhưng La Chinh hoàn toàn không để ý đến Minh Đạo, hắn vẫn mỉm cười thản nhiên, lại lấy trường thương ra.
Minh Đạo lại bị ánh thương do Nhất Niệm Vô Chuyển sinh ra nuốt chửng lần nữa.
“Phụt!”
Lúc này, lại một đám lớn điểm mộng ảo tuôn ra từ bên trong cơ thể Minh Đạo.
Nhưng so với lúc trước, lần này điểm mộng ảo đã ít đi một nửa, ước chừng chỉ khoảng mười bảy triệu điểm.
Chỗ Minh Đạo cũng chỉ còn mười bảy triệu điểm, chắc chắn đã rơi khỏi tốp năm mươi người đứng đầu.
“Vèo!”
La Chinh vẫn không có ý định buông tha cho Minh Đạo, hắn lại đuổi theo, chuẩn bị giết chết Minh Đạo lần thứ sáu.
“La Chinh, nếu ngươi chịu buông tha ta, ta có thể tha cho Huyễn Linh” Lần này Minh Đạo lớn tiếng gầm lên.
Với địa vị của Minh Đạo, y không thể chi phối phái Thánh Thương, nhưng lại có thể nắm giữ vận mệnh của Huyễn Linh.
Y ý thức được rằng, Huyễn Linh chính là lợi thế duy nhất trong tay y.
Mặc dù y đã bị đẩy ra khỏi tốp năm mươi người đứng đầu, nhưng chỉ cần giữ lại được hơn mười triệu điểm mộng ảo này, y vẫn còn thời gian để tăng điểm số lên.
“Phập!”
La Chinh không thèm trả lời, lại đâm một thương xuyên qua cơ thể Minh Đạo lần nữa.
“Ta có thể buông tha cho Huyễn Linh thật mà” Minh Đạo yếu ớt nói.
“Không cần” La Chinh thản nhiên nói.
La Chinh không tin vào mấy lời hứa hẹn của loại người này.
Hắn chưa từng tin rằng sự thỏa hiệp của mình có thể đổi lấy sự nhường nhịn của đối phương.
Có một vài mối thù hận khó mà tránh khỏi.
Hắn sẽ dẫn Huân trở về Yêu Dạ tộc để thanh toán.
Sau khi bị giết lần thứ sáu, trong cơ thể Minh Đạo chỉ còn lại hơn tám triệu điểm mộng ảo.
“Tiếp tục thôi…” Mắt La Chinh chợt lóe, một lần nữa bay lên.
Lần thứ bảy giết chết Minh Đạo, trong cơ thể y chỉ còn lại bốn triệu điểm mộng ảo.
Lần thứ tám, hai triệu…
Lần thứ chín, một triệu…
Lần thứ mười, năm trăm nghìn…
Càng về sau, La Chinh càng không quan tâm đến việc có thể đoạt được bao nhiêu điểm từ Minh Đạo nữa.
Hắn chỉ muốn giết chết Minh Đạo, rút sạch điểm trên người y mà thôi.
Sau lần thứ mười hai giết chết Minh Đạo, trên người y chỉ còn lại hơn một trăm nghìn điểm mộng ảo.
Đến lúc này, La Chinh cũng ngừng lại.
Điểm của Minh Đạo tụt thẳng từ hơn bảy chục triệu xuống chỉ còn hơn một trăm nghìn, từ hạng thứ tư rớt xuống hạng tám mươi triệu ở Đại Giới này.
Hiện tại, Minh Đạo chỉ có thể dùng từ “khóc không ra nước mắt” để hình dung tâm trạng của mình.
“La Chinh!”
Giọng của Huyễn Linh vang lên đằng sau La Chinh.
Cùng xuất hiện với Huyễn Linh còn có đám người Quý Nam.
Lúc hỗn chiến trong thành chính, năm người bọn họ tụ thành một đội, không những không tổn thất một ai, ngược lại còn thu được không ít điểm mộng ảo.
Người khác không dám ra tay giết bọn họ, nhưng bọn họ lại có thể ra tay giết người khác.
Đã không còn quy tắc bảo vệ, những con “cừu béo” bèn dùng tốc độ trước nay chưa từng có mà chắp tay nhường điểm mộng ảo cho người khác, không hề có cơ hội phản kháng.
La Chinh gật đầu với Huyễn Linh: “Ta đã rút sạch điểm mộng ảo của Minh Đạo rồi”
“Ta thấy rồi” Huyễn Linh thoải mái ra mặt.
La Chinh nhìn Huyễn Linh, hỏi: “Ngươi đã chuẩn bị tốt tâm lý chưa?”
Huyễn Linh do dự một chút rồi đáp: “Cho dù là Vĩnh Dạ Hình thì ta cũng sẽ chịu.
Ta sẽ cố gắng sống sót.
Ta vẫn muốn nhìn thấy ngày đó”
Không có cách nào để hình dung nỗi đau đớn khi phải chịu Vĩnh Dạ Hình, không có tộc nhân Yêu Dạ tộc nào không biết sự kinh khủng của nó.
“Ngày đó… sẽ không lâu đâu” La Chinh nói.
Nghe xong, ánh mắt Huyễn Linh sáng lên.
Con người ta sống ở trên đời, sợ nhất không phải là đau đớn, cũng không phải là suy sụp.
Đau khổ có thể chịu đựng được, suy sụp cũng có thể vượt qua, nhưng đáng sợ nhất là không có hy vọng.
Giống như Lưu Vũ vẫn luôn bị giam cầm, đang đứng gần bờ vực sụp đổ, cũng chỉ vì có hy vọng nên mới có động lực sống tiếp.
Bây giờ thứ La Chinh có thể cho các nàng cũng chỉ là lời hứa của hắn, là hy vọng để các nàng chờ đợi.
La Chinh không phải là hạng người nói bừa.
Mỗi khi hắn hứa với ai đó, áp lực trên người hắn sẽ nặng hơn một phần.
Sự việc đã đến bước này rồi thì dù hắn có hứa với người ta hay không, hắn cũng sẽ làm điều đó.
La Chinh kiểm tra lại thứ hạng của mình thì không khỏi sững sờ.
Xếp hạng của hắn rốt cuộc đã tiến vào tốp một trăm người đứng đầu trong chiến trường mộng ảo, đứng thứ bảy mươi bảy.
Còn ở Đại Giới này, hắn đang xếp ở vị trí thứ hai.
Hắn đã rút sạch điểm của Minh Đạo, chỉ còn chừa lại cho y hơn một trăm nghìn điểm.
Như vậy, tất nhiên số điểm mà hắn có đã tăng lên không ít.
Vậy ai là người đứng nhất ở Đại Giới này?
Chương 1299: Phía sau?
Hiện tại, thứ hạng trên chiến trường mộng ảo đã bước vào giai đoạn gay cấn nhấtNhững cái tên trên bảng xếp hạng kim tự tháp không ngừng thay đổi, thu hút sự chú ý chưa từng có của những người bên ngoài.
“Liệt Thiên Hàn đã nhảy lên hạng nhất rồi.
Không thể tưởng tượng được.
Không phải lúc trước hắn đã rơi xuống vị trí hai trăm sao?”
“Hiên Viên Thần Phong cũng đã trở về vị trí thứ ba…”
“Người tên Tử Loa là ai vậy? Chưa nghe tới tên của người này bao giờ.
Không ngờ hắn lại tiến vào mười hạng đầu”
Một trăm người đứng đầu chiến trường mộng ảo chính là đối tượng mà tất cả mọi người đều bàn tán.
Dù sao chiến trường mộng ảo cũng bị chia thành năm mươi Đại Giới.
Ở giai đoạn hiện tại, các thiên tài trong năm mươi Đại Giới vẫn chưa gặp nhau, cho nên vẫn chưa thể đánh giá chính xác thực lực của một trăm người này.
Bọn họ đều là cường giả số một số hai trong mỗi Đại Giới.
Ninh Vũ Điệp vừa vận chuyển chân nguyên vừa nhìn chằm chằm danh sách trên kim tự tháp.
Mỗi khi nhìn thấy tên của La Chinh, nàng luôn có một cảm giác yên tâm.
Theo hiểu biết của nàng đối với chiến trường mộng ảo, nàng càng lúc càng hiểu rõ, với tình hình của phu quân nàng bây giờ, hắn sẽ có được tiền đồ lớn đến cỡ nào.
Một trăm người đầu tiên chính là con cưng của trời đất này, ngay cả thần cũng phải quan tâm thiên vị một chút.
Dù có là ai thì cũng sẽ được các chủng tộc coi trọng.
Bởi vì Đạo Tử tương lai sẽ được sinh ra từ những người này, thần trong vũ trụ cũng vậy.
Ninh Vũ Điệp đã nghe về Đại Thế Chi Tranh từ miệng của La Chinh.
Vậy rốt cuộc Đại Thế Chi Tranh là gì?
Không chỉ bản thân Ninh Vũ Điệp mơ hồ, ngay cả La Chinh cũng không quá rõ ràng.
Bây giờ, nàng đang cho rằng, Đại Thế Chi Tranh chính là thần đạo.
Nhưng nàng lại không biết rằng, lý giải về Đại Thế Chi Tranh như thế là còn quá nhỏ hẹp.
Thật ra không riêng gì Ninh Vũ Điệp, đa số các võ giả trong vũ trụ đều không rõ lắm về chuyện này.
Bọn họ chỉ biết sau khi Đại Thế Chi Tranh mở ra, thiên tài sẽ nhiều như nước chảy.
Thiên tài bình thường sẽ không còn đủ tư cách để được gọi là thiên tài nữa.
Thiên tài là gì? Người nào không giống bình thường, có được thiên phú và tài năng không ai sánh được, đó mới là thiên tài.
Nếu số lượng thiên tài trong một Đại Thế Giới quá nhiều, như vậy bọn họ không được tính là thiên tài nữa.
Hiện tại, trong vũ trụ, thiên tài đúng nghĩa chỉ có trong các thế lực lớn, là Thiên Kiêu của các chủng tộc lớn.
Những người này đều mở ra hoa sen đại thừa.
Nếu hoa sen này mở ra hết thì sẽ thành Đạo Tử, sẽ có khả năng trở thành thần.
Bọn họ không những có khả năng trở thành thần, mà còn gánh vác vận mệnh cuối cùng của vũ trụ.
Đại Thế Chi Tranh tiếp tục diễn ra, sớm muộn gì nguy cơ trong vũ trụ cũng sẽ bùng nổ.
Đối mặt với nguy cơ này, mỗi võ giả, mỗi sinh linh trong vũ trụ đều không thể tránh khỏi.
Diễn kỷ nào cũng vậy.
Trong diễn kỷ trước, nguy cơ bùng nổ khi Đại Thế diễn ra chính là sao băng, lửa ma.
Trong diễn kỷ trước đó nữa, nguy cơ nổ chính là ôn dịch thần phạt.
Hay trong diễn kỷ trước trước nữa, nguy cơ chính là sao băng…
Một diễn kỷ kéo dài ba tỉ sáu trăm triệu năm, mà những gì diễn ra trăm tỉ năm trước thì đã không còn tư liệu lịch sử để tra nữa rồi.
Võ giả trong vũ trụ chỉ có thể ngược dòng tìm được lịch sử của ba diễn kỷ trước đó mà thôi, đã thế ba diễn kỷ này còn không được hoàn chỉnh.
Dù sao, sau khi một diễn kỷ được sinh ra rồi khép lại, tất cả nền văn minh trong đó đều tiêu tan, thứ có thể truyền thừa đến diễn kỷ tiếp theo đã ít lại càng ít thêm.
“Rốt cuộc Khê Ấu Cầm đến từ thế lực nào? Vì sao lại có thể đứng ở vị trí thứ sáu mươi?”
Ninh Vũ Điệp hơi buồn bực.
Nàng không phục.
Khê Ấu Cầm chẳng có tài đức gì, vậy mà lại có thể xếp trên cả La Chinh.
“Cái tên Khê Ấu Cầm hơi lạ, nhưng ta nghe nói nàng ta cũng có lai lịch, hình như xuất thân từ Tử Cực giới” Có người đáp.
“Tử Cực giới sao? Thì ra là thế, là Âm Thể Tử Cực” Mặc dù Ninh Vũ Điệp biết Khê Ấu Cầm có được Âm Thể Tử Cực, những thanh kiếm lớn mà nàng ta điều khiển cũng có được uy lực kinh người.
Nhưng nàng không biết Tử Cực giới lại lợi hại như vậy, có thể bồi dưỡng nên một Khê Ấu Cầm đủ khả năng tiến vào tốp một trăm người đứng đầu vũ trụ.
“Vèo!”
Đúng lúc này, một ánh roi đột nhiên quật về phía Ninh Vũ Điệp.
“Bốp!”
Ánh roi nổ tung trước mặt Ninh Vũ Điệp.
Mặc dù không đánh trúng, nhưng sau khi nổ tung nó lại mang theo gió mạnh, như một con dao đánh về phía Ninh Vũ Điệp.
Trong nháy mắt, trên mặt Ninh Vũ Điệp hiện lên một lớp bông tuyết mỏng.
Bông tuyết sắp xếp theo một khoảng cách nhất định, hình thành một lớp chân nguyên hộ thể đặc biệt.
“Lốp đốp…”
Cơn gió sắc như dao nhỏ cắt lên lớp bông tuyết.
Mặt ngoài bông tuyết lập tức rạn nứt, lộ ra vẻ mặt phẫn nộ của Ninh Vũ Điệp.
Nếu không nhờ lớp bông tuyết này bảo vệ, sợ rằng khuôn mặt của nàng đã bị hủy hoại.
Mặc dù có biện pháp khôi phục dung nhan, nhưng sợ rằng cũng sẽ phải chịu tổn thương không nhẹ.
“Ngươi… ngươi muốn làm gì?”
Ninh Vũ Điệp đứng dậy, nhìn chằm chằm người phụ nữ trung niên cách đó không xa với nét mặt đầy phẫn nộ.
Mặc dù nàng phải làm lao dịch ở đây, bắt buộc phải rót chân nguyên của mình vào không gian mộng ảo trong thánh địa Ngọc Thanh, nhưng nàng không phải nô lệ của thánh địa Ngọc Thanh!
Người phụ nữ trung niên cầm roi đứng cách đó không xa, nhìn chằm chằm Ninh Vũ Điệp, cười nói: “Ta đã nói rồi, nơi đây không được làm ồn, nhưng ngươi vẫn cứ tái phạm.
Roi này mới chỉ là cảnh cáo.
Nếu có lần sau thì không chỉ một roi này thôi đâu”
“Ta chỉ nhỏ giọng thảo luận thôi mà, cũng không ảnh hưởng đến việc rót chân nguyên.
Huống chi người khác cũng đang nói chuyện.
Vì sao ngươi cứ nhắm vào ta?” Ninh Vũ Điệp lạnh giọng chất vấn.
“Ha ha…” Người phụ nữ trung niên kia cầm roi trong tay, trên mặt đầy vẻ khinh thường: “Người khác? Một võ giả phi thăng từ Hạ Giới đến làm phục dịch ở đây thì có tư cách gì so sánh với người khác? Loại tiện…”
Đúng lúc này!
Có một thanh đao ngắn màu đen lượn lờ xung quanh, lẳng lặng lóe lên mấy lần ở trong không gian, sau đó bay đến bên cạnh người phụ nữ trung niên kia.
Thanh đao ngắn này bay cực nhanh, có muốn tránh cũng không được.
Nó lập tức chặt đứt cánh tay phải của người phụ nữ trung niên.
“Phụt!”
Một luồng máu bắn ra, người phụ nữ trung niên liền kêu lên như heo bị chọc tiết.
Các võ giả đang rót chân nguyên thấy vậy, dù sắc mặt không mấy thay đổi nhưng tất cả đều đứng dậy, chăm chú nhìn cảnh tượng trước mặt.
Mất một cánh tay đối với võ giả cũng không phải việc gì hiếm lạ.
Nhưng có người dám ra tay đả thương người khác ở đây, điều này nói rõ, người đó có địa vị khá cao trong thánh địa Ngọc Thanh.
Dù sao, không gian mộng ảo đang ở bên trong đại điện phía trước, ngay cả Thánh chủ của thánh địa cũng đích thân đến quan sát, người bình thường nào dám ra tay? Nếu ra tay, chẳng phải muốn chết sao?
“Ai? Vì sao lại đả thương ta?”
Người phụ nữ trung niên ôm cánh tay, ánh mắt đầy vẻ hoài nghi lẫn kinh ngạc.
Bà ta cũng được xem là người thông minh, dám chặt đứt cánh tay của bà ta ở đây thì chắc chắn không phải nhân vật mà bà ta có thể chọc nổi.
Nhưng bà ta không làm gì sai, vì sao lại chặt đứt cánh tay của bà ta? Dựa vào đâu?
Bà ta không cam lòng, nên mới lên tiếng chất vấn.
Một lát sau, một người từ trong không gian bước ra.
Người này có tu vi Thần Biến Cảnh.
Không ít võ giả nhận ra người này.
Y chính là Cửu cung chủ của thánh địa Ngọc Thanh, nằm trong một trăm người đứng đầu thánh địa.
“Chặt một tay của ngươi để ngươi nhớ lâu một chút, để biết cái gì gọi là lễ độ” Cửu cung chủ lạnh lùng nói, sau đó quay sang nhìn Ninh Vũ Điệp.
Gương mặt đang lạnh như băng giống như gặp phải mặt trời, không còn thấy nét lạnh băng đâu nữa, thay vào đó là nụ cười ấm áp: “Vị này chính là Ninh tiểu thư?”
Ninh Vũ Điệp kinh ngạc.
Tu vi người này sâu không lường được, vì sao lại khách sáo với nàng như thế?
Sau khi phi thăng, nàng đã phải chịu đựng sự khinh bỉ, đối xử không công bằng khắp nơi, trong lòng đang rất hối hận.
Hối hận rằng sớm biết như vậy thì nàng đã không phi thăng.
Tu vi Thần Hải Cảnh chẳng là cái gì ở thánh địa Ngọc Thanh này cả.
“Ta chính là Ninh Vũ Điệp” Ninh Vũ Điệp thành thật trả lời.
Cửu cung chủ cười hiền lành: “Ninh tiểu thư có thể đi cùng ta một chuyến hay không?”
Y càng khách sáo như vậy, Ninh Vũ Điệp càng cảm thấy kỳ lạ, nhưng nàng vẫn gật đầu: “Nhưng ta còn phải rót chân nguyên ở đây…”
“Ninh tiểu thư quá khách sáo rồi, việc này đừng nên nhắc lại” Cửu cung chủ mỉm cười nói.
Thế là Ninh Vũ Điệp được Cửu cung chủ dẫn ra khỏi nơi này.
Trước mắt bao người, Cửu cung chủ đích thân đến dẫn một nữ võ giả phi thăng rời đi, điều này không thể không khiến mọi người phải bàn tán.
“Cô gái kia có lai lịch gì? Tại sao lại được Cửu cung chủ quan tâm như thế?”
“Nhìn dung mạo xinh đẹp tuyệt vời của nàng ấy thì chắc không phải là được đại nhân vật nào đó ở thánh địa Ngọc Thanh để mắt rồi đó chứ?”
“Dung mạo xinh đẹp thì được gì? Đừng nói là đại nhân vật, mỹ nữ tuyệt sắc bên cạnh ngươi và ta còn ít sao?”
Về phần người phụ nữ trung niên kia, bà ta nhìn chằm chằm bóng lưng Ninh Vũ Điệp, khẽ cắn môi, sau đó cầm cánh tay bị chặt đứt của mình rời đi…
Chương 1300: Cảm thán
Sau khi Ninh Vũ Điệp đi theo Cửu cung chủ, trong lòng nàng cũng cảm thấy hơi bất anVới sự thông minh của nàng, làm sao lại không đoán ra được tình huống trước mắt?
Nàng chỉ là võ giả phi thăng, hoàn toàn không có chỗ chống lưng ở Thượng Giới, lấy đâu ra chuyện tốt đến với nàng chứ?
Chỉ có một khả năng mà thôi, đó chính là La Chinh.
Sau khi phân tích, nàng đã biết tình hình hiện tại của hắn.
Quả thực danh tiếng của hắn trong vũ trụ rất vang dội, nhưng danh tiếng này có được không phải dựa vào thế lực nào đó.
Hơn nữa, hình như hắn còn đắc tội với không ít thế lực lớn.
Mặc dù Cửu cung chủ trước mặt cực kỳ khách sáo, nhưng rốt cuộc việc này là tốt hay xấu, nàng còn chưa xác định được.
Ninh Vũ Điệp sợ nhất chính là một khi rơi vào tay thánh địa Ngọc Thanh, nàng sẽ bị đem ra làm con tin để uy hiếp La Chinh.
Đây là điều mà nàng không muốn đối mặt.
Nhưng nàng không hề có bất kỳ cơ hội nào để phản kháng.
Nàng đi theo Cửu cung chủ lượn quanh một vòng đại điện chứa không gian mộng ảo này, sau đó đến quảng trường phía trước.
Lúc này, trên quảng trường đang tập trung tất cả các nhân vật quan trọng của thánh địa Ngọc Thanh.
Có Cung chủ của ba mươi hai cung, Điện chủ, chấp sự, trưởng lão…
Khí tức phát ra từ những nhân vật này rất mạnh.
Kém nhất cũng là người có tu vi Thần Biến cảnh.
Thậm chí, trong đó còn có mấy vị võ giả thực lực sâu không lường được.
Tu vi của Ninh Vũ Điệp là Thần Hải Cảnh.
Cảnh giới mà nàng nhìn không thấu thì ít nhất cũng là nửa Giới Chủ.
Dưới sự dẫn dắt của Cửu cung chủ, ánh mắt của tất cả những người có mặt trong điện đều tập trung trên người Ninh Vũ Điệp.
“Cô gái này là vợ của La Chinh thật sao?”
“La Chinh cũng là võ giả phi thăng, rất có khả năng hắn đã lấy vợ sinh con ở Hạ Giới.
Nhưng khả năng giả mạo cũng không thấp”
“Giả mạo? Ha ha, chờ Thánh chủ dùng thần thông linh tâm là biết ngay.
Nếu giả mạo thì sẽ phải trả một cái giá rất lớn đấy”
Thấy Ninh Vũ Điệp đã được đưa đến, những người có mặt trên quảng trường bắt đầu bàn tán.
Chiến trường mộng ảo đang bước vào giai đoạn gay cấn.
Bọn họ cũng đặc biệt chú ý đến thứ hạng.
Thiên tài mạnh nhất của thánh địa Ngọc Thanh là Thẩm Thanh đang nằm ở vị trí thứ bảy mươi nghìn.
Thứ hạng này vẫn còn đang tăng lên nhanh chóng.
Trước đây mọi người từng kỳ vọng, Thẩm Thanh có thể nằm trong danh sách một trăm nghìn người đứng đầu đã là thành tích rất tuyệt rồi.
Nhưng bây giờ, Thẩm Thanh đã vọt đến vị trí bảy mươi nghìn, tầng lớp cấp cao của thánh địa Ngọc Thanh đều cảm thấy bất ngờ.
Dù sao bọn họ cũng chỉ là một thánh địa thập phẩm.
Trong vũ trụ này, thánh địa thập phẩm giống như bọn họ có đến mấy trăm nghìn cái.
Đương nhiên, thành tích của Thẩm Thanh không thể so sánh với La Chinh.
Với thứ tự xếp hạng của La Chinh, liên minh Nhân Đạo sẽ vô cùng coi trọng.
Dù sao trong hơn ba nghìn Đại Giới của liên minh Nhân Đạo cũng chỉ có chưa đến một trăm người tiến vào vị trí mười nghìn người đứng đầu.
Bị rất nhiều cường giả nhìn chằm chằm như vậy, Ninh Vũ Điệp hơi mất tự nhiên.
Cuối cùng, nàng và Cửu cung chủ đến trước mặt một ông lão mặc đạo bào.
Ông lão mặc đạo bào ngồi trên một chiếc ghế mây, ánh mắt vẫn luôn nhìn lên đỉnh kim tự tháp bên trong không gian mộng ảo, Cửu cung chủ đi đến cúi đầu trước ông lão: “Thánh chủ, ta đã đưa người đến rồi”
Ông lão mặc đạo bào chính là Thánh chủ Ngọc Thanh, người quản lý toàn bộ thánh địa thập phẩm này.
Sau khi nghe Cửu cung chủ nói xong, Thánh chủ Ngọc Thanh mới chậm rãi thu hồi ánh mắt.
Có lẽ là do công pháp tu luyện nên Thánh chủ Ngọc Thanh nhìn già hơn người cùng tuổi, động tác cũng vô cùng chậm chạp.
Nhưng con ngươi trong đôi mắt đầy nếp nhăn kia lại rất sáng.
Ông thản nhiên nhìn Ninh Vũ Điệp, cất giọng già nua: “Ngươi chính là vợ của La Chinh?”
Vốn dĩ, võ giả ngồi cạnh Ninh Vũ Điệp lúc trước cũng chỉ là một vị võ giả bình thường, nhưng dù sao hắn ta cũng là võ giả lớn lên ở thánh địa Ngọc Thanh ở Thượng Giới.
Sau khi biết được thân thế của Ninh Vũ Điệp, hắn ta xem đây là một cơ hội, thông qua quan hệ để báo lên cấp trên.
Không ngờ việc này lại được tầng lớp cấp cao trong thánh địa Ngọc Thanh chú ý.
Người được võ giả kia báo đã hứa hẹn, nếu thân phận Ninh Vũ Điệp là thật, vậy nhất định sẽ ban cho hắn ta một phần thưởng không nhỏ.
Ninh Vũ Điệp trả lời: “Ta vì tìm kiếm phu quân của mình mới đến đây”
Thánh chủ Ngọc Thanh khẽ gật đầu: “Hãy nhìn thẳng vào mắt của ta”
Trong khoảnh khắc Ninh Vũ Điệp nhìn qua, nàng cảm giác ánh mắt của mình không thể thoát khỏi mắt của ông lão này, giống như cả người nàng đều chìm vào trong đó vậy.
Đây là thần thông về linh hồn!
Ninh Vũ Điệp nhanh chóng cho ra đáp án.
Với tu vi của Ninh Vũ Điệp, làm sao nàng có thể chống cự được thần thông linh hồn của một vị Thánh chủ?
Nhưng ngoại trừ cảm nhận được ánh mắt của mình bị hút vào thì nàng lại không có cảm giác khó chịu nào khác.
Một lát sau, Thánh chủ Ngọc Thanh nhắm hai mắt, cơ thể Ninh Vũ Điệp run lên một cái, thở phào một hơi.
Mấy vị thuộc tầng lớp cấp cao của thánh địa Ngọc Thanh ở bên cạnh cũng chăm chú nhìn vào Thánh chủ Ngọc Thanh.
Thánh chủ Ngọc Thanh chậm rãi nói: “La Chinh phi thăng đến Thông Linh giới của liên minh Nhân Đạo chúng ta, được đưa vào mười ba thiên cung để bồi dưỡng.
Hắn cũng được xem là người của liên minh Nhân Đạo chúng ta.
Ngươi là vợ cả của La Chinh, có duyên phi thăng vào thánh địa Ngọc Thanh, tất nhiên phải được quan tâm chăm sóc.
Nhưng, lúc trước La Chinh đã được đưa đến thiên cung Vân Miểu, nếu ngươi đồng ý, ta cũng có thể đưa ngươi đến thiên cung Vân Miểu”
Mặc dù Thánh chủ Ngọc Thanh tuổi già sức yếu, nhưng lại rất rõ thời thế.
Nếu La Chinh chưa từng lên được tốp những thứ hạng đầu trên kim tự tháp thì ông ta sẽ không hỏi đến việc này, cùng lắm chỉ phái người tìm hiểu một phen, sau đó tùy tiện sắp xếp cho Ninh Vũ Điệp là được.
Trước đây, mặc dù La Chinh đã thể hiện rất tốt, nhưng những gì hắn thể hiện cũng chỉ là nhờ vào Tiên Phủ.
Bây giờ, La Chinh đã hoàn toàn chứng minh được năng lực của mình.
Hắn đang xếp thứ bảy mươi bảy trong chiến trường mộng ảo.
Trong bối cảnh của Đại Thế này, nếu hắn trưởng thành, chắc chắn sẽ trở thành một nhân vật cực kỳ quan trọng trong liên minh Nhân Đạo.
Nếu hắn tiến thêm một bước, chỉ cần một bước thôi, hắn sẽ trở thành nhân vật chính của Đại Thế này.
Điều này mang ý nghĩa rất phi thường.
Thành tựu của hắn chắc chắn sẽ vượt trên cả Huyễn Hải Thiên Tôn năm đó.
Bây giờ, việc chiếu cố Ninh Vũ Điệp chỉ là cố chút sức mọn đối với thánh địa Ngọc Thanh mà thôi.
Nhưng như vậy lại có thể giành được thiện cảm của La Chinh.
Vụ mua bán này, kẻ ngốc cũng sẽ làm.
“Thiên cung Vân Miểu?” Ninh Vũ Điệp tò mò hỏi.
Thánh chủ Ngọc Thanh gật đầu: “Đúng, là thánh địa tu luyện của liên minh Nhân Đạo chúng ta, chỉ có võ giả xuất sắc nhất mới có thể bước chân vào đó”
“Ta… không đi” Ninh Vũ Điệp gật đầu: “Ta ở lại đây, chờ La Chinh đến là được”
Nghe Ninh Vũ Điệp nói vậy, Thánh chủ Ngọc Thanh nở nụ cười thản nhiên: “Ở đây cũng được.
Sau khi chiến trường mộng ảo kết thúc, ta có thể giúp ngươi dùng một Thét Lệnh để gọi La Chinh.
Nhưng ngươi cũng rõ tình hình của La Chinh lúc này rồi đấy, mấy chủng tộc lớn sẽ không dễ dàng buông tha cho hắn.
Sợ là sẽ còn bị vây trong Tiên Phủ một thời gian”
“Ta hiểu” Ninh Vũ Điệp gật đầu: “Xin cảm ơn Thánh chủ trước”
Thánh chủ Ngọc Thanh khách sáo nói: “Tiện tay mà thôi.
Ngươi có thể gia nhập võ đường Ngọc Thanh của chúng ta để tu luyện.
Cửu cung chủ, nàng ấy sẽ ở lại cung của ngươi”
Nghe Thánh chủ ra lệnh như vậy, Cửu cung chủ tỏ vẻ vui mừng.
Ai mà chẳng muốn nhận chuyện này chứ.
Chỉ là nhận thêm một đệ tử vào trong cung thôi mà.
Tạm thời còn chưa biết tư chất của Ninh Vũ Điệp thế nào, nhưng bây giờ ai cũng biết nàng ấy có quan hệ mật thiết với La Chinh.
Nếu có thể khiến hắn nợ mình một ân tình, đây tuyệt đối không phải là chuyện xấu.
Huống chi, Thánh chủ đã dùng thần thông linh tâm, xác định nàng chính là vợ cả của La Chinh.
Võ giả có rất nhiều vợ, nhưng người vợ kết tóc xe duyên lại chỉ có một.
Ninh Vũ Điệp chính là một người rất quan trọng đối với La Chinh.
“Nhưng bây giờ ta không muốn tu luyện” Ninh Vũ Điệp nhìn lên trên kim tự tháp: “Ta chỉ muốn ở chỗ này quan sát mà thôi…”
“Chuyện nhỏ” Cửu cung chủ khẽ cười, sau đó tìm cho nàng một vị trí không tệ trên quảng trường.
Lúc này, Ninh Vũ Điệp mới được xem là đệ tử chính thức của thánh địa Ngọc Thanh.
Hơn nữa còn một bước bước vào trung tâm của thánh địa, chính là võ đường Ngọc Thanh.
Lúc trước, khi Ninh Vũ Điệp nghe về võ đường Ngọc Thanh, trong lòng nàng vô cùng chờ mong, còn tính toán không biết phu quân của mình có tư cách tiến vào nơi này hay không.
Bây giờ, người ta chỉ dựa vào quan hệ vợ chồng của nàng mà đã sắp xếp cho nàng vào đó.
Ninh Vũ Điệp có cảm giác giống như đang nằm mơ.
Rốt cuộc phu quân đã làm được gì khiến người ta phải coi trọng như vậy?
Tất nhiên, nàng không hề biết đến biểu hiện của La Chinh ở truyền thừa Tân Hỏa, càng không biết mấy vị Thiên Tôn của liên minh Nhân Đạo vẫn đang lẳng lặng chú ý từng hành động của La Chinh.
“Tên kia…” Từ phía xa nhìn lại, nhìn thấy La Chinh ở vị trí thứ bảy mươi bảy, Ninh Vũ Điệp vui mừng thì thầm: “Không biết từ lúc nào, chàng đã đạt đến trình độ này rồi”
Nhớ lại lúc nàng mới quen La Chinh, khi đó hắn chỉ mới là Tiên Thiên Cảnh, trong lòng nàng vô cùng xúc động.








![[Audio] Con Đường Bá Chủ [Audio] Con Đường Bá Chủ](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/05/Audio-Con-Duong-Ba-Chu-18-See-Audio-Truyen.jpg)


![[Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du) [Dịch] Mục Thần Ký (Hắc Tây Du)](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Muc-Than-Ky-Hac-Tay-Du.jpg)

![[Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh [Dịch] Âm Dương Tạo Hóa Kinh](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/01/Dich-Am-Duong-Tao-Hoa-Kinh-Audio-Truyen.jpg)




![[Dịch] Ăn Được Cái Tinh Thần Đại Hải [Dịch] Ăn Được Cái Tinh Thần Đại Hải](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2025/02/Dich-An-Duoc-Cai-Tinh-Than-Dai-Hai-Audio-Truyen.jpg)

![[Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông [Dịch] Vạn Cổ Đệ Nhất Tông](https://audiosite.net/wp-content/uploads/2023/02/Audio-Van-Co-De-Nhat-Tong.jpg)


